Bộ môn Bida Lỗ🤫
“Tèo đứng trước tấm cửa kính lớn, ngước nhìn dòng chữ Quán Bida Sao Đêm sáng rực. Ánh đèn lấp lánh hắt ra ngoài, phô bày một phần không gian xa hoa bên trong. Anh khẽ nuốt nước bọt, bàn tay run run đặt lên nắm cửa mạ vàng. Dáng vẻ lam lũ với chiếc áo sờn màu và đôi dép đã mòn của anh dường như lạc lõng hẳn giữa khu phố đèn đỏ rực rỡ này. Anh hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm như tự trấn an rồi đẩy cửa bước vào.
Một luồng khí lạnh từ điều hòa phả thẳng vào mặt, kèm theo là mùi thuốc lá nhẹ và tiếng lách cách đặc trưng của bi va chạm. Tèo sững sờ. Bên trong không phải là cái quán bình dân anh vẫn hay lui tới. Những chiếc bàn bida sáng bóng, trải thảm xanh mướt như nhung được chiếu sáng bởi những chụp đèn thiết kế độc đáo. Khung cảnh lộng lẫy, khác một trời một vực so với thế giới quen thuộc của anh.
Những vị khách ở đây ăn mặc sang trọng, trò chuyện bằng giọng đều đều, thỉnh thoảng lại bật cười sảng khoái. Họ dường như thuộc về một tầng lớp khác hẳn. Tèo cảm thấy đôi chân mình nặng trịch, bước đi rụt rè trên tấm thảm dày êm ái. Anh ngước nhìn trần nhà cao vút, ngắm nghía những bức tranh treo tường đắt tiền, cảm thấy mình như một hạt bụi lạc vào cung điện nguy nga.
Ánh mắt của vài Khán giả xung quanh lướt qua anh. Họ không nói gì, chỉ nhìn thoáng qua rồi lại quay về với cuộc vui của mình, nhưng Tèo cảm nhận được sự khác biệt, cái nhìn nửa tò mò nửa đánh giá. Một cảm giác lạc lõng, thậm chí là hơi tự ti dâng lên trong lòng. Anh đứng ngây ra giữa sảnh, không biết phải đi đâu, làm gì. Chỗ này không phải dành cho người như anh.
Anh quản lý quán, một người đàn ông trung niên lịch lãm trong bộ đồng phục chỉn chu, đang đứng sau quầy lễ tân. Ông liếc nhìn Tèo, ánh mắt hơi ngạc nhiên rồi lại nhanh chóng trở về vẻ chuyên nghiệp. Ông bước lại gần Tèo, một nụ cười xã giao nở trên môi.”
“Anh quản lý quán mỉm cười hỏi: “”Chào anh, anh đến chơi bida hay có hẹn ạ?””
Tèo giật mình, lúng túng đáp,
giọng nhỏ nhẹ lạc hẳn giữa không gian sang trọng: “”Dạ… dạ vâng, tôi… tôi đến chơi bida.””
Anh quản lý nhìn Tèo từ đầu đến chân một thoáng, ánh mắt thoáng qua sự ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ chuyên nghiệp. “”Mời anh theo lối này. Quán chúng tôi có bàn thường và bàn VIP. Anh muốn dùng bàn loại nào ạ?””
Tèo càng thêm bối rối, anh chưa bao giờ nghe đến bida có bàn VIP. “”Dạ… dạ bàn thường thôi anh.””
“”Vâng, anh đi lối này.”” Anh quản lý vừa nói vừa chỉ tay về phía sâu bên trong.
Trong lúc Tèo còn đang bước đi dè dặt, ánh mắt anh bị thu hút bởi một khu vực trung tâm quán, nơi ánh sáng rực rỡ nhất chiếu xuống một bàn bida đặc biệt. Ở đó, một nhóm người trẻ tuổi đang cười nói ồn ào. Nổi bật nhất là Hoàng, mặc chiếc áo sơ mi hàng hiệu đắt tiền, cổ đeo sợi dây chuyền vàng lấp lánh. Anh ta cầm cơ bida, đứng ở bàn trung tâm, xung quanh là đám bạn cũng ăn mặc sang trọng.
Hoàng đang biểu diễn một cú đánh bida phức tạp. Anh ta khom người xuống, nhắm bi cái vào một góc khó, khuôn mặt lộ rõ vẻ tự mãn.
“”Nhìn đây này mấy ông! Cú này đảm bảo vào lỗ 8 ngay tắp lự!”” Hoàng nói lớn, giọng đầy vẻ khoe khoang. Đám bạn anh ta cười ồ lên, vài người vỗ tay hùa theo.
Bi cái lách cách đập vào bi mục tiêu, đẩy nó về phía lỗ. Hoàng ngẩng đầu lên, nở nụ cười đắc thắng trước khi bi kịp rơi xuống. Bi vào lỗ.
“”Thấy chưa! Đỉnh cao là đây chứ đâu!”” Hoàng vung cơ lên một cách điệu đà. “”Đám gà mờ ngoài kia làm sao hiểu được đẳng cấp này!”” Anh ta liếc mắt về phía những người chơi khác trong quán, ánh mắt đầy vẻ khinh thường, trong đó có cả hướng Tèo đang bước tới.
Đám bạn của Hoàng liên tục tung hô. “”Hoàng đỉnh quá!”” “”Đúng là không ai qua được tay cơ Hoàng!”” “”Bọn nhà quê sao dám mơ đến trình độ này!””
Tiếng cười nói và những lời tâng bốc của nhóm Hoàng vang vọng khắp quán, át cả tiếng nhạc nền nhẹ nhàng. Hoàng nhịp chân theo điệu nhạc, tay vẫn cầm cơ bida, dáng vẻ ngạo nghễ. Anh ta lấy khăn lau đầu cơ một cách chậm rãi, như thể mọi hành động nhỏ nhất cũng là một màn trình diễn. Cổ tay anh ta lộ ra chiếc đồng hồ bạc tỷ sáng loáng dưới ánh đèn. Anh ta cố tình đưa tay lên nhìn giờ, để chiếc đồng hồ đập vào mắt mọi người xung quanh.
Tèo đứng khựng lại một chút, nhìn về phía Hoàng. Anh nhận ra kẻ đang khoe mẽ kia chính là Hoàng, thiếu gia nhà giàu mà anh từng biết. Nụ cười tự mãn, giọng nói ồn ào và sự coi thường người khác, tất cả đều y như cũ, thậm chí còn ghê gớm hơn. Tèo cảm thấy một cơn nóng dâng lên trong lòng, nhưng anh cố kìm lại. Anh chỉ im lặng quan sát. Khán giả xung quanh cũng quay sang nhìn nhóm Hoàng với ánh mắt hoặc ngưỡng mộ, hoặc tò mò, nhưng không ai dám lại gần hay bình luận gì. Ánh mắt của Hoàng quét qua Tèo, dừng lại một giây, ánh lên vẻ chế giễu, rồi anh ta quay đi ngay lập tức như thể Tèo là một thứ không đáng để bận tâm.
“”Thôi được rồi,”” Hoàng nói với đám bạn. “”Chơi chút cho vui thôi, chứ đánh với bọn này chán chết. Tí nữa đi bar đi. Tao bao hết!””
“”Okay Hoàng!”” “”Nhất Hoàng rồi!”” Đám bạn lại hò reo.
Tèo hít một hơi sâu, bàn tay nắm chặt lại. Anh biết Hoàng không hề thay đổi. Và xem ra, số tiền cược ở đây chắc chắn không hề nhỏ. Anh quản lý quán lịch sự chờ Tèo, dẫn anh đến một bàn bida nằm ở góc khuất hơn.”
“Anh quản lý quán lịch sự chờ Tèo, dẫn anh đến một bàn bida nằm ở góc khuất hơn. Tèo bước đi, mắt vẫn thoáng nhìn về phía Hoàng. Anh cảm thấy khó chịu khi nghe những lời khoe khoang và sự coi thường của Hoàng dành cho người khác.
Trong khi đó, Hoàng vẫn đang đứng giữa đám đông vây quanh, tận hưởng cảm giác được tâng bốc. Anh ta lắc nhẹ đầu, mái tóc vuốt keo không xê dịch, trông rất bảnh chọe. Hoàng cầm ly nước trái cây vừa được phục vụ, nhấp một ngụm. Đám bạn vẫn tiếp tục bàn tán về cú đánh “”đỉnh cao”” vừa rồi của anh ta.
“”Thật chứ, tay cơ chuyên nghiệp cũng phải chào thua Hoàng thôi!”” một người bạn nói.
“”Đúng vậy, chỉ cần nhìn cách Hoàng cầm cơ là biết đẳng cấp rồi!”” một người khác hùa theo.
Hoàng nghe những lời đó, nụ cười trên môi càng thêm rộng. Anh ta thích cái cảm giác này, cảm giác đứng trên đỉnh, nhìn xuống những kẻ tầm thường khác. Ánh mắt anh ta lướt qua một lượt khắp gian quán, như một vị vua đang tuần tra vương quốc của mình.
Và rồi, ánh mắt Hoàng dừng lại. Ở một góc khá xa, gần bàn bida dành cho khách thường, một dáng người trông thật lạc lõng. Bộ quần áo có vẻ cũ kỹ, gương mặt hơi cúi xuống, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối, ngại ngùng. Hoàng nheo mắt lại. Hắn nhận ra người đó. Tèo! Thằng Tèo nhà quê mà hắn từng quen!
Nhìn bộ dạng đó của Tèo, Hoàng không thể kiềm được. Một nụ cười nhếch mép khinh bỉ từ từ hiện rõ trên khóe môi anh ta. Đôi mắt anh ta ánh lên vẻ coi thường đến tột độ, như thể Tèo là một thứ gì đó thật dơ bẩn, không đáng để tồn tại trong cùng không gian với mình. “”Thằng nhà quê này cũng đến đây à?”” Hoàng thầm nghĩ. “”Trông bộ dạng đó chắc đến xin tiền hoặc lạc đường rồi.”” Anh ta quay mặt đi ngay lập tức, không thèm nhìn thêm một giây nào nữa. Tèo, trong mắt Hoàng lúc này, chỉ là một hạt bụi không đáng để bận tâm.”
“Hoàng quay người lại, hướng ánh mắt về phía Tèo. Vẻ khinh bỉ trên gương mặt hắn biến mất, thay vào đó là một nụ cười nửa miệng đầy tính toán. Hắn sải bước về phía bàn bida nơi Tèo đang đứng, dáng vẻ đầy tự tin, tay cầm chắc cây cơ đã được lau sạch. Đám bạn của Hoàng và một vài người khác tò mò nhìn theo.
Hoàng dừng lại trước mặt Tèo, cách một khoảng vừa đủ để thể hiện sự bề trên. Hắn nhìn Tèo từ đầu đến chân, ánh mắt như đang quét qua một thứ gì đó cũ kỹ, lỗi thời. Nụ cười chế giễu nở rộ trên môi Hoàng.
“”Này anh bạn,”” Hoàng cất giọng, ngữ điệu kéo dài đầy mỉa mai, “”trông có vẻ mới tập tành nhỉ?””
Tèo ngước lên nhìn Hoàng. Ánh mắt anh vẫn còn sự khó chịu từ những lời khoe khoang trước đó, nhưng pha lẫn chút ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột này.
Hoàng không chờ Tèo trả lời, tiếp tục bài diễn thuyết của mình. Hắn vừa nói vừa vỗ nhẹ cây cơ vào lòng bàn tay, tạo ra âm thanh đều đều, châm biếm. “”Muốn thử sức với tôi vài ván không? Kiếm chút tiền tiêu vặt ấy mà?””
Lời nói của Hoàng không chỉ là một lời đề nghị chơi bida thông thường. Nó là một lời khiêu chiến trắng trợn, một sự sỉ nhục công khai giữa đám đông. Hắn đang trực tiếp nhắm vào Tèo, cố tình làm anh mất mặt trước mọi người.
Xung quanh, vài người bắt đầu xì xào, thầm thì nhìn Tèo với ánh mắt tò mò và chờ đợi. Họ biết Hoàng là ai, và họ cũng biết lời đề nghị này không hề đơn giản. Họ chờ xem “”thằng nhà quê”” mà Hoàng vừa ám chỉ sẽ phản ứng thế nào trước lời khiêu khích này.
Tèo cảm thấy một luồng khí nóng chạy dọc sống lưng. Anh hiểu rõ sự mỉa mai trong từng lời của Hoàng. Đây không phải là một cuộc chơi công bằng, đây là một cái bẫy, một cách để Hoàng phô trương sự giàu có và kỹ năng của mình bằng cách dẫm đạp lên người khác. Khuôn mặt Tèo vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt anh, một tia lửa nhỏ vừa lóe lên. Anh nhìn thẳng vào Hoàng, không hề né tránh.”
“Tèo vẫn nhìn Hoàng, ánh mắt anh không còn sự ngạc nhiên hay khó chịu ban đầu, thay vào đó là một vẻ dò xét tĩnh lặng. Anh hiểu lời đề nghị này không chỉ là một trò giải trí, mà là một màn kịch được Hoàng dựng lên để sỉ nhục anh trước đám đông. Áp lực từ những ánh mắt xung quanh, những tiếng xì xào ngày càng rõ hơn, đè nặng lên vai Tèo.
Hoàng vẫn giữ nguyên nụ cười nửa miệng đầy tự mãn, chờ đợi. Hắn tin chắc Tèo sẽ từ chối. Một “”thằng nhà quê”” với vẻ ngoài rụt rè, cũ kỹ thì làm sao dám đối đầu với hắn, một tay chơi có tiếng ở đây? Hắn đã chuẩn bị sẵn những lời lẽ chế giễu để kết thúc màn kịch này một cách đắc thắng.
Tèo không đáp lại ngay. Anh cúi mặt xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sàn nhà lót gạch đã cũ kỹ của quán bida. Thời gian dường như ngừng lại. Tiếng xì xào xung quanh nhỏ dần, thay bằng sự im lặng đầy chờ đợi và tò mò. Trong khoảnh khắc đó, Tèo cân nhắc rất nhanh. Chấp nhận lời thách đấu này là lao đầu vào chỗ khó, chắc chắn sẽ bị thua và bị sỉ nhục thậm tệ hơn. Nhưng từ chối? Từ chối là xác nhận tất cả những lời khinh bỉ mà Hoàng dành cho anh. Là thừa nhận mình kém cỏi, hèn nhát. Là để Hoàng và đám bạn của hắn được dịp cười trên sự nhục nhã của mình.
Tèo siết chặt bàn tay phải lại, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói giúp anh tỉnh táo hơn. Hình ảnh người thân, những khó khăn đã trải qua, tất cả lướt qua trong tâm trí anh. Anh không muốn mãi mãi là kẻ đứng dưới, mãi mãi bị coi thường. Một tia lửa, không phải của sự tức giận bộc phát, mà là của sự quyết tâm âm ỉ, bùng lên trong lòng Tèo. Anh chợt nhớ lại những giờ phút luyện tập miệt mài một mình, những kỹ năng đã được rèn giũa trong im lặng. Có lẽ… có lẽ đây là cơ hội duy nhất.
Sau một lúc im lặng tưởng chừng như kéo dài vô tận, Tèo từ từ ngẩng mặt lên. Đám đông xung quanh nín thở nhìn anh. Hoàng hơi nhướng mày, vẫn giữ vẻ thách thức nhưng pha chút nghi hoặc. Ánh mắt Tèo chạm thẳng vào Hoàng, không còn vẻ rụt rè hay khó chịu. Thay vào đó, nó ánh lên một sự bình tĩnh lạ thường, pha lẫn một tia quyết tâm lạnh lùng mà Hoàng chưa từng thấy.
Giọng Tèo nhẹ nhàng, đủ nghe trong bầu không khí tĩnh lặng của quán, nhưng chứa đựng một sức nặng bất ngờ.
“”Vâng… tôi xin được thử sức ạ.”””
“Quán Bida Sao Đêm bỗng trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Sau lời chấp nhận của Tèo, không khí căng thẳng như sợi dây đàn sắp đứt. Anh quản lý quán bước tới, gương mặt đầy lo lắng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“”Vậy… ván này bao nhiêu đây hai cậu?”” anh hỏi khẽ, liếc nhìn Hoàng.
Hoàng cười khẩy, phẩy tay: “”Tùy anh quản lý. Cứ tính như ván bình thường đi, nhưng tiền thắng thua cứ nhân mười lên.”” Hắn nói lớn, cốt để đám đông xung quanh cùng nghe thấy, càng tăng thêm áp lực cho Tèo. “”Thắng thua thì… bên này không thiếu.””
Đám đông xì xào. Nhân mười? Đó là một số tiền không nhỏ đối với một ván bida. Hoàng quay sang Tèo, nụ cười đắc thắng vẫn nguyên trên môi. “”Anh chuẩn bị tâm lý chưa đấy? Ván này sẽ kết thúc nhanh thôi.””
Tèo không nói gì, chỉ lẳng lặng tiến lại bàn bida được chỉ định. Ánh mắt anh vẫn giữ sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Anh cầm lấy cây cơ do anh quản lý đưa, cảm nhận trọng lượng và độ cân bằng của nó. Đám đông tụ lại gần hơn, điện thoại đồng loạt giơ lên để ghi lại “”màn kịch”” sắp diễn ra.
Hoàng được ưu tiên đánh khai cuộc. Hắn tự tin bước tới bàn, lắc lắc cây cơ đắt tiền của mình. Đặt bi cái vào điểm phá, Hoàng nhắm mắt, hít một hơi sâu rồi tung ra cú phá bi đầy uy lực. Tiếng bi va chạm vang vọng khắp quán. Vài viên bi lỗ văng vào túi, tạo nên tiếng “”cạch”” khô khốc. Đám đông ồ lên tán thưởng.
“”Tuyệt vời!”” Một giọng nói trong đám đông vang lên.
Hoàng mở mắt, nhếch mép cười. Hắn dễ dàng nhìn ra thế bi sau cú phá của mình – quá đẹp. Hắn biết, ván đấu này gần như đã kết thúc ngay từ bây giờ. Hoàng bắt đầu đi những đường cơ đơn giản, chuẩn xác, lần lượt đưa các viên bi mục tiêu vào lỗ. Mỗi cú đánh đều gọn ghẽ, không thừa thãi. Vừa đánh, hắn vừa hướng mắt về phía Tèo, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
“”Bi này dễ quá nhỉ? Anh tập bida bao lâu rồi đấy?”” Hoàng vừa nói, vừa dễ dàng đưa một viên bi sọc vào lỗ góc.
Tèo đứng im lặng, chỉ theo dõi từng đường bi của Hoàng. Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, như một tảng đá.
Hoàng tiếp tục ghi điểm. Cứ mỗi cú đánh thành công, hắn lại buông một lời lẽ khó chịu:
“”Cái thế bi này mà không ăn được thì nên về chăn bò thôi anh ạ.”” Hắn vừa nói, vừa thực hiện một cú chạy bi cái hoàn hảo để có thế cho viên bi tiếp theo.
“”Ồ, anh có vẻ căng thẳng nhỉ? Tay run hết rồi kìa.”” Hoàng cười lớn sau khi đưa thêm một viên bi nữa vào lỗ.
“”Thấy tôi đánh có đẹp không? Anh xem mà học hỏi nhé.””
Đám đông cười ồ lên trước những lời chế giễu của Hoàng. Họ thích thú nhìn cảnh “”công tử”” giàu có làm nhục “”thằng nhà quê””. Tiếng hò reo, tiếng cười nói và tiếng bi va chạm tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự hả hê và khinh miệt.
Hoàng tiếp tục chuỗi series của mình, không cho Tèo một cơ hội nào để chạm vào bàn. Hắn đánh nhanh, dứt khoát, và liên tục nói.
“”Anh đánh thế này thì chỉ làm tốn thời gian của tôi thôi.”” Hoàng nhắm bi, miệng vẫn không ngừng. “”Đáng lẽ giờ này tôi đã đi chơi với bạn gái rồi.””
“”Bi cuối của nhóm sọc rồi đấy. Sắp xong rồi.”” Hoàng nói với giọng điệu đầy chiến thắng, chuẩn bị đánh viên bi số 7 cuối cùng của mình. Thế bi quá đơn giản, chỉ cần một cú đánh thẳng. Hắn tin chắc mình sẽ kết thúc ván đấu này ngay lập tức, trước sự chứng kiến của mọi người.”
“Hoàng tự tin nhắm vào viên bi số 7, gần lỗ. Hắn đã sẵn sàng cho cú đánh quyết định, kết thúc ván đấu và sự sỉ nhục dành cho Tèo. Hắn hít một hơi, nhẹ nhàng đẩy cơ. Bi số 7 lăn từ từ hướng về lỗ. Đám đông nín thở chờ đợi tiếng “”cạch”” chiến thắng.
Nhưng… điều không ai ngờ đã xảy ra. Viên bi số 7, thay vì rơi gọn vào lỗ, lại chạm nhẹ mép lỗ rồi nảy ra. Một cú “”kiss-out”” khó tin ở một thế bi đơn giản đến vậy.
Tiếng cười chế nhạo của Hoàng và đám bạn vụt tắt. Đám đông ngạc nhiên im lặng. Hoàng đứng sững sờ, không thể tin vào mắt mình. Cú đánh tưởng chừng chắc thắng lại trượt một cách vô lý. Khuôn mặt hắn từ đắc thắng chuyển sang khó chịu.
“”Quái lạ!”” Hoàng lẩm bẩm, liếc nhìn cây cơ. “”May mắn tạm mỉm cười với anh đấy!”” Hắn miễn cưỡng lùi lại, nhường chỗ cho Tèo.
Tèo bước tới bàn bida. Anh đặt bi cái vào vị trí. Thế bi trước mặt anh là một mớ hỗn độn, với những viên bi còn lại của anh nằm rải rác và bị che chắn bởi bi của Hoàng. Anh nhìn bàn bi, không biểu lộ cảm xúc gì.
Tèo cúi xuống, thực hiện cú đánh đầu tiên.
*Cạch!*
Viên bi cái đâm thẳng vào một viên bi của Hoàng, không chạm vào bất kỳ bi mục tiêu nào của mình.
Đám đông lại bắt đầu xì xào.
“”Cái gì thế?”” Một người nói.
Hoàng cười phá lên. “”Chà! Anh đánh… ‘hay’ thật đấy!”” Hắn nói với giọng mỉa mai tột độ. “”Thế bi rõ ràng như thế mà còn đánh trượt à?””
Tèo không đáp lời. Anh đi vòng quanh bàn, nhắm bi tiếp theo. Anh đưa cơ lên, lại thực hiện cú đánh.
*Cạch!*
Lần này, bi cái chạm vào bi mục tiêu, nhưng không đủ lực. Viên bi mục tiêu chỉ lăn một chút rồi dừng lại. Bi cái lại chạy lung tung trên bàn.
Tiếng cười từ phía Hoàng và đám bạn càng lớn hơn. Họ ôm bụng, chỉ trỏ vào Tèo.
“”Haha! Anh ấy đang ‘làm xiếc’ trên bàn bida đấy à?””
“”Không! Chắc anh ấy đang ‘tập’ đánh!””
“”Ông ơi, ông đến nộp tiền à?””
Anh quản lý quán đứng ở xa, nét mặt lo lắng càng hiện rõ. Ông lắc đầu ngao ngán nhìn những pha đánh lóng ngóng của Tèo.
Tèo tiếp tục đánh. Cú sau lại tệ hơn cú trước. Anh đánh trượt hoàn toàn. Anh đánh bi cái vào lỗ. Mỗi lần như vậy, tiếng cười và lời chế nhạo lại bùng lên dữ dội hơn.
“”Scratch! Lại scratch!”” Hoàng hô lớn, đập tay với đám bạn. “”Anh ta chắc chưa biết luật bida là gì đâu!””
Một viên bi của Tèo lăn rất nhẹ, chỉ gần tới lỗ rồi dừng lại.
“”Ôi trời, lực đánh như ‘ruồi bay’ vậy!””
“”Đúng là ‘gà mờ’ chính hiệu!””
Nhiều người xung quanh cũng bắt đầu quay đi, hoặc chỉ nhìn Tèo với ánh mắt thương hại pha lẫn khinh bỉ. Họ đã quá chán nản với “”màn trình diễn”” tệ hại này. Đối với họ, Tèo chỉ là một kẻ ngốc nghếch, ảo tưởng, dám thách đấu với Hoàng và giờ đang phải trả giá cho sự ngốc nghếch đó. Ván đấu này, đối với họ, đã định đoạt ngay từ khi Tèo cầm cơ.
Tèo vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh một cách kỳ lạ giữa màn chế nhạo. Anh bước tới bàn, lại đặt bi cái sau cú scratch. Anh cúi xuống, chuẩn bị cho cú đánh tiếp theo, mặc kệ tiếng cười đang vang vọng khắp quán.”
“Tèo vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh một cách kỳ lạ giữa màn chế nhạo. Anh bước tới bàn, lại đặt bi cái sau cú scratch. Anh cúi xuống, chuẩn bị cho cú đánh tiếp theo, mặc kệ tiếng cười đang vang vọng khắp quán.
Anh nhìn chằm chằm vào những viên bi. Thế bi của anh vẫn rất khó, một viên bi mục tiêu nằm khuất sau hai viên bi của Hoàng, cách lỗ rất xa và sát thành băng. Một cú đánh thẳng là không thể. Hoàng nhếch mép cười, hắn biết Tèo không có cửa với thế bi này. Đám đông xung quanh chỉ chờ xem Tèo sẽ làm hỏng nó như thế nào nữa.
Nhưng Tèo không đánh thẳng. Anh ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lướt nhanh khắp bàn. Anh điều chỉnh vị trí bi cái. Rồi anh cúi xuống thật thấp, đưa cây cơ lên cao hơn bình thường một chút, như chuẩn bị cho một cú đánh có điều khiển đặc biệt. Đám đông vẫn đang rôm rả bình luận, không để ý nhiều đến động tác này. Hoàng khoanh tay, vẻ mặt đầy tự tin.
Anh hít một hơi thật sâu, nín thở.
Rồi, anh ra cơ.
Không có tiếng *cạch* lớn như thường lệ. Thay vào đó là một âm thanh trầm đục, ngắn gọn. Bi cái không lao thẳng. Nó lăn một đoạn ngắn, chạm nhẹ vào thành băng đầu tiên, nảy ra một góc rất hẹp. Rồi, thay vì đi thẳng, nó lại đi vòng cung! Bi cái uốn lượn một vòng kỳ lạ trên mặt bàn, lách qua khe hở nhỏ giữa hai viên bi của Hoàng một cách khó tin. Cả quán bỗng nhiên im lặng.
Tất cả ánh mắt đổ dồn vào viên bi cái đang vẽ một quỹ đạo không tưởng. Nó tiếp cận viên bi mục tiêu của Tèo với một tốc độ vừa phải và một góc chạm hoàn hảo.
*Cạch!*
Viên bi mục tiêu lăn đi. Nó không đi thẳng vào lỗ gần đó. Mà nó lại lao về phía cái lỗ ở… góc bàn đối diện!
Cả quán nín thở. Mắt mọi người mở to. Hoàng đang cười bỗng cứng đờ nét mặt. Đám bạn hắn cũng ngưng bặt tiếng cười cợt.
Viên bi mục tiêu lăn, lăn, lăn… Nó đi một đường chéo dài trên bàn, hướng thẳng tới lỗ.
Tất cả đều không tin vào mắt mình.
Và rồi…
*CẠCH!*
Viên bi mục tiêu rơi gọn vào lỗ, vang lên một tiếng động rõ ràng trong sự im lặng đến rợn người của cả quán.
Không một tiếng động nào khác ngoài âm thanh viên bi va chạm và rơi xuống túi lưới. Tiếng cười chế nhạo tắt ngúm. Khuôn mặt đắc thắng của Hoàng biến thành sững sờ, rồi dần tái mét. Đám bạn hắn há hốc mồm, mắt tròn xoe. Những người trước đó còn quay lưng đi hoặc tỏ vẻ khinh bỉ giờ đều trợn mắt nhìn bàn bida, nhìn Tèo. Anh quản lý quán đứng xa, tay đang lau ly bỗng khựng lại giữa chừng.
Cả Quán Bida Sao Đêm như bị đóng băng trong khoảnh khắc. Tất cả chỉ còn sự im lặng tuyệt đối và những ánh mắt kinh ngạc tột độ đổ dồn về phía Tèo, người vẫn đang đứng thẳng dậy, vẻ mặt không hề thay đổi, như thể cú đánh vừa rồi là điều hiển nhiên nhất trên đời.”
“Vẻ mặt Tèo vẫn điềm tĩnh. Anh không cười, không tỏ ra đắc thắng. Anh chỉ đơn giản là điềm nhiên đi vòng qua bàn, chuẩn bị cho cú đánh tiếp theo. Cây cơ trong tay anh bỗng nhiên không còn vẻ lóng ngóng. Thay vào đó là sự chắc chắn, tự tin một cách kỳ lạ.
Hoàng vẫn đứng sững sờ, mắt dán vào cái lỗ vừa nuốt chửng viên bi. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một cú đánh vòng cung? Bằng cách nào? Hắn chưa bao giờ thấy ai ở cái quán này, hay thậm chí là trên mạng, thực hiện một cú đánh như vậy một cách hoàn hảo trong một thế bi khó đến thế. Khuôn mặt hắn dần chuyển từ sững sờ sang ngờ vực, rồi khó chịu.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy.
“”Cái gì thế?””
“”Vừa rồi là cú đánh gì vậy?””
“”Ăn may à?””
“”Ăn may kiểu gì thế?””
“”Thằng Tèo… nó biết đánh bida?””
Anh quản lý quán nheo mắt nhìn. Cái vẻ khinh khỉnh ban nãy của anh ta đã biến mất, thay vào đó là sự tập trung và một chút tò mò.
Tèo cúi xuống bàn. Ánh mắt anh giờ đây sắc bén như tia laser, lướt nhanh qua từng viên bi, tính toán góc độ, lực đánh. Cây cơ lướt nhẹ nhàng trên cầu tay, không một chút run rẩy. Rồi anh ra cơ.
*Cạch!*
Viên bi cái đi thẳng, lực vừa đủ, chạm vào viên bi mục tiêu của Tèo, đưa nó lăn gọn vào lỗ. Bi cái điều khiển hoàn hảo, nằm ở vị trí thuận lợi cho cú đánh tiếp theo.
Cả quán lại im lặng trong giây lát. Rồi tiếng xì xào lại rộ lên. Lần này không còn vẻ chế nhạo, thay vào đó là sự ngạc nhiên, xen lẫn chút e ngại.
Tèo không để ai kịp phản ứng. Anh di chuyển nhanh nhẹn quanh bàn, cúi xuống, ra cơ. Liên tiếp, liên tiếp những tiếng *cạch*, *cạch* vang lên.
Bi mục tiêu này tới bi mục tiêu khác của Tèo lăn vào lỗ. Cú đánh nào cũng chính xác, dứt khoát, không thừa không thiếu. Bi cái luôn được điều khiển để nằm ở vị trí lý tưởng cho cú đánh tiếp theo, như thể có một sợi dây vô hình đang điều khiển nó.
Tèo đang “”dọn bàn””.
Hoàng nhìn Tèo đánh, sắc mặt tái dần. Mỗi cú đánh chính xác của Tèo như một nhát dao cứa vào vẻ tự mãn của hắn. Cái vẻ lóng ngóng, vụng về ban nãy đã biến mất hoàn toàn. Trước mặt hắn bây giờ là một người chơi bida hoàn toàn khác – lạnh lùng, chính xác và cực kỳ hiệu quả. Hắn không thể tin vào mắt mình. Thằng Tèo nghèo hèn này, cái thằng mà hắn luôn coi thường, lại có thể đánh bida như thế?
Đám bạn của Hoàng cũng câm nín. Họ không còn dám cười cợt. Ánh mắt họ dõi theo từng cú đánh của Tèo với vẻ kinh ngạc tột độ.
Khán giả xung quanh không còn xì xào nữa. Họ hoàn toàn bị cuốn vào màn trình diễn của Tèo. Có người há hốc mồm, có người lắc đầu không tin nổi. Tiếng bàn tán nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng những viên bi chạm nhau và rơi vào lỗ.
Tèo vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, như thể đây là một buổi tập luyện đơn thuần, chứ không phải một trận đấu quyết định danh dự và tiền bạc. Anh đánh, bi rơi, anh di chuyển, anh đánh tiếp. Nhịp điệu nhanh, chính xác đến đáng sợ.
Viên bi mục tiêu cuối cùng của Tèo lăn vào lỗ.
Bàn bida của Tèo đã trống. Anh đã dọn sạch bàn trong vài phút ngắn ngủi.
Cả Quán Bida Sao Đêm chìm trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Tèo, người vừa đứng thẳng dậy, đặt nhẹ cây cơ xuống thành bàn. Vẻ mặt anh không hề thay đổi, vẫn điềm tĩnh, thậm chí còn hơi lãnh đạm.
Hoàng nhìn bàn bida trống trơn của Tèo, rồi nhìn sang bàn của mình, vẫn còn đầy những viên bi. Cổ họng hắn nghẹn ứ lại. Hắn không nói nên lời. Sự kiêu ngạo ban nãy tan biến hết, thay vào đó là cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Hắn đã thua trắng ván này, một cách không thể tin nổi.”
“Hoàng vẫn đứng chết trân nhìn bàn bida trống, rồi nhìn sang Tèo, vẻ mặt từ tái nhợt chuyển dần sang đỏ bừng vì tức tối. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Thằng Tèo rách rưới mà hắn vẫn khinh bỉ, lại có thể làm được điều đó? Cảm giác lo lắng cuộn trào trong lòng. Hắn nhận ra mình đã quá chủ quan, quá tự mãn. Bây giờ thì sao? Hắn đang đứng trước nguy cơ thua cuộc, thua trắng một ván trước con mồi mà hắn nghĩ sẽ dễ dàng nuốt gọn.
“”Đến lượt mày, Hoàng,”” Tèo lạnh lùng nhắc.
Giọng Tèo như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hoàng. Hắn giật mình, miễn cưỡng bước về phía bàn của mình. Đám bạn của hắn vẫn chưa hết bàng hoàng, không còn cười đùa hay chế giễu nữa. Khán giả xung quanh dõi theo hắn với những ánh mắt đầy mong chờ, xen lẫn chút thương hại (đối với hắn) và thích thú (trước màn “”lật kèo”” của Tèo).
Hoàng cầm cây cơ lên, nhưng không còn vẻ tự tin, thoải mái như trước. Tay hắn hơi run, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Hắn nhìn bàn bida còn đầy bi của mình, rồi lại liếc sang Tèo đang đứng chống cơ, nét mặt vẫn bình thản. Sự điềm tĩnh của Tèo càng khiến Hoàng thêm bực dọc và áp lực.
Hắn cố gắng tập trung, cúi xuống ngắm đường bi. Nhưng tâm trí hắn không yên. Hình ảnh cú đánh vòng cung kỳ lạ của Tèo, rồi chuỗi những cú đánh chính xác như máy cứ lởn vởn trong đầu. Hắn vội vàng, muốn đánh thật nhanh để gỡ gạc, để chứng tỏ bản thân vẫn là người giỏi hơn.
Hắn ra cơ.
*Cạch!*
Viên bi cái đi trượt tâm. Lực đánh quá mạnh. Viên bi mục tiêu lăn lới tới lỗ nhưng không vào. Bi cái đi quá đà, nằm ở một vị trí không thuận lợi cho cú đánh tiếp theo.
Cả quán khẽ xì xào. Khán giả trao đổi ánh mắt. Anh quản lý quán nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy ẩn ý.
Hoàng đứng thẳng dậy, vẻ mặt khó chịu tột độ. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm chế sự bực tức. “”Chết tiệt!”” hắn lẩm bẩm.
Hắn đi vòng quanh bàn, tìm một đường bi khác. Nhưng vì bi cái nằm không đẹp, tất cả các đường bi đều trở nên khó hơn. Hắn chọn một cú đánh ép phê nhẹ. Cúi xuống, ngắm nghía qua loa, rồi lại ra cơ một cách vội vã.
*Cạch!*
Viên bi cái chạm vào bi mục tiêu nhưng góc không chuẩn. Viên bi mục tiêu chỉ lăn được một đoạn ngắn rồi dừng lại, cách lỗ chỉ vài cm. Bi cái sau khi chạm còn dính nhẹ vào một viên bi khác, đẩy nó ra khỏi vị trí đẹp ban đầu.
Lại một cú đánh hỏng. Lần này, sự xì xào của đám đông lớn hơn một chút. Hoàng siết chặt cây cơ trong tay, cảm thấy mặt mình nóng ran. Hắn biết, hắn đang đánh rất tệ. Áp lực, sự tức giận và nỗi lo sợ thua cuộc đang làm lu mờ khả năng vốn có của hắn. Hắn đang mắc những sai lầm cơ bản nhất, điều mà một người chơi tự tin sẽ không bao giờ mắc phải. Hắn đang thua, không chỉ vì Tèo đánh hay, mà còn vì chính hắn đang tự thua.”
“Hắn đang thua, không chỉ vì Tèo đánh hay, mà còn vì chính hắn đang tự thua.
Hoàng đứng thẳng dậy, vẻ mặt vẫn còn căng thẳng tột độ sau hai cú đánh hỏng. Hắn liếc nhìn bàn bida của Tèo, giờ chỉ còn trơ trọi vài viên bi. Rồi hắn nhìn sang Tèo. Anh vẫn đứng đó, nét mặt bình thản đến đáng sợ, cây cơ tựa nhẹ xuống sàn.
“”Đến lượt mày,”” Hoàng nghiến răng nói. Giọng hắn khan đi.
Tèo không đáp lời. Anh chậm rãi bước về phía bàn của mình. Mỗi bước đi đều vững chãi, hoàn toàn trái ngược với sự lảo đảo tinh thần của Hoàng. Anh không vội vàng, không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt – không đắc thắng, không chế giễu, chỉ đơn thuần là sự tập trung của một người đang làm công việc của mình.
Anh đi vòng quanh bàn, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng viên bi còn lại. Bi số 9 nằm gần lỗ góc, nhưng bi cái lại không ở vị trí trực diện hoàn hảo. Một người chơi bình thường sẽ chỉ tập trung đưa bi số 9 vào lỗ. Nhưng Tèo thì khác. Anh cúi xuống, ngắm nghía kỹ lưỡng, không chỉ là đường đi của bi mục tiêu, mà là quỹ đạo của bi cái sau cú chạm. Anh tính toán điểm chạm, lực đánh, cả đường ép phê cần thiết.
Khán giả xung quanh nín thở theo dõi. Họ tò mò không biết Tèo sẽ làm gì với thế bi này. Hoàng đứng cách đó không xa, hai tay siết chặt cây cơ, ánh mắt dán vào Tèo, vừa căm ghét vừa bất an.
Tèo ra cơ.
*Cạch!*
Viên bi số 9 lăn nhanh và chính xác vào lỗ góc. Nhưng mọi ánh mắt đổ dồn vào bi cái. Nó không dừng lại. Nó lướt nhẹ sang bên trái, chạm vào băng rồi bật ngược lại, chạy một vòng cung nhỏ trên mặt bàn và dừng lại ở một vị trí tuyệt vời, ngay trước một viên bi khác đang nằm gần lỗ giữa.
Cả quán bida như vỡ òa trong tiếng xì xào. Đó không chỉ là một cú đánh ghi điểm. Đó là một cú “”đi cơ”” có chủ đích. Tèo không chỉ đánh bi vào lỗ, anh còn điều khiển bi cái như thể nó có mắt vậy.
“”Đi cơ kìa!”” một khán giả thốt lên.
“”Tính toán đường bi cái luôn à? Ghê thật!”” người khác trầm trồ.
Anh quản lý quán đứng dựa vào quầy, khoanh tay mỉm cười. Nụ cười lần này không còn ẩn ý nữa, mà là sự thán phục công khai.
Tèo vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Anh bước đến vị trí mới của bi cái. Thế bi tiếp theo giờ đây đã trở nên dễ dàng hơn rất nhiều nhờ cú đi cơ hoàn hảo vừa rồi. Anh lại cúi xuống, ngắm, và ra cơ.
*Cạch!*
Viên bi mục tiêu tiếp theo vào lỗ. Bi cái lại được điều khiển để dừng ở vị trí thuận lợi cho cú đánh kế tiếp. Cứ như vậy, Tèo đánh từng viên bi một. Mỗi cú đánh không chỉ chính xác đưa bi mục tiêu vào lỗ, mà bi cái luôn luôn được tính toán để dừng ở một vị trí tối ưu cho cú đánh tiếp theo. Đó không còn là may mắn hay ngẫu hứng. Đó là kỹ năng kiểm soát bi cái điêu luyện, thứ mà rất ít người chơi bida ở đẳng cấp nghiệp dư có thể làm được. Anh đang dọn bàn một cách có hệ thống, từng bước một, không một sai sót.
Mỗi tiếng *Cạch!* vang lên là một lần sự tự tin của Hoàng bị bào mòn. Hắn nhìn Tèo đánh mà cảm thấy nghẹt thở. Cái cách anh điều khiển bi cái thật điên rồ. Nó thể hiện một tầm nhìn và kỹ thuật vượt xa những gì Hoàng từng nghĩ một thằng “”bụi đời”” như Tèo có thể có. Hắn bắt đầu hiểu. Tèo không chỉ ăn may, Tèo thực sự có tài. Và tài năng đó đang nghiền nát hắn ngay trước mắt bao nhiêu người.
Tèo vẫn tiếp tục chuỗi đánh hoàn hảo của mình, mỗi cú đi cơ đều như một màn trình diễn. Bàn bi của anh cứ vơi dần đi, một cách chắc chắn và không thể ngăn cản.”
“Viên bi mục tiêu cuối cùng lăn vào lỗ, gọn gàng và chính xác. Tiếng *Cạch!* lần thứ bao nhiêu trong chuỗi đánh của Tèo vang lên, cũng là lúc trận đấu nhỏ của ván này kết thúc. Tèo đã thắng.
Hoàng đứng chết trân nhìn theo viên bi cuối cùng biến mất trong túi lưới. Khuôn mặt hắn giờ đây không còn là sự tức giận hay bất an đơn thuần nữa, mà là một màu đỏ tía vì uất hận và thua cuộc. Từng mạch máu như căng phồng dưới làn da. Hắn nghiến chặt răng, hai bàn tay nắm lấy cây cơ trắng bệch. Nhịp thở của hắn trở nên gấp gáp, nặng nhọc.
Không một lời nào được thốt ra trong vài giây. Cả quán bida dường như nín lặng, chờ đợi phản ứng của Hoàng. Tiếng xì xào lúc nãy đã tắt ngúm. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về người đang thua cuộc thảm hại.
Đột nhiên, Hoàng gầm lên một tiếng giận dữ, hắn giơ cao cây cơ, định đập mạnh xuống sàn nhưng rồi khựng lại, đập phịch cây cơ xuống thành bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng. Hắn quay phắt lại phía Tèo, đôi mắt long sòng sọc.
“”Đánh lại ván cuối!”” Hoàng hét lên, giọng nói khản đặc, chứa đầy sự tuyệt vọng và hung hãn. “”Tiền cược… gấp đôi! Mày… mày dám không?””
Lời thách thức vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai giữa không khí căng thẳng. Gấp đôi? Mọi người đều biết số tiền cược ban đầu đã không hề nhỏ với Tèo rồi. Gấp đôi nó lên, đó là một con số khổng lồ, đặc biệt đối với một người mà Hoàng vẫn xem thường là “”thằng bụi đời””. Đó là một lời thách thức liều lĩnh đến điên rồ, xuất phát từ khao khát gỡ gạc mù quáng của kẻ đang ở bước đường cùng. Hoàng không muốn chấp nhận thất bại. Hắn muốn dùng tiền để nghiền nát Tèo, dù cho phải tự vùi lấp chính mình trong vũng lầy cờ bạc.
Khán giả xung quanh lại bắt đầu xì xào, lần này với một âm lượng lớn hơn, pha lẫn cả sự kinh ngạc và hiếu kỳ.
“”Gấp đôi á?””
“”Điên thật rồi!””
“”Thằng cha Hoàng này máu thật!””
“”Liệu thằng nhóc kia có dám nhận không?””
Anh quản lý quán, từ nãy vẫn khoanh tay đứng xem với vẻ mặt tán thưởng, giờ nhíu mày lại. Ánh mắt anh nhìn Hoàng vừa có chút thông cảm cho sự lún sâu vào cờ bạc, vừa có chút lo ngại cho ván cược sắp tới.
Tèo vẫn đứng đó, bình thản một cách đáng sợ. Anh không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy thách thức của Hoàng. Trên khuôn mặt anh không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào – không sợ hãi, không ngạc nhiên, thậm chí cả sự đắc thắng cũng không có. Anh chỉ đơn thuần là tồn tại ở đó, đối diện với cơn giận dữ cuồng loạn của Hoàng. Ánh mắt Tèo tĩnh lặng, như thể đang nhìn xuyên qua vẻ ngoài hung hãn đó để thấy rõ sự yếu đuối và tuyệt vọng bên trong.
Thời gian như ngừng lại. Tiếng xì xào của khán giả dường như nhỏ dần. Chỉ còn tiếng thở hổn hển của Hoàng và sự im lặng đối trọng của Tèo. Câu trả lời vẫn lửng lơ trong không khí.”
“Tèo vẫn đứng đó, bình thản một cách đáng sợ, đối diện với cơn cuồng nộ của Hoàng. Anh không đáp lời ngay, chỉ chậm rãi đặt cây cơ về chỗ cũ. Động tác đơn giản, không vội vã, nhưng lại chứa đựng sự ung dung khiến Hoàng càng thêm điên tiết. Đôi mắt Tèo vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đỏ tía vì giận dữ của đối phương. Cả quán bida nín thở chờ đợi.
Rồi, Tèo khẽ cất lời. Giọng anh nhẹ nhàng, điềm tĩnh, hoàn toàn trái ngược với không khí căng thẳng đang bao trùm.
“”Hoàng này,”” Tèo bắt đầu, từng chữ như ghim vào tai kẻ đang sôi máu, “”chơi bida… vốn không phải là cờ bạc.””
Hoàng trợn mắt, như không tin vào tai mình. Gã định ngắt lời nhưng Tèo vẫn tiếp tục, giọng điệu vẫn giữ sự trầm tĩnh đáng ngạc nhiên.
“”Nó cũng không phải nơi để chứng minh ai giàu hơn ai, hay tiền bạc có thể mua được tất cả.”” Tèo ngừng một chút, ánh mắt lướt qua một lượt những khán giả đang tụ tập xung quanh, rồi quay lại nhìn Hoàng. “”Bida… là sự khéo léo, là khả năng tập trung, là tính kiên nhẫn.””
Những lời nói đó, tưởng chừng nhẹ như không, lại như những mũi kim châm vào lòng tự tôn của Hoàng. Gã, kẻ luôn dùng tiền để đè bẹp người khác, giờ lại bị một người mà gã khinh thường nhắc nhở về giá trị thật sự của cuộc chơi. Tèo không trực tiếp chấp nhận hay từ chối lời thách thức, nhưng cách anh nói, cái vẻ bình thản “”lên mặt”” đó, khiến Hoàng cảm thấy mình như một đứa trẻ con đang giãy nảy đòi kẹo.
Khuôn mặt Hoàng giờ đây không chỉ đỏ tía vì thua cuộc, mà còn tím lại vì tức tối và cảm giác bị sỉ nhục. Hắn siết chặt nắm đấm, gân cổ nổi lên. Lời Tèo nói như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tham vọng gỡ gạc bằng tiền của hắn, đồng thời vạch trần sự nông cạn trong suy nghĩ của gã. Hoàng cảm thấy như mình vừa bị Tèo tát thẳng vào mặt, không bằng vũ lực, mà bằng thái độ và lời nói.
“”Mày… mày nói gì?”” Hoàng gằn giọng, không thể kìm chế được sự tức giận trào dâng. Hắn cảm thấy sự chế giễu ẩn chứa trong vẻ bình thản của Tèo. “”Mày đang lên mặt dạy đời tao đấy à?!””
Khán giả xung quanh lại xôn xao. Họ không ngờ Tèo lại phản ứng theo cách này. Thay vì e sợ hay mừng rỡ, anh lại chọn cách đáp trả đầy… chiêm nghiệm, khiến đối thủ giàu có kia tức điên. Anh quản lý quán nhìn Tèo với ánh mắt đầy suy tư. Anh hiểu ý Tèo nói gì, và anh cũng thấy rõ sự bùng nổ sắp xảy ra từ phía Hoàng. Căng thẳng không giảm bớt, mà còn tăng lên gấp bội. Ván bida đã kết thúc, nhưng cuộc đối đầu thực sự, giữa tiền bạc và kỹ năng, giữa kiêu ngạo và khiêm nhường, chỉ vừa mới bước vào giai đoạn đỉnh điểm.”
“Hoàng vẫn đứng đó, khuôn mặt co giật vì tức tối, ánh mắt như muốn xuyên thủng Tèo. Nhưng Tèo dường như không để tâm. Anh khẽ gật đầu với anh quản lý quán, như một lời cảm ơn thầm lặng cho sự quan tâm. Rồi, anh chậm rãi quay người, hướng về phía bàn bida.
Ánh đèn trắng sáng từ đèn chụp trên cao chiếu thẳng xuống tấm thảm xanh phẳng lì, làm nổi bật viên bi số 8 đen tuyền nằm chơ vơ gần lỗ giữa bàn. Đó là bi quyết định. Bi cuối cùng.
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy Quán Bida Sao Đêm. Tiếng nhạc xập xình ban nãy đã tắt hẳn từ lúc nào không hay. Chỉ còn tiếng điều hòa chạy vù vù và nhịp thở dồn nén của đám đông. Mỗi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tèo, về phía viên bi số 8.
Tèo bước tới bàn, hơi khom người xuống. Anh đi vòng quanh bàn một lượt, quan sát kỹ vị trí của bi chủ và bi mục tiêu. Đường bi không quá khó, nhưng cũng không hề dễ dàng. Một cú đánh non lực sẽ không tới. Một cú đánh quá mạnh có thể khiến bi trượt lỗ hoặc văng ra ngoài. Quan trọng nhất, đây là bi 8, chỉ một sai lầm nhỏ cũng đồng nghĩa với thất bại.
Áp lực như một tảng đá đè nặng lên vai Tèo. Anh cảm nhận rõ ràng hàng chục cặp mắt đang dõi theo mình, cảm nhận sự thù địch sôi sục từ phía Hoàng, kẻ đang mong anh vấp ngã hơn bao giờ hết. Tiền cược, danh dự, và hơn thế nữa, là chứng minh giá trị của bản thân, tất cả đều đặt vào cú đánh này.
Anh đứng thẳng dậy, hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên rồi từ từ hạ xuống. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi áp lực ra khỏi đầu. Chỉ còn lại anh, cây cơ và viên bi.
Mở mắt ra, ánh nhìn của Tèo trở nên kiên định. Anh cầm chắc cây cơ, đưa lên, tay làm cầu đặt lên mặt bàn. Anh ngắm nghía thật kỹ đường đi của bi chủ, điểm tiếp xúc với bi số 8, và hướng vào lỗ. Mọi thứ đều được tính toán cẩn thận trong đầu.
Thời gian như ngừng trôi. Không ai nói một lời nào. Hoàng đứng khoanh tay, vẻ mặt căng thẳng, nhưng trong mắt vẫn ánh lên tia hy vọng Tèo sẽ sảy chân. Anh quản lý quán đứng nép một bên, cũng nín thở theo dõi.
Tèo hạ thấp người xuống, đưa mắt về phía trước. Anh nháy cơ vài lần, điều chỉnh tư thế, cảm nhận trọng lượng của cây cơ trong tay. Rồi, anh giữ nguyên cây cơ ở phía sau, vai chùng xuống, ánh mắt khóa chặt vào điểm mục tiêu. Đây là cú đánh định mệnh.”
“Anh giữ nguyên cây cơ ở phía sau, vai chùng xuống, ánh mắt khóa chặt vào điểm mục tiêu. Đây là cú đánh định mệnh.
Không một tiếng động, Tèo ra cơ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Đầu cơ trắng sượt qua bi chủ. Bi chủ lướt đi êm ru, lao thẳng tới viên bi số 8 đen tuyền. Mọi ánh mắt căng như dây đàn dõi theo đường đi của hai viên bi. Bi số 8 bị bi chủ đẩy tới, chầm chậm lăn về phía lỗ giữa bàn. Khoảng cách không xa, nhưng thời gian như giãn ra vô tận. Viên bi đen từ từ, từ từ tiến lại gần mép lỗ. Trái tim của những người chứng kiến như ngừng đập. Hoàng đứng chết lặng, khuôn mặt méo mó vì hy vọng và sợ hãi lẫn lộn. Anh quản lý quán siết chặt tay, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Rồi, trong sự im lặng đến nghẹt thở, bi số 8 từ từ, từ từ… lăn gọn vào lỗ. Một tiếng ‘tạch’ khẽ vang lên khi viên bi chạm đáy lưới, nhưng nó như một tiếng sấm sét xé toạc màn tĩnh mịch.
Chỉ vài giây sau tiếng ‘tạch’ đó, Quán Bida Sao Đêm như nổ tung. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo vang vọng khắp nơi. Đám đông khán giả xung quanh vỡ òa trong niềm phấn khích. Họ hò reo tên Tèo như một người hùng.
Hoàng vẫn đứng đó, đôi mắt mở trừng trừng không thể tin nổi. Khuôn mặt anh ta đỏ tía lên vì giận dữ và bẽ bàng. Anh ta không thể chấp nhận sự thật này. Thằng nhóc nghèo kiết xác mà anh ta khinh bỉ, lại dám, lại dám thắng anh ta?
Tèo đứng thẳng dậy, hơi thở nhẹ nhõm. Anh không reo hò, không nhảy cẫng lên. Chỉ một nụ cười rất khẽ nở trên môi, nụ cười của sự nhẹ nhõm sau áp lực khổng lồ, nụ cười của người chiến thắng âm thầm. Anh đã làm được. Anh đã chứng minh giá trị của mình.
Đám đông vẫn đang hò reo ầm ĩ, một số người chạy đến vỗ vai Tèo, bày tỏ sự ngưỡng mộ. Không khí ở Quán Bida Sao Đêm lúc này hoàn toàn khác hẳn ban nãy, tràn ngập sự hưng phấn và niềm vui của những người chứng kiến một màn lật kèo ngoạn mục. Tèo đứng giữa vòng vây của đám đông, nhìn về phía Hoàng. Hoàng vẫn đứng đó, ánh mắt căm hận như dao găm.”
“Hoàng thở hổn hển, đôi mắt đảo qua lại như không tin vào cảnh tượng vừa xảy ra. Hàng trăm ánh mắt của Khán giả xung quanh đang đổ dồn về phía anh ta. Nụ cười nhếch mép ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ tức tối, bẽ bàng tột độ. Anh ta lao tới bàn bida, nhìn chằm chằm vào lỗ giữa nơi viên bi số 8 vừa khuất dạng, như thể muốn viên bi đó bật ngược trở ra.
“”Không! Không thể nào!”” Hoàng gằn giọng, khuôn mặt đỏ gay. “”Mày… mày ăn may thôi! Chắc chắn là ăn may!””
Tèo vẫn giữ nụ cười mỉm nhẹ nhàng, đứng yên chờ đợi. Đám đông Khán giả xung quanh bắt đầu xì xào, một số người tỏ vẻ khinh miệt trước thái độ của Hoàng.
Anh quản lý quán bước đến, đặt tay lên vai Hoàng. “”Hoàng à, trận đấu kết thúc rồi. Mọi người đều thấy cậu thua.”” Giọng anh ta trầm xuống, mang theo sự nghiêm túc. “”Cược là cược. Cậu là người đưa ra lời thách đấu và tiền cược mà.””
Hoàng quay phắt lại, hất tay Anh quản lý quán ra. “”Tiền bạc là cái gì chứ? Vài chục triệu có đáng là bao với tao? Nhưng tao không thể chấp nhận thua một thằng… một thằng như nó! Tao không trả đâu!”” Sự ngang ngược, kiêu ngạo lại trỗi dậy, lần này kèm theo sự ăn vạ trắng trợn.
Đám đông bắt đầu la ó phản đối thái độ của Hoàng. Không khí lại căng thẳng.
Tèo bước tới gần Hoàng, nụ cười trên môi đã tắt, ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta. “”Cậu không muốn trả?”” Giọng Tèo bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc lạnh.
Hoàng trừng mắt nhìn Tèo, gằn giọng: “”Tao nói không là không! Mày nghĩ mày là ai mà đòi tiền tao?””
Tèo mỉm cười trở lại, lần này là một nụ cười khiến Hoàng cảm thấy khó chịu tột độ. Anh ta chậm rãi lấy chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi ra, lướt qua vài lần rồi đưa cho Hoàng xem.
“”Vậy xem cái này đi.”” Tèo nói khẽ.
Hoàng miễn cưỡng nhìn vào màn hình điện thoại. Đó là một đoạn video cũ, hình ảnh hơi mờ nhưng vẫn đủ rõ. Trong video, một chàng trai trẻ đang đứng trên bục nhận huy chương, cổ đeo một chiếc huy chương vàng lấp lánh. Phía sau là tấm phông nền có ghi “”GIẢI VÔ ĐỊCH BIDA QUỐC GIA””. Và khuôn mặt của chàng trai trẻ đó, không ai khác, chính là Tèo của vài năm về trước.
Hoàng chết sững. Mắt anh ta dán chặt vào màn hình, rồi lại ngước nhìn Tèo, vẻ mặt từ tức giận chuyển sang kinh ngạc, rồi bẽ bàng tột độ. Miệng anh ta há hốc, không thốt nên lời.
“”Nhìn quen không?”” Tèo thu lại điện thoại, giọng vẫn điềm đạm. “”Cái huy chương này tôi giành được năm 19 tuổi.”” Anh nhìn thẳng vào mắt Hoàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mỗi từ như một nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của Hoàng. “”Tiền này, coi như học phí cho cậu.”” Tèo đưa tay nhận lấy xấp tiền cược từ Anh quản lý quán. “”Đừng bao giờ… coi thường người khác qua vẻ bề ngoài.””
Câu nói cuối cùng như một bản án được tuyên. Hoàng đứng như trời trồng, khuôn mặt lúc trắng bệch, lúc đỏ tía. Cái mác “”thằng nhóc nghèo kiết xác”” mà anh ta gán cho Tèo đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là sự thật không thể chối cãi: anh ta vừa thua một nhà vô địch quốc gia, thua bởi chính sự khinh miệt và kiêu căng của mình. Anh ta cảm thấy nhục nhã chưa từng thấy.
Đám đông Khán giả xung quanh giờ đây không còn hò reo nữa, họ nhìn Hoàng với ánh mắt thương hại pha lẫn hả hê. Bài học này quá đắt, nhưng xứng đáng. Hoàng lùi lại một bước, hai tay nắm chặt. Không còn gì để nói, không còn gì để bào chữa. Anh ta chỉ muốn biến mất khỏi Quán Bida Sao Đêm ngay lập tức.
Tèo lặng lẽ cất tiền vào túi. Anh không khoe mẽ, không thách thức thêm. Chỉ đơn giản là kết thúc trận đấu, kết thúc bài học. Anh quay lưng, bước chậm rãi xuyên qua đám đông, không nhìn lại Hoàng nữa. Quán Bida Sao Đêm vẫn còn những tiếng xì xào, nhưng sự căng thẳng đã tan biến, thay vào đó là một bầu không khí trầm lắng hơn, như thể tất cả mọi người vừa chứng kiến không chỉ một trận bida, mà là một vở kịch ngắn về thói đời. Tèo bước ra cửa, hòa mình vào dòng người trên phố, để lại sau lưng ánh đèn và những ánh mắt đang suy ngẫm. Anh biết, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất hôm nay, anh đã chứng minh được rằng giá trị của con người không nằm ở chiếc áo họ mặc hay ví tiền họ mang, mà ở bản lĩnh và sự khiêm nhường. Bài học này không chỉ dành cho Hoàng, mà cho bất cứ ai từng mang trong mình sự coi thường người khác. Đêm về khuya, ánh trăng vắt vẻo trên mái hiên Quán Bida Sao Đêm, soi rọi xuống con phố đã bớt tấp nập. Câu chuyện về chàng trai nghèo thắng gã nhà giàu kiêu ngạo có lẽ sẽ còn được kể lại, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về bài học đắt giá từ một trận bida.”

