Lục Diễn đứng chết lặng trên sân khấu, nụ cười mỉa mai biến mất hoàn toàn. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, hình ảnh An Ấm tiều tụy ăn bánh kem như một nhát dao đâm thẳng vào tim. Lời nói của cô về việc “kiếp sau vẫn muốn làm vợ anh” vang vọng, khiến anh cảm thấy lạnh lẽo và bàng hoàng đến tột độ. Khán phòng chìm trong một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Những lời lẽ ban nãy còn văng vẳng bên tai, giờ đây được thay thế bằng sự im lặng đến đáng sợ. Từng từ ngữ, từng ánh mắt trong những video của An Ấm như những nhát búa tạ, đập tan mọi định kiến, mọi sự khinh thường mà Lục Diễn từng dành cho cô.
Trên màn hình, khuôn mặt nhợt nhạt của An Ấm, mái tóc trọc lóc không chút giấu giếm, và giọng nói run run nhưng kiên quyết, tất cả hiện lên rõ nét. Lục Diễn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như bị rút cạn sức lực. Bàn tay anh siết chặt lại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng anh hoàn toàn không cảm nhận được cơn đau. Anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp, một nỗi hối tiếc dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Hình ảnh tấm ảnh siêu âm đứa con mà anh chưa từng được thấy, nay lại là thứ phơi bày sự tàn nhẫn của chính anh, dội vào anh như một gáo nước lạnh. Lời xin lỗi vụng về, sự cay đắng cho mái tóc anh từng yêu thích, và rồi lời thú nhận về việc phá bỏ đứa con. Lục Diễn cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong một vòng xoáy của tội lỗi và sự hối hận.
Anh nhớ lại nụ cười của An Ấm khi cô nói: “Chúc họ hạnh phúc nhé.” Lời chúc ấy, trong hoàn cảnh này, lại mang một nỗi đau xé lòng. An Ấm đã cố gắng hết sức để giữ cho mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, cố gắng để anh không cảm thấy quá tồi tệ, ngay cả khi cô đang đối mặt với cái chết. Nhưng Lục Diễn biết, mọi nỗ lực ấy đều là vô ích. Anh đã tự tay hủy hoại tất cả.
Nụ cười nhạt trên môi anh dần biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt đau đớn, tuyệt vọng. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt An Ấm trên màn hình, giọng nói của cô giờ đây nghe như một lời nguyền rủa, một sự trừng phạt nghiệt ngã dành cho chính anh. “Kiếp sau em vẫn muốn làm vợ anh…” Câu nói ấy vang vọng, không chỉ là lời nhắn cuối cùng của An Ấm, mà còn là sự kết án cho cả cuộc đời anh. Lục Diễn không còn nghe thấy tiếng vỗ tay, tiếng hò reo của khán giả. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình tan vỡ, từng mảnh, từng mảnh. Ánh đèn sân khấu bỗng chốc trở nên mờ ảo, thế giới xung quanh anh dường như sụp đổ.
Ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ, nhưng Lục Diễn chỉ cảm nhận thấy sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy anh. Anh đứng đó, chết lặng, khi hình ảnh An Ấm mỉm cười yếu ớt trên màn hình lớn dần tan biến, nhường chỗ cho những tiếng xì xào, bàn tán lan nhanh như cháy rừng trong khán phòng.
“Cô ấy… cô ấy nói gì vậy?”
“Chết rồi sao? Cô ấy chết rồi thật sao?”
“Tại sao Lục Diễn lại chiếu những thứ này ở đây?”
Những câu hỏi dồn dập, những ánh mắt hoang mang đổ dồn về phía Lục Diễn. Anh cố gắng gượng cười, cố gắng nở một nụ cười quen thuộc, nhưng bàn tay anh run rẩy đến nỗi không thể cầm vững micro. Lời nói của An Ấm về cái chết, về đứa con mà anh đã chối bỏ, về lời xin lỗi muộn màng, tất cả như những nhát dao cứa vào tâm can anh. Anh thấy mình như đang đứng giữa một đám đông giận dữ, nhưng họ không la hét, họ chỉ thì thầm, và chính sự thì thầm đó lại còn đáng sợ hơn vạn lần.
Màn hình lớn giờ đây hiện lên hình ảnh Lục Diễn đang công khai bạn gái mới trên Weibo vào ngày 18 tháng 10 năm 2024, ngay bên cạnh là hình ảnh An Ấm tiều tụy trong bộ đồ hóa trang ếch quen thuộc, gương mặt cô hốc hác, đôi mắt trũng sâu. Lời nói của An Ấm về việc bà ta dám lên mạng khóc lóc cho bản thân khi cô đang chống chọi với căn bệnh quái ác vang vọng trong tâm trí anh. Anh nhìn thấy tấm ảnh siêu âm đứa con đã mất nằm trong tay An Ấm, nó mờ nhạt, nhưng lại đủ sức bóp nghẹt trái tim anh. Anh nhớ lại ngày 21 tháng 11 năm 2024, ngày sinh nhật của cô, ngày cô quay video cuối cùng với chiếc bánh kem dâu tây do Lâm Dao làm, với bài hát mừng sinh nhật tiếng Quảng Đông mà anh từng yêu thích. Giờ đây, tất cả những kỷ niệm đó đều là những vết dao cứa vào anh, mỗi lần nhớ lại là một lần đau đớn.
Những tiếng “An Ấm” vang lên khắp nơi, xen lẫn với những hastag #AnẤmChếtRồi, #LụcDiễnVôTâm, #NỗiĐauCủaAnẤm. Mạng xã hội như bùng nổ. Những người hâm mộ của An Ấm tràn vào trang cá nhân của Lục Diễn, để lại những lời lẽ đầy phẫn nộ. Các nhà báo, với sự nhạy bén nghề nghiệp, lập tức lao vào tìm kiếm thông tin, khai thác mọi góc khuất về mối quan hệ giữa An Ấm và Lục Diễn. Tin tức về cái chết bất ngờ của An Ấm, kèm theo những lời ám chỉ về Lục Diễn, lan nhanh với tốc độ chóng mặt.
Lục Diễn cảm thấy mình như bị kéo xuống đáy vực sâu. Anh nhìn quanh, thấy những gương mặt quen thuộc trong giới giải trí đang nhìn anh với ánh mắt pha trộn giữa thương hại, khinh bỉ và tò mò. Anh biết, từ giờ trở đi, mọi thứ sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Cái tên An Ấm, cái tên mà anh đã cố gắng quên đi, giờ đây đã ám ảnh anh theo một cách tàn khốc nhất. Anh đã tạo ra một con quái vật mang tên Lục Diễn, và giờ đây, chính anh đang phải đối mặt với nó, ngay giữa ánh đèn rực rỡ của lễ trao giải.
Cánh cửa xe hơi bật mở, Lục Diễn lao ra ngoài với tốc độ chóng mặt. Anh chạy sộc vào giữa đám đông đang bàn tán xôn xao, đôi mắt đảo quanh tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Vệ sĩ cố gắng ngăn cản nhưng vô ích. Lục Diễn vớ lấy điện thoại, ngón tay run rẩy bấm số Lâm Dao. “Reng… Reng…” Tiếng chuông vang lên, từng hồi kéo dài trong sự im lặng đáng sợ.
“Nghe máy đi, Lâm Dao! Làm ơn nghe máy đi!” Lục Diễn gào lên, giọng lạc đi vì tuyệt vọng. Anh không nhận được bất kỳ hồi âm nào. Chỉ còn tiếng chuông điện thoại vô vọng như chính cuộc đời anh lúc này.
Hình ảnh An Ấm trong video liên tục hiện về. Gương mặt tiều tụy, ánh mắt chất chứa nỗi đau không lời. Lời nói của cô về việc anh công khai bạn gái mới vào ngày 18 tháng 10 năm 2024, ngay khi cô đang chống chọi với căn bệnh quái ác, cứa sâu vào tâm can Lục Diễn. Anh nhớ lại nụ cười yếu ớt của cô khi cầm tấm hình siêu âm trong ngày sinh nhật 21 tháng 11, cái ngày mà Lâm Dao đã tỉ mỉ chuẩn bị chiếc bánh kem dâu tây. Bài hát mừng sinh nhật tiếng Quảng Đông vang lên, một kỷ niệm xưa cũ giờ đây hóa thành lưỡi dao sắc bén.
“Anh xin lỗi… Lục Diễn… anh có nghe thấy em nói không?” Giọng nói yếu ớt của An Ấm văng vẳng bên tai anh. Lục Diễn siết chặt điện thoại đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay. Anh nhớ cái lần anh chế giễu cô mặc bộ đồ hóa trang ếch khi livestream bán nghệ. Anh nhớ cả cái lần anh nhìn thấy cô với cái đầu trọc lóc, tưởng rằng cô đang làm trò hề. Giờ đây, mỗi ký ức đó là một vết bỏng. Anh cảm thấy một sự hối hận và sợ hãi dâng trào, nuốt chửng lấy anh.
Anh đã làm gì vậy? Anh đã vùi dập một con người, một sinh linh, một tình yêu như thế nào? Lục Diễn cảm thấy cơ thể mình run rẩy không kiểm soát. Anh nhìn quanh, mọi thứ như vỡ vụn. Tiếng chuông điện thoại vẫn cứ vang lên, chỉ có điều, giờ đây nó không còn là tiếng chuông gọi cho Lâm Dao nữa, mà là tiếng chuông gọi cho sự thức tỉnh đau đớn của chính anh.
Anh lảo đảo bước đi, không còn nhận thức được phương hướng. Anh chỉ biết mình cần phải đi, phải chạy trốn khỏi ánh mắt của mọi người, khỏi cái tên An Ấm đã bị ám ảnh vào tâm trí anh. Nhưng đi đâu bây giờ? Anh đã đánh mất tất cả. Cái anh nhận được lúc này không phải là hào quang của lễ trao giải, mà là sự trừng phạt nghiệt ngã nhất từ chính lương tâm mình.
Trong ánh đèn mờ ảo của phòng bệnh, An Ấm mỉm cười, ánh mắt vẫn còn chút yếu ớt nhưng đầy kiên định. Cô nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói đều đều, như đang kể lại một câu chuyện xa xưa.
AN ẤM
(Giọng bình thản)
Ngày 18 tháng 10 năm 2024… Đó là ngày anh… công khai mối quan hệ mới. Ngày em đang từng ngày chiến đấu với cái chết. Em đã cố gắng, anh biết không? Em đã cố gắng mạnh mẽ, để anh không phải lo lắng. Nhưng đôi khi, nỗi đau nó dày vò đến mức em chỉ muốn gục ngã.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào bụng, ánh mắt thoáng chút buồn.
AN ẤM
(Tiếp tục)
Còn về đứa con… anh có nhớ không? Cái thai trong bụng em… Anh nói em ham giàu, nói em bạc tình. Anh đâu biết rằng, bệnh tình của em… nó đã không cho phép em giữ lại. Giữ lại nó, là giết chết cả ba mẹ con. Em không muốn anh hận em. Em cũng không muốn… có một đứa trẻ phải chịu khổ.
An Ấm cầm lên tấm hình siêu âm. Bức ảnh nhỏ bé, mờ ảo, là minh chứng cho một sinh linh đã không có cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời.
AN ẤM
(Giọng hơi nghẹn lại)
Anh luôn nghĩ em mạnh mẽ, có thể vượt qua tất cả. Anh có nhớ lần anh cười nhạo em mặc bộ đồ hóa trang ếch không? Anh có nhớ lần anh thấy em cạo trọc đầu, anh nghĩ em đang làm trò hề không? Anh đâu biết… đó là những ngày cuối cùng em còn có thể cười.
Cô khẽ gượng cười, nụ cười đầy cay đắng.
AN ẤM
(Tiếp tục)
Sinh nhật lần thứ… em không nhớ rõ. Nhưng Lâm Dao đã làm cho em một chiếc bánh kem dâu tây. Em nhớ bài hát mừng sinh nhật tiếng Quảng Đông mà anh từng hát cho em. Bài hát đó… giờ đây vang lên, sao mà đau lòng đến thế. Em quay những video này… như một món quà từ biệt. Món quà dành cho anh, cho Lâm Dao. Mong hai người… sống tốt.
Trong căn phòng sang trọng, Lục Diễn ngồi lặng người, từng lời An Ấm nói như những nhát dao cứa vào tim. Trợ lý đứng bên cạnh, không dám lên tiếng. Anh nhìn chiếc điện thoại trên tay, nó lạnh lẽo, vô dụng. Những ký ức về An Ấm tràn về, từng mảnh, từng mảnh vỡ vụn. Nụ cười cô khi nhìn anh, ánh mắt cô khi anh lạnh lùng quay lưng, tất cả giờ đây biến thành gánh nặng, đè nén anh đến nghẹt thở. Anh đã làm gì vậy? Anh đã hủy hoại một tình yêu, hủy hoại một con người như thế nào? Lòng anh quặn thắt, một nỗi tội lỗi không thể nào xóa nhòa.
Ngay sau khi Lục Diễn khép lại điện thoại, một luồng gió lạnh lẽo dường như thổi qua căn phòng sang trọng. Anh ngẩng phắt đầu, mắt nhìn vô định vào màn hình điện thoại vẫn còn hiển thị hình ảnh cuối cùng của An Ấm. Giờ đây, không còn sự đau đớn hay dằn vặt, thay vào đó là một khoảng trống rỗng đến đáng sợ. Anh nhận ra mình đã đánh mất điều gì.
Cùng lúc đó, trên mạng xã hội, một cơn bão thật sự đang nổi lên. Những dòng trạng thái cũ của An Ấm, tưởng chừng đã bị thời gian vùi lấp, bất ngờ được “đào” lại bởi cư dân mạng. Hàng trăm bài đăng, từ những lời yêu thương nồng nàn, sự ủng hộ vô bờ bến dành cho Lục Diễn, đến cả những nỗi buồn thầm kín, những giọt nước mắt không ai hay biết, tất cả giờ đây hiện lên rõ mồn một. Các bức ảnh An Ấm đăng tải, khi thì rạng rỡ bên Lục Diễn, khi thì một mình giữa cô đơn, càng khiến người xem xót xa.
Dòng bình luận bên dưới mỗi bài đăng cũ bắt đầu xuất hiện, ban đầu là sự đồng cảm, sau đó nhanh chóng biến thành những lời chỉ trích gay gắt nhắm vào Lục Diễn.
**[BÌNH LUẬN 1]**
“Trời ơi, cô ấy yêu anh ta đến vậy sao? Mà anh ta lại đối xử với cô ấy như thế này à?”
**[BÌNH LUẬN 2]**
“Nghe giọng cô ấy trong video mà xót xa quá. Anh ta còn dám nói cô ấy ham giàu? Thật là tàn nhẫn!”
**[BÌNH LUẬN 3]**
“Cái thai đó… Lục Diễn, anh có xứng đáng làm người không? Anh ta đã hủy hoại cả một sinh linh!”
Những lời lẽ đó như những mũi tên độc, bay thẳng vào Lục Diễn, dù anh không trực tiếp nhìn thấy chúng. Cơn thịnh nộ của cộng đồng mạng lan truyền với tốc độ chóng mặt, biến Lục Diễn từ một ngôi sao được ngưỡng mộ thành kẻ bị cả xã hội quay lưng. Anh ta chợt nhận ra, tất cả những gì anh từng cho là đúng đắn, giờ đây đều là những sai lầm tồi tệ nhất.
Tại phòng bệnh, Lâm Dao ngồi bên cạnh An Ấm, hai người cùng xem lại những đoạn video mà An Ấm đã chuẩn bị. Căn phòng nhỏ bé giờ đây lại ấm áp lạ thường.
LÂM DAO
(Giọng nghẹn ngào)
Cậu yên tâm, An Ấm. Tớ sẽ làm tất cả những gì có thể.
AN ẤM
(Mỉm cười yếu ớt)
Cảm ơn cậu, Lâm Dao. Tớ tin cậu. Hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc nhé.
An Ấm đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm hình siêu âm trên bàn. Đó là kỷ vật cuối cùng của một niềm hy vọng đã vụt tắt. Cô quay sang Lâm Dao, ánh mắt đong đầy yêu thương và cả sự dặn dò.
AN ẤM
(Tiếp tục)
Về Lục Diễn… hãy để mọi chuyện qua đi. Tớ chỉ mong anh ta tìm được bình yên. Dù sao… chúng ta cũng từng có những kỷ niệm đẹp.
Lâm Dao không nói gì, chỉ siết chặt tay An Ấm. Cô biết, đó là lời cuối cùng An Ấm có thể nói về người đàn ông đã từng là cả thế giới của cô.
Màn hình điện thoại của Lục Diễn bỗng rung lên liên hồi. Tin nhắn từ Lâm Dao hiện lên: “Ông ta đã công khai bạn gái mới ngày em đang hấp hối. Ông ta đã cười nhạo em vì bộ đồ ếch. Ông ta đã nói em cạo đầu là làm trò hề. Ông ta đã làm tất cả những điều tồi tệ nhất với em.” Dòng cuối cùng, Lâm Dao chỉ gửi kèm một tấm hình siêu âm.
Lục Diễn nhìn chằm chằm vào tấm hình. Lần đầu tiên, anh thấy nó không còn là một bằng chứng về sự “ham tiền” của An Ấm, mà là minh chứng cho sự tàn nhẫn của chính mình. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều thứ. Quá nhiều điều mà anh không bao giờ có thể lấy lại được. Lục Diễn cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Anh đã tự tay vùi dập hạnh phúc của mình, vùi dập một con người xứng đáng được yêu thương. Giờ đây, sự nghiệp của anh có thể sụp đổ, danh tiếng bị hủy hoại, nhưng điều đó nào có thấm vào đâu so với sự mất mát lớn lao trong tim anh.
Lục Diễn cảm thấy toàn thân mình như bị rút cạn sức lực. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi tấm hình siêu âm của An Ấm vẫn còn hiển thị. Từng lời nói của Lâm Dao như những nhát dao cứa vào tim anh. Anh đã làm gì vậy? Anh đã vùi dập một sinh linh, một tình yêu thuần khiết, và một người phụ nữ đã dành cả cuộc đời để yêu anh. Sự nghiệp danh tiếng giờ đây trở nên vô nghĩa trước vực sâu tội lỗi mà anh đã tự đào ra. Anh đã đánh mất tất cả, và điều tồi tệ nhất là anh đã không nhận ra điều đó cho đến khi quá muộn.
Cùng lúc đó, tại một sảnh đường lộng lẫy, nơi buổi lễ trao giải danh giá đang diễn ra, không khí bỗng nhiên trùng xuống. Lục Diễn, với nụ cười gượng gạo, bước lên bục nhận giải. Anh ta đang chuẩn bị phát biểu, những lời cảm ơn sáo rỗng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhưng rồi, màn hình lớn phía sau anh đột ngột sáng lên. Không phải là những thước phim về sự nghiệp chói lọi, mà là hình ảnh An Ấm.
An Ấm xuất hiện trước truyền thông, không phải là nữ minh tinh kiêu sa, mà là một người phụ nữ tiều tụy, đôi mắt thâm quầng, ẩn chứa nỗi đau không thể diễn tả. Cô mặc một bộ váy trắng đơn giản, phảng phất nét buồn man mác. Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng chỉ là một cái nhếch mép run rẩy. Giọng nói của cô, từng là niềm khao khát của hàng triệu người, giờ đây yếu ớt, run rẩy, như muốn tan biến vào không khí.
AN ẤM
(Giọng run rẩy, cố gắng trấn an)
Kính thưa quý vị… và… anh…
Cô ngập ngừng, nhìn thẳng vào ống kính như đang nói với riêng Lục Diễn. Nước mắt chực trào.
AN ẤM
(Tiếp tục, giọng nghẹn lại)
Tôi… tôi biết có rất nhiều chuyện đã xảy ra. Mọi người đang rất lo lắng… Tôi ở đây để… để nói lời chào tạm biệt.
Cả khán phòng lặng như tờ. Lục Diễn đứng trên sân khấu, sững sờ nhìn hình ảnh trên màn hình. Anh ta không thể tin vào mắt mình. Đây là món quà từ biệt mà An Ấm đã chuẩn bị?
AN ẤM
(Tiếp tục, nhìn vào tấm hình siêu âm được đặt trên bàn cạnh mình)
Đây là… minh chứng cho tất cả. Anh đã từng nói tôi ham tiền, ham danh vọng. Anh đã từng khinh miệt tôi vì tất cả những gì tôi làm. Nhưng anh đã không biết rằng… tất cả chỉ vì tôi yêu anh. Yêu anh nhiều đến mức… muốn giữ lại một phần của anh bên mình.
Cô đưa tay vuốt ve tấm hình siêu âm. Nước mắt lăn dài trên má.
AN ẤM
(Tiếp tục, giọng yếu ớt nhưng đầy cương quyết)
Tôi đã chiến đấu. Tôi đã chiến đấu cho anh, cho chúng ta, cho sinh linh bé bỏng này. Nhưng… cơ thể tôi đã không còn đủ sức. Căn bệnh… đã cướp đi tất cả.
Cô đưa tay chạm vào mái đầu trọc của mình, một chi tiết mà cô chưa từng để ai thấy.
AN ẤM
(Tiếp tục)
Tôi đã từng là một minh tinh. Tôi đã từng có tất cả. Nhưng giờ đây… tôi chỉ còn lại sự cô đơn và một tương lai mờ mịt. Tôi không hận anh, Lục Diễn. Tôi chỉ… chỉ mong anh hạnh phúc. Mong anh tìm được người phụ nữ tốt hơn…
Cô nhìn vào một điểm xa xăm, dường như đang hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp.
AN ẤM
(Tiếp tục, giọng chìm dần vào tiếng nhạc nền bài hát mừng sinh nhật tiếng Quảng Đông)
Và Lâm Dao… em gái của tôi… hãy sống thật tốt nhé. Đừng buồn vì tôi. Hãy thật hạnh phúc. Cảm ơn cậu… vì chiếc bánh kem dâu tây…
Màn hình dần tối lại, chỉ còn lại hình ảnh An Ấm với nụ cười yếu ớt và tiếng nhạc vang vọng. Lục Diễn đứng đó, chết lặng. Anh ta cảm thấy như mọi thứ xung quanh mình đang sụp đổ. Lời nói của An Ấm, từng giọt nước mắt của cô, tất cả đều như đang xé toạc trái tim anh. Anh ta đã đẩy người phụ nữ mình yêu vào con đường cùng, đẩy cô vào vòng tay của cái chết. Sự nghiệp của anh ta giờ đây có lẽ sẽ sụp đổ, nhưng nỗi đau và sự hối hận này sẽ còn ám ảnh anh ta đến cuối đời. Cô ấy đã bị dồn vào đường cùng, và sự nghiệp của cô ấy, hay đúng hơn là cuộc đời cô ấy, đã chính thức đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
KHUNG CẢNH: PHÒNG HỌP BÁO NHỎ – BAN NGÀY
Âm thanh tiếng máy ảnh lách tách vang lên liên hồi. Lâm Dao, trông tiều tụy nhưng ánh mắt kiên nghị, ngồi sau bàn, đối diện với một nhóm phóng viên ít ỏi. Cô khoác lên mình bộ vest đen trang trọng.
LÂM DAO
(Giọng vững vàng, nhưng ẩn chứa nỗi đau)
Tôi xin cảm ơn quý vị đã có mặt tại buổi họp báo nhỏ này. Hôm nay, tôi đại diện cho An Ấm, để chia sẻ một thông điệp cuối cùng của cô ấy với mọi người.
Một phóng viên giơ tay.
PHÓNG VIÊN 1
Lâm Dao, có thật là An Ấm đã… đã qua đời?
Lâm Dao hít một hơi sâu, ánh mắt cô nhìn thẳng vào ống kính như đang truyền tải lời An Ấm.
LÂM DAO
(Ngập ngừng)
Đúng vậy. An Ấm đã ra đi thanh thản vào buổi sáng hôm qua.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề. Tiếng xì xào nổi lên.
LÂM DAO
(Tiếp tục, giọng kiên quyết hơn)
Trong suốt thời gian chiến đấu với căn bệnh quái ác, An Ấm đã chuẩn bị 10 video, mà cô ấy gọi là “món quà từ biệt”. Cô ấy muốn chúng được công chiếu vào những thời điểm quan trọng. Video đầu tiên, mọi người đã xem tại lễ trao giải, đó là lời chào tạm biệt của cô ấy gửi đến Lục Diễn và tất cả mọi người.
Cô nhìn xuống chiếc điện thoại đặt trên bàn, khẽ vuốt ve màn hình.
LÂM DAO
An Ấm đã luôn mạnh mẽ, ngay cả trong những giây phút cuối cùng. Cô ấy chưa bao giờ trách móc Lục Diễn. Trong video thứ hai, được quay vào sinh nhật cuối cùng của cô ấy, ngày 18 tháng 10 năm 2024, An Ấm đã nói rõ điều này.
Lâm Dao bật một đoạn video trên chiếc laptop. Trên màn hình, An Ấm hiện ra, mái tóc đã rụng gần hết, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ, dù có chút gượng gạo. Cô đang ngồi trước một chiếc bánh kem dâu tây nhỏ do chính Lâm Dao làm, ánh nến lung linh. Bài hát mừng sinh nhật bằng tiếng Quảng Đông vang lên nhẹ nhàng, đó là kỷ niệm mà Lục Diễn từng tặng cô.
AN ẤM (TRONG VIDEO)
(Giọng yếu ớt nhưng ấm áp)
Sinh nhật lần thứ… bao nhiêu rồi nhỉ? Anh Lục Diễn chắc cũng đã quên. Em cũng vậy. Nhưng em vẫn nhớ bài hát này. Anh từng nói em hát bài này lạc tông. Giờ đây, em ước gì có thể hát cho anh nghe một lần nữa.
Cô nhìn vào tấm hình siêu âm được đặt trên bàn, ánh mắt ánh lên sự xót xa.
AN ẤM (TRONG VIDEO)
(Tiếp tục)
Anh đã từng nhìn thấy cái này chưa, Lục Diễn? Anh đã từng khinh miệt em, nói em tham vọng, nói em không xứng với anh. Nhưng anh có biết, em chỉ muốn giữ lại một phần của anh bên mình không? Chỉ vì em yêu anh. Yêu anh đến mức… muốn anh có một gia đình trọn vẹn.
Cô bật khóc, nhưng nhanh chóng lau đi.
AN ẤM (TRONG VIDEO)
(Giọng đầy quyết tâm)
Em đã chiến đấu. Em đã chiến đấu để bảo vệ sinh linh bé nhỏ này. Nhưng… cơ thể em đã không còn đủ sức nữa. Căn bệnh ung thư này… nó tàn nhẫn quá.
Cô đưa tay chạm vào đầu trọc lóc, một hình ảnh mà cô đã giấu kín bấy lâu.
AN ẤM (TRONG VIDEO)
(Tiếp tục)
Tôi biết, bây giờ có lẽ anh đang ở bên cạnh người phụ nữ khác. Tôi không trách anh. Anh hãy sống thật hạnh phúc nhé, Lục Diễn. Anh xứng đáng có được hạnh phúc. Đó là điều em mong muốn nhất.
Cô quay sang nhìn Lâm Dao.
AN ẤM (TRONG VIDEO)
Còn em, Lâm Dao. Cảm ơn em vì tất cả. Chiếc bánh kem này… ngon lắm. Đừng vì tôi mà đau khổ. Hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc. Đó là món quà quý giá nhất em có thể tặng cho tôi.
Video kết thúc. Căn phòng họp báo chìm trong sự im lặng nghẹn ngào. Lâm Dao lau nước mắt.
LÂM DAO
Đó là An Ấm. Cô ấy không bao giờ oán trách ai. Cô ấy chỉ mong những người mình yêu thương được hạnh phúc. Dù đã ra đi, An Ấm vẫn muốn gửi gắm thông điệp này đến Lục Diễn.
Cô nhìn thẳng vào các phóng viên, ánh mắt tràn đầy sự tổn thương nhưng cũng đầy sức mạnh.
LÂM DAO
Cô ấy muốn anh ấy sống thật tốt. Dù cho… dù cho anh ấy đã gây ra bao nhiêu đau khổ cho cô ấy. Đó mới chính là An Ấm. Yêu thương đến cùng cực, và tha thứ đến tận cùng.
CĂN PHÒNG HỌP BÁO NHỎ – BAN NGÀY
Lâm Dao gập chiếc laptop lại, đôi mắt cô đượm buồn nhưng vẫn giữ một vẻ kiên cường lạ. Tiếng máy ảnh dần im bặt. Cô đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, nhìn ra xa xăm.
CẮT
MỘT LÚC SAU – CĂN HỘ SANG TRỌNG – CHIỀU TỐI
Căn hộ rộng lớn, xa hoa. Không khí lạnh lẽo, trống trải. Lục Diễn ngồi sụp trên chiếc ghế sofa bọc da đắt tiền, dáng vẻ tiều tụy, hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu. Anh ta mặc bộ đồ vest chỉnh tề nhưng trông nhăn nhúm, không còn chút phong thái lịch lãm của một Ảnh đế. Giấy tờ, tư liệu vương vãi trên bàn cà phê.
Lục Diễn ngước nhìn lên. Lâm Dao đứng ở cửa, ánh mắt chứa đầy sự xót xa nhưng cũng pha chút trách móc. Cô cầm theo một chiếc USB.
LỤC DIỄN
(Giọng khàn đặc, van xin)
Lâm Dao… làm ơn. Cho tôi xem… tất cả những gì còn lại. Tất cả 10 video.
Lâm Dao im lặng bước vào, chậm rãi đi đến bên cạnh anh ta. Cô đặt chiếc USB lên bàn, nhìn Lục Diễn.
LÂM DAO
(Nhẹ giọng, nhưng đầy đau đớn)
Anh… anh có biết anh đã làm gì không? Anh đã vứt bỏ tất cả. Vứt bỏ cô ấy, vứt bỏ con chúng ta.
LỤC DIỄN
(Lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi)
Tôi biết… tôi sai rồi. Tôi quá ngu muội. Tôi đã để bao nhiêu lời dối trá che mắt. An Ấm… cô ấy đã đau khổ đến nhường nào.
LÂM DAO
(Nhìn anh ta, giọng dần kiên quyết hơn)
Cô ấy đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Cô ấy yêu anh. Yêu đến mức… tha thứ cho tất cả.
Lâm Dao nhìn Lục Diễn, ánh mắt cô dò xét. Cô thấy trong đó là sự hối hận tột cùng, sự day dứt không thể che giấu. Cô khẽ thở dài.
LÂM DAO
An Ấm đã chuẩn bị… tất cả. Cô ấy nói, nếu anh thật sự hối hận… thì cô ấy sẽ không để anh sống trong dằn vặt mãi.
Lâm Dao đưa tay ra, chạm nhẹ lên vai Lục Diễn.
LÂM DAO
Cô ấy đã để lại tất cả cho anh. Tất cả những lời cô ấy muốn nói. Tất cả những bí mật. Anh… hãy xem đi. Hãy để sự thật này… làm anh tỉnh ngộ.
Lục Diễn nhìn chiếc USB, rồi nhìn Lâm Dao. Anh ta run rẩy đưa tay ra, cầm lấy nó. Cả hai cùng nhìn nhau, một khoảnh khắc nặng nề trôi qua. Lục Diễn đứng dậy, bước về phía chiếc màn hình lớn trong phòng khách.
LỤC DIỄN
(Thì thầm, gần như không thành tiếng)
An Ấm… em đã ở đâu…
Lâm Dao im lặng đứng đó, dõi theo anh. Cô biết, đây chỉ là sự khởi đầu cho một hành trình đầy đau đớn khác. Hành trình đối diện với sự thật mà Lục Diễn đã cố tình lãng quên.
CẮT.
INT. CĂN HỘ SANG TRỌNG – PHÒNG KHÁCH – CHIỀU TỐI
Lục Diễn run rẩy cắm chiếc USB vào cổng kết nối của màn hình TV cỡ lớn. Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi. Lâm Dao đứng lặng lẽ ở một góc phòng, ánh mắt dõi theo anh.
Màn hình TV sáng lên, một đoạn video bắt đầu phát. Hình ảnh An Ấm hiện ra, rạng rỡ như chưa từng có bệnh tật, dù vẫn còn nét tiều tụy của người vừa trải qua điều trị. Cô ngồi trong chính căn phòng khách sang trọng này, nơi Lục Diễn đang đứng sụp đổ. Ánh sáng dịu nhẹ hắt vào, tạo cảm giác ấm áp, thân thuộc.
AN ẤM (VIDEO)
(Cười nhẹ, giọng nói vẫn còn chút yếu ớt nhưng tràn đầy tình cảm)
An Ấm đây. Nếu anh đang xem video này, có lẽ… em không còn ở đây nữa rồi. Đừng buồn, nhé. Em đã có một hành trình thật đẹp, dù ngắn ngủi.
Lục Diễn gục đầu xuống, vai rung lên bần bật. Anh ta cố gắng nén tiếng nấc.
AN ẤM (VIDEO)
Anh nhớ căn hộ cũ của chúng ta chứ? Nơi mà mình đã từng mơ về một gia đình nhỏ. Em còn nhớ như in ngày anh cầu hôn em. Anh đã chuẩn bị một bữa tối lãng mạn, còn tự tay nấu tất cả nữa. Anh loay hoay mãi với món súp…
Hình ảnh trên màn hình chuyển cảnh, An Ấm đang chỉ vào một góc tường trong căn hộ cũ kỹ.
AN ẤM (VIDEO)
(Giọng nói trở nên vui tươi hơn, đầy hoài niệm)
Anh nhìn này, cái vết xước này. Là ngày đó anh vụng về làm đổ ly rượu vang đỏ lên tấm thảm trắng em mới mua. Em đã giận anh cả tuần. Nhưng giờ nghĩ lại… em thấy nó thật đáng yêu. Nó là minh chứng cho những ngày tháng ta cùng nhau xây dựng tổ ấm.
Lục Diễn nhắm chặt mắt, hai tay ôm chặt lấy đầu. Anh ta thấy mình như bị kéo về quá khứ, chứng kiến lại từng khoảnh khắc anh đã từng trân trọng, giờ đây lại tan vỡ dưới bàn tay anh.
AN ẤM (VIDEO)
Em biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Anh bận rộn với sự nghiệp, em cũng có những áp lực riêng. Rồi… biến cố ập đến. Ngày 18 tháng 10 năm 2024, khi anh công khai bạn gái mới trên Weibo… em đã rất đau. Nhưng em hiểu. Có lẽ, em đã không còn là người phụ nữ anh cần nữa.
Cảnh quay chuyển sang An Ấm đang ngồi trong phòng bệnh, mái tóc trọc lóc. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm.
AN ẤM (VIDEO)
Em đã từng rất sợ hãi. Sợ hãi cái chết, sợ hãi anh sẽ quên em. Nhưng rồi, em nhận ra, có những thứ còn đau đớn hơn cả cái chết. Đó là sự lãng quên. Là khi người mình yêu thương nhất, lại vô tình hay cố ý, dẫm đạp lên tất cả những gì mình đã từng có.
An Ấm cầm lên tấm hình siêu âm. Nước mắt cô lăn dài trên má.
AN ẤM (VIDEO)
Đây là con của chúng ta. Con của anh và em. Em đã từng mơ về một gia đình trọn vẹn, có anh, có con… Nhưng giấc mơ đó… nó quá xa vời.
Lục Diễn hét lên trong tuyệt vọng, quỳ sụp xuống sàn nhà. Những giọt nước mắt không ngừng rơi, hòa lẫn với tiếng nấc nghẹn ngào. Anh ta nhớ lại những lời cay nghiệt mình đã nói với An Ấm, những lần anh ta cười nhạo cô khi cô mặc bộ đồ hóa trang ếch để livestream bán nghệ. Anh ta nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của mình khi cô nhắc đến chuyện con cái.
LÂM DAO
(Nói khẽ, giọng đầy xót xa)
Anh ơi…
Lục Diễn hoàn toàn chìm trong màn hình, như bị cuốn vào dòng xoáy ký ức và hối hận. An Ấm trong video vẫn tiếp tục câu chuyện của mình, một câu chuyện đầy tình yêu, sự hy sinh và cuối cùng là một lời từ biệt đầy day dứt.
CẮT.
INT. PHÒNG BỆNH/BỆNH VIỆN – NGÀY
AN ẤM nằm trên giường bệnh, thân thể gầy gò chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt cô trũng sâu, nhưng ánh nhìn vẫn còn một tia sáng yếu ớt. Tay cô cầm một bức thư viết tay, run run đọc từng dòng chữ. Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ hắt vào, phủ lên người cô một vẻ mong manh.
AN ẤM
(Thì thầm, giọng khàn đặc)
Lục Diễn à… Lục Diễn của em. Anh có nghe em nói không? Em biết, có lẽ anh sẽ không bao giờ đọc được những lời này, hoặc anh sẽ đọc nó một cách thờ ơ. Nhưng em vẫn muốn nói. Vẫn muốn để lại một chút gì đó… cho anh.
Cô đưa tay vuốt nhẹ lên tấm hình siêu âm được đặt trên chiếc bàn cạnh giường. Đôi mắt cô thoáng một nỗi buồn sâu thẳm, rồi cô lại nhìn vào bức thư.
AN ẤM
(Tiếp tục đọc, giọng yếu ớt nhưng ẩn chứa tình yêu mãnh liệt)
Tình yêu em dành cho anh chưa bao giờ thay đổi. Dù cho chúng ta đã đi qua những gì, dù cho anh đã có cuộc sống mới, em vẫn luôn mong anh tìm được hạnh phúc thật sự. Một hạnh phúc trọn vẹn, không còn những giằng xé, không còn những nỗi đau.
Cô ngước mắt nhìn về phía xa xăm, như đang nhìn thấy Lục Diễn ở đâu đó.
AN ẤM
Em không oán trách anh đâu, Lục Diễn. Cuộc đời này là những chuỗi nhân duyên. Có lẽ duyên của chúng ta chỉ dừng lại ở đây. Nhưng em tin, chúng ta đã từng có những ngày tháng thật đẹp. Anh đã từng là cả thế giới của em.
Đôi môi cô khẽ mấp máy, lặp lại câu nói như một lời nguyện cầu.
AN ẤM
(Thì thầm, giọng vang lên đầy day dứt)
Em sẽ luôn ở bên anh… trong trái tim anh, Lục Diễn.
Cô buông bức thư xuống, khẽ nhắm mắt lại. Cả căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng máy móc y tế đều đều vang vọng, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống. Dù cơ thể đang tàn lụi, nhưng tình yêu cô dành cho Lục Diễn vẫn âm ỉ cháy bỏng, một ngọn lửa cuối cùng trước khi lụi tàn.
CẮT.
INT. LỄ TRAO GIẢI – ĐÊM
Ánh đèn sân khấu rực rỡ, tiếng vỗ tay vang dội. LỤC DIỄN, trong bộ vest lịch lãm, đứng trên bục vinh quang. Anh vừa nhận giải thưởng Ảnh đế trẻ tuổi nhất. Nữ minh tinh, vợ mới của anh, ngồi dưới hàng ghế khán giả, mỉm cười kiêu hãnh.
LỤC DIỄN
(Cầm micro, giọng đầy tự tin)
Tôi muốn cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ tôi. Đặc biệt, cảm ơn người phụ nữ tuyệt vời bên cạnh tôi…
Màn hình LED khổng lồ phía sau anh đột ngột chuyển cảnh. Thay vì hình ảnh hậu trường, những video ngắn bắt đầu được phát. Đầu tiên là hình ảnh AN ẤM, gầy gò, tiều tụy, mặc bộ đồ hóa trang ếch ngộ nghĩnh, đang cố gắng livestream bán đồ thủ công. Giọng cô yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười.
Khán giả xôn xao. Lục Diễn sững sờ. Anh nhớ lại những ngày tháng còn bên nhau, khi anh cười nhạo cô vì cái bộ đồ ngu ngốc đó, vì cô không có chút danh tiếng nào. Anh đã từng ghét sự bám víu của cô, ghét cái cách cô luôn van xin anh đừng bỏ rơi mình.
VIDEO (An Ấm)
(Giọng hơi run)
Em biết… Lục Diễn, anh sẽ không bao giờ hiểu. Em đã từng làm mọi thứ chỉ vì anh. Ngay cả khi anh bảo em là kẻ ham tiền, em cũng không biết phải giải thích thế nào.
Màn hình lại chuyển cảnh. Lần này là một căn phòng bệnh đơn sơ. An Ấm, tóc đã rụng gần hết, chỉ còn trơ lại lớp da đầu bóng nhẫy. Cô cầm trên tay tấm hình siêu âm, đôi mắt ngấn lệ nhưng vẫn cương nghị.
VIDEO (An Ấm)
Anh nhớ không? Ngày 18 tháng 10 năm ngoái. Anh công khai bạn gái mới trên Weibo. Anh nói với mọi người rằng anh tìm được tình yêu đích thực. Em… em lúc đó chỉ biết cười. Anh không biết rằng, vào ngày anh tìm thấy “hạnh phúc” mới, em đã mất đi “hạnh phúc” duy nhất của em… con của chúng ta.
Cả hội trường chết lặng. Nữ minh tinh dưới ghế khán giả tái mét mặt. Lục Diễn đứng trên sân khấu, như bị sét đánh. Anh không thể tin vào tai mình. Đứa con… đứa con bị phá bỏ mà anh từng nghĩ là do An Ấm cố tình làm quá lên vì tiền, là sự thật.
VIDEO (An Ấm)
(Giọng càng lúc càng yếu)
Anh nói em ham tiền. Anh nói em không xứng với anh. Em đã cố gắng. Thật sự đã cố gắng. Nhưng anh ơi, em chỉ muốn anh hiểu. Em không hề ham tiền. Em chỉ muốn một mái ấm với anh.
Cảnh tiếp theo là sinh nhật của An Ấm. Lâm Dao, người bạn thân duy nhất còn lại của cô, ngồi cạnh, làm cô cười gượng gạo. Trên bàn là chiếc bánh kem dâu tây nhỏ xinh. An Ấm hát bài hát mừng sinh nhật bằng tiếng Quảng Đông, giọng khàn đặc.
VIDEO (An Ấm)
(Giọng rưng rưng)
Sinh nhật… 21 tháng 11. Anh còn nhớ bài hát này chứ, Lục Diễn? Nó là ký ức đẹp nhất của em… trước khi tất cả sụp đổ. Em muốn anh biết, dù em đi đâu, dù em có ra sao… em vẫn luôn yêu anh.
Nước mắt lăn dài trên má Lục Diễn. Anh buông micro. Tiếng vỗ tay lúc nãy giờ biến thành những tiếng xì xầm kinh hoàng. Anh thấy mình như kẻ tội đồ. Trong khi anh đang tận hưởng vinh quang, cô đã một mình đối mặt với bệnh tật, với mất mát, với cái chết. Anh đã mải mê với hào quang giả tạo, mà quên đi người phụ nữ đã từng là tất cả của anh. Hối hận, đau khổ, và nhục nhã dâng trào trong lòng Lục Diễn. Anh không còn nghe thấy gì nữa, chỉ có tiếng nói của An Ấm vang vọng trong tâm trí.
Lục Diễn đứng trên sân khấu, ánh đèn flash chói lòa như hàng ngàn con mắt đang săm soi anh. Lời cảm ơn dang dở trên môi anh giờ đây nghẹn lại. Tiếng xì xầm ngày càng lớn, từ những lời bàn tán thì thầm ban đầu, giờ đã biến thành những câu hỏi gay gắt, những lời buộc tội vang vọng khắp hội trường.
“Ảnh đế vô lương tâm!” – Một giọng nữ bất ngờ vang lên từ phía dưới, sắc như dao.
Lục Diễn giật mình, quay phắt người về phía phát ra tiếng động. Anh nhìn thấy những ánh mắt đầy căm ghét, thất vọng, kinh tởm đang đổ dồn về phía mình. Những khuôn mặt mà anh từng quen biết, từng hợp tác, giờ đây nhìn anh như nhìn một kẻ tội đồ.
Trên màn hình LED khổng lồ, hình ảnh An Ấm với bộ đồ hóa trang ếch ngớ ngẩn lại hiện lên, nhưng lần này, nó mang một vẻ bi thương đến tột cùng. Sau đó là cảnh cô tiều tụy trong phòng bệnh, tấm hình siêu âm trên tay, đôi mắt cô nhìn thẳng vào ống kính, dường như xuyên thấu màn hình, nhìn thẳng vào Lục Diễn.
“Anh nói em ham tiền. Anh nói em không xứng với anh.” Giọng nói yếu ớt nhưng đầy khắc khoải của An Ấm vang lên, mỗi lời như nhát dao cứa vào tim Lục Diễn. Anh nhớ lại những lần anh tàn nhẫn đuổi cô đi, những lời lẽ khinh miệt anh dành cho cô, cho tình yêu mà cô dành cho anh.
Đoạn video cuối cùng, An Ấm với mái tóc trọc lóc, hát bài hát mừng sinh nhật tiếng Quảng Đông, nước mắt lăn dài trên má, nhưng miệng vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo. Chiếc bánh kem dâu tây nhỏ bé trên bàn trông thật đáng thương.
“Em muốn anh biết, dù em đi đâu, dù em có ra sao… em vẫn luôn yêu anh.”
Lời cuối cùng ấy như một tiếng sét đánh ngang tai. Lục Diễn cảm thấy toàn thân run rẩy. Anh buông rơi chiếc micro. Âm thanh va chạm với sàn sân khấu vang lên chói tai. Khán giả hoàn toàn im lặng, nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả những tiếng xì xầm.
Nữ minh tinh, vợ mới của anh, ngồi dưới ghế khán giả, mặt tái mét, đôi mắt mở trừng trừng, dường như không thể tin vào những gì mình đang thấy. Cô nhìn Lục Diễn, rồi lại nhìn lên màn hình, dường như đang cố gắng xác nhận sự tồn tại của “người phụ nữ bí ẩn” kia.
Các phóng viên, nhà báo bắt đầu nhao nhao. Tiếng máy ảnh lách tách vang lên không ngừng, nhưng không còn là những tiếng reo hò mừng rỡ, mà là tiếng ghi lại khoảnh khắc sụp đổ của một ngôi sao.
Lục Diễn đứng sững sờ, bóng lưng đổ dài trên sân khấu. Anh đã từng là người đàn ông thành công nhất, được ngưỡng mộ nhất. Giờ đây, anh chỉ còn là một kẻ tội đồ trong mắt công chúng. Những hợp đồng quảng cáo trước đó đã được hủy bỏ hàng loạt, các dự án phim bị đình trệ. Sự nghiệp mà anh dày công xây dựng, chỉ trong tích tắc, đã tan thành mây khói.
Từ màn hình LED, hình ảnh An Ấm dần biến mất, chỉ còn lại khoảng trống đen. Nhưng hình ảnh cô, lời nói của cô, tiếng khóc của cô, và cả nụ cười bi thương của cô, đã khắc sâu vào tâm trí Lục Diễn, trở thành bóng ma ám ảnh anh đến suốt đời. Anh đã mất tất cả, chỉ vì sự mù quáng và tàn nhẫn của chính mình.
Ánh đèn sân khấu vụt tắt. Lục Diễn như bị rút cạn sức lực, loạng choạng bước xuống sân khấu, bỏ lại phía sau tiếng máy ảnh chát chúa và những lời bàn tán xôn xao. Anh không còn nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, chỉ còn lại bóng tối và sự trống rỗng bao trùm. Nữ minh tinh, người vợ mới, đã đứng dậy và rời đi từ lúc nào, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trên ghế.
Lục Diễn bước ra khỏi cánh gà, lảo đảo như người say. Bên ngoài, một đám đông phóng viên và người hâm mộ đã tụ tập, điện thoại chĩa về phía anh, ánh đèn flash liên tục lóe lên. Anh lờ đi tất cả, chỉ muốn tìm một nơi thật xa để ẩn mình.
Vài ngày sau đó, thế giới của Lục Diễn sụp đổ hoàn toàn. Các hợp đồng quảng cáo bị hủy bỏ, các dự án phim bị đóng băng. Anh bị tẩy chay trên mạng xã hội, những lời chỉ trích nặng nề đổ dồn về phía anh. Lục Diễn như bị nhấn chìm trong biển cả của sự căm ghét và khinh bỉ. Anh nhốt mình trong căn hộ sang trọng nhưng lạnh lẽo, chỉ có mình anh và những ám ảnh từ những thước phim của An Ấm.
Một buổi sáng, khi ánh nắng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, Lục Diễn quyết định không thể trốn tránh mãi. Anh mở máy tính, nhìn chằm chằm vào màn hình trống. Anh hít một hơi thật sâu, gõ những dòng chữ.
**[TIÊU ĐỀ TIN NHẮN TRÊN MẠNG XÃ HỘI]**
**Gửi lời xin lỗi chân thành đến An Ấm và những người đã bị tôi tổn thương.**
**[NỘI DUNG TIN NHẮN]**
Tôi, Lục Diễn, hôm nay đứng đây để đối mặt với sự thật và thừa nhận tất cả những sai lầm, sự vô tâm và tàn nhẫn của mình đối với An Ấm. Tôi đã không nhìn thấy giá trị của cô ấy, đã coi thường tình yêu và sự hy sinh của cô ấy. Tôi đã quá mù quáng bởi danh vọng và sự ích kỷ của bản thân.
Lời nói của tôi với cô ấy, những hành động của tôi, tất cả đều là sự tổn thương sâu sắc. Tôi đã cười nhạo cô ấy khi cô ấy cố gắng vực dậy sau vấp ngã, đã khinh miệt cô ấy khi cô ấy dành cho tôi tất cả những gì mình có. Tôi đã không nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài ngây ngô ấy là một trái tim yếu đuối nhưng đầy bao dung.
Tôi xin lỗi vì đã không bảo vệ cô ấy, vì đã để cô ấy phải chịu đựng nỗi đau một mình. Tôi xin lỗi vì sự ích kỷ của mình đã đẩy cô ấy vào con đường cùng. Cái chết của An Ấm là một lời cảnh tỉnh đau lòng nhất mà tôi từng nhận được. Tôi không xứng đáng với tình yêu của cô ấy, không xứng đáng với bất kỳ điều gì tốt đẹp mà cô ấy đã dành cho tôi.
Tôi quyết định sẽ rút lui khỏi làng giải trí vô thời hạn để có thời gian nhìn nhận lại bản thân, để suy ngẫm về những gì đã làm và cố gắng sửa chữa những sai lầm. Tôi cần thời gian để chuộc lỗi, dù biết rằng có những thứ không bao giờ có thể lấy lại được.
Tôi mong rằng, một ngày nào đó, An Ấm sẽ tìm được bình yên.
Lục Diễn.
Anh nhấn nút đăng. Từng dòng chữ hiện lên trên màn hình, rồi lan truyền với tốc độ chóng mặt. Lục Diễn nhìn vào màn hình, cảm thấy một sự trống rỗng đến tột cùng, nhưng cũng xen lẫn một chút nhẹ nhõm. Ám ảnh về An Ấm vẫn còn đó, nhưng lần này, nó không còn chỉ là sự giày vò, mà còn là lời nhắc nhở về một bài học đắt giá.
Đám đông ngoài kia giờ đây chỉ còn là tiếng rì rầm xa vắng. Lục Diễn ngồi sụp xuống ghế sofa, đôi mắt trũng sâu nhìn vào màn hình máy tính đã tắt ngúm. Lời xin lỗi anh vừa đăng tải như một mũi dao xé toạc sự im lặng trong căn hộ. Anh đã nói ra tất cả, thừa nhận tất cả, nhưng nỗi trống rỗng trong anh giờ đây càng thêm tột cùng. Thế giới giải trí đóng băng, những hợp đồng sụp đổ, tất cả những thứ từng là tất cả của anh giờ đây chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Chỉ còn lại An Ấm, hình ảnh cô ấy vây quanh anh, lặp đi lặp lại như một thước phim không hồi kết.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên xé toạc không gian. Màn hình hiện lên tên “Lâm Dao”. Lục Diễn do dự một lúc rồi bắt máy.
LÂM DAO
(Giọng nghẹn ngào)
Lục Diễn à… Cậu đã xem chưa?
LỤC DIỄN
(Giọng khàn đặc)
Chuyện gì?
LÂM DAO
Video của An Ấm… Lâm Dao đã đăng nó lên rồi. Video cuối cùng.
Lục Diễn bỗng cảm thấy tim mình đập thình thịch. Anh nhớ lại lời An Ấm nói trong video đầu tiên, rằng cô có những “món quà từ biệt” dành cho anh. Anh đã cho rằng đó chỉ là những lời nói bâng quơ.
LỤC DIỄN
Ở đâu?
LÂM DAO
Trên kênh của cô ấy… Cậu phải xem đi. Nhanh lên.
Lục Diễn vội vàng mở máy tính, tay run rẩy tìm đến kênh của An Ấm. Anh nhấn vào video mới nhất, một đoạn clip ngắn chỉ hơn một phút.
Màn hình hiện lên hình ảnh An Ấm. Cô đứng trước một ngôi mộ trống, dưới bầu trời xám xịt. Nụ cười trên môi cô thật nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng dịu dàng, nhưng đầy kiên cường)
Đây sẽ là nơi yên nghỉ của An Ấm. Mọi người đừng khóc nhé…
Lục Diễn chết lặng. Ngôi mộ trống? Nơi yên nghỉ? Anh cố gắng lý giải lời nói đó, nhưng tim anh đã đập loạn xạ.
AN ẤM (V.O.)
(Nhìn thẳng vào ống kính, nụ cười hé nở)
Cảm ơn vì tất cả. Cảm ơn vì đã từng yêu An Ấm. Cảm ơn vì đã từng làm An Ấm đau khổ. Tất cả đều là những kỷ niệm quý giá.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Lục Diễn. Anh nhìn thấy hình ảnh của mình trong đôi mắt An Ấm, hình ảnh của sự tàn nhẫn, của sự vô tâm.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng vẫn giữ sự ấm áp)
Hôm nay là ngày 18 tháng 10. Lục Diễn đã có bạn gái mới. An Ấm chúc mừng cậu. Mong cậu tìm được hạnh phúc. Còn về phần An Ấm… An Ấm sẽ tìm một con đường khác.
An Ấm quay người lại, ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.
AN ẤM (V.O.)
(Thì thầm, như nói với chính mình)
Ngày 21 tháng 11 sắp tới là sinh nhật của An Ấm rồi… Cô bạn thân Lâm Dao đã làm cho An Ấm một chiếc bánh kem dâu tây thật to. An Ấm cũng sẽ dùng bài hát mừng sinh nhật tiếng Quảng Đông mà Lục Diễn từng hát cho An Ấm làm nhạc nền cho món quà này.
Lục Diễn nghe tiếng nhạc nền quen thuộc, một bản nhạc đã chôn vùi theo năm tháng trong ký ức. Anh nhớ lại đêm sinh nhật đó, An Ấm đã say ngủ trên vai anh, còn anh thì vô tâm nhìn về phía điện thoại.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng trở nên nghiêm túc hơn)
Chúng ta ai cũng có những bí mật của riêng mình. An Ấm cũng vậy.
Màn hình bỗng chuyển cảnh sang hình ảnh An Ấm trong phòng bệnh. Cô gầy gò, tiều tụy. Tóc cô đã rụng gần hết, chỉ còn lại phần đầu trọc lóc. An Ấm đưa tay vuốt nhẹ mái tóc giả.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng yếu ớt nhưng vẫn có sức hút)
Mọi người sẽ hỏi vì sao An Ấm lại như thế này. An Ấm mắc bệnh rồi. Một căn bệnh… không thể chữa khỏi.
Lục Diễn cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Bệnh? Ung thư? Anh không thể tin vào những gì mình đang nghe.
AN ẤM (V.O.)
(Chỉ vào một vật trong tay)
Và đây… đây là minh chứng cho một sinh linh đã từng tồn tại.
An Ấm giơ lên một tấm hình siêu âm nhỏ. Lục Diễn nhìn chằm chằm vào đó, trái tim như bị bóp nghẹt. Đứa con của anh. Đứa con mà anh đã vô tình tước đi.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng run rẩy, cố gắng kìm nén cảm xúc)
An Ấm đã rất yêu con. An Ấm đã nghĩ về tương lai của chúng ta. Nhưng An Ấm biết, Lục Diễn không bao giờ muốn điều đó.
Đoạn video kết thúc với hình ảnh An Ấm mỉm cười lần cuối. Nụ cười đó không còn kiên cường, chỉ còn lại sự chấp nhận và một nỗi buồn vô hạn. Màn hình tối sầm lại.
Lục Diễn ngồi đó, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Anh đã giết chết An Ấm, giết chết con của mình, và giờ đây, anh chỉ còn lại sự hối hận và nỗi đau đớn tột cùng. Anh biết, thế giới của anh đã sụp đổ hoàn toàn, và đó là cái giá phải trả cho sự tàn nhẫn của mình.
Màn hình tối sầm lại, nhưng nỗi ám ảnh của Lục Diễn chỉ vừa mới bắt đầu. Anh ngồi đó, tê dại, hai tay ôm chặt lấy đầu, cố gắng xua đi hình ảnh An Ấm trong bộ dạng tiều tụy, yếu ớt. Tiếng nức nở bật ra từ cổ họng anh, nghẹn ngào, đau đớn. Anh đã làm gì thế này? Anh đã hủy hoại một sinh mạng, và giờ đây, anh còn hủy hoại luôn cả những khoảnh khắc cuối đời của người phụ nữ anh từng yêu.
Điện thoại rung lên trong túi áo. Lục Diễn run rẩy rút nó ra. Màn hình hiển thị tên “Lâm Dao”. Anh do dự, nhưng rồi cũng nghe máy.
LÂM DAO
(Giọng như đang cố gắng giữ bình tĩnh)
Lục Diễn à… Cậu đã xem hết chưa?
LỤC DIỄN
(Giọng khàn đặc, lạc đi)
Chưa… Tôi…
LÂM DAO
(Ngắt lời, giọng có chút giận dữ)
Thế thì xem đi. Xem hết đi. Xem cái cách mà An Ấm đã chuẩn bị cho cậu tất cả những điều này. Cô ấy không muốn cậu biết về bệnh tật của mình, cô ấy chỉ muốn cậu nhớ về cô ấy, nhớ về những gì tốt đẹp nhất.
Lục Diễn đưa tay quệt nước mắt, lần mò trên bàn phím. Anh tìm đến kênh của An Ấm, nhấn vào một video khác. Lần này, màn hình hiện lên hình ảnh An Ấm rạng rỡ hơn, trong căn phòng bệnh được trang trí đơn giản.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng vẫn còn chút yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống)
Xin chào mọi người, và đặc biệt là Lục Diễn. Hôm nay là sinh nhật của An Ấm. Lâm Dao đã mang đến một chiếc bánh kem dâu tây thật ngon.
Hình ảnh chuyển cảnh sang chiếc bánh kem nhỏ xinh với những trái dâu tây đỏ mọng. An Ấm mỉm cười, nhưng ánh mắt cô vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó tả.
AN ẤM (V.O.)
(Tiếp tục, giọng trở nên trầm hơn)
Lục Diễn à, em nhớ ngày xưa anh từng hát cho em bài hát sinh nhật bằng tiếng Quảng Đông. Giọng anh hơi sai tông, nhưng em vẫn thấy nó thật ấm áp.
Nhạc nền vang lên, bài hát mừng sinh nhật tiếng Quảng Đông quen thuộc. Lục Diễn co rúm người lại. Anh nhớ. Anh nhớ tất cả.
AN ẤM (V.O.)
(Nhìn thẳng vào ống kính, nụ cười hiếm hoi xuất hiện)
Em đã từng mơ về một kiếp sau. Một kiếp sau mà em có thể được làm vợ anh, không còn bệnh tật, không còn hiểu lầm. Em muốn mình khỏe mạnh, muốn chúng ta có một gia đình trọn vẹn.
Hình ảnh An Ấm đột nhiên thay đổi. Cô mặc bộ đồ hóa trang ếch, đang livestream bán nghệ. Nụ cười trên môi cô gượng gạo, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau khi nhớ lại.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng pha lẫn chút tự giễu)
Anh từng cười nhạo em khi em mặc bộ đồ này. Anh nói em thật ngốc nghếch. Nhưng anh ơi, đó là cách em kiếm sống, là cách em cố gắng theo đuổi ước mơ của mình.
Lục Diễn cảm thấy tim mình như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Anh nhớ lại khoảnh khắc đó, sự khinh miệt trong mắt anh.
AN ẤM (V.O.)
(Giọng dịu lại, đầy yêu thương)
Dù sao đi nữa, An Ấm vẫn rất yêu Lục Diễn. Dù cho mọi chuyện có ra sao đi nữa.
Cảnh tiếp theo là hình ảnh Lục Diễn trên sân khấu Lễ trao giải, phát biểu đầy tự tin. An Ấm ngồi dưới khán đài, ánh mắt dõi theo anh. Sau đó, màn hình chiếu lại những đoạn clip ngắn của An Ấm, cô đang điều trị trong bệnh viện, mái tóc đã rụng gần hết. Lục Diễn nhìn thấy chính mình trong những đoạn clip đó, sự lạnh lùng, vô tâm của anh.
AN ẤM (V.O.)
(Lời cuối cùng vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng)
Lục Diễn, kiếp sau em vẫn muốn làm vợ anh…
Video kết thúc. Màn hình trở lại với Lục Diễn, đang quỳ sụp trên sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt đã tuôn thành dòng. Anh đã mất An Ấm. Anh đã mất đi đứa con. Anh đã mất đi tất cả. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy ám ảnh của Lục Diễn. Anh sẽ sống với sự day dứt này, mãi mãi.
Bên ngoài, màn đêm buông xuống, nhưng sự tĩnh lặng trong căn phòng của Lục Diễn lại chứa đầy giông bão tâm trạng. Anh đã dành nhiều ngày trôi qua trong sự cô độc, rời xa ánh đèn sân khấu hào nhoáng mà anh từng theo đuổi. Giờ đây, thế giới của anh chỉ còn thu bé lại bằng những chuyến thăm mộ An Ấm.
Một ngày cuối thu, trời se lạnh. Lục Diễn bước đi trên con đường rợp bóng cây dẫn đến nghĩa trang. Tay anh siết chặt bó hoa hồng trắng. Khi đến trước bia mộ, anh nhẹ nhàng đặt hoa xuống. Bức ảnh siêu âm cũ kỹ, giờ đã phai màu, được anh cẩn thận đặt cạnh bó hoa. Anh ngồi xuống, không gian xung quanh dường như đặc quánh lại bởi nỗi tiếc nuối.
LỤC DIỄN
(Giọng thì thầm, như tự nhủ)
An Ấm… Anh đây rồi.
Anh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trên bia mộ, rồi lại nhìn xuống bức ảnh siêu âm trong tay. Đôi mắt anh ngấn lệ.
LỤC DIỄN
(Tiếp tục, giọng nghẹn ngào)
Thời gian trôi qua nhanh quá, em biết không? Anh vẫn không thể tin được là em đã rời xa anh. Anh đã cố gắng sống tốt, theo cách mà em mong muốn. Anh đã hoàn toàn rút khỏi giới giải trí, tìm kiếm sự bình yên trong cô độc. Nhưng…
Anh ngập ngừng, cố gắng gom góp lại những lời muốn nói.
LỤC DIỄN
(Đưa tay chạm nhẹ vào tấm ảnh siêu âm)
Anh xin lỗi. Về tất cả. Về cái thai mà chúng ta đã đánh mất. Về những lời anh đã nói, về cách anh đã đối xử với em. Anh quá kiêu ngạo, quá ích kỷ. Anh đã không nhận ra giá trị của em cho đến khi mọi thứ quá muộn.
Anh đưa mắt nhìn lên bầu trời xám xịt, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp.
LỤC DIỄN
(Giọng đầy hối hận)
Lâm Dao vẫn thường xuyên đến đây. Cô ấy luôn kể cho anh nghe về em, về những kỷ niệm đẹp. Em có biết không, anh vẫn còn nhớ như in cái ngày em mặc bộ đồ hóa trang ếch livestream bán nghệ. Anh đã cười nhạo em. Bây giờ nghĩ lại, anh thấy mình thật tàn nhẫn. Em đã cố gắng đến nhường nào.
Anh im lặng một lúc, để những ký ức ùa về.
LỤC DIỄN
(Tiếp tục, giọng trầm xuống)
Anh biết em đã từng rất sợ. Sợ anh không yêu em nữa. Sợ anh sẽ bỏ rơi em khi biết về căn bệnh. Và anh đã làm đúng như điều em sợ. Anh đã tìm đến người phụ nữ khác, công khai tình cảm trên Weibo vào ngày 18 tháng 10 năm 2024. Em đã thấy điều đó, phải không? Em đã biết, và em vẫn lựa chọn ra đi trong im lặng, để lại cho anh một món quà từ biệt.
Anh lại nhìn xuống tấm ảnh siêu âm, như muốn thấy hình ảnh của đứa con mà anh chưa từng được gặp.
LỤC DIỄN
(Thở dài, nặng trĩu)
Em có tìm thấy bình yên ở nơi nào đó không, An Ấm? Em có đang mỉm cười không? Anh ước gì anh có thể quay ngược thời gian. Anh ước gì anh có thể yêu em đúng cách.
Nước mắt lăn dài trên má Lục Diễn. Anh ngồi đó, một mình trong không gian tĩnh mịch, chìm đắm trong sự hối hận và nỗi nhớ khôn nguôi. Bó hoa hồng trắng trên bia mộ dường như càng làm nổi bật sự trống vắng trong tim anh.
LỤC DIỄN
(Khẽ giọng, lặp lại lời xin lỗi)
Anh xin lỗi, An Ấm… Anh xin lỗi.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*