Nữ tỷ phú cứu ông lão bị bảo vệ đ/á thẳng vào người, 10 phút sau anh ta r/un r/ẩy khi nhận cuộc gọi ….
Giữa trung tâm thương mại sang trọng bậc nhất thành phố, nơi mỗi mét vuông đều đắt đỏ và thời gian như chậm lại trong không gian điều hòa mát lạnh, một tiếng động mạnh vang lên khiến tất cả mọi người quay đầu. Một ông lão ăn mặc rách rưới vừa bị đ;ẩy ng;ã dúi dụi bởi một bảo vệ to lớn. Nhưng không ai ngờ rằng, chỉ 10 phút sau, người bảo vệ ấy sẽ run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu, khi nhận cuộc gọi định đoạt cả tương lai anh ta…
Sáng hôm ấy, trung tâm thương mại Solara Lux, nơi chỉ có giới siêu giàu mới thường xuyên lui tới, đông đúc lạ thường. Những chiếc xe sang đỗ dài cả dãy. Nhân viên tiếp tân cúi chào khách hàng không ngớt, mọi người như đang sống trong một thế giới hoàn hảo — cho đến khi ông lão xuất hiện.
Ông lão, ngoài 70 tuổi, quần áo cũ sờn, tay run run cầm chiếc túi vải bạc màu. Ông chậm rãi bước qua cổng bảo vệ, định bước vào trong để tránh cái nắng gắt ngoài đường. Chỉ muốn tìm chỗ ngồi nghỉ vài phút. Nhưng chưa kịp nói gì, anh bảo vệ trẻ đã cau mày, gằn giọng:
— “Ông không được vào đây! Ra ngoài mau!”
Ông lão cười nhạt, cố giải thích:
— “Tôi không làm gì cả… chỉ xin ngồi nhờ…”
Chưa kịp dứt câu, anh bảo vệ cao to đã bước đến, không cần nương tay, đ/ạp m/ạnh vào đùi khiến ông lão ng;ã khuỵu xuống sàn đá hoa cương. Những tiếng xì xào vang lên. Nhiều người quay đi, không muốn “dây vào rắc rối”. Một vài người cười khẩy. Nhưng không ai giúp.
Cho đến khi cô xuất hiện.
Một người phụ nữ mặc bộ suit trắng tinh, đôi giày cao gót đỏ nổi bật, đeo kính đen hiệu Prada, mái tóc búi cao. Ánh mắt sắc lạnh của cô xuyên qua đám đông, dừng lại nơi ông lão đang ôm chân rên rỉ.
Cô gỡ kính, giọng trầm, đầy quyền lực:
— “Ai cho anh làm vậy với một người già?”
Anh bảo vệ vẫn chưa nhận ra ai đang nói. Anh ta quát ngược:
— “Việc của tôi! Bà tránh ra!” …………………….
Bà Mai không hề nhíu mày, không chút nao núng trước thái độ ngang ngược của anh bảo vệ. Cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, tựa như lời lẽ thô lỗ kia chẳng thể chạm tới dù chỉ một sợi tóc của cô. Đôi mắt sắc lạnh của Bà Mai ẩn sau chiếc kính Prada đen nhánh khẽ lướt qua vẻ mặt kiêu căng của anh ta, rồi cô thong thả gỡ kính xuống, để lộ đôi mắt phượng đầy quyền uy. Mái tóc búi cao càng làm tôn lên khí chất bức người. Bà Mai tiến thêm một bước, đôi giày cao gót đỏ gõ nhịp trên sàn đá hoa cương, tạo ra âm thanh dứt khoát như lời tuyên bố. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngạo mạn của anh bảo vệ, không một chút e dè hay sợ hãi.
“Anh tưởng có thể làm càn ở đây mà không ai biết sao?” Giọng nói của Bà Mai trầm ấm nhưng lại mang sức nặng ghê gớm, vang vọng trong không gian sang trọng, đủ khiến những tiếng xì xào xung quanh lắng xuống. Từng lời như găm thẳng vào sự tự mãn của anh bảo vệ, đầy rẫy sự coi thường mà anh ta chưa bao giờ nếm trải. Anh bảo vệ, với vẻ mặt còn vương sự ngạc nhiên vì thái độ bất cần của người phụ nữ này, vẫn cố giữ vẻ mặt hung hăng của mình, nhưng trong ánh mắt đã thoáng một tia khó hiểu, xen lẫn chút hoài nghi. Anh ta chưa từng thấy ai dám đối đầu mình giữa Trung tâm thương mại Solara Lux một cách ngông nghênh như vậy.
Anh bảo vệ nghe Bà Mai nói, tia hoài nghi trong mắt càng rõ nét. Anh ta cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đây không phải là một người phụ nữ bình thường. Khí chất bức người của Bà Mai toát ra một sự uy quyền khiến anh ta có chút bất an, nhưng niềm kiêu ngạo vẫn không cho phép anh ta lùi bước. Anh bảo vệ cố giữ vẻ mặt hung dữ, hất hàm về phía Bà Mai.
ANH BẢO VỆ
Bà đừng có nhiều chuyện! Ra ngoài ngay! Đây là khu vực riêng của trung tâm, không phải nơi cho người như bà đứng đây gây rối!
Trong lúc nói, ánh mắt anh ta lướt nhanh quanh đại sảnh lấp lánh, tìm kiếm sự ủng hộ từ đám đông hiếu kỳ đang đứng từ xa. Nhưng không một ai dám nhúc nhích, không một ai lên tiếng hay có ý định can thiệp. Thay vào đó, những ánh mắt e dè, tò mò chỉ dừng lại ở sự im lặng, như thể họ đang chờ đợi một điều gì đó kịch tính hơn. Sự thờ ơ của đám đông khiến anh bảo vệ càng thêm bực bội và có chút lo lắng vô hình. Bà Mai chỉ đứng đó, bình tĩnh lạ thường, ánh mắt sắc lẹm xuyên thấu mọi sự cố gắng che đậy của anh ta. Bà không đáp lời, chỉ khẽ nhếch mép.
Bà Mai không hề bận tâm đến ánh mắt sững sờ hay vẻ mặt đỏ gay vì tức giận của anh bảo vệ. Cô phớt lờ hoàn toàn lời quát tháo của anh ta, sải bước qua anh, đến thẳng chỗ ông lão đang ngồi co ro trên sàn đá hoa cương. Những người xung quanh, từ những khách hàng sang trọng đến nhân viên, đều nín thở theo dõi. Họ không ngờ người phụ nữ quyền lực này lại có động thái như vậy.
Bà Mai cúi người xuống, động tác nhẹ nhàng đến kinh ngạc, rồi quỳ gối bên cạnh ông lão. Bộ suit trắng tinh khôi của cô dường như không chút vương bẩn khi chạm xuống sàn. Ánh mắt sắc lạnh thường ngày giờ đây đã dịu đi, thay vào đó là sự quan tâm hiện rõ trên khuôn mặt. Cô đưa tay đỡ lấy cánh tay gầy gò, run rẩy của ông lão, giọng nói trầm ấm, hoàn toàn khác hẳn thái độ đối đáp với anh bảo vệ ban nãy.
BÀ MAI
Ông có sao không? Có bị đau chỗ nào không?
Ông lão vẫn ôm chặt chân phải, đôi môi mím chặt, cố nén tiếng rên nhưng những âm thanh khẽ khàng vẫn thoát ra giữa kẽ răng. Gương mặt nhăn nhó hằn rõ sự đau đớn tột cùng, xen lẫn vẻ sợ hãi mơ hồ. Ông ngước nhìn Bà Mai, ánh mắt hoài nghi, như thể không tin nổi một người phụ nữ sang trọng như cô lại hạ mình quỳ gối bên cạnh mình. Cánh tay gầy gò, run rẩy của ông cố gắng xua nhẹ, như muốn đẩy Bà Mai ra xa khỏi rắc rối không đáng có.
ÔNG LÃO
(Thì thầm, yếu ớt)
Không… không sao đâu cô… cô cứ đi đi… đừng dính vào chuyện của tôi… làm gì.
Anh bảo vệ đứng sững sờ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Sự giận dữ trong anh ta chưa kịp lắng xuống đã bị thay thế bằng một cảm giác khó hiểu. Hắn không ngờ người phụ nữ này lại kiên nhẫn và bình tĩnh đến vậy trước một kẻ ăn mày bẩn thỉu. Hắn thầm nghĩ Bà Mai chỉ đang ra vẻ làm màu.
Bà Mai không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đầy lo sợ của ông lão, như thể muốn nhìn thấu tâm can ông. Lòng cô thầm cảm thán cho sự cố chấp của một người từng trải.
Bà Mai khẽ thở dài, rồi nhẹ nhàng đưa tay, nắm lấy bàn tay gầy guộc, run rẩy của ông lão. Lòng bàn tay bà ấm áp bao trọn lấy sự lạnh lẽo của ông, truyền đi một sự an ủi vô hình.
BÀ MAI
(Giọng dịu dàng, nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên định)
Ông cứ yên tâm, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cháu sẽ lo liệu hết.
Nói rồi, ánh mắt Bà Mai không còn dịu dàng, mà lập tức chuyển sang lạnh lẽo như băng giá, găm thẳng vào Anh bảo vệ đang đứng sững sờ. Anh ta giật mình, lùi lại một bước vô thức. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, khiến hắn cảm thấy bất an tột độ.
Bà Mai không nói thêm lời nào, từ tốn đưa tay vào túi áo suit trắng tinh, rút ra chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất. Màn hình sáng lên, logo quả táo cắn dở hiện ra rõ nét. Bà dùng ngón tay thon dài, sơn màu đỏ rực rỡ, lướt nhẹ mở khóa. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Anh bảo vệ, tay cô từ từ di chuyển trên màn hình, như đang tìm kiếm một cái tên nào đó trong danh bạ.
Anh bảo vệ thấy vậy, nụ cười khẩy ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi thực sự đang bóp nghẹt lồng ngực. Hắn bắt đầu toát mồ hôi lạnh, lờ mờ nhận ra mình đã gây họa lớn, không thể nào quay đầu lại được nữa. Bà Mai không nói, nhưng hành động của cô đã nói lên tất cả.
Bà Mai vẫn giữ ánh mắt sắc lạnh nhìn Anh bảo vệ, ngón tay thon dài tiếp tục lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, như thể hoàn toàn không để tâm đến sự hoảng loạn đang lớn dần trong ánh mắt của hắn. Chiếc điện thoại sáng trưng như một lời đe dọa không tiếng nói.
Anh bảo vệ chợt cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên vầng trán nhăn nhó. Hắn nuốt khan, cổ họng khô rát, nhận ra mình đã đánh giá thấp người phụ nữ này. Đây không phải là một bà khách tầm thường, mà là một thế lực mà hắn không thể nào tưởng tượng nổi. Tương lai của hắn, công việc, thậm chí là sự nghiệp, có lẽ đang nằm trong tay của Bà Mai, và cô đang chuẩn bị nghiền nát nó chỉ bằng một cú chạm.
Hắn cuống cuồng, không còn vẻ kiêu ngạo ban nãy. Đôi mắt hắn mở to, hơi thở gấp gáp. Anh bảo vệ vội vã tiến lại gần Bà Mai, những bước chân lộ rõ sự run rẩy, cố gắng ngăn cản hành động của bà.
ANH BẢO VỆ
(Giọng lắp bắp, sợ hãi tột độ)
Khoan đã… Bà ơi… có gì từ từ nói chuyện… Bà… bà đừng gọi điện vội… Xin bà… tôi… tôi xin lỗi…
Bà Mai vẫn hoàn toàn phớt lờ những lời van nài của Anh bảo vệ. Cô không thèm nhìn hắn một lần nữa. Thay vào đó, những ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng đưa chiếc điện thoại lên tai. Khuôn mặt Bà Mai vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ, như thể lời cầu xin thảm thiết của hắn chỉ là tiếng gió thoảng qua.
BÀ MAI
(Giọng nói nhỏ nhẹ, trầm ấm, nhưng dứt khoát từng chữ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt)
Anh Hùng. Điều tra giúp tôi một bảo vệ tại Solara Lux. Tôi cần anh ta bị sa thải ngay lập tức.
Lời nói của Bà Mai, dù khẽ khàng, lại như một tiếng sét đánh thẳng vào Anh bảo vệ. Hắn đứng chết lặng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vô định vào khoảng không. Từng câu chữ của cô cứa vào tâm trí hắn, lạnh lẽo và dứt khoát, mang theo một sức nặng mà hắn chưa từng cảm nhận. Hắn nhận ra, mọi nỗ lực van xin đều trở thành vô vọng. Tai họa đã thực sự ập đến, không thể vãn hồi. Khuôn mặt hắn trắng bệch, cả người run rẩy, đứng sững sờ giữa sảnh trung tâm thương mại Solara Lux sang trọng, cảm thấy như thể toàn bộ thế giới của mình vừa sụp đổ chỉ trong vài khoảnh khắc.
Anh bảo vệ nghe tiếng Bà Mai nói qua điện thoại, lời tuyên án định đoạt số phận hắn. Như bị sét đánh ngang tai, đôi chân anh ta lập tức khuỵu xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, một tiếng “thịch” khô khốc vang lên. Gương mặt anh ta cắt không còn giọt máu, tái mét như xác chết. Toàn thân Anh bảo vệ run rẩy bần bật, hai tay chắp lại vội vàng, liên tục dập đầu xuống sàn trong nỗi sợ hãi tột cùng. Nước mắt giàn giụa chảy dài trên gò má dơ bẩn, hoà lẫn với mồ hôi lạnh. Anh ta nhìn Bà Mai với ánh mắt cầu xin, van lơn như con thú bị thương.
ANH BẢO VỆ
(Giọng khàn đặc, nghẹn ngào trong tiếng nấc, tuyệt vọng)
Bà ơi, xin bà tha cho tôi! Tôi sai rồi! Tôi biết lỗi rồi ạ! Xin bà cho tôi một cơ hội! Xin bà đừng đuổi việc tôi! Cả nhà tôi sống nhờ vào công việc này!
Bà Mai vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt đen ẩn sau cặp kính Prada không một chút dao động. Bà không thèm nhìn Anh bảo vệ đang quỳ mọp dưới chân, những lời van xin của hắn lọt vào tai bà như thể những tiếng vo ve vô nghĩa. Bà chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉm đầy khinh miệt thoáng qua trên đôi môi đỏ mọng.
Anh bảo vệ vẫn quỳ mọp dưới chân Bà Mai, tiếng nấc nghẹn ngào cùng những lời van xin đứt quãng của hắn ngày càng lớn, hòa cùng tiếng “thịch thịch” khi đầu hắn chạm sàn đá. Cảnh tượng một nhân viên bảo vệ cao to, trong bộ đồng phục chỉnh tề, lại đang quỳ lạy và dập đầu liên tục giữa sảnh chính của Trung tâm thương mại Solara Lux thu hút sự chú ý của nhiều khách hàng và đặc biệt là các nhân viên đang làm việc gần đó. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, dần trở thành một làn sóng tò mò lan khắp khu vực.
Từ phía quầy thông tin, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao gọn gàng, mặc bộ vest công sở màu xám tro, vội vã chạy đến. Đó là chị Thuận, Quản lý điều hành của trung tâm thương mại. Phía sau chị là hai nhân viên cấp cao khác, một nam, một nữ, gương mặt họ cũng đầy vẻ hoảng hốt và bối rối. Họ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt: Bà Mai kiêu sa đứng thẳng, lạnh lùng như bức tượng, đối diện là Anh bảo vệ đang khóc lóc thảm thiết, còn Ông lão vẫn ngồi co ro một góc, tay ôm lấy chân đau.
Chị Thuận, Quản lý, dừng lại cách Bà Mai và Anh bảo vệ vài bước chân. Đôi mắt chị lướt nhanh từ Bà Mai sang Ông lão, rồi dừng lại ở Anh bảo vệ đang run rẩy. Gương mặt chị Thuận trắng bệch vì kinh ngạc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra tại trung tâm thương mại sang trọng bậc nhất này. Một sự lo lắng vô hình bao trùm lấy chị, cảm giác như có điều gì đó cực kỳ tồi tệ sắp sửa xảy ra.
QUẢN LÝ
(Giọng hốt hoảng, đầy thắc mắc, nhìn quanh)
Có chuyện gì vậy?
Bà Mai không quay đầu lại nhìn Anh bảo vệ vẫn đang quỳ mọp, mà chậm rãi xoay người, ánh mắt sắc lạnh không một chút cảm xúc đặt thẳng lên gương mặt tái mét của Chị Thuận. Bà Mai giơ tay chỉ thẳng vào Anh bảo vệ, giọng trầm thấp, rõ ràng từng chữ, không một chút nhấn nhá thừa thãi, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm.
BÀ MAI
(Giọng trầm, đều đều, chỉ tay vào Anh bảo vệ)
Nhân viên của anh vừa đạp ngã một người già vô cớ.
Chị Thuận đứng sững, đôi mắt mở to nhìn theo ngón tay Bà Mai, rồi nhìn sang Anh bảo vệ đang nức nở. Toàn thân chị cứng đờ, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi chị nhận ra mức độ nghiêm trọng của lời nói ấy. Không thêm bớt chi tiết, chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng nó đủ để vẽ ra một bức tranh tồi tệ nhất trong tâm trí người quản lý. Đây không chỉ là một vụ việc nhỏ mà là một scandal có thể hủy hoại danh tiếng của trung tâm.
Chị Thuận đứng sững, đôi mắt mở to nhìn theo ngón tay Bà Mai, rồi nhìn sang Anh bảo vệ đang nức nở. Toàn thân chị cứng đờ, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi chị nhận ra mức độ nghiêm trọng của lời nói ấy. Không thêm bớt chi tiết, chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng nó đủ để vẽ ra một bức tranh tồi tệ nhất trong tâm trí người quản lý. Đây không chỉ là một vụ việc nhỏ mà là một scandal có thể hủy hoại danh tiếng của trung tâm.
Ánh mắt Chị Thuận vội vàng lướt qua bộ suit trắng tinh, đôi giày cao gót đỏ nổi bật và chiếc kính Prada của Bà Mai. Một ký ức lạnh buốt chợt lướt qua tâm trí chị. Chị đã từng thấy hình ảnh này, trong một buổi họp nội bộ về các cổ đông lớn nhất, trên một tạp chí kinh doanh danh giá. Không thể nhầm lẫn được, đây chính là Bà Mai, nữ chủ tịch của tập đoàn LuxCorp, một trong những cổ đông có sức ảnh hưởng bậc nhất của chuỗi Trung tâm thương mại Solara Lux. Gương mặt Chị Thuận, vốn đã tái mét, giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu. Tim chị đập thình thịch, một cảm giác hoảng loạn tột độ bủa vây.
Chị Thuận lập tức quay phắt người về phía Bà Mai và Ông lão, cúi gập người 90 độ, một hành động vội vã đến mức gần như mất thăng bằng.
CHỊ THUẬN
(Giọng run rẩy, lắp bắp)
Xin lỗi Bà, xin lỗi Ông! Chúng tôi… vô cùng xin lỗi vì sự cố đáng tiếc này! Chúng tôi sẽ xử lý nghiêm trường hợp này ngay lập tức!
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn quét qua đám nhân viên đang đứng ngơ ngác gần đó. Anh bảo vệ vẫn còn quỳ dưới sàn, cơ thể run rẩy như cành cây khô trước bão.
CHỊ THUẬN
(Gằn giọng, chỉ tay vào hai nhân viên gần nhất)
Hai người! Còn đứng đó làm gì?! Lập tức đưa Ông lão đi sơ cứu, kiểm tra tình hình cẩn thận! Nhanh lên!
Sau đó, ánh mắt cô chuyển sang Anh bảo vệ, sự giận dữ pha lẫn tuyệt vọng.
CHỊ THUẬN
(Trầm giọng, nghiêm khắc)
Còn anh! Đứng dậy đi theo tôi! Ngay lập tức!
Hai nhân viên bị Chị Thuận chỉ đích danh giật mình, vội vàng chạy đến bên Ông lão, người vẫn còn ngồi bệt trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Một người đàn ông trong bộ đồng phục bảo vệ và một phụ nữ trong bộ đồng phục y tế, họ nhẹ nhàng quỳ xuống, nhìn Ông lão với vẻ lo lắng.
NHÂN VIÊN Y TẾ
(Giọng nhỏ nhẹ, trấn an)
Mời ông đi theo chúng tôi, chúng tôi sẽ kiểm tra cho ông ạ. Ông có đau ở đâu không?
Họ cẩn thận đỡ lấy cánh tay Ông lão. Ông lão vẫn còn hơi hoảng sợ, đôi mắt già nua vẫn lộ rõ sự bàng hoàng, nhưng khi cảm nhận được sự nâng đỡ nhẹ nhàng và giọng nói ấm áp, ánh mắt ông dần ánh lên sự nhẹ nhõm và biết ơn. Ông khẽ gật đầu, để họ dìu đứng dậy.
Ông lão tập tễnh bước đi, với sự hỗ trợ của hai nhân viên. Bóng dáng ông khuất dần về phía phòng y tế, mang theo một chút hy vọng mong manh. Bà Mai vẫn đứng đó, dõi theo Ông lão cho đến khi ông khuất dạng. Ánh mắt sắc lạnh của Bà Mai khẽ lướt qua Anh bảo vệ đang quỳ rạp, cơ thể run rẩy trên sàn.
Bà Mai quay người, ánh mắt sắc lẹm tìm kiếm người quản lý. Một người đàn ông trung niên, mặc vest lịch sự, gương mặt tái mét vì lo sợ, vội vàng tiến lại gần. Ông ta cúi đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán.
NGƯỜI QUẢN LÝ
(Giọng run rẩy)
Thưa Bà Mai, tôi… tôi thành thật xin lỗi vì sự việc này ạ.
BÀ MAI
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Anh ta.
Bà Mai không cần nói rõ “anh ta” là ai. Người quản lý lập tức hiểu ý, liếc nhìn Anh bảo vệ đang quỳ gập, cơ thể co rúm lại. Ánh mắt Bà Mai trở nên lạnh lùng và không khoan nhượng, găm thẳng vào Người quản lý.
BÀ MAI
(Tiếp tục, từng lời nói như khắc vào không khí)
Hành vi như thế này là không thể chấp nhận được ở Trung tâm thương mại Solara Lux. Một sự ô nhục. Tôi muốn anh đảm bảo…
Người quản lý nuốt khan, sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt.
BÀ MAI
…rằng anh ta không bao giờ có thể làm việc ở bất kỳ nơi nào tương tự nữa. Không chỉ ở đây, mà là bất kỳ trung tâm thương mại nào trong cả nước. Anh hiểu chứ?
Người quản lý tái nhợt, gật đầu lia lịa, gần như quỵ xuống. Anh bảo vệ nghe vậy, ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Cả tương lai của anh ta vừa bị định đoạt chỉ trong vài lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Bà Mai. Anh ta lẩm bẩm một điều gì đó không rõ, nhưng âm thanh chỉ như tiếng rên rỉ nghẹn trong cổ họng.
Người quản lý không dám chần chừ thêm một giây nào. Ông ta cúi gập người, run rẩy đáp lời Bà Mai.
NGƯỜI QUẢN LÝ
(Giọng khẩn khoản, dứt khoát)
Vâng, thưa Bà! Chúng tôi sẽ xử lý triệt để! Tôi đảm bảo anh ta sẽ không bao giờ… không bao giờ có thể gây ra bất kỳ sự việc nào tương tự nữa ạ! Toàn bộ hệ thống sẽ ghi nhớ.
Ông ta vội vàng quay sang hai bảo vệ đang đứng gần đó, ánh mắt nghiêm nghị đến đáng sợ.
NGƯỜI QUẢN LÝ
Hai cậu! Đưa anh ta đi ngay!
(Giọng nhỏ hơn, đầy hàm ý đe dọa)
…và đảm bảo anh ta hiểu rõ hậu quả của hành động này.
Anh bảo vệ, vẫn còn quỳ gập, cơ thể mềm nhũn như không còn xương. Đôi mắt anh ta vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, mọi hy vọng về một tương lai đã hoàn toàn vụn vỡ. Hai bảo vệ khác tiến tới, mỗi người một bên, xốc cánh tay anh ta lên. Anh bảo vệ không hề phản kháng, cứ thế bị dìu đi, bước chân loạng choạng, giống như một con rối đứt dây, khuất dần vào phía hành lang. Không còn vẻ kiêu căng, thô lỗ nào, chỉ còn lại sự suy sụp cùng cực.
Bà Mai khẽ đưa tay, chỉnh lại vạt áo của bộ suit trắng không một nếp nhăn. Đôi giày cao gót đỏ của bà gõ nhẹ trên nền đá hoa cương, tạo ra một âm thanh dứt khoát. Bà từ tốn tháo chiếc kính đen hiệu Prada, lau nhẹ bằng vạt áo rồi đeo lại lên sống mũi cao. Đôi mắt sắc lạnh ẩn sau lớp kính vẫn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Bà Mai xoay người, bước đi thẳng tắp về phía lối ra chính của Trung tâm thương mại Solara Lux, lưng thẳng tắp, không hề quay đầu lại dù chỉ một khoảnh khắc. Mỗi bước chân đều toát lên vẻ tự tin và quyền lực tuyệt đối, như thể bà chỉ vừa tham dự một cuộc họp kinh doanh bình thường chứ không phải can thiệp vào một vụ bạo hành. Bà rời đi, để lại một không gian tĩnh lặng đầy ám ảnh.
Phía sau Bà Mai, cả khu vực trung tâm thương mại vẫn chìm trong sự ngỡ ngàng. Đám đông khách hàng và nhân viên của Solara Lux đứng bất động, mắt vẫn dán vào nơi anh bảo vệ vừa biến mất và bóng lưng khuất dần của Bà Mai. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhỏ dần rồi lớn dần, tạo thành một làn sóng bàn tán xôn xao. Họ vẫn còn choáng váng, cố gắng xâu chuỗi lại những gì vừa xảy ra, từ hành vi thô bạo của anh bảo vệ, sự can thiệp đầy uy quyền của Bà Mai, cho đến khoảnh khắc anh ta bị kéo đi trong sự tủi nhục. Tất cả đều biết rằng, Trung tâm thương mại Solara Lux sẽ không bao giờ như trước nữa sau ngày hôm nay.
Anh bảo vệ, sau khi bị kéo đi một cách nhục nhã khỏi khu vực trung tâm, được đưa vào phòng bảo vệ nội bộ. Mặt anh ta tái mét, mồ hôi túa ra như tắm. Anh ta ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa cứng nhắc, cố gắng hít thở nhưng lồng ngực như bị thắt chặt. Những ánh mắt của đồng nghiệp đổ dồn vào anh ta, mang theo cả sự tò mò, ái ngại và một chút khinh thường. Anh ta biết, tai họa đã ập đến.
Từng giây trôi qua nặng nề như chì. Anh ta liên tục nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn, mỗi tiếng chuông điện thoại từ xa vang vọng đâu đó trong trung tâm đều khiến tim anh ta thót lại. Mười phút. Mười phút sau khi người phụ nữ quyền lực ấy rời đi. Mười phút định đoạt số phận của anh ta.
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của Anh bảo vệ chợt sáng lên, rung bần bật trên mặt bàn. Anh ta giật bắn mình, như bị điện giật. Tên người gọi hiện lên: “Trưởng phòng”. Tay anh ta run rẩy đến mức khó khăn lắm mới có thể nhấc máy. Anh ta nuốt nước bọt, giọng khản đặc:
“Alo… Trưởng phòng ạ…”
Giọng nói từ đầu dây bên kia vang lên, lạnh lùng, sắc bén, không một chút khoan nhượng:
“Anh bị sa thải ngay lập tức vì hành vi tấn công khách hàng!”
Câu nói như sét đánh ngang tai, dội thẳng vào tâm trí Anh bảo vệ. Anh ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, không khí xung quanh như đặc quánh lại, khó thở đến tột cùng. Những lời buộc tội tiếp theo như dòng nước lũ cuốn trôi tất cả hy vọng còn sót lại. Anh ta nghe loáng thoáng về “quy tắc ứng xử”, về “hình ảnh trung tâm”, về “mức độ nghiêm trọng của sự việc”. Tương lai mịt mờ, đen kịt hiện rõ trước mắt anh ta.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay anh ta, rơi xuống sàn tạo ra một tiếng động khô khốc. Anh bảo vệ run rẩy kịch liệt, đôi chân như nhũn ra, không thể đứng vững. Anh ta quỵ xuống, ôm lấy đầu, cố gắng nín tiếng nức nở đang trào ra từ tận đáy lòng. Cả cuộc đời anh ta, bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu dự định, tất cả tan biến trong một khoảnh khắc bốc đồng, một cái đạp thô bạo.
Cơn bão đi qua, nhưng dư âm của nó còn đọng lại thật lâu. Có lẽ, những gì đã xảy ra tại Solara Lux không chỉ là một vụ việc đơn lẻ, mà là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự mong manh của cuộc đời, về cách mà một hành động nhỏ bé, dù là vô tình hay cố ý, cũng có thể tạo nên những gợn sóng dữ dội, cuốn trôi tất cả. Đối với Anh bảo vệ, khoảnh khắc ấy sẽ trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa, một bài học đau đớn về lòng tự trọng, sự kiêu ngạo và cái giá phải trả cho những hành vi thiếu suy nghĩ. Có thể, trong sâu thẳm, anh ta sẽ nhận ra rằng quyền lực không nằm ở bộ đồng phục hay thái độ hống hách, mà nằm ở sự tôn trọng, lòng trắc ẩn và cách đối xử với những người yếu thế hơn mình.
Trung tâm thương mại Solara Lux, với vẻ hào nhoáng và xa hoa của nó, vẫn tiếp tục hoạt động, nhưng những câu chuyện về Bà Mai, về Ông lão và Anh bảo vệ sẽ được truyền tai nhau, như một lời cảnh tỉnh. Nó nhắc nhở rằng, dù ở bất kỳ vị trí nào trong xã hội, sự tử tế và lòng nhân ái vẫn là những giá trị cốt lõi, là thước đo thực sự của nhân cách. Có lẽ, Ông lão sẽ tìm thấy sự bình yên và công bằng, Bà Mai sẽ tiếp tục sứ mệnh của mình, gieo rắc sự chính trực ở những nơi bà đi qua, còn Anh bảo vệ, trong sự đổ vỡ của tương lai, sẽ có cơ hội nhìn lại bản thân, học cách sửa chữa và đứng dậy từ chính sai lầm của mình, dẫu con đường phía trước còn nhiều chông gai. Cuộc sống vốn dĩ là những chuỗi thử thách, và đôi khi, chỉ qua những thất bại cay đắng, con người mới thực sự trưởng thành.

