ʙáɴ nhà ʜồɪ ᴍôɴ ᴄứᴜ mẹ chồng, quay lại ʟấʏ điện thoại, nghe được âᴍ ᴍưᴜ ᴛʜâᴍ độᴄ của bà khiến tôi ɴɢã ɴɢửᴀ…
Tôi và Tuấn ᴋếᴛ ʜôɴ sau ba năm ʏêᴜ ɴʜᴀᴜ. Ngày cưới, ᴍẹ ʀᴜộᴛ tôi tặng cho một căn nhà nhỏ hai tầng ở ngoại ô làm của ʜồɪ ᴍôɴ. Dù không lớn, nhưng đó là thành quả cả đời mẹ ᴅàɴʜ ᴅụᴍ. Tôi xem căn nhà như một phần ᴍáᴜ ᴛʜịᴛ của mình.
Về làm dâu, tôi không xảy ra ᴍâᴜ ᴛʜᴜẫɴ ᴛʀựᴄ ᴛɪếᴘ với mẹ chồng – bà Hồng – nhưng bà thường ᴛỏ ʀᴀ ʟạɴʜ ɴʜạᴛ, xᴀ ᴄáᴄʜ. Ánh mắt bà luôn ᴅò xéᴛ ᴋʜɪếɴ ᴛôɪ ᴄảᴍ ᴛʜấʏ ᴍìɴʜ ᴋʜôɴɢ đượᴄ ᴄʜàᴏ đóɴ, ᴅù ᴛôɪ ʟᴜôɴ ᴄố ɢắɴɢ đốɪ xử ᴄʜâɴ ᴛʜàɴʜ.
Rồi một ngày, bà ɴʜậᴘ ᴠɪệɴ ᴄấᴘ ᴄứᴜ ᴠì ᴛᴀɪ ʙɪếɴ. Tuấn ʀốɪ ʙờɪ, xᴏᴀʏ xở ᴋʜắᴘ ɴơɪ để ᴛìᴍ ᴛɪềɴ đɪềᴜ ᴛʀị. Nhưng hoàn cảnh khi ấy không cho phép, tài chính ᴇᴏ ʜẹᴘ, ᴛʀᴏɴɢ ᴋʜɪ ᴠɪệɴ ᴘʜí lại tăng từng ngày.
Tôi nhìn người phụ nữ đang ɴằᴍ ᴍê ᴍᴀɴ ᴛʀêɴ ɢɪườɴɢ ʙệɴʜ – người mà tôi luôn ᴄố ɢắɴɢ ᴠᴜɴ ᴠéɴ ᴛìɴʜ ᴄảᴍ và đưa ra một quyết định đầy ᴋʜó ᴋʜăɴ: ʙáɴ ᴄăɴ ɴʜà ʜồɪ ᴍôɴ để ʟᴏ ᴄʜɪ ᴘʜí đɪềᴜ ᴛʀị cho mẹ chồng. Tôi không nói với ᴍẹ ʀᴜộᴛ, chỉ bảo là đang tạm thời ᴄầᴍ ᴄố ᴍộᴛ ᴘʜầɴ.
Bà dần ʜồɪ ᴘʜụᴄ. Tôi chuyển về sống cùng chồng trong một căn phòng ᴛʀọ ɴʜỏ, ᴛự ɴʜủ ʟòɴɢ: “ᴄʜỉ ᴄầɴ ʙà ᴋʜỏᴇ ᴍạɴʜ, ᴍọɪ ᴛʜứ ʀồɪ sẽ ổɴ.”
Nhưng điều bất ngờ lại đến từ chính người mà tôi đã ᴅốᴄ ʟòɴɢ ɢɪúᴘ đỡ.
Hôm đó, tôi vừa ʀờɪ ᴋʜỏɪ nhà mẹ chồng sau khi mang cháo đến, thì sựᴄ ɴʜớ ʙỏ ǫᴜêɴ điện thoại trên bàn. Tôi quay lại, định ɴʜẹ ɴʜàɴɢ ᴠàᴏ ʟấʏ, sợ ʟàᴍ ᴘʜɪềɴ bà đang nghỉ trưa. Nhưng khi đến gần cửa, tôi bỗng nghe thấy giọng nói nhỏ to vọng ra từ trong phòng bà.
Là giọng của mẹ chồng tôi.
“…Nó ɴɢâʏ ᴛʜơ ᴛʜì ᴍặᴄ nó, mình ᴋʜôɴ ᴛʜì ᴘʜảɪ ʙɪếᴛ ᴛậɴ ᴅụɴɢ. Cái nhà đó ʙáɴ ʀồɪ ᴄàɴɢ ᴛốᴛ, sᴀᴜ ɴàʏ ᴋʜỏɪ ᴛʀᴀɴʜ ᴄʜấᴘ. Chỉ cần ᴋʜéᴏ ʟéᴏ, đẩʏ ɴó ʀᴀ ᴋʜỏɪ ɴʜà, ᴛìᴍ ɴɢườɪ ᴘʜù ʜợᴘ ʜơɴ cho thằng Tuấn…”
Tôi ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ. ᴛʀáɪ ᴛɪᴍ ɴʜư ʙị ᴀɪ ʙóᴘ ɴɢʜẹᴛ. ᴍọɪ ᴛế ʙàᴏ ᴛʀᴏɴɢ ᴄơ ᴛʜể ᴛôɪ ɴʜư ɴɢừɴɢ ʜᴏạᴛ độɴɢ.
Giọng bà tiếp tục, đều đều như thể đã tính toán sẵn…mời quý độc giả xem tiếp ở dưới bình luận
“Đợi Tuấn đi làm về, bảo nó ly hôn con nhỏ đó đi, tìm đứa con gái nhà giàu hơn cho nó.” Bà Hồng nói tiếp, giọng đều đều lạnh lùng vọng ra từ trong phòng.
Người vợ đứng chết lặng ngoài cửa, tay run rẩy cầm chiếc điện thoại quên lấy lúc nãy, nước mắt lặng lẽ chảy dài qua gò má. Đầu ngón tay Người vợ trắng bệch vì siết chặt quá mức, hơi thở dồn dập nhưng không phát ra âm thanh nào.
Người vợ lùi lại từng bước, bước chân loạng choạng quay người chạy bán sống bán chết ra khỏi Nhà riêng bà Hồng, lồng ngực thắt lại, lòng đau như cắt.
Người vợ chạy bán sống bán chết đến tận vỉa hè đầu đường, chân khuỵu xuống, ngồi bệt xuống mặt đất lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy mặt, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào bật ra từ cổ họng.
Những mảnh ký ức ập đến nhanh chóng. Ba năm tối tăm tất tả chăm sóc Bà Hồng, bán sạch Căn nhà hồi môn hai tầng – thành quả cả đời Mẹ ruột người vợ dành dụm, nói dối chỉ là tạm cầm cố để lo viện phí cho mẹ chồng. Giờ nhận lại lời phản bội trắng trợn, đòi con trai ly hôn lấy con gái nhà giàu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên chát chúa từ chiếc máy rơi trong túi xách bên cạnh. Người vợ run rẩy với lấy, màn hình hiện rõ tên Tuấn. Người vợ hít sâu đến rát phổi, nén chặt tiếng nấc, chỉnh giọng thật bình thường rồi ấn nghe máy.
Tuấn: “Sao lâu thế, không về à? Mẹ đang đợi cháo đấy.”
Người vợ cắn chặt môi dưới đến khi nếp máu tanh lan ra, giọng run rẩy nhưng cố trấn tĩnh: “Đang mua cháo đây, sắp về đến nơi rồi.”
Người vợ vội tắt máy, gục đầu xuống đầu gối, nước mắt lại trào ra không kìm được.
Người vợ gượng dậy từ vỉa hè lạnh lẽo, đôi chân vẫn còn run rẩy sau cú sốc tại nhà Bà Hồng. Người vợ lau vội vệt nước mắt, cố gắng chỉnh lại nhịp thở cho đỡ nghẹn để Tuấn không nghi ngờ.
Tuấn đang đứng ngồi không yên trước cửa Căn phòng trọ nhỏ, thấy Người vợ xuất hiện thì vội vàng chạy tới.
Tuấn: “Sao lâu thế? Anh lo quá. Mẹ đâu rồi?”
Người vợ cúi gầm mặt, tránh né ánh mắt của Tuấn, giọng nhỏ đến mức nghẹn lại: “Mẹ… mẹ khỏe hoàn toàn rồi. Bác sĩ nói hồi phục tốt lắm, sắp được xuất viện.”
Người vợ thầm nghĩ: “Lời nói dối trắng trợn.”
Tuấn thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay Người vợ, nụ cười hớn hở nở trên môi: “Tốt quá rồi! Mẹ khỏe là anh nhẹ cả người. Này, anh vừa tính toán xong đây. Mai này anh sẽ cố gắng làm ăn, tăng ca cuối tuần, dành dụm từng đồng để mua lại Căn nhà hồi môn hai tầng cho em. Nhà đó là thành quả cả đời của Mẹ ruột người vợ mà mình để mất, anh day dứt lắm. Nhất định anh sẽ chuộc lại, trả lại cho em.”
Nghe đến “Căn nhà hồi môn”, lồng ngực Người vợ thắt lại đau đớn. Sự hy sinh của Mẹ ruột người vợ, bao nhiêu năm tất tả chăm sóc Bà Hồng, giờ đổ sông đổ biển hết. Đằng sau lưng Người vợ, Bà Hồng đang bàn chuyện đuổi Người vợ đi để Tuấn lấy vợ giàu.
Người vợ không chịu nổi nhìn nụ cười ngây ngô của Tuấn nữa. Người vợ đột ngột rút tay lại, giọng run rẩy: “Em… em đi vệ sinh chút. Hơi đau bụng.”
Không đợi Tuấn trả lời, Người vợ xoay người chạy thẳng vào nhà vệ sinh, khóa chặt cửa lại. Người vợ gục xuống trước bồn rửa mặt, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa trong không gian chật hẹp, tiếng nước chảy rào rào cũng không đủ để che giấu nỗi đau đang xé nát lòng Người vợ.
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên từ ngoài. Giọng Tuấn trầm xuống: “Em ơi, mở cửa đi. Anh biết em buồn, nhưng đừng khóc nữa, ảnh hưởng sức khỏe.”
Người vợ vội vã tắt vòi nước, lau vội gương mặt ướt nhẹp, hít sâu vài nhịp để giọng bớt nghẹn rồi mở cửa. Tuấn đứng đó, tay cầm cốc nước ấm, ánh mắt lo lắng: “Uống chút nước đi em. Mai anh xin nghỉ làm, đưa em đi dạo nhé, mấy hôm nay em căng thẳng quá.”
Người vợ gật đầu nhẹ, nhận cốc nước nhưng không uống. Đêm đó, Người vợ nằm cạnh Tuấn, nhìn trần nhà tối đen, tiếng thở đều của Tuấn bên cạnh khiến lồng ngực Người vợ thêm thắt lại. Bà Hồng nói gì, Tuấn có biết không? Hay anh ấy cũng đang che giấu Người vợ? Người vợ trằn trọc đến sáng, chờ Tuấn cầm túi xách đi làm thì lén khoác áo, đi thẳng đến nhà Mẹ ruột người vợ.
Sáng hôm sau, Người vợ đợi Tuấn đi làm rồi lén rời khỏi Căn phòng trọ nhỏ, bắt xe buýt đến nhà Mẹ ruột người vợ. Đứng trước cửa, Người vợ tay run run ấn chuông. Mẹ ruột người vợ mở cửa, thấy con gái mặt mày hốc hác, mắt sưng húp, vội kéo vào nhà, rót một cốc trà ấm.
“Con sao thế? Có chuyện gì mà qua sớm thế này?” Mẹ ruột người vợ hỏi, tay vuốt nhẹ lưng Người vợ.
Người vợ cúi gầm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra: “Mẹ ơi… con… con có chuyện lừa dối mẹ suốt thời gian qua.”
Mẹ ruột người vợ nhíu mày: “Chuyện gì? Liên quan đến Căn nhà hồi môn hai tầng à? Con nói là tạm cầm cố để lo viện phí cho bà Hồng mà?”
Người vợ gật đầu, nước mắt rơi lã chã: “Con nói dối mẹ đấy. Lúc bà Hồng bị tai biến, vợ chồng con tài chính eo hẹp, không đủ tiền đóng viện phí, con sợ mẹ lo lắng nên bảo là tạm cầm cố. Thực ra con đã bán hẳn căn nhà, người mua đã dọn vào ở từ tháng trước. Đó là thành quả cả đời của mẹ, tặng con ngày cưới, giờ con đem bán rồi…”
Mẹ ruột người vợ giật mình, ly trà trên tay suýt rơi xuống đất, mặt đỏ tía tai: “Sao con nỡ làm thế! Mẹ dành dụm cả đời mới mua được căn nhà đó, tặng con để hai vợ chồng có chỗ an thân, giờ con đem bán không một lời? Bà Hồng đó, mẹ lo cho bà ấy bao nhiêu năm, giờ bà ấy hồi phục rồi thì sao? Sao không nói thật với mẹ?”
Người vợ run rẩy kể tiếp về đêm qua: “Mẹ ơi, bà Hồng đã hồi phục hoàn toàn rồi. Hôm qua con quay lại Nhà riêng bà Hồng lấy điện thoại bỏ quên, nghe lén bà ấy bàn với bà hàng xóm, bảo khi nào con đi khỏi nhà thì để Tuấn lấy vợ giàu, bà ấy sẽ có người chăm sóc tốt hơn, không phải sống trong Căn phòng trọ nhỏ chật hẹp. Bà ấy còn bảo, bán hết nhà cửa của con thì con cũng chẳng có gì để bám víu Tuấn, dễ đuổi đi hơn…”
Mẹ ruột người vợ đứng bật dậy, tay đập mạnh xuống bàn, tiếng đập vang rền trong phòng: “Cái con mụ vong ơn bội nghĩa! Mẹ tặng nhà để con lo viện phí cho nó, giờ nó khỏe rồi thì quay ra đuổi con đi? Nó nghĩ nó là ai mà lừa gạt con gái mẹ như thế! Không được, mai này mẹ sang Nhà riêng bà Hồng, đòi lại Căn nhà hồi môn hai tầng ngay lập tức, một xu cũng không thiếu! Mẹ không để nó nhởn nhơ lừa gạt con gái mẹ!”
Người vợ vội vàng đứng dậy kéo tay Mẹ ruột người vợ, lắc đầu nức nở: “Mẹ ơi, không được! Tuấn biết sẽ buồn lắm. Anh ấy không biết chuyện này, anh ấy còn nói sẽ tăng ca cuối tuần, dành dụm chuộc lại nhà cho con nữa. Anh ấy vô tâm chứ không xấu, mẹ đừng làm lớn chuyện, Tuấn sẽ đau lòng lắm.”
Mẹ ruột người vợ nhìn con gái run rẩy, nước mắt rơi lã chã, lòng đau như cắt, đành ngồi xuống ghế, gật đầu miễn cưỡng: “Được, mẹ giữ bí mật chuyện này. Mẹ không nói với bất kỳ ai, kể cả Tuấn. Nhưng con nhớ lấy, nếu bà Hồng làm gì con, mẹ sẽ không để yên đâu, dù con có ngăn cản.”
Người vợ thở phào nhẹ nhõm, lau vội nước mắt, đứng dậy cám ơn mẹ rồi đi về. Gió lùa qua tà áo, Người vợ ôm chặt hai tay, nhìn dòng người tấp nập ngoài đường, lòng trống rỗng. Tuấn có thật sự không biết không? Hay anh ấy cũng đồng lõa với mẹ? Người vợ siết chặt tay, đôi mắt vốn đã sưng húp lại rơm rớm nước.
Người vợ hít sâu một hơi, lau vội vệt nước mắt bằng mu bàn tay, vội vã bắt chuyến xe buýt về Căn phòng trọ nhỏ. Suốt dọc đường, Người vợ không dám nhắm mắt, sợ hình ảnh Bà Hồng cười nhếch mép dặn bà hàng xóm đuổi mình đi cứ chực chờ trong đầu.
Xe dừng ngay trước ngõ trọ khi trời nhá nhem tối. Người vợ bước vào phòng, vừa cất túi xách thì nghe tiếng chìa khóa vặn ổ khóa. Tuấn bước vào, áo sơ mi nhăn nhúm, mặt mày mệt mỏi nhưng vẫn nở nụ cười: “Em về sớm thế? Anh tưởng em đi chơi với mẹ một lúc mới về.”
Người vợ gật đầu nhẹ, rót cho Tuấn cốc nước: “Em về từ trưa rồi. Anh đói không, em nấu cháo cho anh nhé?”
Tuấn ngồi xuống giường, vỗ nhẹ ghế cạnh bên: “Ngồi đây nói chuyện đã. Anh có chuyện này muốn bàn với em. Mai chủ nhật anh xin nghỉ làm, mình về Nhà riêng bà Hồng thăm mẹ nhé. Mẹ hồi phục cũng hơn tháng rồi, lại mới xuất viện tái khám, mình không qua thăm thì bà hàng xóm người ta bảo vợ chồng anh vô tâm.”
Người vợ tay đờ ra, chiếc cốc trên tay suýt rơi. Bà Hồng vừa hồi phục đã tính chuyện đuổi Người vợ đi, giờ về Nhà riêng bà Hồng chẳng khác nào tự chui đầu vào nồi lửa. “Anh à… em mệt lắm, mấy hôm nay ngủ không ngon, mai em muốn nghỉ ngơi ở nhà thôi. Anh đi một mình đi nhé.”
Tuấn nhíu mày, nắm lấy tay Người vợ: “Sao hôm nay em lại lạ thế? Mẹ là mẹ đẻ anh, mình thăm bà ấy là hiếu thảo chứ có mất mát gì đâu. Em đi cùng anh, anh nhớ anh lo viện phí hồi trước, em chăm sóc mẹ nhiều nhất, mẹ cũng thích em mà.”
Người vợ rút tay lại, quay mặt đi che giấu đôi mắt đỏ hoe: “Em thật sự không muốn đi. Anh đi về báo với mẹ nhé, em xin lỗi.”
Tuấn thở dài, không ép nữa: “Được rồi, mai anh đi một mình. Anh tắm rửa chút rồi ăn cháo, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Đêm đó, Người vợ nằm quay lưng lại với Tuấn, nghe tiếng thở đều của Tuấn bên cạnh, lòng nặng trĩu. Bà Hồng liệu có nói gì với Tuấn không? Tuấn có biết chuyện bà ấy bàn với hàng xóm đuổi Người vợ không?
Sáng sớm hôm sau, Tuấn vừa mới mặc áo sơ mi thì điện thoại reo vang. Người vợ đang rửa bát trong góc bếp nhỏ của Căn phòng trọ nhỏ, nghe tiếng Tuấn cầm điện thoại ra ban công nghe máy. Giọng Bà Hồng vang lên, ân cần đến mức Người vợ phải nín thở ghé sát vách tường nghe lén.
“Con ơi, con về đưa mẹ đi tái khám nhé. Nhớ bảo vợ con không cần đi đâu, mẹ với con nói chuyện riêng.”
Người vợ siết chặt tay, những ngón tay trắng bệch vì ghì sức. Người vợ nhớ lại lời Bà Hồng nói với bà hàng xóm hôm trước, tim đập thình thịch. Ra là bà ấy không muốn Người vợ đi, để bàn chuyện gì đó với Tuấn? Chuyện đuổi Người vợ đi chăng?
Tuấn đáp lại giọng mẹ, giọng anh vui vẻ: “Dạ được ạ, con ghé đón mẹ lúc 8 giờ. Vợ con hôm qua mệt, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi ạ.”
Người vợ nghe tiếng cúp máy, chậm rãi thả lỏng đôi tay, vết hằn của ngón tay in rõ trên mu bàn tay. Lòng nghi ngờ dâng lên tột độ: Tuấn có thật sự không biết gì không? Hay Tuấn đang cùng mẹ giở trò lừa Người vợ?
Tuấn xách túi xách, vỗ nhẹ vai Người vợ, giọng cố gắng tự nhiên: “Anh đi đón mẹ đây, trưa về ăn cơm nhé.” Người vợ gật đầu, mắt dán chặt vào bóng Tuấn khuất sau cánh cửa phòng trọ.
Tiếng xe máy rền vang ngoài ngõ lúc gần 11 giờ trưa. Người vợ vội chạy ra mở cửa, thấy Tuấn dìu Bà Hồng bước vào. Gương mặt Tuấn đầy vẻ rầu rĩ, ngược hẳn với vẻ tươi tỉnh khi rời đi. Bà Hồng ngồi xuống ghế nhựa, liếc nhìn Người vợ rồi quay đi nhìn tường, thái độ lạnh nhạt.
Tuấn rót nước cho Bà Hồng, quay sang Người vợ, giọng nặng nề: “Em ngồi đây nghe này. Mẹ vừa nói với anh, hai vợ chồng mình nên tách ra ở riêng một thời gian.”
Người vợ nhíu mày, tim đập mạnh: “Tách ra ở riêng? Sao lại đột ngột thế anh?”
Tuấn thở dài, tay bóp trán: “Mẹ bảo anh đang ở giai đoạn thăng tiến quan trọng trong công ty, có em và chuyện gia đình vướng bận nên không tập trung được. Mẹ muốn mình chuyển ra ở trọ riêng, anh ở lại Nhà riêng bà Hồng để tiện đi lại, em thì ở lại Căn phòng trọ nhỏ này. Sau khi anh lên chức, mọi chuyện ổn định rồi sẽ tính sau.”
Bà Hồng gật đầu lia lịa, chêm vào: “Ừ, mẹ nghĩ điều này là tốt nhất cho Tuấn. Mấy năm nay hai đứa cưới nhau, nhà cửa bán hết, Tuấn làm việc vất vả mà vẫn không được thăng chức, toàn tại vướng bận cái này cái kia.”
Người vợ siết chặt mép quần, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Người vợ thầm nghĩ: “Tách ra ở riêng? Rõ ràng là muốn đuổi mình đi thôi.” Nhưng Người vợ gật đầu nhẹ: “Em đồng ý. Anh cứ làm theo ý mẹ, em không có ý kiến gì.”
Tuấn nhìn Người vợ bất ngờ, không ngờ Người vợ đồng ý nhanh thế. Bà Hồng cũng hơi nhíu mày, không ngờ kế hoạch đầu tiên lại trôi chảy thế.
Đến chiều, Tuấn nói mệt, xin phép Bà Hồng để đi tắm. Bà Hồng ngồi xem tivi, Người vợ ở lại dọn dẹp bát đĩa. Đợi Tuấn đi vào nhà tắm, tiếng nước chảy rào rạt vang lên, Người vợ lập tức bước nhanh đến bàn làm việc, nơi Tuấn vừa để điện thoại lúc nãy.
Màn hình điện thoại sáng lên, không có mật khẩu. Người vợ run rẩy mở ứng dụng tin nhắn, tìm đến cuộc trò chuyện với Bà Hồng. Dòng tin nhắn cuối cùng gửi lúc 10 giờ sáng, ngay trước khi Tuấn đi đón Bà Hồng, nội dung hiện rõ:
“Cố gắng ly hôn đi, mẹ đã tìm được cô gái nhà giàu phù hợp cho con, bao năm thiếu thốn mẹ không muốn con khổ nữa.”
Người vợ cảm thấy đầu óc quay cuồng, tay run lẩy bẩy suýt làm rơi điện thoại. Bà Hồng định đuổi Người vợ đi để ép Tuấn ly hôn, cưới người giàu hơn? Vậy Tuấn đã biết chuyện này từ bao giờ? Tuấn cố tình đồng ý với mẹ, giả vờ rầu rĩ để thuyết phục Người vợ?
Tiếng tắt vòi nước trong nhà tắm vang lên, Người vợ vội vàng tắt màn hình điện thoại, đặt lại đúng vị trí cũ, chạy nhanh ra bếp rửa bát, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài.
Tiếng chân trần của Tuấn sột soạt trên sàn gạch ẩm, từ phòng tắm bước ra. Tuấn lau qua mái tóc ướt, dừng lại ở cửa bếp, nhìn Người vợ đang đứng bên chậu rửa bát, tay vẫn run rẩy.
Người vợ tắt vòi nước, lau khô tay bằng vạt áo, bước nhanh tới trước mặt Tuấn. Người vợ nắm lấy cổ tay Tuấn, kéo anh vào góc tối gần cửa sổ, tránh tầm mắt của Bà Hồng vẫn đang dán mắt vào màn hình tivi ở phòng khách.
Người vợ rút điện thoại từ túi quần, mở thư mục ảnh, đưa màn hình vào trước mặt Tuấn. Tấm ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện giữa Tuấn và Bà Hồng hiện rõ dòng tin nhắn gửi lúc 10 giờ sáng: “Cố gắng ly hôn đi, mẹ đã tìm được cô gái nhà giàu phù hợp cho con, bao năm thiếu thốn mẹ không muốn con khổ nữa.”
Tuấn nhíu mày, đẩy nhẹ tay Người vợ: “Cái này là mẹ gửi nhầm, tin nhắn lừa đảo thôi. Em đừng có tin mấy cái đó.”
Người vợ siết chặt điện thoại, giọng run rẩy: “Gửi nhầm? Lừa đảo? Tuấn, anh nghĩ em ngốc lắm sao? Em đã chụp màn hình tin nhắn này từ sáng, trước khi anh đi đón mẹ. Anh và mẹ đã bàn bạc chuyện này từ bao giờ?”
Tuấn liếc nhìn phía phòng khách, sợ Bà Hồng nghe thấy, giọng hạ thấp: “Em nói bậy gì đấy! Mẹ già rồi, suy nghĩ lung tung thôi, anh có đồng ý đâu?”
Người vợ cười nhạt, nước mắt trào ra: “Đồng ý? Sáng nay anh đi đón mẹ, về nói muốn tách ra ở riêng, chẳng phải là bước đầu để ly hôn sao? Mẹ ép anh, anh không dám cãi, nên giả vờ rầu rĩ để em đồng ý, đúng không?”
Tuấn im lặng, đôi vai trùng xuống. Tuấn bước tới chiếc bàn nhựa nhỏ giữa phòng, ngồi phịch xuống ghế, gục đầu xuống mặt bàn lạnh ngắt.
Tiếng thở dài nghẹn của Tuấn vang lên từ dưới mặt bàn: “Mẹ thực sự ép anh ly hôn. Mẹ bảo anh lấy vợ chỉ tổ khổ, nhà cửa bán hết, anh không lên chức được là tại em. Mẹ đã tìm được người con gái nhà kinh doanh bất động sản, bảo chỉ cần ly hôn là cưới ngay. Nhưng anh chưa bao giờ đồng ý. Anh đã cãi lại mẹ sáng nay, nên mẹ mới bắt anh nói chuyện tách ra ở riêng để em chán mà đi.”
Người vợ bước lại gần, đứng cạnh Tuấn, giọng nghẹn ngào: “Ba năm yêu nhau, ba năm chung sống, em bán cả căn nhà hồi môn do mẹ ruột em tặng để lo viện phí cho bà ấy. Tất cả với anh chỉ là gánh nặng sao? Anh có thực lòng yêu em không?”
Tuấn ngập ngừng, đôi vai run rẩy, vẫn không ngẩng đầu lên.
Người vợ đợi hàng phút, nước mắt chảy dài trên gò má: “Anh trả lời đi. Chỉ một câu thôi. Anh có yêu em không?”
Tuấn im lặng, căn phòng chỉ còn tiếng tivi rè rè từ phòng khách và nhịp thở gấp gáp của Tuấn. Tuấn không nói gì, không phủ nhận, cũng không xác nhận.
Người vợ lùi lại hai bước, đôi chân nhũn ra, tựa lưng vào tường ẩm mốc của Căn phòng trọ nhỏ. Nước mắt Người vợ rơi lã chã xuống sàn gạch, hòa lẫn với bọt xà phòng từ chậu bát chưa rửa xong.
Người vợ lau vội vệt nước mắt bằng mu bàn tay, đôi mắt giờ đây khô ráo và lạnh lẽo đến đáng sợ. Cô nhìn xuống cái lưng cong của Tuấn vẫn đang gục trên mặt bàn nhựa, rồi ánh mắt chuyển sang căn phòng trọ chật hẹp, nơi mùi ẩm mốc và sự nghèo đói như bao trùm lấy cuộc đời cô suốt ba năm qua.
Người vợ quay lưng lại, bước nhẹ về phía góc nhỏ nơi mấy bộ quần áo cũ của mình đang nằm. Cô không mở vali lớn, chỉ lấy một chiếc túi vải nhỏ, gom nhanh những giấy tờ tùy thân, một ít tiền mặt dành dụm được và đôi dép lê. Cô không mang theo bất cứ thứ gì Tuấn hay Bà Hồng tặng, cũng chẳng mang theo kỷ niệm nào.
Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của ổ khóa cửa phòng vang lên trong đêm khuya. Tuấn giật mình ngẩng đầu lên, miệng lẩm bẩm gọi tên Người vợ, nhưng cô đã biến mất vào màn đêm.
Một tiếng đồng hồ sau, tại một căn trọ khác khu vực, Người vợ ngồi bệt xuống sàn nhà xi măng, nhìn qua ô cửa sổ nhỏ bé. Cô mở điện thoại, soạn một dòng tin nhắn, nhấn gửi cho Tuấn: “Hết tình cảm rồi. Chúng ta kết thúc từ đây. Đừng tìm em, em sẽ không bao giờ quay lại.”
Chưa đầy mười giây, điện thoại reo vang. Tuấn gọi đến, giọng anh ta thều thào, đứt quãng vì khóc: “Em ơi! Em đi đâu thế? Về đi em, anh xin lỗi, anh sai rồi… Mẹ ép anh thật mà, anh vẫn yêu em…”
Người vợ nhìn vào màn hình, nơi Tuấn vẫn đang liên tục gọi điện và nhắn tin van xin. Cô bình thản mở cài đặt, chọn chặn số của Tuấn, sau đó tắt nguồn điện thoại.
Trong căn phòng trọ cũ, Tuấn gục xuống sàn nhà, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại đang báo “Không liên lạc được”. Những tiếng gõ cửa của anh ta vào khoảng không vô định vang lên thảm thương trong đêm tối, nhưng phía bên kia, Người vợ đã khóa chặt cửa lòng, không một kẽ hở cho sự hối lỗi muộ màng.
Người vợ vừa bỏ điện thoại vào ngăn kéo tủ gỗ cũ, tiếng gõ cửa đã vang lên, mạnh đến mức chấn động cả khung cửa sổ nhỏ. Người vợ bước tới mở cửa, trước mắt là Bà Hồng, gương mặt già nua xanh xao vì phục hồi sau tai biến, nay đỏ bừng vì giận dữ, đôi mắt lồi ra nhìn Người vợ như nhìn kẻ thù. Phía sau Bà Hồng là Tuấn, dáng vẻ hốc hác, mắt sưng húp, tay còn nắm chặt chiếc điện thoại vừa bị chặn cuộc gọi.
Bà Hồng không chờ mời, xông thẳng vào căn phòng trọ chật hẹp, tay chống nạnh, giọng the thé vang khắp không gian: “Mày đúng là kẻ lừa đảo! Bán căn nhà hồi môn của con trai tao, chiếm hết số tiền đó rồi bỏ trốn? Tao đã biết hết mọi chuyện, mày nghĩ giấu kỹ lắm à?”
Người vợ đứng yên tại chỗ, gương mặt không chút biểu cảm, nhìn Bà Hồng mắng chửi không cãi lại. Tuấn bước vội lên, giọng run rẩy: “Mẹ, không phải như thế đâu. Nhà đó là hồi môn của Người vợ, đứng tên Người vợ mà.”
Bà Hồng quay phắt lại, tát nhẹ vào mặt Tuấn, gào lên: “Mày im ngay đi! Nó là vợ mày, tiền bán nhà chảy vào túi nó, còn không phải nó chiếm đoạt tài sản của con trai tao à? Con lừa đảo! Mau trả lại toàn bộ tiền cho tao, không tao báo công an bắt mày đi tù ngay!”
Người vợ nhếch môi, nụ cười mỉa mai thoáng qua rồi biến mất. Người vợ quay sang lấy chiếc cặp da cũ để trên giường, lấy ra xấp giấy tờ được bọc cẩn thận trong túi nilon: giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà hồi môn hai tầng, hợp đồng bán nhà có công chứng, cùng chồng hóa đơn viện phí từ Bệnh viện nơi Bà Hồng nằm điều trị ba tháng trước.
Người vợ dẹp tất cả giấy tờ lên mặt bàn nhựa, tiếng giấy sột soạt vang lên trong không khí căng thẳng. “Bà nhìn kỹ đây,” Người vợ nói, giọng lạnh lùng, rành rọt. “Căn nhà này là hồi môn Mẹ ruột người vợ tặng Người vợ ngày cưới, đứng tên riêng Người vợ. Lúc Bà Hồng bị tai biến, vợ chồng Tuấn tài chính eo hẹp, Người vợ bán căn nhà lấy toàn bộ số tiền đóng viện phí cho Bà Hồng, từ thuốc men đến phẫu thuật. Toàn bộ hóa đơn đây, chữ ký của Bà Hồng ở bệnh viện còn đây, Bà Hồng muốn phủ nhận à?”
Tuấn cầm lấy chồng hóa đơn, tay run rẩy, mắt trợn trừng nhìn Bà Hồng. Bà Hồng lúng túng, cầm tờ hợp đồng bán nhà đọc lướt, gương mặt tái mét dần. “Mày… mày nói dối! Sao mày không bảo tao trước?”
“Người vợ có nói với Tuấn, nhưng Bà Hồng thì Người vợ không cần báo cáo,” Người vợ đáp, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Bà Hồng. “Giờ Bà Hồng muốn Người vợ biến mất khỏi cuộc đời Tuấn? Được thôi. Bà Hồng trả lại cho Người vợ giá trị căn nhà hồi môn đó, đúng số tiền Người vợ bán được, cộng thêm lãi suất ba năm, Người vợ lập tức ký giấy ly hôn, không bao giờ xuất hiện trước mặt Tuấn nữa. Còn không, đừng trách Người vợ mang toàn bộ giấy tờ này lên phường, nói rõ ai là người lừa đảo, ai là người bỏ tiền cứu mạng Bà Hồng.”
Bà Hồng lùi lại một bước, chân vấp phải góc bàn nhựa, suýt ngã. Tuấn chạy tới đỡ Bà Hồng, giọng khóc nghẹn: “Mẹ! Sao mẹ lại làm thế? Người vợ bán nhà cứu mẹ, mẹ còn đi mắng Người vợ?”
Người vợ thu lại toàn bộ giấy tờ, bỏ ngăn nắp vào cặp da, nhìn Bà Hồng và Tuấn không chút lay chuyển: “Người vợ đợi câu trả lời của Bà Hồng trong ba ngày. Nếu Bà Hồng không trả đủ tiền, Người vợ sẽ đi gặp Mẹ ruột người vợ, nói rõ chuyện căn nhà hồi môn bị bán để cứu Bà Hồng, xem Bà Hồng sẽ đối mặt với ai.” Người vợ chỉ tay về phía cửa: “Giờ mời Bà Hồng và Tuấn ra ngoài, Người vợ cần nghỉ ngơi.”
Bà Hồng đứng sững tại chỗ, miệng lẩm bẩm không thành tiếng, cuối cùng quay lưng, bước đi loạng choạng. Tuấn theo sau Bà Hồng, liên tục quay đầu nhìn Người vợ với ánh mắt hối lỗi và đau khổ. Người vợ đóng sầm cửa lại, lưng tựa vào cánh cửa gỗ mỏng, thở dài nhẹ nhàng. Người vợ biết, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.
Bà Hồng đứng sững ngoài cửa phòng trọ một lúc lâu, hơi thở phì phò như ống bễ, nét mặt xanh xao vì phục hồi sau tai biến giờ lại đỏ bừng vì uất hận. Bà quay phắt lại, đập tay vào cánh cửa gỗ mỏng, giọng the thé vang lên chan chát: “Mày nghĩ mày đã thắng à? Tao nói cho mà biết, số tiền bán nhà đó là tiền của con trai tao, là tài sản chung vợ chồng nó phải trả! Mày là cái thứ con dâu nghèo hèn, nhà không có tấc đất cắm dùi, mày không có quyền đòi hỏi gì ở đây!”
Tuấn đứng bên cạnh, mặt hốc hác vì mệt mỏi, cố gắng đỡ lấy tay mẹ: “Mẹ, mẹ nói gì thế ạ? Nhà đó là hồi môn của Người vợ, mẹ đừng làm khó Người vợ nữa!”
“Mày câm miệng!” Bà Hồng gạt phắt tay Tuấn, đôi mắt lồi ra nhìn Người vợ như muốn xuyên thủng lồng ngực cô. “Mày mà cũng dám hé răng nửa lời, tao đuổi mày ra khỏi nhà ngay bây giờ! Đồ ăn bám, lừa đảo!”
Người vợ nhìn mẹ chồng, đôi mắt lạnh lùng như băng giá. Cô gợn một nụ cười mỉa mai rồi bình thản thọc tay vào túi áo, lấy ra chiếc điện thoại đã lâu ngày không mở màn hình. Cô biết rõ, lúc quay lại Nhà riêng bà Hồng lấy điện thoại hôm trước, bà Hồng đã quá chủ quan.
Cô mở điện thoại, lướt nhanh đến tệp ghi âm, ấn phát. Giọng nói the thé, đầy toan tính của Bà Hồng vang vọng lên trong không gian chật hẹp của căn phòng trọ: “Nghe này Tuấn, mày đừng để con nhỏ đó nó nắm thóp. Sau này mẹ sẽ tìm cách đuổi nó đi, nhà mình có bao nhiêu tài sản là của mày, của con cháu nhà mình thôi. Con nhỏ đó nghèo rách mồng tơi, có cái nhà hồi môn là nhờ mẹ nó phất lên, sau này mày cứ để mẹ lo, đuổi được nó rồi, mày lấy vợ mới…”
Tiếng ghi âm vang lên, từng câu từng chữ sắc lẹm như dao cạo. Bà Hồng đứng khựng lại, đôi môi run bặp bẹt, gương mặt tái mét đến mức trông như thể vừa bị tai biến tái phát. Bà cứ ngỡ những gì bà bàn mưu với con trai trong phòng riêng là bí mật tuyệt đối, không ngờ Người vợ đã ghi âm được từ trước.
Người vợ tắt điện thoại, ánh mắt sắc sảo dán chặt vào gương mặt đang thất thần của Bà Hồng: “Bà nghe rõ giọng bà chưa? Bà muốn đuổi Người vợ đi để chiếm đoạt tài sản, nhưng lại đổ lỗi cho Người vợ là kẻ lừa đảo. Giờ thì ai mới là kẻ đáng sợ ở đây?”
Tuấn trợn trừng mắt nhìn mẹ, toàn thân run lên bần bật. Gương mặt Bà Hồng trắng bệch, bà lùi lại từng bước, chân vấp vào bậc thềm nhỏ, suýt ngã. Bà mở miệng muốn nói, nhưng chỉ thấy môi rung lên bần bật, không thốt ra nổi một âm thanh nào trước bằng chứng không thể chối cãi kia.
Tuấn đứng sững người, đôi bàn tay đang đỡ lấy mẹ siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Trong đầu anh, những lời độc địa của bà Hồng văng vẳng như tiếng sét đánh ngang tai. Anh nhìn Người vợ, rồi nhìn mẹ, cảm giác uất nghẹn trào lên tận cổ họng.
Anh bước một bước lớn, chặn đứng con đường về phía cầu thang, giọng gằn từng chữ giữa không gian căn phòng trọ vốn đã chật hẹp nay càng ngột ngạt: “Mẹ làm sao vậy? Vợ con bán cả căn nhà hồi môn – thành quả cả đời của mẹ nó – để lo viện phí cứu mẹ. Thế mà mẹ lại tính đuổi nó đi?”
Bà Hồng lảo đảo lùi lại, đôi mắt lồi ra vì sốc và tức giận. Bà vung tay quơ loạn xạ, giọng the thé vỡ vụn: “Mày câm miệng đi! Tao chỉ muốn con trai tao có cuộc sống tốt hơn! Tao không có ý xấu, mày hiểu không? Con nhỏ đó nó hèn hạ, nghèo rách mồng tơi, nó không xứng với mày!”
Tuấn lắc đầu, nụ cười nhạt hiện trên môi đầy chua chát và đau xót. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng của mẹ, chất giọng trầm tĩnh nhưng lạnh lùng như dao cạo: “Con không bao giờ đồng ý ly hôn! Người vợ là vợ con, là người đàn bà đã hy sinh tất cả vì gia đình này. Nếu mẹ còn làm khó vợ con một lần nào nữa, con sẽ cắt đứt quan hệ với mẹ. Mẹ chồng con sẽ chẳng còn là gì!”
Bà Hồng trợn trừng mắt, miệng lắp bắp không thành tiếng trước lời tuyên bố sắt đá của đứa con trai duy nhất. Bà khụy xuống, gương mặt xanh xao vì tai biến giờ nhăn nhúm trong nước mắt và sự bất lực. Người vợ đứng lặng yên quan sát, ánh mắt không còn băng giá như lúc đầu, nhưng vẫn giữ khoảng cách lạnh lùng với bà mẹ chồng đang gào thét trong vô vọng.
Người vợ khẽ quay người, tay nắm chặt cán chiếc vali vải nhỏ đã xếp sẵn đồ đạc từ tối hôm trước. Ánh mắt Người vợ lướt qua Tuấn đang đứng sững sờ bên cạnh Bà Hồng, rồi hướng thẳng về phía cửa phòng trọ.
Người vợ bước nhanh ra khỏi phòng, đôi chân thoăn thoắt trên con đường đất nhỏ dẫn ra trục đường chính. Tiếng bánh vali lăn sột soạt trên mặt đường gồ ghề, hòa lẫn với tiếng thở hắt ra nghẹn của Tuấn phía sau.
Tuấn vội vàng đạp tung đôi dép lê đang tuột khỏi chân, chạy vội theo bóng Người vợ. Giọng Tuấn gào thét, khàn đặc vì xúc động và vội vã: “Người vợ! Dừng lại! Tuấn xin Người vợ dừng lại!”
Người vợ không ngoảnh đầu lại, bước chân vẫn nhịp nhàng hướng về phía bến xe buýt nhỏ cách đó hai con phố — nơi Người vợ đã hoàn tất thủ tục thuê căn phòng trọ mới từ sáng sớm. Tuấn chạy vọt lên phía trước, dang rộng hai tay chặn ngang lối đi, ngực phập phồng dữ dội vì chạy vượt quãng đường dài.
Tuấn quỳ sụp xuống giữa lòng đường đất đá, đầu gối va mạnh vào mặt đường sỏi đá đau điếng nhưng Tuấn hoàn toàn không để ý. Đôi bàn tay Tuấn chới với nắm lấy gấu áo khoác của Người vợ, giọng nức nở run rẩy: “Người vợ! Xin lỗi! Tuấn sai rồi, Tuấn không ngờ Bà Hồng lại nói những lời độc địa đó. Tuấn hứa, Tuấn sẽ dọn ra ở riêng với Người vợ, hai người sẽ thuê căn nhà riêng, tuyệt đối không bao giờ gặp Bà Hồng nữa. Chỉ cần Người vợ quay lại, Tuấn sẽ làm tất cả!”
Người vợ lùi lại nửa bước, ánh mắt nhìn xuống Tuấn đang quỳ dưới đất. Những mảnh ký ức ngọt ngào bất chợt ùa về trong tâm trí Người vợ: buổi hẹn hò đầu tiên dưới hàng cây phố cổ 4 năm trước, ngày Tuấn cầu hôn dưới cơn mưa rào bất chợt, ngày cưới khi Mẹ ruột người vợ trao vào tay Người vợ chiếc chìa khóa căn nhà hồi môn hai tầng kèm nụ cười hạnh phúc, những tối hai người cùng dọn dẹp căn nhà mới, nụ cười rạng rỡ của Tuấn mỗi khi thấy Người vợ nấu món anh thích.
Rồi hình ảnh Bà Hồng ngồi trong phòng khách, giọng the thé vang vọng từ tối hôm qua khi Người vợ lén nghe lén: “Con nhỏ đó nghèo rách mồng tơi, không xứng với Tuấn. Tao đợi nó bán xong nhà hồi môn là đuổi ngay, để Tuấn lấy con gái bà Hoa nhà giàu, đỡ khổ cho con trai tao.” Lời nói lạnh lùng của Bà Hồng như gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Người vợ, xóa tan mọi ký ức ngọt ngào vừa hiện ra.
Người vợ lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi một giọt nước mắt. Giọng Người vợ đều đều, không mang chút cảm xúc: “Tuấn đứng lên đi. Giữa Người vợ và Tuấn đã có vết rạn không thể hàn gắn. Từ lúc Bà Hồng nhập viện vì tai biến, Người vợ đã bán căn nhà hồi môn hai tầng — thành quả cả đời của Mẹ ruột người vợ — để lo viện phí. Tuấn im lặng mặc kệ, Bà Hồng thì coi Người vợ là kẻ hèn hạ. Vết rạn đó không phải do Người vợ hy sinh, mà do gia đình Tuấn chưa bao giờ coi Người vợ là người một nhà.”
Tuấn vẫn quỳ dưới đất, tay siết chặt gấu áo Người vợ không buông, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ van nài. Tiếng còi xe tải vang lên từ phía xa, Người vợ nhẹ nhàng gỡ đôi bàn tay Tuấn ra, kéo vali đi tiếp về phía bến xe.
Tuấn đứng bật dậy định chạy theo nhưng chân phải đau nhói vì va chạm lúc nãy, chỉ kịp nhìn bóng Người vợ khuất dần sau khúc cua đường. Gió thổi tung gấu áo Người vợ, chiếc vali cũ kỹ lăn đều trên mặt đường bụi, mang theo những hy vọng cuối cùng của Tuấn trôi dần vào khoảng không yên ắng.
Người vợ bước lên xe buýt tuyến số 12, vali kéo đặt ngay ngắn dưới chân ghế. Tiếng cửa xe đóng sầm, động cơ gầm lên, mang Người vợ rời xa con hẻm trọ tồi tàn, rời xa Tuấn và những tổn thương chồng chất. Điện thoại trong túi xách rung lên liên tục, tên Tuấn hiển thị trên màn hình, Người vợ gạt phăng cuộc gọi, tắt máy điện thoại luôn.
Xe buýt chạy mất mười lăm phút thì dừng ở trạm gần căn phòng trọ mới Người vợ đã thuê từ sáng sớm. Căn phòng trọ nằm trong con hẻm nhỏ yên tĩnh, rộng chừng mười lăm mét vuông, có sẵn giường tủ cơ bản, đủ để Người vợ ở tạm thời. Người vợ mở cửa phòng, đặt vali lên giường, thở dài nhẹ nhõm. Lần đầu tiên sau ba năm kết hôn, Người vợ cảm thấy mình có thể thở mà không cần e dè trước ánh mắt soi mói của Bà Hồng.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Người vợ mở cửa, giật mình khi thấy Mẹ ruột người vợ đứng ở ngoài, áo bà ba sờn vai, tay xách một túi bưởi to, mắt đỏ hoe, khóe mắt còn vết rỉ nước mắt chưa lau hết. Mẹ ruột người vợ vén tóc Người vợ lên, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt con gái, giọng nghẹn lại: “Mẹ biết hết rồi. Hàng xóm đồn Tuấn với Bà Hồng đuổi con đi, lại còn nghe nói con bán căn nhà hồi môn hai tầng mẹ tặng ngày cưới để lo viện phí cho Bà Hồng?”
Người vợ gật đầu, mời Mẹ ruột người vợ vào phòng. Mẹ ruột người vợ ngồi xuống giường, siết chặt tay Người vợ, giọng kiên quyết: “Con ngu lắm Người vợ. Mẹ tặng con căn nhà đó là cả đời mẹ dành dụm, con lại nghe lời Tuấn bán đi mà không nói với mẹ? Giờ mẹ đến đón con về nhà mẹ, mẹ sẽ thuê luật sư giúp con đòi lại toàn bộ quyền lợi chính đáng. Không chỉ giá trị căn nhà hồi môn, cả tiền công chăm sóc Bà Hồng suốt 6 tháng nhập viện vừa qua con cũng phải đòi lại đầy đủ.”
Người vợ nhìn đôi bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của Mẹ ruột người vợ, nước mắt trào ra nhưng gật đầu chắc nịch: “Con nghe theo mẹ. Con đã chịu đủ rồi.”
Sáng hôm sau, Người vợ cùng Mẹ ruột người vợ đến bưu điện quận. Người vợ điền đầy đủ thông tin vào đơn ly hôn, đính kèm bản sao giấy tờ sở hữu căn nhà hồi môn hai tầng, hóa đơn viện phí của Bà Hồng, yêu cầu Tuấn bồi thường toàn bộ giá trị căn nhà theo giá thị trường hiện tại cộng với chi phí chăm sóc Bà Hồng, tổng cộng hơn hai tỷ đồng. Người vợ cầm phong bì dán tem, thả nhẹ vào hòm thư bưu điện. Tiếng phong bì rơi xuống đáy hòm vang lên nhẹ nhõm, Người vợ thở dài, gánh nặng trên vai vơi đi phần nào.
Ba ngày sau, Tuấn chạy vội đến căn phòng trọ cũ, chủ trọ bảo Người vợ đã chuyển đi từ mấy hôm trước, không để lại địa chỉ. Tuấn điên cuồng gọi khắp nơi, cuối cùng lấy được số điện thoại mới của Người vợ từ bạn chung của hai người. Điện thoại reo, Người vợ nhìn thấy tên Tuấn hiển thị, chần chừ một lát rồi bắt máy.
Giọng Tuấn khàn đặc, hơi thở dốc từng cơn phía đầu dây: “Người vợ à! Tuấn đã nhận được đơn ly hôn rồi! Con làm ơn rút đơn đi nhé, Tuấn van con đấy! Tuấn biết Tuấn sai rồi, Tuấn nhu nhược để mẹ Tuấn hắt hủi con suốt bao năm qua! Tuấn sẽ bán căn nhà của mẹ Tuấn, đền bù gấp đôi giá căn nhà hồi môn cho con, Tuấn sẽ đưa con đi ly thân ngay, không bao giờ gặp lại Bà Hồng nữa! Chúng ta sẽ có con, sẽ thuê căn nhà mới, sẽ hạnh phúc như ngày mới cưới, được không?”
Người vợ ngồi ở bàn làm việc, tay xoay viên bút, giọng lạnh tanh: “Tuấn nhầm rồi. Giữa Người vợ và Tuấn không còn “chúng ta” nữa. Người vợ đã suy nghĩ kỹ suốt mấy đêm qua, quyết định này không thay đổi. Hãy chờ giấy triệu tập của tòa án, Tuấn nên chuẩn bị tiền bồi thường đi.”
Tuấn gào lên, giọng lạc đi vì tuyệt vọng: “Người vợ không thể làm thế được! Nhà của mẹ Tuấn là tài sản chung, Tuấn không có quyền bán! Con tha cho Tuấn lần này, Tuấn sẽ đi làm thêm Grab, làm thêm cả đêm, sẽ trả hết từng đồng cho con, được không? Tuấn không thể mất con, Tuấn không thể sống thiếu con được!”
Người vợ cười nhạt, tiếng cười khô khốc không chạm đến đáy mắt: “Tuấn giữ lại những lời đó mà nói với Bà Hồng đi. Chính bà ấy đã nói muốn đuổi Người vợ đi để Tuấn lấy con gái nhà giàu. Giờ Tuấn muốn quay lại, hỏi xem Bà Hồng có đồng ý không? Tạm biệt Tuấn.”
Người vợ ấn nút cúp máy, chặn luôn số điện thoại của Tuấn. Mẹ ruột người vợ bước vào phòng, đặt ly trà ấm lên bàn, giọng nhẹ nhàng: “Làm tốt lắm. Ngày mai mẹ đưa con đến gặp luật sư, chúng ta sẽ đòi lại tất cả những gì thuộc về con.”
Người vợ nhìn ly trà nóng bốc khói, lòng bình yên hơn bao giờ hết. Lần đầu tiên sau ba năm kết hôn, Người vợ cảm thấy mình nắm quyền quyết định cuộc đời mình, không còn bị ai lấn lướt nữa.
Người vợ bước vào phòng xử án, dáng vẻ điềm tĩnh trong bộ váy công sở chỉnh tề. Mẹ ruột người vợ đi sát bên cạnh, tay siết chặt túi hồ sơ. Ở phía ghế đối diện, Tuấn ngồi gục đầu, còn Bà Hồng thì thào nhỏ toét, ánh mắt đầy vẻ xem thường hướng về phía Người vợ.
Thẩm phán gõ búa, tuyên bố bắt đầu phiên tòa. Luật sư của Người vợ đứng dậy, giọng vang vọng: “Kính thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi có đầy đủ chứng cứ chứng minh số tiền bán căn nhà hồi môn hai tầng – tài sản riêng của Người vợ do Mẹ ruột người vợ tặng – đã được chuyển thẳng vào tài khoản viện phí của Bà Hồng tại Bệnh viện. Đây là khoản nợ tài sản bắt buộc phải hoàn trả khi ly hôn.”
Bà Hồng bật dậy, giọng the thé vang khắp phòng: “Nói láo! Tiền đó là con trai tôi bán để lo cho tôi, chứ tôi có nhận trực tiếp đâu mà trả? Nhà đó nó bán là do nó tự nguyện!”
Tuấn vội kéo tay áo Bà Hồng: “Mẹ ơi, im đi mà! Giấy tờ rõ ràng hết rồi!”
Thẩm phán nhìn vào chứng cứ: “Hóa đơn chuyển khoản từ tài khoản của Tuấn sang Bệnh viện đúng bằng giá trị căn nhà bán đi. Theo luật, Bà Hồng phải hoàn trả số tiền này cho Người vợ. Tòa tuyên bố: Bà Hồng và Tuấn có trách nhiệm liên đới hoàn trả cho Người vợ số tiền 2 tỷ 150 triệu đồng, tương đương giá trị căn nhà hồi môn tại thời điểm bán cộng chi phí chăm sóc.”
Bà Hồng ngã khuỵu xuống ghế, mặt tái mét. Bà ta thốt lên: “Hai tỷ? Lấy đâu ra mà trả? Nhà tôi chỉ có mỗi căn này thôi!”
Người vợ nhìn thẳng vào mắt Bà Hồng, giọng lạnh lùng: “Bà hãy bán chính căn nhà của bà đi. Bà đã dùng nhà của mẹ tôi để cứu mạng mình, giờ trả lại công bằng là lẽ đương nhiên.”
Hai tuần sau, tại căn phòng trọ nhỏ, Người vợ đang sắp xếp tài liệu thì tiếng chuông cửa reo vang. Mở cửa, Người vợ nhíu mày khi thấy Tuấn đứng đó, quần áo xộc xệch, gương mặt hốc hác, mắt thâm quầng.
Tuấn bước vào, chân run rẩy, nhìn quanh căn phòng chật hẹp rồi quỳ sụp xuống dưới chân Người vợ. Trên tay anh ta cầm một cái túi vải, bên trong là một cọc tiền mặt và một xấp sổ tiết kiệm.
“Người vợ… Tuấn xin lỗi.” Giọng Tuấn nghẹn lại, run rẩy. “Tuấn đã bán hết xe máy, laptop, cả cái cửa hàng tạp hóa nhỏ Tuấn tích góp mấy năm nay. Cộng với tiền tiết kiệm, tổng cộng là 2 tỷ 500 triệu. Tuấn đưa hết cho Người vợ. Mong Người vợ tha thứ cho Tuấn, quay về với Tuấn nhé. Tuấn hứa sẽ không bao giờ nghe lời mẹ nữa.”
Người vợ đứng lặng người, nhìn xuống Tuấn với ánh mắt thương hại lẫn khinh bỉ. Cô cầm lấy túi tiền, đếm chính xác số tiền tòa đã tuyên án: 2 tỷ 150 triệu. Số tiền thừa lại, cô nhét ngược vào túi áo Tuấn.
“Người vợ chỉ lấy những gì thuộc về Người vợ, đúng theo giá trị căn nhà hồi môn mẹ Người vợ đã tặng.” Người vợ nói, giọng kiên quyết. “Còn phần dư này, Tuấn cầm về mà lo cho bà đi. Người vợ không cần tiền thừa của một kẻ nhu nhược như Tuấn. Giữa chúng ta, giờ chỉ còn là người lạ.”
Tuấn ngước mắt nhìn Người vợ, trong mắt đầy sự tuyệt vọng khi thấy cô cầm điện thoại định gọi bảo vệ. Anh ta lùi dần ra cửa, lẩm bẩm: “Người vợ… rồi Tuấn sẽ làm lại, Tuấn sẽ chứng minh cho Người vợ thấy…”
Người vợ đóng sầm cửa lại, gạt phăng những lời nói đó. Tiếng chốt cửa “cạch” vang lên, chấm dứt hoàn toàn quãng đời ba năm tủi nhục của Người vợ. Cô nhìn vào số tiền trên bàn, đó không chỉ là tiền, đó là sự tự do và lòng tự trọng mà cô đã giành lại được.
Ba tháng sau.
Người vợ ngồi trong căn hộ mới thoáng đãng, tay vuốt nhẹ màn hình điện thoại vừa rung lên. Tin nhắn từ số liên lạc đã bị chặn từ hai tuần trước hiện ra, người gửi là Tuấn.
Tuấn viết: “Người vợ ơi, Tuấn và mẹ đã dọn ra khỏi căn nhà cũ, chuyển về sống trong chính căn phòng trọ nhỏ hai vợ chồng mình từng ở hồi mới cưới. Mẹ tai biến tái phát, nằm liệt giường suốt ba tháng nay, ngày nào cũng gọi tên Người vợ, khóc bảo hối hận vì đã ép bán nhà hồi môn, đuổi Người vợ đi. Tuấn cũng hối lỗi, xin Người vợ tha thứ lần cuối, hãy quay lại với Tuấn nhé. Tuấn hứa sẽ không bao giờ nghe lời mẹ nữa, sẽ chăm sóc Người vợ cả đời.”
Người vợ đọc xong, vẻ mặt không gợn chút dao động. Người vợ thầm nghĩ: “Đã quá muộn rồi.”
Người vợ gõ phím nhanh, gửi đi dòng tin nhắn duy nhất: “Chúc hai mẹ con sống tốt, đừng liên lạc lại nữa.”
Người vợ nhấn nút tắt nguồn điện thoại, đóng máy, đặt máy xuống mặt bàn gỗ. Người vợ ngẩng đầu nhìn về phía trước, qua khung cửa sổ hướng ra vườn hoa đang nở rộ, những tia nắng ấm áp chiếu rực rỡ lên khuôn mặt Người vợ. Khóe môi Người vợ khẽ nhếch lên, nhẹ nhàng thoát khỏi gánh nặng ba năm tủi nhục. Người vợ đứng dậy, cầm túi xách, bước ra khỏi căn hộ, hướng về phía gian hàng thủ công nhỏ Người vợ vừa mở cách đây một tháng, bắt đầu cuộc sống mới bình yên, không còn bóng dáng Tuấn hay bà Hồng, chỉ có sự tự do và lòng tự trọng Người vợ đã dày công giành lại được.
Một năm trôi qua.
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua những khung cửa kính lớn của một tiệm đồ handmade nhỏ xinh, nơi Người vợ đang thoăn thoắt đôi tay khéo léo tỉa từng cánh hoa bằng vải nỉ. Cuộc sống ổn định, không còn tiếng cãi vã, không còn bóng dáng của những món nợ hay ánh mắt khinh miệt từ nhà chồng cũ.
Tiếng chuông cửa reo vang. Một người đưa thư bước vào, đặt lên quầy một chiếc phong bì màu hồng đính nơ lụa sang trọng cùng một phong bì trắng.
Người vợ lau tay, mở chiếc thiệp hồng. Tên Tuấn in hoa trên dòng chữ “Hân hoan báo tin hỉ”. Bên cạnh là tên một cô gái lạ, không phải Người vợ. Cô mỉm cười nhạt, không một chút gợn sóng trong lòng, rồi mở tiếp phong bì trắng.
Bên trong là một sấp tiền mặt cùng một tờ giấy ghi: “Tiền thừa từ khoản bồi thường năm xưa, gửi em để làm vốn.”
Người vợ nhìn vào số tiền đó, nhớ lại căn nhà hồi môn hai tầng – thành quả cả đời của mẹ ruột mình – từng bị bán đi để nuôi lấy căn bệnh tai biến của bà Hồng và sự hèn nhát của Tuấn.
Người vợ cất tiếng, giọng điềm tĩnh: “Chú ơi, phiền chú trả lại họ giúp tôi. Tôi không nhận tiền của người đã từng đạp lên lòng tự trọng của mình để đổi lấy vài đồng bạc lẻ.”
Người đưa thư ngỡ ngàng: “Nhưng người gửi dặn dò kỹ lắm, bảo đây là quà cưới…”
Người vợ khẽ lắc đầu, mắt hướng ra phía ngoài đường phố tấp nập: “Cưới xin là chuyện của họ. Cuộc sống của tôi giờ đây không thiếu thốn đến mức phải nhận nợ quá khứ nữa.”
Cô tiễn người đưa thư, khép cửa tiệm lại. Không có sự oán hận, chỉ có sự hốt nhiên tỉnh ngộ. Cô biết mình đã chọn đúng hướng đi khi dũng cảm bước ra khỏi bóng tối đó.
***
Một năm, đủ để vết thương lòng sâu sắc nhất cũng bắt đầu lên da non, nhưng không phải là để quên lãng, mà là để thấu hiểu và buông bỏ. Cuộc sống của Người vợ giờ đây như dòng nước chảy trốn, trôi lặng lẽ qua những khu vườn rực rỡ của niềm vui tự thân. Tiệm đồ handmade nhỏ bé ấy không chỉ là nơi mưu sinh, mà còn là bằng chứng hùng hồn cho sự kiên cường của một người phụ nữ đã dám đứng lên khi tất cả đang cố tình đạp cô xuống.
Cô nhận ra rằng, sự cao quý không nằm ở việc sở hữu những căn nhà hồi môn hay được bao bọc bởi danh phận vợ của kẻ khác, mà nằm ở sự tự do được làm chủ cảm xúc của chính mình. Khoản tiền Tuấn gửi tới, dù muộn màng và đầy tính toán, cũng chỉ là những mảnh giấy vụn so với sự bình yên mà cô đang nắm giữ. Cô không còn căm ghét bà Hồng hay Tuấn, bởi lòng hận thù chỉ là gánh nặng khiến đôi chân không thể bước xa.
Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng cuối ngày nhuộm hồng không gian tiệm đồ thủ công, Người vợ ngồi bên hiên nhà, nhâm nhi tách trà nóng. Cô nhìn những đôi tay thô ráp nhưng khéo léo của mình, ngẫm về hành trình một năm đầy biến động. Đó là một chặng đường từ đổ vỡ đến hồi sinh, từ nô lệ của sự hy sinh đến chủ nhân của chính cuộc đời mình. Cô chợt hiểu rằng, đôi khi sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là trả miếng, mà là sống thật tốt, thật hạnh phúc và chẳng còn vướng bận một chút ký ức đau buồn nào về những người từng rời bỏ mình. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và giờ đây, mỗi bước chân của cô đều hướng về phía ánh sáng.

