Vào năm thứ năm bên Lục Hạc Minh, anh ấy đã tìm một cô gái trẻ vừa tốt nghiệp ngay trước mặt tôi.
Anh ấy thô bạo bóp chặt cằm tôi, ép tôi nhìn vào gương và nói: “Hứa Dực, nhìn vào mắt cô đi, toàn là dục vọng. Cô không chỉ già đi mà cả trái tim cũng trở nên già nua.”
Tôi không khóc, không làm loạn, chỉ lặng lẽ nhận lấy khoản bồi thường mà anh ấy gọi là dành cho tôi.
Bạn bè tức giận vì tôi không tranh đấu, không níu kéo, giục tôi hạ thấp cái tôi để xin quay lại, như cách tôi từng làm suốt những năm qua.
Nhưng tôi không quan tâm, cầm số tiền đó và bắt đầu cuộc sống mới.
Tôi vô tình đăng nhập nhầm tài khoản và để lại bình luận trong một bài viết của chị gái 28 tuổi chia sẻ lời khuyên cho em gái:
【Chị em ơi! Đừng tìm đàn ông lớn tuổi! Đàn ông lớn tuổi có tiền chưa chắc cho bạn tiêu, nhưng em trai trẻ trung thì chắc chắn sẽ làm bạn vui!】
Bình luận này nhận được hơn tám mươi ngàn lượt thích.
Tối hôm đó, giọng Lục Hạc Minh đầy giận dữ vang lên qua điện thoại: “Hứa Dực, em nói rõ cho tôi biết, em trai nào, cậu ta đã làm gì khiến em vui?”
Năm thứ năm bên Lục Hạc Minh.
Mẹ tôi đã mắng tôi: “Hứa Dực, nếu bạn trai của con muốn cưới con thì đã làm từ lâu rồi.”
“Bản thân con phải thông minh hơn, đừng để người ta lợi dụng, cuối cùng cũng chỉ là một trận không…”
Tôi không nghe rõ những lời sau đó.
Cũng chẳng còn tâm trạng để nghe.
Tôi vẫn nhớ khi mới bắt đầu hẹn hò với Lục Hạc Minh.
Bà cũng không tán thành.
Bà hỏi tôi: “Hứa Dực, hai người là quan hệ yêu đương hay anh ta bao nuôi con?”
Tôi nhớ lúc đó tôi rất tức giận, cảm thấy bà xúc phạm mình.
Chúng tôi đã cãi nhau lớn, rồi chia tay trong không vui.
Lục Hạc Minh có định cưới tôi không?
Tôi cũng không có câu trả lời chắc chắn.
Một đêm trước khi tôi đi công tác.
Sau khi mây tạnh mưa ngừng, tôi nằm trong vòng tay anh ấy.
Tôi hỏi anh ấy bước tiếp theo của chúng tôi là gì.
Không khí vẫn còn ẩm ướt và nóng nực.
Nhưng anh ấy chỉ lặng lẽ hút thuốc.
Không trả lời câu hỏi của tôi.
Dường như đối với tôi, anh ấy luôn tự tin như vậy.
Tôi giả vờ không thấy thái độ của anh ấy.
Lật người dựa vào gối chơi điện thoại.
Sau đó, khi nhìn thấy ảnh cưới của cô bạn thân, tôi đưa cho anh ấy xem: “Hạc Minh, họ chụp đẹp quá! Anh xem này!”
“Em cũng đã lưu vài tiệm…”
Chưa nói hết câu, anh ấy đã ngắt lời: “Ừm! Khá tốt đấy.”
Anh nói và nhìn vào màn hình điện thoại của tôi.
Tôi sững lại.
Sự thờ ơ giữa chúng tôi ngày càng khiến mối quan hệ trở nên ảm đạm hơn.
Vì lúc đó, giao diện điện thoại của tôi không còn là bức ảnh cưới nữa.
Mà là một trong những cửa hàng tôi đã lưu.
Những gì tôi chia sẻ, mong cầu của tôi với anh ấy dường như chỉ là phiền phức.
Thực ra chuyến công tác của tôi chỉ có hai ngày, nhưng tôi nói dối rằng một tuần.
Anh ta giấu cô gái đó không kỹ.
Tôi đăng lên TikTok bức ảnh cũ chụp tôi và Lục Hạc Minh.
Chỉ một lát sau đã có hàng nghìn lượt xem.
Video đó chỉ để một mình cô gái đó thấy.
Trong khoảng thời gian ngắn đó, cô ấy đã xem hơn nghìn lần.
Tôi vào trang cá nhân của cô ấy, trong mỗi video tôi đều có thể nhìn thấy bóng dáng của Lục Hạc Minh.
Dù cô ấy không quay trực tiếp khuôn mặt anh ấy.
Có cà vạt, áo vest tôi mua cho anh ấy.
Có rèm cửa ở căn nhà chúng tôi từng ở, và cả đồ nội thất trong nhà.
Thậm chí là những món ăn mà cô ấy khoe.
Phần lớn đều là những món tôi đã từng làm cho Lục Hạc Minh.
Những gì tôi đã cố gắng làm để chăm sóc và chiều lòng một người, giờ đây hiện rõ ràng trong video của cô ấy.
Cùng với đó, lòng tự tôn của tôi, vốn đã hạ thấp đến mức không còn chỗ đặt, cũng bị phơi bày.
Trong năm năm bên nhau, tôi dần dần mất đi chính mình.
Sau khi kết thúc công tác, tôi cho mình vài ngày nghỉ.
Tôi đến Phuket, nơi tôi luôn mong muốn đến.
Lục Hạc Minh luôn nói không có thời gian, luôn nói phiền phức.
Nhưng thật ra chỉ là một chuyến bay qua Thái Lan rồi chuyển máy bay thêm một lần.
Tôi chơi ở đó ba ngày, nhưng rồi không thể ở lại nữa.
Vì Lục Hạc Minh cũng đến.
Nhưng không phải để ở bên tôi.
Tôi và cô gái đó đang nhìn lén nhau trên mạng xã hội.
Ngay ngày hôm sau khi tôi đăng video lên TikTok, họ đã đến.
Tôi không còn tâm trạng vui chơi.
Thậm chí tôi không đủ can đảm để đối diện với họ.
Tôi trở về nước trong tâm trạng u ám.
Tôi dường như đang chờ đợi, chờ đợi Lục Hạc Minh chủ động nói với tôi.
Hoặc có lẽ, tôi đã sa lầy quá lâu trong đầm lầy này, gần như không còn sức lực để trèo ra.
Đến ngày thứ ba ở ngôi nhà nhỏ của chúng tôi, Lục Hạc Minh trở về với vẻ mệt mỏi.
Tôi bình tĩnh lắng nghe những lời dối trá thờ ơ của anh ấy.
“Khách hàng có việc đột xuất, tôi cũng phải đi công tác vài ngày.”
Tôi không vạch trần anh ấy, cũng không ngắt lời.
Dù anh ấy nói gì, tôi cũng chỉ đáp lại.
Chỉ là cuối tuần này là đám cưới của bạn thân Dương Dương, chúng tôi đã đồng ý làm phù dâu và phù rể.
Lục Hạc Minh lại đột ngột từ chối.
Tôi không thể kiềm chế được cơn giận.
Dù sao, trước đây anh ấy cũng không phải là người nói lời không giữ lời.
Thông báo đột ngột như vậy thực sự rất vô lễ.
Khi hỏi lý do, anh ấy chỉ trả lời vài câu không mấy kiên nhẫn, bảo là phiền phức.
Tôi sớm biết câu trả lời.
Video TikTok của cô gái đó.
“Có lẽ tôi ích kỷ, tôi bướng bỉnh, tôi keo kiệt. Nghĩ đến việc anh ấy và cô ấy làm phù dâu, phù rể, tôi cảm thấy như họ đang kết hôn.”
Tôi nhìn vào Lục Hạc Minh đang đọc tài liệu trên ghế sofa, rồi nhìn vào những dòng chữ trên điện thoại.
Cố gắng giữ bình tĩnh, tôi đã chặn cô ấy.
Tôi không còn muốn nhìn lén nữa.
Lục Hạc Minh thò đầu qua, hỏi một cách không hiểu: “Em đang xem gì vậy?”
“Không có gì đâu!”
Tôi đứng dậy, lấy chăn từ phòng ngủ đi vào phòng khách.
Anh ấy hỏi theo cách máy móc: “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì, chỉ là gần đây em ngủ không ngon, muốn ngủ một mình.”
Hứa Dực bước ra khỏi phòng ngủ, trên tay là tấm chăn dày, bước đi chậm rãi về phía phòng khách. Mỗi bước chân như cố tình tạo ra một bức tường vô hình ngăn cách cô với Lục Hạc Minh, người đang ngồi đọc tài liệu trên ghế sofa. Ánh mắt cô lướt qua anh ta, chỉ thấy một sự mệt mỏi giả tạo và dối trá.
“Có chuyện gì vậy?” Lục Hạc Minh ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều, không một chút cảm xúc, như thể đang hỏi một việc vô thưởng vô phạt.
Hứa Dực cảm thấy lồng ngực mình trĩu nặng. Sự thờ ơ, lãnh đạm của anh ta đã quá quen thuộc, nó bào mòn trái tim cô đến mức chai sạn. Cô biết, anh ta sẽ không bao giờ thừa nhận sự thật, sẽ không bao giờ nói ra lý do thực sự đằng sau sự đột ngột rời đi hay sự mệt mỏi giả vờ ấy.
“Không có gì,” Hứa Dực đáp lại, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ còn là tiếng thở. “Chỉ là gần đây em ngủ không ngon, muốn ngủ một mình.”
Cô đặt tấm chăn xuống ghế sofa cạnh anh ta, ánh mắt không còn nhìn vào anh nữa. Cô biết, cuộc nói chuyện này đã kết thúc, ngay cả khi nó còn chưa thực sự bắt đầu. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề và ngột ngạt. Hứa Dực quay lưng bước về phía phòng ngủ, để lại phía sau Lục Hạc Minh trong bóng tối mờ ảo của phòng khách. Cô không còn muốn tranh đấu, không còn muốn níu kéo. Tất cả những gì cô muốn lúc này chỉ là một giấc ngủ ngon, một giấc ngủ mà không có anh ta ở đó. Nhưng cô biết, giấc ngủ đó sẽ rất khó tìm.
Hứa Dực nằm phịch xuống chiếc ghế sofa, mắt nhìn trân trối lên trần nhà trắng xóa. Căn hộ nhỏ, từng là tổ ấm hai người, giờ đây trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến lạ. Ký ức ùa về như một cơn lũ, cuốn cô đi về phía những năm tháng đã qua. Năm năm. Năm năm cô đã dành trọn cho Lục Hạc Minh.
“Nếu bạn trai của con muốn cưới con thì đã làm từ lâu rồi, Dực à.” Lời mẹ cô vang vọng bên tai, lạnh lùng và đầy chua xót. Hứa Dực khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô đã ngây thơ đến mức nào, tin vào những lời hứa hẹn, tin vào tương lai mà anh ta vẽ ra. Giờ đây, sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt, bóp nghẹt trái tim cô.
Đúng vậy, Lục Hạc Minh chưa bao giờ có ý định kết hôn. Cô là gì trong mắt anh ta? Một chỗ dựa, một người tình tạm bợ hay chỉ đơn giản là một công cụ để anh ta lấp đầy khoảng trống? Hứa Dực cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Cô đã quá tin tưởng, quá lún sâu vào một mối quan hệ không có tương lai, để rồi giờ đây phải đối mặt với sự thật tàn khốc.
Cô nghĩ đến bức ảnh cũ chụp chung với Lục Hạc Minh mà cô đã đăng lên TikTok. Cô gái trẻ kia, chắc hẳn đã xem đi xem lại nó hàng nghìn lần, với nụ cười khinh bỉ. Rồi đến những video “tố cáo” của cô ta, phơi bày bóng dáng Lục Hạc Minh qua từng chi tiết nhỏ nhặt: chiếc cà vạt, chiếc áo vest, tấm rèm cửa, đồ nội thất, thậm chí cả món ăn anh ta hay ăn. Hứa Dực cay đắng nhận ra, cô gái trẻ kia đã nhìn thấu Lục Hạc Minh còn rõ hơn cả cô.
Đám cưới của Dương Dương, bạn thân của cô, đang đến gần. Lời hứa làm phù dâu, phù rể giờ đây trở nên mỉa mai đến lạ. Cô sẽ đi đến đám cưới đó với tư cách gì? Một người tình cũ bị bỏ rơi, hay một cô gái ngây ngô, bị lừa dối? Hứa Dực bỗng bật cười trong nước mắt. Lời bình luận trên bài viết của chị gái mình hiện lên rõ mồn một trong tâm trí: “Chị em ơi! Đừng tìm đàn ông lớn tuổi! Đàn ông lớn tuổi có tiền chưa chắc cho bạn tiêu, nhưng em trai trẻ trung thì chắc chắn sẽ làm bạn vui!” Hơn 80.000 lượt thích cho câu nói ấy. Cô đã bỏ qua nó như thế nào?
Sự hối hận dâng trào, xen lẫn với nỗi chua xót khôn nguôi. Hứa Dực vùi mặt vào gối, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Cô đã lãng phí bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tình cảm vào một người đàn ông không xứng đáng. Cô đã tự dối mình, tự lừa dối bản thân. Bây giờ, khi mọi thứ đã vỡ lở, cô chỉ còn lại đống tro tàn của một mối tình ảo vọng.
Hứa Dực siết chặt tay, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Mỗi lần cố gắng gieo mầm cho một đám cưới, cho một tương lai chung, giờ đây lại giống như những nhát dao cứa vào tim. Cô nhớ như in hình ảnh mình hớn hở đưa ảnh cưới của Dương Dương cho Lục Hạc Minh xem, với hy vọng anh sẽ hiểu ý. Nhưng thay vì sự hào hứng, cô nhận lại chỉ là một cái gật đầu hờ hững, một câu trả lời qua loa: “Ừm, đẹp.”
Khi ấy, Hứa Dực đã tự nhủ có lẽ anh đang bận. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ sụp đổ, cô mới thấm thía. Sự thờ ơ ấy, nó không phải là sự bận rộn, mà là sự vô tâm, là sự chối bỏ. Anh ta chưa bao giờ coi trọng những mong muốn của cô. Cô như một món đồ chơi cũ kỹ, hết giá trị sử dụng thì sẽ bị vứt bỏ. Những lời mẹ cô nói, những lời khuyên từ bạn bè, tất cả cứ vang vọng, như một lời cảnh báo cô đã bỏ ngoài tai.
Cô bật cười, một tiếng cười khô khốc, lạc lõng trong căn hộ giờ đây chỉ còn mình cô. Nụ cười ấy mang theo sự cay đắng của năm năm thanh xuân bị lãng phí. Cô nhìn quanh căn phòng, từng góc nhỏ đều hằn sâu bóng hình hai người. Nhưng giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng. Hình ảnh cô gái trẻ kia lướt qua tâm trí, một cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống, chắc chắn là thứ mà Lục Hạc Minh đang tìm kiếm. Còn cô, Hứa Dực, chỉ là một tàn dư của quá khứ.
Cô đứng dậy, bước ra ban công, nơi từng là góc yêu thích của hai người để ngắm thành phố về đêm. Giờ đây, ánh đèn lung linh kia chỉ làm tăng thêm vẻ cô độc. Phuket, Thái Lan – cái tên ấy từng là giấc mơ chung của hai người, là nơi họ sẽ cùng nhau xây dựng kỷ niệm. Giờ đây, nó chỉ còn là một lời hứa hão huyền, một giấc mơ dang dở. Hứa Dực nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn, nhưng chúng cứ bám riết lấy cô, như một lời nhắc nhở về sự ngây thơ và mù quáng của chính mình.
Hứa Dực lặng lẽ rời khỏi chiếc giường, ánh mắt lướt qua gương mặt Lục Hạc Minh vẫn còn say ngủ. Một sự lạnh nhạt bao trùm lấy cô, nó không phải là cái lạnh của không khí buổi sớm, mà là cái lạnh đến từ tâm hồn, từ những đổ vỡ không thể hàn gắn. Cô đã quyết định, không còn ai được nhìn thấy sự yếu đuối của mình nữa.
Cô bước chân trần trên sàn nhà, từng bước nhẹ như không, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào làm tỉnh giấc anh ta. Căn hộ nhỏ này, nơi từng chứa đựng bao kỷ niệm, giờ đây trở thành một lời nhắc nhở đau đớn về một mối quan hệ đã mục ruỗng từ bên trong. Mỗi góc nhà, mỗi món đồ đều hằn sâu bóng hình của hai người, nhưng giờ đây, chỉ còn lại sự trống vắng.
Hứa Dực đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn sương mờ ảo bao phủ thành phố. Phuket, Thái Lan – cái tên ấy từng là giấc mơ chung của cô và Lục Hạc Minh, là nơi họ sẽ cùng nhau xây dựng những kỷ niệm ngọt ngào. Giờ đây, nó chỉ còn là một lời hứa hão huyền, một giấc mơ dang dở đã tan biến như bọt biển.
Cô đưa tay lên xoa dịu vùng ngực đau nhói. Sự thật phơi bày rõ ràng như ban ngày, cô gái trẻ kia, với sự non nớt và sức sống tràn đầy, chắc chắn là thứ mà Lục Hạc Minh đang tìm kiếm. Còn cô, Hứa Dực, chỉ là một tàn dư của quá khứ, một vết xước mà anh ta muốn xóa bỏ. Nụ cười khô khốc nở trên môi cô, một nụ cười mang theo sự cay đắng của năm năm thanh xuân đã bị lãng phí vào một người đàn ông không xứng đáng.
Cô nhớ lại những bình luận trên mạng xã hội về những người đàn ông lớn tuổi, những lời khuyên của mẹ, sự lo lắng của bạn bè. Tất cả cứ vang vọng trong đầu, như một lời cảnh báo cô đã bỏ ngoài tai suốt bao năm qua. Cô đã mù quáng, đã tự lừa dối bản thân vì một tình yêu hão huyền.
Hứa Dực hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực chờ rơi. Cô sẽ không để bất kỳ ai thấy mình yếu đuối nữa. Cô sẽ vực dậy, sẽ tìm lại chính mình, và quan trọng nhất, cô sẽ không bao giờ cho phép bản thân bị tổn thương bởi những người đàn ông như Lục Hạc Minh.
Cô quay lưng lại với khung cửa sổ, với ký ức và với người đàn ông đang ngủ say trên giường. Một khởi đầu mới, dù đau đớn, nhưng lại cần thiết. Cô sẽ bước đi, mạnh mẽ và kiên cường, để lại phía sau tất cả những gì đã từng. Cô rời khỏi căn hộ, đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng, như thể đang khép lại một chương buồn trong cuộc đời mình.
Sáng sớm, Hứa Dực đã lẳng lặng rời khỏi căn hộ quen thuộc, khóa trái cửa sau lưng. Chiếc phong bì mỏng trong túi áo khoác như một lời nhắc nhở cay đắng về cái giá phải trả cho những năm tháng ảo tưởng. Nhưng trong tâm trí cô lúc này không còn chỗ cho sự uất hận hay đau khổ. Thay vào đó là một quyết tâm sắt đá. Cô đã mất 5 năm thanh xuân vào tay Lục Hạc Minh, 5 năm để cô gái trẻ trung, đầy sức sống ấy lấn át, 5 năm để mẹ cô lo lắng, để bạn bè hoài nghi. Giờ đây, cô phải đòi lại tất cả.
Cô bước chân nhanh trên vỉa hè, ánh nắng ban mai chiếu xuống, rọi vào gương mặt cô. Không còn là Hứa Dực yếu đuối, cam chịu ngày hôm qua. Đôi mắt cô giờ đây ánh lên sự kiên định, một ngọn lửa mới đã bùng cháy trong lồng ngực. Cô nhìn thấy những bình luận trên mạng xã hội về đàn ông lớn tuổi, những lời khuyên hữu ích mà cô từng bỏ qua. Cô tự nhủ, cô sẽ không bao giờ để bản thân bị lu mờ hay đánh mất giá trị vì bất kỳ ai nữa.
Tiếng chuông điện thoại vang lên xé tan không gian tĩnh lặng. Là Dương Dương.
“Dực! Cậu đâu rồi? Tớ gọi mãi mới được!” Giọng Dương Dương đầy vẻ lo lắng.
Hứa Dực hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng bình thản. “Tớ… tớ đang đi dạo. Có chuyện gì không?”
“Có chuyện gì sao? Cậu còn hỏi có chuyện gì sao? Đám cưới của tớ sắp đến rồi, hai người hứa làm phù dâu phù rể rồi mà! Hôm qua tự nhiên cậu biến mất tăm, Lục Hạc Minh cũng gọi không được. Có chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Hứa Dực im lặng một lúc, rồi khẽ cười. “Không có gì đâu. Chỉ là… tớ nghĩ mình cần một chút không gian riêng.”
“Không gian riêng?” Dương Dương gần như hét lên. “Cậu đừng có giấu tớ Hứa Dực! Nhìn ảnh trên mạng đi! Cô gái đó! Cậu có biết gì không?”
Hứa Dực giả vờ ngạc nhiên, nhưng trong lòng đã có sự chuẩn bị. Cô đã thấy. Hơn nghìn lần xem lại đoạn video TikTok đó, mỗi lần nhìn thấy bóng dáng Lục Hạc Minh trong đó, cô lại càng củng cố thêm quyết tâm của mình. Cái cách anh ta khéo léo lấp liếm, cái cách anh ta để lại dấu vết để “vô tình” bị phát hiện, tất cả đều cho thấy sự tính toán của anh ta. Và cả cô gái trẻ kia nữa, cô ta đang cố gắng chứng minh điều gì? Rằng cô ta có được Lục Hạc Minh? Thật nực cười.
“Tớ… tớ biết một chút.” Hứa Dực lên tiếng, giọng cô cứng lại. “Nhưng mà, đó không phải là chuyện quan trọng nhất lúc này.”
“Vậy cái gì là quan trọng nhất?” Dương Dương gặng hỏi.
“Là tớ phải tìm lại chính mình.” Hứa Dực nói, lời nói như được khắc sâu vào tâm trí. “Tớ đã đánh mất mình quá lâu rồi. 5 năm. Giờ là lúc để lấy lại tất cả.”
“Cậu nói vậy là sao? Cậu… cậu định làm gì?”
“Tớ định sẽ đi Phuket.” Hứa Dực nói, giọng cô vang lên một chút sự hào hứng. “Du lịch. Tự thưởng cho bản thân một chuyến đi mà chúng ta đã từng mơ ước.”
“Phuket á? Nhưng mà…” Dương Dương còn định nói gì đó, nhưng Hứa Dực đã nhanh chóng cắt ngang.
“Đừng lo cho tớ, Dương Dương. Tớ ổn. Thậm chí, tớ còn cảm thấy tốt hơn bao giờ hết.” Hứa Dực cúp máy, mỉm cười với chính mình.
Cô mở điện thoại, lướt qua các ứng dụng. Đã đến lúc phải hành động. Không còn chần chừ nữa. Cô muốn thay đổi, muốn thoát khỏi cái bóng của Lục Hạc Minh, muốn trở lại là Hứa Dực mà cô từng là, thậm chí là một Hứa Dực mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn. Cô nhìn vào số tiền mà Lục Hạc Minh đã đưa cho cô, không phải là bồi thường, mà là vốn đầu tư cho cuộc sống mới của cô. Kế hoạch bắt đầu từ đây.
Cô lướt qua trang cá nhân của mình, nhìn những bức ảnh cũ. Cô nhớ lại cái ngày chụp những tấm ảnh đó, cái ngày mà cô còn tin vào tình yêu vĩnh cửu. Giờ đây, tất cả những gì còn lại chỉ là những mảnh ghép ký ức. Nhưng cô không còn muốn níu kéo. Cô sẽ tạo ra những kỷ niệm mới, trên những miền đất mới. Phuket. Cái tên ấy lặp đi lặp lại trong đầu cô như một lời tiên tri về sự tự do.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Hứa Dực nhìn màn hình, là Dương Dương. Cô bắt máy, cố nén lại tiếng thở dài.
DƯƠNG DƯƠNG (O.S.)
(Giọng hốt hoảng)
Dực! Cậu đâu rồi? Tớ gọi mãi mới được!
HỨA DỰC
(Giọng cố tỏ ra bình thản)
Tớ… tớ đang đi dạo. Có chuyện gì không?
DƯƠNG DƯƠNG (O.S.)
Có chuyện gì sao? Cậu còn hỏi có chuyện gì sao? Đám cưới của tớ sắp đến rồi, hai người hứa làm phù dâu phù rể rồi mà! Hôm qua tự nhiên cậu biến mất tăm, Lục Hạc Minh cũng gọi không được. Có chuyện gì đã xảy ra vậy?
Hứa Dực im lặng. Cô nhớ lại cảnh tượng đêm qua, hình ảnh cô gái trẻ kia và Lục Hạc Minh. Cô đã thấy. Cô đã xem đi xem lại đoạn video TikTok đó hàng nghìn lần. Bóng dáng Lục Hạc Minh, chiếc cà vạt quen thuộc, góc làm việc, thậm chí cả món ăn anh ta thích. Tất cả đều phơi bày một sự thật trần trụi.
HỨA DỰC
(Khẽ cười, giọng có chút chua chát)
Không có gì đâu. Chỉ là… tớ nghĩ mình cần một chút không gian riêng.
DƯƠNG DƯƠNG (O.S.)
Không gian riêng? Cậu đừng có giấu tớ Hứa Dực! Nhìn ảnh trên mạng đi! Cô gái đó! Cậu có biết gì không?
Hứa Dực siết chặt điện thoại. Cô biết. Cô không ngạc nhiên, không đau khổ, chỉ thấy một sự mệt mỏi len lỏi.
HỨA DỰC
Tớ… tớ biết một chút. Nhưng mà, đó không phải là chuyện quan trọng nhất lúc này.
DƯƠNG DƯƠNG (O.S.)
Vậy cái gì là quan trọng nhất?
HỨA DỰC
Là tớ phải tìm lại chính mình. Tớ đã đánh mất mình quá lâu rồi. 5 năm. Giờ là lúc để lấy lại tất cả.
DƯƠNG DƯƠNG (O.S.)
Cậu nói vậy là sao? Cậu… cậu định làm gì?
HỨA DỰC
Tớ định sẽ đi Phuket. Du lịch. Tự thưởng cho bản thân một chuyến đi mà chúng ta đã từng mơ ước.
DƯƠNG DƯƠNG (O.S.)
Phuket á? Nhưng mà…
Hứa Dực cúp máy trước khi Dương Dương kịp nói hết câu. Cô tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Không còn yếu đuối, không còn cam chịu. Cái cảm giác mệt mỏi dường như đã được thay thế bằng một ngọn lửa âm ỉ. Cô đã đủ yếu đuối rồi.
Cô mở điện thoại, nhìn vào số dư tài khoản. Số tiền Lục Hạc Minh đưa, không phải là bồi thường, mà là vốn. Vốn để cô tái sinh. Cô lướt qua danh sách liên lạc, dừng lại ở một cái tên.
HỨA DỰC
(Thì thầm với chính mình)
Phuket. Chuyến đi của riêng mình.
Cô bắt đầu tìm kiếm vé máy bay, khách sạn. Từng thao tác đều dứt khoát, không chút do dự. Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia có thể vui vẻ bên nhau, nhưng cô sẽ không bao giờ cho phép bản thân mình bị cuốn vào vòng xoáy đó nữa. Cô đã vứt bỏ quá khứ, cô sẽ bước tiếp. Mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn. Kế hoạch bắt đầu từ đây. Cô nhìn lại bức ảnh chụp chung với Lục Hạc Minh trên trang cá nhân, rồi xóa nó đi một cách dứt khoát.
Hứa Dực lướt điện thoại, đôi mắt lướt qua những bài viết trên mạng xã hội. Cô dừng lại ở một bài đăng có tiêu đề “Lời khuyên cho những cô gái trẻ: Đừng quá vội vàng tìm kiếm hạnh phúc”. Đây là một diễn đàn nơi các chị em chia sẻ kinh nghiệm và lời khuyên về tình yêu, hôn nhân. Hứa Dực đọc qua vài dòng, rồi lại lướt xuống phần bình luận.
Bỗng nhiên, Hứa Dực khựng lại. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi đưa tay lên che miệng. Một cảm giác vừa ngỡ ngàng, vừa có chút hả hê dâng lên. Cô đã vô tình đăng nhập nhầm tài khoản cá nhân vào một ứng dụng khác, và rồi, bằng một cách nào đó, cô đã để lại một bình luận “để đời” trên chính bài viết đó.
Bình luận của cô, với nội dung: “Chị em ơi! Đừng tìm đàn ông lớn tuổi! Đàn ông lớn tuổi có tiền chưa chắc cho bạn tiêu, nhưng em trai trẻ trung thì chắc chắn sẽ làm bạn vui!” nhanh chóng trở thành tâm điểm. Những biểu tượng cảm xúc “cười ra nước mắt”, “thả tim” và những lời bình luận trái chiều bắt đầu xuất hiện dày đặc. Hứa Dực mở ứng dụng lên, rồi lại tắt đi, rồi lại mở lên lần nữa. Lượt thích cho bình luận của cô đã vượt xa con số 80.000.
Hứa Dực bật cười. Tiếng cười khẽ vang lên trong căn phòng trống trải. Cô không ngờ bình luận đó lại gây bão đến vậy. Đúng là cô đã nói những lời “tày trời”, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại cảm thấy một chút mãn nguyện. Những lời lẽ đó như một cách để cô giải tỏa sự ấm ức tích tụ bấy lâu. Cô đã từng tin vào tình yêu với đàn ông lớn tuổi, tin vào sự ổn định mà Lục Hạc Minh mang lại, và rồi nhận lại là gì? Sự phản bội và tan vỡ.
Cô nhìn vào chiếc điện thoại, rồi quyết định mở ứng dụng TikTok. Cô tìm lại đoạn video cũ mà cô từng đăng, trong đó có những thước ảnh chụp chung giữa cô và Lục Hạc Minh. Cô biết, cô gái trẻ kia chắc chắn sẽ xem. Cô muốn cô ta biết, trước đây, cô từng là ai, và những gì cô đã từng có. Cô xem lại đoạn video đó, rồi lại xem tiếp video của cô gái trẻ kia. Bóng dáng quen thuộc, chiếc cà vạt, góc làm việc, món ăn trên bàn… tất cả đều là của Lục Hạc Minh. Sự thật phơi bày rõ ràng, không thể chối cãi.
Một nụ cười nhếch mép nở trên môi Hứa Dực. Sự hả hê lẫn vào sự mỉa mai. Đúng là cô đã sai lầm khi chọn một người đàn ông như Lục Hạc Minh. Nhưng giờ thì cô đã nhận ra. Cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một khởi đầu chỉ thuộc về riêng cô. Cô đóng ứng dụng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng trong lòng Hứa Dực, mọi thứ đã thay đổi. Cô đã đủ mạnh mẽ để đối diện với mọi thứ.
Tiếng cười của Hứa Dực chợt tắt lịm. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nụ cười mỉa mai dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đanh lại. Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên xé tan sự tĩnh lặng. Cô xem số hiển thị, là Lục Hạc Minh. Cô không vội bắt máy, để nó rung lên vài hồi.
Sau cùng, Hứa Dực nhấc máy.
“Hứa Dực!” Giọng Lục Hạc Minh vang lên, tức giận và nghẹn lại. “Em nói rõ cho tôi biết, em trai nào, cậu ta đã làm gì khiến em vui?”
Hứa Dực nghe thấy câu hỏi, đôi mắt cô nheo lại. Một nụ cười nhỏ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi cô. Cô cảm thấy mình đã ‘chọc’ đúng chỗ. Sự im lặng kéo dài. Cô không trả lời ngay. Cô muốn hắn ta cảm nhận được sự chờ đợi, sự dằn vặt.
“Trả lời tôi!” Lục Hạc Minh gằn giọng. Hắn ta rõ ràng đang mất kiểm soát.
Hứa Dực khẽ cười khúc khích. Tiếng cười đó mang theo sự thách thức và cả một chút tàn nhẫn. Cô vẫn im lặng, như đang thưởng thức khoảnh khắc này. Cô biết lời bình luận của mình đã lan truyền. Cô biết hắn ta đã nhìn thấy video TikTok của cô. Và cô biết, hắn ta cũng đã nhìn thấy những gì cô đăng tải về hắn và cô gái trẻ kia.
“Em đang bận,” Hứa Dực lạnh lùng đáp, giọng điệu cố tình kéo dài. “Có lẽ chúng ta không có gì để nói nữa đâu, Lục Hạc Minh.”
“Em vừa nói gì?” Giọng hắn ta như bị bóp nghẹt.
“Tôi nói, chúng ta không còn gì để nói,” Hứa Dực lặp lại, nhấn mạnh từng chữ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh. Cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một khởi đầu không có hắn. Cái trò chơi này, cô đã thắng.
Cô cúp máy, không để hắn có cơ hội phản ứng. Hứa Dực cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Cô đã gieo rắc sự nghi ngờ và bực tức, và cô biết, hậu quả sẽ còn kéo dài. Cô đã cho hắn thấy, cô không phải là người dễ dàng bị lợi dụng. Cô đã cho hắn thấy, cô cũng có thể làm hắn đau khổ. Cô quay lưng lại với màn hình điện thoại, bước ra ban công, hít thở bầu không khí đêm. Mọi thứ đã thay đổi.
Hứa Dực thở phào nhẹ nhõm. Lục Hạc Minh đã không còn là vấn đề của cô nữa. Cô nhìn điện thoại, rồi quay sang tấm ảnh cũ trên màn hình máy tính. Đó là ảnh cô và Lục Hạc Minh chụp trong chuyến đi đến Phuket, Thái Lan, nơi họ từng mơ về một tương lai chung. Nụ cười trên môi cô không còn là sự hả hê, mà là một nỗi buồn man mác, xen lẫn với sự quyết tâm. Cô đã muốn cô gái kia thấy. Cô muốn cô ta biết Hứa Dực đã từng là ai, đã từng có những gì. Đó là một cách thách thức ngầm, một nỗ lực tuyệt vọng để chứng minh sự tồn tại của mình, rằng cô không phải là một người dễ dàng bị bỏ rơi.
Cô nhớ lại những ngày tháng cuối cùng bên Lục Hạc Minh, khi mọi thứ dường như đã rạn nứt nhưng cô vẫn cố chấp bám víu. Cái ngày Dương Dương thông báo tin cưới, cả hai đều đồng ý làm phù dâu, phù rể. Giờ đây, lời hứa đó thật nực cười.
Hứa Dực nhấn vào ứng dụng TikTok, tìm đến video cũ của mình. Cô đã đăng bức ảnh đó kèm theo dòng trạng thái đầy ẩn ý, một lời cảnh báo ngầm đến cô gái trẻ kia. Dòng bình luận cô viết trên bài đăng của chị gái mình giờ đây dường như ám ảnh cô: “Chị em ơi! Đừng tìm đàn ông lớn tuổi! Đàn ông lớn tuổi có tiền chưa chắc cho bạn tiêu, nhưng em trai trẻ trung thì chắc chắn sẽ làm bạn vui!”. Hơn 80.000 lượt thích, một con số khổng lồ, minh chứng cho sự đồng cảm của những người phụ nữ đã từng trải qua tổn thương.
Cô lướt xem lại video của cô gái trẻ kia. Bóng dáng Lục Hạc Minh lấp ló trong từng khung hình: chiếc cà vạt quen thuộc, chiếc áo vest anh thường mặc, rèm cửa trong căn hộ họ từng chung sống, thậm chí cả món ăn anh thích nhất. Tất cả như một lời khẳng định đanh thép: Lục Hạc Minh vẫn ở đó, vẫn bên cạnh cô gái trẻ ấy, và Hứa Dực không còn là gì cả.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Cô không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ còn lại một sự lạnh lẽo và một khát khao cháy bỏng được trả thù. Cô đã cho Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia thấy, cô không phải là quân cờ dễ dàng bị lợi dụng. Cô có thể khiến họ phải trả giá.
Hứa Dực đóng ứng dụng TikTok. Ánh mắt cô dừng lại trên một bức ảnh trên bàn làm việc: đó là hình ảnh cô và mẹ, cả hai cùng cười rạng rỡ dưới ánh nắng vàng rực của bãi biển Phuket. Giấc mơ về một chuyến đi đến đó cùng mẹ vẫn còn đó, chưa bao giờ tắt. Bây giờ, cô biết mình phải làm gì để biến giấc mơ ấy thành hiện thực. Cô cần sự độc lập, cần sự tự do, và cần một lời tuyên bố đanh thép rằng cô đã thoát khỏi cái bóng của Lục Hạc Minh.
Cô đứng dậy, bước ra ban công, nhìn về phía chân trời. Thành phố về đêm lung linh, huyền ảo, như một lời hứa về những khởi đầu mới. Hứa Dực hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí đêm mát lành. Cô đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Cô đã thắng trò chơi này, theo cách của riêng mình.
Hứa Dực đứng đó, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Bóng đêm buông xuống thành phố như một tấm màn nhung. Cô nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, nơi hiện hữu những đoạn video ngắn ngủi. Cô gái trẻ kia, người mà cô chưa từng gặp mặt, lại đang phô bày cả một phần cuộc đời mà Hứa Dực từng vun đắp.
Căn hộ nhỏ của cô và Lục Hạc Minh. Những món đồ nội thất quen thuộc, chiếc rèm cửa cũ kỹ cô từng tự tay giặt giũ. Rồi đến những món ăn, món quà vặt mà Hứa Dực từng tự tay làm cho Lục Hạc Minh, giờ đây xuất hiện trên bàn ăn của cô gái trẻ kia. Nào là cà vạt, áo vest mà anh thường mặc. Tất cả, tất cả đều là dấu ấn của Hứa Dực, giờ đây lại trở thành minh chứng cho mối quan hệ mới của Lục Hạc Minh.
Lòng tự tôn của Hứa Dực, vốn đã bị chà đạp đến tận cùng khi phát hiện Lục Hạc Minh phản bội, giờ đây lại một lần nữa bị phơi bày trần trụi. Cô cảm thấy một cơn đau nhói buốt tim. Cay đắng. Cô gái trẻ kia có lẽ còn không biết, những gì cô đang sở hữu, là mồ hôi, nước mắt và cả một thời thanh xuân mà Hứa Dực đã đổ vào mối quan hệ này.
Hứa Dực nhớ lại lời bình luận của mình trên bài viết của chị gái, lời khuyên đầy chua chát về đàn ông lớn tuổi. Lời nói đó, tưởng chừng là sự hả hê nhất thời, giờ lại như một nhát dao cứa vào tim cô. Hơn tám mươi nghìn lượt thích. Bao nhiêu người phụ nữ đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, tìm kiếm tình yêu nơi những người đàn ông tưởng chừng sẽ mang lại sự vững chắc, nhưng cuối cùng lại chỉ nhận về nỗi đau.
Cô lướt qua danh sách video của cô gái trẻ kia một lần nữa. Mỗi khung hình là một nhát dao. Cô gái trẻ kia cười nói vui vẻ, Lục Hạc Minh mờ ảo trong từng thước phim. Anh ta, người đàn ông mà Hứa Dực từng yêu sâu đậm, người đàn ông mà cô đã từng tin tưởng trao cả cuộc đời, giờ đây lại đang tiếp tục cuộc đời mới bên cạnh một người phụ nữ khác, trên chính những gì anh ta từng chia sẻ với cô.
Sự phẫn nộ dâng trào. Hứa Dực siết chặt điện thoại. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài, nhưng không phải là những giọt nước mắt yếu đuối. Chúng là giọt nước mắt của sự tức giận, của khát khao đòi lại công bằng. Cô đã bị lừa dối, bị lợi dụng. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này.
Hứa Dực mở ứng dụng chụp ảnh. Cô tìm đến tấm ảnh của mình và mẹ, chụp trong chuyến đi mơ ước đến Phuket. Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cả hai. Đó là mục tiêu của cô. Đó là động lực để cô đứng dậy sau vấp ngã này. Cô sẽ không để Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia quyết định tương lai của mình. Cô sẽ tự mình vẽ nên bức tranh cuộc đời mới, đầy màu sắc và tự do.
Đêm càng về khuya, nhưng trong lòng Hứa Dực lại bừng lên một ngọn lửa. Ngọn lửa của sự quyết tâm, của lòng tự tôn bị tổn thương. Cô biết mình phải làm gì. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu, không chỉ với Lục Hạc Minh, mà còn với chính nỗi đau và sự yếu đuối của bản thân. Cô đã thắng trò chơi này rồi, bằng một cách mà chỉ cô mới hiểu.
Hứa Dực đứng đó, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Bóng đêm buông xuống thành phố như một tấm màn nhung. Cô nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, nơi hiện hữu những đoạn video ngắn ngủi. Cô gái trẻ kia, người mà cô chưa từng gặp mặt, lại đang phô bày cả một phần cuộc đời mà Hứa Dực từng vun đắp.
Căn hộ nhỏ của cô và Lục Hạc Minh. Những món đồ nội thất quen thuộc, chiếc rèm cửa cũ kỹ cô từng tự tay giặt giũ. Rồi đến những món ăn, món quà vặt mà Hứa Dực từng tự tay làm cho Lục Hạc Minh, giờ đây xuất hiện trên bàn ăn của cô gái trẻ kia. Nào là cà vạt, áo vest mà anh thường mặc. Tất cả, tất cả đều là dấu ấn của Hứa Dực, giờ đây lại trở thành minh chứng cho mối quan hệ mới của Lục Hạc Minh.
Lòng tự tôn của Hứa Dực, vốn đã bị chà đạp đến tận cùng khi phát hiện Lục Hạc Minh phản bội, giờ đây lại một lần nữa bị phơi bày trần trụi. Cô cảm thấy một cơn đau nhói buốt tim. Cay đắng. Cô gái trẻ kia có lẽ còn không biết, những gì cô đang sở hữu, là mồ hôi, nước mắt và cả một thời thanh xuân mà Hứa Dực đã đổ vào mối quan hệ này.
Hứa Dực nhớ lại lời bình luận của mình trên bài viết của chị gái, lời khuyên đầy chua chát về đàn ông lớn tuổi. Lời nói đó, tưởng chừng là sự hả hê nhất thời, giờ lại như một nhát dao cứa vào tim cô. Hơn tám mươi nghìn lượt thích. Bao nhiêu người phụ nữ đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, tìm kiếm tình yêu nơi những người đàn ông tưởng chừng sẽ mang lại sự vững chắc, nhưng cuối cùng lại chỉ nhận về nỗi đau.
Cô lướt qua danh sách video của cô gái trẻ kia một lần nữa. Mỗi khung hình là một nhát dao. Cô gái trẻ kia cười nói vui vẻ, Lục Hạc Minh mờ ảo trong từng thước phim. Anh ta, người đàn ông mà Hứa Dực từng yêu sâu đậm, người đàn ông mà cô đã từng tin tưởng trao cả cuộc đời, giờ đây lại đang tiếp tục cuộc đời mới bên cạnh một người phụ nữ khác, trên chính những gì anh ta từng chia sẻ với cô.
Sự phẫn nộ dâng trào. Hứa Dực siết chặt điện thoại. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài, nhưng không phải là những giọt nước mắt yếu đuối. Chúng là giọt nước mắt của sự tức giận, của khát khao đòi lại công bằng. Cô đã bị lừa dối, bị lợi dụng. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này.
Hứa Dực mở ứng dụng chụp ảnh. Cô tìm đến tấm ảnh của mình và mẹ, chụp trong chuyến đi mơ ước đến Phuket. Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cả hai. Đó là mục tiêu của cô. Đó là động lực để cô đứng dậy sau vấp ngã này. Cô sẽ không để Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia quyết định tương lai của mình. Cô sẽ tự mình vẽ nên bức tranh cuộc đời mới, đầy màu sắc và tự do.
Đêm càng về khuya, nhưng trong lòng Hứa Dực lại bừng lên một ngọn lửa. Ngọn lửa của sự quyết tâm, của lòng tự tôn bị tổn thương. Cô biết mình phải làm gì. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu, không chỉ với Lục Hạc Minh, mà còn với chính nỗi đau và sự yếu đuối của bản thân. Cô đã thắng trò chơi này rồi, bằng một cách mà chỉ cô mới hiểu.
**PHẦN 12**
Ánh đèn sân bay phản chiếu lờ mờ trên khuôn mặt Hứa Dực. Cô đã hoàn tất thủ tục, hành lý gọn gàng. Giờ đây, cô chỉ còn bước qua cánh cửa để đến với một vùng đất mới, một cuộc đời mới. Cuộc gọi của Dương Dương, lời nhờ vả làm phù dâu phù rể cho đám cưới của cô và Lục Hạc Minh, giờ đây nghe thật xa xỉ và mỉa mai. Hứa Dực khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua, đầy chua xót. Cô đã nhìn thấy mọi thứ. Cô đã hiểu rõ bản chất vấn đề. Không còn gì để níu kéo.
Cửa máy bay đóng lại. Tiếng động cơ rền vang. Hứa Dực nhắm mắt lại, hình ảnh Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia vụt qua tâm trí. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn tê liệt. Nó đã biến thành một động lực mạnh mẽ. Cô sẽ không để những gì đã xảy ra định nghĩa con người mình. Cô sẽ đi. Cô sẽ đi thật xa.
Chiếc máy bay cất cánh. Hứa Dực nhìn xuống những ánh đèn lung linh của thành phố bên dưới, như những vì sao xa vời. Cô từng mơ về Phuket. Cô từng mơ về một tương lai tươi sáng bên cạnh Lục Hạc Minh. Nhưng giờ đây, giấc mơ đó đã tan vỡ. Cô quyết định sẽ tự mình tìm lại màu sắc cho cuộc đời. Cô cần thời gian. Cô cần sự bình yên. Cô cần thoát khỏi bóng ma của quá khứ.
Chuyến bay kéo dài hàng giờ. Hứa Dực không ngủ. Cô xem lại những tin nhắn cũ với Lục Hạc Minh, những lời yêu thương, những lời hứa hẹn. Tất cả giờ đây đều là những vết xước. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh, chỉ có những vì sao xa lạ. Cô cảm thấy một chút giải thoát khi rời xa nơi chứa đựng quá nhiều kỷ niệm đau buồn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi nặng trĩu vẫn còn đó. Cô biết rằng, hành trình tìm lại chính mình sẽ không hề dễ dàng. Tuy nhiên, cô đã đưa ra quyết định. Và cô sẽ không quay đầu lại.
Một ngày sau khi Hứa Dực đăng video TikTok đầy ẩn ý, tin tức về việc Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia có mặt ở Phuket đã bay đến tai cô như một cơn gió lạnh. Hứa Dực choáng váng. Cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng việc phơi bày sự thật đó sẽ khiến Lục Hạc Minh phải dè chừng. Ngược lại, anh ta lại ngang nhiên xuất hiện, như một lời thách thức đầy trơ trẽn.
Cô nhìn quanh căn phòng khách sạn sang trọng, nơi lẽ ra là khởi đầu cho kỳ nghỉ mơ ước. Giờ đây, nó chỉ còn là một nhà tù. Lòng tự tôn bị tổn thương nghiêm trọng. Hứa Dực cảm thấy như mình bị kéo xuống vực sâu của sự nhục nhã. Cô không đủ can đảm để đối mặt với Lục Hạc Minh, không đủ mạnh mẽ để nhìn thấy anh ta và cô gái trẻ kia tay trong tay, cười nói hạnh phúc.
Một quyết định nhanh chóng được đưa ra. Chuyến đi này, giờ đây, đã trở thành cơn ác mộng. Hứa Dực vội vã thu dọn hành lý, trái tim nặng trĩu. Cô biết mình phải về nước. Về lại nơi cô từng có tất cả, giờ đây chỉ còn lại những mảnh vỡ của niềm tin. Tâm trạng cô u ám, mọi thứ xung quanh dường như mất hết màu sắc.
Trên chuyến bay trở về, Hứa Dực nhìn ra cửa sổ, những đám mây trắng trôi lững lờ như những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cô cảm thấy mình bị phản bội. Lục Hạc Minh, người đàn ông mà cô đã từng yêu sâu đậm, người đàn ông mà cô đã từng tin tưởng trao cả thanh xuân, lại có thể đối xử với cô như vậy.
Cô nhớ lại lời nói của mẹ về việc không nên yêu những người đàn ông lớn tuổi, những lời khuyên đầy kinh nghiệm. Nhưng cô đã không nghe. Cô đã đắm chìm trong ảo tưởng tình yêu, để rồi nhận lại bài học đau đớn nhất. Hứa Dực nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia. Cô biết, cuộc chiến với nỗi đau và sự phản bội này chỉ mới bắt đầu. Cô đã trở về nước, nhưng tâm hồn cô vẫn còn mắc kẹt ở Phuket, nơi giấc mơ đã tan vỡ.
Hứa Dực bước vào căn hộ nhỏ quen thuộc, không gian giờ đây mang một cảm giác trống rỗng đến lạ. Lục Hạc Minh đã ở đó, đứng dựa vào khung cửa phòng khách, nét mặt không chút biểu cảm. Anh ta nhìn cô, như thể chờ đợi.
Lục Hạc Minh bắt đầu nói, giọng đều đều, cố gắng giải thích về “chuyến công tác đột xuất”. Anh ta thao thao bất tuyệt về những cuộc họp khẩn, những dự án quan trọng, những lý do khách quan không thể chối từ. Mỗi lời anh ta nói ra, Hứa Dực chỉ lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không phía trước. Cô không ngắt lời, không phản bác, cũng không tra hỏi. Chỉ có sự im lặng bao trùm, một sự im lặng nặng trĩu của sự mất mát và tan vỡ.
Khi Lục Hạc Minh kết thúc bài diễn giải dài dòng, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Hứa Dực khẽ cúi đầu, một nụ cười nhạt nhẽo thoáng qua trên môi. Cô cảm thấy tim mình đã nguội lạnh hoàn toàn. Niềm tin đã không còn sót lại một mảnh vụn nào để có thể giữ lại hay hàn gắn. Cô chỉ đơn giản đáp lại, giọng nói thản nhiên đến vô cảm: “Anh nói xong rồi thì đi đi.” Lục Hạc Minh sững sờ, nhìn Hứa Dực với vẻ khó tin. Anh ta chưa bao giờ thấy cô thờ ơ đến vậy. Anh ta định nói thêm gì đó, nhưng nhìn vào đôi mắt trống rỗng của cô, anh ta nhận ra mọi lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa. Anh ta quay người, bước ra khỏi căn hộ, để lại Hứa Dực một mình trong không gian đầy kỷ niệm giờ đây chỉ còn là nỗi cô đơn.
Hứa Dực đứng lặng giữa căn hộ. Lục Hạc Minh đã rời đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo. Cô chầm chậm bước về phía bàn làm việc, ánh mắt dừng lại trên chiếc điện thoại. Màn hình vẫn sáng, hiển thị một đoạn video TikTok vừa được tải lên. Đó là video của cô gái trẻ, với hình ảnh Lục Hạc Minh xuất hiện mờ ảo trong từng khung hình: chiếc cà vạt anh thường đeo, chiếc áo vest vắt trên ghế, tấm rèm cửa quen thuộc trong căn hộ cũ, thậm chí là món ăn anh hay gọi. Mỗi chi tiết đều phơi bày một sự thật trần trụi mà Hứa Dực đã cố gắng chôn vùi. Cô đưa tay vuốt nhẹ màn hình, nơi có bóng hình anh.
Đột nhiên, chuông điện thoại reo vang. Là Dương Dương. Hứa Dực hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh trước khi nhấc máy.
DƯƠNG DƯƠNG (V.O.)
(Giọng hơi gấp gáp)
Hứa Dực ơi, cậu sao rồi? Tớ vừa nhận được tin… Minh Hạc Minh vừa nhắn tin cho tớ, cậu ấy nói… không thể làm phù rể cho đám cưới của chúng ta được nữa.
Hứa Dực im lặng. Tim cô thắt lại. Cô biết lý do. Chính là cái video đó. Chính là cô gái trẻ đó.
HỨA DỰC
(Giọng đều đều, như đã dự liệu)
Anh ta nói vậy sao?
DƯƠNG DƯƠNG (V.O.)
Ừ, đột ngột lắm. Tớ đã cố hỏi lý do nhưng cậu ấy cứ vòng vo. Tớ lo quá. Cậu biết không, chúng ta đã hứa với nhau rồi mà. Tớ cứ nghĩ…
Hứa Dực đưa tay che miệng, cố ngăn không cho tiếng nấc thoát ra. Cô nhìn vào chiếc điện thoại trên tay, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời chiều xám xịt.
HỨA DỰC
(Thì thầm, gần như tự nói với mình)
Có lẽ tôi ích kỷ, tôi bướng bỉnh, tôi keo kiệt. Nghĩ đến việc anh ấy và cô ấy làm phù dâu, phù rể, tôi cảm thấy như họ đang kết hôn.
Cô gái trẻ kia đã cho cô thấy một bộ mặt khác của Lục Hạc Minh. Một bộ mặt mà cô chưa từng nhìn thấy trong suốt năm năm bên nhau. Cô đã từng chia sẻ về ước mơ đến Phuket cùng Lục Hạc Minh, về những dự định tương lai, về cái “năm thứ năm bên Lục Hạc Minh” mà cô đã coi là bệ phóng cho hạnh phúc. Giờ đây, mọi thứ vỡ vụn.
Hứa Dực cúp máy. Cô nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt. Trong đầu cô, những lời bình luận trên bài viết của chị gái mình vang lên: “Chị em ơi! Đừng tìm đàn ông lớn tuổi! Đàn ông lớn tuổi có tiền chưa chắc cho bạn tiêu, nhưng em trai trẻ trung thì chắc chắn sẽ làm bạn vui!”. Phải chăng cô đã nhầm?
Cô quay lại nhìn chiếc điện thoại. Lướt xuống trang cá nhân của cô gái trẻ. Những bức ảnh, những video. Và rồi, cô thấy nó. Một bức ảnh được đăng cách đây hai ngày. Bức ảnh chụp Lục Hạc Minh đang cười, tay ôm lấy cô gái trẻ. Phía sau họ là tấm rèm cửa quen thuộc, là chiếc ghế sofa mà họ từng ngồi cùng nhau. Giống hệt như những gì cô thấy trong video TikTok của cô gái trẻ.
Đôi mắt Hứa Dực chợt đỏ hoe. Cô bật cười, một nụ cười đầy chua chát. Cô không còn nhận ra Lục Hạc Minh nữa. Hoặc có lẽ, cô chưa bao giờ thực sự biết anh ta.
Mẹ Hứa Dực bước vào phòng, thấy con gái đang ngồi sụp trên ghế sofa, nước mắt lưng tròng. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.
MẸ HỨA DỰC
Con gái, sao vậy? Ai làm con khóc?
Hứa Dực ngẩng đầu lên, nhìn mẹ với đôi mắt ngấn lệ. Cô chỉ lắc đầu, không nói nên lời.
MẸ HỨA DỰC
(Nhìn thấy điện thoại trên tay Hứa Dực)
Là chuyện của thằng Minh hả? Mẹ biết mà.
Hứa Dực bật khóc nức nở.
HỨA DỰC
(Giữa những tiếng nấc)
Con không hiểu… tại sao…
Bà Mẹ Hứa Dực ôm chặt lấy con gái, vỗ về. Bà biết, đứa con gái bướng bỉnh, mạnh mẽ của mình đang tổn thương rất nhiều. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh. Cái đám cưới của Dương Dương, cái video của cô gái trẻ, và sự rút lui đột ngột của Lục Hạc Minh. Tất cả như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Hứa Dực.
Trong khoảnh khắc đó, Hứa Dực cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối. Cơn giận dữ thay thế cho nỗi buồn. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này. Cô sẽ cho Lục Hạc Minh và cô gái trẻ kia thấy, Hứa Dực không phải là người dễ dàng bị tổn thương và bỏ rơi.
Mẹ Hứa Dực vỗ về con gái, lòng bà cũng trĩu nặng. Bà biết, đây không chỉ là sự tan vỡ của một mối tình, mà còn là sự sụp đổ của cả một niềm tin, cả một tương lai mà Hứa Dực đã dày công vun đắp. Năm năm bên Lục Hạc Minh, bao nhiêu dự định, bao nhiêu lời hứa, giờ đây chỉ còn là tro bụi. Bà nắm chặt tay Hứa Dực, cảm nhận sự run rẩy của con mình.
HỨA DỰC
(Giọng vẫn còn nghẹn ngào, nhưng đã có chút kiên định hơn)
Con đã nghĩ chúng con sẽ đến Phuket. Con đã nghĩ… năm thứ năm này sẽ là khởi đầu cho mọi thứ.
MẸ HỨA DỰC
Mẹ biết con yêu anh ta. Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng trọn vẹn, con ạ. Đôi khi, buông bỏ lại là cách để tìm thấy hạnh phúc mới.
Hứa Dực ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn mẹ. Bà mẹ nhìn sâu vào mắt con, rồi mỉm cười đầy động viên.
MẸ HỨA DỰC
Mẹ thấy con đã mạnh mẽ hơn rồi đấy. Cái video đó, cái cô gái đó… chúng chỉ là những chướng ngại trên con đường của con thôi.
Hứa Dực nhìn vào điện thoại, lướt qua những hình ảnh của cô gái trẻ. Những nụ cười, những cử chỉ thân mật với Lục Hạc Minh. Cô dừng lại ở bức ảnh anh ta đang ôm cô gái kia, nụ cười rạng rỡ như chưa từng có một Hứa Dực tồn tại. Tim cô thắt lại, nhưng lần này, nó không còn là nỗi đau của sự phản bội, mà là một sự lạnh lùng đầy quyết tâm. Cô đã quá mệt mỏi với việc nhìn lén, với việc đau khổ vì những gì cô thấy.
Hứa Dực hít một hơi thật sâu, rồi mở ứng dụng mạng xã hội. Cô tìm đến trang cá nhân của cô gái trẻ. Ngón tay cô lướt nhanh, đến mục “Bạn bè”. Cô thấy tên mình. Hứa Dực nhấn mạnh vào nút “Chặn”. Một thao tác đơn giản, nhưng nó mang lại một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Như thể cô vừa cắt đứt một sợi dây trói buộc, vừa gạt bỏ một gánh nặng vô hình. Cô đóng ứng dụng lại, rồi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Những dòng chữ từ bài viết của chị gái mình chợt vang lên trong đầu: “Chị em ơi! Đừng tìm đàn ông lớn tuổi! Đàn ông lớn tuổi có tiền chưa chắc cho bạn tiêu, nhưng em trai trẻ trung thì chắc chắn sẽ làm bạn vui!”. Cô bật cười. Một nụ cười không còn chua chát, mà là một tiếng cười của sự giải thoát. Cô không còn muốn nhìn lén nữa. Cô không còn muốn biết về Lục Hạc Minh và cô gái kia nữa. Cô cảm thấy mình đã vượt qua được ranh giới của sự quan tâm. Mọi thứ đã kết thúc. Cô sẽ không để mình chìm đắm trong sự đau khổ này thêm một giây nào nữa. Cô đứng dậy, dứt khoát. Mẹ Hứa Dực nhìn con gái, lòng dâng lên một niềm tự hào khôn xiết. Bà biết, con gái mình đã sẵn sàng bước tiếp.
Hứa Dực đứng dậy, đôi chân vững chãi trên sàn nhà. Căn hộ nhỏ từng là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là một dấu vết của quá khứ. Cô nhìn quanh, không còn chút vương vấn. Mọi thứ cô từng chia sẻ, từng xây dựng với Lục Hạc Minh giờ đây đã tan biến như bọt xà phòng. Một cuộc điện thoại vang lên, làm cô giật mình. Là Dương Dương.
DƯƠNG DƯƠNG (V.O)
Dực ơi, bà có tin không? Nó cầu hôn rồi!
HỨA DỰC
(Khẽ mỉm cười, một nụ cười thật lòng)
Thật á? Chúc mừng bà nhé!
DƯƠNG DƯƠNG (V.O)
Nhưng mà… tôi hơi lo. Ông ta vẫn còn cái tính lăng nhăng đó không biết chừng. Bà có nhớ cái vụ Lục Hạc Minh không?
HỨA DỰC
(Cắt ngang, giọng dứt khoát)
Bà đừng lo nữa. Tôi ổn rồi. Bà cứ hạnh phúc là được.
DƯƠNG DƯƠNG (V.O)
(Ngập ngừng)
Nhưng bà… Lục Hạc Minh có liên lạc lại không? Ông ta có biết chuyện bà nhận được bồi thường không?
HỨA DỰC
(Lạnh lùng)
Không. Và tôi cũng không muốn ông ta biết. Bà biết đấy, tôi đã bắt đầu một cuộc sống mới rồi.
Cuộc gọi kết thúc. Hứa Dực đặt điện thoại xuống. Cô mở laptop, lướt qua những trang web du lịch. Phuket. Nụ cười bỗng nở trên môi cô. Nơi cô từng mơ ước cùng Lục Hạc Minh, giờ đây cô sẽ đến đó một mình. Hoặc có thể, cô sẽ gặp ai đó mới. Ai đó xứng đáng hơn.
Cô mở ứng dụng ngân hàng, xem số dư. Một khoản tiền đáng kể, đủ để cô tự chủ, đủ để cô bắt đầu mọi thứ lại từ đầu. Cô không còn là Hứa Dực của năm năm trước, phụ thuộc, yếu đuối. Cô đã tìm lại được chính mình, mạnh mẽ và độc lập.
Hứa Dực bắt đầu dọn dẹp căn hộ. Cô gói ghém những kỷ vật còn sót lại, những món đồ từng mang nhiều ý nghĩa. Mỗi món đồ được đặt vào thùng, cô đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Như thể cô đang gạt bỏ những gánh nặng, những ràng buộc.
Một vài ngày sau, Hứa Dực nhận được tin nhắn từ nhóm bạn thân.
NHÓM BẠN THÂN (TIN NHẮN)
Dực ơi! Đám cưới Dương Dương sắp tới rồi, bà nhớ nhé! Chúng ta sẽ là phù dâu, phù rể đó nha!
Hứa Dực đọc tin nhắn, khẽ nhíu mày. Cô nhớ lại lời hứa năm xưa, khi cô và Lục Hạc Minh còn mặn nồng. Họ đã từng hứa sẽ làm phù dâu, phù rể cho Dương Dương. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Cô sẽ đi đám cưới, nhưng sẽ đi một mình. Hoặc có lẽ, cô sẽ không còn muốn làm phù dâu nữa.
Hứa Dực mở điện thoại, lướt qua những bài đăng trên mạng xã hội. Một bài viết cũ của chị gái cô hiện lên. Dòng chữ “Chị em ơi! Đừng tìm đàn ông lớn tuổi! Đàn ông lớn tuổi có tiền chưa chắc cho bạn tiêu, nhưng em trai trẻ trung thì chắc chắn sẽ làm bạn vui!” hiện lên rõ ràng. Hứa Dực bật cười. Nụ cười bây giờ không còn sự chua chát hay cay đắng, mà là tiếng cười của sự thấu hiểu và trưởng thành. Cô đã từng tin vào những lời hứa hẹn, vào những thứ hào nhoáng. Nhưng giờ đây, cô hiểu giá trị thật sự của hạnh phúc.
Trong một quán cà phê nhỏ ven biển, Hứa Dực ngồi một mình, nhâm nhi ly trà. Gió biển mơn man làn tóc cô. Cô nhìn ra xa, nơi chân trời tiếp giáp với biển cả. Một tương lai rộng mở đang chờ đợi cô. Cô không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, không còn bị ảnh hưởng bởi những định kiến. Cô đã tìm lại được chính mình, tìm lại được sự bình yên và hạnh phúc.
Màn hình điện thoại rung lên. Một tin nhắn mới. Hứa Dực mở ra xem. Đó là một thông báo từ một ứng dụng hẹn hò. Một người dùng mới đã thích hồ sơ của cô. Ảnh đại diện là một chàng trai trẻ, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sức sống. Hứa Dực khẽ mỉm cười. Có lẽ, cuộc sống mới của cô sẽ bắt đầu từ đây. Không còn Lục Hạc Minh, không còn những nỗi đau, chỉ còn Hứa Dực, sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp phía trước.
Từ căn hộ nhỏ, giờ đây là một không gian mới, một khởi đầu mới. Số tiền bồi thường không chỉ là sự đền bù vật chất, mà còn là chìa khóa mở ra cánh cửa tự do, tự chủ cho Hứa Dực. Cô không còn vướng bận, không còn sợ hãi. Cô đã học cách yêu thương bản thân, học cách đứng dậy sau vấp ngã. Tương lai của Hứa Dực giờ đây rạng rỡ và đầy hứa hẹn. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng cô đã có đủ sức mạnh và niềm tin để vượt qua tất cả. Cô đã thực sự tìm lại được chính mình.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

