Ngày con bé chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, bà nội nhất quyết đòi đưa đi bằng được, nào ngờ vài giờ sau nhà trường gọi điện báo tin về, bố mẹ chế-t điếng khi biết được…
Ngày con gái chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, cả nhà háo hức. Bố mẹ chuẩn bị quần áo mới, cặp sách mới cho con, định sáng sớm sẽ cùng nhau đưa con đi.
Ấy vậy mà bà nội lại nhất quyết giành:
– “Ngày trọng đại, phải để bà đưa đi cho có phúc, có lộc. Bố mẹ nó cứ bận làm việc đi, để bà lo.”
Thương bà mong muốn, bố mẹ cũng miễn cưỡng đồng ý. Nhìn con lon ton theo tay bà mà lòng còn lâng lâng tự hào.
Nhưng chưa đầy vài giờ sau, điện thoại nhà trường gọi dồn dập. Giọng cô giáo run run:
– “Anh chị đến ngay… con bé gặp chuyện rồi.”
Bố mẹ ch;/ết điếng, bỏ hết công việc phóng xe tới trường. Trước cổng, đám đông phụ huynh và giáo viên xúm lại, cạnh đó, bà nội đang bị bảo vệ giữ lại vì người ta phát hiện trong túi áo bà nhét đầy… hóa ra… 👇👇
chiếc xe của Người mẹ và Người cha rít lên phanh gấp trước Cổng trường. Tiếng lốp ma sát chói tai xé tan không khí vốn đã căng thẳng. Người cha vội vàng tắt máy, gương mặt tái xanh, còn Người mẹ thì đã lao xuống xe trước cả khi nó dừng hẳn.
Trước mắt họ, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra. Đám đông phụ huynh và giáo viên tụ tập xúm xít, những gương mặt căng thẳng, bàn tán xôn xao. Tim Người mẹ đập thình thịch, một cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt. Cô đảo mắt tìm kiếm con gái bé bỏng, nhưng chỉ thấy những người lớn.
Rồi, Người mẹ chết sững. Ngay giữa vòng vây của đám đông, Bà nội đang bị hai Bảo vệ trường giữ chặt hai bên tay, kéo lùi lại. Khuôn mặt bà thất thần, tái nhợt, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Chiếc túi áo của bà nhăn nhúm một cách đáng ngờ.
Người mẹ cảm thấy máu trong người như đông lại. Cô như bị một lực vô hình ghì chặt, không thể thốt nên lời. Đầu óc cô vang vọng câu nói của Cô giáo: “Con bé gặp chuyện rồi!”. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực. Con gái cô đâu? Điều tồi tệ nhất đã xảy ra rồi sao? Người cha sải bước nhanh đến, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn vợ và mẹ.
Người mẹ như bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Không một giây chần chừ, cô ta chen lấn, xô đẩy qua đám đông phụ huynh và giáo viên đang xúm xít. Mỗi bước chân là một nhát dao đâm vào lồng ngực. Cô lao về phía Cô giáo đang đứng gần đó, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi.
“Cô ơi, con gái cháu đâu?” Người mẹ nắm chặt lấy cánh tay Cô giáo, giọng run rẩy, gần như nghẹn lại. “Có chuyện gì xảy ra với con bé vậy? Xin cô nói cho cháu biết!”
Cô giáo ngước nhìn Người mẹ, ánh mắt đầy vẻ ái ngại và bối rối. Cô ta không nói một lời, chỉ lặng lẽ đưa tay chỉ về phía Bà nội, người vẫn đang bị hai Bảo vệ trường giữ chặt giữa đám đông. Cái chỉ tay không lời ấy như sét đánh ngang tai Người mẹ. Cả thế giới xung quanh cô bỗng chốc quay cuồng, những âm thanh hỗn loạn bỗng trở nên xa vời. Nỗi lo lắng tột cùng bóp nghẹt từng hơi thở. Con gái cô, Bé gái, đã xảy ra chuyện gì?
Người mẹ như bị kéo mạnh khỏi cơn mê. Cô nhìn chằm chằm vào Bà nội, người vẫn đứng đó giữa hai Bảo vệ trường, ánh mắt trống rỗng và dường như không nhận thức được xung quanh. Một cơn giận dữ trỗi dậy trong Người mẹ, hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột độ. Cô định lao về phía mẹ chồng, đòi một lời giải thích.
Nhưng ngay lập tức, một Bảo vệ trường khác, trông có vẻ là người đứng đầu, tiến đến chặn Người mẹ lại bằng một cánh tay dứt khoát. Người mẹ khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn người bảo vệ.
“Chị bình tĩnh,” Bảo vệ trường nói, giọng điệu kiên quyết nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ trấn an. “Mọi chuyện rồi sẽ rõ. Xin chị đừng kích động.”
Người mẹ lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác như có hàng ngàn câu hỏi đang gào thét trong đầu. “Bình tĩnh sao được? Chuyện gì đang xảy ra? Bà ấy… bà ấy đã làm gì con gái tôi?”
Bảo vệ trường nhìn cô một cách nghiêm nghị. “Chúng tôi giữ bà ấy lại vì phát hiện bà nhét đầy… vật lạ trong túi áo khi định vào trường. Những thứ đó không phải đồ chơi trẻ con, thưa chị.”
Lời nói của Bảo vệ trường như một gáo nước lạnh tạt vào Người mẹ. Cô đứng sững sờ, đầu óc quay cuồng. Vật lạ? Bà nội nhét vật lạ trong túi áo? Người mẹ cố gắng hình dung, cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện nhưng hoàn toàn vô vọng. Sự tức giận hòa lẫn với nỗi hoang mang tột độ. Bà nội đang làm gì? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Bé gái, con gái cô?
Người mẹ không thể tin vào những gì mình vừa nghe, đầu óc cô vẫn quay cuồng. Nhưng ngay lúc này, tất cả sự hoang mang, tức giận đều dồn về một người duy nhất. Cô gạt cánh tay của Bảo vệ trường ra, lao thẳng đến trước mặt Bà nội, ánh mắt đỏ ngầu, xoáy sâu vào gương mặt nhăn nheo, cúi gằm của bà. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, giọng nói cô nghẹn lại, run rẩy cất lên:
“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy? Sao mẹ lại bị giữ? Mẹ đã làm gì? Con bé đâu?”
Bà nội vẫn đứng đó, đôi mắt đờ đẫn không nhìn vào Người mẹ, chỉ chằm chằm xuống đất. Đôi vai bà run lên bần bật, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ kẽ răng, nhưng bà không nói một lời nào. Khuôn mặt bà tái nhợt, biểu cảm khó hiểu, nhưng rõ ràng là đang rất sợ hãi.
Người mẹ nhìn bà nội, nỗi giận dữ trong lòng như một ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu đốt cả sự lo lắng tột độ. Nhưng rồi, nhìn thấy đôi vai gầy guộc của bà run rẩy không ngừng, cảm giác thương hại lại trỗi dậy, đè nén cơn giận xuống. Cô cảm thấy vừa giận vừa thương, một cảm giác mâu thuẫn đến tột cùng. Nỗi lo lắng cho Bé gái, cho những gì đang xảy ra, càng chồng chất lên tim cô, nặng trĩu.
Vừa lúc đó, từ phía bên trong trường, cánh cổng hé mở, một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện. Một Cô giáo khác, với vẻ mặt không giấu nổi sự hốt hoảng và lo lắng, đang nắm chặt tay Bé gái bước ra. Khuôn mặt Bé gái lem luốc nước mắt, đôi mắt sưng húp đỏ hoe, chiếc cặp sách mới tinh vẫn còn đeo lệch trên vai. Bộ quần áo mới, tinh tươm cho ngày khai giảng nay đã nhàu nhĩ, dính đầy bụi bẩn.
Vừa nhìn thấy Người mẹ và Người cha đang đứng sững sờ ở Cổng trường, Bé gái như vỡ òa. Con bé vùng tay khỏi Cô giáo, lao như bay về phía họ, tiếng khóc nức nở vang vọng khắp Cổng trường ồn ào. Người mẹ quỳ sụp xuống, vòng tay ôm chầm lấy con, cảm nhận hơi ấm bé bỏng run rẩy trong lòng. Người cha cũng cúi xuống, đưa tay xoa nhẹ tấm lưng gầy của con, ánh mắt tràn ngập xót xa.
Bé gái siết chặt Người mẹ, tiếng nức nở xé lòng. Rồi đột nhiên, bàn tay nhỏ xíu của con bé giơ lên, run rẩy chỉ thẳng về phía Bà nội đang đứng cúi gằm, thốt lên những tiếng đầy sợ hãi và uất ức: “Bà… bà…”.
Người mẹ siết chặt Bé gái vào lòng, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Nỗi đau xót, sự hoang mang và cả một cảm giác lạnh người trỗi dậy. Cô hôn nhẹ lên mái tóc rối bời của con, thì thầm trấn an: “Ngoan nào con, mẹ đây rồi. Không sao đâu con yêu.” Cô ngước nhìn Cô giáo đang đứng cạnh đó, ánh mắt vừa khẩn cầu, vừa kiên quyết, như muốn nuốt chửng mọi câu trả lời đang chờ đợi.
Người mẹ siết chặt Bé gái vào lòng, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Nỗi đau xót, sự hoang mang và cả một cảm giác lạnh người trỗi dậy. Người mẹ hôn nhẹ lên mái tóc rối bời của con, thì thầm trấn an: “Ngoan nào con, Người mẹ đây rồi. Không sao đâu con yêu.” Người mẹ ngước nhìn Cô giáo đang đứng cạnh đó, ánh mắt vừa khẩn cầu, vừa kiên quyết, như muốn nuốt chửng mọi câu trả lời đang chờ đợi.
Cô giáo thở một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đôi mắt cô vẫn còn phảng phất vẻ hoảng loạn. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai Bé gái, gật đầu trấn an con bé thêm một chút trước khi quay sang Người mẹ và Người cha.
CÔ GIÁO
(Giọng khẽ, đầy căng thẳng, nhưng cố giữ bình tĩnh)
Người mẹ à, Người cha… Chuyện là thế này. Lúc nãy, khi các cháu đang xếp hàng ngay ngắn để vào lớp, chuẩn bị cho buổi khai giảng đầu tiên…
Người mẹ và Người cha nín thở, nhìn chằm chằm vào Cô giáo, không bỏ lỡ một lời nào. Bé gái vẫn đang nép chặt vào Người mẹ, thỉnh thoảng lại run rẩy một tiếng.
CÔ GIÁO
(Tiếp tục, giọng hơi nhanh hơn, như muốn kể cho xong gánh nặng)
Bà nội đã len lỏi vào hàng. Bà ấy… bà ấy có hành động rất kỳ lạ. Bà cứ cố nhét thứ gì đó vào tay các cháu khác. Các bạn của Bé gái, ai cũng ngỡ ngàng, các bé thì sợ hãi. Chúng tôi cứ tưởng là kẹo bánh gì đó… nhưng không phải. Nó trông không giống kẹo bánh chút nào.
Người mẹ và Người cha ngỡ ngàng nhìn nhau. Một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa, sâu hơn cả nỗi lo lắng ban nãy. Cái nhìn khó hiểu, đầy hoài nghi trao đổi giữa hai vợ chồng. Điều gì đang thực sự diễn ra? Sự việc này vượt xa khỏi trí tưởng tượng của họ.
Người mẹ và Người cha vẫn còn chìm trong sự hoang mang, cố gắng kết nối các mảnh ghép rời rạc trong lời kể của Cô giáo. Nhưng mọi suy đoán đều bị đứt đoạn khi một giọng nói trầm, đầy vẻ kiên quyết cất lên.
BẢO VỆ TRƯỜNG
(Bước lên phía trước, gật đầu khẳng định, ánh mắt nghiêm nghị)
Đúng vậy, thưa chị. Chuyện là thế này. Chúng tôi đã chặn bà ấy lại, ngay tại cổng trường này.
Người mẹ và Người cha quay phắt lại nhìn Bảo vệ trường, tim đập thình thịch. Cô giáo cũng khẽ gật đầu, xác nhận lời Bảo vệ trường. Bé gái vẫn vùi mặt vào Người mẹ, sợ hãi.
BẢO VỆ TRƯỜNG
(Tiếp tục, giọng nói chậm rãi, nhấn mạnh từng lời)
Khi thấy bà ấy đang lén lút đưa cho các học sinh khác những túi nhỏ kỳ lạ. Ban đầu chúng tôi cứ nghĩ là bà cụ phát quà cho các cháu, nhưng nhìn hành động rất đáng ngờ. Nên đã mời bà ấy về phòng bảo vệ để làm rõ sự việc.
Người cha vội hỏi:
NGƯỜI CHA
(Giọng run run, sốt ruột)
Thế rồi sao nữa? Trong túi bà ấy… có gì?
Bảo vệ trường nhìn thẳng vào mắt Người mẹ và Người cha, sau đó khẽ nhướn mày, lắc đầu đầy vẻ khó tin.
BẢO VỆ TRƯỜNG
(Giọng nói hạ thấp hơn một chút, đầy vẻ rùng mình)
Khi kiểm tra, trong túi áo bà ấy nhét đầy… các túi nhỏ chứa chất lỏng màu đỏ!
Cả không gian như chìm vào im lặng. Người mẹ chết sững, đồng tử giãn ra vì kinh hoàng. Một cảm giác lạnh sống lưng đột ngột bao trùm lấy Người mẹ, từ đỉnh đầu đến gót chân, lạnh lẽo đến thấu xương. Chất lỏng màu đỏ? Điều gì đang thực sự xảy ra?
Một vài phụ huynh gần đó, những người đã nghe loáng thoáng câu chuyện, bắt đầu la hoảng. Tiếng xì xào bàn tán nhanh chóng biến thành tiếng kêu kinh hãi, lan rộng khắp đám đông. Những ánh mắt nghi ngờ, sợ hãi đổ dồn về phía Người mẹ, Người cha và Bé gái. Mọi người bắt đầu lùi lại, tạo thành một khoảng trống xung quanh họ, như thể sợ hãi sự lây lan của một thứ gì đó vô hình và đáng sợ.
Tiếng xì xào nhanh chóng biến thành những làn sóng phẫn nộ và sợ hãi. Đám đông phụ huynh, những người vừa nãy còn đang háo hức chờ đợi lễ khai giảng lớp 1, giờ đây vây quanh Người mẹ và Người cha với ánh mắt đầy nghi ngờ. Nhiều người bắt đầu chỉ trỏ, thì thầm.
MỘT PHỤ HUYNH 1
(Giọng hoảng sợ, thì thầm với người bên cạnh)
Trời ơi, chất lỏng màu đỏ là cái gì vậy? Nhìn đáng sợ quá!
MỘT PHỤ HUYNH 2
(Nổi giận, lớn giọng hơn)
Không biết có nguy hiểm không, có chất độc không? Ai mà dám làm cái chuyện tày đình này ngay trong trường học chứ? Con tôi vừa mới được bà ấy cho cái gì đó!
CÔ GIÁO
(Cố gắng trấn an, giọng run rẩy)
Mọi người bình tĩnh đã! Bảo vệ đang kiểm tra ạ!
Nhưng lời của Cô giáo dường như không có tác dụng. Sự phẫn nộ và lo lắng bao trùm lấy không khí ở Cổng trường. Một vài phụ huynh khác bắt đầu gọi điện thoại, khuôn mặt tái mét.
Người mẹ đứng chết lặng, cảm thấy như hàng ngàn ánh mắt đang xuyên thấu qua mình. Sỉ nhục, tuyệt vọng, và một nỗi nhục nhã khó tả dâng trào. Cảm giác bất lực siết chặt lấy cổ họng. Làm sao Bà nội có thể… làm ra chuyện động trời như vậy? Trong ngày khai giảng lớp 1 trọng đại của Bé gái? Điều này thật không thể tin nổi. Người mẹ ôm chặt Bé gái, bàn tay run rẩy, cố gắng che chắn cho con khỏi những ánh nhìn phán xét và sợ hãi đang đổ dồn về phía mình. Bé gái vẫn co rúm lại, nước mắt đầm đìa, không ngừng nấc. Người cha đứng bên cạnh, khuôn mặt tái mét, cũng không kém phần hoang mang và phẫn nộ. Ông nắm chặt tay, nhìn quanh đám đông, rồi lại nhìn về phía Bảo vệ trường đang đứng cạnh Bà nội ở phòng bảo vệ, như muốn đòi một lời giải thích.
Người mẹ, với đôi tay siết chặt đến trắng bệch, vượt qua đám đông đang xì xào, tiến thẳng về phía Bà nội. Mỗi bước chân của cô như nặng trĩu hàng tấn chì, kéo theo sự sỉ nhục và tuyệt vọng đang cào xé tâm can. Cô đứng đối diện Bà nội, người vẫn đang bị Bảo vệ trường giữ chặt, khuôn mặt nhăn nhúm vì sợ hãi và nước mắt.
NGƯỜI MẸ
(Giọng rưng rức, nghẹn lại từng lời)
Mẹ ơi, cái gì đây? Mẹ đang làm cái gì vậy? Mẹ có biết chuyện này nghiêm trọng thế nào không?
Bà nội từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn Người mẹ. Khuôn mặt nhăn nheo của bà giờ đầm đìa nước mắt, những giọt nước mắt lăn dài qua những nếp nhăn sâu hoắm. Cả cơ thể bà run rẩy bần bật.
BÀ NỘI
(Giọng yếu ớt, đứt quãng)
Mẹ… mẹ chỉ muốn… mẹ chỉ muốn tốt cho cháu thôi…
Lời giải thích yếu ớt của Bà nội như nhát dao cứa vào tim Người mẹ. Bao nhiêu phẫn nộ, bao nhiêu câu hỏi chất vấn bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự bất lực và nỗi đau đớn đến tột cùng. Cô nhìn người mẹ già nua, đầy nước mắt trước mặt, một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Cô chỉ còn biết đứng đó, như một pho tượng, giữa sự hỗn loạn và ánh nhìn phán xét của mọi người.
Bà nội vẫn run rẩy bần bật, đôi mắt đục ngầu ngước lên nhìn Người mẹ, chất chứa sự sợ hãi và một nỗi đau thầm kín. Những ngón tay gầy guộc của bà bấu chặt vào vạt áo, như tìm kiếm một điểm tựa vô vọng. Bà hít một hơi thật sâu, tiếng nấc vẫn còn nghẹn ứ trong cổ họng, nhưng bà buộc mình phải nói ra.
BÀ NỘI
(Giọng yếu ớt, đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc)
Mẹ… mẹ chỉ muốn… muốn các cháu có may mắn thôi… Con biết không… người ta nói… ngày khai giảng mà… mà rắc… máu gà lên sách vở… thì… thì sẽ học giỏi, thông minh… thi cử đỗ đạt…
Những lời của Bà nội như những nhát cắt lạnh lẽo xuyên thẳng vào không khí đang đặc quánh. Người mẹ nghe từng từ, từng câu, ánh mắt từ hoài nghi chuyển dần sang kinh hoàng tột độ. Một cảm giác ghê tởm dâng trào trong cô, trộn lẫn với nỗi xót xa đến thắt lòng. Cô lùi lại một bước, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời.
Đám đông phụ huynh và giáo viên đang xúm lại quanh cổng trường bỗng chốc im bặt. Tiếng xì xào, bàn tán tắt lịm, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc. Ai nấy đều chết trân, khuôn mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng, kinh hãi trước lời thú nhận ngây ngô nhưng rợn người của người bà già nua. Họ không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Người cha đứng bên cạnh Người mẹ, khuôn mặt anh tái mét. Anh giơ tay ra như muốn đỡ lấy vợ mình, nhưng mọi hành động đều cứng đờ. Cả hai vợ chồng nhìn Bà nội, người phụ nữ mà họ vẫn luôn kính trọng, giờ đây lại đứng trước mặt họ với một hành động mê tín đến mức man rợ, vì một niềm tin mù quáng.
Bà nội vẫn nức nở, nước mắt giàn giụa. Bà không biết rằng, những lời nói của bà không chỉ tố cáo hành động của mình, mà còn xé nát trái tim của Người mẹ và gieo rắc nỗi kinh hoàng cho tất cả những người chứng kiến.
Người mẹ cảm thấy cả thế giới như đổ sụp dưới chân. Bé gái, con của cô, đang chờ đợi một ngày khai giảng vui vẻ, đáng nhớ, giờ đây lại trở thành nạn nhân của một hủ tục đáng sợ. Cô nhắm nghiền mắt lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra.
Đám đông phụ huynh và giáo viên đang im bặt bỗng nhiên xôn xao trở lại, nhưng không phải bằng những tiếng thì thầm mà là những tiếng gầm gừ giận dữ. Sự bàng hoàng nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi kinh tởm và lo lắng. Những ánh mắt dò xét, phán xét đổ dồn về Bà nội và Người mẹ.
MỘT PHỤ HUYNH
(Giọng bức xúc, xen lẫn kinh hãi)
Trời đất ơi, làm sao có chuyện mê tín dị đoan như vậy chứ? Thời đại nào rồi mà còn tin vào những thứ man rợ thế này!
MỘT PHỤ HUYNH KHÁC
(Mặt tái mét, ôm chặt con)
Quá nguy hiểm, có thể lây bệnh tật thì sao? Rắc cái thứ đó lên sách vở con trẻ! Thật không thể chấp nhận được!
Những tiếng xì xào, bàn tán giận dữ bùng lên như sóng vỗ. Các phụ huynh khác bắt đầu nhao nhao, bày tỏ sự phẫn nộ và lo lắng cho con cái họ. Ai nấy đều nhìn Bà nội với ánh mắt khinh miệt và sợ hãi. Người mẹ cảm thấy như bị hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, nỗi nhục nhã dâng lên tột cùng. Người cha cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng khuôn mặt anh cũng lộ rõ sự khó chịu và xấu hổ.
Cô giáo và Bảo vệ trường, sau khoảnh khắc chết lặng, đã nhanh chóng lấy lại được sự chuyên nghiệp. Họ đã kịp thời kiểm tra sơ bộ vật thể lạ trong túi Bà nội và xác định đó không phải chất độc hại như họ từng hoảng loạn lo sợ.
CÔ GIÁO
(Hít một hơi sâu, cố gắng trấn an đám đông)
Xin quý vị phụ huynh bình tĩnh! Chúng tôi đã kiểm tra. Đây… không phải là chất độc hại. Chỉ là… máu gà tươi.
Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ đám đông, nhưng ngay sau đó là những tiếng tặc lưỡi, lắc đầu ngao ngán và những câu chỉ trích gay gắt hơn.
BẢO VỆ TRƯỜNG
(Lắc đầu ngao ngán, nhìn Bà nội với ánh mắt thất vọng)
Trời ạ! Làm cái gì vậy không biết. Đúng là hành động thiếu hiểu biết, gây hoang mang cho cả trường.
Bà nội vẫn đứng đó, co rúm lại trong sự xấu hổ và sợ hãi. Những lời chỉ trích, những ánh mắt ghê tởm của đám đông như những nhát dao đâm vào bà. Bà cúi gằm mặt, nước mắt vẫn chảy dài, miệng mấp máy không nói nên lời. Người mẹ nhìn bà nội, trong lòng là sự giằng xé dữ dội giữa tình thương, sự thất vọng và cả nỗi tức giận. Ngày khai giảng đáng lẽ là ngày vui của Bé gái, giờ đây lại trở thành một cơn ác mộng kinh hoàng, không chỉ cho riêng gia đình cô mà còn cho toàn bộ Nhà trường và các phụ huynh khác.
Người mẹ nhìn Bà nội, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Trong khoảnh khắc ấy, bao nhiêu cảm xúc cùng ùa về, quặn thắt trong lồng ngực. Cô thương bà vì tấm lòng lo lắng, vì sự ngây thơ tin vào những điều mê tín đã ăn sâu vào tiềm thức, tin rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ đứa cháu mình. Nhưng đồng thời, một nỗi uất nghẹn cũng dâng lên. Cô giận bà vì đã khiến Bé gái hoảng sợ đến mức này, vì đã biến ngày trọng đại của con bé thành một mớ hỗn độn, thành trò cười cho thiên hạ. Hình ảnh Bà nội cúi gằm mặt, run rẩy trong sự ghẻ lạnh của đám đông càng khiến Người mẹ đau đớn.
Người mẹ khẽ bước đến gần, bàn tay run rẩy chạm vào vai Bà nội. Như một phản xạ tự nhiên, bà ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin và hối lỗi. Không nói thêm một lời nào, Người mẹ ôm chầm lấy Bà nội, xiết chặt như muốn truyền đi tất cả sự giằng xé trong lòng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Người mẹ, thấm ướt vai áo Bà nội.
NGƯỜI MẸ
(Nức nở, giọng nghẹn ngào)
Mẹ ơi là mẹ… Sao mẹ lại làm như vậy chứ?
Bà nội không đáp, chỉ gục đầu sâu hơn vào vai con dâu, những tiếng nức nở nhỏ dần thành tiếng thở dài ân hận. Đôi vai gầy của bà rung lên từng đợt. Trong lòng bà, nỗi xấu hổ và hối tiếc giờ đây còn lớn hơn cả sự sợ hãi ban đầu. Cả hai người phụ nữ đứng đó, giữa vòng vây của những ánh nhìn tò mò, phán xét và cả sự cảm thông hiếm hoi, cùng nhau gánh chịu hậu quả từ một hành động tưởng chừng chỉ là sự mê tín đơn thuần.
Tiếng nức nở của Người mẹ và hơi thở dài ân hận của Bà nội chìm nghỉm giữa những tiếng xì xào, bàn tán của đám đông. Các ánh mắt vẫn không ngừng đổ dồn về phía họ, vừa tò mò, vừa phán xét, khiến không khí ở Cổng trường càng thêm ngột ngạt.
Đúng lúc đó, một bóng người đàn ông trung niên xuất hiện, dáng vẻ uy nghiêm nhưng ánh mắt đầy sự lo lắng. Đó là Hiệu trưởng nhà trường. Ông bước nhanh đến, ánh mắt quét qua một lượt đám đông đang xúm xít.
HIỆU TRƯỞNG
(Giọng dõng dạc nhưng không gay gắt)
Mọi người làm ơn giải tán giúp tôi! Chuyện gì cũng cần giải quyết rõ ràng, không thể tụ tập thế này được. Các cô, các chú phụ huynh đưa con em vào lớp đi ạ.
Lời của Hiệu trưởng như một làn gió mát thổi qua sự căng thẳng. Đám đông bắt đầu tản ra, tuy vẫn còn ngoái nhìn nhưng không còn chen lấn. Ông quay sang Người mẹ, Người cha và Bà nội.
HIỆU TRƯỞNG
(Ánh mắt nghiêm nghị)
Mời gia đình theo tôi vào phòng làm việc.
Người mẹ khẽ gật đầu, kéo tay Bà nội đang run rẩy. Người cha bước đến đỡ Bà nội, ánh mắt đầy vẻ áy náy. Bé gái, vẫn còn hoảng sợ, được Cô giáo dắt lại, đôi mắt đỏ hoe. Cả gia đình cùng Cô giáo và Hiệu trưởng bước vào trong, để lại Cổng trường dần trở về với vẻ yên bình thường ngày, nhưng câu chuyện về sự cố khai giảng hôm nay chắc chắn sẽ còn được truyền tai nhau rất lâu.
Trong phòng làm việc của Hiệu trưởng, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Bé gái nép chặt vào Người mẹ, tay nắm chặt vạt áo cô. Hiệu trưởng ngồi đối diện, ánh mắt ôn tồn nhưng ẩn chứa sự nghiêm khắc.
HIỆU TRƯỞNG
(Giọng nhẹ nhàng, từ tốn)
Tôi hiểu các vị đều vì muốn tốt cho con, cho cháu. Nhưng hành động mê tín dị đoan, đặc biệt là trong môi trường giáo dục, có thể gây ra những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Không chỉ ảnh hưởng đến tâm lý của Bé gái – cháu bé còn quá nhỏ để phải chứng kiến những chuyện như thế này – mà còn tạo ra tiền lệ xấu, gieo rắc sự hoang mang trong cộng đồng.
Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào Người mẹ và Người cha.
HIỆU TRƯỞNG
Nhà trường chúng tôi đề cao khoa học, giáo dục tri thức. Việc làm của bà đã đi ngược lại với tất cả những giá trị đó. Tôi yêu cầu gia đình cam kết sẽ không để những chuyện tương tự xảy ra thêm một lần nào nữa. Chúng ta cần bảo vệ con em mình bằng tình yêu thương, bằng sự giáo dục đúng đắn, chứ không phải bằng những hủ tục lạc hậu.
Người mẹ và Người cha nhìn nhau, rồi cùng cúi đầu. Sự xấu hổ và hối hận dâng lên trong lòng họ.
NGƯỜI MẸ
(Giọng lí nhí, đầy ăn năn)
Chúng tôi… chúng tôi xin lỗi, thầy Hiệu trưởng. Chúng tôi thật sự rất hối hận. Chúng tôi sẽ không bao giờ để chuyện này tái diễn nữa.
NGƯỜI CHA
(Giọng trầm, khàn khàn)
Vâng, chúng tôi xin cam đoan ạ. Lỗi của chúng tôi… là đã không để ý đến suy nghĩ của mẹ. Chúng tôi sẽ rút kinh nghiệm sâu sắc.
Bà nội vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Những lời nói của Hiệu trưởng như những nhát dao cứa vào lòng bà, nhưng bà biết, tất cả đều là sự thật. Bà đã sai, sai thật rồi.
Sau buổi làm việc căng thẳng trong phòng Hiệu trưởng, gia đình Người mẹ, Người cha, Bà nội và Bé gái lặng lẽ rời Nhà trường. Cổng trường lúc này đã vắng vẻ hơn, chỉ còn lác đác vài phụ huynh. Không ai nói với ai lời nào, bầu không khí nặng trĩu sự hối hận và mệt mỏi. Người cha mở cửa xe, để Người mẹ và Bé gái lên ghế sau, rồi đỡ Bà nội ngồi cạnh Bé gái. Anh khởi động xe, bắt đầu lăn bánh rời đi.
Trên xe, sự im lặng đáng sợ bao trùm. Bé gái vẫn còn rụt rè, nép vào lòng Người mẹ, thỉnh thoảng liếc nhìn Bà nội với ánh mắt đầy cảnh giác. Bà nội ngồi thẳng người, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng đôi tay bà không ngừng run rẩy. Lời nói của Hiệu trưởng, cùng với ánh mắt sợ hãi của Bé gái, cứ lặp đi lặp lại trong đầu bà. Bà đã khiến đứa cháu bé bỏng của mình phải trải qua một ngày khai giảng đầy ám ảnh, một khởi đầu không thể tồi tệ hơn.
Bà nội khẽ thở dài, bàn tay khô gầy run rẩy đưa ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bé gái. Bé gái giật mình, khẽ rụt lại. Bà nội siết nhẹ, ánh mắt đầy sự cầu xin.
BÀ NỘI
(Giọng khàn đặc, đầy ân hận)
Bà xin lỗi con, Bé gái của bà. Bà sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Con đừng sợ bà nhé… Đừng sợ bà…
Người mẹ và Người cha quay đầu nhìn lại, tim thắt lại. Họ chưa bao giờ thấy Bà nội yếu đuối và hối hận đến vậy.
Bé gái nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, chất chứa nỗi buồn sâu thẳm của Bà nội. Sự sợ hãi trong lòng cô bé dần tan biến, thay vào đó là chút xót xa. Cô bé khẽ dụi đầu vào lòng bà, vẫn còn chút e dè nhưng cũng đã bớt sợ hãi. Bàn tay nhỏ bé của Bé gái nắm chặt lấy tay bà, như một lời tha thứ không lời.
Bà nội ôm chặt Bé gái vào lòng, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên gương mặt khắc khổ. Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên đường, mang theo một gia đình đang bắt đầu hành trình hàn gắn.
Đêm đó, ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua khung cửa sổ, rọi xuống căn phòng nhỏ. Người mẹ nằm cạnh Bé gái, đứa con bé bỏng đã ngủ say trong vòng tay cô. Hơi thở đều đều của Bé gái không làm tâm trí Người mẹ yên tĩnh được. Cô vẫn không ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Ánh mắt sợ hãi của con gái khi nhìn Bà nội, giọng nói run rẩy đầy hối hận của bà, và cả lời lẽ nghiêm khắc của Hiệu trưởng, tất cả cứ lặp đi lặp lại trong đầu Người mẹ.
Cô hiểu, sâu thẳm trong lòng Bà nội chỉ có một tình yêu bao la dành cho Bé gái. Tình thương ấy lớn đến mức khiến bà mù quáng, muốn những điều tốt đẹp nhất đến với cháu mà làm điều sai trái, đi ngược lại lẽ thường, khoa học. Bà nội đã tự nhốt mình trong thế giới mê tín dị đoan mà bà cho là sẽ bảo vệ cháu mình khỏi mọi tai ương. Người mẹ khẽ vuốt mái tóc mềm mại của con gái. Cô biết, việc giận dỗi hay trách móc sẽ chẳng giải quyết được gì. Thay vào đó, cô cần phải hành động.
Người mẹ khẽ cựa mình, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng tay con. Cô sẽ không để tình thương bị dẫn lối bởi mê tín dị đoan nữa. Ngày mai, và những ngày sau đó, cô sẽ dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện với bà. Cô sẽ giải thích cho bà nghe về những điều khoa học, về cách thế giới vận hành, về tình yêu thương thực sự cần được thể hiện một cách đúng đắn. Cô sẽ kiên nhẫn, từng chút một, để bà hiểu rằng niềm tin không đúng đắn có thể gây tổn thương đến những người bà yêu thương nhất. Người mẹ nhìn gương mặt non nớt của Bé gái, thầm hứa sẽ bảo vệ con không chỉ khỏi những nguy hiểm bên ngoài mà còn khỏi những niềm tin sai lệch từ chính gia đình. Cô sẽ giúp Bà nội tìm lại con đường đúng đắn, để tình thương trọn vẹn và thuần khiết nhất.
Vài ngày sau, một buổi sáng trong lành bao trùm `Nhà trường`. Bé gái nắm tay Người mẹ, bước qua `Cổng trường` với nụ cười rạng rỡ, khác hẳn vẻ mặt sợ hãi hôm khai giảng. Cô bé vui vẻ chạy đến bên các bạn, hòa mình vào những trò chơi con trẻ mà không còn chút ám ảnh nào. Người mẹ đứng nhìn con, lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Bà nội không đi cùng, nhưng Người mẹ biết, bà đang ở nhà, âm thầm suy nghĩ và thay đổi. Những buổi trò chuyện của Người mẹ, những lời giải thích nhẹ nhàng nhưng kiên định, đã dần mở lối cho Bà nội ra khỏi mê cung của những niềm tin mù quáng.
Câu chuyện về Bà nội và chiếc bùa phép đã lan truyền khắp `Nhà trường`, không phải như một tai tiếng, mà như một bài học sâu sắc. Hiệu trưởng đã tổ chức một buổi họp phụ huynh khẩn cấp, không phải để chỉ trích, mà để phân tích và cảnh báo. Bà Hiệu trưởng nhấn mạnh về tầm quan trọng của việc giáo dục khoa học, về sự nguy hiểm của mê tín dị đoan và cách nó có thể hủy hoại niềm tin, thậm chí là làm tổn thương những đứa trẻ non nớt.
Người cha, Người mẹ, và cả Cô giáo đều tham gia buổi họp, chia sẻ những gì họ đã trải qua. Cô giáo kể lại sự hoảng loạn ban đầu, Người mẹ nói về hành trình tìm lại sự bình yên trong gia đình. Đám đông phụ huynh lắng nghe trong im lặng, thấu hiểu. Nhiều người đã từng ít nhiều tin vào những điều huyền bí, giờ đây họ nhận ra rằng tình yêu thương, nếu không đi đôi với sự hiểu biết và lý trí, có thể biến thành gánh nặng, thành nỗi sợ hãi cho con cái.
Sau buổi họp, không khí ở `Nhà trường` thay đổi rõ rệt. Các thầy cô giáo lồng ghép nhiều hơn những bài học về khoa học, về tư duy phản biện vào chương trình giảng dạy. Các phụ huynh cũng bắt đầu quan tâm hơn đến việc trò chuyện với con cái, lắng nghe những lo lắng thầm kín của chúng, thay vì áp đặt những niềm tin không có căn cứ. Họ hiểu rằng, bảo vệ con không chỉ là che chở chúng khỏi những nguy hiểm bên ngoài, mà còn là trang bị cho chúng kiến thức, sự hiểu biết để tự tin đối mặt với thế giới.
Bé gái giờ đây hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống `Nhà trường`. Mỗi buổi sáng, cô bé đều háo hức kể cho Người mẹ và Bà nội nghe về những điều mới mẻ ở lớp. Bà nội, mặc dù vẫn còn những vết sẹo tâm lý từ sai lầm của mình, đã bắt đầu thay đổi. Bà dành thời gian đọc sách báo nhiều hơn, nghe những chương trình khoa học trên TV, và quan trọng nhất, bà đã học cách trò chuyện, lắng nghe Bé gái bằng cả tấm lòng, thay vì chỉ làm theo những suy nghĩ cũ kỹ. Bà hiểu ra rằng, tình yêu thương đích thực không cần đến bùa chú hay những nghi lễ bí ẩn, mà nó nằm trong sự hiện diện, sự thấu hiểu, và niềm tin vào khoa học, vào những điều tốt đẹp, đúng đắn.
Câu chuyện của gia đình Người mẹ đã trở thành một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Nó không chỉ là một lời cảnh tỉnh về mê tín dị đoan, mà còn là một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự thấu hiểu, của giáo dục và của tình yêu thương được đặt đúng chỗ. Những vết thương đã lành, những hiểu lầm đã được hóa giải, để lại một niềm tin vững chắc rằng, khi con người chọn đối diện với sự thật, chọn học hỏi và trưởng thành, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Hạnh phúc không nằm ở việc tránh né tai ương bằng cách dựa vào những điều không có thật, mà nằm ở khả năng xây dựng một nền tảng vững chắc từ tri thức, từ sự quan tâm chân thành và từ một trái tim luôn mở rộng để đón nhận những điều mới mẻ, đúng đắn. Gia đình Người mẹ giờ đây đã tìm thấy sự bình yên thực sự, nơi tình yêu thương và sự hiểu biết hòa quyện vào nhau, tạo nên một mái ấm bền vững, tràn đầy niềm vui và sự an lành.

