“Lâm, anh có thể về nhà với em được không? Em đau bụng…”
“Tiểu Dao, nửa tiếng nữa anh vào ca phẫu thuật. Đừng làm phiền anh như một đứa con nít đòi ba nữa.”
“Em…”
Tút… tút… tút.
Chưa kịp nói hết câu, Phùng Lâm đã cúp máy. Mịch Dao chỉ biết nhìn chằm chằm vào màn hình đã tắt kết nối, lòng nhói lên một vệt rát.
Cô co người lại, kéo gối áp sát bụng, hai tay ôm chặt nơi cơn đau cứ mơ hồ âm ỉ. Ban đầu cô tưởng chỉ đau dạ dày, uống thuốc sẽ qua, vậy mà đã ba tiếng trôi đi vẫn không bớt. Bất đắc dĩ, cô gọi cho Phùng Lâm, mong anh ghé về xem qua tình hình.
Nhưng đúng như dự liệu, anh vẫn gắt gỏng như thường. Công việc đối với anh luôn ưu tiên tuyệt đối, còn cô, tốt nhất đừng xuất hiện như một rắc rối.
Phùng Lâm là bác sĩ giỏi ở bệnh viện Trung Đông, lịch làm việc dày đặc đến mức không kể xiết. Đây đã là ngày thứ hai anh túc trực, không về nhà với Mịch Dao. Trách công việc níu chân anh, và cũng trách anh chưa từng để tâm đến cảm giác của cô.
Mịch Dao lau vội giọt nước mắt vừa trượt khỏi gò má. Cô tự nhủ, đã tự làm thì tự chịu. Thay vì nán lại trong phòng, chi bằng tự đến bệnh viện khám cho xong.
Từ nhà đến bệnh viện chừng mười phút đi đường. Nếu cơn đau không tăng, cô vẫn có thể gắng gượng.
Cô chống tay ngồi dậy, với lấy chiếc áo khoác trên đầu ghế sô pha, mặc vào rồi khép cửa rời nhà.
Mịch Dao vốn sống khép kín, ít mở lời với ai nên hầu như không có bạn bè thân thiết. Người thân lại ở xa, chẳng thể đến ngay. Mọi việc, cô buộc phải dựa vào chính mình.
Vừa bước xuống lòng đường, cơn choáng thoáng ập đến, đầu đau nhói. Mịch Dao mơ hồ nhìn đèn tín hiệu phía trước, thấy ánh xanh sắp tắt bèn cúi đầu chạy vội qua vạch dành cho người đi bộ.
Đến giữa làn, một chiếc ô tô bất ngờ vượt đèn đỏ lao thẳng vào cô.
Rầm.
…..
“Xin cho hỏi, Mịch Dao có phải là…”
“Tôi đang chuẩn bị phẫu thuật cho bệnh nhân. Bảo cô ấy ra tiệm mua thuốc đi, đừng gọi làm phiền tôi nữa, thật phiền phức.”
Phùng Lâm lại dập máy, cắt ngang lời người kia. Anh cho rằng Mịch Dao lại nhờ ai đó gọi giúp để ép anh quay về. Nhưng anh đã vào ca mổ, không thể rời đi giữa chừng. Cùng lắm là tối nay cô giận dỗi, anh chịu nghe vài lời trách móc cũng được.
Anh đâu biết rằng, sau hôm nay, Mịch Dao sẽ không còn cơ hội càm ràm anh thêm lần nào nữa.
Ba tiếng sau, ca phẫu thuật kết thúc suôn sẻ. Khi vừa rời khỏi phòng mổ, Phùng Lâm mới bật điện thoại lên xem. Hàng loạt cuộc gọi nhỡ hiện lên màn hình — hơn hai mươi cuộc, kèm theo vô số tin nhắn từ cô và đồng nghiệp.
Anh cau mày, cảm giác bất an dâng lên. Chưa kịp gọi lại thì một bác sĩ khác hớt hải chạy đến, đập mạnh tay lên vai anh, giọng dồn dập:
“bác sĩ Phùng, sao anh vẫn còn ở đây? Bạn gái anh vừa bị tai nạn giao thông, nghe nói tổn thương rất nặng!”
Âm thanh ấy như một nhát dao xé rách không khí.
Chiếc điện thoại trên tay Phùng Lâm trượt khỏi lòng bàn tay, rơi xuống sàn vang lên một tiếng “lộp bộp” khô khốc. Anh đứng lặng, ánh mắt trống rỗng, toàn thân cứng lại.
Không thể nào… Cô vẫn ở nhà kia mà. Làm sao có thể xảy ra chuyện?
Bác sĩ Trạch thấy bạn mình đờ người, liền nắm vai anh lay mạnh:
“Này, mau đến xem đi! Họ vừa cấp cứu cầm máu cho cô ấy xong, đang chuẩn bị đưa vào phòng mổ.”
Phùng Lâm sực tỉnh, gật đầu rồi lao đi. Trong đầu anh chỉ còn một dòng ký ức duy nhất — giọng cô run run gọi điện cầu cứu, còn anh thì lạnh lùng dập máy. Chính anh đã đẩy cô ra khỏi nhà… Chính anh khiến cô gặp nạn.
Anh nghiến răng, lòng tràn đầy hối hận.
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Mùi thuốc sát trùng nồng gắt. Anh thấy các y tá đang khẩn trương chuẩn bị dụng cụ. Không kịp suy nghĩ, Phùng Lâm yêu cầu được tham gia phẫu thuật. Y tá vội giúp anh khử trùng, mặc áo mổ.
Trước mắt anh, Mịch Dao nằm bất động trên băng ca. Khuôn mặt trắng trẻo giờ nhuốm đầy máu, tay chân trầy xước, khắp người không chỗ nào còn lành lặn. Chiếc váy xanh da trời anh từng tặng, giờ đã bị cắt để tiện cấp cứu, vải rách nát vương máu loang.
Phùng Lâm siết chặt hai tay để ngăn run, cố giữ cho ánh mắt không mờ đi vì nước. Anh cầm dao mổ, nhìn lên màn hình điện tâm đồ. Những đường sóng gấp khúc, nhịp tim không đều, khiến tim anh càng thắt lại.
Đôi tay mà anh từng tự hào — đôi tay từng cứu biết bao sinh mạng — giờ lại run rẩy đến vô dụng.
“bác sĩ Phùng, anh có thể tiếp tục được không?”
Cô y tá bên cạnh khẽ hỏi, giọng đầy lo lắng. Ai cũng biết bệnh nhân là bạn gái anh. Trong tình huống này, dù là bác sĩ giỏi đến đâu cũng khó lòng giữ vững bình tĩnh.
Giữa ranh giới sinh tử, con người ta thường yếu đuối nhất khi người nằm trên bàn mổ là người mình thương.
Phùng Lâm hít sâu, ngẩng đầu, ép giọng mình trở nên kiên định:
“Tôi có thể. Tôi sẽ cứu cô ấy, nhất định phải thành công.”
“bác sĩ Phùng, hay để tôi gọi người khác đến thay anh. Anh cần nghỉ một chút.”
Nghe vậy, Phùng Lâm đột ngột buông dao, ánh mắt lóe lên sự tức giận.
“Tôi làm được! Tôi sẽ khiến cô ấy tỉnh lại! Không ai được cản tôi, nghe rõ chưa?”
Không khí trong phòng trở nên căng như dây đàn. Một tiếng xoạch vang lên — bác sĩ phụ trách bước đến, giọng trầm tĩnh nhưng dứt khoát:
“bác sĩ Phùng, yêu cầu anh rời khỏi phòng mổ. Tôi sẽ thay anh tiếp tục ca phẫu thuật này.”
Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều hướng về người đàn ông vừa bước vào — dáng cao, vai rộng, áo blouse trắng phẳng phiu. Đôi mắt sắc lạnh của anh ta khẽ nheo lại, nhìn thẳng vào Phùng Lâm đang đứng lặng người trước bàn mổ.
Tiếng xì xào lan nhanh giữa đám y tá, ai nấy đều nhận ra người vừa xuất hiện chính là Trưởng khoa Tần Mặc Hàn — bác sĩ phẫu thuật tài năng hàng đầu của bệnh viện.
Họ thậm chí còn ngạc nhiên hơn khi nhớ rằng hai năm trước Tần Mặc Hàn đã sang Đức để tu nghiệp bốn, năm năm. Không ai ngờ anh lại bất ngờ trở về vào lúc này.
Tần Mặc Hàn khẽ đẩy cửa, ra hiệu cho nữ y tá bên cạnh thu lại dao mổ trong tay Phùng Lâm, giọng trầm nhưng đầy quyền uy:
“Từ giờ, ca phẫu thuật này do tôi phụ trách.”
Chỉ đến khi hai tay trống rỗng, Phùng Lâm mới sực tỉnh, nhìn sang người vừa chiếm vị trí của mình. Giọng anh khàn đi, như nghẹn nơi cổ họng:
“Bác sĩ Tần, anh…”
“Ra ngoài. Để tôi tiếp tục.”
Tần Mặc Hàn đáp ngắn gọn, vừa khử trùng tay vừa cầm lấy dao mổ.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Tần Mặc Hàn khẽ đẩy cửa, ra hiệu cho nữ y tá bên cạnh thu lại dao mổ trong tay Phùng Lâm, giọng trầm nhưng đầy quyền uy: “Từ giờ, ca phẫu thuật này do tôi phụ trách.”
Chỉ đến khi hai tay trống rỗng, Phùng Lâm mới sực tỉnh, nhìn sang người vừa chiếm vị trí của mình. Giọng anh khàn đi, như nghẹn nơi cổ họng: “Bác sĩ Tần, anh…”
“Ra ngoài. Để tôi tiếp tục.”
Tần Mặc Hàn đáp ngắn gọn, vừa khử trùng tay vừa cầm lấy dao mổ.
Phùng Lâm vẫn đứng lặng, đôi mắt trừng trừng nhìn Mịch Dao đang nằm im lìm trên bàn mổ. Cô ấy trông thật yếu ớt, mong manh đến đáng thương. Chiếc áo mổ trắng tinh giờ đây đã loang lổ những mảng máu đỏ sẫm, tương phản một cách bi thương với làn da trắng nhợt. Mỗi nhịp đập yếu ớt trên màn hình điện tâm đồ đều như một tiếng chuông báo động vang lên trong đầu Phùng Lâm. Anh đã phạm sai lầm, một sai lầm khủng khiếp, và giờ đây, anh chỉ còn biết đứng nhìn, bất lực.
“Anh Phùng, anh ra ngoài để chúng tôi làm việc.” Bác sĩ Trạch nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, giọng đầy thông cảm.
Phùng Lâm quay đầu nhìn Bác sĩ Trạch, rồi lại nhìn về phía Tần Mặc Hàn đang tập trung cao độ vào ca phẫu thuật. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra sự bất lực của mình. Anh là một bác sĩ giỏi, nhưng trong tình huống này, sự hoảng loạn và tội lỗi đã khiến đôi tay anh trở nên vô dụng. Anh đã quá cố chấp, đã quá kiêu ngạo.
Anh bước lùi lại, ra khỏi khu vực phẫu thuật vô trùng. Cánh cửa đóng lại sau lưng, cách ly anh khỏi thế giới căng thẳng phía bên trong. Anh đứng dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Hình ảnh Mịch Dao đau đớn, giọng nói run rẩy của cô khi gọi điện cho anh, và rồi sự im lặng đáng sợ sau đó, tất cả như tua đi tua lại trong đầu anh. Tiếng cúp máy lạnh lùng của anh vọng lại, âm thanh đó giờ đây như một nhát dao cứa vào tim anh.
Anh đã từng nghĩ công việc là tất cả, rằng sự nghiệp là thứ duy nhất quan trọng. Nhưng giờ đây, khi đứng trước ranh giới sinh tử của người mình yêu, anh mới nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào. Anh đã đánh đổi quá nhiều thứ, chỉ để theo đuổi thứ mà anh nghĩ là quan trọng nhất.
Trong khi đó, bên trong phòng phẫu thuật, Tần Mặc Hàn tập trung cao độ. Đôi tay anh thoăn thoắt, chính xác, mỗi nhịp điệu đều mang theo sự tự tin và kinh nghiệm dày dặn. Anh đang đấu tranh với thời gian, với những tổn thương nghiêm trọng của Mịch Dao. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, nhưng ánh mắt anh kiên định, không một chút nao núng.
“Tình trạng bệnh nhân rất nguy hiểm. Cần cầm máu khẩn cấp.” Tiếng bác sĩ Tần vang lên, dứt khoát và bình tĩnh, giữa không khí căng thẳng tột độ.
Các y tá nhanh chóng thực hiện theo hiệu lệnh. Họ biết, mạng sống của Mịch Dao đang nằm trong tay người đàn ông này.
Bên ngoài, Phùng Lâm vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng phẫu thuật như thể có thể nhìn xuyên qua nó. Anh cầu nguyện, anh hy vọng, và anh tự dằn vặt bản thân. Anh biết, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt niềm tin vào Tần Mặc Hàn. Chỉ hy vọng, chỉ mong sao mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp.
Phùng Lâm đứng đó, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa phòng phẫu thuật, như thể có thể nhìn thấu được màn chắn thép ấy. Cảm giác bất lực, tội lỗi và sợ hãi dâng trào trong lòng anh. Mỗi giây trôi qua là một cực hình. Tiếng máy móc bên trong phòng phẫu thuật vọng ra, mỗi âm thanh đều như đang khoét sâu thêm vào tâm can anh. Anh đã từng nghĩ rằng mình là tất cả, là người hùng của Mịch Dao, nhưng giờ đây, anh chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc, chứng kiến sinh mạng của người mình yêu mong manh như ngọn nến trước gió.
Trong khi đó, bên trong phòng phẫu thuật, Tần Mặc Hàn đang làm việc với sự tập trung cao độ. Đôi tay anh thoăn thoắt, chính xác, mỗi nhát dao, mỗi mũi khâu đều mang theo sự dứt khoát và kinh nghiệm của một người đã đối mặt với tử thần hàng trăm lần. Anh biết, thời gian không còn nhiều. Mạch máu đã bị tổn thương nặng, máu đang chảy ra không ngừng.
“Cần truyền máu khẩn cấp!” Giọng Tần Mặc Hàn vang lên, không chút dao động. “Chuẩn bị dụng cụ cầm máu loại nhỏ nhất. Chuẩn bị máy hút máu công suất cao nhất.”
Các y tá nhanh chóng thực hiện theo lệnh. Họ không dám thở mạnh, mọi giác quan đều hướng về phía người đàn ông đang điều khiển vận mệnh của Mịch Dao. Mồ hôi lấm tấm trên trán Tần Mặc Hàn, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không một chút nao núng. Anh đang chiến đấu với thời gian, chiến đấu với những tổn thương do chính tay một người đồng nghiệp gây ra. Anh siết chặt dao mổ, thầm nhủ: “Phải cứu được cô ấy. Phải đền bù những gì cậu ta đã gây ra.”
Bên ngoài, Phùng Lâm vẫn đứng đó, hai bàn tay nắm chặt. Anh có thể cảm nhận được sự căng thẳng tột độ đang bao trùm lấy bệnh viện. Anh ngước nhìn lên trần nhà, nhắm mắt lại và cầu nguyện. Anh cầu mong Mịch Dao sẽ vượt qua. Anh cầu mong Tần Mặc Hàn sẽ thành công. Anh tự dằn vặt bản thân, những lời chửi rủa bản thân liên tục vang lên trong đầu. Anh đã quá mù quáng, quá kiêu ngạo, và giờ đây, anh phải trả giá.
Trong khoảnh khắc đó, Phùng Lâm nhận ra một điều. Tình yêu của anh dành cho Mịch Dao không đủ mạnh để che chắn cô khỏi những sai lầm của anh. Anh đã đặt công việc, sự nghiệp lên trên tất cả, và giờ đây, anh đã mất đi thứ quý giá nhất. Anh biết, dù kết quả có ra sao, anh cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài, cắt ngang dòng suy nghĩ của Phùng Lâm. Anh giật mình quay đầu lại. Cánh cửa phòng phẫu thuật đột ngột mở ra, và một y tá lao ra ngoài, khuôn mặt tái mét.
“Bác sĩ Tần, huyết áp bệnh nhân đang giảm đột ngột! Chúng ta cần… chúng ta cần…”
Lời nói của cô y tá bị nghẹn lại trong cổ họng. Phùng Lâm lao tới, anh không quan tâm đến quy tắc vô trùng hay bất cứ điều gì khác. Anh chỉ muốn biết Mịch Dao có sao không.
“Mịch Dao!” Anh gào lên, giọng run rẩy.
Cùng lúc đó, một cơn choáng váng ập đến với Mịch Dao khi cô bước xuống lòng đường. Đầu cô đau nhói. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn về phía trước. Đèn tín hiệu giao thông đột nhiên chuyển màu, và rồi, cô nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Cô vội vàng chạy về phía vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, cố gắng hết sức để thoát khỏi nguy hiểm. Tuy nhiên, một chiếc xe lao tới với tốc độ chóng mặt, bất chấp đèn đỏ. Màn đêm bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng va chạm kinh hoàng.
Màn đêm bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng va chạm kinh hoàng.
**NGOÀI ĐƯỜNG – ĐÊM**
Tiếng kim loại va đập chát chúa, theo sau là tiếng la hét thất thanh. Chiếc xe tải mất lái lao tới với tốc độ chóng mặt, vô tình đâm sầm vào MỊCH DAO khi cô đang băng qua đường. Vụ tai nạn xảy ra quá đột ngột, bất chấp tín hiệu đèn giao thông đã chuyển đỏ.
Mịch Dao bị hất tung lên không trung, rồi rơi mạnh xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Một vũng máu bắt đầu lan rộng dưới cơ thể bất động của cô. Những người qua đường hoảng loạn hét lên, một số vội vàng tìm cách giúp đỡ, trong khi số khác thì nép mình vào những góc khuất, sợ hãi nhìn cảnh tượng kinh hoàng.
Cùng lúc đó, tại phòng phẫu thuật của Bệnh viện Trung Đông, tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi.
**TRONG BỆNH VIỆN TRUNG ĐÔNG – PHÒNG PHẪU THUẬT – ĐÊM**
Bác sĩ TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN đang làm việc hết sức mình để cứu sống Mịch Dao. Đôi tay ông thoăn thoắt, chính xác, cố gắng cầm máu và vá lại những mạch máu đang rỉ ra không ngừng.
Y TÁ (Hốt hoảng): Bác sĩ Tần, huyết áp bệnh nhân đang giảm đột ngột! Chúng ta cần…
Trước khi cô y tá kịp nói hết câu, PHÙNG LÂM đã lao vào phòng phẫu thuật, bỏ qua mọi quy tắc. Anh nhìn thấy Mịch Dao nằm bất động trên bàn mổ, toàn thân đẫm máu.
PHÙNG LÂM
(Gào lên, giọng run rẩy)
Mịch Dao!
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn quay đầu lại, ánh mắt sắc như dao. Ông biết Phùng Lâm đứng đó, chứng kiến tất cả. Sự tuyệt vọng và hối hận hằn sâu trong đôi mắt anh.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng lạnh lùng, không một chút cảm xúc)
Cậu ra ngoài! Đây không phải là lúc để cậu làm phiền!
Phùng Lâm không nhúc nhích. Anh nhìn chằm chằm vào Mịch Dao, rồi nhìn vào Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, một lời cầu xin không thành tiếng. Anh nhớ lại mọi chuyện, nhớ lại cách anh đã bỏ mặc cô vì công việc. Giờ đây, anh chỉ còn lại nỗi hối hận giày vò.
PHÙNG LÂM
(Thầm thì, đầy đau đớn)
Tôi xin lỗi… Mịch Dao…
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn quay lại với bệnh nhân, ông biết không còn thời gian để tranh cãi.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Ra lệnh dứt khoát)
Truyền máu khẩn cấp nhóm O! Chuẩn bị máy khử rung tim! Nhanh lên!
Các y tá lao đi như con thoi, thực hiện theo mệnh lệnh. Không khí trong phòng phẫu thuật đặc quánh sự căng thẳng. Phùng Lâm đứng chết trân ở góc phòng, chứng kiến cuộc chiến sinh tử của người vợ mình, hoàn toàn bất lực. Anh chỉ có thể cầu nguyện, một lời cầu nguyện tội lỗi và tuyệt vọng.
PHÒNG CÔNG TÁC – BỆNH VIỆN TRUNG ĐÔNG – BAN NGÀY
Bàn làm việc của Phùng Lâm bừa bộn giấy tờ và dụng cụ y tế. Anh mặc áo blouse trắng, gương mặt phờ phạc nhưng ánh mắt vẫn lộ vẻ kiêu ngạo thường trực. Tiếng điện thoại reo vang cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Phùng Lâm cau có nhấc máy.
PHÙNG LÂM
(Gắt gỏng)
Ai đấy? Tôi đang bận!
Giọng nói từ đầu dây bên kia có vẻ hơi luống cuống.
GIỌNG ĐIỆN THOẠI (NGHE TỪ XA)
Chào bác sĩ Phùng Lâm, tôi là y tá ở phòng cấp cứu. Chúng tôi có một bệnh nhân tên là Mịch Dao… cô ấy bị tai nạn giao thông và cần được cấp cứu gấp.
Phùng Lâm nhíu mày, sự khó chịu hiện rõ.
PHÙNG LÂM
Mịch Dao? Cô ta lại làm sao nữa?
GIỌNG ĐIỆN THOẠI
Cô ấy bị đau bụng dữ dội, có vẻ như có tổn thương nội tạng…
Phùng Lâm cắt ngang lời y tá, giọng điệu càng thêm cáu kỉnh.
PHÙNG LÂM
Tai nạn giao thông à? Dù sao cũng không phải việc của tôi. Cô đi mua thuốc giảm đau cho cô ta đi, rồi bảo cô ta tự lo liệu đi. Đừng có làm phiền tôi nữa!
Nói rồi, Phùng Lâm dập máy cái rụp, ném điện thoại xuống bàn. Anh lắc đầu ngao ngán, coi như Mịch Dao đang cố tình gây sự chú ý. Anh quay lại với đống hồ sơ, hoàn toàn không để tâm đến lời cảnh báo về tình trạng nguy kịch của vợ mình.
Bác sĩ Trạch, một đồng nghiệp của Phùng Lâm, bước vào phòng.
BÁC SĨ TRẠCH
Sao vậy, Phùng Lâm? Ai gọi điện mà cậu khó chịu thế?
PHÙNG LÂM
(Vờ như không có gì)
À, không có gì. Chỉ là mấy chuyện vớ vẩn thôi. Chuẩn bị ca phẫu thuật thôi nào.
Phùng Lâm đứng dậy, chỉnh lại cổ áo blouse, gương mặt đã trở lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng, cố gắng quên đi cuộc gọi vừa rồi. Anh không biết rằng quyết định bỏ mặc vợ mình trong lúc nguy kịch đó sẽ là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh.
PHÒNG HỒI SỨC TÍCH CỰC – BỆNH VIỆN TRUNG ĐÔNG – BAN NGÀY
Tiếng máy móc đều đều vang lên, nhịp thở của Phùng Lâm dần ổn định trở lại. Ánh đèn mờ ảo từ đèn trị liệu chiếu lên gương mặt tái nhợt nhưng thanh tú của anh. Ca phẫu thuật phức tạp đã kết thúc thành công. Mồ hôi trên trán anh đã khô đi, chỉ còn lại những vệt lờ mờ.
Đôi mắt Phùng Lâm từ từ hé mở. Anh vội đưa tay lên sờ soạng bên cạnh giường. Chiếc điện thoại quen thuộc nằm đó. Anh cầm lên, màn hình sáng rực lên vì hàng loạt thông báo.
Hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ. Mười lăm tin nhắn chưa đọc.
Chỉ cần lướt qua tên người gửi, Phùng Lâm đã thấy tim mình thắt lại. Mịch Dao. Và cả Bác sĩ Trạch.
Anh nén tiếng thở dài, tay run run mở tin nhắn của Mịch Dao.
*MỊCH DAO: Anh ơi, em đau bụng quá. Anh về sớm được không? Em thấy không ổn chút nào.*
*MỊCH DAO: Phùng Lâm? Anh đâu rồi? Em buồn nôn quá, đau không chịu nổi nữa.*
*MỊCH DAO: Em xin anh, anh về với em đi. Em sợ lắm.*
*MỊCH DAO: Ôi! Đau quá… Em đang trên đường đi làm… Có xe tải vượt đèn đỏ…*
*MỊCH DAO: Cứu em…*
Dòng tin nhắn cuối cùng đã bị ngắt quãng đột ngột. Phùng Lâm nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt anh mở to vì sốc. Anh lập tức lục tìm số điện thoại của Bác sĩ Trạch.
PHÙNG LÂM
(Giọng run rẩy)
Trạch à? Tôi đây, Phùng Lâm. Chuyện gì xảy ra với Mịch Dao vậy? Tôi vừa thấy tin nhắn của cô ấy…
BÁC SĨ TRẠCH (V.O.)
(Nghe từ đầu dây bên kia, giọng đầy căng thẳng)
Phùng Lâm! Cuối cùng cậu cũng tỉnh. Cô ấy gặp tai nạn trên đường đi làm. Xe vượt đèn đỏ đâm vào xe của cô ấy. Vừa được đưa vào cấp cứu, có vẻ chấn thương nội tạng nghiêm trọng. Chúng tôi đang chuẩn bị cho ca phẫu thuật khẩn cấp.
Phùng Lâm ôm chặt điện thoại, gương mặt hoàn toàn biến sắc. Anh nhớ lại giọng điệu cáu kỉnh, sự thờ ơ của mình khi nghe tin Mịch Dao bị đau bụng. Lời cảnh báo về tình trạng nguy kịch của vợ anh giờ đây vang vọng trong đầu anh như một tiếng sét. Anh hối hận, một sự hối hận dâng trào đến nghẹt thở.
PHÙNG LÂM
(Lắp bắp)
Phẫu thuật? Ai đang phẫu thuật cho cô ấy? Tôi… tôi phải làm gì đây?
BÁC SĨ TRẠCH (V.O.)
Bác sĩ Trạch đang chuẩn bị ca mổ. Cậu cứ nghỉ ngơi đi.
Đúng lúc đó, Trưởng khoa Tần Mặc Hàn bước vào phòng. Ông nhìn Phùng Lâm với ánh mắt nghiêm nghị, tay cầm một tập hồ sơ.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
Phùng Lâm. Đứng dậy. Ca phẫu thuật cho Mịch Dao cần một bác sĩ giỏi. Tôi sẽ là người trực tiếp thực hiện.
Phùng Lâm nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, rồi lại nhìn vào điện thoại, gương mặt đầy dằn vặt và quyết tâm. Anh biết mình đã mắc sai lầm tày trời.
PHÒNG PHẪU THUẬT – BỆNH VIỆN TRUNG ĐÔNG – BAN NGÀY
Phùng Lâm sững sờ nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn. Tay anh vẫn còn run rẩy, điện thoại vẫn áp sát vào tai, đầu dây bên kia, giọng Bác sĩ Trạch đầy vẻ bất lực.
BÁC SĨ TRẠCH (V.O.)
(Giọng mệt mỏi)
Phùng Lâm, nghe tôi đây. Trưởng khoa Tần Mặc Hàn là người duy nhất có thể cứu cô ấy lúc này. Hãy tin tưởng ông ấy. Chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể.
Phùng Lâm buông điện thoại, nhìn về phía cánh cửa phòng phẫu thuật. Nỗi hối hận dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực. Anh đã quá chủ quan, quá tự tin vào bản thân mà bỏ qua lời cầu xin của Mịch Dao. Giờ đây, đối mặt với nguy cơ mất đi người mình yêu thương, anh chỉ còn lại sự bất lực và cay đắng.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng dứt khoát)
Phùng Lâm, tôi biết cậu đang cảm thấy thế nào. Nhưng đây không phải là lúc để chìm đắm trong cảm xúc. Mịch Dao đang ở trong tình trạng nguy kịch. Tôi cần cậu rời khỏi đây, và để chúng tôi làm công việc của mình.
Phùng Lâm nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, rồi nhìn xuống đôi bàn tay từng cứu sống bao người của mình. Giờ đây, đôi bàn tay ấy lại là thứ đã khiến anh bỏ lỡ cơ hội cứu vợ mình. Anh cắn chặt môi, quay lưng bước ra khỏi phòng hồi sức. Anh không thể đứng nhìn cảnh Mịch Dao đang chiến đấu giành giật sự sống mà không làm gì được. Anh quyết định sẽ ở bên ngoài, cầu nguyện và chờ đợi.
Bên ngoài phòng phẫu thuật, hành lang vắng lặng. Tiếng bước chân của Phùng Lâm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh tìm một chiếc ghế trống, ngồi phịch xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa thép đóng kín. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Mịch Dao đang đau đớn trong tin nhắn. Anh chỉ còn biết cầu mong phép màu sẽ đến.
CÙNG LÚC ĐÓ, BÊN TRONG PHÒNG PHẪU THUẬT.
Ánh đèn mổ rọi sáng xuống, chiếu rọi gương mặt nghiêm nghị của Trưởng khoa Tần Mặc Hàn. Các y tá và bác sĩ phụ mổ đều tập trung cao độ, theo dõi từng động tác của ông. Màn hình theo dõi nhịp tim của Mịch Dao hiển thị những con số đáng báo động.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng bình tĩnh nhưng đầy áp lực)
Tình trạng xuất huyết nội tạng rất nghiêm trọng. Chúng ta phải xử lý nhanh chóng.
Một y tá báo cáo tình hình.
Y TÁ TRƯỞNG
(Giọng run run)
Huyết áp bệnh nhân đang tụt nhanh, thưa Trưởng khoa. Chúng ta cần truyền máu gấp.
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn ra lệnh.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
Chuẩn bị ngay. Tăng cường dịch truyền. Tôi cần tất cả sự tập trung. Đừng để bất kỳ sai sót nào xảy ra. Mịch Dao là vợ của Phùng Lâm, cô ấy phải được chăm sóc tốt nhất.
Không khí trong phòng phẫu thuật càng lúc càng căng thẳng. Mọi người đều cảm nhận được áp lực nặng nề đang đè lên vai họ. Phùng Lâm ở bên ngoài, anh không biết rằng ca phẫu thuật cho Mịch Dao còn khó khăn và nguy hiểm hơn anh tưởng rất nhiều. Sự hối hận giờ đây trở thành nỗi sợ hãi tột cùng.
HÀNH LANG BỆNH VIỆN TRUNG ĐÔNG – NGÀY
Phùng Lâm đứng chết lặng giữa hành lang. Cánh tay anh buông thõng, điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống sàn kêu lạch cạch. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, khuôn mặt trắng bệch, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
BÁC SĨ TRẠCH
(Lay mạnh vai Phùng Lâm)
Phùng Lâm! Tỉnh lại đi! Mịch Dao cần cậu! Chúng ta phải đi xem tình hình ngay!
Lời nói của Bác sĩ Trạch như tiếng sét đánh ngang tai, kéo Phùng Lâm ra khỏi cơn sốc. Anh sực tỉnh, đôi mắt đảo lia lịa tìm kiếm Bác sĩ Trạch.
PHÙNG LÂM
(Giọng run rẩy, lạc đi)
Cô ấy… cô ấy sao rồi?
BÁC SĨ TRẠCH
(Kéo Phùng Lâm đi nhanh về phía phòng hồi sức)
Nói sau! Lên đi thôi! Cô ấy đang rất nguy kịch!
Hai người lao về phía phòng hồi sức. Phùng Lâm cảm giác như mọi thứ xung quanh đang quay cuồng. Hình ảnh Mịch Dao đau đớn, những lời cầu xin bị anh bỏ qua vang vọng trong đầu. Cơn hối hận giày xéo anh như hàng ngàn mũi kim.
TRONG PHÒNG HỒI SỨC.
Mịch Dao nằm bất động trên giường, những sợi dây truyền dịch chằng chịt. Khuôn mặt cô tái nhợt, hơi thở mỏng manh. Bác sĩ Trạch hớt hải chạy đến bên cạnh, kiểm tra nhanh các chỉ số.
BÁC SĨ TRẠCH
(Nói với đội ngũ y tá)
Chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ. Huyết áp vẫn đang tụt. Chúng ta cần khẩn trương!
Phùng Lâm đứng nép vào một góc, nhìn vợ mình. Anh muốn lao đến bên cạnh, nắm lấy tay cô, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn. Anh đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để ở bên cô lúc nguy nan nhất.
BÁC SĨ TRẠCH
(Quay sang Phùng Lâm, giọng nghiêm khắc)
Đây là hậu quả của sự chần chừ. Tình hình rất xấu. Tôi không chắc mình có thể làm gì được nữa.
Phùng Lâm cảm thấy lồng ngực mình như bị ai bóp nghẹt. Anh nhìn Bác sĩ Trạch, rồi nhìn Mịch Dao. Anh đã sai. Sai quá rồi.
PHÙNG LÂM
(Khẩn thiết)
Bác sĩ Trạch, hãy cho tôi… hãy cho tôi một cơ hội. Tôi sẽ…
BÁC SĨ TRẠCH
(Cắt lời Phùng Lâm)
Không có thời gian nữa! Trưởng khoa Tần Mặc Hàn đang trên đường đến. Chỉ có ông ấy mới có thể cứu Mịch Dao lúc này!
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn bước vào phòng. Đó là Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc bén. Ông nhanh chóng tiến đến bên giường bệnh, đánh giá tình hình.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng dứt khoát, vang vọng)
Chuẩn bị chuyển bệnh nhân lên phòng phẫu thuật khẩn cấp. Tôi sẽ tiếp quản ca này. Mọi người, tập trung cao độ!
Phùng Lâm đứng sững lại, nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn tiếp quản mọi thứ. Anh cảm thấy mình thật vô dụng, hoàn toàn bất lực trước số phận nghiệt ngã.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng dứt khoát, vang vọng)
Chuẩn bị chuyển bệnh nhân lên phòng phẫu thuật khẩn cấp. Tôi sẽ tiếp quản ca này. Mọi người, tập trung cao độ!
Phùng Lâm đứng sững lại, nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn tiếp quản mọi thứ. Anh cảm thấy mình thật vô dụng, hoàn toàn bất lực trước số phận nghiệt ngã. Hình ảnh Mịch Dao đang nằm trên bàn mổ, sinh tử mong manh, thiêu đốt tâm can anh. Mỗi giây trôi qua là một sự dày vò, một lời tố cáo cho sự lạnh lùng, ích kỷ của bản thân. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh anh bỏ mặc lời cầu cứu của vợ.
PHÙNG LÂM
(Thầm thì, giọng đầy ân hận)
Mịch Dao… anh xin lỗi.
Anh lao ra khỏi phòng hồi sức, chạy dọc hành lang bệnh viện. Tiếng bước chân gấp gáp vang vọng, phản chiếu sự hoảng loạn và tuyệt vọng của anh. Anh muốn làm gì đó, bất cứ điều gì, để sửa chữa sai lầm khủng khiếp của mình. Anh không thể chấp nhận được việc Mịch Dao gặp nguy hiểm vì anh, vì sự vô tâm đến tàn nhẫn.
BÁC SĨ TRẠCH
(Chạy theo Phùng Lâm)
Phùng Lâm! Cậu đi đâu vậy? Ca phẫu thuật đang diễn ra!
PHÙNG LÂM
(Quay lại, giọng khẩn thiết)
Tôi… tôi muốn vào trong. Tôi muốn tự tay làm mọi thứ. Tôi sẽ không để ai làm tổn thương cô ấy nữa.
BÁC SĨ TRẠCH
(Lắc đầu, ánh mắt đầy bất lực)
Cậu không thể. Trưởng khoa Tần Mặc Hàn đã nhận trách nhiệm. Đây là ca mổ phức tạp, cậu biết mà. Tình hình rất nguy cấp.
Phùng Lâm nhìn Bác sĩ Trạch, rồi lại nhìn về phía phòng phẫu thuật. Anh cảm thấy cơ thể mình run rẩy. Anh đã từng là người hùng của Mịch Dao, là người luôn bên cạnh cô. Nhưng giờ đây, anh lại là kẻ đẩy cô vào bờ vực thẳm. Cơn tội lỗi như một cơn sóng thần nhấn chìm anh. Anh chỉ còn biết đứng đó, bất lực nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật đóng lại, mang theo hy vọng mong manh của mình và sinh mạng của người phụ nữ anh yêu. Anh thề với lòng, nếu Mịch Dao vượt qua được, anh sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm này nữa. Anh sẽ dành cả cuộc đời để bù đắp cho cô.
PHÙNG LÂM
(Giọng khàn đặc, run rẩy)
Không! Bác sĩ Trạch, tôi không thể đứng nhìn cô ấy như vậy! Tôi là chồng cô ấy! Tôi phải ở bên cạnh cô ấy lúc này!
Anh cố gắng đẩy Bác sĩ Trạch ra, lao về phía cánh cửa phòng phẫu thuật đang từ từ khép lại. Phùng Lâm nhìn thấy hình ảnh Mịch Dao nằm bất động trên băng ca, khuôn mặt tái nhợt, mái tóc xõa tung, vương vãi những vệt máu khô trên bộ đồ y tế. Cơ thể cô là một mớ hỗn độn của những vết thương hở, những sợi dây cáp chằng chịt, dường như cả sinh mạng đang bám víu vào từng nhịp đập yếu ớt của máy theo dõi. Nhìn cảnh tượng đó, trái tim Phùng Lâm như bị bóp nghẹt.
PHÙNG LÂM
(Hét lên, giọng lạc đi)
Mịch Dao! Em đừng sợ! Anh ở đây rồi!
Anh giơ tay định mở cánh cửa, nhưng Bác sĩ Trạch đã nhanh chóng giữ chặt lấy anh.
BÁC SĨ TRẠCH
(Cố gắng kiềm chế Phùng Lâm)
Phùng Lâm! Cậu bình tĩnh lại đi! Cậu không thể vào đó lúc này! Tình trạng của Mịch Dao quá nguy kịch, cậu làm vậy chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn thôi!
Phùng Lâm giằng co, đôi mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng phẫu thuật, nơi mọi hy vọng của anh đang được níu giữ. Anh tuyệt vọng đến cùng cực, cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Từng giây trôi qua là một nhát dao cứa vào lương tâm anh. Anh đã từng thề sẽ bảo vệ Mịch Dao, nhưng giờ đây, anh lại đứng nhìn cô đối mặt với tử thần, hoàn toàn bất lực. Giờ đây, anh chỉ còn biết bám víu vào hy vọng mong manh rằng Trưởng khoa Tần Mặc Hàn sẽ có thể làm được điều kỳ diệu.
PHÙNG LÂM
(Giọng run rẩy, khàn đặc)
Không! Bác sĩ Trạch, tôi không thể đứng nhìn cô ấy như vậy! Tôi là chồng cô ấy! Tôi phải ở bên cạnh cô ấy lúc này!
Anh cố gắng đẩy Bác sĩ Trạch ra, lao về phía cánh cửa phòng phẫu thuật đang từ từ khép lại. Phùng Lâm nhìn thấy hình ảnh Mịch Dao nằm bất động trên băng ca, khuôn mặt tái nhợt, mái tóc xõa tung, vương vãi những vệt máu khô trên bộ đồ y tế. Cơ thể cô là một mớ hỗn độn của những vết thương hở, những sợi dây cáp chằng chịt, dường như cả sinh mạng đang bám víu vào từng nhịp đập yếu ớt của máy theo dõi. Nhìn cảnh tượng đó, trái tim Phùng Lâm như bị bóp nghẹt.
PHÙNG LÂM
(Hét lên, giọng lạc đi)
Mịch Dao! Em đừng sợ! Anh ở đây rồi!
Anh giơ tay định mở cánh cửa, nhưng Bác sĩ Trạch đã nhanh chóng giữ chặt lấy anh.
BÁC SĨ TRẠCH
(Cố gắng kiềm chế Phùng Lâm)
Phùng Lâm! Cậu bình tĩnh lại đi! Cậu không thể vào đó lúc này! Tình trạng của Mịch Dao quá nguy kịch, cậu làm vậy chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn thôi!
Phùng Lâm giằng co, đôi mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng phẫu thuật, nơi mọi hy vọng của anh đang được níu giữ. Anh tuyệt vọng đến cùng cực, cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Từng giây trôi qua là một nhát dao cứa vào lương tâm anh. Anh đã từng thề sẽ bảo vệ Mịch Dao, nhưng giờ đây, anh lại đứng nhìn cô đối mặt với tử thần, hoàn toàn bất lực. Giờ đây, anh chỉ còn biết bám víu vào hy vọng mong manh rằng Trưởng khoa Tần Mặc Hàn sẽ có thể làm được điều kỳ diệu.
***
CẮT CẢNH
NGOẠI CẢNH. HÀNH LANG BỆNH VIỆN TRUNG ĐÔNG – TIẾP THEO
Không khí đặc quánh sự căng thẳng. Phùng Lâm vẫn bị Bác sĩ Trạch giữ lại, nhưng giờ anh đã mềm nhũn, dựa vào tường, hơi thở hổn hển. Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình tivi lớn trên hành lang, nơi đang chiếu lại bản tin về vụ tai nạn giao thông thảm khốc của Mịch Dao. Chiếc xe khách vượt đèn đỏ, tông thẳng vào chiếc xe máy Mịch Dao đang đi. Cảnh quay chậm cho thấy Mịch Dao bị hất văng lên cao, rồi rơi xuống mặt đường lạnh lẽo. Phùng Lâm nhắm chặt mắt, tay siết lại thành nắm đấm. Lời nói của anh lúc trước vọng lại như tiếng sấm bên tai: “Tôi xin lỗi, Mịch Dao. Anh xin lỗi…”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, với phong thái điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc như dao, xuất hiện cùng một vài y tá. Ông dừng lại trước mặt Phùng Lâm, ánh mắt lướt qua biểu cảm đau khổ tột cùng của người đồng nghiệp trẻ.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng trầm, dứt khoát)
Phùng Lâm.
Phùng Lâm ngước nhìn Trưởng khoa Tần. Anh không thể nói nên lời, chỉ có thể gật đầu yếu ớt.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
Mịch Dao đang trong phòng phẫu thuật. Tình hình rất phức tạp. Nhưng tôi đã xem hồ sơ. Tôi sẽ là người trực tiếp thực hiện ca phẫu thuật này.
Ông nhìn thẳng vào mắt Phùng Lâm, giọng nói đầy sự quả quyết.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
Cậu nên làm gì bây giờ, tôi tin cậu biết. Dù là bác sĩ, dù là chồng, lúc này đây, cậu chỉ là người chờ đợi. Hãy tin tưởng chúng tôi.
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn liếc nhìn đồng hồ trên tay, rồi quay người, sải bước về phía phòng phẫu thuật. Phùng Lâm nhìn theo bóng lưng uy nghiêm của ông, trong lòng trào dâng một cảm xúc lẫn lộn: sự hy vọng mong manh, nỗi day dứt tội lỗi và cả một niềm tin đang dần được khôi phục. Anh biết, lúc này, việc duy nhất anh có thể làm là chờ đợi. Chờ đợi phép màu từ đôi bàn tay của Trưởng khoa Tần, và chờ đợi sự sống trở về với Mịch Dao.
CẮT CẢNH
NỘI CẢNH. PHÒNG PHẪU THUẬT – TIẾP THEO
Không khí căng như dây đàn. Tiếng máy móc y tế vang lên đều đặn nhưng mỗi nhịp đập đều như đang đếm ngược thời gian. Phùng Lâm, giờ đã bình tĩnh hơn rất nhiều, đứng cạnh bàn phẫu thuật. Anh không chạm vào Mịch Dao, không cầm dụng cụ y tế. Đôi tay anh, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã không còn cầm dao mổ. Anh chỉ lặng lẽ quan sát. Màn hình điện tâm đồ hiển thị nhịp tim bất thường, lên xuống thất thường của Mịch Dao. Mỗi gợn sóng trên màn hình đều như nhát dao cứa vào tim Phùng Lâm. Anh cảm nhận rõ từng cơn đau của cô, từng giây phút cô đang chiến đấu với tử thần.
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, khoác trên mình bộ đồ phẫu thuật, đứng ở vị trí trung tâm. Ông tập trung cao độ, đôi mắt không rời khỏi cơ thể Mịch Dao. Tay ông thoăn thoắt, chính xác, thực hiện từng thao tác dưới sự hỗ trợ của các y tá và Bác sĩ Trạch. Dù biết mình không được can thiệp, nhưng mọi giác quan của Phùng Lâm đều hướng về người phụ nữ mình yêu. Anh nhìn đôi tay của Trưởng khoa Tần, đôi tay đã cứu sống biết bao người, và cầu mong ông có thể làm điều kỳ diệu lần nữa.
PHÙNG LÂM
(Thì thầm, giọng đầy ám ảnh)
Mịch Dao… cố lên em…
Màn hình điện tâm đồ bất ngờ hiện lên một đường thẳng kéo dài. Tiếng “bíp” liên tục, đơn điệu vang lên.
Y TÁ
(Hoảng hốt)
Mất nhịp tim rồi!
Phùng Lâm đứng sững, khuôn mặt tái mét. Tim anh như ngừng đập theo Mịch Dao.
BÁC SĨ TRẠCH
(Hét lớn)
Gây sốc! Nhanh lên!
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn không hề nao núng. Ông nhìn Phùng Lâm, rồi nhìn Mịch Dao.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng kiên quyết)
Phùng Lâm, cậu lùi lại đi. Để tôi.
Đôi tay Phùng Lâm run rẩy nhặt lấy con dao mổ mà anh đã đánh rơi. Anh không thể chỉ đứng nhìn. Anh phải làm gì đó. Dù anh chỉ là nguyên nhân của mọi chuyện, anh vẫn là chồng cô, anh vẫn là bác sĩ.
FADE TO BLACK.
PHÒNG PHẪU THUẬT BỆNH VIỆN TRUNG ĐÔNG – TIẾP THEO
Màn hình điện tâm đồ lại bắt đầu hiển thị những gợn sóng yếu ớt. Tiếng “bíp” trở lại, nhưng nhịp độ đã chậm hơn. Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, với đôi mắt đầy quyết tâm, tiếp tục công việc. Phùng Lâm vẫn đứng đó, tay vẫn cầm con dao mổ, nhưng sự run rẩy đã giảm đi. Thay vào đó, một sự tập trung mãnh liệt bao trùm lấy anh. Anh nhìn chằm chằm vào từng chuyển động của Trưởng khoa Tần, lắng nghe từng âm thanh trong phòng phẫu thuật.
Y TÁ
Nhịp tim có vẻ đã ổn định hơn rồi ạ.
Giọng cô y tá vang lên, mang theo một chút nhẹ nhõm. Phùng Lâm khẽ thở phào. Anh vẫn không thể thả con dao mổ ra, nhưng cảm giác thôi thúc muốn can thiệp đã nguôi ngoai. Anh biết, bây giờ, bản năng của một người chồng và một bác sĩ đang hòa quyện vào nhau, thôi thúc anh phải làm gì đó.
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn liếc nhìn Phùng Lâm. Ông hiểu được sự giằng xé trong lòng người đồng nghiệp trẻ.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng trầm, vẫn tập trung vào ca mổ)
Phùng Lâm, tôi biết cậu muốn làm gì. Nhưng giờ không phải lúc. Tình trạng của Mịch Dao vẫn còn rất mong manh.
Phùng Lâm siết chặt con dao. Anh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Mịch Dao. Anh nhớ lại khoảnh khắc Mịch Dao nằm bất động trên băng ca, nhớ lại hình ảnh chiếc xe vượt đèn đỏ trong bản tin. Lỗi lầm, sự hối hận, tất cả dâng lên trong anh. Nhưng hơn hết, là tình yêu dành cho Mịch Dao. Anh thề, sẽ không bao giờ để cô phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.
PHÙNG LÂM
(Thì thầm, giọng đầy kiên quyết)
Tôi biết, thưa Trưởng khoa. Nhưng nếu có bất cứ điều gì xảy ra, nếu tôi có thể làm gì đó, xin ngài đừng ngăn cản. Tôi sẽ cứu Mịch Dao. Bằng mọi giá. Dù là bằng cách nào đi nữa.
Anh nhìn sâu vào mắt Mịch Dao, như đang truyền cho cô một sức mạnh vô hình. Dù biết mình đang đứng trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, Phùng Lâm vẫn giữ vững niềm tin. Anh không còn sợ hãi, không còn tuyệt vọng. Anh chỉ còn một mục tiêu duy nhất: cứu lấy người phụ nữ anh yêu.
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn không đáp lời, nhưng ánh mắt ông thoáng qua sự thấu hiểu. Ông biết, đó không chỉ là lời nói của một bác sĩ, mà còn là lời thề của một người chồng.
BÁC SĨ TRẠCH
(Chỉ vào màn hình điện tâm đồ)
Nhịp tim đang có dấu hiệu hồi phục rõ rệt ạ!
Phùng Lâm thở phào, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng. Cuộc chiến vẫn còn ở phía trước. Anh cảm nhận được sự sống đang dần quay trở lại với Mịch Dao, từng chút một.
PHÙNG LÂM
(Nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn)
Tôi sẽ không để cô ấy phải chết đâu. Tuyệt đối không.
Anh nhìn chằm chằm vào Mịch Dao, đôi mắt anh ánh lên một tia hy vọng mới.
FADE TO BLACK.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng vẫn giữ sự bình tĩnh, nhưng có chút căng thẳng)
Cậu ta không còn là bác sĩ lúc này, cậu ta là người chồng. Chúng ta cần giữ khoảng cách.
Bác sĩ Trạch nhìn Phùng Lâm, rồi lại nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn. Ông ta liếc sang bên cạnh, nơi một y tá đang theo dõi sát sao các chỉ số của Mịch Dao.
Y TÁ
(Giọng run run)
Nhịp tim của bệnh nhân đang giảm xuống rất nhanh ạ.
Mắt Phùng Lâm mở to. Anh lập tức quay sang nhìn Mịch Dao. Khuôn mặt cô tái nhợt, hơi thở trở nên yếu ớt. Con dao mổ trên tay anh khẽ rung lên.
PHÙNG LÂM
(Giọng gào lên, đầy tuyệt vọng)
Mịch Dao!
Anh định lao về phía cô.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Ngăn lại, giọng kiên quyết)
Phùng Lâm! Cậu không được làm loạn ở đây.
Phùng Lâm quay phắt lại, ánh mắt rực lửa nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn. Anh siết chặt con dao mổ trong tay.
PHÙNG LÂM
(Gầm lên)
Tôi là chồng cô ấy! Tôi có quyền!
BÁC SĨ TRẠCH
(Tiến lại gần, giọng trấn an nhưng cũng có chút thúc ép)
Bác sĩ Phùng, xin cậu bình tĩnh. Nếu cậu cứ ở đây, sẽ làm ảnh hưởng đến ca phẫu thuật. Chúng ta nên gọi một bác sĩ khác.
Nghe đến đây, Phùng Lâm như bị chạm vào điểm yếu. Anh đột ngột buông con dao mổ xuống sàn. Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa trong không gian tĩnh lặng. Anh đứng thẳng người, đôi mắt nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn và Bác sĩ Trạch với vẻ giận dữ tột cùng.
PHÙNG LÂM
(Giọng nói đầy thách thức và kiên quyết)
Không! Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ không để ai khác động vào Mịch Dao ngoài tôi. Tôi sẽ là người phẫu thuật cho cô ấy.
Anh bước chân về phía bàn phẫu thuật, không để ai kịp phản ứng. Trưởng khoa Tần Mặc Hàn và Bác sĩ Trạch nhìn nhau, rồi nhìn anh với vẻ bất lực. Sự giằng xé giữa lý trí của một bác sĩ và tình yêu của một người chồng đã hoàn toàn chiến thắng Phùng Lâm. Anh đã đưa ra quyết định cuối cùng.
PHÙNG LÂM
(Giọng nói đầy thách thức và kiên quyết)
Không! Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ không để ai khác động vào Mịch Dao ngoài tôi. Tôi sẽ là người phẫu thuật cho cô ấy.
Anh bước chân về phía bàn phẫu thuật, không để ai kịp phản ứng. Trưởng khoa Tần Mặc Hàn và Bác sĩ Trạch nhìn nhau, rồi nhìn anh với vẻ bất lực. Sự giằng xé giữa lý trí của một bác sĩ và tình yêu của một người chồng đã hoàn toàn chiến thắng Phùng Lâm. Anh đã đưa ra quyết định cuối cùng.
Phùng Lâm dừng lại ngay cạnh bàn mổ. Ánh mắt anh dán chặt vào khuôn mặt tái nhợt của Mịch Dao. Bất chấp sự phản đối im lặng từ đồng nghiệp, anh đã vươn tay ra, cầm lấy một con dao mổ khác, sạch sẽ và sáng bóng.
BÁC SĨ TRẠCH
(Lên tiếng, giọng đầy vẻ can ngăn nhưng bất lực)
Bác sĩ Phùng, chúng ta đã có quy trình.
PHÙNG LÂM
(Không ngẩng lên, chỉ đủng đỉnh cắt ngang)
Quy trình dành cho người bình thường, Bác sĩ Trạch. Còn đây là Mịch Dao.
Anh đưa mắt nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn. Ánh mắt anh lúc này không còn sự cuồng loạn hay giận dữ, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một quyết tâm sắt đá không lay chuyển.
PHÙNG LÂM
(Giọng trầm lại, pha chút cầu xin)
Trưởng khoa, xin ông tin tôi. Đây là cơ hội duy nhất.
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn nhìn sâu vào mắt Phùng Lâm. Ông ta thấy trong đó không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ám ảnh, một sự tự tin nguy hiểm. Ông biết, mọi lời khuyên lúc này đều vô nghĩa. Phùng Lâm đã chìm quá sâu vào cuộc đấu tranh nội tâm của mình.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Sau một khoảnh khắc im lặng dài, giọng ông ta bỗng trở nên lạnh lùng, dứt khoát)
Bác sĩ Phùng Lâm. Tôi yêu cầu cậu rời khỏi phòng mổ ngay lập tức. Ca phẫu thuật sẽ được tiếp tục dưới sự chỉ đạo của tôi.
Giọng nói của Trưởng khoa Tần Mặc Hàn vang lên như một nhát dao chí mạng. Phùng Lâm khựng lại, con dao mổ trên tay rơi xuống. Anh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc và phẫn nộ.
PHÙNG LÂM
(Thét lên, giọng lạc đi)
Ông… ông đang nói gì vậy?
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng kiên quyết, không cho phép tranh cãi)
Tôi nói, cậu rời khỏi đây. Ngay bây giờ. Cậu không đủ tư cách để thực hiện ca phẫu thuật này. Cậu đã đánh mất sự khách quan cần thiết.
Phùng Lâm nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, rồi nhìn Bác sĩ Trạch, cuối cùng lại nhìn Mịch Dao đang nằm bất động. Anh cảm thấy cả thế giới sụp đổ xung quanh mình. Cơn đau bụng dữ dội của Mịch Dao, tai nạn giao thông, sự từ chối ban đầu, tất cả dội về trong tâm trí anh như một cơn sóng thần. Anh là bác sĩ, nhưng anh lại là người gây ra tất cả. Giờ đây, khi anh muốn chuộc lỗi, anh lại bị tước đi cơ hội cuối cùng.
PHÙNG LÂM
(Lẩm bẩm, như nói với chính mình)
Không thể nào… Tôi không thể…
Anh lùi lại một bước, thân thể run rẩy. Nụ cười tự mãn ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự hoang mang tột độ. Anh đã sai. Sai quá sai rồi.
Phùng Lâm lùi lại một bước, thân thể run rẩy. Nụ cười tự mãn ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự hoang mang tột độ. Anh đã sai. Sai quá sai rồi.
PHÙNG LÂM
(Lẩm bẩm, giọng lạc đi)
Không… Không thể nào…
Anh nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, đôi mắt như van xin.
PHÙNG LÂM
(Giọng run rẩy)
Trưởng khoa… tôi…
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Ánh mắt sắc lạnh quét qua Phùng Lâm, rồi hướng về phía bàn mổ)
Bác sĩ Trạch, chuẩn bị dụng cụ.
Bác sĩ Trạch nhanh chóng tiến lại, bắt đầu sắp xếp lại các dụng cụ phẫu thuật. Không khí trong phòng mổ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bàn mổ, nơi Mịch Dao đang nằm đó, sự sống mong manh.
Phùng Lâm đứng sững sờ, nhìn cảnh tượng trước mắt như một người ngoài cuộc. Anh nhận ra mình đã vượt qua mọi giới hạn của lý trí và đạo đức nghề nghiệp. Tình yêu mù quáng đã biến anh thành một kẻ điên loạn, suýt chút nữa đã cướp đi sinh mạng của người mình yêu.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Giọng dứt khoát, hướng về phía đội ngũ y tế)
Tập trung. Từng bước một. Chúng ta phải cứu cô ấy.
Trưởng khoa Tần Mặc Hàn bước về phía bàn mổ. Ông ta nhìn Mịch Dao với ánh mắt nghiêm nghị, nhưng ẩn chứa một tia hy vọng. Động tác của ông ta nhanh nhẹn, chuyên nghiệp, hoàn toàn trái ngược với sự bối rối của Phùng Lâm.
Phùng Lâm quay lại nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn. Anh thấy trong đôi mắt kia không có sự giận dữ, chỉ có sự kiên định và trách nhiệm. Một cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng anh. Anh biết, mình không xứng đáng đứng ở đây lúc này.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Ngẩng đầu, ánh mắt chạm với Phùng Lâm)
Bác sĩ Phùng Lâm. Cậu hãy ra ngoài. Cậu không cần phải chứng kiến điều này.
Giọng nói của Trưởng khoa Tần Mặc Hàn vang lên, không còn sự gay gắt ban đầu, thay vào đó là một sự buông bỏ đầy quyền lực. Phùng Lâm nhìn ông ta một lần cuối, rồi quay người bước ra khỏi phòng mổ.
Cánh cửa phòng mổ đóng sầm lại, để lại Phùng Lâm đứng bơ vơ giữa hành lang vắng lặng. Anh dựa lưng vào tường, hai tay ôm lấy đầu. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn thoát ra ngoài. Anh biết, hành trình sửa chữa sai lầm của mình giờ mới thực sự bắt đầu.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Ra hiệu cho y tá)
Thu dao mổ khỏi tay bác sĩ Phùng Lâm. Tôi sẽ phụ trách ca phẫu thuật này.
Y tá khẩn trương tiến tới, nhẹ nhàng gỡ con dao mổ đang nằm trong tay Phùng Lâm. Đôi mắt của Phùng Lâm mở to, toàn thân cứng đờ, không thể thốt nên lời. Anh ta sững sờ nhìn Trưởng khoa Tần Mặc Hàn, một cảm giác thất bại cay đắng tràn ngập. Mọi tính toán, mọi sự ích kỷ của anh ta giờ đây vỡ vụn như bong bóng xà phòng.
Phùng Lâm không hiểu tại sao. Tại sao Trưởng khoa Tần Mặc Hàn lại xuất hiện đúng lúc này? Tại sao ông ta lại trực tiếp can thiệp vào ca phẫu thuật của chính mình? Anh ta nhìn bàn mổ, nơi Mịch Dao vẫn đang nằm đó, hơi thở yếu ớt. Anh ta đã suýt chút nữa đẩy vợ mình vào vực sâu không đáy chỉ vì sự mù quáng.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Nhìn thẳng vào mắt Phùng Lâm, giọng cương nghị nhưng không hề gay gắt)
Bác sĩ Phùng Lâm, cậu đã phạm sai lầm nghiêm trọng. Tôi không thể đặt tính mạng của bệnh nhân vào tay một người mất bình tĩnh. Hãy ra ngoài.
Phùng Lâm như bị một cú đánh mạnh vào tâm can. Anh ta biết Trưởng khoa Tần Mặc Hàn nói đúng. Anh ta đã không còn là một bác sĩ, mà là một kẻ điên loạn trong tình yêu. Nước mắt dâng lên, nhưng anh ta cố gắng nén lại. Anh ta quay người, bước đi nặng nề, rời khỏi phòng mổ, để lại phía sau ánh nhìn dò xét của các y tá và Bác sĩ Trạch.
Cánh cửa phòng mổ đóng lại, cắt đứt mọi âm thanh. Phùng Lâm đứng một mình trong hành lang tối mịt, tiếng thở nặng nề của anh ta vang vọng. Anh ta biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi ngày dài để chuộc lại lỗi lầm.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN
(Tháo găng tay, quay sang Phùng Lâm)
Ra ngoài đi. Rửa tay, chuẩn bị sẵn sàng.
Phùng Lâm đứng sững người. Lời nói của Trưởng khoa Tần Mặc Hàn như một mệnh lệnh, nhưng cũng là một lời khẳng định. Anh ta đã bị gạt ra khỏi vai trò người hùng, khỏi vai trò người chồng cứu vớt. Nỗi xấu hổ và cay đắng dâng trào, nhưng Phùng Lâm biết, anh ta không có lựa chọn nào khác. Anh ta đã quá mù quáng, quá ích kỷ.
Anh ta quay người, bước ra khỏi phòng mổ. Mỗi bước chân như nặng trĩu, kéo theo một bầu không khí tội lỗi. Hành lang bệnh viện dường như dài vô tận. Anh ta bước vào phòng rửa tay, nhìn chằm chằm vào dòng nước xà phòng đang trôi đi. Tiếng nước chảy nghe như tiếng nước mắt đang tuôn rơi trong lòng.
Phùng Lâm chậm rãi xoa xà phòng, từng động tác đều gượng gạo. Bàn tay anh ta run rẩy. Anh ta đã suýt chút nữa đẩy Mịch Dao, người phụ nữ anh ta yêu thương hơn cả mạng sống, vào cõi chết. Tất cả chỉ vì sự cố chấp, sự hoang tưởng rằng anh ta có thể kiểm soát mọi thứ.
Anh ta nhìn thấy con dao mổ trong tay mình, sáng loáng dưới ánh đèn phòng phẫu thuật. Nó là biểu tượng của quyền lực, của sự cứu rỗi, nhưng giờ đây lại là minh chứng cho sự thất bại tồi tệ nhất. Phùng Lâm khẽ siết chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
TRƯỞNG KHOA TẦN MẶC HÀN (V.O)
(Giọng nói xa dần, như vang vọng từ một nơi khác)
Sự cứu rỗi đôi khi không đến từ việc cầm dao, mà đến từ việc nhận ra mình đã sai.
Phùng Lâm lấy một chiếc dao mổ mới, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên đầu ngón tay. Anh ta hít một hơi thật sâu, cố gắng gom góp lại chút lý trí còn sót lại. Ánh mắt anh ta lướt qua gương, nhìn thấy khuôn mặt mình hốc hác, đôi mắt đỏ hoe.
Đã đến lúc phải đối mặt. Đối mặt với sự thật tàn khốc, và quan trọng hơn, đối mặt với Mịch Dao, dù bằng cách nào đi nữa. Ca phẫu thuật vẫn tiếp tục, và Phùng Lâm, dù không còn ở vị trí cầm dao, vẫn phải hoàn thành vai trò của mình. Một vai trò mới, một vai trò của sự chuộc lỗi và hy vọng. Anh ta cố gắng giữ cho bàn tay mình thật vững vàng, trái tim đập chậm lại, sẵn sàng đối diện với những gì sắp tới.

