“Bình thường các con toàn ch-/ê mẹ hôi chẳng ngó ngàng, vậy mà lúc thấy mẹ già yếu hẳn thì 3 con dâu thay phiên nhau chăm bà tận tình l-ạ thường, con gái b-í m;/ật lắm camera thì ối dồi ôi…
Từ hồi ba m;/ất, mẹ sống cùng ba người con trai. Căn nhà 2 tầng, chia làm ba gian – mỗi vợ chồng một góc, mẹ thì ở tầng trệt, ngay sát bếp.
Bà cụ cả đời tằn tiện, mắm nêm ăn ngày ba bữa, áo quần cũ đến bạc màu.
Cứ mỗi lần tôi – con gái út, từ xa về thăm mẹ, lại nghe mấy chị dâu xì xào:
“Mẹ có tắm không vậy? H-ôi quá trời.”
“Chắc lại ăn m;/ắm nguyên tuần chứ gì?”
“Giặt đồ mà nước đen sì, bẩn thấy sợ.”
Tôi ngh-ẹn lòng, nhưng mẹ lại cười xòa:
“Tụi nó nói vậy thôi. Con đừng buồn làm gì.”
Rồi một hôm tôi nghe tin d-ữ:
Mẹ bắt đầu lẫn. Nhớ trước quên sau, nói năng không rõ.
Tôi xin đón mẹ về chăm nhưng ba anh trai gạt đi, bảo:
“Không, để mẹ ở đây. Ba chị dâu thay phiên nhau lo được.”
Từ đó, kỳ lạ thay…
Cả ba chị dâu bỗng chăm mẹ như bà hoàng. Sáng có người xoa bóp. Trưa có người đút cháo.
Tối tranh nhau giặt đồ cho mẹ.
Tôi ban đầu mừng, nhưng rồi sinh nghi. Sao suốt mấy chục năm g-hẻ lạnh, giờ lại ân cần đến thế?
Tôi lặng lẽ lắp camera mini trong phòng mẹ và cả gian bếp.
Chỉ sau 10 ngày, Camera ghi lại thấy điều tôi l-ặng người…”
“Người con gái út ngồi trước màn hình laptop, đôi mắt dán chặt vào những đoạn phim ghi lại từ camera mini. Mười ngày trôi qua, mười ngày mẹ được “”chăm sóc tận tình””. Cô tua nhanh qua những khung hình ban ngày, rồi dừng lại ở những khoảnh khắc mà ba chị dâu thay phiên nhau xuất hiện.
Trong Phòng mẹ, chị dâu cả nhẹ nhàng đút từng thìa cháo cho Người mẹ già. Bà cụ ăn uống chậm rãi, đôi mắt đờ đẫn. Chị dâu cả mỉm cười, vẻ mặt hiền lành đến lạ. Nhưng khi mẹ quay đi, khóe môi chị ta bỗng mím chặt, ánh mắt liếc nhanh về phía cửa, như thể kiểm tra xem có ai nhìn thấy không. Một nụ cười gượng gạo lại nở trên môi khi mẹ quay lại.
Đoạn khác, chị dâu hai đang lau người cho mẹ. Từng động
tác đều rất cẩn thận, tỉ mỉ. “Mẹ sạch sẽ rồi nhé,” chị ta nói với giọng ngọt ngào. Nhưng khi đưa lưng về phía camera, chị ta khẽ hít một hơi thật sâu, nhăn mũi lại một cách khó chịu, rồi nhanh chóng giãn cơ mặt ra khi quay lại đối mặt với mẹ. Cứ như một diễn viên đang cố gắng nhập vai.
Rồi đến chị dâu ba, ngồi xoa bóp chân cho mẹ. Tay thì thoăn thoắt, miệng thì hỏi han ân cần. “”Mẹ có thấy đỡ hơn không ạ?”” Nhưng bàn tay xoa bóp dường như chỉ làm cho có, và ánh mắt chị ta cứ lướt qua lướt lại chiếc tủ gỗ cũ kỹ trong phòng, nơi Người mẹ già vẫn thường cất những vật dụng quý giá.
Người con gái út nín thở. Mọi cử chỉ đều “”tận tình””, nhưng những chi tiết nhỏ nhặt ấy – cái liếc mắt, nụ cười gượng gạo, cái nhăn mũi nhanh như chớp – đã tố cáo tất cả. Như thể ba chị dâu đang diễn một vở kịch hoàn hảo, một vở kịch được dàn dựng để phục vụ một mục đích đen tối.
Cô gái út chuyển sang đoạn phim ghi lại từ Gian bếp. Đêm khuya, ba chị dâu tụ tập.
“Bà già này lì thật, đút mãi không chịu nuốt!” Chị dâu cả hạ giọng than phiền, tay khoắng mạnh chiếc nồi.
“Sợ bà sống lâu quá thì tiền bạc bay sạch chứ sao!” Chị dâu hai cười khẩy, giọng đầy vẻ châm biếm. “Cứ làm như thế này cho đến khi nào bà chịu nói ra thì thôi.”
“Đừng quên, có vẻ bà ấy vẫn còn giữ sổ tiết kiệm và giấy tờ nhà đất đó. Cứ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết vào.” Chị dâu ba nhếch mép, ánh mắt tham lam lộ rõ.
Trái tim Người con gái út như thắt lại. Cô bàng hoàng nhìn cảnh tượng trên màn hình. Mọi thứ đã rõ như ban ngày. Sự “”chăm sóc”” này không phải vì tình thương, mà là một màn kịch được tính toán kỹ lưỡng, chỉ để moi móc tài sản từ người mẹ già yếu lẫn lộn. Cái cảm giác kinh tởm dâng lên trong lòng cô, và nỗi căm phẫn sục sôi. Cô đã biết lý do ba anh trai không cho cô đón mẹ về.”
“Trái tim Người con gái út như thắt lại. Cô bàng hoàng nhìn cảnh tượng trên màn hình. Mọi thứ đã rõ như ban ngày. Sự “”chăm sóc”” này không phải vì tình thương, mà là một màn kịch được tính toán kỹ lưỡng, chỉ để moi móc tài sản từ người mẹ già yếu lẫn lộn. Cái cảm giác kinh tởm dâng lên trong lòng cô, và nỗi căm phẫn sục sôi. Cô đã biết lý do ba anh trai không cho cô đón mẹ về.
Cô tiếp tục tua nhanh các đoạn video, ánh mắt cô gái út dán chặt vào từng khung hình, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào. Cuộn băng cứ thế chạy vùn vụt, ghi lại những ngày tiếp theo của Người mẹ già trong căn nhà 2 tầng. Rồi một chi tiết bất ngờ lọt vào mắt cô, khiến các ngón tay cô khựng lại trên bàn phím.
Trong một cảnh quay ở Phòng mẹ, chị dâu cả lại xuất hiện. Không phải là thức ăn hay nước uống, lần này, chị ta cầm một vỉ thuốc nhỏ, nhưng những viên thuốc bên trong không có vỏ bọc hay nhãn mác rõ ràng như những loại thuốc thông thường. Chị dâu cả nhẹ nhàng bóc một viên màu xanh nhạt, đưa cho Người mẹ già cùng một cốc nước lọc. “”Mẹ uống thuốc bổ đi ạ, để khỏe mạnh mà sống lâu với con cháu,”” chị ta nói, giọng ngọt như mía lùi. Người mẹ già lơ mơ đón lấy, nuốt chửng viên thuốc mà không chút nghi ngờ.
Chỉ vài giờ sau, Người con gái út tua nhanh đến đoạn Người mẹ già đang nằm trên giường, đôi mắt bà cụ nặng trĩu, mí mắt cứ sụp xuống. Bà thiu thiu ngủ, đôi khi lầm bầm vài tiếng không rõ ràng, rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ li bì.
Vài ngày sau, một cảnh tượng tương tự lại tái diễn. Lần này là chị dâu hai. Cô ta cũng mang một vỉ thuốc, nhưng những viên thuốc lại có màu trắng đục, to hơn viên thuốc của chị dâu cả một chút. “”Mẹ uống thuốc này ngủ ngon hơn nhé,”” chị dâu hai thì thầm, nụ cười giả tạo vẫn nở trên môi. Sau khi uống, Người mẹ già lại chìm vào giấc ngủ mê man, gần như không tỉnh táo hoàn toàn trong suốt buổi chiều.
Rồi đến lượt chị dâu ba. Viên thuốc mà cô ta đưa cho mẹ lại có màu vàng nghệ, hình bầu dục. “”Thuốc bổ não đó mẹ, uống vào cho minh mẫn,”” chị ta trấn an. Nhưng sau khi uống, Người mẹ già lại ngủ li bì hơn bao giờ hết, chỉ thức dậy để ăn uống qua loa rồi lại thiếp đi. Cả ngày bà cụ cứ như người mất hồn, ít khi mở mắt trọn vẹn.
Người con gái út tua đi tua lại những đoạn phim có những viên thuốc “”lạ”” đó. Cô để ý thấy sau mỗi lần uống, tình trạng lơ mơ, ngủ gật của Người mẹ già lại càng trầm trọng hơn. Những viên thuốc này không hề giống thuốc bổ hay thuốc chữa bệnh mà cô biết. Mỗi chị dâu lại dùng một loại thuốc khác nhau, nhưng tất cả đều dẫn đến cùng một kết quả: Người mẹ già lịm dần, ít khi tỉnh táo hoàn toàn.
Cô gái út nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt tái mét. Không phải thuốc bổ. Không phải thuốc chữa bệnh. Chắc chắn là có gì đó mờ ám. Một sự thật kinh hoàng bắt đầu thành hình trong tâm trí cô. Không lẽ… họ đang đầu độc mẹ cô? Nỗi sợ hãi và căm phẫn dâng trào, lấn át cả sự kinh tởm trước đó. Cô phải tìm hiểu những viên thuốc đó là gì. Ngay lập tức.”
“Người con gái út siết chặt điện thoại, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Cô biết mình cần phải hành động, nhưng trước hết, cô cần thêm bằng chứng, càng nhiều càng tốt, để lật tẩy toàn bộ bộ mặt của những kẻ đội lốt con dâu thảo hiền này. Cô tiếp tục tua nhanh các đoạn băng ghi hình.
Đêm đó, màn hình tối đen được vài phút rồi lại sáng lên, chuyển cảnh đến một thời điểm khác. Kim đồng hồ trên màn hình điện thoại chỉ gần 2 giờ sáng. Phòng mẹ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào khe cửa. Người mẹ già đang ngủ say tít trên giường, hơi thở đều đều.
Cánh cửa Phòng mẹ nhẹ nhàng hé mở. Chị dâu cả lén lút bước vào, theo sau là chị dâu hai và chị dâu ba. Cả ba người đều ăn mặc đồ ngủ, rón rén như những bóng ma. Ánh mắt họ quét nhanh khắp căn phòng, đảm bảo Người mẹ già vẫn ngủ mê man. Sau khi chắc chắn, họ bắt đầu hành động.
Chị dâu cả khẽ kéo ngăn tủ đầu giường, lục lọi bên trong một cách vội vã nhưng đầy cẩn trọng. Tay chị ta thoăn thoắt đảo qua từng món đồ cũ kỹ, những chiếc khăn tay đã sờn, những cuốn sổ ghi chép đã úa màu. Ánh mắt tham lam không che giấu. Chị dâu hai lật tung gối và chăn của Người mẹ già, thậm chí còn vén cả nệm giường lên để xem xét. Chị dâu ba thì khom người xuống, kiểm tra từng khe hở dưới chân giường, rồi lại chui vào gầm tủ quần áo cũ kỹ của mẹ.
Những tiếng sột soạt nhỏ vang lên trong đêm vắng, xen lẫn tiếng thì thầm.
“”Này, mày tìm bên đó có gì không?”” Chị dâu hai khẽ nhíu mày hỏi, giọng đầy sốt ruột.
“”Không có gì ngoài mấy bộ quần áo cũ rách,”” chị dâu ba đáp, phủi phủi tay.
“”Kiếm kỹ vào, biết đâu bà ấy giấu trong mấy cái hộp thiếc cũ dưới gầm tủ ấy,”” chị dâu cả ra lệnh, đôi tay vẫn không ngừng lục soát.
Họ thay phiên nhau di chuyển, đảo vị trí, lục tung mọi ngóc ngách trong căn Phòng mẹ nhỏ hẹp. Từng món đồ nhỏ nhất cũng không thoát khỏi ánh mắt săm soi của họ. Chiếc ví cũ, chiếc hộp đựng kim chỉ, hay thậm chí là cả những chiếc bát đĩa sứt mẻ dưới gầm bàn trà. Cả ba khuôn mặt đều hiện rõ sự căng thẳng, xen lẫn chút thất vọng khi không tìm thấy gì đáng giá.
Sau một hồi lâu, chị dâu cả thở dài thườn thượt, đứng thẳng người dậy. Ánh mắt chị ta nhìn quanh căn phòng lộn xộn, rồi dừng lại ở Người mẹ già đang say ngủ, nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi.
“”Vẫn không phải ở đây,”” chị ta thì thầm, giọng nói đầy bực dọc và xen lẫn sự tham lam chưa được thỏa mãn.
Chị dâu hai và chị dâu ba cũng từ bỏ, nhìn nhau đầy vẻ nản lòng.
“”Hay bà ấy giấu ở đâu kỹ quá?”” chị dâu hai nghi ngờ.
“”Hoặc là bà ấy vẫn chưa mang về nhà?”” chị dâu ba đặt câu hỏi.
“”Không thể nào. Bà ấy lẫn lộn thế này, không thể tự đi lại hay giao dịch gì được,”” chị dâu cả gằn giọng. “”Chắc chắn là ở trong nhà này, chỉ là chúng ta chưa tìm ra thôi.””
Ba chị dâu trao đổi ánh mắt, một âm mưu mới lại hiện rõ trong suy nghĩ của họ. Họ cần phải tìm kiếm kỹ hơn, cẩn trọng hơn, và có lẽ là… tinh vi hơn.”
“Người con gái út tua nhanh thêm vài đoạn băng nữa. Cuộn video nhảy vọt qua nhiều giờ liền, màn hình lại chuyển sang một góc quay khác, lần này là từ chiếc camera được giấu kín trong gian bếp. Ánh sáng lờ mờ của buổi sáng sớm đang len lỏi qua ô cửa sổ, đủ để nhìn rõ không gian.
Chị dâu cả, chị dâu hai và chị dâu ba đang tụ họp lại quanh bàn bếp, những cốc cà phê bốc khói nghi ngút. Khác hẳn với vẻ mệt mỏi và thất vọng đêm qua, giờ đây khuôn mặt họ lộ rõ sự tính toán và quyết đoán. Giọng nói của họ không còn thì thầm mà lớn hơn một chút, đầy vẻ sôi nổi nhưng vẫn giữ một sự cảnh giác nhất định.
“Chúng ta đã lật tung mọi ngóc ngách trong phòng bà ta đêm qua rồi,” Chị dâu cả gằn giọng, đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn hai người còn lại. “Chắc chắn bà ấy giấu ở chỗ khác.”
Chị dâu hai gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy lo lắng. “Nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu. Con út cứ lượn lờ suốt, y như rằng nó đang nghi ngờ gì đó.”
Chị dâu ba nhếch môi khinh khỉnh. “Nó thì biết gì chứ. Chỉ là con bé ngây thơ, lúc nào cũng tỏ vẻ hiếu thảo với mẹ già thôi.”
“Không được chủ quan!” Chị dâu cả ngắt lời, giọng nói đầy kiên quyết. “Nó đã đòi đón mẹ về nhiều lần rồi. Nếu chúng ta không nhanh tay, có khi bà ấy lại nói gì đó cho nó biết, hoặc nó tìm ra được trước thì sao?” Chị ta ngừng một chút, ánh mắt quét qua từng người, như muốn khẳng định sự nghiêm trọng của vấn đề. “Bà ấy lẫn rồi, chúng ta phải nhanh tay lên trước khi con út kịp phá đám.”
Người con gái út chết lặng, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Từng câu từng chữ như nhát dao cứa vào tim cô. Cái sự “chăm sóc tận tình” bấy lâu nay, những lời nói ngon ngọt, những nụ cười giả tạo… tất cả chỉ là vỏ bọc, là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo để che đậy dã tâm của ba chị dâu. Cô cảm thấy cơn tức giận trào dâng, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi đau không thể gọi tên. Mẹ cô đã bị lừa dối, bị lợi dụng một cách tàn nhẫn đến thế sao? Bàn tay cô siết chặt điện thoại, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cô biết, mình không thể ngồi yên được nữa.”
“Người con gái út ném mạnh điện thoại xuống nệm, tiếng “bịch” khô khốc vang lên. Cả cơ thể cô run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một cơn sóng thần cảm xúc đang cuộn trào bên trong: sự tức giận, nỗi đau, và một sự khinh bỉ tột độ. Cô đã nghi ngờ, nhưng không ngờ sự thật lại tàn nhẫn đến vậy. Bộ mặt “hiếu thảo” kia chỉ là một màn kịch rẻ tiền, một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho lòng tham vô đáy.
Sổ tiết kiệm, giấy tờ đất đai có giá trị lớn – đó mới là thứ mà ba người chị dâu kia thèm muốn, thứ mà họ vờ vĩnh tìm kiếm dưới danh nghĩa “”chăm sóc tận tình””. Họ không hề quan tâm đến `Người mẹ già` ốm yếu, lẫn lộn, mà chỉ coi bà như một con mồi béo bở. Mẹ cô, người phụ nữ tần tảo cả đời, sống khắc khổ, tằn tiện, lại bị chính những người con dâu của mình lợi dụng một cách không thương tiếc. Mắt cô cay xè, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của sự thất vọng và tủi hờn.
Tất cả những lời họ chê bai mẹ hôi, mẹ bẩn, những lần họ giả vờ mệt mỏi vì phải chăm sóc, rồi đột nhiên lại sốt sắng dọn dẹp, nấu nướng… tất cả giờ đây đều hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, như những mũi dao cứa vào trái tim. Cái “”tình thương”” mà họ ban phát cho mẹ chỉ là một sự giả dối trơ trẽn. Một cơn đau buốt thấu tim gan dâng lên, khiến cô nghẹn ứ. Cô không thể để mẹ bị đối xử như vậy, không thể để những kẻ đó đạt được mục đích. Nắm đấm của cô siết chặt, móng tay hằn sâu vào da thịt. `Người con gái út` biết, đã đến lúc cô phải hành động, phải bảo vệ `Người mẹ già` của mình.”
“Nắm đấm của cô siết chặt, móng tay hằn sâu vào da thịt. `Người con gái út` biết, đã đến lúc cô phải hành động, phải bảo vệ `Người mẹ già` của mình.
Hai ngày sau, `Người con gái út` bất ngờ xuất hiện trước `Căn nhà 2 tầng`. Trái với vẻ ngoài bình tĩnh, một kế hoạch đã được vạch ra rõ ràng trong đầu cô. Cô bấm chuông, miệng nở nụ cười tươi tắn, nhưng đôi mắt sắc như dao cau không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng gương mặt.
“Ôi, em út về thăm chơi à? Sao không báo trước một tiếng?” Chị dâu cả là người đầu tiên mở cửa, nụ cười niềm nở nhưng ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên xen lẫn bối rối.
“Vâng, em nhớ mẹ quá nên về đột xuất thôi ạ. Mọi người có khỏe không?” `Người con gái út` đáp lời, giọng nói ngọt ngào như rót mật, nhưng trong lòng là cả một bể cảnh giác. Cô ôm lấy `Người mẹ già` đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ở `Gian bếp`, “Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá!”
`Người mẹ già` mờ mịt nhìn con gái, khuôn mặt hốc hác nở một nụ cười hiền lành. “Con gái về à? Về chơi với mẹ là tốt rồi.”
`Người con gái út` vuốt ve mái tóc bạc phơ của mẹ, nhẹ nhàng hỏi han: “Dạo này mẹ ăn uống thế nào? Có khó chịu ở đâu không ạ? Các chị dâu có chăm sóc mẹ tốt không?” Từng lời cô nói ra đều như những mũi tên thăm dò, xuyên thẳng vào tâm trí `Ba chị dâu` đang đứng gần đó.
Chị dâu hai vội vàng tiếp lời, nụ cười cố gắng giữ vững: “Ôi dào, em út cứ làm quá. Bọn chị chăm mẹ kỹ lắm chứ. Ngày nào cũng nấu đồ bổ, còn đưa mẹ đi dạo nữa chứ.” Ánh mắt chị ta liếc nhanh sang chị dâu ba, rồi lại quay về phía `Người con gái út`, sự căng thẳng hiện rõ trên khóe môi.
`Người con gái út` khẽ gật đầu, nhưng không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Cô thấy bàn tay chị dâu cả khẽ nắm chặt gấu áo, chị dâu hai liên tục đưa tay lên vuốt tóc, còn chị dâu ba thì tránh né ánh mắt cô. Tất cả đều là những biểu hiện nhỏ nhặt nhưng đủ để cô nhận ra sự xáo trộn bên trong họ. Họ vẫn cố gắng diễn vai hiếu thảo, nhưng không khí xung quanh họ đã đặc quánh sự gượng gạo.
“Vậy à? Tốt quá rồi. Thấy mẹ khỏe mạnh thế này em cũng yên tâm hơn nhiều,” `Người con gái út` nói, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, nhưng trong đầu cô, những mảnh ghép bắt đầu được nối lại, và bức tranh về sự giả dối của `Ba chị dâu` ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Chuyến thăm đột xuất này, đúng như cô dự đoán, đã khiến họ phải lộ ra chút sơ hở.”
“Chị dâu cả vội vã kéo chị dâu hai và chị dâu ba vào bếp, viện cớ bàn chuyện cơm nước. `Người con gái út` mỉm cười, ánh mắt dõi theo bước chân của `Ba chị dâu` cho đến khi họ khuất hẳn sau cánh cửa. Đây chính là cơ hội cô chờ đợi.
Cô nhẹ nhàng đặt `Người mẹ già` ngồi tựa vào chiếc gối êm ái trên ghế, thì thầm dặn dò mẹ nghỉ ngơi. Sau đó, với tốc độ nhanh nhẹn nhưng hết sức cẩn trọng, cô bắt đầu hành động. Camera mini đã ghi lại rõ ràng những khu vực `Ba chị dâu` từng lục lọi: dưới tấm thảm cũ kỹ gần giường, trong tủ quần áo sứt sẹo, và đặc biệt là góc sàn nhà phía cuối phòng, nơi tấm ván có vẻ đã bị cạy lên.
`Người con gái út` quỳ xuống, đôi mắt sắc sảo quét qua từng thớ gỗ, từng vết xước nhỏ trên sàn nhà cũ kỹ của `Phòng mẹ`. Cô di chuyển tấm thảm, vén gọn những bộ quần áo đã sờn rách trong tủ, nhưng không có gì đáng kể. Những nơi này rõ ràng đã bị lục tung và chẳng còn lại dấu vết.
Cuối cùng, cô tiến đến góc phòng. Đúng như cô dự đoán, và cũng đúng như những gì camera đã quay được, có một tấm ván sàn không khít hoàn toàn với các tấm còn lại. Dưới ánh sáng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, cô nhìn thấy những vết cạy xước mới tinh quanh mép ván. Ai đó đã từng cạy nó lên, không chỉ một lần.
`Người con gái út` hít một hơi thật sâu. Cô dùng những ngón tay thon dài, khẽ luồn vào khe hở, cố gắng cạy tấm ván lên. Lần này, tấm ván bật ra dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, có lẽ vì nó đã được “”xử lý”” trước đó. Khi tấm ván được nhấc lên, một khoảng trống nhỏ lộ ra dưới sàn nhà.
Không khí như ngừng lại. Bên trong khoảng trống đó, có một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi và mạng nhện. Chiếc hộp không lớn, nhưng nặng trịch, và dường như đã nằm yên vị ở đó từ rất lâu, đợi chờ một ngày được phát hiện. Trái tim `Người con gái út` đập mạnh từng nhịp. Cô biết, đây chính là manh mối mà cô tìm kiếm. Cái hộp này, chắc chắn không phải của một người mẹ “”tằn tiện, nghèo khổ”” như `Ba chị dâu` vẫn rêu rao.”
“`Người con gái út` nhẹ nhàng nhấc chiếc hộp ra khỏi khoảng trống dưới sàn. Chiếc hộp nặng trịch, phủ một lớp bụi dày và những sợi mạng nhện mờ ảo. Cô đặt nó xuống sàn, thổi nhẹ lớp bụi rồi dùng tay phủi sạch. Lòng bàn tay cô cảm nhận được sự sần sùi của lớp gỗ cũ kỹ.
Trái tim cô đập thình thịch khi cô cẩn thận mở chiếc khóa gỉ sét. Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, khô khốc. Nắp hộp từ từ bật ra, để lộ những thứ bên trong. Không phải trang sức quý giá hay vàng bạc lấp lánh như cô từng mơ hồ hình dung, mà là một xấp giấy tờ được bọc kỹ trong túi ni lông cũ mèm.
`Người con gái út` run rẩy đưa tay lấy ra. Bên trên cùng là một cuốn sổ tiết kiệm dày cộp, bìa đã ngả màu ố vàng. Cô mở trang đầu tiên, đôi mắt dán chặt vào những con số. Hàng chữ in đậm ghi rõ số tiền gửi lên đến hàng chục tỷ đồng. Phía dưới là tên chủ tài khoản: `Người mẹ già`.
Hơi thở của cô như nghẹn lại. Mười mấy tỷ đồng! Không thể nào! Cô lướt qua các trang tiếp theo, thấy những khoản gửi vào đều đặn, không hề nhỏ. Tiếp đến là một xấp giấy tờ nhà đất. Từng tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở lần lượt hiện ra, ghi rõ địa chỉ các lô đất, căn nhà ở những vị trí đắc địa của thành phố. Tất cả đều đứng tên `Người mẹ già`. Giá trị ước tính của chúng cộng lại còn lớn hơn cả số tiền trong sổ tiết kiệm.
Căn phòng như quay cuồng. `Người con gái út` ngồi sụp xuống, ôm chặt xấp tài sản ấy vào lòng, không thể tin vào mắt mình. Hàng chục tỷ đồng… chưa kể đất đai. Người mẹ tằn tiện, khắc khổ, bộ quần áo vá víu, bữa cơm đạm bạc đến thảm thương, người mẹ mà `Ba chị dâu` luôn miệng chê bai là nghèo hèn, hôi hám, lại sở hữu một khối tài sản khổng lồ đến vậy. Sự thật này quá đỗi choáng váng, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh người mẹ mà cô và mọi người vẫn luôn nhìn thấy. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, không chỉ vì xót xa cho mẹ, mà còn vì sự phẫn nộ dâng trào. Cô biết, mình đã tìm thấy thứ mà `Ba chị dâu` đang săn lùng bấy lâu nay. Và cô cũng biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.”
“`Người con gái út` ôm chặt xấp tài sản ấy, từng tờ giấy nhàu nát dưới lớp ni lông bỗng trở nên nặng trĩu. Căn phòng cũ kỹ, ám mùi ẩm mốc bỗng hóa thành một kho báu khổng lồ, ẩn mình sau vẻ ngoài tồi tàn của `Người mẹ già`. Cô nhìn những con số trong sổ tiết kiệm, rồi lại lướt qua những địa chỉ đất đai, nhà cửa ở những vị trí mà ngay cả cô cũng phải ao ước.
Tâm trí cô tua ngược lại hình ảnh `Người mẹ già` trong suốt nhiều năm qua. Bộ quần áo bạc màu, vá víu đến nỗi những vết vá chồng lên nhau tạo thành một lớp vải dày cộm. Bữa cơm chỉ có rau luộc, vài miếng đậu phụ, hiếm hoi lắm mới có một miếng thịt mỡ nhỏ bằng đầu ngón tay. `Người mẹ già` luôn từ chối mọi lời mời ăn uống bên ngoài, hay bất cứ món quà nào có giá trị. Bà sống như một người ăn mày trong chính căn nhà của mình.
Cô nhớ lại những lời khinh miệt của `Ba chị dâu` mỗi khi nhắc đến mẹ chồng. “”Bà ấy nghèo rớt mồng tơi””, “”Đã già còn lẫn, chẳng làm được tích sự gì, chỉ tổ ăn bám””, “”Người đâu mà hôi hám, bẩn thỉu””. Cô từng tin rằng mẹ mình thật sự nghèo, thật sự khổ, chỉ biết sống tằn tiện vì không có gì để sống khác. Nhưng giờ đây, sự thật ấy vỡ vụn trước mắt cô, biến thành một cú sốc lớn.
Mười mấy tỷ đồng tiền mặt, cộng thêm hàng chục mảnh đất vàng… `Người mẹ già` không hề nghèo khó! Cuộc sống tằn tiện của bà không phải là số phận, mà là một sự lựa chọn. Bà đã dành dụm, chắt chiu từng đồng, sống khắc khổ đến tận cùng để tích lũy khối tài sản khổng lồ này, có lẽ là cho tương lai của các con, của cháu. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má `Người con gái út`, không chỉ vì xót xa cho những hy sinh thầm lặng của mẹ, mà còn vì nỗi căm phẫn sục sôi trong lòng.
Vậy ra, bà không lẫn hoàn toàn. Bà đã giấu kín bí mật này, một mình gánh chịu những lời dè bỉu, khinh thường từ chính những người con dâu của mình. Bà âm thầm bảo vệ thứ tài sản mà giờ đây, nó lại chính là mục tiêu của `Ba chị dâu` tham lam, độc ác. Cô chợt hiểu ra sự thay đổi thái độ đáng ngờ của họ gần đây, sự “”chăm sóc tận tình”” giả tạo mà cô đã nghi ngờ. Tất cả đều là diễn kịch để tìm kiếm kho báu này.
Một cơn lạnh sống lưng chạy dọc theo sống lưng `Người con gái út`. Cô siết chặt xấp giấy tờ vào lòng. Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời mình vì khối tài sản này, và giờ nó đang bị những con quỷ khát tiền nhòm ngó. Cô cảm thấy trái tim mình như bị xé làm đôi, một nửa thương mẹ vô bờ, một nửa căm hờn những kẻ đang chực chờ nuốt chửng công sức của mẹ. Cô biết, mình không thể để điều đó xảy ra. Cuộc chiến không phải chỉ mới bắt đầu, mà đã thực sự bùng nổ ngay khoảnh khắc này.”
“Người con gái út nén lại cơn tức giận và sự xót xa đang cào xé trong lòng. Cô biết, khóc lóc hay bộc lộ cảm xúc lúc này chỉ vô ích. Cô cần sự bình tĩnh, sự lạnh lùng của lý trí. Cô rút điện thoại ra, bật chế độ chụp ảnh. Tay cô run rẩy nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ thường.
Từng tờ giấy đất, từng trang sổ tiết kiệm với những con số bạc tỷ đều được ghi lại cẩn thận. Cô zoom cận cảnh, chụp từng góc, từng chi tiết nhỏ nhất, đảm bảo mọi thứ rõ ràng đến từng con dấu, từng chữ ký. Thời gian như ngừng lại trong căn phòng ẩm mốc của `Người mẹ già`. Tiếng click của máy ảnh vang lên đều đặn, như tiếng đếm ngược cho một cuộc chiến sắp diễn ra.
Khi chắc chắn đã có đủ bằng chứng, cô tỉ mỉ đặt lại từng tờ giấy vào bao ni lông, rồi xếp chồng chúng ngay ngắn vào đúng vị trí dưới đáy hòm, bên dưới lớp quần áo cũ kỹ đã sờn rách. Cô vuốt phẳng chiếc chiếu rách, đẩy chiếc hòm về lại sát chân tường, che phủ mọi dấu vết. Căn phòng lại trở về vẻ lộn xộn, tồi tàn vốn có, như thể chưa từng có bàn tay nào chạm vào kho báu bí mật.
Người con gái út hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô nhìn về phía `Người mẹ già` đang say ngủ, khuôn mặt nhăn nheo, khắc khổ hiện rõ trong ánh đèn mờ. Một suy nghĩ sắc lẹm lướt qua tâm trí cô: *Không thể để mẹ phải chịu đựng thêm. Không thể để công sức cả đời của mẹ rơi vào tay kẻ khác.* Cô biết, cuộc chiến này không thể dùng tình cảm hay sự tranh cãi thông thường. Nó đòi hỏi sự khôn ngoan, mưu mẹo và bằng chứng thép. Cô phải hành động như một chiến binh, bảo vệ mẹ bằng mọi giá. Kế hoạch đã nhen nhóm trong đầu, lạnh lùng và quyết đoán.”
“Sau khi chắc chắn mọi thứ đã đâu vào đấy, Người con gái út không chần chừ thêm nữa. Cô biết, việc thuyết phục ba anh trai mình sẽ là một trận chiến không kém phần khó khăn. Cô gọi điện hẹn ba người anh gặp mặt riêng, không có bóng dáng của ba chị dâu.
Họ gặp nhau tại quán cà phê quen thuộc gần Căn nhà 2 tầng, nơi ba anh trai thường lui tới mỗi khi muốn tránh mặt vợ. Không khí căng thẳng đến lạ, dù chẳng ai nói lời nào. Ba người anh cả, anh hai, anh ba ngồi đối diện Người con gái út, vẻ mặt không giấu được sự khó chịu, như thể họ đã đoán được chủ đề cuộc nói chuyện.
Người con gái út hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào từng người. “”Mấy anh, em có chuyện này muốn nói. Chuyện về mẹ và… các chị dâu.””
Anh cả nhướng mày, giọng điệu đã mang theo sự bực bội: “”Lại chuyện gì nữa? Em không ở nhà thì đừng có mà nghe lời người ngoài rồi đơm đặt.””
Người con gái út bỏ ngoài tai lời lẽ đó. “”Em đã thấy. Mấy anh có biết các chị dâu đã lục lọi đồ đạc của mẹ không? Tìm kiếm cái gì đó rất kỹ càng trong phòng mẹ.””
Anh hai cười khẩy: “”Lục lọi? Chắc là dọn dẹp phòng cho mẹ chứ gì. Mẹ già rồi, phòng ốc bừa bộn là chuyện thường.””
“”Không phải dọn dẹp!”” Người con gái út gằn giọng. “”Họ tìm kiếm một cách đáng ngờ. Và không chỉ vậy, em còn thấy họ… trộn những viên thuốc lạ vào đồ ăn của mẹ.””
Ba người anh đồng loạt biến sắc, nhưng không phải vì ngạc nhiên hay lo lắng, mà là vì sự tức giận.
Anh ba đập tay xuống bàn, tiếng cốc tách kêu loảng xoảng: “”Em nói cái gì vậy hả? Thuốc lạ? Em đừng có mà vu khống vợ của anh em tụi này! Vợ anh ngày nào cũng chăm sóc mẹ, cơm nước đầy đủ, em không thấy thì đừng có mà đặt điều.””
Anh cả tiếp lời, giọng đầy vẻ khinh thường: “”Cô đúng là đa nghi quá rồi đấy. Từ bé đã hay ghen tị với các chị dâu rồi, giờ còn bịa ra chuyện này để chia rẽ tình cảm gia đình à? Mẹ có gì mà họ phải lục lọi? Cả đời mẹ tằn tiện, có của nả gì đâu ngoài mấy bộ đồ cũ với cái hòm rỗng!””
“”Họ chăm sóc mẹ thật sao? Hay chỉ giả vờ để đạt được mục đích gì đó?”” Người con gái út cố gắng giữ bình tĩnh, từng lời nói như dao cứa vào sự ngụy biện của họ. “”Mấy anh không thấy lạ sao? Tự nhiên ba chị thay đổi thái độ 180 độ, từ ghẻ lạnh sang chăm sóc tận tình một cách đáng ngờ?””
Anh hai gắt lên, khuôn mặt đỏ bừng: “”Cô im đi! Ai cũng thấy vợ anh là người có hiếu, biết điều. Chỉ có cô là không vừa mắt, lúc nào cũng muốn gây chuyện! Cô không có quyền gì mà nói xấu vợ của chúng tôi như vậy!””
Anh ba đứng dậy, chuẩn bị rời đi: “”Em cứ sống ở xa, không biết gì thì đừng có mà hồ đồ. Anh không muốn nghe những lời vu khống vô căn cứ này nữa.””
Người con gái út nhìn ba người anh, nỗi thất vọng dâng trào. Cô biết, lời nói suông không thể lay chuyển họ. Họ đã hoàn toàn bị ba chị dâu che mắt, hoặc cố tình làm ngơ trước sự thật. Ánh mắt cô lóe lên một tia kiên quyết. “”Mấy anh sẽ phải hối hận vì những lời này. Em sẽ cho mấy anh thấy, ai mới là người nói thật!”””
“Người con gái út dứt lời, bàn tay cô đã đưa ra một chiếc máy tính bảng nhỏ. Gương mặt ba người anh vẫn đanh lại vẻ khinh thường, nhưng ánh mắt họ bắt đầu có chút tò mò khi Người con gái út chạm nhẹ vào màn hình. Đoạn video đầu tiên bắt đầu chạy.
Hình ảnh từ chiếc camera mini đặt kín đáo trong Phòng mẹ hiện ra rõ mồn một. Ba chị dâu, những người mà ba anh trai vừa lớn tiếng bênh vực, đang hì hục lục lọi tủ quần áo cũ kỹ của Người mẹ già. Không phải dọn dẹp, mà là xới tung lên. Chị dâu cả vứt phăng mấy bộ đồ sờn rách xuống sàn, Chị dâu hai cào bới dưới đáy chiếc hòm gỗ, còn Chị dâu ba thì cẩn thận lật từng trang của cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ mà Người mẹ già vẫn giấu dưới gối. Họ xì xào, tiếng động từ video không quá rõ ràng, nhưng đủ để thấy sự sốt ruột và thất vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Rồi Chị dâu ba lẩm bẩm điều gì đó, lắc đầu và ném cuốn sổ lại chỗ cũ với vẻ bực bội.
Ba người anh trai đơ người. Anh cả mở to mắt, khó tin vào những gì mình đang thấy. Anh hai nuốt khan, còn Anh ba thì siết chặt tay thành nắm đấm, sự bực bội ban nãy dần biến thành một thứ cảm xúc khác, khó gọi tên hơn.
Người con gái út không đợi họ kịp phản ứng, cô lại lướt tay, chuyển sang một đoạn video khác. Lần này là cảnh Gian bếp, nơi chiếc camera thứ hai được giấu. Ba chị dâu đang đứng túm tụm lại, giọng nói của họ rõ ràng hơn, dù vẫn cố gắng thì thầm.
“”Kiếm mãi không thấy cái sổ đỏ đâu, bà già giấu kỹ quá!”” Giọng Chị dâu cả đầy vẻ bực tức.
“”Cái nhà này chắc chắn là bà ấy đứng tên, không thì đã không tằn tiện đến mức đấy. Phải tìm ra bằng được!”” Chị dâu hai tiếp lời, ánh mắt sắc lẻm.
“”Tối qua tao đã cho bà ấy uống thêm thuốc an thần rồi, hy vọng bà ấy sẽ ngủ li bì, mình có thời gian tìm kỹ hơn. Nhưng mà… lỡ có chuyện gì thì sao?”” Chị dâu ba tỏ vẻ lo lắng.
Chị dâu cả cười khẩy: “”Kệ bà ấy! Sống thọ chi cho mệt. Có khi nhờ vậy mà mình đỡ phải trông nom, tài sản cũng dễ bề xử lý hơn. Miễn là mình cẩn thận, không để ai nghi ngờ.””
“”Mấy anh con trai có bao giờ để ý đâu, toàn trách con út không biết điều thôi!”” Chị dâu hai mỉa mai, rồi cả ba phá ra cười khúc khích, tiếng cười vang vọng trong quán cà phê vắng lặng, như cứa vào tai ba người đàn ông đang chết lặng.
Đoạn video kết thúc. Cả ba người anh ngồi bất động, như những bức tượng đá. Khuôn mặt Anh cả tái mét, sự sửng sốt tột độ khiến anh không thốt nên lời. Anh hai úp mặt vào lòng bàn tay, cơ thể run lên bần bật, nỗi hổ thẹn và giận dữ bùng lên trong anh. Còn Anh ba, người vừa lớn tiếng nhất, thì gục đầu xuống bàn, đôi vai anh run rẩy. Hàng ngàn câu chữ họ vừa thốt ra để bảo vệ vợ mình như những lưỡi dao sắc bén quay ngược lại, đâm thẳng vào tim họ. Họ không chỉ sốc vì hành động của vợ, mà còn căm giận chính bản thân mình vì đã mù quáng, vì đã đối xử tệ bạc với em gái ruột, và vì đã bỏ mặc Người mẹ già yếu ớt của mình. Ánh mắt họ giờ đây đầy rẫy sự ăn năn, nhưng đã quá muộn để nói ra bất kỳ lời nào. Người con gái út chỉ lặng lẽ nhìn, đôi mắt cô không còn sự giận dỗi, mà chỉ còn là nỗi buồn sâu thẳm.”
“Ba người anh trai bật dậy, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Khuôn mặt Anh cả vẫn còn bàng hoàng, nhưng ánh mắt anh đã ánh lên một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Anh hai lau vội những giọt nước mắt lăn dài, đôi môi mím chặt. Riêng Anh ba, người luôn nóng tính nhất, đấm mạnh xuống mặt bàn một cái rầm, khiến mấy tách cà phê khẽ rung lên.
“”Về nhà! Về nhà ngay lập tức!”” Anh ba gằn giọng, giọng nói khản đặc vì phẫn uất.
Không ai nói thêm lời nào. Sự hổ thẹn và cơn thịnh nộ đã nuốt chửng mọi âm thanh. Ba người đàn ông bước ra khỏi quán cà phê với bước chân nặng nề, cơ thể căng cứng. Người con gái út lặng lẽ đi theo sau, trái tim cô nặng trĩu. Cô biết, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.
Chiếc xe lao đi trong im lặng đến Căn nhà 2 tầng. Mùi bữa cơm chiều thoang thoảng từ trong bếp bay ra, cùng tiếng cười nói giòn tan của ba người phụ nữ. Anh cả mở cửa, đẩy mạnh vào trong. Cả ba anh em sải bước vào gian bếp, nơi ba chị dâu đang bày biện bữa tối, trông có vẻ rất vui vẻ.
“”Mấy anh về rồi à?”” Chị dâu cả tươi cười quay lại, nhưng nụ cười nhanh chóng đông cứng khi nhìn thấy vẻ mặt thâm trầm, đáng sợ của ba người chồng.
“”Các người còn giả vờ được nữa hả?”” Anh ba gầm lên, ném thẳng chiếc máy tính bảng lên bàn ăn, khiến bát đĩa lạch cạch. Màn hình máy tính bảng hiện rõ hình ảnh ba chị dâu đang hì hục lục lọi đồ của Người mẹ già.
Chị dâu cả, Chị dâu hai và Chị dâu ba nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt biến sắc.
“”Anh nói cái gì vậy? Cái này là… là đoạn phim từ đâu ra?”” Chị dâu hai lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi tay đã run rẩy.
Anh cả tiến lại gần, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào vợ: “”Còn định chối cãi sao? Cả cái đoạn các người nói chuyện trong bếp, nói về việc đầu độc mẹ, về việc tìm sổ đỏ, tôi nghe rõ mồn một rồi!””
Anh vừa dứt lời, Người con gái út đã lướt tay trên máy tính bảng, phát lại đoạn video trong Gian bếp với âm thanh rõ ràng hơn. Tiếng cười khẩy đầy ác độc của Chị dâu cả, giọng nói sắc lẻm của Chị dâu hai, và cả sự lo lắng giả tạo của Chị dâu ba khi nhắc đến thuốc an thần đều vang lên khắp căn phòng.
“”Kiếm mãi không thấy cái sổ đỏ đâu, bà già giấu kỹ quá!””
“”Cái nhà này chắc chắn là bà ấy đứng tên… Phải tìm ra bằng được!””
“”Tối qua tao đã cho bà ấy uống thêm thuốc an thần rồi… lỡ có chuyện gì thì sao?””
“”Kệ bà ấy! Sống thọ chi cho mệt. Có khi nhờ vậy mà mình đỡ phải trông nom, tài sản cũng dễ bề xử lý hơn. Miễn là mình cẩn thận, không để ai nghi ngờ.””
“”Mấy anh con trai có bao giờ để ý đâu, toàn trách con út không biết điều thôi!””
Từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim ba người anh. Chị dâu cả, Chị dâu hai và Chị dâu ba đứng bất động, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Mọi nụ cười, mọi vẻ giả tạo vừa rồi đều biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ.
“”Không… không phải vậy đâu anh ơi!”” Chị dâu ba vội vàng thanh minh, nước mắt đã chực trào. “”Con út nó… nó gài bẫy bọn em! Nó ghép tiếng, ghép hình đó anh!””
“”Ghép hả? Các người nhìn kỹ xem đây là ai? Đây là cái nhà của ai?”” Anh hai chỉ thẳng vào màn hình, giọng nói nghẹn lại vì căm phẫn. “”Tôi đã từng mù quáng bảo vệ các người, đã từng lớn tiếng mắng em gái tôi, nhưng giờ thì sao? Các người dám đầu độc cả mẹ ruột của tôi để chiếm đoạt tài sản ư?!””
Cả ba chị dâu hoàn toàn sụp đổ. Những lời bao biện yếu ớt bị bóp nghẹt bởi chính bằng chứng không thể chối cãi. Khuôn mặt họ tái mét, đôi môi run rẩy muốn nói nhưng chỉ líu lưỡi không thành tiếng. Nước mắt không phải của sự hối lỗi, mà là của sự sợ hãi và tức tối khi âm mưu bị bại lộ, tuôn rơi lã chã. Căn nhà 2 tầng bỗng chốc trở thành một chiến trường, ồn ào với những lời quát tháo, đổ lỗi và tiếng khóc nức nở. Sự thật trần trụi đã phơi bày, kéo theo một cơn giông bão tan hoang.”
“Tiếng khóc nức nở của ba chị dâu hòa lẫn với tiếng gầm gừ giận dữ của ba người anh, biến Căn nhà 2 tầng thành một mớ hỗn độn. Anh cả, với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt lạnh như tiền, không thèm nhìn vợ nữa. Anh quay sang Người con gái út, giọng nói nghẹn lại vì xấu hổ và ân hận.
“Em… em nói đúng. Các anh đã quá sai lầm rồi.” Anh cả đưa tay vuốt mặt, những vết nhăn hằn sâu hơn trên trán. “Mẹ… mẹ không thể ở đây thêm một phút nào nữa.”
Anh hai gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy dài trên khuôn mặt. “Đúng vậy! Anh không thể tin được… Chúng ta đã mù quáng đến thế sao? Em út, em đưa mẹ đi đi. Đưa mẹ đi bất cứ đâu cũng được, miễn là an toàn.”
Anh ba, người vừa nãy còn tràn đầy sự phẫn nộ, giờ đây lại ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. “Tôi… tôi không còn mặt mũi nào nhìn mẹ nữa. Em đưa mẹ đi đi. Bao nhiêu năm nay, chúng ta đã bỏ mặc mẹ. Cứ nghĩ các chị dâu chăm sóc mẹ tử tế…” Giọng anh ta đứt quãng, đầy chua xót.
Người con gái út nhìn ba người anh. Dù trong lòng vẫn còn vết thương của sự tủi thân, nhưng ánh mắt cô đã dịu lại. Cô biết, đây không phải lúc để trách móc. Mẹ cô mới là điều quan trọng nhất.
“Các anh đã hiểu ra là tốt rồi.” Cô nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng kiên quyết. “Em sẽ đưa mẹ về nhà em chăm sóc. Nhưng còn tài sản của mẹ thì sao? Các chị dâu đã nhăm nhe bao lâu nay. Nếu cứ để mẹ giữ, lỡ các chị… có ý đồ gì nữa thì sao?”
Ba chị dâu đang thút thít bỗng giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt lấm lét nhìn nhau.
Anh cả lập tức hiểu ra ý em gái. “Đúng rồi! Sổ tiết kiệm, giấy tờ đất đai… Các người chắc chắn vẫn chưa tìm được đúng không?!” Anh quay sang trừng mắt nhìn ba chị dâu, khiến họ co rúm lại.
“Vậy thì… chúng ta phải làm gì bây giờ?” Anh hai hỏi, giọng đầy lo lắng.
Người con gái út hít một hơi sâu. “Sáng mai, chúng ta sẽ đưa mẹ ra ngân hàng. Em nghĩ, có hai cách. Một là, làm thủ tục ủy quyền cho em đứng tên quản lý tài sản giúp mẹ. Hai là, nếu mẹ minh mẫn đủ để hiểu, chúng ta sẽ làm thủ tục thay đổi chủ sở hữu. Chuyển tài sản sang tên em hoặc các anh, nhưng với điều kiện là phải đảm bảo mẹ vẫn được hưởng mọi quyền lợi từ đó.”
Anh ba bật dậy, ánh mắt đã lấy lại được sự sắc bén. “Đúng! Làm theo lời em út đi! Làm ngay lập tức! Không thể để các mụ phù thủy này có cơ hội nào nữa!” Anh ta liếc xéo ba chị dâu, ánh mắt đầy căm hờn.
Anh cả trầm tư một lát rồi gật đầu. “Anh đồng ý. Em út là người đáng tin cậy nhất. Anh sẽ cùng em và Anh hai đi với mẹ. Phải đảm bảo mọi chuyện được giải quyết triệt để, không để lại bất kỳ kẽ hở nào.”
Chị dâu cả, Chị dâu hai và Chị dâu ba nhìn nhau. Âm mưu của họ đã thất bại hoàn toàn. Không những mất đi chỗ dựa tài chính, mà giờ đây còn phải đối mặt với sự trừng phạt từ chính chồng mình. Khuôn mặt họ tái mét, không còn một lời bào chữa.
Người con gái út tiến về phía Phòng mẹ. Cánh cửa hé mở, Người mẹ già đang ngồi lặng lẽ trên giường, đôi mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, như thể chưa từng nghe thấy bất cứ tiếng ồn ào nào vừa xảy ra. Cô nhẹ nhàng đến bên mẹ, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà.
“Mẹ ơi, con gái đưa mẹ về nhà con nhé. Mẹ sẽ không phải lo lắng gì nữa.” Giọng cô run lên vì xúc động.
Người mẹ già quay lại, ánh mắt mờ đục nhìn con gái, rồi khẽ gật đầu. Một nụ cười nhẹ, đầy bình yên, nở trên môi bà. Cuối cùng, bà cũng được giải thoát. Người con gái út ôm mẹ vào lòng, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong tim. Cô biết, từ giờ trở đi, mẹ sẽ được an toàn. Và tài sản của mẹ, cũng sẽ được bảo vệ.”
“Ngày hôm sau, không khí tại Căn nhà 2 tầng chìm trong sự nặng nề và hổ thẹn. Ba chị dâu ngồi co rúm ở góc nhà, không dám ngẩng mặt lên. Ba người con trai, với vẻ mặt mệt mỏi và ân hận, cùng Người con gái út đưa Người mẹ già ra xe. Mẹ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bà chỉ nắm chặt tay con gái út, ánh mắt đầy tin tưởng.
Tại ngân hàng, các thủ tục được tiến hành nhanh chóng. Người con gái út đã chọn phương án ủy quyền, bởi dù mẹ bình yên hơn, bà vẫn không đủ minh mẫn để đưa ra quyết định pháp lý phức tạp. Dưới sự chứng kiến của ba người anh, Người mẹ già đã ký vào giấy ủy quyền, chuyển quyền quản lý toàn bộ sổ tiết kiệm và các giấy tờ đất đai có giá trị sang cho Người con gái út. Tài sản của bà cuối cùng đã được bảo vệ khỏi bàn tay tham lam.
Trời chạng vạng tối, Người con gái út đưa mẹ về đến ngôi nhà nhỏ ấm cúng của mình. Ngôi nhà không to lớn, lộng lẫy như Căn nhà 2 tầng, nhưng lại tràn ngập sự gọn gàng và hơi ấm. Cô dìu mẹ vào căn phòng nhỏ được dọn dẹp tươm tất, có cửa sổ nhìn ra vườn hoa hồng. Mẹ ngắm nhìn căn phòng mới, đôi mắt mờ đục lần đầu tiên hiện lên vẻ tò mò, thích thú.
Người con gái út đặt mẹ ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng tháo đôi dép cũ kỹ của bà. Cô lấy một chậu nước ấm, hòa chút gừng rồi từ tốn rửa chân cho mẹ. Đôi bàn chân gầy guộc, chai sần vì bao năm tháng vất vả giờ đây được nâng niu. Mẹ không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt, một nụ cười an yên thoáng hiện trên môi. Cô nhớ lại những lời các chị dâu từng nói, rằng mẹ “”hôi hám””, “”bẩn thỉu””. Nước mắt cô chực trào, nhưng cô kiềm lại, chỉ tập trung vào việc chăm sóc mẹ.
Mỗi bữa ăn, Người con gái út đều chuẩn bị những món ăn mềm, dễ tiêu và đầy đủ dinh dưỡng cho mẹ. Cô kiên nhẫn bón từng thìa cháo, lau miệng cho mẹ khi bà làm vương vãi. Dù mẹ vẫn lẫn, hay quên, nhưng bà không còn bị ép uống những viên thuốc lạ hay bị bỏ đói, bị la mắng. Khuôn mặt bà dần hồng hào trở lại, đôi mắt cũng có thần hơn đôi chút. Đôi lúc, bà sẽ gọi tên cô, dù chỉ là những âm thanh không rõ ràng, nhưng cũng đủ khiến trái tim cô ấm áp.
Người con gái út thường đưa mẹ ra vườn ngồi ngắm hoa, kể cho mẹ nghe những câu chuyện thời thơ ấu, hoặc chỉ đơn giản là ngồi cạnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà. Có những chiều, ba người anh trai ghé qua thăm mẹ. Họ không còn vẻ hống hách, lạnh lùng như trước. Thay vào đó là sự quan tâm chân thành và những lời xin lỗi thầm lặng qua hành động. Ba chị dâu thì tuyệt nhiên không còn dám bén mảng tới. Cuộc sống của Người mẹ già đã thực sự sang một trang mới, bình yên và tràn đầy tình yêu thương. Bà không còn phải chịu đựng sự giả dối, sự lợi dụng từ những người con dâu tham lam nữa. Bà được yêu thương, chăm sóc bằng cả trái tim, và đó là tất cả những gì bà cần ở tuổi xế chiều.”
“Những buổi chiều dần buông, Người con gái út vẫn ngồi cạnh Người mẹ già trong căn phòng nhỏ ấm áp. Cô nhìn mẹ ngủ say trong vòng tay mình, từng hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng. Mái tóc bạc phơ của mẹ lòa xòa trên vai cô, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt giờ đây đã giãn ra, mang một vẻ thanh thản lạ thường. Mẹ không còn cau có, không còn lo sợ, dù mẹ vẫn không thể nhận ra cô hoàn toàn. Đôi khi, mẹ gọi tên cô, nhưng là một cái tên mơ hồ nào đó từ quá khứ xa xôi, hoặc chỉ là những âm thanh không rõ ràng. Dẫu vậy, những cái siết tay nhẹ nhàng, những nụ cười hiếm hoi của mẹ cũng đủ khiến trái tim Người con gái út vỡ òa.
Cô khẽ vuốt ve mái tóc mẹ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa trong lòng. Cô đã kịp thời. Kịp thời bảo vệ mẹ, kịp thời đưa mẹ ra khỏi vòng xoáy của sự tham lam và giả dối. Tài sản của mẹ, những đồng tiền mẹ dành dụm cả đời trong sự khắc khổ, giờ đã được an toàn. Cô nhớ lại những ánh mắt soi mói của ba chị dâu, những lời lẽ cay nghiệt họ dành cho mẹ, và cả sự thờ ơ của ba người anh trai. Tất cả như một cơn ác mộng đã qua. Giờ đây, chỉ còn lại sự bình yên.
Người con gái út tự hứa với lòng mình, và với cả mẹ, rằng cô sẽ bù đắp tất cả những tháng ngày mẹ phải chịu đựng. Cô sẽ dành trọn tình yêu thương và sự chăm sóc chân thành nhất. Cô nhận ra một cách sâu sắc rằng giá trị của tình thân, của những người ruột thịt, không thể nào đổi bằng tiền bạc hay bất kỳ sự giả dối nào. Đồng tiền có thể mua được tiện nghi, nhưng không thể mua được một giấc ngủ an lành, một nụ cười thật tâm hay sự bình yên trong tâm hồn. Mẹ cô đã trải qua quá nhiều biến cố, đã phải chịu đựng quá nhiều sự tổn thương. Giờ đây, điều duy nhất cô muốn là nhìn thấy mẹ sống những ngày cuối đời trong sự yêu thương và thanh thản trọn vẹn.
Cô siết chặt tay mẹ, cảm nhận hơi ấm từ làn da nhăn nheo. Thời gian trôi đi, những vết sẹo trong tâm hồn có thể mờ dần, nhưng bài học về tình người, về sự thật thà và lòng tham thì sẽ còn mãi. Cuộc đời vốn vô thường, và tình thân chính là sợi dây vững chắc nhất níu giữ con người lại với nhau. Người con gái út hiểu rằng, dù mẹ không còn nhận thức được mọi thứ như xưa, nhưng những cảm xúc, những cử chỉ yêu thương vẫn chạm đến được trái tim mẹ. Mùi hương của hoa hồng từ ngoài vườn bay vào, quyện lẫn với mùi hương dịu nhẹ của cháo gừng mà cô vừa nấu. Mẹ khẽ cựa mình, đôi mắt mờ đục mở ra, nhìn cô bằng một ánh mắt trong veo. Có lẽ, đó là ánh nhìn của sự bình yên. Đó là ánh nhìn của một người mẹ đang tìm thấy được bến đỗ cuối cùng của cuộc đời, nơi không còn sự bon chen, chỉ còn tình yêu thương vô điều kiện. Và với Người con gái út, đó là tất cả những gì cô cần.”

