Vḕ Đột Xuất Bắt Gặp Vợ Troпg PҺòпg Cùпg Một Ngườι Đàп Ôпg KҺác – AпҺ CảпҺ Sát CҺầп CҺừ Rút Súпg…
Nam là một trung úy cảnh sát hình sự, người luôn giữ nguyên tắc, chính trực và tận tụy trong công việc. Trong cuộc sống, anh cũng là người chồng yêu thương vợ, sẵn sàng chia sẻ mọi gian khó cùng Thu – người vợ hiền lành, làm giáo viên mầm non. Họ đã bên nhau 5 năm, sống trong căn nhà nhỏ, giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Dù chưa có con, Nam và Thu vẫn luôn nắm tay nhau vượt qua mọi lời bàn tán về chuyện hiếm muộn. Nam luôn tin, chỉ cần có Thu bên cạnh, mọi khó khăn đều đáng giá.
Nhưng rồi, một đêm định mệnh đã xé toạc tất cả.
Nam trở về nhà lúc 2 giờ sáng, sớm hơn dự kiến sau khi kết thúc chuyên án. Anh mang theo một món quà nhỏ – chiếc khăn len mà Thu từng thích – định bụng sẽ làm cô bất ngờ. Nhưng khi vừa bước chân vào nhà, anh khựng lại. Đèn phòng ngủ vẫn sáng, cửa không khóa. Điều này không giống Thu, người luôn cẩn thận. Cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực.
Nam mở cánh cửa phòng ngủ. Trái tim anh như vỡ vụn khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt… bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận nhé 👇👇👇
…Nam đứng sững sờ tại ngưỡng cửa, toàn thân anh đông cứng. Chiếc khăn len mềm mại trên tay rơi xuống sàn, không tiếng động. Đôi mắt anh trừng lớn, dán chặt vào cảnh tượng trước mặt, cố gắng tin rằng đây chỉ là một cơn ác mộng.
Trên chiếc giường quen thuộc, Thu, vợ anh, đang nằm trần truồng cùng một người đàn ông lạ mặt. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ hắt lên hai thân thể quấn quýt, trần trụi, như một nhát dao tàn độc cứa thẳng vào tâm can Nam. Từng hình ảnh, từng đường nét hiện rõ mồn một, xé nát trái tim anh thành trăm mảnh. Khuôn mặt Thu, người mà anh hết mực yêu thương, giờ đây chìm đắm trong vòng tay của kẻ khác, hoàn toàn không chút e dè hay tội lỗi.
Máu trong huyết quản Nam như ngừng chảy. Anh cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo sự tê dại đến từng ngón tay. Niềm tin, sự chung thủy, tình yêu suốt năm năm qua, tất cả sụp đổ trong khoảnh khắc. Một tiếng rít nghẹn ngào, khô khốc và đầy đau đớn, bật ra khỏi cổ họng Nam, như tiếng kêu của một con thú bị thương. Đau đớn, tuyệt vọng, và một sự phản bội tột cùng bủa vây lấy anh. Người đàn ông lạ chợt hé mắt, nhìn thẳng vào Nam với vẻ mặt bàng hoàng…
Tiếng rít của Nam xé toạc không gian tĩnh lặng, như một lưỡi dao cứa thẳng vào màng nhĩ. Thu, đang chìm đắm trong men say của dục vọng, giật bắn mình. Đôi mắt cô trợn trừng, nhận ra khuôn mặt của Nam đang đứng sững ở ngưỡng cửa. Máu trong người cô như đông cứng lại, khuôn mặt Thu lập tức trắng bệch, không còn một chút hồng hào. Ánh mắt cô lộ rõ sự hoảng loạn tột độ, tuyệt vọng. Cô vội vàng co rúm người lại, luống cuống kéo tấm chăn mỏng manh trên giường để che đi cơ thể trần trụi.
Người đàn ông lạ mặt bên cạnh Thu cũng không kém phần kinh hãi. Gã lập tức vùng dậy, vội vã kéo chăn che lấy thân mình. Ánh mắt gã từ vẻ bàng hoàng chuyển sang dè chừng, rồi bao trùm bởi sự sợ hãi tột cùng, nhìn thẳng vào Nam. Cả căn phòng như đóng băng trong một khoảnh khắc ngột ngạt, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của ba người và không khí đặc quánh sự phản bội.
Nam vẫn đứng đó, đôi mắt anh đỏ ngầu, xoáy sâu vào khung cảnh trần trụi trước mặt. Một luồng máu nóng đột ngột xông thẳng lên não Nam, biến mọi giác quan của anh thành một mớ hỗn độn. Anh có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập cuồng loạn của trái tim mình, như muốn xé toạc lồng ngực. Hơi thở của Nam dồn dập, gấp gáp, từng luồng khí nóng bỏng thoát ra từ kẽ răng bị nghiến chặt.
Tay Nam vô thức di chuyển, tìm đến khẩu súng lạnh ngắt đeo bên hông. Lòng bàn tay anh siết chặt lấy báng súng, cảm giác kim loại sắc lạnh quen thuộc bỗng trở nên ghê rợn. Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ điên rồ vụt qua tâm trí Nam: anh muốn rút súng ngay lập tức, muốn kết thúc tất cả sự nhục nhã, sự phản bội này bằng một tiếng nổ chói tai.
Nhưng rồi, một sợi dây vô hình của lý trí, của những năm tháng được huấn luyện thành cảnh sát, bỗng siết chặt lấy anh. Những nguyên tắc, luật pháp, và cả bản năng nghề nghiệp cố gắng níu giữ Nam lại từ bờ vực của sự bùng nổ. Cơ thể anh run rẩy, giằng xé giữa bản năng nguyên thủy và trách nhiệm. Nam lẩm bẩm trong cổ họng, giọng nói khản đặc như bị ai đó bóp nghẹt: “Không… không thể nào…” Ánh mắt anh tràn ngập sự đau đớn tột cùng và nỗi hoài nghi không thể gọi tên.
Nam vẫn đứng đó, cơ thể run rẩy, giằng xé giữa bản năng nguyên thủy và trách nhiệm. Anh lẩm bẩm trong cổ họng, giọng nói khản đặc như bị ai đó bóp nghẹt: “Không… không thể nào…” Ánh mắt anh tràn ngập sự đau đớn tột cùng và nỗi hoài nghi không thể gọi tên.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng ngủ, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Nam và tiếng tim đập hỗn loạn của ba con người. Người đàn ông lạ, sau phút bàng hoàng chết lặng, đột ngột tìm lại được tiếng nói. Hắn vội vàng kéo tấm chăn lên che cơ thể, ánh mắt hoảng loạn dáo dác nhìn Nam.
“Anh… anh là ai?” Người đàn ông lạ lắp bắp, giọng nói hắn run rẩy, nhuốm đầy sự sợ hãi tột độ.
Nam không hề trả lời. Đôi mắt đỏ ngầu của Nam dán chặt vào Thu, như những ngọn lửa căm phẫn đang thiêu đốt. Anh không nói một lời, nhưng ánh nhìn đó còn sắc hơn bất kỳ lời buộc tội nào, cắt xé tâm can của người đối diện. Cả căn phòng dường như nín thở trước luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ Nam.
Thu, người vợ Nam đã cưới được năm năm, giờ đây co rúm lại trên giường. Cô khóc nức nở, tiếng nức nở nghẹn ngào xé toạc không khí tĩnh lặng. Thu liên tục lắc đầu, mái tóc rối bời che gần hết khuôn mặt. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Nam, chỉ biết gục mặt xuống, như muốn tan biến vào chiếc giường. Nỗi sợ hãi và sự hổ thẹn đè nặng lên cô, biến mọi lời giải thích thành vô nghĩa.
Thu cố gắng ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi tầm nhìn. Cô lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc nghẹn.
THU
(Khóc nức nở)
Nam… không phải… không phải như anh nghĩ đâu… Em xin anh… hãy nghe em nói…
Thu chìa tay về phía Nam, muốn chạm vào anh, muốn níu kéo chút hy vọng cuối cùng. Nhưng Nam lùi lại một bước, tránh né bàn tay yếu ớt của vợ. Trên khuôn mặt anh, nụ cười khẩy chua chát đến tột cùng vẽ lên, đẩy lùi mọi sự ấm áp từng có. Đôi mắt Nam ánh lên vẻ lạnh lẽo chết chóc, nhìn Thu như thể cô là một kẻ xa lạ, thậm chí là kẻ thù.
NAM
(Gằn giọng, đầy chua chát)
Cô còn muốn nói gì nữa?
Nam nhướn mày, ánh mắt quét qua thân hình co rúm của Người đàn ông lạ đang run rẩy dưới tấm chăn, rồi lại dừng lại ở Thu. Giọng Nam trầm đục, đầy sự khinh bỉ.
NAM
Tôi tận mắt thấy rồi! Cô nghĩ tôi mù sao, Thu?
Lời nói của Nam như một bản án, đóng sập mọi cánh cửa giải thích. Thu sụp đổ hoàn toàn, cơ thể cô run lên bần bật, tiếng nấc càng trở nên dữ dội hơn, không thể thốt thêm một lời nào. Người đàn ông lạ bên cạnh chỉ biết co mình lại, chết lặng vì sợ hãi, không dám nhúc nhích. Căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng khóc xé lòng của Thu và hơi thở nặng nề của Nam.
Giữa không gian chìm trong tiếng nức nở của Thu, Người đàn ông lạ nhận ra đây là cơ hội duy nhất. Anh ta liếc nhanh về phía Nam, thấy ánh mắt viên trung úy vẫn dán chặt vào Thu, đầy vẻ căm phẫn. Hít một hơi thật sâu, gã bắt đầu cựa quậy, cố gắng nhẹ nhàng luồn khỏi tấm chăn.
Từng chút một, Người đàn ông lạ trượt chân xuống giường, thân hình run rẩy dò dẫm trong bóng tối mờ ảo của căn phòng để tìm kiếm quần áo. Não bộ gã chỉ có một suy nghĩ: phải chạy trốn, càng nhanh càng tốt. Tay gã vồ vập tìm kiếm trên sàn nhà, nơi gã nhớ mang máng đã vứt chiếc quần và áo sơ mi của mình.
Trong lúc hoảng loạn, bàn chân gã vướng vào một thứ gì đó mềm mại, có lẽ là chiếc chăn khác bị rơi xuống. Gã loạng choạng, mất thăng bằng. Cả thân người đổ ập về phía trước, va mạnh vào chiếc bàn đầu giường.
RẦM!
Tiếng động lớn vang lên chát chúa khi chiếc bàn gỗ đổ kềnh, kéo theo chiếc đèn ngủ, cuốn sách và cả chiếc đồng hồ báo thức rơi lăn lóc xuống sàn. Tiếng vỡ vụn của thủy tinh và tiếng va đập khô khốc xé toạc sự im lặng đáng sợ.
Nam giật nảy mình. Đôi mắt lạnh lẽo đang nhìn Thu bỗng chốc quay phắt lại, sắc lạnh như dao găm. Anh nhìn chằm chằm vào bóng dáng lảo đảo của Người đàn ông lạ đang cố gắng đứng dậy từ đống đổ nát, quần áo vẫn chưa mặc xong, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Sự chú ý của Nam, vừa mới tập trung vào Thu, giờ đây đã hoàn toàn chuyển sang kẻ thứ ba.
Ánh mắt Nam, vừa lạnh lẽo vừa đầy căm phẫn, dán chặt vào bóng dáng Người đàn ông lạ đang lảo đảo cố gắng đứng dậy từ đống đổ nát. Khuôn mặt anh đanh lại, không còn chút dấu vết của sự tổn thương mà thay vào đó là sự sắc lạnh đến đáng sợ. Một bản năng nghề nghiệp đã ăn sâu vào máu thịt, trỗi dậy mạnh mẽ. Nam không chần chừ một giây.
Bàn tay anh lập tức di chuyển xuống thắt lưng, rút phắt khẩu K54 ra khỏi bao da. Động tác dứt khoát, nhanh gọn như một tia chớp xé ngang màn đêm. Tiếng kim loại cạch nhẹ vang lên chát chúa trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, như một lời tuyên bố đầy chết chóc.
Nòng súng đen ngòm, lạnh lẽo lập tức chĩa thẳng vào Người đàn ông lạ. Ánh mắt Nam xoáy sâu vào đối phương, không một chút khoan nhượng, không một chút cảm xúc ngoài sự cảnh giác và đe dọa tột cùng.
“Đứng yên!” Giọng Nam vang lên khô khốc, cứng nhắc, không còn chút hơi ấm nào của một người đàn ông, mà hoàn toàn là giọng của một trung úy cảnh sát hình sự đang đối mặt với tội phạm. Giọng nói mang theo sát khí lạnh lẽo, găm thẳng vào tim đối phương. “Thử bước một bước nữa xem!”
Cả căn phòng như ngừng thở. Không khí bỗng trở nên căng như dây đàn, nặng trịch bởi sự đe dọa và nỗi sợ hãi tột cùng. Người đàn ông lạ, với quần áo xộc xệch, cơ thể run rẩy như cầy sấy, cứng đờ tại chỗ. Anh ta nhìn chằm chằm vào họng súng đen ngòm, rồi lại nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, đầy chết chóc của Nam, biết rằng chỉ một cử động sai lầm cũng có thể kết thúc mọi thứ ngay lập tức. Thu, vẫn còn quỳ dưới sàn, bật khóc nức nở, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng kinh hoàng, cổ họng như bị bóp nghẹt, không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Nam giữ nguyên tư thế, khẩu súng không hề xê dịch, ánh mắt găm chặt vào Người đàn ông lạ, chờ đợi một phản ứng.
Cả căn phòng vẫn chìm trong không khí nặng nề đến nghẹt thở. Họng súng K54 của Nam vẫn găm chặt vào Người đàn ông lạ, không một chút xê dịch. Ánh mắt anh sắc lạnh, vô cảm, như một cỗ máy được lập trình để thực thi công lý. Người đàn ông lạ run rẩy bần bật, đôi mắt dán chặt vào họng súng đen ngòm, không dám cử động.
Đúng lúc đó, Thu như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng kinh hoàng. Một tiếng thét xé lòng bật ra khỏi cổ họng cô, khàn đặc và đầy tuyệt vọng. “Không! Nam, xin anh! Đừng mà!”
Cô hoảng sợ tột độ, không chút do dự, lao ra khỏi vị trí đang quỳ, nhanh như một mũi tên xé gió. Chiếc váy ngủ đã nhàu nát quấn lấy thân thể cô khi cô bổ nhào tới, ôm chặt lấy đôi chân Nam. Những ngón tay cô bấu víu vào ống quần anh, siết chặt, run rẩy. Nước mắt chảy giàn giụa trên khuôn mặt, làm nhòe đi lớp trang điểm còn sót lại. Khuôn mặt cô méo mó vì sợ hãi, vì sự tuyệt vọng tột cùng.
“Đừng mà, Nam! Xin anh! Đừng!” Giọng Thu nấc nghẹn, từng lời như van xin, cầu khẩn. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ nhìn lên anh, cố gắng níu kéo chút lý trí còn sót lại của người chồng mà cô đã từng yêu thương. “Anh là cảnh sát… anh không thể làm thế! Xin anh, vì em… vì chúng ta!”
Nam vẫn đứng sững, khẩu súng không hề hạ xuống, ánh mắt vẫn găm chặt vào Người đàn ông lạ. Toàn thân anh căng cứng, như một bức tượng đá. Đôi vai anh hơi nhún lại khi cảm nhận sức nặng và sự bấu víu tuyệt vọng từ vòng tay Thu. Anh không nhìn xuống cô, nhưng hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Người đàn ông lạ, nhìn thấy cảnh tượng đó, lại càng hoảng sợ, nhưng cũng nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh. Anh ta vẫn bất động, không dám chớp mắt, cố gắng hít thở thật sâu để trấn tĩnh.
Thu gào khóc, dùng hết sức bình sinh để ôm ghì lấy chân Nam, như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất trong cơn bão tố này. “Làm ơn đi, Nam! Anh nghe em nói đi! Chúng ta có thể giải quyết mà! Đừng làm chuyện dại dột!”
Nam nhìn xuống người vợ anh từng yêu thương hết mực. Thu vẫn đang gục dưới chân anh, ôm chặt lấy ống quần, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt và sự sợ hãi tột độ. Cô không còn là Thu mà anh biết, không còn là người con gái dịu dàng, hiền thục anh đã chọn làm vợ cách đây năm năm. Giờ đây, cô đang cố gắng bảo vệ kẻ đã phá nát gia đình anh, kẻ đã biến căn nhà nhỏ thành địa ngục, biến trái tim anh thành tro bụi.
Một luồng đau đớn đến tột cùng xé toạc lồng ngực Nam. Cảm giác bị phản bội, bị sỉ nhục dâng trào, đốt cháy từng thớ thịt. Lý trí anh gào thét về công lý, về sự trừng phạt. Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần cảm xúc vẫn run rẩy trước hình ảnh người vợ đang quỳ lạy. Cô ta vì hắn mà van xin anh. Cô ta đang bảo vệ hắn. Điều đó còn đau đớn hơn cả vết dao cứa vào tim.
Đôi vai Nam run rẩy nhè nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn thịnh nộ đang cuộn trào bên trong. Anh hít một hơi thật sâu, tiếng thở dốc nặng nề. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Thu, giờ đây không còn sự dịu dàng hay tình yêu, chỉ còn lại sự căm ghét và phẫn nộ. Bàn tay anh siết chặt khẩu súng, khớp ngón tay trắng bệch.
“Buông tôi ra!” Giọng Nam gằn lên, khàn đặc và đầy gai góc, như thể anh đang cố gắng nuốt xuống tất cả sự đau đớn và phẫn uất. “Tránh ra!”
Thu giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe mở to. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo trong giọng nói của Nam, một sự lạnh lẽo chưa từng có. Nhưng cô vẫn không buông, ngược lại, cô ôm chặt hơn, tuyệt vọng.
“Không! Nam, xin anh! Anh không thể làm thế! Anh không phải là người như vậy!” Thu nức nở, nước mắt tuôn như suối.
Nam nghiến răng ken két, toàn thân căng cứng. Anh gồng mình lên, cố gắng giật chân ra khỏi vòng tay bấu víu của Thu. Hắn, người đàn ông lạ kia, vẫn đang run rẩy, bất động, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ một sự khinh bỉ và thách thức mờ nhạt khi nhìn vào sự giằng co của hai vợ chồng. Điều đó càng làm ngọn lửa trong Nam bùng lên dữ dội.
“BUÔNG TÔI RA! TAO NÓI BUÔNG RA NGAY!” Nam hét lên, như một tiếng gầm của dã thú bị thương, vang vọng khắp căn phòng ngủ tối tăm. Anh giật mạnh chân mình.
Thu loạng choạng mất thăng bằng, đổ sụp xuống sàn nhà, tiếng va chạm khô khốc. Cô ta vẫn ôm chặt lấy ống quần Nam, nhưng lực đã yếu đi nhiều. Nam lùi lại một bước, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào Người đàn ông lạ.
Người đàn ông lạ vẫn bất động, ánh đèn mờ ảo trong phòng ngủ hắt lên khuôn mặt hắn, lộ rõ những đường nét nhợt nhạt và hốc hác. Đôi mắt hắn dáo dác nhìn Thu đang nằm vật vã dưới sàn, rồi chuyển sang Nam, người đang đứng sừng sững như một pho tượng đá giận dữ. Vẻ mặt hắn lúc này không còn sự khinh bỉ hay thách thức mờ nhạt như trước, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, trộn lẫn với một chút gì đó của sự tuyệt vọng, sự bất lực đến đáng thương. Hắn nuốt khan, cổ họng ướt một cách khó nhọc.
“Thu… em…” Người đàn ông lạ lắp bắp, giọng nói run rẩy, khàn đặc như bị bóp nghẹt.
Chỉ một câu nói đơn giản, chỉ một âm thanh quen thuộc đến giật mình, nhưng nó như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tai Nam. Anh sững sờ. Giọng nói này… quen thuộc quá. Quá quen thuộc để có thể nhầm lẫn. Nam giật mình, toàn thân cứng đờ. Anh nheo mắt nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt Người đàn ông lạ, từng đường nét, từng góc cạnh. Dù bị che khuất bởi bóng tối và sự sợ hãi, dù đã có phần thay đổi theo thời gian, nhưng Nam vẫn nhận ra. Không thể nào. Không thể nào là hắn. Một cảm giác ghê sợ, lạnh lẽo hơn cả cái chết từ từ dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực Nam.
Nam nheo mắt, những tia sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên khuôn mặt Người đàn ông lạ. Từng đường nét, từng vết sẹo mờ trên gò má, đôi mắt trũng sâu quen thuộc đến ám ảnh. Anh run rẩy, khẩu súng trong tay suýt chút nữa rơi xuống. Tim Nam thắt lại, một cơn đau buốt xé nát lồng ngực. Hắn không thể nào…
Đó không ai khác, chính là Hùng. Hùng, người đồng đội cũ, người anh em thân thiết đã cùng anh vào sinh ra tử trong những chuyên án nguy hiểm nhất. Hùng, người mà Nam đã từng tin tưởng tuyệt đối, từng coi như ruột thịt. Hùng, người đã từng hứa sẽ luôn đứng sau lưng bảo vệ Nam, và Thu.
“Hùng… mày sao có thể…?” Nam rên rỉ, giọng nói bật ra như một tiếng thét bị bóp nghẹt, đầy sự bàng hoàng và đau đớn tột cùng. Khẩu súng trong tay anh hơi chùng xuống, sự tức giận tột cùng hòa lẫn với nỗi đau đớn tột cùng, một sự phản bội không thể nào chấp nhận. Đôi mắt Nam trừng trừng nhìn Hùng, chúng rực lên ngọn lửa giận dữ và cả sự vỡ nát.
Hùng, dưới cái nhìn đó, toàn thân đông cứng. Sự sợ hãi hiện rõ mồn một trên khuôn mặt hắn, nay đã hoàn toàn bị lột trần. Hắn biết, mọi chuyện đã kết thúc. Không còn đường lui.
Thu nằm dưới sàn, cố gắng ngước nhìn lên. Cô ta đã chứng kiến tất cả. Nỗi sợ hãi tột độ của Nam khi nhận ra kẻ phản bội, sự tan nát trong đôi mắt anh. Giờ đây, khuôn mặt Thu cũng tái nhợt, sự hối hận và tuyệt vọng bủa vây lấy cô.
“Nam… không phải như anh nghĩ…” Hùng lắp bắp, nhưng lời biện minh đã quá muộn màng, yếu ớt và vô nghĩa.
Nam không nghe thấy gì nữa. Trong đầu anh chỉ vang vọng một câu hỏi: “Tại sao?” Tại sao lại là Hùng? Tại sao lại là người anh em thân thiết nhất? Và tại sao, lại là Thu? Anh siết chặt khẩu súng, nhưng không phải hướng về Hùng, mà hướng về khoảng không vô định. Cả thế giới của Nam dường như đang sụp đổ ngay trước mắt anh, không một tiếng động.
Nam vẫn đứng sững, khẩu súng trong tay anh run rẩy bần bật, nhưng anh không còn biết mình đang chĩa nó vào đâu nữa. Cả thế giới trước mắt Nam xoay chuyển, đổ nát. Hùng, thấy mình hoàn toàn bị lột trần dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cúi gằm mặt xuống, đôi vai run lên từng đợt. Từng thớ thịt trên khuôn mặt Nam co giật vì sự đau đớn tột cùng, sự phản bội này nghiền nát anh từ bên trong.
“Nam… tôi xin lỗi…” Hùng thốt lên, giọng nói khản đặc như bị ai bóp nghẹt, đầy sự tuyệt vọng và hèn nhát. “Mọi chuyện… không như anh nghĩ đâu, Nam…”
Thu, vẫn đang ôm chặt lấy ống quần Nam, cô gục đầu vào chân anh, những tiếng nức nở xé lòng. Cô muốn nói, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ, chỉ còn lại những âm thanh đau đớn.
“Em xin anh…” Thu cố gắng thều thào, từng tiếng bật ra khó nhọc giữa những cơn nấc. “Không phải… không phải như vậy đâu… anh Nam…”
Nước mắt cô ướt đẫm trên lớp vải quần, Nam cảm nhận được sự lạnh lẽo của nỗi đau đang thấm dần vào da thịt. Anh nhìn xuống Thu, đôi mắt ráo hoảnh, trống rỗng. Mọi lời biện minh giờ đây chỉ là những nhát dao xoáy sâu thêm vào vết thương không thể lành. Nam không nói một lời nào. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác.
Một luồng sức lực bỗng dội về, mạnh mẽ như một cú sốc điện. Nam giật mạnh chân, gạt Thu văng sang một bên. Cô ngã dúi dụi xuống sàn nhà lạnh lẽo, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Khẩu súng trong tay Nam giờ đây không còn run rẩy, thay vào đó là sự lạnh lẽo và chắc chắn đến đáng sợ. Anh bước từng bước nặng nề, dứt khoát về phía Hùng. Mỗi bước chân là một nhát búa giáng mạnh vào sự kiềm chế cuối cùng. Ánh mắt Nam rực lửa giận dữ, hằn lên những tia máu đỏ ngầu, xoáy thẳng vào đôi mắt đang tránh né của Hùng.
Hùng rụt người lại, cố gắng lùi về phía đầu giường khi Nam tiến đến. Không một lời nói, Nam vung tay, khẩu súng kề sát thái dương Hùng, lạnh ngắt và chết chóc. Hùng cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại. Anh ta cảm nhận được nòng súng sắt lạnh in sâu vào da thịt, và mùi thuốc súng thoang thoảng từ viên đạn chưa nổ.
“Nói!” Giọng Nam vang lên khô khốc, trầm đục, như tiếng đá tảng va vào nhau. Từng chữ như nghiến qua kẽ răng, chứa đựng cả một vực sâu của sự phẫn nộ và đau đớn. “Nói hết mọi chuyện ngay!” Nam nhấn mạnh nòng súng, Hùng rên lên khe khẽ. “Tại sao mày lại ở đây với vợ tao?” Nam gằn giọng, ánh mắt không rời khỏi Hùng, sẵn sàng bóp cò bất cứ lúc nào. Sự im lặng trong phòng ngủ lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào. Thu nằm dưới đất, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, cô không dám thốt lên một lời.
Sự im lặng đáng sợ giằng xé không khí. Thu, ánh mắt tuyệt vọng nhìn khẩu súng lạnh lẽo đang kề sát thái dương Hùng, nỗi sợ hãi tột độ vặn xoắn ruột gan. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Một tiếng thét xé lòng bỗng bật ra, vang vọng khắp căn phòng, át đi mọi sự tĩnh lặng chết chóc.
“Nam!” Thu gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi, từng từ như bị xé toạc ra khỏi lồng ngực. “Chúng em làm vậy là vì con của chúng ta! Em muốn có con!”
Lời thú nhận kinh hoàng ấy như một cú sét đánh ngang tai Nam. Bộ não anh đình trệ, mọi suy nghĩ, mọi cơn giận dữ, mọi sự đau đớn như đóng băng lại. “Con của chúng ta?” Anh lặp lại, giọng nói chỉ còn là tiếng thì thầm vô nghĩa, ánh mắt trống rỗng. Khẩu súng trong tay Nam, từng chắc chắn và lạnh lẽo, giờ đây trở nên nặng trịch, vô lực. Các ngón tay anh dần buông lỏng. TIẾNG KIM LOẠI CHÁT CHÚA VANG LÊN, khẩu súng rơi xuống sàn gỗ, tạo ra một tiếng động chát chúa, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến rợn người. Nó lăn vài vòng rồi nằm im lìm, lạnh lẽo, như một vật vô tri giữa biển cảm xúc hỗn loạn. Nam đứng chết lặng, đôi mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh.
Nam đứng chết lặng, đôi mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Cả thế giới dưới chân Nam như sụp đổ. Anh từ từ đảo ánh mắt vô hồn từ khẩu súng nằm chỏng chơ dưới sàn lên khuôn mặt Thu. Vợ anh, người anh tin tưởng hơn cả tính mạng mình, đang run rẩy, nước mắt giàn giụa. Rồi ánh mắt Nam dịch chuyển sang Hùng, gã đàn ông lạ mặt đang nằm co ro, vẫn còn sống sót sau phát đạn chỉ sượt qua.
Lời nói của Thu cứ thế văng vẳng trong đầu Nam, lặp đi lặp lại như một lưỡi dao cứa vào tâm can anh: “Con của chúng ta… Con của chúng ta!” Bộ não trung úy cảnh sát quay cuồng dữ dội, cố gắng ghép nối những mảnh vụn của sự thật. Con của chúng ta? Anh không thể nào tin được điều mình vừa nghe. Năm năm kết hôn, năm năm đối mặt với những lời xì xầm về hiếm muộn, và giờ đây, trong căn phòng ngủ chất chồng sự phản bội này, anh lại nghe được điều đó.
Một dòng nước nóng bỏng bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt người cảnh sát cứng rắn, làm nhòe đi tầm nhìn của anh. Nam lảo đảo, như sắp ngã quỵ. Anh đưa tay chạm vào má, cảm nhận sự ẩm ướt của những giọt nước mắt, thứ mà anh tưởng chừng đã chai sạn từ lâu. Tiếng thì thầm yếu ớt thoát ra khỏi cổ họng Nam, vỡ vụn trong không gian đặc quánh: “Con… của chúng ta…? Thật sao…?”
Nam khuỵu gối xuống, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Khắp cơ thể Nam run rẩy bần bật, anh không thể tin vào những lời Hùng vừa nói. Hùng, người đang nằm co ro dưới sàn, ngước nhìn Nam bằng ánh mắt đầy tội lỗi, rồi lại cúi gằm mặt xuống. Giọng anh ta vẫn còn yếu ớt, nhưng từng từ lại như những nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực Nam.
“Nam… Thu… Thu không thể mang thai…” Hùng bắt đầu, giọng nói anh ta run rẩy đến nỗi gần như không thể nghe rõ. Anh ta ho khan một tiếng, cố gắng lấy lại hơi, nhưng sự hối lỗi và nỗi sợ hãi đã lấn át. “Chúng tôi… chúng tôi đã tìm đến phương pháp thụ tinh nhân tạo… và cần… cần mẫu…”
Hùng không dám nói hết câu, nhưng ý nghĩa đã quá rõ ràng. Nam sụp đổ hoàn toàn, cơ thể anh gục xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh đưa hai tay ôm lấy đầu, mái tóc rối bù che đi gương mặt đã biến dạng vì đau khổ. Tiếng nức nở bật ra từ lồng ngực anh, không còn là những giọt nước mắt lặng thầm mà là tiếng gào thét vô vọng từ sâu thẳm tâm hồn. Thu nhìn Nam, nước mắt giàn giụa, cô muốn chạy đến ôm anh, muốn giải thích, nhưng cơ thể cô cứng đờ, đôi chân không thể nhúc nhích. Cả căn phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dốc và những tiếng nấc nghẹn của ba con người đang chìm đắm trong bi kịch do chính họ tạo ra.
Ánh đèn đêm vẫn hắt hiu rọi qua khung cửa sổ, in bóng những chiếc cây rung rinh trong gió. Căn phòng ngủ, nơi từng là tổ ấm của tình yêu và những giấc mơ ngọt ngào, giờ đây tan hoang như một chiến trường. Mỗi mảnh vỡ của sự thật, mỗi lời thú tội, đều là một vết thương hằn sâu vào linh hồn những người ở lại. Nam gục ngã, không chỉ vì sự phản bội mà vì sự thật nghiệt ngã về một khao khát, một nỗi đau giấu kín bấy lâu. Thu đứng đó, gánh chịu tất cả ánh nhìn phán xét và nỗi ân hận tột cùng, biết rằng con đường hàn gắn giờ đây xa vời vợi. Còn Hùng, anh ta nằm đó, một kẻ tội đồ đáng thương hại, vật vã với cái giá phải trả cho hành động sai lầm của mình. Cuộc đời vốn dĩ không đơn giản như những chuyên án Nam từng phá. Những mảnh vỡ của hạnh phúc, của hy vọng, giờ đây vương vãi khắp nơi, tựa như những mảnh gương vỡ không thể nào hàn gắn. Nhưng trong cái đống đổ nát ấy, có lẽ, sẽ có một tia sáng le lói, một khởi đầu mới cho sự thấu hiểu, cho sự tha thứ, hoặc chỉ đơn giản là sự chấp nhận nghiệt ngã của số phận. Bởi lẽ, đau khổ đôi khi cũng là một cách để con người học cách sống tiếp, học cách yêu thương một cách khác, sâu sắc hơn, bao dung hơn. Thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành, dẫu vết sẹo có thể sẽ mãi còn đó. Và có thể, trong một tương lai xa xăm, một bình yên không trọn vẹn sẽ lại tìm về với những con người đã từng lạc lối trong mê cung của dục vọng và khao khát.

