Sau khi chú út được chẩn đoán mắc bệnh xơ cứng teo cơ, tôi tin rằng tình yêu có thể kích thích ý chí sống của chú.
Vì thế, tôi quấn quýt lấy chú suốt ngày, cùng chú làm những chuyện hoang đường ở khắp mọi nơi.
Trên sofa, trong phòng tắm, thậm chí cả chiếc giường nhỏ trong bệnh viện cũng để lại những dấu vết ẩm ướt…
Người đàn ông ấy không chỉ lớn tuổi hơn tôi, mà những chỗ khác cũng rất “l/ớ n”.
Lúc tình nồng ý đượm, chú út luôn thích siết chặt eo tôi, giọng khàn đặc trầm đục:
“Bé con eo mềm thế này, cả đời này chỉ được phép cho chú chạm vào thôi, nghe rõ chưa?”
Tôi biết tính chiếm hữu của chú rất mạnh, liền mỉm cười trao một nụ hôn nồng cháy:
“Chú biết mà, cháu chỉ thuộc về chú thôi.”
Tôi từng nghĩ, đó chính là sự nương tựa lẫn nhau đến cuối đời.
Thế nên tôi càng liều mạng gồng gánh tập đoàn Chu thị đang sụp đổ, và một người đàn ông tan vỡ là chú.
Tại vùng Tam Giác Vàng, một mình tôi gánh vác nửa đời sau nặng nề của chú út.
Suốt sáu năm qua, để trốn nợ, tôi từng bị gãy ba xương sườn mà không dám đi bệnh viện.
Khuân vác hàng hóa ở bến tàu đến mức thổ huyết, tôi vẫn cắn răng tiếp tục.
Từng đồng tiền kiếm được, tôi đều dùng để duy trì mạng sống cho chú.
Cho đến đêm tôi làm phục vụ tại một hộp đêm.
Tôi nhìn thấy chú út, người đáng lẽ phải đang nằm trên giường bệnh chờ tôi đút cơm.
Chú diện bộ vest may đo cao cấp, hóa thân thành khách quý của ông chủ, ung dung trò chuyện cười đùa cùng bạn bè.
“Lão đại Chu, cái bệnh ALS này anh giả vờ sáu năm rồi đấy. Chu Nguyệt vì chữa bệnh cho anh mà suýt mất nửa cái mạng, sự trừng phạt này chắc cũng đủ rồi chứ?”
Chú út khẽ cười một tiếng:
“Sắp rồi. Nếu không phải năm đó Chu Nguyệt tùy tiện, cứ thích bắt nạt Uyển Đình, khiến con bé trầm cảm t t không thành, tôi cũng chẳng phải giả vờ Chu gia sụp đổ, bản thân mắc bệnh nan y để mài giũa tính nết nó.”
“Giờ tôi đã chuyển nhượng hết sòng bạc phía Bắc cho Uyển Đình, tâm trạng con bé tốt hơn nhiều rồi, cũng sẵn lòng tha thứ cho Chu Nguyệt.”
“Đợi một thời gian nữa, tôi sẽ sắp xếp bệnh viện diễn một màn ‘hồi phục thần kỳ’ rồi đưa nó về. Chịu khổ bấy nhiêu, nó cũng nên biết ngoan ngoãn rồi.”
Có người hỏi nhỏ:
“Nhưng ALS là bệnh nan y, đột nhiên khỏi… Chu Nguyệt có tin không?”
Chú út cười đầy tự tin:
“Cái con bé ngốc đó do một tay tôi nuôi lớn, lời tôi nói có câu nào nó không tin?”
“Cha mẹ Uyển Đình đều vì cứu tôi mà ch, tâm hồn con bé mong manh, Chu Nguyệt làm chị thì nên nhường nhịn một chút. Tôi làm vậy đều là vì tốt cho nó thôi. Sau này… tôi sẽ bù đắp cho nó.”
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi lã chã xuống khay rượu.
Nhưng chú út ơi, chúng ta không có “sau này” nữa rồi.
Căn bệnh nan y của chú là diễn.
Còn tôi, là thật.
1.
Ánh đèn neon ngoài cửa sổ làm người ta nhức mắt. Tôi đứng sững như kẻ mất hồn, chịu đựng sự lăng trì khi đức tin suốt sáu năm sụp đổ.
Mỗi một nhát dzao đều mang theo mzáu thịt đầm đìa.
Tưởng Thái, anh em của chú út, lắc đầu thở dài:
“Để tôi nói nhé, anh cũng ác thật đấy. Con bé tự tay mình nuôi lớn, trước đây nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, giờ vì một Lâm Uyển Đình mà nói phạt là phạt. Mới hai mươi hai tuổi mà nhìn như bốn mươi. Tuần trước để gom tiền mua thuốc cho anh, thiếu mất tám trăm đô, con bé còn chạy đến hỏi mượn tôi.”
Sắc mặt chú út tối sầm lại:
“Cậu cho mượn à?”
Tưởng Thái lắc đầu:
“Anh đã ra lệnh rồi, tôi nào dám? Con bé đó đứng quỳ trước cửa nhà tôi suốt một đêm, sốt cao đến ngất đi tôi cũng không dám đỡ. Cuối cùng tự mình bò dậy mà đi.”
Điều Tưởng Thái không nói là ngày hôm đó, tôi còn cướp súng của ông ấy dí vào đầu mình.
Tôi nói:
“Chú Tưởng, nếu chú không cho mượn, cháu sẽ tự bắn ch mình.”
Ba ngày không có thuốc, chú út đau đến mức cắn môi nát bấy cả mzáu thịt.
Nhưng Tưởng Thái chỉ đỏ mắt, giật lại khẩu súng rồi đẩy tôi ra khỏi cửa.
Hóa ra, không phải chú ấy không muốn giúp, mà là không được giúp.
Chú út lạnh lùng nói:
“Nghe cho kỹ đây. Trước khi Uyển Đình từ Chiang Mai tĩnh dưỡng trở về, không ai được phép giúp Chu Nguyệt. Nó có quỳ hay cầu xin, thậm chí có ch trước mặt các cậu, cũng không được liếc mắt nhìn một cái.”
“Uyển Đình tâm tư nặng nề, bệnh trầm cảm vừa mới thuyên giảm, sáu năm ‘trừng phạt’ này đối với Chu Nguyệt, một ngày cũng không được thiếu. Ai làm Uyển Đình không vui, đừng trách tôi trở mặt.”
2.
Trong phòng bao im ắng lại.
Có người cẩn thận hỏi:
“Lão đại, anh không sợ Tiểu Nguyệt sau này biết chuyện trong lòng sẽ nguội lạnh sao?”
Chú út cười nhạt một tiếng:
“Nguội lạnh? Nó là do tôi nuôi lớn, mạng cũng là tôi cho, chịu chút uất ức thì đã sao? Uyển Đình không giống vậy, con bé không cha không mẹ, chịu quá nhiều khổ cực, tôi yêu thương nó nhiều hơn là chuyện đương nhiên.”
Chú liếc nhìn một vòng:
“Chuyện hôm nay, bước ra khỏi cánh cửa này, nếu có nửa lời lọt vào tai Chu Nguyệt, đừng trách tôi không nể tình anh em.”
Tôi tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, tay chân tê dại.
Hóa ra, sáu năm tôi liều mạng đánh đổi chỉ là một trò cười.
Cuộc đời của tôi, chỉ cần Lâm Uyển Đình khẽ nhíu mày một cái là có thể bị tùy ý chà đạp.
Tôi muốn cười, nhưng trong cổ họng lại trào lên vị mzáu tanh nồng.
Đột nhiên trong phòng bao có tiếng động, có người đang đi về phía cửa.
Tôi hoảng loạn quay người, đâm sầm vào tên quản lý đang đi giao rượu.
Chai vang đỏ thượng hạng đắt đỏ trong khay rơi xuống, vỡ tan tành.
Sắc mặt tên quản lý xanh mét, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt tôi.
Cửa phòng bao mở ra, chú út rảo bước đi ra, nhưng chú không nhìn tôi lấy một cái mà trực tiếp đưa tay đỡ lấy Lâm Uyển Đình đang lao tới.
“Sao em về sớm thế? Chẳng phải nói để chú đi đón cháu sao?”
Giọng Lâm Uyển Đình nũng nịu:
“Người ta nhớ chú mà! Muốn tạo bất ngờ cho chú!”
Tôi cúi đầu, quỳ trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, cách họ chưa đầy một mét.
Đôi mắt đỏ hoe bị viên đá quý màu xanh trên dây chuyền của Lâm Uyển Đình đâm vào đau nhói.
Những viên kim cương vụn xung quanh đó, chỉ cần một viên thôi cũng đủ mua thuốc cho chú út nửa năm.
Tên quản lý khép nép tiến lại gần:
“Chu lão đại, thật xin lỗi… rượu bị con nhỏ ngu ngốc này làm vỡ rồi.”
Đôi giày da đen dừng lại trước mặt tôi.
Chú út liếc tôi một cái, lạnh lùng nói:
“Đã là cô làm vỡ thì dùng tay mà nhặt cho sạch. Nếu Uyển Đình dẫm phải nửa mảnh vụn, cô cứ việc nuốt từng mảnh một vào bụng.”
Tôi quỳ xuống, dùng tay mò mẫm trên thảm lông.
Mảnh thủy tinh đâm vào lòng bàn tay, mzáu rỉ ra từng chút một.
Lâm Uyển Đình khẽ “ái chà” một tiếng, tựa vào lòng chú út:
“Chú ơi, chân cháu đau.”
“Thật là nhõng nhẽo. Để chú bế cháu ra, chỗ này bẩn.”
Đôi giày da đen giẫm qua mu bàn tay tôi, chú không thèm ngoảnh đầu lại mà bước đi.
Nước mắt và mázu mũi chảy xuống, hòa lẫn vào nhau.
Tên quản lý giật mình:
“Cô bị sao thế? Sao chảy nhiều mzáu vậy?”
Tôi loạng choạng đứng dậy, dùng ống tay áo lau mặt.
Ống tay áo ngay lập tức nhuộm đỏ một mảng.
“Chắc là… sắp ch rồi chăng.”
Chẳng thèm quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của hắn, tôi quay người, để mặc cho những giọt mzáu rơi trên đất tạo thành một sợi chỉ đỏ ngoằn ngoèo, từng bước một lết ra ngoài.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Chẳng thèm quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của tên quản lý hộp đêm, Chu Nguyệt quay người, để mặc cho những giọt máu từ bàn tay rách nát rơi trên sàn đá cẩm thạch, tạo thành một sợi chỉ đỏ ngoằn ngoèo. Cô loạng choạng bước đi qua hành lang hộp đêm cao cấp, từng bước chân nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng sáu năm uất hận. Ánh đèn neon rực rỡ từ bên ngoài hắt vào, lướt qua khuôn mặt Chu Nguyệt. Một nụ cười điên dại, méo mó hiện hữu trên đôi môi nhợt nhạt, nhưng sâu trong đôi mắt đỏ hoe lại là vực thẳm của sự đổ vỡ.
Nước mắt nóng hổi hòa lẫn với máu mũi, chảy thành dòng trên má, tạo nên một cảnh tượng vừa bi thương vừa quỷ dị. Mỗi bước chân của Chu Nguyệt đều để lại một vết máu nhỏ, như những dấu chấm than cho cuộc đời cô đang tan nát. Tiếng nhạc xập xình trong hộp đêm dường như càng khuấy động sự hỗn loạn trong tâm trí Chu Nguyệt. Cô không còn cảm thấy đau đớn từ bàn tay bị cắt, hay sự ê ẩm của đôi chân đã kiệt sức. Tất cả chỉ còn là một sự tê dại, một khoảng trống rỗng vô hạn. Cô cứ đi, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình cần phải thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này. Những tiếng cười nói vọng ra từ các phòng bao khác xuyên qua tai Chu Nguyệt, bỗng chốc biến thành những tiếng chế giễu, mỉa mai. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng hít thở, nhưng chỉ ngửi thấy mùi máu tanh và thứ mùi xa hoa giả tạo của hộp đêm. Chu Nguyệt khẽ lẩm bẩm, giọng khàn đặc như từ cõi chết vọng về: “Không còn sau này nữa rồi…”
Chu Nguyệt lê bước ra khỏi cánh cửa xoay của Hộp đêm cao cấp. Cơn gió lạnh buổi đêm ùa tới, nhưng cô không cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng đến cùng cực. Ánh đèn neon rực rỡ từ biển quảng cáo các tòa nhà chọc trời ngoài kia bỗng chốc trở thành lưỡi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào đôi mắt đã sưng đỏ của cô, khiến Chu Nguyệt nhức buốt đến tận xương tủy. Máu từ lòng bàn tay rách nát vẫn không ngừng tuôn ra, thấm đẫm vào lớp áo sơ mi mỏng tanh, tạo thành những vệt đỏ sẫm trên nền vải trắng. Máu mũi cũng đã khô lại thành những mảng đen trên khóe miệng, tạo nên vẻ mặt tang thương đến rợn người.
Từng bước chân của Chu Nguyệt trở nên nặng nhọc lạ thường, như thể mỗi lần nhấc lên là cả một tảng đá đè nặng. Đầu óc cô giờ đây chỉ còn là một khoảng không vô định, không suy nghĩ, không cảm xúc, chỉ còn lại bản năng muốn thoát khỏi nơi quỷ quái này và tìm về một chốn trú ẩn. Cô không biết mình đã đi bao xa, chỉ biết rằng mình đang cố gắng hết sức để không gục ngã giữa dòng người hối hả. Phố xá về đêm vẫn nhộn nhịp, nhưng đối với Chu Nguyệt, tất cả chỉ là những hình ảnh mờ ảo, xa lạ. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng nhạc từ các quán bar, tiếng cười nói của những cặp đôi, tất cả đều bị bóp méo, xa xôi như từ một thế giới khác vọng về.
Chu Nguyệt vịn vào bức tường cũ kỹ của một con hẻm, đôi chân run rẩy không còn trụ vững. Cô gục đầu xuống, những giọt mồ hôi lạnh và nước mắt hòa lẫn vào nhau, chảy dài trên khuôn mặt đã trắng bệch vì mất máu. Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực chỉ toàn là sự đau đớn và tức nghẹn. Căn nhà trọ tồi tàn, ẩm thấp, nơi cô vẫn gọi là nhà, bỗng trở thành đích đến duy nhất, một ảo ảnh xa xôi trong màn đêm vô tận. Từng bước, từng bước, cô cứ lê lết, cơ thể rã rời, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: về nhà.
Chu Nguyệt cuối cùng cũng lết được đến ngưỡng cửa căn phòng trọ nhỏ bé của mình. Bàn tay run rẩy, lạnh ngắt cố gắng vặn nắm cửa, tiếng kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh mịch như một lời than vãn. Cô bước vào, cả người đổ sụp xuống nền gạch lạnh lẽo ngay lập tức, không còn một chút sức lực nào để chống đỡ. Chiếc túi vải cũ kỹ rơi khỏi tay, lăn lông lốc vào góc tường bám đầy mạng nhện.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào, đủ để Chu Nguyệt nhìn thấy vết máu khô trên tay mình đã loang lổ trên lớp áo trắng nhàu nát. Đau đớn từ vết rách ở lòng bàn tay truyền đến từng thớ thịt, nhói buốt như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Đầu óc cô quay cuồng, những vết bầm tím trên mặt nóng rát, sưng vù sau cú tát trời giáng của Tên quản lý hộp đêm. Nhưng tất cả nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với cơn bão tố đang gào thét trong lòng Chu Nguyệt.
Cô nằm co quắp trên sàn, hơi lạnh từ nền nhà thấm vào từng tế bào, nhưng cơ thể lại run lên bần bật vì một nỗi sợ hãi vô hình. Sáu năm. Sáu năm qua, Chu Nguyệt đã lao đầu vào vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc đời, bán rẻ thanh xuân và cả nhân phẩm để gánh vác món nợ của Chu thị, để chạy trốn khỏi Tam Giác Vàng, để khuân vác hàng hóa nặng nhọc ở Bến tàu, để quỳ lạy Tưởng Thái xin 800 đô mua thuốc cho Chú út. Cô đã tin tưởng tuyệt đối vào người chú mà cô hết mực yêu thương, người chú đã giả bệnh xơ cứng teo cơ (ALS) để thao túng cô suốt quãng thời gian tăm tối ấy.
Từng mảnh ký ức về nụ cười hiền hậu của Chú út, về những lời hứa hẹn sẽ “sớm bình phục” bỗng chốc trở thành những lưỡi dao sắc bén, đâm sâu vào trái tim Chu Nguyệt. Tất cả, tất cả chỉ là một vở kịch tinh vi, một màn kịch độc ác được dàn dựng bởi Chú út và Lâm Uyển Đình – người tình của hắn, kẻ đang tĩnh dưỡng bệnh trầm cảm tại Chiang Mai, sống trong nhung lụa với chiếc Dây chuyền kim cương lấp lánh và tài sản kếch xù từ Sòng bạc phía Bắc mà Chú út đã chuyển nhượng.
Sự thật tàn khốc vỡ lẽ, nghiền nát tâm can Chu Nguyệt. Cô không còn nước mắt để khóc, không còn hơi sức để rên rỉ. Mọi thứ trở nên vô nghĩa. Cô đã sống vì một lời nói dối, đã hy sinh vì một sự lừa gạt trắng trợn. Nỗi uất hận trào dâng, hòa lẫn với sự tuyệt vọng tột cùng. Cô chỉ muốn ngất đi, hoặc chết đi, để thoát khỏi thực tại nghiệt ngã này. Nhưng ngay cả cái chết, vào khoảnh khắc ấy, cũng trở thành một thứ xa xỉ.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, nhưng không đủ xua đi cái lạnh lẽo bủa vây Chu Nguyệt. Toàn thân Chu Nguyệt nóng ran như lửa đốt, từng thớ thịt đau nhức rã rời, xương cốt như muốn lìa ra. Cơn sốt cao làm đầu óc Chu Nguyệt quay cuồng, mọi thứ xung quanh như nhòe đi trong một màn sương mờ ảo. Chu Nguyệt cố gắng mở mắt, nuốt khan một cách khó khăn, cảm giác khô khốc cháy rát nơi cổ họng.
Bằng một ý chí kiên cường đến khó tin, Chu Nguyệt tựa vào bức tường thô ráp, từ từ chống tay đứng dậy. Mỗi cử động là một nhát dao cứa vào cơ thể rệu rã. Tầm nhìn mờ đi, Chu Nguyệt phải bám víu vào thành ghế cũ kỹ để giữ thăng bằng, cả người run rẩy như chiếc lá trước gió. Đôi mắt trũng sâu, sưng húp của Chu Nguyệt vô hồn nhìn xuống bàn tay mình. Chiếc nhẫn bạc đơn giản, kỷ vật mà Chu Nguyệt từng trân trọng hơn bất cứ thứ gì, vẫn nằm đó, lạnh lẽo trên ngón áp út.
Từng đường nét hoa văn trên chiếc nhẫn bỗng trở nên gai góc, như khắc sâu sự dối trá. Đây là chiếc nhẫn Chú út đã tặng Chu Nguyệt vào ngày sinh nhật 18 tuổi, kèm theo lời hứa sẽ luôn bảo vệ Chu Nguyệt. “Lời hứa… bảo vệ?” Chu Nguyệt lẩm bẩm, một nụ cười khẩy chua chát nở trên môi. Nó không còn là biểu tượng của tình thân, của sự yêu thương, mà là một chiếc gông xiềng vô hình, trói buộc Chu Nguyệt vào sáu năm lừa dối tàn nhẫn. Nó là lời nhắc nhở về sự ngây thơ, mù quáng của Chu Nguyệt, về tấm lòng mà Chu Nguyệt đã trao đi vô điều kiện để rồi nhận lại sự phản bội tột cùng. Đôi mắt Chu Nguyệt bỗng chốc rực lên một ngọn lửa dữ dội, không còn sự tuyệt vọng đơn thuần mà thay vào đó là sự căm phẫn tột độ. Chu Nguyệt siết chặt nắm tay, chiếc nhẫn cứa vào da thịt, đau rát. Nhưng nỗi đau đó không là gì so với lửa hận đang bùng cháy trong tim Chu Nguyệt.
Chu Nguyệt biết mình không thể gục ngã. Lửa hận đã hóa thành ý chí, mạnh mẽ hơn cả cơn sốt đang hành hạ cô. Chu Nguyệt vịn vào bức tường, từng bước khó nhọc lê mình vào phòng tắm. Dù cơ thể rệu rã, Chu Nguyệt vẫn cố gắng vốc nước lạnh tạt vào mặt, mong xua đi sự mệt mỏi và làm dịu đi gương mặt đỏ hoe, sưng húp của mình. Chiếc gương phản chiếu một Chu Nguyệt tiều tụy, nhưng ánh mắt ấy lại sắc lạnh đến đáng sợ. Chu Nguyệt đã mất tất cả, và giờ đây, thứ duy nhất cô còn lại là khao khát đòi lại công bằng.
Với chiếc áo khoác mỏng cũ kỹ khoác hờ trên người, Chu Nguyệt ra khỏi căn phòng ẩm thấp. Mỗi bước đi là một sự tra tấn, nhưng Chu Nguyệt không cho phép mình dừng lại. Cô bắt một chiếc xe ôm tồi tàn, dặn tài xế phóng nhanh đến Bệnh viện – nơi Chú út đang giả vờ nằm đó. Gió tạt vào mặt rát buốt, nhưng Chu Nguyệt không cảm thấy lạnh. Trong đầu cô chỉ có một hình ảnh: gương mặt Chú út, và cảnh hắn ta cười nhạo sau lưng Chu Nguyệt suốt sáu năm qua. Nắm tay Chu Nguyệt siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đau. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau của sự phản bội.
Chiếc xe dừng lại trước cổng Bệnh viện. Chu Nguyệt xuống xe, đôi chân run rẩy suýt khuỵu xuống. Cô ngước nhìn tòa nhà trắng toát, nơi Chú út đang tận hưởng sự giả dối của mình, được bao bọc bởi sự chăm sóc mà Chu Nguyệt đã phải bán mạng kiếm về. Một nụ cười chua chát hiện trên môi Chu Nguyệt. Sáu năm qua, Chu Nguyệt đã từng ước mơ được nhìn thấy Chú út khỏe lại, từng mong mỏi hắn ta sẽ thoát khỏi căn bệnh quái ác ALS. Giờ đây, Chu Nguyệt chỉ muốn xé toạc màn kịch đó ra, cho hắn ta nếm trải mùi vị của sự thật.
Chu Nguyệt lê bước vào sảnh Bệnh viện. Ánh đèn huỳnh quang sáng trưng dường như càng làm nổi bật sự mệt mỏi và tàn tạ trên gương mặt Chu Nguyệt. Cô đi thẳng đến quầy tiếp tân, giọng khản đặc: “Cho hỏi phòng bệnh của chú út… Vũ Gia Hưng.” Cô cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng lồng ngực Chu Nguyệt đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây rồi, thời khắc đối mặt đã đến. Chu Nguyệt sẽ không bỏ qua bất cứ điều gì.
Cô tiếp tân, sau khi kiểm tra máy tính, chỉ dẫn Chu Nguyệt đến khu bệnh nhân nội trú tầng ba. Chu Nguyệt bước đi như người mất hồn, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Cả hành lang bệnh viện dường như dài vô tận. Đến gần khu vực được chỉ dẫn, một âm thanh quen thuộc chợt lọt vào tai cô: tiếng cười. Đó là tiếng cười của Chú út.
Trái tim Chu Nguyệt bỗng thắt lại, một dự cảm chẳng lành ập đến. Cô nín thở, bước chân chậm rãi và nhẹ nhàng hơn, tiến đến một phòng sinh hoạt chung có cửa kính lớn. Cảnh tượng đập vào mắt Chu Nguyệt khiến toàn thân cô cứng đờ, máu trong huyết quản như ngừng chảy.
Chú út, người mà Chu Nguyệt đã từng tin là đang cận kề cái chết vì căn bệnh ALS quái ác, đang ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt tươi tắn rạng rỡ. Hắn ta đang vui vẻ trò chuyện với một cô y tá trẻ, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa nhẹ bàn tay cô y tá như thể đó là một cử chỉ thân mật. Nụ cười trên môi Chú út không một chút gượng gạo, đôi mắt hắn lấp lánh sự phấn khích và thích thú. Hắn ta hoàn toàn khỏe mạnh, không hề có dấu hiệu của một người bệnh nặng, không hề có chút tiều tụy nào. Thậm chí, trông hắn còn tràn đầy sức sống hơn cả Chu Nguyệt lúc này.
Sáu năm. Sáu năm trời Chu Nguyệt đã vật lộn, đã bán mạng, đã sống trong địa ngục vì hắn, vì cái căn bệnh giả dối này. Mọi sự hy sinh, mọi giọt nước mắt, mọi nỗi đau đớn tột cùng mà Chu Nguyệt phải gánh chịu… tất cả đều chỉ là một màn kịch rẻ tiền, một trò lừa bịp trắng trợn.
Chu Nguyệt cảm thấy toàn thân lạnh cóng, rồi một luồng lửa giận dữ bừng cháy trong lồng ngực. Nỗi đau thể xác từ cơn sốt bị lấn át hoàn toàn bởi nỗi đau tinh thần, bởi sự phản bội tột cùng. Cô nghiến răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Kẻ này, kẻ đã biến cuộc đời cô thành tro bụi, giờ đây lại đang sống vui vẻ, thoải mái như một ông hoàng. Ánh mắt Chu Nguyệt chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy căm hờn. Cô đã hiểu ra tất cả.
Chu Nguyệt không nói một lời, hai bàn tay vẫn nắm chặt đến nỗi móng tay hằn sâu vào da thịt. Ánh mắt cô như xuyên thủng bức màn giả dối, hướng thẳng vào căn phòng sinh hoạt chung. Cô đẩy mạnh cánh cửa, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian bệnh viện tĩnh lặng.
Chú út đang cười nói vui vẻ với cô y tá bỗng giật mình quay lại. Nụ cười trên môi hắn lập tức tắt ngúm, thay vào đó là vẻ mặt tái mét, đầy hoảng sợ khi đối diện với đôi mắt lạnh lẽo, hằn học của Chu Nguyệt. Cô y tá trẻ cũng ngạc nhiên nhìn.
“Cháu Nguyệt…” Chú út lắp bắp, cố gắng giữ vẻ yếu ớt. Hắn lập tức đưa tay lên ngực, ho khan vài tiếng, “Sao cháu lại ở đây? Chú… chú đang không khỏe…”
Chu Nguyệt không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Gương mặt cô lạnh lùng như băng, mỗi đường nét đều toát lên sự căm phẫn tột cùng. Cô y tá cảm thấy không khí căng thẳng bao trùm, vội vàng kiếm cớ “cháu xin phép” rồi lủi nhanh ra ngoài.
Chú út thấy cô y tá đi khuất, vẻ mặt càng thêm lúng túng. Hắn nhìn Chu Nguyệt, ánh mắt đảo đi đảo lại, cố gắng tìm một lời bao biện nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Vừa nãy hắn còn tươi tỉnh như vậy, giờ đây, trong ánh mắt đầy thù hận của Chu Nguyệt, hắn không thể nào tiếp tục diễn trò được nữa. Sự giả dối của hắn đã hoàn toàn bị phơi bày.
Chu Nguyệt bước thêm một bước, giọng nói khản đặc, lạnh như băng vang lên. “Chú… chú út…” Từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng, chứa đựng bao nhiêu oan ức, đau khổ, và cả sự căm hờn chất chứa suốt sáu năm trời.
Chu Nguyệt không vòng vo. Đôi mắt cô rực lửa căm hờn, ghim chặt vào vẻ mặt trắng bệch của Chú út. Cô tiến thêm một bước, khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một sải tay.
“Chú út, chú còn muốn diễn đến bao giờ?” Giọng Chu Nguyệt run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng như chì, nện thẳng vào lồng ngực Chú út. Cô nhìn hắn, đôi môi mím chặt, cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lồng ngực. “Chú hài lòng với màn kịch này lắm sao? Sáu năm qua, chú thấy vui vẻ lắm sao, khi Chu Nguyệt vật lộn trong bùn lầy, khi Chu Nguyệt sống không bằng chết để trả nợ cho cái bệnh giả dối của chú?”
Chú út lùi lại một bước, va vào thành giường. Hắn ta há miệng, cố gắng nói điều gì đó, nhưng không từ nào thoát ra. Toàn thân hắn run rẩy, không phải vì bệnh tật, mà vì sợ hãi. Hắn biết, mọi chuyện đã vỡ lở.
Chu Nguyệt cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. “Chú ngạc nhiên lắm sao? Ngạc nhiên vì một đứa cháu ngu ngốc như Chu Nguyệt cuối cùng cũng nhận ra bộ mặt thật của chú?” Cô đưa tay lên, những ngón tay nắm chặt đến nỗi trắng bệch. “Chú có biết Chu Nguyệt đã làm những gì không? Chú có biết Chu Nguyệt đã phải quỳ gối xin Tưởng Thái 800 đô để mua thuốc cho chú, khi Chu Nguyệt gần như chết đói ở bến tàu không?”
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi trên gò má Chu Nguyệt, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự căm phẫn tột cùng. Cô chỉ vào Chú út, ngón tay run rẩy. “Chú út, chú có thấy vui khi Chu Nguyệt gánh vác món nợ khổng lồ của Tập đoàn Chu thị, chạy trốn ở Tam Giác Vàng, suýt chết không? Hay chú vui hơn khi Chu Nguyệt bị tên quản lý hộp đêm tát, chỉ vì chú muốn Chu Nguyệt phải trả giá?”
Chú út cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Chu Nguyệt. Cả người hắn bỗng đổ sụp xuống giường, gương mặt xám ngắt. Hắn biết mình không thể chối cãi được nữa.
Chú út ngước đôi mắt ti hí, dán chặt vào Chu Nguyệt, giọng hắn yếu ớt như tiếng gió lùa qua khe cửa. “Chu Nguyệt… con nói gì vậy? Chú… chú bệnh nặng thế này… làm sao mà…”
Chu Nguyệt cắt ngang lời hắn, tiếng cô vang lên sắc lạnh, không chút dao động. Cô không để hắn có cơ hội níu kéo màn kịch yếu ớt đó thêm một giây nào. “Đủ rồi, chú út. Đến bây giờ chú vẫn còn muốn diễn sao? Chú nghĩ Chu Nguyệt sẽ tin chú nữa ư? Nhìn vào mắt Chu Nguyệt đi!”
Chú út ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt hắn lập tức chùn xuống khi đối diện với đôi mắt rực lửa của Chu Nguyệt. Không có sự thương hại, không có chút yếu mềm nào trong đó. Chỉ có sự kiên định đến đáng sợ, như một lưỡi dao sắc bén đang chĩa thẳng vào tội lỗi của hắn. Hắn run rẩy, mọi lời biện hộ đều nghẹn lại trong cổ họng. Khuôn mặt hắn co rúm lại, không còn vẻ đau khổ bệnh tật, mà là sự lộ rõ của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, Chú út bất ngờ bật cười, một tràng cười khẩy lạnh lẽo. Gương mặt hắn từ xám ngắt bỗng trở nên vô cảm đến đáng sợ, như thể hắn vừa lột bỏ một lớp vỏ bọc.
“Được thôi,” Chú út thốt ra, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc nhưng đầy vẻ cay độc. “Con đã biết rồi thì chú cũng chẳng cần che giấu nữa. Phải, mọi thứ… đều là chú làm.”
Chu Nguyệt đứng bất động, từng thớ thịt trên người căng cứng, đón nhận lời thú tội mà cô đã chờ đợi. Nhưng sự lạnh lùng của hắn còn đáng sợ hơn cả lời phủ nhận.
“Con muốn biết tại sao à?” Chú út tiếp tục, hắn ngước nhìn Chu Nguyệt, đôi mắt lóe lên vẻ căm hờn kỳ lạ. “Vì Lâm Uyển Đình. Tất cả là vì Lâm Uyển Đình!”
Chu Nguyệt nhíu mày, cái tên đó như một nhát dao xoáy vào tim cô.
“Con có biết cô ấy đã phải chịu đựng những gì không?” Chú út nghiến răng, giọng hắn bỗng trở nên oán hận, như thể Chu Nguyệt mới là kẻ gây tội. “Cô ấy đã vì chú mà hy sinh quá nhiều. Nhưng gia đình con, đặc biệt là Chu thị, đã đẩy cô ấy vào bước đường cùng. Chu thị đã làm cho cô ấy trầm cảm, suýt nữa thì chết! Chú chỉ muốn con nếm trải một phần nhỏ những gì cô ấy đã phải gánh chịu thôi!”
Hắn nhìn Chu Nguyệt, đôi môi nhếch lên một nụ cười tàn độc. “Con có thấy những năm tháng lầm lũi của mình đáng giá không? Chu Nguyệt, con đã phải trả giá cho những tội lỗi mà gia đình con đã gây ra cho Lâm Uyển Đình. Đó là sự trừng phạt xứng đáng.”
Chu Nguyệt lùi lại một bước, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bàng hoàng trước sự độc ác và mù quáng của Chú út. Cái tên Lâm Uyển Đình lại xuất hiện, như một bóng ma ám ảnh, và lần này, nó được dùng làm lý do cho tất cả những bi kịch của cuộc đời cô.
Chu Nguyệt đứng sững, đôi mắt vô hồn nhìn xuyên qua Chú út, xuyên qua cả bức tường vô hình của sự tàn độc đang bao phủ lấy hắn. Hơi thở cô nghẹn lại, không một tiếng nấc, không một giọt nước mắt nào có thể tuôn ra. Mọi cảm xúc như bị đông cứng lại trong khoảnh khắc đó, biến thành một khối băng giá thấu tận xương tủy.
“Con không nói gì sao?” Chú út cười khẩy, hắn tưởng sự im lặng của Chu Nguyệt là dấu hiệu của sự khuất phục hay nỗi sợ hãi tột cùng. “Đúng rồi, con có gì để nói chứ? Con chỉ là một con cờ trong ván cờ lớn của chú thôi. Đáng đời con và cái gia đình giả tạo của con!”
Hắn nhổ toẹt một tiếng, ánh mắt đầy khinh miệt quét qua Chu Nguyệt. “Con có biết không, Chu Nguyệt? Suốt sáu năm đó, khi con gồng mình ở Tam Giác Vàng, khi con khuân vác hàng hóa ở bến tàu, hay khi con phải quỳ lạy thằng Tưởng Thái để xin 800 đô mua thuốc giả cho chú… mọi thứ đều là kế hoạch. Chú nằm trên giường bệnh, xem con như một vở kịch mua vui. Con khóc lóc, con cầu xin, con bán rẻ cả nhân phẩm của mình… và chú thấy hả hê đến lạ!”
Mỗi lời hắn nói ra như một mũi dao sắc nhọn, không ngừng đâm vào trái tim Chu Nguyệt. Cô không còn khóc. Nước mắt đã khô cạn từ lâu, nhường chỗ cho một sự trống rỗng đến đáng sợ. Cả cơ thể cô run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi căm hờn đang cuộn trào, thiêu đốt mọi tế bào. Trái tim cô không chỉ tan nát thành từng mảnh, mà nó còn bị nghiền nát, nát vụn đến mức chỉ còn lại tro bụi của nỗi đau và sự uất hận.
Chu Nguyệt nhắm chặt mắt, hình ảnh Lâm Uyển Đình với chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh chợt hiện lên trong tâm trí, đối lập hoàn toàn với hình ảnh cô gầy gò, hốc hác, nhơ nhuốc ở bến tàu, hay bộ dạng thảm hại khi quỳ gối. Tất cả, tất cả đều là giả dối. Gia đình cô tan nát, cuộc đời cô bị hủy hoại, tương lai bị đánh cắp… chỉ vì sự điên rồ mù quáng của một kẻ.
Khi Chu Nguyệt mở mắt ra, đôi mắt cô không còn sự bi lụy, không còn nước mắt. Chỉ có một ngọn lửa lạnh lẽo bùng cháy từ sâu thẳm. Cô nhìn Chú út, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó, nhưng nó không còn là nỗi đau của sự yếu đuối, mà là nỗi đau đang tôi luyện một ý chí thép. Chú út vẫn đang lảm nhảm những lời lẽ độc địa, nhưng giọng hắn giờ đây đối với Chu Nguyệt chỉ như tiếng gió thoảng qua tai, vô nghĩa và xa vời. Trong khoảnh khắc đó, Chu Nguyệt đã chết đi một lần, và một Chu Nguyệt khác, lạnh lùng, tàn nhẫn hơn, đã tái sinh.
Chú út vẫn lảm nhảm, giọng hắn trượt dài trên sự hả hê bệnh hoạn, không hề nhận ra ngọn lửa trong mắt Chu Nguyệt đã chuyển từ bi thương sang băng giá. Hắn vươn tay định chạm vào cánh tay Chu Nguyệt, một cử chỉ quen thuộc mà trước đây cô vẫn luôn cam chịu. Nhưng lần này, Chu Nguyệt giật phắt tay lại như chạm vào một vật dơ bẩn, ánh mắt cô xoáy sâu vào hắn, lạnh lẽo đến thấu xương.
“Thế nào? Vẫn không nói được lời nào sao? Hay là quá sốc khi biết mình chỉ là một con rối ngu ngốc?” Chú út nhếch mép, hắn tận hưởng từng khoảnh khắc Chu Nguyệt bị sỉ nhục.
Chu Nguyệt không đáp. Cô từ từ đưa bàn tay lên, ngón áp út lấp lánh chiếc nhẫn bạc đã cũ, món quà duy nhất Chú út từng tặng cô vào ngày sinh nhật 18 tuổi, ngày hắn hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời. Ngày đó, chiếc nhẫn này là biểu tượng của hy vọng, của sự tin tưởng mù quáng. Giờ đây, nó là một gông xiềng, một lời nguyền rủa. Đôi môi Chu Nguyệt khẽ mím lại, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên, nhưng đôi mắt cô vẫn đóng băng.
Từng chút một, Chu Nguyệt tháo chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay. Động tác chậm rãi, dứt khoát, như đang gỡ bỏ một phần đời đã mục ruỗng. Chú út nhìn hành động của cô, vẻ mặt từ ngạo mạn dần chuyển sang khó hiểu, rồi hơi cau lại.
Khi chiếc nhẫn đã nằm gọn trong lòng bàn tay, Chu Nguyệt siết chặt, sau đó, trong một cơn phẫn nộ tột cùng không tiếng động, cô quăng mạnh chiếc nhẫn xuống nền gạch hoa cương lạnh lẽo. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nghe như tiếng trái tim bị xé toạc.
“Nguyệt, con làm gì vậy?” Chú út sững sờ, hắn chưa từng thấy Chu Nguyệt phản kháng theo cách này.
Chu Nguyệt cuối cùng cũng cất tiếng, giọng cô khô khốc, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự căm hờn ngút trời. “Con không muốn nhìn thấy ông ta thêm một lần nào nữa trong cuộc đời này.” Cô quay phắt lại, không thèm nhìn Chú út, chỉ buông ra một câu nói gọn lỏn, dứt khoát như chặt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng. “Cắt đứt mọi quan hệ.”
Cô không đợi hắn phản ứng, không đợi hắn nói thêm bất cứ lời nào. Chu Nguyệt quay lưng bước đi, bóng lưng cô đổ dài trên nền nhà, nhỏ bé nhưng chứa đựng một ý chí thép. Mỗi bước chân của cô đều vang lên sự quyết tâm, bỏ lại đằng sau tất cả những dối trá, những đau khổ mà hắn đã gây ra. Chú út đứng đó, chết trân, vẻ mặt từ ngỡ ngàng chuyển sang tức giận tột độ khi nhận ra cô gái yếu đuối, ngu ngốc ngày nào đã biến mất hoàn toàn.
Chú út như bừng tỉnh từ một cơn mê. Hắn nhìn theo bóng lưng Chu Nguyệt, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển thành tức giận tột độ, rồi lại pha lẫn chút hoảng loạn. Hắn không ngờ Chu Nguyệt, cô cháu gái hắn đã thao túng suốt sáu năm, lại có thể phản kháng mạnh mẽ đến vậy. Sự khinh miệt trước đó bỗng tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi mơ hồ về việc mất đi “con rối” hoàn hảo của mình.
“Nguyệt! Dừng lại ngay!” Chú út gằn giọng, vội vàng đuổi theo. Hắn giơ tay tóm lấy cánh tay Chu Nguyệt, siết chặt như sợ cô sẽ tan biến. “Con làm cái gì vậy? Con nghĩ mình có thể đi đâu? Con tưởng mọi chuyện là giả dối sao?”
Chu Nguyệt không quay đầu, sức mạnh trong cánh tay hắn không làm cô nao núng. Cô lạnh lùng giật tay ra, ánh mắt không hề nhìn Chú út, chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi lối thoát.
“Chú biết con đang tức giận. Nhưng con phải hiểu, tất cả những gì chú làm… đều là vì con!” Chú út vội vã đổi giọng, lời lẽ đầy vẻ đáng thương. “Chú chỉ muốn con mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn để gánh vác Chu thị. Sau này, chú sẽ bù đắp cho con gấp trăm nghìn lần. Sẽ trả lại cho con tất cả những gì con đã mất. Chu thị, tài sản, danh dự… tất cả sẽ là của con.”
Hắn dừng lại, nhìn Chu Nguyệt với ánh mắt “mong đợi sự tha thứ”, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ vẻ dối trá. “Chỉ cần con quay lại, chúng ta vẫn là chú cháu thân thiết, vẫn cùng nhau xây dựng lại mọi thứ. Chú sẽ không bao giờ để con phải khổ nữa.”
Chu Nguyệt cuối cùng cũng dừng lại, nhưng cô không quay người. Bóng lưng cô vẫn kiên định, lạnh lùng như băng. Trong thâm tâm Chu Nguyệt, những lời nói đó chỉ là một bản hòa tấu tàn nhẫn của sự lừa dối. Sáu năm qua, cô đã nghe quá nhiều những lời hứa hão huyền, những lời thề non hẹn biển để rồi đổi lại chỉ là vực thẳm của đau khổ và sự lợi dụng. Niềm tin trong cô đã chết, không còn một chút tro tàn nào để bám víu.
“Ông nghĩ tôi còn tin ông sao?” Giọng Chu Nguyệt khô khốc, mỗi từ như một nhát dao. Cô không cần quay lại để biết vẻ mặt lấm lét, khốn nạn của hắn. “Những lời hứa của ông… chỉ là rác rưởi.”
Cô lại bước đi, không một giây do dự. Từng bước chân dứt khoát, mang theo sự khinh bỉ tột độ. Chú út đứng đó, há hốc miệng, mọi lời lẽ níu kéo bỗng nghẹn lại trong cổ họng. Hắn không thể tin được Chu Nguyệt lại có thể nói những lời đó, lại có thể kiên quyết đến vậy. Cô gái yếu đuối, ngu ngốc mà hắn từng quen đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một Chu Nguyệt đầy căm hờn và ý chí.
Chu Nguyệt không quay đầu lại. Những bước chân của Chu Nguyệt nặng trĩu nhưng đầy dứt khoát, như thể cô đang đạp lên chính những vết thương lòng của mình để bước ra khỏi vực thẳm lừa dối. Mỗi bước đi là một lời tuyên bố không tiếng động, chấm dứt sáu năm bị thao túng.
Chú út, đôi mắt trợn trừng, đứng chôn chân tại chỗ. Hắn nhìn theo bóng lưng Chu Nguyệt đang dần khuất xa trong ánh đèn mờ ảo của Hộp đêm cao cấp. Từng lời nói của Chu Nguyệt như những nhát dao đâm thẳng vào sự tự mãn bấy lâu của hắn.
“Nguyệt! Nguyệt con ơi!” Hắn lắp bắp gọi, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. Hắn không thể để mất cô, không thể để con rối hoàn hảo này rời đi! “Quay lại đây! Chú nói con quay lại!”
Chú út cố gắng đuổi theo, nhưng đôi chân hắn như bị xiềng xích. Hắn chỉ kịp bước được vài bước, rồi khựng lại, đôi vai run rẩy. Hắn giơ tay ra, cố gắng níu kéo một bóng hình đã không còn nhìn về phía hắn. Khuôn mặt hắn méo mó, sự hoảng sợ dâng lên tột độ khi nhận ra mình đã mất hoàn toàn quyền kiểm soát. Từ kinh ngạc, giận dữ, giờ chỉ còn là nỗi tuyệt vọng thấu xương.
Chu Nguyệt không quay đầu. Cô không muốn nhìn lại vẻ mặt khốn nạn, giả dối của hắn một lần nào nữa. Hình ảnh người chú thân yêu đã bao bọc cô, rồi cũng chính người chú đó đã đẩy cô vào địa ngục trần gian, giờ đây chỉ còn là một mảnh ký ức tàn nhẫn. Cô siết chặt bàn tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với vết thương trong tim.
Giờ đây, Chu Nguyệt không còn là “bé con” yếu đuối, mù quáng tin vào những lời đường mật của chú út. Cô là một người phụ nữ bị tổn thương sâu sắc, nhưng nỗi đau đó đã hun đúc nên một ý chí sắt đá. Cô đã thức tỉnh, và không điều gì có thể kéo cô trở lại cái bẫy mà hắn đã giăng ra.
Bóng Chu Nguyệt dần hòa vào dòng người, rồi biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt chú út. Hắn đứng đó, giữa sàn Hộp đêm cao cấp đầy xa hoa nhưng giờ đây lại trống rỗng đến lạ. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng như một con thú dữ gặm nhấm tâm can hắn. Hắn đã thua, thua bởi chính con rối hắn tạo ra.
Chu Nguyệt bước ra khỏi cổng Bệnh viện. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa phủ lên cô, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương trong lòng. Cô hít một hơi thật sâu, vị thuốc sát trùng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sáu năm cuộc đời mình đã bị nuốt chửng bởi một lời nói dối trắng trợn.
Cô ngước nhìn tòa nhà Bệnh viện cao lớn, nơi chú út đã “nằm liệt giường” với căn bệnh xơ cứng teo cơ (ALS) giả dối. Từng viên gạch, từng khung cửa sổ giờ đây như chế giễu cô, một kẻ ngây thơ đã tin tưởng tuyệt đối vào một kịch bản được dàn dựng công phu. Đau đớn ư? Phải, nó rách nát đến từng thớ thịt. Tất cả những hy sinh, những giọt nước mắt, những đêm không ngủ ở Bến tàu, những lần quỳ lạy Tưởng Thái xin 800 đô để mua thuốc, tất cả đều là vô nghĩa.
Nắm chặt bàn tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến bật máu, Chu Nguyệt cảm nhận được sự cay đắng tận cùng. Chú út, người thân duy nhất cô tin tưởng, đã biến cô thành con rối, biến Tập đoàn Chu thị thành công cụ để hắn thỏa mãn thù hằn cá nhân với Lâm Uyển Đình. Cô đã mất mát tất cả: gia đình, danh dự, tuổi trẻ, và quan trọng nhất, niềm tin vào con người.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tia sáng le lói xuyên qua màn sương mù của nỗi đau. Cô ngẩng cao đầu. Nước mắt không rơi. Cái cảm giác bị xé toạc từng chút một đã tôi luyện cô thành một con người khác. Sự thật, dù tàn nhẫn, lại mang đến một sức mạnh không ngờ. Xiềng xích của sự dối trá, của tình yêu thương mù quáng và sự hy sinh vô điều kiện, cuối cùng đã bị phá vỡ. Cô đã tự do.
Tự do khỏi gánh nặng của Chu thị, tự do khỏi món nợ không tồn tại ở Tam Giác Vàng, tự do khỏi hình ảnh người chú bệnh tật đáng thương mà thực chất là một con quỷ thao túng. Bước chân của Chu Nguyệt, dù còn nặng nề, nhưng đã mang một sự dứt khoát lạ thường. Cô không còn nhìn lại Bệnh viện. Cô không còn là Chu Nguyệt của sáu năm trước. Đây là sự khởi đầu mới, một khởi đầu đầy sẹo nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ sống, và sẽ trả lại tất cả.
Chu Nguyệt bước ra khỏi cổng Bệnh viện, ánh mắt không còn nhìn lại những viên gạch lạnh lẽo hay khung cửa sổ chế giễu. Cô hướng thẳng về phía trước, nơi con đường trải dài dưới bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng ban mai không còn nhạt nhòa mà như rót đầy sinh lực vào từng thớ thịt rã rời của cô. Chu Nguyệt ngẩng cao đầu, hít một hơi thật sâu, căng tràn lồng ngực. Mùi thuốc sát trùng, mùi của sự lừa dối, đã bị thổi bay, nhường chỗ cho hương vị của sự tự do, dù còn cay đắng.
Từng hơi thở ra vào, Chu Nguyệt cảm nhận được dòng máu đang chảy cuộn trong huyết quản, không còn là dòng máu của một con rối bị thao túng, mà là của một con người đang đứng vững trên đôi chân mình. Sáu năm cuộc đời bị chú út cướp đi, sáu năm sống trong lời nói dối tàn nhẫn và sự giật dây của hắn, tất cả đã kết thúc.
Trong khoảnh khắc đó, giữa dòng người hối hả trên phố, Chu Nguyệt siết chặt bàn tay, móng tay không còn cắm vào lòng bàn tay vì đau đớn mà vì một quyết tâm sắt đá. Cô thề với chính mình, thề với bầu trời xanh thẳm đang bao la phía trên, rằng: “Đã quá đủ rồi. Chu Nguyệt này sẽ không còn sống vì bất kỳ lời nói dối nào, không còn bị ai thao túng nữa. Tôi sẽ sống vì chính tôi. Từ giây phút này, tôi sẽ bắt đầu lại.” Bước chân cô không còn nặng nề. Mỗi bước đi là một lời khẳng định, một sự đoạn tuyệt với quá khứ. Chu Nguyệt đã sẵn sàng.
Chu Nguyệt bước đi trên con đường lát gạch, từng bước chân vững chãi như đang khẳng định sự tồn tại mới của mình. Cô không vội vã tìm một công việc ngay lập tức. Trong đầu Chu Nguyệt, một kế hoạch phức tạp đang dần hình thành, không chỉ là kiếm sống, mà là xây dựng lại một đế chế. Cô nhớ lại những kiến thức về kinh doanh mà mình đã học được khi còn ở Tập đoàn Chu thị, nhớ những bài học nghiệt ngã ở Tam Giác Vàng. Nơi đó dạy Chu Nguyệt sự tàn khốc của thương trường, và cả cách để tồn tại.
Chu Nguyệt không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết vâng lời. Cô ghé vào một quán ăn bình dân ven đường, gọi một bát mì nóng hổi. Miệng ăn nhưng đôi mắt Chu Nguyệt lướt qua từng trang báo cũ, từng mẩu tin tức về thị trường, về những biến động kinh tế. Cô lắng nghe những câu chuyện phiếm của người xung quanh, những lời than vãn về giá cả, về cơ hội. Tất cả đều là dữ liệu, là mảnh ghép để Chu Nguyệt tái cấu trúc lại bức tranh của mình.
Vài ngày sau, người ta thấy Chu Nguyệt xuất hiện ở Bến tàu, nhưng không phải với bộ dạng khuân vác như trước. Cô đứng đó, quan sát kỹ lưỡng từng chuyến hàng cập bến, cách thức giao nhận, những điểm yếu trong quản lý, và cả những kẽ hở pháp lý mà người khác có thể lợi dụng. Đôi mắt Chu Nguyệt sắc lạnh, phân tích mọi thứ. Cô tiếp cận những người môi giới nhỏ lẻ, những chủ hàng buôn chuyến. Chu Nguyệt không ngần ngại hỏi han, tìm hiểu. Giờ đây, cô không còn sợ bị khinh thường hay lợi dụng. Ngược lại, chính ánh mắt kiên định của Chu Nguyệt khiến nhiều người phải dè chừng.
Chu Nguyệt biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng mỗi bước đi, cô đều cảm nhận được nguồn năng lượng mạnh mẽ từ bên trong. Đó là ý chí phục thù, là khát khao khẳng định bản thân, và là lời hứa với chính mình rằng Chu Nguyệt sẽ không bao giờ gục ngã nữa. Cô sẽ dùng chính trí tuệ và sức lực của mình để xây dựng lại tất cả, không chỉ cho Chu Nguyệt mà còn để Chú út phải tận mắt chứng kiến sự sai lầm tột cùng và cái giá đắt cho sự tàn nhẫn của hắn. Chu Nguyệt sẽ bắt hắn trả giá. Bằng cách đó, cô mới thực sự giải thoát được bản thân mình.
Tuy nhiên, khi màn đêm buông xuống, và Chu Nguyệt ngồi một mình bên bờ sông, nhìn những con thuyền neo đậu yên ắng, sự dằn vặt dần dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác thanh thản lạ lùng. Cuộc hành trình này không chỉ là sự trừng phạt hay trả thù. Nó là hành trình tự chữa lành, tìm lại bản ngã đã mất. Chu Nguyệt nhận ra rằng, dù quá khứ có tàn khốc đến đâu, thì sự bình yên thực sự không nằm ở việc buộc kẻ khác phải chịu đựng nỗi đau tương tự, mà là ở khả năng vươn lên từ đổ nát, xây dựng một cuộc đời mới rực rỡ hơn. Những tháng ngày khó khăn đã tôi luyện Chu Nguyệt, biến cô từ một cô gái ngây thơ thành một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường. Sóng gió đã qua đi, để lại trong Chu Nguyệt một trái tim chai sạn nhưng cũng đầy lòng trắc ẩn, một tâm hồn thấu hiểu sâu sắc giá trị của sự tự do và lòng tự trọng. Cô hít thở sâu, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên mặt. Đó không phải là gió của nỗi sợ hãi, mà là hơi thở của sự sống, của hy vọng. Chu Nguyệt nhắm mắt lại, tưởng tượng về một tương lai mà cô không còn bị ám ảnh bởi thù hận, một tương lai nơi cô có thể đứng vững trên đôi chân mình, không cần phải chứng minh cho bất kỳ ai. Sự trả thù lớn nhất không phải là khiến kẻ khác đau khổ, mà là tự mình sống một cuộc đời ý nghĩa và hạnh phúc. Chu Nguyệt đã sẵn sàng cho chương mới đó.