Bán đất cho con mua nhà, mẹ già chết lặng khi con dâu tuyên bố: “Ở đây chật, về quê!”

Tôi s:ốc khi bị con cái “tiễn” về quê, bỏ lại cuộc sống quây quần bên cháu, chỉ để lại một khoản tiền.
Đã ngoài sáu mươi, tôi vẫn giữ được vóc dáng khỏe mạnh. Mái tóc đã bạc nhưng chưa rụng nhiều, nếp nhăn đuôi mắt hằn sâu mỗi khi tôi cười, nhưng trong mắt tôi vẫn lấp lánh sự tinh anh, minh mẫn. Sau bao năm lao động vất vả, tôi nghĩ tuổi già của mình sẽ được an nhàn bên con cháu, được nghe tiếng cười của bọn trẻ, được dạy dỗ chúng những điều hay lẽ phải.
Tôi và ông nhà đã dành cả đời để vun đắp cho các con, để chúng có một cuộc sống đầy đủ, học hành thành tài. Khi ông mất, các con cũng đã trưởng thành, có gia đình riêng. Con trai lớn làm bác sĩ, con gái út làm giáo viên. Cả hai đứa đều có nhà riêng ở thành phố. Chúng tôi bán mảnh đất ở quê, gom góp tiền cho con trai mua nhà, còn con gái thì cũng được chúng tôi giúp đỡ một khoản để làm vốn.
Sau khi ông nhà qua đời, tôi cảm thấy cô đơn lắm. Ngôi nhà rộng lớn bỗng trở nên trống vắng, lạnh lẽo. Các con cũng thương mẹ, thay phiên nhau về thăm. Cuối cùng, con trai tôi, Hùng, đã ngỏ lời đón tôi lên thành phố ở cùng. Tôi mừng lắm, bao nhiêu năm mơ ước được gần con gần cháu, giờ đã thành hiện thực.
Tôi nhanh chóng thu xếp đồ đạc, dù không nhiều nhưng cũng là cả một đời gắn bó. Con dâu tôi, tên là Mai, tỏ ra niềm nở, nhiệt tình đón tôi. Tôi nghĩ, thôi thì may mắn rồi, con dâu tốt bụng, chắc chắn cuộc sống sau này sẽ êm đẹp. Con trai tôi, Hùng, công việc bận rộn suốt ngày. Mai thì làm nội trợ, nên tôi cũng không muốn làm phiền nhiều. Tôi nghĩ mình có thể giúp đỡ con dâu việc nhà, nấu cơm, chăm sóc các cháu để chúng nó có thêm thời gian nghỉ ngơi.
Ban đầu, mọi thứ diễn ra rất suôn sẻ. Con trai, con dâu đối xử với tôi rất tốt. Các cháu cũng yêu thương bà, quấn quýt bên tôi. Tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc, cuối cùng thì tôi cũng có được một tuổi già trọn vẹn, được sống trong tình yêu thương của con cháu.
Mỗi ngày, tôi thức dậy sớm, đi chợ nấu những món ngon cho cả nhà. Bữa cơm chiều quây quần, tiếng cười nói rộn ràng của các cháu làm tôi quên đi hết những mệt mỏi. Tôi kể cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích, những câu chuyện về làng quê, về tuổi thơ của ba mẹ chúng. Tôi cảm thấy mình đang sống lại một lần nữa, sống lại những tháng ngày tuổi trẻ tươi đẹp.
Thế nhưng, niềm vui không kéo dài được lâu. Dần dần, tôi cảm thấy mình trở nên thừa thãi trong chính ngôi nhà của con mình. Con dâu tôi bắt đầu tỏ ra khó chịu. Bữa cơm tôi nấu, Mai chê mặn, chê nhạt. Tôi đi chợ mua đồ, Mai bảo tôi mua đắt. Những lời nói ban đầu còn nhẹ nhàng, sau dần trở nên nặng lời hơn. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ làm theo ý con dâu. Tôi không muốn làm cho gia đình con trai bất hòa. Tôi chỉ muốn sống hòa thuận, bình yên. Tôi nghĩ, thôi thì con dâu khó tính một chút cũng không sao, chỉ cần con trai thương mẹ, các cháu quấn quýt bên bà là đủ
Một buổi tối, Hùng về nhà muộn. Tôi đang ngồi xem ti vi thì nghe tiếng vợ chồng con trai cãi vã trong phòng ngủ. Tôi không cố ý nghe, nhưng giọng Mai to đến mức tôi không thể không nghe thấy. “Anh xem mẹ anh làm gì. Đi chợ thì mua đắt, nấu cơm thì chẳng ra sao. Giờ con cái lớn rồi, có cần bà trông nữa đâu mà cứ ở đây mãi. Nhà này chật chội lắm rồi, anh không thấy sao?”.
Hùng im lặng một lát rồi nói: “Em nói thế là sao? Bà là mẹ anh, anh đón bà lên để tiện chăm sóc. Em không muốn thì thôi, anh đưa bà về quê. Nhưng anh đã hứa với bà rồi…”.
Tiếng Mai cao hơn:
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bán đất cho con mua nhà, mẹ già chết lặng khi con dâu tuyên bố: “Ở đây chật, về quê!”

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt