6 năm bán mạng cứu chú út bệnh nan y: Sự thật kinh hoàng hé lộ!

Sau khi chú út được chẩn đoán mắc bệnh xơ cứng teo cơ, tôi tin rằng tình yêu có thể kích thích ý chí sống của chú.

Vì thế, tôi quấn quýt lấy chú suốt ngày, cùng chú làm những chuyện hoang đường ở khắp mọi nơi.

Trên sofa, trong phòng tắm, thậm chí cả chiếc giường nhỏ trong bệnh viện cũng để lại những dấu vết ẩm ướt…

Người đàn ông ấy không chỉ lớn tuổi hơn tôi, mà những chỗ khác cũng rất “l/ớ n”.

Lúc tình nồng ý đượm, chú út luôn thích siết chặt eo tôi, giọng khàn đặc trầm đục:

“Bé con eo mềm thế này, cả đời này chỉ được phép cho chú chạm vào thôi, nghe rõ chưa?”

Tôi biết tính chiếm hữu của chú rất mạnh, liền mỉm cười trao một nụ hôn nồng cháy:

“Chú biết mà, cháu chỉ thuộc về chú thôi.”

Tôi từng nghĩ, đó chính là sự nương tựa lẫn nhau đến cuối đời.

Thế nên tôi càng liều mạng gồng gánh tập đoàn Chu thị đang sụp đổ, và một người đàn ông tan vỡ là chú.

Tại vùng Tam Giác Vàng, một mình tôi gánh vác nửa đời sau nặng nề của chú út.

Suốt sáu năm qua, để trốn nợ, tôi từng bị gãy ba xương sườn mà không dám đi bệnh viện.

Khuân vác hàng hóa ở bến tàu đến mức thổ huyết, tôi vẫn cắn răng tiếp tục.

Từng đồng tiền kiếm được, tôi đều dùng để duy trì mạng sống cho chú.

Cho đến đêm tôi làm phục vụ tại một hộp đêm.

Tôi nhìn thấy chú út, người đáng lẽ phải đang nằm trên giường bệnh chờ tôi đút cơm.

Chú diện bộ vest may đo cao cấp, hóa thân thành khách quý của ông chủ, ung dung trò chuyện cười đùa cùng bạn bè.

“Lão đại Chu, cái bệnh ALS này anh giả vờ sáu năm rồi đấy. Chu Nguyệt vì chữa bệnh cho anh mà suýt mất nửa cái mạng, sự trừng phạt này chắc cũng đủ rồi chứ?”

Chú út khẽ cười một tiếng:

“Sắp rồi. Nếu không phải năm đó Chu Nguyệt tùy tiện, cứ thích bắt nạt Uyển Đình, khiến con bé trầm cảm t t không thành, tôi cũng chẳng phải giả vờ Chu gia sụp đổ, bản thân mắc bệnh nan y để mài giũa tính nết nó.”

“Giờ tôi đã chuyển nhượng hết sòng bạc phía Bắc cho Uyển Đình, tâm trạng con bé tốt hơn nhiều rồi, cũng sẵn lòng tha thứ cho Chu Nguyệt.”

“Đợi một thời gian nữa, tôi sẽ sắp xếp bệnh viện diễn một màn ‘hồi phục thần kỳ’ rồi đưa nó về. Chịu khổ bấy nhiêu, nó cũng nên biết ngoan ngoãn rồi.”

Có người hỏi nhỏ:

“Nhưng ALS là bệnh nan y, đột nhiên khỏi… Chu Nguyệt có tin không?”

Chú út cười đầy tự tin:

“Cái con bé ngốc đó do một tay tôi nuôi lớn, lời tôi nói có câu nào nó không tin?”

“Cha mẹ Uyển Đình đều vì cứu tôi mà ch, tâm hồn con bé mong manh, Chu Nguyệt làm chị thì nên nhường nhịn một chút. Tôi làm vậy đều là vì tốt cho nó thôi. Sau này… tôi sẽ bù đắp cho nó.”

Tôi cúi đầu, nước mắt rơi lã chã xuống khay rượu.

Nhưng chú út ơi, chúng ta không có “sau này” nữa rồi.

Căn bệnh nan y của chú là diễn.

Còn tôi, là thật.

1.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ làm người ta nhức mắt. Tôi đứng sững như kẻ mất hồn, chịu đựng sự lăng trì khi đức tin suốt sáu năm sụp đổ.

Mỗi một nhát dzao đều mang theo mzáu thịt đầm đìa.

Tưởng Thái, anh em của chú út, lắc đầu thở dài:

“Để tôi nói nhé, anh cũng ác thật đấy. Con bé tự tay mình nuôi lớn, trước đây nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, giờ vì một Lâm Uyển Đình mà nói phạt là phạt. Mới hai mươi hai tuổi mà nhìn như bốn mươi. Tuần trước để gom tiền mua thuốc cho anh, thiếu mất tám trăm đô, con bé còn chạy đến hỏi mượn tôi.”

Sắc mặt chú út tối sầm lại:

“Cậu cho mượn à?”

Tưởng Thái lắc đầu:

“Anh đã ra lệnh rồi, tôi nào dám? Con bé đó đứng quỳ trước cửa nhà tôi suốt một đêm, sốt cao đến ngất đi tôi cũng không dám đỡ. Cuối cùng tự mình bò dậy mà đi.”

Điều Tưởng Thái không nói là ngày hôm đó, tôi còn cướp súng của ông ấy dí vào đầu mình.

Tôi nói:

“Chú Tưởng, nếu chú không cho mượn, cháu sẽ tự bắn ch mình.”

Ba ngày không có thuốc, chú út đau đến mức cắn môi nát bấy cả mzáu thịt.

Nhưng Tưởng Thái chỉ đỏ mắt, giật lại khẩu súng rồi đẩy tôi ra khỏi cửa.

Hóa ra, không phải chú ấy không muốn giúp, mà là không được giúp.

Chú út lạnh lùng nói:

“Nghe cho kỹ đây. Trước khi Uyển Đình từ Chiang Mai tĩnh dưỡng trở về, không ai được phép giúp Chu Nguyệt. Nó có quỳ hay cầu xin, thậm chí có ch trước mặt các cậu, cũng không được liếc mắt nhìn một cái.”

“Uyển Đình tâm tư nặng nề, bệnh trầm cảm vừa mới thuyên giảm, sáu năm ‘trừng phạt’ này đối với Chu Nguyệt, một ngày cũng không được thiếu. Ai làm Uyển Đình không vui, đừng trách tôi trở mặt.”

2.

Trong phòng bao im ắng lại.

Có người cẩn thận hỏi:

“Lão đại, anh không sợ Tiểu Nguyệt sau này biết chuyện trong lòng sẽ nguội lạnh sao?”

Chú út cười nhạt một tiếng:

“Nguội lạnh? Nó là do tôi nuôi lớn, mạng cũng là tôi cho, chịu chút uất ức thì đã sao? Uyển Đình không giống vậy, con bé không cha không mẹ, chịu quá nhiều khổ cực, tôi yêu thương nó nhiều hơn là chuyện đương nhiên.”

Chú liếc nhìn một vòng:

“Chuyện hôm nay, bước ra khỏi cánh cửa này, nếu có nửa lời lọt vào tai Chu Nguyệt, đừng trách tôi không nể tình anh em.”

Tôi tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, tay chân tê dại.

Hóa ra, sáu năm tôi liều mạng đánh đổi chỉ là một trò cười.

Cuộc đời của tôi, chỉ cần Lâm Uyển Đình khẽ nhíu mày một cái là có thể bị tùy ý chà đạp.

Tôi muốn cười, nhưng trong cổ họng lại trào lên vị mzáu tanh nồng.

Đột nhiên trong phòng bao có tiếng động, có người đang đi về phía cửa.

Tôi hoảng loạn quay người, đâm sầm vào tên quản lý đang đi giao rượu.

Chai vang đỏ thượng hạng đắt đỏ trong khay rơi xuống, vỡ tan tành.

Sắc mặt tên quản lý xanh mét, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt tôi.

Cửa phòng bao mở ra, chú út rảo bước đi ra, nhưng chú không nhìn tôi lấy một cái mà trực tiếp đưa tay đỡ lấy Lâm Uyển Đình đang lao tới.

“Sao em về sớm thế? Chẳng phải nói để chú đi đón cháu sao?”

Giọng Lâm Uyển Đình nũng nịu:

“Người ta nhớ chú mà! Muốn tạo bất ngờ cho chú!”

Tôi cúi đầu, quỳ trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, cách họ chưa đầy một mét.

Đôi mắt đỏ hoe bị viên đá quý màu xanh trên dây chuyền của Lâm Uyển Đình đâm vào đau nhói.

Những viên kim cương vụn xung quanh đó, chỉ cần một viên thôi cũng đủ mua thuốc cho chú út nửa năm.

Tên quản lý khép nép tiến lại gần:

“Chu lão đại, thật xin lỗi… rượu bị con nhỏ ngu ngốc này làm vỡ rồi.”

Đôi giày da đen dừng lại trước mặt tôi.

Chú út liếc tôi một cái, lạnh lùng nói:

“Đã là cô làm vỡ thì dùng tay mà nhặt cho sạch. Nếu Uyển Đình dẫm phải nửa mảnh vụn, cô cứ việc nuốt từng mảnh một vào bụng.”

Tôi quỳ xuống, dùng tay mò mẫm trên thảm lông.

Mảnh thủy tinh đâm vào lòng bàn tay, mzáu rỉ ra từng chút một.

Lâm Uyển Đình khẽ “ái chà” một tiếng, tựa vào lòng chú út:

“Chú ơi, chân cháu đau.”

“Thật là nhõng nhẽo. Để chú bế cháu ra, chỗ này bẩn.”

Đôi giày da đen giẫm qua mu bàn tay tôi, chú không thèm ngoảnh đầu lại mà bước đi.

Tôi quỳ ở đó, nhìn bàn tay nát bấy mzáu thịt, bỗng nhiên bật cười khe khẽ.

Nước mắt và mázu mũi chảy xuống, hòa lẫn vào nhau.

Tên quản lý giật mình:

“Cô bị sao thế? Sao chảy nhiều mzáu vậy?”

Tôi loạng choạng đứng dậy, dùng ống tay áo lau mặt.

Ống tay áo ngay lập tức nhuộm đỏ một mảng.

“Chắc là… sắp ch rồi chăng.”

Chẳng thèm quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của hắn, tôi quay người, để mặc cho những giọt mzáu rơi trên đất tạo thành một sợi chỉ đỏ ngoằn ngoèo, từng bước một lết ra ngoài.

Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )

Bước 1 : Lai bài viết

Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

6 năm bán mạng cứu chú út bệnh nan y: Sự thật kinh hoàng hé lộ!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt