Ngày con bé chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, bà nội nhất quyết đòi đưa đi bằng được, nào ngờ vài giờ sau nhà trường gọi điện báo tin về, bố mẹ chế-t điếng khi biết được…
Ngày con gái chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, cả nhà háo hức. Bố mẹ chuẩn bị quần áo mới, cặp sách mới cho con, định sáng sớm sẽ cùng nhau đưa con đi.
Ấy vậy mà bà nội lại nhất quyết giành:
– “Ngày trọng đại, phải để bà đưa đi cho có phúc, có lộc. Bố mẹ nó cứ bận làm việc đi, để bà lo.”
Thương bà mong muốn, bố mẹ cũng miễn cưỡng đồng ý. Nhìn con lon ton theo tay bà mà lòng còn lâng lâng tự hào.
Nhưng chưa đầy vài giờ sau, điện thoại nhà trường gọi dồn dập. Giọng cô giáo run run:
– “Anh chị đến ngay… con bé gặp chuyện rồi.”
Bố mẹ ch;/ết điếng, bỏ hết công việc phóng xe tới trường. Trước cổng, đám đông phụ huynh và giáo viên xúm lại, cạnh đó, bà nội đang bị bảo vệ giữ lại vì người ta phát hiện trong túi áo bà nhét đầy… hóa ra… 👇👇
…hóa ra…”
Bố mẹ vội vã lao vào giữa đám đông đang xì xào, chỉ trỏ. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở.
Trước mắt họ, Bà nội đứng co rúm, đôi mắt già nua cụp xuống đầy sợ hãi. Người Bảo vệ với vẻ mặt nghiêm nghị, vừa trút từ chiếc túi áo bạc màu của bà xuống nền đất hàng chục tờ vé số cũ nhàu nát, những đồng tiền lẻ cuộn tròn cẩn thận và vài chiếc bùa may mắn đã bạc màu. Chúng nằm lộn xộn, lồ lộ dưới ánh mắt tò mò, phán xét của mọi người.
Người mẹ trẻ chết lặng như bị sét đánh. Cô trân trối nhìn đống “gia tài” kỳ lạ dưới chân Bà nội, ánh mắt kinh ngạc tột độ xen lẫn sự bối rối đến tột cùng. Một câu hỏi vô thanh vang lên trong đầu cô: “Tại sao lại là những thứ này? Tại sao lại vào ngày hôm nay?” Cô không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Bố cũng đứng sững sờ, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nào đó cho sự việc khó hiểu này.
Tiếng xì xào của đám đông chợt vang lên rõ hơn, như những mũi kim châm vào tâm trí Người mẹ trẻ.
“Trời đất ơi, mang vé số vào trường làm gì?”
“Lại còn bùa chú nữa chứ, ghê quá!”
“Bà này chắc là…!”
Cô giáo đứng bên cạnh, nét mặt lộ rõ vẻ ái ngại, quay đi tránh ánh mắt của Người mẹ trẻ.
Cô giáo thở dài một tiếng, bước tới gần hơn, gương mặt ái ngại nhìn Người mẹ trẻ. Bảo vệ vẫn đứng chắn trước Bà nội, ánh mắt không hề thay đổi sự nghiêm nghị. Đám đông phụ huynh xung quanh vẫn xì xào to nhỏ, những lời bàn tán như những mũi kim châm thẳng vào tai Người mẹ trẻ.
CÔ GIÁO
(Khẽ khàng, cố giữ bình tĩnh)
Chị… anh chị đến rồi. Thật ra, việc này… Bà cụ đã cố gắng phát những thứ này… cho các phụ huynh khác ngay tại cổng trường.
BẢO VỆ
(Tiếp lời, giọng dứt khoát)
Đúng vậy! Bà ấy còn bảo đây là ‘vật phẩm may mắn’, giúp con cái học hành đỗ đạt. Thậm chí còn ra giá để bán nữa. Gây náo loạn cả khu vực cổng trường, mọi người ai cũng hoang mang.
Người mẹ trẻ và Bố chết lặng. Dòng chữ ‘vật phẩm may mắn’ như tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc sự bối rối thành nỗi hổ thẹn tột cùng. Đầu óc Người mẹ trẻ quay cuồng, những lời xì xào của đám đông chợt biến thành những tiếng cười nhạo, những lời phán xét chua cay. Đám đông xung quanh lại được dịp xì xào to hơn, những ánh mắt dò xét, chỉ trỏ như muốn xuyên thủng hai vợ chồng.
Bà nội lúc này càng cúi gằm mặt. Khuôn mặt nhăn nheo của bà hằn lên rõ rệt sự hối lỗi, xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi tay gầy guộc run rẩy, bà cố gắng cuộn mình lại, như muốn tan biến vào không khí, tránh đi những cái nhìn phán xét và sự thất vọng của con cháu. Cả người bà co rúm lại, nhỏ bé và đáng thương đến lạ.
Bà nội vẫn cúi gằm, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió. Bà khẽ ngẩng đầu, đôi mắt già nua đỏ hoe, long lanh những giọt nước chực trào. Ánh mắt van lơn đầy tội nghiệp hướng về phía Người mẹ trẻ và Bố. Giọng bà yếu ớt, ngắt quãng, từng lời như bị xé vụn ra khỏi lồng ngực.
BÀ NỘI
(Lắp bắp, khó nhọc)
Bà… bà chỉ… chỉ muốn… xin lộc… cho cháu… để nó… học hành… giỏi giang thôi mà…
(Bà thở hắt ra, một tiếng nức nở nhỏ thoát ra. Đôi tay gầy guộc của bà run rẩy nắm chặt vạt áo cũ kỹ.)
BÀ NỘI
(Tiếp tục, đứt quãng)
Người ta… người ta bảo… lộc Thánh… linh nghiệm… bà… bà muốn… cháu được… bình an… thành tài…
Người mẹ trẻ cảm thấy một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi hổ thẹn ban nãy dường như bị đè nén bởi một sự bối rối và xót xa khôn tả. Bà nội của cô, một người phụ nữ cả đời lam lũ, giờ đây lại đáng thương đến thế. Bố nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế sự tức giận và thất vọng đang sôi sục trong lồng ngực. Đám đông xung quanh vẫn không ngừng xì xào, những ánh mắt thương hại, xen lẫn dò xét khiến không khí càng thêm nặng nề.
Người mẹ trẻ không kìm được nữa. Cô bước nhanh tới, ôm chặt lấy Bà nội đang run rẩy. Lòng cô quặn thắt, một cảm giác xót xa khó tả dâng lên, lấn át cả sự bối rối và hổ thẹn ban nãy. Nước mắt cô rơm rớm, nhìn xuống mái tóc bạc phơ của bà.
NGƯỜI MẸ TRẺ
(Giọng nghẹn ngào, cố gắng trấn an)
Không sao đâu bà ơi! Không sao đâu mà…
Cô khẽ vuốt lưng Bà nội, trái tim Người mẹ trẻ như bị siết chặt. Cô vẫn không thể hiểu hết hành động của bà, nhưng lúc này, sự thương cảm đã chiếm trọn tâm trí. Cô cảm thấy vô cùng bối rối trước những lời giải thích khó hiểu của bà, và cả ánh mắt dò xét từ đám đông, nhưng lại không thể buông tay. Đôi mắt cô lướt qua Bố, người vẫn đứng đó với gương mặt phức tạp, rồi quay sang phía Cô giáo và Hiệu trưởng. Dù trong lòng vẫn đầy hoang mang, Người mẹ trẻ biết mình cần phải hành động để xoa dịu tình hình.
NGƯỜI MẸ TRẺ
(Cúi đầu, giọng lí nhí, đầy vẻ áy náy)
Cháu xin lỗi, Hiệu trưởng… Cô giáo… Cháu… cháu thật sự xin lỗi vì sự cố này ạ.
HIỆU TRƯỞNG
(Với một cái gật đầu nhẹ, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên quyết)
Xin mời gia đình vào phòng làm việc của tôi để tiện trao đổi.
Người mẹ trẻ vẫn còn bàng hoàng, nhưng cô biết không thể kéo dài tình trạng này trước cổng trường thêm nữa. Cô nhẹ nhàng dìu Bà nội, người vẫn đang run rẩy và lẩm bẩm những điều khó hiểu, bước về phía phòng Hiệu trưởng. Bố đi phía sau, gương mặt anh vẫn nặng trĩu. Khi cánh cửa phòng làm việc khép lại, không gian bên trong yên tĩnh hơn hẳn sự ồn ào hỗn loạn ngoài kia, nhưng sự căng thẳng lại càng lúc càng hiện rõ.
Hiệu trưởng chỉ tay về phía bộ bàn ghế tiếp khách được sắp xếp gọn gàng trong góc phòng.
HIỆU TRƯỞNG
Mời mọi người ngồi.
Người mẹ trẻ đỡ Bà nội ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái đối diện bàn làm việc của Hiệu trưởng, rồi cô cũng ngồi xuống cạnh bà. Bố chọn chiếc ghế đơn bên cạnh. Khi lưng cô chạm vào thành ghế, một cảm giác mệt mỏi và choáng váng ập đến. Đầu óc Người mẹ trẻ quay cuồng, những hình ảnh và âm thanh lộn xộn từ ngoài cổng trường vẫn lởn vởn trong tâm trí cô.
Cô nhìn Bà nội, người vẫn ngồi đó với vẻ mặt đầy hoang mang, hai tay không ngừng mân mê vạt áo. Ngón tay Bà nội khẽ gõ nhẹ vào một vật gì đó cộm lên trong túi áo, một thói quen mà Người mẹ trẻ đã quá quen thuộc. Tức thì, một ký ức xa xưa chợt ùa về, rõ ràng như vừa mới xảy ra hôm qua.
Cô nhớ những buổi chiều mưa, khi cả nhà quây quần bên bếp lửa, Bà nội thường lẩm bẩm về “vận đen” của gia đình. Bà luôn miệng kể về những điều xui xẻo cứ đeo bám, từ chuyện làm ăn thua lỗ của Bố mẹ cô ngày trước, đến những rắc rối nhỏ nhặt trong cuộc sống. Và rồi, Bà nội luôn kết thúc câu chuyện bằng một niềm tin mãnh liệt vào những thứ có thể mang lại may mắn – những lá bùa nhỏ, những vật phẩm phong thủy được cất giấu kỹ lưỡng trong túi áo hoặc dưới gối. Bà luôn tin rằng chúng có thể hóa giải mọi tai ương, bảo vệ những người bà yêu thương khỏi mọi điều bất trắc.
Chính vì thế, Bà nội đặc biệt lo lắng cho Bé gái, đứa cháu đầu lòng mà bà hết mực cưng chiều. Cái ngày Bé gái chào đời, Bà nội đã không ngừng cầu nguyện, rồi tự tay tìm kiếm những vật phẩm được cho là may mắn nhất để đặt trong nôi cháu. Người mẹ trẻ chợt giật mình, một linh cảm xấu ập đến. Phải chăng, hành động bất thường của Bà nội hôm nay cũng liên quan đến cái “vận đen” và “may mắn” mà bà vẫn luôn ám ảnh?
Hiệu trưởng hắng giọng, chuẩn bị bắt đầu cuộc nói chuyện nghiêm túc. Người mẹ trẻ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo âu, sẵn sàng đối mặt với những gì sắp diễn ra.
Hiệu trưởng hắng giọng, ánh mắt nghiêm nghị quét qua từng người một.
HIỆU TRƯỞNG
Tôi hiểu đây là một tình huống không mong muốn. Nhưng tôi cần biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Và… bà cụ nhà mình đang có vấn đề về sức khỏe sao?
Người mẹ trẻ vội vàng lên tiếng, giọng cô run run vì lo lắng và xấu hổ.
NGƯỜI MẸ TRẺ
Dạ, thưa cô Hiệu trưởng, chúng tôi thật sự xin lỗi về sự việc này. Bà nội vốn là người rất thương cháu, nhưng dạo gần đây bà… có vẻ không được khỏe. Chúng tôi cũng không ngờ bà lại hành động như vậy.
Bố gật đầu phụ họa, gương mặt anh vẫn còn xanh xao.
BỐ
Bà vẫn bình thường sáng nay, chỉ là nhất quyết đòi đưa cháu đi học. Chúng tôi tưởng bà muốn đưa cháu đến cổng trường thôi…
Hiệu trưởng nhíu mày, ánh mắt chuyển sang Bà nội đang ngồi thẫn thờ.
HIỆU TRƯỞNG
Khi bảo vệ giữ bà cụ lại, chúng tôi đã thấy bà có nhét khá nhiều thứ trong túi áo. Chắc hẳn là để đưa cho cháu bé?
Người mẹ trẻ chợt cứng họng. Cô định nói về những lá bùa và vận đen mà bà vẫn luôn ám ảnh, nhưng trước mặt Hiệu trưởng, những lời đó bỗng trở nên vô lý và khó nói thành lời. Cô nhìn Bà nội, lòng rối bời. Chính xác là bà đang giữ những gì trong túi áo, và tại sao?
Đúng lúc đó, Bé gái, vẫn còn bẽn lẽn nép sát vào Người mẹ trẻ, bất ngờ ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong veo của con bé nhìn thẳng vào Hiệu trưởng, rồi lại nhìn sang Bà nội.
BÉ GÁI
(Hồn nhiên, chỉ vào túi áo Bà nội)
À! Là những cái đó đó cô Hiệu trưởng. Bà dặn con phải giữ kỹ những cái này để con học giỏi đó mẹ!
Lời nói ngây thơ của Bé gái như sét đánh ngang tai Người mẹ trẻ và Bố. Cả hai trố mắt nhìn nhau, rồi quay sang nhìn Bà nội. Bà vẫn ngồi đó, đôi mắt đờ đẫn, nhưng hai tay lại vô thức siết chặt lấy túi áo, nơi những vật thể cộm lên rõ ràng. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Người mẹ trẻ. Không phải chỉ là những lá bùa may mắn bình thường ư? Động cơ thực sự của Bà nội là gì mà lại dặn cháu gái bé bỏng những lời như vậy? Sự khó hiểu và lo lắng trong lòng Người mẹ trẻ ngày càng dâng cao.
Hiệu trưởng nhìn Bà nội một lát, rồi khẽ thở dài. Ánh mắt cô trở lại với Người mẹ trẻ và Bố, có chút thương cảm.
HIỆU TRƯỞNG
Có lẽ chúng ta nên kiểm tra xem bà cụ đang giữ những gì. Để đảm bảo an toàn cho cháu bé và cũng để hiểu rõ hơn tình hình.
Người mẹ trẻ lưỡng lự. Cô không muốn lục lọi túi của mẹ chồng mình trước mặt người ngoài, nhất là khi nó có thể chứa những thứ mê tín dị đoan. Nhưng lời nói của Bé gái và sự lo lắng tột độ khiến cô không thể từ chối. Bố cũng gật đầu, khuôn mặt anh tái nhợt vì căng thẳng.
Người mẹ trẻ nhẹ nhàng tiến đến bên Bà nội. Đôi tay cô run run chạm vào túi áo sờn cũ của bà. Bà nội không phản ứng, đôi mắt vẫn nhìn vô định vào khoảng không. Bố đứng cạnh, sẵn sàng hỗ trợ. Dưới ánh mắt tò mò của Bé gái và ánh nhìn đầy ẩn ý của Hiệu trưởng, Người mẹ trẻ chậm rãi rút từng vật ra khỏi túi.
Đúng như cô dự đoán, đó là một mớ hỗn độn những thứ kỳ lạ. Vài lá bùa đã ố vàng, những mảnh giấy vụn ghi nguệch ngoạc những con số, những chiếc vòng chỉ đỏ đã xù lông. Cả đống vé số cũ nhàu nát, tờ nào tờ nấy đều đã xám xịt theo thời gian. Người mẹ trẻ cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, đặt từng thứ xuống bàn. Bố khẽ nhíu mày, nét mặt khó chịu.
Khi Người mẹ trẻ rút ra một tập vé số dày cộm khác, một tờ vé số khác biệt hơn một chút, ít nhàu nát hơn, rơi ra khỏi kẽ tay cô. Nó là vé số của đài miền Nam, nhưng có vẻ mới hơn những tờ còn lại. Cô lật vội mặt sau. Dòng chữ “Đã trúng giải Ba” hiện ra rõ mồn một, cùng với dãy số may mắn. Cô và Bố cùng lúc nín thở. Trái tim Người mẹ trẻ đập thình thịch trong lồng ngực. Giải ba của loại vé này thường là vài trăm nghìn đồng.
Niềm hy vọng le lói vụt lên, rồi vụt tắt ngay lập tức. Cô nhìn thấy ngày quay thưởng. Rồi nhìn sang ngày hết hạn đổi thưởng được in nhỏ phía dưới. Cổ họng Người mẹ trẻ nghẹn lại. Nó đã quá hạn đổi thưởng… vài ngày. Chỉ vài ngày thôi. Tấm vé số trúng giải, dù không lớn, nhưng có thể đã giúp ích cho gia đình biết bao nhiêu, lại chỉ còn là một mẩu giấy vô giá trị. Người mẹ trẻ sững sờ, tay cô run lên bần bật, tấm vé số như một nhát dao cứa vào lòng cô. Vậy ra, đây là lý do bà luôn giữ khư khư trong người những tờ vé số này? Cô nhìn Bà nội, đôi mắt cay xè. Không phải bà điên, mà bà đang giữ một bí mật đau đớn đến nhường nào.
Người mẹ trẻ nhìn chằm chằm vào tờ vé số nhàu nát trong tay. Ngày quay thưởng đã qua, ngày hết hạn đổi thưởng cũng đã trôi qua. Cô nhớ lại những lần Bà nội cứ khăng khăng đòi đưa Bé gái đi học, những lời thì thầm “Lộc trời, lộc trời cho cháu”. Một mảnh ghép nữa bỗng rơi vào đúng vị trí trong tâm trí Người mẹ trẻ. Bà nội không biết chữ. Hoặc trí nhớ của bà đã lụi tàn đến mức bà không còn phân biệt được giá trị thực của những con số, những con chữ. Bà nhặt được tấm vé này, có thể từ đâu đó trên đường, hoặc ai đó cho bà. Với đôi mắt mờ đi vì tuổi tác và tâm trí đã không còn minh mẫn, bà đã tin rằng đây là “lộc trời”. Một món quà may mắn mà bà muốn dành cho đứa cháu gái yêu quý, đứa cháu sắp sửa bước vào lớp một.
Lòng Người mẹ trẻ thắt lại đau đớn. Không phải là sự mê tín dị đoan đáng trách, không phải là sự cố chấp khó hiểu nữa. Mà là một tình yêu thương vô bờ bến, đến mức hóa thành nỗi đau xót nghẹn ngào. Bà đã giữ thứ “lộc trời” này, một cách trân trọng, một cách bí mật, chỉ vì muốn mang lại điều tốt đẹp nhất cho Bé gái. Nước mắt Người mẹ trẻ bắt đầu lăn dài trên má. Cô đưa mắt nhìn Bà nội, lúc này vẫn ngồi đó, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước.
Bố cũng đứng sững sờ, anh nhìn vợ, rồi nhìn tấm vé số, và cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Bà nội. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, dường như cũng vừa nhận ra sự thật đau lòng này. Sự khó chịu trên gương mặt anh dần tan biến, thay vào đó là sự chua xót và hối hận. Hiệu trưởng im lặng quan sát, ánh mắt cô cũng ánh lên vẻ thấu hiểu và cảm thông sâu sắc.
Người mẹ trẻ nhẹ nhàng gập đôi tấm vé số, siết chặt nó trong lòng bàn tay. Lộc trời… Lộc trời đã hết hạn. Nhưng tình yêu của Bà nội dành cho cháu gái thì không bao giờ.
Bố hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Anh nhìn thẳng vào Hiệu trưởng, giọng nói hơi khàn và run run.
“Thưa… thưa cô Hiệu trưởng,” anh bắt đầu, từng chữ như bị vướng mắc lại nơi cổ họng. “Bà, là mẹ tôi… bà đã già rồi. Trí nhớ của bà… không còn được minh mẫn như trước nữa.”
Người mẹ trẻ siết chặt tấm vé số trong tay, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi. Cô gật đầu nhẹ nhàng, như để xác nhận lời Bố nói.
“Bà… bà nhặt được tấm vé số này,” Bố tiếp tục, ánh mắt anh thoáng liếc về phía Bà nội, người vẫn ngồi đó với vẻ mặt đờ đẫn. “Với bà, không biết chữ, lại mắt mờ đi, bà tin đây là ‘lộc trời’, là may mắn mà trời ban cho cháu.”
Giọng Bố càng lúc càng run hơn, anh phải dừng lại một chút, nuốt khan để lấy lại bình tĩnh. Khuôn mặt anh đỏ bừng lên vì xúc động và sự hối hận.
“Bà không có ý gì xấu đâu ạ,” anh nói, giọng gần như thì thầm. “Tất cả… tất cả chỉ vì bà thương cháu, muốn cháu gái của bà được may mắn, được mọi điều tốt đẹp khi vào lớp Một. Bà chỉ muốn… muốn dành cái ‘lộc trời’ này cho con bé thôi.”
Anh cố gắng kìm nén một tiếng nấc đang chực trào, cúi gằm mặt xuống. Hiệu trưởng lặng lẽ quan sát, ánh mắt cô đầy vẻ cảm thông và chia sẻ. Cô nhìn Bà nội, rồi nhìn Người mẹ trẻ đang cố kìm nén tiếng khóc, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Bố. Không một lời phán xét, chỉ có sự thấu hiểu hiện rõ trên khuôn mặt cô.
Cô giáo, người vẫn luôn theo dõi câu chuyện với ánh mắt dịu dàng, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ sức làm dịu đi không khí căng thẳng trong phòng.
CÔ GIÁO
(Nhẹ nhàng, đầy cảm thông)
Chúng tôi hiểu tấm lòng của bà, ạ. Đây… đây chỉ là một sự hiểu lầm nhỏ thôi.
Hiệu trưởng gật đầu đồng tình, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Ánh mắt cô nhìn Bà nội không còn sự e dè hay phán xét, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. Cô tiến lại gần Bà nội, đặt tay nhẹ lên vai bà.
HIỆU TRƯỞNG
(Giọng ấm áp, chân thành)
Đúng vậy. Hoàn toàn không có ác ý gì ở đây cả. Chúng tôi nhận ra đây không phải là một hành động cố ý, mà là sự ngây thơ của tình thương.
Người mẹ trẻ, nghe những lời ấy, cảm thấy lồng ngực mình như được gỡ bỏ một tảng đá lớn. Nước mắt cô một lần nữa trực trào, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và biết ơn. Cô siết chặt tấm vé số trong tay, cảm thấy hơi ấm lan tỏa.
Bố cũng ngẩng mặt lên, nhìn Hiệu trưởng và Cô giáo với ánh mắt cảm kích vô hạn. Anh chưa từng nghĩ mọi chuyện lại có thể được nhìn nhận một cách nhân văn đến vậy. Ánh mắt anh tràn ngập sự biết ơn.
BÀ NỘI
(Mắt vẫn đờ đẫn, nhưng có vẻ đã hiểu được phần nào những gì mọi người đang nói, thì thầm)
…Thương cháu…
Lời thì thầm yếu ớt của Bà nội như một lời xác nhận cuối cùng, chạm đến trái tim của tất cả mọi người có mặt. Người mẹ trẻ vội nắm lấy tay Bố, siết nhẹ, một sự đồng điệu không lời.
Người mẹ trẻ quay sang phía Bà nội. Bé gái đã nép sát vào lòng Bà nội từ lúc nào, gương mặt vẫn còn chút hoảng sợ nhưng đã bắt đầu yên tâm. Đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của Bà nội siết chặt lấy bàn tay bé xíu của cháu gái. Ánh mắt già nua của Bà nội vẫn còn chút ngơ ngác, nhưng một niềm vui sướng không thể giấu giếm đã len lỏi, lấp lánh trong đôi mắt ấy khi thấy cháu mình bình an ngay bên cạnh.
Tất cả những căng thẳng, nỗi sợ hãi và cả sự tức giận ban đầu trong lòng Người mẹ trẻ bỗng tan biến như sương khói. Một cảm giác ấm áp, nghẹn ngào dâng lên. Cô cảm nhận được từng thớ thịt, từng nhịp đập trong trái tim Bà nội, tất cả đều đang nói lên cùng một điều: tình yêu thương vô bờ bến, một tình yêu sẵn sàng làm mọi thứ vì đứa cháu bé bỏng này. Đó là một tình yêu trong sáng, dù có thể biểu hiện vụng về, nhưng không hề vướng chút toan tính nào. Người mẹ trẻ hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào.
Người mẹ trẻ hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào. Bố đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Bà nội, ánh mắt đầy sự cảm thông và một chút tự trách.
“Mẹ ơi, thôi mình về nhà nghỉ ngơi đã ạ,” Bố nói, giọng trầm ấm. “Về nhà con sẽ giải thích rõ ràng hơn cho mẹ về mấy cái quy định của trường học. Giờ thì đưa cháu về trước để nó còn làm quen với lớp mới.”
Bà nội khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn hơi ngơ ngác nhìn quanh. Người mẹ trẻ nắm lấy tay Bé gái, dịu dàng kéo cháu lại gần mình, nhưng Bé gái vẫn không rời Bà nội, đôi tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo bà. Bốn người lặng lẽ bước ra khỏi Phòng hiệu trưởng, không khí vẫn còn chút nặng nề, nhưng sự căng thẳng đã dịu đi rất nhiều. Cô giáo và Hiệu trưởng tiễn họ ra tận cổng Trường học, ánh mắt nhìn Bà nội không còn sự khó hiểu hay ái ngại ban đầu, mà thay vào đó là chút xót xa.
Khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi cổng Trường học, để lại sau lưng cảnh tượng khai giảng đông đúc, ồn ào, Người mẹ trẻ quay sang nhìn Bà nội đang ôm Bé gái ngủ thiếp đi trên ghế sau. Ánh nắng chiều tà hắt qua cửa kính, nhuộm vàng mái tóc bạc phơ và những nếp nhăn trên gương mặt bà. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Người mẹ trẻ, như thể một tảng đá lớn vừa được gỡ xuống. Vụ việc đã được giải quyết, Bé gái không bị ảnh hưởng quá nhiều, và quan trọng hơn, Bà nội đã an toàn.
Nhưng ngay lập tức, sự nhẹ nhõm đó lại bị thay thế bởi một nỗi niềm nặng trĩu. Người mẹ trẻ ngắm nhìn gương mặt hiền lành, ngây thơ của Bà nội khi ngủ, tự hỏi bao giờ thì tuổi già lại biến một con người từng thông thái, từng sắc sảo trở nên đơn giản, dễ tổn thương đến vậy. Cái ngây thơ của bà, tuy đáng yêu trong tình yêu thương dành cho cháu, lại chứa đựng một sự mong manh đến xót xa. “Liệu mình có thể bảo vệ bà khỏi thế giới phức tạp này không?” Người mẹ trẻ thầm nghĩ, lòng đầy trăn trở. Hứa hẹn giải thích về quy định trường học giờ đây không chỉ là một lời nói suông, mà là một trách nhiệm nặng nề hơn rất nhiều.
Khi cả đoàn di chuyển qua hành lang rộng lớn của Trường học, hướng ra cổng chính, ánh mắt của Hiệu trưởng và Cô giáo vẫn còn vương vấn chút xót xa khi nhìn Bà nội. Ngay khi họ sắp sửa bước qua ngưỡng cửa ra vào, Hiệu trưởng khẽ lên tiếng gọi Bé gái, giọng nói dịu dàng, ấm áp.
Từ túi áo vest, Hiệu trưởng rút ra một cây bút chì mới tinh, thân bút màu vàng tươi, gọt sắc nhọn. Bà nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay nhỏ xíu của Bé gái.
“Con học giỏi nhé, cố gắng lên!” Hiệu trưởng nói, ánh mắt trìu mến. “Bút này sẽ giúp con viết thật đẹp đấy.”
Bé gái, nãy giờ vẫn còn rụt rè nép sát vào Người mẹ trẻ, bất ngờ ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn cây bút, rồi lại nhìn Hiệu trưởng. Khuôn mặt nhỏ bé chợt bừng sáng. Một nụ cười rạng rỡ, trong veo như nắng ban mai, nở trên môi bé. Bé gái nắm chặt cây bút, khẽ lí nhí “Dạ… con cảm ơn cô ạ.”
Cử chỉ ấm áp và nụ cười rạng rỡ của Bé gái như làn gió mát lành, xua tan hoàn toàn những căng thẳng còn sót lại trong không khí. Người mẹ trẻ và Bố cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, một niềm vui lặng lẽ lan tỏa. Bà nội cũng mỉm cười hiền hậu, đôi mắt lấp lánh nhìn cháu gái. Cô giáo gật đầu nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng.
Chiếc xe lăn bánh êm đềm trên con đường quen thuộc dẫn về Nhà. Bé gái, ngồi giữa Người mẹ trẻ và Bà nội, vẫn còn hớn hở, không ngừng nói cười. Cây bút chì màu vàng tươi, món quà từ Hiệu trưởng, được bé cẩn thận giữ trong lòng bàn tay nhỏ xíu.
“Mẹ ơi, cô giáo con tên là Phương, cô hiền lắm!” Bé gái ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe lấp lánh niềm vui.
Người mẹ trẻ khẽ mỉm cười, ánh mắt trìu mến nhìn con gái.
“Thế à con? Con có thích cô không?” Bố hỏi vọng từ ghế lái, gương mặt anh cũng giãn ra, không còn vẻ căng thẳng như buổi sáng.
“Thích lắm ạ! Cô còn cho con tô màu nữa!” Bé gái reo lên, rồi tiếp tục kể. “Con còn làm quen được với bạn Mai với bạn An nữa, hai bạn ấy ngồi cạnh con. Bạn Mai có cặp sách màu hồng giống con!”
Bà nội khẽ đưa tay vuốt mái tóc mềm của Bé gái, một nụ cười hiền hậu nở trên môi bà. Đôi mắt bà lấp lánh nhìn cháu, lắng nghe từng câu chuyện ngây thơ, hồn nhiên về những người bạn mới, về cô giáo mới, và về những điều kỳ diệu của ngày đầu tiên đi học. Mọi rắc rối, mọi phiền muộn, hay sự cố gắng giấu diếm một điều gì đó vừa diễn ra tại Trường học dường như đã hoàn toàn tan biến khỏi tâm trí bà, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc giản dị khi thấy cháu gái mình vui vẻ, say sưa kể chuyện.
Bé gái lại quay sang Người mẹ trẻ, khuôn mặt rạng rỡ. “Mẹ ơi, con muốn ngày nào cũng đi học!”
Người mẹ trẻ nắm lấy bàn tay bé bỏng của con, nhẹ nhàng xoa nắn. Trong khoảnh khắc ấy, không khí trong xe chỉ còn đọng lại sự bình yên và niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của một gia đình.
Người mẹ trẻ giữ chặt vô lăng, ánh mắt khẽ lướt qua kính chiếu hậu. Ở ghế sau, Bà nội và Bé gái ngồi sát bên nhau, những ngón tay già nua và bé nhỏ đan chặt vào nhau. Một nụ cười hiền hậu, bình yên nở trên môi Bà nội khi Bé gái vẫn say sưa líu lo kể chuyện về trường lớp, về cô giáo và những người bạn mới. Người mẹ trẻ chợt thấy lòng mình trĩu xuống bởi một cảm giác vừa êm ái vừa day dứt. Đã bao lâu rồi cô không thực sự dành thời gian ngồi lại, lắng nghe bà một cách trọn vẹn? Tình yêu thương của bà, dù đôi khi có vụng về, có hơi thái quá, nhưng luôn chân thành và vô điều kiện. Cô tự nhủ, mình phải trân trọng từng khoảnh khắc, từng cử chỉ nhỏ bé đó. Phải dành nhiều thời gian hơn nữa cho bà, trước khi quá muộn, cô nghĩ, một lời hứa thầm lặng được khắc ghi trong trái tim.
Người mẹ trẻ dừng xe trước cổng Nhà. Bố đã đợi sẵn, vội vã mở cửa xe cho Bà nội và Bé gái. Bé gái lao vào vòng tay bố, tíu tít kể lại mọi chuyện mà không biết Bố mẹ đã biết hết. Bà nội, với vẻ mặt hiền lành thường thấy, cũng bước xuống. Bữa tối hôm đó, mâm cơm gia đình ấm cúng hơn bao giờ hết. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, nhưng không khí lại đặc quánh bởi những câu chuyện chưa kể.
Bố nhẹ nhàng gắp thức ăn cho Bà nội, ánh mắt đầy sự quan tâm. Người mẹ trẻ nhìn Bé gái đang vui vẻ ăn, rồi lại nhìn Bà nội, lòng tràn ngập yêu thương.
“Hôm nay, ngày khai giảng của con đúng là một kỷ niệm khó quên, phải không con?” Bố hỏi Bé gái, nhưng ánh mắt lại hướng về Bà nội, khẽ nháy mắt.
Bé gái gật đầu lia lịa, miệng vẫn còn nhồm nhoàm. “Vâng ạ! Con còn được Bà nội đưa đi học cơ! Các bạn ai cũng ngạc nhiên.”
Bà nội cười tủm tỉm, vẻ mặt rạng rỡ như một đứa trẻ. “Đúng rồi! Bà phải đưa cháu đi chứ. Bà sợ cháu không quen, rồi lại lạc đường.”
Người mẹ trẻ nắm lấy tay Bà nội, khẽ siết chặt. “Mẹ ơi, mẹ lúc nào cũng thương cháu hết mực. Dù đôi khi có hơi… đặc biệt một chút.”
Bố bật cười. “Đặc biệt thật. Cả trường hôm nay náo loạn hết cả lên vì mẹ đấy. Mẹ quên không lấy giấy tờ chứng minh, lại còn nhất quyết phải vào bằng được.”
Bà nội bĩu môi. “Ai bảo không cho bà vào. Bà là bà nội của cháu cơ mà! Bà còn mang cả thuốc bổ cho cháu uống nữa chứ.” Bà nội vừa nói vừa đưa tay vỗ vỗ vào túi áo bà ba bạc màu.
Người mẹ trẻ và Bố nhìn nhau, lắc đầu mỉm cười. Họ nhớ lại lúc Bố quay trở lại Phòng hiệu trưởng để lấy lại chiếc túi áo của Bà nội. Trong túi, ngoài những thứ đồ lỉnh kỉnh thường thấy của bà, còn có một chiếc bánh bao hấp nóng hổi, một hộp sữa nhỏ, và một viên kẹo cao su đã nhai dở được gói cẩn thận trong giấy bạc. Những thứ ấy không phải để cho Bà nội, mà là cho Bé gái, phòng khi cháu đói hay cần “tiếp sức” trong ngày khai giảng.
Bố nhấp một ngụm nước, giọng ấm áp. “Hôm nay, con và Người mẹ trẻ thật sự hiểu được tình yêu thương của mẹ dành cho Bé gái lớn đến nhường nào. Dù có một chút phiền phức, nhưng đó là thứ tình cảm mà không phải ai cũng có được.”
Người mẹ trẻ gật đầu, ánh mắt long lanh. “Phải rồi mẹ. Con cảm ơn mẹ. Mẹ vất vả vì chúng con, vì cháu nhiều rồi.”
Bà nội nhìn hai con, rồi lại nhìn Bé gái, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Có gì đâu mà vất vả. Chỉ cần cháu được vui vẻ, khỏe mạnh là bà mừng rồi.”
Ánh đèn vàng ấm áp của gian phòng hắt lên những gương mặt thân thương, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Câu chuyện về “ngày khai giảng đặc biệt” của Bé gái đã đi vào hồi kết, không phải bằng sự giận dữ hay trách móc, mà bằng sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc. Người mẹ trẻ nhận ra, những lo toan, những bực bội vụn vặt trước đó đã tan biến như sương khói, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm và an yên. Tình yêu thương của Bà nội, dù đôi khi có ngây ngô, có chút “quá đà” theo cách nhìn của người lớn, nhưng lại là thứ tình cảm thuần khiết nhất, không vụ lợi, không toan tính. Nó không đòi hỏi sự đáp trả, chỉ đơn giản là muốn trao đi tất cả những gì mình có, những gì mình tin là tốt nhất cho đứa cháu nhỏ.
Bé gái, sau khi ăn xong, chạy lại ôm Bà nội, thì thầm. “Bà nội là nhất! Con yêu bà nội nhiều lắm.” Bà nội ôm chặt cháu, vuốt ve mái tóc mềm mại, ánh mắt ngời sáng hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy, Người mẹ trẻ hiểu rằng, không có bài học nào quý giá hơn về tình yêu thương vô điều kiện mà Bà nội đã dạy cho cả gia đình. Đó không chỉ là câu chuyện về một ngày khai giảng đầy biến cố, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của gia đình, về sự thấu hiểu và lòng bao dung. Cuộc sống vội vã, đôi khi chúng ta dễ dàng bỏ qua những cử chỉ nhỏ bé, những lời nói vụng về nhưng chất chứa bao tình cảm của người thân. Chỉ khi ta chậm lại, nhìn sâu vào trái tim, ta mới nhận ra rằng, những “phiền phức” ấy lại chính là những viên ngọc quý giá nhất, tô điểm thêm cho bức tranh cuộc sống thêm phần ý nghĩa và trọn vẹn. Và rồi, trong cái nhìn trìu mến của Người mẹ trẻ, cô thấy một tương lai mà ở đó, tình yêu thương sẽ luôn là sợi dây bền chặt nhất, gắn kết mọi thành viên trong gia đình.

