Bà ngoại ơi, mẹ kế không cho con ăn sáng, còn thì thầm bảo con chỉ được ăn 2 nửa bát cơm, không cho con uống nước nhưng bà ơi mẹ kế còn luôn bảo con không được chốt cửa phòng, để mỗi tối mẹ đều vào để… 👇👇
…để vào phòng Linh làm những chuyện bí mật, đáng sợ lắm bà ơi! Mẹ ấy không nói gì cả, chỉ đứng nhìn Linh ngủ, rồi có lúc lại lục lọi đồ của Linh. Linh sợ lắm!”
Bà ngoại đang chăm chú lắng nghe, khuôn mặt bà cụ chợt biến sắc. Từ sự bàng hoàng ban đầu, ánh mắt bà vụt lên vẻ hoảng hốt tột độ khi nghe đến những hành động lén lút của mẹ kế. Bà chết lặng, hai tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, run rẩy. Trái tim bà ngoại đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì bệnh già yếu mà vì nỗi lo sợ tột cùng đang xé nát tâm can, hòa cùng cơn căm phẫn cuộn trào. Bà lập tức kéo Linh vào lòng, ôm chặt cháu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Bà hít một hơi thật sâu, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn nghẹn lại.
“Con ơi, mẹ kế… mẹ kế làm gì mỗi tối? Kể rõ cho bà nghe, Linh đừng sợ!” Bà ngoại thì thầm, siết chặt Linh hơn, như muốn dùng vòng tay mình che chắn đứa cháu khỏi mọi nỗi sợ hãi đang bủa vây.
Linh run rẩy bấu chặt lấy vạt áo Bà ngoại, đầu vùi sâu vào hõm vai gầy của bà. Hơi ấm từ vòng tay Bà ngoại cũng không đủ xua đi cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi đang xâm chiếm Linh. Giọng Linh lí nhí, đứt quãng, từng chữ như bị nỗi uất ức và kinh hoàng chặn lại nơi cổ họng.
“Mẹ… mẹ kế không chỉ đứng nhìn thôi đâu bà ơi…” Linh thì thầm, nước mắt lại ứa ra. “Sau khi mọi người đã ngủ say… mẹ ấy lại lén lút vào phòng Linh. Cửa phòng Linh… mẹ ấy bắt Linh không được chốt mỗi tối…”
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Bà ngoại, chớp chớp như cố nén những giọt nước mắt còn sót lại. “Mẹ kéo con dậy, bắt con lau dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo đến tận khuya, bà ơi! Cứ mỗi đêm… Linh làm đến mức chân tay mỏi nhừ, rã rời hết cả.”
Nước mắt lại lăn dài trên má Linh. “Và mẹ ấy… mẹ ấy bảo nếu con nói ra thì…” Linh lắp bắp, nỗi sợ hãi tột cùng khiến Linh không thể thốt nên lời. Linh run lẩy bẩy, như một chú chim non gặp phải bão tố. Linh ngước nhìn Bà ngoại với ánh mắt tuyệt vọng, tìm kiếm sự che chở.
Bà ngoại siết chặt Linh trong vòng tay, nghe trọn từng lời Linh vừa thốt ra, nét mặt hiền từ dần biến sắc. Một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng bà. Nỗi đau thấu xương cho đứa cháu bé bỏng, gầy guộc đang run rẩy trong lòng bà bỗng chốc hóa thành ngọn lửa căm phẫn ngùn ngụt. Bà ngoại giận đến tím mặt, đôi mắt hằn lên những tia máu.
Bà đứng phắt dậy, động tác dứt khoát đến mức Linh giật mình. Bà ngoại nắm chặt hai bàn tay gầy guộc lại, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Đôi mắt bà ánh lên sự kiên định, lạnh lùng đáng sợ.
“Bà sẽ không để yên chuyện này nữa!” Bà ngoại nghiến răng, giọng nói khản đặc vì kìm nén. “Tuyệt đối không!”
Linh ngước nhìn Bà ngoại, trong ánh mắt ngập tràn hy vọng nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi đan xen. Cô bé vừa mong chờ một sự giải thoát, vừa lo lắng không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Linh thấy bà ngoại lúc này khác hẳn mọi khi, mạnh mẽ và quyết liệt đến lạ.
Bà ngoại quay lại, đặt tay lên vai Linh, ánh mắt nhìn thẳng vào đứa cháu tội nghiệp. “Con gái của bà, con đã phải chịu đựng quá nhiều rồi. Bà sẽ không để con bé phải chịu đựng thêm nữa!”
Bà ngoại siết chặt bàn tay gầy guộc của Linh, không chần chừ một giây phút nào. Bà dắt Linh ra khỏi ngôi nhà của mình, bước chân nhanh và dứt khoát như thể mỗi bước đi đều đang dồn nén một cơn bão tố. Linh lẳng lặng đi theo, bé bám chặt lấy tay bà ngoại, cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ người bà, nhưng sâu thẳm trong lòng, nỗi lo lắng vẫn len lỏi không ngừng.
Chẳng mấy chốc, bà ngoại cùng Linh đã đứng trước cánh cổng ngôi nhà mà Linh vẫn gọi là tổ ấm, dù từ lâu nó đã không còn mang ý nghĩa đó nữa. Cánh cổng sắt lạnh lẽo, cao lớn sừng sững như một lời nhắc nhở về những ngày tháng cô đơn, sợ hãi mà Linh đã phải trải qua. Bà ngoại cố gắng hít thở sâu, nén lại sự giận dữ đang cuộn trào trong lòng. Khuôn mặt bà đanh lại, từng đường nét hiện rõ vẻ cương quyết pha lẫn nỗi lo lắng cho đứa cháu bé bỏng. Bà đưa tay nhấn chuông cửa, tiếng chuông vang lên khô khan, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi chiều.
Linh rụt rè nép sát vào người bà, ánh mắt thấp thỏm nhìn chằm chằm vào cánh cửa chính. Cô bé tưởng tượng ra khuôn mặt lạnh lùng, khó chịu của mẹ kế sắp xuất hiện. Trái tim Linh đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi quen thuộc trỗi dậy. Bà ngoại nhận thấy sự run rẩy của Linh, bà nhẹ nhàng xoa đầu bé, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên định vang lên: “Chúng ta phải đối mặt với bà ta, Linh à. Đừng sợ, có bà đây rồi.” Lời nói của bà ngoại như một lời hứa, một lá chắn vô hình bao bọc lấy Linh, nhưng vẫn không thể xóa tan hoàn toàn nỗi sợ hãi trong lòng cô bé. Cánh cửa chậm rãi hé mở.
Cánh cửa chậm rãi hé mở. Sau cánh cửa là một khung cảnh quen thuộc đến đáng sợ: Mẹ kế đang ngồi trên sofa giữa phòng khách, mắt dán vào màn hình tivi, trên môi nở nụ cười nhạt nhẽo như thể không có bất cứ điều gì có thể làm bà ta bận tâm. Vẻ mặt bà ta ung dung, thư thái, hoàn toàn trái ngược với cơn bão đang gào thét trong lòng Bà ngoại.
Linh nép sát hơn vào lưng Bà ngoại, đôi tay bé nhỏ bấu chặt lấy vạt áo bà, run rẩy. Hơi thở của cô bé trở nên gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Bà ngoại bước thẳng vào nhà, kéo theo Linh, ánh mắt bà rực lên ngọn lửa giận dữ mà Mẹ kế chưa từng thấy. Tiếng bước chân dứt khoát của Bà ngoại cắt ngang tiếng tivi đang phát ra những âm thanh vui nhộn, khiến Mẹ kế giật mình quay lại.
Nụ cười trên môi Mẹ kế vụt tắt, khuôn mặt bà ta thoáng biến sắc khi thấy Bà ngoại và Linh đứng sững sừng trước mặt. Một tia hoảng hốt lướt qua ánh mắt bà ta, nhưng chỉ trong chớp mắt, vẻ bình thản quen thuộc đã trở lại, thậm chí còn pha thêm chút khó chịu, bực bội vì bị làm phiền.
“Ối giời, bà ngoại với cháu gái lại đến thăm nhà tôi đấy à? Có việc gì mà vội vàng thế?” Mẹ kế nói, giọng điệu ẩn chứa sự mỉa mai, tay cầm điều khiển tivi định tắt nhưng rồi lại hạ xuống, như muốn thể hiện sự bất cần.
Bà ngoại không thèm để ý đến lời lẽ châm chọc của Mẹ kế. Bà siết chặt tay Linh, giọng nói âm vang, đầy uy lực khiến cả căn phòng như chùng xuống. “Chị đã làm gì con bé nhà tôi?”
Mẹ kế nhếch mép, ánh mắt lạnh băng lướt qua Linh rồi dừng lại trên khuôn mặt Bà ngoại. Một nụ cười khinh miệt nở trên môi bà ta.
“Làm gì là làm gì? Bà nói lạ. Tôi là mẹ kế của con bé, tôi nuôi nấng nó đàng hoàng. Bà hỏi thế là có ý gì?” Mẹ kế nói, giọng điệu đầy vẻ bất cần.
“Đừng vòng vo nữa!” Bà ngoại siết chặt tay Linh, giọng bà run lên vì uất ức. “Chị đã bỏ đói nó, chỉ cho nó ăn hai nửa bát cơm mỗi bữa, không cho uống nước, còn không cho nó chốt cửa phòng mỗi tối! Chị đã làm gì trong phòng nó ban đêm?”
Mẹ kế bật cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai. “Ối giời ơi! Con bé này nó bịa chuyện đấy bà ạ! Nó là cái thứ lươn lẹo, hay làm trò để gây sự chú ý, để chia rẽ gia đình tôi.” Mụ ta quay phắt sang nhìn Linh, ánh mắt sắc như dao găm. Một tia đe dọa rõ rệt xẹt qua, khiến Linh rụt rè nép hẳn vào sau lưng Bà ngoại, cố gắng trốn tránh ánh mắt đó. Lòng Linh đập thình thịch, sợ hãi đến tê dại.
Bà ngoại nhìn Mẹ kế, ánh mắt bà không còn sự tức giận ban đầu mà thay vào đó là sự khinh bỉ sâu sắc và nỗi thất vọng đến tận cùng. Bà không ngờ lòng người lại có thể độc ác đến vậy.
Mẹ kế vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. “Tôi chối cái gì? Chuyện nó bịa ra thì tôi phải chịu trách nhiệm chắc? Tôi nói thật với bà, con bé này nó bịa chuyện đấy bà ạ, nó hay làm trò để gây sự chú ý.” Bà ta khoanh tay trước ngực, thái độ thách thức.
Đúng lúc Mẹ kế vừa dứt lời, khoanh tay thách thức, cánh cửa nhà chợt mở ra. Bố của Linh, với vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc, bước vào. Ông ta lập tức cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm căn phòng. Ánh mắt ông lướt qua Mẹ kế đang khoanh tay, đến Bà ngoại đang siết chặt tay Linh, và cuối cùng là Linh đang nép mình sợ hãi. Sự ngạc nhiên xen lẫn lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt ông khi nhìn thấy mẹ mình. Linh cảm có điều chẳng lành dấy lên trong lòng ông.
“Có chuyện gì vậy mẹ, vợ?” Bố của Linh hỏi, giọng nói đầy vẻ bối rối, ánh mắt ông liên tục đảo qua Mẹ kế và Bà ngoại, cố gắng nắm bắt tình hình. “Sao mọi người lại căng thẳng thế này?”
BỐ CỦA LINH
(Bối rối, ánh mắt đảo qua Mẹ kế và Bà ngoại, giọng căng thẳng)
Có chuyện gì vậy mẹ, vợ? Sao mọi người lại căng thẳng thế này?
BÀ NGOẠI
(Nén một tiếng thở dài, sự giận dữ hằn rõ trên từng đường nét khuôn mặt nhăn nheo. Bà siết chặt tay Linh, đôi mắt đỏ hoe, nhìn thẳng vào mắt con trai mình. Giọng bà run run vì căm phẫn)
Anh còn hỏi có chuyện gì à? Anh còn có thể thản nhiên hỏi vậy sao?
Linh nép chặt vào bà, đôi mắt to tròn, sợ hãi nhìn Bố của Linh, như thể ông sắp trách mắng em. Mẹ kế vẫn khoanh tay, khuôn mặt giữ vẻ bình thản đến đáng ghét, nhưng khóe môi hơi nhếch lên, ngầm thách thức.
BÀ NGOẠI
(Chất chứa uất nghẹn, từng lời nói như xé lòng)
Anh có biết vợ anh đã đối xử với con bé Linh thế nào không? Con bé, cháu gái của tôi, nó đã kể với tôi tất cả! Nó bị bỏ đói, không được ăn đủ no. Mỗi bữa chỉ vỏn vẹn có hai nửa bát cơm nguội, còn nước thì không có một giọt nào!
BỐ CỦA LINH
(Trán nhíu lại, vẻ bối rối chuyển sang ngạc nhiên và một chút khó chịu, liếc nhìn Mẹ kế)
Mẹ nói gì lạ vậy? Làm gì có chuyện đó…
MẸ KẾ
(Lạnh lùng ngắt lời)
Chắc là con bé nó kể sai rồi mẹ ơi. Nó hay tưởng tượng lắm.
BÀ NGOẠI
(Ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Mẹ kế, rồi lại quay sang con trai, giọng càng thêm run rẩy, đầy bi phẫn)
Sai ư? Con bé Linh nó thà nhịn đói chứ không bao giờ nói dối! Còn nữa, cô ta không cho Linh được chốt cửa phòng mỗi tối! Con bé nó sợ hãi đến mức nào anh có biết không? Đêm nào cô ta cũng vào phòng nó, bắt nó làm việc… làm việc nặng nhọc đến tận khuya! Một đứa trẻ con, còn nhỏ dại thế này mà bị hành hạ như vậy đó!
Bố của Linh đứng sững sờ, cố gắng tiêu hóa những lời Bà ngoại vừa nói. Ánh mắt ông hoang mang nhìn giữa Linh, đang run rẩy nép vào Bà ngoại, và Mẹ kế, người vẫn giữ vẻ mặt vô cảm đến đáng sợ.
BÀ NGOẠI
(Dồn nén tất cả sự căm phẫn vào câu cuối, nhìn chằm chằm vào con trai)
Con có biết vợ con đã đối xử với Linh thế nào không? Nó không cho con bé ăn, còn bắt nó làm việc đến khuya!
Bố của Linh đứng sững sờ, từng lời Bà ngoại nói như nhát dao cứa vào tai ông. Khuôn mặt ông trắng bệch, đôi mắt chớp chớp liên hồi, cố gắng tiêu hóa những thông tin tàn nhẫn vừa nghe. Ông không thể tin vào tai mình, đầu óc quay cuồng. Một sự bàng hoàng tột độ chiếm lấy tâm trí, đẩy ông vào giữa dòng xoáy của sự thật cay nghiệt.
BỐ CỦA LINH
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm, ánh mắt xoáy sâu vào Mẹ kế)
Không… không thể nào…
Ông quay phắt sang nhìn Mẹ kế, ánh mắt giờ đây không còn sự tin tưởng, mà thay vào đó là sự nghi ngờ sâu sắc, xen lẫn nỗi thất vọng ê chề. Khuôn mặt Mẹ kế vẫn cố giữ vẻ bình thản, nhưng khóe môi cô ta khẽ giật, đôi mắt chớp nhẹ một cách bất thường. Cô ta bắt đầu cảm thấy lo lắng, một nỗi sợ hãi len lỏi.
BỐ CỦA LINH
(Đôi mắt đỏ hoe, quay sang nhìn Linh. Trong ánh mắt ông là sự xót xa tột độ, xen lẫn hối lỗi khôn cùng khi nhìn thấy cháu gái đang run rẩy nép mình vào Bà ngoại)
Linh…
MẸ KẾ
(Cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, giọng có phần hơi cao để át đi sự run rẩy, cố gắng đánh lạc hướng)
Mẹ ơi, con đã nói rồi mà, con bé nó hay tưởng tượng lắm. Trẻ con mà, nó thích nghĩ ra đủ thứ chuyện để được người lớn quan tâm đó mà.
BỐ CỦA LINH
(Ánh mắt không rời khỏi Mẹ kế, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết, như một tiếng sấm giáng xuống)
Không thể nào… Vợ ơi, những gì mẹ nói là thật sao? Có thật là em đã đối xử với Linh như vậy không?
MẸ KẾ
(Giọng nghẹn ngào, hai mắt đỏ hoe, vội vã ôm chầm lấy Bố của Linh, tựa đầu vào vai ông như một người vợ yếu đuối đang bị oan ức tột độ. Nước mắt cô ta bắt đầu lăn dài trên má)
Anh ơi… Anh có tin em không? Em… em đã cố gắng hết sức rồi mà… Làm vợ, làm mẹ kế, em đã thức khuya dậy sớm chăm sóc gia đình, chăm sóc Linh từng bữa ăn, giấc ngủ… nhưng con bé… con bé nó không chịu nghe lời em! Nó ghét em!
Bố của Linh đứng sững sờ, vòng tay ông vẫn chưa kịp đáp lại. Ông nhìn xuống mái tóc đang run rẩy của Mẹ kế, rồi lại nhìn sang Linh, người vẫn đang nép chặt vào Bà ngoại, ánh mắt to tròn lấp lánh sự sợ hãi và căm ghét không thể che giấu. Linh siết chặt bàn tay Bà ngoại, cảm nhận được sự tủi hờn trào dâng trong lòng.
MẸ KẾ
(Nức nở lớn hơn, đẩy Bố của Linh ra một chút để nhìn vào mắt ông, hai tay nắm chặt áo ông, diễn xuất tài tình)
Nó ghét em, anh hiểu không? Nó luôn muốn chia rẽ gia đình mình! Nó muốn anh chỉ yêu thương một mình nó thôi! Con bé nó tưởng tượng ra đủ thứ chuyện để vu khống em, để cho mọi người nghĩ em là người xấu xa! Em… em chỉ muốn có một gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu thương và một đứa con ngoan, nhưng sao khó quá vậy anh ơi! Em đã cố gắng hết sức rồi, nhưng con bé nó ghét em, nó muốn chia rẽ chúng ta!
Bà ngoại nhìn màn kịch diễn ra trước mắt với vẻ khinh bỉ tột độ. Gương mặt bà không một chút dao động trước những giọt nước mắt cá sấu của Mẹ kế. Bà khẽ hừ lạnh một tiếng, như muốn cảnh báo người phụ nữ kia rằng bà không dễ dàng bị lừa gạt.
Nhưng cô ta chưa kịp dứt lời, Linh, người đang nép chặt vào Bà ngoại, bỗng nhiên dứt mạnh tay bà. Ánh mắt Linh, trước giờ vẫn chất chứa sự sợ hãi và tủi hờn, giờ đây bùng lên một tia quyết liệt. Linh không nói một lời, quay người chạy thẳng về phía phòng ngủ của Linh.
BỐ CỦA LINH
(Ngạc nhiên, cố gắng gọi với theo)
Linh! Con đi đâu vậy?
MẸ KẾ
(Lau vội nước mắt, gương mặt vẫn còn vẻ thảm thiết nhưng ánh mắt hiện rõ sự khó hiểu, pha chút lo lắng)
Con bé lại làm trò gì nữa đây?
Chỉ trong chớp mắt, Linh đã trở lại, bàn tay nhỏ bé run rẩy ôm chặt một chiếc điện thoại di động cũ kỹ, màn hình đã ố vàng. Linh tiến lại gần Bố của Linh, gương mặt đẫm nước mắt, đôi môi mím chặt. Chiếc điện thoại run rẩy trong tay Linh. Linh đưa nó về phía ông, ánh mắt to tròn đầy van nài, cầu cứu.
LINH
(Giọng nói khẽ khàng, nghẹn ngào, run rẩy từng tiếng, gần như thì thầm)
Bố… Bố nghe đi… Mẹ kế nói với con… như thế này… mỗi đêm…
Bố của Linh nhìn chiếc điện thoại cũ kỹ, rồi nhìn xuống gương mặt đẫm lệ của Linh. Sự thảng thốt và nghi ngờ bắt đầu len lỏi trong ánh mắt ông. Ông ngập ngừng đưa tay nhận lấy. Mẹ kế đứng đó, đôi mắt trợn tròn, vẻ mặt từ bi thương bỗng chốc hóa thành trắng bệch, nỗi hoảng sợ hiện rõ như một vết nhơ khó che đậy. Từ chiếc điện thoại cũ phát ra một đoạn ghi âm mờ ảo, nhưng đủ rõ để cắt xuyên không khí căng thẳng. Tiếng mắng nhiếc chói tai của Mẹ kế hòa lẫn với tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng, tiếng chổi quét sàn xột xoạt, và tiếng thở dốc nặng nhọc của một đứa trẻ trong đêm khuya thanh vắng.
MẸ KẾ (TIẾNG GHI ÂM)
(Giọng the thé, đầy sự chán ghét)
Đồ ăn hại! Mày tưởng mày được ăn no à? Nửa bát cơm là quá đủ rồi! Uống nước à? Mơ đi! Để mày biết thế nào là đói khát! Nhanh tay lên, dọn hết đống này đi! Để xem ai dám mách bố mày!
Bố của Linh chăm chú lắng nghe, từng từ, từng câu độc ác của Mẹ kế như những nhát dao đâm thẳng vào tai ông. Ông nghe thấy tiếng chén đĩa loảng xoảng, tiếng chổi quét sàn xột xoạt, và đặc biệt là tiếng thở dốc nặng nhọc của Linh. Không chỉ là tiếng la mắng, trong đoạn ghi âm còn là những tiếng khóc thút thít, tiếng thút thít đầy tủi thân của con gái ông, xen lẫn những tiếng thở dài mệt mỏi, yếu ớt. Linh, con gái ông, đang phải chịu đựng những điều khủng khiếp này. Ông tái mặt. Sự thật quá tàn nhẫn và khác xa những gì ông từng nghĩ.
Đoạn ghi âm tiếp tục, với giọng Mẹ kế the thé, giễu cợt: “Mày nghĩ bố mày tin mày chắc? Ông ta yêu tao chứ không yêu thứ con ghẻ như mày! Khóc lóc cái gì? Có giỏi thì mách đi!” Rồi lại là tiếng thở hổn hển của Linh, tiếng lạch cạch của vật gì đó bị kéo lê trên sàn nhà lạnh lẽo. Từng lời nói, từng âm thanh như búa bổ vào tâm trí Bố của Linh, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo.
Tay ông run rẩy dữ dội. Chiếc điện thoại cũ kỹ, vẫn đang phát ra những âm thanh đau đớn, đột ngột tuột khỏi bàn tay ông, rơi xuống nền nhà lạnh lẽo, tiếng va đập khô khốc vọng lên. Ông không còn nghe thấy gì nữa ngoài tiếng tim mình đập thình thịch và tiếng gầm gừ trong cổ họng.
Bố của Linh ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, xoáy sâu vào Mẹ kế. Ánh mắt ông không còn sự yêu thương, tin tưởng nào, mà thay vào đó là sự căm hờn, ghê tởm tột độ. Bộ mặt giả tạo của người phụ nữ ông từng hết lòng yêu thương đã sụp đổ hoàn toàn trước mắt ông. Bà ta đứng đó, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy, ánh mắt hoảng loạn cố gắng tránh né cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của ông.
BỐ CỦA LINH
(Giọng gầm lên, khàn đặc vì uất nghẹn, chỉ thẳng vào mặt Mẹ kế)
Đủ rồi! Cô đã làm gì con gái tôi thế này?!
Mẹ kế choáng váng, đôi mắt trợn ngược, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Mụ ta lùi lại một bước, cổ họng ứ nghẹn, không thể thốt ra lấy một lời để biện minh hay chối bỏ. Mọi lời dối trá, mọi sự ngụy biện đều sụp đổ hoàn toàn trước bằng chứng không thể chối cãi đang vang lên từ chiếc điện thoại. Bố của Linh, ánh mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống mụ ta, vẫn trừng trừng nhìn.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Mẹ kế như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu mụ ta: phải xóa bằng chứng! Mụ ta lao tới, bàn tay vươn ra như móng vuốt, định giật phắt chiếc điện thoại từ tay Bố của Linh.
Nhưng Bà ngoại đã nhanh hơn một bước. Bằng kinh nghiệm và sự tinh ranh của tuổi tác, bà đã lường trước được hành động đó. Bà giằng mạnh chiếc điện thoại từ tay con trai, nhanh chóng nhét vào túi áo, ánh mắt sắc như dao găm nhìn Mẹ kế. Mụ ta giật hụt, mất đà loạng choạng.
Mẹ kế đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân cứng đờ. Không còn lời nào để nói, không còn hành động nào để cứu vãn. Khuôn mặt mụ ta giờ đây biến dạng đến mức không còn nhận ra: sự giận dữ pha lẫn nỗi sợ hãi tột độ, sự hoảng loạn tuyệt vọng khi tất cả những tội ác ghê tởm bị vạch trần ra ánh sáng. Nụ cười khinh miệt mà mụ ta từng dành cho Linh giờ đây đông cứng thành một vết nhăn méo mó, ghê tởm. Mụ ta đã thua cuộc. Hoàn toàn.
Bố của Linh đứng lặng như pho tượng, ánh mắt từ Mẹ kế đầy thù hằn chuyển sang khuôn mặt tiều tụy của Linh, rồi dừng lại ở Bà ngoại đang ôm cháu. Một cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên lồng ngực ông. Ông đã quá mù quáng, quá tin tưởng vào lời lẽ ngon ngọt của một kẻ lòng dạ hiểm ác, để Linh bé bỏng của mình phải chịu đựng những tủi nhục không đáng có. Ông hít một hơi thật sâu, như muốn nén lại tất cả sự đau đớn và hối hận đang cuộn trào.
Ông từ từ tiến lại gần Linh, quỳ một chân xuống. Đôi mắt đỏ hoe của ông chạm vào đôi mắt sợ hãi của cô bé. Không một lời nói, ông vòng tay ôm chặt Linh vào lòng, ghì con bé như thể muốn bù đắp cho tất cả những thiếu sót, những lần ông đã không thể bảo vệ con. Linh ngập ngừng, rồi cũng vòng tay ôm lấy bố, vùi mặt vào vai ông, những tiếng nấc nhỏ xé lòng.
Sau khoảnh khắc im lặng đầy ám ảnh đó, Bố của Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, nhìn thẳng vào Mẹ kế đang đứng chết trân. Giọng ông trầm và dứt khoát, không còn một chút tình cảm hay sự do dự nào.
“Tôi không thể sống với người phụ nữ độc ác như cô được nữa,” Bố của Linh tuyên bố, từng lời như cứa vào không khí. “Tất cả những gì cô đã làm với Linh, tôi không bao giờ có thể chấp nhận hay tha thứ. Chúng ta… kết thúc tại đây!”
Lời nói của Bố của Linh như một bản án tử dành cho Mẹ kế, khiến mụ ta run rẩy từng hồi.
Mụ ta run rẩy, đôi mắt trợn ngược, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. “Không! Anh không thể làm thế! Anh không thể đuổi tôi đi như vậy được!” Mẹ kế gào lên, giọng the thé, lao tới níu lấy tay Bố của Linh. “Em xin anh! Em sai rồi, em biết lỗi rồi! Em thề, em sẽ thay đổi! Em sẽ đối xử tốt với Linh! Anh tin em đi!”
Bố của Linh giật tay lại, ánh mắt không một chút lay chuyển. “Cô đã có quá nhiều cơ hội rồi. Tôi đã tin cô quá nhiều lần rồi.” Ông quay sang Bà ngoại và Linh, rồi lại nhìn thẳng vào Mẹ kế, giọng lạnh như băng. “Mọi lời cô nói bây giờ đều là vô nghĩa. Không còn ai tin cô nữa đâu.”
Mẹ kế như hóa điên, mụ quay sang Bà ngoại, cầu xin. “Bà ơi! Bà nói đỡ cho con với! Con biết lỗi rồi mà bà! Con xin lỗi Linh! Con sẽ bù đắp cho con bé!”
Bà ngoại ôm chặt Linh, đôi mắt bà nhìn Mẹ kế đầy khinh miệt. Bà không nói một lời, chỉ quay lưng lại, như không muốn phí hơi thở cho một kẻ dối trá.
Tuyệt vọng, Mẹ kế lại lao về phía Bố của Linh, quỳ sụp xuống. “Anh ơi, đừng đuổi em đi mà! Em sẽ không có chỗ nào để đi đâu! Em yêu anh mà!”
Bố của Linh lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của mụ. “Tình yêu của cô chỉ là sự giả dối. Thu dọn đồ dùng cá nhân của cô và cút ra khỏi nhà tôi ngay lập tức. Không được lấy bất cứ thứ gì khác.”
Mẹ kế bàng hoàng đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu. “Anh… anh không thể làm vậy! Đây là nhà của chúng ta mà! Anh không có quyền đuổi tôi đi trắng tay!”
“Đây là nhà của tôi,” Bố của Linh nhấn mạnh, “và cô không còn là người trong nhà này nữa.” Ông khoát tay ra hiệu cho hai người đàn ông cao lớn đứng gần đó, những người đã theo ông đến đây.
Hai người đàn ông không nói một lời, tiến đến, một người cầm chiếc túi du lịch nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân của Mẹ kế. Họ dùng lực đẩy nhẹ mụ ta về phía cửa.
Mẹ kế chống cự quyết liệt, gào thét. “Không! Buông tôi ra! Tôi không đi! Đây là nhà tôi! Linh! Con nói gì đi chứ Linh! Con nói với bố con đừng đuổi mẹ đi!”
Linh nép chặt vào Bà ngoại, ánh mắt sợ hãi, không dám nhìn Mẹ kế.
Bố của Linh đứng khoanh tay, khuôn mặt vô cảm.
Mụ ta bị đẩy ra khỏi cửa chính. Tiếng gào thét của Mẹ kế tắt lịm khi cánh cửa đóng sầm lại sau lưng mụ. Mụ ta ngã chúi dụi xuống sân, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi. Mụ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm tức và thù hận nhìn chằm chằm vào ngôi nhà đã từng là nơi mụ tung hoành. Khuôn mặt mụ méo mó vì uất ức.
Bố của Linh mở toang cánh cửa một lần nữa, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói dứt khoát vang vọng giữa không gian. “Cút ra khỏi nhà tôi ngay lập tức!”
Mẹ kế co rúm lại, vội vàng đứng dậy, lảo đảo bước đi, tiếng khóc nức nở xen lẫn những lời nguyền rủa nhỏ dần trong bóng tối.
Cánh cửa vừa đóng lại, dập tắt tiếng gào thét điên dại của Mẹ kế. Những âm thanh oán hận cuối cùng của mụ ta dường như vẫn còn vương vấn trong không khí một chốc, rồi tan biến vào sự tĩnh lặng đến ngột thở. Bố của Linh vẫn đứng ở cửa, nhưng vẻ mặt ông giờ đây không còn lạnh lùng vô cảm như khi đối diện với người phụ nữ kia nữa. Một sự mệt mỏi cùng với nỗi ân hận sâu sắc dâng lên trong đôi mắt ông.
Ông quay lại, nhìn về phía Bà ngoại và Linh. Hai người họ vẫn nép chặt vào nhau, như hai chiếc bóng nhỏ bé giữa căn phòng rộng lớn. Nét sợ hãi vẫn chưa tan hết trên khuôn mặt Linh, dù Mẹ kế đã đi. Bà ngoại vẫn ôm chặt lấy Linh, đôi mắt bà nhìn Bố của Linh đầy phức tạp – có cả sự xót xa, trách móc nhẹ nhàng, nhưng cũng là sự nhẹ nhõm vô bờ bến.
Bố của Linh bước chậm rãi về phía họ, từng bước chân nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của thời gian đã qua. Ông quỳ xuống, đặt tay lên vai Linh và Bà ngoại. Giọng ông khàn đặc, đầy nghẹn ngào.
“Bố xin lỗi… Bà ngoại, Linh… Bố xin lỗi. Bố đã quá sai lầm. Bố đã không nhận ra sớm hơn…”
Ông ôm lấy cả Linh và Bà ngoại vào lòng, vùi mặt vào mái tóc Linh. Hơi thở ông run rẩy. Linh cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay bố, sự an toàn mà bấy lâu nay cô bé luôn khao khát. Bà ngoại cũng siết chặt Linh hơn, tay vỗ nhẹ lưng Bố của Linh.
“Bố hứa… Bố sẽ bù đắp cho con, Linh à. Bố sẽ không bao giờ để con phải chịu khổ nữa.”
Bà ngoại gật đầu nhẹ, nước mắt rịn ra khóe mi. Bà nhìn Linh, đôi mắt chất chứa tình yêu thương vô bờ bến và sự nhẹ nhõm. Bà nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Linh, trấn an cô bé.
“Từ nay con sẽ không phải sợ hãi nữa đâu, Linh của bà.”
Linh nép sát vào Bà ngoại, cảm nhận được sự ấm áp, an toàn lan tỏa khắp cơ thể. Hơi thở đều đặn của bà, mùi hương quen thuộc của bà ngoại, tất cả hòa quyện lại thành một liều thuốc an thần tuyệt vời. Cô bé đã không còn phải lo sợ tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh mỗi đêm, không còn phải run rẩy khi màn đêm buông xuống. Bóng tối trong phòng ngủ của Linh, giờ đây, không còn đáng sợ nữa. Nó chỉ đơn thuần là bóng tối, là nơi để Linh có thể ngủ một giấc thật sâu, thật yên bình.
Sự bình yên hiếm hoi sau bao tháng ngày giông bão đã trở lại, len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà, xoa dịu những vết thương lòng của những người ở lại. Bố của Linh nhìn Linh ngủ yên trong vòng tay Bà ngoại, trái tim ông như bị bóp nghẹt bởi sự hối hận nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Ông thầm hứa với lòng mình, sẽ dành cả đời để bù đắp cho con gái, để Linh có thể lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn và sự bình an mà cô bé xứng đáng được nhận.
Bà ngoại mỉm cười hiền hậu, ánh mắt bà xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng bóng Mẹ kế. Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài, với những đoạn đường gập ghềnh và những thử thách bất ngờ. Nhưng điều quan trọng nhất không phải là tránh được giông bão, mà là cách chúng ta vượt qua nó, để rồi tìm thấy bến bờ bình yên. Bà tin rằng, sau tất cả, Linh sẽ mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và quan trọng nhất là biết trân trọng những giá trị đích thực của tình yêu thương gia đình. Màn đêm buông xuống, mang theo hơi thở của sự khởi đầu mới, của hy vọng và của những giấc mơ ngọt ngào, xua tan đi bóng ma của quá khứ, để lại một không gian trong lành, thanh khiết cho những tâm hồn cần được chữa lành.

