Tôi bị ông sếp làm nhục , tôi không khóc, cũng chẳng làm loạn.
Chỉ lặng lẽ quay đi, rút điện thoại ra, nhắn cho “người yêu online” một tin chia tay.
“Anh à, hôm nay em lại bị ông già kia mắng nữa rồi.”
“Ông ta bảo trong đầu em toàn mấy trò đại nghiệp vớ vẩn.”
“Nhưng rõ ràng trong đầu em chỉ toàn là anh thôi mà.”
“Thôi mình chia tay nhé. Em nghĩ ông ta nói đúng thật — vì trong đầu toàn là anh, nên em mới cứ làm sai hoài ở chỗ làm.”
Tin nhắn đáp lại bên kia đến nhanh như bắn tên, giọng điệu vừa giận vừa thương.
“Gì cơ?! Cái lão già đó lại mắng em nữa à?!”
“Đừng mà bé yêu, anh không muốn chia tay đâu, hu hu hu, là lỗi của cái lão khọm già đó hết!”
“Bé đừng làm ở chỗ đó nữa, tới công ty anh đi. Anh là sếp tốt, đảm bảo không bao giờ mắng em!”
“Lão keo kiệt đó, vừa già vừa nhăn, làm gì cũng dở tệ, mà còn dám mắng bé yêu của anh?”
“Già rồi mà vẫn khoe mẽ, rắm còn nổ vang trời, đừng để bắn trúng bé của anh nha!”
“Tuổi thì cao, đáng lẽ nên ở nhà an hưởng tuổi già, lại chạy ra ngoài hại người. Già mà không chết thì cũng là yêu nghiệt!”
“À đúng rồi bé, sếp em năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôi gõ từng chữ chậm rãi đáp lại:
“Hai mươi tám.”
Bên kia im re.
Thực ra, để trả thù cái ông sếp độc mồm độc miệng đó, tôi đã lập tài khoản phụ, lén lút yêu đương qua mạng với chính anh ta suốt nửa năm trời.
Mỗi lần bị anh mắng cho tơi tả, tôi lại quay lưng nhắn tin chia tay, lấy lý do “áp lực công việc, không thể cân bằng giữa tình yêu và sự nghiệp” — chơi trò thao túng tâm lý khiến anh ta phát rồ.
Sau vài lần bị “đá” bất thình lình, anh ta bắt đầu trở nên bất an, thiếu cảm giác an toàn nghiêm trọng.
Trước đây, anh từng nhiều lần ngỏ ý muốn gặp mặt, nhưng tôi viện đủ lý do để từ chối. Anh nghĩ rằng tình cảm của hai người cứ lên xuống bất ổn là do thiếu tương tác ngoài đời thực.
Thế nên, hôm nay anh lại nhắn tin đến.
“Bé yêu dậy đi làm chưa đó~”
“Bé yêu à, tụi mình khi nào mới gặp nhau ngoài đời đây?”
“Thật sự rất muốn gặp em luôn đó (thẹn thùng)”
“Anh đặt chỗ ở một nhà hàng Tây ngon lắm, cuối tuần này mình hẹn hò nha?”
“Được không nào, bé~”
Anh ta còn gửi thêm một sticker cún con làm nũng.
Hừm, đáng yêu cái đầu anh chứ đáng yêu gì!
Tôi nổi cả da gà, rùng mình lau tay như vừa trúng tà.
Ai mà ngờ được, cái người đàn ông cao ngạo, lạnh lùng nơi công sở ấy, khi yêu lại biến thành kiểu nũng nịu, bám dính, bị chia tay là phát điên như con nít.
Tôi còn đang định gõ vài câu đối phó thì trợ lý bước vào, thông báo:
“Vãn tổng, đến giờ họp rồi ạ.”
Trong phòng họp, bầu không khí đặc quánh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở. Ai nấy đều ngồi thẳng lưng, tay đặt ngay ngắn, không dám ho khẽ hay động đậy.
Tần Mặc Phong ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt lạnh như tiền, quầng thâm dưới mắt hằn rõ, sắc diện mệt mỏi — hiển nhiên là mất ngủ. Mà tôi biết rõ nguyên nhân: tối qua, tôi vừa “chia tay” anh ta thêm một lần nữa. Anh ta nhắn tin khóc lóc, làm loạn, nói năng rối rắm, sống chết không chịu buông tay.
Sau mấy tiếng dằn vặt, tôi mới “miễn cưỡng đồng ý không chia tay”. Có lẽ sợ tôi đổi ý, sáng nay anh ta mới vội vã tìm cớ gặp mặt. Tôi vốn tưởng sau đêm ấy, anh ta chẳng còn hơi sức đâu mà mắng người. Nhưng vừa nhìn gương mặt u ám kia, tôi liền hiểu — lại có kẻ sắp “tử trận”.
Ánh mắt sắc như dao của Tần Mặc Phong quét một vòng khắp phòng, rồi dừng lại trên tôi. Anh ta không nói lời nào, chỉ “bộp” một tiếng ném tập tài liệu xuống bàn.
Chết tiệt, lại là tôi.
Tôi hít sâu, biết điều đứng dậy, bước tới trước mặt kẻ tư bản khốn kiếp. Nền gạch sáng loáng phản chiếu bóng tôi — vừa nhếch nhác vừa tội nghiệp.
Tần Mặc Phong khẽ nheo mắt, giọng trầm thấp cất lên, lạnh đến mức khiến người ta gai người:
“Cúi đầu thấp vậy làm gì? Biết xấu hổ à?”
“Dự án lần trước cũng do cô theo sát đúng không, Vãn Nhi?”
“Sao đến giờ cô vẫn dậm chân tại chỗ thế hả?”
“Không có nổi chút đầu óc hay năng lực tự quyết à? Cái gì cũng dám đưa lên cho tôi duyệt, tưởng chỗ tôi là bãi rác à?”
“Tôi mắng cô như vậy, cô thấy oan uổng à?”
Vẫn phong cách mắng người không chừa đường sống. Tôi chỉ cắn chặt môi, không hé một lời. Thù này không phải không báo — chỉ là chưa tới lúc. Cứ chờ đi, Tần Mặc Phong.
Cuối cùng, anh ta chỉ vào tập tài liệu, rồi gõ ngón tay lên trán tôi:
“Trong đầu cô rốt cuộc chứa cái gì vậy? Thây ma mở ra còn lắc đầu bỏ đi, bọ hung thấy còn sáng mắt hơn.”
“Lần này tôi bỏ qua, nhưng lần sau đừng tưởng mình là nhân vật quan trọng.”
Dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn đỏ bừng cả mặt vì bị sỉ nhục.
Tan họp, Đinh Khải bước đến, vẻ mặt áy náy:
“Chị Nhi, em xin lỗi. Lần này bản kế hoạch là do em làm, chắc em lạc đề rồi, làm chị bị mắng thảm quá.”
Thực ra tôi bị chửi phần lớn là vì cậu ta. Theo lý, tôi nên trút giận để hả lòng, nhưng cuối cùng chỉ thở dài, phất tay:
“Về làm lại đi. Lần sau mà vẫn dở, chị cũng chẳng gánh nổi đâu.”
Trâu ngựa chớ làm khó trâu ngựa.
Vẻ mặt ngây ngô, nhút nhát của cậu ấy khiến tôi nhớ đến chính mình những ngày đầu ra trường. Khi đó, tôi từng vì một bản kế hoạch bị sửa tới sửa lui cả chục lần mà bị Tần Mặc Phong mắng đến bật khóc ngay trong văn phòng.
Tôi còn nhớ, anh ta từng đăng bài bóc phốt lên mạng để xả giận.
【Không biết công ty tuyển đâu ra lắm “nhân tài”, tôi sắp tức chết rồi.】
Ảnh đính kèm chỉ là mặt bàn gỗ đỏ trơn láng, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng tôi vẫn nhận ra — đó chính là bàn làm việc của Tần Mặc Phong, bởi nơi góc ảnh có ánh vàng quen thuộc: con kỳ lân mạ vàng anh ta luôn đặt bên tay phải.
Lúc bị mắng, tôi vừa cố kìm nước mắt vừa ngây dại nhìn con kỳ lân ấy như bị thôi miên. Ánh mắt lại bị hút vào bàn tay trắng trẻo, xương tay cân đối của anh ta. Còn những lời mắng sau đó, tôi chẳng nhớ nổi, chỉ nhớ câu cuối cùng:
“Đừng gọi tôi là sếp. Tôi không có nhân viên nào ngu thế này.
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Vãn Nhi mím chặt môi, cố gắng không để bộc lộ chút nào sự bất an đang dâng lên trong lòng. Tin nhắn của Tần Mặc Phong vẫn còn đó, một lời mời hẹn hò cuối tuần đầy ngọt ngào giả tạo. Cô liếc nhìn con kỳ lân mạ vàng trên bàn làm việc, thứ biểu tượng cho sự giàu sang và quyền lực của gã sếp tàn nhẫn này. Chỉ vừa nghĩ đến những lời mắng chửi gay gắt ban nãy, tim cô lại thắt lại.
Vãn Nhi hít một hơi thật sâu, dập tắt mọi cảm xúc đang cố len lỏi. Cô phủi nhẹ tay lên chiếc áo vest, đứng thẳng dậy. Gương mặt cô giờ đây hiện rõ một vẻ bình tĩnh lạnh lùng, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt là tia thách thức ngầm. Cô đã trải qua đủ những trận mắng chửi của Tần Mặc Phong để biết cách đối phó. Gã tưởng mình có thể thao túng cô bằng sự giận dữ và những lời đe dọa? Gã đã lầm.
Cô chậm rãi bước ra khỏi phòng làm việc, hướng về phía phòng họp. Bầu không khí bên trong đã đặc quánh như đêm trước cơn giông. Mọi người đều im lặng, căng thẳng, như những con chuột trước mặt con mèo. Tần Mặc Phong đã ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt gã như tạc từ băng đá, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người. Quầng thâm dưới mắt gã hằn rõ, minh chứng cho một đêm dài mất ngủ. Vãn Nhi biết, gã mất ngủ vì cô. Tối qua, cô lại một lần nữa “chia tay” gã, khiến gã phát điên lên đòi gặp mặt. Gã tưởng cuộc hẹn hò cuối tuần kia sẽ níu giữ được cô?
Tần Mặc Phong không nói lời nào. Gã chỉ “bộp” một tiếng, ném tập tài liệu xuống bàn. Ánh mắt gã khóa chặt lên Vãn Nhi. Cô biết, mình lại là mục tiêu. Cô hít sâu, bước đến trước mặt gã.
TẦN MẶC PHONG
(Giọng trầm thấp, lạnh lẽo)
Cúi đầu thấp vậy làm gì? Biết xấu hổ à? Dự án lần trước cũng do cô theo sát đúng không, Vãn Nhi? Sao đến giờ cô vẫn dậm chân tại chỗ thế hả? Không có nổi chút đầu óc hay năng lực tự quyết à? Cái gì cũng dám đưa lên cho tôi duyệt, tưởng chỗ tôi là bãi rác à? Tôi mắng cô như vậy, cô thấy oan uổng à?
Vãn Nhi chỉ cắn chặt môi, không hé một lời. Cô đã quen với những lời lẽ này. Cô chỉ cần chờ đợi. Chờ đợi thời điểm thích hợp để trả lại tất cả.
TẦN MẶC PHONG
(Chỉ vào tập tài liệu, gõ ngón tay lên trán Vãn Nhi)
Trong đầu cô rốt cuộc chứa cái gì vậy? Thây ma mở ra còn lắc đầu bỏ đi, bọ hung thấy còn sáng mắt hơn. Lần này tôi bỏ qua, nhưng lần sau đừng tưởng mình là nhân vật quan trọng.
Gương mặt Vãn Nhi đỏ bừng vì cơn sỉ nhục. Cô đứng đó, im lặng, như một bức tượng. Dù đã chuẩn bị tinh thần, cô vẫn cảm thấy bị tổn thương. Cô đã lên kế hoạch cho tất cả, nhưng đôi khi, mọi thứ vẫn khiến cô mệt mỏi. Cô liếc nhìn Đinh Khải, người trợ lý trẻ tuổi luôn tỏ vẻ áy náy mỗi khi cô gặp rắc rối. Cô biết, lần này, Đinh Khải lại có liên quan đến việc cô bị mắng. Bản kế hoạch của cậu ta đã gây ra sự cố. Nhưng cô không thể trách cậu ta. Cậu ta giống như cô của ngày xưa, ngây ngô và dễ bị tổn thương. Cô nhớ lại ngày đầu tiên khi bị Tần Mặc Phong mắng đến bật khóc vì một bản kế hoạch sai sót. Ký ức đó vẫn còn ám ảnh cô. Cô nhớ cái cách Tần Mặc Phong đăng bài bóc phốt lên mạng, chỉ là một tấm ảnh chụp bàn làm việc, nhưng cô nhận ra ngay con kỳ lân mạ vàng quen thuộc. Gã ta luôn có cách khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Nhưng cô sẽ không để điều đó xảy ra nữa. Cô sẽ không bật khóc. Không bao giờ.
TẦN MẶC PHONG
(Giọng trầm thấp, lạnh lẽo)
Trong đầu cô rốt cuộc chứa cái gì vậy? Thây ma mở ra còn lắc đầu bỏ đi, bọ hung thấy còn sáng mắt hơn. Lần này tôi bỏ qua, nhưng lần sau đừng tưởng mình là nhân vật quan trọng.
Gương mặt Vãn Nhi đỏ bừng vì cơn sỉ nhục. Cô đứng đó, im lặng, như một bức tượng. Dù đã chuẩn bị tinh thần, cô vẫn cảm thấy bị tổn thương. Cô đã lên kế hoạch cho tất cả, nhưng đôi khi, mọi thứ vẫn khiến cô mệt mỏi. Cô liếc nhìn Đinh Khải, người trợ lý trẻ tuổi luôn tỏ vẻ áy náy mỗi khi cô gặp rắc rối. Cô biết, lần này, Đinh Khải lại có liên quan đến việc cô bị mắng. Bản kế hoạch của cậu ta đã gây ra sự cố. Nhưng cô không thể trách cậu ta. Cậu ta giống như cô của ngày xưa, ngây ngô và dễ bị tổn thương. Cô nhớ lại ngày đầu tiên khi bị Tần Mặc Phong mắng đến bật khóc vì một bản kế hoạch sai sót. Ký ức đó vẫn còn ám ảnh cô. Cô nhớ cái cách Tần Mặc Phong đăng bài bóc phốt lên mạng, chỉ là một tấm ảnh chụp bàn làm việc, nhưng cô nhận ra ngay con kỳ lân mạ vàng quen thuộc. Gã ta luôn có cách khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Nhưng cô sẽ không để điều đó xảy ra nữa. Cô sẽ không bật khóc. Không bao giờ.
Vãn Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tần Mặc Phong. Nước mắt cô đã khô, thay vào đó là ngọn lửa thách thức bùng cháy. Cô không còn là Vãn Nhi yếu đuối ngày xưa, người dễ dàng bị thao túng bằng lời nói và sự giận dữ. Cô đã nhìn thấu Tần Mặc Phong. Gã ta sợ hãi sự cô đơn, sợ hãi cảm giác bị bỏ rơi. Chính cái “tài khoản phụ” mà gã tạo ra để yêu đương online với cô là bằng chứng rõ nhất cho sự bất an đó. Gã luôn cần được chú ý, cần được quan tâm. Và gã nghĩ rằng việc dùng tiền bạc, quyền lực để đe dọa cô là cách duy nhất để giữ cô bên cạnh.
TẦN MẶC PHONG
(Cười khẩy, giọng mỉa mai)
Ồ, nhìn xem ai đây. Khóc không ra nước mắt nữa à? Hay là đang đợi tôi cho cô thêm lý do để rơi lệ? Cô nghĩ cái thái độ thách thức này sẽ làm tôi sợ sao? Cô sai rồi, Vãn Nhi. Cô càng cứng đầu, tôi càng muốn bẻ gãy cô.
Tần Mặc Phong đứng dậy, bước chậm rãi về phía Vãn Nhi. Mỗi bước chân của gã vang lên đầy uy hiếp trong căn phòng im lặng. Ánh mắt gã quét qua từng người, như đang cảnh cáo họ không được xen vào. Đinh Khải cúi gằm mặt, cố gắng thu mình lại, tránh để thu hút sự chú ý của Tần Mặc Phong. Cậu ta biết mình đã làm sai, và giờ là lúc gánh chịu hậu quả.
TẦN MẶC PHONG
(Đến sát Vãn Nhi, giọng ghé sát tai cô)
Cô nghĩ tôi không biết sao? Cô với Đinh Khải vẫn liên lạc lén lút? Cô định dùng cái bản kế hoạch tồi tàn này để chống lại tôi? Vãn Nhi, cô quá ngây thơ rồi. Thứ duy nhất cô có thể dùng để giữ chân tôi, là sự phục tùng. Và cái đêm qua… cô làm tôi phát điên lên đấy. Đừng bao giờ “chia tay” tôi nữa. Hiểu chưa?
Vãn Nhi hít một hơi sâu, cảm nhận hơi thở nóng bỏng của Tần Mặc Phong phả vào mặt. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với sự tức giận làm cô cảm thấy nghẹt thở. Nhưng cô không lùi bước. Cô nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
VÃN NHI
(Giọng kiên định, không chút run sợ)
Tôi không phục tùng ai cả. Và tôi cũng không có nghĩa vụ phải ở bên cạnh một người luôn tìm cách hạ thấp và sỉ nhục tôi. Anh nghĩ anh làm tôi sợ ư? Anh nhầm rồi. Anh chỉ làm tôi thấy thương hại.
Lời nói của Vãn Nhi như một nhát dao cứa vào lòng tự ái của Tần Mặc Phong. Gã giật mình lùi lại, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Gã chưa bao giờ nghe thấy những lời lẽ này từ Vãn Nhi. Gã chưa bao giờ nghĩ cô gái yếu đuối, luôn sợ hãi mình, lại dám đứng lên phản kháng. Gã nhìn chằm chằm vào Vãn Nhi, cố gắng tìm kiếm một tia sợ hãi trong đôi mắt cô, nhưng chỉ thấy sự lạnh lùng và kiên quyết. Gã cảm thấy mất kiểm soát. Lần đầu tiên, gã cảm thấy mình đang đứng trước một thế lực mà gã không thể nào thao túng được.
TẦN MẶC PHONG
(Hét lên, giọng đầy tức giận)
Cô… cô dám! Đinh Khải! Đuổi cô ta ra khỏi đây ngay! Cô ta không có quyền ngồi ở đây!
Đinh Khải run rẩy nhìn Vãn Nhi, rồi lại nhìn Tần Mặc Phong. Cậu ta biết đây là cơ hội để Vãn Nhi thoát khỏi sự kiểm soát của gã sếp tàn độc này. Cậu ta hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước.
Đinh Khải sững người, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu ta. Gã Tần Mặc Phong gầm lên, giọng đầy uy hiếp:
TẦN MẶC PHONG
(Hét lên, giọng đầy tức giận)
Tôi bảo cậu đuổi cô ta ra khỏi đây! Cô ta không có quyền gì ở đây cả!
Đinh Khải hít một hơi thật sâu. Cậu ta nhìn Vãn Nhi, rồi nhìn ánh mắt đầy căm ghét của Tần Mặc Phong. Cậu ta biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Cậu ta không thể để Vãn Nhi phải chịu đựng thêm nữa.
ĐINH KHẢI
(Giọng run rẩy nhưng kiên quyết)
Xin lỗi, Tần Mặc Phong. Nhưng Vãn Nhi là giám đốc dự án. Cô ấy có quyền có mặt ở đây. Còn nếu ngài cảm thấy không hài lòng, ngài có thể tự mình rời đi.
Lời nói của Đinh Khải như một nhát búa giáng mạnh vào Tần Mặc Phong. Gã sững sờ, không tin vào tai mình. Chưa bao giờ, chưa bao giờ có ai dám đối đầu với gã như vậy, đặc biệt là một thằng nhóc trợ lý như Đinh Khải. Gương mặt gã đỏ bừng vì tức giận, các mạch máu nổi lên trên trán.
Tần Mặc Phong tiến nhanh về phía Đinh Khải, giơ tay định tát. Vãn Nhi lập tức lao tới, chắn trước mặt Đinh Khải.
VÃN NHI
(Giọng lạnh lùng, đôi mắt rực lửa)
Dừng lại, Tần Mặc Phong. Anh không có quyền động vào cậu ấy.
Tần Mặc Phong sững lại, ánh mắt chuyển từ Đinh Khải sang Vãn Nhi. Gã nhìn cô, nhìn cái cách cô bảo vệ Đinh Khải, nhìn cái sự thách thức không hề nao núng trong đôi mắt cô. Cơn tức giận dường như dồn nén lại, chuyển hóa thành một thứ cảm xúc khác, một sự hoang mang tột độ.
TẦN MẶC PHONG
(Giọng trầm thấp, chứa đầy sự tức giận bị kìm nén)
Cô… cô đang làm gì vậy? Cô ta hại cô, cô còn bảo vệ cô ta?
Vãn Nhi nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc Phong. Cô thấy trong đó sự bất lực, sự tức giận, và cả sự sợ hãi bị bỏ rơi.
VÃN NHI
(Giọng bình thản, nhưng ẩn chứa sự đe dọa)
Cậu ấy không hại tôi. Ngược lại, cậu ấy đang giúp tôi thoát khỏi anh. Anh nghĩ anh là ai mà có quyền khống chế tất cả mọi người xung quanh mình vậy?
Tần Mặc Phong lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng. Gã không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
TẦN MẶC PHONG
(Cười điên dại)
Thoát khỏi tôi? Cô không thể thoát khỏi tôi đâu, Vãn Nhi. Tôi đã nói rồi, cô là của tôi.
Gã định tiến lại gần Vãn Nhi. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Tần Mặc Phong cau mày, nhìn vào màn hình điện thoại. Là một số lạ. Gã nhíu mày, miễn cưỡng nghe máy.
TẦN MẶC PHONG
(Nói vào điện thoại, giọng khó chịu)
Ai đó?
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng nói lạnh lùng vang lên.
GIỌNG NÓI LẠ
(Giọng lạnh lùng, đều đều)
Tôi là luật sư của bà Trần Thị Lan. Bà ấy muốn nói chuyện với ngài về khoản nợ mà ngài đã vay cách đây 10 năm.
Tần Mặc Phong tái mét mặt. Gã buông điện thoại, chiếc điện thoại rơi xuống sàn nhà tạo ra tiếng động chói tai. Gã nhìn Vãn Nhi, rồi nhìn Đinh Khải, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn và sợ hãi.
VÃN NHI
(Nhẹ nhàng, nhìn Tần Mặc Phong với một nụ cười mỉa mai)
Có vẻ như anh có nhiều chuyện phải lo hơn là việc giữ tôi ở lại đây rồi nhỉ?
Tần Mặc Phong lùi lại, bám víu vào cạnh bàn làm việc như thể đang sắp ngã quỵ. Gã nhìn Vãn Nhi, ánh mắt đầy sự thù hận và bất lực.
TẦN MẶC PHONG
(Giọng run rẩy)
Cô… cô đã làm gì?
Vãn Nhi chỉ mỉm cười, rồi quay sang Đinh Khải.
VÃN NHI
(Nhẹ nhàng)
Đi thôi, Đinh Khải. Chúng ta còn nhiều việc phải làm.
Hai người cùng nhau bước ra khỏi phòng họp, bỏ lại Tần Mặc Phong một mình trong căn phòng đầy sự im lặng và tuyệt vọng. Ánh mắt gã nhìn theo bóng lưng của Vãn Nhi, rồi dừng lại ở con kỳ lân mạ vàng trên bàn làm việc. Giờ đây, nó trông thật nhỏ bé và vô nghĩa.
[BẮT ĐẦU CẢNH]
**INT. VĂN PHÒNG CÔNG TY – NGÀY**
Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống căn phòng họp giờ đây chìm trong im lặng ngột ngạt. Vãn Nhi và Đinh Khải đứng đó, đối diện với Tần Mặc Phong đang run rẩy. Vãn Nhi quay lại, ánh mắt quét qua tập tài liệu vương vãi trên bàn làm việc của Tần Mặc Phong. Cô bước tới, nhặt lên một vài tờ giấy.
VÃN NHI
(Giọng mỉa mai, cười khẩy)
Ồ, đây là “kế hoạch” của anh à? Hay là một mớ lý lẽ biện minh cho sự bất tài của anh? Nhìn xem, Đinh Khải làm bản kế hoạch này chỉ trong vài tiếng, chi tiết và logic hơn gấp vạn lần so với cái mớ hỗn độn này. Anh còn dám tự cho mình là “người thông minh nhất” sao?
Tần Mặc Phong lắp bắp, đôi mắt lộ rõ sự hoảng loạn. Gã cố gắng gượng dậy, nhưng chân tay như không còn sức lực.
TẦN MẶC PHONG
(Giọng khản đặc, cố gắng uy hiếp)
Cô… cô đang nói cái gì vậy? Cô đừng có… đừng có tự cho mình quan trọng. Cô chỉ là con số không.
Vãn Nhi thẳng người, đôi mắt rực lên sự khinh bỉ. Cô nhìn thẳng vào Tần Mặc Phong, từng lời nói như dao cứa.
VÃN NHI
(Giọng lạnh lùng, sắc như dao)
Quan trọng? Anh nghĩ anh quan trọng với tôi lắm sao? Anh nghĩ cái thứ gọi là “quan hệ” của chúng ta là thật sao? Anh chỉ là một gã đàn ông hèn hạ, dựa vào tiền bạc và quyền lực để thao túng người khác. Anh không có gì cả. Kể cả cái khoản nợ kia, anh cũng không giải quyết nổi.
Cô ném mạnh tập tài liệu trở lại bàn. Tiếng sột soạt vang lên, như tiếng thở dài cuối cùng của sự ảo tưởng.
VÃN NHI
(Tiếp tục, giọng cao hơn)
Tôi đã cho anh cơ hội. Nhưng anh đã tự biến mình thành trò cười. Lần sau, nhớ cho kỹ, đừng bao giờ động vào Đinh Khải. Và cũng đừng bao giờ ảo tưởng về trí tuệ của bản thân mình nữa.
Vãn Nhi quay sang Đinh Khải, trên môi nở một nụ cười dịu dàng, khác hẳn với thái độ gay gắt khi đối diện Tần Mặc Phong.
VÃN NHI
(Nhẹ nhàng)
Đi thôi, Đinh Khải. Chúng ta còn buổi hẹn hò cuối tuần nữa.
Đinh Khải gật đầu, ánh mắt nhìn Tần Mặc Phong đầy thương hại. Cả hai bước ra khỏi phòng, bỏ lại Tần Mặc Phong cô độc giữa căn phòng. Gã nhìn chằm chằm vào con kỳ lân mạ vàng trên bàn làm việc, vật trang trí nhỏ bé giờ đây như đang chế giễu sự thất bại của gã. Bầu không khí trong phòng họp giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và mùi hôi của sự thua cuộc.
[KẾT THÚC CẢNH]
**INT. HÀNH LANG CÔNG TY – NGÀY**
Đinh Khải bước ra khỏi phòng họp, vai hơi chùng xuống. Mặc dù Vãn Nhi đã bảo vệ cậu, nhưng cậu vẫn cảm thấy áy náy vô cùng. Bản kế hoạch do cậu chuẩn bị sơ sài đã gây ra rắc rối cho Vãn Nhi, khiến cô bị Tần Mặc Phong mắng chửi thậm tệ.
Vãn Nhi đi theo sau, khoác nhẹ tay lên vai cậu. Vẻ mặt cô dịu lại, không còn chút giận dữ nào khi đối diện với Tần Mặc Phong.
VÃN NHI
(Giọng nhẹ nhàng, đầy bao dung)
Đừng buồn nữa, Đinh Khải. Chuyện cũng qua rồi.
ĐINH KHẢI
(Thở dài, giọng đầy hối lỗi)
Em xin lỗi chị. Nếu không phải do bản kế hoạch của em, chị đã không bị anh ta mắng như vậy.
Vãn Nhi mỉm cười, nụ cười chân thành và ấm áp. Cô siết nhẹ vai cậu.
VÃN NHI
Hoàn cảnh của anh ta phức tạp lắm, em biết mà. Chúng ta chỉ là người làm công ăn lương, đôi khi phải chấp nhận những điều không mong muốn. Quan trọng là mình đã vượt qua được.
Cô nhìn thẳng vào mắt Đinh Khải, ánh mắt thấu hiểu và động viên.
VÃN NHI
Em còn trẻ, tương lai còn dài. Cứ làm việc cẩn thận, tích lũy kinh nghiệm. Lần sau, em sẽ tự tin hơn. Lần này là một bài học.
Đinh Khải gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Sự thấu hiểu và bao dung của Vãn Nhi đã xoa dịu đi cảm giác tội lỗi trong cậu.
VÃN NHI
Và quan trọng nhất, Đinh Khải này, đừng bao giờ để bất kỳ ai làm tổn thương em. Em xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.
Cô mỉm cười, rồi quay người đi về phía bàn làm việc của mình, bỏ lại Đinh Khải đứng đó, cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.
[KẾT THÚC CẢNH]
**INT. CÔNG TY – VĂN PHÒNG VÃN NHI – NGÀY**
Vãn Nhi ngồi sau bàn làm việc của mình. Trước mặt cô là con kỳ lân mạ vàng, vật trang trí vô hồn trên mặt bàn. Cô nhìn nó, ánh mắt xa xăm. Vừa nãy, khi mắng Đinh Khải, Tần Mặc Phong đã ném tập tài liệu xuống bàn, tiếng động mạnh vang vọng cả căn phòng. Giờ đây, sự im lặng lại càng khiến bầu không khí thêm nặng nề.
Vãn Nhi đưa tay lên xoa nhẹ thái dương. Ký ức về những ngày đầu tiên bước chân vào công ty lại ùa về. Cô nhớ như in cái cảm giác run sợ, bất lực khi bị Tần Mặc Phong mắng đến bật khóc. Đó là một bản kế hoạch. Chỉ là một bản kế hoạch. Nhưng với Tần Mặc Phong, nó là cả một tội lỗi không thể tha thứ. Anh ta tra tấn cô bằng những lời lẽ gay gắt, sửa đi sửa lại từng câu chữ, từng con số, cho đến khi cô không còn nhận ra chính mình nữa.
Cô nhớ những đêm thức trắng, nước mắt giàn giụa trên bàn phím, cố gắng hoàn thành yêu cầu của anh ta. Cô nhớ cả cái ngày cô không chịu nổi nữa, nhấn nút gửi đi một tin nhắn chia tay lạnh lùng, dù biết rằng đó là tài khoản phụ mà cô dùng để yêu đương online với anh ta. Cô đã quá mệt mỏi với trò thao túng tâm lý của anh ta, với nỗi sợ hãi luôn thường trực rằng anh ta sẽ bỏ rơi mình nếu cô không hoàn hảo. Cô sợ thiếu tương tác ngoài đời thực, sợ sự im lặng đáng sợ mỗi khi anh ta không online.
Giờ đây, nhìn Đinh Khải với ánh mắt đầy áy náy, Vãn Nhi chợt nhận ra mình cũng từng ở vị trí đó. Cô từng là Đinh Khải, từng run sợ, từng khóc lóc vì những lời mắng chửi của cấp trên. Cô hiểu cảm giác bất lực khi bản thân bị đổ lỗi, bị soi mói.
Vãn Nhi thở dài. Cô biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, Tần Mặc Phong cũng có những góc khuất, những áp lực riêng. Nhưng đó không phải là lý do để anh ta đối xử tệ bạc với cấp dưới. Cô nhớ lại bài đăng bóc phốt trên mạng mà Tần Mặc Phong từng vô tình để lộ. Những bí mật được phơi bày, những góc khuất đen tối dần hé lộ.
Ánh mắt Vãn Nhi chợt lóe lên một tia nhìn khác, vừa đồng cảm, vừa có chút tính toán. Cô đưa tay vuốt nhẹ con kỳ lân mạ vàng trên bàn. Mọi chuyện phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều. Cô nhìn vào màn hình máy tính, lướt qua lịch hẹn hò cuối tuần với Tần Mặc Phong. Lần này, cô sẽ không để mọi chuyện diễn ra theo cách anh ta muốn nữa.