“Cứ đến 4 giờ sáng, khi trời còn mờ sương và làng quê chìm trong tĩnh lặng, bà Năm lại giật mình tỉnh giấc vì tiếng sột soạt từ bờ chuối sau nhà. Tiếng động không lớn, nhưng đủ để khiến bà, cảm thấy bất an. Nó giống như tiếng lá khô bị giẫm lên, hay có ai đó đang lặng lẽ kéo một thứ gì nặng nhọc qua đám cây um tùm. Lần nào bà cũng bật dậy, cầm cây đèn pin cũ kỹ, rón rén bước ra kiểm tra. Nhưng lạ thay, bờ chuối vẫn im lìm, không một dấu vết. Không dấu chân, không cành gãy, không gì cả. Chỉ có gió nhẹ lùa qua, khiến lá chuối đung đưa như trêu ngươi.
Bà Năm kể chuyện này với hàng xóm, nhưng ai cũng bảo bà tưởng tượng. “Già rồi, tai ù, nghe nhầm thôi,” ông Ba hàng xóm phẩy tay. Có người còn đùa, “Chắc là con ch;;ồn hay con cá;o mò xuống ăn trộm chuối đấy!” Bà Năm cười xòa, nhưng trong lòng vẫn không yên. Tiếng sột soạt ấy cứ đều đặn như đồng hồ, không lệch một ngày.
Cho đến một đêm, khi trời lạnh hơn thường lệ, bà Năm lại nghe tiếng động quen thuộc. Nhưng lần này, xen lẫn trong tiếng sột soạt là tiếng ch;im lợ:n kêu. Không phải một tiếng, mà liên tục như thể chúng đang báo điều gì chẳng lành. Không thể chịu nổi, bà Năm quyết định phải tìm hiểu cho ra lẽ. Bà không cầm đèn pin như mọi khi, sợ ánh sáng làm “thứ đó” trốn mất. Thay vào đó, bà lặng lẽ mở cửa sổ, nấp sau tấm rèm mỏng, và bật chiếc đèn ngoài sân – thứ đèn bà lắp để đuổi lũ chuột đồng. Ánh sáng vàng vọt hắt xuống bờ chuối, soi rõ từng tàu lá.
Ban đầu, chẳng có gì. Chỉ có lá chuối đung đưa và tiếng chim lợn vẫn kêu đâu đó trong bóng tối. Nhưng rồi, bà nhận ra một bóng người – nhỏ nhắn, lầm lũi, đang cúi xuống gốc chuối. Không phải một, mà là hai người! Họ mặc đồ tối màu, gần như hòa vào bóng đêm, tay cầm cuốc nhỏ, đang đào đất. Tiếng sột soạt chính là âm thanh của đất đá bị xới lên, bị kéo qua lá khô. Bà Năm sững sờ, không dám tin vào mắt mình. Ai lại ra đây đào bới giữa đêm khuya? Trộm chuối ư? Hay… có gì m:ờ á;m hơn?
Bà định lên tiếng nhưng đúng lúc ấy, một trong hai người đứng thẳng dậy, để lộ khuôn
mặt dưới ánh đèn. Bà Năm gần như thét lên, nhưng vội lấy tay bịt miệng… 👇👇👇👇”
“nín thở, vội vàng lùi lại, nép sát vào tường nhà. Trái tim bà đập loạn xạ trong lồng ngực như muốn nhảy ph;ăng ra ngoài. Ánh đèn vàng hắt ra từ chiếc đèn sân bà vẫn bật soi rõ mồn một khuôn mặt lấm lem đất của một trong hai kẻ đào bới. Không thể nào! Bà dụi mắt, nhìn lại, nhưng vẫn không tin vào điều trước mắt mình. Người đang tay cầm cuốc nhỏ, lầm lũi đào đất dưới gốc chuối nhà bà vào lúc 4 giờ sáng giữa đêm khuya thanh vắng kia… chính là [Tên người quen]!
Bàng hoàng, sợ hãi tột độ. Toàn thân bà run lên bần bật. [Tên người quen]! Sao lại có thể là [Tên người quen] được? Người bà vẫn thường gặp gỡ, nói chuyện hằng ngày, người dường như chẳng liên quan gì đến những bí ẩn và bất an mà bà cảm nhận bấy lâu nay. Họng bà nghẹn ứ, không sao phát ra tiếng. Bà chỉ có thể bám chặt vào bức tường lạnh lẽo, dõi theo bóng dáng quen thuộc đang cắm cúi làm cái việc m:ờ á;m ấy. Kẻ còn lại vẫn quay lưng, không để lộ mặt, nhưng sự hiện diện của [Tên người quen] đã đủ để khiến thế giới của Bà Năm như sụp đổ. Bà không biết họ đang tìm gì, chôn gì, hay kéo thứ gì đi, chỉ biết rằng cảnh tượng này còn đáng sợ hơn bất cứ lời đồn đại hay sự tưởng tượng nào của bà. Bà nép mình trong bóng tối, cố gắng hít thở thật khẽ, sợ chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ khiến họ phát hiện ra bà. Họ vẫn miệt mài đào bới, hoàn toàn không hay biết có một đôi mắt già nua đang chứng kiến tất cả, với nỗi kinh hoàng dâng lên đến đỉnh điểm.”
“Toàn thân Bà Năm vẫn run lên, nhưng bà cố gắng giữ im lặng tuyệt đối. Ánh đèn sân mờ ảo hắt ra, đủ để bà thấy rõ hình ảnh kinh hoàng kia. Hai bóng người, mặc đồ tối màu, lầm lũi cắm cúi bên gốc chuối. Một người, chính là Người quen, vẫn đang dùng chiếc cuốc nhỏ đào đất một cách vội vã. Người còn lại đứng chếch bên cạnh, thỉnh thoảng cúi xuống, dường như đang kiểm tra cái gì đó, hoặc đang đưa cho Người quen thứ gì đó.
Tiếng “”cộp… cộp…”” đều đều, lạnh lẽo của lưỡi cuốc va vào đất vang vọng trong đêm vắng, nghe rợn người. Thỉnh thoảng, hai bóng người lại dừng lại, ghé sát vào nhau, thì thầm trao đổi. Bà Năm cố căng tai nghe, nhưng chỉ nghe thấy những âm thanh rất nhỏ, không phân biệt được lời nào. Họ nói gì? Bàn bạc chuyện gì? Đang tìm kiếm hay đang chôn giấu thứ gì? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Bà Năm, khiến nỗi sợ hãi ban nãy càng thêm tột độ. Bà nín thở, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng đang diễn ra. Cả hai vẫn không ngừng tay, dường như không hề hay biết về sự hiện diện của bà, về ánh mắt già nua đang âm thầm dõi theo từ trong bóng tối. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, tiếng cuốc vẫn đục khoét màn đêm, báo hiệu một bí mật khủng khiếp đang dần được hé mở dưới gốc chuối sau nhà bà.”
“Hai bóng người vẫn cắm cúi, tiếng cuốc “”cộp… cộp”” vẫn vang lên đều đều. Bà Năm nín thở, tay bấu chặt vào khung cửa sổ, cảm giác như tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Mỗi nhát cuốc đều như khoét sâu vào sự yên bình giả tạo của đêm.
Rồi đột ngột, Người quen dừng tay. Hắn khom lưng xuống, đưa tay thò sâu vào cái hố vừa đào. Kẻ còn lại lập tức di chuyển tới gần, cũng cúi xuống, dường như đang nhìn hoặc phụ giúp. Bà Năm thấy rõ cử động của họ. Bàn tay của Người quen nâng lên một vật gì đó từ dưới đất. Trông nó khá nặng nề và có vẻ được bọc trong vải hoặc vật liệu gì đó tối màu.
Kẻ còn lại nhanh chóng phụ giúp, họ cùng nhau cẩn thận nâng vật đó lên khỏi hố. Rồi họ bắt đầu gói ghém nó kỹ lưỡng hơn, dường như dùng thêm vải hoặc bạt để bọc bên ngoài. Bà Năm thấy họ cúi sát xuống, động tác tỉ mỉ, cố gắng che đậy thứ vừa tìm thấy.
Khi hoàn tất việc gói ghém, hai người bắt đầu kéo vật đó đi. Tiếng “”sột soạt… sột soạt”” khô khốc, ma quái lại vang lên, cắt qua sự tĩnh mịch của màn đêm, còn ghê rợn hơn cả tiếng cuốc. Bà Năm nhìn theo bóng họ lầm lũi kéo vật nặng ra xa gốc chuối, hướng về phía cuối vườn. Sự tò mò trong bà dâng lên tột độ, lấn át cả nỗi sợ ban nãy. Họ vừa lấy thứ gì từ dưới đất? Một kho báu? Hay… một thi thể? Hàng ngàn câu hỏi lại bủa vây tâm trí già nua, khiến bà Năm đứng ngồi không yên, sự lo lắng ngày càng lớn dần.”
“Hai bóng người lầm lũi đứng dậy từ chỗ cái hố vừa đào. Họ dùng cuốc nhỏ và cả chân để vội vã lấp đất lại một cách qua loa, những nhát cuốc chỉ hời hợt gạt đất vào hố, không hề san phẳng hay che đậy kỹ lưỡng. Xong xuôi, họ không chần chừ giây phút nào, lập tức quay lưng lại với gốc chuối, lầm lũi đi về phía cuối vườn, nơi bóng tối đặc quánh nhất. Dáng vẻ của họ vội vã và khuất nhanh vào màn đêm, không để lại chút tiếng động thừa thãi nào ngoài tiếng “”sột soạt”” rất khẽ từ đôi chân họ lướt qua đám lá khô.
Rồi mọi âm thanh đều tắt hẳn. Sự im lặng đáng sợ của đêm khuya bao trùm lại mảnh vườn sau nhà Bà Năm.
Bà Năm vẫn đứng như trời trồng sau tấm rèm cửa sổ, mắt căng thẳng nhìn chằm chằm vào khoảng tối mịt mùng nơi hai bóng người vừa biến mất. Lồng ngực bà nén chặt, không dám thở mạnh một hơi nào. Chỉ khi sự im lặng thật sự ngự trị trở lại, khi bà chắc chắn không còn nghe thấy bất cứ tiếng động gì nữa, bà mới dám khẽ thở phào nhẹ nhõm, một luồng khí nóng thoát ra khỏi phổi. Nhưng nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng vẫn còn nguyên vẹn, bám riết lấy tâm trí già nua. Họ là ai? Thứ họ lấy đi là gì? Và tại sao lại đào bới ở mảnh vườn nhà bà vào giờ này? Hàng loạt câu hỏi không lời đáp khiến bà Năm đứng chết trân, đêm dài càng trở nên thăm thẳm và đáng sợ hơn bao giờ hết.”
“Bà Năm đứng chết trân ở cửa sổ một lúc lâu nữa, thời gian trôi qua như vô tận trong nỗi sợ hãi tột cùng. Bà đợi mãi, đợi cho đến khi màn đêm đặc quánh bắt đầu nhạt dần ở phía chân trời, báo hiệu bình minh sắp đến. Những tia sáng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua rèm cửa, xua đi phần nào bóng tối, nhưng không xua đi được cái lạnh lẽo đang đóng băng trong lòng bà.
Lồng ngực vẫn còn thắt lại, nhưng sự tò mò và khao khát muốn biết rõ chuyện gì đã xảy ra đã lấn át đi phần nào nỗi sợ. Run rẩy, bà Năm khẽ hé cửa sau nhà. Cây đèn pin cũ kỹ vẫn nằm trên bàn nhỏ cạnh cửa, bà vơ lấy nó, bàn tay run đến nỗi suýt đánh rơi. Ánh sáng vàng vọt, leo lét từ chiếc đèn pin chiếu xuống sàn nhà ẩm thấp.
Bà Năm hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước ra ngoài. Không khí lạnh ẩm của buổi sớm mai táp vào mặt, khiến bà rùng mình. Bà từ từ tiến về phía bờ chuối sau nhà, nơi bà vừa nhìn thấy hai bóng người bí ẩn kia đào bới. Ánh đèn pin loạng choạng lia xuống nền đất dưới gốc chuối.
Đúng như bà dự cảm. Đất ở đó lỏng lẻo một cách bất thường, khác hẳn với lớp đất chai cứng xung quanh. Những tàu lá chuối khô, cành cây mục bị xới tung lên, nằm vương vãi lộn xộn. Rõ ràng đây là nơi họ đã đào.
Bà Năm cúi thấp người xuống, soi đèn pin vào cái hố nông choèn. Cái hố chỉ sâu chừng vài chục centimet, trông rất tạm bợ, như thể họ chỉ vội vàng đào lên để lấy một thứ gì đó rồi lấp lại ngay lập tức.
Ánh đèn pin chiếu thẳng xuống đáy hố trống rỗng. Không còn gì ở đó cả. Chỉ có đất, đá nhỏ và rễ chuối. Nhưng chỉ cần nhìn vào cái hố ấy thôi, một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương sống bò dọc sống lưng bà Năm. Nó không phải là cái lạnh của sương sớm, mà là cái lạnh của một bí mật đen tối vừa bị phơi bày, dù chỉ là một phần rất nhỏ. Bà đứng đó, đèn pin run rẩy trong tay, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chuyện gì vừa xảy ra ở đây?”
“Bà Năm cúi sát xuống, ánh đèn pin run rẩy của bà soi rõ đáy cái hố nông choèn. Cái hố không sâu, chỉ vẻn vẹn chừng một gang tay. Bên trong chẳng có gì đáng chú ý ngoài lớp đất ẩm, vài viên đá nhỏ và chùm rễ chuối trắng bám đất.
Bà Năm run rẩy dùng mũi giày khẽ gạt gạt lớp đất tươi mới ở mép hố. Lớp đất này rõ ràng đã bị xới lên và lấp lại một cách vội vã. Rõ ràng là có ai đó đã đào bới ở chỗ này. Nhưng họ tìm cái gì? Hoặc họ chôn giấu thứ gì rồi lại đào lên? Một sự bế tắc, một mớ câu hỏi rối rắm bỗng siết chặt lấy tâm trí bà. Cái hố này, tuy trống rỗng, lại giống như một cái hố đen hút mọi suy nghĩ của bà vào trong, chỉ để lại cảm giác khó hiểu và đáng sợ. Bà đứng đó, bất động, chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và ánh đèn pin leo lét soi rọi một bí ẩn vẫn còn nằm sâu trong bóng tối.”
Bà Năm lảo đảo rời khỏi bờ chuối. Cảm giác lạnh lẽo không chỉ đến từ sương đêm mà còn thấm vào tận xương tủy bà. Cái hố rỗng đó ám ảnh bà, nhưng điều đáng sợ hơn là khuôn mặt thoáng qua trong ánh đèn pin lúc 4 giờ sáng. Khuôn mặt của một người quen. Suốt cả ngày hôm đó, bà Năm như người mất hồn. Bà ngồi thừ ra, đôi mắt nhìn vô định vào khoảng không, mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến. Tiếng sột soạt lúc nửa đêm, tiếng chim lợn ma mị, ánh đèn pin, hình ảnh hai bóng người cúi xuống đào bới, và đặc biệt là khuôn mặt đó – tất cả cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí bà như một thước phim kinh hoàng. Bà không tài nào tin được. Sao lại là người đó? Họ đã làm gì ở bờ chuối sau nhà bà vào giờ đó? Và cái hố trống rỗng kia có ý nghĩa gì? Lồng ngực bà đau thắt lại vì hàng trăm câu hỏi không lời đáp và sự ngờ vực gặm nhấm. Bà biết, mình không thể sống mãi trong sự nghi hoặc và sợ hãi này. Dù sự thật có phũ phàng, có đau đớn đến mức nào, bà cũng phải tìm hiểu cho ra nhẽ. Nhưng tiếp cận người quen kia thế nào đây? Trực tiếp hỏi? Chắc chắn họ sẽ chối cãi. Bà cần một kế hoạch khôn khéo, một cách để tiếp cận mà không khiến họ cảnh giác, để từ đó có thể vén màn bí mật kinh hoàng đang bao trùm lấy căn nhà và cuộc sống vốn bình yên của bà. Quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt mệt mỏi của bà Năm. Bà phải đối diện.
“Chiều hôm đó, bà Năm quyết định. Bà biết mình không thể chần chừ thêm được nữa. Cẩn thận chỉnh lại chiếc áo, bà bước ra khỏi nhà, hướng về phía căn nhà của người quen đó. Tim bà đập mạnh từng hồi, mỗi bước chân như nặng trịch thêm. Bà cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể khi bà tìm thấy người đó đang ngồi trước hiên nhà.
“Chào… (Tên người quen).” Bà Năm cất tiếng, giọng hơi run nhưng bà cố gắng che giấu.
Người đó ngước lên, thoáng chút ngạc nhiên. “Ồ, chào bà Năm. Bà sang chơi đó à?”
Bà Năm gượng cười. “Ừ, rảnh rỗi nên sang xem bà có nhà không, tiện hỏi thăm chút chuyện.” Bà kéo ghế ngồi xuống, cố gắng tạo không khí thân mật. Hai người nói qua nói lại vài câu chuyện phiếm về mùa màng, thời tiết. Bà Năm liên tục quan sát, để ý từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt đối phương. Mồ hôi tay bà bắt đầu túa ra. Đến lúc rồi.
“À này,” bà Năm đột nhiên lên tiếng, giọng hơi thấp xuống như đang kể một chuyện gì đó lạ. “Đêm qua tôi không ngủ được. Gần sáng nghe tiếng động gì ở sau nhà mình, ngay chỗ bờ chuối ấy. Không biết tiếng gì mà sột soạt, rồi có tiếng như ai đang… đào đất hay sao ấy. Lạ lùng ghê.”
Bà Năm nhìn thẳng vào mắt người đó. Chỉ trong tích tắc, bà thấy rõ một tia bối rối lướt qua, nhanh đến nỗi nếu không để ý kỹ sẽ không thấy. Người đó lập tức cúi mặt xuống một chút, rồi lại ngẩng lên, cười gượng gạo.
“Thế à bà? Chắc chuột bọ gì thôi ấy mà. Đêm hôm ma quỷ, bà nghe lầm không?” Lời nói ấp úng, không trôi chảy như bình thường. Bàn tay đặt trên đầu gối của người đó khẽ siết chặt lại.
Cái vẻ lúng túng đó, cái ánh mắt né tránh đó… nó đã xác nhận gần hết những gì bà Năm lo sợ. Tim bà như bị bóp nghẹt. Sự nghi ngờ trong lòng bà bỗng chốc biến thành nỗi thất vọng và cay đắng khủng khiếp. Là thật ư? Sao lại là người đó? Họ đã làm gì ở đó? Hàng trăm câu hỏi lại xoáy vào tâm trí bà, nhưng bà biết mình không thể hỏi thẳng được nữa. Sự thật đã ở rất gần, nhưng lại được che giấu bởi chính người mà bà không bao giờ ngờ tới. Buổi nói chuyện tiếp tục với những câu hỏi bâng quơ của bà Năm và những lời đáp đầy cảnh giác từ phía người quen. Bà Năm cảm thấy sự căng thẳng bao trùm, như có một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người. Bà biết, cuộc gặp này không mang lại câu trả lời, mà chỉ củng cố thêm sự nghi ngờ và ám ảnh trong lòng bà. Bà thất vọng đứng dậy, chào tạm biệt.
“Thôi, tôi về đây. Chắc tôi đa nghi quá ấy mà.” Bà Năm nói với nụ cười gượng gạo cuối cùng, ánh mắt bà thoáng buồn và đầy ẩn ý.
Người đó chỉ gật đầu, dõi theo bóng lưng bà Năm cho đến khi khuất hẳn, vẻ mặt giãn ra đôi chút nhưng vẫn còn sự căng thẳng chưa tan hết.
Còn bà Năm, bà bước đi nặng nề trên con đường làng quen thuộc. Nỗi thất vọng và sự nghi ngờ đã biến thành quyết tâm lạnh lùng. Bà phải biết. Bằng mọi giá.”
““Thật đó bà Năm,” Người quen nói, cố gắng để giọng bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt vẫn hơi né tránh. “Đêm qua tôi ngủ say như chết, chẳng nghe thấy gì sất. Giờ nghe bà kể tiếng động ở bờ chuối sau nhà, tôi còn thấy lạ ghê. Chỗ đó vắng vẻ, có ai mà ra đó làm gì giờ đấy chứ?” Họ nhún vai một cái, cố gắng tạo ra vẻ ngạc nhiên chân thật.
Bà Năm nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cố gắng gồng mình tỏ vẻ ngây thơ kia. Cái cách họ nhấn mạnh việc ngủ say, cái điệu bộ ngạc nhiên quá mức cần thiết, tất cả chỉ như một màn kịch vụng về. Bà thấy rõ sự giả tạo trong từng câu chữ, từng cử chỉ. Không có sự bối rối thoáng qua nữa, thay vào đó là một lớp vỏ bọc cứng rắn hơn, nhưng rỗng tuếch. Họ đang cố gắng che đậy.
Nỗi nghi ngờ trong lòng bà Năm không còn là mơ hồ nữa, nó đã đặc quánh lại, lạnh lẽo và chắc chắn. Chính cái sự chối quanh co và lời nói dối trắng trợn này, hơn bất cứ điều gì khác, đã xác nhận sự liên quan của họ. Họ thật sự đã ở đó. Và họ đang nói dối bà.
Một cơn đau nhói chạy qua tim Bà Năm, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thất vọng sâu sắc. Người mà bà tin tưởng, người mà bà không bao giờ ngờ tới, lại là một trong hai bóng người bí ẩn đêm qua. Họ đã đào bới cái gì? Và tại sao lại phải giấu diếm?
Bà Năm gật đầu chậm rãi, ánh mắt vẫn ghim chặt vào người đối diện, mang theo một tầng ý nghĩa mà chỉ hai người hiểu. Nụ cười gượng gạo trên môi bà không còn là để che giấu sự lo lắng, mà là sự lạnh lùng của một người đã nhìn thấu sự thật tàn khốc. Bà biết, không thể moi thêm được gì nữa bằng cách này. Cuộc nói chuyện tiếp tục chỉ càng làm lộ rõ sự căng thẳng và bức tường ngăn cách giữa họ. Bà Năm cảm thấy như mình đang ngồi đối diện với một kẻ xa lạ. Bà quyết định, không thể chậm trễ thêm một phút nào. Bà phải làm rõ chuyện này, bằng mọi giá.”
“Bà Năm biết không thể chần chừ thêm nữa. Cái gật đầu và nụ cười đầy ẩn ý kết thúc cuộc nói chuyện gượng gạo. Bà quay gót, trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: phải tự mình làm rõ mọi chuyện. Không tin vào bất kỳ lời giải thích nào từ kẻ đang nói dối mình, bà Năm đi thẳng ra phía bờ chuối sau nhà.
Mặt trời đã lên, chiếu rọi rõ mồn một cái nền đất lộn xộn. Bà Năm cúi xuống, đôi mắt tinh tường của người cả đời làm nông chăm chú quan sát. Vết đất đào xới vẫn còn mới, rõ ràng là được san lấp vội vàng. Những tàu lá chuối bị gãy ngang, cành khô bị dạt sang một bên, tất cả đều là bằng chứng của một hoạt động diễn ra trong đêm. Bà Năm lần mò từng tấc đất xung quanh, hy vọng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào bị bỏ sót. Một mẩu vải nhỏ màu tối kẹt dưới gốc chuối, một vài dấu giày mờ nhạt lẫn trong đất mềm. Bà cẩn thận ghi nhớ vị trí và hình dạng của chúng. Bà đi xa hơn một chút, kiểm tra cả khu vực lân cận, xem liệu có thứ gì bị kéo lê, để lại vệt dài hay không. Không có gì quá rõ ràng, nhưng sự xáo trộn của khu đất quanh gốc chuối là điều không thể chối cãi.
Việc tìm kiếm tại chỗ chỉ mang lại một ít manh mối, nhưng nó củng cố thêm niềm tin của Bà Năm: chuyện đêm qua là có thật, và người quen kia chắc chắn có liên quan. Kể từ khoảnh khắc đó, cuộc sống của Bà Năm bước sang một trang mới, đầy cảnh giác. Bà bắt đầu để ý kỹ lưỡng từng hành động, từng cử chỉ của người quen đó trong những ngày tiếp theo. Từ cách họ đi lại trong làng, cách họ nói chuyện với người khác, cho đến những chuyến đi vắng bất thường (nếu có). Bà Năm quan sát từ xa, ánh mắt sắc sảo không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào, giống như một thợ săn đang theo dõi con mồi. Mỗi lần nhìn thấy họ, nỗi nghi ngờ và cảm giác bị phản bội lại trào dâng. Bà biết, cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là tìm ra sự thật về cái hố ở bờ chuối, mà còn là cuộc đối đầu với một người mà bà đã từng tin tưởng. Bà Năm quyết tâm, dù phải mất bao lâu đi chăng nữa, bà sẽ tự mình tìm ra lời giải thích cho tất cả. Sự cảnh giác cao độ trở thành tấm màn bao phủ cuộc sống của bà Năm, biến những ngày bình yên ở làng quê trở nên căng thẳng và đầy rẫy những câu hỏi chưa có lời đáp.”
“Bà Năm không bỏ sót một chi tiết nào. Sau khi quan sát những dấu vết lớn như nền đất bị xới hay cành cây gãy, bà bắt đầu chú ý đến những thứ nhỏ hơn. Đôi mắt bà dán chặt xuống nền đất lẫn lá khô xung quanh gốc chuối, cẩn thận lật từng chiếc lá, kiểm tra từng ngóc ngách. Tia nắng mặt trời buổi sớm chiếu xiên qua kẽ lá, len lỏi xuống mặt đất. Khi bà lật một vốc lá khô dày cộp cách gốc chuối chừng vài mét, một vật gì đó nhỏ xíu bỗng lấp lánh dưới ánh nắng. Ánh sáng phản chiếu vào mắt bà, khiến bà khựng lại.
Với bàn tay run run, bà Năm cẩn thận gạt đám lá còn lại sang một bên và cúi xuống nhặt vật lấp lánh ấy lên. Đó là một chiếc khuy áo, nhỏ bằng đầu ngón tay cái, được làm bằng đồng và có một hoa văn khắc đặc biệt mà bà nhớ rất rõ. Hoa văn đó không phổ biến, nó là một họa tiết mà bà đã nhìn thấy rất nhiều lần trên chiếc áo cũ của… của người quen đó. Chiếc áo mà ông ta thường mặc khi làm những công việc nặng nhọc ngoài vườn hay đi đâu xa.
Cầm chiếc khuy áo lạnh lẽo trong lòng bàn tay, cả thế giới như sụp đổ dưới chân Bà Năm. Không còn là nghi ngờ nữa. Đây là bằng chứng cụ thể, không thể chối cãi. Chiếc khuy áo này, rơi ra tại chính cái hố đất bị xới tung, vào cái đêm mà bà nghe thấy tiếng đào bới và nhận ra khuôn mặt quen thuộc trong ánh đèn pin. Nỗi đau lòng, sự phản bội và cú sốc quá lớn ập đến cùng một lúc, khiến bà Năm không đứng vững. Bà lảo đảo, suýt ngã xuống nền đất lạnh. Cái cảm giác thân thuộc từ chiếc khuy đồng nhỏ bé giờ đây trở thành mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim bà. Người bà tin tưởng, người hàng ngày vẫn nói chuyện cười đùa với bà, chính là một trong những kẻ đã gây ra chuyện kinh hoàng đó.”
“Bà Năm đứng thẳng dậy, siết chặt chiếc khuy đồng trong tay. Cơn choáng váng ban nãy tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt. Bà không thể ở đây thêm một giây nào nữa. Bằng chứng đã quá rõ ràng, không còn gì để nghi ngờ hay tự trấn an bản thân. Bà Năm lao nhanh về nhà, không để ý đến những bước chân loạng choạng. Bà chỉ muốn đối mặt, muốn hỏi thẳng người đó tại sao lại làm vậy.
Bà Năm đi như chạy đến nhà Người quen, cách đó không xa trong làng. Trời đã sáng rõ. Ánh nắng vàng rải khắp con đường đất quen thuộc, nhưng trong mắt Bà Năm giờ đây chỉ là một màu xám xịt. Bà không còn giữ sự dè dặt hay ngại ngùng thường ngày. Lần này, nỗi đau và sự phẫn nộ lấn át tất cả.
Đến trước cửa nhà Người quen, bà Năm không gõ mà đẩy thẳng cánh cổng gỗ mục. Tiếng kẽo kẹt vang lên khô khốc. Người quen đang ngồi uống nước ngoài hiên, giật mình quay lại. Vừa nhìn thấy Bà Năm, nụ cười chào hỏi thường trực trên môi ông ta lập tức tắt ngấm.
“”Ông… ông Năm đấy à?”” Người quen lắp bắp, ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên.
Bà Năm không trả lời, bà tiến thẳng tới trước mặt ông ta, khuôn mặt đỏ bừng vì giận. Bà đưa bàn tay ra, lòng bàn tay mở rộng, để lộ chiếc khuy đồng nhỏ lấp lánh dưới ánh sáng ban mai.
“”Đây là cái gì?”” Giọng Bà Năm run lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì căm tức. “”Nói đi! Tại sao cái này lại nằm ở gốc chuối nhà tôi đêm qua?””
Ánh mắt Người quen dán chặt vào chiếc khuy áo. Sắc mặt ông ta lập tức tái mét, không còn một giọt máu. Nụ cười tắt hẳn, thay vào đó là vẻ kinh hoàng và bối rối tột độ. Ông ta nhìn chiếc khuy, rồi nhìn Bà Năm, rồi lại nhìn chiếc khuy, miệng hé mở định nói gì đó nhưng không thành lời. Bàn tay cầm chén nước run rẩy, suýt làm rơi. Toàn thân Người quen như bị đóng băng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Vẻ sợ hãi và bối rối lộ rõ mồn một trên khuôn mặt già nua quen thuộc, khiến Bà Năm càng thêm căm giận.”
“Ánh mắt Người quen dán chặt vào chiếc khuy áo. Sắc mặt ông ta lập tức tái mét, không còn một giọt máu. Nụ cười tắt hẳn, thay vào đó là vẻ kinh hoàng và bối rối tột độ. Ông ta nhìn chiếc khuy, rồi nhìn Bà Năm, rồi lại nhìn chiếc khuy, miệng hé mở định nói gì đó nhưng không thành lời. Bàn tay cầm chén nước run rẩy, suýt làm rơi. Toàn thân Người quen như bị đóng băng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Vẻ sợ hãi và bối rối lộ rõ mồn một trên khuôn mặt già nua quen thuộc, khiến Bà Năm càng thêm căm giận.
“”Tại sao?”” Bà Năm gằn giọng, tiến thêm một bước, ép sát ông ta. “”Ông nói đi! Ông đào gì dưới gốc chuối nhà tôi lúc 4 giờ sáng đêm qua? Cái khuy áo của ông rơi ra lúc ông đào bới đúng không? Đừng chối nữa! Tôi nhìn thấy hết!””
Người quen vẫn im lặng, chỉ lắc đầu yếu ớt, đôi mắt ngấn nước. Cái lắc đầu không phải phủ nhận hành động, mà như một sự tuyệt vọng. Ông ta từ từ hạ tay xuống, chiếc chén đặt mạnh xuống bàn khiến nước bắn ra ngoài. Rồi ông ta gục đầu, hai tay ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.
Bà Năm đứng nhìn, sự giận dữ vẫn còn đó, nhưng xen vào là một chút hoang mang. Ông ta không chối cãi. Ông ta đang khóc. Điều gì khiến một người đàn ông như ông ta lại bật khóc nức nở như vậy?
“”Nói đi!”” Bà Năm dịu giọng hơn một chút, nhưng vẫn đầy kiên quyết. “”Ông làm gì ở đó? Đồ của tôi? Hay… hay là cái gì khác?””
Người quen từ từ bỏ tay ra khỏi mặt, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, ánh mắt đầy đau đớn và sám hối nhìn Bà Năm.
“”Tôi… tôi xin lỗi bà Năm… Tôi… đúng là tôi… và… và người kia nữa…”” Giọng ông ta run rẩy, đứt quãng. “”Cái khuy áo… nó rơi ra thật…””
Ông ta hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. Nước mắt vẫn chảy dài trên gò má hằn sâu nếp nhăn.
“”Chúng tôi… chúng tôi không trộm cắp gì hết, bà Năm ơi…”” Ông ta nói, giọng chùng xuống, đầy vẻ tuyệt vọng. “”Chúng tôi… chúng tôi chỉ… chỉ đi giải quyết chuyện cũ… Một bí mật… một bí mật đau lòng đã chôn vùi dưới gốc chuối đó suốt hai mươi năm rồi…””
Ông ta ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Bà Năm. Ánh mắt ấy chứa đựng nỗi kinh hoàng, sự hối hận và một nỗi đau âm ỉ mà Bà Năm chưa từng thấy.
“”Chúng tôi đào lên… không phải để lấy đi… mà là để… để kiểm tra… để xử lý cái thứ chết tiệt đó…”” Người quen nghẹn lại, lấy tay lau nước mắt. “”Thứ mà đáng lẽ ra không bao giờ nên nằm ở đó… Thứ đã ám ảnh cuộc đời tôi… và cả… cả gia đình bà nữa, bà Năm à…””
Lời nói của Người quen như một nhát dao cứa vào tim Bà Năm. Kinh hoàng? Bí mật? Ám ảnh gia đình bà? Cơn giận dữ ban nãy hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Điều gì còn đáng sợ hơn cả một vụ trộm vặt dưới gốc chuối? Điều gì có thể khiến một người đàn ông già khóc nức nở và thú nhận một bí mật ‘kinh hoàng và đau lòng’ liên quan đến cả gia đình bà?”
“Bà Năm đứng sững, trái tim như ngừng đập. Cái lạnh chạy dọc sống lưng không phải vì gió đêm hay sương khuya, mà là vì lời thú nhận khủng khiếp kia. Một bí mật chôn vùi hai mươi năm? Liên quan đến gia đình bà?
“”Nói rõ ràng ra! Ông chôn cái gì? Cùng với… với ai? Sao lại liên quan đến gia đình tôi?”” Bà Năm siết chặt tay, cố giữ cho giọng nói không lạc đi vì sợ hãi và bàng hoàng.
Người quen ngước nhìn Bà Năm, ánh mắt vẫn còn vương nỗi đau và sự run rẩy. Ông ta nuốt nước bọt, khó khăn lắm mới thốt nên lời.
“”Thứ chúng tôi chôn… không phải tiền bạc hay vàng ngọc gì đâu bà Năm ơi… Nó là… là cái thứ đã gây ra bao nhiêu khổ đau… Cái thứ mà chúng tôi đã cố gắng vùi lấp đi…””
Ông ta dừng lại, như thể muốn lấy hết can đảm để nói ra. Nước mắt lại chảy xuống.
“”Nó là… tang vật, bà Năm ạ… Tang vật của… của một vụ tai nạn… Hai mươi năm trước… Cái đêm… cái đêm mà con gái bà…””
Mặt Bà Năm tái nhợt. Con gái bà? Chuyện gì xảy ra với con gái bà hai mươi năm trước? Vụ tai nạn nào?
“”Ai? Cùng với ai?”” Bà Năm gần như hét lên, giọng nói run rẩy.
Người quen cúi gằm mặt. “”Là… là tôi… và… và ông ấy…””
Ông ta ngập ngừng, dường như sợ hãi khi phải nói ra cái tên thứ hai. Bà Năm nhìn ông ta chằm chằm, lòng nóng như lửa đốt.
“”Ông ấy? Ai?””
“”Ông ấy… Ông Sáu…”” Người quen thì thầm, giọng nhỏ dần như sợ ai đó nghe thấy. “”Ông ấy… là người lái xe đêm đó…””
Bà Năm lảo đảo lùi lại một bước. Ông Sáu? Hàng xóm cũ của bà, người đã chuyển đi từ lâu? Người mà bà luôn nghĩ là hiền lành, chất phác? Sao lại là ông ta? Và liên quan gì đến con gái bà?
“”Chúng tôi… Chúng tôi đã chôn cái thứ đó ở gốc chuối… vì đó là chỗ tối nhất, kín đáo nhất đêm ấy… Gần hiện trường nhất… Chúng tôi sợ quá… không biết làm gì khác ngoài việc phi tang nó đi…”” Người quen nói tiếp, giọng đầy tuyệt vọng. “”Chúng tôi cứ nghĩ… cứ nghĩ chôn đi thì mọi chuyện sẽ kết thúc… Ai ngờ… nó cứ ám ảnh chúng tôi suốt bao nhiêu năm… Ám ảnh đến mức đêm qua… đêm qua chúng tôi lại phải quay lại đó… để… để kiểm tra… để chắc chắn nó vẫn còn ở đó… hay liệu nó đã bị ai phát hiện chưa…””
Ông ta nhìn Bà Năm với ánh mắt cầu xin. “”Thật đấy bà Năm… Chúng tôi không có ý xấu… Chỉ là quá sợ hãi… Sợ bí mật này bị lộ ra…””
Bí mật. Tai nạn. Tang vật. Con gái Bà Năm. Tất cả những mảnh ghép kinh hoàng này xoáy vào tâm trí Bà Năm, tạo nên một bức tranh đen tối mà bà chưa từng dám tưởng tượng. Điều gì đã xảy ra đêm đó? Tang vật là thứ gì? Và bí mật đó đã ám ảnh gia đình bà như thế nào? Toàn thân Bà Năm run lên bần bật, không phải vì giận dữ nữa, mà vì một nỗi sợ hãi tột cùng, lạnh lẽo hơn cả cái chết.”
“Bà Năm lảo đảo lùi lại một bước. Ông Sáu? Hàng xóm cũ của bà, người đã chuyển đi từ lâu? Người mà bà luôn nghĩ là hiền lành, chất phác? Sao lại là ông ta? Và liên quan gì đến con gái bà?
“”Chúng tôi… Chúng tôi đã chôn cái thứ đó ở gốc chuối… vì đó là chỗ tối nhất, kín đáo nhất đêm ấy… Gần hiện trường nhất… Chúng tôi sợ quá… không biết làm gì khác ngoài việc phi tang nó đi…”” Người quen nói tiếp, giọng đầy tuyệt vọng. “”Chúng tôi cứ nghĩ… cứ nghĩ chôn đi thì mọi chuyện sẽ kết thúc… Ai ngờ… nó cứ ám ảnh chúng tôi suốt bao nhiêu năm… Ám ảnh đến mức đêm qua… đêm qua chúng tôi lại phải quay lại đó… để… để kiểm tra… để chắc chắn nó vẫn còn ở đó… hay liệu nó đã bị ai phát hiện chưa…””
Ông ta nhìn Bà Năm với ánh mắt cầu xin. “”Thật đấy bà Năm… Chúng tôi không có ý xấu… Chỉ là quá sợ hãi… Sợ bí mật này bị lộ ra…””
Bí mật. Tai nạn. Tang vật. Con gái Bà Năm. Tất cả những mảnh ghép kinh hoàng này xoáy vào tâm trí Bà Năm, tạo nên một bức tranh đen tối mà bà chưa từng dám tưởng tượng. Điều gì đã xảy ra đêm đó? Tang vật là thứ gì? Và bí mật đó đã ám ảnh gia đình bà như thế nào? Toàn thân Bà Năm run lên bần bật, không phải vì giận dữ nữa, mà vì một nỗi sợ hãi tột cùng, lạnh lẽo hơn cả cái chết.
Giữa cơn bàng hoàng, những âm thanh kỳ lạ đêm qua đột ngột hiện về trong đầu bà, rõ mồn một. Tiếng sột soạt lén lút… tiếng cuốc đất thô bạo… tiếng vật nặng bị kéo lê… Tất cả những âm thanh rất thực, nhưng chỉ có một âm thanh cứ ám ảnh bà dai dẳng hơn cả.
Tiếng chim lợn.
Cái đêm đen đặc, cái đêm bà nghe thấy tiếng động từ phía bờ chuối sau nhà, cái âm thanh rợn người ấy đã xé tan màn đêm. Tiếng chim lợn kêu thảm thiết, ré lên như một lời ai oán, một lời cảnh báo. Lúc ấy, bà chỉ nghĩ đơn giản là chim kêu, là điềm gở theo quan niệm dân gian. Nhưng giờ đây…
Mắt Bà Năm mở to. Cái lạnh chạy dọc sống lưng giờ đây không chỉ là sợ hãi, mà còn là một sự rùng mình thấu xương vì nhận ra ý nghĩa khác. Tiếng chim lợn… Tiếng chim lợn kêu đúng cái đêm mà hai kẻ này quay lại đào bới cái tang vật tội lỗi đó.
“”Tiếng chim lợn…”” Bà Năm thì thầm, giọng khô khốc, run rẩy.
Người quen nhìn bà, ánh mắt bối rối không hiểu bà đang nói gì.
“”Cái đêm các ông đào bới… cái đêm các ông quấy phá thứ đã chôn ở đó…”” Giọng Bà Năm dần trở nên chắc nịch hơn, nhưng mang một âm hưởng kỳ quái, như thể bà đang nói về một thứ gì đó siêu nhiên. “”Tiếng chim lợn kêu… Nó không phải ngẫu nhiên đâu… Không phải đâu…””
Bà nhìn chằm chằm vào khoảng không phía bờ chuối, nơi bóng đêm vẫn còn đặc quánh. Cái tiếng kêu thê lương ấy giờ đây không chỉ là tiếng một loài chim đêm, mà là một điềm báo ghê rợn, một lời tố cáo từ chính linh hồn của bí mật bị chôn vùi. Cái thứ kinh tởm nằm dưới lớp đất lạnh kia đã khiến cả bầu trời cũng phải rống lên trong đau đớn và phẫn nộ, báo hiệu sự hiện diện của nó.
“”Nó là… là điềm báo… là lời nguyền rủa cho những kẻ đã che giấu tội ác…”” Bà Năm lẩm bẩm, cơ thể như bị hút cạn sức lực, chỉ còn lại nỗi ám ảnh đang lớn dần. Cái bí mật được hé lộ không chỉ dừng lại ở sự thật tàn khốc, mà còn mang theo cả sự huyền bí, rùng rợn của số phận và những điềm gở không thể lý giải. Tiếng chim lợn đêm đó không chỉ là tiếng chim, nó là âm thanh của địa ngục vang vọng từ dưới lòng đất.”
“Bà Năm lẩm bẩm, cơ thể như bị hút cạn sức lực, chỉ còn lại nỗi ám ảnh đang lớn dần. Cái bí mật được hé lộ không chỉ dừng lại ở sự thật tàn khốc, mà còn mang theo cả sự huyền bí, rùng rợn của số phận và những điềm gở không thể lý giải. Tiếng chim lợn đêm đó không chỉ là tiếng chim, nó là âm thanh của địa ngục vang vọng từ dưới lòng đất. Người quen vẫn nhìn bà, khuôn mặt tái nhợt không hiểu sự ám ảnh trong lời nói của bà. Ông ta chỉ cúi gằm mặt, sự sợ hãi trước bí mật bị phơi bày lấn át mọi cảm xúc khác. Bà Năm đứng lặng đi một lúc lâu, nỗi giận dữ ban đầu đã tiêu tan hết, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu nặng trĩu và nỗi buồn thấm thía đến tận xương tủy. Bà nhìn Người quen, ánh mắt không còn sự tố cáo hay phẫn nộ, mà chỉ còn là sự mệt mỏi, đau đớn và một chút gì đó giống như thương hại cho số phận nghiệt ngã của cả hai bên. Cái tang vật dưới gốc chuối, tai nạn kinh hoàng, bí mật bị chôn vùi, và giờ là sự thật được phơi bày cùng với những điềm gở khó hiểu – tất cả tạo thành một khối bi kịch khổng lồ đè nát tâm can bà. Cuối cùng, bà khẽ thở dài, một hơi thở dài dằng dặc mang theo sức nặng của cả một đời người gánh chịu mất mát và nghi ngờ. Giọng bà yếu ớt, như vừa trải qua một cơn bạo bệnh thập tử nhất sinh.
“”Sao… sao các ông lại làm thế… Sao lại giấu kín tất cả…”” Bà nói, không phải là một lời buộc tội, mà là một câu hỏi đầy chua chát, dành cho người đối diện và cả số phận.
Người quen ngước nhìn bà, nước mắt lưng tròng, không thốt nên lời. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn nghe rõ tiếng gió se lạnh luồn qua những tàu lá chuối sau nhà. Câu chuyện về gốc chuối và bí mật đêm khuya cuối cùng cũng khép lại, không phải bằng sự hả hê hay trừng phạt, mà bằng sự vỡ vụn của những ảo tưởng và nỗi đau âm ỉ. Nó để lại một khoảng trống lớn trong cuộc đời Bà Năm, một khoảng trống đầy suy ngẫm sâu sắc về tình người, sự thật cay đắng, và những gánh nặng từ quá khứ. Mối quan hệ giữa bà và Người quen, sau tất cả, không biết sẽ đi về đâu. Có lẽ là một sự rạn nứt không thể hàn gắn, hoặc có thể, chỉ có thể, là một khởi đầu cho sự tha thứ, dù là sự tha thứ cho người khác hay cho chính mình, sau khi mọi thứ đã được phơi bày dưới ánh sáng tàn khốc của sự thật.
Buổi sáng hôm ấy, ánh mặt trời không mang theo chút ấm áp nào cho Bà Năm. Bà ngồi lặng bên hiên nhà, nhìn về phía bờ chuối, nơi giờ đây không còn là điểm bí ẩn đáng sợ, mà là mồ chôn của một bí mật và có lẽ là cả một phần cuộc đời bà. Những âm thanh lạ lùng đêm qua, tiếng cuốc, tiếng kéo, tiếng chim lợn thê lương, vẫn còn vọng lại đâu đó trong tâm trí bà như một lời nhắc nhở. Bà Năm hiểu rằng, cuộc sống ở cái làng quê yên bình này sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Sự thật, dù đau đớn đến đâu, cuối cùng cũng đã được hé lộ. Điều quan trọng hơn bây giờ không phải là tìm cách trừng phạt hay oán trách, mà là làm sao để đối mặt với nó, để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn đã quá nhiều tổn thương. Có lẽ, đôi khi, việc giải thoát khỏi gánh nặng bí mật, dù mang lại đau đớn, lại chính là con đường dẫn đến sự thật và sự chấp nhận. Bà biết mình cần thời gian, rất nhiều thời gian, để chữa lành vết thương lòng này. Nhưng ít nhất, bà đã không còn sống trong sự nghi ngờ và sợ hãi. Gốc chuối vẫn ở đó, lặng lẽ chứng kiến tất cả, và Bà Năm tin rằng, sau cơn bão tố, bầu trời sẽ dần sáng lên. Dù còn đó nỗi buồn, nhưng đã không còn bóng ma của bí mật đeo bám.”

