Bà mẹ già lặ-ng l-ẽ gõ cửa nhà con, chưa kịp gặp đã bị coi là osin . Cô người yêu thẳng tay hắ-t h-ủi, không ngờ Hùng về giữa lúc ấy . Cảnh tượng anh chứng kiến khiến tất cả ch-ết lặ-ng, một sự thật đ-au lò-ng bị lật mở…
Bà sống lặ-ng l-ẽ ở quê, ngày ngày làm bạn với nỗi nhớ và những bức ảnh cũ. Dù Hùng chỉ về thăm nhà vài lần mỗi năm, bà vẫn luôn tự hào về con. Bà kể với hàng xóm rằng, con trai bà giỏi lắm, nó đang làm việc ở một công ty lớn trên thành phố, lương tháng mấy chục triệu.
Ánh mắt bà lấp lánh mỗi khi nói về con, như thể mỗi lời nói là một viên ngọc quý. Bà không cần con phải gửi tiền về nhiều, bà chỉ cần con được hạnh phúc, được thành công. N-ỗi n-hớ thương chất chứa bao năm, bà đã đưa ra một quyết định tá-o bạ-o. Bà sẽ lên thăm Hùng, tạo cho con một bất ngờ nho nhỏ.
Bà không báo trước. Bà sợ nếu báo trước, con trai sẽ bận rộn, sẽ phải l-o l-ắng cho bà. Bà chỉ đơn giản là g-ói g-hém một chút quà quê, vài ký gạo mới, vài quả trứng gà, rồi bắt chuyến xe buôn thúng mâm lên thành phố. Trên chuyến xe dài, trái tim bà cứ rộn ràng. Bà hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của Hùng khi thấy bà, hình dung ra cảnh con trai sẽ ôm bà thật chặt, sẽ giới thiệu với bạn gái rằng, “Đây là mẹ của con.” Bà đã nghe Hùng kể về Mai, người yêu của nó.
Hùng nói Mai là cô gái hiền lành, xinh xắn. Bà đã chuẩn bị sẵn một chiếc vòng tay ngọc nhỏ, món quà đầu tiên bà dành cho con dâu tương lai. Dù đã lên thành phố vài lần, nhưng lần này, bà cảm thấy lòng mình há-o hứ-c hơn bao giờ hết.
Khi bà đến chung cư của Hùng, cảm giác hân hoan ban đầu đã bị thay thế bằng một sự h-ụt hẫ-ng. Cánh cửa mở ra, Mai đứng đó, với một ánh mắt lạ-nh l-ùng. Nụ cười trên môi bà t-ắt dần. Mai có vẻ bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Bác đến không báo trước, chúng cháu không kịp chuẩn bị,” cô nói, giọng nói không có chút ấm áp nào.
Bà Lụa chỉ cười, “Mẹ muốn làm con bất ngờ mà.” Bà nhìn quanh căn hộ, nó sạch sẽ, gọn gàng nhưng lại thiếu đi sự ấm cúng. Nụ cười của bà trở nên gư-ợng gạ-o, và bà bắt đầu cảm thấy mình như một người ngoài, một vị khách không mời mà đến.
Sau khi cất đ-ồ đ-ạc, bà Lụa ngỏ ý muốn nấu bữa tối để chi-êu đã-i hai đứa. Bà đã mang theo những món quà quê, những món ăn mà Hùng thích. Bà muốn được tự tay nấu cho con ăn, muốn được chăm sóc con. Nhưng Mai đã ngăn lại. “Để cháu nấu, bác cứ nghỉ ngơi đi.”
Nụ cười của Mai có vẻ thân thiện, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng. Bà Lụa ngồi trên sofa, cảm thấy b-ối r-ối. Bà muốn giúp đỡ, muốn thể hiện tình yêu của mình bằng những bữa ăn, nhưng lại không được chấp nhận. Bữa tối hôm đó, Hùng trở về. Khuôn mặt nó vẫn rạng rỡ, nhưng khi thấy Mai, nó lại trở nên gư-ợng gạ-o. Bà Lụa nhận ra, Hùng đang cố gắng giữ một khoảng cách giữa bà và Mai, một khoảng cách mà bà không thể nào hiểu được.
Sáng hôm sau, Hùng phải đi công tác độ-t x-uất. Anh xin lỗi bà vì đã không ở lại được, nhưng lại vội vàng trấn an bà rằng, Mai sẽ chăm sóc bà thật tốt. “Mẹ cứ ở đây chơi, con đi vài ngày rồi về.” Bà Lụa chỉ cười. Bà biết, con trai bà rất bận. “Con cứ đi đi, mẹ sẽ ở đây, mẹ sẽ không làm phiền đâu.”
Hùng nhìn mẹ, rồi lại nhìn Mai, ánh mắt nó đầy sự l-o l-ắng, nhưng nó lại không nói gì. Nó chỉ đơn giản là hôn lên trán mẹ, rồi lặ-ng l-ẽ rời đi. Bà nhìn theo bóng lưng con, và một n-ỗi đ-au không thể nào tả xiết len lỏi trong trái tim bà. Bà cảm thấy như con trai mình đã không còn là của bà nữa.
Khi Hùng đi, Mai đã không còn giữ vẻ khách sáo nữa. Cô trở nên lạ-nh lù-ng và h-ống há-ch. Cô giao cho bà Lụa những việc vặt trong nhà, từ lau nhà, rửa chén, cho đến giặt quần áo. “Bác cứ làm đi cho đỡ chán,” Mai nói, giọng nói cô đầy vẻ ra lệnh. Bà Lụa ch-ết lặ-ng. Bà đã nghĩ rằng, Mai sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ, nhưng không. Mai chỉ xem bà như một người giúp việc, một “osin” mới…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN
Mai khoanh tay, đứng tựa cửa nhìn Bà Lụa. “Bác lau cái nhà này cho sạch nhé. Mấy hôm nay bẩn quá, Hùng đi vắng không ai dọn.” Giọng cô ta đều đều, không một chút biểu cảm. Bà Lụa cúi đầu, bàn tay gầy gò run run cầm lấy chiếc chổi mà Mai đặt xuống. Mùi gỗ cũ của cán chổi làm bà nhớ về ngôi nhà ở Quê, nơi bà vẫn tự tay quét dọn mỗi ngày. Nhưng ở đây, cảm giác khác hẳn. Mỗi nhát chổi lướt đi trên sàn gạch lạnh lẽo như cứa vào lòng bà.
Bà Lụa lặng lẽ bắt đầu quét nhà, rồi lau sàn. Từng cử chỉ chậm chạp, nặng nề. Nước mắt Bà Lụa chực trào. Bà cố gắng nuốt ngược những giọt lệ vào trong, không muốn cho Mai thấy sự yếu đuối của mình. Sau đó, Mai chỉ tay vào đống chén đĩa chất cao trong bồn rửa. “Chén bát cũng để từ tối qua rồi đó bác. Bác rửa luôn đi, lát nữa cháu còn nấu bữa trưa.” Bà Lụa gật đầu. Bà lại cúi mình bên bồn rửa, từng chiếc chén, chiếc đĩa được bà lau rửa kỹ lưỡng, nhưng lòng bà như có một tảng đá đè nặng. Chiếc vòng tay ngọc nhỏ mà bà định tặng Mai, giờ nằm gọn trong chiếc túi vải cũ kỹ, như một lời chế giễu cho sự ngây thơ của bà.
“Mẹ chỉ muốn con được hạnh phúc…” Bà Lụa thầm nghĩ, đôi mắt nhòe đi vì hơi nước và cả nước mắt. Bà nhớ lại hình ảnh Hùng ngày bé, cái dáng bé tí teo cứ quấn quýt bên chân mẹ. Nó từng hứa sẽ báo hiếu, sẽ không bao giờ để mẹ phải khổ. Giờ thì sao? Con trai bà đang đi công tác, không biết mẹ mình đang bị đối xử ra sao. Bà Lụa thở dài, tiếng thở nghe nặng trĩu. Mai ngồi trên sofa, lướt điện thoại, không thèm liếc nhìn Bà Lụa lấy một cái. “Tủ quần áo của cháu cũng đầy rồi đó bác. Bác giặt luôn cho cháu nhé. Giặt tay cho sạch, đừng cho vào máy giặt, nó hỏng hết đồ hiệu của cháu.” Mai lạnh lùng ra lệnh, không ngẩng đầu. Bà Lụa ngước nhìn Mai một thoáng, rồi lại cúi đầu, chậm rãi đi đến bên đống quần áo. Bà biết, đây không phải là nơi bà thuộc về. Bà là mẹ của Hùng, không phải người giúp việc. Nhưng vì Hùng, vì mong muốn con trai được hạnh phúc, bà chấp nhận tất cả. Tay bà run rẩy khi cầm từng chiếc áo, chiếc quần lạ lẫm, lòng bà nghẹn lại. Nỗi tủi thân dâng trào, cùng với sự thất vọng sâu sắc về người con dâu tương lai.
Bà Lụa cúi đầu, chậm rãi giặt từng chiếc quần áo lạ lẫm, lòng bà nghẹn lại. Nỗi tủi thân dâng trào, cùng với sự thất vọng sâu sắc về người con dâu tương lai. Mùi xà phòng cứa vào tay bà, nhưng không đau đớn bằng những lời nói lạnh lùng của Mai. Bà Lụa chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành công việc, rồi về Quê.
Đúng lúc đó, Mai đi ngang qua phòng giặt. Cô ta không thèm dừng lại, chỉ liếc nhìn Bà Lụa bằng ánh mắt không một chút ấm áp nào, như đang kiểm tra một người làm công. Mai khẽ nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu khi thấy Bà Lụa đang cặm cụi giặt giũ.
“Bác làm cho sạch vào nhé,” Mai buông lời, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng, “nhà cửa bẩn nhìn khó chịu lắm.”
Bà Lụa khựng lại, đôi tay vẫn còn ngâm trong chậu nước lạnh. Bà không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật đầu. Trong lòng bà, từng lời nói của Mai như những mũi kim sắc nhọn, găm thẳng vào trái tim đang rỉ máu. Bà muốn trả lời, muốn nói rằng bà là mẹ của Hùng, không phải người giúp việc. Nhưng rồi, nghĩ đến Hùng, nghĩ đến hạnh phúc của con trai, bà lại nín lặng. Bà Lụa chỉ còn biết tiếp tục vò chiếc áo trên tay, những giọt nước mắt vô hình hòa lẫn vào nước xà phòng.
Bà Lụa khẽ đặt chiếc áo cuối cùng vào chậu, đôi tay bà run rẩy, lạnh buốt. Bà đứng dậy, cảm thấy cả cơ thể rã rời, nặng trĩu. Tránh ánh mắt của Mai, tránh cả không khí ngột ngạt trong căn Chung cư của Hùng, Bà Lụa tìm một góc nhỏ, khuất mình vào chiếc ghế sofa cũ kỹ gần cửa sổ.
Bà thả mình xuống, thở dài một tiếng mệt mỏi, rồi từ từ ngước nhìn ra ngoài. Phía sau ô cửa kính trong suốt là Thành phố về chiều, những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững, ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Thành phố hiện đại, xa hoa nhưng trong mắt Bà Lụa lúc này lại lạnh lẽo, vô cảm đến lạ lùng. Ánh mắt bà xa xăm, lạc lõng giữa khung cảnh phồn hoa.
Một nỗi nhớ cồn cào dâng lên trong lòng Bà Lụa, một nỗi nhớ da diết về Hùng. Bà ước gì con trai mình đang ở đây, ôm lấy bà, che chở cho bà khỏi những tổn thương vô hình mà Mai đang gây ra. “Giá mà Hùng ở đây,” Bà Lụa thầm thì, giọng nghẹn lại trong cổ họng. Bà nhớ Hùng, nhớ cái ôm ấm áp, nhớ những lời nói động viên. Nước mắt chực trào, nỗi cô đơn bao trùm lấy Bà Lụa, nhấn chìm bà vào một khoảng không vô định. Bà cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này, không một ai để nương tựa.
Đúng lúc Bà Lụa đang chìm trong dòng suy nghĩ nặng trĩu, một tiếng chuông điện thoại chói tai bất ngờ vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của căn Chung cư của Hùng. Mai, đang ngồi lướt mạng xã hội ở bàn ăn, giật bắn mình. Cô ta liếc nhìn màn hình, đôi mắt khẽ nheo lại khi thấy tên Hùng hiện lên.
Không chần chừ, Mai lập tức bắt máy, chất giọng cô ta nhanh chóng chuyển từ thờ ơ sang ngọt ngào đến đáng sợ. “Alo, anh yêu à? Sao anh gọi giờ này?” Mai líu lo, nhưng trong lòng, một dự cảm chẳng lành đang dấy lên.
Đầu dây bên kia, giọng Hùng vang lên, đầy phấn khởi: “Mai à, anh xong việc sớm rồi! Đang trên đường về nhà đây. Khoảng nửa tiếng nữa là anh tới rồi. Nhớ em quá!”
Nghe những lời đó, Mai như bị điện giật. Toàn thân cô ta cứng đờ, sắc mặt trắng bệch. Ánh mắt cô ta lập tức lia về phía Bà Lụa đang ngồi khuất mình trên chiếc sofa cũ kỹ. Vẻ lo lắng tột độ và bối rối hiện rõ mồn một trên gương mặt Mai. Cô ta vội vàng đứng bật dậy, đi về phía bếp, cố gắng hạ giọng, che giấu sự hoảng loạn.
“À… ừm… anh về sớm thế à? Tốt quá… Em cũng nhớ anh lắm.” Giọng Mai lạc đi trông thấy, từng lời nói trở nên gượng gạo, nghe không chút tự nhiên. Cô ta quay lưng lại với Bà Lụa, vờ như đang bận rộn sắp xếp chén đĩa trên kệ bếp, nhưng bàn tay lại run rẩy không ngừng. Trong đầu Mai, một kế hoạch thoát thân nhanh chóng hình thành. Cô ta phải làm gì đó, ngay lập tức, trước khi Hùng về đến, nếu không mọi chuyện sẽ vỡ lở.
Mai vội vàng cúp máy, vẻ mặt trắng bệch vì hoảng loạn. Cô ta quay phắt lại phía Bà Lụa, ánh mắt sắc lạnh không còn chút vẻ ngọt ngào giả dối.
“Bác Lụa! Bác làm cái gì mà lâu thế? Hùng sắp về rồi đấy!” Mai thì thầm, giọng gằn lên đầy sốt ruột. Cô ta không cần Bà Lụa trả lời, chỉ cần Bà Lụa hành động. “Nhanh lên đi chứ! Để Hùng về nhìn thấy thì chết!”
Bà Lụa, đang cố gắng lau những vệt bẩn cứng đầu trên sàn, giật bắn mình. Cơ thể bà vốn đã rệu rã, giờ lại thêm áp lực từ Mai khiến bà cuống quýt hơn. Bà Lụa cúi gập người sâu hơn, chiếc khăn lau rách bươm cứ thế miệt mài di chuyển theo từng nhịp thở hổn hển. Lưng Bà Lụa đau nhức, nhưng bà không dám than vãn nửa lời. Trong đầu Bà Lụa chỉ có một suy nghĩ: phải làm xong việc, không được để Hùng buồn lòng vì cảnh tượng này. Bà càng cố gắng, những giọt mồ hôi càng túa ra ướt đẫm tấm áo bạc màu.
Tiếng lách cách của chìa khóa ngoài cửa chính vang lên, đột ngột và dứt khoát, xé toạc bầu không khí căng thẳng trong căn Chung cư của Hùng. Mai giật mình, sắc mặt tái mét. Cô ta đứng như trời trồng, không kịp phản ứng.
Cánh cửa bật mở. Hùng bước vào, trên môi vẫn còn nguyên nụ cười rạng rỡ vì vừa kết thúc công việc sớm và sắp được gặp người yêu. Nhưng nụ cười đó lập tức đông cứng lại, vụn vỡ như thủy tinh khi anh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Dưới ánh đèn vàng vọt của căn hộ, Bà Lụa đang cúi gập người, một tay vịn vào đầu gối, tay kia cầm chiếc khăn lau sàn nhà. Bóng lưng gầy gò của Bà Lụa run rẩy, mái tóc đã lốm đốm sợi bạc lòa xòa che khuất khuôn mặt mệt mỏi và đau khổ. Từng cử động của Bà Lụa nặng nhọc, chậm chạp, như thể mỗi lần lau là một lần bà Lụa phải dồn hết sức lực cuối cùng của mình.
Ánh mắt Hùng trừng lớn, mọi mạch máu như ngừng đập. Anh sững sờ, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mẹ anh, Bà Lụa, người đã lam lũ cả đời nuôi anh ăn học, đang phải cúi gập người lau sàn trong chính căn nhà của anh, trông Bà Lụa còn tiều tụy và yếu ớt hơn bất cứ lúc nào anh từng chứng kiến. Một cảm giác bất lực và đau đớn tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim Hùng, khiến anh không thốt nên lời. Anh muốn chạy đến ôm lấy Bà Lụa, muốn hét lên, nhưng cơ thể anh như đóng băng.
Hùng như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Anh vội vàng lao đến bên Bà Lụa, quỳ một gối xuống sàn lạnh, hai tay run rẩy đỡ lấy cánh tay gầy gò của mẹ. Chiếc khăn lau nhà bẩn thỉu rơi khỏi tay Bà Lụa, tạo thành một vệt nước đen trên nền gạch. Bà Lụa ngẩng đầu lên, ánh mắt bà ngấn lệ, vừa ngạc nhiên vừa lo sợ khi thấy Hùng. Nước mắt Hùng trực trào, anh nắm chặt lấy tay Bà Lụa, giọng nói vỡ òa, run rẩy:
“Mẹ ơi… Mẹ ơi! Sao… sao mẹ lại làm mấy việc này?”
Hùng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc bạc phơ, lấm tấm mồ hôi của mẹ, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Sự bàng hoàng và đau đớn biến thành một cơn giận dữ âm ỉ, cuộn trào trong lồng ngực. Anh từ từ đứng dậy, vẫn giữ chặt tay Bà Lụa, đỡ bà đứng thẳng. Bà Lụa yếu ớt tựa vào người con trai, đôi mắt trốn tránh ánh nhìn của anh.
Hùng không nói thêm lời nào với mẹ, anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh quay phắt sang phía Mai, người vẫn đang đứng sững sờ, vẻ mặt trắng bệch vì sợ hãi. Ánh mắt Hùng lúc này không còn chút sự ấm áp hay tình yêu nào, thay vào đó là sự chất vấn lạnh lùng và nỗi thất vọng sâu sắc, như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ giả dối của cô ta. Mai khẽ lùi lại một bước, nuốt khan.
Mai khẽ lùi lại một bước, nuốt khan. Cơn sợ hãi dâng lên khiến mặt cô ta trắng bệch. Nhưng rồi, như một con tắc kè hoa đổi màu, Mai nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, mặc dù nụ cười trên môi cô ta vẫn đầy vẻ gượng gạo, méo mó. Cô ta vội vàng bước đến gần Hùng, cố gắng chen vào giữa anh và Bà Lụa.
Mai giơ tay lên, định đặt vào cánh tay Hùng nhưng rồi khựng lại giữa không trung, bàn tay rụt rè co về. “Tại bác cứ muốn làm cho đỡ chán thôi anh ạ,” Mai cố gắng cất lời, nhưng giọng cô ta run run, đầy vẻ giả dối và căng thẳng. Cô ta không dám nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh mắt đảo qua Bà Lụa đang yếu ớt tựa vào con trai, rồi lại vội vã cụp xuống. “Em… em có bảo bác cứ nghỉ ngơi rồi mà.”
Hùng không nói lời nào. Anh chỉ đơn giản nhìn chằm chằm vào Mai, ánh mắt anh như thấu rõ mọi sự giả dối ẩn sau nụ cười méo mó và câu nói chữa cháy vụng về của cô ta. Cơn giận trong lòng Hùng vẫn chưa nguôi, thậm chí còn bùng lên dữ dội hơn khi nghe những lời bao biện vô liêm sỉ đó. Bà Lụa vẫn im lặng, né tránh ánh mắt Hùng, cảm giác tội lỗi lẫn sợ hãi cứ quẩn quanh.
Bà Lụa lúc này mới ngước nhìn Hùng, đôi mắt Bà Lụa đẫm lệ nhưng Bà Lụa cố gắng giấu đi. Bà Lụa nhìn thấy sự tức giận rực cháy trong ánh mắt con trai, rồi ánh mắt Bà Lụa trượt sang Mai, người vẫn đang đứng co rúm, sợ sệt. Lòng Bà Lụa quặn thắt. Bà Lụa không muốn Hùng vì mình mà khó xử hay mâu thuẫn với Mai.
Để bảo vệ con trai và tránh xung đột, Bà Lụa hít một hơi thật sâu, nén chặt sự tủi hờn và nỗi đau đang xé lòng vào tận sâu thẳm. Bà Lụa cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, méo mó trên môi.
“Đúng rồi con,” Bà Lụa cất lời, giọng nói yếu ớt nhưng Bà Lụa cố giữ cho nó bình thản nhất có thể. “Mẹ thấy không có việc gì làm nên muốn giúp cho đỡ buồn thôi con ạ.”
Mai nghe vậy thì thoáng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt cô ta nhanh chóng liếc nhìn Hùng dò xét. Hùng vẫn nhìn Bà Lụa, ánh mắt anh vẫn đầy sự hoài nghi và đau đớn, nhưng cơn giận dữ đã phần nào lắng xuống bởi lời nói của mẹ. Bà Lụa cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, nỗi đau âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể, nhưng Bà Lụa vẫn đứng đó, cố nén tất cả vào lòng.
Hùng nhìn sâu vào đôi mắt Bà Lụa. Anh không chỉ thấy sự mệt mỏi mà còn là một nỗi đau âm ỉ, bị nén chặt sau nụ cười gượng gạo, méo mó ấy. Lời nói “Mẹ thấy không có việc gì làm nên muốn giúp cho đỡ buồn thôi” lọt vào tai anh nhưng không thể nào che giấu được sự thật đang hiện hữu. Anh biết, Bà Lụa đang nói dối. Nói dối để bảo vệ anh, để giữ hòa khí. Trái tim Hùng như bị bóp nghẹt. Một cảm giác thất vọng tột cùng về bản thân ập đến, đè nặng lên lồng ngực. Anh đã để Bà Lụa phải chịu đựng, phải tủi thân đến mức phải giả vờ.
Mai đứng bên cạnh, thấy tình hình có vẻ lắng xuống, định lên tiếng. Nhưng Hùng không rời mắt khỏi Bà Lụa. Anh giơ tay ra, nắm lấy bàn tay gầy guộc, chai sần của Bà Lụa. Bàn tay của người mẹ đã lam lũ cả đời vì anh. Ánh mắt Hùng ngập tràn sự hối lỗi, tự trách móc, như muốn nói ngàn lời xin lỗi nhưng cổ họng anh nghẹn lại, không thể thốt nên lời nào. Anh chỉ muốn ôm chặt Bà Lụa, gục đầu vào vai Bà Lụa và bật khóc.
Hùng vẫn nắm chặt bàn tay chai sần của Bà Lụa, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn mẹ. Anh thấy rõ vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt khắc khổ, và sự tủi thân vẫn còn vương vấn trong đôi mắt đã hằn lên biết bao nếp nhăn của Bà Lụa. Một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực Hùng. Anh nhẹ nhàng buông tay mẹ, rồi chậm rãi đỡ Bà Lụa đứng dậy. Từng bước chân cẩn trọng, anh dìu Bà Lụa đến chiếc ghế sofa đặt giữa phòng khách.
Hùng đỡ Bà Lụa ngồi xuống thật êm ái, tự tay điều chỉnh chiếc gối phía sau lưng để mẹ có thể tựa vào thoải mái nhất. Anh quỳ xuống trước mặt Bà Lụa, một lần nữa nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc của mẹ, day day những vết chai sần như muốn xoa dịu đi bao nhiêu năm tháng lam lũ.
“Mẹ cứ nghỉ ngơi đi,” Hùng nói nhỏ, giọng anh khẽ run, mang theo một nỗi xót xa vô hạn. “Mọi việc ở đây cứ để con lo. Mẹ không cần phải làm gì cả.”
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kiên quyết, như muốn nói với Bà Lụa rằng từ giờ trở đi, anh sẽ không để mẹ phải chịu đựng thêm bất cứ điều gì. Hùng muốn bù đắp, muốn sửa chữa tất cả những sai lầm mà anh đã vô tình gây ra. Bà Lụa nhìn con trai, ánh mắt vẫn còn một chút hoài nghi nhưng sâu thẳm lại là sự ấm áp, yêu thương vô bờ. Mai đứng cạnh đó, im lặng quan sát mọi hành động của Hùng, gương mặt cô ta lộ rõ vẻ khó chịu xen lẫn bực bội, nhưng không dám lên tiếng cắt ngang. Hùng dường như quên mất sự hiện diện của Mai, toàn bộ tâm trí anh giờ đây chỉ dành cho Bà Lụa.
Mai đã im lặng nãy giờ, ánh mắt khó chịu dõi theo từng cử chỉ ân cần của Hùng dành cho Bà Lụa. Cô ta cố gắng kiềm chế, nhưng sự bực bội cứ lớn dần trong lòng. Đúng lúc Hùng vừa dứt lời, định đứng dậy đi làm việc vặt trong nhà, Mai đột ngột cất tiếng.
“Anh mới về mệt mà,” Mai nói, giọng cô ta vang lên khô khốc, cắt ngang bầu không khí trầm lắng. “Để mẹ làm cũng được mà. Dù sao mẹ cũng đang rảnh.”
Lời nói của Mai như một nhát dao lạnh băng, không chỉ cứa vào lòng Bà Lụa mà còn xuyên thẳng qua lồng ngực Hùng. Bà Lụa giật mình, đôi mắt đã mờ đi vì tuổi tác và nước mắt khẽ mở to, nhìn chằm chằm vào Mai. Khuôn mặt Bà Lụa tái nhợt đi trông thấy, trái tim bà đau nhói. Một cảm giác tủi nhục dâng lên, hòa lẫn với sự thất vọng tột cùng. Bà không ngờ Mai có thể nói ra những lời như vậy ngay trước mặt Hùng.
Hùng sững người, bàn tay anh đang nắm chặt tay Bà Lụa bỗng cứng đờ. Anh ngẩng phắt dậy, quay sang nhìn Mai với ánh mắt kinh ngạc pha lẫn phẫn nộ. Nụ cười trên môi anh vừa mới nở vì được chăm sóc mẹ đã tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt tối sầm lại. Anh không thể tin nổi những lời mình vừa nghe thấy. Toàn thân Hùng run lên vì giận dữ.
Hùng không nói thêm lời nào. Nắm tay anh vẫn siết chặt, ánh mắt hằn lên tia giận dữ. Mai rụt rè một chút dưới cái nhìn đó, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bất cần. Cả ba người di chuyển vào bàn ăn trong sự im lặng nặng nề, như thể bầu không khí vừa bị đóng băng.
Bữa cơm tối hôm đó diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng lách cách của bát đũa và tiếng nhai nuốt khô khốc. Mai ngồi đối diện Hùng, ánh mắt cô ta tránh né. Bà Lụa ngồi giữa, cúi gằm mặt, không dám nhìn lên ai.
Hùng đặt một miếng thịt vào bát Bà Lụa. Giọng anh cố gắng nhẹ nhàng, nhưng vẫn ẩn chứa sự căng thẳng.
“Mẹ ăn nhiều vào nhé. Món này mẹ thích nhất mà.”
Ánh mắt anh lập tức chuyển sang Mai, đầy vẻ trách móc, như muốn nói “cô thấy không, mẹ tôi phải chịu đựng vì cô”. Mai giả vờ không nhìn thấy, cô ta cắm mặt vào bát cơm, múc lấy múc để như muốn tránh đi mọi ánh nhìn.
Bà Lụa gật đầu nhè nhẹ, nhưng bà không có vẻ gì là ngon miệng. Lòng bà nặng trĩu, từng miếng cơm nuốt vào đều như nghẹn ứ. Bà chỉ muốn bữa cơm này nhanh chóng kết thúc. Bà biết Hùng đang cố gắng xoa dịu mình, nhưng vết thương do Mai gây ra vẫn còn rỉ máu. Bà không dám nhìn thẳng vào Hùng, sợ rằng ánh mắt mình sẽ làm con trai thêm khó xử.
Hùng lại cố gắng bắt chuyện, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
“Mẹ dạo này ở Quê có khỏe không? Có gì khó khăn không ạ?” Anh hỏi, lời nói như được lọc qua sự giận dữ ngầm dành cho Mai. Ánh mắt anh vẫn không ngừng nhìn Mai, đầy vẻ trách móc. Mai thậm chí còn bĩu môi nhẹ, khẽ thở dài ra tiếng, khiến Hùng phải siết chặt tay dưới gầm bàn.
Bà Lụa chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười méo mó trên môi. Bà cố ăn thêm vài miếng, nhưng rõ ràng là không thể nuốt trôi. Mỗi hạt cơm như một gánh nặng, mỗi giây phút trôi qua như một cực hình. Bà Lụa chỉ ước mình có thể trở về Quê ngay lập tức, tránh xa khỏi sự lạnh lẽo nơi Thành phố này.
Bữa cơm tối kết thúc trong sự gượng gạo và nặng nề, Hùng tiễn Bà Lụa về phòng riêng rồi quay lại nhìn Mai. Ánh mắt anh không còn giấu nổi sự thất vọng và tức giận. Mai cũng không thèm che giấu vẻ mặt lạnh nhạt, thậm chí còn hậm hực đi thẳng vào phòng ngủ đóng sầm cửa lại. Hùng chỉ biết đứng lặng, cảm giác bất lực dâng trào. Anh không muốn cuộc cãi vã bùng nổ ngay trước mặt Bà Lụa, nhưng nỗi đau và sự tổn thương của mẹ mình lại cứa vào lòng anh như dao cắt.
Đêm đó, khi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, Hùng lén lút mở cửa phòng Bà Lụa. Căn phòng nhỏ chìm trong bóng tối lờ mờ từ ánh trăng hắt qua khung cửa sổ. Bà Lụa đã nằm co ro trên giường, hình dáng gầy gò của bà càng khiến lòng Hùng quặn thắt. Anh nhẹ nhàng bước đến bên giường, quỳ xuống sàn lạnh. Hùng nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc, chai sần của Bà Lụa, cảm nhận hơi ấm yếu ớt truyền qua làn da. Nước mắt anh bắt đầu rưng rưng, chực trào ra.
“Mẹ ơi,” Hùng nghẹn ngào, giọng anh vỡ vụn trong bóng đêm, “con xin lỗi. Con xin lỗi vì đã không thể bảo vệ mẹ.”
Cảm giác tội lỗi và bất lực đè nặng lên vai Hùng. Anh tự trách mình đã quá vô tâm, đã để Bà Lụa phải chịu đựng sự tổn thương này ngay trong chính căn nhà của anh, của Mai. Anh úp mặt vào bàn tay Bà Lụa, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thấm ướt làn da nhăn nheo của bà. Bà Lụa khẽ cựa mình, nhưng bà không tỉnh giấc, chỉ thở dài một tiếng mệt mỏi trong giấc ngủ. Hùng biết, bà đã quá mệt mỏi, mệt mỏi vì sự lo toan, mệt mỏi vì những điều không vui nơi Thành phố này. Anh chỉ ước mình có thể gánh hết mọi nỗi buồn, mọi sự tủi thân của mẹ.
Bà Lụa khẽ cựa mình một lần nữa, lần này bà mở mắt. Bóng đêm mịt mờ không ngăn được bà nhận ra Hùng, con trai bà, đang quỳ sụp dưới chân giường, úp mặt vào bàn tay gầy guộc của bà. Hùng giật mình ngẩng đầu lên, vội vã đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ vẽ lên gương mặt anh một nỗi đau đớn tột cùng.
Bà Lụa nhẹ nhàng ngồi dậy, tấm lưng gầy guộc tựa vào thành giường. Bà đưa đôi tay run rẩy, chai sần ôm chặt lấy Hùng, kéo anh vào lòng. Hơi ấm quen thuộc từ mẹ bao trùm lấy Hùng, khiến anh cảm thấy vừa được an ủi, vừa thêm xót xa. Nước mắt bà Lụa bắt đầu lăn dài trên má, thấm ướt vai áo con trai.
“Con trai à,” bà Lụa nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, giọng bà khẽ run lên từng hồi. “Mẹ chỉ muốn con hạnh phúc thôi, mẹ không sao đâu. Đừng lo cho mẹ.” Bà cố gắng gượng cười, nhưng nụ cười méo mó không thể che giấu được nỗi đau đang cào xé trong lòng. Bà siết chặt Hùng hơn, như thể muốn dùng chút sức lực cuối cùng để bảo vệ anh khỏi những gánh nặng này. Hùng cảm nhận được bờ vai gầy của mẹ đang khẽ run lên từng đợt, cảm nhận được nỗi đau bà đang cất giấu sâu thẳm, dù bà đã cố gắng tỏ ra kiên cường. Anh chỉ biết ôm chặt lấy mẹ, để những giọt nước mắt của chính mình hòa cùng nước mắt của bà.
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua ô cửa sổ chung cư, nhưng không khí trong căn phòng vẫn nặng trĩu. Hùng thức dậy, đôi mắt anh đỏ hoe sau một đêm dài không ngủ. Cảm giác đau đớn, xót xa khi nhìn Bà Lụa đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, cào xé tâm can anh. Anh nhìn sang Mai, cô đang ngủ say, gương mặt không một chút ưu phiền. Một ngọn lửa giận dữ, pha lẫn sự thất vọng tột cùng, bùng lên trong lòng Hùng.
Mai khẽ cựa mình, đôi mắt lờ đờ mở ra. Cô nhìn thấy Hùng đã ngồi dậy từ lúc nào, lưng quay về phía cô, bờ vai căng cứng.
“Anh sao vậy? Mới sáng sớm đã làm mặt nặng mày nhẹ rồi,” Mai khẽ cằn nhằn, kéo chăn lên cao hơn.
Hùng quay người lại, ánh mắt anh đỏ ngầu, nhìn thẳng vào Mai. Giọng anh trầm xuống, kiên quyết từng tiếng một, đầy sự tức giận nhưng cố nén lại. “Mai, anh cần nói chuyện nghiêm túc với em.”
Mai nhíu mày khó chịu. “Chuyện gì nữa vậy anh? Em còn đang buồn ngủ mà.”
“Nếu em không thể tôn trọng mẹ anh, thì chúng ta không thể tiếp tục được nữa. Anh không thể chấp nhận điều này!” Hùng nói, giọng anh vang lên dứt khoát, từng lời như những nhát dao găm thẳng vào Mai.
Mai sững sờ, vẻ mặt bất cần thường thấy dần chuyển sang ngạc nhiên, rồi khó chịu. “Anh đang nói cái gì vậy? Tôn trọng? Em đã làm gì mà anh nói vậy? Bà ấy lên đây chỉ biết bày bừa, làm phiền thêm thôi chứ có giúp gì đâu!”
Hùng đứng bật dậy, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào cô. “Em vừa nói gì? Mẹ anh! Bà ấy là mẹ anh đó! Những gì bà ấy làm, tất cả chỉ là vì anh, vì chúng ta! Nhưng còn em thì sao? Em đã đối xử với bà ấy như thế nào?!”
Mai cũng bật dậy khỏi giường, khuôn mặt cô đỏ gay vì tức giận. “Anh nói vậy là sao? Em đã cho bà ấy ở đây, đã cho bà ấy ăn uống đàng hoàng! Anh còn muốn em làm gì nữa?”
“Anh muốn em tôn trọng bà ấy, chỉ vậy thôi! Nhưng em đã không làm được!” Hùng gằn giọng, “Và anh… anh không thể ở bên một người không biết tôn trọng mẹ mình.”
Mai sững sờ. Khuôn mặt cô ta trắng bệch, không còn một chút máu. Cô ta không ngờ Hùng lại có thể nói ra những lời đó, dứt khoát và lạnh lùng đến vậy. Đôi mắt Mai nhìn anh, đầy vẻ hoảng loạn và tức giận đan xen. Căn phòng chung cư nhỏ bỗng chìm trong sự căng thẳng đến nghẹt thở, dường như mọi âm thanh đều bị nuốt chửng.
“Anh… anh đang nói cái gì vậy?” Mai lắp bắp, giọng cô ta run rẩy. “Anh định bỏ em chỉ vì… vì bà ấy sao? Anh đang đùa với em đấy à, Hùng?”
Hùng không đáp. Ánh mắt anh vẫn kiên định, không chút nao núng. Anh quay người, bước thẳng về phía tủ quần áo, bắt đầu lấy ra vài bộ đồ. Mỗi động tác của anh đều chậm rãi, dứt khoát, như đang tự tay đóng lại một cánh cửa.
“Anh đang làm cái quái gì vậy?” Mai gào lên, cảm giác sợ hãi và mất mát đột ngột ập đến, lấn át cả cơn giận. Cô ta bật dậy khỏi giường, lao đến giữ chặt tay Hùng. “Anh không thể làm như vậy! Em là bạn gái anh, chúng ta đã ở bên nhau bao lâu rồi! Anh không thể kết thúc mọi thứ một cách vô lý như vậy!”
Hùng dừng lại, anh cầm chiếc áo sơ mi trên tay, quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn nước của Mai. “Anh đã nói rất rõ rồi, Mai. Anh không thể tiếp tục được nữa.” Giọng Hùng trầm khàn, nhưng không hề run rẩy. “Nếu em không thể tôn trọng mẹ anh, thì chúng ta không có tương lai. Em có thể ở lại đây bao lâu tùy thích, dọn dẹp đồ đạc của em. Còn anh… anh sẽ về Quê một thời gian.”
Mai buông tay anh ra, lùi lại hai bước. Cô ta nhìn Hùng, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang tuyệt vọng và giận dữ tột cùng. “Anh… anh thật sự bỏ em vì bà già đó ư?”
Hùng không trả lời, anh quay lưng lại, tiếp tục thu dọn đồ đạc một cách lạnh lùng. Từng món đồ được gấp gọn gàng, như thể anh đang gói ghém lại cả một đoạn tình cảm đã vỡ vụn. Khi chiếc vali đã đầy, Hùng lặng lẽ xách nó lên, bước ra khỏi căn hộ mà không ngoảnh lại. Tiếng cửa đóng lại vang lên khô khốc, đánh dấu một sự kết thúc không thể đảo ngược.
Căn phòng chung cư, từng là tổ ấm, giờ đây trở nên lạnh lẽo, trống rỗng và im ắng. Tiếng cánh cửa khép lại không chỉ là kết thúc một cuộc tình, mà còn là khởi đầu cho hành trình mới của Hùng. Anh lái xe về Quê, con đường dài hun hút, nhưng tâm hồn anh lại tìm thấy bình yên. Anh nghĩ về Bà Lụa, về sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Bà không một lời than vãn, chỉ lặng lẽ gói ghém quà quê, rồi lại lặng lẽ trở về nếp nhà cũ. Bà Lụa không cần sự đền đáp hào nhoáng, thứ bà cần là tình yêu thương chân thành và sự tôn trọng.
Khi Hùng về đến nhà, Bà Lụa đang ngồi bên hiên, đôi mắt hiền từ nhìn xa xăm về phía cánh đồng lúa. Thấy anh, bà mỉm cười hiền hậu, nụ cười ấy xoa dịu mọi vết thương trong lòng Hùng, mang lại bình yên lạ lùng. Anh nhận ra, hạnh phúc đích thực không phải phù phiếm nơi phố thị, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là tình thân máu mủ ruột rà, không vụ lợi. Để tìm thấy điều quý giá nhất, người ta phải học cách buông bỏ những thứ làm tổn thương giá trị cốt lõi của tình yêu và gia đình. Bài học này, Hùng đã học được từ chính người mẹ tảo tần của mình: bài học về sự trân trọng và tình yêu thương vô điều kiện. Cuộc đời là chuỗi ngày của những bài học, và hôm nay, Hùng đã nhận được một bài học đắt giá, nhưng cũng là quý giá nhất.

