Ông nội chăm cháu gái 10 tuổi mỗi ngày, một hôm bà hàng xóm thấy điều k//ỳ qu//ái khi sang chơi, bà liền gọi 113 gấp…
Trong con ngõ nhỏ ngoại thành, ai cũng biết ông Bằng – một ông cụ ngoài 70 tuổi, gầ/y g/ò, lưng còng, ngày ngày tần tảo chăm sóc cháu gái m//ồ cô//i tên An, mới 10 tuổi. Bố An đi làm xa, mẹ mấ//t từ khi bé chưa nhớ mặt. Ông nội là chỗ dựa duy nhất.
Cả xóm đều thương cảnh hai ông cháu nương tựa vào nhau. Sáng nào cũng vậy, ông dắt tay An đến trường, chiều lại lụi hụi lo cơm, dạy cháu học. Tình thương ông dành cho An ai cũng cảm nhận được.
Thế nhưng, một buổi trưa oi ả đầu thu, bà Lành – hàng xóm sát vách – sang chơi, bất ngờ nhìn thấy một cảnh tượng khiến bà hố//t hoả//ng.
Cửa nhà ông Bằng khép hờ. Bà định bước vào gọi thì chợt nghe tiếng ông thì thào g/ấp gá/p:
– “An ơi, đừng ngủ, tỉnh lại đi, đừng làm ông s///ợ…”
Qua khe cửa, bà thấy ông ôm chặt cháu gái trong lòng…
Bà Lành nín thở. Đôi mắt bà căng ra nhìn qua khe cửa hẹp, nhưng chỉ thấy mờ mịt bóng lưng còng của ông Bằng đang ôm chặt cháu gái. Một cảm giác bất an trào dâng khiến bà Lành không dám bước vào. Bà Lành dán chặt tai vào cánh cửa gỗ cũ kỹ, cố gắng nắm bắt từng tiếng động nhỏ nhất từ bên trong căn nhà.
Giữa tiếng quạt trần quay đều đều và sự im lặng đến đáng sợ, bà Lành nghe rõ mồn một tiếng ông Bằng thì thào, giọng run rẩy, đầy tuyệt vọng.
ÔNG BẰNG (giọng thều thào, cầu khẩn)
An ơi, tỉnh lại đi con… Đừng làm ông sợ nữa… Ông sợ quá rồi…
Mỗi từ của ông Bằng như một nhát dao cứa vào lòng bà Lành. Một nỗi sợ hãi vô hình, lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, quấn chặt lấy trái tim bà. Bà không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm giác chẳng lành bủa vây bà. Cảnh tượng và âm thanh bên trong khiến bà Lành sững sờ, mồ hôi lạnh toát ra. Bà lùi lại một bước, tay run rẩy đưa lên che miệng.
Bà Lành lùi lại một bước, tay run rẩy đưa lên che miệng. Tiếng thì thào tuyệt vọng của ông Bằng vẫn ám ảnh, xuyên qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, ghim chặt vào tâm trí bà. Một linh cảm chẳng lành như tảng đá đè nặng, khiến bà Lành không thể đứng yên. Bà buộc phải hành động, nhưng trong đầu chỉ là một mớ hỗn độn của sợ hãi và lo lắng.
Tay bà Lành run rẩy rút điện thoại từ túi áo, ngón tay lướt vội vàng trên màn hình cảm ứng đã cũ. Mắt bà đảo quanh, tìm kiếm một tia hy vọng nào đó giữa nỗi sợ hãi đang dâng trào. Bà bấm số 113, từng con số hiện lên mờ nhạt trước tầm nhìn đang nhòe đi vì hoảng loạn. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực, những nhịp đập dữ dội như muốn vỡ tung, mồ hôi lạnh toát ra trên trán và sống lưng, ướt đẫm cả vạt áo. Bà áp điện thoại vào tai, cố gắng giữ cho hơi thở không quá gấp gáp, chờ đợi tín hiệu từ đầu dây bên kia. Trong đầu bà chỉ vang vọng tiếng ông Bằng cầu xin và hình ảnh mờ mịt của An.
Điện thoại reo lên vài hồi rồi kết nối. Một giọng nữ điềm tĩnh vang lên từ đầu dây bên kia, như một sợi chỉ mỏng manh xuyên qua màn sương hoảng loạn của bà Lành.
TỔNG ĐÀI VIÊN (GIỌNG NỮ, BÌNH TĨNH)
Alo, 113 nghe ạ.
Bà Lành hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực bà như bị bóp nghẹt, không thể lấy đủ không khí. Giọng bà vỡ vụn, run rẩy đến mức khó nghe, từng từ bị cắt ngang bởi những tiếng nấc nghẹn.
BÀ LÀNH
(Lắp bắp, nghẹn ngào)
A… alo… có… có chuyện không hay… ở nhà… nhà ông Bằng…
TỔNG ĐÀI VIÊN
Cô bình tĩnh ạ. Cô có thể nói rõ hơn về địa chỉ và sự việc được không ạ?
Bà Lành cảm thấy đầu óc quay cuồng. Hình ảnh ông Bằng gầy gò, lưng còng, ôm An trong vòng tay, cứ thì thào những lời cầu xin vô vọng hiện rõ mồn một trước mắt bà. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, ướt đẫm mái tóc bạc phơ. Bà cố gắng điều chỉnh hơi thở, nhưng sự lo lắng tột độ chỉ khiến bà càng thêm gấp gáp.
BÀ LÀNH
(Đứt quãng, gần như khóc)
Cháu gái… cháu gái 10 tuổi… An… ông ấy… ông ấy cứ thì thào… tỉnh lại… tỉnh lại đi con… Tôi nghe thấy… ông ấy nói… không ổn rồi… Tôi sợ quá…
TỔNG ĐÀI VIÊN
Cô Lành ơi, cô cố gắng nói rõ địa chỉ giúp cháu với ạ. Có phải số nhà 21, ngõ 3 không ạ?
Bà Lành giật mình khi nghe địa chỉ. Giọng nói bình tĩnh của tổng đài viên như một sợi dây níu bà về thực tại, nhưng tâm trí bà chỉ tràn ngập hình ảnh An bất động trong vòng tay ông Bằng. Bà biết mình không thể chỉ đứng ngoài nghe ngóng. Cảm giác sợ hãi lẫn lộn với một sự thôi thúc mạnh mẽ phải hành động, phải biết chuyện gì đang xảy ra bên trong. Bà khẽ cụp điện thoại xuống, không tắt máy nhưng cũng không còn nghe rõ đầu dây bên kia.
BÀ LÀNH
(Thì thầm, như tự nói với mình)
Tôi… tôi phải vào!
Bà Lành không đợi thêm một giây phút nào. Tay bà run rẩy vươn tới cánh cửa gỗ cũ kỹ, chỉ khép hờ. Một hơi thở gấp gáp thoát ra khỏi lồng ngực. Bà đẩy nhẹ. Tiếng cọt kẹt yếu ớt vang lên, phá vỡ sự im lặng đáng sợ của buổi trưa oi ả đầu thu. Cánh cửa mở ra, hé lộ một khoảng tối lờ mờ bên trong.
Bà Lành nuốt nước bọt. Tim bà đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa lẫn với một thoáng mùi thuốc bắc nhàn nhạt xộc vào mũi. Bà bước chân rón rén vào trong, mắt căng ra cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối nhập nhoạng của căn nhà. Mỗi bước chân của bà đều nặng trĩu, như đang đi vào một nơi ẩn chứa những bí mật không ai muốn đối mặt. Bà thì thào gọi, giọng lạc đi vì sợ hãi.
BÀ LÀNH
(Thì thầm, lo lắng)
An… ông Bằng… có ai ở nhà không?
Bà Lành vừa dứt lời, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng bà. Mắt Bà Lành dần quen với bóng tối nhập nhoạng. Và rồi, cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt Bà Lành. Giữa căn phòng khách cũ kỹ, Ông Bằng ngồi bệt dưới sàn nhà, tấm lưng còng gập xuống. Trong vòng tay gầy guộc, run rẩy của Ông Bằng, An nằm bất động. Khuôn mặt nhỏ nhắn của An tái nhợt như tờ giấy, đôi môi mỏng dính đã chuyển sang màu tím bầm đáng sợ. Đôi mắt bé gái nhắm nghiền, không một chút phản ứng.
Ông Bằng vẫn không ngừng run rẩy, lay nhẹ An, những tiếng thì thào đứt quãng vang lên trong không gian nặng nề.
ÔNG BẰNG
(Giọng yếu ớt, đầy tuyệt vọng)
An… cháu ơi… tỉnh dậy đi cháu… An… ông xin cháu…
Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của Ông Bằng, hòa lẫn với mồ hôi. Ông Bằng ôm chặt lấy An như thể sợ rằng An sẽ tan biến. Hơi thở Ông Bằng gấp gáp, từng tiếng nấc nghẹn ngào. Bà Lành đứng sững sờ, tay ôm chặt lấy miệng để không bật ra tiếng thét kinh hoàng. Cảnh tượng đó vượt quá sức chịu đựng của Bà Lành. Toàn thân Bà Lành cứng đơ, đầu óc quay cuồng. Bà Lành không thể tin vào những gì mình đang thấy.
BÀ LÀNH
(Thì thầm, trong hơi thở)
Trời… trời ơi…
Bà Lành cảm thấy một luồng khí lạnh chạy xuyên qua cơ thể. Cơn sợ hãi tột độ ban nãy bị thay thế bởi sự bàng hoàng và một nỗi đau thắt ruột. Bà Lành nhìn An, nhìn Ông Bằng, và trái tim Bà Lành như bị bóp nghẹt. Có một điều gì đó rất không ổn, một điều gì đó khủng khiếp vừa xảy ra.
Ông Bằng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Bà Lành, một tia hy vọng mong manh trộn lẫn với nỗi tuyệt vọng vô hạn. Gương mặt Ông Bằng co rúm lại vì đau đớn, những giọt nước mắt giàn giụa chảy xuống gò má gầy gò, ướt đẫm cả chòm râu bạc.
ÔNG BẰNG
(Giọng khàn đặc, đứt quãng, cầu xin)
Bà Lành ơi… An nó không tỉnh lại… Nó cứ lạnh ngắt thế này… Bà Lành ơi…
Ông Bằng lắc nhẹ An một lần nữa, thân hình bé nhỏ vẫn chìm trong sự bất động đáng sợ. Bàn tay Ông Bằng run rẩy đặt lên má An, cảm nhận hơi lạnh thấu xương đang tỏa ra từ cơ thể cháu gái. Nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực Ông Bằng, khiến Ông Bằng nghẹt thở. Cả căn phòng chìm trong tiếng nấc nghẹn ngào của người ông già nua và sự im lặng đáng sợ của đứa cháu bé bỏng. Bà Lành, chứng kiến cảnh tượng đó, cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Sự sợ hãi ban nãy giờ chuyển thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Bà Lành vô thức lùi lại một bước, tay run rẩy đưa lên che miệng.
Bà Lành vẫn chưa thể thoát khỏi sự bàng hoàng, nhưng tiếng nấc nghẹn ngào của Ông Bằng như một gáo nước lạnh tạt vào mặt bà, kéo bà trở về thực tại nghiệt ngã. Bà Lành nhìn An, thân thể bé nhỏ nằm bất động, và gương mặt tiều tụy của Ông Bằng. Một quyết định lóe lên trong đầu bà: bà phải làm gì đó. Dù sợ hãi đến mấy, bà không thể đứng nhìn. Bà Lành hít một hơi thật sâu, nén lại nỗi sợ hãi đang cào xé, vội vàng cúi xuống bên cạnh An. Bà chạm tay vào trán An, một cảm giác nóng bỏng rát buốt truyền thẳng lên đầu ngón tay bà. Thân nhiệt An nóng ran như lửa. Bà Lành lập tức sờ mạch cổ An, ngón tay run rẩy tìm kiếm nhịp đập. Mạch đập yếu ớt nhưng lại nhanh bất thường, như một con chim non đang vùng vẫy tuyệt vọng. Cùng lúc đó, bà nhận ra cơ thể An đang co giật nhẹ, từng đợt run rẩy vô thức chạy dọc cánh tay và đôi chân bé nhỏ. Bà Lành bàng hoàng nhận ra An đang sốt cao co giật.
Một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng Bà Lành. Tất cả những giả định kinh hoàng về một vụ án mạng, về những điều kỳ lạ vừa xảy ra lập tức bị đẩy lùi. Giờ đây, trong tâm trí bà, chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: An đang gặp nguy hiểm tính mạng. Bà Lành nhận ra tiếng 113 mình vừa gọi không hề sai, nhưng cái “nguy hiểm” này không phải do tội ác nào gây ra, mà là một cuộc chiến sinh tử của cơ thể bé nhỏ kia.
“Ông Bằng ơi! An sốt cao co giật rồi!” Bà Lành vội vàng gọi to, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. Bà lay mạnh cánh tay Ông Bằng, người vẫn còn đang quỳ gục bên cạnh An, gương mặt đờ đẫn, đôi mắt vô hồn nhìn cháu gái.
Ông Bằng giật mình ngẩng lên, đôi mắt mờ đục nhìn Bà Lành rồi lại nhìn An. “Sốt… sốt cao?” Ông thì thào, như thể từ ngữ ấy quá sức nặng nề để ông có thể phát âm rõ ràng.
“Phải! Nhanh lên, Ông Bằng! Chúng ta phải làm gì đó!” Bà Lành nói dồn dập. Bà Lành cố gắng bình tĩnh lại, dù lồng ngực vẫn đập thình thịch. Kiến thức sơ cứu cơ bản loé lên trong đầu bà. Bà vội vàng cởi chiếc khăn rằn trên đầu mình, nhúng nhanh vào chậu nước lạnh gần đó – nơi Ông Bằng vẫn dùng để rửa rau – rồi vắt ráo.
“Thằng bé nóng quá… Nóng như lửa!” Bà Lành vừa nói vừa đặt chiếc khăn mát lên trán và cổ An. Cảm giác nóng rát từ cơ thể An vẫn truyền qua lớp khăn mỏng, khiến bà thấy xót xa. Bà dùng bàn tay run rẩy sờ vào bắp tay, bắp chân An, cảm nhận từng đợt co giật nhẹ nhưng liên hồi. “Phải hạ sốt cho con bé ngay! Ông Bằng, ông đỡ con bé dậy một chút, để tôi cởi bớt áo cho cháu!”
Ông Bằng lật đật làm theo, đôi tay gầy guộc run rẩy đỡ lưng An. An vẫn không phản ứng, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt đỏ bừng.
“An… cháu ơi… tỉnh lại đi con…” Ông Bằng lại thì thào, giọng nói đầy tuyệt vọng và nước mắt.
Bà Lành nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo mỏng của An, để lộ thân thể bé nhỏ ướt đẫm mồ hôi. Bà lại lấy khăn, lau khắp người An, cố gắng làm mát cho cháu. Từng hành động của bà đều nhanh nhẹn, dứt khoát, như một người mẹ đang chiến đấu giành giật sự sống cho con mình. Trong khoảnh khắc ấy, Bà Lành quên hết mọi nỗi sợ hãi ban đầu về điều kỳ quái vừa chứng kiến. Trước mắt bà, chỉ còn là một sinh linh bé bỏng đang vật lộn với tử thần, và bà phải làm tất cả những gì có thể. Tiếng còi xe cấp cứu vọng lại từ xa, nghe rõ dần, như một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên giữa màn đêm.
Tiếng còi xe cấp cứu từ từ vọng lại từ cuối con ngõ, càng lúc càng gần, xé tan sự tĩnh lặng của buổi trưa oi ả. Ông Bằng và Bà Lành cùng ngẩng đầu nhìn ra cửa, ánh mắt đầy hy vọng. Khuôn mặt Ông Bằng, vốn đã nhăn nheo vì tuổi tác và nỗi lo, giờ đây như được thắp sáng bằng một tia sáng yếu ớt. Bà Lành thở hắt ra một hơi, lồng ngực vẫn còn đập thình thịch nhưng nỗi sợ hãi đã vơi đi phần nào.
“Đến rồi… đến rồi!” Ông Bằng thì thào, giọng nói khản đặc xen lẫn sự nhẹ nhõm đến tột cùng. Ông cố gắng đứng dậy, đôi chân gầy guộc run rẩy.
Bà Lành nhanh chóng đứng lên, chạy ra cửa, vẫy tay về phía đầu ngõ. “Ở đây! Vào đây các anh ơi!” Bà hét lên, giọng lạc đi vì xúc động và gấp gáp.
Chiếc xe cứu thương màu trắng toát hiện ra, tiếng còi hú chói tai vang vọng khắp con ngõ nhỏ ngoại thành, khiến vài ba con chó trong xóm cũng sủa váng. Xe dừng lại ngay trước Nhà ông Bằng. Cánh cửa xe bật mở, hai nhân viên y tế nhanh chóng bước xuống, mang theo túi cấp cứu và cáng.
“Bệnh nhân đâu ạ? Tình trạng thế nào?” Một nhân viên y tế trẻ tuổi hỏi gấp, ánh mắt quét nhanh qua Ông Bằng và Bà Lành.
“Cháu bé… cháu bé bị sốt cao co giật ạ! Từ nãy đến giờ vẫn chưa tỉnh!” Bà Lành hấp tấp giải thích, chỉ tay vào An đang nằm bất động trên sàn nhà.
Ông Bằng lảo đảo bước tới, gương mặt tái nhợt, đôi mắt mờ đục ngấn nước. “An… cháu tôi… cứ nóng ran thế này mãi…” Ông nghẹn ngào, chỉ biết chỉ trỏ và cầu xin.
Hai nhân viên y tế lập tức tiến vào, nhìn thấy An. Một người quỳ xuống, nhanh chóng kiểm tra mạch, nhiệt độ và phản ứng của bé. Người còn lại lấy ra chiếc túi thở và bình oxy mini.
“Tình trạng sốt cao co giật. Cần đưa đi viện ngay!” Nhân viên y tế ra lệnh dứt khoát. Họ nhanh chóng đặt An lên cáng, cố định cơ thể bé nhỏ.
“Ông Bằng, ông đi cùng chúng tôi ạ!” Một người nói.
Ông Bằng gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn không rời khỏi An. Ông lảo đảo bước theo, lòng nặng trĩu nhưng cũng lóe lên niềm hy vọng mong manh. Bà Lành cũng vội vàng đi theo, đôi tay vẫn còn vương vấn hơi ấm từ chiếc khăn chườm cho An. Bà nhìn theo chiếc cáng đang được đẩy ra xe, trong lòng thầm cầu nguyện cho đứa cháu bé bỏng.
An, trên chiếc cáng cứu thương, được hai nhân viên y tế khẩn trương đẩy ngang qua ngưỡng cửa nhà ông Bằng. Ngay lúc đó, một bóng người cao lớn bước vào, lấp đầy khung cửa. Đó là một cảnh sát viên, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhanh chóng quét qua cảnh tượng hỗn loạn trong ngôi nhà nhỏ. Anh ta đội mũ kê-pi, bộ quân phục chỉnh tề, theo sau đội cấp cứu. Ông Bằng và Bà Lành giật mình, ngỡ ngàng nhìn người lạ mặt.
“Chào ông bà. Tôi là cảnh sát, đi cùng xe cấp cứu để nắm tình hình.” Cảnh sát viên nói, giọng rõ ràng nhưng không kém phần gấp gáp. “Cháu bé bị làm sao?”
Ông Bằng, vẫn còn lảo đảo theo chiếc cáng, quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe. “Cháu tôi… An… nó bị sốt cao… co giật… chưa tỉnh ạ!” Ông Bằng thì thào, lòng ông như có lửa đốt.
Bà Lành vội vàng tiếp lời, tay run run chỉ vào An. “Đột ngột lắm anh ơi! Tự nhiên cháu nó ngã vật ra, người nóng ran. Ông Bằng thì yếu, tôi phải gọi 113. Chắc chắn là do sốt thôi…” Bà Lành cố gắng trấn an, ánh mắt liếc nhìn Ông Bằng đầy lo lắng.
Cảnh sát viên gật đầu, đi nhanh đến bên cạnh chiếc cáng đang được đẩy ra ngoài. Anh ta nhìn kỹ khuôn mặt xanh xao của An, rồi quay sang Ông Bằng. “Ông là ông nội cháu bé?”
“Vâng… tôi là ông của An.” Ông Bằng thì thào, bước chân chậm chạp, như thể sức lực trong người đã cạn kiệt.
“Tên cháu là An, năm nay 10 tuổi. Mẹ cháu mất rồi, bố cháu đi làm ăn xa. Ở nhà chỉ có hai ông cháu thôi.” Bà Lành nhanh chóng bổ sung thông tin, giọng đầy thương cảm.
Cảnh sát viên ghi chép nhanh vào cuốn sổ tay nhỏ. “Chúng tôi sẽ đưa cháu bé đi bệnh viện trước. Sau đó, chúng tôi có thể cần thu thập thêm thông tin từ ông bà.”
Ông Bằng gật đầu lia lịa, không còn đủ sức để nói thêm lời nào. Mọi sự chú ý của ông đều dồn vào đứa cháu đang nằm bất động trên cáng. Bà Lành nhìn theo Ông Bằng và An, lòng bà nặng trĩu. Bà biết, mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở đây.
Hai nhân viên y tế, một nam một nữ, hành động nhanh nhẹn bên chiếc cáng cứu thương. Người nữ y tá cúi xuống, gắn thiết bị đo nồng độ oxy vào ngón tay xanh xao của An, trong khi người nam y sĩ kẹp nhiệt kế điện tử vào nách cô bé. Ánh đèn nhỏ trên máy đo oxy nhấp nháy liên hồi, hiển thị con số báo động. Khuôn mặt An vẫn tím tái, đôi môi hé mở, hơi thở yếu ớt.
Ông Bằng và Bà Lành đứng nép vào một bên tường, cố gắng không cản trở công việc của đội cấp cứu. Ông Bằng run rẩy vịn tay vào khung cửa, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào cháu gái, mỗi giây trôi qua đều như thiêu đốt trái tim ông. Bà Lành tái mét, hai tay nắm chặt vào nhau, thấp thỏm nhìn các nhân viên y tế. Người cảnh sát viên đứng lùi lại một bước, ánh mắt sắc bén quan sát từng động tĩnh.
“SPO2 tụt, nhịp tim nhanh,” nữ y tá báo cáo khẩn trương, giọng căng thẳng. “Sốt cao lắm! Ba mươi chín độ chín!” Nam y sĩ thốt lên, đôi lông mày nhíu chặt. Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Ông Bằng và người cảnh sát. “Cháu bé sốt cao co giật, cần đưa đi cấp cứu ngay! Không thể chậm trễ thêm nữa!”
Lời nói như sét đánh ngang tai Ông Bằng. Đôi chân ông khuỵu xuống, nếu không có tay vịn, chắc chắn ông đã ngã. Bà Lành vội vã đỡ lấy cánh tay Ông Bằng, nhưng chính bà cũng chỉ còn biết run rẩy. Gương mặt họ, đã tái mét vì lo lắng, giờ đây càng thêm phần sợ hãi. Người cảnh sát viên gật đầu dứt khoát, ánh mắt anh ta không còn vẻ nghiêm nghị lạnh lùng mà thay vào đó là sự gấp gáp, trầm trọng.
Hai nhân viên y tế phối hợp ăn ý, lập tức gập chiếc cáng cứu thương lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đưa An lên. Cô bé nằm bất động trên cáng, chiếc áo trắng lấm bẩn đã được kéo ngay ngắn, khuôn mặt vẫn xanh xao nhợt nhạt. Ông Bằng không đợi ai nhắc nhở, lập tức nắm chặt bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của An, những ngón tay gầy gò của ông siết lấy tay cháu gái như muốn truyền đi hơi ấm và chút sinh lực cuối cùng. Ánh mắt ông, đã mờ đục theo tuổi tác, giờ đây như xuyên thấu vào hư không, chất chứa nỗi xót xa vô hạn và lời cầu nguyện không tiếng thành lời, chỉ là những tiếng thì thào run rẩy.
“Cẩn thận nhé!” Bà Lành khẽ nói, giọng nghẹn lại, lùi về phía sau để nhường đường. Người cảnh sát viên lập tức tiến lên, mở toang cánh cửa nhà, sau đó quay lại hướng dẫn hai nhân viên y tế.
“Đi lối này, ngõ hơi hẹp một chút!” Anh ta nói gấp gáp, tự mình dẫn đường.
Chiếc cáng được khiêng ra khỏi ngưỡng cửa, di chuyển chậm rãi và cẩn thận qua con ngõ nhỏ ngoại thành. Từng bước chân của nhân viên y tế đều vô cùng vững vàng, tránh mọi va chạm có thể làm tổn thương An. Ông Bằng bước theo sát bên cạnh, không rời An nửa bước. Bàn tay ông vẫn nắm chặt tay cháu gái, tựa như một sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ, níu giữ sự sống mỏng manh. Mỗi bước đi, lưng ông lại còng thêm một chút, nhưng ánh mắt ông vẫn không rời khỏi khuôn mặt An, mỗi nhịp thở yếu ớt của cô bé đều như cứa vào trái tim ông. Miệng ông mấp máy không ngừng, khẩn thiết cầu xin.
“An của ông, con phải tỉnh lại… con phải tỉnh lại… Ông xin con…”
Bà Lành đứng tựa vào khung cửa, hai tay run rẩy ôm ngực, nhìn theo bóng dáng Ông Bằng còng lưng, gầy gò khuất dần trong con ngõ nhỏ. Một nỗi lo sợ mơ hồ, lạnh lẽo bao trùm lấy không gian.
Chiếc xe cứu thương lao đi trên con đường nhựa, ánh đèn xoay đỏ rực hắt qua những hàng cây ven đường. Bên trong xe, Ông Bằng vẫn không rời nửa bước khỏi An, bàn tay gầy gò run rẩy siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của cháu gái. Ông Bằng cúi gằm mặt xuống, mái tóc bạc trắng rũ rượi, đôi mắt mờ đục nhòe đi vì nước mắt. Một cô y tá trẻ đang kiểm tra các thiết bị y tế, cô nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay gầy guộc của ông Bằng.
“Cụ ơi, mình cố gắng lên nhé, sắp đến bệnh viện rồi ạ.” Cô y tá nói, giọng điệu đầy sự cảm thông.
Ông Bằng lắc đầu, từng thớ thịt trên khuôn mặt nhăn nheo giật giật, giọng ông nghẹn lại, khô khốc như cát.
“Tôi… tôi tệ quá… An của tôi… nó sốt từ đêm qua rồi, cô ạ. Tôi… tôi cứ nghĩ là nó chỉ cảm xoàng thôi… chỉ cho nó uống thuốc hạ sốt… ai ngờ lại nặng thế này…”
Nước mắt lã chã rơi trên gò má ông Bằng, ông dùng bàn tay còn lại đưa lên tự đấm nhẹ vào thái dương mình, một hành động đầy dằn vặt. Những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực ông, xé toang không gian tĩnh lặng trong xe cứu thương.
“Tôi đáng chết… đáng chết mà… Lỗi tại tôi cả… Đáng lẽ tôi phải đưa cháu đi khám sớm hơn… Đáng lẽ tôi phải để ý hơn… An ơi… An của ông…”
Ông Bằng liên tục thì thầm những lời sám hối, khuôn mặt ông vặn vẹo trong nỗi đau đớn và hối hận tột cùng. Trong tâm trí ông, hình ảnh An ho khù khụ, mặt đỏ bừng và lả đi trong vòng tay ông vào đêm qua hiện về rõ mồn một. Ông đã chủ quan, đã lơ là, đã để sự nghèo khó và những lo toan mưu sinh che mờ đi tiếng kêu cứu yếu ớt của đứa cháu bé bỏng. Ông cứ nghĩ, chỉ là một cơn cảm lạnh thông thường, như bao lần trước. Nhưng lần này, mọi chuyện đã khác. Sự thật cay đắng này như một gọng kìm siết chặt trái tim ông, khiến ông khó thở.
Cô y tá nhìn Ông Bằng, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ siết nhẹ tay ông. Cô hiểu rằng, vào lúc này, mọi lời an ủi đều trở nên vô nghĩa trước nỗi đau của một người ông đang phải đối mặt với nguy hiểm cận kề của đứa cháu mình. Chiếc xe cứu thương tiếp tục lao vút đi, ánh đèn xanh đỏ của nó xé toạc màn đêm đang dần buông xuống.
TIẾNG CÒI XE CỨU THƯƠNG VỌNG LẠI TỪ XA, NHỎ DẦN RỒI MẤT HÚT.
Bà Lành vẫn đứng sững sờ ở ngưỡng cửa `nhà ông Bằng`, đôi mắt dõi theo chiếc xe đến khi nó khuất dạng. Bên trong căn nhà, hai cảnh sát viên đang ghi chép vào sổ, một người chụp ảnh hiện trường lộn xộn, đồ đạc vương vãi. Không khí căng thẳng của vài phút trước đã dịu đi, nhưng vẫn còn đó sự lạnh lẽo khó tả.
Một cảnh sát viên trẻ tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị, quay sang Bà Lành.
“Bà Lành à, theo lời khai ban đầu của cụ Bằng trên xe, cháu An bị sốt cao từ đêm qua. Cụ đã cho cháu uống thuốc hạ sốt nhưng tình hình không thuyên giảm, lại còn nặng hơn. Cụ nói cháu đã lả đi từ sáng sớm. Chuyện xảy ra hoàn toàn do bệnh tình của cháu bé, không có dấu hiệu bạo hành hay nghi vấn gì khác.”
Bà Lành nghe từng lời, một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột lan tỏa trong lồng ngực. Không phải… không phải chuyện kinh khủng như bà đã tưởng tượng. Không phải một bi kịch do bạo lực, hay tệ hơn, là một vụ án đau lòng mà bà đã vội vã gán cho cụ Bằng trong khoảnh khắc hoảng loạn. Bà hít một hơi thật sâu, như trút bỏ được gánh nặng vô hình.
Nhưng rồi, sự nhẹ nhõm nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi day dứt, cồn cào. Bà Lành cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo đã nhàu nát. Mấy phút trước, khi nhìn thấy cụ Bằng vật vã bế An, trên người cháu bé lấm lem, Bà Lành đã vội vàng suy đoán đủ điều tiêu cực. Bà đã nghĩ đến những thứ tồi tệ nhất, đã nghi ngờ người ông già cả, khắc khổ ấy. Trong khoảnh khắc đó, bà đã quên đi bao nhiêu năm tháng cụ Bằng một mình tần tảo nuôi nấng An, quên đi ánh mắt yêu thương cụ dành cho cháu gái. Bà đã để nỗi sợ hãi và những định kiến xã hội dẫn lối.
“Tôi… tôi xin lỗi…” Bà Lành thì thầm, giọng nói lạc đi, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. “Tôi đã sai rồi…”
Một cảnh sát viên khác, lớn tuổi hơn, lại gần Bà Lành, vỗ nhẹ vào vai bà.
“Bà Lành đừng suy nghĩ nhiều. Trong tình huống đó, ai cũng sẽ lo lắng và phản ứng như bà thôi. Điều quan trọng là bà đã hành động kịp thời, gọi cấp cứu. Nhờ bà mà cháu An mới có cơ hội được cứu chữa sớm.”
Lời an ủi của người cảnh sát không làm Bà Lành khá hơn. Trái lại, nó càng xoáy sâu vào nỗi ân hận. Bà nhìn xung quanh căn `nhà ông Bằng` đơn sơ, nhìn những bức ảnh cũ kỹ của An treo trên tường, đôi mắt bé thơ hồn nhiên mỉm cười. Bà chợt nhận ra mình đã nông nổi thế nào, đã vội vàng đánh giá một con người ra sao. Nỗi lo lắng cho An vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó trộn lẫn với sự dằn vặt vì chính bản thân mình.
Ánh đèn trắng nhức mắt của `phòng cấp cứu` không làm `Ông Bằng` rời mắt khỏi giường bệnh. Cụ đã ngồi đó không biết bao nhiêu lâu, gò má hóp sâu, đôi mắt đỏ hoe vì mất ngủ và lo lắng. Tay cụ vẫn siết chặt bàn tay nhỏ xíu của `An`, lạnh ngắt và bất động. Mỗi tiếng bước chân, mỗi tiếng gọi của y tá đều khiến tim cụ đập thình thịch, xen lẫn hy vọng và sợ hãi. Cụ thì thào những lời cầu nguyện, lặp đi lặp lại tên của `An` như một câu thần chú.
Thời gian trôi qua nặng nề, từng giây phút như kéo dài vô tận. Đến khi cụ gần như tuyệt vọng, một hơi thở khẽ khàng thoát ra từ lồng ngực `An`. `Ông Bằng` lập tức ngẩng đầu. Đôi mắt bé thơ từ từ hé mở, lờ đờ rồi dần dần có tiêu cự. `An` chớp chớp mắt mấy cái, nhận ra `Ông Bằng` đang cúi sát mặt mình. Một nụ cười yếu ớt, mờ nhạt như ánh trăng non, khẽ nở trên môi con bé. Đôi mắt trong veo của `An` nhìn thẳng vào cụ, chứa đựng một sự bình yên đến lạ.
“Ông… nội…” `An` thều thào, giọng nói khản đặc, chỉ là một làn hơi mỏng manh.
`Ông Bằng` không nói nên lời, tất cả sự mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi trong cụ tan biến như sương khói. Nước mắt trào ra. Cụ cúi xuống, ôm chặt lấy `An` vào lòng. Thân hình gầy gò của cụ run lên bần bật. Những giọt nước mắt nóng hổi, nước mắt của sự hạnh phúc và nhẹ nhõm tột cùng, lăn dài trên gò má xương xẩu, thấm đẫm vào mái tóc mềm mại của cháu gái. Cụ siết chặt `An` hơn, như thể sợ chỉ một chút buông lỏng thôi, con bé sẽ lại tan biến.
“An ơi… cháu của ông…” `Ông Bằng` thì thầm, giọng nghẹn lại trong cổ họng, “Ông cứ tưởng đã mất cháu rồi…” Cụ không thể nói hết câu, chỉ biết vùi mặt vào vai `An`, hít hà mùi hương quen thuộc của con bé.
`An` cũng vòng tay ôm lấy cụ, dù yếu ớt, nhưng đủ để `Ông Bằng` cảm nhận hơi ấm sự sống đang dần trở lại trong cháu gái mình.
Ông Bằng vẫn ôm chặt An, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ. Cụ không dám buông tay, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ mong manh. An yếu ớt dựa vào vai cụ, hơi thở nhẹ nhàng hơn.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Một vị Bác sĩ trung niên, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ chuyên nghiệp, bước tới. Ông Bằng lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.
“Bác sĩ… cháu tôi…” Ông Bằng khó nhọc cất lời.
Bác sĩ nhìn An, rồi quay sang Ông Bằng, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
“Cụ yên tâm, cháu An đã qua cơn nguy kịch rồi.”
Nghe thấy vậy, lồng ngực Ông Bằng như trút được gánh nặng ngàn cân. Cụ thở hắt ra một hơi, cả cơ thể rũ xuống như một cọng rơm.
“Cháu bé chỉ cần theo dõi và hạ sốt thôi. Chúng tôi đã truyền dịch và cho thuốc. Tối nay có thể chuyển lên phòng bệnh thường để tiện chăm sóc.” Bác sĩ tiếp lời, “Quan trọng là phải giữ ấm cho cháu, cho ăn uống đầy đủ chất dinh dưỡng để hồi phục sức khỏe. Và đặc biệt là không để cháu bị sốt lại.”
Ông Bằng gật đầu lia lịa, hai hàng nước mắt vẫn còn ướt đẫm nhưng nụ cười đã nở trên môi. “Dạ… dạ vâng, tôi hiểu rồi. Cảm ơn Bác sĩ… cảm ơn Bác sĩ nhiều lắm…”
Bác sĩ vỗ nhẹ lên vai Ông Bằng. “Cụ cũng phải giữ sức khỏe. Nhìn cụ tiều tụy quá rồi.”
Ông Bằng chỉ biết đưa tay lên gạt nước mắt, lòng nhẹ nhõm vô cùng. An đã an toàn. Đó là tất cả những gì cụ mong ước.
Buổi tối hôm đó, An được chuyển lên một căn phòng bệnh yên tĩnh hơn. Ánh đèn vàng nhạt từ ngọn đèn ngủ hắt lên gương mặt An, khiến con bé trông thật bình yên khi chìm vào giấc ngủ. Ông Bằng ngồi cạnh giường, khẽ khàng nắm lấy bàn tay nhỏ của cháu. Cái lạnh buốt thấu xương hôm trước đã biến mất, thay vào đó là hơi ấm quen thuộc của sự sống. Cụ ngắm nhìn An, mái tóc tơ rối bù trên gối, đôi môi chúm chím khẽ mấp máy trong mơ.
Trải qua những giây phút sinh tử ấy, Ông Bằng nhận ra rằng không gì quý giá hơn sinh mạng của An. Mọi nỗi sợ hãi, mọi lo toan về những điều kỳ lạ đã xảy ra trong căn nhà nhỏ của cụ dường như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc tột cùng khi An được an toàn. Cụ nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của mình khi ôm An bất tỉnh, nhớ lại lời cầu xin tha thiết trong vô vọng. Giờ đây, mọi thứ đã qua đi. Nỗi sợ hãi đã biến thành sự biết ơn sâu sắc.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Ông Bằng thấu hiểu rằng cuộc sống này, dù có những điều không thể giải thích, những bóng ma vô hình, nhưng tình yêu thương và sự sống vẫn luôn là điều thiêng liêng nhất. Cụ không còn nghĩ đến việc truy tìm nguồn gốc của những sự việc kỳ quái nữa. Điều quan trọng nhất là An, là hơi ấm của cháu gái đang nằm đây, là tương lai mà cụ sẽ cùng con bé vun đắp. Bất kể điều gì đã xảy ra, họ đã vượt qua. Và từ nay, Ông Bằng sẽ càng trân trọng từng giây phút bên An, bảo vệ con bé khỏi mọi hiểm nguy, dù đó là những hiểm nguy hữu hình hay vô hình. Tình yêu đã chiến thắng nỗi sợ hãi, và trong căn phòng bệnh đầy sự sống, một khởi đầu mới, bình yên hơn, đang chờ đợi ông cháu cụ. Ông Bằng khẽ mỉm cười, lòng tràn ngập một sự bình yên đến lạ.

