Bố ơi, khi con khóc nếu b-ẩn ra sàn mẹ sẽ bảo phải dùng áo để l-a;/ u, mẹ xả hết nước nóng đi và bảo con dùng nước lạnh giữa mùa đông, hơn nữa mẹ còn mở cửa ra để kiểm tra nếu không dùng nước lạnh thì mẹ sẽ…
Con viết những dòng này trong lúc lòng con rất rối bời và không biết phải nói cùng ai khác ngoài bố. Con đã cố gắng ch;/ ịu đựng, cố gắng im lặng để gia đình yên ổn, nhưng càng ngày con càng thấy mình không thể tiếp tục như vậy nữa.
Bố ơi, mỗi lần con khóc, mẹ thường bat con phải tự dùng áo của mình để l;/au nước mắt. Có những lúc con muốn được sưởi ấm bằng nước nóng, mẹ lại xả hết và bảo con tắm bằng nước lạnh giữa mùa đông. Mẹ còn mở cửa ra để kiểm tra, để chắc rằng con buộc phải làm theo. Khi con không làm đúng ý mẹ thì sau đó chỉ 30 phút đến 1 tiếng là bắt đầu… 👇👇
Vy đã cố gắng trốn tránh dòng nước lạnh buốt nhưng vô ích. Mới chỉ vài phút sau khi mẹ xả hết nước nóng, cánh cửa phòng tắm bật mở. Mẹ Vy đứng đó, ánh mắt sắc như dao cau, lướt qua Vy đang run rẩy dưới vòi nước. Cô bé cố gắng tỏ ra mình đang làm theo lời mẹ, nhưng sự run rẩy không thể giấu nổi.
“Con lúc nào cũng chỉ biết làm khổ mẹ thôi!” – Mẹ Vy gằn từng tiếng, giọng nói lạnh lẽo hơn cả nước đang xối vào Vy. Lòng Vy thắt lại. Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây, trộn lẫn với sự uất ức đến nghẹn thở. Vy cắn chặt môi, cố gắng nín lại, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn vào làn nước lạnh trên má. Vy đứng đó, bất lực, chỉ muốn tan biến.
Mẹ Vy nhìn xoáy vào Vy, ánh mắt không hề có chút thông cảm nào, chỉ đầy vẻ chán ghét. “Đúng là đồ yếu ớt! Chút việc cỏn con cũng không làm được, còn bày đặt khóc lóc! Lúc nào cũng mè nheo, không chịu nghe lời mẹ dù chỉ một lần! Mày định làm mẹ khổ đến bao giờ nữa hả?” Mẹ Vy buông ra từng lời cay nghiệt, như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm can Vy.
Vy cúi gằm mặt, mái tóc ướt sũng rũ rượi che khuất gương mặt đẫm nước mắt và nước lạnh. Toàn thân Vy run rẩy bần bật, không phải chỉ vì cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông đang thấm sâu vào từng thớ thịt, mà còn vì những lời chì chiết tàn nhẫn của mẹ. Từng câu nói như những vết dao cứa sâu, khiến Vy cảm thấy mình thật sự vô dụng, thật sự là một gánh nặng cho mọi người. Vy muốn phản kháng, muốn hét lên rằng mình không yếu đuối, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Cô bé chỉ biết cắn chặt môi đến bật máu, để mặc những giọt nước mắt nóng hổi hòa lẫn vào dòng nước lạnh đang xối xả, chảy xuống cống. Trong khoảnh khắc đó, Vy ước mình có thể tan biến, biến mất khỏi thế giới này, khỏi sự tồn tại này.
Vy cố gắng thu hết chút sức lực còn sót lại, cố nhấc đầu lên, đôi môi tái nhợt run rẩy muốn thốt lên lời biện minh. “Con… con không cố ý… con chỉ…”
Mẹ Vy lập tức gạt phắt đi, như thể những lời Vy định nói chỉ là thứ rác rưởi không đáng nghe. Đôi mắt sắc lạnh của mẹ lướt qua Vy, không chút cảm xúc, chỉ còn lại sự khinh miệt sâu sắc. Mẹ Vy gằn giọng, giọng nói xuyên thấu qua tiếng nước lạnh xối xả, vang vọng khắp căn phòng tắm ẩm ướt, “Im miệng! Đừng có cãi! Lúc nào cũng tìm cách bao biện! Mày nghĩ mẹ không biết mày định làm gì sao?”
Vy hoàn toàn bất lực. Từng từ ngữ định hình thành câu chữ cứ nghẹn ứ nơi cổ họng, không cách nào bật ra được nữa. Cô bé cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng, chỉ có thể phát ra những tiếng nấc cụt đau đớn. Nước mắt hòa cùng nước lạnh, chảy dài trên gương mặt, thấm vào mái tóc bết bát. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy Vy, một cảm giác cô đơn tột cùng, như thể cả thế giới này đều quay lưng lại với cô bé. Vy chỉ còn biết cúi gằm mặt xuống, để mặc dòng nước lạnh tiếp tục hành hạ cơ thể đang run lên bần bật.
Mẹ Vy nhìn chằm chằm vào Vy, ánh mắt không còn một tia ấm áp. Bà chỉ vào cửa phòng tắm, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương, “Lên phòng ngay! Không có cơm tối cho mày hôm nay! Lên phòng mà suy nghĩ lại đi, bao giờ biết điều thì xuống!”
Vy không dám ngẩng đầu. Cô bé chỉ khẽ gật đầu, cố nén tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng. Cơ thể Vy vẫn còn run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. Cô bé lê từng bước chân nặng nề ra khỏi phòng tắm, theo sau là ánh mắt không chút khoan nhượng của Mẹ Vy. Từng giọt nước từ tóc và quần áo Vy nhỏ xuống sàn, tạo thành những vệt ẩm ướt trên nền gạch lạnh lẽo.
Cầu thang dẫn lên tầng hai dường như dài vô tận. Mỗi bước chân của Vy đều nặng trĩu, không chỉ vì cơ thể mệt mỏi mà còn vì gánh nặng tinh thần. Bụng Vy đói cồn cào, nhưng cảm giác bị khinh miệt, bị mẹ ruột mình quay lưng lại còn đau đớn hơn gấp bội. Nước mắt tiếp tục lăn dài trên má Vy, nhưng giờ đây cô bé không còn sức để khóc thành tiếng nữa. Từng bước, từng bước một, Vy chậm rãi tiến về phía căn phòng của mình, cảm thấy cả thế giới đang đóng sập lại trước mắt.
Vy đẩy cánh cửa phòng, để nó sập mạnh lại sau lưng, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi nhà. Bóng tối lập tức bao trùm căn phòng của Vy, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt hắt qua khe cửa sổ. Vy không bật đèn. Cô bé lao đến chiếc giường, vùi mặt vào chiếc gối mềm, mặc cho những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa không thể kiểm soát. Từng giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm chiếc vỏ gối, hòa cùng cái lạnh vẫn còn bám riết lấy cơ thể bé nhỏ.
Căn phòng tối om, lạnh lẽo như chính tâm hồn Vy lúc này. Cảm giác cô đơn, bị bỏ rơi bỗng chốc lớn hơn tất cả mọi thứ. Cô bé nằm co ro trên giường, trong đầu vang lên hàng loạt câu hỏi không lời đáp. Liệu Vy có phải là đứa con hư hỏng đến vậy không? Những lời Mẹ Vy nói vẫn văng vẳng bên tai, “bao giờ biết điều thì xuống!”. Vy nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh đôi mắt lạnh lùng của mẹ, nhưng vô vọng. Cả người Vy run lên từng đợt, không phải vì lạnh nữa, mà vì sự tủi thân, đau đớn đến tột cùng.
Vy siết chặt lấy chiếc gối, hình ảnh Mẹ Vy với đôi mắt lạnh lùng ban nãy bỗng tan biến, thay vào đó là một bóng hình khác, nhỏ bé hơn, yếu ớt hơn, nhưng lại mang cùng một nỗi sợ hãi. Một cảnh hồi ức đột ngột ùa về trong tâm trí Vy, rõ ràng như thể mới chỉ hôm qua.
(CẢNH HỒI TƯỞNG)
**NGOẠI CẢNH. NHÀ VY – TRƯỚC ĐÂY**
Vy bé nhỏ, chừng năm, sáu tuổi, ngồi trên chiếc ghế cao trong bếp, chân đung đưa không chạm đất. Cô bé đang cố gắng uống cốc sữa tươi. Bàn tay nhỏ run rẩy, cốc sữa tuột khỏi tay, đổ tràn ra sàn nhà, loang lổ trên tấm thảm.
Vy sợ hãi nhìn vệt sữa trắng, đôi mắt mở to.
Mẹ Vy xuất hiện, gương mặt lập tức cau lại.
MẸ VY
(Giọng lạnh tanh, từng chữ như mũi kim)
Lại làm đổ! Có mỗi chuyện uống sữa cũng không xong. Con là cái đồ vô dụng!
Vy rụt người lại, nước mắt bắt đầu chực trào.
MẸ VY
Đứng vào góc kia! Bao giờ biết mình sai thì mới được ra.
Vy bé nhỏ lững thững bước về phía góc phòng, mặt cúi gằm. Nước mắt rơi lã chã xuống nền nhà. Cảm giác tủi hổ, bẽ bàng nặng trĩu lấy trái tim non nớt. Cô bé đứng đó, một mình, giữa căn nhà rộng lớn, chỉ nghe thấy tiếng Mẹ Vy lầm bầm dọn dẹp và tiếng bát đũa lạch cạch. Thời gian trôi qua thật chậm, chậm đến mức Vy cảm thấy cả thế giới đã bỏ rơi mình.
Hình ảnh góc nhà tối tăm chưa kịp phai mờ, đã bị thay thế bởi một ký ức khác, kinh hoàng hơn.
**NỘI CẢNH. PHÒNG TỐI – TRƯỚC ĐÂY**
Vy bé nhỏ ngồi co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, trong căn phòng tối om. Ánh sáng duy nhất hắt vào là khe cửa dưới chân, mờ nhạt như một lời hứa hão huyền về sự cứu rỗi. Cô bé nức nở, tiếng khóc yếu ớt vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bóng tối nuốt chửng mọi thứ, cả những món đồ chơi yêu thích, cả chiếc giường êm ái. Vy sợ hãi tột độ, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, tự nhủ rằng nếu mình im lặng, Mẹ Vy sẽ tha thứ.
Vy ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. Cô bé từng nghĩ rằng Mẹ Vy sẽ quay lại, sẽ mở cửa, sẽ ôm cô bé vào lòng. Nhưng không. Chỉ có tiếng bước chân xa dần, và sau đó là sự im lặng đáng sợ. Cô bé bị bỏ mặc. Cảm giác cô đơn, bị lãng quên như một vết sẹo hằn sâu vào tâm trí non trẻ.
(KẾT THÚC HỒI TƯỞNG)
Vy chợt mở bừng mắt, những ký ức đau buồn như những lưỡi dao cứa vào tâm can. Cô bé vẫn nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn chưa dứt. Cái lạnh của nước, cái lạnh của lời nói, và giờ là cái lạnh của ký ức, tất cả hòa quyện lại thành một nỗi đau thấu xương.
Vy nằm cuộn mình trên giường, hơi thở gấp gáp. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên khuôn mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt. Cả cơ thể cô bé run rẩy vì lạnh, vì sợ, và vì những ký ức đau đớn vừa ùa về.
Đôi mắt Vy lướt qua căn phòng, dừng lại trên chiếc bàn cạnh giường. Ở đó, một khung ảnh gỗ nhỏ nổi bật giữa mớ sách vở. Trong bức ảnh, Mẹ Vy, Bố Vy và Vy bé nhỏ đang mỉm cười rạng rỡ. Bố Vy đứng giữa, vòng tay ôm lấy cả hai mẹ con, nụ cười hiền hậu, ấm áp. Đôi mắt ông lấp lánh sự yêu thương, khác hẳn với ánh mắt lạnh lùng của Mẹ Vy mà cô bé vừa đối mặt.
Một nỗi nhớ cồn cào dâng lên trong lòng Vy. Cô bé nhớ như in những lần bị Mẹ Vy mắng, nước mắt giàn giụa, và rồi Bố Vy sẽ lặng lẽ đến bên. Ông không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng, xoa đầu, và cảm giác ấm áp, an toàn ấy lập tức xua tan mọi nỗi sợ hãi. Lưng ông rộng lớn, hơi ấm từ vòng tay ông là liều thuốc xoa dịu mọi vết thương.
Vy khẽ đưa tay chạm vào không khí, như thể đang cố nắm lấy hình bóng Bố Vy trong bức ảnh.
VY
(Thầm thì, giọng lạc đi vì nấc)
Bố ơi…
Cô bé nhớ mùi hương của Bố Vy, nhớ những lời động viên nhỏ nhẹ. “Con gái của bố mạnh mẽ lắm,” ông từng nói. “Đừng sợ gì cả, có bố ở đây rồi.” Nhưng giờ đây, ông không có ở đây. Cô bé đang một mình đối mặt với tất cả.
Vy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má lạnh buốt. Rồi cô bé lại mở mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Bố Vy trong ảnh. Một ý nghĩ lóe lên, như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối.
VY
(Suy nghĩ nội tâm, dứt khoát hơn)
Bố ơi, bố phải về sớm để giúp con! Con không chịu nổi nữa rồi.
Một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé, nhưng lại đủ sức nhóm lên ngọn lửa trong trái tim Vy, xua đi phần nào bóng tối đang bao trùm. Cô bé bám víu vào hình ảnh Bố Vy, vào lời hứa không lời rằng ông sẽ luôn bảo vệ cô.
Vy siết chặt tấm chăn, bàn tay Vy nắm chặt đến trắng bệch. Dù bám víu vào hình ảnh Bố Vy, nhưng hơi ấm tưởng tượng đó không đủ xua đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy Vy, càng không đủ làm mờ đi ký ức về nước lạnh buốt và sự sỉ nhục vừa phải chịu đựng. Nước mắt lại lăn dài trên gò má Vy, lần này không phải vì nỗi nhớ mà vì sự giày vò tột cùng.
Vy tự nhủ, lặp đi lặp lại trong đầu từng lời Bố Vy từng nói: “Con gái của bố mạnh mẽ lắm.” Vy hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình như muốn vỡ tung. Vy không thể chịu đựng được nữa. Sự im lặng đã trở thành gánh nặng không thể vác nổi. Vy biết, nếu cứ tiếp tục, Vy sẽ vụn vỡ mất.
VY
(Thầm thì, nhưng giọng đầy kiên quyết, nước mắt vẫn tuôn rơi)
Mình không thể im lặng nữa! Mình phải nói ra, phải tìm kiếm sự giúp đỡ… dù có sợ hãi đến đâu, Vy cũng phải làm.
Vy siết chặt tấm chăn, nhưng rồi bàn tay Vy buông lỏng. Lời thầm thì của Vy còn văng vẳng trong không gian, một lời thề non nớt nhưng đầy kiên quyết. Vy không thể tiếp tục lịm đi trong nỗi sợ hãi. Vy phải làm gì đó.
Trong bóng tối dày đặc của căn phòng, Vy nhích người xuống khỏi giường, rón rén bước từng bước chân trần trên sàn nhà lạnh ngắt. Mỗi tiếng cọt kẹt nhỏ của tấm ván gỗ dưới chân cũng khiến tim Vy đập thình thịch. Vy vươn tay, dò dẫm tìm công tắc đèn. “Cạch!” Một ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn chợt bừng lên, soi rõ gương mặt Vy vẫn còn vương những vệt nước mắt. Vy lo sợ Mẹ Vy sẽ nghe thấy, nhưng nỗi sợ hãi đó nhanh chóng bị nỗi uất ức dồn nén lấn át.
Vy cúi xuống, lục lọi trong hộc bàn cũ kỹ. Cuối cùng, Vy tìm thấy một cuốn sổ nhỏ đã dùng gần hết và một cây bút bi hết mực, phải nhấn đi nhấn lại vài lần mới ra được nét chữ nhạt nhòa. Vy ngồi phịch xuống sàn nhà, dựa lưng vào thành giường, hít một hơi thật sâu. Từng dòng suy nghĩ hỗn loạn hiện về trong đầu Vy, như muốn vỡ tung. Vy ngập ngừng đặt bút xuống trang giấy, bàn tay Vy run rẩy.
VY
(Giọng Vy lạc đi trong tiếng nấc nghẹn, nhưng ánh mắt kiên quyết)
Bố ơi… con… con nhớ bố lắm.
Những con chữ đầu tiên được viết ra thật chậm chạp, nhưng rồi dòng tâm sự bắt đầu tuôn trào không ngừng. Vy kể về nỗi nhớ Bố Vy da diết, về những ấm ức Vy phải chịu đựng mỗi ngày, về sự lạnh giá của nước tắm giữa mùa đông, về những lần bị bắt lau nước mắt bằng chính chiếc áo của mình. Từng câu chữ Vy viết ra không chỉ là mực, mà là cả nỗi đau, sự tuyệt vọng và khao khát được giải thoát. Nước mắt Vy rơi lã chã, từng giọt mặn chát thấm đẫm trang giấy, làm nhòe đi những nét chữ còn chưa khô. Nỗi uất hận bấy lâu nay bỗng vỡ òa, hòa lẫn với sự tủi thân, đau đớn đến tột cùng. Vy gục mặt xuống trang giấy, những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong đêm tĩnh mịch.
Nước mắt Vy rơi lã chã, từng giọt mặn chát thấm đẫm trang giấy, làm nhòe đi những nét chữ còn chưa khô. Nỗi uất hận bấy lâu nay bỗng vỡ òa, hòa lẫn với sự tủi thân, đau đớn đến tột cùng. Vy gục mặt xuống trang giấy, những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong đêm tĩnh mịch.
Vy nằm mãi như thế, cho đến khi tiếng khóc dần tắt hẳn, chỉ còn lại những tiếng thở dài nặng nhọc. Vy ngẩng đầu lên, dụi mắt, nhìn những dòng chữ nhòe nước trên trang giấy. Lá thư gửi Bố Vy đã hoàn thành. Từng câu từng chữ thấm đẫm nỗi lòng Vy, nhưng không hiểu sao, cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực Vy vẫn không hề vơi bớt, thậm chí còn u uất hơn. Một nỗi sợ hãi mới trỗi dậy, len lỏi vào tâm trí Vy.
Vy chậm rãi gấp đôi lá thư, rồi gấp tư, cẩn thận nhét vào túi áo khoác đã cũ treo cạnh giường. Bàn tay Vy run rẩy ôm chặt bức thư vào lòng, như ôm lấy một phần linh hồn mình, một bí mật không thể nói ra. Ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt Vy, vẫn còn vương nét mệt mỏi và lo âu. Vy ngước nhìn ra khung cửa sổ. Ngoài trời, màn đêm đen đặc bao trùm, hơi lạnh từ mùa đông luồn qua khe cửa, khiến Vy rùng mình.
VY
(Thì thầm, giọng Vy đầy sợ hãi)
Mẹ… nếu mẹ biết… con phải làm sao đây?
Ánh mắt Vy dán chặt vào bóng đêm vô định bên ngoài, nơi những nỗi sợ hãi không tên đang chực chờ. Vy biết, lá thư này là hy vọng cuối cùng của Vy, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Một quyết định mạo hiểm, và Vy vẫn còn quá nhỏ bé để đối mặt với hậu quả.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt của mùa đông len lỏi qua khung cửa sổ Nhà Vy. Vy thức dậy, cảm giác nặng trĩu vẫn còn đọng lại trong lòng sau đêm dài thao thức. Vy rón rén bước xuống bếp, cố gắng tránh tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể làm Mẹ Vy chú ý. Vy lủi thủi trong bếp, tự mình chuẩn bị bữa sáng. Cầm chiếc bánh mì nướng và ly sữa, Vy ngồi co ro ở góc bàn, lặng lẽ ăn từng miếng, ánh mắt không ngừng liếc nhìn về phía cửa phòng Mẹ Vy, lòng Vy tràn đầy bất an.
Đúng lúc Vy vừa ăn xong miếng bánh mì cuối cùng, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cầu thang. Mẹ Vy xuất hiện, ánh mắt sắc như dao quét một lượt khắp gian bếp. Mẹ Vy dừng lại ở chỗ Vy vừa ngồi, cau mày nhìn xuống sàn nhà và mặt bàn.
MẸ VY
(Giọng lạnh tanh, không chút tình cảm)
Con lại làm vương vãi ra đây rồi!
Vy giật mình, đánh rơi chiếc thìa xuống sàn tạo nên tiếng kêu loảng xoảng. Tim Vy đập thình thịch. Vy vội vàng cúi xuống nhặt thìa, đôi mắt Vy chạm phải một vài mẩu bánh mì vụn nhỏ li ti trên sàn và vài giọt sữa khô trên bàn. Có lẽ do Vy quá run rẩy, hay do sự cẩu thả vô thức mà Vy không hề nhận ra. Vy luống cuống cầm chiếc khăn lau, vội vã dọn dẹp. Mồ hôi lấm tấm trên trán Vy, từng cử chỉ đều toát lên sự sợ hãi và căng thẳng tột độ. Vy cảm thấy như có một gọng kìm vô hình đang siết chặt lấy Vy, khiến Vy khó thở. Ánh mắt Mẹ Vy dõi theo từng động tác của Vy, không một lời nói thêm, nhưng sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời mắng mỏ nào. Vy cúi gằm mặt, chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt Mẹ Vy ngay lúc này.
Mẹ Vy nhìn xuống Vy đang cúi gằm mặt, một nụ cười khẩy hiện lên trên môi Mẹ Vy. Mẹ Vy thở dài ra một tiếng đầy chán nản.
MẸ VY
(Giọng điệu khinh thường)
Đấy, nhìn xem. Sáng ra đã bày bừa, làm việc gì cũng hậu đậu. Tối qua đã nói bao nhiêu lần rồi mà có chịu nghe đâu. Cứ cái đà này thì sau này làm được cái trò trống gì?
Vy siết chặt khăn lau trong tay, sống lưng Vy lạnh toát. Từng lời của Mẹ Vy như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim Vy. Vy cố gắng nín thở, nuốt khan, mong muốn Mẹ Vy ngừng lại.
MẸ VY
(Tiếp tục, giọng sắc lạnh hơn)
Người ta đã bảo tắm nước lạnh để rèn luyện sức khỏe, rèn tính kiên cường mà cứ mè nheo như đứa trẻ lên ba. Đã lớn tướng rồi mà quá yếu đuối, không biết nghe lời. Hở tí là nước mắt ngắn nước dài.
Vy cắn chặt môi đến mức Vy cảm thấy vị mằn mặn của máu nơi đầu lưỡi. Mắt Vy đỏ hoe, nước mắt chực trào ra nhưng Vy kiên quyết không để chúng lăn xuống. Vy nuốt ngược nỗi uất ức và tủi thân vào trong, cố gắng để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Vy chỉ muốn chui xuống đất, không phải đối mặt với ánh mắt và những lời lẽ miệt thị của Mẹ Vy.
Vy lê bước về bàn học, cố gắng gạt đi những lời lẽ cay nghiệt còn văng vẳng bên tai. Vy mở sách giáo khoa, mắt dán vào những dòng chữ nhưng tâm trí lại trống rỗng. Từng câu chữ nhảy múa trước mắt Vy, không thể nào đọng lại. Vy cố hít thở sâu, nén lại cảm giác nghẹn ngào vẫn còn vương vấn trong lồng ngực.
MỘT LÚC SAU
Mẹ Vy đi ngang qua cửa phòng Vy. Mẹ Vy không nói một lời, chỉ có ánh mắt lạnh như băng lướt qua Vy, xuyên thẳng vào tâm can cô bé. Ánh mắt đó như một mũi dao sắc lẹm, kiểm tra từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Vy.
Vy giật mình, sống lưng Vy lạnh toát. Cô bé cảm thấy như mọi hành động của mình đều đang bị đánh giá, bị mổ xẻ dưới con mắt dò xét của Mẹ Vy. Dù Mẹ Vy đã đi khuất, nhưng cái cảm giác bị giám sát vẫn bám riết lấy Vy, đè nặng lên từng hơi thở. Vy cố gắng tập trung vào bài học, nhưng đầu óc Vy trống rỗng, những câu chữ trong sách trở nên vô nghĩa. Cô bé cứ ngồi đó, bất lực, trong một không gian ngột ngạt không lối thoát.
Vy thở một hơi dài, nỗi sợ hãi từ ánh mắt Mẹ Vy vẫn còn ám ảnh. Vy liếc nhìn ra cửa phòng, sau đó nhanh chóng đưa tay xuống ngăn bàn, rút ra lá thư đã nhàu nát. Lá thư là bằng chứng duy nhất, và nó phải biến mất. Vy cẩn thận gấp gọn lá thư, ánh mắt không ngừng đảo quanh phòng, tìm kiếm một nơi an toàn.
Ngăn tủ cũ kỹ nơi góc phòng, chất đầy những cuốn sách đã lâu không ai đọc, chợt hiện lên trong tâm trí Vy. Mẹ Vy hiếm khi đụng đến chúng. Đó là nơi an toàn nhất. Vy nhẹ nhàng đứng dậy, từng bước chân rón rén như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Mở ngăn tủ, Vy chọn một cuốn sách cũ bìa đã sờn rách, màu giấy ngả vàng vì thời gian. Cô bé luồn lá thư vào thật sâu giữa những trang sách, đảm bảo nó hoàn toàn ẩn mình, không một góc nhỏ nào ló ra ngoài. Vy đóng ngăn tủ lại, nhẹ nhàng như chưa từng mở, sau đó quay về bàn học, cố gắng trở lại tư thế ban đầu.
Nhưng Vy không thể tập trung. Mỗi tiếng động nhỏ ngoài hành lang đều khiến cô bé giật mình thon thót. Cánh cửa phòng lại khẽ mở. Vy cứng người, nín thở. Mẹ Vy một lần nữa đi ngang qua, ánh mắt lạnh băng lướt qua Vy, đầy dò xét. Vy giả vờ dán mắt vào cuốn sách giáo khoa, cố gắng giữ cho gương mặt không lộ chút biểu cảm nào. Từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Mẹ Vy đi khuất, cánh cửa đóng lại, nhưng Vy vẫn không dám thở mạnh. Nỗi sợ hãi len lỏi, bám riết lấy cô bé. Vy chỉ biết cầu mong Bố Vy sẽ về thật nhanh, trước khi bí mật của lá thư bị Mẹ Vy phát hiện.
Vy đang dán mắt vào cuốn sách nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây, mọi giác quan đều căng ra để lắng nghe. Bỗng, từ phía cổng nhà, một tiếng ĐỘNG CƠ CỦA CHIẾC Ô TÔ quen thuộc rền vang, báo hiệu sự trở về của Bố Vy. TIM Vy đập THÌNH THỊCH, dồn dập như tiếng trống, vừa là niềm mừng rỡ khi Bố Vy đã về, vừa là nỗi lo sợ khi đối mặt với tình huống này. Ánh mắt Vy lập tức lia nhanh về phía ngăn tủ. Vy biết đây là cơ hội duy nhất, phải nắm bắt ngay. Không chút do dự, Vy đứng dậy, bước nhanh đến ngăn tủ cũ kỹ, tay run run mở cửa tủ. Vy lôi cuốn sách cũ đã nhàu nát ra, nhanh chóng rút LÁ THƯ đã cất giấu kỹ lưỡng. Từng nếp gấp trên lá thư như ghi dấu sự lo lắng, hy vọng của Vy. Vy siết chặt lá thư trong tay, đôi mắt đảo quanh phòng, tìm kiếm Mẹ Vy. Không một bóng người. Vy biết, mình cần phải nói chuyện riêng với Bố Vy, trước khi Mẹ Vy lại xuất hiện. Vy đứng nép vào cửa phòng, lắng nghe tiếng Bố Vy bước vào nhà, tiếng giày quen thuộc lộp cộp trên sàn, kèm theo tiếng Mẹ Vy chào hỏi. Cô bé chờ đợi, chờ đợi khoảnh khắc Mẹ Vy không chú ý, để có thể chạy đến bên Bố Vy, đưa ra bằng chứng duy nhất này. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Vy, mỗi giây phút trôi qua đều là một thử thách. Vy phải thật nhanh, thật cẩn trọng.
Tiếng Mẹ Vy chào hỏi vừa dứt, cô nghe tiếng bước chân Bố Vy đi vào nhà, nặng nề và quen thuộc. Vy hít một hơi sâu, quyết tâm đẩy lùi nỗi sợ hãi đang dâng trào. Bố Vy vừa bước qua ngưỡng cửa, đặt chiếc cặp xuống ghế sofa, rồi cúi người tháo đôi giày da. Ông vẫn chưa hoàn toàn chú ý đến xung quanh, chìm đắm trong sự mệt mỏi sau một ngày làm việc. Đây rồi! Cơ hội vàng.
Vy, với lá thư trong tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, lén lút bước ra khỏi góc khuất. Từng bước chân của Vy nhẹ như lông, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể làm Bố Vy hay Mẹ Vy chú ý. Tim Vy đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài. Đôi mắt cô bé dán chặt vào bóng lưng Bố Vy, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp nhất. Khi Bố Vy vừa cởi xong chiếc giày thứ nhất, ông hơi nhổm người lên để cởi chiếc còn lại, lưng quay về phía Vy.
“Bố ơi…” Giọng Vy run run, khẽ khàng nhưng đầy sức nặng.
Bố Vy giật mình, xoay nhẹ đầu về phía tiếng gọi. Ông ngạc nhiên khi thấy Vy đứng đó, ánh mắt ngập tràn lo âu, và trong tay Vy là một tờ giấy nhàu nát. Vy lập tức bước đến gần hơn, đưa thẳng lá thư ra trước mặt Bố Vy, đôi tay run rẩy không sao kìm lại được.
“Bố ơi, bố đọc đi… con có chuyện muốn nói.”
Bố Vy nhíu mày, nhìn từ Vy sang lá thư, rồi lại nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, chất chứa bao điều muốn nói của con gái. Sự ngạc nhiên xen lẫn một chút khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt ông. Ông nhận lấy lá thư từ tay Vy, cảm nhận sự ẩm ướt nhẹ do mồ hôi và hơi ấm từ bàn tay cô bé. Lá thư, tuy nhàu nát, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng vô hình, khiến Bố Vy không khỏi tò mò và lo lắng. Cả căn phòng dường như chìm vào một khoảnh khắc tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng tim Vy đập dồn dập, cùng với hơi thở nhẹ của Bố Vy. Một sự im lặng đầy căng thẳng, báo hiệu cho một sự thật sắp được phơi bày, một bí mật sắp sửa được hé lộ, và có lẽ là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn trong gia đình Vy.
Cuộc đối thoại giữa hai cha con lúc này không chỉ là sự trao đổi thông tin, mà còn là một khoảnh khắc của sự thật, của lòng dũng cảm và của tình yêu thương gia đình bị che lấp. Sau bao ngày tháng sống trong sợ hãi và im lặng, Vy cuối cùng đã tìm thấy sức mạnh để đứng lên, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì mong muốn hàn gắn những vết rạn nứt sâu sắc trong gia đình. Lá thư ấy không chỉ là bằng chứng, mà còn là một lời cầu xin, một tiếng gọi khẩn thiết từ trái tim non nớt của Vy, khao khát được thấu hiểu và được yêu thương một cách trọn vẹn. Hy vọng, từ giây phút này, những hiểu lầm sẽ được gỡ bỏ, những tổn thương sẽ dần lành lại, và tình cảm gia đình sẽ lại một lần nữa trở nên bền chặt hơn, soi sáng hơn sau những chuỗi ngày tăm tối. Vy mong rằng, Bố Vy sẽ là ánh sáng cuối con đường, người sẽ lắng nghe và tin tưởng vào những gì cô bé đã phải chịu đựng.

