𝐓𝐮̛̀ 𝐁𝐚̆́𝐜 𝐯𝐚̀𝐨 𝐬𝐚̀𝐢 𝐆𝐨̀𝐧 𝐜𝐡𝐚̆𝐦 𝐜𝐡𝐚́𝐮 𝐬𝐮𝐨̂́𝐭 𝟖 𝐧𝐚̆𝐦, 𝐭𝐢𝐞̂𝐮 𝐡𝐞̂́𝐭 𝐭 𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐥𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐡𝐮̛𝐮, 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 “𝐝𝐚𝐧𝐡 𝐛𝐚̣ đ𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐡𝐨𝐚̣𝐢” 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐨𝐧 𝐝𝐚̂𝐮 𝐥𝐮̛𝐮 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 đ𝐮́𝐧𝐠 𝟐 𝐜𝐡𝐮̛̃, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐥𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐮̛́𝐜 𝐯𝐞̂̀ 𝐪𝐮𝐞̂ Bà Lan, 65 tuổi, quê ở một làng nhỏ. Năm 57 tuổi bà nghỉ hưu với lương 8 triệu đồng mỗi tháng – số t iền mà hồi đó bà và ông nhà tính sẽ dành đi chùa Hương, đi Đà Lạt, rồi về nuôi mấy con gà, sống chậm cho hết phần đời còn lại. Thế mà một buổi chiều cuối năm 2017, con trai cả – anh Hải – gọi điện từ Sài Gòn: “Mẹ ơi, vợ con mới sinh thằng Bin, hai vợ chồng đi làm không ai trông con đây? Mẹ lên giúp con vài năm thôi, khi thằng cu vào lớp Một mẹ về.” Ông nhà bà nghe xong chỉ nói một câu: “Thôi bà đi đi, ông ở nhà được. Cháu đích tôn, không giúp thì ai giúp.” Bà khóc, nhưng vẫn xách vali lên tàu thống nhất vào Nam. Ngày đầu tiên đến nhà, chị Hạnh – con dâu – cười ngọt: “Mẹ lên rồi con mừng quá! Phòng con dọn sẵn cho mẹ đây ạ.” Nghe tiếng “mẹ” ngọt lịm ấy, bà Lan nghĩ bụng: “Con bé này được, chắc mình ở đây cũng vui.” Thế là tám năm trôi qua như một cái chớp mắt. Bà dậy lúc 5 giờ sáng nấu phở, gói bánh, giặt đồ cho cháu, chiều đón cháu tan học, tối nấu cơm, rửa bát, lau nhà. T iền lương hưu 8 triệu bà đổ hết vào tủ lạnh nhà con: mua sữa ngoại cho cháu, mua thịt bò Úc cho con dâu tẩm bổ, mua quần áo mới cho con trai. Chị Hạnh có đưa t iền chợ, bà gạo, bà đều xua tay: “Mẹ để dành t iền này cũng là để lại cho các con, mẹ tiêu trước cũng được.” Cuối tuần bà nấu mâm cơm thật to mời bố mẹ đẻ chị Hạnh từ Long An lên chơi. Bố chị Hạnh bị tai biến nằm một chỗ, mẹ thì bán vé số, nhà khó. Bà Lan mua quà, mua trái cây, mua cả con gà sống về làm sạch rồi nấu cháo cho ông thông gia ăn. Trong mâm cơm hôm ấy, mẹ chị Hạnh cười: “Trời ơi chị Lan chăm cháu nhà tôi còn hơn osin năm sao!” Chị Hạnh tiếp lời ngay: “Mẹ chồng con đúng là osin không lương ấy mẹ ạ. Lương hưu 8 triệu mẹ chồng con đổ hết vào nhà con, ngày nào cũng dọn dẹp nấu nướng. Từ ngày có mẹ chồng, con đúng là trúng số!” Một hôm, điện thoại bà bị hỏng, bà mượn điện thoại con dâu gọi về cho ông nhà, vô tình thấy tên mình trong máy con… Bạn xem câu chuyện tại bình luận 👇👇👇
Bà Lan run rẩy cầm chiếc điện thoại trong tay con dâu. Bà mượn nó để gọi về cho ông nhà vì điện thoại của mình bị hỏng. Màn hình sáng lên, hiện ra danh bạ cuộc gọi. Một cái tên đập vào mắt bà, khiến tim bà như ngừng đập. “Osin”. Hai chữ đó hiện lên một cách rõ ràng, ám ảnh. Bà Lan chết lặng. Khuôn mặt bà tái mét, cảm giác như bị ai đó tát thẳng vào mặt. Mẹ chị Hạnh từng khen bà “chăm cháu còn hơn osin năm sao”, còn chị Hạnh thì buông lời “mẹ chồng con đúng là osin không lương ấy mẹ ạ”. Bà cứ nghĩ đó chỉ là lời nói đùa vui vẻ, một cách nói dân dã của con dâu. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy cái tên này trong danh bạ của chính con dâu mình, bà mới thấu hiểu tất cả. Đó không phải là lời nói đùa. Đó là sự thật. Một sự thật tàn khốc phơi bày tất cả những năm tháng hy sinh, cống hiến không đòi hỏi của bà cho gia đình này. Bà cảm thấy cả thế giới xung quanh sụp đổ. Nước mắt lưng tròng, bà khẽ đặt điện thoại xuống bàn, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn lại. Bà nhìn quanh căn phòng sang trọng, nhìn những đồ đạc đắt tiền, nhìn thằng Bin đang say ngủ trên chiếc giường êm ái. Tất cả đều là thành quả của tám năm bà quần quật làm việc không ngừng nghỉ. Tám năm bà dốc cạn lương hưu, quên đi cả ước mơ về một cuộc sống an nhàn. Bà ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, như thể tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao?”. Tại sao sự hy sinh của bà lại chỉ đổi lại hai chữ “Osin” trong mắt con dâu? Cơn tức giận, nỗi uất hận và sự tủi thân dâng lên ngùn ngụt, thiêu đốt cả tâm can bà. Bà siết chặt hai bàn tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Cơn đau thể xác phần nào giúp bà xua đi cơn đau tinh thần tột cùng. Bà Lan biết, cuộc đời bà đã bước sang một chương mới, một chương đầy giông bão và cay đắng.
Chị Hạnh bước vào phòng, tiếng giày cao gót gõ lỳnh kịch trên sàn gỗ. Ánh mắt chị dừng lại ở Bà Lan, người mẹ chồng đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, tay cầm chiếc điện thoại của chị. Vẻ mặt bà nhợt nhạt, đôi mắt đờ đẫn nhìn trân trân vào màn hình.
CHỊ HẠNH
(Giọng cau có, pha chút khó chịu)
Mẹ làm gì với điện thoại con đấy?
Bà Lan giật mình, ánh mắt hướng về phía con dâu. Bà không nói nên lời, chỉ nhìn chằm chằm vào chị Hạnh, đôi mắt trũng sâu đầy sự tổn thương và một nỗi uất nghẹn không thể diễn tả. Chiếc điện thoại trong tay bà như một vật chứng tội lỗi, lời nhắc nhở cay đắng về hai chữ “Osin” đã khắc sâu vào tâm trí bà.
Bà Lan siết chặt chiếc điện thoại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén cơn đau thể xác để át đi nỗi đau tinh thần đang gào thét bên trong. Bà nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, những món đồ nội thất đắt tiền, rồi liếc nhìn về phía phòng ngủ nơi thằng Bin đang say giấc. Tất cả những thứ này, những tiện nghi này, đều là công sức tám năm trời bà đổ mồ hôi, sôi nước mắt, dốc cạn lương hưu 8 triệu đồng mỗi tháng để xây dựng. Tám năm bà quên đi cả tuổi già, quên đi ước mơ về một cuộc sống an nhàn nơi quê nhà với ông nhà, quên đi chuyến du lịch đến Chùa Hương hay Đà Lạt. Tất cả chỉ vì lời hứa của anh Hải: “mẹ lên giúp vài năm thôi, khi thằng cu vào lớp Một mẹ về”.
Bà ngước nhìn lên trần nhà, vô vọng tìm kiếm một câu trả lời cho câu hỏi ám ảnh: Tại sao? Tại sao sự hy sinh vô điều kiện của bà lại chỉ đổi lại hai chữ “Osin” trong mắt con dâu? Cơn tức giận, nỗi uất hận và sự tủi thân dâng lên ngùn ngụt, thiêu đốt cả tâm can bà. Bà cảm thấy như cả thế giới xung quanh mình đang sụp đổ. Nước mắt lưng tròng, bà cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn lại.
CHỊ HẠNH
(Nhếch mép cười khẩy, giọng châm chọc)
Mẹ đang xem gì thế? Nhớ người ở quê lắm hả? Hay là đang xem lại hợp đồng “osin” của mình?
Lời nói của chị Hạnh như một nhát dao đâm sâu vào tim Bà Lan. Bà Lan khẽ lắc đầu, nước mắt không thể kìm nén được nữa mà tuôn rơi. Bà đặt chiếc điện thoại xuống bàn với một tiếng “cạch” khô khốc.
BÀ LAN
(Giọng run run, đầy chua xót)
Hạnh à… mẹ chỉ là mẹ của thằng Hải…
CHỊ HẠNH
(Ngắt lời, giọng lạnh lùng)
Mẹ là mẹ của thằng Hải, nhưng mẹ cũng là người giúp việc không công cho nhà này suốt tám năm nay. Còn gì nữa đâu mẹ? Mẹ muốn con phải gọi mẹ bằng hai tiếng “mẹ” sao? Vậy mẹ có xem con là con gái bao giờ chưa?
Sự tổn thương trong mắt Bà Lan càng rõ nét. Bà không ngờ, cái tên “Osin” mà chị Hạnh từng dùng để ám chỉ mẹ mình lại được lưu trữ một cách trân trọng và đầy mỉa mai trong danh bạ điện thoại của chính con dâu. Bà Lan hiểu rằng, tám năm qua, bà đã sống trong một ảo tưởng cay đắng, và giờ đây, sự thật phũ phàng đã giáng xuống đầu bà.
Chị Hạnh giật mạnh chiếc điện thoại từ tay Bà Lan. Chị thoáng nhìn qua màn hình, thấy danh bạ đang mở, và khuôn mặt chị thoáng hiện vẻ bối rối nhưng nhanh chóng che giấu. Chị nói với giọng lạnh nhạt: “Mẹ có việc gì thì cứ nói chứ, sao lại tự ý lục lọi điện thoại của con?”
Bà Lan nhìn con dâu, nỗi uất nghẹn càng trào dâng. Giờ đây, bà không còn đủ sức để giữ vẻ ngoài mạnh mẽ nữa. Nước mắt lăn dài trên má, bà nghẹn ngào: “Mẹ… mẹ không có ý lục lọi điện thoại của con. Mẹ chỉ vô tình thấy lúc con để quên. Nhưng… nhưng Hạnh à, sao con lại lưu tên mẹ như vậy?”
Chị Hạnh nhếch mép cười, một nụ cười lạnh băng, không chút ấm áp. “Lưu tên mẹ thế nào ạ? Chắc là ‘Mẹ chồng’ hay ‘Bà nội’ gì đó phải không ạ?” Chị cố tình không nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ của mẹ chồng, đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. “Thật tình, con cũng không nhớ nữa. Dù sao thì, suốt tám năm nay, mẹ có bao giờ tự xem mình là mẹ của Hải đâu? Mẹ chỉ là người giúp việc thôi mà.”
Bà Lan run rẩy, trái tim bà như bị bóp nghẹt. “Hạnh ơi, con đừng nói vậy. Mẹ lên đây là vì Hải nhờ, vì muốn giúp con cháu…”
“Giúp ạ?” Chị Hạnh cười khẩy, giọng đầy châm biếm. “Mẹ giúp cả tám năm trời, từ việc cơm nước, giặt giũ, chăm Bin từ lúc nó còn đỏ hỏn đến khi vào lớp Một. Mẹ đã hy sinh tuổi già, quên cả việc chăm sóc ông nhà, quên cả chuyến du lịch mà hai người đã lên kế hoạch. Bố mẹ đẻ con thì khó khăn, thiếu thốn, vậy mà mẹ lại cứ ở đây, làm osin không công cho nhà này.” Chị Hạnh dừng lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Bà Lan. “Vậy giờ mẹ còn muốn nói gì nữa đây?”
Bà Lan sụp xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy mặt. Những lời lẽ của con dâu như dao cứa vào tim bà. Bà nhớ lại những ngày đầu lên Sài Gòn, khi anh Hải hứa chỉ vài năm, khi Bin còn bé. Bà đã tin, đã hy sinh. Nhưng giờ đây, bà nhận ra, trong mắt con dâu, bà không hơn gì một người giúp việc. Nỗi tủi thân, uất hận dâng lên đến cùng cực. Bà thầm nghĩ, giá như bà không bao giờ đặt chân đến đây, giá như bà không bao giờ tin vào những lời hứa hão huyền.
Bà Lan sụp xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy mặt. Những lời lẽ của con dâu như dao cứa vào tim bà. Bà nhớ lại những ngày đầu lên Sài Gòn, khi anh Hải hứa chỉ vài năm, khi Bin còn bé. Bà đã tin, đã hy sinh. Nhưng giờ đây, bà nhận ra, trong mắt con dâu, bà không hơn gì một người giúp việc. Nỗi tủi thân, uất hận dâng lên đến cùng cực. Bà thầm nghĩ, giá như bà không bao giờ đặt chân đến đây, giá như bà không bao giờ tin vào những lời hứa hão huyền.
Chị Hạnh vẫn đứng đó, tay cầm điện thoại, nhìn mẹ chồng với vẻ mặt lãnh đạm. Bà cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. Nước mắt bà rơi lã chã, thấm ướt cả bàn tay đang ôm mặt. Bà ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào chị Hạnh, giọng run rẩy, từng chữ như xé nát trái tim:
BÀ LAN
(Giọng nghẹn ngào, đầy uất ức)
Mẹ… con lưu tên mẹ là… ‘Osin’ ư?
Chị Hạnh khẽ nhếch mép cười, nụ cười mỉa mai, tàn nhẫn.
CHỊ HẠNH
(Giọng lạnh lùng)
Vậy thì sao ạ? Mẹ thấy không đúng sao? Bao nhiêu năm nay, mẹ có làm gì khác một osin đâu? Cơm nước, giặt giũ, chăm Bin, dọn dẹp nhà cửa. Mẹ đâu có làm gì cho gia đình này ngoài việc “phục vụ”.
Bà Lan đau đớn, bà nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi tên “Osin” hiện lên rõ ràng.
BÀ LAN
(Thều thào)
Còn… còn ông nhà thì sao? Con có bao giờ gọi ông là chồng con không?
Chị Hạnh khoanh tay, ánh mắt không chút xao động.
CHỊ HẠNH
Ông nhà? Ông ấy là chồng mẹ, không phải chồng con. Con chỉ có trách nhiệm với bố mẹ đẻ con thôi. Mẹ cũng nên biết vị trí của mình ở đâu.
Bà Lan cảm thấy như có tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Bà nhìn anh Hải, con trai bà, đang đứng im lặng ở góc phòng, mặt tái mét.
BÀ LAN
(Giọng lạc đi)
Hải à… con… con nhìn mẹ xem.
Anh Hải cúi gằm mặt, không dám nhìn mẹ.
CHỊ HẠNH
(Ngắt lời)
Anh Hải ấy à? Anh ấy bận lắm, không rảnh để nhìn mẹ đâu. Giờ mẹ có muốn tiếp tục “phục vụ” hay muốn về quê với ông nhà? Chọn đi.
Bà Lan nhìn con trai, rồi nhìn con dâu. Cơn tức giận xen lẫn nỗi tuyệt vọng trào dâng. Bà đứng bật dậy, lao về phía cửa.
BÀ LAN
(Hét lên)
Bà sẽ về! Bà sẽ về ngay lập tức!
Bà xô mạnh cánh cửa, lao ra ngoài, bỏ lại sau lưng là khoảng không im lặng đến đáng sợ. Chị Hạnh nhìn theo bóng lưng bà, một nụ cười đắc thắng hiện lên trên môi. Anh Hải vẫn đứng đó, như một pho tượng, không nói một lời.
Chị Hạnh đứng đó, nhìn theo bóng lưng mẹ chồng khuất dần sau cánh cửa. Nụ cười đắc thắng trên môi chợt tắt ngấm. Anh Hải vẫn đứng im lìm như pho tượng, gương mặt tái mét, ánh mắt vô hồn. Chị liếc nhìn anh, một tia khinh bỉ thoáng
Bà Lan đứng sững lại. Mọi âm thanh xung quanh như tan biến. Hình ảnh tám năm tận tụy, hy sinh, đổ hết cả lương hưu 8 triệu đồng mỗi tháng vào gia đình con trai, mua sắm đồ đạc, nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp cho cái nhà này chợt hiện về mồn một. Bà nhớ như in lời hứa ngọt ngào của Anh Hải cái lần anh gọi điện nhờ bà lên Sài Gòn giúp: “Mẹ lên giúp con vài năm thôi, khi thằng cu vào lớp Một mẹ về”. Vậy mà tám năm. Tám năm bà quên đi cả cuộc sống riêng, quên cả những dự định tuổi già. Bà Lan bỗng nghe thấy tiếng chị Hạnh vọng lại, lạnh lùng như tát nước: “Bà già này đúng là cái osin không lương!”. “Osin không lương”. Bà Lan như bị sét đánh ngang tai. Tất cả những gì bà bỏ ra, sự hy sinh thầm lặng, tình yêu thương vô bờ bến, tất cả đều quy đổi thành một danh xưng nhục nhã đến thế sao? Toàn thân bà như muốn sụp đổ. Bà nhìn Anh Hải, nhìn con trai mình, người mà bà đã dốc hết ruột gan nuôi nấng, giờ đứng im lìm như một kẻ vô can. Nước mắt bà Lan bỗng tuôn rơi, không phải vì đau, mà vì sự ngỡ ngàng, sự thất vọng tột cùng. Cái nhà này, con trai này, con dâu này, họ có còn coi bà là mẹ, là bà nội nữa không? Hay chỉ đơn giản là một công cụ, một người giúp việc rẻ tiền? Bà Lan lảo đảo lùi lại, tay chân bủn rủn. Chùa Hương, Đà Lạt, những chuyến đi bà từng mơ về cùng ông nhà, giờ chỉ còn là những hình ảnh xa vời, tan biến trong mớ hỗn độn của sự thật phũ phàng.
Bà Lan lảo đảo bước vào phòng. Cánh cửa khép lại sau lưng, âm thanh khô khốc vang vọng trong căn phòng vốn quen thuộc nhưng giờ đây trở nên xa lạ đến lạ lùng. Bà đưa tay quệt ngang dòng nước mắt đang tuôn dài trên má. Mọi thứ hiện lên trước mắt bà như một thước phim quay chậm, từ cái ngày Anh Hải ngỏ lời nhờ vả, đến từng bữa cơm bà tần tảo nấu nướng, từng đống quần áo bà giặt giũ, từng ngóc ngách căn nhà bà lau dọn. Tám năm. Tám năm tuổi già của bà đã gói gọn trong cái danh xưng “osin không lương”. Chị Hạnh, người con dâu đã từng xem bà như người mẹ thứ hai, giờ đây ánh mắt khinh miệt, lời nói cay nghiệt như lưỡi dao cứa vào tim bà. Bà Lan nhìn quanh căn phòng. Những vật dụng quen thuộc, kỷ vật của một thời gian dài sống ở đây, giờ đây bỗng chốc trở nên nặng trĩu, mang theo nỗi tủi hờn và cay đắng. Bà không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Bàn tay run rẩy mở ngăn kéo tủ, bà bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách vội vã. Quần áo, vài món đồ kỷ niệm, tất cả đều được nhét vội vào chiếc vali cũ kỹ. Bà không nói thêm một lời nào với chị Hạnh, người mẹ chồng đáng kính giờ đây chỉ còn là một bóng lưng quay đi, nước mắt và sự phẫn uất. Bà chỉ muốn rời đi, rời khỏi cái nơi đã từng là nhà, giờ chỉ còn là một nhà tù tâm tối. Cái xó bếp ấm cúng, nơi bà thường ngồi nhâm nhi tách trà ngắm nhìn con cháu, giờ đây chỉ còn là một không gian lạnh lẽo và xa lạ. Bà ngẩng đầu lên, nhìn trân trân vào khoảng không vô định, trong lòng dâng lên một nỗi đau tê tái. Bà đã làm gì sai? Tại sao cuộc đời lại trêu ngươi bà đến thế?
Chị Hạnh đứng đó, ánh mắt liếc theo bóng Bà Lan đang lảo đảo rời đi. Một nụ cười khẩy nhếch lên trên môi chị ta. Chị lắc đầu, tặc lưỡi: “Làm gì mà giận dỗi như con nít vậy trời.” Vừa nói, chị vừa quay lại với mớ bát đĩa bẩn chất đống trong bồn. Tiếng nước chảy rào rào, tiếng bát đĩa va vào nhau khô khốc. Chị Hạnh chẳng buồn ngoái lại nhìn xem Bà Lan đã đi đến đâu, hay liệu bà có gặp khó khăn gì không. Trong tâm trí chị ta, Bà Lan chỉ đơn giản là một người làm công đã không còn giá trị sử dụng, và giờ thì bà ta đã “nghỉ việc”. Chị Hạnh nhún vai, xem như không có chuyện gì xảy ra. Nỗi đau đớn, tủi hờn và sự phẫn uất của mẹ chồng hoàn toàn không lọt vào mắt xanh của người con dâu này. Chị ta mải miết với công việc nhà, như thể không có ai khác trong căn nhà này từng hy sinh tuổi già để chăm sóc cho gia đình chị ta.
Bà Lan bước vội ra khỏi nhà, đôi vai trĩu nặng. Tiếng nấc nghẹn ngào như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Bà đưa tay run rẩy tìm chiếc điện thoại trong túi xách. Màn hình sáng lên, hiển thị dòng chữ “Ông nhà” quen thuộc. Bà ấn nút gọi, tiếng tút tút kéo dài như một bản án.
“A lô, bà nó đấy à?” Giọng ông nhà vang lên trầm ấm, có chút ngái ngủ.
Bà Lan cố gắng nén lại tiếng nấc, giọng nói khàn đặc, thều thào: “Ông ơi… tôi về quê đây.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng. Rồi giọng ông trở nên gấp gáp, đầy lo lắng: “Về quê? Sao lại về đột ngột thế? Có chuyện gì xảy ra à?”
“Tôi… tôi không ở lại được nữa rồi, ông ạ,” Bà Lan nói, hai hàng nước mắt tuôn rơi, mờ cả tầm nhìn. Bà cố gắng giữ cho giọng nói ổn định, nhưng mỗi từ thốt ra đều run rẩy. “Ở đây… không còn chỗ cho tôi nữa.”
Ông nhà im lặng, sự bối rối và bất an hiện rõ trong giọng nói: “Không còn chỗ là sao? Có ai làm gì bà à? Bà cứ nói rõ xem nào.” Ông ngừng lại, dường như đang cố gắng xử lý thông tin. “Anh Hải nó có nói gì không? Chị Hạnh sao rồi? Bà làm sao mà lại nói thế được?”
Bà Lan đưa tay lên lau nước mắt, cố gắng hít thở sâu. “Không phải lỗi của ai cả, ông ạ. Là do tôi… tôi không làm được nữa thôi.” Bà ngập ngừng, rồi buông ra một câu đầy tuyệt vọng: “Tôi chỉ là… gánh nặng của họ thôi.”
Ông nhà thở dài, giọng ông chất chứa sự bất lực và xót xa. “Gánh nặng cái gì mà gánh nặng. Bà nói nghe lạ lùng quá. Dù có chuyện gì đi nữa, bà cũng là mẹ của thằng Hải. Bà cứ bình tĩnh, rồi từ từ nói chuyện với tôi.”
Bà Lan khẽ lắc đầu, giọng nói giờ đây như tan ra trong tiếng nấc: “Ông không hiểu đâu. Tôi… tôi không chịu nổi nữa rồi.” Bà nhắm mắt lại, hình ảnh con dâu chế giễu, ánh mắt khinh thường của nó như cứa vào tim bà. Tám năm, tám năm trời bà hy sinh tuổi già, bỏ lại cuộc sống bình yên ở quê để lên Sài Gòn chăm sóc cho cháu. Đổi lại, bà nhận được gì? Một cái mác “osin không lương”.
“Ông ơi, tôi mệt mỏi lắm rồi,” Bà Lan thì thầm, như nói cho chính mình nghe. “Về quê, ở với ông, vậy là đủ rồi.”
“Nhưng mà… sao bà đột ngột vậy? Lỡ như… có chuyện gì mà bà giấu tôi thì sao?” Giọng ông nhà đầy nghi hoặc và lo lắng. Ông biết rõ tính cách của vợ mình, bà không phải là người dễ dàng bỏ cuộc.
Bà Lan ngắt lời ông, giọng kiên quyết hơn một chút, dù vẫn còn nức nở: “Không có chuyện gì khác đâu ông. Tôi chỉ cần về thôi. Ông đợi tôi, tôi sẽ về đến nhà mình sớm.” Bà dập máy, không để ông nhà kịp nói thêm lời nào. Bà đứng đó, giữa con đường vắng vẻ, bầu trời Sài Gòn như sụp đổ xuống vai bà.
Bà Lan đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Màn hình điện thoại tối sầm, nhưng hình ảnh Sài Gòn rộng lớn, xa lạ vẫn ám ảnh. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Tiếng xe cộ ồn ào ngoài đường như hòa quyện vào tiếng nấc nghẹn ngào chưa dứt của bà. Bà quay người lại, ánh mắt lướt qua căn nhà khang trang nơi bà đã dành trọn 8 năm thanh xuân. Tám năm chăm sóc, tám năm hy sinh, đổi lại là lời lẽ cay nghiệt và cảm giác thừa thãi. Bà Lan siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Bà không còn đủ sức để níu kéo hay phân bua. Chỉ còn lại nỗi mệt mỏi và sự quyết tâm trở về nơi bà thuộc về.
Bà quay bước đi, dáng người nhỏ bé khuất dần vào màn đêm Sài Gòn. Chiếc điện thoại vẫn nằm gọn trong tay, biểu tượng “Ông nhà” lờ mờ hiện lên. Bà nhìn chằm chằm vào nó, rồi đưa lên tai.
“Ông ơi,” Bà Lan cất giọng, cố gắng át đi tiếng nấc. “Con dâu tôi, nó gọi điện cho tôi rồi.”
Đầu dây bên kia, giọng ông nhà có chút ngỡ ngàng. “Nó gọi? Nó nói gì?”
Bà Lan hít một hơi dài. “Nó nói… nó nói tôi về đi. Cháu nó không cần tôi nữa.”
Sự im lặng bao trùm. Ông nhà dường như đang cố gắng xử lý thông tin, hoặc có lẽ, ông đang suy ngẫm về những gì vợ mình đã phải trải qua.
“Rồi bà tính sao?” Giọng ông nhà bỗng trở nên trầm ấm, đầy thấu hiểu và xót xa. Ông biết rõ tính cách vợ mình, bà không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, nhưng nếu bà đã nói vậy, chắc chắn bà đã chịu đựng đến cùng cực. Ông thở dài. “Thôi được rồi bà về đi, ông sẽ ra ga đón.”
Bà Lan khẽ gật đầu, nước mắt lại tuôn rơi. Nhưng lần này, chúng là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của niềm hy vọng mong manh về một mái ấm bình yên. Bà cúp máy, vội vã tìm một cuốc xe. Trên xe, bà nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng tối của Sài Gòn như ôm trọn lấy bà, nhưng trong lòng bà, hình ảnh quê nhà thân thương đã bắt đầu hiện rõ.
Bà Lan ngồi trên xe taxi, nhìn Sài Gòn trôi qua khung cửa. Những tòa nhà cao tầng, ánh đèn rực rỡ, dòng xe cộ tấp nập… tất cả giờ đây chỉ còn là những ký ức nhạt nhòa. Bà đưa tay lau vội giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Căn phòng trọ nhỏ bé, nơi bà đã từng mơ ước về một cuộc sống sung túc bên con cháu, giờ đây dường như quá xa vời. Bà nhớ lại cái ngày đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn, đôi mắt lấp lánh niềm hy vọng, trái tim tràn đầy tình yêu thương dành cho gia đình. Bà đã gác lại mọi thứ ở quê, cùng ông nhà lên đây để chăm sóc cho thằng Bin, để anh Hải và chị Hạnh có thể yên tâm làm việc. Tám năm, tám năm ròng rã, bà đã dốc hết sức mình, chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ cho cháu. Bà đã nếm đủ mọi cay đắng, tủi hờn. Những lời mạt sát của chị Hạnh, sự thờ ơ của anh Hải, tất cả đều hằn sâu trong tâm trí bà. “Osin không lương”, “Về quê đi bà già”, “Không cần bà nữa đâu”… những lời lẽ đó cứ vang vọng bên tai bà.
Chiếc điện thoại trong tay bà rung lên. Là tin nhắn từ “Ông nhà”.
“Bà đang ở đâu? Ông sắp ra tới rồi.”
Bà Lan nhìn dòng tin nhắn, một nụ cười mếu máo nở trên môi. Lần này, nước mắt không còn là nỗi buồn, mà là sự nhẹ nhõm, là niềm an ủi khi biết rằng vẫn còn một người thương yêu và thấu hiểu mình.
“Con đang trên xe, ông nhà ạ. Chắc lát nữa là tới.”
Bà Lan nhìn lại căn phòng trọ một lần cuối, cái mùi ẩm mốc, đồ đạc cũ kỹ… tất cả giờ đây trở nên thân thuộc đến lạ. Bà đã từng nghĩ đây là nơi bà sẽ sống hết quãng đời còn lại, cùng con cháu. Nhưng giờ đây, bà biết mình phải rời đi. Rời đi để tìm lại chính mình, để bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không còn những gánh nặng, không còn những lời cay nghiệt. Bà nhớ đến lời hứa của anh Hải ngày xưa: “Mẹ lên giúp con vài năm thôi, khi thằng Bin vào lớp Một mẹ về.” Đúng rồi, thằng Bin đã vào lớp Một rồi. Đã đến lúc bà về. Về với ông nhà, về với mảnh vườn nhỏ ở quê, về với những ngày tháng an nhàn, không lo toan. Bà Lan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hình ảnh quê nhà thân thương hiện lên rõ nét trong tâm trí bà, xua tan đi bóng tối của Sài Gòn.
Anh Hải sững sờ nhìn mẹ mình, Bà Lan, tay xách chiếc vali cũ kỹ đứng trước cửa. Ánh mắt anh quét qua dáng người nhỏ bé, tiều tụy của mẹ.
ANH HẢI
Mẹ đi đâu vậy? Có chuyện gì à?
Bà Lan không trả lời. Bà chỉ nhìn anh, đôi mắt sâu hoắm chất chứa một nỗi thất vọng và đau khổ không lời. Giống như một dòng sông cạn khô, chỉ còn lại những vết nứt hằn sâu. Ánh mắt bà xa lạ đến lạ, một bà Lan mà anh chưa từng thấy trong suốt tám năm qua. Bà quay mặt đi, nhìn về phía con đường quen thuộc, nơi bà đã từng ngày ngày chờ anh về.
Cánh cửa căn hộ bật mở. Chị Hạnh đứng đó, tay chống nạnh, vẻ mặt cau có. Nhìn thấy Bà Lan đứng ngoài cửa với vali, chị ta nhếch mép cười khinh khỉnh.
CHỊ HẠNH
Ối giời, mẹ lại dọn đồ đi đâu nữa thế? Chẳng lẽ lại về quê ăn dưỡng già?
Bà Lan không buồn phản ứng. Bà chỉ lặng lẽ đứng đó, như một cái bóng. Anh Hải cau mày nhìn vợ.
ANH HẢI
Em nói gì đấy? Mẹ vừa về đến.
CHỊ HẠNH
Vừa về đến mà đã vali sẵn sàng rồi à? Chắc lại muốn trốn việc đây mà. Ai đời làm “osin không lương” cho con cháu mà lại làm vậy.
Lời lẽ cay nghiệt của chị Hạnh như những mũi dao đâm thẳng vào tim Bà Lan. Bà Lan khẽ siết chặt quai vali, đôi tay run rẩy. Bà nhớ lại lời hứa của anh Hải năm xưa, “Mẹ lên giúp con vài năm thôi, khi thằng Bin vào lớp Một mẹ về.” Thằng Bin đã vào lớp Một rồi. Đã đến lúc.
ANH HẢI
Mẹ ơi, mẹ lên nhà ngồi đi đã. Có gì mình nói chuyện.
Anh Hải cố gắng kéo tay mẹ vào nhà, nhưng Bà Lan gạt ra một cách yếu ớt. Bà nhìn thẳng vào mắt con trai, một ánh nhìn mà anh chưa bao giờ thấy từ mẹ. Nó pha lẫn sự thất vọng, sự mệt mỏi, và một chút gì đó như sự tuyệt giao.
BÀ LAN
(Giọng khàn đặc)
Mẹ về.
Chị Hạnh bật cười lớn.
CHỊ HẠNH
Về đi, về đi cho khuất mắt. Đúng là già rồi yếu đuối, làm gì cũng lóng ngóng.
Nước mắt Bà Lan bắt đầu trào ra. Không phải nước mắt buồn tủi như mọi ngày, mà là nước mắt của sự giải thoát. Bà đã chịu đựng quá đủ rồi. Bà quay lưng lại, bước từng bước chậm rãi xuống cầu thang. Anh Hải đứng chết trân, nhìn theo bóng lưng mẹ khuất dần, một cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng. Chị Hạnh đứng bên cạnh, vẻ mặt hả hê.
Chị Hạnh khoanh tay, dựa vào khung cửa, nhìn theo bóng Bà Lan xuống thang. Nụ cười khinh khỉnh vẫn còn trên môi.
CHỊ HẠNH
(Nói với Anh Hải, giọng hả hê)
Thấy chưa, em đã bảo rồi. Già rồi sinh sự, làm mất hết cả không khí gia đình. Anh cứ để mẹ về quê cho khuất mắt. Mẹ muốn về thì cho mẹ về.
Anh Hải quay lại nhìn vợ, ánh mắt anh hiện rõ vẻ khó chịu. Anh không nói gì.
ANH HẢI
Em điên rồi hả? Mẹ vừa mới về đến đây mà em đã muốn đuổi mẹ đi như vậy sao?
CHỊ HẠNH
(Nhún vai, giọng thờ ơ)
Anh quá lời rồi đó. Em có đuổi mẹ đâu. Em chỉ nói mẹ muốn về quê thì cho mẹ về thôi. Mẹ bảo mẹ nhớ nhà, nhớ quê thì mình để mẹ về chứ sao? Chứ nhỡ mẹ ở lại đây, lại làm gì đó rồi lại trách nhiệm lên đầu mình thì sao?
Chị Hạnh đi vào nhà, bỏ lại Anh Hải đứng chết trân ngoài cửa. Anh nhìn xuống cầu thang, nơi mẹ mình vừa khuất bóng. Cảm giác tội lỗi, hối hận và sự bất lực bủa vây lấy anh. Anh nhớ lại lời hứa của mình tám năm trước, “Mẹ lên giúp con vài năm thôi, khi thằng Bin vào lớp Một mẹ về.” Thằng Bin đã lớn, đã vào lớp Một. Lẽ ra mẹ phải về. Nhưng không phải là cái cách này. Không phải để mẹ phải chịu đựng những lời cay nghiệt như vậy.
Anh Hải vào nhà, đóng sập cửa lại. Chị Hạnh đang ngồi trên sofa, tay lướt điện thoại, tỏ ra không quan tâm.
ANH HẢI
Mẹ về rồi. Tám năm trời mẹ đã ở đây chăm sóc cho thằng Bin, hy sinh biết bao nhiêu. Anh biết mẹ không muốn về quê, nhưng mẹ cũng không còn trẻ nữa. Anh tin mẹ sẽ ổn.
CHỊ HẠNH
(Ngước mắt lên, nhếch mép)
Anh nói gì lạ vậy? Em có bảo mẹ không ổn đâu. Mẹ về quê là để nghỉ ngơi, để tận hưởng tuổi già chứ sao. Còn cái chuyện chăm Bin, đó là trách nhiệm của em. Mẹ là mẹ chồng, không phải mẹ thuê người giúp việc.
Lòng Anh Hải dâng lên một cơn giận dữ. Anh nhìn vợ, đôi mắt anh ánh lên sự khinh bỉ. Anh không thể tin được người phụ nữ anh yêu thương lại có thể nói ra những lời tàn nhẫn như vậy.
ANH HẢI
Em nói chuyện với mẹ như vậy đó hả? Em quên rồi sao, tám năm qua mẹ đã làm những gì cho gia đình mình. Mẹ đã bỏ lại cuộc sống của mình ở quê, để lên đây chăm sóc thằng Bin. Mẹ đã làm tất cả mọi thứ mà không một lời than vãn. Còn em, em đối xử với mẹ như thế nào? Em gọi mẹ là “osin không lương”. Em có lương tâm không vậy?
CHỊ HẠNH
(Cười nhạt, giọng đầy thách thức)
Anh đang dạy đời em đó hả? Em chỉ nói sự thật thôi. Mẹ lên đây là để giúp anh, để trông cháu. Chứ có ai bắt mẹ phải làm vậy đâu. Em có đưa cho mẹ tiền công đâu, nên em gọi mẹ là “osin không lương” thì có gì sai? Hơn nữa, mẹ em còn đang phải bán vé số ngoài đường kìa. Bố mẹ em còn bị tai biến. Mẹ em còn phải lo cho bố mẹ nữa. Sao mẹ anh lại có thể vô tâm như vậy?
Chị Hạnh cố tình nhắc đến bố mẹ mình, như một cách để đổ thêm dầu vào lửa, để chứng minh rằng mẹ chồng mình hoàn toàn vô tâm và ích kỷ. Anh Hải đứng sững người, anh không ngờ vợ mình lại có thể trơ trẽn đến vậy. Anh đã hiểu, tám năm qua, không phải anh không nhận ra sự khinh thường của vợ dành cho mẹ. Nhưng anh luôn tự nhủ rằng vì con cái, vì gia đình, anh sẽ cố gắng bỏ qua. Nhưng hôm nay, mọi thứ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của anh.
ANH HẢI
Đủ rồi! Anh không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào từ em nữa. Anh sẽ về quê tìm mẹ.
Anh Hải quay người, vơ vội chiếc chìa khóa xe và lao ra khỏi nhà, bỏ lại chị Hạnh với nụ cười nửa miệng trên môi. Chị ta lướt điện thoại, trong danh bạ của chị, tên “Bà Lan” chỉ được lưu đúng hai chữ.
Anh Hải vội vã mở cửa xe, lao đi trong màn chiều tàn. Chị Hạnh đứng dựa vào khung cửa, nhìn theo chiếc xe khuất dần. Nụ cười trên môi cô ta càng thêm phần đắc thắng. Cô ta quay vào nhà, tiếng giày cao gót lóc cóc trên nền gạch.
CHỊ HẠNH
(Lầm bầm, giọng đầy mỉa mai)
Chạy đi đâu mà vội thế không biết. Già rồi còn làm mình làm mẩy.
Chị ta đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Thằng Bin đang ngồi chơi đồ chơi dưới sàn, ngơ ngác nhìn mẹ.
THẰNG BIN
Mẹ ơi, sao mẹ lại la bà nội ạ?
CHỊ HẠNH
(Giọng gắt gỏng)
Không có chuyện gì hết. Con chơi đi.
Trong xe, Anh Hải lái xe với tốc độ chóng mặt. Anh không biết nên đi đâu về đâu. Mẹ anh đã ra đi như vậy, đột ngột và đau đớn. Anh nhớ lại hình ảnh mẹ già đứng lặng lẽ bên ngoài hành lang, rồi bà quay lưng bước đi. Bước chân bà nặng trĩu, bóng đổ dài trên con đường chiều, mang theo tất cả sự bất lực và nỗi tủi hờn mà bà đã phải gánh chịu suốt tám năm qua. Anh chỉ là một thằng con bất tài, bất lực, không thể bảo vệ được mẹ mình.
Anh Hải đánh lái, hướng xe về phía quê ngoại của mẹ. Anh không còn nghĩ được gì khác ngoài việc phải tìm gặp mẹ ngay lập tức. Anh phải xin lỗi mẹ. Anh phải làm gì đó để bù đắp cho mẹ. Nhưng anh biết, vết thương lòng mà chị Hạnh đã gây ra cho mẹ anh, có lẽ sẽ khó lòng lành lại.
Trên con đường quê vắng vẻ, bà Lan bước đi thật chậm. Nước mắt bà cứ thế tuôn rơi, hòa lẫn với nỗi đau đang gặm nhấm tâm can. Tám năm trời, bà đã dốc hết sức mình, hy sinh tuổi già, bỏ lại cả quê hương để lên Sài Gòn chăm sóc cháu. Bà làm tất cả vì thương con, vì lời hứa của Anh Hải. Nhưng cuối cùng, bà nhận lại chỉ là sự khinh miệt và những lời cay nghiệt từ con dâu. Bà cảm thấy mình như một kẻ ăn bám, vô dụng, chỉ còn là gánh nặng cho gia đình con trai.
Bà Lan dừng lại bên vệ đường, dựa vào một gốc cây cổ thụ. Bà nhìn về phía xa xăm, nơi có ngôi nhà của mình, nơi có ông nhà đang chờ đợi. Bà nhớ lại những ngày tháng bình yên ở quê, những buổi chiều cùng ông đi dạo, những chuyến du lịch mà hai vợ chồng đã dự định. Giờ đây, tất cả những dự định đó dường như tan biến. Bà Lan nhắm mắt lại, cố gắng nuốt nghẹn lại tiếng nức nở.
Đâu đó từ xa, tiếng xe máy rồ ga vọng lại. Bà Lan mở mắt, nhìn theo hướng tiếng động. Anh Hải đang lao như điên trên con đường quen thuộc. Anh đã tìm thấy bà.
ANH HẢI
(Vừa chạy xe vừa gọi lớn)
Mẹ! Mẹ ơi!
Bà Lan đứng lặng người, nhìn con trai đang tiến lại gần. Trong ánh mắt bà, không còn giọt nước mắt nào nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi buồn thăm thẳm. Anh Hải dừng xe lại, lao xuống, chạy đến bên mẹ.
ANH HẢI
(Giọng nghẹn ngào)
Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ.
Anh Hải muốn ôm mẹ, nhưng bà Lan khẽ lùi lại, né tránh cái ôm của con trai. Bà nhìn Anh Hải, ánh mắt bà như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó, một sự thấu hiểu, một lời giải thích. Nhưng Anh Hải chỉ đứng đó, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.
BÀ LAN
(Giọng nói yếu ớt, run rẩy)
Con không có lỗi. Là mẹ già rồi, không làm gì cho người ta vừa ý.
Anh Hải nghe thấy giọng nói của mẹ mà lòng quặn lại. Anh biết, lời xin lỗi của anh lúc này là quá muộn màng và vô nghĩa. Bà Lan quay đi, tiếp tục bước về phía trước, bỏ lại Anh Hải đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng mẹ, trong lòng chất chứa sự hối hận khôn nguôi.
Tàu rít lên một tiếng dài, bỏ lại sân ga mờ ảo phía sau. Bà Lan ngồi bó gối bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn cảnh vật lướt qua. Những hàng cây, những cánh đồng xanh mướt, rồi lại xen lẫn những ngôi nhà san sát, tất cả đều trôi đi quá nhanh, như thể cuộc đời bà vậy. Tám năm. Tám năm bà dốc hết sức mình, bỏ lại sau lưng cuộc sống an nhàn tuổi già, lên Sài Gòn chăm sóc cho thằng Bin. Bà làm tất cả vì lời hứa của Anh Hải, vì thương con, thương cháu. Nhưng đổi lại, bà chỉ nhận được sự khinh miệt, những lời cay nghiệt của Chị Hạnh. “Osin không lương”. Bà Lan nhắm mắt lại, nụ cười chua chát hiện lên trên môi.
Bà Lan tự hỏi, liệu mình đã làm sai điều gì? Hay đó là cái giá của sự hy sinh không đúng chỗ? Bà nhớ lại những ngày đầu, Chị Hạnh vẫn còn niềm nở, gọi bà là “mẹ”. Giờ đây, trên danh bạ điện thoại của Chị Hạnh, tên bà chỉ còn đúng hai chữ. Hai chữ tượng trưng cho một mối quan hệ đã sứt mẻ, không thể hàn gắn. Lương hưu 8 triệu mỗi tháng, đủ để bà sống thoải mái ở quê, cùng ông nhà đi du lịch Chùa Hương, đi Đà Lạt như hai vợ chồng đã từng mơ ước. Nhưng bà đã chọn Sài Gòn, chọn gánh nặng thay vì an nhàn.
Gió khẽ lùa vào khoang tàu, mang theo hơi lạnh se sắt. Bà Lan rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sự trống rỗng trong lòng. Bà nhìn xuống bàn tay nhăn nheo của mình, những vết chai sần vẫn còn hằn sâu. Đó là dấu tích của bao năm tháng tần tảo, bao năm tháng bà đã dành cho gia đình. Giờ đây, bà trở về quê, trở về với ông nhà. Bà mong ông sẽ hiểu cho bà, dù bà biết, có lẽ ông cũng không thể hiểu hết những gì bà đã trải qua.
Bà Lan đưa tay lên quệt vội giọt nước mắt lăn dài trên má. Tiếng còi tàu vang lên, báo hiệu tàu sắp đến ga. Ga quê. Một nơi bà từng mong ngóng, giờ lại khiến bà thêm phần nặng trĩu. Bà đứng dậy, với lấy chiếc túi vải cũ kỹ. Bước chân bà vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng trong tim bà, một sự quyết tâm thầm lặng đang dần hình thành. Bà đã hy sinh quá nhiều, đã chịu đựng quá nhiều. Giờ là lúc bà phải sống cho mình. Phải tìm lại sự bình yên mà bà đã đánh mất.
Âm thanh “rít” quen thuộc của bánh xe tàu ma sát trên đường ray vang lên, rồi nhỏ dần, nhỏ dần cho đến khi tan biến vào tiếng gió. Bà Lan đứng sững trên sân ga quen thuộc, giữa bao nhiêu gương mặt lạ lẫm, bỗng dưng thấy mình lạc lõng đến cùng cực. Rồi bà nhìn thấy ông. Ông nhà đứng đó, vai hơi còng xuống, tay đặt sau lưng, ánh mắt như đã chờ đợi cả ngàn năm. Không cần một lời nói, hai người già nhìn nhau. Ánh mắt của ông nhà chất chứa bao điều – sự lo lắng, chút trách móc, và cả nỗi niềm xót xa không nguôi.
Bà Lan như vỡ oà. Tám năm tủi nhục, tám năm hy sinh vô vọng, tất cả như một dòng nước lũ cuộn trào trong tim. Bà lao đến, vòng tay ôm chầm lấy ông. Vùi mặt vào bờ vai vững chãi nhưng đầy nếp nhăn ấy, bà Lan khóc nức nở. Tiếng khóc nấc nghẹn, xen lẫn những lời thổn thức không thành câu. “Ông ơi… con khổ quá ông ơi…”
Ông nhà siết nhẹ tay bà. Ông không gạt bà ra, cũng không nói gì. Ông chỉ đứng đó, để bà trút hết những uất nghẹn đè nén bao năm qua. Ông biết, bà đã chịu đựng quá nhiều. Lời hứa “vài năm thôi” của thằng Hải, cái cách Chị Hạnh gọi bà là “osin không lương”, cái danh bạ điện thoại chỉ còn “hai chữ” xa lạ. Tất cả, tất cả đều hằn sâu vào tâm can bà.
Bà Lan ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn ông. “Con mệt rồi ông ạ… con mệt lắm rồi.” Trong mắt bà, không còn là sự cam chịu hay hy vọng mong manh nữa. Giờ đây là một sự quyết tâm lạnh lẽo, một quyết tâm mà bà đã dập tắt suốt tám năm qua để vun vén cho cái gia đình mà giờ đây nó sẵn sàng đạp đổ bà xuống bùn lầy. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén tiếng nấc. “Con về nhà mình rồi. Về với ông.”
Ông nhà khẽ gật đầu, rồi đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc bạc của bà. Một cử chỉ nhỏ nhoi, nhưng đủ để làm dịu đi phần nào cơn bão trong lòng bà. Ông dẫn bà về. Bước chân hai người chậm rãi, hòa lẫn vào dòng người tấp nập trên con đường làng quen thuộc. Những mái ngói đỏ tươi, những rặng tre xanh rì, tất cả giờ đây hiện lên thật yên bình, thật khác xa với cái chốn thị thành đầy rẫy những toan tính. Bà Lan tự nhủ, đây là nhà. Đây là nơi bà thuộc về. Tám năm qua, bà đã đánh mất quá nhiều. Nhưng giờ đây, bà sẽ tìm lại. Tìm lại chính mình, tìm lại những tháng ngày an yên bà xứng đáng được hưởng. Bà sẽ không để ai, kể cả đứa con trai và đứa con dâu kia, cướp đi những năm tháng cuối đời của mình nữa.
Sự bình yên dần len lỏi vào tâm hồn bà, xoa dịu những vết thương lòng tưởng chừng không bao giờ lành lại. Bà nhìn ông nhà, nụ cười nhẹ nở trên môi. Có lẽ, ông là người duy nhất thực sự hiểu bà. Và đó, có lẽ, là điều quan trọng nhất lúc này.

