40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tậ/t cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ… Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài: “Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.” Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ. Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý. Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị. Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước. “Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió. Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi. Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ…. 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận
Hà bật mở mắt ngay lập tức khi nghe thấy tiếng nói khẽ đó. Trong ánh đèn ngủ vàng vọt, Hà nhìn thấy Anh Dũng đang đứng ngay bên cạnh giường, bàn tay thô ráp của anh đang vuốt nhẹ tấm chăn, như sợ làm phiền giấc ngủ của cô.
Anh Dũng cúi đầu, tránh né hoàn toàn ánh mắt của Hà, giọng nói nhẹ tênh nhưng đánh thẳng vào sự hồi hộp của cô: “Em nhắm mắt ngủ đi, anh ra ngoài ngủ sofa nhé.”
Hà sững sờ, tim cô thắt lại một nhịp đau nhói. Sự lo âu, sợ hãi chờ đợi điều gì đó xâm lấn bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác bàng hoàng lẫn xót xa. Cô nhìn dáng người khập khiễng của anh quay đi, bàn chân phải mang di chứng năm 17 tuổi cứ thế nhích từng bước nặng nề. Hà muốn nói gì đó, muốn giữ anh lại, nhưng cổ họng nghẹn lại vì cảm giác có lỗi đang dâng trào.
Anh Dũng đi về phía cửa, dáng vẻ hiền lành và nhẫn nhịn của anh trong đêm tân hôn khiến Hà bỗng thấy mình thật nhỏ bé. Tiếng mưa ngoài mái tôn vẫn lộp độp, nhưng không gian trong phòng đặc quánh lại, lạnh lẽo hơn cả cơn mưa.
Chiếc nắm đấm của Hà siết chặt lấy chăn, nhìn theo bóng anh khuất dần sau cánh cửa phòng tân hôn vừa khép lại.
Chiếc cửa phòng tân hôn vừa khép lại, để lại không gian ngột ngạt và tiếng mưa lộp độp trên mái tôn. Hà bất ngờ bật dậy, đôi bàn tay nắm chặt lấy chăn run rẩy. Cô vội vàng thốt lên, giọng còn vương chút ngái ngủ và xót xa: “Anh Dũng! Anh quay lại đây!”
Dáng người khập khiễng ngoài kia khựng lại. Anh Dũng quay đầu, đôi mắt hiền lành nhìn qua khe cửa chưa đóng hẳn. Anh ngập ngừng, rồi chậm rãi nhích từng bước chân phải tật nhẹ về phía mép giường. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề, gợi nhắc về vụ tai nạn năm 17 tuổi cướp đi sự tự tin của anh suốt hai thập kỷ qua.
Hà nhìn anh, lồng ngực thắt lại. Cô nhớ lại lời mẹ mình nói: “Anh Dũng thương mình lâu lắm rồi con ạ.” Một nỗi xấu hổ bùng lên trong lòng Hà. Cô đã để người đàn ông này đi ra ngoài ngủ sofa trong chính đêm tân hôn của mình, chỉ vì sự im lặng và vẻ nhẫn nhịn của anh.
Hà gắng gượng mở lời, đôi mắt rơm rớm nhìn dáng vẻ khép nép của chồng: “Anh… anh không ở lại đây sao?”
Anh Dũng cúi gằm mặt xuống, đôi bàn tay thô ráp vụng về vò vạt chiếc áo sơ mi cũ kỹ. Mặt anh đỏ bừng lên, tương phản rõ rệt với ánh đèn ngủ vàng vọt. Tiếng anh nghẹn lại, run run từng chữ: “Anh sợ em sợ chân anh… Anh không muốn em khó chịu.”
Hà cảm thấy tim mình thắt lại. Cô muốn chối bỏ, muốn nói rằng mình không sợ, nhưng lời nói lại nghẹn ứ trong cổ họng. Cô chỉ nhìn anh, người đàn ông hơn mình 5 tuổi, người đã âm thầm thương cô từ lâu mà chưa bao giờ dám ngỏ lời vì mặc cảm thân thể.
Anh Dũng đứng đó, tay run bần bật, chờ đợi phản ứng của Hà như chờ đợi một bản án. Tiếng mưa ngoài kia dường như nhỏ dần, chỉ còn lại hơi thở của hai con người trong căn phòng chật hẹp, nơi sự thật về một tình yêu bị vùi lấp dưới những mặc cảm đang dần trỗi dậy.
Hà đột ngột vươn tay, những ngón tay mảnh khảnh siết chặt lấy bàn tay thô ráp của Anh Dũng, kéo mạnh người đàn ông ấy lại gần mép giường tân hôn. Ánh mắt Hà kiên quyết, xua tan lớp không khí ngột ngạt vừa bao trùm căn phòng.
Hà nhìn thẳng vào đôi mắt hiền lành của Anh Dũng, giọng nói rành rọt, dứt khoát: “Em không sợ chân anh, anh vào đây ngủ đi.”
Anh Dũng lập tức lắc đầu, chân phải tật nhẹ khựng lại, lùi vội một bước về phía cửa sổ. Giọng anh nghẹn lại, run run từng chữ: “Để hôm khác, đêm nay em nghỉ ngơi.”
Cảm giác hụt hẫng ùa đến trong lồng ngực Hà, cô buông lỏng tay, nhìn bóng dáng khập khiễng của Anh Dũng mà lòng thắt lại.
Anh Dũng cúi gằm mặt xuống sàn nhà, hàng mi run rẩy, khóe mắt rưng rưng nước, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt Hà.
Hà nhẹ nhàng bước xuống giường, bàn chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt khiến cô khẽ rùng mình. Cô không để tâm đến cái lạnh ấy, đôi mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng khờ khạo của Anh Dũng đang đứng lặng người bên cửa sổ. Cô bước nhanh tới, những ngón tay mảnh khảnh siết chặt lấy cổ tay thô ráp của người đàn ông, kéo mạnh anh quay lại rồi ấn anh ngồi phịch xuống mép giường tân hôn.
Anh Dũng ngồi đó, lưng khom khom, đôi vai gầy gò run rẩy dưới lớp áo sơ mi cũ. Hà nhìn thẳng vào đôi mắt hiền lành đang trốn tránh kia, giọng nói vỡ vụn nhưng đầy kiên định: “Anh không tin em sao? Anh thương em mà đúng không?”
Anh Dũng gật đầu, cái gật đầu chậm chạp như trĩu nặng cả tuổi thanh xuân vắt kiệt của Hà và sự tủi phận của chính anh. Giọng anh khàn đặc, cọ xát như giấy ráp: “Anh thương em từ lâu, nhưng anh không xứng.”
Lời nói ấy bay vào không trung, khiến Hà thấy lồng ngực ấm lại, xua tan đi bao khắc nghiệt của những mối tình dở dang trước đây. Cô định thốt lên điều gì đó, nhưng ánh mắt cô chợt rơi xuống đôi bàn chân của Anh Dũng. Anh đang cúi gằm, nhìn chằm chằm vào chân phải tật nhẹ, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy vạt quần đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Tiếng mưa ngoài mái tôn bỗng trở nên thật xa xăm.
Anh Dũng hít một hơi thật sâu, ngực gầy gò phập phồng trong lớp áo sơ mi cũ. Bàn tay thô ráp buông vạt quần, ngón trỏ run rẩy chỉ thẳng vào chân phải tật, giọng run run hòa vào tiếng mưa rơi trên mái tôn: “Năm mười bảy tuổi, anh đi sửa tivi cho nhà người ta, leo cột điện bị đứt dây, ngã từ độ cao hơn ba mét xuống đất. Bác sĩ bảo dây chằng chân phải đứt, may mà không liệt, nhưng đi lại cả đời cà nhắc. Lúc nằm viện, mẹ anh già khóc hết nước mắt, anh nằm nhìn chân bó bột mà thầm nghĩ, từ giờ đời anh xong rồi.”
Anh Dũng cúi gằm mặt, nước mắt lưng tròng nhỏ xuống mu bàn tay chai sần: “Từ ngày bị tai nạn, anh không dám thích ai, sợ người ta chê anh què.”
Hà nhìn đôi bàn chân cà nhắc của Anh Dũng, lồng ngực Hà thắt lại vì thương xót. Hà thầm nghĩ: Anh Dũng cam chịu sự mặc cảm suốt bao nhiêu năm trời, tuổi thanh xuân của Anh Dũng chôn chân tại chỗ vì chân phải tật. Hà bước nhẹ lại phía trước, hai cánh tay mảnh khảnh vòng qua lưng gầy của Anh Dũng, ôm Anh Dũng nhẹ nhàng. Đầu Hà tựa vào vai Anh Dũng, nghe nhịp tim Anh Dũng đập nhanh và loạn lạc.
Anh Dũng khóc nhẹ, đôi vai gầy gò run rẩy dưới lớp áo sơ mi, tiếng nức nở khẽ khàng lẫn vào tiếng mưa ngoài mái tôn. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt bóng hai người ôm nhau lên tường phòng tân hôn, mọi căng thẳng và lo âu trong Hà tan biến hết, chỉ còn lại sự xót xa và ấm áp kỳ lạ.
Một tuần sau, Hà đi làm về, vừa đẩy cánh cổng nhà Anh Dũng thì dừng bước.
Anh Dũng đang ngồi xổm trước bậc thềm, sửa chiếc quạt bàn hỏng của người hàng xóm. Linh kiện quạt tháo rời hết đặt trên bàn nhựa thấp, chân phải tật nhẹ khiến bước chân anh nhấp nhô mỗi khi anh nghiêng người lấy dụng cụ, mồ hôi rơi đầm đìa từ trán xuống cổ áo sơ mi cũ. Bàn tay thoăn thoắt vặn ốc, tra dầu vào trục quạt kêu cót két.
Người hàng xóm đứng cạnh, tay phe phẩy quạt giấy, quay sang Hà, giọng hào hứng: “Anh Dũng tốt bụng lắm, sửa đồ không lấy tiền.”
Anh Dũng ngẩng đầu lên, dùng mu bàn tay lau vội mồ hôi trên trán, gương mặt gầy gò nở nụ cười hiền lành. Anh vẫy tay chào người hàng xóm, rồi lại cúi xuống lắp ráp nốt phần vỏ quạt.
Hà đứng tựa vào cổng, nhìn dáng người Anh Dũng, ngực trào lên cảm giác tự hào. Lòng bỗng ấm lại.
Chốc lát sau, Anh Dũng lắp xong quạt, bật thử nút nguồn, cánh quạt quay vù vù tỏa gió mát. Người hàng xóm reo lên cảm ơn, Anh Dũng lại vẫy tay chào, nụ cười hiền vẫn nở trên môi, chân nhấp nhô bước vào trong nhà lấy khăn lau mồ hôi.
Hà đẩy cánh cổng, bước nhẹ vào sân, mắt dõi theo bóng Anh Dũng khuất sau cánh cửa phòng khách. Tiếng khăn lông sột soạt vọng ra, rồi tiếng nước chảy rào rào từ nhà vệ sinh. Hà mỉm cười, tay vuốt nhẹ ngực áo, cảm giác ấm áp còn vương trên da.
Ba tuần trôi qua, các ngày tháng chậm rãi trôi đi, cho đến một sáng mưa rơi lộp độp trên mái tôn nhà Anh Dũng. Hà ngồi bệt xuống nền nhà vệ sinh, tay ôm chặt bồn cầu, mồ hôi nhễ nhại sau cơn nôn khan thứ ba trong sáng. Trên bàn đá cạnh bồn rửa mặt, que thử thai nằm lăn lóc, hai vạch đỏ đậm nhòe trong ánh đèn huỳnh quang. Hà run rẩy cầm lấy que thử, ngón tay trắng bệch siết chặt đến gãy cả móng.
Hà mang thai. Nỗi sợ lập tức bủa vây Hà. Anh Dũng hơn Hà 5 tuổi, chân phải tật nhẹ từ vụ tai nạn năm 17 tuổi, suốt bao năm hiền lành, ít nói, chưa từng dám ngỏ lời yêu ai, đến khi cưới Hà cũng chỉ là do mẹ Hà khuyên nhủ. Liệu Anh Dũng có muốn đứa con này? Liệu Anh Dũng có xem đứa trẻ là gánh nặng, rồi bỏ rơi Hà như những người đàn ông trước đây?
Hà quyết định giấu. Hà không nói với Anh Dũng, cũng không nói với mẹ Anh Dũng hay mẹ Hà. Sáng nào Hà cũng dậy sớm, chuẩn bị cơm nước cho hai mẹ con Anh Dũng, rồi đi làm, trưa về nôn khan, chiều về mệt rũ rượi, nằm lăn trên giường trong phòng tân hôn, mắt nhìn lên mái tôn nghe tiếng mưa rơi.
Anh Dũng để ý thấy Hà hay mệt. Mỗi tối Anh Dũng ngồi sửa đồ điện tử dưới hiên, nhìn Hà bước vào nhà với bước chân nặng nề, da xanh xao, môi nhợt nhạt, đôi mắt Anh Dũng thoáng lo âu, nhưng Anh Dũng không hỏi kỹ. Anh Dũng chỉ rót thêm ly nước để sẵn trên bàn ăn, rồi quay lại công việc, chân nhấp nhô di chuyển giữa các linh kiện điện tử tháo rời trên bàn nhựa.
Hà ngồi bên bàn, tay đặt lên bụng còn phẳng lỳ, lòng đầy lo âu. Hà tự nhủ: “Hy vọng anh ấy không chê con mình.”
Hà ngồi bệt xuống ghế, đôi mắt vẫn dán chặt vào bàn tay đang đặt lên bụng mình. Nỗi sợ hãi bao trùm khi cánh cửa phòng mở ra, tiếng bước chân cà nhắc quen thuộc vang lên. Anh Dũng bước vào, bỏ lại đống linh kiện điện tử dưới hiên. Đôi mắt hiền lành của anh dừng lại ở que thử thai nằm lăn lóc trên bàn, rồi nhìn lên gương mặt nhợt nhạt của Hà. Anh Dũng không tỏ ra bất ngờ, chỉ nhẹ nhàng cất tiếng, giọng trầm tĩnh khác thường: “Anh biết rồi. Đi khám thai thôi.”
Hà giật mình, ngước nhìn chồng, môi run rẩy không nói nên lời. Cô định giấu, định chờ xem phản ứng của anh, nhưng ánh mắt kiên định của Anh Dũng đã phá tan mọi rào cản. Anh Dũng bước lại, nắm lấy bàn tay Hà, siết chặt đến mức làm cô hơi đau.
Suốt quãng đường ra ngõ, mặc cho gió mưa lất phất, Anh Dũng chưa một lần buông tay vợ. Đôi bàn tay thô ráp vì nghề sửa chữa điện tử ấy như một chiếc đinh vít cố định, giữ chặt lấy Hà giữa những lo toan đang cuộn trào trong lòng cô. Hà thỉnh thoảng lại liếc nhìn đôi chân tật nhẹ của chồng, lòng thắt lại vì hối hận. Cô nhớ lại cái ngày chịu lời mẹ, đồng ý lấy Anh Dũng chỉ vì nghĩ “đến tuổi rồi, lấy anh để cho xong chuyện”. Cô từng xem anh như một trạm dừng chân bình yên nhưng tẻ nhạt, nào ngờ giờ đây chính anh lại là điểm tựa duy nhất giữa cơn bão tố.
Tại phòng khám, không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Khi bác sĩ bước ra, Anh Dũng vẫn nắm chặt tay Hà. Cô cúi gằm mặt, chờ đợi một sự trách móc hay hối tiếc. Nhưng Anh Dũng chỉ nhìn cô, đôi mắt rưng rưng nhìn đứa con bé nhỏ trên màn hình siêu âm.
Anh Dũng quay sang Hà, giọng nghẹn lại nhưng cực kỳ chắc chắn: “Dù con thế nào anh cũng yêu, em đừng lo.”
Nghe đến đó, Hà không kìm được nữa. Cô khóc nức nở, toàn thân run rẩy vì hối hận. Cô khóc cho những mối tình dở dang, khóc cho sự cạn kiệt thanh xuân, và khóc vì sự ích kỷ của chính mình khi từng định lấy anh chỉ để cho xong chuyện. Anh Dũng vỗ nhẹ lưng vợ, mắt rưng rưng nhìn dòng nước mắt nóng hổi của Hà, lòng thầm cảm ơn vì cuối cùng cô cũng đã thuộc về anh.
Bốn tháng sau, thai kỳ của Hà bước sang tháng thứ tư. Buổi sáng mưa lất phất, Hà cầm mấy quả cam định xuống dưới hiên nhà Anh Dũng cho mẹ Anh Dũng, chân vừa bước hụt bậc cầu thang gỗ mòn, ngã lăn từ tầng hai xuống tầng trệt. Tiếng hét thất thanh của Hà vang khắp nhà, Anh Dũng đang sửa cái tivi dưới hiên vứt ngay cây vít, chạy vội lên, hai tay run rẩy đỡ Hà dậy, máu từ đầu gối Hà chảy ròng ròng, bụng Hà đau thắt từng cơn.
Anh Dũng bế Hà lên xuống xe máy, phóng thẳng bệnh viện, đôi chân phải tật cà nhắc đạp ga suốt quãng đường, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Tại phòng cấp cứu, bác sĩ đẩy Hà vào phòng mổ, Anh Dũng ngồi ghế ngoài hành lang, tay siết chặt mép ghế, móng tay bấm sâu vào gỗ, mắt dán chặt vào đèn đỏ “Đang phẫu thuật” nhấp nháy.
Ba ngày trôi qua, Anh Dũng không rời bệnh viện nửa bước, không ăn không ngủ, chỉ ngồi gục bên giường Hà, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Hà, kiểm tra dây truyền dịch. Đôi chân phải tật của Anh Dũng sưng vù, da đỏ ửng, mỗi lần cử động đều rên lên một tiếng nhỏ, nhưng Anh Dũng không hề rời mắt khỏi Hà.
Sáng ngày thứ tư, bác sĩ trực ca sáng bước vào, nhìn kết quả xét nghiệm, quay sang nói với Anh Dũng: “Thai nhi ổn, nhưng sản phụ cần nghỉ ngơi tuyệt đối.”
Anh Dũng gật đầu lia lịa, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, giọng khàn đặc: “Tôi hiểu, tôi sẽ chăm sóc Hà thật kỹ.”
Hà tỉnh dậy vào lúc xế chiều, ánh mắt mờ đục nhìn quanh phòng bệnh trắng toát, rồi dừng lại ở bóng người gục bên giường mình. Anh Dũng đang ngủ ngồi, đầu tựa vào mép giường, đôi vai gầy gò nhấp nhô theo nhịp thở, chiếc quần cộc lật lên để lộ bắp chân phải tật sưng đỏ, vết sẹo cũ năm 17 tuổi nổi rõ trên nền da sưng tấy.
Hà nhìn chằm chằm vào đôi chân ấy, nhớ lại những ngày mình từng khinh thường Anh Dũng vì dáng đi cà nhắc, nhớ lại mình từng định lấy Anh Dũng chỉ để cho xong chuyện, lòng tràn ngập biết ơn, nước mắt lặng lẽ chảy ra khóe mắt. Hà khẽ đưa tay chạm vào mái tóc bết mồ hôi của Anh Dũng, thầm nghĩ: “May mà anh ở đây.”
Anh Dũng giật mình tỉnh dậy, cổ đau nhức vì ngủ gục lệch tư thế. Thấy Hà đang nhìn mình, Anh Dũng vội vàng rướn người dậy, đôi chân phải tật sưng vù va vào mép giường, nhăn mặt rên khẽ nhưng lập tức nở nụ cười hiền: “Em tỉnh rồi? Có thấy đau chỗ nào không? May mà mẹ tôi đi lấy thuốc về rồi, chút nữa cho em uống.”
Hà lắc đầu, nước mắt lại trào ra. Cô nhìn xuống bắp chân sưng đỏ của Anh Dũng, giọng nghẹn: “Chân anh sưng thế kia, sao không đi băng bó? Anh ngốc lắm, suýt nữa thì…”
Anh Dũng vội lấy khăn ấm lau nhẹ má Hà, ngắt lời: “Chuyện gì cũng qua rồi. Bác sĩ nói em và bé đều ổn, thế là tốt nhất. Chân này xưa giờ thế mà, có sao đâu.”
Sáng hôm sau, bác sĩ cho Hà xuất viện. Anh Dũng đỡ Hà ngồi lên xe lăn, đẩy Hà đi qua hành lang bệnh viện, đôi chân cà nhắc bước chậm rãi nhưng vững chãi. Mẹ Anh Dũng đã đứng sẵn dưới sân bệnh viện, tay xách giỏ đồ đầy ắp đồ đạc của hai người, miệng cười: “Về nhà nghỉ ngơi nhé, mẹ nấu cháo gà cho Hà đấy.”
Về đến nhà, Anh Dũng không để Hà nhấc một ngón tay. Anh Dũng kê thêm gối êm lên giường phòng tân hôn, mở cửa sổ cho gió lùa vào, rồi ngồi xuống mép giường xem lại đơn thuốc của bác sĩ. Đơn ghi rõ sản phụ cần bổ sung nhiều dưỡng chất, tăng cường uống sữa và đồ bổ cho thai nhi. Anh Dũng nhíu mày, lục trong ngăn kéo lấy tờ giấy ghi số tiền tích góp mấy năm qua, lại nhìn ra chiếc xe máy cũ đang đỗ dưới hiên – chiếc xe Anh Dũng làm nghề sửa điện tử mấy năm mới mua được, lúc nào cũng lau chùi cẩn thận.
Sáng hôm sau, Anh Dũng dậy từ tờ mờ sáng, đẩy chiếc xe máy cũ ra đường cái, bán cho một tiệm cầm đồ gần nhà. Số tiền đủ để mua 3 hộp sữa bầu xịn, 2 hộp viên uống bổ sung sắt, lại còn dư một ít mua gà ác, yến chưng cho Hà. Mẹ Anh Dũng thấy Anh Dũng đi về tay xách bao đồ lỉnh kỉnh, ngạc nhiên hỏi: “Sao lại bán xe? Ngày nào anh cũng đi sửa đồ cho khách, không có xe làm sao đi?”
Anh Dũng chỉ cười hiền, xếp đồ bổ vào tủ: “Con đi bộ được mà, khách gần thì đi bộ, khách xa thì nhờ xe ôm. Tiền để lo cho Hà và cháu, quan trọng hơn.”
Từ hôm đó, mỗi sáng Anh Dũng dậy từ 5 giờ, nấu nồi cháo gà yến chưng cho Hà, bày ra bàn ăn kèm đầy đủ đồ bổ, rồi mới ngồi sửa mấy món điện tử khách gửi tận nhà. Buổi trưa Anh Dũng nấu cơm, nấu canh bổ, buổi tối lại chưng yến, lau người cho Hà, kê gối cho Hà nằm thoải mái. Đôi chân tật ngày nào cũng đi lại không ngơi, sưng đỏ lại hiện rõ vết sẹo cũ, nhưng anh chưa từng than một lời.
Một buổi chiều mưa rơi lất phất, Hà ngồi tựa lưng trên giường, nhìn Anh Dũng bưng bát cháo nóng hổi vào, vội vàng đứng dậy định bưng lấy nhưng Anh Dũng đã đặt nhẹ xuống bàn cạnh giường, hầm sôi vặn nhỏ lửa dưới bếp. Hà nhìn bao thuốc bổ nằm lổn nhổn trên bàn, lại nhớ đến chiếc xe máy cũ Anh Dũng vẫn đi, lòng đau nhói, nước mắt lăn dài trên má: “Anh tiêu tiền vô ích, em không sao. Anh bán xe đi, ngày nào đi làm cũng cà nhắc đau chân, sao anh ngốc thế?”
Anh Dũng ngồi xuống mép giường, cầm tay Hà, nụ cười hiền lành nở trên môi, đôi mắt thâm quầng nhưng sáng rực: “Tiền kiếm được là để lo cho em. Em và cháu khỏe mạnh, anh vui lắm rồi. Xe cũ bán rồi mua xe mới sau, không vội.”
Hà nhìn đôi bàn tay chai sần của Anh Dũng, nhớ lại những ngày thanh xuân vắt kiệt vì mấy mối tình dở dang, người thì phản bội, kẻ thì coi mình là trạm dừng chân, giờ đây có Anh Dũng tận tụy chăm sóc từng li từng tí, lòng tràn ngập hạnh phúc, cảm thấy mình là người phụ nữ may mắn nhất trên đời. Hà siết chặt tay Anh Dũng, không nói nên lời, chỉ nở nụ cười rạng rỡ qua hàng lệ.
Anh Dũng nhìn Hà cười, trong lòng cũng ấm áp vô cùng. Dù chân tật, dù nghèo, nhưng được nhìn Hà và đứa con trong bụng khỏe mạnh, được mỗi ngày nấu cháo, chăm sóc Hà và con, đó là hạnh phúc lớn nhất đời Anh Dũng.
Mấy tháng sau, bụng Hà vươn cao tròn trịa, Anh Dũng ngày càng cẩn thận, không rời Hà nửa bước. Đến ngày sinh, cơn đau chuyển dạ ập đến, Anh Dũng vội vàng đỡ Hà vào viện, tự mình đứng ngoài phòng chờ đẻ suốt 12 tiếng đồng hồ.
Anh Dũng đi đi lại lại trước cửa phòng đẻ, đôi chân phải tật khiến bước đi cà nhắc, lảo đảo như người say. Tay trái siết chặt chiếc điện thoại cũ nát, ngón tay cái lướt qua số liên lạc của mẹ Anh Dũng tới lui mấy chục lần. Anh nghĩ thầm, gọi mẹ thì mẹ già yếu, nghe tin chắc hồi hộp lo lắng, không khéo lại ngã quỵ. Thôi, đợi Hà và cháu an toàn rồi báo sau. Lại thôi, cứ đợi thêm chút nữa.
– Hà ơi, cố lên nhé, anh đợi em đây. – Anh Dũng lẩm bẩm, giọng nghẹn khò khè, tay đấm nhẹ vào ngực tự trấn an.
Bên trong phòng đẻ, Hà nghiến răng chịu đựng cơn đau dồn dập, mồ hôi thấm đẫm bộ quần áo bệnh nhân, môi trắng bệch vì cắn chặt. 12 tiếng đồng hồ đầy giày vò, tiếng rên rỉ của Hà đôi lúc lọt ra ngoài, khiến Anh Dũng ngoài kia đứng tim, tay nắm cứng thành cửa, móng tay bấm sâu vào gỗ đến tím tái.
Bỗng cánh cửa phòng đẻ mở nhẹ, một y tá đeo khẩu trang bước ra, giọng vang rõ trong hành lang vắng:
– Mẹ tròn con vuông, bé gái khỏe mạnh.
Anh Dũng nghe xong, chân phải yếu ớt khuỵu xuống, cả người nặng nề ngã phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo. Đôi bàn tay chai sần che kín mặt, tiếng khóc nức nở vỡ òa, vai rung lên bần bật. Suốt 12 tiếng căng thẳng, nỗi sợ Hà gặp rủi ro, nỗi lo con chưa chào đời đã gặp nguy hiểm, tất cả tan biến trong tiếng khóc của người đàn ông hiền lành chưa từng than trời trách đất.
Trong phòng đẻ, Hà nằm kiệt sức trên giường, tóc dính bết vào trán, đôi mắt mở hé nhìn em bé da đỏ hỏn đang được y tá ẵm đi rửa ráy. Nụ cười yếu ớt nở trên môi Hà, dù toàn thân đau nhức rã rời, nhưng lồng ngực tràn ngập hạnh phúc, nhẹ nhõm.
Y tá bế em bé đã tắm rửa sạch sẽ, da hồng hào thay vì đỏ hỏn như lúc mới sinh, bước ra ngoài, gọi tên Anh Dũng đang ngồi bẹp dúi trên ghế hành lang, mắt vẫn đỏ hoe vì khóc. Anh Dũng vội đứng dậy, chân phải tật khiến bước đi cà nhắc, suýt vấp ngã vào cánh cửa phòng hậu sản.
Anh Dũng đưa hai tay đón lấy đứa con gái nhỏ, cánh tay chai sần vì năm tháng cầm kìm, hàn mạch điện tử run lên bần bật. Anh Dũng sợ mình vụng về, không dám bế chặt đứa bé, chỉ đỡ nhẹ dưới nách, sợ tay chân thô lậu làm đau con, lại càng sợ cái chân tật bất ngờ nhức mỏi, ngã đè lên Hà và con.
Anh Dũng bước vào phòng, ánh mắt dán chặt vào Hà đang nằm trên giường bệnh, mái tóc bết mồ hôi, gương mặt nhợt nhạt nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. Anh Dũng khẽ ngồi xuống mép giường, tay vẫn run run ôm đứa bé, ngực nghẹn lại vì Anh Dũng vốn tính ít nói, không biết nói lời ngọt ngào nào.
Em bé trong tay Anh Dũng bỗng cựa quậy, đôi môi nhỏ xíu mếu lên. Anh Dũng luống cuống, nâng nhẹ đứa bé lên, giọng thì thầm khàn đặc, chỉ đủ Hà và đứa bé nghe thấy:
– Con phải ngoan, mẹ con là người tốt nhất thế gian.
Hà nằm trên giường, đôi mắt mở to nhìn hai cha con. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên gương mặt hiền lành của Anh Dũng, chiếu lên đứa con gái nhỏ xíu đang ngủ ngon lành trên tay Anh Dũng. Tất cả những tháng năm thanh xuân Hà vắt kiệt vì kẻ phản bội, người xem Hà là trạm dừng chân, giờ đều tan biến. Hà thấy cuộc đời mình không còn trống rỗng, lòng tràn ngập hạnh phúc.
Một năm trôi qua kể từ đêm mưa ấy trong phòng hậu sản.
Mái tôn của nhà Anh Dũng hắt xuống sân những vệt nắng vàng óng, loại mái từng rung lên bần bật mỗi khi mưa rào. Anh Dũng đi cà nhắc từ xưởng sửa điện tử nhỏ dựng sát hiên nhà sang khoảng sân phơi lúa, chân phải tật khiến từng bước đi hơi nhô cao rồi lại hụt xuống, tay còn cầm kẹp hàn vương chút mỡ máy.
Sau lưng Anh Dũng, đứa con gái đầu lòng vừa tròn một tuổi, lẫm chẫm chạy nhấp nhô đuổi theo, hai tay giơ cao, cái quần soóc tuột xuống qua đầu gối bé xíu. Con bé suýt vấp vào gốc sứ già, Anh Dũng vội quay lại, tay đưa ra đỡ lấy vai con, nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt hiền lành vốn ít nói. Anh Dũng bế xốc con gái lên, xoay một vòng nhẹ, mái tóc ngắn của đứa bé tung bay, tiếng cười đinh tai vang khắp sân.
Hà đứng tựa khung cửa nhà, mái tóc buộc gọn gàng, chiếc áo bà ba nâu phẳng phiu. Hà theo dõi từng bước chân của hai cha con, khóe môi nhếch lên vừa đủ.
Hà nhớ lại mười mấy năm thanh xuân vắt kiệt vì kẻ phản bội, người xem Hà là trạm dừng chân, nhớ lời Mẹ của Hà khuyên lấy Anh Dũng vì tính hiền lành, thương thật lòng. Tất cả những rạn nứt ngày xưa đều lấp đầy bởi tiếng cười của con, bởi ánh mắt Anh Dũng nhìn Hà mỗi khi bước vào phòng tân hôn, bởi bát canh bí Mẹ của Anh Dũng nấu mỗi tối.
Hà tự nhủ, giọng thầm chỉ đủ mình nghe: “Quyết định lấy anh là đúng nhất đời mình.”
Anh Dũng bế con gái tiến lại phía cửa, đứa bé vươn tay đòi mẹ, Anh Dũng dừng lại trước Hà, chân phải hơi run vì xoay vòng nhiều, nụ cười vẫn rạng rỡ:
– Con nhớ mẹ, đòi suốt từ nãy.
Hà đưa tay đón con, ngón tay chạm nhẹ vào cánh tay chai sần của Anh Dũng, ấm áp. Hà nhìn vào mắt Anh Dũng, gật đầu nhẹ, lòng Hà tràn đầy mãn nguyện.
Năm năm trôi qua từ cái đám cưới mưa ấy, chiếc đồng hồ treo tường trong nhà Anh Dũng đã thay viên pin thứ mười hai.
Hà đứng trước gương, vẻ đẹp phụ nữ trung niên chín muồi trong chiếc áo bà ba nâu quen thuộc. Tiếng loa kéo từ xưởng sửa chữa vang lên bài hát cũ, đôi bàn tay Hà khẽ run khi chỉnh lại gấu áo. Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới, một cột mốc mà Hà từng nghĩ mình chẳng bao giờ chạm tới được sau những tháng năm thanh xuân vắt kiệt vì kẻ bội bạc.
Anh Dũng đi cà nhắc từ phía xưởng sửa chữa vào, chân phải vẫn nhô cao rồi hụt xuống nhịp nhàng. Trên tay anh là một chiếc hộp nhung nhỏ, bụi mỡ máy vẫn còn vương trên kẽ những ngón tay chai sần. Anh Dũng khép cửa lại, nụ cười hiền lành nở trên môi, ánh mắt nhìn Hà không chớp.
Anh Dũng khẽ mở hộp, chiếc nhẫn vàng trơn lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang. Giọng anh trầm xuống, vẫn ít nói nhưng đầy quyết tâm:
– Năm năm rồi. Em đưa tay đây.
Hà đưa tay ra, ngón tay khẽ run. Anh Dũng nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Hà, chiếc nhẫn vừa khít như thể nó được đo ni đóng giày cho cuộc đời này. Hà nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn lại gương mặt lấm tấm mồ hôi của Anh Dũng, khóe môi nhếch lên một nụ cười rạng rỡ.
Anh Dũng nắm lấy tay Hà, bàn tay thô ráp ấy siết chặt lấy bàn tay mềm mại. Anh thì thầm, giọng đầy vẻ biết ơn:
– Cảm ơn em đã không bỏ rơi anh. Những năm qua là hạnh phúc nhất đời anh.
Hà không nói gì, chỉ siết chặt lại tay Anh Dũng. Họ bước ra khỏi cửa nhà, đi dọc con đường đất nhỏ quanh xóm. Hà nhìn bóng Anh Dũng cà nhắc bên cạnh, nhìn đứa con gái nay đã năm tuổi đang chạy nhảy phía trước, rồi nhìn lại ngôi nhà mái tôn cũ kỹ nhưng ấm áp phía sau. Hà thầm cảm thấy, tất cả những rạn nứt, những tổn thương ngày xưa giờ đây đều tan biến, cô đã thực sự tìm được bến đỗ bình yên nhất đời mình.
Con gái năm tuổi bỗng dừng chạy, quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào chân phải của Anh Dũng đang bước cà nhắc về phía trước. Bé chỉ tay, giọng trong veo vang lên giữa con đường đất vắng:
– Bố ơi, tại sao chân bố đi khập khiễng thế? Các bạn ở lớp bảo chân bố bị làm sao ấy.
Anh Dũng dừng bước, cúi người xuống ngang tầm mắt đứa trẻ, nụ cười hiền lành vẫn nở trên môi dù bàn tay thô ráp siết nhẹ vào lòng bàn tay Hà. Giọng anh trầm xuống, nhẹ nhàng như đang kể một câu chuyện cổ tích:
– Ngày xưa bố ham chơi, gặp một vụ tai nạn nên chân phải bị tật nhẹ, đi lại hơi khó khăn thôi. Con đừng nghe bạn bè nói nhé.
Bên cạnh, Hà đứng nhìn hai bố con, khóe môi nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt ấm áp dừng trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của Anh Dũng. Anh Dũng vươn tay xoa đầu đứa trẻ, giọng đầy trìu mến:
– Chân bố có tật nhưng bố vẫn yêu con và mẹ con nhiều lắm.
Con gái năm tuổi bỗng xổ ra, chạy đến ôm chặt lấy chân phải tật của Anh Dũng, má áp sát vào lớp vải quần sờn. Bé ngước lên, giọng líu lo:
– Con cũng yêu bố nhiều lắm! Bố đi khập khiễng cũng đẹp nhất!
Hà thấy lồng ngực mình ấm nóng, dòng cảm xúc dâng trào từ sâu thẳm trái tim, trọn vẹn hạnh phúc. Cô siết chặt lại bàn tay Anh Dũng, ngón tay áp út đeo chiếc nhẫn vàng trơn còn vương chút hơi ấm từ lòng bàn tay anh. Gió thổi qua con đường đất, mang theo mùi lúa chín và tiếng loa kéo từ xưởng sửa chữa vọng lại, mọi thứ đều yên bình đến lạ kỳ.
Nhìn hai bố con bên nhau, Hà chợt nhớ lại những tháng năm thanh xuân vắt kiệt vì những mối tình dở dang, kẻ phản bội, người coi cô như trạm dừng chân tạm bợ. Cô từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ tìm được người đàn ông nào thật lòng thương mình, chấp nhận cả những vết sẹo trong tâm hồn lẫn ngoại hình. Đám cưới năm ấy dưới cơn mưa, không váy cưới, không hoa tươi, chỉ có mấy mâm cơm giản dị và lời hứa suốt đời của người đàn ông hơn mình 5 tuổi, chân tật nhẹ, ít nói nhưng trái tim ấm áp.
Năm năm trôi qua, chiếc đồng hồ treo tường trong nhà đã thay mười hai viên pin, đứa con gái nhỏ lớn lên khỏe mạnh, mẹ chồng hiền lành nấu những bữa cơm ấm cúng mỗi chiều, xưởng sửa chữa điện tử của Anh Dũng vẫn đều đặn nghe tiếng búa, tiếng loa kéo bài hát cũ. Hà nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những lộng lẫy, hứa hẹn bóng bẩy, mà nằm ở những điều bình dị nhất: một bàn tay siết chặt khi sợ hãi, một câu nói nhẹ nhàng giữa đêm tân hôn, một chiếc nhẫn vàng trơn vừa khít sau năm năm chung sống, một cái ôm chặt từ đứa con thơ dành cho người cha tật nguyền.
Cuộc đời vốn dĩ không có con đường nào bằng phẳng hoàn toàn, mỗi người đều mang trên mình những vết tích của quá khứ, những khiếm khuyết mà người khác nhìn vào có thể chê bai, dè bỉu. Nhưng chỉ cần có một người đủ kiên nhẫn, đủ thật lòng chấp nhận tất cả, thì ngay cả những vết sẹo ấy cũng trở thành nét duyên ngầm, là minh chứng cho hành trình vượt qua bão giông để đến được bến đỗ bình yên. Hà ngước nhìn bầu trời xanh ngắt phía trên mái tôn nhà mình, thầm cảm ơn những tổn thương ngày xưa, vì chính chúng dẫn lối cho cô đến với Anh Dũng, đến với hạnh phúc trọn vẹn mà cô từng không dám mơ tới.

