“Cô bạn thân m/ấ:t t/íc::h trong một chuyến đi thiện nguyện, nhưng vẫn đăng bài đều đặn trên mạng xã hội. Một hôm tôi nhận được lời mời “dự đám cưới” của cô và địa điểm là… ng:/hĩ:a tr/a;:ng.
Ngọc m:ấ;t t;í:c;h vào cuối tháng Ba, khi tham gia một chuyến đi thiện nguyện ở vùng núi. Tin cuối cùng từ cô là một bức ảnh đăng story — nền trời xám, cánh tay ai đó giơ lên, như đang vẫy chào.
Rồi i:/m b/ặ/t.
Gia đình báo công an, đội cứu hộ vào rừng tìm suốt một tuần, chỉ phát hiện được chiếc khăn len của cô vướng trên cành cây gần vực s:âu. Không có dấ/u vết m;:;://////á/u, không có thithe. Ngọc b:iế;//:n m:ấ/:t như thể chưa từng t:/ồ:n t/ạ/:i.
Nhưng tài khoản mạng xã hội của cô thì không.
Một tuần sau khi m:ấ;t t:í/c;h, bài đăng mới xuất hiện:
“Ở đây yên tĩnh lắm. Mình thấy bình yên.”
Không ai biết ai là người đăng. Gia đình cô cho rằng tà/i kho/ản bị h:/a:c/://k. Nhưng bài viết sau đó thì… rất “Ngọc”:
Ảnh hoàng hôn mờ nhòe. Một bài thơ ngắn. Một dòng caption với lỗi chính tả đặc trưng mà chỉ tôi — người bạn thân từ cấp hai — mới nhận ra.
Tôi thử nhắn tin.
“Cậu đang ở đâu vậy?”
“Cậu biết mà.” – cô trả lời.
Tôi bắt đầu mơ thấy Ngọc.
Một hôm, tôi nhận được tin nhắn:
“Tớ sắp cưới. Cậu đến dự nhé?”
Ảnh đính kèm là tấm thiệp cưới — phông đen trắng, nét chữ nguệch ngoạc như viết tay. Tên cô, tên chú rể… để trống. Nhưng phía dưới là đị:a c/h;/ỉ rõ ràng:
Ng:hĩ::/a tr/””””an/g Bảo An. Lúc 17h.
Tôi không biết điều gì đã khiến mình đồng ý.
Chiều hôm ấy, tôi bắt taxi đến ng::h:ĩa: tr:a://ng…”
“Chiếc taxi dừng lại ngay trước cổng Nghĩa trang Bảo An. Tôi trả tiền xe, bước chân xuống thềm đất lạnh ngắt. Không khí ở đây khác hẳn bên ngoài, như một tấm màn vô hình ngăn cách hai thế giới. Mọi âm thanh dường như đều bị hút vào khoảng không tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió rít khẽ qua những hàng cây cổ thụ.
Trời đã nhá nhem tối. Ánh sáng cuối ngày chỉ còn đủ để thấy lờ mờ hình dáng cánh cổng sắt rỉ sét và bức
tường đá rêu phong. Những bia mộ nằm lặng lẽ phía sau, chìm dần vào bóng tối. Dưới ánh sáng yếu ớt, bóng của những cây lớn đổ dài xuống đất, trông như những bàn tay xương xẩu đang vươn ra từ lòng đất, sẵn sàng túm lấy bất cứ ai bén mảng tới.
Cảm giác rờn rợn, lạnh sống lưng đột ngột ập đến. Một sự hối hận mơ hồ dâng lên trong tâm trí. Có thật sự nên đến đây không? Đến một nơi như thế này, vào giờ này, chỉ vì một tin nhắn kỳ lạ từ một người bạn thân đã mất tích?”
“Tôi nuốt khan, bàn tay run rẩy cầm chặt chiếc điện thoại. Mở khóa màn hình, ánh sáng xanh nhạt hắt lên khuôn mặt đầy lo lắng. Tôi cố gắng mở ứng dụng bản đồ, hy vọng tìm thấy chút định vị trong cái nơi u ám này, nhưng vô vọng. Màn hình chỉ hiển thị một vùng xám trống trơn hoặc những con đường mờ nhạt không ăn nhập với thực tế hàng trăm ngôi mộ đang bày ra trước mắt.
Chiếc thiệp cưới đen trắng trên tay như vật thể xa lạ, lạnh lẽo dưới ánh đèn flash điện thoại. Tôi soi đèn vào những dòng chữ nguệch ngoạc, cố tìm kiếm một chỉ dẫn nào đó ngoài cái tên Nghĩa trang Bảo An rùng rợn. Không có gì ngoài một địa chỉ mơ hồ và thời gian 17h chiều. Bây giờ đã quá giờ đó khá lâu.
Tôi bước qua cánh cổng sắt, dấn thân vào mê cung của những bia mộ. Dưới ánh sáng yếu ớt từ điện thoại, hàng trăm ngôi mộ san sát nhau hiện lên mờ ảo, như những bóng ma câm lặng. Mỗi bước chân đều giẫm lên thảm cỏ ẩm ướt, tạo nên tiếng sột soạt khe khẽ, bị nuốt chửng ngay lập tức bởi sự tĩnh mịch đáng sợ. Những hình ảnh khắc trên bia mộ, dù chỉ là những đường nét đơn giản, cũng trở nên kỳ dị và đe dọa trong bóng tối.
Cảm giác lạc lõng xâm chiếm. Tôi đi giữa những hàng mộ, không biết đường nào để đi tiếp. Hàng cây cổ thụ run rẩy trong gió, bóng đổ dài xuống đất, tạo nên những hình thù quái đản. Không khí lạnh lẽo len lỏi qua lớp áo mỏng, thấm vào xương tủy.
Đột nhiên, một cảm giác gai người ập đến. Như có ai đó đang dõi theo từng bước chân của tôi từ phía sau. Tôi dừng lại đột ngột, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Quay phắt lại, chỉ thấy bóng đêm đặc quánh và những hàng mộ vô tận. Không có ai. Chỉ có tiếng gió rít qua những ngọn cây và tiếng côn trùng rả rích đâu đó xa xăm. Nhưng cảm giác đó vẫn còn, nặng trĩu trên lưng, như một cái chạm lạnh ngắt vô hình. Tôi siết chặt điện thoại, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng sự sợ hãi đã bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt.”
“Tôi siết chặt điện thoại, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng sự sợ hãi đã bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt. Nuốt nước bọt, tôi chậm rãi quay người lại, tiếp tục bước đi, dấn sâu hơn vào lòng Nghĩa trang Bảo An. Ánh đèn pin leo lét từ chiếc điện thoại không đủ để soi sáng con đường đất lầy lội, chỉ hắt lên những viên sỏi trắng mờ nhạt dưới chân. Hai bên đường, những hàng mộ cao thấp chen chúc nhau, chìm vào bóng tối đặc quánh. Hàng cây cổ thụ, thân hình khẳng khiu quằn quại, vươn những cành khô khốc lên nền trời đêm, như những ngón tay ma quái chỉ dẫn.
Bước chân tôi nặng trĩu, mỗi tiếng động nhỏ đều bị khuếch đại trong không gian tĩnh mịch đến rợn người. Gió vẫn rít qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm đặc trưng của nghĩa trang. Tôi liên tục liếc nhìn xung quanh, cảm giác bị theo dõi vẫn đeo bám dai dẳng, khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Đột nhiên, tôi khựng lại. Con tim như nhảy vọt lên cổ họng.
Cách đó không xa, trên một cành cây khẳng khiu vươn ra từ một gốc cổ thụ già nua, một vật gì đó treo lủng lẳng, đung đưa nhẹ trong gió. Bóng tối che phủ, nhưng hình dáng ấy trông thật quen thuộc một cách kỳ lạ. Một sự bất an dữ dội dâng lên trong lòng.
Bàn tay run rẩy, tôi từ từ đưa điện thoại lên, hướng ánh đèn pin về phía cành cây. Tia sáng vàng yếu ớt rọi vào vật thể treo lủng lẳng.
Mọi âm thanh dường như ngưng bặt. Ánh đèn chiếu rõ. Đó là một chiếc khăn len màu xanh xám, đã cũ và sờn vài chỗ, được buộc hờ hững vào cành cây.
Chiếc khăn len của Ngọc. Chiếc khăn cô ấy luôn quàng vào mùa đông, chiếc khăn tôi đã tặng cô ấy nhân dịp sinh nhật lần thứ 20. Nó ở đây, giữa nghĩa trang u ám này.”
“Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Không thể nào nhầm được. Đây chính là chiếc khăn len của Ngọc. Chiếc khăn bằng chứng duy nhất còn sót lại sau cuộc tìm kiếm vô vọng trên núi. Nó không bị kẹt ở một cành cây ven vực sâu, mà lại xuất hiện ở đây, giữa nghĩa trang quạnh quẽ vào tối muộn. Có ai đó đã mang nó đến đây, hoặc… hoặc Ngọc đã ở đây.
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng. Chiếc khăn đung đưa như một lời thách thức, như một sợi chỉ mỏng manh dẫn đường trong mê cung u tối này. Tôi đưa tay run rẩy gỡ chiếc khăn xuống, cảm nhận hơi lạnh và mùi ẩm mốc vương trên sợi len quen thuộc. Siết chặt nó trong tay, tôi ngước nhìn xung quanh. Ai đó đã buộc nó lên đây, chắc chắn là có mục đích. Có phải là một dấu hiệu? Một lời nhắn?
Nghĩa trang vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít và tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ. Nhìn theo hướng cành cây mà chiếc khăn được buộc, ánh đèn pin điện thoại vẫn leo lét soi đường. Tôi biết mình phải đi theo hướng đó. Phải tìm hiểu xem tại sao chiếc khăn của Ngọc lại ở đây.
Tôi cất chiếc khăn vào túi áo khoác, cảm giác nó như một vật hộ mệnh trong đêm tối đầy rẫy những điều bất thường. Mỗi bước chân đi đều phải dò dẫm trên con đường đất gồ ghề, len lỏi giữa những nấm mộ. Ánh đèn pin quét qua những bia mộ cũ kỹ, những bát hương lạnh ngắt, càng khiến không khí thêm phần rợn người. Cảm giác bị theo dõi vẫn lởn vởn sau gáy, khiến tôi không dám quay đầu nhìn lại.
Tôi đi theo hướng chiếc khăn đã chỉ, luồn lách qua những hàng cây cổ thụ già cỗi. Càng đi sâu vào nghĩa trang, những nấm mồ dường như càng cổ kính hơn, đá bia phong hóa, cỏ dại mọc um tùm. Mùi đất ẩm, mùi cỏ khô, và một mùi hương lạ lẫm, nhàn nhạt, khó tả bắt đầu phảng phất trong không khí. Nó không phải là mùi hoa nhang quen thuộc.
Bước chân tôi chậm lại. Phía trước, ánh đèn pin rọi đến một khoảng đất trống, khác biệt hẳn so với xung quanh. Đó không phải là một ngôi mộ mới, cũng không phải là một con đường. Khoảng đất rộng chừng vài mét vuông, không có bia mộ nào cả. Có vẻ như nơi này đã được dọn dẹp sơ sài, mặt đất tương đối bằng phẳng, nhưng vẫn còn lổn nhổn sỏi đá và vài bụi cỏ dại bị dẫm nát.
Xung quanh khoảng đất trống này là những nấm mồ cũ kỹ, chìm sâu vào bóng đêm, như những người chứng kiến im lặng. Không có cổng hoa, không có bàn ghế, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một đám cưới hay một buổi lễ. Chỉ có sự lạnh lẽo thấu xương, mùi hương lạ kia ngày càng rõ nét, và khoảng đất trống cô độc giữa nghĩa trang bạt ngàn.
Tôi đưa ánh đèn pin xuống, chiếu vào tờ thiệp cưới màu đen trắng nhàu nát trong túi áo. Nét chữ nguệch ngoạc trên thiệp, ghi rõ: “”Tại khu đất trống… Nghĩa trang Bảo An… 17h chiều…””
Tôi ngẩng đầu nhìn khoảng đất trước mặt, rồi lại nhìn tấm thiệp.
Không thể nhầm được. Đây chính là địa điểm ghi trên thiệp cưới. Cái địa điểm mà tôi đã cho là một trò đùa ác ý. Nhưng Ngọc… chiếc khăn của Ngọc… và cái địa điểm này… Mọi thứ đang dẫn tôi đến đây. Một đám cưới ở một khoảng đất trống giữa nghĩa trang cũ? Chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Mùi hương lạ lẫm kia, trong không khí lạnh buốt của nghĩa trang, càng lúc càng khiến tôi cảm thấy bất an. Nó mang theo một cảm giác… gì đó rất lạ. Không phải mùi tử khí, nhưng cũng không phải mùi của sự sống.
Tôi đứng lặng giữa không gian quỷ dị, nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống. Sự thật vượt xa mọi dự đoán kinh hoàng nhất của tôi. Đây không phải là một đám cưới. Đây là… là cái gì?”
“Tôi đứng lặng giữa không gian quỷ dị, nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống. Sự thật vượt xa mọi dự đoán kinh hoàng nhất của tôi. Đây không phải là một đám cưới. Đây là… là cái gì? Mùi hương lạ lẫm kia, trong không khí lạnh buốt của nghĩa trang, càng lúc càng khiến tôi cảm thấy bất an. Nó mang theo một cảm giác… gì đó rất lạ. Không phải mùi tử khí, nhưng cũng không phải mùi của sự sống. Tôi siết chặt tấm thiệp đen trắng trong tay, đầu óc trống rỗng.
Đúng lúc đó, giác quan của tôi bỗng réo lên hồi chuông cảnh báo. Một cảm giác quen thuộc, giống như có ai đó đang quan sát mình từ xa. Tôi từ từ ngẩng đầu, ánh đèn pin điện thoại run rẩy quét qua màn đêm đặc quánh.
Ánh đèn dừng lại ở phía cuối khoảng đất trống, nơi những hàng cây cổ thụ già cỗi tạo thành một bức tường đen kịt. Giữa màn đêm đen như mực đó, một bóng người từ từ hiện ra, lờ mờ, chậm rãi di chuyển ra khỏi tán lá cây rậm rạp.
Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bóng người đó… Dáng người gầy gò, mái tóc dài xõa xuống vai, chiếc váy trắng nhạt hoặc xám nhạt… Không thể nào. Đầu óc tôi từ chối tin vào cảnh tượng trước mắt. Cái dáng đi ấy… cái vóc dáng ấy… Sao lại giống Ngọc đến thế?
Bóng người ấy đứng yên, cách tôi chừng vài chục mét, lẫn vào bóng tối và sương đêm mờ ảo. Tôi nín thở, cố gắng nhìn rõ hơn. Phải chăng tôi đang ảo giác? Phải chăng nỗi ám ảnh về Ngọc đã khiến tôi nhìn gà hóa cuốc?
Một cơn gió lạnh buốt đột ngột rít qua tai tôi, cuốn theo những chiếc lá khô dưới chân. Giữa tiếng gió xào xạc và âm thanh kỳ lạ đó, tôi nghe thấy. Rất khẽ khàng. Như một tiếng thì thầm chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy.
“…Tôi ơi…”
Tiếng gọi đó. Giọng nói đó. Vẫn nhẹ nhàng, quen thuộc đến rợn người. Không phải gió. Đó là giọng của Ngọc.”
“Tiếng gọi đó. Giọng nói đó. Vẫn nhẹ nhàng, quen thuộc đến rợn người. Không phải gió. Đó là giọng của Ngọc.
‘Tôi’ đứng chết trân. Đầu óc hoàn toàn ngừng hoạt động. Tiếng gọi vừa rồi như một cú sốc điện giật thẳng vào tim ‘tôi’. Bóng hình cuối nghĩa trang lại cất tiếng lần nữa, rõ hơn một chút, nhưng vẫn chỉ là tiếng thì thầm vọng lại giữa không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo.
“…Tôi ơi…”
Lần này không còn nghi ngờ gì nữa. Dù giọng có hơi khác lạ, yếu ớt và khàn khàn, nhưng cái âm điệu, cái cách nhấn nhá quen thuộc thì không thể lẫn vào đâu được. Đó là giọng của Ngọc.
Đúng lúc đó, bóng hình ấy bắt đầu di chuyển.
‘Tôi’ nín thở theo dõi. Ánh đèn pin điện thoại vẫn run rẩy chiếu thẳng vào đó. Bước chân của bóng hình không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào trên nền đất nghĩa trang đầy lá khô và đá sỏi. Như thể cô ta đang trôi đi, hoặc nhấc chân không chạm đất. Cơ thể hơi nghiêng ngả sang một bên, không giống với dáng đi nhanh nhẹn và thẳng thắn thường ngày của Ngọc. Những chuyển động chậm rãi, không tự nhiên, mang theo một sự kỳ dị đến lạnh người.
Bóng hình ấy cứ thế, lừ lừ tiến lại gần. Khoảng cách giữa ‘tôi’ và cô ta dần được rút ngắn lại từng chút một.
Sự sợ hãi tột độ ập đến, lạnh buốt hơn cả không khí đêm ở nghĩa trang. Nó hòa lẫn với sự khó hiểu đến cực điểm. ‘Tôi’ đứng im như một pho tượng đá, không thể nhúc nhích. Tim ‘tôi’ đập thình thịch, những nhịp đập dồn dập, mạnh mẽ đến mức tưởng chừng có thể nghe rõ trong không gian tĩnh lặng. Máu trong huyết quản như đông lại. Toàn thân ‘tôi’ run rẩy, không kiểm soát được.
‘Tôi’ cố gắng tập trung nhìn vào bóng hình đang đến gần. Dù ánh sáng yếu ớt và màn đêm dày đặc, ‘tôi’ vẫn có thể thấy rõ hơn những chi tiết kỳ lạ. Mái tóc dài xõa che gần hết khuôn mặt. Chiếc váy trắng nhạt hoặc xám nhạt lờ mờ trong bóng tối. Và cái dáng đi… cái dáng đi siêu thoát, không tiếng động đó…
Đây có thật sự là Ngọc không? Hay là một thứ gì đó khác? Một ảo ảnh? Hay thứ gì đó… không phải con người?
Nỗi kinh hoàng dâng trào, nhưng sự tò mò và khao khát được biết chuyện gì đang xảy ra lại giữ chân ‘tôi’ lại. ‘Tôi’ không thể chạy. ‘Tôi’ bị đóng băng tại chỗ, chờ đợi bóng hình đó tiến lại gần hơn nữa.
Khoảng cách chỉ còn chừng mười lăm mét. Rồi mười mét. Bóng hình lờ mờ kia ngày càng rõ nét hơn trong ánh sáng yếu ớt của đèn pin. Cái đầu hơi cúi xuống. Cái cách cô ta bước đi… cứ như đang lết đi trên không.
‘Tôi’ cố gắng nuốt khan, nhưng cổ họng nghẹn ứ lại. ‘Tôi’ muốn gọi tên Ngọc, muốn hét lên, muốn chạy trốn. Nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi môi ‘tôi’. Chỉ có tiếng tim đập dữ dội vang vọng trong tai.
Bóng hình dừng lại. Cách ‘tôi’ chừng năm mét. Ánh đèn pin của ‘tôi’ chiếu thẳng vào khuôn mặt bị che khuất bởi mái tóc. Không gian im lặng như tờ. Chỉ có tiếng gió lạnh rít qua kẽ lá và tiếng tim đập điên cuồng của ‘tôi’.
Rồi, từ mái tóc xõa xuống, một đôi mắt từ từ ngước lên nhìn thẳng vào ‘tôi’. Trong ánh sáng lờ mờ, đôi mắt ấy lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Và khóe môi của bóng hình đó, dưới mái tóc, từ từ nhếch lên… thành một nụ cười. Một nụ cười không có chút ấm áp nào. Một nụ cười lạnh lẽo, méo mó, và đầy bí ẩn.”
“Rồi, cái bóng ấy lại nhích thêm một bước. Và một bước nữa. Chậm rãi, cố ý. Khoảng cách giữa ‘tôi’ và nó càng thu hẹp lại. Ánh đèn pin từ chiếc điện thoại run rẩy trong tay ‘tôi’ lia qua khuôn mặt đó khi nó tiến đến gần hơn.
Và rồi, khi cái bóng đã ở rất gần, chỉ còn cách vài bước chân, ánh sáng yếu ớt cuối cùng cũng soi rõ khuôn mặt.
Đó là Ngọc. Nhưng không phải là Ngọc mà ‘tôi’ biết. Khuôn mặt ấy tái nhợt đến kinh hoàng, không còn chút sắc khí hay sự ấm áp nào. Nó thiếu sức sống đến rợn người, như thể máu đã rút hết khỏi cơ thể. Đôi mắt, đôi mắt từng lấp lánh sự sống và sự tinh nghịch, giờ đây sâu hoắm, trống rỗng, vô hồn, nhìn xuyên qua ‘tôi’ như không thấy gì. Một cảm giác lạnh lẽo, xa lạ toát ra từ chính con người ấy, phủ nhận mọi kỷ niệm về cô bạn thân sôi nổi.
Rồi, một âm thanh khẽ khàng vang lên. Không phải giọng nói trong trẻo, lảnh lót của Ngọc ngày nào. Đó là một giọng thì thầm khàn đặc, khô khốc, như tiếng gió rít qua những khúc gỗ mục.
“”Tớ đã nói rồi…”” Giọng nói ấy yếu ớt vang lên giữa không gian im lặng như tờ của nghĩa trang. “”…ở đây bình yên lắm…””
‘Tôi’ lùi lại theo bản năng, một tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Nỗi kinh hoàng tột cùng ập đến, đóng băng mọi giác quan. Cái thứ đang đứng trước mặt ‘tôi’… nó có hình hài của Ngọc, nhưng không phải là Ngọc. Khuôn mặt vô hồn, đôi mắt trống rỗng, và giọng nói ma quái đó… Nó lặp lại chính cái câu đã xuất hiện trong những tin nhắn và bài đăng kỳ lạ kia. ‘Tôi’ cảm thấy đầu óc quay cuồng, không thể tiếp nhận được sự thật phi lý đang diễn ra ngay trước mắt mình. Nghĩa trang Bảo An đêm nay không còn là nơi an nghỉ, mà là sân khấu cho một cơn ác mộng sống dậy.”
“Tôi’ chết sững, chân như đóng băng xuống đất lạnh. Họng nghẹn cứng, không thể thốt ra một lời nào. Toàn thân run rẩy bần bật không kiểm soát nổi. Cái thứ mang hình hài Ngọc vẫn đứng đó, khuôn mặt vô hồn, đôi mắt trống rỗng, lặp lại điệp khúc ma quái kia.
Rồi, từ phía sau lưng ‘Ngọc’, chậm rãi, rất chậm rãi, một cái bóng cao lớn hơn nhiều bước ra. Hắn ta dường như cố tình kéo dài khoảnh khắc đó, tạo ra sự chờ đợi nghẹt thở. Chiếc đèn pin yếu ớt của ‘tôi’ cố gắng bám theo, nhưng ánh sáng quá mờ nhạt để xuyên thủng màn đêm dày đặc đang bao bọc lấy hắn. Hắn mặc một bộ đồ tối màu, hòa lẫn vào khung cảnh nghĩa trang u ám. Khi hắn bước ra gần hơn, ánh sáng lướt qua, chỉ kịp thấy khuôn mặt hắn chìm sâu trong bóng tối, không rõ đường nét. Duy nhất có một thứ nổi bật đáng sợ: đôi mắt. Đôi mắt hắn không phải là màu đỏ ngầu như máu, mà là màu trắng bệch đục ngầu, vô hồn, phản chiếu một cách lạnh lẽo ánh sáng đèn pin.
Không một tiếng động, không một lời nói. Cái bóng đen ấy chỉ lặng lẽ vươn một bàn tay ra. Bàn tay đó gân guốc, xương xẩu, với những ngón tay dài bất thường. Hắn chạm vào bàn tay đang buông thõng của ‘Ngọc’. Bàn tay của ‘Ngọc’ dường như lạnh ngắt, như đá, hoàn toàn không có phản ứng. Hắn nắm lấy, siết nhẹ, như thể xác nhận quyền sở hữu.
Sự hiện diện của cái bóng đen này ngay lập tức nhấn chìm không khí xung quanh vào một sự nặng nề, ngột ngạt đến đáng sợ. Nó không chỉ đơn thuần là đáng sợ, mà còn mang theo một cảm giác sai trái, phi tự nhiên, như thể một thứ gì đó không thuộc về thế giới này vừa đặt chân đến. ‘Tôi’ cảm thấy hơi thở như bị bóp nghẹt. Cái kinh hoàng ban nãy khi thấy ‘Ngọc’ bỗng chốc nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi nguyên thủy, không tên, dâng lên từ tận cùng sâu thẳm. Đó không phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là sợ hãi trước cái ác, cái tà dị. Hắn đứng đó, bên cạnh hình hài vô hồn của ‘Ngọc’, như một kẻ chủ trì nghi lễ ghê rợn này.”
“Hắn nắm lấy, siết nhẹ, như thể xác nhận quyền sở hữu. Sự hiện diện của cái bóng đen này ngay lập tức nhấn chìm không khí xung quanh vào một sự nặng nề, ngột ngạt đến đáng sợ. Nó không chỉ đơn thuần là đáng sợ, mà còn mang theo một cảm giác sai trái, phi tự nhiên, như thể một thứ gì đó không thuộc về thế giới này vừa đặt chân đến. ‘Tôi’ cảm thấy hơi thở như bị bóp nghẹt. Cái kinh hoàng ban nãy khi thấy ‘Ngọc’ bỗng chốc nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi nguyên thủy, không tên, dâng lên từ tận cùng sâu thẳm. Đó không phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là sợ hãi trước cái ác, cái tà dị. Hắn đứng đó, bên cạnh hình hài vô hồn của ‘Ngọc’, như một kẻ chủ trì nghi lễ ghê rợn này.
‘Ngọc’ khẽ nghiêng đầu. Đôi môi khô nứt, tái nhợt của cô ta mấp máy. Âm thanh phát ra là sự hòa quyện kỳ dị giữa giọng nói trong trẻo quen thuộc của Ngọc và một tiếng khàn đặc, như thể có vật gì đó mắc kẹt trong cổ họng.
“Cậu… đến rồi… Tớ chờ cậu… làm phù dâu…”
Giọng nói ngắt quãng, khô khốc, mỗi từ như bị kéo lê ra khỏi lồng ngực. Ánh mắt vô hồn vẫn nhìn thẳng vào ‘tôi’, không chút cảm xúc.
“Đám cưới… sắp bắt đầu…”
Một nụ cười nhợt nhạt, không chạm đến mắt, từ từ nở trên khuôn mặt ‘Ngọc’. Nó hoàn toàn trống rỗng, như nụ cười của một con búp bê bị điều khiển. Tay cô ta vẫn nằm yên trong bàn tay gân guốc của cái bóng đen. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, im lặng theo dõi cảnh tượng, đôi mắt trắng bệch phản chiếu ánh đèn pin run rẩy của ‘tôi’ trong đêm tối u ám của Nghĩa trang Bảo An.”
“Bóng đen ‘chú rể’ cất giọng trầm đục, không lẫn vào màn đêm âm u, nó như phát ra từ chính lòng đất.
“”Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên… ở nơi sâu thẳm nhất…””
Giọng nói không mang theo cảm xúc, chỉ là một tuyên bố lạnh lẽo, tuyệt đối. Nó vang vọng trong không khí nghĩa trang ẩm mục, như tiếng vọng của vực sâu. ‘Tôi’ lập tức rợn tóc gáy. Nơi sâu thẳm nhất. Câu nói đó, cái giọng nói đó, nó đột ngột xé tan màn sương mờ ảo bao phủ sự mất tích của Ngọc. Tôi nhớ đến vực sâu trong vùng núi, nơi đội cứu hộ đã tìm thấy chiếc khăn len của cô ấy. Chẳng lẽ… chẳng lẽ sự “”bình yên”” mà Ngọc nhắc đến trong bài đăng mạng xã hội, cái sự “”yên tĩnh”” mà cô ấy nói là cảm thấy, không phải là một cuộc sống ẩn dật hay hạnh phúc mới, mà chính là… cái chết? Cái chết nơi vực sâu đó? Tôi nhìn khuôn mặt trống rỗng của ‘Ngọc’, rồi nhìn sang cái bóng đen đáng sợ bên cạnh. Hắn biết. Hắn biết chuyện gì đã xảy ra. Hay chính hắn… là kẻ đứng đằng sau tất cả? Một luồng suy nghĩ lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi cảm thấy như đang đứng trên bờ vực của một bí mật kinh hoàng hơn cả cái chết. Cái đám cưới này… không phải là đám cưới của sự sống.
Hắn khẽ siết chặt bàn tay gân guốc đang nắm tay ‘Ngọc’. ‘Ngọc’ vẫn đứng yên, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước, như một vật thể không có ý chí riêng. Hơi thở của tôi nghẹn lại. Tôi muốn hét lên, muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh lẽo của nghĩa trang. Cái bóng đen quay đầu lại, ‘đôi mắt’ trắng bệch hướng thẳng vào tôi trong bóng tối. Tôi cảm thấy như hắn đang nhìn thấu tâm can mình.
“”Bình yên… rất bình yên…”” ‘Ngọc’ bỗng lặp lại, giọng nói vẫn khô khốc, vô cảm, nhưng lần này âm lượng nhỏ hơn, như một lời thì thầm vọng lại từ cõi xa xăm.
“”Cô ấy… yêu sự bình yên đó,”” ‘Chú rể’ tiếp lời, giọng đều đều như máy. “”Cậu… cũng sẽ hiểu thôi.””
Hiểu? Hiểu cái gì? Hiểu sự bình yên của cái chết? Hiểu cái ác? Tôi lùi lại một bước. Ánh đèn pin trên tay tôi run rẩy dữ dội, nhảy múa trên bia mộ và những bóng cây khẳng khiu. Tôi cần phải đi. Ngay lập tức.”
“Tôi lùi lại một bước. Ánh đèn pin trên tay tôi run rẩy dữ dội, nhảy múa trên bia mộ và những bóng cây khẳng khiu. Tôi cần phải đi. Ngay lập tức. Nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh lẽo của nghĩa trang. Trong ánh sáng chập chờn, tôi cố gắng nhìn rõ hơn khuôn mặt tái nhợt của ‘Ngọc’. Mặc dù bóng tối và ánh đèn yếu ớt che khuất nhiều chi tiết, tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn. Dưới vành tai, ẩn sau một lọn tóc xõa xuống, tôi thấy thấp thoáng một vết bầm tím kỳ lạ trên cổ ‘Ngọc’.
Nó không phải là một vết bầm nhỏ do va chạm bình thường. Nó có hình dạng và màu sắc không tự nhiên, như thể… như thể ai đó đã siết mạnh vào đó. Cả người tôi lập tức đông cứng lại. Một cái chết do ngã xuống vực sâu thường không để lại dấu vết như vậy trên cổ. Điều này hoàn toàn không khớp với giả thuyết về một tai nạn đơn thuần. Vết bầm đó như một nhát dao xé toạc màn sương mù về sự mất tích của Ngọc, phơi bày một sự thật trần trụi và kinh hoàng hơn nhiều.
Có chuyện gì đó kinh khủng hơn đã xảy ra trong chuyến đi thiện nguyện đó. Không phải chỉ là một tai nạn. Không phải chỉ là sự mất tích. Có sự can thiệp. Có bạo lực. Và cái đám cưới ma quái này, cái bóng đen đứng cạnh ‘Ngọc’, không chỉ là kẻ biết sự thật, mà rất có thể… là kẻ gây ra sự thật đó. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi, dữ dội hơn bất kỳ cảm giác sợ hãi nào từ trước đến nay. Tôi cảm thấy như mình vừa mở ra cánh cửa địa ngục.”
“Hắn đứng đó, như một bóng ma gác mộ, lặng lẽ và đầy đe dọa. Cái vẻ vô hồn trên khuôn mặt ‘Ngọc’, vết bầm tím khủng khiếp trên cổ cô ấy, và không khí ma quái của buổi ‘đám cưới’ này hợp lại thành một liều thuốc độc đánh thẳng vào ý chí của ‘tôi’. Sợ hãi không còn là một cảm giác đơn thuần, nó là một dòng điện chạy khắp cơ thể, tê liệt mọi suy nghĩ logic, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất: sinh tồn.
Tôi không thể ở lại thêm một giây nào nữa. Sự tò mò chết tiệt ban đầu đã hoàn toàn bị đè bẹp bởi cơn kinh hoàng tột độ. Đôi chân, lúc nãy còn như bị đóng đinh xuống đất, giờ đây đột ngột giải phóng, run rẩy nhưng sẵn sàng bứt tốc. Không kịp nghĩ suy thêm điều gì, tôi quay người lại. Ánh đèn pin chao đảo lần cuối về phía ‘Ngọc’ và cái bóng đen bên cạnh, rồi vụt tắt. Tôi không dám nhìn lại.
Cắm đầu lao đi trong màn đêm đặc quánh, tôi không quan tâm đến những nấm mồ lờ mờ hiện ra dưới chân, hay những gốc cây khô khẳng khiu cản đường. Từng bước chạy gấp gáp, vấp váp, chỉ mong sao thoát ra khỏi cái nơi chết chóc này càng nhanh càng tốt. Hơi thở dồn dập như muốn vỡ lồng ngực, tiếng tim đập thình thịch át cả tiếng gió rít qua kẽ lá. Vừa chạy, tôi vừa hé miệng, cố gắng phát ra âm thanh. Ban đầu chỉ là những tiếng thút thít nghẹn ngào, rồi dần thành những tiếng kêu thất thanh, yếu ớt. “”Cứu… cứu tôi với!”” Tôi la lớn, hết sức bình sinh, dù biết rằng trong nghĩa trang vắng lặng như tờ này, tiếng kêu của tôi sẽ chỉ lạc vào hư không, bị nuốt chửng bởi bóng tối và sự im lìm ghê rợn. Mỗi tiếng kêu bật ra càng khiến tôi cảm thấy cô độc và bất lực hơn. Cái lạnh của đêm, mùi ẩm mục của đất và hơi tử khí quấn lấy tôi, như muốn kéo tôi trở lại. Nhưng tôi không dừng lại. Chạy. Chỉ biết chạy. Thoát khỏi đây!”
“Cơn hoảng loạn dâng lên đến tột cùng, ‘tôi’ cắm đầu chạy như điên dại xuyên qua khu Nghĩa trang Bảo An. Đôi chân vấp váp, lảo đảo qua những mô đất nhấp nhô, suýt ngã sấp mặt xuống một nấm mồ. Hơi thở rút ngắn, lồng ngực đau ran như bị xé toạc, nhưng bản năng sinh tồn mạnh mẽ hơn tất cả. Phía sau, tiếng gió vẫn rít qua kẽ lá khô, quyện với tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, át đi cả tiếng la hét tuyệt vọng của chính mình.
Rồi, giữa mớ âm thanh hỗn độn ấy, một thứ tiếng lạ lùng xuất hiện. Không phải tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, mà là một âm thanh khác hẳn. Nó giống như tiếng lá khô bị một thứ gì đó không trọng lượng, không gây tiếng động cọ xát mặt đất khi lướt đi. Nhẹ nhàng, ma quái, và càng lúc càng gần.
‘Tôi’ không dám quay đầu lại nhìn, nhưng một cảm giác ớn lạnh rợn sống lưng khiến mọi sợi lông trên da đều dựng đứng. Như có ai đó đang ở ngay phía sau. Không cần nhìn, ‘tôi’ biết đó là ai. Là ‘Ngọc’ và cái bóng đen kia, cái kẻ mà người ta gọi là ‘chú rể’. Chúng không chạy, không bước đi, mà lướt tới. Lặng lẽ, không một tiếng động thừa, chỉ có âm thanh kỳ lạ kia.
Không khí xung quanh như đặc lại, lạnh lẽo hơn dù đang cắm đầu chạy. Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi đất ẩm và thứ gì đó mục ruỗng, đột ngột phả vào gáy. Rất gần. Gần đến mức ‘tôi’ có thể cảm nhận được sự hiện diện ghê rợn của chúng ở ngay phía sau lưng. Đôi chân như muốn khuỵu xuống vì sợ hãi, nhưng lý trí sót lại thúc giục, bắt phải chạy nhanh hơn nữa. Chạy thoát khỏi cái lạnh lẽo chết chóc đang đuổi theo. Thoát khỏi cái nơi chỉ có nấm mồ và những linh hồn không yên này!”
“Tôi’ thở dốc, mỗi hơi thở như cứa vào lồng ngực bỏng rát. Đôi chân mỏi nhừ dường như không còn nghe lời, chỉ bước theo quán tính của cơn sợ hãi đỉnh điểm. Cơ thể rã rời, cảm giác đuối sức dâng lên. Chỉ một khắc lơ là, một bước chân hụt hẫng, ‘tôi’ vấp vào mô đất nhô cao, mất thăng bằng và ngã vật ra, lăn tròn thêm vài vòng trước khi khựng lại khi va mạnh vào cạnh một tấm bia mộ lạnh lẽo. Cú va đập đau điếng khiến hơi thở càng trở nên đứt quãng.
Lợi dụng khoảnh khắc đau đớn nhưng tạm thời không bị truy đuổi sát gót, bản năng mách bảo ‘tôi’ phải tìm nơi ẩn nấp ngay lập tức. Vừa thở hổn hển vừa nghiến răng chịu đau, ‘tôi’ cố gắng gượng dậy, thân thể lết đi trên nền đất ẩm ướt. Ánh mắt quét vội, tìm kiếm một nơi có thể che chắn. Cách đó không xa, một phiến đá lớn, có lẽ là một phần của bức tường cũ hoặc một tấm bia mộ bị đổ sập, nằm nghiêng, tạo ra một khoảng trống nhỏ. ‘Tôi’ dùng chút sức lực còn lại, lê mình vào sau phiến đá, ép sát lưng vào bề mặt thô ráp, lạnh lẽo.
Nép mình trong bóng tối cheo leo giữa những nấm mồ, ‘tôi’ cố gắng giữ im lặng tuyệt đối. Mọi giác quan căng như dây đàn. Chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, dồn dập như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Tai ‘tôi’ lắng nghe, cố gắng phân biệt âm thanh trong không khí tĩnh mịch của nghĩa trang. Tiếng gió vẫn rì rào, nhưng thứ âm thanh ma quái kia, tiếng lướt nhẹ trên lá khô… dường như đang xa dần. Hay chỉ là ảo giác? ‘Tôi’ không dám nhúc nhích, thậm chí không dám thở mạnh, chỉ biết nín lặng, chờ đợi, ẩn mình giữa những nấm mồ lạnh lẽo.”
“Tôi’ nín thở, căng thẳng chờ đợi trong bóng tối sau phiến đá. Tiếng gió rì rào dường như lẫn với một âm thanh khác… tiếng lướt đi nhẹ nhàng trên nền lá khô, âm thanh mà ‘tôi’ đã nghe thấy suốt chặng đường chạy trốn. Nó không xa dần như ‘tôi’ đã hy vọng, mà đang lại gần… lại gần… rồi dừng hẳn.
Cơ thể ‘tôi’ như hóa đá. ‘Tôi’ từ từ ngẩng đầu, mắt hé nhìn qua khe hở giữa phiến đá và mặt đất. Một bóng hình cao lớn sừng sững hiện ra ngay trước mặt, che khuất ánh trăng mờ ảo. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào nơi ‘tôi’ đang ẩn nấp.
Đó là “”Chú rể””. Chiếc áo vest đen cũ kỹ, gương mặt lờ mờ không rõ nét trong đêm tối, nhưng đôi mắt… Đôi mắt hắn không có con ngươi, chỉ là hai hốc sâu hút màu đêm, như nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Chúng nhìn chằm chằm vào ‘tôi’, một cái nhìn trống rỗng nhưng lại mang sức nặng kinh hoàng, như đang hút lấy linh hồn.
Một giọng nói khẽ vang lên. Nó không phát ra từ miệng hắn, mà như vọng lại từ sâu thẳm lòng đất, lạnh lẽo và khô khốc.
“”Giờ… cậu cũng ở đây…”” Giọng nói như tiếng thì thầm của gió qua những nấm mồ. “”…bình yên rồi…””
Não bộ ‘tôi’ đột nhiên bừng tỉnh, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, còn kinh hoàng hơn cả cơn sợ hãi khi bị truy đuổi. Không phải là chạy trốn thành công. Không phải là thoát nạn. Là bẫy. Tất cả là bẫy. Ngọc… tin nhắn… đám cưới… nơi này… Hắn không truy đuổi để giết. Hắn chỉ dẫn đường… dẫn ‘tôi’ đến đây. Đến “”bình yên”” này.
‘Tôi’ nhận ra, mình đã không còn đường thoát. Mình đã mắc kẹt.”
“Sáng hôm sau, những tia nắng yếu ớt của ngày mới rọi xuống Nghĩa trang Bảo An, phủ lên từng bia mộ một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Không còn tiếng gió rít gào như đêm qua, không còn âm thanh nào phá vỡ sự im lặng. Nơi đây trở về với vẻ vốn có của nó: một vùng đất dành cho những linh hồn đã an nghỉ.
Tôi, giờ đây, không còn ẩn nấp sau phiến đá. Cơ thể tôi nằm bất động trên nền đất lạnh, mắt hướng lên bầu trời xám xịt. Tôi không cảm thấy lạnh, cũng không cảm thấy sợ hãi. Chỉ có một sự trống rỗng kỳ lạ chiếm lấy tâm trí. Âm thanh khô khốc, lạnh lẽo của “”Chú rể”” vẫn văng vẳng đâu đó, nhưng giờ đây nó không còn là lời đe dọa, mà như một lời khẳng định. “”Bình yên rồi.”” Hắn đã nói vậy.
Không ai đến tìm tôi. Gia đình tôi, bạn bè tôi, họ không biết tôi đã đi đâu, đến nơi nào trong đêm qua. Tôi đã đến đây một mình, theo lời mời của Ngọc, và giờ đây, tôi ở lại đây, một mình… hoặc không còn một mình nữa.
Bên ngoài cánh cổng nghĩa trang mục nát, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Đội cứu hộ cuối cùng cũng ngừng cuộc tìm kiếm vô vọng trong vùng núi. Họ đã tìm thấy chiếc khăn len của Ngọc, nhưng không có bất kỳ dấu vết nào khác. Không máu, không thi thể. Ngọc đã biến mất không dấu vết, như thể cô chưa từng tồn tại ở nơi đó.
Nhưng trên thế giới ảo, Ngọc vẫn “”sống””. Tài khoản mạng xã hội của Ngọc vẫn hoạt động. Vài ngày sau “”đám cưới”” tại nghĩa trang, một bài đăng mới xuất hiện. Một bức ảnh phong cảnh mờ ảo, dường như chụp từ một nơi yên tĩnh, nhưng không thể xác định được địa điểm. Caption vẫn là nét chữ quen thuộc, với những lỗi chính tả đặc trưng của Ngọc, nhưng nội dung thì khác lạ.
“”Ở đây… yên tĩnh lắm… có thêm người bạn mới rồi… bình yên thật…””
Cộng đồng mạng xôn xao. Bạn bè của Ngọc bối rối. Ai đang đăng bài? Sao lại là lỗi chính tả của Ngọc? Phải chăng Ngọc vẫn còn sống ở đâu đó? Hay đây là một trò đùa ác ý?
Nhưng tôi biết. Tôi biết “”người bạn mới”” đó là ai. Tôi biết sự “”bình yên”” đó là gì. Nó không phải là bình yên của sự sống, của sự kết nối. Nó là sự tĩnh lặng của những nấm mồ, sự trống rỗng của linh hồn. Đó là “”bình yên”” mà Ngọc đã tìm thấy, hay đã bị giam cầm. Và giờ đây, tôi cũng đã chia sẻ sự “”bình yên”” đó cùng với cô ấy, tại nơi này, tại Nghĩa trang Bảo An. Mọi cuộc tìm kiếm đã kết thúc. Mọi hy vọng đã tắt. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, bao trùm lấy tất cả.
***
Sự tĩnh lặng của nghĩa trang khác xa với sự tĩnh lặng mà người ta vẫn tìm kiếm trong cuộc sống. Không phải là sự yên bình trong tâm hồn sau bao giông bão, không phải là khoảnh khắc lặng lẽ để chiêm nghiệm về cuộc đời. Sự tĩnh lặng ở đây là sự vắng mặt hoàn toàn của sự sống, của những cảm xúc mãnh liệt, của cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Đó là sự xóa nhòa của mọi dấu vết, mọi ký ức, chỉ còn lại những tấm bia lạnh lẽo chứng kiến thời gian trôi đi vô tận. Có lẽ, Ngọc đã tìm kiếm một lối thoát khỏi những áp lực, khỏi những định kiến, khỏi cả chính bản thân mình. Có lẽ, cô đã nghĩ rằng ở nơi này, mọi thứ sẽ dừng lại, mọi đau khổ sẽ chấm dứt. Nhưng liệu sự dừng lại đó có thực sự là bình yên? Hay chỉ là một dạng tồn tại khác, bị mắc kẹt trong sự cô lập vĩnh cửu?
Cuộc hành trình đi tìm Ngọc của tôi đã kết thúc theo cách không ai ngờ tới. Nó không phải là sự đoàn tụ trong nước mắt, không phải là giải cứu khỏi hiểm nguy. Đó là sự hòa nhập vào chính bí ẩn, trở thành một phần của câu chuyện kinh hoàng mà tôi từng cố gắng làm sáng tỏ. Những bài đăng trên mạng xã hội vẫn tiếp tục, như những hồi âm lạc lõng từ một thế giới khác, một lời nhắc nhở rằng đôi khi, những thứ ta cố gắng nắm giữ lại chính là thứ đưa ta đến vực sâu. Có lẽ, bài học cuối cùng không phải là phải tìm ra sự thật, mà là phải học cách chấp nhận rằng có những sự thật nằm ngoài khả năng hiểu biết của con người, và có những cuộc tìm kiếm chỉ dẫn đến sự mất mát lớn hơn. Bình yên thật sự có lẽ không nằm ở việc chạy trốn khỏi thế giới, mà ở việc tìm thấy ý nghĩa và kết nối ngay trong chính thế giới đầy hỗn loạn này. Nhưng với tôi và Ngọc, con đường đó đã vĩnh viễn đóng lại.”

