Mẹ vợ khóa cổng ngày cưới, chú rể trèo tường và cái kết…

Nhà trai é/p cô dâu b;ầu phải trèo tường vào lễ rước dâu, mẹ cô im lặng cho đến khi…Ngày rước dâu, nhà trai không được mở cổng vào đón cô dâu như thông lệ. Cổng bị khóa, người thì vắng, chỉ có vài ánh mắt nhìn từ trong song sắt. Khi mẹ cô dâu bước ra, nhà trai mới hiểu vì sao lễ cưới lại bắt đầu bằng một cú sốc và kết thúc bằng một cú trèo tường.

6:00 sáng. Ngày cưới.

Căn nhà cuối con hẻm nhỏ ở Quận 12 vẫn im lìm dù giờ rước dâu đã gần kề. Nhà trai – gồm chú rể Hưng, ba mẹ anh và vài người thân, đứng ngơ ngác trước cánh cổng sắt đóng chặt. Không một ai trong nhà cô dâu ra mở cửa. Không tiếng nhạc, không lời chào, không bóng dáng người.

“Chuyện gì vậy? Nhà gái quên giờ?” – Mẹ Hưng nhìn đồng hồ, chau mày.

“Không thể nào. Hôm qua còn gọi xác nhận rõ giờ giấc. 6:30 là làm lễ, bây giờ hơn 6 rồi…” – Hưng sốt ruột. Anh nhìn lên tầng hai, thấy rèm cửa khẽ động, có người đang đứng đó.

“Em gọi cho Vy chưa?” – Ba Hưng hỏi.

“Dạ rồi, máy bận.” – Hưng nắm điện thoại, tay đổ mồ hôi. Mắt anh lạc về bức tường phía sau nhà, cao tầm hơn 2m. “Chắc có gì đó không ổn.”

Cách đó vài phút, bên trong căn nhà.

Vy, cô dâu, ngồi trên giường, váy cưới trắng phủ ngang đùi, đôi mắt ướt nhưng không khóc. Mẹ cô đứng cạnh, lặng lẽ, tay cầm điện thoại vừa ngắt cuộc gọi.

“Con vẫn muốn đi theo nó?” – Giọng mẹ nhỏ, nhưng lạnh.

Vy không trả lời. Cô cúi xuống nhìn bụng mình – nơi chỉ mới lộ ra một chút dấu hiệu của thai gần ba tháng. Cái thai là lý do mẹ cô đóng cửa hôm nay.

“Không cưới cưới gì hết. Nó để con có bầu rồi mới về xin cưới. Vậy mà còn trơ mặt tới rước dâu?”

“Anh ấy đâu có trốn tránh. Bên nhà trai đồng ý, còn xin cưới gấp. Tụi con thương nhau thật mà mẹ…” – Vy run giọng.

“Cưới kiểu gì? Chửa rồi mới làm lễ, người ta cười vô mặt tôi à?” – Mẹ cô giật mạnh cánh cửa sổ, nhìn xuống sân.

Ngoài kia, nhà trai vẫn đang đứng đó.

6:20 sáng. Ngoài cổng.

Cánh cổng vẫn khóa. Hàng xóm xung quanh bắt đầu xì xào. Một vài người còn đứng ngoài cổng rình xem.

“Trời ơi, có khi nào nhà gái ‘phản kèo’? Mới nghe nói con nhỏ bầu bí rồi phải cưới gấp…”

“Ghê quá ha, chứ lỡ nhà gái không ưng nhà trai thì sao?”

Nghe những lời đó, mặt Hưng nóng ran. Anh siết chặt bó hoa cưới. Cứ mỗi phút trôi qua, anh lại thấy tim mình lặng thêm một chút.

6:30 sáng.

“Không lẽ mình trèo tường vô?” – Thằng Tùng, bạn thân Hưng đùa nửa thật nửa chơi.

“Có lẽ là cách duy nhất rồi đó…” – Một người trong đoàn nhà trai nói nhỏ, nửa bất mãn, nửa lo lắng.

Ba Hưng nhìn con trai. “Con quyết định đi. Nếu con thật lòng thương con bé, thì đừng ngại. Nhưng sau đó phải nói chuyện rõ ràng với mẹ vợ.”

Hưng gật. Anh đưa bó hoa cho Tùng giữ, rồi cởi áo vest, quay sang bức tường phía sau nhà. Tường không quá cao… Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ vợ khóa cổng ngày cưới, chú rể trèo tường và cái kết…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt