A Mạc được sắp xếp vào một góc khuất trong cung điện Thái tử, nơi ít người qua lại, đảm nhận công việc giặt giũ. Cô cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh, từ những quy tắc nghiêm ngặt đến thói quen sinh hoạt của Thái tử Tiêu Từ. Một cung nữ lớn tuổi, giọng điệu cay nghiệt, liếc nhìn A Mạc rồi buông lời: “Ở đây đừng mong trèo cao, phận nô tỳ phải biết an phận!”. A Mạc cúi đầu, vẻ ngoài ngoan ngoãn nhưng trong lòng đầy toan tính. Bước đầu thành công khiến cô nhẹ nhõm, nhưng áp lực lại càng đè nặng.
Sáng sớm, khi những tia nắng yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ, bà già phòng giặt đã gọi A Mạc dậy. “Dậy mau, đồ lười biếng! Đống y phục này đợi ai mà chưa giặt xong?”. A Mạc vội vàng tỉnh giấc, đôi mắt còn ngái ngủ nhưng đã nhanh chóng quét qua đống quần áo dính bẩn. Những vết tích mờ ám trên từng tấm vải khiến cô rùng mình, nhớ lại những đêm đen tối trong quá khứ.
Một hôm, khi đang phơi quần áo bên hành lang vắng vẻ, A Mạc tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hai cung nữ.
“Nghe nói Thái tử dạo này hay thức khuya lắm, đọc sách đến tận canh ba.”
“Ừ, ta thấy đèn ở học đường luôn sáng. Ngài ấy thực sự là một người thông tuệ.”
Học đường. A Mạc thầm ghi nhớ. Đó là nơi Thái tử dành phần lớn thời gian, là nơi cô có thể tiếp cận ngài ấy một cách hợp lý nhất.
Những ngày sau đó, A Mạc làm việc cật lực, không ngừng quan sát và học hỏi. Cô nhận ra những quy luật bất thành văn trong cung, những mối quan hệ ngầm và cả những sơ hở mà cô có thể tận dụng. Mỗi khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Thái tử lướt qua, tim A Mạc lại đập mạnh. Cô tự nhủ, kế hoạch báo thù cho di nương và tìm lại thân phận của mình, tất cả đều phụ thuộc vào người này.
Đêm xuống, cung điện chìm vào tĩnh lặng. A Mạc lẻn ra khỏi phòng giặt, mang theo chiếc túi nhỏ đựng những mảnh vỡ của chiếc vòng ngọc. Cô biết mình phải hành động. Mục tiêu của cô là học đường, nơi Thái tử đang miệt mài đèn sách. Cô bước đi thật nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động nào.
Khi đến gần học đường, A Mạc nhìn thấy ánh đèn vẫn còn sáng. Hai thị vệ đứng gác nghiêm ngặt trước cửa. A Mạc hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột lao ra, vừa chạy vừa kêu cứu thảm thiết.
“Cứu mạng! Cứu mạng!”
Đám thị vệ giật mình, vội vàng ngăn cô lại.
“Ngươi là ai? Sao lại chạy loạn trong cung vào giờ này?”
A Mạc giả vờ hoảng sợ, nước mắt lưng tròng. “Làm ơn, xin hãy cho tôi gặp Thái tử! Tôi có chuyện vô cùng quan trọng muốn bẩm báo!”
Một trong hai thị vệ quát lên: “Ngươi nghĩ đây là nơi nào mà muốn gặp là gặp? Cút ngay!”
Tuy nhiên, đúng lúc đó, cánh cửa học đường bật mở. Thái tử Tiêu Từ bước ra, dáng người cao lớn, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng. Ánh mắt ngài quét qua A Mạc đang quỳ sụp trên mặt đất, rồi dừng lại trên hai thị vệ.
“Chuyện gì đang xảy ra?” Giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền vang lên.
Hai thị vệ vội vàng cúi đầu: “Bẩm Thái tử, là một nô tỳ không rõ thân phận, tự ý xông vào cung điện, kêu la inh ỏi.”
Thái tử Tiêu Từ nhìn A Mạc, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can cô. A Mạc cảm nhận được ánh nhìn đó, tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây là cơ hội. Cô nắm chặt chiếc túi chứa những mảnh ngọc vỡ, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.
“Xin điện hạ minh xét. Nô tỳ là A Mạc. Di nương của nô tỳ từng nói, trong cung đầy nguy hiểm. Nếu có một ngày ta không còn nơi nương tựa, hãy đến tìm Thái tử, ngài ấy nhất định sẽ cho ta chốn dung thân.” A Mạc nói, giọng nói run run nhưng kiên quyết. “Nô tỳ chỉ cầu xin được ở lại bên cạnh Thái tử, dù làm nô làm tỳ cũng cam lòng!”
Thái tử Tiêu Từ im lặng nhìn A Mạc một lúc lâu. Ông chậm rãi bước tới, đôi hắc ủng thêu kim văn in dấu trên nền gạch lạnh lẽo. A Mạc ngước nhìn, đôi mắt cô ánh lên tia hy vọng mong manh. Bà già phòng giặt đã nói đúng, phận nô tỳ khó mà trèo cao. Nhưng A Mạc không muốn an phận. Cô muốn đấu tranh cho mình, cho di nương, và cho cả tương lai mà cuốn mệnh thư đã tiên đoán. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy chông gai và nguy hiểm.
Thái tử Tiêu Từ im lặng nhìn A Mạc một lúc lâu. Ông chậm rãi bước tới, đôi hắc ủng thêu kim văn in dấu trên nền gạch lạnh lẽo. A Mạc ngước nhìn, đôi mắt cô ánh lên tia hy vọng mong manh. Bà già phòng giặt đã nói đúng, phận nô tỳ khó mà trèo cao. Nhưng A Mạc không muốn an phận. Cô muốn đấu tranh cho mình, cho di nương, và cho cả tương lai mà cuốn mệnh thư đã tiên đoán. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy chông gai và nguy hiểm.
Sau đó, A Mạc được giao một nhiệm vụ mới: phụ trách việc giặt giũ y phục của Thái tử. Công việc này tưởng chừng đơn giản nhưng lại là cơ hội vàng để cô tiếp cận ngài ấy. Mỗi ngày, A Mạc đều cố gắng để bản thân trở nên nổi bật. Cô giặt sạch từng vết bẩn, ủi thẳng thớm từng nếp gấp, mong muốn để lại ấn tượng dù là nhỏ nhất. Đôi khi, Thái tử vô tình làm rơi một cuốn sách hay một mảnh giấy, A Mạc đều nhanh nhẹn nhặt lên, đưa lại với nụ cười lễ phép: “Nô tỳ xin lỗi, Điện hạ.” Thái tử chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt lướt qua, nhưng A Mạc vẫn kiên trì, nuôi hy vọng và sự quyết tâm. Cô biết, bước vào cuộc sống của Thái tử, dù chỉ là một sợi chỉ mỏng manh, cũng đủ để cô bắt đầu dệt nên vận mệnh của mình.
Những ngày tiếp theo, A Mạc bắt đầu ‘vô tình’ xuất hiện ở những nơi Thái tử thường lui tới. Mỗi lần, cô đều chuẩn bị sẵn một vài tình huống giả định. Nếu Thái tử đi học đường, A Mạc sẽ giả vờ đang chăm chỉ lau chùi hành lang gần đó, đôi mắt dõi theo ngài từ xa. Nếu Thái tử ở thư phòng, cô sẽ tìm cớ đi ngang qua, giả vờ đang đọc lén một cuốn sách cũ kỹ, nhưng thực chất là để quan sát ngài. Có lần, Thái tử đang bước đi trên hành lang, tay ôm chồng sách cao ngất, đột nhiên loạng choạng. Một cuốn sách rơi xuống đất. A Mạc, với phản xạ nhanh như chớp, lao đến nhặt lên. Cô cúi đầu thật sâu, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên: “Nô tỳ xin lỗi, Điện hạ.”
Thái tử Tiêu Từ chỉ thoáng nhìn A Mạc rồi quay đi, không nói một lời. Nhưng đối với A Mạc, ánh mắt đó, dù lạnh lùng, cũng là một tia hy vọng. Cô biết, mình cần phải kiên trì hơn nữa. Báo thù cho di nương, đòi lại thân phận, tất cả đều phụ thuộc vào bước đi tiếp theo. Cô nhặt lại cuốn sách, áp nó vào ngực, cảm nhận từng thớ vải quen thuộc. Đây là bước khởi đầu. Một bước đi đầy tính toán, ẩn chứa một khát vọng mãnh liệt.
Trong căn phòng giặt ẩm thấp, A Mạc cẩn thận sắp xếp lại những mảnh vỡ của chiếc vòng ngọc di nương. Mỗi mảnh vỡ là một lời nhắc nhở về quá khứ bi thương, về sự phản bội và nỗi đau mà cô phải gánh chịu. Cô biết, mình không thể mãi chìm đắm trong quá khứ. Đã đến lúc phải hành động, phải vươn lên. Cô quyết định sẽ tập trung mọi sự chú ý của mình vào Thái tử. Bằng mọi giá, cô phải khiến ngài ấy để ý đến sự tồn tại của mình, dù chỉ là thoáng qua.
Sáng sớm hôm sau, khi sương sớm còn đọng trên lá, A Mạc đã có mặt tại con đường mà Thái tử thường đi bộ đến học đường. Cô đứng nép mình sau một gốc cây cổ thụ, giả vờ đang ngắm nhìn cảnh vật. Khi bóng dáng Thái tử Tiêu Từ hiện ra, A Mạc hít sâu một hơi. Cô cố gắng điều chỉnh nhịp thở, làm cho vẻ ngoài của mình trông thật tự nhiên, thật bình thường. Thái tử bước qua, bước chân vững chãi, không hề hay biết về sự hiện diện của cô. A Mạc khẽ mỉm cười. Kế hoạch đang dần thành hình.
Một buổi chiều, khi trời đổ cơn mưa tầm tã, A Mạc đang phơi quần áo gần khu vực học đường. Mưa làm quần áo ướt sũng, nhưng cô không dám vào trong. Thái tử Tiêu Từ đột ngột bước ra từ học đường, trên tay là một chồng sách. A Mạc vội vàng nép mình sâu hơn vào tường. Thái tử đi ngang qua, bất ngờ vấp phải một bậc đá trơn trượt. Chồng sách rơi xuống nước mưa. A Mạc không chần chừ, lao ra nhặt từng cuốn sách lên. Cô đưa cho Thái tử với vẻ mặt đầy lo lắng. “Điện hạ, xin cẩn thận!”
Thái tử Tiêu Từ nhìn A Mạc, đôi mắt ngài ánh lên một chút ngạc nhiên. Lần đầu tiên, ngài nhìn cô lâu hơn một chút. Một tia sáng hy vọng lóe lên trong mắt A Mạc. Cô biết, mình đang tiến gần hơn đến mục tiêu. Cô đã chuẩn bị sẵn một câu nói, một lời đề nghị. “Điện hạ, y phục của ngài sắp ướt hết rồi. Nếu ngài không ngại, nô tỳ có thể giúp ngài mang về phòng giặt để hong khô.” Giọng nói cô run run, nhưng chứa đầy sự chân thành. Thái tử hơi nhíu mày, cân nhắc. Đây là một tình huống bất ngờ, nhưng lại là cơ hội để cô chứng minh sự hữu ích của mình.
Thái tử Tiêu Từ nhìn A Mạc, rồi liếc xuống chồng sách ướt. Ngài hơi nhíu mày, im lặng cân nhắc. A Mạc nhìn thẳng vào mắt ngài, không chút nao núng, cố gắng thể hiện sự chân thành và hữu ích.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Lạnh lùng, nhưng có chút bất ngờ)
Ngươi dám?
A MẠC
(Giọng nhỏ nhẹ, nhưng kiên định)
Nô tỳ biết mình phận mọn, nhưng nếu việc này giúp ích được cho Điện hạ, nô tỳ nguyện không quản ngại gian khó.
Một tia suy tư thoáng qua trong mắt Thái tử Tiêu Từ. Ngài nhìn A Mạc một lần nữa, rồi khẽ gật đầu.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
Được. Mang về phòng.
A MẠC
(Cúi đầu sâu, mừng rỡ)
Tạ ơn Điện hạ!
A Mạc nhanh nhẹn gom lấy chồng sách, cẩn thận giữ cho nước không nhỏ xuống đất. Cô quay người, bước đi nhanh nhẹn về phía phòng giặt, trong lòng dâng lên một cảm xúc lẫn lộn giữa vui mừng và hồi hộp. Đây là bước đầu tiên, một sự tiếp cận trực tiếp, dù chỉ là qua việc giặt giũ. Cô đã làm được.
Trong căn phòng giặt rộng lớn, ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ. A Mạc bắt đầu công việc của mình. Cô tỉ mỉ phơi từng trang sách trên những chiếc sào tre, cố gắng hong khô chúng một cách cẩn thận nhất. Mỗi cử chỉ của cô đều được thực hiện với sự chính xác và cẩn trọng tuyệt đối.
Ngày hôm sau, A Mạc chủ động xin Thái tử cho phép được trực tiếp phụ trách việc pha trà và chuẩn bị bút mực cho ngài. Cô biết đây là một việc nhỏ nhặt, tầm thường đối với một vị Thái tử, nhưng với cô, đó là cơ hội để được ở gần ngài hơn, để quan sát và học hỏi.
Trong thư phòng của Thái tử, không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách khe khẽ và tiếng bút sột soạt. A Mạc bước vào với khay trà ấm nóng, tay chân rập ràng nhưng gương mặt không biểu lộ chút bối rối nào. Cô đặt khay trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, rồi bắt đầu sắp xếp lại những cuốn sách trên giá.
A MẠC
(Giọng nhỏ nhẹ, thể hiện sự kính cẩn)
Điện hạ, trà đã nguội bớt. Nô tỳ xin phép chuẩn bị bút mực mới cho ngài.
Thái tử Tiêu Từ chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn dán vào cuốn sách trên tay. A Mạc chậm rãi chuẩn bị mực, gọt bút chì, lau sạch bàn. Cô cố ý làm mọi thứ một cách tỉ mỉ, chậm rãi, để Thái tử có thể chú ý đến sự hiện diện của mình.
A MẠC
(Tiếp tục, giọng đầy sự biết ơn)
Được ở bên cạnh Điện hạ, được phục vụ ngài là phúc phận lớn nhất của nô tỳ. Nô tỳ nguyện làm mọi việc để báo đáp ân tình này.
Lời nói của A Mạc vang vọng trong không gian yên tĩnh. Thái tử Tiêu Từ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ngài nhìn A Mạc, ánh mắt lạnh lùng quen thuộc, nhưng ẩn sâu bên trong, có một tia suy tư chợt lóe lên. Ngài không đáp lại lời cô, chỉ im lặng quan sát. A Mạc cảm nhận được ánh mắt đó, tim đập nhanh hơn một chút, nhưng vẫn giữ vững vẻ ngoài bình tĩnh. Cô biết, cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và mỗi bước đi của mình đều phải tính toán kỹ lưỡng.
A Mạc cẩn thận sắp xếp lại những cuốn sách. Thái tử Tiêu Từ, với dáng vẻ cao ngạo nhưng đôi mắt đượm buồn, nhìn ra ngoài cửa sổ. A Mạc thừa dịp, tiếp tục với công việc pha trà. Cô rót nước sôi vào ấm, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, có chủ đích. Cô muốn thu hút sự chú ý của ngài, dù chỉ là một ánh nhìn.
Rồi, tiếng bước chân của một người khác vọng lại. Một cận thần thân tín của Thái tử bước vào, dáng vẻ vội vã. A Mạc lập tức giữ im lặng, nép mình vào một góc khuất trong thư phòng, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Cô hiểu rằng mình đang ở vị trí nhạy cảm, và bất kỳ sai sót nào cũng có thể khiến cô mất đi cơ hội.
Cận thần cúi đầu hành lễ, giọng nói trầm thấp, đầy lo lắng.
CẬN THẦN
(Thì thầm)
Điện hạ, tình hình triều đình ngày càng bất ổn. Các đại thần bàn tán xôn xao về việc Hoàng thượng vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với Người, thậm chí còn có ý định đưa Hoàng đệ lên làm Thứ tử.
A Mạc nín thở lắng nghe. Tim cô đập thình thịch. Đây là cơ hội cô chờ đợi.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng trầm, đầy chua xót)
Hoàng đế bất công, ta không thể để mẫu hậu bị oan uổng mãi được.
Câu nói của Thái tử như một nhát dao cứa vào tim A Mạc. Nàng nhìn về phía ngài, thấy vai ngài khẽ run lên. Nàng biết, bi kịch của Hoàng hậu và sự bất mãn của Thái tử là con đường duy nhất để nàng tiếp cận và củng cố vị trí của mình. Một cảm giác mừng thầm xen lẫn sự xót xa dâng lên trong lòng A Mạc. Nàng khẽ siết chặt bàn tay, một kế hoạch táo bạo bắt đầu hình thành trong đầu. Đây không chỉ là việc phục vụ Thái tử, đây là cuộc chiến sinh tồn.
A Mạc vẫn đứng nép mình trong bóng tối, tim đập thình thịch. Cô chăm chú lắng nghe từng lời của cận thần, ghi nhớ mọi chi tiết về sự bất mãn của Thái tử đối với Hoàng đế và những âm mưu triều chính. Nàng biết, đây chính là thời cơ chín muồi.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng trầm, đầy chua xót)
Hoàng đế bất công, ta không thể để mẫu hậu bị oan uổng mãi được.
A Mạc khẽ siết chặt bàn tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Nàng đã có một kế hoạch táo bạo. Sống trong cung cấm, chứng kiến bao bi kịch ở phòng giặt, nàng đã học được cách ẩn mình, quan sát và chờ đợi thời cơ. Mệnh thư gia tộc đã chỉ rõ con đường của nàng, và giờ đây, nàng phải biến nó thành hiện thực. Nàng không chỉ phục vụ Thái tử, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt.
A Mạc khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc. Nàng bước ra khỏi chỗ ẩn, khẽ khàng tiến đến bên bàn, tiếp tục công việc pha trà như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hương trà thoang thoảng lan tỏa, như một màn khói mỏng che giấu những toan tính sâu xa.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Ngẩng lên, ánh mắt quét qua A Mạc, có chút dò xét)
Ngươi vẫn ở đây?
A MẠC
(Cúi đầu, giọng nhẹ nhàng, cung kính)
Điện hạ, trà đã nguội. Thần thiếp xin phép châm thêm nước nóng.
Thái tử Tiêu Từ nhìn A Mạc. Ánh mắt hắn vẫn đượm buồn, nhưng có gì đó đã thay đổi. Lời nói của cận thần dường như đã khơi dậy một ngọn lửa âm ỉ trong lòng hắn. A Mạc cảm nhận được sự thay đổi đó. Nàng cố gắng giữ cho vẻ ngoài thật bình tĩnh, không để lộ một chút biểu cảm nào.
Khi A Mạc đang bận rộn với ấm trà, nàng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc từ xa vọng lại. Lòng nàng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng biết, kế hoạch của mình đang từng bước tiến triển.
Sau đó, A Mạc rời khỏi thư phòng của Thái tử, mang theo tâm trạng phức tạp. Nàng đi dạo trong khu vườn yên tĩnh, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ.
Khu vườn buổi chiều tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. A Mạc ngồi xuống một băng ghế đá, tay khẽ vuốt ve chiếc túi lụa. Bên trong là mảnh ngọc vỡ, kỷ vật duy nhất còn sót lại của di nương. Hình ảnh di nương, người đã yêu thương và che chở nàng, vụt qua trong tâm trí. Nỗi đau mất mát ấy, dù bao năm tháng trôi qua, vẫn hằn sâu trong tim nàng.
A MẠC
(Lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào)
Di nương ơi… nỗi đau mất người thân sao mà khắc cốt ghi tâm…
Nàng ôm chặt túi lụa, nước mắt lăn dài trên má. Đây là một màn kịch, một màn kịch được dàn dựng công phu. Nàng biết, mình không được phép yếu đuối.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Xuất hiện, chậm rãi bước tới, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống A Mạc)
Ngươi đang làm gì ở đây?
A Mạc giật mình, vội lau nước mắt. Nàng ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của Thái tử. Ánh mắt ấy ban đầu lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng đáng thương của nàng, nó dịu đi đôi chút.
A MẠC
(Giọng run run, cố gắng kìm nén)
Điện hạ… Thần thiếp… chỉ là nhớ về người thân.
Nàng khẽ siết chặt mảnh ngọc vỡ trong tay, cảm nhận từng góc cạnh sắc bén của nó.
A MẠC (Tiếp tục, giọng đầy quyết tâm)
Nỗi đau này… con sẽ không để nó vô ích. Con sẽ thay di nương đòi lại công bằng.
Thái tử Tiêu Từ đứng đó, im lặng nhìn A Mạc. Ánh mắt hắn đọng lại trên chiếc túi lụa nàng đang ôm. Một chút chấn động thoáng qua, rồi biến mất, chỉ còn lại sự trầm tư. A Mạc cảm nhận được sự lay động trong ánh mắt của Thái tử. Kế hoạch của nàng đang tiến triển đúng hướng.
Thái tử Tiêu Từ đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn A Mạc. Ánh mắt hắn vốn chỉ có sự dò xét nay dần chuyển sang một thoáng quan tâm khi thấy dáng vẻ đầy bi thương của nàng. Nàng ngước nhìn hắn, trong mắt vẫn còn vương vấn nước mắt, nhưng đằng sau đó, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy.
A MẠC
(Giọng run run, cố gắng kiềm chế)
Điện hạ… Thần thiếp… chỉ là nhớ về người thân.
Nàng siết chặt mảnh ngọc vỡ trong tay, cảm nhận từng góc cạnh sắc bén của nó.
A MẠC
(Tiếp tục, giọng đầy kiên định)
Nỗi đau này… con sẽ không để nó vô ích. Con sẽ thay di nương đòi lại công bằng.
Thái tử Tiêu Từ trầm mặc nhìn A Mạc, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi lụa nàng đang ôm. Một gợn sóng cảm xúc thoáng qua trên gương mặt tuấn tú, rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự suy tư sâu lắng. A Mạc cảm nhận được sự lay động trong ánh mắt hắn. Kế hoạch của nàng đang dần đi đúng hướng.
Sáng hôm sau, A Mạc nhận được lệnh triệu kiến từ Tổng quản. Lòng nàng có chút hồi hộp, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Tổng quản đợi nàng trong thư phòng của Thái tử.
TỔNG QUẢN
(Giọng nghiêm nghị, nhưng có chút dịu dàng hơn thường lệ)
A Mạc. Điện hạ có lệnh.
A MẠC
(Cúi đầu cung kính)
Thần thiếp xin nghe lệnh.
TỔNG QUẢN
Điện hạ thấy ngươi làm việc vất vả ở phòng giặt, nay muốn cho ngươi một công việc nhẹ nhàng hơn. Từ nay, ngươi sẽ phụ trách trông coi thư phòng, sắp xếp và giữ gìn các vật dụng cá nhân của Điện hạ.
A Mạc nghe vậy, trong lòng dâng lên một luồng gió ấm áp. Đôi mắt nàng bỗng ngấn lệ. Nàng biết, đây là sự ưu ái mà Thái tử dành cho mình.
A MẠC
(Giọng nghẹn ngào, cố gắng nén cảm xúc)
Thần thiếp… thần thiếp không biết nói gì hơn. Cảm ơn Điện hạ đã đoái hoài. Thần thiếp nguyện dốc hết sức mình báo đáp ân điển này.
Nàng cúi đầu thật sâu, che đi ánh mắt đã rơm rớm. Bên ngoài, nàng tỏ ra cảm kích đến rơi lệ, nhưng trong thâm tâm, một nụ cười đắc thắng đã nở rộ. Nàng biết, mình đã có một chỗ đứng vững chắc hơn trong cung điện này, bước gần hơn đến mục tiêu đã định.
Thái tử Tiêu Từ, từ hành lang phía trên, lặng lẽ quan sát A Mạc. Ánh mắt hắn đong đầy những suy nghĩ phức tạp. Hắn thấy sự biết ơn chân thành trên gương mặt nàng, nhưng ẩn sâu trong đó, hắn thoáng nhận ra một điều gì đó khác lạ, một sự kiên định khó dò. Hắn quay người bước đi, để lại A Mạc một mình trong thư phòng mới, nơi hương trầm thoang thoảng hòa quyện với mùi giấy cũ, mang theo vô vàn bí mật chưa được hé lộ.
Hành lang rộng lớn vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Đám cung nữ, vốn dĩ luôn ganh ghét với bất kỳ ai được Thái tử Tiêu Từ ưu ái, giờ đây càng thêm sôi sục. Ánh mắt họ dõi theo A Mạc khi nàng đi ngang qua, đầy vẻ khinh miệt và độc địa.
Cung nữ tên là Lan, với mái tóc búi cao và bộ trang phục lộng lẫy, cố tình chặn đường A Mạc. Nàng ta liếc A Mạc từ đầu đến chân, nụ cười mỉa mai nở trên môi.
LAN
(Giọng chua ngoa, cố tình nói lớn)
Loại tiện tì thấp kém mà cũng dám trèo cao, đợi xem có ngày bị quăng ra khỏi cung thôi!
A Mạc khựng lại, tim đập thình thịch. Lời nói cay nghiệt như gai nhọn đâm vào tai nàng. Nàng cảm nhận được ánh mắt dò xét, ghen ghét từ những cung nữ khác đang tụ tập quanh đó. Sự nguy hiểm hiện rõ mồn một, nhưng thay vì sợ hãi, một tia lửa kiên định lại bùng lên trong mắt A Mạc. Nàng siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, tìm kiếm sự vững vàng từ nỗi đau.
A MẠC
(Ngẩng đầu, đối diện trực tiếp với Lan, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén)
Cung điện này là nơi ai cũng có thể tiến xa nếu có đủ tài năng và ý chí. Thần thiếp không dám so sánh mình với ai, chỉ biết làm hết sức mình.
Lan bị thái độ bất ngờ của A Mạc làm cho hơi khựng lại. Nàng ta không ngờ A Mạc lại dám đáp trả, hơn nữa còn rất thông minh. Những cung nữ xung quanh bắt đầu xì xào, một vài người ánh mắt lộ rõ sự tò mò xen lẫn khinh thường.
LAN
(Giọng cao hơn, cố giữ thể diện)
Tài năng? Ý chí? Hay là mưu mẹo và thủ đoạn? Lão bà phòng giặt kia đã dạy dỗ ngươi những gì vậy?
Một vài cung nữ khác cười khúc khích. A Mạc nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng kìm nén sự tức giận. Nàng nhớ đến lời di nương, nhớ đến mệnh thư gia tộc. Đây không chỉ là sự ghen ghét tầm thường, đây là một cuộc chiến.
A MẠC
(Mở mắt, giọng lạnh lùng, nhìn thẳng vào mắt Lan)
Thần thiếp học được rằng, mọi sự khinh miệt đều bắt nguồn từ sự bất an. Điện hạ đã cho thần thiếp một cơ hội, và thần thiếp sẽ không để nó trôi qua một cách vô ích. Những lời nói của bà sẽ chỉ là động lực để thần thiếp vươn lên cao hơn.
Nói rồi, A Mạc không đợi Lan đáp lời, nàng bước thẳng qua đám người, bước chân vẫn vững vàng trên nền gạch lạnh lẽo. Những ánh mắt đầy thù địch dõi theo bóng lưng nàng, nhưng A Mạc đã học cách biến chúng thành những viên đá lót đường cho bước tiến của mình. Nàng biết, đây chỉ mới là khởi đầu của vô vàn thử thách. Thư phòng của Thái tử, nơi nàng được giao nhiệm vụ mới, ẩn chứa nhiều hơn những cuốn sách và giấy tờ. Nó là chiến trường mới, nơi nàng phải chứng minh bản lĩnh của mình.
A Mạc bước thẳng vào thư phòng của Thái tử. Nơi đây ngập tràn mùi giấy cũ và mực, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc trên bức tường chạm trổ tinh xảo. A Mạc đặt tay lên cuốn sách đang mở dở, bề mặt giấy hơi ẩm ướt. Nàng nhận ra ngay đó là mực, không phải do nàng làm đổ. Linh cảm mách bảo, một cái bẫy đang giăng ra. Nàng nhanh chóng lau sạch vết mực bằng chiếc khăn tay nhỏ, giả vờ như không có gì xảy ra, rồi quay lại công việc đọc sách, cố gắng ghi nhớ từng chữ.
Chợt, một cung nữ khác, mặt mày gian xảo, bước vào với vẻ vội vã. Nàng ta cố tình vấp ngã bên bàn, khiến lọ mực trên tay rơi xuống, đổ tràn lên một cuốn sách khác, ngay cạnh chỗ A Mạc đang ngồi.
CUNG NỮ LẠNH LẼO
(Hét lên)
A Mạc! Ngươi dám làm đổ mực vào sách của Thái tử! Mau nhận tội đi!
Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của Thái tử Tiêu Từ, người đang ngồi đọc sách ở góc phòng. Ngài nhíu mày, ánh mắt sắc như dao găm quét về phía hai người.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng trầm, uy nghiêm)
Chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Cung nữ kia chỉ tay vào A Mạc, giọng đầy cáo buộc.
CUNG NỮ LẠNH LẼO
Điện hạ, nô tỳ thấy tận mắt, A Mạc cố tình làm đổ mực vào sách của ngài. Nàng ta không hề tôn trọng ngài chút nào!
A Mạc khựng lại, đôi mắt mở to, giả vờ hoảng sợ. Nhưng sâu thẳm bên trong, nàng đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. Nàng ngẩng đầu lên, nước mắt tuôn rơi, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn giữ được sự trong trẻo.
A MẠC
(Oan ức khóc)
Điện hạ, nô tỳ thật sự không biết gì ạ! Nô tỳ luôn cẩn thận với sách của người. Nô tỳ đang đọc sách, đột nhiên cung nữ kia lao vào, làm đổ lọ mực. Nô tỳ… nô tỳ không hề cố ý!
A Mạc đưa tay chỉ vào vết mực trên cuốn sách thứ hai, rồi khéo léo chỉ vào vết mực đã khô trên cuốn sách đầu tiên mà nàng đã lau.
A MẠC
Nô tỳ đã thấy vết mực này khi mới bước vào, nó đã ở đó rồi. Nô tỳ đã vội vàng lau đi vì sợ người trách phạt. Nhưng rồi cung nữ kia lại cố tình làm đổ mực lần nữa.
Thái tử Tiêu Từ tiến lại gần, xem xét kỹ càng hai cuốn sách. Ngài nhận ra sự khác biệt giữa hai vết mực. Vết mực cũ đã khô, còn vết mực mới thì còn ướt. Ánh mắt ngài quét qua người cung nữ kia, sự nghi ngờ hiện rõ.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Lạnh lùng nhìn cung nữ kia)
Ngươi nói ngươi thấy tận mắt A Mạc làm đổ mực? Nhưng vết mực này… rõ ràng là đã khô từ lâu. Và mực của ngươi… vẫn còn đang chảy.
Cung nữ kia tái mặt, lắp bắp không nên lời. Kế hoạch của nàng ta đã bị vạch trần. Thái tử Tiêu Từ quay sang A Mạc, ánh mắt dịu lại.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
Ngươi đã làm rất tốt. Trách nhiệm của ngươi là chăm sóc sách vở của ta, và ngươi đã làm điều đó với sự cẩn trọng. Kẻ nào muốn hãm hại ngươi, thì ta sẽ không bỏ qua.
Thái tử sai người áp giải cung nữ kia đi. A Mạc quỳ xuống, đầu cúi gằm, che giấu nụ cười hả hê đang nở trên môi. Kẻ thù đã tự lộ diện, và nàng đã thành công trong việc xoay chuyển tình thế, khiến Thái tử tin tưởng và tức giận với kẻ đã hãm hại mình. Kế hoạch của nàng, bước đầu, đã thành công mỹ mãn.
Tiếng giày vải nhẹ nhàng lướt trên nền gạch. A Mạc bước ra khỏi thư phòng Thái tử, bóng lưng cô khuất dần trong hành lang tối tăm. Nụ cười mỉa mai vẫn còn vương trên môi, nhưng trong lòng nàng, một kế hoạch khác đã bắt đầu hình thành. Giờ đây, nàng có sự tin tưởng của Thái tử, điều mà nàng luôn khao khát để đạt được mục đích cuối cùng.
Không lâu sau, A Mạc đã được chuyển đến làm việc gần Thái tử hơn. Vị trí mới của nàng là phụ trách việc sắp xếp, chuẩn bị sách vở và đồ dùng cá nhân cho Thái tử Tiêu Từ tại **Cung điện Thái tử**. Thái tử thường dành nhiều thời gian ở **Học đường** để đọc sách đến tận khuya. A Mạc, với vẻ ngoài mong manh nhưng ẩn chứa sự thông minh, dần trở thành hình bóng quen thuộc bên cạnh người.
Một buổi tối muộn, sương đêm se lạnh bao phủ lấy kinh thành. Thái tử Tiêu Từ, sau nhiều giờ trầm mình trong sách vở, bỗng thở dài. Ngài ngước nhìn A Mạc, người đang tỉ mỉ xếp lại những chồng sách trên bàn.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng trầm buồn)
A Mạc, ngươi có thấy thế giới này quá nặng nề không? Gánh nặng của vương quyền, trách nhiệm với giang sơn… Đôi khi Cô chỉ muốn trút bỏ tất cả.
A Mạc dừng tay, quay lại nhìn Thái tử. Đôi mắt nàng thể hiện sự đồng cảm sâu sắc, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Nàng đã quá quen với việc che giấu cảm xúc thật.
A MẠC
(Giọng nhẹ nhàng, an ủi)
Điện hạ, mọi người đều có những gánh nặng của riêng mình. Nhưng nhìn thấy sự nỗ lực và trái tim nhân hậu của ngài, thần thiếp tin rằng ngài sẽ làm được.
Thái tử mỉm cười yếu ớt, một nụ cười gượng gạo.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
Chỉ khi nói chuyện với ngươi, Cô mới thấy nhẹ lòng. Những gánh nặng này cứ đè nặng lên vai Cô. Cô không biết có thể chia sẻ với ai ngoài ngươi.
A Mạc tiến lại gần hơn, ánh mắt hướng về phía những ngọn nến lung lay. Nàng nhìn thấy sự cô đơn, sự bất lực ẩn sâu trong đôi mắt của vị Thái tử quyền quý.
A MẠC
(Giọng chân thành)
Điện hạ không đơn độc. Thần thiếp ở đây để lắng nghe ngài. Có lẽ, việc chia sẻ sẽ giúp ngài vơi đi phần nào.
Trong lòng A Mạc, nàng đang tỉ mỉ ghi nhớ từng lời tâm sự của Thái tử. Mỗi câu nói, mỗi tiếng thở dài, tất cả đều là những manh mối quý giá cho kế hoạch của nàng. Nàng đã có được lòng tin, giờ là lúc moi móc những bí mật, những nỗi niềm sâu kín nhất của ngài, để rồi sử dụng chúng làm vũ khí cho mục đích của mình. Bàn tay nàng khẽ siết lại, trên cổ tay, chiếc vòng ngọc của di nương khẽ rung lên, như lời nhắc nhở về lời thề và mục tiêu nàng phải hoàn thành.
Ánh nến lung linh trong **Cung điện Thái tử** phản chiếu trên khuôn mặt **Thái tử Tiêu Từ**. Ngài day trán, sự mệt mỏi hiện rõ. **A Mạc**, vẫn giữ vẻ ngoài dịu dàng, tiến lại gần hơn, tay khéo léo vuốt phẳng một nếp gấp trên tà áo của ngài.
A MẠC
(Giọng nhỏ nhẹ)
Điện hạ, thần thiếp biết người đang phiền muộn. Có chuyện gì khiến người bận tâm vậy ạ?
Thái tử ngước nhìn nàng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên trước sự quan tâm đột ngột này.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
Chẳng qua chỉ là những chuyện cũ của gia tộc. Có một cuốn mệnh thư của tổ tiên, ghi lại vận mệnh của từng người trong dòng tộc.
A Mạc khẽ nín thở, nàng biết đây là thời cơ. Nàng giả vờ buông thõng tay, để chiếc vòng ngọc trên cổ tay vô tình chạm nhẹ vào lớp áo choàng của Thái tử.
A MẠC
(Giọng thoáng chút ngập ngừng, như vừa nhớ ra điều gì đó)
Mệnh thư… Thần thiếp cũng từng nghe người ta nhắc đến cuốn đó. Gia tộc thần thiếp, cũng có một cuốn sách tương tự.
Thái tử Tiêu Từ hơi nghiêng đầu, sự tò mò đã thay thế nét phiền muộn ban đầu.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
Vậy sao? Và nó ghi gì về ngươi?
A Mạc đưa mắt nhìn xa xăm, một nụ cười thoáng qua trên môi nhưng nhanh chóng biến mất. Nàng cố gắng giữ cho giọng nói thật tự nhiên, xen lẫn chút bi thương giả tạo.
A MẠC
(Thở dài)
Mệnh thư nói… thần thiếp sẽ gả cho Thái tử.
Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thái tử. Ánh mắt nàng đầy vẻ hoài nghi, như thể chính nàng cũng không tin vào lời tiên tri đó.
A MẠC (tiếp)
Nghe thật nực cười, đúng không ạ? Thân phận nô tỳ làm sao xứng với Điện hạ?
Thái tử Tiêu Từ tròn mắt, ngài chưa từng nghe điều này. Lời nói của A Mạc gieo vào tâm trí ngài một hạt giống nghi ngờ và tò mò. Ngài bắt đầu suy nghĩ, ánh mắt ánh lên vẻ suy tư. Khuôn mặt A Mạc vẫn giữ vẻ khiêm nhường, nhưng trong lòng, nàng cảm thấy một sự hồi hộp xen lẫn chút tự mãn. Kế hoạch đã bắt đầu đi đúng hướng.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Ánh mắt nheo lại, có phần ngạc nhiên lẫn hoài nghi)
Cuốn mệnh thư gia tộc ngươi nói đến, có thật là nó ghi ngươi sẽ là Thái tử phi?
A MẠC
(Khẽ cúi đầu, giọng trầm lại)
Thần thiếp biết, thân phận thấp hèn, nói ra cũng chỉ thêm phần nực cười. Nhưng đó là sự thật, như những gì tổ tiên thần thiếp đã ghi lại.
Thái tử Tiêu Từ nhìn chằm chằm vào A Mạc, cố gắng dò xét mọi biểu cảm trên khuôn mặt nàng. Những lời nói của nàng gieo vào tâm trí ngài một sự bất an và một sự tò mò khó tả. Ngài vươn tay ra, vuốt nhẹ lên chiếc vòng ngọc trên cổ tay A Mạc, như muốn xác thực lời nàng nói.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng trầm xuống, suy tư)
Ngươi… đã chuẩn bị gì cho lời tiên tri đó chưa?
A MẠC
(Nhìn lên Thái tử, ánh mắt thoáng chút bí ẩn)
Thần thiếp luôn chuẩn bị cho mọi thứ, điện hạ. Kể cả những điều tưởng chừng không thể xảy ra nhất.
Cùng lúc đó, trong một góc khuất khác của **Cung điện Thái tử**, một cận thần thân tín của Thái tử đang im lặng quan sát A Mạc. Đôi mắt ngài ánh lên vẻ quyết đoán.
CẬN THẦN
(Thầm nói với chính mình)
Mệnh thư gia tộc A Mạc và “Ai Vương”… Ta phải tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.
Cận thần cúi đầu, ghi nhớ mệnh lệnh của Thái tử. Vừa tò mò, vừa cảnh giác, Thái tử Tiêu Từ cảm nhận được một làn sóng bí ẩn đang bao trùm lấy A Mạc. Ngài quay sang nhìn nàng, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng kiên quyết)
Ta ra lệnh cho ngươi, hãy tìm hiểu kỹ về gia tộc của A Mạc và cuốn mệnh thư kia. Cô muốn biết rõ mọi việc.
A MẠC
(Lặng lẽ mỉm cười trong lòng, cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. Nàng biết, mọi thứ đã đi đúng theo kế hoạch mà nàng đã tính toán từ trước.)
Thần thiếp hiểu ý người.
Nàng quay đi, để lại Thái tử Tiêu Từ một mình với những suy tư ngổn ngang. Sự bí ẩn về A Mạc và gia tộc nàng càng làm tăng thêm sự cảnh giác và tò mò trong lòng vị Thái tử.
Phòng làm việc của Thái tử. Ánh đèn lờ mờ hắt lên những trang sách cũ.
Cận thần cúi đầu, cung kính đứng trước Thái tử Tiêu Từ. Vừa rồi, ngài đã giao cho ông nhiệm vụ điều tra về gia tộc của A Mạc và cuốn mệnh thư mà nàng nhắc tới. Sau nhiều giờ lục lọi trong những văn khố cổ xưa, cận thần cuối cùng đã tìm thấy manh mối.
CẬN THẦN
(Giọng vẫn còn chút hơi thở gấp gáp)
Điện hạ, quả thực như lời A Mạc nói. Hoàng gia của Ai Vương, nơi xuất thân của nàng, có lưu truyền một cuốn mệnh thư gia tộc cổ. Bản thân nó đã rất bí ẩn, chỉ được cất giữ trong mật thất, ít ai biết đến.
Thái tử Tiêu Từ ngẩng đầu, ánh mắt dán chặt vào cận thần. Ngài đã dự đoán được điều này, nhưng khi nghe xác nhận, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng trầm, đầy suy tư)
Và nội dung của nó? Có đề cập đến “Thái tử phi” không?
CẬN THẦN
(Ngập ngừng, rồi tiếp lời)
Có đề cập, thưa Điện hạ. Tuy nhiên, những đoạn liên quan trực tiếp đến nhân vật cụ thể cần phải được giải mã và xác minh thêm. Văn thư cổ, chữ viết đã phai mờ, lại thêm nhiều ký hiệu khó hiểu. Nhưng quả thực, nó có nói về một vị nữ nhân từ Ai Vương sẽ trở thành Hoàng hậu của triều ta. Và thời điểm đó, như đã ghi trong thư, trùng khớp với năm nay.
Thái tử Tiêu Từ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Sự hoài nghi vẫn còn đó, nhưng một phần nào đó trong tâm trí ngài đã bị thuyết phục. A Mạc, một cô gái với thân phận thấp hèn, lại có thể liên quan đến một lời tiên tri cổ xưa như vậy. Mẹ ruột A Mạc, người đã để lại cuốn mệnh thư này, liệu có biết trước tương lai hay không?
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Mở mắt, ánh mắt sắc lạnh)
Năm 17 tuổi, lời tiên tri nói A Mạc sẽ gả cho Thái tử. Bây giờ nàng bao nhiêu tuổi?
CẬN THẦN
Thần đã điều tra. Năm nay A Mạc vừa tròn 17 tuổi.
Thái tử Tiêu Từ đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Lời nói của A Mạc, cuốn mệnh thư cổ, tất cả như những mảnh ghép kỳ lạ đang dần khớp lại. Ngài nhớ lại hình ảnh A Mạc đứng đó, vẻ tự tin ẩn giấu sau sự khiêm nhường. Nàng không hề giả dối.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Khẽ lẩm bẩm)
Mệnh thư gia tộc… Thái tử phi… Cô ta không hề bịa đặt.
Ngài quay lại, nhìn cận thần với ánh mắt phức tạp.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
Tiếp tục điều tra sâu hơn nữa. Ta muốn biết mọi thứ về cuốn mệnh thư này. Và cả mẹ ruột của A Mạc. Tìm hiểu xem bà ấy đã làm gì để bảo vệ cuốn thư và lời tiên tri này. Ta muốn biết tất cả.
Cận thần cúi đầu, đáp lời rồi lui ra ngoài. Căn phòng chỉ còn lại Thái tử Tiêu Từ, đối mặt với sự thật ngày càng trở nên khó lường. A Mạc, không chỉ là một hầu gái, mà còn là một nhân vật quan trọng trong một âm mưu hay một định mệnh đã được an bài từ rất lâu. Lời tiên tri về nàng, liệu là điềm lành hay điềm gở cho triều đại của ngài? Sự bí ẩn xung quanh A Mạc và gia tộc Ai Vương càng khiến ngài thêm phần cảnh giác và tò mò.
Đêm khuya tĩnh mịch bao trùm lấy Cung điện Thái tử. Những ngọn đèn lờ mờ hắt bóng lên những hành lang dài hun hút. A Mạc, trong bộ trang phục hầu gái đơn sơ, khẽ khàng bước đi, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng biết mình đang làm điều mạo hiểm, nhưng không còn cách nào khác. Thái tử Tiêu Từ vẫn còn đang đọc sách tại Học đường, và đó là cơ hội duy nhất.
Bỗng, từ một góc hành lang tối tăm, một bóng người lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là một tên thái giám, gương mặt nhăn nhó vì sợ hãi, tay lăm lăm một con dao găm. Hắn ta không nhìn đường, đâm sầm vào A Mạc. Cùng lúc đó, từ phía xa, tiếng hét thất thanh vang lên:
THÁI GIÁM
(Hoảng loạn)
Bảo vệ Điện hạ! Có thích khách!
Tên thái giám loạng choạng, con dao trong tay vung lên một cách vô thức. Nó bay sượt qua đầu A Mạc, nhắm thẳng vào hướng Học đường. Chỉ trong tích tắc, A Mạc đã nhận ra nguy hiểm. Không chút do dự, nàng lao tới, dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh vai Thái tử Tiêu Từ sang một bên.
Một tiếng “phập” vang lên. Cánh tay của A Mạc run lên bần bật. Nàng cảm thấy một cơn đau buốt nhói xé tan da thịt. Con dao găm đã ghim sâu vào bắp tay nàng, máu tươi bắt đầu thấm ra ngoài lớp vải mỏng.
Thái tử Tiêu Từ hoàn hồn, quay phắt lại. Ánh mắt ngài mở to kinh hoàng khi nhìn thấy A Mạc đang gục xuống, khuôn mặt tái nhợt vì đau đớn. Tên thái giám đã bị đội thị vệ gác cửa cung Thái tử khống chế, còn con dao vẫn còn nằm trong tay A Mạc.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng run rẩy)
A Mạc! Ngươi… ngươi làm gì vậy? Tại sao?
A Mạc cố gắng nở một nụ cười yếu ớt. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đang đầy sự bàng hoàng của Thái tử.
A MẠC
(Giọng yếu ớt, thều thào)
Dù chết, nô tỳ cũng nguyện bảo vệ Điện hạ khỏi mọi tai ương!
Nàng khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía tên thái giám đang bị bắt giữ. Hắn ta vừa mới đây còn buông lời sỉ nhục nàng, giờ lại là kẻ mang đến nguy hiểm. Thái tử Tiêu Từ nhìn vào vết thương trên cánh tay A Mạc, rồi nhìn vào gương mặt nàng, sự hoài nghi ban đầu hoàn toàn tan biến. Nàng đã không hề nói dối về lòng trung thành của mình. Sự hy sinh của nàng, dẫu là trong tình huống ngẫu nhiên hay đã được tính toán, cũng đủ sức lay động trái tim băng giá của ngài.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Đến gần A Mạc, giọng đầy sự xúc động)
A Mạc…
Ngài quỳ xuống bên cạnh nàng, bàn tay vô thức muốn chạm vào vết thương, nhưng rồi lại rụt lại.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Nhìn quanh, ra lệnh cho thị vệ)
Nhanh! Tìm ngự y đến đây! Nhanh lên!
Thái tử Tiêu Từ quay lại nhìn A Mạc, ánh mắt đã không còn sự nghi ngờ, chỉ còn lại một sự rung động sâu sắc và một niềm tin mãnh liệt vừa được củng cố. Ông ta hiểu rằng, A Mạc không chỉ là một hầu gái bình thường, mà còn là một người có thể đặt cả mạng sống mình để bảo vệ ngài. Lời tiên tri về mệnh thư gia tộc, giờ đây, dường như không còn là một lời đe dọa, mà là một lời cảnh báo về một định mệnh đang dần hé mở.
Ánh mắt Thái tử Tiêu Từ nhìn A Mạc vẫn còn vương sự bàng hoàng, xen lẫn một chút hoài nghi khó tả. Ngài quỳ bên cạnh nàng, nhìn vết thương đang rỉ máu trên bắp tay. Tiếng huyên náo bên ngoài dần lắng xuống khi đội thị vệ đã khống chế được tên thái giám khả nghi.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Giọng trầm xuống, đầy ưu tư)
Bảo vệ Điện hạ… Lời ngươi nói khi đó… là thật lòng?
A Mạc, dù đau đớn, vẫn cố gắng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Thái tử. Ánh mắt nàng trong veo, không chút giảo hoạt.
A MẠC
(Thều thào)
Tình cảnh này, nô tỳ không dám giả dối. Cơn đau này, nô tỳ cam lòng chịu đựng.
Thái tử nhìn A Mạc, rồi lại nhìn xuống nền tuyết nơi đôi hắc ủng thêu kim văn của ngài vừa in dấu. Ngài nhớ lại lời của mẹ ruột, nhớ đến những lời sấm truyền trong cuốn mệnh thư gia tộc mà ngài đã xem qua một cách mơ hồ. Mệnh thư nói về một mối nhân duyên tiền định, về một người nữ sẽ bước vào cuộc đời ngài, mang theo cả vận mệnh hưng suy của đất nước.
Trái tim Thái tử dường như bị một thứ cảm xúc kỳ lạ chi phối. Đó không còn là sự lạnh lùng của bậc quân vương tương lai, mà là một sự lay động, một chút xao động trước hành động quả cảm và lời nói chân thành của một người phận thấp kém. Ngài đã từng coi thường những kẻ nịnh bợ, coi thường những kẻ mưu cầu danh lợi. Nhưng A Mạc, nàng lại không hề giống họ.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Lẩm bẩm một mình, ánh mắt nhìn xa xăm)
Ý trời… hay là vận mệnh đã sắp đặt? Ngươi… A Mạc…
Ngài đưa tay chạm nhẹ vào vết thương của A Mạc, rồi rụt lại. Nàng đã lấy máu thịt mình để bảo vệ ngài. Lòng trung thành tuyệt đối, sự hy sinh không vụ lợi ấy, liệu có phải là dấu hiệu cho thấy lời tiên tri trong mệnh thư đang dần ứng nghiệm?
A Mạc cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt Thái tử. Vẻ hoài nghi ban đầu đã nhường chỗ cho một sự suy tư sâu sắc. Nàng biết, bước đi mạo hiểm này, hy sinh này, có thể sẽ thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời mình. Cảm giác chiến thắng, dù còn mong manh, đã len lỏi trong tâm trí nàng. Chỉ cần Thái tử tin tưởng, chỉ cần ngài đưa tay nâng đỡ, thì con đường đến với quyền lực, đến với sự báo thù, sẽ không còn xa vời.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Đứng dậy, ra lệnh cho thị vệ đang canh giữ tên thái giám)
Đưa hắn về Hộ bộ tra khảo. Ta muốn biết kẻ nào đứng sau vụ tấn công này.
Ngài quay lại nhìn A Mạc, ánh mắt giờ đây đã ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. Tình cảm cá nhân và trách nhiệm của một bậc quân vương đang giằng xé trong lòng ngài. Mệnh thư, tình cảm, và sự an nguy của bản thân – tất cả đang đẩy ngài vào một ngã rẽ quan trọng.
THÁI TỬ TIÊU TỪ
(Nhìn A Mạc, giọng đầy ẩn ý)
Ngươi đã liều mạng vì ta. Thái tử này sẽ không quên ơn này.
Ngài chậm rãi bước đi, để lại A Mạc đang quỳ trên nền tuyết lạnh. Nàng nhìn theo bóng lưng Thái tử, nụ cười đắc thắng khẽ nở trên môi. Chiến thắng đã rất gần.
TIẾP THEO CẢNH TRƯỚC:
Cung điện Thái tử.
Ánh đèn lồng mờ ảo hắt lên những bức tường chạm trổ tinh xảo. Tiêu Từ đứng đó, bóng dáng uy nghiêm và trầm tư. A Mạc vẫn quỳ trên nền tuyết, nhưng cái lạnh dường như không còn thấm vào da thịt nàng nữa. Trong tim nàng, một ngọn lửa hân hoan đã bùng cháy dữ dội. Lời nói của Thái tử, sự suy tư trong mắt ngài, và quan trọng nhất, cái nhìn đầy ẩn ý khi ngài quay lưng bỏ đi, tất cả đều chứng minh rằng kế hoạch của nàng đã thành công bước đầu.
Một thị vệ cung kính bước tới.
THỊ VỆ
(Cúi đầu)
Điện hạ, mệnh lệnh của ngài về tên thái giám đã được thực thi.
TIÊU TỪ
(Không quay đầu lại, giọng vẫn trầm tư)
Kẻ nào đứng sau hắn?
THỊ VỆ
Tên thái giám khai báo hoàn toàn trống rỗng. Hắn không biết gì về kẻ chủ mưu.
Tiêu Từ khẽ nhíu mày. Sự mập mờ này càng khiến ngài thêm cảnh giác. Ngài quay lại nhìn A Mạc, người vẫn đang quỳ đó như một pho tượng nhỏ bé.
TIÊU TỪ
(Giọng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự thay đổi)
Đứng dậy đi.
A Mạc lập tức đứng lên, tay vẫn ôm lấy cánh tay đang rướm máu.
TIÊU TỪ
(Bước về phía A Mạc, nhìn thẳng vào mắt nàng)
Ngươi vì ta mà liều mạng, đó là ân lớn. Nhưng trong cung này, ân tình có giá của nó.
A Mạc mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn mà chỉ mình nàng hiểu.
A MẠC
(Giọng nhỏ nhẹ, nhưng đầy tự tin)
Nô tỳ chỉ mong làm tròn bổn phận.
Tiêu Từ gật đầu, ánh mắt lướt qua chiếc vòng ngọc trên cổ A Mạc, rồi dừng lại ở đôi hắc ủng thêu kim văn. Trong đầu ngài, hình ảnh mệnh thư gia tộc, lời tiên tri về người nữ định mệnh, và gương mặt A Mạc, tất cả hòa quyện vào nhau. Ngài đã cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ, một sự sắp đặt mà ngài không thể chối bỏ.
TIÊU TỪ
(Hít một hơi sâu, đưa ra quyết định)
Ta sẽ không để người đã cứu mạng ta phải chịu uất ức.
Ngài quay sang thị vệ.
TIÊU TỪ
Ngươi, theo ta. Còn ngươi, đưa cô nương này về phủ. Chăm sóc cẩn thận.
Tiêu Từ bước đi nhanh chóng, để lại A Mạc với một thị vệ khác. Khi họ khuất khỏi tầm mắt, A Mạc mới để lộ nụ cười chiến thắng hoàn toàn. Nàng siết chặt chiếc vòng ngọc của di nương. Kế hoạch báo thù cho người mẹ thứ hai, người đã vì nàng mà chết, đã bắt đầu.
***
Hôm sau, triều đình.
Không khí trong điện nghị sự căng như dây đàn. Các quan đại thần đang bàn luận sôi nổi về vụ tấn công mờ ám vào Thái tử đêm qua. Bỗng nhiên, cánh cửa điện mở rộng.
Thái tử Tiêu Từ bước vào, ung dung và uy nghiêm. Phía sau ngài, thấp hơn một chút, là A Mạc, trong trang phục mới, sạch sẽ và tươm tất hơn hẳn bộ đồ cũ kỹ. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài khiêm nhường, nhưng ánh mắt nàng quét qua đám đông, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc. Bà già phòng giặt, những thái giám khinh miệt, tất cả đều phải cúi đầu.
Tiêu Từ tiến lên bệ rồng, ngồi vào ghế Thái tử. Ngài nhìn thẳng về phía các đại thần, giọng vang vọng.
TIÊU TỪ
(Giọng uy nghiêm, đầy sức nặng)
Hôm qua, Thái tử này đã gặp nguy hiểm. Nhưng nhờ có sự dũng cảm phi thường của một người…
Ngài dừng lại, ánh mắt dừng trên A Mạc.
TIÊU TỪ
…của người hầu A Mạc, mà ta đã thoát nạn. Cô ấy không quản ngại thân mình, liều cả tính mạng để bảo vệ Thái tử.
Một làn sóng xôn xao lan nhanh trong triều đình. Ai nấy đều ngạc nhiên, không hiểu Thái tử đang nói đến ai.
TIÊU TỪ
(Tiếp tục, giọng đầy quả quyết)
Bổn cung quyết định, kể từ hôm nay, ban sắc phong cho A Mạc làm **Tiệp Dư**. Ban tước vị **Vinh Hoa**, và giao cho quản lý khu Lãnh cung, tiện cho việc trông coi và giữ gìn an ninh.
Lời tuyên bố của Thái tử như một tiếng sấm rền vang. Cả triều đình chấn động. Tiệp Dư! Một chức vị phi tần cao quý, chỉ dành cho những người xuất thân hiển hách hoặc có công lớn. Còn A Mạc, chỉ là một đứa con gái làm việc ở phòng giặt.
A Mạc, theo lời Thái tử, tiến lên một bước. Nàng quỳ xuống trước mặt ngài, khuôn mặt tỏ ra kinh ngạc tột độ, đôi mắt ngân ngấn nước.
A MẠC
(Giọng run run, nức nở)
Nô tỳ… nô tỳ không dám nhận. Đây là ân sủng quá lớn… Nô tỳ chỉ là một hạ tiện…
Nàng nghẹn ngào, dường như không nói nên lời. Nước mắt tuôn rơi, nhưng chúng không phải là nước mắt của sự tủi thân hay sợ hãi. Chúng là những giọt nước mắt của sự hả hê, của chiến thắng. Trong lòng nàng, hình ảnh di nương yêu quý hiện lên. “Mẹ ơi, con đã làm được rồi. Con sẽ báo thù cho mẹ.”
Tiêu Từ nhìn A Mạc, ánh mắt ngài vẫn pha chút phức tạp, nhưng sự quyết đoán đã lấn át. Ngài đưa tay ra, khẽ đặt lên vai nàng.
TIÊU TỪ
Đứng dậy đi, Tiệp Dư. Đây là mệnh lệnh.
A Mạc ngẩng đầu lên, cố gắng giữ vẻ ngây thơ và khiêm nhường. Nhưng trong đáy mắt nàng, một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén đã lóe lên. Nàng đã bước lên một nấc thang quyền lực mới. Phòng giặt ám ảnh, sự sỉ nhục, tất cả sẽ trở thành bàn đạp cho sự trỗi dậy của nàng. Hoàng đế, kẻ đã ruồng bỏ cha nàng, kẻ đã đẩy mẹ nàng vào bi kịch, và cả những kẻ đã hành hạ nàng, tất cả sẽ phải trả giá. Đây mới chỉ là sự khởi đầu.
A Mạc đứng thẳng dậy, theo sau bước chân uy nghiêm của Thái tử Tiêu Từ. Mọi ánh mắt trong triều đình đều đổ dồn về phía nàng. Vẫn là bộ y phục đó, nhưng giờ đây, nó được bao bọc bởi một thứ hào quang mà trước đây nàng không dám mơ tới. Nàng quỳ xuống, không phải vì sợ hãi, mà là một động tác có chủ đích, một màn kịch hoàn hảo.
A MẠC
(Giọng run run, nức nở)
Nô tỳ… nô tỳ không dám nhận. Đây là ân sủng quá lớn… Nô tỳ chỉ là một hạ tiện…
Nàng nghẹn ngào, dường như không nói nên lời. Nước mắt tuôn rơi, nhưng chúng không phải là nước mắt của sự tủi thân hay sợ hãi. Chúng là những giọt nước mắt của sự hả hê, của chiến thắng. Trong lòng nàng, hình ảnh di nương yêu quý hiện lên. “Mẹ ơi, con đã làm được rồi. Con sẽ báo thù cho mẹ.”
Tiêu Từ nhìn A Mạc, ánh mắt ngài vẫn pha chút phức tạp, nhưng sự quyết đoán đã lấn át. Ngài đưa tay ra, khẽ đặt lên vai nàng.
TIÊU TỪ
Đứng dậy đi, Tiệp Dư. Đây là mệnh lệnh.
A Mạc ngẩng đầu lên, cố gắng giữ vẻ ngây thơ và khiêm nhường. Nhưng trong đáy mắt nàng, một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén đã lóe lên. Nàng đã bước lên một nấc thang quyền lực mới. Phòng giặt ám ảnh, sự sỉ nhục, tất cả sẽ trở thành bàn đạp cho sự trỗi dậy của nàng. Hoàng đế, kẻ đã ruồng bỏ cha nàng, kẻ đã đẩy mẹ nàng vào bi kịch, và cả những kẻ đã hành hạ nàng, tất cả sẽ phải trả giá. Đây mới chỉ là sự khởi đầu.
***
Đêm buông xuống cung điện. Cánh cửa gỗ nặng nề của căn phòng mà A Mạc đã được ban cho khép lại, tách biệt nàng khỏi sự ồn ào và những ánh mắt dò xét của triều đình. Ánh đèn lồng mờ ảo soi rọi một góc phòng, nơi A Mạc ngồi một mình trên chiếc giường mềm mại, một sự xa xỉ mà nàng chưa từng được nếm trải. Trước mặt nàng, trên chiếc bàn gỗ quý, là một chiếc túi lụa màu xanh thẫm. Nàng cẩn thận mở nó ra, để lộ những mảnh vỡ lấp lánh của chiếc vòng ngọc. Từng mảnh nhỏ bé, giờ đây đều mang một ý nghĩa sâu sắc.
A Mạc nhặt từng mảnh lên, vuốt ve chúng bằng những ngón tay thon dài. Ký ức ùa về, về Di nương, về vòng tay ấm áp, về những lời dặn dò yêu thương trước khi người ra đi mãi mãi. Nước mắt không còn rơi, thay vào đó là một sự lạnh lẽo len lỏi trong từng mạch máu, một quyết tâm sắt đá được tôi luyện từ nỗi đau và sự mất mát.
A MẠC
(Giọng thì thầm, nhưng vang vọng như lời nguyền)
Di nương, người thấy chưa? Con đã đứng được ở nơi này rồi. Nơi mà trước đây con chỉ dám mơ tới. Nhưng đây chưa phải là đích đến. Hoàng đế… món nợ máu này, con sẽ từ từ đòi lại. Ông ta đã cướp đi tất cả của chúng ta. Ông ta đã khiến người phải rời xa con. Giờ đây, con sẽ khiến ông ta phải trả giá cho tất cả những gì ông ta đã gây ra. Từng chút một. Ông ta sẽ sống trong sợ hãi, sống trong dằn vặt, giống như cách chúng ta đã từng.
Đôi mắt A Mạc ánh lên một vẻ tàn nhẫn, một sự quyết tâm đến ám ảnh. Nàng siết chặt những mảnh vòng ngọc trong lòng bàn tay, cảm nhận sự sắc bén của chúng như một lời nhắc nhở về con đường phía trước. Con đường đầy mưu mô, đầy thủ đoạn, nơi nàng sẽ từng bước hạ bệ kẻ thù, trả lại công bằng cho những người đã khuất. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh mắt kiên định của A Mạc, lời hứa về một cuộc báo thù đang dần thành hiện thực, báo hiệu một màn kịch mới, gay cấn hơn, khốc liệt hơn sắp sửa bắt đầu.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*