Mẹ đ-ẻ lên chăm tôi ở cữ 3 tháng, lúc bà về tôi đưa cho bà 500 nghìn tiền vé xe, nào ng::ờ tiền vừa đưa khỏi tay đã ‘lãnh’ trọn cái t:;át của chồng, tưởng chồng quá quắt nào ngờ đúng 1 tiếng sau nghe tin họ hàng dưới quê báo tin…
Mẹ đẻ lặn lội từ quê lên chăm tôi suốt 3 tháng ở cữ, ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, cơm nước đủ bề, tôi thì chỉ cần ôm con mà chẳng phải động tay đến việc gì. Đến hôm bà chuẩn bị về, tôi lén dành dụm được 500 nghìn, dúi vào tay bà gọi là tiền vé xe, biết thừa mẹ sẽ không nhận nhưng vẫn muốn bà có chút để phòng thân.
Ai ngờ, đúng khoảnh khắc ấy, chồng tôi xông đến, mặt đỏ gay, tát thẳng vào má tôi một cái nảy lửa, gầm lên:
– “Cô coi thường tôi đến thế à? Mẹ cô lên đây mà chỉ biết đưa có 500 nghìn, làm n;hụ/c cả nhà này à?”
Tôi choáng váng, nước mắt trào ra, còn mẹ tôi thì run rẩy ôm túi quần áo, vội vàng bước ra cửa, chẳng kịp nói một câu. Tôi tưởng chồng quá quắt, m/;áu nóng bốc lên tận óc, đã định gọi cả họ hàng ra phân xử.
Nhưng đúng một tiếng sau, điện thoại réo vang, bên kia là tiếng họ hàng dưới quê khóc òa lên báo tin… 👇👇
Người vợ giật mình, tay vẫn còn tê rát sau cái tát nảy lửa của Người chồng. Cô cố trấn tĩnh, run rẩy bắt máy.
“A lô… ai đấy ạ?” Giọng Người vợ lạc đi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Nhưng đầu dây bên kia, một giọng nữ khóc òa lên, nức nở không thành tiếng. Người vợ cau mày, tim đập thình thịch, một dự cảm chẳng lành ập đến.
“Chị… chị ơi… Mẹ chị… mẹ bị tai nạn nặng lắm rồi!” Người họ hàng dưới quê nghẹn ngào, câu nói đứt quãng như xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Từng chữ, từng từ như những lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Người vợ. Cô chết lặng. Hai tai ù đi, toàn thân lạnh toát. Mẹ bị tai nạn? Nặng lắm rồi? Nghĩa là sao? Hàng loạt câu hỏi vô vọng xoáy vào tâm trí Người vợ.
Bàn tay cô cứng đờ, chiếc điện thoại trượt khỏi những ngón tay run rẩy, rơi xuống sàn nhà lát gạch, tạo ra một tiếng động chói tai. Mặt Người vợ cắt không còn một giọt máu, tái mét như tờ giấy. Nỗi kinh hoàng tột độ ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim cô. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Người vợ.
Người chồng, vẫn còn hầm hầm tức giận sau cái tát, đang định mở miệng mắng thêm vài câu. Nhưng anh ta chợt khựng lại, đôi mắt nheo đi khi chứng kiến cảnh tượng trước mặt. Sắc mặt Người vợ đột ngột cắt không còn một giọt máu, tái mét như tờ giấy. Đôi mắt cô dại đi, vô hồn nhìn thẳng vào khoảng không, và chiếc điện thoại vừa trượt khỏi tay, tạo ra một tiếng động chói tai trên nền gạch.
Sự tức giận trên gương mặt Người chồng vụt tắt, thay vào đó là sự chú ý đầy nghi hoặc. Anh ta nhìn xuống chiếc điện thoại vẫn còn rung nhẹ dưới chân Người vợ, rồi lại nhìn lên gương mặt đang dần hóa đá của cô.
“Cái gì thế?” Người chồng hỏi dồn, giọng nói xen lẫn sự khó hiểu và một chút bực dọc vì bị gián đoạn. “Sao lại rơi điện thoại? Có chuyện gì?”
Thấy Người vợ vẫn đứng trân trân như pho tượng, không đáp, anh ta vội vã tiến đến, nắm lấy bả vai cô, lắc nhẹ. “Ai? Ai bị tai nạn? Mẹ tôi sao?” Anh ta hỏi, trong đầu vẫn còn nhầm lẫn rằng đó là mẹ ruột của mình. Ánh mắt Người chồng từ giận dữ, hoài nghi nhanh chóng chuyển sang hoang mang tột độ, một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng anh ta. “Nói đi! Mẹ tôi bị gì?”
Người chồng vẫn còn giữ chặt vai Người vợ, lắc mạnh hơn. Nét mặt anh ta từ hoảng loạn chuyển sang cáu gắt khi cô vẫn im lìm như pho tượng, không đáp lời.
“Nói mau! Mẹ tôi bị gì? Sao cô lại không nói gì hết?” Người chồng gằn giọng, đôi mắt đầy vẻ đe dọa. Anh ta đang sợ hãi cho mẹ ruột của mình, nghĩ rằng mẹ mình mới là người gặp chuyện.
Nhưng Người vợ dường như không nghe thấy anh ta. Nước mắt bắt đầu trào ra, lăn dài trên gò má tái nhợt của cô. Cô bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn cứng ở cổ họng, khiến cô không thể thở. Bàn tay run rẩy của cô từ từ giơ lên, chỉ thẳng về phía cánh cửa mà Mẹ của người vợ vừa bước ra cách đây chưa đầy một giờ.
“Mẹ… mẹ em…” Người vợ lắp bắp, từng chữ như bị xé toạc ra khỏi cuống họng, ngập trong những tiếng nấc. “Mẹ… mẹ đang trên đường về quê… thì bị… bị xe đụng…”
Mỗi từ cô nói ra như một nhát dao cứa vào không khí tĩnh lặng. Người chồng đang nắm chặt vai cô bỗng khựng lại, đôi mắt mở to vì sốc. Anh ta dán chặt vào khuôn mặt đẫm nước của Người vợ, rồi nhìn theo hướng tay cô chỉ. “Mẹ em?” Anh ta lặp lại, giọng nói méo mó vì khó tin, một tia sét đánh ngang qua tâm trí anh ta. Sự thật kinh hoàng, tàn khốc bắt đầu hiện rõ, từng chút một, qua những lời lắp bắp, đứt quãng của Người vợ. Không phải mẹ anh. Là mẹ cô. Người mẹ mà anh ta vừa mới đuổi đi bằng số tiền 500 nghìn, giờ đây đang nằm trong một vụ tai nạn thảm khốc trên đường về quê.
Người chồng đứng chết lặng. Toàn thân anh ta cứng đờ, những lời Người vợ vừa thốt ra như đóng băng không khí. “Mẹ em… bị xe đụng…” tiếng nấc nghẹn của Người vợ vẫn văng vẳng bên tai anh ta, nhưng mọi âm thanh khác dường như đã biến mất. Anh ta buông thõng tay khỏi vai Người vợ, đôi mắt trừng trừng nhìn về phía cánh cửa chính, nơi cách đây chưa đầy một giờ, Mẹ của người vợ đã bước ra. Hình ảnh bà cụ lưng còng, ôm túi đồ lỉnh kỉnh, dáng vẻ vội vã, thấp thỏm, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh ta.
Khuôn mặt Người chồng tái mét, máu trong huyết quản như đông lại. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn rùng mình dữ dội. Cái tát nảy lửa mà anh ta giáng xuống mặt Người vợ, những lời lẽ cay nghiệt “Cút đi! Biến ngay khỏi nhà tao! Già rồi còn bày đặt ở đây…” và tờ 500 nghìn đồng anh ta ném thẳng vào mặt Mẹ của người vợ. Tất cả tái hiện sống động như một cuốn phim quay chậm, từng khung hình đều nhuốm màu tội lỗi và sự tàn nhẫn.
“Không… không thể nào…” Người chồng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến thảm hại. Đôi mắt anh ta đầy hoang mang, hối hận tột cùng, xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh ta nhớ lại cái ánh mắt buồn bã, thất vọng của Mẹ của người vợ khi bà nhận lấy số tiền, rồi quay lưng đi trong im lặng. Anh ta đã ép bà phải rời đi, đã đẩy bà vào con đường định mệnh này.
Cảm giác tội lỗi như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên tim anh ta, khiến anh ta nghẹt thở. Anh ta là thủ phạm. Chính anh ta đã gây ra bi kịch này. Cái lạnh giá của sự thật bao trùm lấy Người chồng, biến căn phòng đang ấm áp trở thành một nhà ngục băng giá. Người vợ vẫn đang khóc nấc bên cạnh, nhưng Người chồng không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu anh ta chỉ có tiếng rít gào của gió, tiếng còi xe cấp cứu, và hình ảnh Mẹ của người vợ nằm bất động. Anh ta gục xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân thể run rẩy bần bật. Nỗi ân hận và sợ hãi đang xé nát tâm can anh ta.
Người vợ, nước mắt giàn giụa, không kìm được nữa, cô vội vã túm lấy cánh tay Người chồng đang gục mặt trên sàn.
“Anh ơi! Anh làm gì vậy? Mẹ em… mẹ em đang nằm ở ngoài đó! Dậy đi anh!” Người vợ gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi và uất ức.
Người chồng giật mình ngẩng đầu. Đôi mắt anh ta vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng, nhưng cái nắm tay của Người vợ như một cú sốc điện kéo anh ta khỏi cơn mê muội. Anh ta đứng phắt dậy, lảo đảo.
“Đi… đi ngay!” Người chồng lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch. Anh ta vơ vội lấy chiếc chìa khóa xe máy trên bàn, nhưng rồi lại buông thõng. Trong tình cảnh này, đi xe máy sẽ quá chậm.
“Taxi! Gọi taxi!” Người vợ vừa khóc vừa hét, lấy điện thoại ra, tay run bần bật cố gắng mở khóa màn hình. “Em không thể mất mẹ được, anh ơi! Xin anh, nhanh lên!”
Người chồng lao về phía cửa, không nghĩ ngợi gì thêm. Anh ta mở tung cửa chính, một luồng gió lạnh buốt lùa vào, như báo hiệu điềm chẳng lành. “Để anh gọi!” Anh ta giật lấy điện thoại từ tay Người vợ, ngón tay run rẩy lướt tìm ứng dụng đặt xe. Mỗi giây phút trôi qua đều như một lưỡi dao cứa vào lòng họ.
Họ đứng ở cửa, trong căn nhà từng ấm cúng giờ đây tràn ngập không khí tang tóc, mỗi người một nỗi hoảng loạn riêng nhưng cùng chung một khát khao: phải đến bên Mẹ của người vợ thật nhanh, trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.
Đôi mắt Người vợ đỏ hoe nhìn xa xăm, cầu nguyện cho một phép màu. Người chồng thì liên tục nhìn đồng hồ, sốt ruột đến nghẹt thở.
Tiếng phanh gấp của taxi xé tan màn đêm tĩnh mịch của khu bệnh viện. Người vợ và Người chồng gần như nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp nghĩ đến tiền nong hay bất cứ thứ gì khác. Họ lao vào bên trong, hơi thở dồn dập, đôi mắt quét tìm một dấu hiệu, một gương mặt quen thuộc.
Hành lang phòng cấp cứu lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng và sự nặng nề của cái chết vương vất trong không khí. Một nhóm người đang tụ tập ở đó, ai nấy đều thẫn thờ, đôi mắt sưng húp vì khóc. Đó chính là Họ hàng dưới quê. Cô Sáu, chú Tư, dì Năm… tất cả đều có mặt, ngồi gục đầu vào nhau, hoặc đứng lặng lẽ nhìn vô định. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng nức nở khe khẽ của dì Năm là vọng lại.
Trái tim Người vợ như bị bóp nghẹt. Cô không thể chấp nhận cảnh tượng này. Cứ như thể, không khí tang tóc đã bao trùm lấy mẹ cô rồi. Cô vội vã chạy đến, giọng lạc đi vì sợ hãi.
“Dì Năm! Cô Sáu! Mẹ con đâu? Mẹ con có sao không?” Người vợ quỵ xuống, ôm lấy dì Năm đang ngồi trên ghế. Nước mắt cô trào ra như suối, hòa cùng những giọt lệ còn đọng trên khuôn mặt tiều tụy của dì. “Bác sĩ nói sao rồi ạ? Mẹ con có sao không? Dì nói đi, mẹ con…”
Dì Năm ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Người vợ, không nói nên lời, chỉ lắc đầu quầy quậy rồi lại ôm mặt khóc nấc. Sự im lặng ấy càng khiến nỗi sợ hãi trong Người vợ dâng lên tột độ. Hy vọng mong manh rằng mẹ cô chỉ bị thương nhẹ đang bị đè nén bởi cơn sóng thần của sự tuyệt vọng.
Người chồng đứng phía sau, khuôn mặt trắng bệch. Anh ta nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng im ỉm, đèn đỏ vẫn sáng trưng. Mỗi giây phút trôi qua đều là một cực hình. Một cảm giác tội lỗi ghê gớm siết chặt lấy cổ họng anh. Anh biết, tất cả là do anh. Cái tát đó… Nó đã đẩy Mẹ của người vợ vào tình cảnh này. Anh ta gần như không dám thở, chỉ biết cầu nguyện trong vô vọng, cầu cho một phép màu sẽ đến.
Thời gian trôi qua, từng phút giây trong hành lang lạnh lẽo như bị kéo dài vô tận. Tiếng nức nở của Dì Năm đã tắt, thay vào đó là sự im lặng nặng nề, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở dốc đầy lo âu của Họ hàng dưới quê. Người vợ quỳ gục bên ghế, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu đang sáng đèn đỏ, một tia hy vọng mong manh vẫn cố bám víu lấy tâm can cô. Người chồng đứng phía sau, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch, nỗi ân hận như một con thú dữ gặm nhấm từng tế bào trong anh.
Bỗng, cánh cửa phòng cấp cứu từ từ mở ra. Một vị bác sĩ trung niên, mặc áo blouse trắng, bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng. Đèn đỏ vụt tắt, thay vào đó là ánh đèn trắng hắt ra từ bên trong, nhưng chẳng ai còn để ý đến điều đó. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông, nín thở chờ đợi.
Vị bác sĩ nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Người vợ và Người chồng, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng ông trầm buồn như mang theo cả gánh nặng của sinh tử:
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng do vết thương quá nặng… gia đình chuẩn bị tâm lý.”
Lời nói của vị bác sĩ như sét đánh ngang tai Người vợ. Cả thế giới xung quanh cô đổ sụp. Tim cô như vỡ ra thành từng mảnh, cảm giác đau đớn đến nghẹt thở. Một tiếng thét bị bóp nghẹt trong cổ họng, cô gục hẳn xuống sàn, đôi tay cào cấu vô định vào không khí như muốn níu kéo một thứ gì đó vô hình. Nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa cùng những tiếng nức nở đến xé lòng.
Người chồng chết lặng. Cái câu “gia đình chuẩn bị tâm lý” vang vọng trong đầu anh như một hồi chuông tử. Anh vội vàng quỵ xuống bên Người vợ, vòng tay ôm lấy cô, cố gắng ghì chặt để trấn an cô, nhưng bản thân anh cũng đang tuyệt vọng và bất lực đến cùng cực. Giọng anh run rẩy, khô khốc: “Em ơi… Em bình tĩnh đi em…”. Nhưng lời nói đó không có chút sức nặng nào, bởi chính anh cũng đang cảm thấy hụt hẫng, trống rỗng, và nỗi ân hận đã biến thành sự giày vò không thể tả. Anh biết, anh là nguyên nhân của tất cả.
Người vợ cảm thấy toàn thân mình rã rời, sự đau đớn xé nát tâm can không sao tả xiết. Tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Người vợ, không còn kìm nén được nữa. Người chồng cố gắng ôm chặt lấy Người vợ, nhưng hơi ấm từ anh chẳng thể làm dịu đi nỗi đau buốt giá đang giày vò tâm trí cô.
Trong khoảnh khắc tột cùng của sự tuyệt vọng ấy, từng mảnh ký ức như một thước phim quay chậm ùa về trong tâm trí Người vợ. Cô nhớ lại ba tháng ở cữ, những ngày cô yếu ớt nằm trên giường, cơ thể còn chưa hồi phục sau sinh. Mẹ của Người vợ, một người phụ nữ đã chịu nhiều gian khổ, gầy gò nhưng ánh mắt luôn đong đầy yêu thương, đã không quản ngày đêm chăm sóc Người vợ.
Hình ảnh Mẹ của Người vợ thức khuya, lặng lẽ giặt giũ từng chiếc tã của cháu, đôi vai gầy run lên vì lạnh nhưng chẳng hé răng than phiền. Rồi sáng sớm tinh mơ, khi Người vợ còn say giấc, mẹ đã lụi cụi dưới bếp, chuẩn bị từng bữa ăn tẩm bổ. Mùi cháo gà, mùi canh rau ngót thơm lừng vẫn còn vương vấn đâu đây. Mỗi khi Người vợ cố gắng ngồi dậy phụ giúp, Mẹ của Người vợ lại vội vàng ngăn lại, giọng nói ấm áp văng vẳng bên tai: “Con cứ nghỉ đi, mẹ lo được hết. Con ráng khỏe lại mà chăm con, đừng lo cho mẹ.”
Nước mắt Người vợ lã chã tuôn rơi, hòa vào mái tóc rối bời. Lời nói của Mẹ của Người vợ, tưởng chừng như một lời an ủi, giờ đây lại trở thành lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Người vợ. Mẹ lo được hết… nhưng giờ mẹ đang ở đâu? Nỗi ân hận tột cùng như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Người vợ, khiến cô không thể thở. Tình yêu thương và sự hy sinh vô bờ của mẹ, những điều mà Người vợ đã từng coi là hiển nhiên, giờ đây trở thành nỗi day dứt không nguôi. Người vợ ghì chặt lấy Người chồng, tiếng khóc nức nở như muốn vỡ ra từng mảnh, cô gào lên trong câm lặng: “Mẹ ơi… Con xin lỗi mẹ…”
Người vợ ghì chặt lấy Người chồng, tiếng khóc nức nở như muốn vỡ ra từng mảnh, cô gào lên trong câm lặng: “Mẹ ơi… Con xin lỗi mẹ…”
Người chồng siết chặt lấy bàn tay Người vợ, đôi mắt anh cúi gằm xuống, gương mặt bỗng trở nên trắng bệch. Nỗi hối hận tột cùng cào xé tâm can anh, khiến mọi lời nói như nghẹn lại ở cổ họng. Anh cảm thấy một sự vô dụng đến tột độ, một gánh nặng tội lỗi đè nén khiến anh không thể ngẩng đầu lên. Người chồng nức nở, giọng lạc đi vì sự dằn vặt: “Anh xin lỗi, tất cả là tại anh… anh đã quá nông cạn.” Từng từ thốt ra như một lưỡi dao cứa vào chính trái tim anh. Anh tự thấy mình là kẻ tội đồ không thể tha thứ, một người chồng tồi tệ đã đẩy người phụ nữ mình yêu thương và mẹ cô vào vực thẳm của nỗi đau. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Người chồng, hòa lẫn vào mái tóc của Người vợ, nhưng hơi ấm ấy giờ đây chỉ mang thêm vị đắng chát của sự ân hận. Anh ghì chặt tay Người vợ, chỉ mong nỗi đau này có thể sẻ chia, dù biết rằng điều đó là không thể. “Anh xin lỗi…” anh lặp lại, như một câu thần chú vô vọng, cầu xin sự tha thứ từ một người đã không còn ở bên.
Thời gian như ngừng trôi sau tiếng khóc xé lòng của Người vợ. Những giọt nước mắt nóng hổi của Người chồng vẫn vương trên mái tóc cô, nhưng giờ đây chúng chỉ mang thêm vị đắng chát của sự ân hận tột cùng. Họ không còn ghì chặt lấy nhau nữa, mà ngồi đó, trên chiếc ghế sofa quen thuộc trong Nhà riêng của vợ chồng, mỗi người chìm đắm trong một vực thẳm riêng của nỗi đau và sự bối rối. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên căn phòng, càng khiến không gian trở nên u ám, nặng nề.
Người vợ ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp đỏ hoe nhìn chồng, rồi lại lướt qua khoảng không vô định trước mặt. Giọng cô lạc đi, run rẩy đến nỗi tưởng chừng như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào, vang lên trong sự tĩnh lặng bức bối.
“Chúng ta… chúng ta phải làm gì bây giờ?” Người vợ thều thào, từng chữ như bị xé ra từ cuống họng. Cổ họng cô nghẹn ứ, lồng ngực quặn thắt khi cô cố gắng nuốt xuống nỗi đau đớn đến xé lòng. Cô lại nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào trộn lẫn với sự tuyệt vọng. “Mẹ… mẹ con… mẹ con phải làm sao bây giờ?”
Người chồng cúi gằm mặt. Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt vợ, đôi mắt đang chứa đựng tất cả sự mất mát và bàng hoàng mà chính anh là nguyên nhân sâu xa. Nỗi hối hận cứa sâu vào tâm can anh, khiến anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và vô dụng. Mọi lời nói như tắc nghẹn ở cổ họng, anh chỉ biết siết chặt nắm tay mình, móng tay hằn sâu vào da thịt. Anh không có câu trả lời. Anh không biết phải làm gì. Cả hai đều chìm trong sự suy sụp, không ai biết phải bắt đầu từ đâu, phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã này như thế nào. Nỗi bối rối bao trùm lên tất cả, nặng nề như một tảng đá đè nén.
Tiếng khóc của Người vợ dần tắt đi, nhường chỗ cho sự câm lặng đáng sợ. Người chồng, với đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt thất thần, vội vàng gọi điện thoại, giọng anh lạc đi khi cố gắng hỏi thông tin từ Họ hàng dưới quê. Sau cuộc gọi đầy nước mắt và những câu nói đứt đoạn, anh quay sang nhìn Người vợ, ánh mắt chứa chan nỗi đau và sự tuyệt vọng. Họ không còn thời gian để chìm đắm trong ân hận. Cả hai vội vã lao ra khỏi Nhà riêng của vợ chồng, lao đi trong đêm tối, hướng về bệnh viện nơi Mẹ của người vợ đang nằm.
Đường phố mịt mờ sương đêm, thời gian trôi qua nặng nề như chì. Đến nơi, mùi thuốc sát trùng và không khí ảm đạm của bệnh viện như bóp nghẹt lồng ngực Người vợ. Người chồng lặng lẽ đi bên cạnh, bàn tay anh siết chặt lấy tay cô, truyền hơi ấm trong vô vọng. Sau khi hoàn tất các thủ tục cần thiết, Người vợ được dẫn vào phòng, nơi đồ đạc của mẹ cô được đặt gọn gàng trên một chiếc tủ nhỏ.
Người vợ run rẩy đưa tay chạm vào từng món đồ quen thuộc: chiếc khăn mùi xoa thêu tay, đôi dép tổ ong cũ kỹ, chiếc lược gỗ sờn màu. Mỗi món đồ như một nhát dao cứa vào tim cô, gợi nhắc những kỷ niệm giản dị mà giờ đây đã trở thành nỗi đau đớn khôn nguôi. Nước mắt lại lăn dài trên má cô, nóng hổi và mặn chát. Người chồng đứng phía sau, lặng lẽ ôm lấy Người vợ, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang trào dâng trong lồng ngực anh.
Bàn tay Người vợ lần mò xuống đáy túi xách của mẹ. Cô cảm nhận được một vật nhỏ, cứng cộm. Cô rút ra một chiếc túi vải nhỏ nhắn, đã sờn cũ. Trái tim cô đập thình thịch, một linh cảm mơ hồ len lỏi. Mở chiếc túi ra, đôi mắt cô trợn trừng, rồi vỡ òa trong một tiếng nấc nghẹn.
“Đây rồi… Mẹ vẫn giữ số tiền này…” Người vợ thì thào, giọng cô lạc đi trong nước mắt. Bên trong chiếc túi nhỏ, vẫn còn nguyên vẹn tờ Số tiền 500 nghìn cô đã dúi cho mẹ để làm tiền vé xe. Nó nằm đó, phẳng phiu, không một nếp nhăn, không hề được sử dụng đến. Nỗi đau đớn và xót xa khi nhận ra mẹ không hề dùng đến một đồng, mẹ đã chịu đựng tất cả mà không than vãn, khiến Người vợ càng ân hận tột cùng. Cô gục đầu vào vai Người chồng, khóc nức nở, tiếng khóc hòa lẫn với sự dằn vặt đến xé lòng. Người chồng siết chặt vòng tay, anh cũng không nói nên lời, chỉ biết ôm lấy Người vợ, đau đớn tận tâm can.
Người vợ gục đầu vào vai Người chồng, tiếng nấc nghẹn ngào rung lên từng thớ thịt. Hơi ấm từ anh không thể xoa dịu được ngọn lửa căm uất đang cháy trong lòng cô. Tay cô vẫn siết chặt chiếc túi vải sờn cũ, nơi tờ Số tiền 500 nghìn kia như một bằng chứng đanh thép, một lời buộc tội không thể chối cãi.
“Anh thấy chưa?” Người vợ nấc nghẹn, giọng cô khản đặc, lẫn trong tiếng khóc. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp nhìn thẳng vào Người chồng, “Mẹ có tiêu đồng nào đâu… chỉ vì 500 nghìn… chỉ vì 500 nghìn mà anh đã… đã ra tay với mẹ…”
Lời nói của Người vợ như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Người chồng. Anh cứng người, vòng tay ôm cô cũng thoáng chùng xuống. Khuôn mặt anh tái mét, sự đau đớn và hối hận trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng. Anh không thể thốt nên lời bào chữa nào, bởi lẽ mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước bằng chứng trần trụi này. `Cái tát của người chồng` hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, nóng rát như thể vừa xảy ra.
Nỗi đau mất Mẹ của người vợ, nỗi ân hận tột cùng của chính bản thân mình, và giờ đây là sự uất ức, oán trách ngập tràn từ Người vợ, tất cả đổ dồn lên Người chồng. Khoảng cách vô hình giữa hai người đột ngột giãn ra, trở thành một vực thẳm sâu hoắm không cách nào lấp đầy. Tình cảm vợ chồng từng gắn bó, giờ đây đang nứt toác, tan vỡ như một tấm gương bị đập tan. Người vợ lại gục đầu xuống vai anh, nhưng lần này, nước mắt của cô không còn chỉ là sự thương tiếc, mà còn là cả một sự căm giận âm ỉ. Cô không biết mình sẽ phải sống tiếp thế nào, với nỗi đau mất mẹ và với gánh nặng của sự tha thứ cho Người chồng. Cô muốn oán trách, muốn bùng nổ, nhưng rồi lại kiệt sức trong vòng tay người đàn ông đã gây ra một phần của bi kịch này.
Người vợ vẫn gục đầu vào vai Người chồng, nước mắt đã cạn nhưng cơn đau trong lòng thì không hề nguôi. Sự mệt mỏi nhấn chìm cô, nhưng không đủ để dập tắt ngọn lửa oán hận âm ỉ. Người chồng cảm nhận rõ từng nhịp đập phẫn uất trong cơ thể Người vợ, như những nhát búa đóng sâu vào trái tim anh. Anh siết chặt vòng tay, cố gắng truyền đi chút hơi ấm vô vọng, nhưng Người vợ vẫn lạnh lùng, xa cách.
“Em ơi…” Người chồng lên tiếng, giọng anh khản đặc, lạc hẳn đi vì nghẹn ngào. “Anh… anh biết anh có lỗi tày trời. Anh không thể bù đắp được mất mát này, anh biết. Nhưng… hãy để anh gánh vác mọi chuyện.”
Người vợ khẽ nhúc nhích, nhưng không ngẩng đầu. Cô im lặng, sự im lặng còn đáng sợ hơn mọi lời buộc tội.
“Viện phí còn lại, tang lễ cho mẹ…” Anh nuốt khan, sự hối hận vặn xoắn trong lồng ngực. “Tất cả… tất cả hãy để anh lo. Anh sẽ làm tất cả để mẹ yên nghỉ. Anh hứa. Anh sẽ không để em phải động tay vào bất cứ điều gì.”
Anh biết, những lời này không đủ để xóa đi `Cái tát của người chồng`, không đủ để mang Mẹ của Người vợ trở về. Anh thấy rõ vẻ mặt mẹ mình hiện lên, ánh mắt đầy thất vọng và đau đớn ngay trước khi anh ra tay. Sự hối hận như hàng ngàn mũi kim châm vào từng tế bào. Anh muốn làm điều gì đó, bất cứ điều gì, để chứng minh sự ăn năn của mình, dù biết nó là vô ích. Anh nắm chặt tay Người vợ, cảm nhận sự run rẩy bất lực của cô.
Người vợ không nói một lời. Mắt cô nhìn vô định vào bức tường trắng, như thể cô đang nhìn xuyên qua nó, về một nơi nào đó rất xa, nơi không có sự đau khổ, không có sự phản bội. Cô biết anh đang cố gắng, nhưng nỗi đau quá lớn, sự tổn thương quá sâu, không thể được xoa dịu chỉ bằng vài lời nói hay hành động chuộc lỗi. Cô không biết mình có thể tha thứ cho anh không. Điều duy nhất cô biết lúc này là một khoảng trống lạnh lẽo, vĩnh viễn trong tim cô, nơi Mẹ của người vợ từng ngự trị.
Người vợ và Người chồng không rõ đã di chuyển đến `Quê của mẹ người vợ và họ hàng` từ khi nào, hay bằng cách nào. Mọi thứ như một giấc mơ, một cơn ác mộng kéo dài. Thời gian và không gian dường như hòa lẫn vào một khối đặc quánh, nặng nề của sự mất mát.
Tang lễ diễn ra tại một căn nhà nhỏ ấm cúng giờ đây tràn ngập mùi hương trầm lạnh lẽo. Không khí đặc quánh sự u buồn và tang thương, bao trùm lên từng góc nhà, từng gương mặt. Tiếng khóc thút thít, những tiếng thở dài nặng nề của `Họ hàng dưới quê` vang lên ngắt quãng, như những nhát dao cứa vào không gian yên tĩnh.
Người vợ đứng sững sờ bên linh cữu Mẹ của mình. Gương mặt cô phờ phạc, đôi mắt trũng sâu, vô hồn nhìn vào hư không, không một giọt lệ nào rơi ra được nữa. Nước mắt đã cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ. Bàn tay cô siết chặt vào vạt áo, cố gắng bám víu vào chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại từ Mẹ của người vợ.
Người chồng đứng cạnh Người vợ, nhưng khoảng cách giữa họ lúc này không chỉ là vài centimet mà là cả một vực sâu không thể nào lấp đầy. Anh cũng phờ phạc không kém, đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt đầy sự hối hận và tuyệt vọng. Anh muốn đưa tay ôm lấy Người vợ, muốn an ủi, nhưng một sức mạnh vô hình nào đó đã đóng băng mọi cử động của anh. Anh biết, bất cứ lời nói nào lúc này cũng trở nên vô nghĩa, thậm chí còn khiến cô thêm đau đớn.
Không lời thoại nào được thốt ra giữa họ. Chỉ có tiếng nấc nghẹn của `Họ hàng dưới quê` vang lên, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm buồn của các sư thầy. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy đôi vợ chồng, nặng nề hơn cả tiếng khóc. Nỗi đau thương tột cùng, một cảm giác trống rỗng lớn đến mức có thể nuốt chửng tất cả, bao trùm lên từng ngóc ngách tâm hồn họ. Người vợ cảm thấy mình như một vỏ rỗng, không còn gì bên trong. Cô không biết mình là ai, cô sẽ đi về đâu khi Mẹ của người vợ đã không còn. Cô nhìn di ảnh Mẹ, ánh mắt Mẹ vẫn hiền từ như ngày nào, nhưng giờ đây, Mẹ đã mãi mãi đi xa. Người chồng cảm nhận rõ sự xa cách lạnh lẽo từ Người vợ, như một lời kết án không lời, vĩnh viễn. Anh biết, cuộc đời anh đã thay đổi mãi mãi, và có lẽ, anh sẽ không bao giờ có thể chuộc lại lỗi lầm này.
Vài tuần sau, họ trở về Nhà riêng của vợ chồng. Căn nhà, từng tràn ngập tiếng cười và hơi ấm, giờ đây lại im ắng đến lạ thường. Mỗi tiếng động nhỏ cũng như bị nuốt chửng vào không gian đặc quánh, nặng nề. Mối quan hệ giữa Người vợ và Người chồng cũng giống như căn nhà này: trống rỗng và lạnh lẽo. Họ sống cùng dưới một mái nhà nhưng dường như đang tồn tại ở hai thế giới song song.
Người vợ vẫn chìm trong nỗi đau mất mát. Đôi mắt cô vẫn vô hồn, không phản chiếu bất kỳ tia sáng nào. Cô đi lại trong nhà như một cái bóng, thực hiện các công việc thường ngày một cách máy móc, không cảm xúc.
Người chồng quan sát Người vợ từ xa, nỗi hối hận gặm nhấm tâm can anh từng giây phút. Anh muốn nói, muốn làm điều gì đó để xoa dịu nỗi đau của cô, nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại ở cổ họng. Khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng rộng lớn.
Một buổi tối, khi họ ngồi đối diện nhau trong im lặng bên bàn ăn, Người chồng hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy trái tim mình thắt lại, nhưng anh biết mình không thể cứ mãi im lặng như vậy.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hối lỗi)
Anh biết em vẫn còn giận anh… Anh biết mình đã gây ra lỗi lầm không thể tha thứ.
Người vợ không đáp. Ánh mắt cô vẫn nhìn vào khoảng không, nhưng khóe môi cô khẽ run rẩy, như thể đang cố gắng kìm nén một thứ cảm xúc nào đó. Cô vẫn không hề quay đầu lại, vẫn không một lời phản ứng. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Người chồng cảm thấy một làn sóng tuyệt vọng dâng trào. Anh biết, cái tát năm xưa không chỉ đánh vào má Người vợ, mà còn xé nát mối quan hệ của họ, và có lẽ, đã vĩnh viễn đóng sập cánh cửa hàn gắn. Nỗi buồn dai dẳng, kéo lê qua từng ngày, từng giờ, trở thành hiện thực mới mà cả hai phải đối mặt. Họ mắc kẹt trong một nhà tù của sự im lặng và đau khổ, không lối thoát.
Người vợ vẫn không quay đầu lại. Nỗi tuyệt vọng của Người chồng không phải là thứ duy nhất hiện hữu trong căn nhà đó; nỗi trống rỗng và hụt hẫng của Người vợ còn lớn hơn gấp bội. Cô lặng lẽ đứng dậy khỏi bàn ăn, bước từng bước nặng nề về phía phòng thờ.
Ánh nến lung linh trên bàn thờ hắt những vệt sáng vàng vọt lên di ảnh của Mẹ của người vợ. Đôi mắt Người vợ đờ đẫn nhìn vào gương mặt hiền từ trong khung ảnh, nhưng tâm trí cô lại đang quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Mẹ đã ra đi một cách oan ức, mang theo nỗi đau và sự tổn thương từ hành động bạo lực của Người chồng. Liệu ở thế giới bên kia, mẹ có cảm thấy bình yên không? Và liệu, mẹ có thể tha thứ cho Người chồng vì tất cả những gì anh ta đã gây ra, không chỉ cho cô mà còn cho chính cuộc đời mẹ?
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Người vợ, nhưng không rơi xuống. Cô đã khóc quá nhiều, giờ đây, nước mắt dường như cũng đã cạn khô. Trong sâu thẳm trái tim, cô cảm nhận rõ ràng vết rách không thể hàn gắn. Cô tự hỏi bản thân: “Liệu tôi có thể tha thứ cho anh ta không?”. Mỗi khi cố gắng nghĩ đến việc tha thứ, hình ảnh Người chồng giáng `Cái tát của người chồng` vào mặt cô, cùng với `Tiếng họ hàng khóc òa báo tin` về cái chết của mẹ, lại hiện lên rõ mồn một, găm vào tâm trí cô như những mũi kim sắc nhọn.
Cuộc hôn nhân này có thể tiếp tục bằng cách nào đây? Tình yêu đã chết, niềm tin đã tan vỡ, chỉ còn lại sự đau đớn và hối hận. `Người vợ` đứng đó, bất động, cả thế giới như ngừng lại quanh cô. “Liệu vết sẹo này có bao giờ lành lại?” – câu hỏi đó day dứt trong tâm trí cô, một câu hỏi không lời đáp, một nỗi ám ảnh dai dẳng về một tương lai vô định.
Thời gian trôi qua, nhưng không mang theo sự chữa lành. Căn nhà vẫn chìm trong sự im lặng đáng sợ, nơi mỗi góc nhỏ đều phảng phất hình bóng của sự mất mát và những vết thương lòng. `Người vợ` và `Người chồng` vẫn sống chung một mái nhà, nhưng khoảng cách giữa họ lại rộng hơn bất kỳ đại dương nào. `Cái tát của người chồng` không chỉ là một hành động bạo lực nhất thời, nó đã trở thành một biểu tượng, một vết cắt sâu hoắm vào tận cùng của mối quan hệ, khiến mọi nỗ lực hàn gắn trở nên vô vọng. Di ảnh Mẹ của người vợ trên bàn thờ như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về hậu quả của sự nóng giận và thiếu kiểm soát. Không ai biết được liệu có một ngày nào đó, ánh nắng của sự tha thứ và bình yên có thể xuyên qua những tầng mây u ám đang bao trùm cuộc đời họ hay không. Chỉ có thời gian mới có thể trả lời, nhưng liệu thời gian có đủ để xoa dịu một vết thương quá lớn như thế này?

