Vào ngày cưới của tôi và Lục Tuần, Tạ Xu Gia vừa hay trở về nước.
Tôi ở trong phòng trang điểm thì nghe cô bạn thân của mình đang mắng chửi xối xả: “Bạch nguyệt quang trở về, chồng cậu lại đi đón cô ta vào đúng ngày cưới, rốt cuộc ai mới là cô dâu hả?”
Cuối cùng, Lục Tuần vẫn đón tôi đến lễ cưới.
Chỉ là hơi muộn một chút.
Sau đó, khắp Giang Thành không ai không biết đến nhị công tử nhà họ Lục là lãng tử quay đầu.
Nhưng tôi không muốn để anh ta neo lại nơi bến bờ này.
Lục Tuần nhờ bạn chung của chúng tôi đến thuyết phục.
Người bạn đó khuyên nhủ hết lòng: “Hai năm qua anh ấy không chỉ hạ mình đến tận cửa, mà còn dâng hết cả tấm chân tình của mình, cậu còn chỗ nào không hài lòng nữa vậy?”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không có gì không hài lòng cả, chỉ là muộn mất rồi.”
1.
Một tháng trước lễ cưới, tôi nhận được tin nhắn từ bạch nguyệt quang của Lục Tuần.
Là một bức ảnh tự chụp trước gương.
Hoặc nói đúng hơn, đó chính là một bức ảnh giường chiếu thân mật của Tạ Xu Gia và Lục Tuần.
Phải thừa nhận rằng, bức ảnh này chụp khá đẹp, cả nam và nữ đều có vóc dáng thu hút, làn da trắng nõn, sự chênh lệch về thân hình mang lại cảm giác đối lập mạnh mẽ và sức hấp dẫn về tình dục.
Lục Tuần dùng một tay ôm chặt lấy đôi vai mảnh mai, trắng trẻo của Tạ Xu Gia, cơ bắp trên cánh tay anh ta căng lên vì hành động này.
Cả hai đều không lộ toàn bộ khuôn mặt, chỉ thấy Lục Tuần cúi đầu hôn vào gáy của Tạ Xu Gia.
Hormone và không khí lãng mạn hòa quyện vào nhau, thật đẹp.
Nếu người đàn ông trong ảnh không phải là vị hôn phu của tôi, có lẽ tôi đã thưởng thức thêm một chút nữa.
Tôi đã tê liệt gần một phút, cho đến khi nhận ra cảm giác chết đuối đau đớn và chua xót trong tim đang bóp nghẹt cổ họng tôi.
Hóa ra trên mặt Lục Tuần cũng có thể xuất hiện biểu cảm dịu dàng và cưng chiều đến như vậy.
Tôi đau đến mức co rúm người lại, quỳ trên thảm mà thở dốc. Rõ ràng cơ thể tôi từ trước đến nay rất khỏe mạnh, chưa từng mắc bệnh tim, nhưng không hiểu sao lúc này lại đau đến thế, như muốn cướp đi nửa mạng sống của tôi.
Thở không nổi, mắt tôi mờ đi, tôi nhớ lại Lục Tuần đứng trên bậc thang nhìn xuống tôi, nói với vẻ mặt vô cảm: “Tôi chưa bao giờ ghét một người nào như vậy, Giang Biệt Ý, cô là người đầu tiên.”
Nước mắt rơi trên thảm, đến khi tỉnh táo lại, tôi nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của La Du Uyên.
Tôi không muốn cưới anh ta nữa. Tôi trốn trong vòng tay của La Du Uyên, giọng khàn đục, nức nở lặp lại: Tôi không muốn cưới anh ta nữa.
2.
Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được đêm đó, một đêm hè rất thoải mái, tôi và La Du Uyên lái xe suốt chặng đường đến biệt thự ở ngoại ô của Lục Tuần.
Trên đường đi, chúng tôi lần lượt đón Hạ Lộ và Chiêm Phong. Hạ Lộ thì mặc đồ ngủ, mặt còn đang đắp mặt nạ chưa gỡ xuống; Chiêm Phong thì mang theo máy tính xách tay để làm thêm giờ, nhưng cả hai đều không ngoại lệ, đều hào hứng, nôn nao không yên.
“Không ngờ, không ngờ nha, cái đầu yêu đương mù quáng này cuối cùng cũng có ngày được chữa khỏi rồi.”
Hạ Lộ vỗ bồm bộp vào đùi tôi: “Cái này gọi là gì, kỳ tích y học à, chị em của tôi.”
Chiêm Phong thì mắt không rời màn hình máy tính, ngón tay vẫn gõ chữ không ngừng, nhưng miệng thì lẩm bẩm: “Trí thông minh cuối cùng cũng chiến thắng rồi.”
Tôi không nói gì, vừa mới khóc xong, mắt rất đau, chỉ có một cảm giác tuyệt vọng đến mức chẳng còn chút sức sống nào.
Vì bình thường tôi hay đeo bám Lục Tuần, nên xe dễ dàng đi vào khu biệt thự này.
Dì Lưu vẫn chưa ngủ, chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi đến vào giờ này, rất thân thiện nói rằng Lục Tuần dắt chó đi dạo rồi, mời chúng tôi vào uống trà.
Tôi từ chối, khi từ chối, tôi rõ ràng thấy vẻ mặt ngạc nhiên của dì Lưu, cũng khá thú vị.
Tôi cười nhẹ: “Tôi sẽ đợi anh ấy ở cửa.”
Dì Lưu lộ ra vẻ mặt “quả nhiên là vậy”, nói vài câu khách sáo rồi đi vào trong.
Hạ Lộ trêu chọc: “Ôi chao, Biệt Ý, cậu sống khổ sở đến mức này sao? Ngay cả người giúp việc cũng không ưa cậu.”
“Người nhà họ Lục không ưa tôi còn nhiều lắm.”
Tôi bước đến gần La Du Uyên, nói: “Cho tôi một điếu thuốc.”
“Xem này, bệnh nặng đã chữa khỏi, giờ lại bắt đầu hút thuốc rồi.” La Du Uyên lần lượt đưa thuốc cho mọi người, “Sao, bây giờ cậu không sợ Lục Tuần chê việc cậu hút thuốc nữa à?”
Tôi không muốn nói gì, lúc này gió thổi nhẹ nhàng, trong xe đang phát bài hát của tôi, chúng tôi đều ngầm muốn giữ lại sự yên bình của khoảnh khắc này.
Một lúc sau, sự yên tĩnh bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nhẹ nhàng của một con vật, tôi run lên một cách yếu đuối, một cảm giác chua xót lan tỏa trong lòng tôi.
Tôi nghĩ, cả người lẫn vật trong nhà họ Lục đều không ưa gì tôi.
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ xa, Lục Tuần xuất hiện, dắt theo chú chó Labrador quen thuộc. Vẻ mặt anh ta pha lẫn nét mệt mỏi thường ngày, nhưng sự kiêu ngạo cố hữu vẫn không hề suy giảm. Anh ta hoàn toàn không nhận ra Giang Biệt Ý và nhóm bạn đang lặng lẽ chờ đợi ở cổng. Giang Biệt Ý siết chặt điếu thuốc đang cháy dở trong tay, ánh mắt sắc lạnh dõi theo bóng dáng Lục Tuần. Trong lồng ngực cô, nỗi đau nhói lên, hòa quyện với một quyết tâm lạnh lùng. La Du Uyên nhẹ nhàng đặt tay lên vai Giang Biệt Ý, giọng thì thầm đầy an ủi: “Bình tĩnh nhé.”
Hạ Lộ nhếch mép cười khẩy, giọng đầy mỉa mai: “Nhìn cái dáng vẻ anh ta kìa, cứ như thể mọi thứ trên đời này đều thuộc về mình vậy. Thật nực cười.”
Chiêm Phong gật đầu đồng tình, mắt vẫn dán vào màn hình laptop, nhưng giọng điệu lại đầy ẩn ý: “Đúng là thói quen khó bỏ. Kiêu ngạo, xem trời bằng vung. Nhưng mà, mọi thứ rồi sẽ có ngày thay đổi thôi.”
Giang Biệt Ý không đáp lời. Cô chỉ lặng lẽ nhìn Lục Tuần, cố gắng kìm nén những cảm xúc hỗn độn đang cuộn trào. Tiếng chó sủa vang lên, như một lời chào đầy châm chọc. Giang Biệt Ý cảm thấy tim mình thắt lại. Cô biết, không chỉ Lục Tuần, mà cả chú chó của anh ta, dường như cũng không ưa gì cô.
Lục Tuần cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của họ. Anh ta dừng bước, ánh mắt quét qua từng người, dừng lại trên khuôn mặt Giang Biệt Ý. Một tia ngạc nhiên thoáng qua, nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ thờ ơ quen thuộc.
“Các người đến đây làm gì?” Giọng Lục Tuần vang lên, không chút ấm áp, chỉ còn sự lạnh lùng cố hữu.
La Du Uyên bước lên một bước, chắn phía trước Giang Biệt Ý: “Chúng tôi đến để nói chuyện, Lục Tuần.”
“Nói chuyện?” Lục Tuần nhếch mép cười. “Tôi không nghĩ là chúng ta còn gì để nói.”
Giang Biệt Ý hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại giọng nói bình tĩnh: “Còn, Lục Tuần. Anh vẫn nợ tôi một lời giải thích.”
Ánh mắt Lục Tuần sắc lại, nhìn thẳng vào Giang Biệt Ý. “Giải thích? Cô muốn giải thích về điều gì? Về việc cô đã làm mọi thứ để giữ tôi bên mình sao? Hay về việc cô đã coi tôi như một món đồ chơi?”
Lời nói của Lục Tuần như lưỡi dao cứa vào tim Giang Biệt Ý. Cô khẽ run lên, nhưng nhanh chóng lấy lại sự kiên cường. “Tôi không bao giờ làm vậy. Anh mới là người đã đẩy tôi ra xa.”
“Đẩy cô ra xa?” Lục Tuần bật cười lớn, một tràng cười đầy cay đắng và khinh bỉ. “Cô đang nói đến chuyện gì vậy, Giang Biệt Ý? Cô có biết mình đã làm gì không?”
Giang Biệt Ý nhìn thẳng vào mắt Lục Tuần, đôi mắt cô kiên quyết như thép. “Tôi biết. Và tôi cũng biết anh đã làm gì.”
Không khí căng thẳng bao trùm. Những lời nói chưa dứt, những ẩn khuất chưa được phơi bày, tất cả như đang bùng nổ trong màn đêm tĩnh lặng.
Ánh mắt Lục Tuần sắc lại, nhìn thẳng vào Giang Biệt Ý. “Giải thích? Cô muốn giải thích về điều gì? Về việc cô đã làm mọi thứ để giữ tôi bên mình sao? Hay về việc cô đã coi tôi như một món đồ chơi?”
Lời nói của Lục Tuần như lưỡi dao cứa vào tim Giang Biệt Ý. Cô khẽ run lên, nhưng nhanh chóng lấy lại sự kiên cường. “Tôi không bao giờ làm vậy. Anh mới là người đã đẩy tôi ra xa.”
“Đẩy cô ra xa?” Lục Tuần bật cười lớn, một tràng cười đầy cay đắng và khinh bỉ. “Cô đang nói đến chuyện gì vậy, Giang Biệt Ý? Cô có biết mình đã làm gì không?”
Giang Biệt Ý nhìn thẳng vào mắt Lục Tuần, đôi mắt cô kiên quyết như thép. “Tôi biết. Và tôi cũng biết anh đã làm gì.”
Lục Tuần ngước lên, ánh mắt sắc bén lướt qua nhóm người đứng chờ, vẻ mặt anh ta thoáng qua sự ngạc nhiên rồi lập tức chuyển thành khó chịu. Chú chó bắt đầu sủa nhẹ. Giang Biệt Ý dập tắt điếu thuốc, bước tới trước một bước, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên quyết: “Lục Tuần, chúng ta cần nói chuyện.”
“Chuyện gì?” Lục Tuần nhếch mép, giọng đầy chế giễu. “Chuyện cô đã cố gắng quyến rũ tôi trong khi tôi đang yêu Tạ Xu Gia sao? Hay chuyện cô dùng mọi thủ đoạn để bước chân vào hào môn này?”
Hạ Lộ bật cười khẩy: “Anh ta đúng là không biết nhục. Tạ Xu Gia còn chưa lên tiếng mà anh ta đã tự vả vào mặt mình rồi.”
Chiêm Phong lắc đầu, khẽ mỉm cười: “Lúc nào cũng vậy, luôn cho mình là đúng. Nhưng sự thật thì khác lắm, Lục Tuần ạ.”
Giang Biệt Ý nhìn Lục Tuần, ánh mắt cô lạnh lẽo như băng giá. “Anh nói tôi dùng thủ đoạn? Anh có nhớ đêm đó anh đã nói gì với tôi không? Anh nói anh cần một người vợ hoàn hảo để tiếp quản sự nghiệp, và tôi là người duy nhất phù hợp.”
Lục Tuần chợt cứng họng. Anh ta nhìn sang La Du Uyên, rồi lại nhìn Giang Biệt Ý, vẻ mặt đầy ngờ vực. “Đó không phải là sự thật.”
“Sự thật là gì, Lục Tuần?” Giang Biệt Ý tiếp tục, giọng nói vang vọng trong màn đêm. “Sự thật là anh đã cầu xin tôi làm vợ anh, chỉ vì anh không muốn mọi thứ rơi vào tay người khác. Và sự thật là anh đã phản bội tôi ngay trước ngày cưới, với người phụ nữ anh vẫn luôn gọi là ‘bạch nguyệt quang’ của mình.”
Cái tên “Tạ Xu Gia” như một nhát dao chí mạng. Lục Tuần lắp bắp: “Đó… đó là hiểu lầm.”
“Hiểu lầm?” Hạ Lộ cười lớn, âm thanh vang vọng khắp khu biệt thự. “Tôi không nghĩ một bức ảnh giường chiếu thân mật có thể là hiểu lầm đâu anh Lục Tuần ạ.”
Giang Biệt Ý đưa mắt nhìn thẳng vào Lục Tuần, ánh mắt cô chứa đầy sự phẫn nộ và thất vọng. “Anh nói tôi không xứng với anh? Anh nói tôi cố gắng quyến rũ anh? Anh quên mất ai là người đã bỏ rơi ai rồi sao?”
La Du Uyên bước lên phía trước, giọng nói nghiêm nghị: “Lục Tuần, anh nợ Giang Biệt Ý một lời xin lỗi. Và anh nợ cô ấy một lời giải thích rõ ràng. Đừng nghĩ rằng anh có thể dùng những lời lẽ đó để che đậy sự thật.”
Lục Tuần nhìn xung quanh, thấy ánh mắt căm ghét và khinh bỉ từ bạn bè của Giang Biệt Ý. Chú chó bên cạnh anh ta đột nhiên rên rỉ, như cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm. Anh ta cảm thấy mình như đang bị bao vây bởi những ánh mắt phán xét.
Giang Biệt Ý quay lưng lại, nhìn về phía biệt thự xa hoa. “Tôi đến đây không phải để tranh cãi. Tôi đến đây để yêu cầu anh trả lại thứ thuộc về tôi.”
“Thứ thuộc về cô?” Lục Tuần gầm lên, sự kiêu ngạo cố hữu quay trở lại. “Cô đang nói về cái gì? Danh vọng? Tiền bạc? Hay là sự trả thù?”
Giang Biệt Ý quay lại, ánh mắt cô lấp lánh một tia sáng nguy hiểm. “Tôi đang nói về sự thật, Lục Tuần. Và anh sẽ phải đối mặt với nó.”
Giang Biệt Ý mím môi, cảm thấy sự ghê tởm dâng lên. Cô nhíu mày, ánh mắt quét qua biệt thự xa hoa, nơi chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm cay đắng. “Có chuyện gì mà cần phải đến tận đây vào giờ này thế?” Lục Tuần lạnh lùng hỏi, anh ta không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô, nhưng thái độ của Giang Biệt Ý khiến anh ta khó chịu. Lời lẽ của anh ta mang theo sự bực bội, như thể cô đang làm phiền anh ta.
“Tôi chỉ muốn anh biết rằng,” Giang Biệt Ý bắt đầu, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm, “sự thật không thể che giấu mãi mãi.”
Lục Tuần cười khẩy, anh ta khoanh tay trước ngực, dáng vẻ kiêu ngạo. “Sự thật? Cô đang nói về cái gì? Về việc cô đã dùng mọi thủ đoạn để có được tôi sao?”
Hạ Lộ ở phía sau bất bình lên tiếng: “Anh ta đúng là không biết xấu hổ. Tạ Xu Gia còn chưa lên tiếng mà anh ta đã tự vả vào mặt mình rồi.”
Chiêm Phong lắc đầu, mỉm cười: “Lúc nào cũng vậy, luôn cho mình là đúng. Nhưng sự thật thì khác lắm, Lục Tuần ạ.”
Giang Biệt Ý bước thêm một bước, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lục Tuần, lạnh lẽo như băng giá. “Anh nói tôi dùng thủ đoạn? Anh có nhớ đêm đó anh đã nói gì với tôi không? Anh nói anh cần một người vợ hoàn hảo để tiếp quản sự nghiệp, và tôi là người duy nhất phù hợp.”
Lục Tuần chợt cứng họng. Anh ta nhìn sang La Du Uyên, rồi lại nhìn Giang Biệt Ý, vẻ mặt đầy ngờ vực. “Đó không phải là sự thật.”
“Sự thật là gì, Lục Tuần?” Giang Biệt Ý tiếp tục, giọng nói vang vọng trong màn đêm. “Sự thật là anh đã cầu xin tôi làm vợ anh, chỉ vì anh không muốn mọi thứ rơi vào tay người khác. Và sự thật là anh đã phản bội tôi ngay trước ngày cưới, với người phụ nữ anh vẫn luôn gọi là ‘bạch nguyệt quang’ của mình.”
Cái tên “Tạ Xu Gia” như một nhát dao chí mạng. Lục Tuần lắp bắp: “Đó… đó là hiểu lầm.”
“Hiểu lầm?” Hạ Lộ cười lớn, âm thanh vang vọng khắp khu biệt thự. “Tôi không nghĩ một bức ảnh giường chiếu thân mật có thể là hiểu lầm đâu anh Lục Tuần ạ.”
Giang Biệt Ý đưa mắt nhìn thẳng vào Lục Tuần, ánh mắt cô chứa đầy sự phẫn nộ và thất vọng. “Anh nói tôi không xứng với anh? Anh nói tôi cố gắng quyến rũ anh? Anh quên mất ai là người đã bỏ rơi ai rồi sao?”
La Du Uyên bước lên phía trước, giọng nói nghiêm nghị: “Lục Tuần, anh nợ Giang Biệt Ý một lời xin lỗi. Và anh nợ cô ấy một lời giải thích rõ ràng. Đừng nghĩ rằng anh có thể dùng những lời lẽ đó để che đậy sự thật.”
Lục Tuần nhìn xung quanh, thấy ánh mắt căm ghét và khinh bỉ từ bạn bè của Giang Biệt Ý. Chú chó bên cạnh anh ta đột nhiên rên rỉ, như cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm. Anh ta cảm thấy mình như đang bị bao vây bởi những ánh mắt phán xét.
Giang Biệt Ý quay lưng lại, nhìn về phía biệt thự xa hoa. “Tôi đến đây không phải để tranh cãi. Tôi đến đây để yêu cầu anh trả lại thứ thuộc về tôi.”
“Thứ thuộc về cô?” Lục Tuần gầm lên, sự kiêu ngạo cố hữu quay trở lại. “Cô đang nói về cái gì? Danh vọng? Tiền bạc? Hay là sự trả thù?”
Giang Biệt Ý quay lại, ánh mắt cô lấp lánh một tia sáng nguy hiểm. “Tôi đang nói về sự thật, Lục Tuần. Và anh sẽ phải đối mặt với nó.”
Giang Biệt Ý bước thẳng về phía Lục Tuần, ánh mắt cô quét qua khuôn mặt có chút biến sắc của anh ta. Chú chó bên cạnh Lục Tuần ngừng sủa hẳn, đôi mắt nó hướng về Giang Biệt Ý với vẻ dè chừng kỳ lạ. Màn đêm bao trùm lấy biệt thự, nhưng sự im lặng lại nặng nề hơn bất cứ tiếng động nào.
“Tôi không muốn cưới anh nữa.”
Giọng Giang Biệt Ý vang lên rõ ràng, dứt khoát, như một nhát dao chặt đứt mọi thứ còn sót lại giữa hai người. Lục Tuần sững sờ, đôi mắt anh ta mở to không tin nổi. Những người bạn đi cùng Giang Biệt Ý cũng im lặng, họ nhìn Lục Tuần với vẻ chờ đợi, nhưng không ai chen vào.
Lục Tuần bật cười, một nụ cười gượng gạo, pha lẫn sự bối rối và tức giận. “Cô đang đùa à? Giang Biệt Ý, đây không phải là lúc để cô làm trò.”
Giang Biệt Ý lắc đầu, đôi môi mím chặt. Cô không còn cảm xúc gì khác ngoài sự chán ghét và khinh bỉ dành cho người đàn ông này. “Tôi không đùa. Anh không xứng với tôi, Lục Tuần. Anh không bao giờ xứng đáng.”
Hạ Lộ tiến lên một bước, giọng cô đầy mỉa mai: “Anh ta còn muốn mọi thứ phải hoàn hảo. Nhưng anh ta quên mất mình đã làm gì trước ngày cưới rồi sao?”
Chiêm Phong khoanh tay, nhìn Lục Tuần với ánh mắt lạnh lẽo. “Cô ấy đã cho anh cơ hội cuối cùng để sửa sai, Lục Tuần. Nhưng anh đã chọn cách tồi tệ nhất.”
Giang Biệt Ý quay lưng lại, không muốn nhìn thấy vẻ mặt đó của Lục Tuần nữa. Cô nói với giọng gần như thì thầm, nhưng đủ để mọi người nghe thấy: “Anh cứ giữ lấy cái biệt thự xa hoa này. Giữ lấy cái danh xưng ‘lãng tử quay đầu’ của anh. Còn tôi, tôi sẽ tìm lại cuộc sống của mình.”
Cô quay lại nhìn Lục Tuần một lần cuối, ánh mắt cô chứa đầy sự quyết tâm. “Bức ảnh đó, tôi sẽ không bao giờ quên. Và anh cũng vậy.”
La Du Uyên nắm lấy tay Giang Biệt Ý, dẫn cô đi. “Đi thôi. Ở đây đã không còn gì nữa rồi.”
Lục Tuần đứng đó, bất động. Tiếng chó rên rỉ khe khẽ bên chân anh ta. Ánh đèn từ biệt thự hắt ra, soi rõ khuôn mặt thất thần của anh ta trong màn đêm tĩnh mịch. Anh ta nhìn theo bóng lưng Giang Biệt Ý khuất dần, cảm giác hối hận dâng lên, nhưng đã quá muộn.
Lục Tuần trợn mắt, khuôn mặt điển trai biến sắc vì tức giận. Anh ta cười khẩy, giọng vang lên đầy khinh miệt: “Cô nói cái gì? Cô nghĩ đây là trò đùa sao, Giang Biệt Ý? Đừng có làm trò trẻ con nữa.” Anh ta đưa tay định nắm lấy tay Giang Biệt Ý, nhưng cô đã nhanh chóng lùi lại, ánh mắt lạnh như băng.
Giang Biệt Ý cảm thấy trái tim mình như bị ai đó dùng dao cứa, từng nhát cứa sâu vào sự kiên nhẫn cuối cùng. Nhưng cô vẫn giữ vững lập trường, ánh mắt không hề lay chuyển. “Anh còn không hiểu sao, Lục Tuần? Anh cho rằng tôi sẽ vì một lời xin lỗi mà quên hết mọi thứ sao? Anh nghĩ cái biệt thự này, cái xe sang này, có thể mua chuộc được sự tôn trọng của tôi sao?”
Giọng Giang Biệt Ý đột nhiên cao vút, đầy sự phẫn uất. “Tôi đã cho anh cơ hội. Cơ hội để giải thích, cơ hội để sửa sai. Nhưng anh đã làm gì? Anh để Tạ Xu Gia, cái thứ bạch nguyệt quang của anh, tùy ý chà đạp lên tôi. Anh để cô ta gửi cho tôi những bức ảnh đó, ngay trước ngày cưới!”
Hạ Lộ và Chiêm Phong bước lên phía trước, đứng chắn cho Giang Biệt Ý, ánh mắt quét qua Lục Tuần đầy thách thức. “Anh có biết, mỗi lần chị tôi nhìn thấy những bức ảnh đó, tim chị ấy đau như thế nào không?” Hạ Lộ nói, giọng đầy căm phẫn. “Anh có biết, anh đã hủy hoại không chỉ cuộc đời chị ấy, mà còn là sự tin tưởng của chị ấy vào tình yêu không?”
Chiêm Phong tiếp lời, giọng lạnh lẽo như gió mùa đông. “Anh đã cố gắng lấy lại hình ảnh, cố gắng trở thành ‘lãng tử quay đầu’. Nhưng anh có bao giờ thực sự hối hận không, hay chỉ là đang cố gắng vá lại mọi thứ để không mất đi món đồ chơi mình đã chán?”
Lục Tuần lùi lại một bước, khuôn mặt anh ta giờ đây pha trộn giữa sự tức giận, bối rối và cả một chút hoang mang. Anh ta nhìn Giang Biệt Ý, nhìn những người bạn của cô, rồi nhìn xuống con chó đang rên rỉ bên chân mình. “Các người… các người không hiểu đâu.”
“Chúng tôi hiểu rõ hơn anh nghĩ, Lục Tuần.” Giang Biệt Ý nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, nhưng sự lạnh lùng trong đó còn đáng sợ hơn cả cơn giận dữ. “Anh nghĩ tôi còn cần anh không? Anh nghĩ tôi không thể sống tốt nếu không có anh sao? Anh đã sai rồi.”
Cô quay lưng lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt giả tạo của anh ta thêm một giây phút nào nữa. “La Du Uyên, đi thôi. Tôi không muốn ở đây thêm một phút nào.”
La Du Uyên nắm chặt tay Giang Biệt Ý, dẫn cô đi. Những người bạn theo sau, để lại Lục Tuần đứng một mình trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng chó rên rỉ khe khẽ. Ánh đèn từ biệt thự hắt ra, soi rõ bóng lưng cô đơn và bất lực của anh ta. Giang Biệt Ý đã đi, mang theo sự thanh cao và cuộc đời mà anh ta đã suýt đánh mất.
Giang Biệt Ý lấy điện thoại ra, mở bức ảnh giường chiếu thân mật của Lục Tuần và Tạ Xu Gia, đặt trước mặt anh ta. “Trò đùa sao?” cô hỏi, giọng run run nhưng ánh mắt đầy khinh miệt. “Anh xem đây có phải là trò đùa không, Lục Tuần? Anh có thể giải thích về bức ảnh này không?”
Lục Tuần cứng đờ người, ánh mắt anh ta dán chặt vào màn hình điện thoại, vẻ mặt từ tức giận chuyển sang sửng sốt rồi tái mét. Anh ta lắp bắp: “Chuyện này… chuyện này không thể nào. Tôi và cô ta…”
“Không thể nào?” Giang Biệt Ý ngắt lời, giọng cô giờ đây đã lạnh như băng. “Vậy bức ảnh này là gì? Là ảnh ghép? Hay là Tạ Xu Gia tự nhiên có cảm hứng chụp ảnh với anh lúc anh đang say rượu?” Cô cười khẩy, tiếng cười như dao cứa vào không khí. “Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến vậy sao?”
Hạ Lộ tiến lên, đứng sát bên Giang Biệt Ý. Cô ta trừng mắt nhìn Lục Tuần: “Chị tôi đã nhìn thấy những bức ảnh này một tháng trước ngày cưới. Chị ấy đã đau khổ đến mức nào, anh có biết không? Anh đã hủy hoại tất cả.”
Chiêm Phong tiếp lời, giọng anh ta vang lên đầy mỉa mai: “Tôi thấy anh giờ đây đã thực hiện xong màn ‘lãng tử quay đầu’ rồi nhỉ? Nhưng cái giá anh phải trả là sự tổn thương của Giang Biệt Ý. Anh có thấy xứng đáng không?”
Lục Tuần vội vàng bước tới, cố gắng nắm lấy tay Giang Biệt Ý nhưng cô đã kịp lùi lại. Anh ta nhìn cô, ánh mắt đầy van xin: “Biệt Ý, em phải tin anh. Đó là hiểu lầm. Anh và cô ta không có gì cả. Bức ảnh đó…”
“Đủ rồi!” Giang Biệt Ý hét lên, lần này không kìm nén được cảm xúc. “Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa. Anh nghĩ tôi còn cần anh sao? Anh nghĩ tôi không thể sống tốt nếu không có anh sao? Anh đã sai rồi.”
Cô quay lưng lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt giả tạo của anh ta thêm một giây phút nào nữa. “La Du Uyên, đi thôi. Tôi không muốn ở đây thêm một phút nào.”
La Du Uyên nắm chặt tay Giang Biệt Ý, dẫn cô đi. Những người bạn theo sau, để lại Lục Tuần đứng một mình trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng chó rên rỉ khe khẽ. Ánh đèn từ biệt thự hắt ra, soi rõ bóng lưng cô đơn và bất lực của anh ta. Giang Biệt Ý đã đi, mang theo sự thanh cao và cuộc đời mà anh ta đã suýt đánh mất.
Giang Biệt Ý bước vào xe, sự mệt mỏi bao trùm lấy cô. Cô dựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn xe lướt qua. La Du Uyên lên tiếng, giọng cô ấy đầy lo lắng: “Biệt Ý, cậu ổn không?”
Giang Biệt Ý khẽ lắc đầu, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi. “Tớ không ổn, Uyên à.” Cô siết chặt điện thoại trong tay, màn hình vẫn hiển thị bức ảnh đó. “Tớ không hiểu sao anh ta có thể làm vậy. Tạ Xu Gia, cô ta là ai chứ?”
Hạ Lộ ngồi ở ghế trước, quay đầu lại: “Chị đã nói với em bao nhiêu lần rồi. Cái Tạ Xu Gia đó là tình cũ của Lục Tuần. Là ‘bạch nguyệt quang’ của anh ta đấy. Chỉ là em không muốn tin thôi.”
Chiêm Phong lái xe, ánh mắt liếc qua gương chiếu hậu. “Lục Tuần đã thay đổi nhiều rồi. Anh ta cố gắng chuộc lỗi. Nhưng suy cho cùng, anh ta vẫn để Tạ Xu Gia có cơ hội làm tổn thương cậu. Đó là điều không thể tha thứ.”
Giang Biệt Ý im lặng, cảm giác bị phản bội và tổn thương dâng trào. Cô nhớ lại ngày cưới, Lục Tuần đã đến muộn thế nào, cái lý do viện cớ ra sao. Tất cả giờ đây đều rõ ràng như ban ngày.
Xe chạy về phía trung tâm thành phố. Giang Biệt Ý cảm thấy trống rỗng. Cô không còn thiết tha gì nữa. Cô đã từng yêu Lục Tuần, đã từng tin anh ta sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng. Cô đã đủ mạnh mẽ để bước ra khỏi đó, nhưng trái tim vẫn còn rỉ máu. Cô hít một hơi thật sâu, rồi lấy trong túi ra một bao thuốc lá. Lục Tuần ghét cô hút thuốc. Nhưng giờ đây, cô chẳng còn quan tâm nữa. Cô châm một điếu, khói thuốc lờ mờ bao trùm lấy gương mặt cô.
Giang Biệt Ý bật quẹt, ngọn lửa nhỏ liếm lên đầu điếu thuốc. Cô rít một hơi dài, khói thuốc cay xộc lên mũi, nhưng có gì đó an ủi. Chiêm Phong khẽ liếc qua gương chiếu hậu, thấy ánh mắt em mình giờ đây đã trở nên hoang dại hơn. “Đừng hút nhiều quá, Biệt Ý. Sức khỏe của cậu…”
“Sức khỏe của tớ không quan trọng nữa, Chiêm Phong.” Giang Biệt Ý dụi điếu thuốc vào gạt tàn trên xe. “Quan trọng là cái đêm đó… anh ta đã làm gì với cô ta?”
Hạ Lộ nhíu mày, nói chậm rãi: “Đêm đó là đêm hè. Khi em còn đang chuẩn bị cho lễ cưới. Lục Tuần nói là anh ta có việc gấp cần giải quyết ở công ty, rồi anh ta biến mất.”
La Du Uyên nhìn thẳng về phía trước, giọng nói vang lên đầy chua chát. “Anh ta biến mất để gặp ‘bạch nguyệt quang’ của mình. Để chụp những bức ảnh nhạy cảm này. Để rồi một tháng sau, gửi cho em.”
Giang Biệt Ý cười khẩy, một nụ cười méo mó. “Thật là một màn kịch hoàn hảo. Anh ta đã diễn rất đạt.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố lướt qua như những đốm lửa vô hồn. “Tôi nhớ lúc đó, mẹ anh ta gọi điện, giọng đầy trách móc. Bà ấy nói tôi là con dâu tương lai, sao lại để Lục Tuần phải vất vả thế này. Tôi còn tưởng anh ta thật sự đang làm việc quan trọng.”
“Mẹ Lục Tuần luôn bênh vực con trai mình. Bà ta chưa bao giờ thích em.” Hạ Lộ lên tiếng. “Ngay cả con chó của Lục Tuần, con vật mà em đã cố gắng yêu quý, nó cũng không thích em.”
Chiêm Phong nhấn ga, xe lao đi. “Lục Tuần đã cố gắng thay đổi. Anh ta đã tự nhủ sẽ làm lại từ đầu sau khi em bỏ đi. Nhưng anh ta đã để Tạ Xu Gia có cơ hội làm tổn thương em. Đó là sai lầm không thể tha thứ.”
Giang Biệt Ý khẽ cười, nụ cười của kẻ đã không còn gì để mất. “Lãng tử quay đầu? Tôi không cần. Tôi đã quá mệt mỏi rồi.” Cô siết chặt tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. “Tạ Xu Gia… cô ta là ai mà có thể khiến Lục Tuần phản bội tôi như vậy?”
“Cô ta là tình cũ của anh ta. Là mối tình đầu. Là tất cả những gì Lục Tuần từng mơ ước.” La Du Uyên đáp lời, giọng đầy cay đắng. “Có lẽ anh ta vẫn luôn yêu cô ta. Có lẽ, em chỉ là một sự lựa chọn tạm bợ.”
Lời nói của La Du Uyên như một nhát dao cứa vào tim Giang Biệt Ý. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn. Xe chạy vào một con hẻm nhỏ, nơi có một quán cà phê cũ kỹ. Chiêm Phong dừng xe lại.
“Biệt Ý, chúng ta xuống đây thôi.” Chiêm Phong nói. “Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Giang Biệt Ý nhìn xung quanh. Một quán cà phê nhỏ, đèn vàng vắt vẻo, mang một vẻ tĩnh lặng đến kỳ lạ. Cô bước xuống xe, cảm giác nặng trĩu trong lòng vẫn chưa hề vơi bớt. Cô bước theo Chiêm Phong vào quán. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, nhưng nó không đủ làm dịu đi nỗi đau trong lòng cô.
Giang Biệt Ý bước vào quán cà phê cũ kỹ. Chiêm Phong đã ngồi vào một góc khuất, gọi hai ly cà phê đen. La Du Uyên và Hạ Lộ cũng đi theo, gương mặt họ vẫn còn nét giận dữ và lo lắng.
“Biệt Ý,” Chiêm Phong khẽ gọi, giọng anh trầm xuống. “Tớ biết mọi chuyện đã xảy ra rất tồi tệ. Nhưng hôm nay chúng ta đến đây, không phải để khóc lóc hay trách móc. Mà là để đưa ra một quyết định.”
Giang Biệt Ý ngồi xuống đối diện anh, hai tay ôm lấy ly cà phê nóng. Hơi ấm phả vào mặt cô, nhưng không xua đi được cái lạnh lẽo trong tim. “Quyết định gì?” Cô hỏi, giọng khàn đặc.
La Du Uyên đặt tay lên vai cô, an ủi. “Chúng ta sẽ đối mặt với anh ta. Ngay bây giờ.”
“Gì cơ?” Giang Biệt Ý giật mình ngẩng lên. “Chưa cần gấp vậy đâu…”
“Cần, Biệt Ý à.” Hạ Lộ xen vào. “Chúng ta không thể để mọi chuyện tiếp tục như thế này. Anh ta đã làm tổn thương em quá nhiều. Đã đến lúc em phải cho anh ta biết, em không còn là con búp bê để anh ta muốn làm gì thì làm nữa.”
Chiêm Phong nhìn thẳng vào mắt Giang Biệt Ý. “Sáng nay, tớ đã gọi cho Lục Tuần. Tớ nói là có chuyện rất quan trọng muốn nói chuyện với anh ta, và bảo anh ta đến địa chỉ này. Anh ta sẽ đến trong vòng nửa tiếng nữa.”
Giang Biệt Ý nhìn quanh, quán cà phê vắng vẻ, chỉ có vài khách ngồi lác đác. Cô cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Cô đã chuẩn bị tâm lý để buông bỏ, để quên đi tất cả, nhưng việc đối mặt trực diện với Lục Tuần vào lúc này, với tất cả những tổn thương chồng chất, là điều cô chưa từng nghĩ tới.
“Anh ta sẽ đến thật sao?” Giang Biệt Ý thì thầm.
“Chắc chắn rồi,” La Du Uyên khẳng định. “Anh ta sẽ đến, vì anh ta biết, đây là cơ hội cuối cùng để giải thích. Và có lẽ, là để cầu xin sự tha thứ.”
Giang Biệt Ý cười khẩy. “Cầu xin? Anh ta có tư cách gì chứ?” Lời nói thoát ra khỏi miệng cô, đầy chua chát và cay đắng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe cộ vẫn hối hả lướt qua trên đường phố Giang Thành, như thể không có gì quan trọng đang xảy ra. Nhưng trong lòng cô, một cơn bão đang dần hình thành.
Chiêm Phong rót thêm cà phê cho cô. “Anh ta có thể có nhiều sai lầm, nhưng anh ta đã cố gắng thay đổi. Vấn đề là, liệu em có thể tha thứ cho những sai lầm đó hay không.”
Hạ Lộ gật đầu đồng tình. “Nhưng trước hết, chúng ta cần anh ta hiểu được em đã đau khổ như thế nào. Cần anh ta nhìn thấy hậu quả của những hành động ích kỷ của anh ta.”
Giang Biệt Ý hít một hơi thật sâu. Cô biết, đây là lúc cô phải lấy lại thứ đã bị tước đoạt. Sự tôn trọng, sự bình yên, và cả trái tim mình. Cô nhìn thẳng vào Chiêm Phong, La Du Uyên và Hạ Lộ, ánh mắt kiên định. “Được. Tôi sẽ gặp anh ta.”
Bên ngoài, một chiếc xe sang trọng dừng lại trước cửa quán cà phê. Lục Tuần bước xuống, gương mặt anh vẫn còn nét ưu tư thường thấy, nhưng trong mắt lại ánh lên sự quyết tâm. Anh nhìn vào bên trong quán, và khi thấy bóng dáng Giang Biệt Ý ngồi ở góc kia, một tia hy vọng mong manh lóe lên.
Anh chậm rãi bước vào. Mùi cà phê quen thuộc xộc vào mũi, nhưng hôm nay, nó mang theo một cảm giác nặng nề hơn bao giờ hết. Anh tiến về phía bàn của Giang Biệt Ý, từng bước chân như nặng trĩu. Ánh mắt của bạn bè cô quét qua anh, đầy dò xét và khinh bỉ.
“Lục Tuần.” Chiêm Phong lên tiếng, giọng đều đều. “Ngồi xuống đi.”
Lục Tuần gật đầu, lặng lẽ kéo một chiếc ghế và ngồi xuống. Anh đối mặt với Giang Biệt Ý, đôi mắt anh chứa đựng hàng vạn điều muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Giang Biệt Ý nhìn thẳng vào anh, không một chút dao động. Ánh mắt cô lạnh lẽo như băng, như thể anh chỉ là một người xa lạ.
“Em…” Lục Tuần mở miệng, giọng anh khàn đặc. “Anh xin lỗi.”
Giang Biệt Ý nhếch mép cười, một nụ cười trống rỗng. “Xin lỗi? Anh ta nói xin lỗi à?” Cô ngắt lời. “Hiểu lầm sao?” Cô gỡ chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay, bàn tay cô run rẩy, nhưng cố giữ cho bình tĩnh. Cô đặt nó vào lòng bàn tay Lục Tuần. “Không có hiểu lầm nào lớn đến mức đó cả. Chúng ta kết thúc ở đây.” Nước mắt lưng tròng, nhưng cô vẫn giữ được sự cứng rắn, quay lưng bước đi, kéo theo sự ngỡ ngàng của Lục Tuần. La Du Uyên và nhóm bạn nhanh chóng đỡ lấy cô, ánh mắt khinh bỉ nhìn Lục Tuần.
Giang Biệt Ý quay lưng bước đi, nước mắt lưng tròng, nhưng vẫn cố giữ sự cứng rắn. La Du Uyên và nhóm bạn nhanh chóng đỡ lấy cô, ánh mắt khinh bỉ nhìn Lục Tuần. Tiếng đóng cửa xe vang lên dứt khoát trong màn đêm Giang Thành.
Trên xe, không khí tĩnh lặng bao trùm. Giang Biệt Ý tựa đầu vào vai La Du Uyên, cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng trái tim vẫn quặn thắt. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn xe vụt qua như những ký ức đau buồn.
“Cuối cùng thì cũng xong rồi,” cô thì thầm, giọng khàn đặc.
La Du Uyên siết chặt tay cô. “Biệt Ý, cậu đã làm rất tốt. Không ai có thể làm khác cậu đâu.”
Hạ Lộ, ngồi ở ghế trước, quay lại nhìn Giang Biệt Ý. “Thật không ngờ anh ta lại mặt dày đến vậy. Mang cả cái nhẫn đó ra để xin lỗi. Ai đời lại làm thế với người mình yêu.”
Chiêm Phong lái xe, ánh mắt tập trung vào con đường. “Lục Tuần đã luôn như vậy. Chỉ biết nghĩ cho bản thân. Anh ta không hiểu được, giá trị lớn nhất của một mối quan hệ không phải là vật chất hay lời hứa suông, mà là sự chân thành và tôn trọng.”
Giang Biệt Ý khẽ cười, một nụ cười cay đắng. Cô nhớ lại bức ảnh Tạ Xu Gia gửi cho mình một tháng trước cưới. Khoảnh khắc đó, cả thế giới của cô sụp đổ. Cô đã từng yêu Lục Tuần say đắm, tin tưởng anh vô điều kiện. Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng.
“Em chỉ thấy thương cho mình,” Giang Biệt Ý nói. “Thương cho những ngày tháng đã dành cho một người không xứng đáng.”
La Du Uyên đưa tay xoa lưng cô. “Đừng nghĩ nữa. Hãy nghĩ về tương lai. Bây giờ, cậu đã tự do rồi. Tự do để làm những gì mình muốn.”
Hạ Lộ bổ sung. “Đúng vậy. Không còn Lục Tuần, không còn Tạ Xu Gia, không còn ai có thể kiểm soát hay làm tổn thương cậu nữa.”
Giang Biệt Ý hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ vai La Du Uyên, sự động viên từ bạn bè. Dù trái tim vẫn còn nhói đau, nhưng trong lòng cô bắt đầu nhen nhóm một tia hy vọng.
“Em muốn về nhà,” Giang Biệt Ý nói. “Về căn hộ của em. Em muốn làm một ly trà thật nóng, và quên hết mọi thứ.”
Chiêm Phong gật đầu. “Được. Chúng ta sẽ về nhà.”
Chiếc xe lăn bánh, mang theo ba người bạn rời xa biệt thự của Lục Tuần, rời xa thành phố Giang Thành đầy rẫy những kỷ niệm đau buồn. Giang Biệt Ý nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lục Tuần với vẻ mặt thất thần khi cô trao trả chiếc nhẫn. Cô biết, cuộc chiến của cô vẫn chưa kết thúc, nhưng ít nhất, cô đã lấy lại được một phần nào đó sự tự trọng của mình.
Giang Biệt Ý hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ vai La Du Uyên, sự động viên từ bạn bè. Dù trái tim vẫn còn nhói đau, nhưng trong lòng cô bắt đầu nhen nhóm một tia hy vọng.
“Em muốn về nhà,” Giang Biệt Ý nói. “Về căn hộ của em. Em muốn làm một ly trà thật nóng, và quên hết mọi thứ.”
Chiêm Phong gật đầu. “Được. Chúng ta sẽ về nhà.”
Chiếc xe lăn bánh, mang theo ba người bạn rời xa biệt thự của Lục Tuần, rời xa thành phố Giang Thành đầy rẫy những kỷ niệm đau buồn. Giang Biệt Ý nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lục Tuần với vẻ mặt thất thần khi cô trao trả chiếc nhẫn. Cô biết, cuộc chiến của cô vẫn chưa kết thúc, nhưng ít nhất, cô đã lấy lại được một phần nào đó sự tự trọng của mình.
Vài ngày sau, tin tức về việc Giang Biệt Ý từ hôn Lục Tuần lan truyền khắp Giang Thành như cháy rừng. Những lời đồn thổi về lý do chia tay được thêu dệt đủ kiểu. Người ta nói Lục Tuần ngoại tình, kẻ lại bảo Giang Biệt Ý ham giàu đổi bạn, thậm chí có kẻ còn đồn cô đã có người khác. Thế nhưng, không ai dám nhắc đến **bức ảnh giường chiếu thân mật** mà Tạ Xu Gia đã gửi cho Giang Biệt Ý. Nó trở thành một bí mật đen tối, là thứ mà mọi người đều biết nhưng không ai dám chạm vào.
Lục Tuần bỗng chốc trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán. Anh ta bị chỉ trích dữ dội, bị gán cho cái mác “kẻ thiếu đứng đắn”, “người hủy hoại tương lai của chính mình”. Những lời lẽ cay nghiệt bủa vây lấy anh ta. Báo chí, truyền thông thi nhau khai thác, vẽ nên một bức tranh hoàn toàn sai lệch về vụ việc. Lục Tuần, vốn luôn giữ vẻ ngoài hào nhoáng, giờ đây phải đối mặt với sự khinh miệt và phán xét từ chính những người anh ta từng quen biết.
Tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm Giang Thành, La Du Uyên, Hạ Lộ và Chiêm Phong đang ngồi lại với nhau. Họ lướt qua những bài báo, những bình luận trên mạng xã hội về Lục Tuần.
“Thấy chưa? Họ đang đổ hết mọi tội lỗi lên đầu anh ta,” Hạ Lộ bực bội nói, tay siết chặt ly cà phê. “Nhưng họ đâu có biết sự thật là gì.”
Chiêm Phong nhún vai. “Làm sao họ biết được. Ai dám tin một cô gái như Giang Biệt Ý lại có thể chủ động từ hôn một người như Lục Tuần. Hơn nữa, **bức ảnh giường chiếu thân mật** đó, không ai dám động vào.”
La Du Uyên khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Đúng vậy. Họ chỉ thấy những gì họ muốn thấy. Họ tin vào những lời đồn đại, tin vào vẻ bề ngoài. Họ không bao giờ biết rằng, phía sau ánh hào quang đó là cả một vực thẳm.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Giang Biệt Ý đã rất dũng cảm. Cô ấy đã chọn cách đối mặt với sự thật, dù đau đớn đến đâu. Còn Lục Tuần, anh ta đã tự mình tạo ra cái kết này.”
Hạ Lộ gật đầu đồng tình. “Anh ta đã không biết trân trọng. Tạ Xu Gia kia, dù là **bạch nguyệt quang** hay gì đi nữa, cũng không thể bù đắp được sự tổn thương mà Lục Tuần đã gây ra cho Giang Biệt Ý. Bây giờ thì anh ta đang phải trả giá.”
“Sự trả giá này mới chỉ bắt đầu thôi,” Chiêm Phong nói, giọng trầm xuống. “Khi sự thật về **bức ảnh giường chiếu thân mật** bị phơi bày, Lục Tuần sẽ còn phải đối mặt với nhiều thứ hơn thế nữa.”
Họ im lặng một lúc, mỗi người chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Sự việc Giang Biệt Ý từ hôn Lục Tuần không chỉ là một câu chuyện tình cảm tan vỡ, mà còn là một màn kịch lớn, nơi sự thật và dối trá đan xen, nơi những bí mật động trời dần hé lộ. Và đằng sau tất cả những lời đồn thổi kia, có một bàn tay vô hình đang điều khiển mọi thứ, đẩy Lục Tuần vào con đường cùng.
Tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm Giang Thành, La Du Uyên, Hạ Lộ và Chiêm Phong đang ngồi lại với nhau. Họ lướt qua những bài báo, những bình luận trên mạng xã hội về Lục Tuần.
“Thấy chưa? Họ đang đổ hết mọi tội lỗi lên đầu anh ta,” Hạ Lộ bực bội nói, tay siết chặt ly cà phê. “Nhưng họ đâu có biết sự thật là gì.”
Chiêm Phong nhún vai. “Làm sao họ biết được. Ai dám tin một cô gái như Giang Biệt Ý lại có thể chủ động từ hôn một người như Lục Tuần. Hơn nữa, bức ảnh giường chiếu thân mật đó, không ai dám động vào.”
La Du Uyên khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Đúng vậy. Họ chỉ thấy những gì họ muốn thấy. Họ tin vào những lời đồn đại, tin vào vẻ bề ngoài. Họ không bao giờ biết rằng, phía sau ánh hào quang đó là cả một vực thẳm.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Giang Biệt Ý đã rất dũng cảm. Cô ấy đã chọn cách đối mặt với sự thật, dù đau đớn đến đâu. Còn Lục Tuần, anh ta đã tự mình tạo ra cái kết này.”
Hạ Lộ gật đầu đồng tình. “Anh ta đã không biết trân trọng. Tạ Xu Gia kia, dù là bạch nguyệt quang hay gì đi nữa, cũng không thể bù đắp được sự tổn thương mà Lục Tuần đã gây ra cho Giang Biệt Ý. Bây giờ thì anh ta đang phải trả giá.”
“Sự trả giá này mới chỉ bắt đầu thôi,” Chiêm Phong nói, giọng trầm xuống. “Khi sự thật về bức ảnh giường chiếu thân mật bị phơi bày, Lục Tuần sẽ còn phải đối mặt với nhiều thứ hơn thế nữa.”
Họ im lặng một lúc, mỗi người chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Sự việc Giang Biệt Ý từ hôn Lục Tuần không chỉ là một câu chuyện tình cảm tan vỡ, mà còn là một màn kịch lớn, nơi sự thật và dối trá đan xen, nơi những bí mật động trời dần hé lộ. Và đằng sau tất cả những lời đồn thổi kia, có một bàn tay vô hình đang điều khiển mọi thứ, đẩy Lục Tuần vào con đường cùng.
***
Hai năm trôi qua. Giữa những ồn ào, thị phi, Lục Tuần đã nỗ lực hết mình để thay đổi. Anh ta xuất hiện trước công chúng với một hình ảnh hoàn toàn khác: chín chắn, điềm đạm, làm việc chăm chỉ không ngừng nghỉ. Các bài báo ca ngợi anh ta là “lãng tử quay đầu”, là minh chứng cho sự trưởng thành sau vấp ngã. Những người từng chỉ trích anh ta giờ đây bắt đầu nhìn anh ta với ánh mắt khác, có chút ngưỡng mộ, có chút thông cảm.
Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy, trái tim Lục Tuần vẫn bị ám ảnh bởi Giang Biệt Ý. Mỗi khi nhìn thấy một cô gái có mái tóc dài ngang vai, hay nghe thấy một giai điệu quen thuộc, anh ta lại không khỏi nhớ đến cô. Cái ám ảnh đó không nguôi ngoai, nó như một vết thương âm ỉ, nhắc nhở anh ta về sai lầm lớn nhất đời mình.
Trong một buổi tiệc sang trọng, Lục Tuần đang trò chuyện với một đối tác quan trọng. Đột nhiên, ánh mắt anh ta quét qua đám đông và dừng lại. Giang Biệt Ý đang đứng ở một góc phòng, trò chuyện cùng La Du Uyên và Hạ Lộ. Cô ấy vẫn xinh đẹp như ngày nào, chỉ là ánh mắt có thêm chút sâu lắng, quyến rũ hơn.
Lục Tuần cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Anh ta muốn tiến lại gần, muốn nói chuyện với cô, muốn xin cô một cơ hội. Nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta biết, hai năm đã trôi qua, nhưng khoảng cách giữa họ dường như còn xa hơn.
Giang Biệt Ý dường như cảm nhận được ánh mắt của Lục Tuần. Cô khẽ quay đầu lại, ánh mắt chạm nhau trong giây lát. Không có sự hờn giận, không có sự thù địch, chỉ có sự xa lạ đến nao lòng. Giang Biệt Ý chỉ mỉm cười nhẹ rồi quay đi, tiếp tục câu chuyện với bạn bè.
Lục Tuần đứng chết lặng. Nụ cười đó, ánh mắt đó, như một nhát dao cứa vào tim anh ta. Anh ta nhận ra, Giang Biệt Ý đã thực sự bước tiếp, còn anh ta thì vẫn mắc kẹt trong quá khứ, trong chính những lỗi lầm của mình.
Anh ta đưa tay lên vuốt mặt, cố gắng giữ bình tĩnh. Đối tác nhìn anh ta với vẻ khó hiểu. Lục Tuần chỉ cúi đầu, lấy cớ đi vệ sinh rồi rời khỏi đám đông. Anh ta đi đến một góc khuất, rút trong túi ra một bao thuốc lá. Đã lâu rồi anh ta không hút thuốc, nhưng giờ đây, anh ta cảm thấy cần nó.
Ngón tay Lục Tuần run run châm lửa. Làn khói thuốc lan tỏa trong không khí, mang theo cả nỗi buồn và sự day dứt. Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi nhả khói ra ngoài. Trong đầu anh ta chỉ còn văng vẳng hình ảnh Giang Biệt Ý. Anh ta biết, dù có cố gắng bao nhiêu, dù có thay đổi ra sao, trái tim anh ta vẫn thuộc về cô. Và đó là điều mà anh ta không bao giờ có thể thay đổi được.
***
Tại căn hộ của Giang Biệt Ý, cô đang ngồi trước gương trong phòng trang điểm. La Du Uyên và Hạ Lộ đang đứng sau lưng cô, nhìn cô với vẻ lo lắng.
“Cậu thật sự muốn đi sao, Biệt Ý?” La Du Uyên hỏi, giọng đầy áy náy.
Giang Biệt Ý nhìn vào gương, ánh mắt cô phản chiếu sự quyết tâm. “Tớ đã suy nghĩ rất kỹ rồi, Du Uyên. Tớ không thể tiếp tục sống trong dằn vặt và hối tiếc được nữa.”
Hạ Lộ thở dài. “Nhưng đó là Lục Tuần. Anh ta đã thay đổi rất nhiều. Biết đâu anh ta thực sự muốn chuộc lỗi?”
Giang Biệt Ý lắc đầu. “Anh ta thay đổi vì danh tiếng, vì áp lực xã hội, chứ không phải vì anh ta thực sự hối hận về những gì đã làm với tớ. Tớ không thể chấp nhận một tình yêu mà bản thân mình không còn là ưu tiên.”
Cô đứng dậy, quay lại đối mặt với hai người bạn. “Hai năm rồi. Hai năm tớ cố gắng quên anh ta, cố gắng sống tiếp. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh ta trên báo, hay nghe tin tức về anh ta, tim tớ lại đau nhói. Tớ không muốn kéo dài nỗi đau này nữa.”
La Du Uyên nắm lấy tay Giang Biệt Ý. “Vậy kế hoạch của cậu là gì?”
Giang Biệt Ý nở một nụ cười lạnh lùng. “Tớ sẽ đến biệt thự của anh ta. Tớ sẽ đối chất với anh ta. Tớ sẽ cho anh ta thấy, anh ta đã đánh mất thứ quý giá đến mức nào.”
Hạ Lộ nhìn Giang Biệt Ý với vẻ kinh ngạc. “Cậu chắc chứ? Đó là biệt thự của anh ta. Sẽ rất nguy hiểm.”
“Nguy hiểm không bằng việc tiếp tục sống trong lừa dối,” Giang Biệt Ý nói, ánh mắt kiên định. “Tớ không còn sợ hãi nữa rồi. Tớ muốn chấm dứt tất cả, dứt điểm. Cho cả anh ta và cho chính tớ.”
La Du Uyên và Hạ Lộ nhìn nhau, rồi gật đầu. Họ biết, Giang Biệt Ý đã đưa ra quyết định cuối cùng.
***
Đêm hè oi ả. Chiếc xe của Giang Biệt Ý, La Du Uyên và Hạ Lộ lăn bánh trên con đường vắng vẻ dẫn đến biệt thự của Lục Tuần. Không gian xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh vừa huyền bí, vừa u ám.
Giang Biệt Ý ngồi ở ghế sau, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Cô cảm nhận được sự hồi hộp xen lẫn chút sợ hãi. Hai năm qua, cô đã cố gắng giữ cho mình mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm trong lòng, hình bóng của Lục Tuần vẫn luôn tồn tại.
“Chúng ta sắp đến rồi,” Hạ Lộ nói, giọng hơi run.
Giang Biệt Ý gật đầu. Cô nhìn vào gương chiếu hậu, thấy bóng mình phản chiếu. Một cô gái đã từng rất đau khổ, nhưng giờ đây đã tìm lại được sự kiên cường.
“Cậu có nghĩ là anh ta sẽ nghe chúng ta nói không?” La Du Uyên lo lắng hỏi.
Giang Biệt Ý nhún vai. “Tớ không biết. Nhưng tớ phải thử. Tớ phải cho anh ta biết, anh ta đã đối xử với tớ như thế nào.”
Chiếc xe dần tiến vào khuôn viên biệt thự rộng lớn. Ánh đèn vàng vọt từ bên trong hắt ra, tạo nên một không khí có phần cô đơn và lạnh lẽo. Ngôi nhà bề thế, lộng lẫy, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bất an.
Giang Biệt Ý hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Cô biết, cuộc đối đầu này sẽ rất khó khăn. Nhưng cô đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Cô không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Cô đã trưởng thành, đã mạnh mẽ hơn. Và cô sẽ không để ai có thể tổn thương mình thêm một lần nào nữa.
Xe dừng lại trước cổng biệt thự. Ba người bạn nhìn nhau, rồi cùng bước xuống xe. Bước chân của Giang Biệt Ý dường như nặng trĩu trên con đường lát đá. Cô nhìn lên căn biệt thự, nơi chứa đựng bao kỷ niệm ngọt ngào và cay đắng. Lần này, cô đến đây không phải để hàn gắn, mà là để kết thúc.
CẢNH 1
NGOẠI. BIỆT THỰ LỤC TUẦN – ĐÊM
Ánh trăng dịu dàng buông xuống khuôn viên biệt thự lộng lẫy. Cánh cổng sắt đồ sộ khẽ mở ra khi chiếc xe của Giang Biệt Ý, La Du Uyên và Hạ Lộ chậm rãi tiến vào. Ba người bạn nhìn nhau, trong mắt ẩn chứa sự pha trộn giữa quyết tâm và chút lo lắng.
Giang Biệt Ý hít một hơi thật sâu, ánh mắt hướng thẳng về phía căn biệt thự. Hai năm qua, nơi này từng là giấc mơ, giờ đây lại trở thành hiện thực phũ phàng. Cô siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay.
LA DU UYÊN
(Thì thầm)
Cậu thật sự không muốn chúng tớ đi cùng sao?
GIANG BIỆT Ý
(Giọng chắc chắn)
Hai người ở đây đợi. Tớ cần nói chuyện riêng với anh ta. Dù kết quả có ra sao, tớ cũng muốn tự mình đối mặt.
HẠ LỘ
Nhưng nếu Lục Tuần nổi giận thì sao? Cậu ấy đã thay đổi, nhưng bản tính thì khó lòng thay đổi hết được.
GIANG BIỆT Ý
Anh ta có thể nổi giận, có thể im lặng, có thể khóc lóc. Nhưng anh ta không thể chối bỏ sự thật. Lần này, tớ sẽ không để anh ta trốn tránh nữa.
Chiếc xe dừng lại trước bậc thềm lát đá. Giang Biệt Ý mở cửa xe, bước chân sải dài về phía cánh cửa chính đồ sộ. La Du Uyên và Hạ Lộ nhìn theo bóng lưng cô, lòng nặng trĩu.
Giang Biệt Ý đứng trước cửa, ngón tay đeo nhẫn cưới bạc màu giờ đây lạnh lẽo. Cô giơ tay lên, định nhấn chuông. Nhưng rồi, cánh cửa bỗng tự động mở ra.
LỤC TUẦN
(Giọng trầm ấm, có chút ngạc nhiên)
Biệt Ý? Sao em lại đến đây?
Giang Biệt Ý khựng lại. Cô ngẩng đầu lên, đối diện với Lục Tuần. Anh ta vẫn điển trai như ngày nào, nhưng ánh mắt có thêm vẻ từng trải và một nỗi buồn không thể che giấu. Dù khoác lên mình bộ vest đắt tiền, nhưng anh ta lại toát ra một vẻ gì đó cô đơn.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng lạnh lùng)
Em đến để gặp anh.
LỤC TUẦN
(Mỉm cười gượng gạo)
Anh rất vui khi thấy em. Mời vào.
Anh ta bước sang một bên, nhường đường cho Giang Biệt Ý. Cô bước vào trong, La Du Uyên và Hạ Lộ cũng lén lút bước theo sau, ẩn mình ở một góc khuất.
NỘI THẤT BIỆT THỰ LỤC TUẦN – ĐÊM
Không gian bên trong biệt thự sang trọng, nhưng lại mang một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Giang Biệt Ý bước đi, ánh mắt lướt qua những bức ảnh gia đình cũ, những vật dụng từng thân thuộc. Mùi hương nước hoa quen thuộc vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó lại khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
LỤC TUẦN
(Đi theo phía sau)
Em… có khỏe không? Hai năm qua… anh đã rất nhớ em.
Giang Biệt Ý quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
GIANG BIỆT Ý
Anh nhớ em? Anh nhớ em như thế nào? Anh nhớ em khi anh cùng Tạ Xu Gia…
Cô dừng lại, không muốn nhắc đến cái tên đó. Lục Tuần im lặng, cúi gằm mặt xuống.
LỤC TUẦN
(Giọng run rẩy)
Anh… anh biết mình đã sai. Anh không xứng đáng với em. Anh đã làm em tổn thương rất nhiều. Anh đã từng nghĩ, nếu có thể quay ngược thời gian, anh sẽ không bao giờ…
GIANG BIỆT Ý
(Ngắt lời)
Anh không cần phải nói những lời đó. Anh đã từng có cơ hội. Nhưng anh đã bỏ lỡ.
Cô nhìn quanh căn biệt thự, ánh mắt dừng lại ở một góc phòng. Nơi đó có đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn là một bức ảnh. Cô bước đến gần, tim đập nhanh hơn.
Đó là bức ảnh của Lục Tuần và Tạ Xu Gia, chụp trong một bữa tiệc nào đó. Họ trông rất hạnh phúc. Giang Biệt Ý cảm thấy như bị nghẹn lại.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng nhỏ dần)
Ra là vậy. Anh vẫn chưa quên cô ta.
LỤC TUẦN
(Hoảng hốt)
Không! Biệt Ý, không phải vậy đâu! Bức ảnh đó là từ rất lâu rồi. Anh… anh đã cố gắng quên đi tất cả. Anh đã thay đổi vì em. Anh đã muốn xây dựng lại mọi thứ.
GIANG BIỆT Ý
(Cười nhạt)
Thay đổi vì em? Hay thay đổi vì dư luận? Anh nghĩ em không biết anh đã làm gì để có được danh xưng “lãng tử quay đầu” sao? Anh nghĩ em không biết anh đã cố gắng bao nhiêu để che đậy những sai lầm của mình sao?
Lục Tuần nhìn cô, ánh mắt đau đớn. Anh ta biết, cô đã nhìn thấu tất cả.
LỤC TUẦN
Anh… anh chỉ muốn chứng minh cho em thấy, anh không phải là kẻ vô dụng. Anh muốn em nhìn anh với một ánh mắt khác.
GIANG BIỆT Ý
(Bước lại gần, giọng đầy thách thức)
Vậy anh đã chứng minh được gì? Anh đã chứng minh được rằng, anh vẫn yêu Tạ Xu Gia? Anh đã chứng minh được rằng, anh vẫn là kẻ yếu đuối, dễ dàng bị thao túng?
Lục Tuần tiến tới, muốn nắm lấy tay cô.
LỤC TUẦN
Biệt Ý, đừng nói vậy mà. Anh yêu em. Anh chỉ yêu mình em. Tạ Xu Gia chỉ là quá khứ. Em mới là tương lai của anh.
Giang Biệt Ý hất tay anh ta ra.
GIANG BIỆT Ý
Tương lai? Anh nói về tương lai với em sao? Anh đã từng có tương lai với em. Nhưng anh đã tự tay phá hủy nó. Anh nghĩ chỉ cần nói lời yêu là mọi thứ sẽ trở lại như xưa sao? Anh nghĩ em là kẻ ngốc dễ lừa gạt sao?
Cô nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng.
GIANG BIỆT Ý
Em đến đây không phải để nghe anh biện minh. Em đến đây để nói với anh rằng, em đã từ bỏ rồi. Em không còn muốn cố gắng nữa.
LỤC TUẦN
(Hoảng loạn)
Không! Biệt Ý, đừng bỏ anh! Anh sẽ làm mọi thứ! Anh sẽ làm tất cả!
GIANG BIỆT Ý
(Lạnh lùng)
Anh đã có cơ hội. Anh đã không trân trọng. Bây giờ, mọi thứ đã quá muộn rồi.
Cô quay lưng lại, bước về phía cửa. Lục Tuần đứng sững, ánh mắt nhìn theo cô, đầy tuyệt vọng.
LỤC TUẦN
(Thều thào)
Tại sao… tại sao em lại làm vậy?
Giang Biệt Ý dừng lại ở cửa, không quay đầu lại.
GIANG BIỆT Ý
Vì em đã học được cách yêu bản thân mình. Và em biết, anh không xứng đáng với điều đó.
Cô bước ra ngoài, để lại Lục Tuần cô đơn trong căn biệt thự rộng lớn. La Du Uyên và Hạ Lộ vội vã chạy đến bên cô.
LA DU UYÊN
Cậu ổn không, Biệt Ý?
Giang Biệt Ý gật đầu, mắt ráo hoảnh.
GIANG BIỆT Ý
Tớ ổn. Mọi thứ đã kết thúc rồi.
Cô nhìn lại căn biệt thự một lần cuối, rồi bước lên xe. Chiếc xe lăn bánh, khuất dần trong màn đêm. Lục Tuần vẫn đứng đó, bóng dáng nhỏ bé, cô đơn dưới ánh trăng.
CẢNH 2
NỘI THẤT BIỆT THỰ LỤC TUẦN – VÀI PHÚT SAU
Lục Tuần sụp đổ. Anh ta ôm lấy đầu, gục xuống sàn. Những lời nói của Giang Biệt Ý vang vọng bên tai anh ta. Nỗi hối hận dâng lên như thủy triều.
Anh ta nhìn xung quanh căn biệt thự. Mọi thứ giờ đây đều trở nên trống rỗng. Những bức ảnh, những đồ vật, tất cả đều nhắc nhở anh ta về một thứ đã mất.
LỤC TUẦN
(Thì thầm)
Biệt Ý… tại sao…
Anh ta đưa tay lấy chiếc điện thoại trên bàn. Lướt qua danh bạ, anh ta dừng lại ở tên “Tạ Xu Gia”. Anh ta ngập ngừng, rồi nhấn nút gọi.
SAU MỘT HỒI CHUÔNG, ĐẦU DÂY BÊN KIA BẮT MÁY.
TẠ XU GIA (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng ngọt ngào, giả tạo)
Anh Lục Tuần? Anh gọi em có chuyện gì sao?
LỤC TUẦN
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Xu Gia… cô ta… cô ta đến rồi. Cô ta nói… cô ta không muốn tiếp tục nữa.
TẠ XU GIA (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng đầy hứng thú)
Thật sao? Vậy là kế hoạch của chúng ta thành công rồi. Cô ta cuối cùng cũng đã buông bỏ.
LỤC TUẦN
(Sốc nặng)
Kế hoạch? Cô đang nói gì vậy? Cô đã làm gì?
TẠ XU GIA (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Cười lớn)
Anh ngốc quá. Anh tưởng cô ta sẽ dễ dàng tha thứ cho anh sao? Anh tưởng cô ta sẽ quay lại với anh sao? Tất cả chỉ là trò đùa thôi, anh yêu. Cô ta đã tin tất cả những gì em nói.
Lục Tuần không thể tin vào tai mình. Anh ta cảm thấy như cả thế giới sụp đổ. Anh ta đã bị lừa. Anh ta đã bị thao túng.
LỤC TUẦN
(Giọng tuyệt vọng)
Không… không thể nào…
TẠ XU GIA (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng chế giễu)
Anh nghĩ anh có thể “lãng tử quay đầu” sao? Anh nghĩ anh có thể dễ dàng sửa chữa tất cả sai lầm sao? Anh sai rồi. Anh luôn là kẻ thua cuộc. Và bây giờ, anh sẽ mất tất cả.
Đầu dây bên kia cúp máy. Lục Tuần ngồi sụp xuống, ánh mắt vô hồn. Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng chiếc xe của Giang Biệt Ý đã tan biến vào màn đêm.
Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy căn biệt thự cô đơn. Lục Tuần gục đầu vào tay, tiếng nức nở nhỏ bé vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh ta đã mất tất cả.
MÀN HÌNH TỐI DẦN.
CẢNH 3
NỘI THẤT PHÒNG TRANG ĐIỂM BIỆT THỰ LỤC TUẦN – SAU ĐÓ
La Du Uyên ngồi cạnh Giang Biệt Ý, gương mặt đượm buồn. Chiếc bàn trang điểm lộng lẫy giờ đây như một lời nhắc nhở về sự đổ vỡ. Giang Biệt Ý ngồi đó, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Trên tay cô là một tách trà thảo dược, khói bốc lên mỏng manh. La Du Uyên nhìn bạn mình, lòng quặn thắt.
LA DU UYÊN
Biệt Ý, cậu thật sự không cần phải cảm thấy có lỗi. Mọi chuyện đã xảy ra rồi.
Giang Biệt Ý lắc đầu nhẹ. Cô mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa, không chút vui vẻ.
GIANG BIỆT Ý
Không có gì không hài lòng cả. Chỉ là… muộn mất rồi.
Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát. Nó mang theo một sự chấp nhận cay đắng, một lời khẳng định rằng mọi nỗ lực hàn gắn giờ đây đều vô nghĩa. La Du Uyên nhìn bạn, biết rằng lời nói của mình cũng không thể thay đổi được thực tại phũ phàng này. Cô im lặng, không còn lời nào để nói thêm.
Giang Biệt Ý đặt tách trà xuống. Cô nhìn vào gương, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình – một người phụ nữ đã trải qua quá nhiều đau khổ, một người đã cố gắng đến cùng nhưng cuối cùng lại nhận ra mình đã lãng phí quá nhiều thời gian và tình cảm. Cô mỉm cười nhạt một lần nữa.
GIANG BIỆT Ý
(Thì thầm)
Muộn rồi.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng trang điểm, bỏ lại La Du Uyên một mình với sự im lặng nặng nề. Bóng lưng Giang Biệt Ý khuất dần, mang theo một nỗi buồn vô hình, một lời khẳng định cuối cùng về sự kết thúc. Mọi thứ đã được định đoạt, không còn đường quay lại.
CẢNH 4
NGOẠI. BIỆT THỰ LỤC TUẦN – ĐÊM
Giang Biệt Ý, La Du Uyên và Hạ Lộ bước ra khỏi biệt thự. Không khí đêm tĩnh lặng, nhưng trong lòng họ lại là một cơn bão cảm xúc. Họ bước về phía chiếc xe đang chờ sẵn, mỗi bước chân đều mang theo sự nặng nề. Giang Biệt Ý không quay đầu lại nhìn căn biệt thự, không muốn để lại bất kỳ hình ảnh nào trong tâm trí mình nữa.
Khi cánh cửa xe đóng lại, sự im lặng bao trùm. La Du Uyên và Hạ Lộ nhìn Giang Biệt Ý, ánh mắt đầy lo lắng.
HẠ LỘ
Cậu… có muốn nói chuyện không, Biệt Ý?
Giang Biệt Ý lắc đầu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn đường lướt qua nhanh chóng. Hình ảnh Lục Tuần cô đơn trong căn biệt thự lướt qua tâm trí cô, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng đều đều)
Không cần. Mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, rời xa biệt thự, rời xa quá khứ. Con đường phía trước là một hành trình mới, một hành trình mà Giang Biệt Ý sẽ phải tự mình bước đi, không có Lục Tuần. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự giải thoát cũng bắt đầu len lỏi. Cô biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn. Mặc dù muộn màng, nhưng cuối cùng, cô đã chọn cho mình con đường bình yên.
MÀN HÌNH TỐI DẦN.
NGOẠI. ĐƯỜNG PHỐ GIANG THÀNH – SÁNG
Chiếc xe sang trọng lăn bánh trên con phố đông đúc. Giang Biệt Ý nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt giờ đây đã không còn sự trống rỗng mà thay vào đó là một tia sáng kiên định. La Du Uyên và Hạ Lộ ngồi ở ghế sau, im lặng quan sát bạn mình. Không khí trong xe dần trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn còn đó chút dư âm của đêm qua.
LA DU UYÊN
(Khẽ giọng)
Biệt Ý, cậu thật sự ổn chứ?
Giang Biệt Ý quay lại, mỉm cười với La Du Uyên và Hạ Lộ. Nụ cười này hoàn toàn khác với những nụ cười gượng gạo, nhạt nhòa trước đây. Nó là nụ cười của sự giải thoát, của sự tự tin.
GIANG BIỆT Ý
Tớ ổn. Thậm chí còn tốt hơn bao giờ hết.
Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào hai người bạn thân.
GIANG BIỆT Ý
Mấy ngày qua, tớ đã nhận ra mình không thể sống mãi trong bóng tối của quá khứ. Lục Tuần đã chọn Tạ Xu Gia, và đó là lựa chọn của anh ta. Tớ không có quyền hay nghĩa vụ phải níu kéo một người không còn muốn ở bên mình.
Hạ Lộ gật đầu đồng tình.
HẠ LỘ
Đúng vậy. Cậu xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.
GIANG BIỆT Ý
Đúng vậy. Và tớ sẽ tự tạo ra những điều tốt đẹp đó cho mình. Sự nghiệp, bạn bè, và quan trọng nhất là bản thân tớ.
Cô quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Những tòa nhà cao tầng, những con người hối hả ngược xuôi, tất cả đều là một phần của Giang Thành sôi động. Một thành phố đã từng là nơi chứng kiến bao đau khổ của cô, giờ đây lại trở thành nguồn cảm hứng cho một khởi đầu mới.
GIANG BIỆT Ý
(Thầm thì, như nói với chính mình)
Giang Biệt Ý của ngày hôm nay sẽ không bao giờ để bất kỳ ai, kể cả Lục Tuần, định nghĩa giá trị của mình nữa.
Cô với tay lấy chiếc túi xách, bên trong có một tập hồ sơ dự án quan trọng. Ánh nắng ban mai chiếu vào, phản chiếu lên đôi mắt đầy quyết tâm của Giang Biệt Ý. Cô sẽ xây dựng lại cuộc đời mình, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, và không còn vương vấn bất kỳ hình bóng nào của quá khứ.
NỘI THẤT QUÁN CAFE HIỆN ĐẠI – TRƯA
Giang Biệt Ý ngồi một mình tại một góc quán cafe sang trọng, không gian yên tĩnh, thoảng mùi cà phê thơm lừng. Cô đang chăm chú xem xét những bản thiết kế trên chiếc máy tính bảng. Mái tóc được búi gọn gàng, trang phục thanh lịch và chuyên nghiệp. Cô toát lên một vẻ tự tin, quyền lực mà trước đây ít ai thấy ở cô.
Bên cạnh cô, trên bàn, là một ly cà phê đen đá, bên cạnh là một bao thuốc lá và bật lửa. Giang Biệt Ý với lấy bao thuốc, rút một điếu, châm lửa. Hít một hơi sâu, làn khói trắng lượn lờ phả ra. Đây là một thói quen cô đã bắt đầu tập lại sau sự kiện với Lục Tuần, một thói quen mà Lục Tuần từng không ưa.
Một nhân viên phục vụ bước đến, mỉm cười lịch sự.
NHÂN VIÊN PHỤC VỤ
(Giọng nhẹ nhàng)
Xin hỏi cô có muốn dùng thêm gì không ạ?
Giang Biệt Ý quay lại, nở một nụ cười xã giao.
GIANG BIỆT Ý
Không, cảm ơn. Tôi đang đợi một đối tác.
Cô nhìn đồng hồ, có chút sốt ruột. Cuộc sống mới của cô bận rộn và tràn đầy những cơ hội. Cô không còn thời gian cho những phiền muộn cũ kỹ. Những hình ảnh về Lục Tuần, về Tạ Xu Gia, giờ đây chỉ là những mảnh ghép mờ nhạt trong quá khứ.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Giang Biệt Ý nhìn vào màn hình, ánh mắt khẽ nhíu lại. Đó là số của Lục Tuần. Cô lưỡng lự một chút, rồi quyết định bắt máy.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng điềm tĩnh)
Alo?
Âm thanh từ đầu dây bên kia vang lên, giọng Lục Tuần có chút ngập ngừng, có cả sự hối lỗi mà Giang Biệt Ý từng mong chờ.
LỤC TUẦN (O.S)
Biệt Ý à… Em đang làm gì vậy?
Giang Biệt Ý mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hề chứa đựng sự chua chát, chỉ đơn giản là một nụ cười của người đã hoàn toàn bước qua.
GIANG BIỆT Ý
Tớ đang làm việc, Lục Tuần. Tớ có một cuộc hẹn với đối tác.
LỤC TUẦN (O.S)
À… Anh… Anh gọi để hỏi xem em đã ăn trưa chưa? Anh biết là em ghét chó của anh, nhưng… con bé đang trông rất buồn. Chắc nó cũng nhớ em.
Giang Biệt Ý khẽ nhếch mép cười. Con chó của Lục Tuần, một sinh vật mà cô từng cảm thấy cũng không ưa mình. Giờ đây, nó bỗng trở thành lý do để Lục Tuần liên lạc lại. Đúng là trò đùa của số phận.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng rõ ràng, dứt khoát)
Lục Tuần, anh đừng phiền nữa. Em không còn là Giang Biệt Ý của ngày xưa. Em không còn quan tâm đến con chó đó, hay anh, hay bất kỳ điều gì thuộc về quá khứ của chúng ta. Em đang sống cuộc sống của em, và em muốn anh cũng làm điều tương tự.
Cô cúp máy mà không đợi Lục Tuần kịp phản ứng. Tiếng tút tút kéo dài vang lên trong điện thoại. Giang Biệt Ý hít một hơi sâu, phả khói thuốc ra. Cô nhìn vào khoảng không, ánh mắt kiên định, không một chút dao động. Cô biết, đây là con đường mình đã chọn. Và cô sẽ không bao giờ hối hận.
NỘI THẤT BIỆT THỰ Ở NGOẠI Ô CỦA LỤC TUẦN – ĐÊM HÈ
Ánh trăng vằng vặc chiếu qua khung cửa kính lớn, phủ một lớp bạc lên sàn nhà lát đá lạnh lẽo. Tạ Xu Gia đứng giữa căn phòng khách rộng lớn, cô độc như một bóng ma. Trang phục cô mặc là một chiếc váy lụa mỏng manh, phảng phất mùi nước hoa đắt tiền nhưng giờ đây lại trông thật thảm hại. Cô đưa tay lên ôm lấy cổ, run rẩy.
Cô vẫn không thể tin nổi chuyện gì đã xảy ra. Chỉ một tháng trước, cô là trung tâm của mọi sự chú ý, là người phụ nữ sắp bước vào cuộc sống hào môn. Giờ đây, cô lại bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ. Bức ảnh “giường chiếu thân mật” mà cô gửi cho Giang Biệt Ý như một mũi dao sắc nhọn đã quay ngược lại cắm vào chính cô. Danh tiếng của cô đã vỡ vụn, chỉ còn là những mảnh vụn sắc lạnh mà ai ai cũng có thể giẫm lên.
Điện thoại trên bàn rung lên không ngừng, màn hình hiển thị tên “LỤC TUẦN”. Tạ Xu Gia liếc nhìn, rồi vội vàng tắt máy. Cô không muốn đối mặt với anh ta lúc này. Dù sao đi nữa, anh ta cũng chỉ là một cái bóng mờ nhạt, chìm đắm trong sự hối hận và tội lỗi. Cô đã cố gắng níu kéo, đã gào thét, đã khóc lóc, nhưng tất cả chỉ là vô ích. Lục Tuần bây giờ chỉ là một con người hoàn toàn khác, một kẻ đã đánh mất chính mình. Anh ta chỉ còn là cái bóng của người đàn ông từng khiến cô say đắm.
Tạ Xu Gia lê bước chân về phía ban công, nhìn ra khu vườn tối om. Những lời lẽ miệt thị, những ánh mắt khinh bỉ của mọi người cứ vang vọng trong tâm trí cô. Cô đã sai lầm. Sai lầm nghiêm trọng khi nghĩ rằng mình có thể thao túng tất cả, rằng mình có thể giành lại mọi thứ. Cô đã đánh giá thấp Giang Biệt Ý, và đánh giá thấp cái giá phải trả cho sự tham lam của mình.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng động lạ từ phía cổng. Vài chiếc xe ô tô sang trọng nối đuôi nhau tiến vào sân biệt thự. Tạ Xu Gia giật mình, tim đập thình thịch. Cô vội vàng lùi lại, nấp vào một góc khuất. Cô nhận ra những chiếc xe đó, và những người bước xuống xe. Đó là Giang Biệt Ý, La Du Uyên, Hạ Lộ, và Chiêm Phong.
Họ đến đây để làm gì? Để chứng kiến sự sụp đổ của cô ư? Tạ Xu Gia cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên, xen lẫn với sự sợ hãi.
Giang Biệt Ý, với vẻ ngoài điềm tĩnh và lạnh lùng, dẫn đầu nhóm bạn tiến vào nhà. Ánh mắt cô quét một lượt căn phòng, dừng lại ở Tạ Xu Gia đang lấp ló ở góc phòng.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng lạnh lùng, vang vọng)
Tạ Xu Gia. Lâu rồi không gặp. Trông cô có vẻ… không được ổn cho lắm.
Tạ Xu Gia bước ra khỏi chỗ nấp, đôi mắt rực lửa nhưng giọng nói lại run rẩy.
TẠ XU GIA
Giang Biệt Ý! Cô đến đây làm gì? Muốn xem tôi ra nông nỗi này ư?
LA DU UYÊN
(Bước tới, giọng châm biếm)
Chúng tôi đến để chứng kiến màn trình diễn cuối cùng của “bạch nguyệt quang” đây mà. Nghe nói cô đang gặp rắc rối lớn.
HẠ LỘ
(Nhìn Tạ Xu Gia với ánh mắt khinh bỉ)
Danh tiếng của cô đã bốc hơi theo từng tấm ảnh đó rồi nhỉ? Đúng là tự mình hại mình.
Tạ Xu Gia siết chặt tay, cảm giác như muốn lao vào cào cấu Giang Biệt Ý.
TẠ XU GIA
Cô… cô dám…
GIANG BIỆT Ý
(Ngắt lời Tạ Xu Gia, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng)
Tôi dám. Tôi đã từng quá nhân từ với cô rồi, Tạ Xu Gia. Tôi đã cho cô quá nhiều cơ hội. Nhưng cô lại chọn cách hủy hoại tất cả. Cô đã sai lầm khi nghĩ rằng có thể bám vào Lục Tuần để có được tất cả. Anh ta giờ đây, cô thấy đấy, chỉ là một đống tro tàn của chính mình.
Giang Biệt Ý liếc nhìn Tạ Xu Gia, rồi quay sang Lục Tuần đang lảo đảo bước vào phòng khách, trên tay là ly rượu mạnh. Khuôn mặt anh ta hốc hác, đôi mắt trũng sâu, hoàn toàn là một bóng ma của sự dằn vặt.
GIANG BIỆT Ý
(Nhìn Lục Tuần, giọng đầy thương hại)
Lục Tuần. Anh vẫn còn ở đây sao? Tôi tưởng anh đã hoàn toàn chìm vào vũng lầy tội lỗi của mình rồi chứ.
LỤC TUẦN
(Giọng khàn đặc, yếu ớt)
Biệt Ý… em…
GIANG BIỆT Ý
(Cười khẩy)
Anh đừng gọi tên tôi nữa. Anh không xứng đáng. Cô ta đã cho anh thấy thế nào là hối hận rồi chứ? Cô ta đã mang đến cho anh tất cả những gì anh xứng đáng nhận được.
Tạ Xu Gia bật khóc nức nở.
TẠ XU GIA
(Gào lên)
Lục Tuần! Anh còn đứng đó làm gì? Bảo họ đi đi!
LỤC TUẦN
(Nhìn Tạ Xu Gia, ánh mắt trống rỗng)
Xu Gia… Anh… Anh không biết phải làm gì nữa…
CHIÊM PHONG
(Nói với Lục Tuần, giọng đầy mỉa mai)
Sao thế Lục Tuần? Cái gọi là “lãng tử quay đầu” của anh đâu rồi? Anh đây tưởng anh đã sửa sai bằng cách níu kéo Giang Biệt Ý cơ mà? Ai ngờ, cô ấy không thèm nhìn anh nữa.
Giang Biệt Ý quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô không còn cảm xúc gì với cảnh tượng trước mắt nữa. Sự hả hê thoáng qua, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho sự trống rỗng. Cô đã làm xong việc của mình. Đã đến lúc để rời đi.
GIANG BIỆT Ý
(Nói vọng lại, giọng dứt khoát)
Đi thôi. Chúng ta không có thời gian để lãng phí ở đây. Cuộc sống của chúng ta còn rất dài.
Cô xoay người, bước ra khỏi biệt thự, bỏ lại phía sau một Tạ Xu Gia tuyệt vọng, một Lục Tuần chìm đắm trong hối hận, và một bóng đêm bao trùm lên tất cả.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG PHỐ GIANG THÀNH – NGÀY
Một đám đông náo nhiệt đang tụ tập tại một sự kiện sang trọng. Ánh đèn flash lóe lên không ngừng, tiếng nhạc du dương hòa lẫn với tiếng nói chuyện rì rầm. Giữa khung cảnh lộng lẫy ấy, Giang Biệt Ý xuất hiện như một nàng hậu. Cô diện một bộ váy dạ hội lộng lẫy, tôn lên vóc dáng thanh thoát và khí chất ngút trời. Nụ cười rạng rỡ, tự tin như ánh mặt trời tỏa nắng, thu hút mọi ánh nhìn.
Trong đám đông, một bóng hình quen thuộc bỗng nhiên khựng lại. Lục Tuần, với vẻ ngoài có phần phong trần hơn trước, nhìn chằm chằm vào Giang Biệt Ý. Ánh mắt anh ta ẩn chứa một nỗi tiếc nuối sâu sắc, một khao khát không thể nói thành lời, như thể anh ta đang cố gắng níu giữ một điều gì đó đã vuột mất mãi mãi. Anh ta bước một bước về phía cô, như muốn gọi tên.
Nhưng Giang Biệt Ý, dường như cảm nhận được ánh mắt kia, chỉ khẽ quay đầu lại. Cô mỉm cười lịch sự, một nụ cười không chút gợn sóng, đủ để đáp lại sự hiện diện của anh ta nhưng không hơn không kém. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những gì thuộc về quá khứ, về Lục Tuần, đã hoàn toàn tan biến khỏi tâm trí cô. Cô đã buông bỏ tất cả, để lại phía sau một người đàn ông bị mắc kẹt mãi mãi trong chính sự hối hận và ảo mộng của mình.
Lục Tuần đứng đó, nhìn theo bóng dáng Giang Biệt Ý xa dần, tim anh ta như bị bóp nghẹt. Anh ta biết, đó là sự kết thúc. Sự kết thúc của một kỷ nguyên, sự kết thúc của hy vọng, và sự khởi đầu của một cuộc sống mà anh ta sẽ phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn sai lầm, với nỗi ám ảnh không bao giờ nguôi ngoai.
GIANG THÀNH – HAI NĂM SAU
Hai năm trôi qua như một cái chớp mắt, nhưng đối với Giang Biệt Ý, đó là cả một hành trình dài của sự trưởng thành và chữa lành. Cô đã hoàn toàn khoác lên mình một diện mạo mới. Không còn là cô gái yếu đuối từng vì tình yêu mà khổ đau, giờ đây cô là một doanh nhân thành đạt, một người phụ nữ độc lập, kiêu hãnh và luôn giữ cho mình một khoảng cách nhất định với thế giới xung quanh.
Cô đứng trên ban công của căn hộ cao cấp, nhìn ra khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn. Không khí buổi tối dịu mát, mang theo mùi hương tinh tế của hoa nhài từ khu vườn nhỏ trên ban công. Giang Biệt Ý đưa một điếu thuốc lên môi, ngón tay thon dài khẽ giữ. Ánh lửa bùng lên, soi rõ từng đường nét thanh tú trên khuôn mặt cô. Thói quen hút thuốc, từng là điều Lục Tuần không thích, giờ đây lại trở thành một phần của cô, một biểu tượng cho sự tự do và nỗi cô đơn có chủ đích.
Bên cạnh cô, La Du Uyên, Hạ Lộ và Chiêm Phong ngồi đó, im lặng thưởng thức không khí. Họ là những người bạn đồng hành, những người đã chứng kiến và cùng cô vượt qua tất cả. Họ đã thấy cô sụp đổ, đã thấy cô khóc, và đã thấy cô vực dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
La Du Uyên khẽ đặt tay lên vai Giang Biệt Ý.
LA DU UYÊN
Cậu ổn chứ, Biệt Ý?
Giang Biệt Ý hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nhả khói.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng bình thản)
Tớ ổn. Rất ổn là đằng khác.
Hạ Lộ mỉm cười.
HẠ LỘ
Nhìn cậu bây giờ, tớ lại thấy những ngày xưa thật xa vời. Cậu đã thay đổi quá nhiều.
GIANG BIỆT Ý
(Nhếch mép cười)
Cuộc sống mà. Nó dạy cho chúng ta nhiều bài học, phải không? Những bài học mà đôi khi chúng ta phải trả giá rất đắt.
Chiêm Phong nhìn ra xa, giọng trầm ngâm.
CHIÊM PHONG
Nhưng quan trọng là cậu đã học được chúng. Và cậu đã chiến thắng.
Đột nhiên, điện thoại của Giang Biệt Ý rung lên. Cô nhìn số máy, một thoáng lưỡng lự, rồi nhấc máy.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng lạnh lùng)
Alo.
Một giọng nói quen thuộc, run rẩy, vang lên từ đầu dây bên kia. Đó là giọng của Dì Lưu, người giúp việc cũ của nhà Lục Tuần.
DÌ LƯU
(Giọng hổn hển)
Cô… cô Giang. Tôi… tôi không biết phải làm sao nữa. Lục thiếu gia… anh ấy…
GIANG BIỆT Ý
(Giọng ngày càng cứng rắn)
Lục thiếu gia sao? Có chuyện gì?
DÌ LƯU
(Khóc nấc lên)
Anh ấy… anh ấy say rượu rồi. Đập phá đồ đạc trong nhà. Anh ấy cứ gọi tên cô mãi… anh ấy nói anh ấy hối hận lắm… anh ấy xin tôi cho số điện thoại của cô… nhưng tôi… tôi không dám…
Giang Biệt Ý im lặng một lúc lâu. Cô nhìn lên bầu trời đêm, nơi có những vì sao xa xôi lấp lánh. Cô nhớ lại những ngày tháng cũ, nhớ lại cả sự tổn thương, cả sự phản bội, và cả sự đau đớn mà cô đã phải chịu đựng.
GIANG BIỆT Ý
(Giọng đã dịu lại, pha lẫn chút suy tư)
Dì Lưu. Chuyện đã qua rồi. Lục Tuần phải tự đối mặt với những gì anh ta đã làm. Đừng làm phiền con nữa.
Cô dập máy. Không một chút do dự. Những lời van xin, những lời hối hận của Lục Tuần giờ đây chỉ còn là tiếng vọng xa xăm, không còn sức lay động cô nữa.
Giang Biệt Ý quay lại, mỉm cười với bạn bè. Nụ cười ấy, không còn là nụ cười của sự giả tạo hay cố gắng. Đó là nụ cười của sự bình yên, của sự chấp nhận, và của một trái tim đã hoàn toàn được chữa lành. Cô đã tìm thấy ánh sáng của chính mình, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, không còn bị ràng buộc bởi những bóng ma của quá khứ. Cuộc sống của cô giờ đây, dù có thể vẫn còn những thử thách phía trước, nhưng cô tin rằng mình sẽ đủ mạnh mẽ để đối mặt. Tựa như con chó của Lục Tuần ngày xưa, có lẽ nó cũng cảm nhận được sự thay đổi của cô, nhận ra rằng cô giờ đây đã không còn là “người mà nó không ưa” nữa, mà là một người phụ nữ độc lập, tỏa sáng theo cách riêng của mình. Cô đã khép lại chương cũ, sẵn sàng viết tiếp những trang mới, rực rỡ và đầy ý nghĩa.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

