Tặng con gái cả căn nhà 5 tỷ khi con đi lấy chồng, con rể sáng cả mắt nghĩ sau là của mình, ngày cháu ngoại đầy tháng tôi âm thầm bán luôn cái nhà rồi làm sổ tiết kiệm đứng tên con gái, thông gia ngại quá hóa thẹn bắt con trai ly hô:;n luôn, nhà tôi hí hửng mở tiệc ăn mừng thì ngờ đâu ngay sáng hôm sau… Nhà tôi có hai cô con gái, mà đứa lớn thì khôn ngoan, hiền lành, yêu thằng rể hiền nhưng hơi… ham vật chất. Lúc nó cưới, tôi thương con, sợ bị nhà chồng coi thường nên tặng hẳn căn nhà 5 tỷ làm của hồi môn. Ngày cầm chìa khóa, thằng rể mắt sáng rực, hứa hẹn chăm sóc con gái tôi cả đời. Nhưng mới vài tháng sau, tôi nghe phong thanh nhà bên bắt con rể đứng tên đồng sở hữu, nó hí hửng tưởng sắp thành “ông chủ thật sự”. Tôi cười thầm, rồi âm thầm bán luôn căn nhà trước khi sổ đỏ kịp sang tên, chuyển toàn bộ thành sổ tiết kiệm đứng tên riêng con gái. Đến khi bên thông gia biết chuyện, bà sui mặt đỏ gay, ông sui đập bàn quát: “Bà chơi kiểu gì vậy? Thế là lừa con trai tôi à?” Chưa kịp giải thích, họ ép con trai ký đơn ly hôn cho “đỡ nhục”. Tôi thấy con gái nước mắt ngắn dài nhưng vẫn nhẹ nhõm — ít ra nó không mất trắng đời mình. Cả nhà tôi mở tiệc ăn mừng, bảo nhau “thế là may rồi, thoát nợ đời”. Ai ngờ ngay sáng hôm sau, công an gõ cửa… 👇👇👇
Bà Hoa vẫn chưa kịp lau hết vết mỡ trên mép, tay run run đẩy cánh cửa vừa đóng chặt. Không khí lễ hội trong nhà còn chưa kịp tan, nhưng phía ngoài sân, hai bóng áo sắc phục đứng sừng sững khiến bà lập tức thấy lạnh sống lưng. Bà Hoa nắm chặt mép cửa, đầu gối bất giác khuỵu xuống.
Một điều tra viên ánh mắt sắc lạnh, đưa thẳng một tờ giấy về phía trước.
“Mời bà Hoa về trụ sở làm việc ngay.”
Con gái cả đang bế cháu ngoại trong lòng, đứng sững sờ giữa phòng khách, chiếc thìa rơi lanh canh xuống sàn nhà. Thằng rể vừa đưa ly bia lên miệng, nhìn qua khung cửa sổ thấy hai chiếc xe ô tô mang biển số quen thuộc, mặt tái mét, ly bia vỡ tan dưới chân.
Bà Hoa cuống cuồng lắp bắp: “C-các anh nhầm rồi… Tôi… tôi đang có việc…”
Điều tra viên thứ hai bước lên một bước, giọng trầm nhưng đầy uy lực: “Không nhầm đâu bà Hoa. Liên quan đến nguồn gốc căn nhà 5 tỷ bà vừa bán gần đây. Mời bà lên xe.”
Phía sau, bà sui và ông sui vừa bước ra từ bàn nhậu, vẻ mặt còn đang hầm hừ vì chuyện ly hôn, giờ bỗng chốc trợn tròn mắt nhìn hai người lạ mặt. Sự hoảng loạn bao trùm cả căn phòng vốn đang rộn tiếng cười nói. Con gái thứ buông đũa, nhìn mẹ rồi nhìn các anh chị, không gian như ngưng đọng lại.
Bà Hoa co rúm người lại, nhìn sổ tiết kiệm trong túi áo lót, tim đập thình thịch. “Chuyện này… chuyện này sao lại xảy ra đúng lúc này?” – Bà Hoa thầm nghĩ, cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng đôi chân vẫn không ngừng run rẩy.
Cả gia đình đứng sững nhìn bà Hoa bị dẫn đi, không một lời cãi lý, chỉ còn lại sự sững sờ và nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lên buổi sáng hôm sau tiệc ăn mừng.
Bà Hoa ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế nhựa cứng trong phòng làm việc cơ quan công an, tiếng điều hòa rít nhẹ, ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt phủ xuống tờ phiếu trình báo đặt giữa bàn. Điều tra viên ánh mắt sắc lạnh ngồi đối diện, tay cầm bút bi, gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng trầm vang:
“Mời bà Hoa kê khai rõ nguồn gốc căn nhà 5 tỷ bà vừa bán hôm qua. Bắt đầu từ khi bà sở hữu ngôi nhà đó.”
Bà Hoa hít sâu một hơi, ngón tay vuốt phẳng mép áo khoác, giọng bà dõng dạc, không một chút run rẩy:
“Thưa anh, căn nhà đó tôi mua từ năm 2018, sau khi bán mảnh đất vườn ở quê tích góp được một khoản tiền. Khi đó Con gái cả tôi sắp cưới Thằng rể, nhà hai bên thông gia cứ ép phải có của hồi môn xịn. Tôi nghĩ Con gái cả vốn hiền lành khôn ngoan, lại sắp sinh Cháu ngoại, nên quyết định tặng luôn căn nhà đó làm của hồi môn, đứng tên riêng cho Con gái cả.”
Điều tra viên gật đầu, cúi xuống ghi chép cẩn thận, thỉnh thoảng gật đầu khích lệ, đột ngột ngẩng lên, hỏi:
“Tại sao đứng tên riêng Con gái cả? Tôi thấy hồ sơ có ghi Thằng rể từng yêu cầu đứng tên đồng sở hữu?”
Bà Hoa mỉm cười nhẹ, nụ cười tươi nhưng thoáng chút cay đắng:
“Thằng rể ham vật chất, lúc mới cưới cứ đòi đứng tên chung. Tôi bảo với nó, nhà này tặng riêng cho Con gái cả, nếu sau này hai đứa ly hôn, nó vẫn có chỗ ở nuôi Cháu ngoại. Thằng rể nghe vậy cũng im lặng, chẳng dám cãi. Đùng một cái hôm đầy tháng Cháu ngoại, tôi thấy Bà sui và Ông sui vẫn lấm lét nhòm ngó sổ đỏ, sợ chúng ép Con gái cả ly hôn rồi chiếm hết, nên tôi lén bán căn nhà ngay hôm đó, lập sổ tiết kiệm đứng tên riêng Con gái cả, gửi vào ngân hàng an toàn.”
Điều tra viên dừng bút, nhìn thẳng vào mắt bà Hoa, hỏi thêm:
“Bà bán căn nhà với giá bao nhiêu? Người mua là ai? Có lưu lại giấy tờ giao dịch không?”
“Tôi bán đúng giá 5 tỷ, người mua là một nhà đầu tư bất động sản quen biết, có làm hợp đồng công chứng đầy đủ, tiền chuyển khoản thẳng vào tài khoản của tôi, sau đó tôi rút ra lập sổ tiết kiệm tên Con gái cả luôn.” Bà Hoa trả lời nhanh, các chi tiết hiện rõ trong đầu bà như vừa xảy ra hôm qua.
Điều tra viên ghi nhanh mấy dòng, rồi gật đầu, đẩy tập hồ sơ sang một bên:
“Lời khai của bà đã được ghi nhận đầy đủ. Mời bà ký xác nhận vào tờ khai này. Chiều nay chúng tôi có thể qua nhà bà lấy thêm chứng cứ liên quan đến giao dịch mua bán căn nhà.”
Bà Hoa cầm cây bút, run run ký tên vào tờ khai, mắt liếc nhìn dòng chữ “Nguồn gốc tài sản cần xác minh thêm” in nhạt ở góc dưới, tim đập thình thịch. Bà thầm nghĩ: “Chỉ mong mọi chuyện sớm sáng tỏ, Con gái cả và Cháu ngoại đừng bị liên lụy.”
Điều tra viên thu lại tờ khai, cất vào tập hồ sơ, đứng dậy:
“Mời bà Hoa về nhà, khi nào cần chúng tôi sẽ mời bà lên làm việc tiếp.”
Bà Hoa đứng dậy, chân vẫn hơi khuỵu, bước chậm rãi ra khỏi phòng làm việc. Ngoài hành lang, nắng chiều nhạt nhòa chiếu vào, bà siết chặt mép túi áo lót, nơi từng giấu sổ tiết kiệm, giờ đã nhận được thông báo bị phong tỏa từ ngân hàng sáng nay.
Bà Hoa bước chậm rãi ra khỏi trụ sở công an, nắng chiều nhạt nhòa chiếu vào mặt khiến Bà Hoa nheo mắt. Bà Hoa siết chặt mép túi áo lót, nơi từng giấu sổ tiết kiệm, giờ đã nhận được thông báo bị phong tỏa từ ngân hàng sáng nay. Chuyến xe ôm đưa Bà Hoa về Nhà Bà Hoa chưa đầy mười lăm phút, Bà Hoa vừa mở cửa sân thì thấy Điều tra viên và một cán bộ trẻ đang đứng đợi dưới hiên, tay cầm tập hồ sơ dày cộm.
“Mời bà vào nhà nói chuyện.” Điều tra viên lên tiếng trước, giọng trầm như lần đầu gặp.
Bà Hoa gật đầu, chân vẫn hơi khuỵu, dẫn hai người vào phòng khách. Trên bàn nước còn để ly sứ trắng đựng đầy nước lọc Bà Hoa vừa rót lúc sáng, Bà Hoa cầm lấy cốc, ngón tay còn run rẩy sau chuyến đi xa.
Điều tra viên ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, đẩy tập hồ sơ lên bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Bà Hoa. “Chúng tôi đã xác minh xong nguồn gốc căn nhà 5 tỷ bà bán hôm đầy tháng cháu ngoại. Căn nhà này là tài sản do lừa đảo chiếm đoạt, chủ cũ đã gửi đơn tố giác từ 3 tháng trước.”
Bà Hoa trợn tròn mắt, ngụm nước trong miệng suýt phun ra. Bà Hoa thầm nghĩ: “Sao có thể? Tôi mua đúng giá, có hợp đồng công chứng đầy đủ mà.”
Điều tra viên gõ nhẹ tay lên mặt bàn, tiếp tục: “Căn nhà bà bán là tài sản do phạm tội mà có.”
Cốc nước trong tay Bà Hoa run lên bần bật, nước trào ra mép cốc nhỏ giọt xuống mặt bàn. Bà Hoa trợn mắt nhìn Điều tra viên, tay siết chặt thành cốc suýt làm rơi xuống đất.
Bà Hoa trợn mắt nhìn Điều tra viên, tay siết chặt thành cốc suýt làm rơi xuống đất.
“5 tỷ… tôi mua nó với giá 5 tỷ mà!” Bà Hoa bật lên, giọng the thé đầy hoảng loạn. “Hợp đồng công chứng đầy đủ, giấy tờ pháp lý rõ ràng. Sao các ông lại nói là tài sản phạm tội?”
Điều tra viên không đổi sắc mặt, đẩy tập hồ sơ về phía trước. “Bà Hoa, bà mua căn nhà này qua ai?”
Bà Hoa thả cốc nước xuống mặt bàn keng một tiếng, đôi bàn tay gầy guộc bắt đầu vò nát gấu chiếc áo lót mỏng manh. Ký ức mấy năm trước hiện về như một thước phim quay chậm. Khi đó, Bà Hoa đang tất bật lo cho đám cưới con gái cả.
“Tôi mua qua cô môi giới tên Lan,” Bà Hoa lí nhí, mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. “Một cô môi giới không quen biết, chẳngthuộc công ty nào uy tín cả.”
Điều tra viên gật đầu, ra hiệu cho Bà Hoa kể tiếp.
“Hôm đó, cô ta gọi điện bảo có căn nhà cần bán gấp, giá rẻ hơn thị trường tận 2 tỷ đồng.” Bà Hoa càng vò mạnh tay, nếp vải nhăn nheo như chính nếp nhăn trên trán bà lúc này. “Tôi thấy rẻ quá, lại sắp đến ngày cưới con gái cả nên vội vàng đồng ý luôn. Tôi… tôi đã không kiểm tra kỹ càng gì cả.”
Bà Hoa oán trách chính mình. Cái tính tham rẻ, muốn làm lớn cho con mà bỏ qua linh cảm xấu xa xưa kia giờ khiến bà hối hận muốn chết.
“Tôi mua qua cô môi giới tên Lan, giá rẻ quá nên không kiểm tra kỹ,” Bà Hoa lặp lại câu nói như một lời tự thú, giọng nghẹn lại. “Giờ nghĩ lại, tôi đúng là ngu ngốc khi mù quáng vì món hời đó.”
Điều tra viên đóng tập hồ sơ lại, ánh mắt sắc lạnh: “Cô Lan đó hiện tại đang ở đâu?”
Bà Hoa lắc đầu, nước mắt giàn giụa. “Tôi không biết. Sau khi nhận tiền công, cô ta biến mất luôn. Tôi oán trách mình tham rẻ, giờ rước họa vào thân rồi các ông ạ.”
Điều tra viên lặng im, để khoảng lặng bao trùm lên sự hoảng loạn của Bà Hoa. Ông ta lật tập hồ sơ, rút ra một tấm ảnh 6×4 đặt lên mặt bàn, xoay mặt ảnh về phía Bà Hoa.
Bà Hoa nheo mắt nhìn vào tấm ảnh. Đôi tay bà đang run rẩy bỗng chợt ngừng hẳn. Ánh mắt bà đờ đẫn một thoáng rồi bừng sáng lên vẻ cay đắng. Bà Hoa thầm nhủ, chính khuôn mặt này đã mang đến cho bà món hời lớn nhất đời người, nhưng cũng là nguồn cơn của bi kịch hôm nay.
“Đúng người này,” Bà Hoa gật đầu chắc chắn, ngón tay khẳng định đập nhẹ vào mặt bàn. “Là cô Lan đó. Không lẫn đi đâu được. Cô Lan là người đã giao sổ đỏ tận nhà tôi hôm đó.”
Bà Hoa nhớ lại buổi chiều năm ấy, cô gái trẻ tự xưng là môi giới đứng ở cửa, trao chiếc sổ đỏ cho bà với nụ cười tươi rói rồi biến mất không để lại một dấu vết.
Điều tra viên nhìn thẳng vào mắt Bà Hoa, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, mang theo vẻ ẩn ý khó hiểu. Ông ta cất tấm ảnh vào túi hồ sơ, tiếng khóa túi “cách” một tiếng sắc lạnh vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
Tiếng khóa túi hồ sơ “cách” một tiếng sắc lạnh vẫn còn vương vấn trong khoảng không tĩnh lặng thì giọng nói trầm đặc của Điều tra viên vang lên, xé toạc màn đêm tăm tối trong tâm trí Bà Hoa.
“Lan đã bỏ trốn,” ông ta nói, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Bà Hoa. “Ngay sau khi giao dịch xong, cô ta cắt đứt mọi liên lạc. Hiện tại chúng tôi chưa thể truy tìm ra tung tích của cô ta.”
Bà Hoa thở phào một nhịp, nhưng đó chỉ là sự thở phào của kẻ đang chờ đợi bản án. Đôi tay bà siết chặt lấy gấu áo, chờ đợi cú chốt hạ cuối cùng.
Nhưng Điều tra viên chưa dừng lại. Ông ta lật tiếp trang hồ sơ, giọng nói không chút cảm xúc vang lên như lưỡi dao sắc lạnh: “Số tiền bán căn nhà 5 tỷ mà bà tặng con gái cả làm của hồi môn không nằm yên. Bà Hoa đã bán căn nhà đó và chuyển toàn bộ số tiền vào một sổ tiết kiệm.”
Mắt Bà Hoa trợn trừng, tim đập thình thịch. Bà cố gắng biện minh: “Tôi… tôi bán để lo cho các cháu… Sổ tiết kiệm đó là của con gái cả tôi, nó hiền lành lắm, nó đâu có biết gì đâu!”
“Chính vì đứng tên con gái bà nên nó mới rắc rối,” Điều tra viên bất ngờ dập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, tiếng đập vang rền. “Số tiền trong sổ tiết kiệm của con gái bà đã bị tạm giữ.”
“Tạm giữ?” Bà Hoa lặp lại, giọng nghẹn lại.
“Căn nhà đó có nguồn gốc từ vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Toàn bộ giao dịch liên quan đang bị phong tỏa để phục vụ điều tra,” Điều tra viên đứng dậy, nhìn xuống Bà Hoa với vẻ lạnh lùng. “Bà hiểu hậu quả chưa? Không chỉ mất nhà, con gái bà còn có thể dính vào vòng lao lý vì tội chứa chấp tài sản do phạm pháp mà có.”
Nghe đến con gái và đứa cháu ngoại vừa đầy tháng, Bà Hoa như bị điện giật. Bà quỵ xuống sàn nhà, hai tay chắp lại vái lấy vái để, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau. Bà khóc nức nở, giọng nghẹn ngào đầy tuyệt vọng:
“Tôi xin lỗi! Tôi sai rồi! Tôi hám lợi, tôi mù quáng! Xin ông hãy tha cho con gái tôi, nó không biết gì đâu… Nó chỉ ham vật chất chút thôi, chứ nó hiền lắm… Ông hãy bắt tôi, tù tội thế nào cũng được, nhưng xin hãy trả lại căn nhà! Tôi xin trả lại nhà, tôi bán hết những gì mình có để chuộc lại lỗi lầm này… Xin hãy cho cháu ngoại tôi còn có chỗ để về…”
Bà Hoa gục đầu xuống sàn, bờ vai rung lên bần bật trong sự tủi nhục và sợ hãi tột độ, trong khi Điều tra viên chỉ đứng nhìn, bất động như một pho tượng đá.
Tiếng bước chân vội vã xào xạc ngoài hành lang phá tan sự tĩnh lặng. Cánh cửa phòng hỏi cung bị đẩy bật mạnh, Con gái cả của Bà Hoa lao vào, mái tóc xơ xác, đôi mắt sưng húp vì khóc, tay siết chặt mẩu giấy nhàu nát vừa nhận từ ngân hàng — thông báo sổ tiết kiệm đứng tên cô bị phong tỏa.
Cô lảo đảo tiến đến trước bàn Điều tra viên, giọng nghẹn ngào run rẩy: “Cháu… cháu nghe nói sổ tiết kiệm của cháu bị tạm giữ? Có thật không ạ?”
Điều tra viên gật đầu lạnh lùng, chỉ tay vào tập hồ sơ dày cộm: “Số tiền 5 tỷ thu được từ việc bán căn nhà có nguồn gốc lừa đảo đã được chuyển vào sổ đứng tên cô. Hiện toàn bộ tài khoản liên quan bị phong tỏa để phục vụ điều tra. Cô là người đứng tên, có thể sẽ bị khởi tố vì tội chứa chấp tài sản do phạm pháp mà có.”
Câu nói như luồng điện lạnh xuyên qua người Con gái cả. Cô trợn trừng mắt, tờ giấy trong tay rơi lả tả xuống sàn, chân khuỵu xuống, ngã phịch xuống đất, vai rung lên bần bật. Nước mắt lã chã rơi, cô gào lên, giọng thét rách cả màng nhĩ: “Mẹ làm gì mà liên lụy đến con thế này? Cháu ngoại cháu mới đầy tháng, Thằng rể đang ép cháu ký đơn ly hôn, giờ mất sạch tiền, con sống sao đây? Mẹ hám lợi, mẹ mù quáng, giờ con gái mẹ phải chịu hậu quả thay à?”
Bà Hoa vội vàng bò dậy từ sàn nhà, đau xót thấu ruột gan, lết nhanh đến bên Con gái cả. Bà đưa tay đỡ lấy vai con, giọng nức nở van xin: “Mẹ xin lỗi con, mẹ sai rồi… Mẹ chỉ muốn các con có căn nhà để ở, không ngờ căn nhà đó lại có nguồn gốc lừa đảo. Mẹ sẽ đền bù, mẹ bán hết những gì mình có, mẹ đi tù cũng được, miễn con không bị liên lụy…”
Con gái cả đột ngột giật mạnh vai, đẩy thẳng Bà Hoa ngã ngửa ra sau, lưng đập mạnh xuống sàn nhà. Cô đứng bật dậy, chỉ tay thẳng vào mặt Bà Hoa, mắt đầy oán hận và tuyệt vọng: “Đừng đụng vào tôi! Tôi không có người mẹ như bà! Bà hại tôi, hại cháu ngoại tôi, hại cả gia đình tôi rồi! Bây giờ tôi trắng tay, chồng bỏ, con không có gì, tất cả là tại bà!”
Bà Hoa ngồi bệt giữa sàn, tay ôm ngực, mắt nhìn Con gái cả với vẻ đau đớn tột độ. Cô ta quay lưng, chạy khỏi phòng hỏi cung, tiếng khóc thét vọng lại ngoài hành lang, lẫn trong tiếng giày gõ lịch kịch trên nền gạch. Điều tra viên thở dài, cầm tập hồ sơ bước ra ngoài, để lại Bà Hoa ngồi gục giữa phòng, nước mắt hòa lẫn với sự hối hận không lối thoát.
Tiếng gõ cửa đinh tai vang lên khi Bà Hoa vừa định vào bếp. Bà mở cửa, chưa kịp định thần thì ông sui đã hất tay bà ra, xông thẳng vào giữa nhà như một vị quan tòa bước lên tòa án. Bà sui lẽo đẽo theo sau, mặt mũi nhăn nhó, tay vẫn còn vương vãi mấy mảnh vỡ từ cái bát đĩa nào đó.
Ông sui không chờ mời, trực tiếp kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, đôi mắt tóe lửa nhìn Bà Hoa từ trên xuống dưới. Bà Hoa đứng lặng, thần thái vẫn điềm tĩnh nhưng trong lòng đã thầm tính toán: “Đến lúc quyết đấu rồi.”
“Đập!” Một tiếng động chát chúa vang lên. Ông sui đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ, làm ấm trà trên bàn nhảy lên bắn tung tóe.
“Bà Hoa!” Giọng ông sui gầm lên, vang vọng cả khu nhà. “Bà làm nhà tôi nhục nhã khắp xóm rồi! Bà tưởng bà giàu có, cho cháu nó cái nhà 5 tỷ là oai lắm sao? Bây giờ bà lừa bán nhà, ép con trai tôi ly hôn, bà định chạy tội à?”
Bà sui bên cạnh lập tức thay đổi sắc thái, cô om sườn, khóc lóc ầm ĩ như sắp trút hơi thở cuối cùng. “Chết chúng tôi rồi! Gia đình nòi giống nhà này bị bà hủy hoại hết rồi! Bà trả lại con dâu cho tôi, trả lại danh dự cho gia đình tôi!”
Bà Hoa nhếch mép, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai vợ chồng thông gia đang diễn trò. Bà biết rõ cái gọi là “danh dự” của họ chỉ là cái cớ để moi tiền.
Ông sui chỉnh lại cổ áo, hất hàm đầy vẻ hống hách: “Nghe này, chúng tôi không để yên đâu. Bà phải bồi thường 1 tỷ tiền danh dự cho gia đình tôi. Một tỷ! Đền bù tổn thất tinh thần cho việc bà ép con trai tôi ký đơn ly hôn và làm nhục gia đình chúng tôi trước bàn dân thiên hạ. Nếu không, tôi sẽ cho người đến đây mỗi ngày, làm cho bà không thể sống yên ổn!”
Bà Hoa bước nhẹ đến trước mặt ông sui, tay chống hông, giọng nói sắc lạnh: “1 tỷ? Các người định bán con trai mình với giá rẻ thế à? Sáng nay các người ép nó ký đơn ly hôn để giữ cái gọi là danh dự, giờ lại đến đây đòi tiền? Các người có biết con trai mình đang ở đâu không?”
Nghe đến đó, bà sui ngừng khóc, đôi mắt ranh mãnh chớp chớp đầy nghi ngờ. Bà Hoa cười nhạt, biết rằng cú lật kèo tiếp theo sẽ khiến họ không kịp trở tay.
Tiếng gõ cửa chắc nịch vang lên từ phía cửa chính còn để mở, ngắt quãng khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi sau lời nói của Bà Hoa. Một người đàn ông trung niên mặc sơ mi trắng, cầm xấp hồ sơ, thẻ điều tra viên đeo ngực sáng bóng bước vào phòng.
Ông sui và Bà sui giật bắn mình, quay đầu nhìn về phía người vừa vào. Bà Hoa vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt, ánh mắt lướt qua xấp hồ sơ trên tay ông ta là hiểu ngay tình hình.
Điều tra viên dừng bước giữa phòng khách, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người, giọng trầm, dứt khoát: “Tất cả mọi người im lặng. Tôi đang điều tra vụ án liên quan đến nguồn gốc căn nhà 5 tỷ Bà Hoa đã bán gần đây. Mọi hành vi gây rối trật tự sẽ bị xử lý theo pháp luật.”
Ông sui vừa định hất hàm lên cãi, Điều tra viên giơ tay lên, ra hiệu cấm nói, nhấn mạnh từng chữ: “Ai gây rối trật tự sẽ bị tạm giữ ngay lập tức.”
Bà sui lập tức bịt chặt miệng bằng cả hai tay, lùi lại phía sau ông sui, run rẩy không dám thở mạnh. Ông sui cũng ngậm bặt ngay, đôi mắt tóe lửa lúc trước giờ tránh né thẳng ánh nhìn của điều tra viên, ngồi thu người lại trên ghế, không dám nhúc nhích.
Bà Hoa khoanh tay trước ngực, nhìn hai vợ chồng thông gia sợ hãi, thầm nghĩ: “Đến lúc ra kết quả rồi.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng phăng phắc, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vang vọng. Mọi người nhìn nhau sợ hãi, không ai dám thốt ra nửa lời, kể cả ông sui vốn hống hách lúc trước.
Điều tra viên khẽ gật đầu, chỉ tay về phía Bà Hoa, giọng vẫn lạnh lùng: “Bà Hoa, mời bà đi cùng tôi về trụ sở làm việc vài việc.”
Bà Hoa đứng lên bình thản, lấy chiếc túi xách đặt trên bàn, không thèm liếc nhìn Ông sui, Bà sui đang ngồi run rẩy. Nụ cười nhẹ nở trên môi Bà Hoa khi bước qua cửa chính.
Bà Hoa thầm nghĩ: “Mấy ngày nữa thôi, mọi chuyện sẽ rõ ràng.”
Bóng hoàng hôn đổ dài trên sân Nhà Bà Hoa, Bà Hoa ngồi bần thần trên bậc cửa trước, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Túi xách đặt cạnh bên, vạt áo phơ phất trong gió.
Con gái thứ từ trong nhà bước ra, cầm ly nước trên tay, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Bà Hoa.
Con gái thứ nói: “Bà Hoa ơi, uống chút nước đi. Con lo lắm, đi suốt cả ngày không tin tức.”
Bà Hoa quay đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn Con gái thứ, giọng khàn đặc: “Đi đi, đừng an ủi tôi nữa.”
Con gái thứ giật mình, đưa ly nước về phía Bà Hoa: “Con chỉ muốn Bà Hoa vui lên thôi mà. Mọi chuyện rồi sẽ ổn, điều tra viên họ sẽ làm rõ nguồn gốc Căn nhà 5 tỷ mà.”
Bà Hoa đứng dậy đột ngột, tay vung nhẹ đẩy ly nước rơi xuống đất vỡ tan. Giọng bà run rẩy, đầy chua chát: “Đời mẹ khổ thế này, ai an ủi cũng vô ích. Con gái cả nó bán nhà lấy tiền, giờ quay lại mắng mẹ lừa đảo, Thằng rể nó cũng đòi ly hôn, Ông sui, Bà sui ghét bỏ mẹ. Mẹ còn gì nữa chứ?”
Con gái thứ cắn môi, nước mắt rơi xuống má: “Bà Hoa đừng nói thế. Con vẫn ở đây với mẹ mà.”
Bà Hoa lùi lại, tay chỉ về phía cửa chính: “Đi đi! Tôi không cần ai thương hại. Con gái thứ mà còn không hiểu nỗi lòng mẹ, thì ai hiểu?”
Con gái thứ đứng lặng người, nhìn dáng gầy guộc của Bà Hoa run rẩy trong ánh hoàng hôn, không nói thêm lời nào, quay lưng bỏ đi vào trong Nhà Bà Hoa.
Bà Hoa ngồi lại xuống bậc cửa, ôm chặt đầu bằng hai tay. Bóng tối dần bao trùm cả sân, ánh đèn đường le lói chiếu lên gương mặt khắc khổ của Bà Hoa. Tiếng gió thổi qua tán cây xào xạc, không một bóng người qua lại, chỉ còn Bà Hoa một mình trong bóng tối.
Không khí phiên tòa xét xử ép chặt lồng ngực. Tiếng búa gỗ đập xuống bệ đá vang lên đanh thép, báo hiệu phán quyết cuối cùng đã đến. Thẩm phán chỉnh lại cổ áo choàng, mở tập bản án dày cộm, đôi mắt nhìn thẳng xuống vành móng ngựa nơi Lan đứng run rẩy. Bà Hoa ngồi ghế dự khán phía dưới, hai tay siết chặt mép ghế gỗ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Suốt mấy tháng qua, kể từ ngày công an gõ cửa nhà Bà Hoa, giao giấy mời làm việc liên quan đến nguồn gốc căn nhà 5 tỷ, rồi phong tỏa sổ tiết kiệm đứng tên con gái cả, Bà Hoa chưa một đêm ngủ trọn giấc.
Thẩm phán cất giọng sang sảng, từng chữ vang vọng khắp phòng xử án: “Bị cáo Lan án 10 năm tù, bà Hoa không phải chịu trách nhiệm hình sự. Số sổ tiết kiệm trị giá 5 tỷ đồng có nguồn gốc từ việc bán căn nhà 5 tỷ được trả lại cho bà Hoa, do bà là người mua ngay tình, không hay biết nguồn gốc bất hợp pháp của tài sản.”
Lan lảo đảo ngã khuỵu xuống sàn, đôi môi mấp máy định kêu oan nhưng chẳng thốt lên lời nào. Hai cảnh sát lập tức bước tới, khóa tay Lan, dẫn ra khỏi phòng xử án. Ánh mắt Lan liếc nhanh sang phía Bà Hoa, đầy oán hận nhưng nhanh chóng tắt ngấm khi bị đẩy qua cửa.
Bà Hoa phủ phàng hai tay lên mặt, nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu nếp nhăn lo âu. Tiếng khóc nức nở vỡ òa giữa không gian vốn đang thinh lặng đến nghẹt thở. Bà Hoa đứng bật dậy, chắp tay cao quá đầu, hướng về phía bục thẩm phán, giọng nghẹn ngào run rẩy: “Cảm ơn tòa… Cảm ơn tòa đã trả lại công bằng cho tôi… Cảm ơn tòa…”
Bà Hoa thầm nghĩ, đôi vai run nhẹ: “Con gái cả sẽ lấy lại được số tiền của hồi môn, cháu ngoại đầy tháng rồi, sẽ có đủ điều kiện lớn lên khỏe mạnh.” Nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm, sau bao ngày bị giằng xé giữa niềm tin và sự nghi ngờ.
Bà Hoa lau vội nước mắt bằng mép áo, nhận lấy tập hồ sơ từ thư ký tòa, chân bước ra khỏi phòng xử án mà vẫn như mơ ngủ. Ánh nắng ngoài hành lang chói chang chiếu vào mắt, bà nheo mắt lại, hít một hơi thật sâu, vị không khí tự do tràn vào lồng ngực sau bao tháng tù túng.
Chiếc xe ôm đưa bà về nhà Bà Hoa, dọc đường bà cứ ôm chặt tập hồ sơ vào ngực, như sợ nó bay mất. Trong hồ sơ là quyết định trả lại sổ tiết kiệm 5 tỷ, số tiền vốn là của hồi môn của con gái cả. Bà thầm nghĩ: “Cháu ngoại đầy tháng rồi, con bé sẽ có đủ tiền nuôi con khôn lớn.”
Về đến nhà, bà thấy con gái cả đang ngồi ở ghế sofa phòng khách, tay ru nhẹ đứa cháu ngoại mặc bộ áo dài đỏ thêu rồng phượng, vẻ mặt ủ rũ, quầng mắt tím thâm. Đứa bé ngủ ngon lành, tay nắm chặt vạt áo mẹ. Con gái cả ngước lên thấy bà, lập tức đứng dậy, giọng run run: “Mẹ… Tòa xử thế nào ạ?”
Bà Hoa mỉm cười, đưa tập hồ sơ cho con gái, giọng nhẹ nhàng: “Anh Lan phải đi tù 10 năm, sổ tiết kiệm 5 tỷ của con được trả lại rồi. Mẹ sẽ chuyển sổ sang tên con ngay ngày mai.”
Con gái cả cầm lấy hồ sơ, nước mắt lăn dài trên má. Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Con gái cả lau vội nước mắt, đi ra mở cửa.
Thằng rể đứng ở ngoài cửa, áo sơ mi nhăn nhúm, tóc tai bù xù, mắt đỏ ngàu vì thiếu ngủ. Hắn đứng dướn người nhìn vào trong nhà, gặp ánh mắt của con gái cả thì cúi gằm mặt xuống, tay siết chặt quai túi xách.
Con gái cả khựng lại, giọng lạnh tanh: “Anh làm gì ở đây? Bố mẹ anh không cấm anh đến gần tôi sao?”
Thằng rể bước lên một bước, giọng nghẹn ngào: “Em à… Anh sai rồi. Anh hám vật chất, nghe lời bố mẹ ép ký đơn ly hôn, bỏ rơi em và con khi cả nhà đang khó khăn. Anh xin lỗi em, mình quay lại nhé. Anh hứa sẽ chăm sóc em và con thật tốt, không bao giờ đòi đứng tên cái nhà nữa, làm gì cũng để ý đến vợ con trước.”
Con gái cả nhớ lại những ngày đầu mới cưới, hắn hằng ngày đưa đón bà từ chỗ làm, nấu cháo cho bà khi ốm, bế con gái cả vào phòng khi bà mệt. Rồi nhớ lại cảnh hắn đứng bên cạnh bố mẹ, mặt lạnh tanh ký đơn ly hôn, không một lời bênh vực. Lòng mủi lòng, nước mắt lại trào ra.
Con gái cả bước nhanh tới, ôm chặt lấy cổ thằng rể, khóc nức nở. Hắn cũng ôm chặt lấy vợ, giọng run rẩy: “Anh hứa đấy, không bao giờ phản bội em nữa.”
Bà Hoa đứng ở trong phòng khách, nhìn hai vợ chồng ôm nhau khóc, thầm nghĩ: “Có lẽ hạnh phúc gia đình cũng quan trọng hơn tiền bạc.” Bà quay người vào bếp, nấu nồi chè đậu xanh để đãi con rể, như ngày nào đón rể về nhà.
Mùi chè đậu xanh thơm phức tỏa ra từ căn bếp nhỏ. Con gái cả lau khô nước mắt, dẫn Thằng rể ngồi xuống ghế sofa, đứa cháu ngoại vẫn ngủ ngon lành trên chiếc chăn bông trải sẵn.
Thằng rể siết chặt tay Con gái cả, giọng vẫn run rẩy: “Em còn giận anh không? Anh hứa từ nay về sau, anh sẽ nghe em, không để bố mẹ ép uổng nữa.”
Con gái cả lắc đầu, thầm nghĩ: “Người biết sai là tốt rồi, gia đình sum họp là mừng nhất.” Nàng mỉm cười, gật đầu nhẹ: “Em tha thứ cho anh, nhưng anh phải nhớ lời hứa đấy.”
Sáng hôm sau, Bà Hoa đưa cho Con gái cả cuốn sổ tiết kiệm 5 tỷ, mặt tươi cười: “Mẹ đã làm thủ tục xong, sổ này giờ đứng tên riêng con, con cầm kỹ nhé.”
Con gái cả cầm lấy cuốn sổ, mép sổ còn ấm hơi tay Bà Hoa, giọng nghẹn ngào: “Mẹ, sao mẹ không giữ tiền này làm quỹ dưỡng già? Con với anh ấy có thể thuê nhà ở tạm.”
Bà Hoa vỗ nhẹ vai Con gái cả, lắc đầu: “Tiền này vốn là của hồi môn con, giờ con cầm, tự định đoạt. Mẹ nghĩ, các con đang ở chung với mẹ, nhà chật, cháu ngoại không có chỗ chơi. Chi bằng dùng tiền này mua căn nhà khang trang khác, hai vợ chồng con dọn vào ở cho tiện.”
Thằng rể đang bế cháu ngoại đi lại trong phòng, nghe vậy liền chạy tới, gật đầu liên tục: “Con đồng ý hoàn toàn! Con sẽ tìm ngay căn nhà đẹp, rộng rãi, đứng tên riêng chị ấy, con không đòi đứng tên đồng sở hữu nữa đâu.”
Bà Hoa nhìn Thằng rể, gật gù hài lòng. Ba ngày sau, Thằng rể tìm được một căn nhà khang trang ở khu dân cư mới, giá vừa khớp 5 tỷ trong sổ tiết kiệm. Con gái cả ký hợp đồng mua nhà, dùng toàn bộ tiền sổ tiết kiệm thanh toán.
Một tuần sau, Con gái cả và Thằng rể dọn vào căn nhà mới. Bà Hoa mang theo bao nhiêu đồ dùng cũ trong nhà, sang giúp sắp xếp nội thất. Căn nhà rộng rãi, có sân nhỏ trồng hoa, cháu ngoại chạy nhảy cười đùa quanh ghế sofa.
Chiều tà, Bà Hoa ngồi trên ban công tầng hai, nhìn Con gái cả đang vắt khăn mặt cho Thằng rể, hai vợ chồng cười nói rôm rả. Bà Hoa gọi Con gái cả lại, giọng trầm ấm: “Con gái, tiền bạc không quan trọng bằng hạnh phúc gia đình, nhớ chưa?”
Con gái cả ngồi xuống cạnh Bà Hoa, gật đầu thấm thía, tay nắm chặt mép áo: “Con nhớ rồi, mẹ. Con hứa không ham vật chất nữa, chỉ lo chăm sóc chồng con, giữ gìn hạnh phúc gia đình thôi.”
Thằng rể từ dưới bếp bước lên, tay cầm ly trà mời Bà Hoa, cười tươi: “Bà Hoa yên tâm, cháu sẽ làm việc chăm chỉ, không để vợ con thiếu thốn, cũng không để chuyện tiền bạc ảnh hưởng đến tình cảm gia đình nữa.”
Bà Hoa nhận ly trà, nhấp một ngụm, nhìn ánh hoàng hôn buông xuống mái nhà mới, lòng nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
Nắng chiều buông xuống, nhuộm đỏ mái ngói của căn nhà mới khang trang. Bà Hoa đứng đó, đôi bàn tay chai sần đan vào nhau trước ngực, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con đường lớn nơi những chiếc xe hơi đắt tiền từng lăn bánh qua căn nhà 5 tỷ cũ.
Trong tâm trí bà, những hình ảnh cứ chồng chéo lên nhau. Cảnh bà rút tiền, tặng con gái cả căn nhà làm của hồi môn trong ngày cưới rực rỡ. Rồi đến cái ngày cháu ngoại đầy tháng, bà lén lút bán nhà, lập sổ tiết kiệm đứng tên riêng con gái để chặn đứng lòng tham của thằng rể và nhà thông gia. Bà nhớ lại cái ngày sáng hôm sau tiệc ăn mừng ly hôn, khi công an gõ cửa nhà bà, gương mặt nghiêm nghị đưa giấy mời làm việc vì nguồn gốc căn nhà 5 tỷ liên quan đến vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Những ngày tháng sổ tiết kiệm bị phong tỏa, ông sui đập bàn quát mắng, bà sui tức giận ép con trai ký đơn ly hôn hiện về rồi tan biến.
Bà Hoa thở dài một hơi thật dài, hơi thở nhẹ nhàng tan vào làn gió chiều. Bà thầm nghĩ: “Tiền bạc vốn dĩ là vật ngoài thân, nhưng cái giá phải trả cho sự ngây thơ và lòng tham của người thân thì quá đắt.”
Bà quay lại nhìn căn nhà mới – căn nhà được mua bằng chính số tiền 5 tỷ ấy sau khi mọi rắc rối pháp lý được giải quyết ổn thỏa nhờ sự hợp tác của con gái cả và thằng rể với cơ quan điều tra. Mọi chuyện cuối cùng cũng đã xong.
Bà Hoa khẽ lắc đầu, giọng bà trầm xuống nhưng đầy uy lực: “May mà mọi chuyện kết thúc tốt đẹp, sau này nhất định phải cẩn thận.”
Nắng chiều buông dần, những tia sáng cuối cùng vắt ngang qua hàng cây. Bóng dáng nhỏ bé của Bà Hoa dãn ra rồi lại thu nhỏ lại giữa lòng khu dân cư mới yên bình. Bà chậm rãi bước đi, đôi chân đã mỏi nhưng tâm trí lại vô cùng thư thái.
***
Cuộc đời Bà Hoa như một thước phim quay chậm giữa những biến động hỗn mang của tiền bạc và tình thân. Những tia nắng cuối ngày không chỉ nhuộm đỏ mái nhà mới, mà còn soi rọi những vết sẹo trong lòng bà – những vết sẹo của sự tin tưởng bị phản bội, của những toan tính đầy cay đắng từ chính những người bà yêu thương nhất. Nhưng rồi, như cách mà ánh hoàng hôn nhường chỗ cho bóng đêm tĩnh lặng, những cơn bão tố ấy cũng đã đi qua. Bà Hoa nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở những con số tỷ bạc hay những căn nhà đồ sộ, mà nằm ở sự bình yên khi nhìn thấy con cháu mình biết quay đầu, biết trân trọng những giá trị chân thật thay vì chìm đắm trong vòng xoáy của vật chất. Căn nhà mới kia dù không quá xa hoa như căn cũ, nhưng nó được xây dựng trên nền móng của sự tỉnh thức và tình yêu thương đã được gạn lọc qua biến cố. Bà bước đi, bóng dáng nhỏ bé nhưng kiên định giữa khu dân cư, mang theo một bài học đắt giá về lòng nhân từ nhưng cũng đầy sự thận trọng. Trong khoảng lặng của buổi chiều tà, bà thầm cảm ơn những thử thách đã qua, vì nhờ chúng, bà mới nhìn rõ ai là người thực sự ở lại bên cạnh mình khi bão tố nổi lên. Sự bình yên giờ đây không còn là sự mong manh, mà là một sự lựa chọn sau khi đã thấu hiểu rằng, giữ gìn tiền bạc dễ hơn nhiều so với việc giữ gìn sự trong sạch của lương tâm và hạnh phúc gia đình.

