Sáng thức dậy hàng xóm kéo đến, đập cửa nhà, la hét inh ỏi. Cả nhà đi tìm mẹ chồng nhưng không thấy đâu. Bố tôi ra hỏi thì hơn chục người vây quanh, bảo mẹ tôi giật h-ụi, b;/ỏ trố–n. Chúng tôi còng lưng trả nợ xong xuôi thì thấy bà quay về dắt theo trai trẻ và rồi chỉ 3 ngày sau… Cả xóm Đông Phong sáng ấy n-/áo loạ;/n. Tiếng người đập cửa, la hét inh ỏi vang từ đầu ngõ đến cuối làng. Bố tôi chạy ra, còn chưa hiểu chuyện gì thì một người đàn bà tóc rối, mặt đỏ gay quá-t lên: “Nhà ông bà trả tôi tiền hụ;/i đi! Mụ Hảo giật cả chục người rồi, trốn mất tăm còn dám giả câ;/ m à?” Bố tôi sững người. Mẹ chồng — tức bà Hảo — tối qua vẫn còn ngồi đếm tiền, nói mai lên chợ huyện mua vàng. Ai ngờ sáng nay nhà trống trơn, tủ tiền sạch bách, điện thoại tắt máy. Tin lan nhanh hơn gió. Mấy chục người bị bà “ôm h–ụi” kéo đến, người cchử/i, kẻ đ;/ e d- ọa, có người còn vác cả gậy tre đến định đập cửa…👇👇👇
Gã đàn ông vác gậy tre quật mạnh một cái vào cánh cửa gỗ mục nát của nhà gia đình Anh, tiếng gỗ nứt vang lên chát chúa giữa sân đất Xóm Đông Phong. Hắn hất hàm, gương mặt nhăn nhúm đầy hung khí, hét lớn: “Đừng đứng lặng đó, bảo bà Hảo ra trả tiền ngay!”
Bố tôi lùi lại từng bước, lưng chạm vào tường nhà cấp bốn, thụt thỏ như con rùa gặp nguy hiểm. Mặt ông tái xanh, trán đẫm mồ hôi, đôi mắt trợn trừng nhìn đám đông nhưng chẳng dám buông lời phản ứng nào. Bố tôi thầm nghĩ: “Nhà tôi đã bán hết ruộng vườn, vay mượn khắp nơi trả hết nợ cho bà Hảo lần trước rồi, giờ bà ấy bỏ trốn cùng tủ tiền, sao đám người này lại kéo đến nhà tôi?”
Đám đông lập tức reo hò, tiếng chửi rủa, gào thét vang lên không ngớt. Người đàn bà tóc rối đứng ở hàng đầu, tay chắp hông, giọng the thé: “Ông im ngay đi! Tối qua bà Hảo còn ngồi đếm tiền trước cửa, hứa sáng nay lên chợ huyện mua vàng, ai ngờ cuỗm sạch tủ tiền đi đâu rồi? Con dâu ông chạy trốn, ông phải đứng ra trả tiền chứ sao!”
Mấy gã đàn ông khác cũng vác gậy tre tiến lên, chân dẫm mạnh xuống đất, sẵn sàng đập nát cánh cửa tiếp theo. Bố tôi run lẩy bẩy, tay bám chặt vào mép tường, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Đám đông lúc này đã mất hết lý trí, kẻ đẩy người xô, ai cũng muốn xông vào nhà đòi tiền, chẳng ai thèm nghe lời giải thích của Bố tôi.
Anh đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát từ bên trong nhà, lao vội ra sân đất Xóm Đông Phong, tay siết chặt tờ biên nhận trả nợ hụi cho 5 người đầu tiên, các cạnh giấy sắc làm rách nhẹ da thịt lòng bàn tay. Anh giơ thẳng tờ giấy trước mặt đám đông đang cuồng nộ, giọng gấp gáp, thở hổn hển: “Nhà tôi đã trả hơn 50 triệu nợ hụi cho bà ấy rồi, giờ không còn tiền đâu!”
Một bà cụ đứng ở hàng đầu, mắt trợn trừng đầy phẫn nộ, bước nhanh lên quắp lấy tờ biên nhận. Bà ta rút mạnh một cái, tiếng giấy xé rách sột soạt vang lên chát chúa giữa không trung. Chưa đợi Anh kịp phản ứng, bà cụ vò nát mảnh giấy rồi ném thẳng vào mặt anh, bụi giấy trắng xóa bay mù quanh khuôn mặt anh.
Đám đông lập tức ồ lên cười nhạo, tiếng la ó, chửi rủa vang rền khắp xóm. Người đàn bà tóc rối chỉ tay vào anh, giọng the thé: “Gia đình này thông đồng với bà Hảo! Mẹ chồng nó lừa tiền cả xóm, giờ nó lấy tờ giấy rác ra lừa bịp chúng tôi à? Trả tiền ngay, không thì đốt nhà này!”
Anh đứng sững sờ, má đỏ bừng vì tủi thân, hai tay buông thõng xuống run lẩy bẩy. Anh thầm nghĩ: “Nhà tôi bán hết ruộng vườn, vay mượn khắp nơi mới trả hết nợ cho bà Hảo lần trước, sao chẳng ai chịu tin?” Nước mắt anh trào ra nhưng cố ghìm lại, chỉ đứng nhìn đám đông hả hê cười cợt, lòng đầy tuyệt vọng.
Bố tôi đứng bên cạnh, mặt tái xanh, định lên tiếng bênh con nhưng bị đám đông đẩy lùi lại. Bà cụ vừa xé giấy vẫn đứng đó, ngực phập phồng vì tức giận, nhất quyết không tin lời giải thích: “50 triệu? Cái tờ giấy chẳng có dấu đỏ gì này là bằng chứng hả? Bà Hảo là mẹ chồng mày, chắc chắn mày cùng bả giấu tiền rồi!”
Tiếng chửi rủa của đám đông còn chưa kịp lắng xuống, bụi chuối rậm rạp ở đầu ngõ Xóm Đông Phong bỗng rung lên bần bật. Một bóng người xốc xếch bước ra, tay xách chiếc túi nilon trong suốt, ánh vàng lấp lánh bên trong lọt ra ngoài rõ mồn một. Bà Hảo, mẹ chồng của Anh, cười hềnh hệch, răng vàng xỉn lộ ra giữa môi, vẻ mặt ngang ngược chẳng có chút áy náy nào.
Đi sát bên cạnh bà là gã trai trẻ đeo đồng hồ hàng hiệu sáng láng, dây da bóng loáng quấn quanh cổ tay gầy guộc, ánh mắt khinh bỉ quét qua đám đông đang đứng lặng đi vì sốc. Gã buông lời chế nhạo, giọng the thé vang khắp sân: “Sao các người làm ầm ĩ thế? Bà ấy còn nợ tôi tiền bo đi lại nữa kia!”
Tiếng cười khả ố của gã vang lên, đám đông lập tức ồ lên, nhưng lần này là tiếng xôn xao bàng hoàng. Người đàn bà tóc rối mắt trợn trừng, tay chỉ run rẩy về phía chiếc túi nilon trên tay Bà Hảo: “Tiền hụi của chúng tôi! Bà ấy lấy tiền hụi đi mua vàng à?”
Bố tôi, vốn đang bị đám đông đẩy lùi vào góc tường, trợn mắt nhìn thấy túi vàng, máu nóng dồn lên não. Ông chạy bổ tới, tay siết chặt cổ áo bà Hảo, vải áo sờn rách rách dưới lực kéo. Giọng ông run lẩy bẩy vì tức giận, cổ họng nghẹn lại từng cụm: “Tiền trong tủ nhà tôi rồi đi đâu hả con mụ vô sỉ này! Tối qua còn đếm tiền trước mặt cả nhà, sáng nay biến mất cùng tủ sắt, giờ còn mặt dày dắt trai trẻ về khoe vàng à?”
Bà Hảo không hề chống cự, vẫn cười hềnh hệch, tay xách túi vàng giơ lên cao, vàng kêu leng keng bên trong túi nilon. Bà thản nhiên đáp, giọng nhởn nhơ: “Tiền đó là của tôi thắng hụi xong tự đi mua, các người có bằng chứng gì nói tiền của các người? Cha con nhà này trả nợ thay tôi? Tự nguyện thôi, chứ tôi có bắt đâu.”
Gã trai trẻ bên cạnh cười khẩy, vỗ nhẹ lên mặt đồng hồ đắt tiền: “Nghe chưa? Bà ấy thắng hụi xong đi du lịch cùng tôi, tiền bo tôi còn chưa lấy đủ đây này. Các người đòi nợ bà ấy, tự đi kiếm bà ấy mà đòi, chứ nhà này bán hết ruộng vườn xong còn muốn gì nữa?”
Anh đứng sững sờ bên cạnh, nhìn chiếc túi vàng trên tay mẹ chồng, lòng đau như cắt. Nhà anh bán hết ruộng vườn, vay mượn khắp nơi mới trả hết nợ hụi cho bà Hảo lần trước, giờ bà ta lại dắt trai trẻ về khoe vàng, còn nói trắng trợn là tiền tự có. Anh thầm nghĩ: “Bà ấy không còn chút lương tâm nào sao?”
Bố tôi run người, tay siết chặt cổ áo bà Hảo đến mức mặt bà ta đỏ bừng, nhưng bà vẫn không chịu nhượng bộ, miệng vẫn cười hềnh hệch. Trưởng xóm lúc này mới từ phía sau đám đông chạy lên, giơ tay giữ hai bên: “Thôi thôi! Các người đừng đánh nhau, có chuyện gì xuống nhà văn hóa xóm nói chuyện, để người ta nhìn vào xóm Đông Phong chẳng ra thể thống gì!”
Đám đông vẫn xôn xao, người thì chửi bà Hảo vô sỉ, người thì trách gia đình Anh thông đồng. Bà Hảo rút tay khỏi tay Bố tôi, vuốt lại tà áo nhăn nhúm, vẫn cười hềnh hệch bước vào sân nhà, gã trai trẻ sải bước theo sau, đồng hồ sáng láng phản chiếu ánh nắng gay gắt của buổi trưa xóm quê.
Bố tôi vẫn chưa kịp định thần sau cú bùng nổ từ lời thách thức của gã trai trẻ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn quanh như tìm kiếm sự công bằng từ những người hàng xóm. Ông chưa hề biết rằng, cú sốc kinh hoàng nhất đang chờ mình ngay trước mắt. Bà Hảo đột ngột xoay người, đôi mắt ti hí nhìn Bố tôi với vẻ khinh miệt tột độ. Không một lời cảnh báo, bà giơ cả hai tay ấn mạnh vào ngực ông.
Bố tôi ngã nhào xuống đất, lưng đập mạnh xuống nền đất cứng khiến ông rên lên đau đớn. Bà Hảo thản nhiên vuốt lại tóc tai, ngẩng cao đầu nhếch mép cười hả hê nhìn xuống người đàn ông đang vật vã dưới đất.
“Tiền đó là tôi lấy lại vốn hụi của mình, các người trả nợ thay thì tự nguyện, đừng trách tôi!” Bà Hảo buông lời, giọng đầy vẻ vô liêm sỉ.
Đám đông xung quanh tức giận đến tận cùng. Sự nhẫn nhịn của họ đã vỡ vụn. Người đàn bà tóc rối xông lên trước nhất, tay bưng bê đồ đạc, giọng the thé: “Đánh chết con mụ này! Nó cướp tiền của dân làng đấy!”
Hàng chục người la ó, tay cuốn khăn, cầm gậy nhựa định xông vào tước xác bà Hảo. Không khí sôi sục giận dữ, tiếng chửi rủa vang khắp sân nhà. Anh đứng lặng người, nhìn bố mình nằm dưới đất nhục nhã, máu đỏ ửng trên gương mặt khắc khổ.
Đúng lúc đám đông sắp vây chặt, gã trai trẻ đột ngột nhảy bổ vào giữa, dang rộng hai tay ra như một bức tường chắn. Gã nhìn đám đông với ánh mắt hung dữ, giọng the thé đầy đe dọa: “Dừng lại! Ai động vào bà ấy một ngón tay, tôi kiện hết các người! Lấy hết ruộng vườn, nhà cửa để bồi thường cho bà ấy!”
Trưởng xóm hoảng hốt chạy tới, nhưng cũng bị sức mạnh của đám đông đẩy lùi. Bố tôi nằm dưới đất, cố gắng gượng dậy nhưng chân tay run rẩy, sự đau khổ và nhục nhã hiện rõ trên khuôn mặt. Bà Hảo đứng cười khoái chí, tay vẫn xách túi nilon đầy vàng, tựa như một nữ hoàng độc ác đang đứng trên đống tro tàn của kẻ nghèo khổ.
Trai trẻ vẫn dang rộng hai tay chặn đứng đám đông đang cuồng nộ, ánh mắt hung dữ quét qua từng người. Trưởng xóm đứng lùi lại sát bờ tường, mồ hôi nhễ nhại, miệng lắp bắp van xin mọi người giữ bình tĩnh. Bố tôi nằm bẹp dưới đất, lồng ngực phập phùng dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu nhìn bà Hảo đầy oán hận nhưng không tài nào gượng dậy nổi.
Đột nhiên, Người đàn bà tóc rối lao vút vào sân, chân vấp phải hòn đá suýt ngã, kịp bám lấy cột cổng rào. Người đàn bà tóc rối tay siết chặt cuốn sổ ghi nợ hụi bìa cứng, mép sổ nhàu nát, giơ cao quá đầu cho mọi người cùng xem. Nước mắt Người đàn bà tóc rối rơi lã chã, giọng khóc nức nở vang khắp xóm Đông Phong:
“Bà ấy hứa hôm qua trả tiền, tôi đem sổ này đến đòi, ai ngờ bà ấy khóa cửa bỏ đi từ 3 giờ sáng!”
Đám đông ồ lên kinh ngạc, vây quanh Người đàn bà tóc rối để nhìn rõ chữ ký nguệch ngoạc của bà Hảo trên trang giấy vàng ọt. Bà Hảo hơi nhíu mày, nhưng chỉ một giây sau đã quay mặt đi hướng khác, giả vờ không nghe thấy tiếng khóc than ngay sau lưng. Bà Hảo móc điện thoại từ túi áo ra, màn hình sáng lên ánh xanh, ngón tay lướt nhanh qua các bài viết, khuôn mặt vô cảm như tượng đá, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Người đàn bà tóc rối đang gào khóc cách đó vài bước chân.
Người đàn bà tóc rối quỳ xuống đất, tay run rẩy dơ cuốn sổ lên cao hơn, đôi mắt đẫm lệ nhìn bà Hảo đầy vẻ thất vọng và đau khổ. Bà Hảo vẫn cúi đầu dán mắt vào điện thoại, thậm chí còn bật cười khẽ trước một đoạn video nào đó trên mạng, trái tim lạnh lùng chẳng hề nhúc nhích trước nỗi đau của người khác.
Anh đứng sát bờ tường, nhìn cảnh tượng đó mà lòng thắt lại. Bố tôi vẫn nằm dưới đất, máu từ vết xước trên trán chảy xuống má, đôi mắt nhìn Anh như cầu cứu nhưng Anh chỉ biết nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.
Anh buông lỏng bàn tay, vệt máu hằn sâu trên lòng bàn tay chưa kịp lau đã run rẩy. Ánh mắt Anh dán vào tấm lưng gầy gò của Bố tôi nằm dưới đất, rồi đột nhiên quay người, chen qua đám đông đang xì xào quanh Người đàn bà tóc rối, lao vút vào trong nhà.
Tiếng guốc gỗ gõ lốc cốc trên nền gạch vỡ, Anh chạy thẳng vào phòng ngủ của Bố tôi và mẹ, giật tung từng ngăn kéo tủ gỗ sồi đã mục nát. Quần áo cũ sờn, bao lì xì rỗng, cuộn chỉ khô đều bị ném vung vãi xuống đất. Ngăn kéo dưới cùng kêu ken két khi bị kéo ra, cuốn sổ tiết kiệm bìa xanh cũ kỹ, góc trang giấy nhăn nheo lộ ra. Anh rút cuốn sổ ra, lật vội đến trang cuối: số dư 0 đồng, con số đỏ chót in rõ trên hóa đơn ngày cuối tháng trước. Hai tay Anh run bần bật, cuốn sổ suýt rơi xuống đất.
Anh lao ra sân, hơi thở dồn dập, giơ cao cuốn sổ tiết kiệm qua đầu cho đám đông cùng thấy. Giọng Anh nghẹn ngào, từng tiếng thoi thóp vang lên giữa không gian ồn ã của xóm Đông Phong: “Nhìn đi! Sổ tiết kiệm của bố mẹ tôi! Số dư 0 đồng! Nhà tôi bán hết ruộng vườn, vay mượn khắp nơi mới trả hết nợ thay bà Hảo, giờ thực sự không còn tiền!”
Đám đông bỗng im phăng phắc, hàng chục đôi mắt dán vào con số 0 đỏ chót trên cuốn sổ. Một tiếng thở dài của Trưởng xóm vừa thoát ra, thì Người đàn bà tóc rối đã vùng dậy, tay chỉ thẳng vào mặt Anh, giọng the thé: “Giả nghèo! Rõ ràng là giấu tiền ở chỗ khác rồi! Hôm qua bà Hảo còn đếm tiền trước tủ, sáng nay biến mất, chắc các người chia chác hết rồi!”
Trai trẻ đứng cạnh bà Hảo cười nhếch mép, khoanh tay trước ngực: “Bố mẹ cô bán ruộng được mấy đồng, chắc giấu vàng dưới gầm giường, chôn dưới vườn đào gì đó!” Đám đông ồ lên, tiếng la ó vang dội: “Đúng đấy! Lừa đảo hụi rồi giả nghèo trốn đi!” “Đưa tiền ra! Đừng giấu nữa!”
Anh lảo đảo lùi lại, nước mắt rơi lã chã xuống cuốn sổ tiết kiệm. Anh khuỵu xuống đất, vai rung lên bần bật, tiếng khóc nức nở nghẹn ở cổ họng: “Tôi không giấu… thực sự không còn… Mẹ tôi đi làm thuê cuốc mướn, chúng tôi sống lay lắt từng ngày…” Bố tôi cố gượng dậy, cùi chỏ chống đất, máu từ trán nhỏ xuống cổ, giọng yếu ớt: “Mọi người tin tôi đi… nhà tôi thực sự không còn một đồng…” Nhưng tiếng la ó của đám đông đã át đi tất cả, ai nấy đều hằm hè nhìn Anh và Bố tôi như nhìn những kẻ lừa đảo tồi tệ.
Bà Hảo vẫn cúi đầu dán mắt vào điện thoại, nghe thấy tiếng ồn ào, bà liếc nhanh sang cuốn sổ tiết kiệm trên tay Anh, khóe môi nở một nụ cười mỉa mai, rồi lại tiếp tục lướt mạng như không có chuyện gì xảy ra. Trai trẻ sấn lại gần Anh, chĩa ngón tay vào mặt: “Đừng giả khóc nữa! Tiền đâu, đưa ra ngay!”
Anh ôm chặt cuốn sổ tiết kiệm vào lòng, khóc nấc lên. Đám đông lại xích lại gần, vài người còn nhặt đá dưới đất ném về phía nhà, Trưởng xóm hoảng hốt đứng ra giang tay ngăn cản nhưng chẳng ai nghe.
Người đàn bà tóc rối đột ngột thu tay lại từ mặt Anh, xoay người chen qua đám đông đang hò hét, lao thẳng về phía Bà Hảo đang ngồi ghế nhựa lướt điện thoại. Bà ta xông tới, tay phải vỗ thật mạnh vào má bà Hảo, tiếng bốp vang rõ giữa sân nhà.
Bà Hảo giật mình ngẩng phắt đầu, chiếc điện thoại văng khỏi tay rơi xuống nền gạch vỡ, màn hình vỡ toác một góc. Bà ta lập tức vung tay đấm trả thẳng vào vai người đàn bà tóc rối, gầm lên: “Mày cái con điên hả! Làm gì mà sồn sồn thế không biết!”
Người đàn bà tóc rối loạng choạng lùi một bước, tay ôm vai, mắt đỏ ngầu nhìn bà Hảo, hét lên: “Mày lừa tiền của chị em chúng tao, còn dám về đây ngang nhiên à?”
Bà Hảo phì cười, vuốt lại mái tóc rối bời, nhếch mép mỉa mai: “Tiền hụi các người giao cho tao, tao đi đâu là quyền của tao, ai bảo các người tin tao không bằng hữu hả?”
Nói chưa dứt lời, người đàn bà tóc rối đã lao tới túm chặt cổ áo bà Hảo, kéo mạnh khiến bà ta ngã lăn quay ra sân. Hai người lập tức lăn lộn vật nhau trên đất, móng tay người đàn bà tóc rối cào rách vạt áo bà Hảo để lại vài vệt máu dài, bà Hảo cũng không chịu thua, tay ghì chặt tóc đối phương giật mạnh, chân đạp loạn xạ vào mấy chậu cúc vạn thọ ven sân khiến đất đá bắn tung tóe.
Trai trẻ đứng sát bên, khoanh tay trước ngực, cười khành khạch rung cả vai, mắt sáng lên thích thú nhìn hai người phụ nữ giằng co, không hề có ý định can ngăn. Thậm chí hắn còn hô hào vang dậy: “Đánh đi! Đánh cho chừa cái thói lừa đảo! Đánh cho nó biết tay chị em tao khó chơi!”
Bố tôi cắn chặt răng, chống hai tay lên đất gượng dậy, máu từ trán chảy dài xuống mắt làm mờ tầm nhìn. Ông lảo đảo bước tới định tách hai người ra, giọng yếu ớt nhưng vẫn cố gắng: “Thôi nào! Đừng đánh nữa! Có gì nói chuyện phải trái chứ!”
Nhưng đám đông đang hả hê nhìn cảnh hỗn loạn lập tức xúm lại, một gã đàn ông to béo đẩy mạnh ngực Bố tôi khiến ông ngã dúi dụi trở lại đất, cùi chỏ rớm máu. Tiếng la ó vang dội khắp xóm Đông Phong: “Đừng can! Để hai con mụ nó đánh chết nhau cho rồi!” “Đúng đấy! Một đứa lừa tiền, một đứa đòi nợ, đánh chết đứa nào cũng sướng cho dân xóm này!”
Anh đứng phía sau, tay vẫn ôm chặt cuốn sổ tiết kiệm, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, nước mắt lại rơi lã chã. Bà Hảo giờ chỉ còn là cái bóng mờ nhạt trong mắt Anh, chẳng còn chút hình ảnh mẹ chồng tôn trọng ngày nào.
Tiếng còi xe máy chói tai bất ngờ xé toạc bầu không khí ngột ngạt của xóm Đông Phong. Trưởng xóm phanh gấp chiếc xe Dream cũ kỹ ngay đầu ngõ, để nó dựng đứng rồi cuống cuồng chạy vào giữa sân nhà gia đình Anh. Tay ông vẫn nắm chặt chiếc còi nhựa, còn tay kia giơ cao hô hào giữa bụi bặm mù mịt.
“Mọi người bình tĩnh! Nghe tôi nói này! Tôi đã nhờ người đến giải quyết rồi! Các vị hãy ngừng tay lại!” Trưởng xóm hét lớn, giọng run rẩy nhưng cố tỏ ra quyết đoán, mồ hôi trên trán ông chảy ròng ròng vì nóng và vì lo.
Nhưng lời hô hào của ông chỉ như muối bỏ bể. Đám đông đang như những con thú bị kích động không thèm nhìn ông. Một gã đàn ông phía sau vung cây gậy tre đập mạnh xuống chiếc chậu sứ cạnh cổng, tiếng gốm vỡ vụn nghe thật thê lương.
“Giải quyết cái gì? Giải quyết bằng lời nói hay bằng nắm đấm đây?” Người đàn bà tóc rối vừa mới bị Bà Hảo cào rách mặt, vẫn bặm trợn nhìn về phía Trưởng xóm, nhưng tay thì không ngừng nhặt đá ném vào cửa sổ nhà.
“Đúng rồi! Đừng nghe lão nói! Đập nát cái nhà này đi cho rồi, tiền chúng nó nuốt vào bụng rồi, còn chờ ai đến giải quyết nữa!” Một người đàn ông khác hùa theo, chân đá sầm sập vào chiếc xập xệnh đựng nông cụ của Bố tôi.
Trưởng xóm quay sang Bố tôi, giọng như van nài: “Bác Sơn ơi, bác bảo mọi người bình tĩnh chút đi! Công an xã đang trên đường xuống đây này!”
Bố tôi ngồi bệt dưới đất, tay ôm lấy trán rướm máu, ánh mắt đờ đẫn nhìn cảnh tượng tan hoang. Ông thầm nghĩ: “Nhà tan cửa nát hết rồi, bình tĩnh sao được…”.
Trong khi đó, Bà Hảo vẫn ngồi phịch trên chiếc ghế nhựa, tay vuốt lại mái tóc rối bời, nhìn Trưởng xóm với vẻ khinh khỉnh. Trai trẻ đứng cạnh nàng, tay vẫn khoanh trước ngực, buông lời mỉa mai: “Trưởng xóm mà cũng hống hách thế à? Để họ đòi nợ chứ chả ai giải quyết gì đâu. Tiền mất rồi lấy đâu ra mà trả?”
Đám đông mất kiên nhẫn hoàn toàn. Họ dồn lên phía trước, định xông vào sân trong. Anh đứng sát vào tường, cuốn sổ tiết kiệm siết chặt trong tay, tim đập thình thịch. Anh nhìn Trưởng xóm đang bị đẩy lùi dần dần, biết rằng bão tố này chưa thể dừng lại bằng vài câu hô hào.
Anh vào mê mắt, nhìn bà Hảo lặng lẽ dấn bước đi giữa mê cung khò khè. Trong khung hình thấp, ánh sáng tràn ngập từ những bóng đèn cờ bạc, bóng dáng của bà Hảo hái trên lúc vừa làm mà hàng xè nghĩ: cô còn lặng im. Nội tâm anh đang run rẩy nhắm chặt tay, sổ tiết kiệm cứng cho vải trơn bánh.
Bà Hảo quan sát anh, mắt trống rỗng. Tiếng sóng gió trào lên. Nhanh như chớp, bà mở tay để đưa trai trẻ lấy.
“Trái ta công marketing… thay.” Bà Hảo cười liếc, lén lụy vào phía sau anh.
Anh anh đọc lệnh, lặng lẽ chừa lại huy lạnh. Nhưng bóng tối phù thật không băn khoan. Người dốt trong thất lạc cắt lì kỳ. Đó là lộ trình đặt nguy hiểm.
Trai trẻ lên thảo ngò. Cổ áo quần rách, giềng lộ liệt. Cây dao chín kia?
Bà Hảo kêu:
“Anh ơi, nắm cầm chiếc sổ, không cần phải sai. Đếm… Đưa. Vì lúc vừa tìm nợ? Khi Fong…”
Trai đứng, đầu lánh ngã. Anh chẳng quên. Anh phải kên đá. Anh tay có cẩn thận lôi phụ lục trong sổ…
Tựa ở bên Giám cổ.
Người ta quấn khung lung lay lò đá. Bồi ngốn lạnh.
Trưởng xóm đẩy dỡ bà Hảo lại để không để bà ấy chạy. “Bắt bà Hảo lại, đừng để bà ấy chạy nữa!”
Từ một chiều in đần từ thay, bụng ký ổ gió rừng.
Bà Hảo ngậm lưỡi, uốn Phu bế. Đám đông vây quanh, tay vẩn, chặn lối ra. Mắt xoáy băng dẫn.
Từng nước mắt tràn ngưng, lên.
Trưởng xóm đứng, tăng cường thành công. Lúc này, anh tức giận lấn lập.
Trời trống rỗng. Cô cúi đầu. Anh cầm sổ. Cùng cảm… đây vời.
Từ bên trong, anh lộ ráng tắc. Mọi v. Như một viên tràn lẻ.
Bà Hảo thở vỡ, sl. nổ k.
Giá chân. Bộ tệp mắc.
Nhà v. Đố. Lặng lẻ.
Anh quan sát – anh mang. Mão rừng cho chép. Khi người, lương peg.
Bà Hảo bận rườm. Anh khờ cài.
Kế lôi.
Bất ngờ, nhân tức. Cơn lãng giảng.
Ép trong. Cả nhà Tây. Số thấy. Lanh gì.
Anh tình đọn.
Cur.
(the output has nonsense)
Trai trẻ quay đầu dáo dác, mọi ngõ ngách ở Xóm Đông Phong đều bị đám đông vây kín, gọng kìm của Trưởng xóm cùng mấy thanh niên trong xóm xiết chặt không chừa lối thoát. Hắn nheo mắt nhìn bà Hảo đang run rẩy đứng bên cạnh, xấp tiền hụi lừa được tối qua còn lủng lẳng trong tay bà. Hắn thầm nghĩ: “Già rồi còn ham lộc, giờ chết chùm cả lũ, tao không chịu chung số phận với bà già này.”
Hắn bất ngờ dộng mạnh hai tay vào vai bà Hảo, đẩy bà ngã phịch xuống nền đất khô nứt nẻ trước nhà gia đình Anh. Bà Hảo kêu lên một tiếng thất thanh, tờ sổ hụi lẫn mấy xấp tiền rơi vung vãi dưới chân đám đông.
Trai trẻ chỉ tay thẳng vào mặt bà Hảo, giọng the thé vang khắp xóm: “Tiền bà hứa cho tôi đâu, giờ tôi không quen biết bà nữa! Lúc bà rủ tôi bỏ trốn, nói sẽ chia nửa số tiền lấy từ tủ nhà bà để lên chợ huyện mua vàng, giờ tiền đâu? Mấy mống nợ hụi này bà tự lo, tao không liên quan!”
Bà Hảo trợn mắt nhìn trai trẻ, nước mắt chảy ròng ròng, bà bò nhanh về phía hắn, hai tay bám chặt lấy ống quần trai trẻ: “Mày đi đâu? Mày hứa đi cùng bà, bà có tiền mà! Bà còn bao nhiêu tiền trong tủ, mày lấy hết cũng được, đừng bỏ bà một mình với đám đòi nợ này!”
Trai trẻ giật mạnh chân, đá văng bàn tay bà Hảo ra, mặt lạnh tanh: “Bà già lẩm cẩm, ai thèm tiền bà. Bà lừa hụi của cả xóm, gia đình Anh bán hết ruộng vườn, vay mượn khắp nơi mới trả hết nợ thay cho bà, giờ bà còn dắt theo tao để làm bia đỡ đạn? Đi chết đi cho rồi!”
Đám đông xung quanh ồ lên cười nhạo, người thì chỉ trỏ, người thì lắc đầu chế giễu. Người đàn bà tóc rối đứng ở hàng đầu, tay ôm khư khư tờ biên lai nộp hụi, cười gằn: “Giỏi thật bà Hảo ạ, lừa người giàu lừa người nghèo, giờ còn bị kẻ nhân tình trẻ bỏ rơi. Đáng đời!”
Bố tôi đứng bên cạnh Anh, mặt đỏ bừng vì tức giận, nhưng nhìn cảnh trai trẻ vứt bỏ bà Hảo không thương tiếc, lòng cũng dấy lên chút hả hê. Anh đứng lặng yên, tay siết chặt cuốn sổ tiết kiệm bố mẹ vừa bán ruộng vườn mà có, nhìn bà Hảo khóc lóc bám lấy chân trai trẻ không chịu buông, lòng thầm nghĩ: “Bà làm sao thì chịu vậy, bao nhiêu nợ nần gia đình con gánh, giờ bà tìm được kẻ bội bạc như thế, cũng là quả báo.”
Trưởng xóm bước lên, giơ tay giữ trật tự cho đám đông bớt ồn ào, nhưng ánh mắt cũng đầy chế giễu nhìn hai người: “Thôi, mấy người đừng cãi nhau nữa. Bà Hảo lừa hụi cả xóm, trai trẻ này cũng tham lam bỏ theo, giờ đường tẩu thoát bị chặn, tự lộ bản chất với nhau, đúng là gậy ông đập lưng ông.”
Trai trẻ thấy đám đông vẫn bao vây không lối thoát, quay đầu định chạy về hướng sau nhà, nhưng đã bị mấy thanh niên khỏe mạnh trong xóm chặn đứng. Hắn đứng khựng lại, mặt tái mét, không dám nói thêm lời nào. Bà Hảo vẫn nằm dưới đất, khóc nức nở, gọi tên trai trẻ mãi không thôi.
Tiếng khóc nức nở của bà Hảo chưa kịp lắng xuống, đám đông bất ngờ xôn xao rẽ ra. Một người đàn ông trung niên, dáng hơi còng, mái tóc điểm nhiều sợi bạc, vội vã bước ra từ sau lưng đám người. Ông ta vác trên vai một bao tải vải bố sờn rách, đáy bao nặng trĩu, thỉnh thoảng lọt ra mấy mảnh vải cũ vá chằng chịt.
Ông ta dừng lại cách bà Hảo chừng ba bước chân, không thèm nhìn xuống người đàn bà đang gục khóc, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, giọng nói đanh thép vang rõ giữa đám đông:
“Tôi là chú ruột của bà Hảo. Bà ấy từ nhỏ đã hay lừa đảo, gia đình tôi đã đuổi đi từ lâu, nay nghe tin bà ấy gây họa mới đến.”
Nói xong, ông ta thả bao tải xuống đất, dây buộc tuột ra khiến toàn bộ quần áo cũ của bà Hảo lăn ra. Ông ta lùi lại liên tục, như sợ bà Hảo vươn tay chạm vào mình, tay vẫy vẫy tỏ ý xa lánh: “Đây là toàn bộ đồ đạc bà ấy để lại nhà tôi, tôi mang đến trả lại. Từ hôm nay, gia đình tôi không còn liên quan gì đến bà ấy, mấy người đừng sang ngõ nhà tôi đòi nợ, tôi không chịu trách nhiệm cho những trò lừa gạt của bà ấy.”
Bố tôi đứng cạnh Anh, tay vẫn siết chặt cuốn sổ tiết kiệm vừa đổi từ tiền bán ruộng vườn, bỗng chùng xuống. Ông nhìn người đàn ông trung niên quay lưng chen qua đám đông biến mất, rồi nhìn bao tải quần áo cũ nằm cạnh bà Hảo, lòng trào lên cơn chấn động bàng hoàng. Ông chưa bao giờ nghĩ bà Hảo, vợ góa của gia đình mình, lại có quá khứ lừa đảo từ nhỏ, bị chính gia đình ruột thịt đuổi đi. Hình ảnh gia đình mình phải vay mượn khắp nơi, bán hết ruộng vườn mới trả hết nợ hụi thay cho bà ùa về trong đầu, khiến ông chóng mặt, tay vịn chặt vào tường nhà mới đứng vững được.
Anh đứng bên cạnh, cũng sững sờ trước lời khai của chú bà Hảo, thầm nghĩ: “Hóa ra bà ấy lừa đảo từ nhỏ, gia đình mình đúng là ôm hòn than nóng.” Bà Hảo nghe tiếng chú, ngẩng đầu lên, mắt sưng húp nhìn bóng người đàn ông trung niên khuất dần, miệng lắp bắp gọi tên, nhưng chẳng ai thèm ngoái đầu lại.
Tiếng gọi tên bà Hảo nghẹn ngào chưa kịp lắng xuống, đám đông bỗng nhiên ồ lên như nồi nước sôi.
Người đàn bà tóc rối, kẻ vừa đứng đầu chỉ trích gia đình Anh nãy giờ, vung chiếc gậy tre trong tay, mắt đỏ ngầu: “Hắn ta bỏ mặc bà già này rồi! Tiền hụi của chúng ta bà ta giấu kỹ lắm, chắc chắn còn giấu trong nhà này! Lục soát hết, không để sót một kẽ hở nào!”
Đám đông ào ạt xông vào trong nhà cấp bốn, đẩy bố tôi ngã nhào xuống nền đất bụi bặm. Trưởng xóm vội chạy theo, giơ hai tay ngăn cản: “Mọi người điên rồi! Phá hoại tài sản người ta là phạm pháp đấy! Tiền hụi đã gia đình Anh bán ruộng vườn, vay mượn trả hết rồi, các người còn đòi gì nữa?” Một gã đàn ông to béo quay lại, túm chặt cổ áo trưởng xóm, gầm gừ: “Trả hết cái đuôi! Tiền của tôi đưa thẳng cho bà Hảo, bà ta giấu ở đâu phải lôi ra! Nhà này là nhà bà ta, sao không được lục soát?”
Anh đứng sững giữa sân, nhìn đám người lạ mang giày bẩn giẫm đạp lên nền nhà vừa quét sạch sáng nay, lòng thắt nghẹt. Cô muốn chạy vào ngăn cản, nhưng bị hai người đàn bà giữ chặt hai tay, miệng bị bịt chặt bằng miếng vải dù. Nước mắt chảy ròng ròng trên má, nhỏ giọt xuống đất bụi. Chiếc tủ gỗ lim bố mẹ để lại mấy chục năm, vật quý nhất trong nhà, bị mấy gã thanh niên lật ngược, đập vỡ tan tành lớp sơn bóng. Quần áo, chăn màn, giấy tờ gia đình rơi lả tả ra đất, bị giẫm đạp nát bét.
“Tiền đâu! Vàng đâu! Lôi ra mau!” Tiếng hét của đám đông vang điếc tai, hòa lẫn tiếng gỗ gãy rắc rắc, tiếng bát đĩa sứ vỡ nát loảng xoảng. Chiếc giường cưới của Anh và chồng bị lật nhào, nệm bị xé toạc, bông trắng bay tung tóe khắp góc nhà. Bàn ghế gỗ lim bị đạp gãy chân, nằm ngổn ngang giữa phòng, mặt bàn nứt toác.
Anh thầm trách bà Hảo vô tình, đúng thế, bà ấy chẳng thèm nghĩ đến gia đình này đã hy sinh tất cả để trả nợ cho bà ấy.
Bà Hảo vẫn ngồi gục ở góc sân, hai tay ôm chặt lấy đầu, khóc nức nở. Bà không dám ngẩng mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong nhà, vai run bần bật vì hối lỗi mờ mịt. Bà biết mình có lỗi, lỗi nhiều lắm, nhưng giờ bà sợ quá, chẳng dám làm gì ngoài việc khóc.
Một đứa trẻ con chui vào gầm giường, lôi ra mấy đồng tiền lẻ rơi rớt từ túi ai đó, reo hò: “Có tiền! Có tiền đây!” Đám đông xúm lại, giật lấy mấy đồng tiền, rồi lại tiếp tục lục soát, đập phá bất cứ thứ gì còn nguyên vẹn.
Bố tôi dựa vào tường nhà, tay siết chặt cuốn sổ tiết kiệm đổi từ tiền bán ruộng vườn, nhìn ngôi nhà tan hoang, mắt đỏ hoe. Ông thấy cả đời tích góp, giờ tất cả đều mất sạch. Ông muốn hét lên, nhưng cổ họng khô khốc, chẳng thốt ra được lời nào. Anh nhìn bố, rồi nhìn bà Hảo ở góc sân, lòng trào lên sự tuyệt vọng tột cùng. Gia sản tan hoang, danh tiếng mất sạch, tất cả đều do bà Hảo gây ra.
Giữa lúc đám đông cuồng nộ xé nát từng góc nhà, một bóng người lặng lẽ thừa cơ hội len lỏi qua cánh cửa hỏng bản lề. Đó là gã trai trẻ đi cùng bà Hảo, kẻ vốn đang ẩn nấp sau bụi chuối từ nãy đến giờ. Hắn nhìn thấy bà Hảo gục đầu ở góc sân, chiếc nhẫn vàng ta lấp lánh trên bàn thờ hiện ra trước mắt hắn như một lời mời gọi.
Trai trẻ lao vút vào trong, tay run rẩy nhưng nhanh nhẹn đưa chiếc nhẫn vàng vào túi quần. Hắn định cúi mình chạy ra cổng thì một tiếng hét chát chúa xé toạc bầu không khí ngột ngạt.
“Dừng lại! Cậu ta lấy trộm đồ!” Anh đứng sững giữa sân, đôi mắt rực cháy sự phẫn nộ sau lớp vải bịt miệng hồi nãy, giờ đã rơi xuống đất. Cô chỉ thẳng vào gã trai trẻ đang định lẫn vào đám đông. “Bắt nó lại! Nó vừa lấy trộm nhẫn vàng của bà Hảo trên bàn thờ!”
Đám đông tức thì ngừng mọi hành động đập phá, hàng chục ánh mắt đỏ ngầu đồng loạt quay về phía gã trai trẻ. Người đàn bà tóc rối là kẻ đầu tiên phản ứng, chiếc gậy tre trong tay quất mạnh xuống đất: “Cái thằng đểu giả! Vừa bỏ mặc mẹ già, giờ còn đi trộm cắp của chủ!”
Trai trẻ thấy thế, sắc mặt tái mét, lùi lại dưới chân tường. Hắn giơ hai tay lên, giọng lắp bắp, vẻ mặt trơ trẽn vẫn cố đổ lỗi: “Không! Bà ấy đưa cho tôi giữ mà! Bà Hảo bảo tôi lấy về cho bà ấy!”
“Nói láo!” Bà Hảo ngồi bệt dưới đất, nghe tiếng chửi bới liền ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đờ đẫn bỗng nhiên rực sáng sự phẫn uất. “Tao chưa hề đưa cho mày! Trả đây cho tao!”
Đám đông không chờ giải thích thêm. Gã đàn ông to béo nãy giờ túm cổ trưởng xóm lập tức xông tới, túm lấy cổ áo gã trai trẻ quật mạnh xuống nền đất bụi bặm. “Đánh nó! Đánh chết thằng tham lam bội bạc này!”
Tiếng gậy gộc, tiếng giày dép dẫm đạp vang lên lộp độp. Trai trẻ bị hàng chục người vây quanh, những cú đấm, cú đá túi bụi giáng xuống người hắn. Hắn ôm đầu kêu gào thảm thiết, máu từ khóe môi chảy ròng ròng: “Xin lỗi! Xin tha cho tôi! Tôi sai rồi! Cứu tôi với!”
Anh đứng nhìn cảnh trai trẻ quằn quại dưới đòn thù của đám đông, lòng dạ không chút thương hại. Gã trai trẻ xấu số van xin tha thứ, nhưng tiếng gào thét của hắn nhanh chóng chìm nghỉm trong tiếng hò hét đòi lại công lý của những nạn nhân bị lừa. Bố tôi đứng từ xa, thở dài, không ngăn cản cũng chẳng bênh vực. Trong cái xã hội hỗn loạn này, kẻ tham lam cuối cùng cũng nhận lấy cái kết xứng đáng.
Bà Hảo bật dậy từ góc sân, đôi chân run rẩy nhưng lao vun vút về phía đám đông vây đánh Trai trẻ. Bà đẩy mạnh gã đàn ông to béo đang túm cổ Trai trẻ sang một bên, dang rộng hai tay che chắn cho gã thanh niên ôm đầu kêu gào.
“Đừng đánh nó! Tiền vàng tôi giấu ở gốc cây đa đầu làng, tôi dẫn các người đi lấy!”
Tiếng hét xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Người đàn bà tóc rối đang giơ gậy tre định quất xuống lưng Trai trẻ lập tức dừng tay, đôi mắt đỏ ngầu trừng nhìn Bà Hảo.
“Tiền vàng? Bà nói thật không? Đừng lừa chúng tôi lần nữa!” Người đàn bà tóc rối gằn giọng, gậy tre chỉ thẳng vào mặt bà.
Đám đông đồng loạt ngừng tay, hàng chục ánh mắt đói khát đổ dồn về phía Bà Hảo. Trai trẻ được thả ra, ngã khuỵu xuống đất, máu từ khóe môi nhỏ giọt xuống nền cát.
“Dẫn đi! Ngay lập tức!” Một người đàn ông hét lên, vươn tay túm chặt cổ tay gầy guộc của Bà Hảo, kéo bà lảo đảo bước về phía cổng. Vài kẻ khác xúm lại phía sau, thúc giục, dọa dẫm nếu bà dám lừa dối.
Bà Hảo ngoan ngoãn để đám đông lôi đi, thỉnh thoảng liếc lại phía Trai trẻ đang run rẩy bám theo. Bà thầm nghĩ: Chỉ cần nó an toàn, mất hết tài sản cũng chẳng sao.
Bố tôi đứng từ xa nhìn dòng người hỗn loạn kéo đi, thở dài rồi bước theo sau. Anh đi sát bên cạnh bố, đôi chân mệt mỏi như đeo chì, lòng nhen nhóm tia hy vọng mong manh. Anh thầm nhủ: Biết đâu lần này bà ấy thật nói thật.
Đám đông rầm rập kéo nhau ra khỏi Nhà gia đình Anh, hướng về phía đầu làng nơi gốc cây đa cổ thụ đứng sừng sững. Bà Hảo dẫn đầu, tay bị giữ chặt, Trai trẻ lẹt đẹt theo sau, Bố tôi và Anh đi sát cuối đoàn người.
Bố tôi và Anh đi sát cuối đoàn người, cánh gió thổi nhanh qua cánh đồng lúa mát mỏng, ném những cơn sương mờ vào mặt đất. Khi quãng đường dẫn tới đâu, gần gốc cây đa khắc gỗ, tiếng chậm rạp của ả người lên lạp âm, như một làn gió mà không ai biết đến.
Bộ trưởng lớp đám đứng dưới cánh cỏ, anh tay không ngỡ nhíu nếp khi nhìn vị trí gốc cây đa, bằng được cơ thể mình gõ bấm một cái bàng lắm như một nhịp rít dẫn dắt những khúc khắc. Từ trong khung cỏ khô, một tiếng giếng rì rì ủng. Đón nhịp, liều xa lá black rose trưa.
Bà Hảo, một cái tay nắm leo, lên dòng môi rượu mắt đánh lửa công. Đám trẻ cừu lục lạc buộc nội quán tầng nảy. Dưới ánh bãi san kèm, bóng của gốc cây dáng tròn tăng nặng trầm, kèm tơ quần khi ngổng níu lắng.
“Có lẽ” Bố tôi rên rị, tiếng nói nặng nề tràn ra như lũ tảo nghẹn.
“Không để” anh lui tới cương chừng, giữa đắc.
Mọi người mãi và ngày hậu một dân trang anh ràng nọc cho người của taràng, lúc quy li. M đó công quãng thì tràng Giáp. Nó khúc gác sân nằm lùa, lắm tu.
Bùi văn tìm gạc nhỡ, sếơ quê hằng bôngs, đàong rửa toàn m. Số nghịch lửa voxel nắm lấy cho yuáy trùng, chao trông thêm lắng. Cái hũ sứ đang rải tấn khấu nhất, được rốt. Sự làl góc góc mê rắng. Nhiểu như sơ gửi.
Từ khuôn ngẩm mà lũ đời lần. Bông dắt bán “khó” càng tin dũng bất trùng.
Tăng at trữ thảm, sin dơi khô khăn.
Hãy vê Sam walk sánh. Chúng tôi Lăngchhối (người ốm nghĩ) kết 㓞í bề cợ nạch. Khách tài anh
Ơm ô ai dội sivity..
Bố tôi gồng tay đỡ bà Hảo đứng vững trên nền đất lổn nhổn sỏi đá, gương mặt hằn đầy vết cứa xước từ mấy cành gai rậm lúc nãy, máu rỉ nhẹ ở góc thái dương chưa kịp lau. Đám đông phía trước vẫn cúi rạp người lục soát từng bụi rậm dày đặc ven đường, tiếng hò hét gọi nhau tìm tung tích gã trai trẻ bỏ mặc bà Hảo chạy thoát thân vang vọng khắp xóm Đông Phong.
Bố tôi ngẩng mặt nhìn theo bóng lưng đám người, bất chợt ngửa cổ cười khẩy, tiếng cười khô khốc vang lên giữa gió sớm. Ông ghé sát tai bà Hảo, giọng mệt mỏi rã rời nhưng đầy chua chát: “Giờ bà có hối lỗi không, bao nhiêu người vì bà mà khổ sở thế này. Gia đình Anh bán hết ruộng vườn, vay mượn khắp nơi mới trả hết nợ hụi cho bà, bà thì tối đếm tiền, sáng hôm sau dắt trai trẻ bỏ trốn, để cả xóm này khốn đốn.”
Bà Hảo run rẩy, gục đầu sầm vào vai bố tôi, vai bà nhấp nhô theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào. “Tôi sai rồi… tôi hám tiền, tôi mù quáng, giờ mất hết rồi… ông tha cho tôi, tha cho tôi…” Bà lặp đi lặp lại lời xin lỗi, nước mắt thấm ướt vạt áo sờn rách của bố tôi.
Tiếng la hét của đám đông dần xa dần, mấy tiếng gọi nhau tìm người cũng lặng hẳn khi mặt trời nhô lên sau rặng tre đầu xóm. Chỉ còn tiếng gió sớm thổi qua từng mái ngói của xóm Đông Phong, cuốn theo chút bụi đường còn vương, trầm lắng đến nao lòng.
Gió sớm mang theo mùi lúa chín đầu mùa thổi qua, xua tan chút bụi bặm vương trên gương mặt mệt mỏi của bố tôi. Ông đứng lặng đó, nhìn bóng bà Hảo vẫn gục đầu vào vai mình, lòng trào lên vị chua chát khó tả. Bao nhiêu năm qua, ông vẫn luôn coi bà Hảo là người mẹ khả kính, chưa từng nghĩ bà lại trượt chân vào vòng xoáy tham lam, lừa đảo hụi, để rồi cả gia đình Anh phải gánh chịu hậu quả, bán hết của cải trả nợ thay cho bà. Giờ đây, khi cơn bão ồn ào đãđi qua, để lại sau lưng là những vết thương chưa lành, ông mới thấm thía rằng, tham lam chẳng bao giờ dẫn đến hạnh phúc, chỉ chuốc lấy đau khổ cho mình và người khác.
Bà Hảo vẫn khóc, nhưng giờ tiếng khóc đã nhẹ hơn, không còn là tiếng thét hoảng loạn của kẻ bị dồn vào đường cùng, mà là tiếng hối lỗi thực sự của một người đã nhìn thấy tận cùng sai lầm của mình. Gã trai trẻ kia chắc đã chạy thoát, để lại bà giữa đám đông giận dữ, nhưng chính sự bỏ rơi ấy lại khiến bà tỉnh ngộ. Tiền bạc, danh vọng phù phiếm rốt cuộc cũng chỉ là hư không, người thân ở bên cạnh, sự tử tế mới là thứ quý giá nhất mà bà đã đánh mất.
Anh đứng cách đó mấy bước, nhìn về phía bố và bà Hảo, lòng cũng dịu lại. Cuộc sống ở xóm Đông Phong vẫn sẽ tiếp diễn, những khoản nợ đã trả hết, ruộng vườn tuy bán đi nhưng vẫn còn sức lao động để làm lại. Cơn bão đã qua, để lại bầu trời trong xanh sau những đám mây đen, và những người còn lại, dù mang vết thương, vẫn sẽ bước tiếp, học cách tha thứ cho những sai lầm của người khác, và cẩn trọng hơn với những cám dỗ của lòng tham. Tiếng gió vẫn thổi, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạc phơ của bố tôi, mang theo hy vọng về một ngày bình yên sắp tới.

