Chia tay người yêu, tôi quá buồn nên đi b:a-r để gi:ải s:ầu. Ai ngờ sáng hôm sau, tôi thức dậy trên chiếc gi:ườ;ng ở kh;ách sạ;n, bên cạnh là sếp của tôi
Trần nhà khách sạn trắng toát như một tờ giấy chưa kịp in chữ. Tôi mở mắt ra trong mùi bạc hà của máy khuếch tán và tiếng điều hòa rì rì, một luồng l;ạnh chạy d;ọc sống lưng khi nhận ra bên cạnh mình là sếp.
Anh nằm nghiêng, vẫn nguyên sơ mi, cà vạt tháo dở vắt qua tay. Vạt áo nhàu, cổ tay áo cuộn hai nấc, mắt nhắm, hơi thở đều. Minh—trưởng phòng chiến lược—người cẩn thận đến b;uồn t;ẻ trong công ty, người luôn đòi chỉnh một dấu phẩy trong slide, người chưa từng gọi tên tôi sai, đang ở đây, trên chiếc giư:ờng kh;ách s:ạn, cạnh tôi.
Cổ họng tôi kh;ô đến r;;át. Hình ảnh cuối cùng còn lại trong đầu là đèn neon xanh đỏ đ;;ập vào mắt, cốc cocktail có lớp bọt trắng mỏng, tiếng nhạc d;ập như sóng đậ;;p vào thành m;ạn, và tin nhắn chưa k:ịp gửi cho người yêu cũ: “Em ổn.”—một câu n;ói d:ối.
Tôi khẽ d:ịch người. Chiếc ga; sột so;ạt. Minh mở mắt. Ánh nhìn anh chớp từ ngạc nhiên sang tỉnh táo chỉ trong nửa giây—kiểu tỉnh táo của người đã quen xử lý một vụ ch;á-y ngay trong giấc ngủ.
— Em tỉnh rồi à? — giọng anh trầm, khàn vì thiếu ngủ. — Có thấy b:uồn nô:n hay ch:ó;ng m:ặt không?
— …Sếp? — tôi nghe tiếng mình như bật ra từ cổ họng của người khác. — Tại sao… tại sao tôi ở đây? Đã có chuyện gì?
Minh ngồi dậy, kéo tấm chăn lên cao cho tôi theo phản xạ lịch sự đến kì quặc, rồi chỉ vào chiếc ghế bành cạnh giường: trên đó là……………
chiếc ví, điện thoại của tôi, một túi nhỏ chứa thuốc giảm đau, oresol, và một chai nước lọc. Tôi nhìn sang, quần áo của mình cũng được xếp gọn gàng trên thành ghế, thậm chí cả chiếc áo khoác jeans mà tôi đã vứt vạ vật đêm qua. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi, nhưng ngay sau đó là sự hoang mang tột độ. Rốt cuộc thì chuyện quái quỷ gì đã xảy ra?
Minh nhìn Tôi, ánh mắt anh trầm ổn, quan sát vẻ mặt đang biến đổi đủ sắc thái của Tôi. Anh khẽ thở dài một tiếng, giọng nói trầm ấm vang lên phá tan sự im lặng ngột ngạt. “Em say quá, không nhớ gì sao?”
Tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Mớ ký ức hỗn độn đêm qua như những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn xoay tròn trong đầu, nhưng không tài nào ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác hoang mang càng lúc càng dâng cao.
Minh đưa tay vén nhẹ mái tóc mai đã rũ xuống của mình, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tôi. “Tối qua tôi có việc ở gần quán bar em hay tới. Định ghé vào uống ly, ai ngờ thấy em trong đó.” Anh dừng lại một chút, như thể để Tôi hình dung cảnh tượng. “Em say mèm, loạng choạng, gần như mất kiểm soát rồi. Tôi đã cố gọi điện cho bạn bè hay người thân của em, nhưng không ai nghe máy cả.”
Lời giải thích của anh nghe có vẻ hợp lý đến đáng sợ. Tôi nhớ mình đã uống rất nhiều, uống đến mức mọi thứ trở nên mờ mịt. Đúng là tôi đã cắt đứt liên lạc với hầu hết mọi người sau khi chia tay người yêu cũ.
“Lúc đó đã khuya rồi, không thể để em ở đó một mình được. Tôi không biết nhà em ở đâu, gọi taxi cũng không yên tâm, nên đành đưa em về đây.” Minh nói tiếp, giọng anh vẫn điềm tĩnh lạ thường. “Em cứ yên tâm, không có chuyện gì xảy ra cả. Tôi chỉ giúp em một chút thôi.”
Tôi trân trối nhìn anh, bộ não cố gắng xử lý từng câu chữ Minh nói ra. Sếp Minh, người nổi tiếng cẩn thận, tỉ mỉ trong công việc, nay lại trở thành ân nhân cứu mạng tôi khỏi cơn say bí tỉ? Một cảm giác bất ngờ cực độ xen lẫn sự bối rối khó tả dâng lên trong lòng. Mọi thứ anh nói đều khớp với những gì tôi có thể nhớ được – hoặc không thể nhớ được. Nhưng tại sao lại là anh? Và liệu mọi chuyện có thực sự đơn giản như lời anh nói?
Sau những lời đó, một cơn sóng hổ thẹn cuộn trào trong lòng Tôi. Gò má Tôi nóng ran, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Minh, chỉ biết cúi gằm mặt xuống, như thể muốn chui biến vào tấm chăn mỏng. Mọi thứ trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Hình ảnh của một nhân viên say xỉn được sếp đưa về khách sạn hiện lên trong đầu, khiến Tôi chỉ muốn tan biến.
Minh vẫn đứng cách một khoảng, không lại gần thêm. Động tác của anh vẫn điềm đạm, cử chỉ lịch sự đến mức gần như vô trùng, tựa như anh đang xử lý một hồ sơ dự án quan trọng cần sự chuẩn mực tuyệt đối, chứ không phải một tình huống tế nhị liên quan đến đồng nghiệp. Anh bước đến chiếc bàn nhỏ đặt cạnh giường, cầm lấy cốc nước lọc đã chuẩn bị sẵn cùng một vỉ thuốc giảm đau. Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng vang lên khi anh bóc hai viên thuốc ra.
Anh đưa cốc nước và thuốc đến trước mặt Tôi, giữ khoảng cách vừa phải. “Em uống đi. Thuốc giảm đau sẽ giúp em bớt khó chịu.” Giọng anh vẫn trầm ổn, không một chút biểu cảm thừa thãi, ánh mắt anh không một chút biến đổi, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Nó khiến Tôi càng thêm bối rối, không biết nên phản ứng thế nào. Sếp Minh quả thực là người đàn ông khó đoán. Tôi đưa tay run rẩy đón lấy, cố gắng không để chạm vào tay anh.
Tôi đưa tay run rẩy đón lấy, cố gắng không để chạm vào tay anh. Viên thuốc đắng ngắt trôi xuống cùng ngụm nước, nhưng sự khó chịu trong dạ dày không thể sánh bằng cảm giác nóng bừng trên má. Tôi vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh nhìn của Minh, dù biết anh vẫn đứng đó, điềm nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng căng như dây đàn.
Đúng lúc đó, một tiếng rung điện thoại bất ngờ xé toang không gian tĩnh mịch. Tôi giật mình thon thót, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Ánh mắt Tôi như bị hút chặt vào màn hình điện thoại đang sáng bừng trên chiếc bàn cạnh giường. Tên “Người yêu cũ” hiện lên rõ mồn một. Một cảm giác hoảng loạn tột độ ập đến, kèm theo sự lúng túng không thể tả. Nghe máy? Hay không nghe? Đầu óc Tôi quay cuồng.
Minh, đứng cách đó vài bước, khẽ liếc nhìn chiếc điện thoại. Ánh mắt anh thoáng qua một vẻ khó hiểu rất nhanh, chỉ trong tích tắc, rồi lại trở về trạng thái điềm tĩnh vốn có. Biểu cảm của anh không đổi, vẫn lạnh lùng và khó đoán. Anh không nói gì, chỉ đứng đó, sự hiện diện của anh càng khiến áp lực đè nặng lên Tôi hơn. Tôi cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào mình, dù chỉ có Minh ở đây.
Minh nhìn thẳng vào sự hoảng loạn trên nét mặt Tôi. Ánh mắt anh, vốn điềm tĩnh, giờ đây chứa đựng một sự thấu hiểu bất ngờ. Anh khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ sức xuyên qua lớp vỏ bối rối của Tôi.
“Nếu em chưa sẵn sàng đối mặt, không cần phải nghe lúc này.”
Nói rồi, anh chậm rãi đứng dậy, không nhìn Tôi mà quay lưng bước về phía cửa sổ. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm lọt qua khung kính, phủ lên dáng hình cao lớn của anh. Anh đứng đó, lưng quay lại, tạo ra một không gian riêng tư vô hình giữa hai người. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế cúi gằm mặt, nhưng trong lòng chợt dâng lên một cảm giác vừa xúc động vừa biết ơn sâu sắc. Sự thấu hiểu bất ngờ từ một người sếp vốn luôn xa cách khiến trái tim Tôi ấm lại. Anh không hỏi han, không phán xét, chỉ đơn giản là cho Tôi lựa chọn và không gian.
Tôi cuộn tròn người lại, cố gắng thu mình vào một góc, nhưng ánh mắt Minh quay lưng về phía tôi như một lá chắn vô hình, cho phép tôi có chút riêng tư cần thiết. Tôi vội vàng nhặt lấy chiếc váy ngủ lụa đã tuột khỏi người từ bao giờ, lướt qua đôi mắt mình nhìn thấy bộ đồ công sở treo gọn gàng gần tủ. Một cảm giác xấu hổ và nhục nhã bủa vây, nhưng ít nhất, tôi tự trấn an mình, tình huống này chưa tệ đến mức không thể cứu vãn. Tôi không nhớ gì về đêm qua, nhưng hiện tại, cơ thể tôi vẫn nguyên vẹn.
Minh vẫn đứng đó, như một bức tượng, cho đến khi tôi đã thay xong bộ đồ công sở, dù mọi cử chỉ đều ngượng nghịu. Anh chậm rãi quay lại, ánh mắt chạm vào gương mặt còn vương sự mệt mỏi và bối rối của tôi. Anh không nói gì, chỉ giơ tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc khẩu trang y tế và một chai xịt khoáng nhỏ.
“Để em đỡ lộ vẻ mệt mỏi khi về công ty,” Minh nói, giọng điệu bình thản như vừa đưa ra một chỉ dẫn công việc.
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh, khiến tôi giật mình nhận ra mình đang tồi tệ đến mức nào. Tôi cảm kích trước sự tinh tế của anh, nhưng cũng cảm thấy tự ti về vẻ ngoài nhợt nhạt và hốc hác của mình sau một đêm say. Tôi lặng lẽ nhận lấy, đeo khẩu trang và xịt khoáng, cố gắng che giấu đi sự thật hiển hiện trên gương mặt mình. Tôi muốn biến mất.
Tôi lặng lẽ nhận lấy, đeo khẩu trang và xịt khoáng, cố gắng che giấu đi sự thật hiển hiện trên gương mặt mình. Tôi muốn biến mất.
Minh không nói thêm lời nào, anh chỉ ra hiệu cho Tôi đi theo. Bước chân của anh vẫn điềm tĩnh, dứt khoát, còn Tôi thì lúng túng đi theo sau, cố gắng giữ một khoảng cách an toàn. Cả hai rời khỏi khách sạn mà không trao đổi thêm bất cứ câu nào. Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian xung quanh họ, đặc biệt khi họ bước vào chiếc xe hơi màu đen của Minh.
Anh mở cửa xe cho Tôi, một cử chỉ lịch thiệp quen thuộc của một người sếp, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, đầy khó xử. Tôi khẽ gật đầu, vội vã chui vào ghế phụ lái, vặn mình nép sát vào cửa xe, như thể muốn hòa tan vào ghế nệm. Minh đóng cửa xe lại, sau đó đi vòng qua ghế lái và ngồi vào. Tiếng động cơ khởi động phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng không khí bên trong xe vẫn đặc quánh, ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Minh tập trung vào việc lái xe, đôi tay siết chặt vô lăng. Anh không nhìn sang Tôi, nhưng Tôi có thể cảm nhận được những ánh mắt anh thỉnh thoảng liếc qua gương chiếu hậu. Vẻ mặt anh lạnh lùng, không chút cảm xúc nào, khiến Tôi không thể đọc được suy nghĩ của anh. Tôi cố gắng giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, những khung cảnh đường phố lướt qua như một thước phim quay chậm, không thể nào làm phân tán sự bối rối và xấu hổ đang thiêu đốt trong lòng. Tôi ước gì mình có thể tàng hình, biến mất khỏi chiếc xe này, khỏi tình huống trớ trêu và khó xử này. Thời gian trôi qua chậm chạp đến đáng sợ, mỗi giây phút đều như một gánh nặng, chất chồng lên vai Tôi.
Thời gian trôi qua chậm chạp đến đáng sợ, mỗi giây phút đều như một gánh nặng, chất chồng lên vai Tôi. Cuối cùng, chiếc xe hơi màu đen cũng đỗ xịch trước cổng nhà Tôi. Tiếng động cơ ngắt đột ngột, phá vỡ sự tĩnh mịch ngột ngạt đã kéo dài suốt quãng đường. Minh không vội xuống xe. Anh quay sang nhìn Tôi, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng vô cảm mà thay vào đó là sự kiên định, dứt khoát.
“Chuyện đêm qua,” Minh bắt đầu, giọng anh trầm ổn, “anh sẽ giữ kín. Em không cần lo lắng.”
Lời cam kết của anh như một làn gió mát xua tan đi sự lo lắng đang đè nặng trong lòng Tôi. Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, nhưng ngay sau đó, một dòng suy nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí Tôi. Tại sao anh lại làm vậy? Động cơ thực sự đằng sau lời hứa này là gì? Tôi nhìn thẳng vào mắt Minh, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản, không một chút biểu cảm nào để Tôi có thể đọc được suy nghĩ của anh. Tôi chỉ biết đứng đó, cảm thấy sự nhẹ nhõm xen lẫn với một nỗi thắc mắc khó tả.
Ngày hôm sau, Tôi lê bước đến công ty như thể đôi chân đang đeo chì. Mỗi nhịp tim đập đều như một tiếng trống cảnh báo, dồn dập và nặng nề trong lồng ngực. Không khí buổi sáng vốn tấp nập của Công ty hôm nay lại mang một vẻ gì đó ngột ngạt đến khó chịu. Cô cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng trong sâu thẳm, sự lo lắng đã gặm nhấm tâm can cô từ khi mặt trời còn chưa lên.
Vừa bước qua cửa chính, Tôi đã vô thức liếc nhìn về phía phòng làm việc của Minh. Cánh cửa vẫn đóng, nhưng hình ảnh đêm qua cứ ám ảnh, khiến cô rùng mình. Cô cố gắng hòa mình vào dòng người, cúi đầu lướt thật nhanh qua khu vực của Minh, hy vọng anh chưa đến hoặc đang bận rộn trong phòng. Cô không muốn bất kỳ sự tiếp xúc nào, dù chỉ là một cái chạm mắt vô tình.
Nhưng rồi, một cảm giác quen thuộc ập đến. Cứ như có ai đó đang nhìn mình chằm chằm. Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt dò xét khắp văn phòng. Không ai cả. Đồng nghiệp vẫn đang bận rộn với công việc của mình, tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng nói chuyện xôn xao. Nhưng cái cảm giác bị theo dõi ấy vẫn dai dẳng, rõ ràng như một mũi kim châm vào da thịt.
Khi Tôi vừa ngồi xuống bàn làm việc, đặt túi xách và bật máy tính, một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sau.
“Em đến sớm vậy.”
Tim Tôi như ngừng đập. Toàn thân cô cứng đờ. Giọng nói ấy, mùi bạc hà thoang thoảng từ phía sau lưng, cô không cần quay lại cũng biết đó là Minh. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Chào sếp. Em có chút việc cần chuẩn bị.” Tôi quay nửa người lại, cố gắng tránh nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt Minh vẫn bình thản như thường lệ, nhưng Tôi lại thấy ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc mà cô không thể lý giải.
Minh chỉ gật đầu nhẹ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, rồi anh bước về phía phòng làm việc của mình. Tôi dõi theo bóng lưng anh cho đến khi cánh cửa phòng đóng lại. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tôi. Mọi thứ trong Công ty đều vẫn bình thường, chiếc máy photocopy vẫn hoạt động ồn ào, tiếng điện thoại vẫn reo vang, nhưng cô biết, giữa cô và Minh, một bí mật lớn đang tồn tại. Nó lơ lửng trong không khí, vô hình nhưng nặng trĩu, khiến Tôi cảm thấy lo lắng và bồn chồn không yên. Cô cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, nhưng đầu óc cô lại cứ tua đi tua lại những mảnh ký ức rời rạc của đêm hôm đó, và lời nói của Minh: “Anh sẽ giữ kín.” Điều đó khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa sợ hãi. Sợ hãi vì cô không hiểu tại sao anh lại làm vậy, và chuyện này rồi sẽ đi đến đâu.
Sự lo lắng và bồn chồn đeo bám Tôi suốt buổi sáng, khiến cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Mỗi khi có tiếng bước chân ngoài hành lang, tim cô lại đập thình thịch. Thời gian trôi chậm chạp, như thể đang thử thách giới hạn chịu đựng của cô. Cuối cùng, kim đồng hồ cũng chỉ đúng con số mà cô vừa mong chờ, vừa e sợ: 10 giờ sáng – thời điểm buổi họp chiến lược bắt đầu.
Tôi bước vào phòng họp, nơi không khí vốn đã trang trọng nay càng thêm nặng nề bởi sự hiện diện của các trưởng phòng và giám đốc bộ phận. Ánh mắt Tôi vô thức lướt tìm Minh. Anh đã ngồi ở vị trí quen thuộc, gương mặt điềm tĩnh, chuyên nghiệp, không chút biểu lộ cảm xúc nào. Nhìn anh, Tôi chợt có cảm giác như mọi chuyện đêm qua chưa từng xảy ra. Cô cố gắng trấn tĩnh, đặt tài liệu lên bàn và bắt đầu phần trình bày của mình.
Giọng Tôi vang lên, đều đều nhưng nội lực bên trong lại đang rung bần bật. Cô cảm thấy rõ lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, và những ngón tay cô siết chặt cây bút, run rẩy nhẹ. Mỗi từ ngữ thốt ra đều là một sự cố gắng ghìm nén cảm xúc. Cô biết, mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nhưng trong số đó, chỉ có ánh mắt của Minh là khiến cô cảm thấy khó hiểu nhất. Anh vẫn lắng nghe, vẫn ghi chép, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy.
Khi Tôi kết thúc phần trình bày, cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt mọi người chuyển hướng về phía Minh, chờ đợi những đánh giá từ trưởng phòng chiến lược. Minh chậm rãi đặt bút xuống, ánh mắt anh lướt qua từng trang tài liệu của Tôi, rồi dừng lại ở cô.
“Cảm ơn phần trình bày của em,” Minh cất giọng trầm ổn, không một chút gợn sóng. “Tuy nhiên, anh có một vài góp ý. Về phần phân tích thị trường, chúng ta cần đào sâu hơn vào dữ liệu người dùng cuối, đặc biệt là phân khúc Gen Z. Và chiến lược truyền thông, việc sử dụng TikTok hiệu quả là một điểm cộng, nhưng em cần làm rõ hơn về KPI cụ thể cho từng giai đoạn.”
Anh nói một tràng, mỗi câu chữ đều sắc bén và chuyên nghiệp, không hề có một chút biểu lộ cá nhân nào. Anh không nhìn cô lâu hơn mức cần thiết, không một cái nháy mắt, không một nụ cười ẩn ý, không bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy giữa hai người đã từng có một đêm “khác lạ”. Mọi thứ đều đúng như một buổi họp bình thường, giữa một sếp và một nhân viên. Tôi cảm thấy vừa nhẹ nhõm, vừa thất vọng một cách kỳ lạ.
“Em sẽ tiếp thu và chỉnh sửa ạ,” Tôi đáp, giọng nói khẽ run lên dù đã cố gắng kiểm soát.
Minh chỉ gật đầu nhẹ, rồi chuyển hướng sang vấn đề tiếp theo của buổi họp, như thể phần trình bày của Tôi chỉ là một gạch đầu dòng nhỏ trong danh sách công việc của anh. Tôi nhìn anh, nhìn vào sự điềm tĩnh và chuyên nghiệp đến đáng sợ đó, và tự hỏi: Liệu anh có thực sự coi chuyện đêm qua là không có gì, một cơn say thoáng qua và cần được quên lãng? Hay anh chỉ đang che giấu cảm xúc của mình một cách hoàn hảo, đến mức cô không thể nhận ra bất kỳ dấu vết nào của đêm qua trong ánh mắt anh? Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Tôi, khiến cô không ngừng day dứt.
Buổi họp kết thúc, Tôi vội vã thu dọn tài liệu, tránh ánh mắt của Minh. Cô gần như chạy khỏi phòng họp, cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng khi thoát khỏi không khí căng thẳng ấy, nhưng đồng thời lại trĩu nặng bởi những suy nghĩ rối ren. Cô tìm cách lẩn tránh anh, hy vọng khoảng cách sẽ giúp cô sắp xếp lại mớ bòng bong trong tâm trí.
Giữa giờ nghỉ trưa, Tôi quyết định đi xuống tầng hầm của tòa nhà, nơi có một quán ăn nhỏ vắng vẻ, để cố tình ăn trưa một mình. Cô không muốn bất kỳ ai, đặc biệt là Minh, nhìn thấy sự bối rối hiện rõ trên gương mặt mình. Tôi chọn một góc khuất, gọi món rồi lặng lẽ ngồi chờ, tâm trí vẫn mải miết phân tích từng câu nói, từng cử chỉ của Minh trong buổi họp sáng. Anh chuyên nghiệp đến mức đáng sợ, như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ không có thật.
Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện, đổ xuống bàn khiến Tôi giật mình ngẩng lên. Minh đã đứng đó, gương mặt vẫn điềm tĩnh lạ thường, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm khó đoán. Anh không hỏi han, không chờ đợi, chỉ lặng lẽ kéo ghế, ngồi xuống đối diện Tôi. Tim Tôi đập thình thịch. Cô cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, không khí đột nhiên trở nên đặc quánh.
Minh không nói gì, chỉ đặt nhẹ một cốc cà phê sữa đá xuống trước mặt Tôi. Mùi cà phê thơm lừng quen thuộc xộc vào mũi, khiến Tôi sững sờ. Đây chính là thứ đồ uống cô thích nhất, thứ mà cô luôn tự tay pha mỗi sáng.
“Em vẫn chưa ăn gì đúng không?” Minh phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm ấm, khác hẳn vẻ lạnh lùng trong phòng họp. Anh nhìn Tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. “Anh gọi thêm cho em.”
Tôi nhìn cốc cà phê, rồi nhìn anh. Một cảm giác bất ngờ, khó xử dâng lên trong lòng, nhưng xen lẫn vào đó là một chút ấm áp len lỏi qua sự lạnh lẽo suốt buổi sáng. Anh làm như thể giữa hai người không có bất kỳ chuyện gì, nhưng hành động này lại quá đỗi thân mật. Cô không hiểu, rốt cuộc anh muốn gì? Liệu anh có thực sự quan tâm, hay đây chỉ là một phép xã giao cao tay, một động thái che đậy hoàn hảo? Những câu hỏi đó xoáy sâu trong tâm trí Tôi, khiến cô chỉ biết lặng im, cố gắng kìm nén sự rung động vừa mới chớm nở.
Tôi ngước nhìn Minh, ánh mắt vẫn còn hoài nghi, nhưng trước cử chỉ bất ngờ của anh, cô chỉ có thể ngập ngừng khẽ nói, “Em… cảm ơn sếp.”
Minh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh thực sự đã dịu đi. Cái vẻ khô khan, lạnh lùng thường thấy khi anh tập trung vào công việc dường như tan biến, thay vào đó là một sự ấm áp, thấu hiểu hiếm thấy.
Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi trầm giọng kể, không nhìn thẳng vào Tôi nhưng lại như đang nói riêng cho cô nghe. “Ngày trước, khi mới ra trường, anh từng có một dự án lớn, đặt hết tâm huyết vào đó. Nhưng rồi mọi thứ đổ bể. Anh gần như suy sụp hoàn toàn, nghĩ rằng mình sẽ chẳng thể làm được gì nữa.”
Tôi im lặng lắng nghe, quên cả sự khó xử ban đầu. Giọng Minh đều đều, nhưng trong đó chất chứa những nỗi niềm mà cô chưa từng nghĩ một người như anh lại có.
“Cảm giác thất bại đó nặng nề lắm,” anh tiếp tục, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. “Nhưng cũng chính nhờ cú vấp đó, anh mới học được cách đứng dậy. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Anh quay lại nhìn Tôi, khóe môi lần nữa khẽ nhếch lên, nụ cười ẩn chứa sự động viên. Ánh mắt anh lúc này không còn là ánh mắt của sếp với nhân viên, mà là của một người từng trải đang chia sẻ với một người đang gặp khó khăn.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình se lại, một cảm xúc lạ lẫm dâng trào. Những lời anh nói như chạm đến một góc khuất trong tâm hồn cô, nơi chất chứa nỗi đau chia tay và sự lạc lõng. Cô không ngờ, sau vẻ ngoài sắt đá, Minh lại có thể dịu dàng và tinh tế đến vậy. Một khía cạnh hoàn toàn khác của anh, của người sếp mà cô vẫn luôn e dè, nay lại hiện ra rõ ràng, khiến cô vừa bất ngờ, vừa xúc động sâu sắc.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình se lại, một cảm xúc lạ lẫm dâng trào. Những lời anh nói như chạm đến một góc khuất trong tâm hồn cô, nơi chất chứa nỗi đau chia tay và sự lạc lõng. Cô không ngờ, sau vẻ ngoài sắt đá, Minh lại có thể dịu dàng và tinh tế đến vậy. Một khía cạnh hoàn toàn khác của anh, của người sếp mà cô vẫn luôn e dè, nay lại hiện ra rõ ràng, khiến cô vừa bất ngờ, vừa xúc động sâu sắc.
Sau buổi trưa, Tôi và Minh cùng trở lại văn phòng. Bước chân cô vẫn còn ngập ngừng bởi những cảm xúc hỗn độn từ cuộc trò chuyện vừa rồi. Khi đi qua hành lang vắng người, tay cô vô tình làm rơi chiếc ví da nhỏ. Tiếng “tạch” khẽ vang lên trên sàn gạch lạnh lẽo.
Tôi vội khom người xuống nhặt. Chiếc ví nằm chỏng chơ, bật mở, và từ bên trong, một vật nhỏ rơi ra, nằm ngay cạnh bàn tay cô. Đó là một tấm ảnh. Một tấm ảnh cỡ nhỏ, được ép nhựa cẩn thận.
Cô cầm tấm ảnh lên. Trái tim cô bỗng đập mạnh. Trong ảnh là cô, cười tươi hết cỡ, đang cụng ly với đồng nghiệp trong một buổi tiệc tất niên của công ty năm ngoái. Gương mặt cô rạng rỡ, nhưng điều khiến cô sững sờ là góc chụp. Đó rõ ràng là một bức ảnh chụp lén, từ xa, và chỉ có mình cô là tâm điểm.
Tôi ngước mắt lên, nhìn theo bóng Minh đang đi phía trước, bước chân vẫn điềm tĩnh và vững vàng. Anh không hề hay biết về phát hiện động trời này. Một luồng suy nghĩ lạnh lẽo, sắc nhọn bỗng dấy lên trong đầu cô, quét qua mọi cảm xúc ấm áp vừa rồi. Cô trân trân nhìn tấm ảnh, rồi lại nhìn bóng lưng Minh. Sững sờ và bàng hoàng, cô chợt hiểu ra một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ, một bí mật thầm lặng đã được cất giấu kỹ càng.
Tôi nhìn tấm ảnh trong tay, rồi lại nhìn bóng lưng Minh đang khuất dần. Cái bí mật thầm lặng ấy như một tảng băng chìm, từ từ hiện hình, khiến cô thấy lạnh toát. Suốt phần còn lại của buổi chiều, tâm trí Tôi quay cuồng không ngừng. Những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc tìm thấy nhau, vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác về Minh, về mối quan hệ của họ, và về cả đêm hôm đó. Cô nhận ra mình đã quá ngây thơ, quá dễ tin vào vẻ ngoài điềm tĩnh, lạnh lùng của anh.
Khi màn đêm buông xuống, Tôi biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Cần phải có một lời giải đáp. Cô do dự một lúc, rồi mở điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn gọn gửi cho Minh.
“Sếp Minh, tối nay em có thể nói chuyện riêng với anh một lát không ạ? Chuyện này khá quan trọng.”
Minh lập tức trả lời, sự điềm tĩnh trong câu chữ của anh khiến Tôi càng thêm nghi ngờ.
“Được. Em muốn gặp ở đâu?”
“Quán cà phê X trên đường Y được không ạ? Nơi đó khá vắng.” Tôi cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể, nhưng tim cô vẫn đập thình thịch.
“Được thôi. Tôi sẽ đến đó lúc 8 giờ.”
Tám giờ tối. Trong góc khuất một quán cà phê nhỏ vắng khách, Tôi và Minh ngồi đối diện nhau. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống bàn, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Minh vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm thường ngày, nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dò xét.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng cứng. Cô đặt chiếc ví da lên bàn, nhẹ nhàng lấy tấm ảnh ra và đẩy về phía Minh. Tấm ảnh chụp lén chính cô, cười tươi trong buổi tiệc tất niên năm nào.
“Sếp đã giữ tấm ảnh này từ bao giờ?” Tôi hỏi thẳng, giọng nói không giấu được sự run rẩy, nhưng ánh mắt lại kiên quyết nhìn thẳng vào Minh, không chút né tránh.
Cả không gian như ngừng lại. Minh khẽ đặt tách cà phê xuống, ánh mắt anh chạm vào tấm ảnh, rồi lại ngước lên nhìn Tôi. Một tia phức tạp lướt qua đáy mắt anh, nhanh đến nỗi Tôi không kịp bắt lấy. Sự im lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Tôi ngồi thẳng người, cảm giác hồi hộp, căng thẳng dâng lên tột độ, chờ đợi một câu trả lời mà cô biết, có thể sẽ thay đổi tất cả.
Minh khẽ thở dài, bàn tay anh lướt nhẹ trên tấm ảnh, như thể đang chạm vào một kỷ niệm xa xôi nào đó. Ánh mắt anh lúc này không còn sự điềm đạm thường ngày, mà thay vào đó là một vẻ gì đó rất phức tạp, pha lẫn chút hối tiếc và giằng xé. Tôi nín thở chờ đợi, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Tôi đã giữ tấm ảnh này…” Minh ngập ngừng, giọng anh trầm hơn, khẽ khàng hơn thường lệ, “khá lâu rồi.”
Anh ngước lên nhìn Tôi, ánh mắt dịu đi một cách bất ngờ, khiến Tôi thoáng giật mình. “Tôi… đã để ý em từ rất lâu rồi.”
Cả thế giới xung quanh Tôi như ngừng lại. Câu nói ấy đánh mạnh vào tai cô, vang vọng không ngừng. Tôi cảm thấy như bị một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, toàn thân căng cứng. Minh đã nói gì? Anh… đã để ý cô?
“Nhưng…” Minh tiếp tục, phá vỡ sự im lặng đang bủa vây, “tôi luôn biết vị trí của mình. Tôi là sếp của em. Giữ khoảng cách là điều tôi phải làm, vì đó là trách nhiệm, là nguyên tắc của tôi.” Anh đặt tấm ảnh xuống bàn, nhưng vẫn để sát bên mình, như một vật kỷ niệm quý giá. “Đêm đó… đêm em say ở quán bar… Tôi đã nhìn thấy em.”
Minh hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh lại một lần nữa chạm vào Tôi, cố gắng truyền tải sự chân thật trong từng lời nói. “Em đã quá say, quá yếu ớt. Tôi không thể bỏ mặc em ở đó một mình, đặc biệt là khi em đang gặp chuyện buồn. Đó là lý do duy nhất tôi ở bên em đêm đó, đảm bảo em an toàn. Chỉ vậy thôi.”
Tôi chết lặng, mọi giác quan như tê liệt. Sốc, hoàn toàn sốc, không thể tin vào tai mình. Những gì Minh vừa nói đã vượt xa mọi dự đoán của cô, đập tan mọi giả thuyết mà cô đã tự vẽ ra trong đầu. Lời thổ lộ bất ngờ, không có sự chuẩn bị trước, khiến cô không biết nên phản ứng thế nào. Một cảm giác lạ lẫm, ấm áp từ từ len lỏi vào trái tim Tôi, dù cô vẫn còn đang chấn động. Cô không biết nên vui hay buồn, nên tin tưởng hay nghi ngờ. Cả người Tôi run rẩy, ánh mắt không rời khỏi Minh, như muốn tìm kiếm thêm bất cứ manh mối nào trong đáy mắt anh. Mọi thứ trở nên hỗn loạn trong tâm trí Tôi.
Tôi chết lặng, mọi giác quan như tê liệt. Sốc, hoàn toàn sốc, không thể tin vào tai mình. Những gì Minh vừa nói đã vượt xa mọi dự đoán của cô, đập tan mọi giả thuyết mà cô đã tự vẽ ra trong đầu. Lời thổ lộ bất ngờ, không có sự chuẩn bị trước, khiến cô không biết nên phản ứng thế nào. Một cảm giác lạ lẫm, ấm áp từ từ len lỏi vào trái tim Tôi, dù cô vẫn còn đang chấn động. Cô không biết nên vui hay buồn, nên tin tưởng hay nghi ngờ. Cả người Tôi run rẩy, ánh mắt không rời khỏi Minh, như muốn tìm kiếm thêm bất cứ manh mối nào trong đáy mắt anh. Mọi thứ trở nên hỗn loạn trong tâm trí Tôi.
Tôi im lặng một lúc lâu, không gian như đặc quánh lại. Hàng ngàn suy nghĩ chạy đua trong đầu, đan xen giữa sự ngạc nhiên đến tột độ, cảm giác bối rối khó tả, và rồi, một tia ấm áp len lỏi, xua đi phần nào sự hoang mang. Tôi nhìn Minh, giờ đây không còn là vị sếp khô khan, nguyên tắc thường thấy, mà là một người đàn ông với những rung động chân thật, một sự chu đáo thầm lặng mà cô chưa từng để ý. Anh ngồi đó, ánh mắt vẫn kiên định và dịu dàng nhìn cô, như đang chờ đợi.
Chúng tôi không nói thêm bất cứ điều gì về “tình cảm” ngay lúc đó. Những lời đã nói đủ để thay đổi mọi thứ. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, sâu hơn, hiểu biết hơn những gì lời nói có thể diễn tả. Đó không còn là ánh nhìn giữa sếp và nhân viên, mà là sự hứa hẹn của một khởi đầu mới, một chương mới của mối quan hệ đang chầm chậm mở ra. Một sự ngượng ngùng dễ chịu lan tỏa, báo hiệu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời Tôi. Cô biết, từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ không bao giờ như cũ nữa.
Thời gian trôi qua, những mảnh ghép quá khứ dần về đúng vị trí. Tôi nhận ra rằng cuộc đời mình, giống như một dòng sông, đôi khi phải trải qua những ghềnh thác dữ dội mới có thể tìm thấy con đường yên bình hơn. Cuộc chia tay với Người yêu cũ, tưởng chừng như tận thế, lại hóa ra là một cánh cửa khép lại để một cánh cửa khác mở ra. Minh, người mà Tôi từng nghĩ chỉ là một phần khô khan của công việc, giờ đây lại hiện ra với một khía cạnh hoàn toàn khác, sâu sắc và ấm áp hơn. Anh đã ở đó, thầm lặng, chu đáo, ngay cả khi cô không hề hay biết.
Tôi tự hỏi, phải chăng định mệnh luôn sắp đặt những cuộc gặp gỡ, những biến cố để chúng ta học cách nhìn nhận mọi thứ đa chiều hơn, để trưởng thành hơn? Bài học về sự thấu hiểu, về việc không phán xét một con người chỉ qua vẻ bề ngoài hay chức vụ, đã khắc sâu vào tâm trí Tôi. Đôi khi, những điều tốt đẹp nhất lại đến từ nơi ít ngờ tới nhất, từ những người mà ta từng định nghĩa theo những cách khuôn mẫu.
Giờ đây, khi nhìn về phía trước, Tôi cảm thấy một sự bình yên nhẹ nhõm. Không còn những lo lắng, nghi ngờ của quá khứ, chỉ còn sự chờ mong vào những điều đang đến. Mối quan hệ với Minh, dù chưa được gọi tên rõ ràng, nhưng đã mang trong mình một hạt mầm hy vọng. Cuộc sống, đúng là một hành trình đầy bất ngờ, và đôi khi, chỉ cần ta mở lòng, ta sẽ nhận ra rằng hạnh phúc có thể ở ngay trước mắt, ẩn mình trong những cử chỉ nhỏ bé và những tấm lòng chân thành.

