ʙáɴ nhà ʜồɪ ᴍôɴ ᴄứᴜ mẹ chồng, quay lại ʟấʏ điện thoại, nghe được âᴍ ᴍưᴜ ᴛʜâᴍ độᴄ của bà khiến tôi ɴɢã ɴɢửᴀ…
Tôi và Tuấn ᴋếᴛ ʜôɴ sau ba năm ʏêᴜ ɴʜᴀᴜ. Ngày cưới, ᴍẹ ʀᴜộᴛ tôi tặng cho một căn nhà nhỏ hai tầng ở ngoại ô làm của ʜồɪ ᴍôɴ. Dù không lớn, nhưng đó là thành quả cả đời mẹ ᴅàɴʜ ᴅụᴍ. Tôi xem căn nhà như một phần ᴍáᴜ ᴛʜịᴛ của mình.
Về làm dâu, tôi không xảy ra ᴍâᴜ ᴛʜᴜẫɴ ᴛʀựᴄ ᴛɪếᴘ với mẹ chồng – bà Hồng – nhưng bà thường ᴛỏ ʀᴀ ʟạɴʜ ɴʜạᴛ, xᴀ ᴄáᴄʜ. Ánh mắt bà luôn ᴅò xéᴛ ᴋʜɪếɴ ᴛôɪ ᴄảᴍ ᴛʜấʏ ᴍìɴʜ ᴋʜôɴɢ đượᴄ ᴄʜàᴏ đóɴ, ᴅù ᴛôɪ ʟᴜôɴ ᴄố ɢắɴɢ đốɪ xử ᴄʜâɴ ᴛʜàɴʜ.
Rồi một ngày, bà ɴʜậᴘ ᴠɪệɴ ᴄấᴘ ᴄứᴜ ᴠì ᴛᴀɪ ʙɪếɴ. Tuấn ʀốɪ ʙờɪ, xᴏᴀʏ xở ᴋʜắᴘ ɴơɪ để ᴛìᴍ ᴛɪềɴ đɪềᴜ ᴛʀị. Nhưng hoàn cảnh khi ấy không cho phép, tài chính ᴇᴏ ʜẹᴘ, ᴛʀᴏɴɢ ᴋʜɪ ᴠɪệɴ ᴘʜí lại tăng từng ngày.
Tôi nhìn người phụ nữ đang ɴằᴍ ᴍê ᴍᴀɴ ᴛʀêɴ ɢɪườɴɢ ʙệɴʜ – người mà tôi luôn ᴄố ɢắɴɢ ᴠᴜɴ ᴠéɴ ᴛìɴʜ ᴄảᴍ và đưa ra một quyết định đầy ᴋʜó ᴋʜăɴ: ʙáɴ ᴄăɴ ɴʜà ʜồɪ ᴍôɴ để ʟᴏ ᴄʜɪ ᴘʜí đɪềᴜ ᴛʀị cho mẹ chồng. Tôi không nói với ᴍẹ ʀᴜộᴛ, chỉ bảo là đang tạm thời ᴄầᴍ ᴄố ᴍộᴛ ᴘʜầɴ.
Bà dần ʜồɪ ᴘʜụᴄ. Tôi chuyển về sống cùng chồng trong một căn phòng ᴛʀọ ɴʜỏ, ᴛự ɴʜủ ʟòɴɢ: “ᴄʜỉ ᴄầɴ ʙà ᴋʜỏᴇ ᴍạɴʜ, ᴍọɪ ᴛʜứ ʀồɪ sẽ ổɴ.”
Nhưng điều bất ngờ lại đến từ chính người mà tôi đã ᴅốᴄ ʟòɴɢ ɢɪúᴘ đỡ.
Hôm đó, tôi vừa ʀờɪ ᴋʜỏɪ nhà mẹ chồng sau khi mang cháo đến, thì sựᴄ ɴʜớ ʙỏ ǫᴜêɴ điện thoại trên bàn. Tôi quay lại, định ɴʜẹ ɴʜàɴɢ ᴠàᴏ ʟấʏ, sợ ʟàᴍ ᴘʜɪềɴ bà đang nghỉ trưa. Nhưng khi đến gần cửa, tôi bỗng nghe thấy giọng nói nhỏ to vọng ra từ trong phòng bà.
Là giọng của mẹ chồng tôi.
“…Nó ɴɢâʏ ᴛʜơ ᴛʜì ᴍặᴄ nó, mình ᴋʜôɴ ᴛʜì ᴘʜảɪ ʙɪếᴛ ᴛậɴ ᴅụɴɢ. Cái nhà đó ʙáɴ ʀồɪ ᴄàɴɢ ᴛốᴛ, sᴀᴜ ɴàʏ ᴋʜỏɪ ᴛʀᴀɴʜ ᴄʜấᴘ. Chỉ cần ᴋʜéᴏ ʟéᴏ, đẩʏ ɴó ʀᴀ ᴋʜỏɪ ɴʜà, ᴛìᴍ ɴɢườɪ ᴘʜù ʜợᴘ ʜơɴ cho thằng Tuấn…”
Tôi ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ. ᴛʀáɪ ᴛɪᴍ ɴʜư ʙị ᴀɪ ʙóᴘ ɴɢʜẹᴛ. ᴍọɪ ᴛế ʙàᴏ ᴛʀᴏɴɢ ᴄơ ᴛʜể ᴛôɪ ɴʜư ɴɢừɴɢ ʜᴏạᴛ độɴɢ.
Giọng bà tiếp tục, đều đều như thể đã tính toán sẵn…mời quý độc giả xem tiếp ở dưới bình luận
Vy đứng sững ngoài cửa phòng bà Hồng, tay siết chặt vạt áo, tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nước mắt nóng hổi trào ra, nhỏ giọt lặng lẽ xuống nền nhà.
Bên trong, giọng bà Hồng vang lên rành rọt, lạnh tanh: “Cái nhà nó bán rồi thì sau này Tuấn lấy vợ mới, đứa con chung không tranh chấp đất đai. Tôi đã nhìn thấu cái tính ngây ngô của nó từ lâu, cho không nó món quà lớn là cái nhà hồi môn kia, để giờ đây Tuấn khỏi mang tiếng lừa đảo tài sản vợ.”
Vy run rẩy, ngỡ ngàng như vừa bị ai đó tát thẳng vào mặt. Căn nhà mẹ ruột Vy dành dụm cả đời tặng, giờ đây trong miệng bà Hồng chỉ là cái “món quà” để bà ta dễ bề tính toán đẩy Vy ra khỏi cuộc đời Tuấn.
Bà Hồng nghiêng người, nhấn nhá từng chữ: “Chỉ cần khéo léo một chút, lúc tôi ra viện, tìm người phụ nữ có của ăn của để, có địa vị hơn Vy để nối ngôi cho Tuấn là xong. Cái đứa làm dâu chỉ biết bán hết tài sản rồi dắt nhau về ở trọ như thế kia, có ích lợi gì cho dòng họ nhà này chứ?”
Vy cảm thấy ngột ngạt, lồng ngực thắt lại đau đớn. Cô nhớ lại những ngày thức trắng bên giường bệnh, nhớ lại cảm giác run rẩy khi ký vào giấy bán căn nhà hồi môn, tất cả chỉ để đổi lấy sự sống cho người đàn bà này. Cô đã tự tay bán đi máu thịt của mẹ đẻ, chỉ để đổi lấy một kịch bản bị ruồng bỏ thảm hại.
Bà Hồng thở dài một tiếng, giọng đầy vẻ tự mãn: “Tuấn nó hiền, dễ bảo lắm. Nó mà biết tôi là người đứng sau bán nhà để lo cho nó có vốn làm ăn sau này, chắc chắn nó sẽ hiểu lòng mẹ. Còn Vy… nó về tay trắng là cái chắc.”
Vy không chịu nổi thêm một giây nào nữa, cô lùi lại, chân vấp phải gờ cửa, suýt ngã. Cô quay đầu bỏ chạy, tiếng thở dốc đứt quãng vang lên trong hành lang vắng lặng. Chiếc điện thoại còn nằm lại trên bàn kia giờ đây chẳng còn quan trọng nữa. Giờ đây, thứ Vy cần không phải là điện thoại, mà là một lối thoát cho sự phản bội tận cùng này.
Bà Hồng dừng đột ngột giữa câu nói, xoay người sắc lạnh về phía cửa phòng. Tiếng động ngoài hành lang vọng vào rõ mồn một: bước chân hốt hoảng, hơi thở dốc đứt quãng, rồi tiếng vấp ngã nhẹ vang lên khi chân vướng phải gờ cửa. Bà Hồng nghi ngờ, ánh mắt dán chặt vào tấm cửa gỗ đóng hờ. Bà Hồng thầm nghi có kẻ rình rập ngoài kia.
Bà Hồng hét lớn, âm thanh vang vọng khắp hành lang vắng: “Ai đấy? Vy à?”
Vy đang chạy bán sống bán chết dọc hành lang, nghe tiếng hét của bà Hồng vang lên, toàn thân cứng đờ. Vy nhận ra giọng bà Hồng, máu đổ dồn lên đầu, lồng ngực đau thắt lại. Vy hoảng loạn nghĩ bà Hồng đã phát hiện Vy nghe lén toàn bộ mưu đồ đẩy Vy ra khỏi cuộc đời Tuấn. Vy siết chặt vạt áo, chân lảo đảo chạy nhanh hơn về phía cửa chính ngôi nhà.
Vy vấp phải bậc cửa, suýt ngã sấp nhưng kịp bám vào khung cửa sắt. Vy không dám dừng lại dù chỉ một giây, lao vút ra ngoài đường, hỗn độn tiếng còi xe và tiếng tim đập đình đập trong tai. Chiếc điện thoại Vy quay lại lấy vẫn nằm im lặng trên chiếc bàn gỗ trong phòng khách nhà mẹ chồng, hoàn toàn bị Vy bỏ quên.
Vy chạy tuột ra khỏi cổng nhà mẹ chồng, đôi chân bủn rủn nhưng vẫn cố lết về phía đường lớn. Tiếng còi xe ầm ĩ xé toạc màng nhĩ, mùi khói bụi xộc vào mũi nhưng Vy không cảm thấy gì. Lồng ngực Vy đau thắt từng cơn, lời bà Hồng nói vẫn văng vẳng trong đầu: “Tao sẽ đuổi nó đi, tìm con gái nhà người ta giàu có cho Tuấn lấy, tao không cần đứa con dâu tay trắng như nó.”
Vy loạng choạng vài bước rồi khuỵu xuống, ngồi bệt giữa vỉa hè lồi lõm. Nước mắt tuôn ròng ròng, Vy gục mặt vào đầu gối, khóc nức nở khiến cả người run lên bần bật. Người đi đường dừng lại nhìn, có người định hỏi thăm nhưng thấy ánh mắt đờ đẫn, tuyệt vọng của Vy nên lảng đi. Vy khóc đến ngạt thở, lòng thầm nhói đau: bao năm hy sinh bán nhà hồi môn, lo viện phí cho bà Hồng, giờ chỉ nhận lại mưu đồ đẩy mình đi.
Khi bóng đêm buông xuống, Vy lau vội nước mắt, đứng dậy lảo đảo đi về phía căn phòng trọ nhỏ ở ngoại ô. Căn phòng chật hẹp, ẩm thấp, chỉ có chiếc giường sắt cũ và chiếc bàn gỗ mộc mạc, là tất cả những gì Vy và Tuấn có sau khi bán căn nhà hồi môn hai tầng.
Vy đẩy cửa phòng, thấy Tuấn đang ngồi bệt dưới đất, tay cầm xấp giấy xin việc làm, vẻ mặt mệt mỏi. Tuấn nghe tiếng cửa mở, ngẩng lên, ánh mắt sáng lên khi thấy Vy: “Vy! Em đi đâu suốt cả ngày? Anh lo quá, điện thoại em cũng không liên lạc được.”
Vy đứng sững ở cửa, đôi môi run rẩy, nước mắt lại trào ra. Vy lảo đảo bước tới, ngồi xuống cạnh Tuấn, giọng nghẹn ngào: “Mẹ anh đang tính đuổi em đi để tìm vợ mới cho anh.”
Tuấn đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, tay siết chặt xấp giấy xin việc đến mủn góc: “Vy nói cái gì vô lý thế? Mẹ đang nằm viện hồi phục, làm sao bà ấy nói được những điều đó? Em đừng có bịa chuyện để hạ thấp mẹ anh nhé!”
Vy ngước lên, đôi mắt sưng húp nhìn Tuấn, giọng đầy đau khổ: “Em không bịa! Em quay lại nhà mẹ chồng lấy điện thoại, nghe lỏm được bà ấy nói chuyện với người quen. Bà ấy bảo em bán nhà hồi môn lấy tiền chữa bệnh cho bà ấy là làm bề nổi, thực chất bà ấy ghét em từ lâu, muốn anh lấy vợ có của có tiền để lo cho bà ấy khi già!”
Tuấn lùi lại một bước, vẻ mặt không tin nổi, nhưng nhanh chóng lắc đầu, giọng lớn hơn: “Im đi Vy! Mẹ anh không phải người như thế! Suốt mấy tháng qua mẹ nằm viện, em lo lắng cho bà ấy, bà ấy đều biết. Chắc bà ấy nói đùa thôi, em nhạy cảm quá rồi! Mà em cũng có lỗi, bán căn nhà hồi môn mà không nói với mẹ em, bà ấy biết chắc cũng buồn, mới nói linh tinh đấy thôi!”
Vy cảm thấy tim mình nát vụn, nước mắt lại trào ra. Vy đứng lên, chân run rẩy, giọng nghẹn ngào: “Vậy là anh không tin em? Anh tin mẹ anh hơn vợ mình?”
Tuấn gãi đầu, vẻ bối rối nhưng vẫn cứng giọng: “Anh không phải không tin em, nhưng mẹ anh không thể làm điều đó được. Anh đi làm thêm, kiếm đủ tiền lo cho mẹ, cho hai mình, em đừng suy diễn lung tung nữa nghe chưa!”
Vy nhìn Tuấn, rồi nhìn căn phòng trọ chật hẹp, không nói thêm lời nào, gục xuống giường khóc nức nở. Tuấn ngồi bệt xuống đất, tay ôm mặt, giữa sự phẫn nộ của mẹ và nỗi đau của vợ, anh cũng chẳng biết tin ai.
Tuấn đột ngột hạ tay khỏi mặt, bật dậy phắt, tiếng dép lê lạch xạch vang trên nền gạch lạnh của căn phòng trọ. Tuấn quay sang Vy, mắt đỏ ngầu, giọng the thé vì tức giận: “Vy bịa đặt quá đấy! Bà Hồng vừa mới hồi phục, nói vài câu linh tinh lúc mệt mỏi là chuyện thường, Vy cứ vin vào đó để nói xấu mẹ tôi sao?”
Vy ngừng khóc, ngồi dậy, mắt sưng húp nhìn Tuấn, giọng nghẹn ngào: “Tuấn không tin Vy? Vy đã nghe tận tai Bà Hồng nói chuyện với người quen, bảo sẽ đuổi Vy đi để Tuấn lấy vợ có tiền của. Tuấn còn không tin sao?”
Tuấn lắc đầu mạnh, tay siết chặt nắm đấm đến trắng bệch: “Im đi! Bà Hồng không phải người như thế! Suốt mấy tháng qua Bà Hồng nằm viện, Vy lo cơm nước, viện phí, Bà Hồng đều ghi nhận hết. Tuấn sẽ sang nhà Bà Hồng hỏi thẳng, nếu Vy nói đúng, Tuấn sẽ đưa Bà Hồng về xin lỗi Vy. Nếu Vy bịa đặt, đừng trách Tuấn không nể tình vợ chồng!”
Tuấn giật phăng cánh cửa phòng trọ, bước vội ra đường, vẫy xe ôm thẳng đến nhà mẹ chồng Vy ở nội thành.
Bà Hồng đã được xuất viện về nhà mấy hôm nay, đang ngồi tựa lưng vào ghế sofa trong phòng khách, tay cầm cốc nước nóng, sắc mặt hồng hào hơn hẳn lúc nằm viện. Thấy Tuấn xông vào, Bà Hồng nhướng mày, buông cốc nước xuống bàn gỗ: “Về làm gì vội vã thế? Vy không đi cùng à?”
Tuấn thở hổn hển, đứng sầm sập trước mặt Bà Hồng, giọng run rẩy: “Mẹ! Có phải mẹ tính đuổi Vy đi, rồi tìm vợ mới cho con, người có của hồi môn nhiều hơn không?”
Bà Hồng không hề giật mình, thậm chí cười khẩy một tiếng, ngả người ra sau ghế, ánh mắt đầy vẻ coi thường. Bà Hồng thầm nghĩ, Vy chỉ là con cờ nghèo nàn dễ dàng gạt bỏ.
“Đẩy nó đi để mày lấy đứa có của hồi môn nhiều hơn, khổ nỗi gì?” Bà Hồng thản nhiên nói, giọng đều đều không chút hối lỗi.
Tuấn sững sờ, đôi mắt trợn trừng, chân lùi lại mấy bước, suýt vấp ngã vào ghế đẩu bên cạnh. Tim Tuấn thắt lại từng cơn, nhìn người mẹ đã sinh thành và nuôi nấng mình nay lại nói ra những lời lạnh lùng đến vậy, Tuấn chỉ thấy thất vọng tràn trề.
“Mẹ nói cái gì? Vy đã bán cả căn nhà hồi môn hai tầng, thành quả cả đời Mẹ ruột Vy dành dụm, để lo viện phí cho mẹ! Mẹ không biết ơn đã đành, còn tính đuổi Vy đi?” Tuấn nghẹn ngào, giọng đầy đau khổ.
Bà Hồng gạt phắt tay, vẻ tự tin đầy mưu mô: “Biết ơn cái gì? Nó đưa tiền cho tôi là để tạ lỗi vì sinh ra trong nhà nghèo, không có của hồi môn mà cưới con trai tôi. Tôi tính thế có sai gì? Đứa con gái nhà giàu kia, bố nó là chủ chuỗi nhà hàng, của hồi môn cho tôi cả nửa tỷ, đủ để tôi sống sung sướng đến già, còn Vy? Nó có gì? Chỉ có cái miệng nói lả lơi, làm vài việc nhà tầm thường!”
Tuấn lắc đầu không ngừng, hai tay ôm đầu, giọng gào lên: “Con không cần của hồi môn! Con chỉ cần Vy ở bên!”
Bà Hồng đập mạnh tay xuống bàn, cốc nước nhảy dựng lên: “Tuấn câm miệng! Nếu con không nghe lời tôi, tôi sẽ tự mình đuổi Vy đi, rồi cắt đứt quan hệ mẹ con với con! Con chọn đi, chọn mẹ hay chọn con vợ nghèo rớt mồng tơi đó!”
Tuấn đứng sững tại chỗ, ánh mắt trống rỗng nhìn Bà Hồng, rồi quay đầu chạy bổ ra khỏi nhà, để lại Bà Hồng ngồi nhếch mép cười, tự tin rằng kế hoạch của mình sẽ thành công như dự tính.
Tuấn chạy bổ ra khỏi cổng nhà mẹ chồng Vy, dép lê văng cả lên vỉa hè, vẫy vội chiếc xe ôm đang lượn lờ gần đó. Suốt quãng đường về căn phòng trọ nhỏ, Tuấn ngồi bất động phía sau xe, hai tay siết chặt đến trắng bệch, môi mím chặt không nói một lời.
Xe ôm dừng trước căn phòng trọ, Tuấn ném vội tờ tiền vào tay tài xế, đẩy cửa bước vào. Vy đang ngồi trên mép giường, tay bấu chặt mép áo, mắt đỏ hoe ngẩng lên nhìn Tuấn, giọng run rẩy: “Tuấn… Bà Hồng có thừa nhận không? Mẹ có thật sự nói những lời đó không?”
Tuấn không đáp, lặng lẽ bước qua Vy, tiến đến góc nhà, ngồi phịch xuống nền gạch lạnh, lưng tựa vào tường, mắt nhìn chằm chặng vào khe hở của cánh cửa sổ nhỏ. Không khí trong phòng đặc quánh, chỉ nghe tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên từng nhịp nặng nề.
Vy đứng dậy, bước nhẹ đến gần Tuấn, khom người xuống, giọng đầy hy vọng: “Tuấn nói đi, chúng mình sẽ cùng nhau giải thích với Bà Hồng, Vy sẽ tìm cách kiếm thêm tiền, chúng mình sẽ ổn thôi mà…”
Tuấn vẫn im lặng, hai tay đan chặt vào nhau, đầu gục xuống ngực. Vài phút trôi qua, Tuấn bỗng ngẩng đầu dậy, đôi mắt đỏ ngầu, không còn chút cảm xúc nào. Tuấn đứng lên, phủi nhẹ bụi trên quần, nhìn thẳng vào Vy, giọng lạnh tanh, quyết đoán: “Chúng mình ly hôn đi, mẹ nói đúng, em không hợp với anh.”
Vy lùi lại mấy bước, tay bịt chặt miệng, mắt trợn trừng, không tin vào những gì vừa nghe. Giọng Vy nghẹn ngào, run rẩy: “Tuấn nói gì? Tuấn bị điên rồi à? Vy đã bán cả căn nhà hồi môn của mẹ Vy để lo viện phí cho Bà Hồng, Tuấn đòi ly hôn? Tại sao?”
Tuấn quay mặt đi, không dám nhìn Vy, vai hơi run nhưng giọng vẫn cương quyết: “Bà Hồng đã tuyên bố, nếu Tuấn không ly hôn với Vy, bà ấy sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con. Tuấn không thể mất mẹ, cũng không muốn Vy phải chịu khổ thêm vì gia đình này.”
Vy lắc đầu liên tục, nước mắt lăn dài trên má, giọng gào nhỏ: “Vậy còn tình cảm 3 năm của chúng mình? Còn những gì Vy đã hy sinh? Tuấn không nhớ Vy đã bán nhà, không nói với mẹ đẻ, chỉ để Bà Hồng được chữa bệnh sao?”
Tuấn nhắm chặt mắt, siết chặt nắm đấm, giọng nghẹn lại nhưng vẫn lạnh lùng: “Tình cảm không thể nuôi sống mẹ, cũng không thể trả nợ cho Bà Hồng. Chúng mình ly hôn đi, sáng mai lên phường ký giấy.”
Vy khuỵu xuống nền nhà, ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc vỡ vụn trong không gian chật hẹp của căn phòng trọ. Tuấn đứng lặng đó, bóng đổ dài trên tường, không một lời an ủi, ánh mắt xa xăm hướng ra cửa sổ, nơi bóng đêm đã buông xuống kín mít.
Tiếng khóc của Vy dần tắt thành những tiếng nấc đứt quãng. Cô lau má bằng mu bàn tay, lớp vải thô của tay áo châm chích lên làn da nhạy cảm. Ngẩng đầu lên, Vy thấy Tuấn vẫn đứng yên ở chỗ cũ, gương mặt gượng cứng, hàm siết chặt. Anh không nhúc nhích dù chỉ một ly, thậm chí không liếc nhìn cô dù chỉ một cái. Tia hy vọng cuối cùng trong lồng ngực Vy gãy vụn.
Vy đứng dậy, đầu gối run rẩy vì nền gạch lạnh. Cô bước đến chiếc tủ nhựa nhỏ góc phòng, giật mạnh cánh cửa mỏng dúm. Chỉ còn vài bộ quần áo treo bên trong, hầu hết đồ đạc của hai vợ chồng đã bán sạch từ mấy tháng trước để trang trải viện phí cho Bà Hồng. Vy với lấy chiếc balo sờn trên nóc tủ, nhét quần áo vào một cách vội vã, không thèm gấp gọn.
Tuấn rốt cuộc cũng quay đầu lại, giọng khàn đặc: “Vy, đêm muộn rồi, đi đâu?”
Vy không nhìn anh. Cô kéo khóa balo, đeo quai qua vai. Cổ họng thắt nghẹn, nhưng Vy cố gắng buông ra từng chữ: “Về nhà Mẹ ruột Vy. Tuấn ở lại đây chờ giấy ly hôn sáng mai đi.”
Tuấn bước lên một bước, tay giơ lên nửa chừng, nhưng Vy đã đứng ở cửa. Cô đẩy cửa ra, bản lề rỉ sét kêu ken két giữa không gian im lìm. Gió đêm mát lạnh thổi vào mặt, làm khô những giọt nước mắt còn đọng trên má Vy ngay lập tức.
Vy đi xuống con hẻm hẹp, dép lê sột soạt trên nền nhựa nứt nẻ. Đường lớn vắng hoe, chỉ còn vài sạp hàng đêm phía xa còn sáng đèn. Vy vẫy một chiếc xe ôm đi ngang, đọc cho tài xế địa chỉ nhà Mẹ ruột Vy bằng giọng chỉ vừa đủ nghe. Chuyến đi mất bốn mươi phút, tiếng động cơ rền rĩ bên tai, đèn đường mờ mịt lướt qua cửa kính.
Khi xe ôm dừng trước một căn nhà cấp bốn mái ngói rêu phong, sơn vàng bong tróc, Vy trả tiền, những ngón tay run rẩy đưa xấp tiền nhàu nát cho tài xế. Cô bước lên ba bậc tam cấp bê tông, giơ tay định gõ cửa, nhưng cánh cửa đã mở ra trước khi đốt ngón tay chạm vào.
Mẹ ruột Vy đứng đó, mặc bộ đồ ngủ hoa cũ, tóc tai bù xù vì ngủ. Bà trợn mắt khi thấy đôi mắt đỏ hoe của Vy và chiếc balo đeo trên vai. “Vy? Sao con về đột ngột thế này? Chuyện gì xảy ra?” Mẹ ruột Vy kéo Vy vào nhà, đóng cửa lại ngăn cái lạnh đêm tối.
Phòng khách nhỏ, chỉ có một chiếc bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy ánh sáng yếu ớt. Mẹ ruột Vy rót một ly nước ấm, đặt trước mặt Vy, rồi ngồi xuống đối diện, nếp nhăn lo âu hằn sâu trên trán. “Con nói đi, Tuấn đâu? Sao không thấy nó đi cùng?”
Vy nhìn vào ly nước, ngón tay xoay tròn quanh vành ly. Cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể hết. Vy kể về việc Bà Hồng bị tai biến, viện phí chồng chất, cách cô bán sạch căn nhà hồi môn hai tầng ở ngoại ô Mẹ ruột Vy tặng, chứ không chỉ cầm cố một phần như lời cô nói dối trước đây. Vy kể về chuyện quay lại Nhà mẹ chồng Vy lấy điện thoại bỏ quên, nghe lỏm được Bà Hồng tính toán đẩy cô ra khỏi nhà để tìm vợ mới cho Tuấn, lời đòi ly hôn lạnh lùng của Tuấn, tất cả những hy sinh của cô đều trở nên vô nghĩa.
Mẹ ruột Vy lắng nghe trong sự im lặng choáng váng, hai tay bám chặt mép bàn cho đến khi đốt ngón tay trắng bệch. Khi Vy kể xong, một tiếng nấc nghẹn bật ra từ cổ họng người đàn bà. Nước mắt lăn dài trên má bà, giọng run rẩy xen lẫn đau xót và phẫn nộ, bà thốt lên đúng lời thoại then chốt: “Sao mày dại dột thế, bán nhà mẹ tặng để cứu người ta?”
Vy vùi mặt vào lòng bàn tay, nước mắt mới lại thấm ướt lòng bàn tay. Sự hối hận cô đã kìm nén suốt đêm ập đến, sắc lẹm và nghẹt thở. Cô đã đánh đổi cả cơ nghiệp cả đời dành dụm của Mẹ ruột Vy, căn nhà là tài sản duy nhất của cô, tất cả đều vì Bà Hồng – người chưa bao giờ đối xử tử tế với cô, vì Tuấn – người vứt bỏ cô ngay khoảnh khắc mẹ anh ta hé môi.
Mẹ ruột Vy đứng dậy, đi vòng qua bàn, kéo Vy vào lòng trong cái ôm thật chặt. Cơ thể bà run lên vì khóc, một tay vỗ mạnh lên lưng Vy. “Mẹ biết con tốt, con thương người, nhưng sao con không nói với mẹ? Sao con dại dột thế, con nhỏ?”
Vy bám chặt vào áo bà, khóc đến thắt ngực. Chẳng còn gì để nói nữa. Căn nhà đã mất, hôn nhân đã chấm dứt, và những người cô hy sinh tất cả cũng chẳng màng đến cô.
Ánh nắng sớm len lỏi qua khe cửa sổ nhà Mẹ ruột Vy, chiếu lên gương mặt hốc hác của Vy. Mẹ ruột Vy đặt lên bàn một phong bì cũ kỹ, mép bì dán kín bằng keo dán giấy từ bao giờ.
Mẹ ruột Vy nói, giọng khàn đặc: “Đây là khoản tiền mẹ dành dụm hết mấy chục năm trời, cộng với tiền bán mảnh vườn sau nhà tuần trước. Mẹ không còn gì nữa rồi. Con cầm lấy mà đi chuộc lại nhà. Tính mạng bà Hồng đã xong, con không cần nợ nần gì họ nữa.”
Vy cầm lấy phong bì, nặng trĩu. Cô bấu chặt vào mép bàn, gật đầu. Cô lấy điện thoại, run rẩy bấm số của người đã mua căn nhà hồi môn hai tầng ở ngoại ô. Tiếng tút máy reo lên trong sự chờ đợi căng thẳng.
Người mua nhà bắt máy sau ba hồi chuông. Vy vội vàng nói: “A lô, chú ơi, cháu là Vy đây. Căn nhà chú mua của cháu mấy tháng trước, chú còn giữ không? Cháu muốn chuộc lại, cháu trả chú thêm năm trăm triệu tiền cọc, được không ạ?”
Bên kia đầu dây, giọng người mua nhà trầm xuống: “Vy à, chú định nói chuyện này với cháu lắm rồi. Chú thực sự xin lỗi, nhưng hôm qua chú đã sang nhượng lại cho một người khác rồi.”
Vy thốt lên, máu dồn lên óc: “Sao lại thế? Chú nói dối chứ? Mới tuần trước chú còn bảo để dành cho con cháu mà!”
Người mua nhà thở dài, giọng đầy sự bất lực: “Chú biết là chú hứa rồi, nhưng chủ nợ nó đòi suốt ngày. Họ trả giá cao hơn chú mua, ngay lúc đó luôn. Chú không thể từ chối được. Tôi đã bán cho người khác rồi, xin lỗi nhé.”
Tiếng tút máy cắt ngang không gian. Vy buông điện thoại xuống bàn, màn hình vỡ nứt góc. Cô tựa lưng vào ghế, nhìn ra khoảng không. Toàn bộ cơ thể Vy tê dại. Vy đã bán đi tài sản duy nhất của đời mình, mang tất cả tiền bạc đi cứu người không thương mình, và giờ, căn nhà ấy vĩnh viễn không còn thuộc về Vy nữa.
Mẹ ruột Vy nhìn biểu cảm của Vy, bà không cần hỏi cũng hiểu. Bà đi lại, ôm lấy đôi vai gầy guộc của Vy. Vy không khóc được nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào bức tường trắng toát, sự tuyệt vọng bao trùm lấy căn phòng nhỏ.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, mạnh đến mức khung cửa gỗ mỏng manh rung lên bần bật. Vy giật mình, đôi mắt trũng sâu hướng về phía cửa. Mẹ ruột Vy buông vai Vy, lau vội đôi tay nhám nhoà trên tạp dề, bước ra mở cửa.
Chưa kịp hỏi, Tuấn đã ập vào, đôi vai rộng đẩy bà lùi lại mấy bước. Ánh mắt hắn ta quét nhanh căn phòng, dừng lại ở Vy đang ngồi bên bàn. Giọng hắn the thé, vang vọng cả gian nhà nhỏ: “Mày giấu tiền ở đâu? Đưa hết đây!”
Vy nhíu mày, giọng khản đặc: “Tiền gì? Tuấn nói cái gì vậy?”
Tuấn bước sải tới, tay siết chặt cổ áo Vy, kéo cô đứng dậy. Mẹ ruột Vy vội lao tới, giằng lấy tay hắn: “Mày làm cái gì vậy Tuấn! Buông con tao ra!”
Tuấn hất tay bà ra, mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên cổ: “Trả lại tiền nhà, bán của hồi môn là trái phép!”
Mẹ ruột Vy tức ngực, thở dốc, chỉ tay thẳng vào mặt con rể: “Trái phép cái gì! Cái nhà đó là tài sản riêng của Vy, mẹ tặng khi cưới, có ghi rõ trong giấy tờ! Nó bán đi để nộp viện phí cho mẹ mày đấy! Bà Hồng bị tai biến mấy tháng nay, tiền đâu chữa nếu không bán nhà? Mày không biết ơn, còn chạy đến đây sủa cái gì?”
Tuấn cười nhạt, vẻ vô lý rõ rệt: “Viện phí? Mẹ tao đã xuất viện rồi, cần gì tiền nữa? Mày nói dối, chắc chắn mày giấu tiền tiêu riêng! Đưa tiền đây, không tao báo công an bắt mày vì tội chiếm đoạt tài sản!”
Vy lảo đảo, cô không ngờ chồng mình lại vô lý đến thế. Cô đã bán hết tài sản duy nhất để cứu mẹ chồng, giờ hắn ta còn đòi tiền, còn nói bà Hồng đã xuất viện. Số tiền hơn hai tỷ bán nhà, cô đã nộp hết cho bệnh viện, Tuấn không biết hay cố tình lờ đi?
Mẹ ruột Vy đứng chắn trước Vy, hai tay chống nạnh, khí thế ngút trời: “Báo công an thì báo đi! Tiền nhà đã nộp hết viện phí cho mẹ mày, giờ nhà cũng bị người ta bán lại rồi, còn tiền đâu mà trả? Mày muốn tiền thì về hỏi mẹ mày đi, bà ấy là người hưởng lợi chứ có liên quan gì đến tao hay con gái tao đâu?”
Tuấn vung tay, suýt đánh trúng bà, nhưng Vy đỡ được. Hắn ta phun nước miếng, hét lên: “Tao không cần nghe giải thích! Tiền nhà là tài sản chung, mày không có quyền bán! Nếu không trả tiền, tao sẽ kiện đến cùng, để cả xóm đều biết nhà mày dạy con lừa lọc!”
Vy nhìn Tuấn, ánh mắt lạnh tanh, sự tuyệt vọng trong cô dần chuyển thành sự ghê tởm. Cô đã hy sinh tất cả vì hắn, vì gia đình này, mà giờ đây hắn lại đối xử với cô như kẻ thù. Mẹ ruột Vy ôm lấy Vy, đẩy Tuấn ra ngoài cửa, đóng sầm lại. Tiếng chửi bới của Tuấn vẫn vọng vào bên trong, nhưng cả hai mẹ con đều lặng người, không còn sức để phản ứng.
Vy tựa lưng vào cánh cửa gỗ mỏng, nghe tiếng bước chân Tuấn dần khuất ngoài ngõ. Mẹ ruột Vy ngồi bệt xuống giường, hai tay che mặt, vai run nhẹ. Căn phòng trọ nhỏ chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.
Vy đứng thẳng dậy, tay vuốt phẳng gấu áo nhăn nhúm. Cô bước tới bàn gỗ lật chật, lấy ra tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn từ ngăn kéo, cùng chiếc điện thoại cũ nằm bên cạnh. Mẹ ruột Vy ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn con gái: “Mày định…?”
“Con đi nộp đơn ly hôn. Hôm nay.” Vy giọng khản nhưng kiên định, ngón tay lướt qua màn hình điện thoại, mở file ghi âm được lưu trong thư mục ẩn. Đó là đoạn băng cô bật sẵn khi mang cháo sang Nhà mẹ chồng Vy hồi tháng trước, tình cờ ghi lại toàn bộ âm mưu của Bà Hồng: đẩy Vy ra khỏi nhà để cưới vợ mới cho Tuấn, chiếm đoạt cả căn nhà hồi môn lẫn số tiền Vy bán nhà chữa bệnh.
Mẹ ruột Vy nắm lấy tay Vy, giọng run: “Mày có bằng chứng chưa? Tuấn với bà Hồng không dễ gì chịu thua đâu.”
Vy mỉm cười, nụ cười nhạt nhưng lạnh tanh: “Con có đủ. Bà Hồng tự thừa nhận âm mưu trong đoạn ghi âm này. Tòa sẽ phân xử công bằng.”
Cắt cảnh sang phòng xử án, ánh đèn trắng dọi xuống bàn thẩm phán. Vy ngồi ở bàn nguyên đơn, lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định nhìn về phía bị đơn. Tuấn ngồi bẹt ở bàn đối diện, mặt tái mét, tay siết chặt gấu áo. Bà Hồng ngồi cạnh con trai, chống gậy, mặt lạnh tanh nhưng đáy mắt thoáng vẻ lo âu.
Thẩm phán hỏi: “Bị đơn có phản đối yêu cầu ly hôn của nguyên đơn không?”
Tuấn bật dậy, giọng the thé: “Phản đối! Vy tự ý bán nhà hồi môn, chiếm đoạt tài sản chung, không xứng đáng đòi ly hôn!”
Vy nhìn thẳng vào Tuấn, giọng vang rõ giữa phòng xử án: “Tôi có ghi âm rõ ràng bà Hồng thừa nhận âm mưu. Bà ấy bảo: ‘Bán hết nhà của Vy đi, lấy tiền chữa bệnh cho tao, rồi bảo Vy là tiêu hết tiền, đuổi nó đi, cho Tuấn cưới vợ mới có của hồi môn.’ Đoạn ghi âm này đã được chứng thực, gửi kèm đơn khởi kiện.”
Sự im lặng bao trùm phòng xử án. Tuấn trợn trừng mắt, mặt trắng bệch, ngỡ ngàng đến mức không thốt lên lời. Hắn không ngờ Vy lại có bằng chứng — loại bằng chứng trực tiếp từ chính miệng mẹ hắn thừa nhận tội lỗi. Bà Hồng siết chặt chuôi gậy, tay run lẩy bẩy, ánh mắt đảo qua đảo lại, không dám nhìn thẳng vào Vy.
Thẩm phán tiếp nhận file ghi âm, yêu cầu nhân viên tòa phát lại đoạn băng. Giọng nói khàn đặc của Bà Hồng vang lên rõ mồn một trong phòng xử án: “Đúng rồi, đuổi nó đi, nó chỉ là đứa con dâu nghèo hèn, cưới về chỉ tổ rước họa. Tiền bán nhà nó cho tao chữa bệnh, tao sẽ giữ hết, Tuấn cưới vợ mới sẽ có tiền cưới xin tử tế…”
Tuấn lảo đảo ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu, hoảng sợ đến mức toàn thân run rẩy. Hắn quay sang nhìn mẹ, rồi nhìn Vy, miệng lắp bắp không nói nên lời. Vy vẫn ngồi đó, kiên định, bình thản, như thể tất cả những gì cô chịu đựng bấy lâu nay đã được đền đáp bằng sự thật này.
Tiếng ghi âm dứt hẳn, sự im lặng nặng nề đè nén khắp phòng xử án. Luật sư bà Hồng bật dậy, tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ, đôi mắt sắc lạnh quét về phía Vy rồi hướng lên bục thẩm phán.
“Thân chủ tôi không hề nói những lời đó!” Giọng hắn the thé vang rền, ngón tay chỉ thẳng vào thiết bị phát thanh còn đang nhấp nháy đèn xanh. “Đoạn ghi âm này đã bị cắt ghép, chỉnh sửa trái phép, hoàn toàn không có giá trị chứng cứ!”
Bà Hồng ngồi cạnh Tuấn lập tức gật đầu lia lịa, khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt nay tái đi trông thấy, môi run bần bật, hai tay siết chặt chuôi gậy đến mức gân xanh nổi đầy mu bàn tay. Bà hoảng loạn lắc đầu, ngón tay run rẩy chỉ về phía Vy: “Nó nói đúng! Tôi không hề nói mấy lời đấy! Nó vu khống! Nó muốn cướp hết tài sản của nhà tôi!”
Tuấn ngồi bẹt trên ghế, tay vẫn ôm chặt đầu, ánh mắt lờ đờ nhìn mẹ rồi nhìn Vy, miệng lắp bắp không thành tiếng.
Luật sư Vy vuốt phẳng vạt áo blazer, đứng lên từ tốn, nụ cười tự tin nở trên môi, ánh mắt lướt qua bục thẩm phán rồi dừng lại ở Luật sư bà Hồng. “Thưa tòa, đoạn ghi âm này đã được Cục Kỹ thuật hình sự giám định trước phiên tòa, kết quả khẳng định tệp tin nguyên bản, không có dấu hiệu can thiệp chỉnh sửa. Nguyên đơn Vy hiện có bản ghi đầy đủ dài 12 phút, ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa bà Hồng và ông Tuấn tối 15 tháng trước tại Nhà mẹ chồng Vy, mời tòa cho phép công khai toàn văn ngay trước phiên tòa hôm nay.”
Vy đưa tay, mở khóa màn hình điện thoại, nhấn phát tệp ghi âm đã được sao lưu trên đám mây, kết nối với loa phát thanh của tòa. Tiếng bà Hồng lại vang lên, lần này rõ ràng hơn hẳn, kèm theo tiếng thở dốc của Tuấn đáp lại:
“Đúng rồi, đuổi nó đi, nó chỉ là đứa con dâu nghèo hèn, cưới về chỉ tổ rước họa. Tiền bán nhà hồi môn mẹ ruột nó cho, lấy hết chữa bệnh cho tao, xong bảo nó tiêu hết sạch, đuổi không cho ở lại. Tuấn mày cưới vợ mới, tao tìm đứa con dâu có của hồi môn tầm cỡ, không như nó nghèo rớt mồng tơi…”
Bà Hồng nghe đến đó, tái mặt đến mức môi tím tái, hai tay ôm ngực thở hắt ra từng nhịp ngắn, hoảng loạn đến mức trượt chân ngã xuống ghế, chiếc gậy chống rơi kêu lạch cạch trên sàn nhà. Bà lắc đầu liên tục, nước mắt chảy ròng ròng nhưng không thốt lên nổi lời nào, chỉ biết nhìn Tuấn với ánh mắt cầu cứu.
Tuấn ngẩng phắt đầu lên, mắt trừng trừng nhìn mẹ, hai tay siết chặt gấu áo đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hắn nghẹn ngào: “Mẹ… mẹ thật sự nói thế sao? Về Vy… về căn nhà hồi môn…”
Luật sư Vy ngồi thẳng lưng, tay gõ nhẹ lên tập hồ sơ để trước mặt, ánh mắt tự tin nhìn thẳng vào thẩm phán, nắm chắc thắng lợi đã nằm trong tầm tay. Vy ngồi cạnh, khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng trọn vẹn, bao nhiêu tháng ngày chịu đựng lạnh lùng, bị phản bội giờ đây đã có câu trả lời xứng đáng.
Thẩm phán gõ búa, giọng vang rõ giữa phòng xử án: “Tòa ghi nhận đoạn ghi âm là chứng cứ hợp lệ, tạm ngưng phiên tòa 15 phút để hội ý.”
Tiếng búa của thẩm phán còn vang vọng giữa không gian phòng xử án, đám đông bên dưới bàn tán xôn xao, vài người vỗ tay lác đác. Vy thở dài một nhịp, vai thả lỏng xuống, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ đeo tay, nhẩm đếm từng phút của 15 phút hội ý.
Bà Hồng ngồi bệt xuống ghế, tay ôm ngực thở hắt, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cửa phòng xử án, môi lẩm bẩm điều gì đó không thành tiếng. Tuấn đứng dậy, định bước về phía Vy nhưng bị luật sư bà Hồng kéo tay áo giữ lại, gã lắc đầu ra hiệu hắn ngồi xuống, mắt cảnh giác liếc nhìn Vy.
15 phút trôi qua nhanh như một cái chớp. Tiếng gõ búa vang lên lần nữa, báo hiệu phiên tòa tái tục. Thẩm phán ngồi thẳng lưng trên bục, tay cầm tập bản án, giọng vang rõ từng chữ:
“Tòa án nhân dân quận X, sau khi xem xét toàn bộ chứng cứ, lời khai của các bên, xin tuyên bố: Căn nhà hồi môn hai tầng ở ngoại ô là tài sản riêng hợp pháp của nguyên đơn Vy, được tặng riêng bởi mẹ ruột Vy khi kết hôn, không thuộc khối tài sản chung của vợ chồng. Bị đơn Tuấn và bị đơn bà Hồng đã chiếm đoạt số tiền bán căn nhà này, vi phạm quyền sở hữu của nguyên đơn. Tòa tuyên: Căn nhà là tài sản riêng của nguyên đơn Vy, bị đơn phải bồi thường số tiền đã bán là 2,8 tỷ đồng cho nguyên đơn trong vòng 30 ngày kể từ ngày bản án có hiệu lực pháp luật.”
Vy nhắm mắt lại, hai vai run nhẹ, trong đầu lóe lên suy nghĩ ngắn ngủi: Đã xong rồi. Bao nhiêu tháng ngày chịu đựng sự lạnh nhạt của bà Hồng, sự im lặng của Tuấn, nỗi day dứt vì bán căn nhà mẹ tặng mà không dám nói thật, tất cả như trút xuống khỏi vai cô trong một nhịp thở. Vy mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng trọn vẹn, ngực thôi đè nặng gánh nặng.
Tuấn bật dậy khỏi ghế, chân vấp phải gấu quần suýt ngã, hắn lao đến phía Vy, hai tay siết chặt lấy tay cô, bàn tay run rẩy, nước mắt rơi lã chã. “Vy! Em nghe anh này! Anh sai rồi! Anh nghe lời mẹ, không tin em, để em phải chịu nhiều thiệt thòi như thế! Anh hối lỗi lắm, anh xin em tha thứ cho anh! Chúng ta quay lại được không? Anh sẽ làm việc, trả hết tiền bồi thường cho em, anh sẽ để bù đắp cho em…”
Vy nhìn Tuấn, ánh mắt bình thản, rút tay lại từ tốn nhưng dứt khoát. “Tuấn, giờ anh nói thế thì đã muộn rồi. Em không trách anh, nhưng em cũng không thể quay lại được nữa. Những gì anh và bà Hồng làm, em không thể quên được.”
Bà Hồng ngồi ở ghế bị cáo, mặt tái nhợt, hai tay siết chặt mép bàn, không thốt lên nổi lời nào, chỉ nhìn Tuấn với ánh mắt trách móc rồi cúi gằm mặt xuống sàn nhà. Luật sư bà Hồng lắc đầu, bắt đầu thu dọn tập hồ sơ, thừa biết phán quyết này không thể kháng cáo được nữa.
Vy quay người bước về phía cửa, ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ phòng xử án bao phủ lên vai cô, nhẹ tênh như vừa gỡ bỏ được hòn đá nặng ngàn cân đè lên suốt bao tháng qua.
Vy đẩy tay nắm cửa, bước ra khỏi phòng xử án, ánh nắng chiều tà hắt thẳng vào mắt khiến Vy chớp mắt nhẹ. Tiếng bước chân vội vã của Tuấn vọng theo sau, Tuấn gọi tên Vy gần như van xin, nhưng Vy không ngoảnh lại, cứ thế bước thẳng về phía cổng tòa án, để lại Tuấn đứng lặng giữa đám đông đang xì xào bàn tán.
Hai tuần trôi qua, hạn 30 ngày bồi thường của tòa án đã qua một nửa. Tuấn ngồi bệt trước cửa căn phòng trọ nhỏ nhem nhẻm, tay ôm đầu, tờ giấy báo thất nghiệp nhàu nát kẹp giữa các ngón tay. Từ sau phiên tòa, Tuấn đi xin việc khắp nơi, từ bốc vác đến phục vụ quán nhậu, nhưng chẳng nơi nào nhận kẻ vừa thua kiện, mặt mũi hốc hác, ánh mắt lúc nào cũng đầy ân hận lẫn tuyệt vọng. Điện thoại trong túi Tuấn đột ngột rung chuông, Tuấn vội vớ lấy, thấy số bệnh viện hiện lên rõ mồn một, tim Tuấn thắt lại đau nhói.
“Anh Tuấn đấy chứ? Bà Hồng, mẹ anh nhập viện cấp cứu rồi, tai biến tái phát, cần chuyển lên tuyến trên ngay lập tức, anh mang tiền đến ngay!”
Tuấn lắp bắp cảm ơn, bỏ điện thoại xuống, tay run lẩy bẩy. Tuấn lục tung cả căn phòng trọ, chẳng tìm thấy đồng nào ngoài vài trăm nghìn rải rác trong hộp bánh quy cũ. Bà Hồng từ khi xuất viện sau lần tai biến trước đã tiêu hết số tiền còn lại để mua thuốc bổ, giờ nằm viện, chi phí phẫu thuật và điều trị lên đến hàng trăm triệu, Tuấn lấy đâu ra tiền?
Tuấn chợt nhớ đến Vy. Vy vừa thắng kiện, chắc chắn đã nhận được khoản tiền bồi thường từ Tuấn và bà Hồng. Tuấn lấy điện thoại, bấm số Vy, nhưng chuông reo mười mấy nhịp vẫn không ai nghe máy. Tuấn lục lại tin nhắn cũ, tìm thấy địa chỉ căn chung cư cao cấp Vy thuê sau khi chuyển ra ở riêng. Tuấn vội vã chạy ra đường, bắt xe ôm đến tận nơi, áo quần nhăn nhúm, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
Tiếng chuông cửa reo vang, Vy đang ngồi uống trà trên ghế sofa, nhìn qua màn hình camera thấy Tuấn đứng ngoài cửa, bóng dáng khốn khổ chẳng còn chút khí chất của người chồng từng hợm hĩnh, coi thường Vy trước đây. Vy thở nhẹ một nhịp, bình thản bấm nút mở cửa.
Tuấn bước vào, chân vấp phải thảm chùi chân suýt ngã, Tuấn lảo đảo đến trước mặt Vy, hai tay run rẩy siết chặt lấy gấu áo Vy, giọng nghẹn ngào đầy van xin: “Vy… Vy ơi, giúp anh với. Mẹ lại tai biến rồi, bác sĩ bảo phải mổ ngay, không tiền là mẹ không qua khỏi đâu. Anh thất nghiệp rồi, chẳng còn đồng nào, anh biết anh sai, anh hối hận lắm…”
Vy lùi lại một bước, gạt tay Tuấn ra, ánh mắt lạnh tanh không chút dao động. Vy nhớ lại lần bán căn nhà hồi môn mẹ tặng để chữa bệnh cho bà Hồng, nhớ lại buổi nghe lén âm mưu của bà Hồng ở nhà mẹ chồng: bà Hồng bảo Tuấn ly hôn với Vy để lấy vợ giàu, chiếm nhà hồi môn.
Tuấn thấy ánh mắt Vy lạnh lẽo, vội vàng quỳ xuống đất, nước mắt rơi lã chã, vừa khóc vừa nói đúng lời thoại then chốt: “Vy ơi, cho anh xin ít tiền chữa bệnh cho mẹ, chúng mình quay lại nhé. Anh hứa sẽ thay đổi, sẽ làm việc chăm chỉ, sẽ không nghe lời mẹ nữa, anh sẽ bù đắp cho em cả đời…”
Vy cúi nhìn Tuấn, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai nhẹ. Vy lấy từ trong ngăn kéo bàn ra tờ biên lai chuyển tiền cũ, đưa thẳng trước mặt Tuấn: “Tiền chữa bệnh cho bà Hồng? Tuấn quên rồi à? Ba năm trước chính Vy đã bán căn nhà hồi môn mẹ Vy dành dụm cả đời tặng, lấy toàn bộ 2,8 tỷ để chữa bệnh cho bà. Tuấn và bà Hồng lúc đó nói gì? Nói Vy lãng phí, nói Vy bán nhà để lấy tiền riêng? Rồi bà Hồng còn định tìm vợ mới cho Tuấn, đẩy Vy ra khỏi nhà?”
Tuấn trợn trừng mắt, miệng lắp bắp không nói nên lời. Tuấn nhớ lại chuyện đó, hồi đó Tuấn nghe lời bà Hồng, mấy lần mắng Vy hoang phí, chẳng ngờ Vy đã âm thầm bán nhà cứu bà Hồng mà không nói với mẹ đẻ, chỉ bảo là cầm cố một phần.
Vy tiếp tục nói, giọng dứt khoát không chút nương tay: “Giờ bà Hồng ốm lại, Tuấn thất nghiệp không có tiền, lại chạy đến tìm Vy van xin? Tiền bồi thường tòa phán quyết, Tuấn chưa trả được một đồng, giờ lại đòi Vy cho tiền chữa bệnh? Tuấn, chúng ta đã ly hôn rồi, Tuấn và bà Hồng không còn liên quan gì đến Vy nữa. Đây là 5 triệu, lấy đi cho bà mua thuốc tạm, rồi đừng bao giờ đến đây nữa.”
Vy lấy từ ví ra năm triệu đồng, ném nhẹ xuống bàn mặt kính, quay lưng bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Tuấn ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, nhìn tờ tiền mỏng dính, nhớ lại lời Vy nói, nhớ lại những tội lỗi mình đã gây ra, gục đầu xuống sàn khóc nức nở. Bà Hồng đang nằm viện chờ đợi, Tuấn chẳng biết phải làm sao, chỉ biết ân hận như muối xát vào lòng mình.
Tiếng khóc nghẹn ngào của Tuấn vọng vào phòng ngủ, Vy tựa lưng vào cánh cửa, hai tay che mặt. Những nỗi đau dồn dập ùa về: căn nhà hồi môn mẹ tặng bị bán, sự phản bội của Tuấn và bà Hồng, phiên tòa ly hôn căng thẳng… Nước mắt cô rơi ướt đẫm lòng bàn tay.
Mười lăm phút sau, tiếng cửa chính mở rồi đóng sầm lại vang lên, Vy biết Tuấn đã rời đi. Cô hít sâu một hơi, lau khô nước mắt, bước ra ngoài phòng khách, nhìn tờ năm triệu còn để lại trên bàn, lòng trống rỗng. Cô cầm điện thoại lên, mở trang tuyển dụng, lướt qua hàng loạt tin xin việc, ngón tay dừng lại ở một tin tuyển dụng trợ lý dự án tại một công ty thương mại, hạn nộp hồ sơ là hôm nay. Cô vội vàng chỉnh lại bộ quần áo, cầm tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn bước ra khỏi nhà.
Tại sảnh công ty, Vy điền xong phiếu thông tin, ngồi chờ trong phòng khách cùng hàng chục ứng viên khác. Cánh cửa văn phòng giám đốc nhân sự mở ra, một người đàn ông đeo kính cận, dáng vẻ điềm đạm bước ra, gọi tên: “Nguyễn Thị Vy, mời vào phòng phỏng vấn.”
Vy đứng dậy, bước vào văn phòng, ngẩng đầu lên thì tròn mắt ngạc nhiên: “Minh? Sao lại là mày?”
Minh mỉm cười, ánh mắt sáng lên, giọng trầm ấm quen thuộc: “Vy, lâu rồi không gặp. Ngồi xuống đi, chúng ta không cần phỏng vấn kiểu khách sáo đâu.”
Vy ngồi xuống ghế, nhìn bảng tên trên bàn: “Lê Minh – Giám đốc nhân sự”. Cô nhớ ngay ra, Minh là bạn cùng lớp đại học, lúc nào cũng lặng lẽ giúp cô mang sách vở, mua nước, cả lớp ai cũng biết Minh thầm thích Vy suốt ba năm cô ấy yêu Tuấn.
Minh rót cho Vy một ly nước, giọng chân thành: “Tao đã theo dõi tin tức về mày mấy tuần nay, vụ ly hôn, kiện tụng, bán nhà hồi môn… Mày không cần phải giấu tao đâu. Đơn xin việc của mày tao đã duyệt, kinh nghiệm làm việc của mày hoàn toàn phù hợp với vị trí này, mày có thể bắt đầu làm từ thứ hai tuần sau.”
Vy nhíu mày, lắc đầu: “Minh, tao không muốn vì là bạn cũ mà mày ưu ái cho tao. Tao muốn cạnh tranh công bằng với các ứng viên khác…”
“Công bằng lắm chứ,” Minh cắt ngang, đưa tập hồ sơ của Vy ra, chỉ vào các dòng kinh nghiệm đi thực tập, làm thêm tại các công ty trước đây, “Mày có năng lực, tao biết rõ từ hồi đi thực tập tại công ty xây dựng năm hai. Mày yên tâm, tao sẽ giúp mày ổn định lại mọi thứ. Từ chỗ ở, đến công việc, nếu mày cần gì cứ nói, tao luôn ở đây.”
Vy nhìn Minh, ánh mắt cậu ấy chân thành, không chút toan tính, khác hẳn với ánh mắt đầy tính toán của Tuấn và bà Hồng những ngày qua. Cô cảm thấy nóng ấm nơi sống mũi, nước mắt bất chợt trào ra, cô vội vàng quay mặt đi, lau vội nước mắt: “Cảm ơn mày, Minh. Tao không ngờ sau bao năm, mày vẫn tốt với tao như vậy.”
Minh mỉm cười, lấy từ ngăn kéo ra một chiếc phong bì đưa cho Vy: “Đây là tiền lương tạm ứng một tháng, mày cầm lấy, trước mắt thuê một căn phòng trọ ổn định hơn cái chung cư đắt đỏ này. Căn phòng trọ cũ của mày và Tuấn chật hẹp lắm, tao biết. Mọi thủ tục nhập việc tao đã sắp xếp sẵn, chiều nay mày qua bệnh viện kiểm tra sức khỏe là xong.”
Vy cầm phong bì, cảm nhận được sức nặng của nó, cũng như tấm lòng của Minh. Cô từng nghĩ cuộc đời mình đã tối tăm sau ly hôn, sau khi biết âm mưu của bà Hồng, nhưng giờ, một tia sáng hy vọng len lỏi vào lòng cô. Cô không còn cô độc nữa, có người bên cạnh giúp đỡ, cô sẽ vượt qua được tất cả.
Minh đứng dậy, vỗ nhẹ vai Vy: “Đi thôi, tao đưa mày ra ngoài. Tối nay tao mời mày ăn cơm, lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau, kể cho tao nghe chuyện mày những ngày qua.”
Vy gật đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi, lần đầu tiên sau bao ngày dài đau khổ, cô cảm thấy hy vọng quay trở lại. Cô bước theo Minh ra khỏi văn phòng, ánh nắng ngoài trời rực rỡ, không còn chói chang đau mắt như ngày cô bước ra khỏi tòa án nữa.
Vy và Minh khuất bóng sau góc phố, bóng tối dần buông xuống cả thành phố. Cách đó vài quận, căn phòng trọ chật hẹp Tuấn và bà Hồng thuê sau khi bị đuổi khỏi nhà mẹ chồng chìm trong bóng tối. Tuấn ngồi bệt dưới sàn nhà lát gạch nứt nẻ, chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, quần tây bám đầy bụi đường. Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, kèm theo tiếng quát tháo của chủ nợ: “Tuấn! Mày còn nợ tao năm triệu, hôm nay không trả thì tao đập nát đồ đạc trong này đấy!”
Tuấn giật mình, vội vàng nhét vội tờ giấy báo nợ vào túi quần, bước nhanh ra mở cửa. Gã đàn ông tóc vàng, xăm trổ đầy tay đứng ngoài cửa, tay lăm lăm cây gậy bóng chày: “Tiền đâu? Nợ mày cả tháng rồi, hôm nay là hạn chót.”
“Anh cho em thêm vài ngày nữa, em đang xin việc, có tiền sẽ trả ngay…” Tuấn cúi đầu, giọng run rẩy.
Gã tóc vàng đẩy mạnh Tuấn ngã nhào vào tường, tiếng cười đanh tai: “Xin việc? Mày có cái bằng cấp gì mà xin việc? Căn nhà hồi môn Vy bán đi chữa bệnh cho mẹ mày, giờ mày còn cái gì? Nghe nói mày còn nợ mấy ông cho vay nặng lãi nữa chứ? Hôm nay không có tiền, tao đuổi mày và bà già trong đó ra đường!”
Tiếng ho khan yếu ớt vọng ra từ góc phòng. Bà Hồng nằm co ro trên chiếc giường sắt rỉ sét, chăn mỏng đắp qua người, má hóp sâu, đôi mắt trũng sâu nhìn về phía cửa. Di chứng tai biến khiến nửa người bên trái của bà Hồng không thể cử động, giọng nói đứt quãng: “Tuấn… mày… mày còn chút tiền nào không… cho mẹ uống thuốc…”
Tuấn quay lại, nhìn mẹ già yếu đau, lòng thắt lại. Anh lục túi quần, lấy ra tờ năm triệu Vy để lại trên bàn hôm qua, đưa cho gã tóc vàng: “Tiền đây, anh cầm lấy, ngày mai em sẽ dọn khỏi đây.”
Gã tóc vàng cầm tiền, đếm sơ qua rồi nhét vào túi, khạc nhổ xuống sàn: “Khôn đấy. Ngày mai tao qua đây, nếu còn thấy bóng dáng mày là tao đập nhà này phá.” Nói rồi gã ta quay đi, tiếng bước chân nặng nề dần khuất ở hành lang tối om.
Tuấn đóng sập cửa, quay lại bên giường bà Hồng, ngồi xuống mép giường, hai tay che mặt. Giọng anh nghẹn lại: “Mẹ ơi, giờ chúng ta đi đâu? Nhà mẹ đã bị ngân hàng thu hồi vì mẹ mang đi cầm cố lúc trước, nhà mình bây giờ không còn chỗ nào để ở nữa.”
Bà Hồng cố gắng nhích người, nước mắt trào ra khóe mắt. Bà Hồng thầm nghĩ: “Giá như không tham lam, không lừa Vy, giờ đã không khổ thế này.” Rồi bà Hồng mở miệng, giọng đứt quãng, hối hận: “Giá như hồi đó đừng lừa Vy, giờ không khổ thế này.”
Tuấn ngẩng đầu, nhìn mẹ, lòng tràn đầy bế tắc. Anh không trả lời, chỉ lẳng lặng đứng dậy, lục tìm trong vali cũ kỹ chiếc áo ấm, đắp lên người bà Hồng: “Mẹ nằm nghỉ đi, ngày mai con sẽ tìm chỗ khác cho mình ở.”
Bà Hồng nắm lấy tay Tuấn, bàn tay gầy guộc run rẩy: “Vy… Vy giờ ở đâu? Mẹ muốn gặp nó, xin lỗi nó… Mẹ sai rồi, mẹ không nên tính toán đẩy nó ra khỏi nhà để tìm vợ mới cho mày… Giờ mẹ bệnh tật thế này, không ai chăm sóc, đáng đời mẹ…”
Tuấn giật tay lại, quay mặt đi, giọng mệt mỏi: “Mẹ đừng nói nữa. Vy giờ đã ly hôn với con, nó có công việc mới, gặp lại bạn cũ tốt với nó. Con đã liên lạc với nó mấy lần, nó đều chặn số con rồi. Giờ chúng ta chỉ có thể tự lo cho mình thôi.”
Bà Hồng thở dài, tiếng thở dài yếu ớt vang lên trong căn phòng chật hẹp. Bà Hồng nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má hóp. Đúng như lời bà Hồng nói, giá như hồi đó đừng lừa Vy, giờ không khổ thế này.
Vy đứng trước cánh cổng sắt rỉ sét của Căn nhà hồi môn hai tầng ở ngoại ô, tay siết chặt phong bì đựng giấy tờ mua bán. Người đàn ông trung niên – chủ mới của căn nhà – bước ra, đưa cho Vy bộ chìa khóa còn nguyên tem nhà sản xuất. Anh ta mỉm cười: “Cô Vy, giờ căn nhà này lại là của cô rồi. Tôi dọn đi trong tuần tới, cô cứ việc sửa sang nhé.”
Vy gật đầu, môi nở nụ cười rạng rỡ, giọng run nhẹ: “Cảm ơn anh, tôi sẽ không để anh thất vọng.” Cô nhìn ngắm căn nhà hai tầng cũ kỹ, tường bong tróc sơn, cửa sổ vỡ mấy mảnh kính, lòng trào dâng niềm hạnh phúc khó tả. Đây là thành quả cả đời Mẹ ruột Vy dành dụm, tặng cho Vy làm của hồi môn, năm ấy Vy mang theo bao hy vọng về nhà chồng, nào ngờ lại bị bán đi để lo cho gia đình.
Hai tuần sau, tiếng đục đẽo, sơn phết vang lên liên tục trong khuôn viên Căn nhà hồi môn hai tầng ở ngoại ô. Vy tự tay chọn từng mẫu gạch lát sàn, màu sơn tường, thậm chí tự tay trồng mấy khóm hoa hồng trước ban công – loại hoa Mẹ ruột Vy thích nhất. Cô không thuê người thiết kế, tự mình vẽ bản phác thảo sơ bộ, muốn căn nhà vừa ấm cúng, vừa giống như lúc mẹ tặng cô năm xưa. Thỉnh thoảng cô dừng tay lau mồ hôi, nhìn căn nhà dần thêm mới mẻ, lòng bình yên đến lạ. Không còn tiếng thị phi của người ngoài, không còn cảnh chạy vạy tiền bạc, không còn ai có thể đuổi cô ra khỏi chốn này nữa.
Sáng sớm, Vy dừng xe trước chỗ ở của Mẹ ruột Vy, bước xuống xe mỉm cười đón bà. Mẹ ruột Vy tay xách túi quần áo nhỏ, mặt đầy bất ngờ: “Con dẫn mẹ đi đâu thế? Mẹ còn phải đi làm thêm ở xưởng may chiều nay.”
Vy cầm lấy túi của mẹ, giọng nhẹ nhàng: “Mẹ cứ đi theo con, có bất ngờ này.” Bà không hỏi thêm, tin tưởng bước theo con gái.
Khi xe dừng trước Căn nhà hồi môn hai tầng ở ngoại ô, Mẹ ruột Vy đứng khựng lại, tay siết chặt mép áo. Căn nhà giờ đây sơn phết mới tinh, cổng sắt được sơn lại màu xanh lam nhạt, khóm hoa hồng trước ban công nở rộ. Vy rút chìa khóa mở cửa, dẫn mẹ bước vào: “Mẹ nhìn xem, con đã mua lại căn nhà này từ chủ mới rồi. Lúc trước con nói là cầm cố một phần, thật ra là con đã bán nó để lo cho gia đình. Giờ con có đủ tiền mua lại, sơn sửa lại như cũ. Mẹ sẽ ở đây với con từ nay về sau.”
Mẹ ruột Vy lảo đảo bước vào phòng khách, tay chạm vào chiếc ghế sofa mới mua, giọng run rẩy: “Sao con không nói mẹ? Con gánh vác hết mình, để mẹ ở nhà lo lắng…” Nước mắt bà trào ra, nhưng là nước mắt của hạnh phúc, an tâm. Bà biết bao năm qua con gái mình chịu bao thiệt thòi, từ nhà người ta lạnh nhạt, đến bán nhà hồi môn không nói lời, giờ cuối cùng cũng có chốn an thân.
Vy nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ, nụ cười bình yên nở trên môi, giọng trong trẻo vang lên giữa căn phòng rộng rãi: “Mẹ ơi, mình về nhà mới thôi, từ giờ không ai có thể xua đuổi chúng ta nữa.”
Mẹ ruột Vy gật đầu, ôm chầm lấy con gái, nước mắt rơi thấm vào vai áo Vy. Cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc của mẹ, lòng tràn đầy bình yên. Không còn sóng gió, không còn đau khổ, giờ đây chỉ còn hai mẹ con, trong căn nhà thuộc về họ, không ai có thể tước đoạt.
Ánh nắng chiều xuyên qua tấm rèm trắng mới của Căn nhà hồi môn hai tầng ở ngoại ô, đổ những vệt sáng ấm áp lên sàn nhà đã được đánh bóng. Vy tựa đầu lên vai Mẹ ruột Vy, lắng nghe nhịp tim đều đặn của mẹ. Một tiếng sột soạt của bước chân trên sỏi đá ngoài cổng vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Vy ngẩng đầu, hơi nhíu mày. Vy vỗ nhẹ tay mẹ, thì thầm xin phép rồi đi nhẹ ra phía cửa sổ phòng khách.
Vy kéo rèm cửa sang một bên một chút. Tuấn đứng đó, bên cạnh cánh cổng sắt rỉ sét, áo sơ mi sờn cổ, gương mặt hốc hác sau những đêm dài mất ngủ. Tuấn nhìn vào trong nhà, nhìn thấy hai bóng hình qua tấm kính: Vy đang cười tươi khi Mẹ ruột Vy đưa cho một đĩa trái cây tươi, những bức tường đã được tu sửa sáng bóng, ấm áp lạ thường. Họng Tuấn nghẹn lại, hai tay đút sâu vào túi quần. Tuấn nhớ lại bà Hồng, vẫn đang nằm liệt trên chiếc giường nhỏ trong căn phòng trọ, vẫn chửi rủa Vy ngay cả khi đã hồi phục. Tuấn nhớ lại hàng loạt lần mình im lặng khi mẹ mắng nhiếc Vy, hàng loạt lần mình nhận tiền của Vy rồi để mẹ tính toán đẩy Vy ra khỏi nhà.
Nắm đấm Tuấn siết chặt, kẽ tay trắng bệch. Tuấn thì thầm, giọng khàn đặc và đứt quãng: “Tất cả là do mình và mẹ tự chuốc lấy thôi.”
Tuấn quay gót, không chờ đợi bất kỳ phản hồi nào, bước đi trên con đường mòn hẹp dẫn ra khỏi khu nhà. Bước chân Tuấn chậm chạp, nặng nề, vai gục xuống dưới sức nặng của sự hối hận muộn màng. Vy nhìn bóng lưng Tuấn khuất dần sau khúc cua, tiếng cổng sắt kẽo kẹt đóng lại phía sau. Vy buông rèm cửa, một nụ cười nhỏ, tĩnh lặng nở ở khóe môi. Không có chút cay đắng nào, không có chút đắc thắng nào, chỉ là cảm giác bế tắc đã được gỡ bỏ hoàn toàn.
Vy quay lại phòng khách, nơi Mẹ ruột Vy đang cắm những bông hồng tươi vào lọ trên bàn trà. Mẹ ruột Vy ngẩng đầu, hỏi: “Ai ngoài cổng thế con?” Vy lắc đầu, nụ cười vẫn nở trên môi: “Không ai đâu mẹ, chỉ là người đi đường lạc thôi.” Mẹ ruột Vy gật đầu, quay lại với lọ hoa. Vy nói tiếp: “Mẹ, con pha trà sen nhé? Vị mẹ thích nhất này.” Mẹ ruột Vy mỉm cười rạng rỡ: “Thôi, để mẹ pha cho, con nghỉ ngơi đi.” Vy cười, lắc đầu: “Không, con pha mới ngon mà.” Vy đi vào bếp, tiếng bà hát nhẩm một bài dân ca cũ hòa cùng tiếng lá hồng lay động ngoài cửa sổ.
Cuộc đời vốn dĩ không phải lúc nào cũng công bằng, không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp ngay lập tức, cũng chẳng phải tổn thương nào cũng có thể chữa lành sau một đêm. Vy đã đi qua những ngày tháng bị coi thường, bị tính toán, thậm chí phải bán đi tài sản cả đời Mẹ ruột Vy dành dụm chỉ để giữ trọn chữ hiếu với người không hề coi trọng mình. Nhưng Vy chưa từng oán trách, chưa từng tính toán trả thù, chỉ lặng lẽ gánh vác, lặng lẽ đứng dậy khi bị đẩy ngã.
Còn Tuấn và bà Hồng, họ có tiền, có địa vị, nhưng lại đánh mất thứ quý giá nhất: lòng tin và sự tử tế. Khi con người ta chỉ biết nhìn vào lợi ích trước mắt, sẵn sàng chà đạp lên người bên cạnh để đạt được mục đích, thì cuối cùng cũng chỉ chuốc lấy sự cô độc, hối hận muộn màng. Những gì họ mất đi, chẳng phải do ai ép buộc, mà chính là kết quả của những lựa chọn sai lầm ngày qua ngày.
Giờ đây, trước cánh cổng căn nhà hồi môn, mọi sóng gió dường như đã lùi lại phía sau. Vy không cần phải chứng minh mình đúng, cũng chẳng cần chờ đợi lời xin lỗi từ những người từng làm tổn thương mình. Vy có ngôi nhà của riêng mình, có Mẹ ruột Vy bên cạnh, có sự bình yên mà không ai có thể tước đoạt. Đôi khi, hạnh phúc không nằm ở việc trả báo cái ác, mà nằm ở việc mình vẫn chọn giữ tâm hồn trong sạch, vẫn bước tiếp trên con đường của mình, để những kẻ từng hãm hại mình tự đối diện với hậu quả do chính họ gây ra. Hôm nay, nắng vẫn lên, hoa hồng vẫn nở, và cuộc đời Vy, cuối cùng cũng quay trở về đúng nhịp điệu vốn có của nó.

