6 gia đình bạn chồng đến nhà tôi chơi, không ai xách nổi một quả dưa, ăn xong gác chân không dọn dẹp…
Cuối tuần, chồng tôi hào hứng bảo: “Tối nay anh mời vài anh em qua nhà mình ăn cơm, khoảng 6 nhà thôi, có cả vợ con, vui vẻ tí mà”. Tôi không phản đối. Chồng đã ngỏ lời thì mình cố gắng tiếp đãi cho chu đáo.
khi cả 6 gia đình kéo đến, không ai mua nổi một quả dưa, một túi hoa quả hay chai nước ngọt. Tất cả đều đến tay không.
Ấy vậy, tôi còn thấy mấy đứa nhỏ đến cùng bố mẹ, tay cầm kẹo, tay cầm bim bim. Nhưng con tôi không có phần. “Đây là lần đầu tiên họ đến nhà mình, sao lại bất lịch sự như vậy”, tôi nghĩ nhưng cũng chỉ để trong lòng.
Họ bước vào tay không, cười nói xởi lởi, rồi ngồi xuống bàn chờ ăn. Nhìn lại mâm cơm, rồi quay sang tủ lạnh chỉ còn ít nhãn và măng cụt, tôi đành vội vã xuống siêu thị gần nhà mua 2 quả dưa hấu to để kịp đãi khách.
Thấy tôi xách dưa về, khách có vẻ cũng ái ngại.
Dưa bổ ra, đám trẻ con ăn sạch. Nhãn, măng cụt tôi mang ra cũng không còn một quả nào. Vị khách nào cũng ăn uống nhiệt tình, cười nói rôm rả. Nhưng sau bữa cơm, tuyệt nhiên không ai ngỏ ý: “Chị để em phụ rửa bát, dọn dẹp”…
Bát đĩa ngổn ngang chất chồng trên bàn, vỏ dưa hấu, hạt nhãn, vỏ măng cụt vương vãi khắp nơi như một bãi chiến trường. “Người vợ” đứng bất động giữa mớ hỗn độn, tầm mắt lướt qua những chiếc đĩa dính đầy dầu mỡ, những chiếc cốc bám son môi. Cổ họng cô nghẹn đắng, một cảm giác tủi thân và tức giận đột ngột dâng trào, cuộn xoáy trong lồng ngực. Cô siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Xa xa, tiếng cười nói rôm rả của “Người chồng” và “6 gia đình bạn chồng” vẫn vang vọng. “Người chồng” đang gác chân lên ghế, tay cầm điện thoại, gương mặt rạng rỡ kể chuyện tiếu lâm cho đám bạn. Họ cười ha hả, không một ai để ý đến cảnh tượng tan hoang trước mắt “Người vợ”. Thậm chí, một người bạn của “Người chồng” còn thoải mái gác chân lên ghế sô pha, như thể đây là nhà của chính mình.
“Người vợ” nhìn chằm chằm về phía anh, ánh mắt vừa như cầu xin, vừa như trách móc. Cô chỉ mong anh một lần thôi, quay đầu lại, nhìn thấy tình cảnh của cô lúc này, nhìn thấy nỗi vất vả mà cô đang gánh chịu. Nhưng “Người chồng” vẫn vô tư, tiếp tục câu chuyện dang dở, đôi khi lại liếc sang “Chị Hoa” – vợ của Anh Minh, một người trong nhóm bạn – nở nụ cười xã giao. “Người vợ” cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên trái tim, một sự cô độc đến lạnh lẽo bao trùm lấy cô ngay trong chính căn nhà của mình.
“Người vợ” vẫn đứng đó, như một bức tượng lặng câm giữa căn bếp hỗn độn, nỗi cô độc dường như đã đông cứng cô lại. Tiếng cười nói từ phòng khách vẫn vẳng đến, xuyên thấu trái tim cô như những mũi dao sắc lạnh. “Anh Minh”, một trong những người bạn thân của “Người chồng”, thản nhiên gác một chân lên thành ghế, chiếc dép lê tuột khỏi gót chân, vừa nhâm nhi cốc trà nguội vừa kể một câu chuyện cười kém duyên. Hắn cười khà khà, đám bạn cũng hùa theo, tiếng cười dòn tan lấn át cả tiếng nồi niêu bát đĩa.
Ánh mắt “Người vợ” lướt qua “Anh Minh”, một tia hy vọng mong manh vụt tắt. Hắn không hề liếc nhìn về phía bếp, nơi mâm bát đĩa còn nguyên những cặn thức ăn vương vãi. Sự vô tâm đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt “Người vợ”, xóa tan chút ấm áp cuối cùng trong lòng cô. Toàn thân cô run lên, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi uất nghẹn chất chứa.
“Người vợ” siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Trong đầu cô vang lên một tiếng nói phẫn nộ, lặp đi lặp lại: “Chẳng lẽ họ không thấy mâm bát này sao? Chẳng lẽ không một ai trong số họ thấy những gì đang diễn ra ở đây sao?”. Nước mắt trực trào, nhưng cô cố gắng nuốt ngược vào trong, không cho phép mình yếu đuối trước mắt những con người thờ ơ ấy.
“Người vợ” ép mình hít sâu, lồng ngực vẫn còn nặng trĩu. Cô cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, rồi khẽ hắng giọng. Một tiếng “khụm khụm” nhẹ vang lên, đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng của căn bếp, nhưng lại chìm nghỉm giữa tiếng cười nói rôm rả từ phòng khách. Không một ai ngoái đầu lại.
Cô bước chậm rãi đến bàn ăn, bắt đầu gom những vỏ hoa quả vương vãi, những hạt nhãn, vỏ măng cụt chồng chất. Mỗi động tác đều cố ý tạo ra một chút tiếng động: tiếng vỏ dưa hấu va vào nhau khi cô xếp gọn, tiếng đĩa sứ chạm khẽ vào nhau khi cô chồng lên. Cô hy vọng những âm thanh đó sẽ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, một tín hiệu báo động về đống chiến trường trong bếp.
Nhưng vô ích. Tiếng cười nói bên ngoài vẫn vang vọng, như thể căn bếp là một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn. “Người chồng” vẫn say sưa kể chuyện, tay không ngừng vung lên minh họa. Ánh mắt anh lướt qua “Người vợ” đúng một khoảnh khắc, một nụ cười xã giao thoáng nở trên môi, rồi anh lại quay phắt đi, tiếp tục câu chuyện dang dở với “Anh Minh” và những người bạn khác. Nụ cười ấy, chẳng khác nào một vết cứa sâu hơn vào trái tim “Người vợ”. Anh không hề nhìn thấy nỗi khó chịu đang bùng lên trong đáy mắt cô, không cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sau mỗi động tác của cô. Cô như một bóng ma vô hình trong chính ngôi nhà của mình. Cổ họng “Người vợ” nghẹn lại, một câu nói đau đớn như chực trào ra, nhưng rồi lại bị nuốt ngược vào.
Cổ họng Người vợ nghẹn lại, một câu nói đau đớn như chực trào ra, nhưng rồi lại bị nuốt ngược vào. Cô đứng sững giữa căn bếp bừa bộn, ánh mắt lướt qua phòng khách nơi tiếng cười nói vẫn ồn ào như chưa từng có chuyện gì. Một cảm giác bất lực đến tê dại bao trùm lấy cô. Không một ai. Sẽ không một ai giúp cô lúc này.
Người vợ hít một hơi sâu, kéo chiếc tạp dề ra khỏi móc rồi buộc chặt quanh eo. Cô cúi xuống, bắt đầu thu gom những chiếc bát, chiếc đĩa vương vãi trên bàn. Tiếng “lạch cạch” của sứ va vào nhau vang lên khô khốc trong không gian, như một bản nhạc buồn bã không lời. Cô chồng những chiếc đĩa dính đầy thức ăn thừa, xương xẩu, vỏ tôm lên nhau, tay cô run nhẹ vì mệt mỏi và uất ức.
“Người chồng” vẫn say sưa kể chuyện cười, thỉnh thoảng lại vỗ đùi “Anh Minh” cái bộp. Những người bạn khác, vợ con họ, vẫn ung dung ngồi tựa lưng vào ghế sofa, có người còn gác chân lên bàn trà, bàn tay cầm điện thoại lướt mạng xã hội. Không một ánh mắt hỏi thăm, không một lời ngỏ ý giúp đỡ, dù chỉ là thu dọn chiếc cốc cạnh chỗ họ ngồi. Tiếng sứ va chạm mỗi lúc một to hơn, nhưng dường như tất cả đã bị lớp vỏ bọc vô tâm của sự vui vẻ che lấp. Người vợ cảm thấy mình như một con robot vô tri, miệt mài làm việc trong bóng tối, trong khi ánh sáng và tiếng cười thuộc về một thế giới khác, xa vời đến lạ. Nỗi thất vọng trong Người vợ không còn là một đốm lửa nhỏ mà đã âm ỉ cháy thành một ngọn lửa lớn, thiêu đốt lòng cô.
Khoảng một tiếng sau, tiếng cười nói bắt đầu thưa dần, nhưng không khí vui vẻ vẫn còn vương vấn khắp căn nhà. Các gia đình bạn chồng lục tục đứng dậy, vẻ mặt ai nấy đều rạng rỡ sau bữa tiệc no say. Người chồng tiễn khách ra cửa, tay bắt mặt mừng, khuôn mặt anh vẫn rạng rỡ.
CHỊ HOA
(Cười tươi, ánh mắt lướt qua Người vợ đang đứng gần bếp)
Cảm ơn vợ chồng em đã chiêu đãi nhé! Bữa nay ngon quá là ngon.
Một người bạn khác, Anh Bình, vỗ vai Người chồng.
ANH BÌNH
(Nói lớn)
Tuyệt vời! Tuyệt vời!
Những người còn lại cũng ùa theo, tiếng “cảm ơn” vang lên lộn xộn: “Cảm ơn vợ chồng em nhiều lắm!”, “Bữa tiệc ấm cúng quá!”. Nhưng không một ai dừng lại hỏi xem Người vợ có cần giúp đỡ gì không, dù chỉ là một câu hỏi xã giao. Không một lời hẹn ước sẽ mời lại để đáp lễ, hay đơn giản là một cái nhìn chia sẻ sự vất vả. Người vợ đứng ở cửa bếp, gượng gạo nặn ra một nụ cười tiễn khách, nụ cười méo xệch trên môi. Mỗi lời cảm ơn rỗng tuếch như một gáo dầu đổ vào ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng cô. Cô nhìn theo bóng lưng những vị khách vô tư rời đi, trên tay không mang theo bất cứ thứ gì, bàn tay cô vẫn còn dính dầu mỡ của bữa tiệc. Trong tim, ngọn lửa uất ức đã bùng lên dữ dội, thiêu đốt đến tận cùng.
Cánh cửa vừa đóng sập lại sau lưng những vị khách vô tư, Người vợ quay người, ánh mắt cô quét qua căn nhà. Mâm bát đĩa ngổn ngang chồng chất trên bàn, thức ăn thừa vương vãi, vỏ trái cây, giấy ăn nằm la liệt khắp nơi như một bãi chiến trường sau trận càn. Ngọn lửa uất ức trong lòng Người vợ như bị đổ thêm dầu. Cô hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cảm xúc, nhưng đôi mắt cô đã chực trào nước.
Người chồng vẫn ngồi trên ghế sofa, tay mải miết lướt điện thoại, đôi khi còn bật cười lả lơi với những tin nhắn vô thưởng vô phạt, hoàn toàn không để tâm đến cảnh tượng xung quanh hay tâm trạng của vợ mình.
Người vợ bước đến gần, giọng cô nghẹn lại nhưng đầy sự bức bối, nén từng câu chữ qua kẽ răng.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy, đầy uất ức)
Anh xem đi! Anh nhìn đi! 6 gia đình đến, không ai mua nổi một quả dưa, ăn xong thì gác chân, không ai động tay dọn dẹp!
Người chồng ngẩng đầu lên từ chiếc điện thoại, ánh mắt anh ta lướt qua căn phòng bừa bộn rồi dừng lại ở Người vợ đang đứng đó, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ. Anh ta nhíu mày, thái độ khó chịu hiện rõ.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng điệu lạnh nhạt, pha chút bực bội)
Em sao thế? Có gì mà phải làm ầm lên? Bạn bè đến chơi thì mình tiếp đãi, có gì mà tính toán?
Người vợ đứng sững, từng lời của Người chồng như nhát dao cứa vào lòng cô. Máu nóng dồn lên não, cô cảm thấy như bị phản bội một cách tàn nhẫn, mọi uất ức dồn nén bấy lâu bỗng chực trào. Khuôn mặt cô đỏ bừng, hơi thở dồn dập.
NGƯỜI VỢ
(Quát lên, giọng vỡ òa vì uất ức và tổn thương sâu sắc)
Không phải tính toán! Là sự tôn trọng tối thiểu! Anh có thấy ai đến nhà người khác mà vô duyên như vậy không?
NGƯỜI CHỒNG
(Lắc đầu, vẻ mặt khó chịu, giọng điệu hạ thấp nhưng vẫn đầy vẻ coi thường)
Em làm gì mà cứ phải căng thẳng thế? Có mấy đứa bạn đến chơi thôi mà. Em cứ làm như là mình gánh cả thế giới ấy. Chuyện nhỏ xé ra to!
Người vợ sững sờ. Từng lời của Người chồng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim cô, xé toạc lớp vỏ bọc kiên nhẫn cuối cùng. Cô cảm thấy mọi nỗ lực, mọi sự mệt mỏi của mình đều bị anh vứt bỏ, coi thường không thương tiếc. Mắt cô đỏ hoe, nhưng không phải vì nước mắt, mà là vì giận dữ và thất vọng. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, gương mặt trắng bệch vì uất ức.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết, từng chữ như đập vào không khí)
Anh nói tôi làm quá lên ư? Anh có biết tôi đã vất vả thế nào không? Một mình tôi chuẩn bị tất cả, chạy đôn chạy đáo từ sáng đến tối! Anh có thấy mình đụng tay đụng chân vào bất cứ việc gì không? Anh có thấy tôi phải tự mình đi mua hai quả dưa hấu lớn, rồi tự tay gọt từng miếng nhãn, măng cụt không?
NGƯỜI CHỒNG
(Nhún vai, ánh mắt né tránh)
Thì đó là việc của em mà! Vợ lo việc nhà chứ ai? Với lại, có gì to tát đâu.
NGƯỜI VỢ
(Cười gằn, nụ cười méo mó chua chát)
Việc của tôi? Vậy cái việc “vợ lo việc nhà” đó, có bao giờ anh hỏi tôi có mệt không? Có bao giờ anh để ý xem tôi đã phải gồng mình đến mức nào để tiếp đãi “những người bạn quý hóa” của anh không? Họ đến tay không, ăn uống không kiêng nể, đến miếng dưa hấu tôi phải tự mua cũng ăn hết sạch. Con chúng ta không có miếng nào! Anh có thấy điều đó là bình thường không?
Người chồng định mở miệng biện minh, nhưng ánh mắt Người vợ sắc lạnh đến đáng sợ. Cô đã đi đến giới hạn của sự chịu đựng.
NGƯỜI VỢ
(Nghiến răng, giọng nói vang lên dứt khoát, không còn chút run rẩy nào, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển)
Tôi quá mệt mỏi rồi! Mệt mỏi vì phải gồng mình vì những người không hề tôn trọng mình. Mệt mỏi vì anh không hề thấu hiểu cho tôi! Từ nay về sau…
Người vợ hít một hơi thật sâu, ánh mắt cô xoáy vào Người chồng.
NGƯỜI VỢ
(Tuyên bố, giọng điệu lạnh lùng và kiên quyết)
Từ nay về sau, anh muốn mời ai thì mời. Nhưng tôi… tôi sẽ không tiếp đãi những người khách như vậy nữa!
Cô quay lưng lại, sự mệt mỏi và thất vọng hiện rõ trên tấm lưng gầy guộc. Căn phòng chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Người chồng.
Không khí trong căn phòng vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Người chồng đứng chôn chân, nhìn theo bóng lưng gầy guộc của Người vợ khuất dần vào phòng ngủ. Đêm đó, căn nhà chìm trong một sự im lặng đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào hỗn độn ban chiều.
Người vợ nằm trằn trọc trên giường, mắt thao thức nhìn lên trần nhà tối đen. Lời tuyên bố cứng rắn của cô ban nãy như một tiếng vang vọng không ngừng trong tâm trí. Cô không hề hối hận. Mọi hình ảnh về bữa tiệc tối cứ tua đi tua lại trong đầu cô như một cuộn phim kinh hoàng, nhưng không chỉ là chén bát bừa bộn hay thức ăn vương vãi. Cô nhớ lại ánh mắt hờ hững của Chị Hoa khi cô cặm cụi dọn dẹp, nhớ những tiếng cười vô tư lự của đám bạn Chồng khi họ gác chân lên ghế, nhâm nhi cốc bia cuối cùng mà chẳng hề động lòng.
Không chỉ là mệt mỏi thể xác, mà còn là vết thương lòng sâu hoắm. Cô nhận ra, đây không phải chuyện dọn dẹp đơn thuần. Đây là sự thiếu tôn trọng trắng trợn, không chỉ dành cho căn nhà của cô, mà còn cho chính cô – người đã bỏ ra bao tâm sức để chuẩn bị mọi thứ. Họ đến tay không, ăn uống phung phí, và rời đi với thái độ vô tâm đến lạnh lùng.
Điều đau đớn hơn cả là Người chồng, người lẽ ra phải là chỗ dựa, lại đứng về phía họ, coi nhẹ mọi nỗ lực và cảm xúc của cô. “Việc của em mà!” – câu nói đó như nhát dao cứa vào lòng, xoáy sâu vào vết thương đang rỉ máu.
Mối quan hệ giữa Người vợ và những người bạn của Chồng đã không còn nguyên vẹn. Nó đã rạn nứt, một vết nứt sâu hoắm khó lành, không phải một vết xước nhỏ có thể bỏ qua. Cô nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh ấy vẫn không buông tha. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong tim Người vợ, một sự cô đơn đến cùng cực. Cô biết, từ đêm nay, mọi thứ đã thay đổi.
Vài ngày sau, căn nhà của Người vợ chìm trong một sự tĩnh lặng đến bất thường. Người vợ vẫn cặm cụi với công việc thường nhật, nhưng ánh mắt cô chất chứa sự mệt mỏi và một nỗi buồn khó gọi tên. Mỗi tiếng chuông điện thoại hay tiếng gõ cửa đều khiến cô giật mình, như thể đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.
Buổi chiều muộn, khi Người vợ đang chuẩn bị bữa tối, chiếc điện thoại đặt trên bàn bất chợt rung lên bần bật. Một cái tên nhấp nháy trên màn hình khiến trái tim Người vợ như thắt lại: “Chị Hoa”. Là Chị Hoa, vợ của Anh Minh – một trong những người bạn đã đến dự tiệc hôm đó.
Người vợ nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay cô lơ lửng trên không trung, không dám chạm vào. Dự cảm không lành len lỏi, bủa vây lấy cô. Sau cái đêm hỗn độn ấy, cô đã tự nhủ sẽ không bao giờ muốn gặp hay nói chuyện với bất kỳ ai trong nhóm bạn của Người chồng nữa. Nhưng bây giờ, cuộc gọi này… Với một tiếng thở dài nặng nề, Người vợ miễn cưỡng đưa tay nhấc máy, áp điện thoại vào tai, lòng đầy lo lắng và ngờ vực.
Một giọng nói ngọt ngào, niềm nở từ đầu dây bên kia vang lên, phá tan sự im lặng trong căn bếp: “Em Linh à, cuối tuần này nhà chị lại định ghé qua nhà em chơi. Lần trước vui quá! Em nấu món gì ngon ngon nhé!”.
Người vợ đứng sững, bàn tay cô siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Từng lời của Chị Hoa như những mũi kim châm vào tai cô, xuyên thẳng vào lồng ngực. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Trơ trẽn! Sự trơ trẽn này đã đạt đến đỉnh điểm! Nhà chị lại định ghé qua? Nấu món gì ngon ngon? Như thể cô là người giúp việc riêng của họ, hay một nhà hàng phục vụ miễn phí vậy.
Máu trong người Người vợ như sôi lên, tức nghẹn đến mức cô không thốt nên lời. Cổ họng cô khô khốc, toàn thân run rẩy vì cơn giận đột ngột bùng phát. Cô chỉ muốn hét vào điện thoại, muốn vứt phăng nó đi, nhưng lý trí cuối cùng vẫn níu giữ cô lại. Hàng ngàn câu hỏi và sự phẫn nộ cùng lúc dội về, khiến Người vợ chỉ biết đứng chết lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định.
Người vợ hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức nhưng cô buộc mình phải giữ bình tĩnh. Cô không thể cứ đứng chết lặng như vậy. Ánh mắt cô liếc sang phòng khách, nơi Người chồng vẫn đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa, chăm chú đọc tờ báo thể thao, hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão đang gào thét trong lòng vợ mình. Một tia sáng lóe lên trong đầu Người vợ, một ý nghĩ táo bạo đến mức khiến chính cô cũng phải giật mình. Nhưng rồi, sự uất ức dồn nén bấy lâu đã biến nó thành một quyết tâm sắt đá. Đây là lúc phải thay đổi.
Người vợ đưa điện thoại lên tai, cố gắng điều chỉnh giọng nói để không để lộ bất kỳ sự tức giận nào. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý, thoáng qua trên môi cô.
“Được thôi, chị Hoa ạ…”, Người vợ nhẹ nhàng trả lời, giọng nói ngọt ngào đến bất ngờ, “cuối tuần này nhà chị cứ ghé qua đi ạ. Em sẽ chuẩn bị thật chu đáo đón tiếp mọi người.”
“Được thôi, chị Hoa ạ…”, Người vợ nhẹ nhàng trả lời, giọng nói ngọt ngào đến bất ngờ, “cuối tuần này nhà chị cứ ghé qua đi ạ. Em sẽ chuẩn bị thật chu đáo đón tiếp mọi người.”
Người vợ hắng giọng, cố gắng nén lại chút run rẩy trong lòng. Cô tiếp lời, giọng dứt khoát, không còn chút ngọt ngào nào của vài giây trước: “Nhưng lần này chị với các anh chị khác vui lòng mỗi nhà mang theo một món ăn hoặc đồ uống, và mình cùng nhau dọn dẹp cho vui nhé!”. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực Người vợ, như trút được gánh nặng bao lâu nay. Cô biết, lời nói này có thể sẽ làm mất lòng, nhưng giờ đây, cô đã không còn quan tâm nữa. Cô đã nói ra điều cần nói.
Đầu dây bên kia im lặng hẳn đi, một sự im lặng nặng nề kéo dài như vô tận. Người vợ có thể cảm nhận rõ sự ngập ngừng, khó xử từ phía Chị Hoa. Mấy giây sau, Chị Hoa mới cất tiếng, giọng nói không còn vẻ hào hứng mà thay vào đó là sự gượng gạo rõ rệt.
“À… ừm… Chị hiểu rồi.” Chị Hoa cười nhẹ, nghe như tiếng gió thoảng qua micro. “Để chị bàn bạc với mọi người xem sao…”.
Người vợ không nói gì thêm. Cô chỉ “Dạ” một tiếng thật khẽ, rồi nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Trong lòng Người vợ, một sự thanh thản lạ lùng dâng lên. Cô biết rất rõ, có thể họ sẽ không đến nữa. Có thể lời đề nghị của cô đã đụng chạm đến lòng tự ái của những người bạn “hào phóng” kia. Nhưng cô không hối hận. Đối với Người vợ, đây là cách duy nhất để cô có thể bảo vệ bản thân khỏi sự lợi dụng, bảo vệ những nguyên tắc và sự công bằng mà cô đã đánh mất bấy lâu nay. Một cảm giác tự do, dù nhỏ bé, bắt đầu len lỏi trong trái tim cô.
Người vợ nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng của Nhà của nhân vật chính. Ngay lập tức, Người chồng, người đã đứng cách đó không xa, theo dõi toàn bộ diễn biến, quay sang nhìn cô. Ánh mắt anh ta mang theo sự ngạc nhiên rõ rệt, pha lẫn một chút không hài lòng mà Người vợ đã quá quen thuộc. Có lẽ anh ta không tin cô lại dám làm điều đó, dám từ chối những người bạn “thân thiết” của mình.
Nhưng lần này, Người vợ không còn cảm thấy hối hận. Nhìn vào đôi mắt có phần chất vấn của Người chồng, cô không thấy tội lỗi. Thay vào đó, một cảm giác nhẹ nhõm, gần như giải thoát, dâng trào trong lòng cô. Cô biết, hành động này có thể sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ xã giao vốn đã mỏng manh của họ với 6 gia đình bạn chồng kia, thậm chí có thể gây ra những lời xì xào, bàn tán không mấy hay ho. Nhưng những điều đó giờ đây không còn trọng yếu. Quan trọng hơn tất cả, Người vợ cảm thấy mình đã tìm lại được sự tôn trọng mà cô đã đánh mất bấy lâu nay – sự tôn trọng dành cho bản thân mình. Cô đã chịu đựng quá đủ, đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bất cứ sự thấu hiểu hay đồng cảm nào. Cô đã quyết định. Từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ để sự vô tâm, sự lợi dụng của người khác lấn át đi sự tử tế và lòng tốt mà cô vốn có. Cô sẽ không để ai chà đạp lên những giới hạn của mình một lần nữa.
Người vợ quay người, bước về phía cửa sổ, ánh mắt nhìn ra xa xăm. Buổi chiều tà đang buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Cô biết, cuộc sống sẽ không ngay lập tức trở nên hoàn hảo, và những rắc rối mới có thể sẽ nảy sinh. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô cảm nhận được một sự bình yên thật sự. Đó không phải là sự bình yên đến từ việc mọi thứ đều suôn sẻ, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận bản thân, chấp nhận những lựa chọn và đứng vững trên lập trường của mình. Có lẽ, những mối quan hệ xã giao hời hợt kia không còn là gánh nặng. Thay vào đó, cô có thể dành thời gian và tâm sức cho những người thực sự xứng đáng, những người biết trân trọng sự tử tế và biết cho đi. Mối quan hệ giữa cô và Người chồng, giờ đây, có thể sẽ trải qua một thử thách mới, nhưng cô tin rằng sự thật và sự rõ ràng luôn tốt hơn một sự im lặng chấp nhận đầy bất công. Cô mỉm cười nhẹ. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy tiếng nói của mình, sẵn sàng bước tiếp với một trái tim thanh thản và một tinh thần mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

