“Chồng mất để t//ang đã 5 năm, ngày đưa con đi chơi, vợ r/un rẩ/y thấy chồng trong xe hơi sang trọng, đi cùng anh ấy còn có…
Năm đó, khi Lan vừa tròn hai mươi chín tuổi, chồng cô – Hưng – qua đời do t//ai n//ạn xe. Anh ra đi đột ngột, để lại Lan đang ma//ng th//ai đứa con đầu lòng. Ngày anh m//ất, Lan chỉ mới bốn tháng bầu, đôi chân cô ru/n rẩ/y suýt ng/ã qu/ỵ trước di ảnh chồng. Suốt 5 năm qua, cô sống lặng lẽ, chẳng dám mở lòng với ai, chỉ biết chăm chỉ làm việc nuôi con khôn lớn. Mỗi tối, cô thường thắp nén nhang cho Hưng, thì thầm những lời tâm sự không bao giờ dứt: “Anh yên nghỉ nhé, em và con vẫn ổn.”
Hôm nay là cuối tuần, Lan đưa bé Nam – cậu con trai 5 tuổi – đi siêu thị. Thằng bé hoạt bát, ngoan ngoãn và rất giống bố. Sau khi mua vài món đồ, hai mẹ con ra bãi xe chuẩn bị về thì Nam reo lên:
– Mẹ ơi, mẹ ơi, con thấy bố kìa!
Lan thoáng giậ/t m/ình. Cô quay sang con, định nhắc khéo vì thằng bé hay tưởng tượng, nhưng rồi ánh mắt cô dừng lại. Một chiếc xe hơi đen bóng lướt ngang, cửa kính ghế phụ hạ xuống, và Lan ch//ết lặng.
Người đàn ông ngồi trong xe… chính là Hưng. Anh ấy vẫn khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, chỉ khác là ăn mặc chỉnh tề và sang trọng hơn. Bộ vest xám ôm gọn vóc dáng, đồng hồ sáng lấp lánh, mái tóc cắt gọn gàng lịch lãm. Lan đứng như bị trời trồng, tay run run bấu chặt túi xách. Cô cứ ngỡ mắt mình hoa lên, nhưng không… anh ấy thực sự ở đó.
Tim Lan đập thình thịch, lồng ngực nghẹn lại. Cô nghe tiếng con hỏi vang lên bên tai:
– Mẹ sao thế? Bố kìa, bố đang ngồi trong xe!
Chiếc xe dừng lại đèn đỏ, Lan lấy hết can đảm kéo tay con chạy nhanh đến. Nhưng khi vừa tới gần, cô sữ//ng người. Ngồi cạnh Hưng là…”
“Ngồi cạnh Hưng là một người phụ nữ lớn tuổi, mái tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ quý phái và có phần quyền lực. Làn da bà ta được chăm sóc kỹ lưỡng, đôi mắt sắc sảo liếc nhanh qua Lan và bé Nam với một sự dửng dưng lạnh lẽo, gần như là khinh miệt. Bà ta không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Hưng, một cử chỉ vừa thân
mật vừa mang tính sở hữu.
Hưng dường như cảm nhận được ánh nhìn cháy bỏng của Lan. Anh ta quay đầu lại. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bốn mắt chạm nhau qua tấm kính xe. Tim Lan như ngừng đập, cô chờ đợi một sự ngạc nhiên, một lời gọi, hay ít nhất là một chút bối rối. Nhưng không. Đôi mắt Hưng, đôi mắt mà cô đã thương nhớ suốt năm năm, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lùng, xa cách và một thoáng gợn khó chịu. Anh ta dứt khoát quay đi, nhìn thẳng về phía trước như thể cô chỉ là một người qua đường xa lạ.
Đúng lúc đó, đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh.
Tiếng động cơ gầm lên. Chiếc xe sang trọng rú ga, lao vút đi như một mũi tên đen, nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ đông đúc và biến mất ở ngã rẽ phía trước. Nó bỏ lại Lan và bé Nam đứng trơ trọi giữa bãi đỗ xe ồn ào, chỉ còn lại làn khói mờ nhạt cay xè trong không khí.
Mọi âm thanh xung quanh như tắt lịm. Tiếng còi xe, tiếng người nói cười, tất cả chìm vào một khoảng không vô định. Lan đứng như hóa đá, đôi chân không còn chút sức lực.
“”Bố! Bố ơi!””
Tiếng gọi xé lòng của bé Nam kéo Lan về thực tại. Thằng bé níu chặt tay áo mẹ, khuôn mặt đẫm nước mắt, giọng nói lạc đi vì hoảng hốt.
“”Mẹ ơi, bố đi rồi! Sao bố không đợi con? Bố đi đâu thế mẹ?””
Lan không thể trả lời. Cổ họng cô nghẹn đắng, không thốt ra được nửa lời. Năm năm qua, hình ảnh người chồng đã mất luôn là một nỗi đau dịu dàng, một ký ức thiêng liêng. Nhưng hình ảnh người đàn ông vừa rồi, với bộ vest sang trọng, ánh mắt lạnh băng và người phụ nữ quyền lực bên cạnh, đã tàn nhẫn xé nát tất cả. Tâm trí cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh chiếc xe vụt mất, mang theo người đàn ông mà cô từng nghĩ rằng mình đã chôn cất từ lâu.”
“Cúi rạp người xuống, Lan ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ đang run rẩy của con trai. Cô cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt nóng hổi vào trong, giọng nói khản đặc, vỡ vụn.
“”Nam ngoan… không khóc. Có thể… có thể chúng ta nhìn nhầm thôi con.””
Nhưng chính cô cũng không tin vào lời nói của mình. Người đàn ông đó, ánh mắt đó, không thể nào nhầm được. Bé Nam vẫn nức nở trong vòng tay mẹ, những tiếng “”bố ơi”” cứa vào lòng Lan như hàng ngàn mũi dao. Cô bế thốc con lên, vội vã rời khỏi bãi đỗ xe ngột ngạt, nơi vừa diễn ra màn tái ngộ cay đắng.
Suốt quãng đường về nhà trên chiếc xe máy cũ, Lan không nói thêm một lời nào. Cô lái xe trong vô thức, dòng suy nghĩ hỗn loạn như một cuộn phim quay nhanh. Hình ảnh người chồng lạnh lùng trong chiếc xe sang trọng và hình ảnh người chồng ấm áp trong quá khứ cứ chồng chéo lên nhau, xé nát tâm trí cô. Bé Nam mệt lả vì khóc, đã thiếp đi trên lưng mẹ, hơi thở vẫn còn thổn thức.
Cánh cửa nhà bật mở, không gian quen thuộc ùa ra nhưng hôm nay sao lại lạnh lẽo đến thế. Lan nhẹ nhàng đặt con trai xuống giường, đắp lại chăn cho bé rồi lặng lẽ bước ra phòng khách.
Ánh mắt cô dừng lại nơi góc phòng trang nghiêm nhất. Trên bàn thờ, tấm di ảnh của Hưng vẫn ở đó. Trong ảnh, anh cười rạng rỡ, nụ cười hiền lành mà cô đã yêu. Năm năm qua, mỗi ngày cô đều nhìn vào nụ cười ấy để có thêm động lực. Nhưng giờ đây, nụ cười ấy như một sự chế nhạo tàn nhẫn.
Lan đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh. Một ký ức đau đớn mà cô đã cố chôn vùi bỗng dưng trỗi dậy, rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
Đám tang năm đó. Mưa tầm tã. Người thân, bạn bè ai cũng khóc thương cho số phận của Hưng. Nhưng có một điều kỳ lạ. Quan tài của anh được đóng kín từ đầu đến cuối. Người trong họ nói rằng vụ tai nạn quá thảm khốc, thi thể đã bị biến dạng nặng nề, không thể để người thân nhìn thấy. Họ khuyên cô, khi ấy đang mang thai, đừng nên nhìn mặt chồng lần cuối để tránh bị ám ảnh. Vì thương con, vì quá đau đớn, cô đã đồng ý.
“”Tai nạn kinh hoàng lắm cháu ạ, không còn nhận ra được nữa đâu…””
Giọng nói của một người chú họ xa văng vẳng bên tai cô.
Lúc đó, cô chỉ biết khóc. Nhưng bây giờ, câu nói ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Một sự thật khủng khiếp bắt đầu manh nha trong đầu Lan. Đóng kín quan tài. Thi thể biến dạng. Một người đàn ông giống hệt Hưng đột ngột xuất hiện sau năm năm, giàu có và lạnh lùng.
Cả người Lan run lên bần bật. Cô đưa hai tay lên ôm lấy đầu, lảo đảo lùi lại. Không. Không thể nào. Không thể có sự lừa dối kinh khủng đến như vậy được.
Nhưng lý trí lại gào thét một điều ngược lại.
Cô nhìn lại tấm di ảnh, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Một câu hỏi sắc lạnh, đáng sợ xuyên thẳng vào tâm can đang tan nát của cô.
“”Liệu có phải… mình đã bị lừa?”””
“Câu hỏi đó như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương còn đang rỉ máu trong tim Lan. Lừa dối? Một màn kịch được dựng lên suốt năm năm trời? Sự ghê tởm và phẫn nộ bùng lên, dập tắt đi nỗi bi thương yếu đuối. Nước mắt ngừng rơi. Đôi mắt Lan, vốn luôn dịu dàng, giờ đây tóe lên một tia nhìn sắc lạnh, quyết đoán.
Cô không thể ngồi đây gặm nhấm nỗi đau này được. Cô phải hành động. Phải tìm ra sự thật.
Không một giây chần chừ, Lan vớ lấy chiếc chìa khóa xe máy trên bàn, lao ra khỏi cửa. Cô phải quay lại siêu thị. Ngay lập tức. Chiếc xe, đó là manh mối duy nhất cô có lúc này.
Chiếc xe máy cũ kỹ gầm lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Lan phóng đi như một mũi tên, trong đầu chỉ còn hằn rõ hình ảnh chiếc xe hơi đen bóng và biển số mà cô đã không kịp nhìn.
Vừa đến nơi, cô chạy thẳng tới phòng bảo vệ nằm ở một góc khuất của bãi đỗ xe. Người bảo vệ trung niên đang gà gật thì giật mình bởi tiếng gõ cửa gấp gáp của Lan. Ông ta cau có nhìn cô qua ô cửa kính nhỏ.
“”Có chuyện gì thế cô? Đã hết giờ làm việc rồi.””
Lan vội vàng điều chỉnh lại hơi thở, cố nặn ra một vẻ mặt hoảng hốt và lo lắng.
“”Chú ơi, chú giúp con với! Con vừa đi siêu thị về đến nhà thì phát hiện xe máy của con bị quẹt một vệt dài. Chắc là bị va quệt ở bãi đỗ xe lúc nãy. Con khổ quá chú ơi…””
Giọng cô run run, cố tình tỏ ra đáng thương. Người bảo vệ nhìn cô với ánh mắt dò xét, có chút nghi ngờ.
“”Quy định ở đây không cho người ngoài xem lại camera an ninh đâu cô ạ. Có gì mai cô lên ban quản lý trình báo.””
“”Mai thì còn gì nữa ạ!”” – Lan gần như van lơn, đôi mắt bắt đầu ngấn nước, lần này là sự uất nghẹn có thật. “”Người ta đi mất rồi làm sao con tìm được. Chú ơi, con một mình nuôi con nhỏ, chiếc xe là cả cái cần câu cơm. Giờ sửa cũng tốn cả đống tiền… Chú thương tình làm phúc, cho con xem lại một chút thôi để con ghi lại cái biển số xe kia. Con xin chú!””
Nhìn người phụ nữ trông khắc khổ, giọng nói thành khẩn đến tuyệt vọng, người bảo vệ có chút mủi lòng. Ông thở dài, ngẫm nghĩ một lúc rồi tặc lưỡi.
“”Thôi được rồi. Khổ quá. Vào xem nhanh lên rồi về, đừng làm khó tôi.””
Lan mừng như bắt được vàng, vội vã cảm ơn rồi lách người vào căn phòng nhỏ đầy những màn hình nhấp nháy.
“”Xe cô để ở khu nào? Khoảng mấy giờ?”” – người bảo vệ hỏi.
Lan chỉ đúng khu vực cô đã đỗ xe và nói khoảng thời gian cô nhìn thấy Hưng. Người bảo vệ tua lại đoạn băng ghi hình. Tim Lan đập thình thịch trong lồng ngực. Cô dán chặt mắt vào màn hình, không dám chớp dù chỉ một lần.
Và rồi, nó xuất hiện.
Chiếc xe hơi đen bóng lướt tới. Cửa xe mở ra. Hưng bước xuống. Rõ ràng đến từng chi tiết. Trái tim Lan như bị ai đó bóp nghẹt. Cô nín thở, nhìn anh ta và người phụ nữ lạ mặt kia bước vào siêu thị, rồi quay ra, lên xe và rời đi.
“”Dừng lại! Dừng lại giúp con!”” – Lan hét lên.
Người bảo vệ giật mình, nhấn nút tạm dừng. Hình ảnh chiếc xe đang rời đi đứng yên trên màn hình. Lan run rẩy giơ chiếc điện thoại cũ của mình lên, cố gắng zoom vào vị trí biển số. Những con số và chữ cái hiện ra, mờ ảo nhưng vẫn đủ để nhận diện.
*Tách.*
Âm thanh chụp ảnh vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. Lan nhìn chằm chằm vào tấm hình trên điện thoại mình. Cô đã có nó. Manh mối đầu tiên. Ngọn lửa căm hận và quyết tâm trong mắt cô bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.”
“Lí nhí nói lời cảm ơn người bảo vệ, Lan gần như chạy ra khỏi phòng, không dám ngoảnh lại. Cô sợ chỉ cần chậm một giây, tấm bằng chứng quý giá trong điện thoại sẽ tan biến như một giấc mơ.
Chiếc xe máy cà tàng lại một lần nữa lao đi trong đêm, nhưng lần này, đích đến đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngọn lửa trong lồng ngực Lan không còn là sự phẫn nộ vô định, mà đã trở thành một ngọn đuốc soi đường, cháy bỏng quyết tâm vạch trần sự thật.
Vừa về đến căn nhà nhỏ, Lan quăng vội chiếc chìa khóa lên bàn. Ánh mắt cô vô tình lướt qua bàn thờ của Hưng, nơi nén hương vẫn còn đang cháy dở. Một nụ cười chua chát, cay đắng nở trên môi cô. Năm năm qua, cô đã khóc cạn nước mắt trước di ảnh này, đã thầm thì kể cho anh ta nghe mọi vui buồn, mọi khó khăn khi một mình nuôi con. Hóa ra, tất cả chỉ là một trò hề.
Cô không thể tự mình hành động. Cô cần người giúp. Một người có thể truy ra chủ nhân của chiếc xe kia từ biển số. Cô cuống cuồng lục tìm trong trí nhớ, lướt qua hàng loạt cái tên bạn bè, đồng nghiệp. Ai có thể giúp cô làm chuyện này một cách kín đáo và nhanh chóng?
Tuấn! Đúng rồi, Tuấn! Một người bạn cũ thời đại học, giờ đang làm lớn ở một công ty bảo hiểm. Quan hệ của anh ta chắc chắn có thể giúp được.
Bàn tay Lan run rẩy bấm số. Tiếng chuông chờ vang lên từng hồi dài dằng dặc, như đang tra tấn thần kinh vốn đã căng như dây đàn của cô.
“”A lô?”” – một giọng nam trầm ấm vang lên từ đầu dây bên kia.
“”Tuấn à? Lan đây… Nguyễn Thanh Lan đây.”” – Giọng Lan khàn đi vì xúc động.
“”Lan à? Lâu quá không gặp! Cậu sao thế? Giọng gấp gáp vậy? Bé Nam ổn không?”” – Tuấn có vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn hỏi han đầy quan tâm.
Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, Lan cố nói rành rọt từng chữ, giọng đầy khẩn khoản.
“”Tuấn ơi… Tớ có chuyện gấp, chuyện sống chết… Cậu phải giúp tớ!””
Tuấn lập tức nghiêm túc lại. “”Có chuyện gì? Cậu cứ nói đi, giúp được gì tớ sẽ giúp.””
“”Tuấn… tớ… tớ cần cậu giúp tra một biển số xe.””
“”Tra biển số xe? Chuyện gì vậy? Cậu bị ai tông xe à?””
Lan ngập ngừng một giây, rồi buông ra một câu khiến người ở đầu dây bên kia chết lặng.
“”Tớ… tớ nghĩ là tớ vừa nhìn thấy Hưng.””
Một khoảng lặng kéo dài. Tuấn dường như không tin vào tai mình.
“”Cậu nói gì vậy Lan? Cậu có ổn không? Hưng… Hưng mất năm năm rồi mà. Có phải dạo này cậu bị áp lực quá không?””
“”Tớ không điên! Tớ thề!”” – Lan gần như hét lên trong điện thoại, nước mắt lại bắt đầu trào ra. “”Tớ nhìn thấy anh ta, rõ mồn một! Đi xe sang, mặc đồ hiệu… bên cạnh còn có một người phụ nữ khác. Tớ đã chụp được biển số xe. Tuấn ơi, làm ơn tin tớ! Cả cuộc đời tớ, cả danh dự của con tớ đều phụ thuộc vào chuyện này! Tớ chỉ có thể nhờ cậu thôi!””
Sự tuyệt vọng và thành khẩn đến tột cùng trong giọng nói của Lan đã thuyết phục được Tuấn. Anh ta không thể tưởng tượng được điều gì có thể khiến một người phụ nữ mạnh mẽ như Lan phải suy sụp đến thế.
“”Được rồi, được rồi, cậu bình tĩnh lại đi.”” – Giọng Tuấn trầm xuống, đầy vẻ tin cậy. “”Gửi biển số qua cho tớ. Tớ không hứa chắc, nhưng tớ sẽ cố hết sức. Có gì tớ báo lại ngay.””
“”Cảm ơn cậu… Cảm ơn cậu nhiều lắm, Tuấn ơi…”” – Lan nức nở.
Cuộc gọi kết thúc. Lan buông thõng chiếc điện thoại, cả người mềm nhũn ra như không còn chút sức lực. Nhưng trong đôi mắt cô, thay vì sự tuyệt vọng, lại ánh lên một tia hy vọng mỏng manh nhưng đầy ngoan cường. Giờ đây, cô không còn một mình trong cuộc chiến này nữa. Cô chỉ cần chờ đợi. Chờ đợi cuộc điện thoại sẽ phơi bày màn kịch dối trá suốt năm năm qua.”
“Hai tiếng đồng hồ trôi qua dài như cả thế kỷ. Lan không thể ngồi yên một chỗ. Cô đi đi lại lại trong phòng khách, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại tối om, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực với mỗi tiếng động nhỏ ngoài kia. Thi thoảng, cô lại ghé vào phòng nhìn bé Nam đang say ngủ, gương mặt non nớt của con như một liều thuốc an thần, nhưng cũng là một lời nhắc nhở đau đớn về sự dối trá mà cha nó đã dựng nên.
Ánh mắt Lan lại vô tình lướt qua bàn thờ của Hưng. Không còn nước mắt, không còn xót xa. Chỉ có một cái nhìn lạnh lẽo, sắc như dao. Nén hương đã tàn từ lúc nào, để lại một vệt khói mỏng manh, tựa như chính cuộc hôn nhân và năm năm tưởng nhớ của cô, tất cả đều là hư ảo.
Bất thình lình, tiếng chuông điện thoại ré lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng, khiến Lan giật bắn mình. Màn hình sáng lên với cái tên “”Tuấn””. Cô vội vàng trượt tay nghe, đến nỗi suýt làm rơi cả chiếc điện thoại.
“”A-lô? Tuấn à?”” – Giọng Lan run rẩy.
Đầu dây bên kia không có lấy một lời chào hỏi thông thường. Giọng Tuấn đầy kinh ngạc, gấp gáp như vừa phát hiện ra một bí mật động trời.
“”Lan ơi, tra ra rồi! Cậu chuẩn bị tinh thần nghe này!””
Tim Lan như thắt lại. Cô nín thở, tai dỏng lên, không dám bỏ sót một từ nào.
“”Chiếc xe đó… nó không đứng tên cá nhân. Nó đứng tên công ty!”” – Tuấn dừng lại một nhịp như để lấy hơi. “”Công ty bất động sản Kimgroup. Và kinh khủng hơn nữa, chủ tịch của Kimgroup là một người phụ nữ tên Đoàn Thu Kim, một bà trùm thực sự trong giới kinh doanh. Quyền lực và lắm chiêu trò!””
Kimgroup… Đoàn Thu Kim…
Hai cái tên như hai nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Lan. Nghe đến cái tên “”Kim””, tim cô như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể thở nổi. Một mảnh ký ức mơ hồ từ rất lâu trước đây chợt lóe lên trong đầu Lan. Một lần Hưng tình cờ nhắc đến đối tác làm ăn lớn, một người phụ nữ quyền lực… tên Kim. Lúc đó, cô chỉ nghĩ đơn giản là chuyện làm ăn của chồng.
Người phụ nữ lạ mặt ngồi cạnh Hưng trong xe. Bà trùm bất động sản Đoàn Thu Kim. Hai hình ảnh đột nhiên chập lại làm một.
Bàn tay Lan buông thõng. Chiếc điện thoại rơi xuống nền nhà, tạo nên một tiếng “”cạch”” khô khốc. Nhưng cô không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu cô chỉ còn ong ong một câu hỏi duy nhất: Người đàn bà đó là ai? Và bà ta có vai trò gì trong vở kịch “”cái chết”” của chồng cô suốt năm năm qua?”
“Cơn choáng váng qua đi, nhường chỗ cho một sự thôi thúc điên cuồng. Lan không nhặt chiếc điện thoại lên. Đôi mắt cô long lên sòng sọc, phóng thẳng về phía chiếc máy tính xách tay cũ kỹ nằm trên bàn làm việc ở góc phòng. Cô phải thấy mặt người đàn bà đó. Phải biết bà ta là ai.
Lao như một con thiêu thân về phía chiếc bàn, Lan lật mạnh màn hình máy tính, những ngón tay run rẩy gõ liên tục vào nút nguồn. Chiếc máy tính già cỗi khởi động một cách chậm chạp đến mức tra tấn. Từng giây trôi qua như kim châm vào da thịt cô.
“”Nhanh lên… nhanh lên nào!”” – Lan thì thầm, hàm răng nghiến chặt.
Cuối cùng, màn hình cũng sáng lên. Không một giây chần chừ, cô mở trình duyệt web. Những ngón tay lạnh cóng gõ lệch lạc, sai chính tả, nhưng hai cái tên thì không thể nhầm lẫn: “”Đoàn Thu Kim Kimgroup””.
Hàng loạt kết quả hiện ra chỉ trong tích tắc, nhưng mỗi một dòng tít, mỗi một tấm ảnh lại là một nhát dao đâm sâu hơn vào thực tại phũ phàng của Lan. Kimgroup, một đế chế bất động sản khổng lồ với những tòa nhà chọc trời, những khu nghỉ dưỡng xa hoa bậc nhất. Và Đoàn Thu Kim, người phụ nữ đứng đầu đế chế đó, với gương mặt sắc lạnh, quyền uy trong những bộ vest hàng hiệu, ánh mắt nhìn thẳng đầy tự tin trên trang bìa của các tạp chí kinh doanh danh tiếng. Những bài báo tung hô bà ta là “”nữ cường nhân””, “”bông hồng thép””, với những phi vụ thâu tóm bạc tỷ.
Lan cảm thấy mình nhỏ bé, vô hình trước quyền lực và sự giàu có không thể tưởng tượng nổi này. Cổ họng cô khô khốc. Làm sao Hưng, người chồng mà cô biết, lại có thể liên quan đến một nhân vật tầm cỡ như vậy?
Cô điên cuồng nhấn vào mục “”Hình ảnh””, lướt qua hàng trăm bức ảnh của bà Kim trong các sự kiện, các cuộc họp. Tim cô đập loạn xạ, đôi mắt căng ra để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc giữa đám đông những doanh nhân sang trọng. Vô vọng.
Đột nhiên, một dòng tít bài báo thu hút sự chú ý của cô. Không phải về kinh doanh, mà là một sự kiện từ thiện gần đây: “”Kimgroup và hành trình mang hơi ấm đến vùng cao””. Cô miễn cưỡng nhấp vào, chỉ là một phản xạ vô thức. Bài viết dài với những lời lẽ hoa mỹ, nhưng Lan không đọc. Ánh mắt cô dán chặt vào bức ảnh lớn ở đầu bài.
Trong ảnh, bà Đoàn Thu Kim đang trao một món quà tượng trưng, mỉm cười đầy chuẩn mực. Và đứng ngay sau lưng, lệch về bên phải một chút, là một người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, dáng vẻ như một vệ sĩ nhưng lại toát ra khí chất của một người thân cận.
Tim Lan ngừng đập.
Hơi thở cô tắc nghẹn trong lồng ngực.
Đôi mắt cô mở to, dán chặt vào gương mặt người đàn ông đó. Vẫn là vầng trán ấy, sống mũi ấy, dù đã có thêm vài nét phong trần và một sự lạnh lùng xa cách, nhưng không thể nhầm lẫn được. Là Hưng. Chồng cô.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi Lan đọc dòng chú thích nhỏ xíu bên dưới bức ảnh: “”Chủ tịch Đoàn Thu Kim cùng trợ lý thân cận, ông Trí””.
Trí.
Không phải Hưng. Là Trí.
Cái tên xa lạ như một nhát búa cuối cùng, đập tan mọi mảnh ký ức, mọi niềm tin còn sót lại. Anh ta không chỉ giả chết. Anh ta đã giết chết “”Hưng”” để tái sinh thành một con người khác, một kẻ mang tên “”Trí””, đứng bên cạnh một người phụ nữ quyền lực khác. Màn hình máy tính mờ đi trước mắt Lan. Cô không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ có hình ảnh nụ cười nửa miệng đầy tự tin của “”Trí”” ám ảnh, xoáy sâu vào tâm can cô.”
“Một tiếng “”rắc”” khô khốc vang lên từ lồng ngực Lan, còn đau đớn hơn cả tiếng vỡ của một mảnh xương. Cái tên “”Trí”” và nụ cười tự tin của Hưng trên màn hình máy tính đã bóp nát trái tim cô thành trăm mảnh. Mọi thứ xung quanh quay cuồng. Hơi thở cô gấp gáp, đứt quãng.
Năm năm. Năm năm cô sống như một cái bóng, thờ phụng một kẻ dối trá. Năm năm cô khóc cạn nước mắt cho một màn kịch được dàn dựng công phu. Năm năm cô chắt chiu từng đồng, một mình nuôi con, tin rằng mình đang làm tròn bổn phận với người chồng đã khuất. Tất cả chỉ là một trò lừa bịp tàn nhẫn.
Cơn đau buốt giá ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một ngọn lửa nóng rực bùng lên từ sâu trong tâm can. Nỗi đau hóa thành cơn thịnh nộ. Lan loạng choạng đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn liếc nhìn quanh căn phòng trọ quen thuộc, nơi mỗi góc đều hằn in dấu vết của sự lừa dối.
Ánh mắt cô dừng lại ở góc phòng, trên chiếc bàn thờ nhỏ nghi ngút khói hương mà cô vẫn thắp cho Hưng mỗi ngày. Bức ảnh thờ của anh, nụ cười hiền lành, chân thật ngày nào, giờ đây trông như một sự nhạo báng ghê tởm.
“”Dối trá! Tất cả là dối trá!”” – Lan gào lên, một tiếng gào xé nát cổ họng, xé nát cả sự im lặng đáng sợ của căn phòng.
Cô lao đến bàn thờ như một con thú bị thương. Bàn tay run rẩy vì phẫn uất vớ lấy khung ảnh, cảm nhận sức nặng của nó, sức nặng của cả năm năm trời ngu muội. Không một giây do dự, cô dùng hết sức lực ném mạnh khung ảnh vào tường.
Một tiếng “Xoảng!” chói tai vang lên.
Tấm kính vỡ tan tành, những mảnh vụn sắc lẹm văng tung tóe trên sàn nhà, lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê đã cạn khô của cô. Gương mặt cười của Hưng trong ảnh giờ đây bị một vết nứt dài cắt ngang, trông càng thêm quái dị, giả tạo.
Lan thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô không còn khóc nữa. Nước mắt đã bị ngọn lửa căm hận hong khô. Cô nhìn chằm chằm vào những mảnh kính vỡ, nhìn vào sự thật tan nát dưới chân mình.
Anh ta không chỉ bỏ rơi cô. Anh ta đã giết chết cô một lần vào năm năm trước khi dàn dựng cái chết của mình, và bây giờ anh ta lại giết cô thêm một lần nữa. Anh ta đã vứt bỏ cô và đứa con còn trong bụng không một chút xót thương để chạy theo cuộc sống giàu sang bên người đàn bà khác.
Không. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như vậy.
Lan từ từ đứng thẳng người dậy. Cột sống cô cứng lại, ánh mắt sắc như dao. Cô siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, những chiếc móng tay bấm sâu vào da thịt đến bật máu mà không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với sự phản bội mà cô phải gánh chịu.
Phải đối mặt. Phải đòi lại công bằng cho cô và cho con trai. Phải bắt anh ta trả giá cho năm năm thanh xuân, năm năm nước mắt, năm năm lừa dối của mình.
Lan hít một hơi thật sâu, gạt đi những mảnh vỡ cảm xúc yếu đuối cuối cùng. Cô quay người, bước chân dứt khoát đi về phía cửa, bỏ lại sau lưng bàn thờ trống không và một quá khứ đã vỡ nát.”
“Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa lên hẳn, Lan đã dắt bé Nam đứng trước đại sảnh của Kimgroup. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững trước mặt, ánh nắng ban mai phản chiếu trên bề mặt bóng loáng khiến nó trông như một pháo đài bất khả xâm phạm. Lan và con trai trông lọt thỏm, nhỏ bé đến đáng thương trước sự xa hoa và quyền lực toát ra từ nơi này.
Cô hít một hơi thật sâu, cố nén lại cơn run rẩy đang lan ra từ lồng ngực. Bàn tay đang nắm lấy tay bé Nam bất giác siết chặt lại. Cô đã thức trắng cả đêm, ngọn lửa căm hận đã được nén lại, tôi luyện thành một thứ vũ khí lạnh lẽo và sắc bén. Hôm nay, cô không phải là người vợ góa đau khổ. Cô là một chiến binh đi đòi lại công lý.
“”Mẹ ơi, to quá,”” bé Nam ngước nhìn tòa nhà, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.
Lan cúi xuống, vuốt nhẹ mái tóc con. “”Ừ, to lắm. Nhưng con đừng sợ, có mẹ ở đây.””
Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng nét mặt lại bình tĩnh đến lạ. Cô ôm bé Nam vào lòng, bước qua cánh cửa kính xoay tự động, tiến thẳng đến quầy lễ tân bằng đá cẩm thạch sáng bóng.
Cô nhân viên lễ tân trong bộ đồng phục sang trọng ngẩng lên, nụ cười chuyên nghiệp lập tức nở trên môi. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Lan – một người phụ nữ với gương mặt mệt mỏi, quần áo giản dị đang ôm một đứa trẻ – nụ cười ấy có phần khựng lại. Ánh mắt cô ta lướt nhanh một lượt từ đầu đến chân hai mẹ con, một cái nhìn dò xét không hề che giấu.
Lan cố tỏ ra tự tin, giọng nói đều đều, cố gắng không để lộ chút run rẩy nào.
“”Chào cô, tôi muốn gặp trợ lý Trí.””
Cô lễ tân nhướn một bên mày. “”Xin hỏi chị có hẹn trước không ạ?””
“”Không. Nhưng cô cứ báo lại với anh ấy, có Lan muốn gặp để bàn chuyện cá nhân rất quan trọng. Anh ấy sẽ biết.”” – Lan nhấn mạnh vào cái tên “”Lan””, ánh mắt nhìn thẳng vào cô nhân viên, không một chút nao núng.
Ánh mắt dò xét của cô lễ tân càng lúc càng rõ. Một người phụ nữ ăn mặc thế này, lại còn dắt theo con nhỏ, đòi gặp thẳng trợ lý tổng giám đốc mà không có lịch hẹn? Chuyện này thật khó tin. Tuy nhiên, sự quả quyết trong giọng nói của Lan khiến cô ta có chút do dự.
“”Chị vui lòng cho tôi xin họ tên đầy đủ.”” – Giọng cô ta vẫn ngọt ngào nhưng đã nhuốm màu xa cách.
“”Cứ nói là Lan. Anh ấy sẽ biết là ai.””
Sự kiên định của Lan cuối cùng cũng có tác dụng. Cô nhân viên lễ tân khẽ nhún vai, với tay nhấc ống nghe điện thoại nội bộ, những ngón tay sơn đỏ bóng lộn lướt trên bàn phím.
“”Phòng trợ lý tổng giám đốc xin nghe,”” cô ta nói vào điện thoại, mắt vẫn không rời khỏi hai mẹ con Lan. “”Dạ, anh Trí, ở dưới sảnh có một người phụ nữ tên Lan, dắt theo một bé trai, nói là muốn gặp anh để bàn chuyện cá nhân khẩn cấp ạ… Dạ? Chị ấy nói chỉ cần báo tên là anh sẽ biết… Dạ…””
Cuộc nói chuyện qua điện thoại chỉ kéo dài vài giây, nhưng đối với Lan, nó dài như cả thế kỷ. Cô nín thở, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Cả thế giới của cô dường như phụ thuộc cả vào câu trả lời từ đầu dây bên kia.
Cô lễ tân đặt điện thoại xuống, vẻ mặt đã hoàn toàn thay đổi. Sự dò xét ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một sự ngạc nhiên khó tả xen lẫn tò mò. Cô ta nhìn Lan bằng ánh mắt hoàn toàn khác.
“”Mời chị và cháu ngồi đợi ở ghế kia một lát. Trợ lý Trí sẽ xuống ngay.”””
“Lan kéo bé Nam ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc da sang trọng, mềm mại nhưng cô không cảm nhận được chút thoải mái nào. Cả cơ thể cô căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. Cô đặt con trai ngồi vào lòng, bàn tay siết chặt lấy bờ vai nhỏ bé của con như để tìm kiếm chút hơi ấm, chút can đảm cuối cùng. Bé Nam ngọ nguậy, tò mò nhìn xung quanh sảnh lớn lộng lẫy, không hề hay biết cơn bão sắp sửa ập đến cuộc đời mình.
Thời gian trôi đi chậm chạp đến nghẹt thở. Mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ treo trên tường như một nhát búa gõ vào lồng ngực Lan. Cô nhân viên lễ tân không còn làm việc nữa, cô ta thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía hai mẹ con, ánh mắt chứa đầy sự tò mò không che giấu. Vài nhân viên đi qua cũng không khỏi ngoái lại nhìn, xì xầm bàn tán.
Bỗng, một tiếng “”Ting!”” khô khốc vang lên, cắt đứt sự im lặng nặng nề.
Cặp cửa thang máy bằng inox sáng bóng ở phía đối diện từ từ mở ra.
Trái tim Lan như ngừng đập. Mọi âm thanh xung quanh mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh người đàn ông đang bước ra. Anh ta mặc một bộ vest hàng hiệu vừa vặn, tóc vuốt keo bóng mượt, tay xách chiếc cặp da đắt tiền. Gương mặt lạnh lùng, cương nghị, toát ra khí chất của một người ở vị thế cao, quen ra lệnh cho người khác. Đó chính là Trợ lý Tổng giám đốc Trí.
Và đó cũng chính là Hưng.
Ánh mắt anh ta lướt nhanh về phía quầy lễ tân, có lẽ để tìm người phụ nữ tên Lan đã gây ra chút phiền phức cho mình. Nhưng rồi, tầm mắt anh ta khựng lại khi bắt gặp ánh nhìn của Lan đang găm thẳng vào mình từ phía ghế chờ.
Gương mặt lạnh lùng thường trực của anh ta bỗng chốc cứng đờ. Nụ cười chuyên nghiệp còn chưa kịp nở trên môi đã đông cứng lại. Đồng tử anh ta co rút, rồi giãn ra đột ngột trong kinh hoàng. Chiếc cặp da tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy, rơi đánh “”bịch”” xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, tạo ra một tiếng động chói tai trong không gian tĩnh lặng.
Anh ta tái mét, đôi môi mấp máy không thành lời. Toàn bộ khí chất thượng lưu, quyền lực bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng, chỉ còn lại một người đàn ông hoảng loạn đến tột độ.
“”Sao… sao em lại ở đây?”” – Cuối cùng anh ta cũng lắp bắp được một câu, giọng nói lạc đi, chứa đầy sự sững sờ và sợ hãi không thể tin nổi.
Lan từ từ đứng dậy, để bé Nam nép sau chân mình. Cô không khóc, không gào thét. Năm năm đau khổ, tủi hờn và căm hận đã được cô nén lại thành một sự bình tĩnh đáng sợ. Cô nhìn thẳng vào mắt người đàn ông mà cô đã từng yêu thương đến chết, người mà cô đã lập bàn thờ, đã khóc cạn nước mắt suốt năm năm qua.
Giọng cô run rẩy vì những cảm xúc bị dồn nén quá lâu, nhưng từng chữ một lại đanh thép như búa đóng vào tim anh ta.
“”Hưng, cuối cùng tôi cũng tìm được anh.”””
“Câu nói của Lan như một nhát dao găm thẳng vào trái tim đang đập loạn xạ của Hưng. Anh ta lùi lại một bước, ánh mắt hoảng loạn đảo quanh như tìm lối thoát. Toàn bộ sảnh lớn của tập đoàn, nơi anh ta là Trợ lý Tổng giám đốc quyền lực, bỗng chốc biến thành một cái lồng giam không cửa.
Hưng cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng, giọng nói run rẩy nhưng đầy hăm dọa. “”Cô… cô ăn nói hàm hồ! Cô biết đây là đâu không? Bảo vệ đâu! Tống cổ người phụ nữ điên này ra ngoài cho tôi!””
Nhưng không một ai nhúc nhích. Cô lễ tân và vài nhân viên gần đó đều đang chết lặng, mắt mở to theo dõi màn kịch hay nhất mà họ từng được chứng kiến.
Lan cười nhạt, một nụ cười còn đắng hơn cả thuốc độc. “”Anh vẫn vậy, Hưng à. Vẫn luôn dùng quyền lực và tiền bạc để che đậy sự hèn hạ của mình. Nhưng hôm nay, tôi muốn anh nhìn cho thật kỹ, nhìn xem anh đã vứt bỏ lại những gì.””
Nghe thấy tiếng mẹ và người đàn ông lạ to tiếng, bé Nam đang nép sau chân mẹ bắt đầu rụt rè ló đầu ra. Cậu bé ngước đôi mắt to tròn, trong veo lên nhìn người đàn ông mặc vest sang trọng. Cậu bé chớp chớp mắt, cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng. Gương mặt này… sao lại vừa lạ lẫm, lại vừa quen thuộc đến thế?
Nó giống hệt với người trong tấm ảnh đã ngả màu trên bàn thờ mà ngày nào mẹ cũng thắp hương và trò chuyện.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ thế giới của đứa trẻ năm tuổi như ngừng lại. Mọi âm thanh cãi vã, mọi ánh nhìn tò mò của người lớn xung quanh đều tan biến. Trong đôi mắt ngây thơ của bé Nam, chỉ còn lại hình ảnh người đàn ông đứng sững sờ phía trước. Một ký ức mơ hồ nào đó từ sâu thẳm tâm hồn non nớt trỗi dậy, một sự kết nối thiêng liêng không thể cắt đứt.
Một thoáng ngơ ngác qua đi, đôi môi bé nhỏ của Nam bắt đầu mấp máy.
“”Bố…””
Tiếng gọi khe khẽ như một làn gió thoảng, nhưng đủ để khiến cả Lan và Hưng sững người. Lan cúi xuống nhìn con, trái tim cô thắt lại đau đớn. Cô định đưa tay bịt miệng con lại, nhưng đã quá muộn.
Bé Nam tuột khỏi tay mẹ, đôi chân bé xíu thoăn thoắt chạy về phía trước. Cậu bé không quan tâm đến bộ vest đắt tiền hay vẻ mặt kinh hoàng của người đàn ông. Cậu chỉ biết chạy đến, ôm chầm lấy một bên chân của Hưng, khuôn mặt nhỏ nhắn úp vào ống quần tây sang trọng, nức nở.
“”Bố! Bố ơi! Con là Nam đây! Con nhớ bố lắm! Bố về với mẹ con con đi bố ơi!””
Tiếng gọi “”Bố”” trong trẻo, xé lòng của Nam vang vọng khắp sảnh lớn. Nó đập vào những bức tường cẩm thạch, dội vào tai từng người có mặt, và cuối cùng, giáng một đòn chí mạng vào tâm can Hưng.
Anh ta đứng không vững. Cả cơ thể cao lớn bỗng chốc lảo đảo như sắp quỵ xuống. Mặt anh ta trắng bệch, cắt không còn một giọt máu. Đôi mắt mở to, nhìn trân trân vào đứa trẻ đang ôm chặt lấy chân mình, miệng liên tục gọi hai tiếng “”Bố ơi”” đầy thương nhớ.
Cái thế giới xa hoa mà anh ta đã mất năm năm để xây dựng, giờ đây, đang rung chuyển tận gốc rễ chỉ vì một tiếng gọi.”
“Cả người Hưng cứng đờ như một pho tượng. Tiếng gọi “”Bố”” của bé Nam không phải là một lưỡi dao, mà là hàng ngàn mũi kim đâm vào từng thớ thịt, từng dây thần kinh của anh ta. Anh ta muốn cúi xuống, muốn ôm lấy đứa trẻ, nhưng một sức mạnh vô hình nào đó, một nỗi sợ hãi khủng khiếp đã đóng đinh đôi chân anh ta xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo.
Toàn bộ sảnh lớn chìm trong một sự im lặng kỳ quái, chỉ còn văng vẳng tiếng nức nở xé lòng của bé Nam. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tấn bi kịch trước mắt, tò mò, thương hại, và cả hả hê.
Đúng lúc đó, một loạt tiếng gót giày cao gót vang lên đầy quyền lực, nện xuống sàn nhà cẩm thạch một cách dứt khoát. Âm thanh đó như một mệnh lệnh, lập tức kéo Hưng ra khỏi cơn mê muội kinh hoàng.
Từ phía hành lang trong, một người phụ nữ trạc ngũ tuần, ăn mặc sang trọng với bộ đầm lụa tối màu và trang sức kim cương tinh xảo, bước ra. Khí chất vương giả, lạnh lùng toát ra từ bà ta khiến cả không gian như đông cứng lại. Theo sau bà ta là hai người đàn ông cao lớn mặc vest đen, mặt không biểu cảm, rõ ràng là vệ sĩ.
Người phụ nữ đó là bà Kim, Chủ tịch tập đoàn.
Bà ta không thèm nhìn những nhân viên đang cúi gằm mặt, cũng không liếc đến Hưng đang thất thần. Ánh mắt sắc như dao của bà ta lướt qua Lan, rồi dừng lại trên người bé Nam đang ôm chặt chân Hưng. Một cái nhíu mày едва nhận ra, một ánh nhìn băng giá mang theo sự khinh miệt tột cùng, như thể đang nhìn một thứ rác rưởi làm bẩn nơi sang trọng của mình.
Rồi bà ta quay sang Hưng, giọng nói không một chút cảm xúc, nhưng mỗi chữ đều như một nhát búa ra lệnh.
“”Trí, giải quyết cho nhanh gọn. Đừng để mấy chuyện vặt vãnh này làm ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty.””
Hai chữ “”Trí”” vang lên như sấm giữa trời quang. Lan ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to sững sờ. Trí? Không phải Hưng?
Giọng nói của bà Kim như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Hưng, kéo anh ta về với thực tại phũ phàng. Nỗi sợ hãi đứa con nhận ra mình lập tức bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi lớn hơn gấp bội – sự tức giận của người phụ nữ này. Anh ta hít một hơi thật sâu, khuôn mặt trắng bệch dần lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có.
Hưng cúi xuống, nhưng không phải để ôm con. Anh ta dùng tay, một cách dứt khoát nhưng không quá thô bạo, gỡ tay bé Nam ra khỏi chân mình và nhẹ nhàng đẩy cậu bé ra xa.
Hành động đó, còn tàn nhẫn hơn vạn lời chối bỏ.
Bé Nam ngã ngồi bệt xuống sàn, ngơ ngác nhìn người đàn ông mà cậu vừa gọi là “”bố””. Đôi mắt trong veo đẫm lệ, tràn ngập sự không hiểu và tổn thương.
Lan hét lên một tiếng gần như vô thanh, cô lao tới đỡ lấy con trai, ôm chặt cậu bé vào lòng. Trái tim cô như bị ai đó bóp nát. Cơn thịnh nộ và nỗi đau đớn tột cùng bùng lên, thiêu đốt mọi sự yếu đuối. Cô ngước lên, ánh mắt không còn van lơn hay đau khổ, mà chỉ còn lại sự căm phẫn lạnh lẽo, nhìn thẳng vào Hưng và người đàn bà quyền lực kia.
Cô đã hiểu. Thì ra, đây mới là sự thật. Đây mới là lý do cho sự biến mất và cả sự trở về tàn nhẫn này.”
“Đối mặt với ánh mắt căm phẫn của Lan, Hưng cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng, không thể thở nổi. Ánh mắt ấy, năm năm trước còn chan chứa yêu thương, giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo và khinh bỉ. Lời ra lệnh của bà Kim vẫn còn văng vẳng bên tai, lạnh buốt như băng.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm. Ngay cả những người hiếu kỳ xung quanh cũng cảm nhận được cơn bão sắp nổi lên, họ nín thở chờ đợi.
Hưng bước tới một bước, giọng khàn đặc, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
“”Đây không phải chỗ để nói chuyện. Đi theo tôi.””
Anh ta đưa tay định nắm lấy cánh tay Lan, nhưng cô giật lùi lại như phải bỏng, ôm chặt bé Nam vào lòng.
“”Đừng chạm vào mẹ con tôi bằng bàn tay bẩn thỉu của anh!”” – Giọng Lan rít lên, sắc như một lưỡi dao cạo.
Cơn giận của Lan như một ngọn roi quất thẳng vào Hưng. Nhưng nỗi sợ hãi từ phía sau lưng, từ ánh mắt của bà Kim, còn lớn hơn. Anh ta không thể để tình hình tệ hơn.
“”Lan, anh xin em!”” – Anh ta hạ giọng, gần như van nài, nhưng ánh mắt lại liếc về phía bà Kim đầy hoảng sợ. “”Chỉ một lát thôi. Anh sẽ giải thích mọi thứ.””
Thấy sự hoảng loạn trong mắt người đàn ông mình từng yêu, một suy nghĩ cay đắng lướt qua tâm trí Lan. Anh ta không sợ cô, không sợ làm tổn thương cô và con. Anh ta chỉ sợ người đàn bà quyền lực kia.
Không đợi Lan đồng ý, Hưng gần như là lôi cô đi. Anh ta kéo cô và bé Nam đang khóc nấc trong lòng mẹ ra khỏi sảnh chính, đi về phía một hành lang vắng người gần bãi đỗ xe. Hai tên vệ sĩ của bà Kim lẳng lặng đi theo, giữ một khoảng cách vừa đủ để giám sát.
Khi chỉ còn lại bốn người trong hành lang lạnh lẽo, Hưng mới buông tay Lan ra. Anh ta tựa lưng vào tường, khuôn mặt vốn điển trai giờ đây xám ngoét, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Lan đặt bé Nam xuống, dỗ dành con trai bằng một giọng run rẩy nhưng quả quyết.
“”Nam, con trai ngoan, đừng khóc. Mẹ ở đây.””
Rồi cô quay lại, đối diện với Hưng. Sự yếu đuối đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một người phụ nữ với trái tim đã hóa đá.
“”Giải thích đi. Hỡi anh ‘Trí’. Giải thích xem tại sao người chồng đã chết của tôi lại sống sờ sờ ra đây, mặc đồ hiệu, đi xe sang, và nhẫn tâm đẩy cả con ruột của mình?””
Từng chữ của Lan như từng mũi kim đâm vào chỗ đau nhất của Hưng. Anh ta cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào cô.
“”Anh… anh không còn lựa chọn nào khác.”” – Giọng Hưng run rẩy.
“”Không còn lựa chọn?”” – Lan cười khẩy, một nụ cười còn đau đớn hơn cả tiếng khóc. “”Lựa chọn của anh là giả chết để vứt bỏ người vợ đang mang thai 4 tháng của mình ư? Lựa chọn của anh là để cô ấy một mình vật lộn với cuộc sống, một mình nuôi con, một mình thờ cúng một kẻ hèn nhát như anh suốt 5 năm trời ư?””
“”Không phải thế!”” – Hưng hét lên, tuyệt vọng. Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu. “”Năm đó anh nợ nần cờ bạc chồng chất! Bọn xã hội đen… chúng nó truy đuổi anh. Chúng nó nói nếu anh không trả được nợ, chúng sẽ tìm đến em và đứa con trong bụng em!””
Lan sững người. Cờ bạc? Xã hội đen? Những từ ngữ này quá xa lạ với người chồng hiền lành mà cô từng biết.
Hưng thấy được sự dao động của Lan, anh ta vội vã nói tiếp, như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc.
“”Anh đã dựng lên màn kịch tai nạn đó để trốn nợ, để bảo vệ mẹ con em! Anh không còn cách nào khác! Anh phải biến mất khỏi cuộc đời em thì em mới được an toàn!””
Nhưng lời giải thích nghe có vẻ cao thượng đó không thể khỏa lấp được sự thật phũ phàng trước mắt.
“”Bảo vệ chúng tôi?”” – Lan lặp lại, giọng đầy mỉa mai. “”Bằng cách để chúng tôi sống trong một cuộc đời mới, giàu sang phú quý này ư? Người đàn bà đó là ai?””
Câu hỏi đánh trúng vào tử huyệt. Hưng cứng họng. Anh ta đưa mắt nhìn ra phía xa, nơi bóng dáng bà Kim và chiếc xe sang trọng vẫn đang chờ đợi.
“”Bà ấy… là bà Kim. Bà ấy là người đã cứu anh.”” – Hưng thú nhận, giọng nhỏ dần. “”Bà ấy đã trả hết nợ cho anh, cho anh một cuộc sống mới, một thân phận mới. Nhưng… điều kiện là anh phải cắt đứt hoàn toàn với quá khứ. Hưng phải chết, để cho Trí được sống.””
Vậy là đã rõ. Tất cả đã rõ. Không phải là sự hy sinh cao cả nào cả. Chỉ là một cuộc trao đổi. Anh ta đã bán đi quá khứ, bán đi vợ con, bán đi chính cái tên của mình để đổi lấy sự giàu sang và một cuộc đời mới.
Nước mắt mà Lan cố kìm nén suốt 5 năm qua, giờ đây lại khô cạn. Nỗi đau đã đạt đến tột cùng, hóa thành một sự căm hận lạnh buốt. Cô nhìn Hưng, không phải như nhìn một người chồng, mà như nhìn một kẻ xa lạ, một con quái vật khoác lên mình tấm áo của người cô từng yêu.”
“Không khí trong hành lang đặc quánh lại, lạnh lẽo đến rợn người. Nghe xong lời thú tội trần trụi của Hưng, Lan không khóc. Một giọt nước mắt cũng không rơi. Nỗi đau trong cô đã chết, chỉ còn lại sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực. Cô đã thờ một kẻ bán rẻ vợ con để đổi lấy vinh hoa. Cô đã khóc thương cho một sự giả dối.
Hưng thấy ánh mắt cô, một ánh mắt trống rỗng và lạnh buốt như băng giá. Anh ta run rẩy, định nói thêm điều gì đó để bào chữa.
“”Lan, anh…””
“”Im đi.”” – Giọng Lan vang lên, không lớn nhưng sắc lẻm, cắt đứt lời anh ta. Cô cảm thấy buồn nôn khi nhìn vào khuôn mặt của kẻ đã lừa dối mình suốt bao năm.
Cô ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của Hưng. Ánh mắt cô giờ đây không còn căm phẫn, chỉ còn lại sự khinh bỉ tuyệt đối. Cô gằn từng chữ, âm thanh phát ra từ kẽ răng.
“”Anh không chỉ là kẻ hèn nhát, anh còn là một kẻ vô nhân tính.””
Từng lời của Lan như một bản án đóng thẳng vào linh hồn Hưng. Anh ta chết sững. Chưa kịp để Hưng định thần, một tiếng “”BỐP!”” vang lên khô khốc, chát chúa, xé toạc sự im lặng.
Lan đã giáng cho anh ta một cái tát trời giáng. Cả người cô dồn hết sức lực vào cái tát, một cái tát của sự phẫn uất, của nỗi đau bị chà đạp suốt năm năm.
Hưng lảo đảo, mặt lệch sang một bên. Một bên má của anh ta đỏ rực lên, in hằn năm ngón tay. Cảm giác đau rát thể xác không thể nào sánh bằng sự nhục nhã đang thiêu đốt anh ta từ bên trong. Hai tên vệ sĩ đứng đằng xa cũng phải sững người trước hành động quyết liệt của người phụ nữ nhỏ bé.
Lan không nhìn vết tát trên má anh ta. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của Hưng, giọng cô run lên nhưng đanh thép.
“”Cái tát này,”” – cô nói, giọng nghẹn lại nhưng đầy căm hận – “”là cho 5 năm thanh xuân tôi chôn vùi vì anh, và cho con trai tôi phải sống không có cha.””
Dứt lời, cô không cho anh ta thêm một giây nào để phản ứng. Cô quay người, cúi xuống nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của bé Nam. Cô kéo con trai đi, bước chân vững vàng, lưng thẳng tắp. Cô không ngoảnh lại dù chỉ một lần.
Bóng lưng của hai mẹ con, một lớn một nhỏ, đổ dài trên nền hành lang lạnh lẽo rồi khuất dần, để lại Hưng đứng chết trân một mình với cái má bỏng rát và một sự thật phũ phàng vừa bị lột trần.”
“Hưng sững sờ, một bên má nóng rát, cảm giác đau đớn về thể xác không thể nào so sánh được với sự nhục nhã đang gặm nhấm tâm can. Anh ta định gọi theo Lan, nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thể thốt ra thành lời. Hai tên vệ sĩ nhìn nhau, lúng túng chờ lệnh.
Đúng lúc đó, một giọng nói sắc lạnh, quyền uy vang lên từ phía cuối hành lang.
“”Đứng lại!””
Một người phụ nữ trung niên, ăn vận sang trọng, gương mặt đằng đằng sát khí tiến lại. Toàn thân bà ta toát ra một thứ quyền lực áp đảo, từ chiếc túi xách hàng hiệu đến đôi giày cao gót gõ xuống nền gạch một cách đanh gọn. Đó chính là bà Kim, mẹ của Hưng.
Bà ta không thèm nhìn đến vết tát trên mặt con trai. Ánh mắt bà ta dán chặt vào Lan, tóe ra lửa khinh bỉ và tức giận. Bà ta bước thẳng tới, rút từ trong túi xách ra một tập tiền dày cộp, không một chút do dự, ném thẳng xuống nền gạch ngay trước mặt Lan.
Tiếng tập tiền rơi xuống sàn nghe “”bịch”” một tiếng khô khốc, trơ trẽn. Những tờ giấy bạc xanh đỏ bung ra, vương vãi trên nền gạch lạnh lẽo.
Bà Kim hất hàm, giọng miệt thị.
“”Cầm lấy và biến đi. Đừng bao giờ xuất hiện ở đây nữa.””
Trái với dự đoán của bà ta, Lan không hề tỏ ra nao núng hay tức giận. Cô bật ra một tiếng cười khẩy, một tiếng cười lạnh lẽo đến gai người. Cô thậm chí không thèm liếc nhìn cọc tiền vương vãi dưới chân, thứ mà bà ta nghĩ có thể mua được mọi thứ, kể cả nhân phẩm.
Ánh mắt Lan lướt qua người đàn bà xa lạ với vẻ khinh khi, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Hưng. Cô lạnh lùng nói, từng chữ như những mũi dao găm thẳng vào trái tim anh ta.
“”Từ hôm nay, với con tôi, anh đã thực sự chết rồi.””
Câu nói đó còn đau hơn cả ngàn cái tát. Nó không chỉ phủ nhận tư cách làm chồng của anh ta, mà còn tước đoạt cả quyền làm cha thiêng liêng. Hưng sụp đổ hoàn toàn. Anh ta nhìn Lan, miệng mấp máy tuyệt vọng, nhưng không thể thốt ra một lời nào.
Lan không cho anh ta thêm một cơ hội nào nữa. Cô siết chặt tay bé Nam, quay lưng bước đi dứt khoát. Lần này, không gì có thể ngăn cản bước chân của hai mẹ con. Bóng họ khuất sau lối rẽ, để lại Hưng chết lặng giữa hành lang, bên cạnh người mẹ quyền lực và cọc tiền bị khinh rẻ nằm chỏng chơ trên mặt đất.”
“Hành lang chìm vào một sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn lại tiếng giày cao gót giận dữ của bà Kim nện xuống sàn. Bà ta nhìn theo hướng Lan vừa biến mất, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Cọc tiền bị hất tung vẫn nằm vương vãi, như một sự chế nhạo cay đắng vào quyền lực của bà.
Bà Kim quay ngoắt lại, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Hưng, người vẫn đang đứng như trời trồng, một bên má còn hằn đỏ dấu tay của Lan.
“”Mày thấy chưa?”” – Bà Kim nghiến răng, giọng rít lên khe khẽ nhưng đầy uy áp. – “”Thấy cái thứ đàn bà mà mày đã từng dây vào chưa? Nó dám sỉ nhục tao, sỉ nhục cả gia đình này!””
Hưng không phản ứng. Anh ta dường như không còn nghe thấy gì nữa. Tai anh ta ù đi, trong đầu chỉ văng vẳng câu nói của Lan: “”Với con tôi, anh đã thực sự chết rồi.”” Câu nói ấy xoáy sâu vào tâm can, rút cạn mọi sức lực và hy vọng cuối cùng của anh ta.
Thấy con trai không có phản ứng, bà Kim càng điên tiết. Bà ta bước tới, dùng ngón tay sơn đỏ chói chỉ thẳng vào mặt Hưng.
“”Vì nó mà mày dám lừa dối tao suốt năm năm trời? Vì một đứa con hoang và một con đàn bà không biết điều mà mày vứt bỏ cả tương lai của mình? Nhìn lại mày xem, có ra cái thể thống gì không?””
Mỗi lời của bà Kim như một nhát búa tạ giáng xuống tâm hồn vốn đã vỡ nát của Hưng. Anh ta từ từ khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể run lên bần bật. Sự sụp đổ không phải vì cái tát, không phải vì bị mẹ mắng chửi, mà vì anh ta đã thực sự mất tất cả. Mất người vợ đã vì mình mà chịu đựng suốt năm năm, mất đi đứa con trai mà anh ta thậm chí còn chưa kịp gọi tên một cách trọn vẹn.
Trong khi đó, ở cầu thang bộ dẫn xuống bãi đỗ xe, Lan vẫn bước đi nhanh, bàn tay siết chặt tay con trai. Cô cảm nhận được cơ thể bé nhỏ của bé Nam đang run lên từng chặp, tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén khiến trái tim cô thắt lại. Cô dừng bước, không gian ồn ào của bệnh viện dường như lùi lại phía sau.
Cô ngồi xổm xuống, đối diện với con trai. Đôi mắt bé Nam đỏ hoe, ngập đầy nước. Thằng bé không khóc to, chỉ im lặng để những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má. Lan đau xót đưa tay lên, bế thốc bé Nam vào lòng.
Cô nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt bầu bĩnh của con. Giọng cô dịu dàng nhưng đầy kiên định, như một lời thề.
“”Đi thôi con, chúng ta về nhà.””
Bé Nam dụi đầu vào vai mẹ, giọng nói đứt quãng: “”Mẹ ơi… ba…””
Lan siết chặt vòng tay hơn, vỗ về tấm lưng nhỏ bé của con. Cô nhìn thẳng về phía trước, nơi có ánh nắng hắt vào từ cửa ra vào bãi đỗ xe.
“”Nhà của chúng ta không có chỗ cho những người dối trá.””
Nói rồi, cô quay lưng bước đi, thẳng thắn và dứt khoát. Bóng dáng nhỏ bé của người mẹ ôm chặt đứa con vào lòng, hiên ngang tiến về phía ánh sáng, bỏ lại sau lưng toàn bộ quá khứ lừa lọc và khổ đau. Lần này, cô quay lưng đi mà không có một chút hối tiếc.”
“Ánh đèn đường hắt vào ô cửa sổ, cắt ngang màn đêm tĩnh mịch trong căn nhà nhỏ. Chuyến taxi đưa hai mẹ con về đến nơi trong im lặng. Bé Nam đã ngủ thiếp đi trên vai mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn hằn vệt nước mắt khô. Lan nhẹ nhàng bế con vào phòng, đắp lại chiếc chăn mỏng cho cậu bé.
Cô đứng lặng một lúc, nhìn con trai say ngủ. Hơi thở đều đặn của con là thứ duy nhất níu cô lại với thực tại, ngăn không cho cô gục ngã. Cô quay trở ra phòng khách, ánh mắt dừng lại ở nơi quen thuộc nhất, đau đớn nhất suốt năm năm qua – bàn thờ của Hưng.
Bức di ảnh đen trắng vẫn ở đó, người đàn ông trong ảnh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười của ngày xưa, nụ cười của một lời hứa hẹn đã hóa thành tro bụi. Làn khói hương mỏng manh đã tan từ sáng, chỉ còn lại sự lạnh lẽo. Mọi thứ hôm nay bỗng trở nên xa lạ, giả dối đến cùng cực.
Lan không khóc nữa. Nước mắt đã cạn ở bệnh viện rồi. Giờ đây trong cô chỉ còn một sự trống rỗng, và từ trong cái trống rỗng đó, một quyết tâm sắt đá trỗi dậy. Cô không cần thêm một giây phút nào để do dự. Cô bước tới, lấy một chiếc ghế nhỏ, dứt khoát đứng lên.
Bàn tay cô run lên một chút khi chạm vào khung ảnh, không phải vì yếu đuối, mà vì sức nặng của năm năm trời tin tưởng, yêu thương và chờ đợi. Cô đã lau tấm ảnh này hàng ngàn lần, đã thắp cho nó hàng ngàn nén hương, đã kể cho nó nghe hàng ngàn câu chuyện về đứa con trai chưa một lần nó được thấy mặt.
“”Đủ rồi,”” Lan thì thầm với chính mình, giọng nói ráo hoảnh.
Cô cẩn thận gỡ bức ảnh xuống. Bức tường phía sau lộ ra một mảng trống, sạch sẽ hơn những chỗ khác, như một vết sẹo đã được thời gian chữa lành. Cô ôm khung ảnh vào lòng, đi vào phòng kho, đặt nó úp mặt vào một góc khuất, bên cạnh những món đồ cũ không bao giờ dùng tới nữa. Một quá khứ đã được cất đi.
Trở lại phòng ngủ, Lan ngồi xuống bên cạnh bé Nam. Cô khẽ lay con trai dậy.
“”Nam ơi… con dậy nói chuyện với mẹ một lát được không?””
Bé Nam khẽ cựa mình, đôi mắt lim dim mở ra. Thấy mẹ, cậu bé liền dụi vào lòng cô.
“”Mẹ…””
Lan ôm chặt con, hít hà mùi tóc quen thuộc. Cô không vỗ về, không dỗ dành một cách bi lụy. Giọng cô ấm áp và vững chãi.
“”Mẹ sẽ kể cho Nam nghe một câu chuyện. Không phải về người ba trên bàn thờ nữa.””
Bé Nam ngước lên, tò mò.
“”Ngày xửa ngày xưa,”” – Lan bắt đầu, giọng kể chuyện đều đều như một bài hát ru – “”có một vị hoàng tử nhỏ sống cùng mẹ trong một tòa lâu đài. Mẹ của cậu bé luôn chỉ vào một ngôi sao rất sáng trên trời và nói rằng, đó là đức vua cha, người đang dõi theo và bảo vệ họ. Cậu bé rất yêu ngôi sao đó. Nhưng rồi một ngày, họ phát hiện ra, đó không phải là ngôi sao vua cha. Đó chỉ là một ánh sáng rất xa, không thật. Nó đẹp, nhưng nó là một lời nói dối.””
Bé Nam im lặng lắng nghe, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy áo mẹ.
Lan nhìn thẳng vào mắt con trai, ánh mắt cô chứa đựng cả sự thật và tình yêu thương vô bờ. “”Hoàng tử nhỏ đã rất buồn. Nhưng rồi mẹ cậu nói, chúng ta không cần một ngôi sao giả dối để soi đường, con trai ạ. Chúng ta có đôi chân để tự đi, có đôi tay để xây dựng một tòa lâu đài còn đẹp hơn nữa. Điều quan trọng nhất, không phải là tin vào một ánh sáng không có thật, mà là dũng cảm để sống trong sự thật. Dũng cảm để tự mình thắp lên ngọn đuốc của riêng mình. Con hiểu không?””
Bé Nam không trả lời ngay. Cậu bé suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu thật khẽ. Cậu không hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng cậu hiểu được sự vững chãi trong giọng nói của mẹ. Cậu hiểu rằng từ nay, chỉ cần có mẹ là đủ. Cậu bé vòng tay ôm lấy cổ mẹ thật chặt.
“”Con yêu mẹ.””
Trái tim Lan như được một dòng nước ấm gột rửa. Mọi đau đớn, phẫn uất của buổi chiều dường như tan biến. Cô không còn cảm thấy mất mát, mà thay vào đó là một sự thanh thản lạ thường. Cảm giác như vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đeo đẳng mình suốt năm năm. Gánh nặng của một lời nói dối, dù nó được khoác lên mình tấm áo của tình yêu và sự tưởng nhớ.
Chương cũ đã khép lại. Một chương đau đớn, nhưng cũng đã dạy cho cô bài học đắt giá nhất. Ngoài kia, màn đêm vẫn tĩnh lặng. Nhưng đối với Lan và bé Nam, bình minh của một cuộc đời mới, mạnh mẽ và chân thật hơn, đã bắt đầu ló rạng.”

