𝐓𝐮̛̀ 𝐁𝐚̆́𝐜 𝐯𝐚̀𝐨 𝐬𝐚̀𝐢 𝐆𝐨̀𝐧 𝐜𝐡𝐚̆𝐦 𝐜𝐡𝐚́𝐮 𝐬𝐮𝐨̂́𝐭 𝟖 𝐧𝐚̆𝐦, 𝐭𝐢𝐞̂𝐮 𝐡𝐞̂́𝐭 𝐭 𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐥𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐡𝐮̛𝐮, 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 “𝐝𝐚𝐧𝐡 𝐛𝐚̣ đ𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐡𝐨𝐚̣𝐢” 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐨𝐧 𝐝𝐚̂𝐮 𝐥𝐮̛𝐮 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 đ𝐮́𝐧𝐠 𝟐 𝐜𝐡𝐮̛̃, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐥𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐮̛́𝐜 𝐯𝐞̂̀ 𝐪𝐮𝐞̂ Bà Lan, 65 tuổi, quê ở một làng nhỏ. Năm 57 tuổi bà nghỉ hưu với lương 8 triệu đồng mỗi tháng – số t iền mà hồi đó bà và ông nhà tính sẽ dành đi chùa Hương, đi Đà Lạt, rồi về nuôi mấy con gà, sống chậm cho hết phần đời còn lại. Thế mà một buổi chiều cuối năm 2017, con trai cả – anh Hải – gọi điện từ Sài Gòn: “Mẹ ơi, vợ con mới sinh thằng Bin, hai vợ chồng đi làm không ai trông con đây? Mẹ lên giúp con vài năm thôi, khi thằng cu vào lớp Một mẹ về.” Ông nhà bà nghe xong chỉ nói một câu: “Thôi bà đi đi, ông ở nhà được. Cháu đích tôn, không giúp thì ai giúp.” Bà khóc, nhưng vẫn xách vali lên tàu thống nhất vào Nam. Ngày đầu tiên đến nhà, chị Hạnh – con dâu – cười ngọt: “Mẹ lên rồi con mừng quá! Phòng con dọn sẵn cho mẹ đây ạ.” Nghe tiếng “mẹ” ngọt lịm ấy, bà Lan nghĩ bụng: “Con bé này được, chắc mình ở đây cũng vui.” Thế là tám năm trôi qua như một cái chớp mắt. Bà dậy lúc 5 giờ sáng nấu phở, gói bánh, giặt đồ cho cháu, chiều đón cháu tan học, tối nấu cơm, rửa bát, lau nhà. T iền lương hưu 8 triệu bà đổ hết vào tủ lạnh nhà con: mua sữa ngoại cho cháu, mua thịt bò Úc cho con dâu tẩm bổ, mua quần áo mới cho con trai. Chị Hạnh có đưa t iền chợ, bà gạo, bà đều xua tay: “Mẹ để dành t iền này cũng là để lại cho các con, mẹ tiêu trước cũng được.” Cuối tuần bà nấu mâm cơm thật to mời bố mẹ đẻ chị Hạnh từ Long An lên chơi. Bố chị Hạnh bị tai biến nằm một chỗ, mẹ thì bán vé số, nhà khó. Bà Lan mua quà, mua trái cây, mua cả con gà sống về làm sạch rồi nấu cháo cho ông thông gia ăn. Trong mâm cơm hôm ấy, mẹ chị Hạnh cười: “Trời ơi chị Lan chăm cháu nhà tôi còn hơn osin năm sao!” Chị Hạnh tiếp lời ngay: “Mẹ chồng con đúng là osin không lương ấy mẹ ạ. Lương hưu 8 triệu mẹ chồng con đổ hết vào nhà con, ngày nào cũng dọn dẹp nấu nướng. Từ ngày có mẹ chồng, con đúng là trúng số!” Một hôm, điện thoại bà bị hỏng, bà mượn điện thoại con dâu gọi về cho ông nhà, vô tình thấy tên mình trong máy con… Bạn xem câu chuyện tại bình luận 👇👇👇
Bàn tay bà Lan run rẩy khi bà vội vàng đặt điện thoại của Hạnh xuống. Trái tim bà đập thình thịch, một cảm giác ghê sợ lạnh lẽo bao trùm. Bà cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, giả vờ trả lại điện thoại và lẩm bẩm, “Điện thoại mẹ sửa xong rồi, cảm ơn con,” nhưng tâm trí bà đang quay cuồng với hai chữ vừa thấy – “Bà giúp việc”. Bà Lan nhìn Hạnh, nụ cười vẫn nở trên môi người con dâu, nhưng trong mắt bà giờ đây là sự hoài nghi. Bà tự hỏi, tại sao Hạnh lại lưu tên mình như vậy? Chẳng phải bà đã dành trọn 8 năm thanh xuân, vắt kiệt cả tiền lương hưu để chăm sóc cho gia đình này, từ thằng Bin đến cả bố mẹ vợ của Hạnh ở Long An? Bà đã làm tất cả, hy sinh tất cả, chỉ để đổi lấy cái danh “Bà giúp việc” trong điện thoại của con dâu? Bà Lan bước vội ra khỏi phòng khách, đi thẳng vào căn bếp quen thuộc. Đôi bàn tay vốn dẻo dai với việc nấu nướng giờ đây lại run rẩy. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mông lung. Sài Gòn ồn ào, náo nhiệt bỗng trở nên xa lạ và lạnh lẽo. Bà nhớ về quê nhà, về những ngày tháng bình yên trước khi lên đây. Hai chữ “Bà giúp việc” cứ lặp đi lặp lại trong đầu bà, như một vết dao cứa vào tim. Bà không tin nổi vào mắt mình, vào những gì mình đã thấy. Bao nhiêu năm cống hiến, bao nhiêu sự hy sinh giờ đây lại bị gói gọn trong hai chữ tầm thường, vô cảm ấy. Bà Lan ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Cảm giác bị tổn thương, bị xem thường dâng lên nghẹn đắng.
BÀ LAN ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ trong bếp, hai tay ôm lấy đầu. Nước mắt bà tuôn rơi, mặn chát. Cảm giác bị tổn thương, bị xem thường dâng lên nghẹn đắng. Hai chữ “Bà giúp việc” cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, như những nhát dao cứa vào tim. Bà nhớ lại 8 năm trời, từ ngày anh Hải gọi điện nhờ lên Sài Gòn, bà đã gác lại cuộc sống ở làng nhỏ, gác lại cả những dự định về hưu an nhàn để chăm sóc cho thằng Bin. Bà đã làm tất cả: nấu phở, gói bánh, giặt đồ, đón cháu, nấu cơm, rửa bát, lau nhà. Bà đã dùng hết số tiền lương hưu 8 triệu đồng mỗi tháng để mua sữa ngoại, thịt bò Úc, quần áo mới cho cả gia đình con. Bà còn chu cấp cho cả bố mẹ chị Hạnh ở Long An. Bà đã hy sinh tuổi già, sức khỏe, tất cả cho gia đình này, chỉ để đổi lấy cái danh “Bà giúp việc” trong điện thoại của con dâu.
Bà Lan ngẩng đầu, nhìn quanh căn bếp quen thuộc. Bàn tay bà run rẩy đặt lên chiếc khăn lau bếp. Bà thầm hỏi, liệu có phải bà đã làm gì sai? Hay chỉ đơn giản là bà chưa bao giờ được coi là một người trong nhà, là mẹ chồng, là bà nội? Hạnh, con dâu bà, từng có lúc ngọt ngào gọi bà là “mẹ”, nhưng giờ đây, chỉ còn là “2 chữ” trong danh bạ. Cái tên “osin không lương”, “osin năm sao” mà Hạnh và mẹ vợ từng buông ra, giờ đây hiện lên rõ mồn một, khắc sâu vào tâm can bà. Bà Lan đưa tay quệt vội những giọt nước mắt. Bà không thể cứ ngồi đây mà khóc lóc. Bà đã làm tất cả vì gia đình này, bà xứng đáng được tôn trọng. Bà đứng dậy, dứt khoát. Bà sẽ không để ai có quyền xem thường mình nữa. Bà nhìn ra cửa sổ, ánh mắt kiên quyết hơn. Sài Gòn vẫn ồn ào, nhưng trong lòng bà đã có một quyết định.
Bà Lan đứng thẳng dậy, bỏ lại nỗi tủi thân trong bếp. Ánh mắt bà nhìn thẳng về phía trước, nơi có cánh cửa kính đón ánh nắng ban mai. Nắng Sài Gòn vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, nó không còn làm bà ấm áp. Thay vào đó, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ bên trong. Bà nhớ lại những lần Hạnh vội vàng cất điện thoại khi bà đến gần, nhớ lại cái cách con dâu nói chuyện với chồng, giọng điệu đầy hàm ý, như đang báo cáo tình hình một “nhân viên”.
Bà Lan bước ra khỏi bếp, bước chân chậm rãi nhưng đầy kiên quyết. Bà không còn là người mẹ chồng dễ dãi, không còn là bà nội hết lòng vì cháu. Bà đã nhìn thấy rõ bản chất đằng sau nụ cười ngọt lịm của Hạnh. Cái nụ cười ấy giờ đây hiện lên thật giả tạo, ẩn chứa sự khinh thường mà trước đây bà quá đỗi tin tưởng nên đã bỏ qua. Bà cảm thấy mình như một người ngoài, đang cố gắng tồn tại trong chính ngôi nhà mình đã dành cả thanh xuân để xây dựng.
Bà ghé mắt nhìn sang phòng khách. Anh Hải đang ngồi đọc báo, gương mặt đăm chiêu. Thằng Bin, cháu nội bà, vẫn say giấc nồng trên chiếc ghế sofa êm ái. Bà liếc nhìn Hạnh, đang bận rộn với điện thoại trên bàn ăn. Hạnh khẽ ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của bà. Nụ cười quen thuộc lại nở trên môi con dâu.
HẠNH
(Giọng ngọt ngào)
Sao vậy mẹ? Mẹ dậy sớm thế.
Bà Lan chỉ mỉm cười nhạt. Bà không còn muốn đáp lại sự ngọt ngào giả tạo ấy.
BÀ LAN
Tôi cứ dậy sớm thôi.
Hạnh dường như nhận ra điều gì đó khác lạ trong giọng nói của bà. Cô ta khẽ cau mày, rồi lại quay về với chiếc điện thoại. Bà Lan quan sát tất cả, từ ánh mắt của Hạnh, đến cách cô ta vô thức siết chặt chiếc điện thoại. Mọi thứ đều hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Bà thận trọng trong từng cử động, như thể mọi hành động của mình đều đang bị soi mói, đánh giá.
Bà Lan quay lưng lại, bước về phía căn phòng mình đang ở. Bà cần thời gian suy nghĩ. Bà đã làm tất cả vì gia đình này, bà xứng đáng nhận được sự tôn trọng, không phải là cái danh “osin năm sao” hay “2 chữ” trong điện thoại. Sài Gòn vẫn ồn ào ngoài kia, nhưng trong căn phòng nhỏ này, Bà Lan đang bắt đầu một cuộc chiến mới. Cuộc chiến giành lại phẩm giá và sự tôn trọng cho chính mình.
Bà Lan bước nhanh vào căn phòng nhỏ của mình, cánh cửa khép lại sau lưng, ngăn cách bà với thế giới ồn ào và giả tạo bên ngoài. Bà ngồi phịch xuống giường, hơi thở dồn dập. Mắt bà nhìn trân trân vào bức tường đối diện, nơi có tấm ảnh gia đình cũ kỹ bà mang theo từ quê. Nụ cười trên ảnh là nụ cười chân thật, nụ cười của một thời vô tư, không vướng bận.
Hạnh nói câu đó đã lâu, nhưng giờ đây nó vang vọng trong tâm trí bà như một tiếng chuông báo động. “Mẹ chồng con đúng là osin không lương ấy mẹ ạ”. Lời nói ấy như một nhát dao cứa vào tim. Bà Lan đã từng nghĩ đó chỉ là lời nói đùa của con dâu, một chút bộc bạch vui vẻ. Nhưng bây giờ, khi bà nhìn lại suốt tám năm qua, mọi thứ hiện lên rõ ràng đến đau lòng.
Bà nhớ lại những ngày đầu tiên lên Sài Gòn, khi thằng Bin còn bé bỏng. Bà đã tự nguyện ở lại, lo toan mọi thứ từ chuyện ăn uống, giặt giũ đến việc đón đưa cháu đi học. Anh Hải bận rộn, Hạnh cũng công việc căng thẳng, bà không muốn làm phiền con. Lương hưu 8 triệu đồng mỗi tháng, bà dè sẻn từng đồng, dùng phần lớn để mua sữa ngoại, thịt bò Úc, quần áo mới cho gia đình con, cho thằng Bin. Bà luôn nghĩ mình là một người mẹ, một người bà chu đáo, yêu thương.
Nhưng Hạnh lại nhìn bà như thế nào? Trong điện thoại, Hạnh lưu tên bà là “2 chữ”. Hai chữ, thay vì là “mẹ”, là “mẹ chồng”. Một sự lạnh lùng đến vô cảm. Bà tự hỏi, mình đã làm gì sai? Bà đã hy sinh cả tuổi già, rời xa quê hương, bỏ lại những thú vui tuổi hưu như đi Chùa Hương, đi Đà Lạt mà bà hằng mơ ước, để đến đây làm người hầu không công.
Nước mắt bà Lan bắt đầu trào ra. Không phải là giọt nước mắt tủi thân thông thường, mà là sự phẫn uất, nhục nhã. Bà cảm thấy mình bị biến thành một món đồ tiêu dùng, một “osin năm sao” theo lời mẹ vợ Hạnh, một người chỉ có nhiệm vụ phục vụ mà không có quyền đòi hỏi sự tôn trọng. Bà đã từng tự hào về việc mình có thể tự lo cho bản thân, nhưng giờ
bà giờ đây cảm thấy mình chỉ là một vật cản, một người thừa trong chính ngôi nhà mà bà đã đổ bao tâm huyết.
Nước mắt bà Lan vẫn tuôn rơi, mặn chát và đắng nghét. Tám năm! Tám năm bà hy sinh tuổi già, sức khỏe, rời xa quê làng nhỏ thân thương, bỏ lại sau lưng ông nhà hiền lành và những mong ước tuổi hưu giản dị như được ngắm nhìn Chùa Hương hay dạo bước ở Đà Lạt. Tất cả những điều đó bà đã dứt khoát gạt bỏ để lên Sài Gòn, phụng dưỡng con trai, chăm sóc cháu đích tôn.
Anh Hải gọi điện nhờ bà lên Sài Gòn cuối năm 2017, khi thằng Bin mới chập chững biết đi. Bà đã vui vẻ nhận lời, nghĩ rằng mình sẽ được gần gũi con cháu, được bù đắp những tháng ngày xa cách. Bà hăng hái bắt tay vào công việc, từ nấu những bữa cơm ngon lành, gói những chiếc bánh thơm phức, giặt giũ quần áo cho cả nhà, đến đón đưa thằng Bin đi học, dạy cháu học bài.
Bà Lan nhớ lại những lần mình dè sẻn từng đồng tiền lương hưu ít ỏi 8 triệu đồng mỗi tháng. Bà không dám mua sắm cho bản thân, không dám ăn ngon mặc đẹp. Thay vào đó, bà dành dụm, chắt chiu để mua những hộp sữa ngoại đắt tiền, những miếng thịt bò Úc hảo hạng cho thằng Bin khỏe mạnh, cho gia đình con trai có bữa ăn tươm tất. Bà mua cho Hạnh những bộ quần áo mới, cho anh Hải những chiếc cà vạt ưng ý. Bà nghĩ, chỉ cần con cháu khỏe mạnh, vui vẻ là bà hạnh phúc.
Nhưng giờ đây, khi nghe Hạnh gọi mình là “2 chữ” trong danh bạ điện thoại, bà Lan mới vỡ lẽ. Hai chữ đó là gì? Là sự khinh miệt? Là sự coi thường? Là cách mà con dâu đối xử với người đã hy sinh cả cuộc đời vì gia đình nó? Bà cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Bà không còn là “mẹ” hay “mẹ chồng” trong mắt Hạnh nữa rồi. Bà chỉ là một “osin không lương”, một “osin năm sao” như cách mẹ đẻ của Hạnh vẫn hay gọi bà mỗi khi có dịp.
Cái cảm giác tủi thân, bị phản bội cứ thế dâng lên như sóng thần. Tám năm tuổi già, số tiền lương hưu cuối đời, bao nhiêu hy sinh, bao nhiêu tình thương, tất cả cứ thế tan biến, bị quy đổi thành hai chữ lạnh lùng và vô nghĩa. Bà Lan nhìn vào bức ảnh gia đình trên tường, nụ cười của mình ngày xưa giờ đây trông thật ngây ngô và đáng thương.
Bà nghĩ đến ông nhà, chồng bà, đang ở quê. Chắc ông sẽ đau lòng lắm nếu biết chuyện này. Ông luôn tự hào về sự chu đáo, tình cảm của vợ. Ông chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị đối xử như vậy. Bà muốn gọi điện về cho ông, muốn khóc lóc kể lể tất cả, nhưng rồi bà lại thôi. Bà không muốn ông phải lo lắng, không muốn ông thêm buồn phiền.
Bà Lan siết chặt bàn tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói. Cơn đau ấy không thể nào xoa dịu được nỗi đau trong tim bà. Bà cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, một người hầu tận tụy nhưng không bao giờ được công nhận. Tất cả những gì bà làm, tất cả những gì bà hy sinh, giờ đây đều trở thành vô nghĩa.
BÀ LAN siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói. Cơn đau ấy không thể nào xoa dịu được nỗi đau trong tim bà. Bà cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, một người hầu tận tụy nhưng không bao giờ được công nhận. Tất cả những gì bà làm, tất cả những gì bà hy sinh, giờ đây đều trở thành vô nghĩa. Bà đứng dậy khỏi bàn ăn, đôi chân run rẩy.
CHỊ HẠNH vẫn đang say sưa kể về công việc, về những kế hoạch mua sắm, hoàn toàn không để ý đến biểu hiện khác lạ của mẹ chồng.
CHỊ HẠNH
(Vui vẻ)
…Em tính sang tuần rủ mẹ em lên Sài Gòn chơi vài hôm, tiện thể bà cũng muốn xem thằng Bin thế nào. Mà mẹ ơi, lát nữa mẹ Lan đi chợ nhớ mua cho Bin thêm mấy hộp sữa ngoại loại đó nhé, với cả thịt bò Úc nữa. Dạo này nó ăn như thổi ấy, lớn
BÀ LAN đứng sững lại giữa nhà bếp, tay bà vẫn còn dính một ít bột bánh. Lời chị Hạnh nói như những nhát dao cứa vào tim bà. “Mẹ ơi, lát nữa mẹ Lan đi chợ nhớ mua cho Bin thêm mấy hộp sữa ngoại loại đó nhé, với cả thịt bò Úc nữa.” Nghe sao mà quen thuộc. Bà cứ ngỡ mình vừa nghe thấy tiếng mẹ chồng của chị Hạnh. Bà Lan cố gắng xua đi những suy nghĩ tồi tệ, bà tự nhủ Hạnh có lẽ không có ý gì xấu. Chắc là do bà nhạy cảm quá.
Nhưng rồi, những hình ảnh vụn vặt cứ thế xâu chuỗi lại. Lần bà dúi tiền vào tay chị Hạnh khi đi chợ, chị ấy lại xua tay: “Ôi mẹ, dạo này làm ăn khấm khá rồi, mẹ giữ lấy mà tiêu, con không thiếu thốn gì đâu.” Lời lẽ nghe thì ngon ngọt, nhưng trong ngữ cảnh này, nó như một sự ban ơn, một cách khinh bỉ bà không có tiền. Rồi những lần chị Hạnh thỉnh thoảng lại nói với bạn bè qua điện thoại, giọng điệu đầy ẩn ý: “May quá, hôm đó bà nội nó trúng số mua được cái máy lọc nước xịn.” Trúng số? Bà chỉ có lương hưu 8 triệu mỗi tháng thôi mà. Cái gì mà trúng số?
Bà Lan nhìn vào đống bát đĩa chưa rửa, cái nhà này, từ cái nhà vệ sinh cho đến cái tủ lạnh, cái máy giặt, cái quạt hơi nước đều là bà Lan bỏ tiền lương hưu ra mua sắm. Sữa ngoại, thịt bò Úc, quần áo mới cho cả nhà, cho cả thằng Bin, bà đều là người lo liệu. Bà Lan là ‘osin không lương’, là ‘osin năm sao’ như mẹ con chị Hạnh vẫn trêu đùa nhau, bà biết điều đó. Nhưng ít ra thì cũng nên có một chút tôn trọng chứ? Cái cách chị Hạnh nói về tiền chợ búa, về những thứ bà mua cho gia đình này, nó không còn là sự vô tâm nữa, nó là sự coi thường.
Bà Lan khẽ siết chặt hai tay. Cảm giác đó lại quay về, nó còn mạnh hơn trước. Cái cảm giác mình bị biến thành một công cụ, một món đồ có thể sử dụng và vứt bỏ khi hết giá trị. Những năm tháng ở Sài Gòn, 8 năm trời, bà đã hy sinh bao nhiêu thứ ở quê, bà đã dồn hết tình thương, hết sức lực cho cái gia đình này, cho đứa cháu đích tôn này. Để giờ đây, bà nhận lại chỉ là những lời nói đầy tính toán, đầy sự xem thường. Bà Lan nhắm mắt lại, cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng không khí dường như cũng đặc quánh lại, không lối thoát.
BÀ LAN đứng lặng người, hơi thở gấp gáp. Cơn tức giận và tủi hờn dâng lên nghẹn ứ. Bà lẳng lặng đi vào góc phòng, lấy chiếc điện thoại cũ kỹ. Ngón tay run run bấm số.
Tiếng chuông reo vang bên kia. Bà Lan cố gắng nén lại cảm xúc, giọng nói trở nên gượng gạo.
BÀ LAN
(Giọng run run)
Ông à…
Giọng bà nghẹn lại. Ông nhà ở đầu dây bên kia có vẻ hơi ngạc nhiên.
ÔNG NHÀ (V.O)
Bà đó hả? Sao giờ này gọi? Có chuyện gì không?
BÀ LAN
(Cố gắng giữ bình tĩnh)
Không có gì đâu ông. Tôi gọi hỏi thăm sức khỏe ông thôi. Dạo này ông thấy thế nào rồi?
Bà Lan nghe tiếng ông nhà trả lời qua loa, chỉ là những câu hỏi thăm sức khỏe thông thường. Bà không dám nhắc đến chuyện chị Hạnh, chuyện những lời nói cay nghiệt của con dâu và mẹ vợ. Bà sợ, bà sợ nói ra sẽ làm ông lo lắng, mà ông cũng đâu làm được gì. Chỉ càng thêm đau lòng.
BÀ LAN
(Nói nhanh)
Thôi, tôi biết rồi. Ông giữ gìn sức khỏe nhé. Tôi cúp máy đây.
BÀ LAN
(Giọng cố nặn ra một nụ cười gượng)
Vâng, ông giữ sức khỏe. Tôi cúp máy đây ạ.
Bà Lan vội vàng cúp máy, trái tim nặng trĩu. Bà nhìn quanh căn nhà, mọi
Sài Gòn, một buổi sáng chủ nhật lờ mờ. Căn hộ chung cư sang trọng bỗng trở nên ngột ngạt với không khí im lặng nặng nề. Bà Lan ngồi thẫn thờ bên bàn ăn, đôi mắt trũng sâu nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng ban mai cố gắng len lỏi qua lớp kính dày, nhưng không thể xua đi sự u ám đang bao trùm lấy bà.
Sự thay đổi ở Bà Lan bắt đầu từ đó. Những ngày đầu lên Sài Gòn, bà còn vồ vập lắm. Sáng nào cũng dậy sớm, cặm cụi đi chợ, lựa từng mớ rau, cân thịt ngon nhất. Bà tỉ mẩn chuẩn bị những bữa ăn thịnh soạn, nào là phở bò Úc, nào là những món ăn tẩm bổ. Quần áo của thằng Bin, quần áo của anh Hải, chị Hạnh, bà đều giặt sạch sẽ, là phẳng phiu. Tiền lương hưu 8 triệu đồng/tháng của bà cứ thế đội nón ra đi, chỉ để mua sữa ngoại, thịt bò Úc, quần áo mới cho cả gia đình con trai. Tình yêu thương trong ánh mắt bà lúc ấy lấp lánh, nồng nàn.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
Bà Lan không còn vồ vập đi chợ nữa. Những bữa ăn chỉ còn là đạm bạc, đơn giản. Bữa cơm chiều nay chỉ có canh rau tập tàng và vài lát đậu phụ. Bà Lan âm thầm làm những việc quen thuộc: nấu cơm, rửa bát, lau nhà. Thằng Bin về nhà, cái giọng líu lo:
THẰNG BIN
Bà ơi, bà nấu gì mà thơm thế?
Bà Lan quay lại, nở một nụ cười nhạt. Bà không còn cái cười tươi rói như trước, chỉ còn là một nét mỉm cười gượng gạo.
BÀ LAN
Bà nấu cơm con ạ. Con rửa tay rồi ăn cơm đi.
Chị Hạnh bước ra từ phòng ngủ, mái tóc dài buông xõa. Chị liếc nhìn mâm cơm, rồi quay sang anh Hải, giọng đầy vẻ xem thường.
CHỊ HẠNH
Anh xem mẹ anh kìa, ăn uống đạm bạc thế. Chắc hết tiền mua đồ ngon rồi anh nhỉ?
Anh Hải đang cắm cúi vào điện thoại, khẽ cau mày. Anh biết vợ mình có ý gì, nhưng anh cũng chẳng biết phải nói gì. Bà Lan vẫn im lặng, đôi vai bà khẽ rũ xuống. Sự nhiệt tình và tình yêu thương trong ánh mắt bà đã tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ lạnh nhạt, xa cách.
Bà Lan nhìn vào điện thoại, trong danh bạ, tên bà được lưu là “2 chữ”. Tên bà, 8 năm trời chăm sóc con cháu, giờ đây chỉ còn là “2 chữ”. Nước mắt chực trào ra, nhưng bà đã cố nén lại. Bà không muốn ông nhà ở quê lo lắng. Bà không muốn ai thấy mình yếu đuối. Bà chỉ muốn quay về quê, về với mảnh vườn nhỏ, về với sự bình yên đã từng có. Nhưng bà vẫn còn thằng Bin, còn người con trai đã từng gọi bà là “mẹ” bằng cả trái tim. Bà còn nợ họ điều gì đó, hay họ đã nợ bà điều gì đó mà bà không thể đòi lại? Câu hỏi cứ lẩn quẩn trong tâm trí bà, nặng trĩu.
Bà Lan đưa thằng Bin vào phòng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc còn vương bụi phấn. Thằng bé dụi đầu vào lòng bà, hơi thở đều đều. Bà Lan ngồi đó, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của cháu, lòng trĩu nặng. Đâu đó ngoài kia, chị Hạnh vẫn đang thao thao bất tuyệt về bữa cơm đạm bạc, về sự “tiết kiệm” quá mức của bà. Bà Lan tự hỏi, liệu có ai trong căn nhà này thấy được những gì bà đã hy sinh? Những chuyến xe khách đường dài, những đêm thức trắng bế cháu, những ngày mệt mỏi đi chợ từ tờ mờ sáng chỉ để mua được mớ rau tươi ngon nhất cho gia đình họ.
Cánh cửa phòng hé mở, chị Hạnh đứng đó, dựa vào khung cửa. Ánh mắt chị quét một lượt khắp căn phòng, dừng lại trên gương mặt mệt mỏi của bà Lan. Chị ta nhếch mép cười.
CHỊ HẠNH
Mẹ còn ngồi đây à? Tôi tưởng mẹ đi xem tivi với bố nó rồi chứ.
Bà Lan khẽ rùng mình. Giọng điệu của chị Hạnh, cái cách chị ta nhìn bà, như những nhát dao cứa vào tim. Bà muốn nói gì đó, muốn phản kháng, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
BÀ LAN
Tôi… tôi ngồi trông Bin.
CHỊ HẠNH
(Tiếng cười khẩy)
Ồ, đúng rồi. Chăm cháu là bổn phận của mẹ mà. Nhưng mà này mẹ, sáng nay tôi nhờ mẹ mua mấy bịch sữa ngoại, mẹ mua rồi chứ? Thằng Bin nó không uống sữa này là không chịu đâu. Mà tiền thì mẹ cứ dùng thẻ của mẹ ấy, tôi trả lại sau.
Chị Hạnh nói như trêu ngươi, như đang ban ơn. Bà Lan cảm thấy máu dồn lên mặt. Tiền lương hưu 8 triệu của bà, tháng nào cũng đội nón ra đi cho sữa ngoại, thịt bò Úc, quần áo mới cho cả nhà. Giờ đây, chị ta còn dám hỏi bà đã mua sữa hay chưa, và còn ra vẻ “tôi sẽ trả lại mẹ sau”. Bà Lan biết, “trả lại sau” ấy sẽ không bao giờ có.
BÀ LAN
(Giọng bà run run)
Tôi… tôi quên mất.
CHỊ HẠNH
(Giả vờ ngạc nhiên)
Trời, mẹ quên thật sao? Thằng Bin nó cần lắm đấy mẹ ạ. Thôi để tôi gọi cho anh Hải, anh ấy mua cho con. Nhưng mà mẹ ơi, mẹ không để ý gì đến con trai mẹ cả, mẹ cứ để nó mải mê với điện thoại suốt ngày thế này sao? Đến bữa ăn cũng không thèm để ý.
Chị Hạnh tiếp tục nói, từng lời lẽ như một mũi dùi. Bà Lan cảm thấy mình như bị bao vây. Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Bà nhìn thằng Bin đang say ngủ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh đèn phòng khách vẫn còn sáng. Anh Hải đang ngồi đó, cắm cúi vào điện thoại, dường như không nghe thấy gì. Bà Lan cảm thấy sự nhẫn nhịn của mình đã đến giới hạn cuối cùng. Lòng bà đau như cắt. Bà muốn hét lên, muốn xé toạc cái vỏ bọc hoàn hảo mà gia đình con trai đang khoác lên. Nhưng rồi, bà lại dập tắt ý nghĩ đó. Bà không muốn làm lớn chuyện, không muốn ông nhà ở quê phải lo lắng. Bà chỉ muốn… bà chỉ muốn trở về quê.
Đột nhiên, tiếng xe máy vụt qua ngoài cửa sổ, dừng lại cái rầm. Cánh cửa chính bật mở. Thằng Bin giật mình, dụi mắt.
THẰNG BIN
Bà ơi, ai đấy ạ?
Bà Lan tim đập thình thịch. Bà nhìn ra ngoài hành lang. Chị Hạnh đã nhanh chân chạy ra trước.
CHỊ HẠNH
(Giọng đầy vẻ khó chịu)
Ai đấy? Tối rồi còn làm ồn ào thế này?
Một giọng nói đàn ông vang lên, có chút bực bội.
ANH HẢI (GIỌNG TỪ NGOÀI VÀO)
Cô làm gì mà nói to thế? Ai về nhà mà chẳng mang theo tí đồ đạc.
Bà Lan bỗng cảm thấy một dự cảm không lành. Bà đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Chị Hạnh đứng sững người.
CHỊ HẠNH
Cái gì cơ? Ai về?
ANH HẢI (GIỌNG TỪ NGOÀI VÀO)
Bố tôi. Ông ấy ở quê gửi đồ lên. Cô không biết à?
CHỊ HẠNH
Cái gì cơ? Ai về?
ANH HẢI (GIỌNG TỪ NGOÀI VÀO)
Bố tôi. Ông ấy ở quê gửi đồ lên. Cô không biết à?
Bà Lan đứng sững lại. Cảm giác không lành lúc nãy càng lúc càng mạnh mẽ hơn. Bà nhìn anh Hải đang bước vào nhà, vẻ mặt khó chịu. Tay anh ta đang cầm một chiếc vali nhỏ cũ kỹ, loại vali mà Bà Lan đã từng dùng từ rất lâu.
ANH HẢI
(Nhìn thẳng vào Bà Lan, giọng đầy vẻ mệt mỏi)
Mẹ. Sao mẹ lại ở đây? Con tưởng mẹ lên Sài Gòn rồi chứ.
Bà Lan không đáp lời. Bà chỉ nhìn con trai, rồi nhìn sang chị Hạnh đang cố nén sự ngạc nhiên và bực bội. Chị ta nhanh chóng thay đổi thái độ, cười giả lả.
CHỊ HẠNH
Ôi anh Hải, sao anh lại nói thế. Mẹ lên đây thăm cháu, thăm con chứ còn sao nữa. Nãy giờ mẹ đang trông Bin đó anh.
Bà Lan cảm thấy một sự mỉa mai lạnh lẽo lan tỏa trong không khí. Chị Hạnh luôn biết cách xoay chuyển tình thế. Bà nhìn thằng Bin đang dụi mắt, vẻ ngái ngủ.
BÀ LAN
(Giọng bà khẽ run, cố gắng giữ bình tĩnh)
Tôi… tôi lên thăm con.
ANH HẢI
(Cau mày)
Thăm con hay là thăm cái gì mẹ? Sao mẹ lại mang vali lên đây? Ai cho phép mẹ lên?
Câu hỏi của anh Hải như một nhát dao đâm thẳng vào tim Bà Lan. Lời nói của anh ta đầy sự trách móc, xem bà như một kẻ xâm nhập, một gánh nặng. Bà cảm thấy nước mắt bắt đầu dâng lên.
CHỊ HẠNH
(Vội vàng chen vào, giọng ngọt xớt)
Anh ơi, sao anh nói mẹ thế. Mẹ lên chơi thì có gì sai đâu. Mẹ lên chăm thằng Bin, lo cơm nước cho cả nhà mình, ai lại đi trách mẹ cơ chứ.
Bà Lan nhìn chị Hạnh, rồi nhìn anh Hải. Cả hai vợ chồng con trai đều đang đối xử với bà như một người lạ, thậm chí còn tệ hơn. Bà nhớ lại những ngày tháng đã qua, sự hy sinh thầm lặng của mình. Lương hưu 8 triệu, tháng nào cũng đội nón ra đi cho sữa ngoại, thịt bò Úc, quần áo mới cho cả nhà, lo toan mọi việc từ nấu nướng, giặt giũ, đến đón cháu. Bà từng là người mẹ, người bà đáng kính, giờ đây lại bị đối xử như một người giúp việc không công.
BÀ LAN
(Giọng bà pha lẫn sự uất nghẹn và quyết tâm)
Tôi lên đây không phải để thăm con. Tôi lên đây để… để dọn đồ.
Cả anh Hải và chị Hạnh đều sững sờ. Anh Hải nhíu mày, còn chị Hạnh thì bỗng chốc lộ vẻ hoang mang.
ANH HẢI
Dọn đồ? Mẹ dọn đồ đi đâu?
Bà Lan không trả lời. Bà bước thẳng đến phòng ngủ, nơi thằng Bin đang nằm. Bà lặng lẽ mở chiếc vali cũ kỹ trên giường, cất gọn gàng những bộ quần áo đã được gấp nếp cẩn thận. Từng món đồ kỷ niệm nhỏ bé được bà vuốt ve, rồi đặt vào vali. Bà không muốn làm ầm ĩ, không muốn gây ra bất kỳ sự chú ý nào. Bà chỉ muốn lặng lẽ rời đi, để lại tất cả sau lưng. Chị Hạnh đứng ở cửa phòng, nhìn bà với ánh mắt dò xét. Anh Hải đứng chết trân ở phòng khách, dường như chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
CHỊ HẠNH
(Giọng thì thầm, pha chút hoài nghi)
Mẹ… mẹ định đi đâu vậy ạ?
Bà Lan đóng sập chiếc vali. Bà quay lại, nhìn thẳng vào chị Hạnh, rồi nhìn về phía anh Hải. Trong ánh mắt bà lúc này không còn sự yếu đuối, chỉ còn lại một sự bình yên đến lạnh lùng.
BÀ LAN
(Giọng bà kiên định)
Tôi về quê. Tôi không ở đây nữa.
BÀ LAN
(Nhìn thẳng vào chị Hạnh, rồi dời mắt sang anh Hải đang chết trân ở phòng khách. Giọng bà kiên định, không một chút dao động.)
Tôi về quê. Tôi không ở đây nữa.
Chị Hạnh, với vẻ mặt hoang mang tột độ, lắp b
lắp, nhìn thẳng vào Bà Lan.
CHỊ HẠNH
(Giọng run run)
Dì ơi… sao dì lại…
BÀ LAN
(Cắt lời)
Tôi nói là tôi về quê. Tôi không ở đây nữa. Tôi đã làm đủ rồi.
Anh Hải đứng sững sờ, hai tay nắm chặt. Anh không biết phải phản ứng thế nào trước quyết định đột ngột của mẹ. Chị Hạnh, dù cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn không giấu được sự bàng hoàng.
CHỊ HẠNH
Nhưng mà dì ơi… Bin nó còn nhỏ lắm. Ai sẽ đưa đón cháu đi học, ai sẽ nấu cơm cho nó? Anh Hải công việc của anh ấy…
BÀ LAN
(Ánh mắt nhìn chị Hạnh sắc lạnh)
Con dâu tôi chăm con, cháu tôi sao phải nhờ vả? Tôi đã 8 năm nay làm osin không lương cho nhà này rồi. Lương hưu 8 triệu một tháng tôi còn mang đi mua sữa ngoại, mua thịt bò Úc, mua quần áo mới cho cả nhà. Giờ thì tôi mệt rồi. Tôi muốn về với làng nhỏ của tôi.
Giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má Bà Lan khi bà quay lưng lại, không muốn nhìn thấy sự sửng sốt, bối rối hay có thể là cả sự nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt hai con. Bà biết, từ nay, cuộc đời bà sẽ thuộc về chính bà.
**SÁNG HÔM SAU.**
Ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khe cửa, đánh thức Bà Lan. Bà ngồi bật dậy, nhìn quanh căn phòng bà đã ở suốt 8 năm qua. Cái mền quen thuộc, chiếc tủ cũ kỹ, mọi thứ đều không còn thuộc về bà nữa.
Bà lặng lẽ đứng dậy, đi vào bếp. Chị Hạnh đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho Bin và anh Hải. Mùi phở thơm lừng vẫn thoang thoảng, đó là món phở đặc biệt bà thường nấu cho cháu nội. Bà nhìn mâm cơm, lòng trào dâng một nỗi chua xót khó tả.
Bà vào nhà tắm, thay bộ quần áo giản dị nhất. Bà không mang theo nhiều đồ, chỉ một chiếc vali nhỏ gọn. Bà nhìn vào gương, khuôn mặt khắc khổ, mái tóc đã điểm bạc. Bà tự nhủ, bà đã cho đi quá nhiều, giờ là lúc bà nhận lại chính mình.
Anh Hải, trên đường đưa Bin đến trường, chợt cảm thấy có điều gì đó bất an. Một cảm giác trống vắng lạ thường. Chị Hạnh, khi đang soạn cặp cho Bin, cũng ngẩng đầu lên, nhìn quanh nhà, ánh mắt hơi cau mày.
Bà Lan khóa cửa căn nhà. Tiếng “cạch” vang lên khô khốc. Bà quay đầu lại, nhìn căn nhà đã gắn bó 8 năm. Từng góc nhà, từng đồ vật đều chứa đựng biết bao kỷ niệm, biết bao hy sinh.
Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này, chúng không còn là nước mắt của sự tủi thân hay đau khổ. Chúng là những giọt nước mắt của sự giải thoát.
Bà xách chiếc vali nhỏ, bước ra con hẻm vắng. Bà không nhìn lại lần nào nữa. Một chiếc taxi màu đỏ quen thuộc đã chờ sẵn. Bà lên xe, nói địa chỉ bến xe Miền Đông.
Khi chiếc taxi lăn bánh, bà ngoảnh đầu nhìn lại căn nhà lần cuối. Nó dần khuất sau những tán cây, khuất sau những tòa nhà cao tầng của Sài Gòn ồn ã. Bà hít một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân.
Bà Lan, ở tuổi 65, cuối cùng cũng tìm lại được con đường thuộc về mình. Con đường về với làng nhỏ, về với sự bình yên mà bà hằng mong ước.
CHIỀU TỐI, ANH HẢI và chị HẠNH bước vào nhà. Căn nhà vẫn im lìm, vắng lặng đến lạ thường.
CHỊ HẠNH
(Gọi)
Mẹ ơi… Mẹ đâu rồi ạ?
Anh Hải nhìn quanh nhà, một dự cảm bất an len lỏi trong lòng. Anh mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi bấm số mẹ. Vẫn là giọng nói máy móc vang lên, báo hiệu cuộc gọi không thành công.
ANH HẢI
Lạ nhỉ? Mẹ đi đâu mà không báo trước vậy ta?
Chị Hạnh cau mày, đi vào phòng khách. Ánh mắt chị chợt dừng lại trên chiếc bàn gỗ nhỏ. Một phong bì thư đã ngả màu thời gian nằm đó. Dòng chữ nguệch ngoạc quen thuộc của Bà Lan hiện lên.
CHỊ HẠNH
Đây là… thư của mẹ chồng em.
Chị cầm lá thư lên, tay hơi run. Anh Hải bước tới, nhìn vợ với vẻ dò hỏi. Chị Hạnh bắt đầu đọc, từng câu chữ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
CHỊ HẠNH
(Đọc, giọng run run)
“Hải, Hạnh. Mẹ đã mệt rồi. Mẹ về quê. Mẹ không thể tiếp tục nữa. Tám năm… mẹ đã làm đủ rồi. Lương hưu 8 triệu, mẹ chỉ biết mua đồ ăn ngon cho hai đứa, cho thằng Bin. Mẹ đã hy sinh tất cả. Giờ mẹ muốn sống cho mẹ. Đừng tìm mẹ. Mẹ không muốn làm gánh nặng của ai nữa. Tạm biệt.”
Đọc đến đây, chị Hạnh sững sờ, đôi mắt mở to. Chị nhìn sang anh Hải, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoang mang tột độ.
CHỊ HẠNH
(Thốt lên)
Mẹ… mẹ về quê? Không… không thể nào! Mẹ đi lúc nào vậy anh? Sao mẹ lại bỏ đi như vậy?
Anh Hải vẫn đứng đơ người, cố gắng xử lý những thông tin vừa nhận được. Lời lẽ trong lá thư như một gáo nước lạnh dội thẳng vào anh. Tám năm, anh đã nghĩ mọi thứ vẫn ổn thỏa. Anh đã quá quen với việc có mẹ ở đó, lo toan mọi thứ. Giờ thì…
ANH HẢI
(Lẩm bẩm)
Mẹ… mẹ đi rồi sao?
Chị Hạnh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Một cảm giác khó hiểu xen lẫn lo lắng dâng lên trong lòng chị. Mẹ chồng chị, người phụ nữ luôn tần tảo, hi sinh cho gia đình, giờ lại viết một lá thư đầy chua xót như vậy. Liệu có phải bà đã chịu đựng quá nhiều mà không nói ra? Liệu có phải chị và anh Hải đã vô tâm đến mức nào?
Chị Hạnh run rẩy đặt lá thư xuống bàn. Căn phòng im bặt. Anh Hải vẫn đứng đó, khuôn mặt đờ đẫn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm lấy Sài Gòn.
CHỊ HẠNH
(Thì thầm)
Em… em không tin được. Mẹ… mẹ đã chịu đựng nhiều đến vậy sao? Em… em đã làm gì?
Chị Hạnh lùi lại, choáng váng. Mắt cô lướt qua màn hình điện thoại đang để trên bàn. Hàng loạt cuộc gọi nhỡ đến Bà Lan. Rồi cô dừng lại ở danh bạ. Một cái tên hiện lên, chỉ với hai chữ đơn giản: “Bà giúp việc”.
Cô sững sờ.
Bà Lan. Mẹ chồng cô. Người đã dành tám năm tuổi trẻ của mình để chăm sóc cho gia đình cô, chăm sóc cho thằng Bin. Bà nấu ăn, giặt giũ, lau nhà, đón cháu, và còn chi tiêu cả tiền lương hưu ít ỏi của mình để mua sữa ngoại, thịt bò Úc cho cô và con trai. Bà hy sinh tất cả,
CHỊ HẠNH
(Thì thầm)
Em… em không tin được. Mẹ… mẹ đã chịu đựng nhiều đến vậy sao? Em… em đã làm gì?
Chị Hạnh lùi lại, choáng váng. Mắt cô lướt qua màn hình điện thoại đang để trên bàn. Hàng loạt cuộc gọi nhỡ đến Bà Lan. Rồi cô dừng lại ở danh bạ. Một cái tên hiện lên, chỉ với hai chữ đơn giản: “Bà giúp việc”.
Cô sững sờ.
Bà Lan. Mẹ chồng cô. Người đã dành tám năm tuổi trẻ của mình để chăm sóc cho gia đình cô, chăm sóc cho thằng Bin. Bà nấu ăn, giặt giũ, lau nhà, đón cháu, và còn chi tiêu cả tiền lương hưu ít ỏi của mình để mua sữa ngoại, thịt bò Úc cho cô và con trai. Bà hy sinh tất cả,
EXT. XE KHÁCH – NGÀY
Ánh nắng chiều vàng nhạt hắt qua ô cửa kính của chiếc xe khách đang bon bon trên đường quốc lộ. Bà Lan ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm ra cảnh vật lướt qua. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những hàng cây rợp bóng, tất cả đều gợi về một miền quê thân thương, nơi bà đã gắn bó cả một đời.
Trong lòng Bà Lan là một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn chút chua xót. Quyết định rời Sài Gòn, trở về với mảnh đất cằn cỗi nhưng bình yên của mình, bà biết đó là điều đúng đắn nhất. Dù trái tim vẫn còn mang những vết sẹo hằn sâu từ những năm tháng tủi nhục nơi thành phố, bà vẫn có thể mỉm cười khi nghĩ về tương lai.
Ông nhà. Người chồng đã cùng bà trải qua bao thăng trầm cuộc đời, giờ đây lại là điểm tựa vững chắc cho bà trong những ngày tháng cuối đời. Bà nhớ lại những lời ông dặn dò trước khi bà lên xe: “Bà cứ yên tâm về quê đi, tôi ở đây lo liệu mọi thứ. Mai mốt bà khỏe rồi mình đi Đà Lạt, đi Chùa Hương, chứ đừng lo cho ai nữa.” Những lời ấy, đơn giản mà ấm áp, là liều thuốc xoa dịu mọi đau đớn trong bà.
Bà nghĩ về cuộc sống sắp tới. Một cuộc sống không còn những bữa cơm nguội lạnh, không còn những lời chì chiết cay nghiệt, không còn cảm giác như một kẻ ăn bám. Chỉ có bà, có ông nhà, và sự bình yên giản dị. Lương hưu tám triệu đồng mỗi tháng, đủ để bà sống thanh thản, không còn phải đếm từng đồng xu lẻ, không còn phải dốc hết tiền lương hưu mua sữa ngoại, thịt bò Úc hay quần áo mới cho gia đình con trai.
Giờ đây, cái tên “Bà giúp việc” hay “osin năm sao” mà con dâu và mẹ vợ cô hay gọi sẽ chỉ còn là dĩ vãng. Bà sẽ không còn phải lo lắng cho thằng Bin, hay làm mọi việc từ nấu phở, gói bánh, giặt đồ, đón cháu, nấu cơm, rửa bát, lau nhà. Bà xứng đáng có một cuộc sống của riêng mình, một khởi đầu mới không còn bóng dáng của sự tủi nhục.
Bà khẽ mỉm cười, nhìn những tia nắng cuối ngày phủ lên cảnh vật. Chuyến xe này không chỉ đưa bà về quê, mà còn đưa bà đến với một chương mới, tươi sáng và trọn vẹn hơn.
—
Chuyến xe lăn bánh, mang theo hình bóng Bà Lan xa dần khỏi thành phố ồn ào. Khung cảnh thay đổi, từ những tòa nhà cao tầng sang những cánh đồng bát ngát, rồi dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ nép mình dưới tán cây cổ thụ. Cánh cửa gỗ bạc màu mở ra, đón Bà Lan trở về chốn thân thương nhất. Mùi đất ẩm, mùi hương lúa mới, mùi khói bếp… tất cả ùa về, đánh thức mọi giác quan.
Bà Lan bước xuống xe, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Ông nhà đã đợi sẵn ở sân, dáng người vẫn còn khỏe mạnh, ánh mắt trìu mến nhìn bà. Ông tiến lại, nhẹ nhàng dìu bà vào nhà. Bên trong, căn nhà nhỏ được dọn dẹp tươm tất, mọi thứ đều giản dị nhưng ấm cúng. Bộ tràng kỷ cũ kỹ vẫn đó, chiếc bàn thờ ông bà tổ tiên nghi ngút khói hương.
Bà Lan ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, hít một hơi thật sâu. Cảm giác bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Bà nhìn quanh căn nhà, nơi bà đã từng lớn lên, nơi bà đã từng xây dựng gia đình. Giờ đây, bà trở về đây, không còn gánh nặng, không còn áp lực, chỉ có sự thanh thản và tình yêu thương của người chồng.
Ông nhà pha cho bà một tách trà nóng, đặt vào tay bà. “Về rồi hả bà? Mệt không?” Ông hỏi, giọng chất chứa sự quan tâm.
Bà Lan nắm lấy tay chồng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. “Tôi về rồi. Tôi đã trở về nhà.”
Hai ông bà ngồi cạnh nhau, im lặng ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời. Những tia nắng cuối cùng rải dài trên những mái nhà, trên những luống rau xanh mướt.
Bà Lan biết, hành trình của bà đã khép lại một chương đầy biến động, và bắt đầu một chương mới, an yên và hạnh phúc. Những bài học từ những năm tháng khó khăn đã dạy cho bà biết trân trọng những gì mình đang có. Sống cho bản thân, sống cho những người mình yêu thương, đó mới là điều quan trọng nhất. Bà sẽ không bao giờ để bất kỳ ai khác lấy đi sự bình yên này. Bà sẽ sống những ngày tháng còn lại thật trọn vẹn, thật ý nghĩa. Bên cạnh ông nhà, trong chính ngôi nhà của mình, bà tìm thấy sự giải thoát và một khởi đầu mới, thật sự của riêng bà.

