Tôi Đến Bệnh Viện Thăm Người Bạn Cấp 3 Đã H//ôn M//ê Suốt 8 Năm. Bấ/t Ng/ờ Anh Nắm Chặt Tay Tôi Và Gõ Tín Hiệu Morse: “Đừng Lên Tiếng.” Ba Ngày Sau, Sự Thật Đ/ộng Tr/ời Chính Thức Được Ph/ơi B/ày… Tám năm là một quãng thời gian dài. Đủ để một đứa trẻ vào lớp một rồi chuẩn bị lên cấp hai. Đủ để nhiều người thay đổi công việc, thay đổi cuộc đời. Nhưng với Trung, bạn thân cấp 3 của tôi… tám năm ấy là tám năm nằm b/ất đ/ộng trên chiếc giường bệnh trắng lạnh, không ánh nắng, không tiếng cười. Anh bị t//ai nạ//n gia/o thô/ng năm 25 tuổi — một cú v//a chạ//m kh/ủng khi/ếp ngay trước cổng công ty. Kể từ đó, anh rơi vào trạng thái hô/n m/ê sâu. Các bác sĩ gọi đó là “tình trạng th/ực vậ/t kéo dài”. Còn bố mẹ anh, năm nào cũng đều đặn thắp hương khấn trời, cầu cho đứa con trai duy nhất tỉnh lại. Tôi thì… thú thật, năm đầu tiên tôi đến thăm rất thường xuyên. Nhưng rồi guồng quay cuộc sống, công việc, gia đình… khiến những lần ghé thăm thưa dần đi. Cho đến ngày hôm ấy. Một cuộc gọi từ mẹ Trung làm tim tôi chùng xuống:. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Huy đang cúi gằm mặt vào màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào đống giấy tờ đang chồng chất. Tiếng chuông điện thoại reo vang inh ỏi, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Anh nhíu mày nhìn vào màn hình hiển thị số lạ. Chợt, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng.
HUY
(Ngập ngừng)
Alo?
Giọng nói run rẩy, đầy hoảng loạn vang lên từ đầu dây bên kia.
MẸ TRUNG
(Thều thào, nấc nghẹn)
Huy ơi… con… con nghe mẹ nói không?
HUY
(Lo lắng)
Mẹ Trung? Sao vậy ạ? Có chuyện gì ạ?
Mẹ Trung hít một hơi thật sâu, giọng nói bà lại run lên bần bật.
MẸ TRUNG
Trung nó… nó vừa có động tĩnh lạ lắm!
Tim Huy như ngừng đập. Anh siết chặt điện thoại, hơi thở trở nên gấp gáp.
HUY
Động tĩnh lạ là sao ạ? Mẹ nói rõ hơn được không?
MẸ TRUNG
(Nức nở)
Tự nhiên… nó giật mình, mắt nó mở ra. Rồi… rồi nó cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không. Cứ như nó đang nhìn thấy gì đó… hoặc đang cố nói gì đó… Giọng nó… nó cứ rên ư ử trong cổ họng…
Huy lập tức đứng phắt dậy, va phải chiếc bàn làm việc.
HUY
(Hoảng hốt)
Bất thường ạ? Cụ thể là…
MẸ TRUNG
(Ngắt lời, giọng càng thêm hoảng sợ)
Rồi… rồi nó lại lịm đi… như cũ. Nhưng mà… cái biểu hiện lúc nãy… nó không giống lúc nào hết, Huy ạ. Nó… nó có một cái gì đó… rất lạ. Cứ như… nó đang cố gắng…
Mẹ Trung không nói hết câu. Tiếng nấc nghẹn kéo dài. Huy cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. 8 năm. 8 năm anh chờ đợi một phép màu, và giờ đây, nó có lẽ đã đến, nhưng lại mang theo một sự bất an khó tả. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng tối bao trùm, như dự báo cho những gì sắp xảy ra.
HUY
(Giọng khàn đặc)
Con… con sẽ đến ngay ạ. Mẹ giữ bình tĩnh nhé.
Anh cúp máy, tay vẫn còn run rẩy. Cái tin tức này quá đột ngột, quá sức tưởng tượng. Cái tín hiệu Morse bí ẩn kia, “Đừng Lên Tiếng”, giờ đây ám ảnh anh một cách khủng khiếp. Trung đang cố nói điều gì? Và tại sao lại phải là “Đừng Lên Tiếng”?
Chiếc xe lao đi như một mũi tên xuyên màn đêm. Huy siết chặt vô lăng, hai mắt dán chặt vào con đường phía trước, dù tâm trí anh đang quay cuồng với hàng ngàn suy đoán. Tiếng mẹ Trung vẫn còn văng vẳng bên tai: “Động tĩnh lạ lắm!”, “Mắt nó mở ra.”, “Cứ như nó đang nhìn thấy gì đó… hoặc đang cố nói gì đó…”. 8 năm. 8 năm Trung nằm đó, một sinh mạng chỉ còn tồn tại trên giấy tờ, vậy mà giờ đây… có lẽ phép màu đã đến? Hay đây chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của tạo hóa?
Anh tăng tốc, tiếng động cơ gầm rú xé toạc sự tĩnh lặng. Hình ảnh Trung với nụ cười rạng rỡ ngày nào, rồi vụ tai nạn kinh hoàng, khoảnh khắc anh nằm bất động trên đường… tất cả ùa về như một thước phim quay chậm. Huy nắm chặt tay còn lại, cố gắng trấn tĩnh. Cái tín hiệu Morse bí ẩn kia, “Đừng Lên Tiếng.”, giờ đây trở thành nỗi ám ảnh tột cùng. Trung đang muốn nói gì? Tại sao lại là lời cảnh báo đó?
Chiếc xe chợt phanh gấp trước cổng bệnh viện. Huy lao ra, không kịp nhìn ai, chỉ lao thẳng vào phía bên trong. Hành lang bệnh viện vẫn lạnh lẽo và vắng lặng như mọi khi, chỉ có tiếng bước chân vội vã của anh là vang vọng. Anh chạy đến phòng của Trung, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trước cửa phòng, bố mẹ Trung đứng đó, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe. Nhìn thấy Huy, mẹ Trung vội vàng chạy tới, ôm chầm lấy cậu.
MẸ TRUNG
Huy… con… mẹ không biết phải làm sao nữa.
Bố Trung nhìn Huy, ánh mắt phức tạp.
BỐ TRUNG
Nó… nó tỉnh lại một chút. Nhưng rồi lại yếu đi. Bác sĩ đang kiểm tra.
Huy bước vào phòng. Trung nằm đó, vẫn xanh xao, vẫn im lìm, nhưng ánh mắt anh ấy giờ đây như có một tia sáng lạ lùng. Huy tiến lại gần giường, nhìn thẳng vào mắt Trung.
HUY
Trung à… là tớ đây. Cậu… có nghe thấy tớ nói không?
Trung chớp mắt, một cử động rất nhỏ, nhưng đủ khiến Huy nghẹn lại. Trong đôi mắt ấy, Huy không chỉ thấy sự yếu ớt của một người bệnh, mà còn thấy một tia cầu cứu, một điều gì đó mà anh chưa thể lý giải. Cái tín hiệu “Đừng Lên Tiếng.” kia, nó đang muốn nói điều gì với anh? Sự im lặng 8 năm đã kết thúc, nhưng một bí ẩn mới lại bắt đầu.
Huy bước vào phòng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trung nằm đó, vẫn xanh xao, vẫn im lìm, nhưng ánh mắt anh ấy giờ đây như có một tia sáng lạ lùng. Huy tiến lại gần giường, nhìn thẳng vào mắt Trung.
HUY
Trung à… là tớ đây. Cậu… có nghe thấy tớ nói không?
Trung chớp mắt, một cử động rất nhỏ, nhưng đủ khiến Huy nghẹn lại. Trong đôi mắt ấy, Huy không chỉ thấy sự yếu ớt của một người bệnh, mà còn thấy một tia cầu cứu, một điều gì đó mà anh chưa thể lý giải. Cái tín hiệu “Đừng Lên Tiếng.” kia, nó đang muốn nói điều gì với anh? Sự im lặng 8 năm đã kết thúc, nhưng một bí ẩn mới lại bắt đầu.
Bố mẹ Trung đứng đó, như hai pho tượng sầu bi. Mẹ Trung đưa tay lên che miệng, nước mắt lại tuôn rơi. Bà nhìn Huy, rồi nhìn Trung, một nỗi bất lực bao trùm.
MẸ TRUNG
Bác sĩ nói… nó chỉ là phản xạ thôi con ạ. Cơ thể nó đang yếu dần.
Bà nói mà giọng như lạc đi. Huy quay sang nhìn bố Trung. Ông vẫn đứng đó, hai tay nắm chặt, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng vai ông hơi run lên.
BỐ TRUNG
Nó tỉnh lại. Có chút tỉnh lại. Nhưng rồi…
Ông không nói hết câu, quay mặt đi. Huy cảm nhận rõ ràng không khí ngột ngạt, tuyệt vọng trong căn phòng. Anh quay lại nhìn Trung. Ánh mắt bạn mình vẫn nhìn thẳng vào anh, không rời. Trong đó, Huy thấy một nỗi sợ hãi âm ỉ, một điều gì đó rất đỗi quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa khác hẳn.
HUY
Trung à, cậu đừng sợ. Có tớ ở đây rồi. Cậu có muốn nói gì không? Cứ nói với tớ đi.
Huy ghé sát tai Trung, hy vọng có thể nghe được một lời thì thầm dù là nhỏ nhất. Nhưng chỉ có tiếng máy móc chạy đều đều và tiếng thở yếu ớt của Trung. Đôi mắt Trung bỗng nhìn dán vào một điểm phía trên đầu Huy, ánh nhìn như xuyên thủng. Rồi đột nhiên, một giọt nước mắt lăn dài trên má anh.
Mẹ Trung thấy vậy, vội vàng nắm lấy tay Trung.
MẸ TRUNG
Trung ơi… con sao vậy con?
Nhưng Trung chỉ nhìn chăm chăm vào khoảng không đó. Huy nhìn theo hướng mắt của Trung. Ban đầu, anh chỉ thấy bức tường trắng lạnh lẽo. Nhưng rồi, anh bỗng nhận ra một điều gì đó. Một bóng người… mờ ảo. Hay chỉ là do anh quá căng thẳng?
HUY
(Thầm)
Đừng Lên Tiếng…
Lời cảnh báo đó vang lên trong đầu Huy, càng lúc càng rõ. Nó không còn là một bí ẩn nữa, nó là một lời nhắc nhở. Lời nhắc nhở về điều gì đó đang xảy ra, ngay lúc này, ngay trong căn phòng này.
Huy bỗng rùng mình. Lời cảnh báo “Đừng Lên Tiếng.” vang vọng trong đầu như một điềm báo. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Trung đang nhìn. Mắt Trung vẫn lim dim, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại thay đổi. Một thoáng bối rối, rồi như tìm thấy điều gì đó. Bỗng nhiên, Mẹ Trung bật khóc nức nở.
MẸ TRUNG
Trung ơi… con… con đang khó chịu chỗ nào hả con? Sao con lại…
Trung khẽ cử động ngón tay cái. Chỉ một cử động rất nhỏ. Mẹ Trung vội vàng nắm lấy tay con trai, cố gắng hiểu.
MẸ TRUNG
Con muốn nói gì? Nói mẹ nghe với…
Bà nhìn Huy, ánh mắt cầu khẩn. Huy lờ mờ nhận ra điều gì đó. Tín hiệu Morse. Ký ức về những lần chơi thân với Trung, về những trò đùa, những bí mật trao đổi bằng cách gõ nhịp. Bỗng nhiên, một luồng điện chạy dọc sống lưng Huy.
HUY
(Thầm)
Mẹ ơi… con nghĩ Trung đang cố nói chuyện. Bằng… bằng tín hiệu.
Mẹ Trung nhìn Huy, đôi mắt ngấn lệ. Bà không hiểu.
MẸ TRUNG
Tín hiệu gì hả con? Bác sĩ nói…
HUY
(Ngắt lời, giọng gấp gáp)
Không mẹ ơi. Con nhớ hồi trước Trung từng dạy con tín hiệu Morse. Có thể… có thể Trung đang dùng nó.
Huy quay lại nhìn Trung. Anh ghé sát vào tai bạn.
HUY
Trung à, cậu đang gõ đúng không? Cậu có thể gõ cho tớ nghe không? Giống như ngày xưa ấy.
Trung khẽ giật giật ngón tay cái. Một lần. Rồi hai lần. Huy nín thở, cố gắng ghi nhớ. Một… hai… Nó quá yếu ớt, quá mờ nhạt. Nhưng nó là một thứ gì đó.
MẸ TRUNG
Cái gì vậy con?
HUY
(Nói chậm, suy nghĩ)
Một… hai… Nó giống như đang muốn nói… “Cứu”… hay là… “Mẹ”?
Bỗng nhiên, Trung co giật nhẹ. Mi mắt anh khẽ mở, rồi lại nhắm nghiền. Một giọt nước mắt nữa lăn dài. Mẹ Trung vội vàng lau nước mắt cho con, nhưng bà không thể ngừng run rẩy.
MẸ TRUNG
Anh ấy… anh ấy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Như thể… có ai đó đang ngăn cản anh ấy vậy.
Mẹ Trung nhìn quanh căn phòng với ánh mắt hoang mang. Huy cũng cảm thấy lạnh sống lưng. Lời cảnh báo “Đừng Lên Tiếng.” đột nhiên mang một ý nghĩa kinh hoàng. Ai đang ngăn cản Trung? Và tại sao? Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt khắc khổ của Bố Trung, rồi dừng lại ở bác sĩ đang đứng phía xa, tay cầm bệnh án. Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Huy: liệu có phải có điều gì đó mà Trung đã nhìn thấy tại **Cổng công ty**, ngay trước tai nạn năm xưa, mà giờ đây anh ấy lại muốn tiết lộ? Liệu tình trạng hôn mê 8 năm của Trung không chỉ là một tai nạn đơn thuần?
HUY
(Thầm)
Không, Trung chưa bao giờ là thực vật!
Anh bước vào căn phòng bệnh quen thuộc. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, tiếng máy móc đều đều đã trở thành một phần của cuộc sống gia đình Trung suốt 8 năm qua. Huy tiến lại gần giường. Trung nằm đó, im lìm, đôi mắt khép hờ, làn da nhợt nhạt. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng Huy. Cái nắm tay yếu ớt của Trung cách đây ba ngày, cái nhịp gõ mờ nhạt, tín hiệu Morse ‘Đừng Lên Tiếng’ mà anh thầm hiểu, giờ đây như một lời cảnh báo kinh hoàng. Mẹ Trung ngồi bên cạnh, đôi mắt sưng húp, bà không ngừng lau đi những giọt nước mắt. Bố Trung đứng tựa vào tường, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đờ đẫn nhìn xa xăm. Huy nhớ lại cuộc gọi gấp gáp từ mẹ Trung, bà thông báo điều bất thường: Trung bỗng có những cử động lạ, không giống với những cơn co giật đơn thuần mà các bác sĩ đã giải thích.
HUY
(Giọng thì thầm, hướng về Trung)
Trung à… Cậu vẫn nhớ chứ? Cái ngày chúng ta trốn học đi câu cá, cậu đã nói: “Nếu có chuyện gì, chỉ cần gõ hai lần là biết nhau.” Cậu có đang gõ cho tớ không? Gõ đi Trung!
Trung nằm im. Không một tiếng động, không một cử động. Mẹ Trung nhìn Huy, ánh mắt đầy hy vọng xen lẫn tuyệt vọng.
MẸ TRUNG
Con nói… con nghĩ Trung đang cố gắng nói chuyện? Bác sĩ bảo con trai tôi…
HUY
(Ngắt lời mẹ Trung, giọng cương quyết)
Mẹ ơi, con tin. Con biết Trung đang cố gắng. Cách đây ba ngày, cậu ấy đã nắm tay con. Và con nhớ, cậu ấy đã dùng tín hiệu Morse. Tay cái của cậu ấy… nó gõ vào tay con.
Huy nhìn về phía bác sĩ đang đứng quan sát ở góc phòng. Ông ta mỉm cười trấn an, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó khó dò. Huy cảm thấy như có một bức màn vô hình đang bao phủ lấy căn phòng này, ngăn cách Trung với thế giới bên ngoài, ngăn cách sự thật với những lời dối trá.
HUY
(Tiếp tục, quay lại nhìn Trung)
Tớ nhớ tín hiệu Morse. Nó rất chậm, rất yếu. Nhưng tớ nghe thấy. Ba nhịp gõ. ‘Đừng Lên Tiếng.’ Cậu đang cảnh báo tớ, phải không Trung? Cậu đang muốn nói gì đó về cái ngày ở **Cổng công ty**? Về tai nạn đó?
Giọt nước mắt lăn dài trên má Trung. Một giọt duy nhất, rồi khô đi. Bố Trung khẽ nhíu mày, nhìn về phía Huy. Vẻ mặt ông ta trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
MẸ TRUNG
(Thút thít)
Anh ấy… anh ấy khóc?
HUY
(Hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt Trung)
Trung, cậu không bao giờ là thực vật. Cậu là Trung. Bạn thân của tớ. Cậu đang cố nói cho tớ biết chuyện gì đó, đúng không? Có ai đó đã làm gì cậu. Ai đó đã cố gắng bịt miệng cậu. Ai đó…
Đột nhiên, Trung co giật mạnh. Tim của anh đập dồn dập trên màn hình theo dõi. Các bác sĩ nhanh chóng tiến lại. Mẹ Trung hoảng hốt. Bố Trung bước nhanh đến giường, tay nắm chặt lấy tay con trai.
BỐ TRUNG
Bình tĩnh đi con trai… mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Huy lùi lại, cảm giác bất lực dâng trào. Lời cảnh báo ‘Đừng Lên Tiếng’ giờ đây mang một ý nghĩa ám ảnh. Ai là người đã gây ra tai nạn năm xưa? Ai đang ngăn cản Trung nói ra sự thật? Và tại sao một vụ tai nạn giao thông đơn thuần lại khiến anh hôn mê suốt 8 năm trời? Huy nhìn quanh căn phòng, ánh mắt anh dừng lại trên Bố Trung, rồi lại lướt qua các bác sĩ, cuối cùng khóa lại trên gương mặt tái nhợt của người bạn thân. Anh biết, mình không thể im lặng. Anh phải tìm ra sự thật, cho Trung, cho chính mình.
BỐ TRUNG
(Giọng bối rối, cố giữ bình tĩnh)
Cậu Huy nói gì vậy? Trung chỉ có chút phản ứng thôi, chắc do thuốc men…
HUY
(Giọng dứt khoát, nhìn thẳng vào mắt Bố Trung)
Không phải do thuốc, ông ơi. Chú Trung không phải thực vật. Chú ấy đang cố gắng nói với con. Tín hiệu Morse đó… ‘Đừng Lên Tiếng’. Chú ấy đang cảnh báo con về một điều gì đó. Về cái ngày chú ấy bị tai nạn.
MẸ TRUNG
(Thút thít, nhìn chồng)
Anh à, con bé nói đúng không? Anh có thấy gì lạ không?
BỐ TRUNG
(Lảng tránh ánh mắt của Vợ, quay sang Huy)
Cậu Huy à, đêm khuya rồi. Bố mẹ mệt mỏi lắm. Chắc cậu cũng cần nghỉ ngơi. Mai chúng ta nói chuyện tiếp.
HUY
(Bước tới, đứng chắn trước mặt Bố Trung, ánh mắt kiên định)
Con sẽ không đi đâu hết. Con sẽ ở lại đây đêm nay. Con xin phép bố mẹ chú Trung cho con được ở lại. Con sẽ tự mình theo dõi chú Trung. Con tin chú ấy có điều muốn nói, và con phải là người lắng nghe.
Các bác sĩ đứng cạnh giường nhìn nhau, tỏ vẻ quan ngại. Một bác sĩ bước lên.
BÁC SĨ
Cậu Huy, chúng tôi hiểu sự lo lắng của cậu. Nhưng bệnh nhân cần được nghỉ ngơi tuyệt đối. Nếu có bất kỳ diễn biến nào, chúng tôi sẽ thông báo ngay.
HUY
(Không nao núng, quay sang Mẹ Trung)
Mẹ Trung, con xin mẹ. Con là bạn thân của Trung. Con sẽ không làm phiền ai cả. Con chỉ muốn ở đây, để xem liệu chú Trung có còn cách nào khác để nói chuyện với con không. Con tin chú ấy có chuyện muốn nói với con, chuyện quan trọng lắm.
Mẹ Trung nhìn Huy, rồi lại nhìn chồng. Sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt bà. Bà thở dài, giọng đầy bất lực.
MẸ TRUNG
(Nhìn Huy, giọng yếu ớt)
Thôi được rồi con. Nếu con đã muốn vậy…
Bố Trung cau mày, định phản đối, nhưng thấy vợ đã đồng ý, ông ta đành gật đầu.
BỐ TRUNG
(Miễn cưỡng)
Được rồi. Cậu cứ ở lại. Nhưng nhớ, giữ yên tĩnh.
Huy gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Trung. Anh biết, đêm nay sẽ dài lắm. Tín hiệu Morse đó ám ảnh anh. Ai là người đã gây ra tai nạn cho Trung? Và ai đang muốn bịt miệng cậu ấy? Bức màn bí ẩn xung quanh cái ngày tai nạn năm xưa dần hé mở, và Huy cảm thấy mình đang đứng trước một sự thật kinh hoàng.
HUY
(Giọng hơi khàn, nhưng đầy quyết tâm)
Con xin lỗi bố mẹ. Đêm nay con không đi đâu hết.
Mẹ Trung nhìn Huy đầy ái ngại. Bố Trung thì chau mày, nhưng cố nén giận.
MẸ TRUNG
(Thở dài)
Huy à, con bé mệt mỏi lắm rồi. Con đã cố gắng hết sức rồi.
HUY
(Lắc đầu)
Con tin Trung. Chú ấy không phải thực vật. Tín hiệu Morse đó… nó là lời cảnh báo. Con không thể bỏ mặc chú ấy được. Con sẽ ở lại đây, cạnh giường chú ấy.
Bố Trung nhìn chằm chằm vào Huy, ánh mắt dò xét. Ông ta biết Huy không phải là kẻ tùy hứng.
BỐ TRUNG
(Giọng nặng nề)
Được rồi. Cậu cứ ở lại. Nhưng giữ yên tĩnh tuyệt đối. Đừng làm phiền ai.
Huy gật đầu, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Trung. Anh ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, cẩn thận không làm xáo động bất cứ thứ gì. Màn đêm buông xuống. Tiếng máy móc đều đều vang lên, như nhịp đập chậm rãi của sự sống mong manh. Huy nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền của Trung, cảm nhận sự hiện diện yếu ớt của bạn mình. Anh nắm lấy bàn tay Trung, cảm nhận sự lạnh lẽo, nhưng cũng đầy sự kết nối. Hơn tám năm rồi. Tám năm kể từ cái ngày định mệnh ở cổng công ty. Huy cố gắng nhớ lại từng chi tiết, từng khoảnh khắc. Cơn mưa tầm tã, tiếng còi xe inh ỏi, và rồi… tất cả chìm vào im lặng.
Đêm khuya, không gian bệnh viện càng thêm tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng máy móc và hơi thở nhè nhẹ của Trung. Huy ngồi bên giường, quan sát từng hơi thở, cử động nhỏ nhất của bạn. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Trung. Không khí nặng trĩu một sự chờ đợi. Huy cảm thấy sự hiện diện mong manh của Trung, như một ngọn lửa leo lét sắp tắt. Bàn tay Trung khẽ động đậy trong tay Huy. Huy lập tức siết chặt.
HUY
(Thì thầm)
Trung? Cậu nghe thấy tớ chứ?
Không có phản hồi. Chỉ là một cử động rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. Huy nín thở. Anh nhớ lại tín hiệu Morse: “Đừng Lên Tiếng”. Tại sao Trung lại cảnh báo anh điều đó? Ai đã làm gì Trung? Cơn ác mộng tám năm về trước giờ đây như một lời nhắc nhở khắc nghiệt. Một bóng đen thấp thoáng ngoài hành lang. Huy nheo mắt. Đó là ai? Có kẻ nào đang theo dõi anh, theo dõi Trung?
Bỗng, tay Trung siết nhẹ lại. Huy cảm nhận rõ ràng.
HUY
(Giọng run run)
Trung! Cậu đang cố gắng nói với tớ điều gì đó phải không?
Bàn tay Trung lại khẽ cử động, những ngón tay co duỗi một cách khó khăn. Huy nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy, cố gắng giải mã. Anh nhớ lại những ngày tháng còn đi học, hai đứa từng dùng tín hiệu Morse để trao đổi bí mật trong lớp.
HUY
(Lẩm bẩm)
Đừng… lên… tiếng. Tớ hiểu rồi. Cậu đang cảnh báo tớ. Ai? Ai đã làm chuyện này với cậu?
Huy quay phắt lại nhìn về phía cửa phòng. Anh cảm thấy có gì đó không ổn. Một cảm giác bất an dâng lên. Cái đêm này, nó sẽ không yên bình như anh nghĩ. Bố mẹ Trung đã rời đi, nhưng có lẽ, nguy hiểm vẫn còn rình rập đâu đó. Trung, bạn của tôi, bạn đang cố gắng nói gì với tôi đây? Ai là kẻ đứng sau tất cả?
Huy siết chặt bàn tay Trung, cảm nhận từng cử động yếu ớt. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí, rồi bắt đầu gõ nhẹ vào lòng bàn tay bạn mình: chấm-dấu gạch-dấu gạch-chấm. Tín hiệu Morse quen thuộc vang lên trong thinh không tĩnh lặng của căn phòng bệnh. “Bạn có nghe thấy tôi không?” Huy nín thở, toàn bộ sự sống dồn vào khoảnh khắc chờ đợi này. Anh cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của Trung, như một sợi dây vô hình đang níu giữ họ lại với nhau sau bao năm xa cách. Nhưng liệu sợi dây ấy còn đủ sức mạnh để truyền đi thông điệp?
Bàn tay Trung khẽ nhúc nhích. Huy mở choàng mắt. Không phải là một cử động vô thức. Đó là một phản ứng. Anh cảm nhận rõ ràng áp lực nhẹ nhàng mà Trung đặt lên ngón tay mình. Tim Huy đập thình thịch. Anh lặp lại tín hiệu: chấm-dấu gạch-dấu gạch-chấm. Cố gắng truyền đi hết sự khẩn thiết, nỗi đau và cả hy vọng đang bùng lên trong lòng.
“Bạn có nghe thấy tôi không?” Anh thì thầm, giọng nghẹn lại.
Trong một khoảnh khắc im lặng kéo dài, Huy nhìn trân trối vào gương mặt Trung, tìm kiếm một dấu hiệu dù là nhỏ nhất. Rồi, anh cảm nhận được. Ngón tay Trung cử động, cố gắng đáp lại. Chậm rãi, run rẩy, từng nét gõ hình thành trên lòng bàn tay Huy. Chấm. Dấu gạch. Dấu gạch. Chấm.
“Tôi… nghe…” Huy đọc lại, đôi mắt rưng rưng. Cậu ấy đang trả lời! Sau tám năm, sau tất cả, Trung vẫn còn ở đây, vẫn đang chiến đấu. Nhưng tại sao lại là “Đừng Lên Tiếng”? Lời cảnh báo đó ám ảnh Huy. Nó không chỉ là một lời dặn dò đơn thuần, mà còn là một lời tố cáo. Ai đã đẩy Trung vào tình trạng này? Và ai đang cố gắng che giấu sự thật?
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân vang lên, nặng nề và cố tình. Huy giật mình. Anh vội vàng buông tay Trung ra, quay phắt lại nhìn về phía cửa. Bóng người cao lớn đổ dài lên sàn nhà.
HUY
(Giọng thì thầm, căng thẳng)
Ai đó?
Cánh cửa bật mở. Vị bác sĩ trưởng bước vào, nụ cười giả tạo nở trên môi.
VỊ BÁC SĨ
(Giọng ngọt xớt)
Ồ, cậu Huy. Vẫn ở đây sao? Tưởng cậu đã về rồi chứ. Mẹ Trung đã gọi điện thông báo rồi. Có điều bất thường xảy ra à?
Huy nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ, ánh mắt dò xét. Anh cảm nhận một luồng khí lạnh tỏa ra từ người đàn ông này. Lời cảnh báo của Trung vang vọng trong đầu anh: “Đừng Lên Tiếng.” Nhưng liệu anh có thể im lặng khi bạn mình đang bị bức hại?
HUY
(Giọng kiên quyết)
Tôi ở lại với Trung. Chú ấy không phải thực vật. Chú ấy đang cố gắng giao tiếp với tôi.
Vị bác sĩ nhướn mày, nụ cười trên môi hơi tắt.
VỊ BÁC SĨ
(Cười khẩy)
Giao tiếp? Cậu Huy, cậu đã quá căng thẳng rồi. Tình trạng thực vật của Trung đã kéo dài tám năm. Cậu biết rõ điều đó mà.
Huy siết chặt nắm đấm. Anh nhìn sang Trung, rồi lại nhìn vị bác sĩ. Có một sự dối trá rõ ràng trong mắt gã. Anh biết mình đang đối mặt với thứ gì đó nguy hiểm hơn anh tưởng.
HUY
(Mắt nhìn thẳng vào vị bác sĩ, giọng lạnh tanh)
Tôi biết. Nhưng tôi cũng biết, có ai đó đã làm gì Trung. Và tôi sẽ tìm ra sự thật. Bất kể phải trả giá bao nhiêu.
Vị bác sĩ bước chậm rãi về phía giường bệnh, ánh mắt không rời khỏi Huy. Bóng tối trong căn phòng dường như càng lúc càng dày đặc. Huy cảm thấy một mối đe dọa vô hình đang bao trùm lấy anh và bạn mình. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
VỊ BÁC SĨ
(Giọng bình thản, pha chút đe dọa)
Cậu Huy ạ, đôi khi sự thật còn khó chấp nhận hơn cả những lời dối trá ngọt ngào. Tôi khuyên cậu nên suy nghĩ thật kỹ. Có những thứ, một khi đã đào lên, sẽ không thể chôn xuống được nữa đâu.
Ánh mắt vị bác sĩ sắc lẻm quét qua Huy, rồi dừng lại trên gương mặt Trung đang tĩnh lặng như tờ. Gã nheo mắt, dường như đang đọc vị suy nghĩ của Huy. Huy cảm nhận rõ sự đối đầu. Anh biết vị bác sĩ không chỉ đơn thuần là một người đàn ông cố gắng dập tắt sự thật, mà còn là một phần trong mạng lưới dối trá.
Bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương lại vang lên, gần hơn. Vị bác sĩ khẽ liếc nhìn đồng hồ.
VỊ BÁC SĨ
(Giọng đột ngột chuyển sang chuyên nghiệp)
Đã đến giờ kiểm tra định kỳ rồi. Có lẽ cậu nên về đi. Mẹ Trung cũng đang chờ cậu ở ngoài.
Gã xoay người, bước ra khỏi phòng, để lại Huy một mình với Trung. Huy nhìn theo bóng lưng của vị bác sĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt. Lời cảnh báo của Trung, “Đừng Lên Tiếng”, giờ đây lại càng vang vọng rõ ràng hơn. Nhưng cái nhìn của Trung, cái bóp tay yếu ớt kia, đã nói lên tất cả. Trung muốn anh lên tiếng. Trung muốn anh vạch trần mọi thứ.
Huy quay lại nhìn Trung, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh nhẹ nhàng siết lại bàn tay bạn mình, cảm nhận từng mạch đập yếu ớt. Từng cử động nhỏ của Trung, dù yếu ớt đến đâu, cũng là bằng chứng sống động. Huy không thể bỏ mặc bạn mình. Anh sẽ tìm ra thủ phạm, dù cho điều đó có nghĩa là đối đầu với cả một hệ thống đang cố gắng che đậy sự thật.
Huy cúi xuống, thì thầm vào tai Trung.
HUY
(Giọng thì thầm, tràn đầy yêu thương và kiên định)
Trung ơi, tao ở đây rồi. Mày đừng lo. Tao sẽ không để ai làm hại mày nữa đâu. Tao hứa đấy.
Ngay lúc đó, bàn tay Trung lại khẽ cử động, một cái bóp nhẹ lên tay Huy. Rồi một cái nữa. Hai cái bóp nhẹ. Huy nhận ra ngay. Morse. “C” hay “Có”. Một lời khẳng định, một sự đồng ý, hay có lẽ là một lời động viên. Huy gần như bật khóc vì sốc và mừng rỡ.
HUY
(Giọng nghẹn ngào, hai hàng nước mắt lăn dài)
Trung… Trung thực sự đang ở đây! Anh ấy nghe thấy tôi! Anh ấy vẫn còn chiến đấu!
Huy nhìn chằm chằm vào gương mặt Trung, nụ cười nở trên môi anh, dù nước mắt vẫn còn đọng lại. Anh biết, hành trình phía trước sẽ vô cùng gian nan và nguy hiểm. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Anh có Trung, dù chỉ là một sự kết nối mong manh, nhưng đủ để anh có thêm sức mạnh để bước tiếp. Cuộc chiến của họ chỉ mới bắt đầu.
Mắt Huy đỏ hoe. Anh siết chặt tay Trung, cảm nhận hơi ấm yếu ớt còn sót lại. Từng tia hy vọng mong manh giờ đây lại bùng lên mãnh liệt trong lòng anh. Nhưng sự vui mừng đó nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi bất an mơ hồ. Cử động của Trung, cái bóp tay thưa thớt, không giống như những phản ứng trước đây. Nó chậm hơn, dường như có sự tính toán.
Huy nhìn vào mắt Trung, rồi xuống đôi môi mím chặt. Anh đột nhiên nhớ lại lời Trung đã từng nói qua điện thoại, ngay trước tai nạn: “Huy, có chuyện…” Giọng Trung lúc đó đầy hoảng loạn, nhưng cuộc gọi đã bị ngắt đột ngột. Rồi anh lại nhớ đến cuộc gọi từ mẹ Trung, giọng bà nghẹn ngào: “Trung bị tai nạn… không ai biết sao nó lại đi qua cái cổng công ty đó vào giờ đó…”
Một ý nghĩ thoáng qua đầu Huy. Anh cần phải hỏi. Anh cần phải biết.
Huy đặt nhẹ tay lên ngực Trung, nơi có chiếc máy theo dõi nhịp tim. Anh bắt đầu gõ nhịp vào đó, chậm rãi, rõ ràng.
HUY
(Giọng thầm thì, nhưng đầy dứt khoát)
Trung ơi… cái tai nạn đó… có phải… không phải tai nạn không?
Im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ còn tiếng máy thở đều đều và tiếng tim Trung đập thoi thóp. Huy chờ đợi. Anh biết Trung không thể nói, không thể cử động mạnh, nhưng anh tin vào sự kết nối mong manh mà họ vừa tạo dựng.
Rồi, như có một sức mạnh nào đó thôi thúc, bàn tay Trung khẽ cử động trên tay Huy. Lần này, nó không phải là cái bóp vô thức. Nó là sự sắp xếp có chủ đích.
TÍT… TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi một khoảng lặng ngắn.
TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi một khoảng lặng nữa.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Huy nín thở. Anh cố gắng giải mã. K-H-O… Không?
Rồi Trung tiếp tục. Lần này còn chậm hơn, nhọc nhằn hơn. Mỗi nhịp điệu như một giọt máu đang khô dần.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – N)
Huy cảm nhận được máu trong huyết quản mình như đông lại. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xâu chuỗi từng ký tự. K-H-O-N-G. KHÔNG.
Tiếp theo là…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – M)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – S)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – T)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – I)
Huy mở mắt ra. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cố gắng truyền tải thông điệp của Trung. Anh ghép lại những gì mình nghe thấy, từng âm tiết lặp đi lặp lại trong đầu.
KHÔNG… A… M… S… A… T…
KHÔNG PHẢI TAI NẠN.
Tim Huy như ngừng đập. Cả người anh lạnh toát. Nỗi sợ hãi dâng lên tột độ, bao trùm lấy anh như một tấm chăn lạnh lẽo. Anh nhìn Trung, đôi mắt ngấn lệ. Trung không chỉ bị tai nạn. Trung đã bị ám sát. Cả thế giới của Huy như sụp đổ. Anh đã lao vào cuộc chiến này để tìm sự thật cho một tai nạn. Nhưng giờ đây, anh biết rằng mọi thứ còn tồi tệ hơn nhiều. Màn kịch dối trá này còn ẩn chứa những bí mật đen tối hơn anh tưởng rất nhiều.
Mắt Huy đỏ hoe. Anh siết chặt tay Trung, cảm nhận hơi ấm yếu ớt còn sót lại. Từng tia hy vọng mong manh giờ đây lại bùng lên mãnh liệt trong lòng anh. Nhưng sự vui mừng đó nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi bất an mơ hồ. Cử động của Trung, cái bóp tay thưa thớt, không giống như những phản ứng trước đây. Nó chậm hơn, dường như có sự tính toán.
Huy nhìn vào mắt Trung, rồi xuống đôi môi mím chặt. Anh đột nhiên nhớ lại lời Trung đã từng nói qua điện thoại, ngay trước tai nạn: “Huy, có chuyện…” Giọng Trung lúc đó đầy hoảng loạn, nhưng cuộc gọi đã bị ngắt đột ngột. Rồi anh lại nhớ đến cuộc gọi từ mẹ Trung, giọng bà nghẹn ngào: “Trung bị tai nạn… không ai biết sao nó lại đi qua cái cổng công ty đó vào giờ đó…”
Một ý nghĩ thoáng qua đầu Huy. Anh cần phải hỏi. Anh cần phải biết.
Huy đặt nhẹ tay lên ngực Trung, nơi có chiếc máy theo dõi nhịp tim. Anh bắt đầu gõ nhịp vào đó, chậm rãi, rõ ràng.
HUY
(Giọng thầm thì, nhưng đầy dứt khoát)
Trung ơi… cái tai nạn đó… có phải… không phải tai nạn không?
Im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ còn tiếng máy thở đều đều và tiếng tim Trung đập thoi thóp. Huy chờ đợi. Anh biết Trung không thể nói, không thể cử động mạnh, nhưng anh tin vào sự kết nối mong manh mà họ vừa tạo dựng.
Rồi, như có một sức mạnh nào đó thôi thúc, bàn tay Trung khẽ cử động trên tay Huy. Lần này, nó không phải là cái bóp vô thức. Nó là sự sắp xếp có chủ đích.
TÍT… TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi một khoảng lặng ngắn.
TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi một khoảng lặng nữa.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Huy nín thở. Anh cố gắng giải mã. K-H-O… Không?
Rồi Trung tiếp tục. Lần này còn chậm hơn, nhọc nhằn hơn. Mỗi nhịp điệu như một giọt máu đang khô dần.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – N)
Huy cảm nhận được máu trong huyết quản mình như đông lại. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xâu chuỗi từng ký tự. K-H-O-N-G. KHÔNG.
Tiếp theo là…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – M)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – S)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – T)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – I)
Huy mở mắt ra. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cố gắng truyền tải thông điệp của Trung. Anh ghép lại những gì mình nghe thấy, từng âm tiết lặp đi lặp lại trong đầu.
KHÔNG… A… M… S… A… T…
KHÔNG PHẢI TAI NẠN.
Tim Huy như ngừng đập. Cả người anh lạnh toát. Nỗi sợ hãi dâng lên tột độ, bao trùm lấy anh như một tấm chăn lạnh lẽo. Anh nhìn Trung, đôi mắt ngấn lệ. Trung không chỉ bị tai nạn. Trung đã bị ám sát. Cả thế giới của Huy như sụp đổ. Anh đã lao vào cuộc chiến này để tìm sự thật cho một tai nạn. Nhưng giờ đây, anh biết rằng mọi thứ còn tồi tệ hơn nhiều. Màn kịch dối trá này còn ẩn chứa những bí mật đen tối hơn anh tưởng rất nhiều.
Bàn tay Trung, tưởng chừng đã hoàn thành sứ mệnh, lại khẽ cử động lần nữa. Lần này, nhịp điệu nhanh hơn, dồn dập hơn, mang theo sự tuyệt vọng và khẩn cấp.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – N)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – G)
KHÔNG… GÌ? Huy hoang mang. Đã là “Không phải tai nạn”, vậy còn “Không GÌ”?
Trung tiếp tục gõ, mỗi nhịp càng thêm yếu ớt.
TÍT…
(Nhịp Morse – T)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – U)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – T)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – N)
TÚT… N… Huy lẩm bẩm. TÚT N? Ý nghĩa gì đây?
Rồi, một cái tên vang lên trong tâm trí Huy, cái tên mà Trung không thể thốt ra, nhưng có thể truyền tải qua nhịp điệu yếu ớt.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – I)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
KHÔI A. KHÔI A. Cái tên đó. Huy sững sờ. Khôi A là ai? Anh ta có liên quan gì đến Trung, đến cái chết giả này?
Huy nhìn chằm chằm vào bàn tay đang bất động của Trung. Anh cảm nhận rõ ràng một mạng lưới tăm tối đang bao trùm lấy người bạn thân. Đây không chỉ là một vụ ám sát đơn lẻ. Đây là một âm mưu.
Trung cố gắng thêm một nhịp nữa, nhưng chỉ còn là một tiếng rung yếu ớt.
TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Huy gần như gào lên:
HUY
(Giọng lạc đi)
Hắn… muốn cướp… tất cả…
Lời thú tội bất thành của Trung, những ký tự Morse rời rạc, tất cả như dội vào tâm trí Huy một bức tranh tăm tối. Trung không chỉ bị hại, anh ta còn là nạn nhân của một vụ chiếm đoạt tài sản khổng lồ, liên quan đến công ty, và Khôi A là kẻ chủ mưu. Nguy hiểm đang đến gần, bao vây lấy Huy và có lẽ cả những người anh yêu thương.
Các bác sĩ bước vào phòng, khuôn mặt họ lộ rõ vẻ lo lắng trước sự thay đổi đột ngột trên màn hình máy theo dõi. Huy nhìn họ, rồi quay lại nhìn Trung, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh biết mình không thể dừng lại. Anh phải tiếp tục cuộc chiến này, vì Trung, vì công lý.
Mắt Huy đỏ hoe. Anh siết chặt tay Trung, cảm nhận hơi ấm yếu ớt còn sót lại. Từng tia hy vọng mong manh giờ đây lại bùng lên mãnh liệt trong lòng anh. Nhưng sự vui mừng đó nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi bất an mơ hồ. Cử động của Trung, cái bóp tay thưa thớt, không giống như những phản ứng trước đây. Nó chậm hơn, dường như có sự tính toán.
Huy nhìn vào mắt Trung, rồi xuống đôi môi mím chặt. Anh đột nhiên nhớ lại lời Trung đã từng nói qua điện thoại, ngay trước tai nạn: “Huy, có chuyện…” Giọng Trung lúc đó đầy hoảng loạn, nhưng cuộc gọi đã bị ngắt đột ngột. Rồi anh lại nhớ đến cuộc gọi từ mẹ Trung, giọng bà nghẹn ngào: “Trung bị tai nạn… không ai biết sao nó lại đi qua cái cổng công ty đó vào giờ đó…”
Một ý nghĩ thoáng qua đầu Huy. Anh cần phải hỏi. Anh cần phải biết.
Huy đặt nhẹ tay lên ngực Trung, nơi có chiếc máy theo dõi nhịp tim. Anh bắt đầu gõ nhịp vào đó, chậm rãi, rõ ràng.
HUY
(Giọng thầm thì, nhưng đầy dứt khoát)
Trung ơi… cái tai nạn đó… có phải… không phải tai nạn không?
Im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ còn tiếng máy thở đều đều và tiếng tim Trung đập thoi thóp. Huy chờ đợi. Anh biết Trung không thể nói, không thể cử động mạnh, nhưng anh tin vào sự kết nối mong manh mà họ vừa tạo dựng.
Rồi, như có một sức mạnh nào đó thôi thúc, bàn tay Trung khẽ cử động trên tay Huy. Lần này, nó không phải là cái bóp vô thức. Nó là sự sắp xếp có chủ đích.
TÍT… TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi một khoảng lặng ngắn.
TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi một khoảng lặng nữa.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Huy nín thở. Anh cố gắng giải mã. K-H-O… Không?
Rồi Trung tiếp tục. Lần này còn chậm hơn, nhọc nhằn hơn. Mỗi nhịp điệu như một giọt máu đang khô dần.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – N)
Huy cảm nhận được máu trong huyết quản mình như đông lại. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xâu chuỗi từng ký tự. K-H-O-N-G. KHÔNG.
Tiếp theo là…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – M)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – S)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – T)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – I)
Huy mở mắt ra. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cố gắng truyền tải thông điệp của Trung. Anh ghép lại những gì mình nghe thấy, từng âm tiết lặp đi lặp lại trong đầu.
KHÔNG… A… M… S… A… T…
KHÔNG PHẢI TAI NẠN.
Tim Huy như ngừng đập. Cả người anh lạnh toát. Nỗi sợ hãi dâng lên tột độ, bao trùm lấy anh như một tấm chăn lạnh lẽo. Anh nhìn Trung, đôi mắt ngấn lệ. Trung không chỉ bị tai nạn. Trung đã bị ám sát. Cả thế giới của Huy như sụp đổ. Anh đã lao vào cuộc chiến này để tìm sự thật cho một tai nạn. Nhưng giờ đây, anh biết rằng mọi thứ còn tồi tệ hơn nhiều. Màn kịch dối trá này còn ẩn chứa những bí mật đen tối hơn anh tưởng rất nhiều.
Bàn tay Trung, tưởng chừng đã hoàn thành sứ mệnh, lại khẽ cử động lần nữa. Lần này, nhịp điệu nhanh hơn, dồn dập hơn, mang theo sự tuyệt vọng và khẩn cấp.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – N)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – G)
KHÔNG… GÌ? Huy hoang mang. Đã là “Không phải tai nạn”, vậy còn “Không GÌ”?
Trung tiếp tục gõ, mỗi nhịp càng thêm yếu ớt.
TÍT…
(Nhịp Morse – T)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – U)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – T)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – N)
TÚT… N… Huy lẩm bẩm. TÚT N? Ý nghĩa gì đây?
Rồi, một cái tên vang lên trong tâm trí Huy, cái tên mà Trung không thể thốt ra, nhưng có thể truyền tải qua nhịp điệu yếu ớt.
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – K)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – O)
Rồi…
TÍT TÍT TÍT TÍT…
(Nhịp Morse – I)
Rồi…
TÍT…
(Nhịp Morse – A)
KHÔI A. KHÔI A. Cái tên đó. Huy sững sờ. Khôi A là ai? Anh ta có liên quan gì đến Trung, đến cái chết giả này?
Huy nhìn chằm chằm vào bàn tay đang bất động của Trung. Anh cảm nhận rõ ràng một mạng lưới tăm tối đang bao trùm lấy người bạn thân. Đây không chỉ là một vụ ám sát đơn lẻ. Đây là một âm mưu.
Trung cố gắng thêm một nhịp nữa, nhưng chỉ còn là một tiếng rung yếu ớt.
TÍT…
(Nhịp Morse – H)
Huy gần như gào lên:
HUY
(Giọng lạc đi)
Hắn… muốn cướp… tất cả…
Lời thú tội bất thành của Trung, những ký tự Morse rời rạc, tất cả như dội vào tâm trí Huy một bức tranh tăm tối. Trung không chỉ bị hại, anh ta còn là nạn nhân của một vụ chiếm đoạt tài sản khổng lồ, liên quan đến công ty, và Khôi A là kẻ chủ mưu. Nguy hiểm đang đến gần, bao vây lấy Huy và có lẽ cả những người anh yêu thương.
Các bác sĩ bước vào phòng, khuôn mặt họ lộ rõ vẻ lo lắng trước sự thay đổi đột ngột trên màn hình máy theo dõi. Huy nhìn họ, rồi quay lại nhìn Trung, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh biết mình không thể dừng lại. Anh phải tiếp tục cuộc chiến này, vì Trung, vì công lý.
Các bác sĩ nhanh chóng kiểm tra các chỉ số của Trung. Một người nhìn màn hình, rồi quay sang Huy với vẻ mặt nghiêm trọng.
BÁC SĨ 1
Cậu Huy, tình trạng của bệnh nhân… có những biến động bất thường.
BÁC SĨ 2
Nhịp tim tăng đột ngột, sau đó lại giảm nhanh. Có vẻ như… anh ấy đang cố gắng giao tiếp.
Huy nhìn thẳng vào mắt người bác sĩ, giọng nói chứa đựng sự khẩn trương.
HUY
Bác sĩ, tôi nghĩ anh ấy đang cố gắng cảnh báo điều gì đó. Những ngón tay anh ấy… anh ấy đã gõ theo một mật mã.
Người bác sĩ nhìn nhau, sự hoài nghi lẫn một chút tò mò hiện lên.
BÁC SĨ 1
Mật mã? Cậu có chắc không? Tình trạng thực vật kéo dài thế này…
HUY
Tôi chắc chắn. Anh ấy nói “Không phải tai nạn”. Và anh ấy nhắc đến một cái tên… Khôi A.
Câu nói của Huy khiến không khí trong phòng càng trở nên căng thẳng. Mẹ Trung, người vừa bước vào, nghe thấy vậy thì sững sờ.
MẸ TRUNG
Khôi A? Là ai? Sao con trai tôi lại nhắc đến cái tên đó?
BỐ TRUNG
(Bước tới, nắm lấy vai Mẹ Trung)
Bình tĩnh, em yêu. Có thể Huy nghe nhầm.
HUY
(Nghiêm giọng)
Không, tôi không nghe nhầm. Trung đã cố gắng hết sức để nói cho tôi biết. Đây không phải là một tai nạn bình thường. Có ai đó đã hại anh ấy, và tôi tin rằng Khôi A có liên quan.
Một bác sĩ khác bước lại gần, giọng đầy cảnh giác.
BÁC SĨ 3
Cậu Huy, chúng tôi hiểu cậu lo lắng cho bạn mình, nhưng chúng ta cần tập trung vào việc điều trị. Những suy đoán này có thể ảnh hưởng đến tâm lý của mẹ và bố của Trung.
HUY
(Ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên quyết)
Tôi sẽ không để Trung tiếp tục bị tổn thương. Nếu Khôi A là kẻ đã làm hại anh ấy, tôi sẽ tìm ra hắn. Và tôi sẽ làm cho hắn phải trả giá.
Bố Trung nhìn Huy, trong mắt ông ẩn chứa sự bối rối và lo lắng. Ông biết Huy không phải người tùy tiện nói ra những điều như vậy.
BỐ TRUNG
Huy à… chúng tôi tin cậu. Nhưng cậu phải cẩn thận. Nếu quả thật có âm mưu, thì chúng ta đang đối mặt với những kẻ nguy hiểm.
Huy gật đầu. Anh quay lại nhìn Trung, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh biết, những chữ cuối cùng mà Trung gõ, “ĐỪNG… NÓI… VỚI… AI… CHƯA… ĐƯỢC…”, là lời cảnh báo khẩn cấp nhất. Tiết lộ mọi thứ bây giờ sẽ đặt Trung vào nguy hiểm lớn hơn, thậm chí cả bản thân anh. Anh cần phải hành động một cách kín kẽ và thông minh.
HUY
(Thì thầm với Trung, tay vẫn siết nhẹ bàn tay bạn)
Trung ơi, tớ hiểu rồi. Cậu yên tâm. Tớ sẽ không nói gì cả. Nhưng tớ sẽ tìm ra sự thật.
Bàn tay Trung khẽ cử động một lần nữa, một nhịp đập yếu ớt, dường như là lời đáp lại. Huy biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
HUY
(Thì thầm với Trung, tay vẫn siết nhẹ bàn tay bạn)
Trung ơi, tớ hiểu rồi. Cậu yên tâm. Tớ sẽ không nói gì cả. Nhưng tớ sẽ tìm ra sự thật.
Bàn tay Trung khẽ cử động một lần nữa, một nhịp đập yếu ớt, dường như là lời đáp lại. Huy biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Sau khi các bác sĩ rời đi, để lại một bầu không khí nặng nề, Huy vẫn ngồi đó, bên cạnh giường bệnh của Trung. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bàn tay bạn mình, nơi vừa truyền tải những thông điệp sống còn. Lời cảnh báo của Trung – “ĐỪNG NÓI VỚI AI CHƯA ĐƯỢC” – vang vọng trong tâm trí anh. Huy siết chặt nắm đấm, quyết tâm dâng lên trong lòng. Anh cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao vây, nhưng không vì thế mà chùn bước.
Mẹ Trung ngồi ở một góc phòng, đôi mắt thâm quầng, khóc nấc không thành tiếng. Bố Trung đứng cạnh bà, cố gắng an ủi nhưng cũng không giấu được vẻ bất lực và lo lắng. Họ đã trải qua 8 năm nhìn con trai mình chìm trong giấc ngủ vĩnh hằng, và giờ đây, hy vọng mong manh lại đi kèm với một bóng tối đáng sợ.
Huy đứng dậy, bước ra khỏi phòng bệnh. Anh cần một không gian để suy nghĩ. Anh đi dọc hành lang bệnh viện vắng lặng, ánh đèn huỳnh quang hắt lên khuôn mặt căng thẳng của anh. Trung đã bị tấn công, đó là sự thật không thể chối cãi. Nhưng ai là kẻ đứng sau? Khôi A? Một cái tên xa lạ, nhưng lại mang theo hiểm họa tột cùng.
Anh dừng lại trước cửa sổ lớn, nhìn ra bầu trời đêm. Những vì sao lấp lánh xa xôi, tương phản với bóng tối đang bao trùm cuộc đời anh. Cảm giác bất lực đôi khi ập đến, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi ý nghĩ về Trung, về lời cam kết anh đã thốt ra.
“Tớ sẽ bảo vệ cậu, Trung à,” Huy tự nhủ, giọng nói vang lên trong sự tĩnh lặng. “Bằng mọi giá.”
Anh biết mình không thể hành động một mình. Cần phải có bằng chứng, cần phải có người tin tưởng. Nhưng ai? Ai sẽ tin vào câu chuyện về những nhịp Morse từ một người hôn mê sâu? Ai sẽ tin vào một cái tên lạ hoắc mà không hề có bất kỳ mối liên hệ rõ ràng nào?
Huy lấy điện thoại ra, ngón tay lướt qua danh bạ. Anh dừng lại ở tên một người. Một người mà anh tin tưởng, một người có đủ khả năng và đủ bản lĩnh để giúp anh lật tẩy màn kịch này.
Anh nhấn nút gọi. Giọng nói của anh, dù cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn có một chút run rẩy.
HUY
(Vào điện thoại)
Alo, anh Long? Em Huy đây. Em cần anh giúp. Chuyện này rất gấp và rất quan trọng. Trung… Trung đã tỉnh lại, nhưng không phải theo cách chúng ta mong đợi. Có chuyện kinh khủng đã xảy ra.
Trong khi chờ đợi đầu dây bên kia hồi âm, Huy quay lại nhìn về phía phòng bệnh của Trung. Anh có thể cảm nhận được ánh mắt của bạn bè, dù chỉ là một tia nhìn yếu ớt. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, len lỏi trong từng suy nghĩ, nhưng trên hết, đó là một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh sẽ không để ai làm hại Trung thêm nữa. Anh sẽ chiến đấu. Vì tình bạn. Vì sự thật.
HUY
(Vào điện thoại)
Alo, anh Long? Em Huy đây. Em cần anh giúp. Chuyện này rất gấp và rất quan trọng. Trung… Trung đã tỉnh lại, nhưng không phải theo cách chúng ta mong đợi. Có chuyện kinh khủng đã xảy ra.
Huy siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt quét một vòng quanh hành lang bệnh viện. Dường như có ai đó đang lén lút quan sát anh, một cảm giác bất an len lỏi. Anh gập người, cố gắng ẩn mình vào bóng tối, cảm giác như đang bị bao vây bởi những ánh mắt vô hình. Mỗi bước chân đều phải cân nhắc, mỗi hơi thở đều phải giữ lấy. Anh biết, đây không còn là cuộc điều tra đơn thuần nữa, nó là một cuộc chạy trốn, một cuộc chiến sinh tồn.
Sáng hôm sau, Huy rời khỏi bệnh viện trong tâm trạng bần thần. Bàn tay anh siết chặt lấy chiếc điện thoại, đầu óc không ngừng quay cuồng với những hình ảnh, những âm thanh của đêm qua. Lời cảnh báo của Trung, cái nháy mắt đầy ám ảnh, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh u ám. Anh biết mình phải làm gì.
Anh tìm đến một quán cà phê vắng vẻ, gọi một ly đen đá. Hơi đắng của cà phê dường như làm tỉnh táo tâm trí anh. Huy mở laptop, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh bắt đầu kế hoạch điều tra riêng của mình. Đầu tiên là Trung. Những năm tháng trước khi tai nạn xảy ra, Trung đã làm gì? Công ty nào anh ta từng làm việc? Những đối tác làm ăn, liệu có ai mang trong mình lòng đố kỵ, sự thù hằn?
Huy lục lọi trong trí nhớ, tìm kiếm những thông tin rời rạc về cuộc sống của Trung. Những cuộc gọi công việc, những lần Trung nhắc đến một dự án nào đó, tất cả đều được anh ghi chép cẩn thận. Dường như có một thế lực vô hình đang cố gắng ngăn cản anh, mỗi cú click chuột đều khiến anh cảm thấy bất an, như thể có ai đó đang theo dõi từng cử động của mình.
Anh nhíu mày, đưa tay gõ mạnh vào mặt bàn. Sự sợ hãi và cả sự tức giận dâng lên trong lòng. Tại sao Trung lại phải chịu đựng những chuyện này? Tại sao anh ta lại bị biến thành con tốt thí trong một trò chơi nào đó?
Bên ngoài cửa sổ quán cà phê, một chiếc xe ô tô màu đen lướt qua, rồi dừng lại cách đó không xa. Một người đàn ông bước xuống, đội mũ lưỡi trai che gần hết khuôn mặt, ánh mắt quét qua quán cà phê. Huy chỉ thoáng thấy qua kính, nhưng một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng anh. Anh lập tức thu mình lại, giả vờ chăm chú vào màn hình laptop.
Anh biết, mình đang bước vào một vùng nguy hiểm. Nhưng vì Trung, anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ đào bới đến cùng, lật tẩy mọi âm mưu, dù có phải đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
HUY
(Vào điện thoại)
Alo, anh Long? Em Huy đây. Em cần anh giúp. Chuyện này rất gấp và rất quan trọng. Trung… Trung đã tỉnh lại, nhưng không phải theo cách chúng ta mong đợi. Có chuyện kinh khủng đã xảy ra.
Huy siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt quét một vòng quanh hành lang bệnh viện. Dường như có ai đó đang lén lút quan sát anh, một cảm giác bất an len lỏi. Anh gập người, cố gắng ẩn mình vào bóng tối, cảm giác như đang bị bao vây bởi những ánh mắt vô hình. Mỗi bước chân đều phải cân nhắc, mỗi hơi thở đều phải giữ lấy. Anh biết, đây không còn là cuộc điều tra đơn thuần nữa, nó là một cuộc chạy trốn, một cuộc chiến sinh tồn.
Sáng hôm sau, Huy rời khỏi bệnh viện trong tâm trạng bần thần. Bàn tay anh siết chặt lấy chiếc điện thoại, đầu óc không ngừng quay cuồng với những hình ảnh, những âm thanh của đêm qua. Lời cảnh báo của Trung, cái nháy mắt đầy ám ảnh, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh u ám. Anh biết mình phải làm gì.
Anh tìm đến một quán cà phê vắng vẻ, gọi một ly đen đá. Hơi đắng của cà phê dường như làm tỉnh táo tâm trí anh. Huy mở laptop, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh bắt đầu kế hoạch điều tra riêng của mình. Đầu tiên là Trung. Những năm tháng trước khi tai nạn xảy ra, Trung đã làm gì? Công ty nào anh ta từng làm việc? Những đối tác làm ăn, liệu có ai mang trong mình lòng đố kỵ, sự thù hằn?
Huy lục lọi trong trí nhớ, tìm kiếm những thông tin rời rạc về cuộc sống của Trung. Những cuộc gọi công việc, những lần Trung nhắc đến một dự án nào đó, tất cả đều được anh ghi chép cẩn thận. Dường như có một thế lực vô hình đang cố gắng ngăn cản anh, mỗi cú click chuột đều khiến anh cảm thấy bất an, như thể có ai đó đang theo dõi từng cử động của mình.
Anh nhíu mày, đưa tay gõ mạnh vào mặt bàn. Sự sợ hãi và cả sự tức giận dâng lên trong lòng. Tại sao Trung lại phải chịu đựng những chuyện này? Tại sao anh ta lại bị biến thành con tốt thí trong một trò chơi nào đó?
Bên ngoài cửa sổ quán cà phê, một chiếc xe ô tô màu đen lướt qua, rồi dừng lại cách đó không xa. Một người đàn ông bước xuống, đội mũ lưỡi trai che gần hết khuôn mặt, ánh mắt quét qua quán cà phê. Huy chỉ thoáng thấy qua kính, nhưng một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng anh. Anh lập tức thu mình lại, giả vờ chăm chú vào màn hình laptop.
Anh biết, mình đang bước vào một vùng nguy hiểm. Nhưng vì Trung, anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ đào bới đến cùng, lật tẩy mọi âm mưu, dù có phải đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
**CẢNH 2**
**NGOẠI CẢNH – CỔNG CÔNG TY – BAN NGÀY**
Mặt trời gay gắt chiếu xuống con đường dẫn vào cổng khu công nghiệp. Huy đứng cách xa lối vào, khoác một chiếc áo hoodie cũ, đầu đội mũ lưỡi trai che gần hết khuôn mặt. Anh đảo mắt quan sát xung quanh, cố gắng hòa mình vào dòng người qua lại. Mùi bụi đường và tiếng xe cộ ồn ào không làm anh xao nhãng. Mục tiêu của anh là tìm kiếm những mảnh ghép còn sót lại của vụ tai nạn định mệnh năm xưa của Trung.
Huy bước đến trước một cửa hàng tạp hóa nhỏ nằm đối diện cổng công ty. Cửa hàng có một camera an ninh khá lớn, hướng thẳng ra đường. Anh giả vờ xem lướt qua các món đồ bên trong, rồi tiến lại gần người bán hàng, một phụ nữ trung niên đang ngồi đếm tiền.
HUY
(Giọng nhỏ nhẹ, như đang hỏi thăm)
Chào cô. Cô bán hàng lâu ở đây chưa ạ?
NGƯỜI BÁN HÀNG
(Ngẩng lên, hơi nghi ngờ)
Ừ, lâu rồi. Sao?
HUY
(Cố gắng tạo vẻ thân thiện)
À, em tình cờ đi ngang qua. Cô có nhớ vụ tai nạn của anh Trung cách đây mấy năm không ạ? Anh ấy từng làm ở công ty đối diện mình ấy. Em là bạn của anh ấy.
NGƯỜI BÁN HÀNG
(Nhíu mày, cố nhớ lại)
Trung à? À, nhớ. Tội nghiệp, tai nạn thảm lắm. Anh ấy làm ở bộ phận nào ấy nhỉ?
HUY
(Nắm bắt cơ hội)
Vâng, đúng là thảm. Em đang cố gắng tìm hiểu xem hôm đó có chuyện gì. Cô có thấy bất cứ điều gì bất thường vào ngày hôm đó không ạ? Kiểu như có xe cộ lạ, hay người lạ lảng vảng quanh đây ấy?
Người bán hàng suy nghĩ một lát, đôi mắt quét một vòng về phía cổng công ty.
NGƯỜI BÁN HÀNG
Ngày đó à… Cứ xe cộ ra vào ầm ầm thì làm sao nhớ hết được. Nhưng…
Bà ngừng lại, vẻ mặt hơi đăm chiêu. Huy nín thở chờ đợi.
NGƯỜI BÁN HÀNG (tiếp)
Cũng có một chi tiết hơi lạ. Ngay lúc gần giờ tan tầm ấy, có một chiếc xe con màu đen, tôi không nhớ rõ biển số, chạy rất nhanh từ phía bên kia đường lao tới, rồi dừng lại ngay trước cổng công ty. Chỉ khoảng một, hai phút thôi, rồi nó phóng đi mất hút về hướng ngược lại. Lúc đó tôi cũng hơi để ý vì thấy nó chạy ẩu quá.
Huy cảm thấy tim mình đập thình thịch. Xe lạ xuất hiện ngay trước vụ tai nạn rồi biến mất. Đó chắc chắn không phải là sự trùng hợp.
HUY
(Giọng hơi run nhưng cố giữ bình tĩnh)
Xe màu đen, cô có nhớ hãng xe hay đặc điểm gì không? Ví dụ như dán kính đen, hay có logo gì đặc biệt không ạ?
NGƯỜI BÁN HÀNG
Xe đó nó lướt qua nhanh quá, tôi chỉ nhớ là xe con, màu đen thôi. Kính thì hình như có dán tối màu. À, có một chi tiết nữa, lúc nó dừng lại tôi thấy có một người đàn ông ngồi ghế phụ, nhưng chỉ lướt qua thôi.
Huy cảm ơn người bán hàng rối rít. Anh bước ra ngoài, ánh mắt hướng về phía cổng công ty, rồi liếc nhìn về hướng chiếc xe lạ đã biến mất. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Mối đe dọa vô hình mà anh cảm nhận được đêm qua giờ đây dường như đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Chiếc xe đó, người đàn ông đó, có liên quan gì đến vụ tai nạn của Trung không? Hay đó chính là dấu vết của kẻ đứng sau mọi chuyện?
Huy quyết định đến những cửa hàng, quán ăn khác gần đó để hỏi thăm. Anh lân la trò chuyện với vài người dân đi đường, những người làm công nhân. Dù không ai nhớ rõ chi tiết, nhưng vài người cũng xác nhận có thấy một chiếc xe lạ chạy với tốc độ cao vào khoảng thời gian đó.
Anh đứng lại dưới một gốc cây lớn, cảm giác như có ai đó đang dõi theo mình từ xa. Mọi thứ đang dần hé lộ, nhưng đồng thời, mối nguy hiểm cũng ngày càng cận kề. Huy biết, mình đang bước chân vào một trò chơi nguy hiểm mà anh hoàn toàn không rõ luật chơi.
HUY
(Đứng dưới gốc cây, ánh mắt vẫn dõi theo hướng người đàn ông bí ẩn đã biến mất)
Một chiếc xe con màu đen, dán kính tối màu, và một người đàn ông ngồi ghế phụ. Đó là tất cả những gì người bán hàng nhớ được. Nhưng với tôi, từng chi tiết nhỏ nhặt này đều quý giá như vàng.
Anh nhíu mày, cố gắng xâu chuỗi lại mọi thông tin. Anh nhớ lại cảm giác bất an, cảm giác bị theo dõi khi anh đang tìm hiểu về Trung. Giờ đây, anh hiểu rằng cái cảm giác đó không hề sai lầm.
HUY (tiếp)
(Nói với chính mình)
Họ không muốn tôi tìm ra sự thật. Họ đang cố gắng ngăn cản tôi.
Anh liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay. Cuộc gọi từ mẹ Trung, những lời cảnh báo mờ ám của Trung, và giờ là những manh mối về chiếc xe lạ. Tất cả đều dẫn đến một kết luận: vụ tai nạn của Trung không hề đơn giản. Đằng sau nó là một thế lực ngầm, một âm mưu đen tối.
Anh quyết định phải tiếp tục đi sâu hơn vào quá khứ của Trung. Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về các dự án mà Trung từng tham gia, những đối tác làm ăn, và đặc biệt là những người có thể có mâu thuẫn với Trung.
Huy tiếp tục đi bộ, lang thang qua các con phố nhỏ, những quán cóc vỉa hè. Anh dừng lại một tiệm sửa xe cũ kỹ, nơi có một vài người đàn ông lớn tuổi đang ngồi trò chuyện. Anh tiến đến, mua một chai nước rồi ngồi xuống, giả vờ nghỉ ngơi.
HUY
(Nói chuyện với một người đàn ông lớn tuổi)
Bác ơi, bác có biết anh Trung nào làm ở công ty bên kia đường không ạ? Anh ấy có cái dáng người cao cao, gầy gầy ấy ạ.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhìn Huy dò xét)
Trung nào? Công ty đó có nhiều công nhân lắm.
HUY
(Cố gắng gợi nhớ)
Anh ấy làm bộ phận kỹ thuật thì phải. Khoảng 3-4 năm trước có bị tai nạn giao thông nặng lắm ạ. Em là bạn của anh ấy.
Người đàn ông nheo mắt suy nghĩ.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
À, tôi có nghe nói. Tội nghiệp. Anh ta làm bộ phận nào đó liên quan đến máy móc. Tôi thấy anh ta hay đi sớm về khuya lắm. Đợt đó anh ta bị tai nạn, ai cũng bất ngờ.
HUY
(Tập trung lắng nghe)
Bác có nhớ gì về hoàn cảnh lúc anh ấy gặp tai nạn không ạ? Kiểu như có ai đó gây sự, hay có xe cộ lạ lùng gì quanh đây không ạ?
Người đàn ông cười nhạt.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Chuyện đó thì làm sao tôi nhớ hết được. Đằng nào thì tai nạn giao thông ở đây cũng nhiều. Nhưng tôi nhớ có một lần, Trung có cãi nhau với một gã từ công ty khác đến. Gã đó trông bặm trợn, nói giọng khinh khỉnh lắm.
Tim Huy như thắt lại. Cãi vã với người lạ mặt. Đây có thể là một đầu mối quan trọng.
HUY
(Giọng hơi gấp gáp)
Bác còn nhớ gã đó trông thế nào không ạ? Hay gã đó làm ở công ty nào?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Lắc đầu)
Nhớ sao hết được. Chuyện lâu rồi mà. Gã đó trông cũng bình thường, chỉ có cái thái độ thì khó ưa thôi. Hình như gã đó đi cùng một vài người khác nữa. Lúc đó tôi cũng chỉ nhìn thoáng qua thôi.
Huy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh đã biết mình đang đi đúng hướng. Sự thật về cái chết của Trung, hay đúng hơn là về vụ tai nạn, đang dần được hé lộ. Anh biết mình đang đối mặt với một thứ gì đó rất lớn, rất nguy hiểm, có thể liên quan đến cả một tổ chức.
Anh cảm ơn người đàn ông, rồi đứng dậy. Anh nhìn về phía cổng công ty, rồi nhìn xa xa về hướng chiếc xe màu đen đã biến mất. Áp lực đè nặng lên vai, nhưng ý chí trả lại công bằng cho Trung ngày càng mãnh liệt. Anh sẽ không lùi bước, dù cho phía trước có là vực sâu.
Giờ đây, Huy hiểu rằng mình không chỉ đơn thuần là một người bạn đang tìm kiếm sự thật cho bạn mình. Anh đã vô tình vướng vào một mạng lưới tội ác nguy hiểm mà anh chưa từng hình dung ra. Những mảnh ghép dần kết nối, vẽ nên một bức tranh tăm tối về sự tham nhũng, mưu mô và sự tàn nhẫn. Trung không chỉ là nạn nhân của một tai nạn giao thông, mà có thể là mục tiêu của một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng. Huy siết chặt tay, ánh mắt kiên quyết. Anh biết, hành trình phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng anh sẽ không cho phép sự sợ hãi khuất phục mình. Anh sẽ tiếp tục đào bới, lật tẩy, dù có phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.

