Bà mẹ già lặ-ng l-ẽ gõ cửa nhà con, chưa kịp gặp đã bị coi là osin . Cô người yêu thẳng tay hắ-t h-ủi, không ngờ Hùng về giữa lúc ấy . Cảnh tượng anh chứng kiến khiến tất cả ch-ết lặ-ng, một sự thật đ-au lò-ng bị lật mở…
Bà sống lặ-ng l-ẽ ở quê, ngày ngày làm bạn với nỗi nhớ và những bức ảnh cũ. Dù Hùng chỉ về thăm nhà vài lần mỗi năm, bà vẫn luôn tự hào về con. Bà kể với hàng xóm rằng, con trai bà giỏi lắm, nó đang làm việc ở một công ty lớn trên thành phố, lương tháng mấy chục triệu.
Ánh mắt bà lấp lánh mỗi khi nói về con, như thể mỗi lời nói là một viên ngọc quý. Bà không cần con phải gửi tiền về nhiều, bà chỉ cần con được hạnh phúc, được thành công. N-ỗi n-hớ thương chất chứa bao năm, bà đã đưa ra một quyết định tá-o bạ-o. Bà sẽ lên thăm Hùng, tạo cho con một bất ngờ nho nhỏ.
Bà không báo trước. Bà sợ nếu báo trước, con trai sẽ bận rộn, sẽ phải l-o l-ắng cho bà. Bà chỉ đơn giản là g-ói g-hém một chút quà quê, vài ký gạo mới, vài quả trứng gà, rồi bắt chuyến xe buôn thúng mâm lên thành phố. Trên chuyến xe dài, trái tim bà cứ rộn ràng. Bà hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của Hùng khi thấy bà, hình dung ra cảnh con trai sẽ ôm bà thật chặt, sẽ giới thiệu với bạn gái rằng, “Đây là mẹ của con.” Bà đã nghe Hùng kể về Mai, người yêu của nó.
Hùng nói Mai là cô gái hiền lành, xinh xắn. Bà đã chuẩn bị sẵn một chiếc vòng tay ngọc nhỏ, món quà đầu tiên bà dành cho con dâu tương lai. Dù đã lên thành phố vài lần, nhưng lần này, bà cảm thấy lòng mình há-o hứ-c hơn bao giờ hết.
Khi bà đến chung cư của Hùng, cảm giác hân hoan ban đầu đã bị thay thế bằng một sự h-ụt hẫ-ng. Cánh cửa mở ra, Mai đứng đó, với một ánh mắt lạ-nh l-ùng. Nụ cười trên môi bà t-ắt dần. Mai có vẻ bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Bác đến không báo trước, chúng cháu không kịp chuẩn bị,” cô nói, giọng nói không có chút ấm áp nào.
Bà Lụa chỉ cười, “Mẹ muốn làm con bất ngờ mà.” Bà nhìn quanh căn hộ, nó sạch sẽ, gọn gàng nhưng lại thiếu đi sự ấm cúng. Nụ cười của bà trở nên gư-ợng gạ-o, và bà bắt đầu cảm thấy mình như một người ngoài, một vị khách không mời mà đến.
Sau khi cất đ-ồ đ-ạc, bà Lụa ngỏ ý muốn nấu bữa tối để chi-êu đã-i hai đứa. Bà đã mang theo những món quà quê, những món ăn mà Hùng thích. Bà muốn được tự tay nấu cho con ăn, muốn được chăm sóc con. Nhưng Mai đã ngăn lại. “Để cháu nấu, bác cứ nghỉ ngơi đi.”
Nụ cười của Mai có vẻ thân thiện, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng. Bà Lụa ngồi trên sofa, cảm thấy b-ối r-ối. Bà muốn giúp đỡ, muốn thể hiện tình yêu của mình bằng những bữa ăn, nhưng lại không được chấp nhận. Bữa tối hôm đó, Hùng trở về. Khuôn mặt nó vẫn rạng rỡ, nhưng khi thấy Mai, nó lại trở nên gư-ợng gạ-o. Bà Lụa nhận ra, Hùng đang cố gắng giữ một khoảng cách giữa bà và Mai, một khoảng cách mà bà không thể nào hiểu được.
Sáng hôm sau, Hùng phải đi công tác độ-t x-uất. Anh xin lỗi bà vì đã không ở lại được, nhưng lại vội vàng trấn an bà rằng, Mai sẽ chăm sóc bà thật tốt. “Mẹ cứ ở đây chơi, con đi vài ngày rồi về.” Bà Lụa chỉ cười. Bà biết, con trai bà rất bận. “Con cứ đi đi, mẹ sẽ ở đây, mẹ sẽ không làm phiền đâu.”
Hùng nhìn mẹ, rồi lại nhìn Mai, ánh mắt nó đầy sự l-o l-ắng, nhưng nó lại không nói gì. Nó chỉ đơn giản là hôn lên trán mẹ, rồi lặ-ng l-ẽ rời đi. Bà nhìn theo bóng lưng con, và một n-ỗi đ-au không thể nào tả xiết len lỏi trong trái tim bà. Bà cảm thấy như con trai mình đã không còn là của bà nữa.
Khi Hùng đi, Mai đã không còn giữ vẻ khách sáo nữa. Cô trở nên lạ-nh lù-ng và h-ống há-ch. Cô giao cho bà Lụa những việc vặt trong nhà, từ lau nhà, rửa chén, cho đến giặt quần áo. “Bác cứ làm đi cho đỡ chán,” Mai nói, giọng nói cô đầy vẻ ra lệnh. Bà Lụa ch-ết lặ-ng. Bà đã nghĩ rằng, Mai sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ, nhưng không. Mai chỉ xem bà như một người giúp việc, một “osin” mới…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN
Mai không giữ vẻ khách sáo, chỉ thẳng tay vào góc phòng, nơi có cây chổi và cái khăn lau. “Nhà cửa hơi bừa bộn, bác cứ làm đi cho đỡ chán. Với lại, chén bát từ tối qua cháu chưa kịp rửa, bác tiện tay làm luôn nhé.” Giọng Mai lạnh tanh, không một chút nể nang hay mời mọc, nó trần trụi và đầy vẻ ra lệnh. Bà Lụa chết lặng. Nụ cười gượng gạo trên môi bà tắt hẳn, đôi mắt bà mở to nhìn Mai, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Bà đã hy vọng Mai sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ, nhưng lời nói và ánh mắt của cô gái trẻ kia đã đập tan mọi ảo mộng. Một cảm giác tủi nhục dâng trào, đau nhói trong lòng. Bà Lụa cảm thấy mình như một người giúp việc, một “osin” mới toanh vừa được đưa về căn hộ sạch sẽ nhưng thiếu ấm cúng này. Bàn tay bà run run nắm chặt lấy chiếc túi vải cũ kỹ, nơi có chiếc vòng ngọc đã được chuẩn bị sẵn, giờ đây bỗng trở nên nặng trĩu. Trái tim bà co thắt lại, nghèn nghẹn. Bà Lụa đứng đó, bất động, như một pho tượng giữa căn phòng lạ lẫm.
Bà Lụa từ từ cúi xuống, bàn tay run rẩy chạm vào cán chổi và chiếc khăn lau Mai vừa chỉ. Toàn thân bà nặng trĩu như mang theo tảng đá vô hình. Bà cắm cúi bắt đầu công việc. Mỗi nhát chổi lia trên sàn nhà bóng loáng như một nhát cứa vào tim bà. Nước mắt cứ thế lấp lánh nơi khóe mi, chực trào ra. Bà nhìn đôi tay chai sạn của mình, rồi lại nhìn căn hộ sang trọng đến lạnh lẽo này.
Trong khoảnh khắc, hình ảnh Hùng ngày bé chợt ùa về, rõ mồn một. Bà nhớ Hùng, một cậu bé gầy gò, đôi mắt sáng ngời, luôn miệng nói “Lớn lên con sẽ đưa mẹ lên thành phố sống sung sướng.” Bà Lụa nhớ như in những buổi trưa hè, bà kể với Hàng xóm về đứa con trai học giỏi, hiếu thảo của mình, niềm tự hào dâng tràn trong từng câu nói. “Thằng Hùng nhà tôi, nó thông minh lắm, chắc chắn sau này sẽ làm ông nọ bà kia.” “Nó thương mẹ lắm, lúc nào cũng dặn mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe.” Những lời nói đó, giờ đây, vang vọng lại trong tâm trí bà như một lời chế giễu cay độc.
Hạnh phúc và sự kiêu hãnh ngày nào giờ tan biến, chỉ còn lại nỗi tủi nhục và sự thất vọng vỡ òa. Bà cảm thấy mình không chỉ là một người giúp việc cho Mai, mà còn là một người dư thừa trong chính cuộc đời con trai mình. Chiếc vòng ngọc trong túi vải bỗng trở nên vô nghĩa, lạnh lẽo, như chính trái tim bà lúc này. Bà Lụa vẫn miệt mài lau nhà, nhưng tâm trí bà đã trôi về những ký ức xa xăm, nơi có một người mẹ nghèo vẫn tin tưởng vào lời hứa của con thơ.
Một tiếng chuông đồng hồ reo vang phá tan không gian tĩnh mịch, báo hiệu đã đến giờ ăn. Bà Lụa giật mình, chiếc khăn trên tay rơi xuống sàn. Hùng đã về nhà từ lúc nào, đang ngồi trên sofa lướt điện thoại. Mai từ trong bếp đi ra, bày biện vài món ăn đơn giản lên bàn. Mùi thức ăn thoang thoảng nhưng không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo trong căn phòng. Mai gọi khẽ: “Anh Hùng, mẹ, ăn cơm thôi.”
Bà Lụa chậm rãi bước tới bàn ăn, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn. Mai không nhìn Bà Lụa, chỉ chú tâm sắp xếp bát đĩa. Hùng vẫn dán mắt vào màn hình, gật gù vô tâm. Bữa cơm diễn ra trong im lặng đáng sợ. Bà Lụa cố gắng nuốt từng miếng cơm khô khốc, cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng. Mai chỉ ăn qua loa rồi đẩy bát về phía giữa bàn.
“Mẹ ăn xong rồi à?”, Bà Lụa khẽ hỏi, tay cầm chiếc bát của mình.
Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Bà Lụa rồi dừng lại ở đống bát đĩa vừa ăn. “Vâng, cháu xong rồi. Tiện đây, bác Lụa rửa giúp cháu đống bát này nhé. Bác rửa cho sạch nhé, cháu kén lắm.”
Lời nói của Mai như một nhát dao cứa thẳng vào tim Bà Lụa. Bà Lụa như đông cứng, chiếc đũa trong tay bà khẽ rơi xuống sàn nhà đá hoa cương, tạo ra tiếng động chát chúa trong không gian tĩnh lặng. Hùng vẫn không ngẩng đầu lên, như thể anh không hề nghe thấy gì. Bà Lụa cúi xuống nhặt chiếc đũa, lặng lẽ đứng dậy đi về phía bồn rửa chén. Đống bát đĩa dơ, với những vết thức ăn còn sót lại, dường như đang chế giễu bà. Bà Lụa im lặng, từng cử động chậm chạp và nặng nề. Bà cảm thấy mình như một cái bóng vô hình, lướt đi trong chính căn nhà của con trai, không ai để ý, không ai quan tâm. Nước mắt chực trào nơi khóe mi, nhưng Bà Lụa cố gắng nuốt ngược vào trong. Bà muốn khóc thật to, nhưng sợ sẽ làm phiền đến Hùng và Mai. Bà chỉ biết cắm cúi rửa, chiếc tạp dề nhăn nhúm trên người càng làm bà thêm phần tủi hổ. Bà Lụa như một cỗ máy đã cũ, vô tri, chỉ biết làm theo mệnh lệnh.
Một buổi chiều, Bà Lụa đang ngồi thẫn thờ ở góc bếp, tấm lưng còng đau nhức sau buổi sáng dọn dẹp không ngừng nghỉ. Tiếng chuông điện thoại đổ dồn từ phòng khách, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của bà. Đó là Mai. Cô ta đang bận rộn với một cuộc gọi công việc, giọng nói sang sảng vang khắp căn chung cư của Hùng. Ánh mắt Mai lướt qua Bà Lụa đang ngồi đó, dừng lại ở chiếc sọt quần áo chất đầy góc phòng khách.
Mai không ngắt máy, cô khẽ đưa điện thoại lên vai, giọng nói cộc lốc vang lên đủ để Bà Lụa nghe rõ từng chữ: “Bác Lụa ơi! Bác giặt nhanh giúp cháu đống quần áo này nhé! Kể cả mấy cái… cái đồ lót của cháu nữa. Làm nhanh lên bác ơi, cháu còn phải mặc.”
Bà Lụa ngước nhìn Mai, ánh mắt ngây dại. Đống quần áo cao ngất, hỗn độn với đủ màu sắc, đủ kiểu dáng, nằm chềnh ềnh như một lời thách thức. Trong đó, Bà Lụa thấy rõ những chiếc áo lót, quần lót mỏng manh của Mai. Một cơn uất nghẹn dâng lên cổ họng, nóng ran. Bà Lụa siết chặt hai bàn tay chai sần, những ngón tay run rẩy. Cả người bà như bị rút cạn sức lực. Bà khẽ cúi gằm mặt xuống, đôi vai gầy guộc run lên bần bật. Nước mắt không rơi, nhưng tâm can bà như bị xé toạc. Bà Lụa im lặng đứng dậy, bước chậm rãi về phía sọt đồ, ánh mắt vô hồn nhìn vào mớ vải vóc, cảm giác tủi nhục dâng trào.
Bà Lụa không nói một lời, lặng lẽ giặt giũ mớ quần áo dơ của Mai. Từng chiếc áo, chiếc quần, Bà Lụa đều cố gắng giặt sạch sẽ, phơi phong tươm tất. Khi mọi thứ đã khô ráo, Bà Lụa mang chúng lên phòng Mai, cẩn thận gấp gọn từng chiếc rồi xếp vào tủ. Trong lúc tay Bà Lụa đang lướt qua những bộ đồ mới là lượt, một ngăn kéo tủ hơi hé mở lọt vào tầm mắt Bà Lụa. Bà Lụa khẽ đẩy ngăn kéo ra, định bụng xếp lại cho gọn gàng.
Ngay lập tức, một vật thể màu xanh ngọc bích nằm lăn lóc giữa mớ đồ linh tinh, lấp lánh một cách trơ trọi. Trái tim Bà Lụa như thắt lại. Đó là `chiếc vòng tay ngọc` mà bà đã dành dụm mua tặng Mai, với bao nhiêu hy vọng về một cô con dâu hiền thảo. Bà Lụa run rẩy nhặt chiếc vòng lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của viên ngọc. `Chiếc vòng tay ngọc` vẫn còn mới nguyên, chưa một lần được đeo, giờ đây lại nằm chỏng chơ trong ngăn kéo, lẫn lộn với những món đồ cũ kỹ, bị bỏ quên.
Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Bà Lụa, thấm vào `chiếc vòng tay ngọc` lạnh giá. Không một lời giải thích, không một chút trân trọng. Tấm lòng của Bà Lụa, tình cảm của bà, tất cả đã bị Mai coi thường một cách trắng trợn, như món đồ bỏ đi không hơn không kém. Bà Lụa siết chặt chiếc vòng trong tay, toàn thân run rẩy. Nỗi tủi nhục lúc này đã biến thành một sự tổn thương sâu sắc, xé nát tâm can người mẹ già. Ánh mắt Bà Lụa nhìn chằm chằm vào chiếc vòng, rồi lướt qua căn phòng lộng lẫy của Mai, một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương bao trùm lấy bà.
Bà Lụa siết chặt chiếc vòng trong tay, toàn thân run rẩy. Nỗi tủi nhục lúc này đã biến thành một sự tổn thương sâu sắc, xé nát tâm can người mẹ già. Ánh mắt Bà Lụa nhìn chằm chằm vào chiếc vòng, rồi lướt qua căn phòng lộng lẫy của Mai, một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương bao trùm lấy bà. Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên chói tai, cắt đứt dòng suy nghĩ đau đớn của Bà Lụa. Bà giật mình, vội vàng lau vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi, cố gắng điều hòa lại hơi thở. Trên màn hình điện thoại cũ kỹ, tên Hùng nhấp nháy.
Bà Lụa run rẩy bấm nghe, giọng nói cố tỏ ra bình thản nhưng không giấu nổi sự nghẹn ngào.
“Alo, mẹ nghe con.”
Đầu dây bên kia, Hùng hỏi han: “Mẹ à, mẹ khỏe không? Con gọi mãi không thấy mẹ nghe máy. Mẹ mới lên thành phố có quen không? Mai đi làm rồi, con chưa kịp đưa mẹ đi đâu chơi.”
Từng lời nói quan tâm của con trai như những mũi dao sắc lẹm cứa vào lòng Bà Lụa. Bà nhìn `chiếc vòng tay ngọc` vẫn còn nằm trong lòng bàn tay mình, cảm giác tủi hổ dâng trào. Bà cố nuốt cục nghẹn xuống, hít một hơi thật sâu.
“Mẹ… mẹ khỏe, con đừng lo. Mẹ cũng quen rồi. Mai cứ đi làm đi con, mẹ tự lo được.” Giọng Bà Lụa lạc đi, mỏng manh như sợi chỉ. Bà không dám kể cho con trai nghe về Mai, về `chiếc vòng tay ngọc` bị hắt hủi, về những tủi nhục mà bà đã phải chịu đựng. Bà sợ Hùng sẽ buồn, sẽ lo lắng, sẽ vì bà mà phiền lòng.
Hùng không nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của mẹ, chỉ nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá. Tối nay con về sớm, mình đi ăn cơm ngoài nhé mẹ. Mai cũng về luôn.”
“Ừ… ừm,” Bà Lụa ấp úng, chỉ muốn cúp máy thật nhanh. Mỗi lời Hùng nói đều khiến tim bà nhói đau. Tối nay Mai sẽ về. Bà lại phải đối mặt với cô ta.
“Thôi con bận rồi, con cúp máy đây mẹ nhé. Mẹ ở nhà nghỉ ngơi đi.” Hùng nói nhanh rồi cúp máy.
Điện thoại từ từ tuột khỏi tay Bà Lụa, rơi nhẹ xuống tấm thảm lông. Bà đứng sững giữa căn phòng khách trống trải, lòng nặng trĩu. Nỗi buồn và sự tủi nhục cứ thế dồn nén lại, chất chứa trong lòng người mẹ già, lặng lẽ, âm ỉ cháy. Bà nhìn ra ô cửa sổ, ánh nắng chói chang của thành phố như càng làm tăng thêm sự cô độc trong tâm hồn bà. Bà Lụa lại cúi xuống nhìn `chiếc vòng tay ngọc` đang lạnh lẽo trên lòng bàn tay mình.
Bà Lụa nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc lạnh lẽo trong lòng bàn tay, cảm giác tủi nhục và cô độc cứ thế siết chặt tim bà. Căn phòng khách rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, từng bức tường như đang đổ ập xuống. Bà không thể chịu đựng thêm nữa cái không khí xa lạ và hờ hững này. Bà nhẹ nhàng đặt chiếc vòng tay ngọc vào chiếc túi vải cũ, rồi lặng lẽ bước ra khỏi căn hộ trong `chung cư của Hùng`, không một tiếng động.
Bà Lụa xuống sảnh, bước chân nặng nề ra khỏi tòa nhà cao tầng. Ánh nắng chói chang của `thành phố` hắt vào mặt, nhưng không sưởi ấm được trái tim đang giá lạnh của bà. Bà đi bộ vô định, những dòng xe cộ hối hả lướt qua như một thước phim quay nhanh. Bà tìm đến một công viên nhỏ gần đó, nơi có vài hàng cây xanh và những chiếc ghế đá còn trống.
Bà Lụa chậm rãi ngồi xuống một chiếc ghế đá, đôi mắt mờ đục nhìn dòng người qua lại. Những cặp đôi trẻ nắm tay nhau, những gia đình nhỏ dắt con đi dạo, những nhóm bạn cười nói rộn ràng. Tất cả đều là những mảnh ghép rực rỡ của cuộc sống `thành phố`, nhưng Bà Lụa lại thấy mình hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh ấy. Bà là một cái bóng, một nét vẽ nhạt nhòa trong bức tranh đầy màu sắc.
Nỗi cô đơn ập đến, nặng trĩu. Bà nhắm mắt lại, ký ức về `quê` nhà ùa về như một thước phim cũ. Đó là những buổi chiều bà ngồi trước hiên nhà, nghe tiếng chim hót líu lo, ngửi mùi rơm rạ thoang thoảng. Là những câu chuyện rôm rả với `hàng xóm` bên ấm trà nóng, là những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình người. Bà nhớ từng góc nhà, từng con đường đất, từng gương mặt thân quen. Tất cả những điều bình dị ấy, giờ đây, lại trở thành một nỗi nhớ da diết, cào xé tâm can. Bà Lụa mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa làn khói bụi `thành phố`. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, tan vào không khí lạnh lẽo.
Chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến, Hùng vội vã quay về `thành phố`, lòng nôn nao muốn gặp Mai sau những ngày xa cách. Chiếc taxi đưa anh về đến `chung cư của Hùng`. Bước chân anh thoăn thoắt lên tầng, chìa khóa xoay nhẹ mở cửa.
Vừa đẩy cánh cửa hé mở, một giọng nói chói tai đã xé toang sự im lặng, vang vọng khắp căn hộ. Đó là Mai. Cô đang đứng giữa phòng khách, tay cầm chiếc giẻ lau, trỏ thẳng vào một vệt bẩn nhỏ xíu trên sàn nhà bóng loáng.
“Bác làm gì mà dơ bẩn thế? Cái nhà sạch sẽ thế này mà không chịu giữ gìn! Mấy thứ đồ quê mùa đem lên đã đủ lộn xộn rồi, giờ còn bày ra cái trò này nữa sao?” Mai lớn tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh thường và bực tức. Cô càu nhàu liên hồi, không ngừng trách móc, dù lúc này trong căn phòng chỉ có mình cô.
Hùng đứng chết lặng ngay ngưỡng cửa. Vali trên tay anh rơi xuống sàn cái “rầm” khô khốc, nhưng anh không hề hay biết. Từng lời Mai nói cứa vào tai anh, sắc như dao. Mọi hình ảnh về người mẹ hiền lành, tần tảo của anh, người bà đã chịu bao tủi cực để anh có ngày hôm nay, bỗng chốc ùa về. Hùng sững sờ, đôi mắt anh dán chặt vào Mai, người con gái anh yêu bấy lâu, giờ đây lại hiện ra một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi giác quan của anh.
Mai đứng giữa phòng khách, tay vẫn cầm chiếc giẻ lau, giờ thì quay sang nhìn Bà Lụa. Bà Lụa đang khẽ khàng đặt một nắm lá thuốc đã phơi khô vào góc bếp, những ngón tay gầy guộc run nhẹ. Hùng vẫn đứng bất động ở ngưỡng cửa, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh nhìn Mai, rồi nhìn sang Bà Lụa – mẹ anh.
“Bác đã già rồi thì ở nhà nghỉ đi,” Mai nói, giọng điệu vẫn đầy vẻ khó chịu, “cứ thích lên đây làm gì cho cực thân, lại còn bày bừa ra.” Cô quét mắt một lượt quanh căn bếp nhỏ, nơi Bà Lụa vừa sắp xếp lại mấy món đồ quê mang lên. Những món quà quê, Hùng chợt nhớ. Vài ký gạo mới, vài quả trứng gà – tất cả đều là tình yêu của mẹ.
Bà Lụa giật mình, đôi tay đang cầm nắm lá thuốc khẽ run lên. Bà không dám ngẩng đầu nhìn Mai, chỉ cúi gằm mặt xuống, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và tủi thân. Một tiếng “vâng” khẽ khàng, gần như không nghe thấy, thoát ra từ kẽ môi khô nứt của Bà Lụa. Bà im lặng, không nói thêm một lời nào, chỉ khép nép lùi vào một góc. Hình ảnh người mẹ hiền lành, tần tảo bỗng chốc trở nên nhỏ bé và yếu ớt lạ thường trong căn hộ vốn dĩ là của con trai mình. Hùng nhìn cảnh tượng ấy, nỗi đau đớn và phẫn nộ dâng trào trong lòng anh, thiêu đốt mọi giác quan. Anh siết chặt nắm tay, các khớp ngón trắng bệch.
Hùng bước hẳn vào căn phòng, từng bước chân nặng trịch như mang theo cả cơn giông bão. Khuôn mặt anh biến sắc, xanh mét vì giận dữ và đau đớn. Ánh mắt anh xoáy thẳng vào Mai, ngọn lửa phẫn nộ cháy bùng. Mai khựng lại, chiếc giẻ lau trên tay rơi tõm xuống sàn nhà lát gạch lạnh ngắt. Cô ngẩng đầu lên, nét khó chịu trên mặt chưa kịp tan biến hoàn toàn. Hùng vẫn nhìn cô, rồi đôi mắt anh chầm chậm quay sang Bà Lụa – mẹ anh.
Vẻ đau đớn tột cùng hiện rõ trên gương mặt Hùng. Trái tim anh như vỡ vụn khi nhìn thấy mẹ mình, người phụ nữ tảo tần cả đời, giờ đây lại co rúm, nhỏ bé trong chính căn nhà của con trai. Bà Lụa giật mình, hoảng hốt khi thấy con trai. Bà vội vàng quay mặt đi, cố gắng che giấu những giọt nước mắt đang chực trào và vẻ mặt tủi thân hằn sâu trên từng nếp nhăn. Một tiếng nấc nghẹn ngào khẽ thoát ra, Bà Lụa cắn chặt môi, cố nén lại.
Hùng nhìn chằm chằm vào Mai, đôi mắt rực lửa như muốn thiêu đốt cô. Anh không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến, không thể chịu đựng được cảnh Bà Lụa đau khổ trong chính căn nhà của anh.
Anh xiết chặt nắm đấm, từng lời nói như xé toạc không khí tĩnh lặng, mang theo cả nỗi uất hận và sự đau đớn tột cùng. “Sao em lại nói chuyện với mẹ anh như vậy? Cô ấy là mẹ anh!” Giọng anh khản đặc, nghẹn ngào.
Mai giật bắn người. Khuôn mặt cô ta tái mét, nụ cười giả tạo vội vàng co rúm lại. Cô ta vội vàng cúi xuống nhặt chiếc giẻ, đôi mắt láo liên tìm cách thoát thân. “Anh… anh hiểu lầm rồi, em chỉ là… em chỉ đang… hướng dẫn Bà Lụa làm việc nhà thôi mà.” Lời nói của Mai lắp bắp, rời rạc, không giấu được vẻ giả tạo và hoảng loạn. Cô ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay run rẩy đã phản bội cô ta. Bà Lụa vẫn ngồi đó, nước mắt vẫn lăn dài trên gò má nhăn nheo, bà khẽ ngẩng đầu nhìn Hùng, ánh mắt vừa xót xa vừa tủi hờn.
Bà Lụa vẫn ngồi đó, nước mắt vẫn lăn dài trên gò má nhăn nheo, bà khẽ ngẩng đầu nhìn Hùng, ánh mắt vừa xót xa vừa tủi hờn. Mặc cho nỗi đau đang cào xé, Bà Lụa vẫn cố gắng gượng, bà không muốn mọi chuyện đi quá xa. Bà khẽ đưa tay túm lấy vạt áo Hùng, giọng nói run rẩy hòa lẫn tiếng nấc nghẹn.
“Thôi con, Mai nó nói đúng, mẹ già rồi không giúp được gì nhiều.”
Bà Lụa ngước nhìn Hùng, ánh mắt khẩn cầu, van xin con trai đừng làm lớn chuyện. Bà chỉ mong mọi thứ bình yên, không muốn Hùng vì mình mà cãi vã với người yêu. Nhưng cơn giận dữ đã khiến Hùng hoàn toàn bỏ ngoài tai lời cầu xin của mẹ. Anh không nhìn Bà Lụa, đôi mắt vẫn găm chặt vào Mai, hơi thở phì phò nặng nề. Hùng không nghe. Anh không thể.
Cơn giận dữ trong Hùng đột ngột chững lại, như một làn nước lạnh dội thẳng vào tâm trí anh. Lời cầu xin của Bà Lụa, dù nhỏ nhẹ, lại như một tiếng sét đánh ngang tai, kéo anh ra khỏi mớ bòng bong cảm xúc. Anh từ từ xoay người, ánh mắt không còn dán vào Mai nữa, mà chuyển sang nhìn Bà Lụa. Anh thấy mẹ mình đang run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, và một sự tuyệt vọng không thể che giấu trong đôi mắt ấy. Trái tim Hùng thắt lại. Anh chợt nhận ra mình đã làm gì, đã bỏ mặc người mẹ vì những lời nói cay nghiệt của người yêu.
Hùng tiến đến, quỳ sụp xuống bên cạnh Bà Lụa, vòng tay ôm chặt lấy thân hình gầy gò của mẹ. Anh vùi mặt vào vai bà, hơi thở nặng nề xen lẫn sự hối hận. Mùi hương quen thuộc của mẹ, của quê hương, ập vào khứu giác, khiến anh cảm thấy mình thật tồi tệ. Anh khẽ siết chặt vòng tay, như muốn bù đắp cho những tổn thương vừa gây ra. Sau vài giây chìm đắm trong cái ôm đó, Hùng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng giờ đây đã ánh lên một vẻ kiên định đến đáng sợ. Anh quay sang nhìn Mai, ánh mắt lạnh lùng như băng đá, không chút cảm xúc, không chút khoan nhượng.
“Anh đã sai khi không tin mẹ.” Giọng Hùng trầm đục, từng chữ như cứa vào không khí. Anh đứng dậy, đối diện với Mai, sự xa cách đã hiện rõ trong từng cử chỉ. “Em và anh… có lẽ chúng ta nên dừng lại.”
Lời nói của Hùng như một cú đánh trời giáng. Mai sững sờ, không tin vào tai mình. Toàn thân cô cứng đờ, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, khiến cô không kịp phản ứng. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim Mai đập thình thịch trong lồng ngực.
Mai sững sờ, không tin vào tai mình. Toàn thân cô cứng đờ, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, khiến cô không kịp phản ứng. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim Mai đập thình thịch trong lồng ngực. Hùng không còn bận tâm đến Mai nữa. Anh quay phắt người lại, đôi mắt đỏ hoe nhưng tràn đầy sự đau đớn và hối hận dán chặt vào Bà Lụa, người đang ngồi thụp dưới sàn nhà, run rẩy và khóc nấc.
Hùng quỳ sụp xuống bên cạnh Bà Lụa một lần nữa, vòng tay ôm chặt lấy thân hình gầy gò của mẹ, siết mạnh như muốn bù đắp cho tất cả những lỗi lầm anh vừa gây ra. Giọng anh nghẹn lại, lạc đi trong tiếng nức nở của chính mình.
HÙNG
(Khó nhọc, vùi mặt vào vai mẹ)
Mẹ ơi… Con xin lỗi mẹ… Con xin lỗi vì đã để mẹ chịu khổ, để mẹ phải rơi vào cảnh ngộ tủi nhục thế này. Con đã sai rồi, mẹ ơi… Con là thằng con bất hiếu!
Bà Lụa vùi mặt vào vai con trai, những tiếng nức nở bật ra thành từng đợt mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu uất nghẹn chất chứa bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa, tuôn trào theo dòng nước mắt. Bà ôm chặt lấy Hùng, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve mái tóc con.
BÀ LỤA
(Khóc nấc, giọng khàn đặc)
Trời ơi… Con ơi là con… Mẹ có nghĩ gì đâu… Mẹ chỉ thương con thôi… Mẹ thương con một mình nơi đất khách…
Những giọt nước mắt nóng hổi của Bà Lụa thấm ướt vai áo Hùng. Anh cảm nhận rõ nỗi đau đớn, tủi hờn mà mẹ đã phải chịu đựng, nỗi đau mà anh, chính anh, là một phần nguyên nhân. Anh tự trách mình thật ngu xuẩn, thật bất hiếu khi đã để những lời đường mật của Mai che mắt, để mẹ anh phải chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt.
HÙNG
Con đáng bị trời đánh… Mẹ cứ trách mắng con đi, mẹ đánh con đi mẹ ơi! Đừng giữ trong lòng nữa!
Bà Lụa vẫn không nói nên lời, chỉ biết khóc. Nước mắt cứ thế tuôn ra, cuốn trôi đi những gánh nặng mà bà đã vác trên vai suốt bao năm qua. Từ cái ngày chồng mất sớm, một mình tần tảo nuôi con, đến khi Hùng lên thành phố, rồi những mong mỏi, lo âu về con, về tương lai của nó. Giờ đây, những giọt nước mắt ấy không chỉ là nỗi buồn tủi mà còn là sự giải tỏa. Bà cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, một phần nào đó của trái tim đã được chữa lành. Tiếng khóc của Bà Lụa dần nhỏ lại, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào. Bà siết chặt Hùng, ngẩng đầu lên nhìn con trai, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng ánh lên vẻ dịu dàng của người mẹ.
BÀ LỤA
(Hít sâu, giọng khàn đặc)
Mẹ không trách con… Mẹ không trách gì con cả… Chỉ là mẹ… mẹ thương con… Sợ con khổ…
Nhìn thấy ánh mắt bao dung của mẹ, Hùng lại càng thấy đau lòng hơn. Anh biết mẹ không trách anh, nhưng chính sự bao dung ấy lại càng khiến anh hối hận khôn nguôi. Anh khẽ gật đầu, đặt cằm lên vai Bà Lụa, hít hà mùi hương quen thuộc của mẹ. Bà Lụa vẫn còn đau đáu, nỗi lo lắng cho con trai vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng cảm giác nhẹ nhõm khi con đã hiểu ra, đã quay về bên mình, là điều bà mong mỏi bấy lâu. Mai vẫn đứng đó, như một bức tượng, hoàn toàn bị lãng quên trong khoảnh khắc đầy cảm xúc của hai mẹ con. Cô không còn là trung tâm của mọi sự chú ý. Sự sững sờ ban đầu của cô giờ đây chuyển thành một nỗi sợ hãi mơ hồ, khi nhận ra mình đã mất tất cả.
Hùng từ từ đỡ Bà Lụa đứng dậy. Đôi mắt anh vẫn còn đỏ hoe nhưng giờ đây đã ánh lên một sự kiên quyết tột độ. Anh nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của Bà Lụa, cảm nhận hơi ấm và sự run rẩy từ mẹ. Bà Lụa vẫn còn nức nở nhẹ, nhưng bà tin tưởng tựa vào con trai.
HÙNG
(Giọng khàn đặc nhưng đầy dứt khoát)
Chúng ta về, mẹ. Con đưa mẹ về.
Anh không quay lại nhìn Mai. Một cái liếc mắt cũng không có. Toàn bộ sự tập trung của anh đổ dồn vào Bà Lụa, vào người mẹ đã chịu quá nhiều tổn thương vì anh. Anh siết chặt tay mẹ, như để truyền đi sự an ủi và một lời hứa không lời. Bà Lụa khẽ gật đầu, nước mắt vẫn lăn dài nhưng trong lòng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi con trai đã trở về bên mình.
Hùng dẫn Bà Lụa bước đi. Từng bước chân anh đều mạnh mẽ, dứt khoát, vang vọng trên sàn gỗ. Anh không hề quay đầu lại, không cho Mai một cơ hội, một lời giải thích, hay thậm chí một cái nhìn cuối cùng. Cánh cửa căn hộ mở ra, và hai mẹ con Hùng dần biến mất sau ngưỡng cửa.
Mai đứng chết trân. Khuôn mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to vô hồn nhìn theo bóng lưng Hùng và Bà Lụa. Cô không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh, quá đột ngột. Một khoảnh khắc trước, cô còn là người nắm quyền, còn có thể thao túng tình cảm của Hùng; giờ đây, cô bị bỏ lại một mình, trong căn hộ lạnh lẽo. Cô nghe thấy tiếng bước chân của Hùng và Bà Lụa xa dần trong hành lang, rồi tiếng thang máy kêu lên, báo hiệu họ đã hoàn toàn rời đi. Nỗi sợ hãi mơ hồ lúc nãy giờ đã biến thành sự tuyệt vọng và hối hận tột cùng. Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào đang trào lên, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên trống rỗng, và Mai cảm thấy mình bị bỏ lại một mình trong sự cô độc tột cùng. Cô đã đánh mất tất cả.
Hùng dìu Bà Lụa vào thang máy. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo phản chiếu lên gương mặt đờ đẫn của Bà Lụa và vẻ kiên quyết pha lẫn đau đớn của Hùng. Cửa thang máy khép lại, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ với căn hộ nơi Mai đang chìm trong hối hận.
Họ xuống sảnh, bước ra khỏi tòa chung cư, nơi gió đêm thổi se lạnh. Hùng nhanh chóng gọi một chiếc taxi. Khi xe lăn bánh, Bà Lụa vẫn còn hơi run rẩy, nhưng Hùng đã nắm chặt lấy tay bà, truyền cho bà sự vững chãi. Anh không hỏi mẹ muốn đi đâu, chỉ nói với tài xế: “Ra bến xe buôn thúng mâm ạ.”
Trên `chuyến xe buôn thúng mâm` lách cách, Hùng và Bà Lụa ngồi cạnh nhau. Những người khách khác đang ngủ gật, hoặc lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, để mặc không gian riêng tư cho hai mẹ con. Bà Lụa tựa đầu vào vai Hùng, cảm nhận hơi ấm từ con trai. Trái tim bà, sau những ngày tháng lạnh lẽo như bị đóng băng, giờ đây như được sưởi ấm trở lại bởi ngọn lửa của tình mẫu tử, thứ mà bà tưởng chừng đã đánh mất. Hùng lặng lẽ vuốt ve mái tóc điểm bạc của mẹ. Anh hít sâu, mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của đồng quê, của nắng gió, của nỗi vất vả dường như xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của anh. Anh cúi xuống nhìn mẹ, đôi mắt hằn lên vẻ hối hận và tràn đầy tình yêu thương.
HÙNG
(Giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào)
Con xin lỗi mẹ. Con đã quá vô tâm, đã để mẹ một mình chịu đựng nhiều đến vậy. Con sai rồi, mẹ ơi.
Bà Lụa khẽ lắc đầu, nước mắt lại lăn dài nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và tha thứ. Bà siết chặt tay Hùng, không nói nên lời. Những lời xin lỗi của con trai, dù muộn màng, cũng đủ để xoa dịu vết thương lòng bà. Bà cảm nhận được sự chân thành trong từng câu chữ, trong từng cái chạm của con.
Họ cứ thế ngồi bên nhau, không cần nhiều lời. Chiếc xe buýt chầm chậm lăn bánh, đưa họ rời xa `Thành phố` xô bồ, nơi những phù phiếm, những toan tính đã suýt chút nữa chia cắt hai mẹ con. Hùng nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật dần chuyển từ những tòa nhà cao tầng lạnh lẽo sang những cánh đồng lấp loáng ánh trăng. Anh nhận ra mình đã lạc lối quá lâu trong những giá trị vật chất, những ảo ảnh về một cuộc sống hào nhoáng mà quên đi điều cốt lõi nhất: tình cảm gia đình. Hình ảnh Mai cùng những lời nói cay nghiệt của cô ta vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng giờ đây chúng chỉ còn là tiếng vọng mờ nhạt. Anh đã chọn đúng. Anh đã chọn mẹ.
Bà Lụa nhắm mắt lại, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Bà không oán trách Hùng, bởi bà hiểu, con người ai cũng có lúc lầm lỡ. Quan trọng là biết quay đầu, biết sửa sai. Cảm giác được ngồi bên con trai, được cảm nhận hơi ấm của con, được biết con vẫn còn yêu thương mình, đó là món quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng. Nỗi đau đã qua, sự tủi hờn đã tan biến, nhường chỗ cho niềm hy vọng mới. Bà biết, chặng đường phía trước có thể không dễ dàng, nhưng có Hùng bên cạnh, bà tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Họ đang trở về `Quê`, nơi có căn nhà nhỏ, có những người `Hàng xóm` thân thiện, nơi có tuổi thơ của Hùng, nơi có những kỷ niệm ấm áp, và quan trọng hơn cả, nơi có một khởi đầu mới cho hai mẹ con. Ánh bình minh dần hé rạng phía chân trời, hứa hẹn một ngày mới, một cuộc đời mới sẽ mở ra trước mắt họ, thanh thản và bình yên.

