Thức dậy cạnh sếp sau đêm bão táp: Bí mật động trời khiến tôi sốc!

Chia tay người yêu, tôi quá buồn nên đi b:a-r để gi:ải s:ầu. Ai ngờ sáng hôm sau, tôi thức dậy trên chiếc gi:ườ;ng ở kh;ách sạ;n, bên cạnh là sếp của tôi

Trần nhà khách sạn trắng toát như một tờ giấy chưa kịp in chữ. Tôi mở mắt ra trong mùi bạc hà của máy khuếch tán và tiếng điều hòa rì rì, một luồng l;ạnh chạy d;ọc sống lưng khi nhận ra bên cạnh mình là sếp.

Anh nằm nghiêng, vẫn nguyên sơ mi, cà vạt tháo dở vắt qua tay. Vạt áo nhàu, cổ tay áo cuộn hai nấc, mắt nhắm, hơi thở đều. Minh—trưởng phòng chiến lược—người cẩn thận đến b;uồn t;ẻ trong công ty, người luôn đòi chỉnh một dấu phẩy trong slide, người chưa từng gọi tên tôi sai, đang ở đây, trên chiếc giư:ờng kh;ách s:ạn, cạnh tôi.

Cổ họng tôi kh;ô đến r;;át. Hình ảnh cuối cùng còn lại trong đầu là đèn neon xanh đỏ đ;;ập vào mắt, cốc cocktail có lớp bọt trắng mỏng, tiếng nhạc d;ập như sóng đậ;;p vào thành m;ạn, và tin nhắn chưa k:ịp gửi cho người yêu cũ: “Em ổn.”—một câu n;ói d:ối.

Tôi khẽ d:ịch người. Chiếc ga; sột so;ạt. Minh mở mắt. Ánh nhìn anh chớp từ ngạc nhiên sang tỉnh táo chỉ trong nửa giây—kiểu tỉnh táo của người đã quen xử lý một vụ ch;á-y ngay trong giấc ngủ.

— Em tỉnh rồi à? — giọng anh trầm, khàn vì thiếu ngủ. — Có thấy b:uồn nô:n hay ch:ó;ng m:ặt không?

— …Sếp? — tôi nghe tiếng mình như bật ra từ cổ họng của người khác. — Tại sao… tại sao tôi ở đây? Đã có chuyện gì?

Minh ngồi dậy, kéo tấm chăn lên cao cho tôi theo phản xạ lịch sự đến kì quặc, rồi chỉ vào chiếc ghế bành cạnh giường: trên đó là……………

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Thức dậy cạnh sếp sau đêm bão táp: Bí mật động trời khiến tôi sốc!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt