Con trai vừa ᴍấᴛ chưa đầy một tháng, ᴄụ ôɴɢ 𝟾𝟼 ᴛᴜổɪ đã ᴠộɪ ᴠã ᴋếᴛ ʜôɴ ᴠớɪ ʙạɴ ɢáɪ của con mình.
Một ông lão 𝟾𝟼 ᴛᴜổɪ, vừa ᴄʜôɴ ɴɢườɪ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ úᴛ chưa tới một tháng vậy mà lại ᴛỉɴʜ ʙơ đứɴɢ ɢɪữᴀ sâɴ, ᴛᴀʏ ᴄʜốɴɢ ɢậʏ, ᴍắᴛ ɴʜìɴ ᴛʜẳɴɢ ʀᴀ ʙàɴ ᴛʜờ, tuyên bố:
– ᴛᴀᴏ sắᴘ ᴄướɪ… ᴅɪễᴍ. ɴɢườɪ ʏêᴜ ᴄủᴀ ᴛʜằɴɢ ʜùɴɢ.
Không ai tin vào tai mình.
Diễm – ᴄô ɢáɪ 𝟸𝟾 ᴛᴜổɪ, ᴛʀẻ ᴛʀᴜɴɢ, xɪɴʜ đẹᴘ, đã sốɴɢ với anh Hùng suốt bốn năm trời ɴʜư ᴠợ ᴄʜồɴɢ. Họ chỉ còn thiếu đúng một tờ giấy đăng ký ᴋếᴛ ʜôɴ. Trước khi kịp làm, Hùng ᴄʜếᴛ độᴛ ɴɢộᴛ ᴛʀᴏɴɢ ᴍộᴛ ᴠụ ᴛᴀɪ ɴạɴ được cho là “không rõ nguyên nhân”. Đáᴍ ᴛᴀɴɢ ᴠừᴀ xᴏɴɢ, ɴéɴ ɴʜᴀɴɢ ᴄᴜốɪ ᴄùɴɢ ᴄòɴ ᴄʜưᴀ ᴛắᴛ ʜẳɴ.
Vậy mà hôm nay…
Cụ Thưởng lại muốn ᴄướɪ ᴄʜíɴʜ ɴɢườɪ ᴄᴏɴ ᴅâᴜ ʜụᴛ ấy.
Khi họ hàng, anh em xúᴍ ᴠàᴏ ᴄʜấᴛ ᴠấɴ:
– Bác đɪêɴ rồi à? Bác ᴄướɪ ɴɢườɪ ʏêᴜ của chính con bác sao?
– Còn ʟᴜâɴ ᴛʜườɴɢ đạᴏ ʟý? ᴄòɴ ᴅᴀɴʜ ᴅự gia đình?
– Bà con hàng xóm nói cho ᴍụᴄ ᴍặᴛ đáᴍ ᴄʜáᴜ!
Cụ Thưởng chỉ ᴄᴀᴜ ᴍàʏ, đáᴘ ɢọɴ ʟỏɴ:
– Nó ᴄʜếᴛ rồi. Người sốɴɢ ᴘʜảɪ sốɴɢ tiếp. ᴛᴀᴏ ᴋʜôɴɢ ʟấʏ ᴛʜì để ɴɢườɪ ᴋʜáᴄ ʟấʏ à?
ᴛʜáɪ độ ᴛʜảɴ ɴʜɪêɴ như thể chuyện đó là điều tự nhiên nhất đời.
Ai nói gì cụ cũng ʙỏ ɴɢᴏàɪ ᴛᴀɪ.
ᴍặᴄ ᴋệ ʟờɪ ᴍᴀɪ ᴍỉᴀ, ɴʜữɴɢ áɴʜ ᴍắᴛ ᴛò ᴍò, ʙàɴ ᴛáɴ sᴀᴜ ʟưɴɢ, cụ vẫn nhất quyết tổ chức đám cưới thật lớn.
Ngày cưới ᴅɪễɴ ʀᴀ ʀìɴʜ ʀᴀɴɢ. Cụ Thưởng mặc vest đen, tóc ᴠᴜốᴛ ɴɢượᴄ, ᴄổ ᴛᴀʏ đᴇᴏ đầʏ ᴠàɴɢ ᴄướɪ. ᴅɪễᴍ ᴍặᴄ ᴠáʏ ᴛʀắɴɢ ᴛɪɴʜ, sᴏɴ ᴘʜấɴ đậᴍ ɴʜư ᴍᴜốɴ ᴄʜᴇ ɢɪấᴜ sự ᴍệᴛ ᴍỏɪ trong ánh mắt.
Khách khứa đến đôɴɢ ɴɢʜịᴛ. Có người tò mò, có người đến xem cho biết, có người đi chỉ để bàn tán.
Cả họ không ai ᴅáᴍ ᴄảɴ.
Một phần vì s.ợ cụ, một phần vì… chẳng ai hiểu cụ đang nghĩ gì.
Ngay cả trong bữa tiệc, cụ ᴠẫɴ ᴄườɪ, ɴâɴɢ ʟʏ với mọi người, như thể ᴛᴜổɪ ᴛáᴄ ᴄʜỉ ʟà ᴄᴏɴ số ᴠà “ᴄô ᴅâᴜ ᴄủᴀ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ” ɢɪờ ᴛʜậᴛ sự đã ᴛʀở ᴛʜàɴʜ ᴠợ ᴍìɴʜ.
Đến tối, tiệc còn ᴋéᴏ ᴅàɪ xᴜʏêɴ đêᴍ. Ai cũng nghĩ:
– Chắc ᴄụ ɢɪà ᴄᴜốɪ đờɪ ɢặᴘ đượᴄ ɴɢườɪ sưởɪ ấᴍ.
– Thôi thì kệ, miễn cụ vui.
Không ai ngờ, đó là đêᴍ địɴʜ ᴍệɴʜ….Đọc tiếp câu chuyện ở bình luận
Tiếng nhạc ồn ào ngoài sân vẫn vọng vào, nhưng trong phòng ngủ, không khí đặc quánh lại. Cụ Thưởng đẩy cửa bước vào, chốt then lại. Tiếng “cạch” vang lên, Diễm giật bắn mình.
Cụ Thưởng quay lại, ánh mắt liếc qua bộ vest đen chỉnh tề và những chiếc nhẫn vàng nặng trĩu trên cổ tay. Cụ tiến lại gần giường, nhìn Diễm đang ngồi thu người ở mép giường. Đôi tay cô bấu chặt vào tấm chăn gấm, đốt ngón tay trắng bệch vì siết quá lực.
Cụ Thưởng cười hềnh hệch, nụ cười để lộ mấy chiếc răng vàng ố.
– Giờ mày là vợ tao, phải nghe lời tao tuyệt đối.
Diễm run rẩy, vai cô khẽ rung lên. Cô cố gắng dời mắt khỏi gương mặt nhăn nheo của Cụ Thưởng, nhưng sự sợ hãi khiến cô không thể rời đi. Cô thầm nghĩ, đây không phải là kết thúc mà Hùng mong muốn.
Cụ Thưởng thản nhiên ngồi xuống giường, coi chuyện này là lẽ đương nhiên nhất thế gian. Cụ không thấy có gì sai trái, cũng chẳng cần sự đồng thuận của cô. Trong mắt cụ, Diễm giờ đây chỉ là một món đồ sở hữu hợp pháp sau cái đám cưới rình rang kia.
Diễm cắn chặt môi, son phấn đậm che giấu được sự mệt mỏi nhưng không che giấu được ánh mắt hoảng loạn. Cô nhìn chiếc váy trắng tinh mình đang mặc, cảm giác như đang mặc một lớp xiềng xích. Cụ Thưởng đưa tay, gạt nhẹ một lọn tóc rơi trên trán cô, hành động tưởng chừng như âu yếm nhưng lại khiến Diễm lạnh toát sống lưng.
– Mày im lặng là tao hiểu rồi. – Cụ Thưởng gật gù, giọng khàn khàn đầy vẻ mãn nguyện. – Từ nay, mày ở đây, lo cho tao. Đừng mơ tưởng đến chuyện khác.
Tiếng ồn ào bên ngoài dường như tắt ngấm, chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập của Diễm và hơi thở đều đều, thản nhiên của Cụ Thưởng trong căn phòng ngột ngạt.
Tiếng thở đều đều của Cụ Thưởng vang lên trong căn phòng tối om, xen lẫn với tiếng ngáy khò khò đặc trưng. Diễm nằm bất động, đôi mắt mở to dưới bóng tối, nhìn chằm chằm vào cái bóng đen khổng lồ của Cụ Thưởng trên giường.
Chờ cho đến khi nhịp thở của Cụ Thưởng trở nên nặng nề và sâu hơn, Diễm mới khẽ cử động. Cô khẽ quay người, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Đôi tay cô vươn dài, lướt nhẹ trên tấm nệm cứng, tiến dần về phía chiếc gối của Cụ Thưởng.
Cổ tay Diễm run rẩy nhẹ khi chạm vào lớp vải gối lụa. Cô khẽ lách tay vào, cảm nhận được vật thể cứng lạnh nằm sâu trong đó. Chiếc điện thoại của Cụ Thưởng.
Diễm từ từ kéo máy ra ngoài. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh nhạt rọi vào khuôn mặt tái nhợt của cô. Cô nhanh chóng tắt chuông, rồi lướt nhẹ các ngón tay trên màn hình để mở tin nhắn.
Tin nhắn hiện lên rõ ràng: ‘Đã xong vụ Hùng, 500 triệu đã chuyển vào tài khoản mày.’
Nhìn dòng chữ ấy, một nụ cười khẽ nở trên môi Diễm. Đó không phải nụ cười của hạnh phúc, mà là nụ cười gian manh, méo mó của kẻ vừa gặt hái được thành quả. Ánh mắt cô đầy tham vọng, nhìn trân trân vào màn hình điện thoại như thể đó là toàn bộ vinh quang mà cô đã chờ đợi bấy lâu.
Diễm thầm nghĩ: “Hùng, mày thấy chưa? Tất cả đều đáng giá.”
Cô liếc nhìn Cụ Thưởng đang ngủ say, sự sợ hãi ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tự tin lạnh lùng.
Ánh sáng ban mai xuyên qua khe rèm, hắt lên gương mặt tái mét của Cụ Thưởng. Cụ nằm bất động trên giường, ngực không còn nhịp phập phồng vốn có.
Diễm thản nhiên ngồi trước bàn trang điểm, nhịp nhàng vuốt mái tóc dài bằng chiếc lược ngà. Ánh mắt cô lạnh lùng soi xét khuôn mặt mình trong gương, dáng vẻ điềm tĩnh trái ngược hoàn toàn với sự bất thường phía sau lưng.
Người giúp việc xách ấm trà bước vào, giọng líu lo: “Cụ Thưởng ơi, trà nóng đây ạ…”
Bà đột ngột khựng lại khi nhìn thấy dáng vẻ bất động của Cụ Thưởng. Khay trà trên tay bà rung lên bần bật rồi rơi thẳng xuống sàn, vỡ tan tành với tiếng động chát chúa.
Người giúp việc lắp bắp, mặt tái mét: “Cụ Thưởng chết rồi! Ơi cứu người với!”
Bà run rẩy lùi lại, vấp phải chân bàn rồi ngã khuỵu xuống, hai tay ôm mặt hét lên hoảng loạn, miệng lắp bắp gọi mọi người bên ngoài.
Diễm khẽ dừng tay chải tóc. Cô quay đầu lại, đôi mắt vô hồn nhìn xác Cụ Thưởng nằm bất động trên giường. Khuôn mặt cô lạnh tanh, khô khốc không một giọt nước mắt.
Tiếng gọi cứu người của người giúp việc vang vọng khắp xóm, kéo theo tiếng chân người chạy rầm rập từ mọi ngả. Chưa đầy mười phút, sân nhà Cụ Thưởng đã chen chúc đầy họ hàng, anh em trong họ, mặt mày ai nấy đều tái mét, mắt dán chặt vào phía phòng khách nơi xác Cụ Thưởng được đặt thẳng trên chiếc giường gỗ sồi, chăn gấm phủ kín đến ngực.
Mấy bà cô, ông chú đứng vòng ngoài sân, giọng xì xào như tiếng ruồi vo ve:
– Đám cưới kéo dài xuyên đêm, khách nhảy múa ầm ĩ, giờ sáng ra cụ đã chết rồi?
– Mới cưới Diễm được đêm đầu mà? Trái luân thường đạo lý thế này, cụ mà chết thì cũng là quả báo chứ sao.
– Diễm đâu? Thằng Hùng mới chết được một tháng, nó đã vội về làm vợ cụ, giờ cụ chết đúng đêm tân hôn, sao mà trùng hợp thế không biết.
Một người chú họ, mặt đỏ bừng vì giận, tay thô kệch chỉ thẳng vào phía Diễm đang đứng lặng lẽ bên cạnh giường Cụ Thưởng, giọng gầm gừ vang cả sân:
– Chết đúng đêm tân hôn, chắc chắn là con nhỏ này hại cụ! Tao đã bảo rồi, con nhỏ này từ ngày theo Hùng đã không ra gì, giờ Hùng chết chưa nguội hụi, nó đã giành lấy gia sản, giết cụ để chiếm hết tài sản chứ gì!
Ánh mắt của toàn bộ họ hàng đồng loạt chuyển sang Diễm, đầy thù hận, mấy bà cô còn phun nước bọt xuống đất, lầm bầm chửi rủa. Diễm không hề quay đầu lại, đôi mắt vô hồn dán chặt vào chiếc quan tài gỗ mun đã được người nhà khiêng vào đặt cạnh giường, nắp quan tài hé mở, lộ ra gương mặt tái mét của Cụ Thưởng.
Một người cô họ bước lên, tay chống nạnh, giọng the thé:
– Nhìn xem cái bộ dạng lạnh tanh của nó kìa! Chồng cũ mới chết một tháng, giờ cụ chết đúng đêm cưới nó, nó còn không rơi một giọt nước mắt. Ác quá, ác quá!
Diễm vẫn đứng yên, gương mặt không một chút biểu cảm, ngón tay thon dài thỉnh thoảng vuốt nhẹ mép váy trắng tinh còn vương chút phấn trang điểm từ đêm qua. Cô thầm nghĩ: Rồi sẽ đến lượt bọn họ biết ai mới là kẻ nắm trọn tất cả.
Diễm khẽ quay gót, lướt qua đám đông họ hàng đang chỉ trỏ chửi bới, bước thẳng về phía phòng riêng ở cuối hành lang. Tiếng la ó của mấy bà cô, ông chú vẳng theo sau lưng, Diễm hoàn toàn phớt lờ.
Diễm đẩy cửa phòng riêng, đóng sầm lại, vặn chốt cửa cho chắc chắn. Không gian trong phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ để bàn cạnh giường. Diễm bước đến trước bàn thờ gia đình đặt ở góc phòng, nơi di ảnh Hùng đặt chính giữa, nhang khói vẫn còn nghi ngút từ đêm qua.
Diễm rút nhẹ ngăn kéo gỗ phía dưới bàn thờ, lấy ra tờ di chúc có công chứng còn nguyên tem niêm phong, mép giấy phẳng phiu không một nếp gấp. Tờ di chúc này Cụ Thưởng đã ký trước đám cưới ba ngày, Diễm nhớ rõ từng chữ trong đó.
Diễm lấy điện thoại, bấm nhanh số luật sư gia đình lưu sẵn trong danh bạ. Cuộc gọi kết nối chỉ sau một tiếng chuông, Diễm bật loa ngoài, đặt điện thoại lên mặt bàn thờ cạnh di ảnh Hùng.
Giọng luật sư trầm ổn vang lên từ loa điện thoại: “Tôi đã có mặt tại nhà Cụ Thưởng từ sáng, Diễm cần tôi làm gì?”
Diễm khoanh tay đứng nhìn di ảnh Hùng, giọng lạnh tanh: “Công bố di chúc của Cụ Thưởng cho mọi người nghe ngay bây giờ. Mở loa to lên, để ai cũng nghe rõ.”
Luật sư đáp: “Vâng, tôi đọc to nhé. Di chúc của Cụ Thưởng, được công chứng tại Văn phòng Công chứng số 1 vào ngày 15 tháng trước, nội dung ghi rõ: Toàn bộ tài sản của Cụ Thưởng sau khi mất sẽ thuộc về vợ là Diễm.”
Tiếng luật sư vừa dứt, nụ cười thỏa mãn nở rộng trên môi Diễm. Diễm nhìn tờ di chúc trên tay, nhớ lại đêm Cụ Thưởng đưa cho Diễm tờ giấy này, bảo rằng Diễm là người chăm sóc Cụ Thưởng những ngày cuối đời, xứng đáng hưởng tất cả.
Bên ngoài cánh cửa phòng, đám đông họ hàng vốn đang đứng nghe lén từ nãy giờ bỗng nổi loạn. Tiếng đập cửa ầm ĩ vang lên, rung cả khung cửa gỗ:
– Bố láo! Cả một gia tài mấy chục tỷ mà cho Diễm thừa hưởng sau một đêm cưới?
– Mở cửa ra! Giao di chúc ra đây, chúng tao không tin! Cụ Thưởng lúc sống đã già yếu, chắc chắn là Diễm ép cụ ký!
– Diễm! Mở cửa ngay! Hùng chết chưa đầy tháng, mày đã cướp hết tài sản của gia đình này, ác quá!
Tiếng chửi bới, đập cửa càng lúc càng dữ dội, có người còn dùng cả ghế đập vào cửa, mảnh gỗ vỡ vụn rơi xuống sàn. Diễm vẫn đứng yên, nụ cười trên môi không hề tàn lụi, Diễm thầm nghĩ: Tiếng ồn các người làm không loạn được quyết định của Cụ Thưởng đâu.
Tiếng chửi bới bên ngoài dần lặng xuống khi một chiếc xe công an xuất hiện trước cổng nhà Cụ Thưởng. Họ hàng thấy vậy, vội vàng tản đi, chỉ để lại mấy câu cào cấu vọng theo: “Chờ đấy Diễm, tao sẽ kiện ra tòa, lấy lại hết tài sản cho con cháu Cụ Thưởng!”
Diễm nhếch môi cười, cất di chúc vào ngăn kéo, điềm nhiên ra khỏi phòng. Ba ngày sau, giấy triệu tập của tòa án được gửi tới, nguyên đơn chính là nhóm Họ hàng, anh em của Cụ Thưởng, thuê luật sư nổi tiếng đô thị để khởi kiện Diễm tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản gia đình.
Sáng ngày xử án, phòng xử án chật kín người. Họ hàng ngồi phía nguyên đơn, mặt mày hầm hố, chỉ trỏ vào Diễm ngồi phía bị đơn, áo dài lụa đen, tóc gọn gàng, biểu cảm điềm tĩnh.
Luật sư của Họ hàng đứng lên, giọng to: “Kính thưa Hội đồng xét xử, thân chủ tôi khẳng định cuộc hôn nhân giữa Cụ Thưởng và Diễm là trái pháp luật, Diễm dùng thủ đoạn lừa lọc để cụ ký di chúc, chiếm đoạt toàn bộ tài sản hàng chục tỷ đồng của gia đình!”
Diễm ngồi yên, không nói một lời, chỉ gật đầu cho luật sư gia đình đứng lên. Luật sư gia đình trình lên hai tập hồ sơ: “Thưa tòa, đây là giấy đăng ký kết hôn hợp pháp giữa Cụ Thưởng và Diễm, được cấp ngay trước đám cưới xuyên đêm một tháng trước. Đây là di chúc có chữ ký của Cụ Thưởng, đã được công chứng tại Văn phòng Công chứng số 1, nội dung rõ ràng: toàn bộ tài sản của Cụ Thưởng sau khi mất thuộc về Diễm.”
Họ hàng phía dưới lập tức đứng dậy, đập bàn la ó: “Nói láo! Cụ Thưởng lúc đó già yếu, rõ ràng là Diễm ép cụ ký! Mở di chúc ra xem, chắc chắn là giả!”
Thẩm phán gõ búa, giọng nghiêm: “Yên lặng! Hội đồng xét xử đã thẩm tra toàn bộ bằng chứng, giấy đăng ký kết hôn và di chúc đều hợp pháp, có chữ ký của Cụ Thưởng, có công chứng đầy đủ. Nay tuyên án: Diễm là người thừa kế hợp pháp toàn bộ tài sản của Cụ Thưởng.”
Tiếng búa gỗ nện xuống bàn làm ồn ào nổ ra ngay lập tức. Họ hàng đứng dậy, đập bàn, la hét: “Bất công! Án oan! Diễm là kẻ lừa đảo, cướp của con cháu Cụ Thưởng! Chúng tôi sẽ kháng cáo!”
Diễm đứng dậy, thu dọn hồ sơ bình tĩnh, đi thẳng ra cửa phòng xử án. Họ hàng cố tình chặn đường, giơ tay đẩy Diễm, nhưng Diễm lách qua khéo léo, mặc kệ những lời chửi bới văng ra: “Mày sẽ chuộc tội đấy Diễm! Cụ Thưởng dưới mồ cũng không nhắm mắt được!”
Ánh nắng ngoài sân tòa án rọi vào khuôn mặt Diễm, nụ cười tự tin nở rộng trên môi. Diễm bước xuống bậc thềm, thầm nghĩ: Mọi thứ Cụ Thưởng để lại, ta xứng đáng hưởng.
Diễm mở cửa chiếc xe hơi đen đỗ sẵn bên lề đường, ném tập hồ sơ xuống ghế phụ. Tài xế nổ máy, xe lao đi thẳng về nhà Cụ Thưởng.
Ba ngày sau, sân nhà Cụ Thưởng rộn ràng tiếng thợ dọn dẹp. Diễm đứng giữa phòng khách, tay chỉ vào chiếc tủ gỗ lim cũ kỹ, chạm trổ rồng phượng mấy chục năm của gia đình, quát: “Đem cái này ra bãi rác, tao ghét đồ cổ nát thế này. Đặt bộ ghế da trường kỷ nhập khẩu màu kem vào đây, ngay lập tức.”
Thợ dọn dẹp vội vàng khiêng tủ đi. Diễm đi quanh nhà, thay toàn bộ rèm cửa vải bố cũ bằng lụa tơ tằm đắt tiền, thay bàn ăn gỗ sồi bằng mặt đá cẩm thạch trắng. Cô mua sắm đồ hiệu: túi xách da cao cấp, giày cao gót đính đá sáng loáng, trang phục may đo đắt tiền chất đống khắp phòng ngủ của Cụ Thưởng trước đây.
Người giúp việc đứng trong góc, nhìn mấy bao tải đồ đạc cũ của các cháu Cụ Thưởng bị chất đống ngoài sân, run rẩy không dám lên tiếng.
Tiếng còi xe hơi vang lên ngoài cổng. Nhóm họ hàng của Cụ Thưởng xông vào, người chú họ dẫn đầu, giọng gầm gừ: “Diễm! Mày đuổi đồ đạc của con cháu chúng tao ra ngoài làm gì? Cụ Thưởng còn chưa nguội mồ mà mày đã lộng hành rồi hả?”
Diễm vuốt nhẹ mái tóc xoăn sóng, ngồi thụp xuống chiếc ghế da mới, giọng lạnh tanh: “Đây giờ là nhà của tôi, tòa án đã phán quyết rõ ràng. Các người không có quyền bước vào đây, càng không có quyền giữ đồ đạc trong này.”
“Cái thứ con hoang không đăng ký kết hôn với Hùng, giờ lại chiếm nhà của cha con nó! Tao sẽ kiện tiếp, lần này sẽ cho mày xuống tận đáy địa ngục!” Người bác gái của Cụ Thưởng nhảy vào, định giơ tay tát Diễm.
Diễm lùi lại một bước, vỗ tay gọi hai bảo vệ đứng tuần bên ngoài vào. Cô quay sang người giúp việc, giọng rành rọt, âm lượng đủ để cả nhóm họ hàng nghe thấy: “Đuổi hết mấy đứa cháu của cụ ra khỏi nhà, tao không muốn thấy bọn chúng ở đây.”
Người giúp việc trợn tròn mắt, mặt tái mét, run rẩy cúi đầu: “Dạ… dạ em đi gọi người dọn đồ của các vị ra ngoài ngay ạ.”
Nhóm họ hàng hét lên phản đối, đập bàn đập ghế, nhưng bị bảo vệ đẩy dần ra phía cổng. Mấy chiếc túi hành lý chứa quần áo, đồ dùng cá nhân của các cháu Cụ Thưởng bị ném văng ra ngoài sân, lăn lông lốc trên nền gạch.
Diễm ngồi trên ghế da, nhìn cảnh tượng đó, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô thầm nghĩ: Cụ Thưởng đã chọn ta, các người không thể làm gì được.
Mấy người họ hàng đứng tụm năm tụm ba ngoài cổng sắt, nhìn qua hàng rào sắt thấy phòng khách đã thay toàn bộ nội thất trắng sáng, đồ hiệu của Diễm chất đống khắp nơi. Ánh mắt họ đỏ rực căm tức, nghiến răng ken két. Một người chú họ nắm chặt nắm đấm đến lốp trắng, thầm nhủ: “Khi nào cũng sẽ có ngày, Diễm. Tao sẽ không để mày ngồi yên hưởng số tiền ấy.”
Diễm ngồi trên ghế da trường kỷ mới, nhìn qua cửa sổ thấy nhóm họ hàng còn đứng tụm năm tụm ba ngoài cổng, khẽ nhếch mép. Chiếc điện thoại thông minh đặt trên bàn cẩm thạch rung lên bần bật. Diễm liếc nhìn màn hình: số lạ, không lưu danh bạ.
Diễm bấm nút nghe, áp điện thoại vào tai: “Ai đấy?”
Giọng nam trầm, mỉa mai vang qua loa: “Mày quên tao rồi à? Người gửi tin nhắn chúc mừng đêm tân hôn của mày ấy.”
Diễm lập tức ngồi thẳng dậy, tay siết chặt chiếc túi xách da đặt bên cạnh. Đêm tân hôn cách đây ba ngày, Diễm nhận được tin nhắn từ số lạ: “Chia buồn với cái chết của Hùng. Mày hưởng được gia tài của Cụ Thưởng rồi, đúng không?” Diễm đã xóa tin nhắn ngay lập tức, nghĩ rằng đó chỉ là trò nghịch ngợm của mấy đứa họ hàng ghét mình.
“Mày muốn gì?” Diễm gằn giọng, nhìn quanh đề phòng có người nghe lén.
“Gặp tao ở quán cà phê Tĩnh Tâm, góc đường Lê Lợi, 20 phút nữa. Đừng mang theo ai, không thì mày sẽ hối hận.” Người đàn ông cúp máy không chờ Diễm trả lời.
Diễm vội vàng đứng dậy, lấy túi xách, đội thêm chiếc mũ lưỡi trai che kín nửa khuôn mặt, đi ra cổng. Nhóm họ hàng ở ngoài thấy Diễm đi ra, lập tức lùi lại, nhưng Diễm không thèm liếc nhìn, bước lên chiếc xe hơi đen đỗ sẵn bên đường, bảo tài xế chạy thẳng đến quán cà phê Tĩnh Tâm.
Quán cà phê vắng hoe, chỉ có vài khách ngồi góc xa. Diễm bước vào, nhìn thấy một người đàn ông ngồi góc tối, đeo mặt nạ che kín nửa khuôn mặt, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh. Diễm ngồi xuống đối diện, tay đặt chặt trên bàn: “Mày là ai? Gửi tin nhắn đêm tân hôn cho tao làm gì?”
Người đàn ông cười lạnh, ngả người ra sau ghế: “Mày trả thêm 200 triệu nữa, tao mới xóa sạch dấu vết vụ Hùng.”
Diễm trợn trừng mắt, nắm chặt tay đến trắng khớp: “Mày điên rồi! Hùng chết vì tai nạn, có gì dấu vết cần xóa? Tao không có tiền cho mày!”
Người đàn ông lôi từ túi ra một tập tài liệu, lật mở trước mặt Diễm. Trong đó là ảnh hiện trường vụ tai nạn của Hùng, bản báo cáo giám định xe hơi có dấu vết bị can thiệp phanh, và bản sao tin nhắn giữa Diễm và Hùng đêm trước vụ tai nạn: “Ngày mai tao sẽ nói với Cụ Thưởng rằng tao mang thai con của tao, bắt cụ ấy chia gia tài cho tao.”
Diễm mặt tái mét, tay run rẩy cầm tập tài liệu. Đêm trước vụ tai nạn, Diễm phát hiện mình mang thai với Hùng, nhưng Hùng từ chối đăng ký kết hôn, định chờ Cụ Thưởng mất mới nhận Diễm, để chiếm trọn gia sản. Diễm giận dữ, lén phá phanh xe của Hùng. Vụ tai nạn xảy ra sáng hôm sau, Hùng chết tại chỗ.
“Mày… mày lấy được mấy thứ này ở đâu?” Diễm giọng run rẩy, lòng đầy lo sợ bí mật bị lộ, Cụ Thưởng sẽ đuổi Diễm ra khỏi nhà, mất trắng mọi thứ.
Người đàn ông đeo mặt nạ đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác: “Mày không cần biết. 200 triệu, chuyển khoản trong hôm nay. Tao sẽ xóa hết mọi dữ liệu, kể cả bản gốc ở cơ quan chức năng.”
Diễm giận dữ nhìn người đàn ông, nhưng nghĩ đến ngôi nhà sang trọng, hàng hiệu chất đống, Diễm gật đầu gượng gạo: “Được… tao sẽ chuyển tiền. Nhưng mày phải đưa cho tao bản gốc, xóa sạch mọi thứ.”
Người đàn ông cười lạnh, đút tập tài liệu vào túi: “Mày khôn đấy, Diễm. 18h hôm nay, gặp lại ở đây, mang theo tiền.” Người đàn ông quay lưng bước đi, để lại Diễm ngồi bệ rạc trên ghế, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.
Diễm trở về nhà khi bóng tối đã phủ xuống sân nhà Cụ Thưởng. Cô vội vã bước vào phòng ngủ của Cụ Thưởng khi ông đang ngồi thiền ở gian trong, lấy trộm cuốn sổ tiết kiệm và thẻ ATM giấu sẵn trong ngăn kéo bàn làm việc. Tim Diễm đập mạnh, tay run lẩy bẩy khi nhập dãy mật khẩu mà cô đã lén nhìn trộm được từ lâu. Tại cây ATM khuất sau bụi cây, Diễm rút sạch số tiền 200 triệu, xấp tiền dày cộm khiến cô thở phào nhẹ nhõm nhưng lòng vẫn thắt lại vì tội lỗi đang chất chồng.
Đúng 18 giờ, quán cà phê Tĩnh Tâm vẫn vắng hoe như buổi sáng. Người đàn ông đeo mặt nạ ngồi sẵn ở góc tối, đôi mắt sắc lạnh dõi theo từng bước chân của Diễm. Diễm đặt xấp tiền lên bàn, giọng gằn nhẹ: “Đủ 200 triệu đây. Đưa bản gốc cho tao.”
Người đàn ông không vội vàng lấy tiền, hắn lôi từ trong túi áo ra một hộp nhỏ bọc vải đen, đặt lên mặt bàn. Hắn đẩy hộp về phía Diễm, giọng trầm đầy đe dọa: “Bên trong là bằng chứng mày liên quan vụ Hùng, nhớ cẩn thận.”
Diễm sững sờ nhìn hộp vải đen, lồng ngực thắt lại. Trong tích tắc, cô thấy mình quay trở về đêm định mệnh cách đây một tháng. Đêm đó, Hùng gắt gỏng từ chối việc đăng ký kết hôn ngay lập tức, bảo rằng phải chờ Cụ Thưởng qua đời mới có thể thừa kế hết gia sản. Cơn ghen tuông và tham vọng bùng phát, Diễm đã lén lút dùng kìm cắt đứt dây phanh xe của Hùng khi anh đang say giấc nồng. Sáng hôm sau, chiếc xe lao xuống vực, Hùng chết tại chỗ.
Giờ đây, cầm hộp vải đen trên tay, Diễm cảm thấy như chính mình đang cầm xác chết của Hùng. Lòng cô đầy hối hả, sợ hãi rằng chỉ một sơ suất nhỏ, toàn bộ sự giàu sang cô vừa cướp được từ Cụ Thưởng sẽ tan biến như bọt bong bóng. Cô vội vàng bỏ hộp vào túi xách, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, rồi lủi thủi bước ra khỏi quán, chạy thục mạng về phía chiếc xe hơi đen.
Tiếng lách cách của chìa khóa vang lên trong căn phòng ngột ngạt một tháng trước. Hùng đứng giữa phòng khách, ánh mắt lạnh tanh nhìn Diễm đang kích động đi lại quanh bàn ăn.
“Mày điên rồi! Đăng ký kết hôn ngay lúc này có lợi gì cho tao hả?” – Hùng gắt gỏng, tay cầm ly rượu lắc nhẹ. “Đợi tí nữa Cụ Thưởng chết đi, gia sản này mới hoàn toàn về tay tao. Mày mà vội vàng đòi giấy tờ bây giờ là tự chuốc họa vào thân!”
Diễm dừng lại, đôi mắt long lên sòng sọc vì tham vọng và ghen tuông. Bốn năm sống như vợ chồng, cô đã quá đủ kiên nhẫn với những lời hứa suông.
“Mày nói gì? Bốn năm tao hy sinh thanh xuân vì mày, giờ mày dám lợi dụng tao rồi định quăng đi à?” – Giọng Diễm the thé, run rẩy vì uất hận.
“Mày là con điếm tham tiền, có tư cách gì đòi hỏi tao!” – Hùng phì cười khinh bỉ, quay lưng định bước lên cầu thang gỗ.
Sự tức giận bùng nổ, Diễm lao tới từ phía sau, dùng toàn bộ sức lực đôi bàn tay đẩy mạnh vào lưng Hùng.
“Mày không chịu lấy tao, tao để mày chết không toàn thây!” – Diễm gào thét trong nước mắt.
Hùng chới với, chân trượt khỏi bậc thang, cả người lăn nhào xuống đống gỗ cứng đập mạnh xuống sàn nhà. Một tiếng động “Rầm!” khô khốc vang lên. Hùng nằm bất động, máu từ đầu chảy ra loang lổ trên nền gạch.
Diễm sững sờ nhìn cơ thể bất động của Hùng, hơi thở dồn dập. Cô tiến lại gần, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hùng không còn thở.
Nỗi hoảng loạn tột độ bao trùm lấy Diễm. Cô lật đật lấy chiếc điện thoại từ trên bàn, run rẩy bấm số.
“Anh nghe đây… Hùng… Hùng chết rồi! Mau đến đây dàn xếp giúp tôi… biến nó thành một vụ tai nạn giao thông… nhanh lên, tôi không muốn vào tù!” – Diễm thì thầm đứt quãng, nhìn trân trân vào xác chết của người tình vừa trở thành kẻ thù.
Diễm thì thầm đứt quãng, nhìn trân trân vào xác chết của người tình vừa trở thành kẻ thù. Tiếng chuông điện thoại reo vang lần nữa, kẻ phía đầu dây xác nhận đã dàn xếp xong cái chết của Hùng thành tai nạn giao thông, Diễm thở phào, lảo đảo bước ra khỏi nhà, giấu kín bí mật trong lòng.
Một tháng sau, đám tang Hùng kết thúc ngay khi nén nhang cuối cùng trên bàn thờ gia đình tàn hẳn. Cụ Thưởng mặc vest đen, tóc vuốt ngược, đứng trước di ảnh Hùng tuyên bố cưới Diễm ngay chiều hôm đó. Họ hàng phản đối kịch liệt, cho rằng việc Cụ Thưởng cưới Diễm trái luân thường đạo lý nhưng không ai dám can. Đám cưới kéo dài xuyên đêm, khách khứa đông nghịt, phần lớn tò mò bàn tán, Diễm mặc váy trắng tinh, son phấn đậm, che giấu sự mệt mỏi trong ánh mắt, bên cạnh Cụ Thưởng cổ tay đeo đầy vàng cưới, ung dung đón khách.
Sáng nay, Diễm đi dạo quanh khu phố, tình cờ gặp một người đàn ông lạ nhìn Diễm chăm chú, ánh mắt sắc lạnh khiến Diễm rùng mình nhưng không để tâm, vội vã bước đi. Trưa cùng ngày, Diễm ngồi một mình trong quán cà phê vắng khách, mở chiếc hộp nhỏ vừa nhận được. Bên trong là chiếc đồng hồ đeo tay Hùng thường đeo mỗi ngày, kim đồng hồ chỉ đúng 22 giờ 15 phút – thời điểm Hùng ngã cầu thang tử vong.
Diễm chợt sực nhớ gương mặt người đàn ông gặp sáng nay chính là bạn thân của Hùng, người từng cùng Hùng uống rượu đêm Hùng mất, chắc chắn đã biết toàn bộ sự thật về cái chết của Hùng.
Điện thoại Diễm đặt trên bàn rung lên liên tục, tin nhắn từ số lạ hiện lên màn hình: “Tao biết mày giết Hùng, giờ tao sẽ lấy hết tiền của mày để trả thù.”
Diễm hoảng sợ tột độ, tay run rẩy làm rơi chiếc hộp xuống sàn, đồng hồ văng ra xa. Diễm lao khỏi quán cà phê, chạy bán sống bán chết về nhà, thẳng tiến lên phòng ngủ, khóa trái cửa phòng từ bên trong, lưng tựa vào cửa gỗ run rẩy, mắt trân trân nhìn chiếc điện thoại vẫn reo vang không ngừng.
Diễm tựa lưng vào cánh cửa gỗ phòng ngủ, vai run bần bật, mắt trân trân nhìn chiếc điện thoại trên giường vẫn reo vang không ngừng. Hơi thở Diễm đứt quãng, đầu gối co sát lên ngực, cố nén tiếng thét trong cổ họng.
Tiếng ồn ào từ phía cổng nhà bùng lên đột ngột, kéo Diễm bật dậy. Qua khe cửa sổ nhỏ, Diễm thấy hàng chục người họ hàng của Cụ Thưởng đang tụ tập trước sân, mặt mũi hầm hố, mấy người cầm sẵn gậy gộc trong tay.
Một người đàn ông lực lưỡng giáng gậy sắt vào cánh cửa sắt cổng nhà, tiếng rít vang lên xé tai. Mấy người phụ nữ đứng cạnh hò hét, tay xô đẩy mấy chiếc hòm gỗ cũ kỹ của Cụ Thưởng từ trong nhà ra sân, gốm sứ vỡ nát lăn lốc trên nền gạch.
“Trả lại tiền đất ruộng cho họ hàng tụi tao, đồ thủ ác!” Một người họ hàng đứng phía trước đám đông hét lớn, giọng the thé vang khắp xóm.
Diễm run rẩy lùi lại, ngồi sụp xuống sàn, hai tay bịt chặt tai. Diễm không dám mở cửa, không dám bước ra ngoài, lòng đầy tuyệt vọng. Tiếng đập phá cửa sắt càng lúc càng dữ dội, tiếng hét của đám đông xuyên qua vách tường khiến Diễm co rúm người lại, nước mắt lăn dài trên má.
Cánh cửa gỗ phòng ngủ bị đạp tung bất ngờ, bản lề kêu rít lên sắc lẹt, lực đẩy mạnh khiến Diễm đang tựa lưng vào đó ngã phịch xuống nền gạch lạnh. Tiếng la hét của đám đông họ hàng bên ngoài vẫn vọng vào qua khe cửa, nhưng Diễm không kịp phản ứng, đôi mắt mở to nhìn người đàn ông lực lưỡng đang đứng sừng sững trước mặt. Đó là bạn thân của Hùng, gã từng cùng Hùng đi nhậu mỗi tối, giờ đây mặt mày hầm hố, tay còn vương vết bùn đất từ sân nhà.
Người đàn ông không nói một lời, lướt qua Diễm, tiến thẳng đến chiếc két sắt đặt góc phòng, mở khóa bằng mật khẩu hắn đã moi được từ mấy người họ hàng đứng ngoài cổng. Hắn lục tung toàn bộ bên trong, vơ hết số vàng cưới Cụ Thưởng tặng Diễm, những xấp tiền mặt mệnh giá lớn xếp ngay ngắn, nhét tất cả vào túi vải đen mang theo.
Diễm bò nhanh về phía người đàn ông, tay chân run rẩy, nước mắt chảy ròng ròng: “Anh ơi, anh lấy gì thì lấy, để lại cho em chút tiền, em không còn chỗ nào để đi mà! Em không giết Hùng, tai nạn đó là bất ngờ mà!”
Người đàn ông dừng tay, quay lại nhìn Diễm, ánh mắt lạnh như băng. Hắn cầm xấp tiền cuối cùng ném vào túi, giọng khô khốc: “Mày giết bạn tao, giờ tao lấy hết tài sản này đền bù cho gia đình Hùng.”
Diễm quỳ lên, hai tay nắm lấy gấu áo người đàn ông, van xin: “Em sai rồi, em xin lỗi, em sẽ đền bù cho gia đình Hùng, xin anh đừng lấy hết, em sắp không có gì để ăn mà! Hùng mà còn sống, hắn sẽ không để anh làm thế này!”
Người đàn ông đá mạnh tay Diễm ra, khiến Diễm ngã ngửa xuống đất, đầu đập vào chân bàn gỗ, máu rỉ nhẹ từ trán. Hắn cầm túi tiền vàng, quay lưng bước đi, không hề ngoảnh đầu lại dù tiếng khóc thảm thiết của Diễm vang khắp phòng. Tiếng bước chân người đàn ông dồn dập ra phía cổng, hòa lẫn vào tiếng hò hét của đám đông bên ngoài, để lại Diễm nằm gục trên sàn, tay vẫn với về phía cửa phòng đã đóng sập, vai run bần bật trong tiếng khóc nghẹn ngào.
Cánh cửa phòng lại bị đạp tung, đám họ hàng anh em của Cụ Thưởng xông vào, mặt mày hằn học. Gã râu ria là anh cả của Cụ Thưởng túm lấy cổ áo rách nát của Diễm lôi thẳng lên, giọng gầm gừ: “Mày còn mặt mũi nào ở lại nhà này? Cưới Cụ Thưởng mới được một tháng, giờ bạn thân của Hùng lấy sạch vàng tiền, mày định ở lại ăn bám à?”
Diễm cố gắng bám lấy thành giường gỗ, máu từ trán rỉ ròng nhỏ xuống vạt váy cưới trắng vương chút phấn son cũ. “Các anh chị tha cho em, em không có chỗ nào để đi mà! Em thề em không giết Hùng, tai nạn đó là bất ngờ…”
Người vợ của anh cả Cụ Thưởng xô mạnh tay Diễm, khiến Diễm ngã phịch xuống sàn: “Nói láo! Hùng chết đột ngột không rõ nguyên nhân ngay trước đám cưới mày với cụ, ai không nghi mày? Cả nhà họp rồi, giờ mày cút ngay, đồng xu nào mày cũng không được mang theo!”
Đám họ hàng kéo Diễm ra khỏi phòng, lôi xềnh xệch qua sân nhà Cụ Thưởng, bỏ mặc tiếng van xin của Diễm vang khắp xóm. Họ dừng lại ở cổng, quẳng mạnh Diễm xuống bụi cỏ ven đường làng, sau đó quay vào nhà vớ lấy chiếc váy cưới trắng Diễm mặc trong đám cưới, ném thẳng vào đống rác dưới gốc cây bàng bên đường.
Diễm ngồi bệt xuống đất, váy áo rách nát, đôi giày cao gót đính đá từ tiệc cưới đã gãy gót nằm vương vãi cạnh. Diễm nhìn bàn tay trắng bóc, không còn chút trang sức nào, ngón tay từng đeo nhẫn cưới vàng của Cụ Thưởng chỉ còn vết hằn nhợt nhạt. Chiếc váy cưới trắng tinh từng khiến Diễm mơ mộng bao nhiêu giờ nằm vùi trong đống rác, bết bụi, góc váy còn vương mấy cánh hoa hồng rụng từ tiệc cưới xưa.
Diễm tự lẩm bẩm, giọng nghẹn đắng: “Tao đã làm tất cả vì tiền, giờ mất hết rồi.”
Diễm ôm mặt khóc nức nở, vai run bần bật, nước mắt hòa lẫn máu trên trán chảy ròng ròng xuống cổ tay trắng bóc. Trong thoáng chốc, Diễm nhớ lại bốn năm sống như vợ chồng với Hùng, ngày ngày chờ đợi đăng ký kết hôn để có chỗ dựa, rồi Hùng chết đột ngột, Cụ Thưởng cưới Diễm để giữ gia sản, giờ tất cả đều tan tành. Không còn Hùng, không còn Cụ Thưởng, không còn tiền bạc, Diễm ngồi giữa lề đường làng vắng lặng, không một xu dính túi, chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn tiếng gió rít qua tán cây bàng.
Sân nhà Cụ Thưởng phủ kín vải tang trắng, bàn thờ gia đình được dọn lại sạch sẽ, thêm di ảnh của Cụ Thưởng đặt cạnh di ảnh Hùng. Mấy bà chị em họ quét dọn tàn tro nhang cũ, tiếng xì xào bàn tán vang khắp sân.
Trưởng họ đứng giữa sân, tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng vào hai tấm di ảnh, giọng sang sảng: “Hôm nay họ ta tổ chức lại đám tang cho Cụ Thưởng và Hùng, để hai cha con được yên nghỉ, không để kẻ tham lam làm nhơ bẩn linh cữu.”
Mấy người thanh niên họ hàng khiêng ra một thùng các-tông lớn, bên trong là toàn bộ ảnh cưới của Cụ Thưởng và Diễm chụp trong đám cưới xuyên đêm tháng trước. Ảnh nào cũng thấy Cụ Thưởng mặc vest đen, tóc vuốt ngược, cổ tay đầy vàng cưới, Diễm mặc váy trắng tinh, son phấn đậm, nụ cười gượng gạo.
“Đốt hết cho sạch!” Trưởng họ ra lệnh. Ngọn lửa bùng lên, tiếng nhựa cháy xèo xèo, tro ảnh bay lả tả xuống gốc cây bàng nơi trước đó chiếc váy cưới trắng của Diễm từng bị vứt vào đống rác.
Một người đàn ông họ hàng tay cầm cuốn gia phả bìa da cũ, chỗ danh sách vợ các thành viên dòng họ, tên Diễm bị gạch chéo đỏ chót, mực còn ướt nhễu. “Trưởng họ, tên Diễm đã xóa xong, không còn liên quan gì đến dòng họ ta nữa.”
Trưởng họ gật đầu, quay sang đám họ hàng đang đứng vây quanh, giọng nghiêm khắc: “Kẻ tham lam thủ ác sẽ không bao giờ được công nhận là thành viên gia đình.”
Đám họ hàng đồng thanh gật đầu, mặt mày thư thái hẳn. Bà vợ anh cả Cụ Thưởng thở dài nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán: “Cuối cùng cũng xong, Hùng và cụ Thưởng dưới suối vàng chắc được an ủi, không còn bị cái đứa Diễm đó quấy nhiễu nữa.”
Một bà cụ khác gật gù, nhìn di ảnh Hùng và Cụ Thưởng đang mỉm cười trong khói hương: “Đúng thế, giờ hai cha con được thanh thản, linh hồn cũng được siêu thoát.”
Khói hương nhang nghi ngút bay lên, đám họ hàng bắt đầu sắp xếp mâm lễ vật cúng, tiếng kinh cầu siêu vang vọng khắp xóm làng. Không còn tiếng tranh cãi, không còn bóng dáng Diễm, chỉ còn sự thanh thản bao trùm lên toàn bộ dòng họ.
Cùng lúc đó, bờ sông quê hương cách sân nhà Cụ Thưởng năm cây số, nước lững lờ trôi mang theo vài chiếc lá vàng rụng. Người đàn ông, bạn của Hùng, đứng sát mép bờ đất lún, tay siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay vỡ góc mà Hùng để lại sau vụ tai nạn. Mặt kính đồng hồ còn in hằn vết mồ hôi của Hùng, những ngày hai người cùng rong ruổi khắp xóm làng, mơ về ngày Hùng và Diễm đăng ký kết hôn.
Gió thổi từ mặt sông lên, mát lạnh, làm tà áo sơ mi xám của hắn bay phấp phới. Hắn nhìn dòng nước cuộn trào nhẹ nhàng, nhớ lại nụ cười hớn hở của Hùng mỗi khi nhắc đến Diễm, nhớ cái ngày Hùng chết đột ngột, đám tang chưa kịp kết thúc thì Cụ Thưởng đã tuyên bố cưới Diễm, mặc vest đen, cổ tay đầy vàng cưới, còn Diễm mặc váy trắng, son phấn đậm, ánh mắt trống rỗng. Cảm giác thanh thản dần len lỏi trong lòng hắn, nhưng nỗi u buồn về người bạn đã khuất vẫn quặn thắt lấy ngực.
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mặt đồng hồ, ngón tay vuốt nhẹ vết nứt trên mặt kính. “Hùng, tao đã trả thù cho mày rồi, yên nghỉ nhé.” Hắn lẩm bẩm, giọng trầm thấp hòa vào tiếng nước chảy rì rào. Cánh tay đưa lên cao ngang ngực, rồi buông nhẹ. Chiếc đồng hồ rơi xuống mặt nước, tạo thành vòng tròn lan rộng dần, rồi chìm nghỉm vào lòng sông sâu, không để lại dấu vết.
Hắn đứng nhìn dòng nước trôi mãi về phía xa, tà áo vẫn bay trong gió nhẹ. Thanh thản, nhưng vẫn mang vẻ u buồn, nhớ về tình bạn suốt mười năm với Hùng, nhớ về những ước mơ chưa kịp thành hiện thực của người bạn đã khuất.
Dòng sông quê hương vẫn chảy lững lờ, cuốn đi tất cả dấu vết của buồn thương, để lại bờ bãi phù sa màu mỡ chờ mùa vụ mới. Mây trắng trên trời cũng trôi chậm, như muốn nán lại chứng kiến những bi kịch vừa qua trên mảnh đất này. Bên kia bờ, rặng tre xanh ngắt vẫn sừng sững chứng kiến mọi đổi thay: cái chết đột ngột của Hùng, đám cưới xuyên đêm của Cụ Thưởng và Diễm, rồi cái chết của chính Cụ Thưởng một tháng sau đó, để lại Diễm đơn độc giữa dòng họ phản đối, hai tấm di ảnh nằm cạnh nhau trên bàn thờ gia đình.
Sự thật về tai nạn của Hùng chưa bao giờ lộ diện, nhưng hận thù đã trả, linh hồn người bạn cũng an nghỉ. Người đàn ông nhìn theo dòng nước, ánh mắt dịu lại. Hóa ra trả thù chẳng mang lại niềm vui trọn vẹn, chỉ là sự giải thoát tạm thời cho nỗi đau mất mát. Những rạn nứt dòng họ, những ánh mắt ghét bỏ dành cho Diễm, những đêm dài góa bụa của người đàn bà hai mươi tám tuổi, tất cả đều là hậu quả của lòng tham và sự mù quáng.
Gió ngừng thổi, mặt sông phẳng lặng. Người đàn ông quay lưng bước đi, khuất sau rặng tre. Phía xa, khói nhang từ sân nhà Cụ Thưởng vẫn bay, tiếng kinh cầu siêu vang vọng, giờ chỉ là lời cầu nguyện cho hai cha con Hùng siêu thoát. Cuộc đời vốn dĩ có những sóng gió bất ngờ, những lựa chọn sai lầm khiến cả đời hối hận, nhưng rồi tất cả cũng trôi qua, để lại bài học về lòng trắc ẩn, sự tha thứ, và việc trân trọng người bên cạnh thay vì ôm ấp hận thù. Bình yên không phải là không có đau thương, mà là học cách chấp nhận quá khứ để bước tiếp.

