Sáng hôm sau, Sang Nghi thức dậy trước cả tiếng chuông báo thức. Lần đầu tiên sau sáu năm, cô không còn bị sự ồn ào ấy kéo ra khỏi giấc ngủ. Cô bước đến trước gương, nhìn sâu vào đôi mắt mình. Vẻ mệt mỏi và cam chịu thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự bình yên lạ lẫm, một sự quyết tâm đang nhen nhóm. Như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, cô cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
Bên ngoài, tiếng cười nói của Diện Tử Mặc và Hứa An Nam vọng vào. Dì Tô khẽ nhắc nhở họ nói nhỏ hơn vì Sang Nghi không được khỏe. Diện Tử Mặc bĩu môi: “Chắc chắn là giả vờ thôi, bà nội bảo mẹ thích nhất là làm bộ làm tịch.” Lời nói ấy như lưỡi dao cứa vào tim Sang Nghi, dù cô đã chuẩn bị tâm lý. Cậu bé còn nói thêm: “Con còn mong mẹ thật sự bệnh, như vậy mẹ sẽ không có sức mà cãi nhau với ba nữa, ba sẽ có thêm thời gian chơi với chúng ta.” Bên cạnh là tiếng cười dịu dàng của Hứa An Nam.
“Dì Hứa, tối nay dì ngủ với con được không? Con không muốn mẹ ngủ cùng, mấy câu chuyện cổ tích mẹ kể con nghe chán lắm rồi, con muốn nghe dì kể chuyện du lịch ở nước ngoài cơ.”
“Được thôi, dì kể cho con nghe ngay bây giờ.”
Tiếng cười nói xa dần. Sang Nghi nhắm mắt lại. Dù đã chết tâm, trái tim cô vẫn không khỏi nhói đau. Cô biết bố mẹ chồng chưa bao giờ ưa cô, họ luôn yêu mến Hứa An Nam, người bạn thanh mai trúc mã của Diện Cảnh. Nữ chính mãi là nữ chính, dù đi đâu về đâu, vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý.
Sang Nghi lấy điện thoại ra. Cô đổi hình nền từ bức ảnh gia đình duy nhất giờ đã bị gió cuốn đi sang ảnh của chính mình. Mật khẩu điện thoại cũng được thay đổi từ ngày sinh nhật Diện Cảnh sang ngày sinh nhật của cô. Sau đó, cô tắt chiếc báo thức đã điểm giờ liên tục suốt sáu năm qua. Đã đến lúc cô phải sống cho bản thân mình. Mãn nguyện, Sang Nghi nhắm mắt lại. Đây là giấc ngủ ngon nhất cô có trong suốt thời gian qua.
Sáng hôm sau, Sang Nghi thức dậy trước cả tiếng chuông báo thức. Lần đầu tiên sau sáu năm, cô không còn bị sự ồn ào ấy kéo ra khỏi giấc ngủ. Cô bước đến trước gương, nhìn sâu vào đôi mắt mình. Vẻ mệt mỏi và cam chịu thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự bình yên lạ lẫm, một sự quyết tâm đang nhen nhóm. Như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, cô cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
Bên ngoài, tiếng cười nói của Diện Tử Mặc và Hứa An Nam vọng vào. Dì Tô khẽ nhắc nhở họ nói nhỏ hơn vì Sang Nghi không được khỏe. Diện Tử Mặc bĩu môi: “Chắc chắn là giả vờ thôi, bà nội bảo mẹ thích nhất là làm bộ làm tịch.” Lời nói ấy như lưỡi dao cứa vào tim Sang Nghi, dù cô đã chuẩn bị tâm lý. Cậu bé còn nói thêm: “Con còn mong mẹ thật sự bệnh, như vậy mẹ sẽ không có sức mà cãi nhau với ba nữa, ba sẽ có thêm thời gian chơi với chúng ta.” Bên cạnh là tiếng cười dịu dàng của Hứa An Nam.
“Dì Hứa, tối nay dì ngủ với con được không? Con không muốn mẹ ngủ cùng, mấy câu chuyện cổ tích mẹ kể con nghe chán lắm rồi, con muốn nghe dì kể chuyện du lịch ở nước ngoài cơ.”
“Được thôi, dì kể cho con nghe ngay bây giờ.”
Tiếng cười nói xa dần. Sang Nghi nhắm mắt lại. Dù đã chết tâm, trái tim cô vẫn không khỏi nhói đau. Cô biết bố mẹ chồng chưa bao giờ ưa cô, họ luôn yêu mến Hứa An Nam, người bạn thanh mai trúc mã của Diện Cảnh. Nữ chính mãi là nữ chính, dù đi đâu về đâu, vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý.
Sang Nghi lấy điện thoại ra. Cô đổi hình nền từ bức ảnh gia đình duy nhất giờ đã bị gió cuốn đi sang ảnh của chính mình. Mật khẩu điện thoại cũng được thay đổi từ ngày sinh nhật Diện Cảnh sang ngày sinh nhật của cô. Sau đó, cô tắt chiếc báo thức đã điểm giờ liên tục suốt sáu năm qua. Đã đến lúc cô phải sống cho bản thân mình. Mãn nguyện, Sang Nghi nhắm mắt lại. Đây là giấc ngủ ngon nhất cô có trong suốt thời gian qua.
Sáng hôm sau, Sang Nghi thức dậy trước cả tiếng chuông báo thức. Lần đầu tiên sau sáu năm, cô không còn bị sự ồn ào ấy kéo ra khỏi giấc ngủ. Cô bước đến trước gương, nhìn sâu vào đôi mắt mình. Vẻ mệt mỏi và cam chịu thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự bình yên lạ lẫm, một sự quyết tâm đang nhen nhóm. Như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, cô cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
Bên ngoài, tiếng cười nói của Diện Tử Mặc và Hứa An Nam vọng vào. Dì Tô khẽ nhắc nhở họ nói nhỏ hơn vì Sang Nghi không được khỏe. Diện Tử Mặc bĩu môi: “Chắc chắn là giả vờ thôi, bà nội bảo mẹ thích nhất là làm bộ làm tịch.” Lời nói ấy như lưỡi dao cứa vào tim Sang Nghi, dù cô đã chuẩn bị tâm lý. Cậu bé còn nói thêm: “Con còn mong mẹ thật sự bệnh, như vậy mẹ sẽ không có sức mà cãi nhau với ba nữa, ba sẽ có thêm thời gian chơi với chúng ta.” Bên cạnh là tiếng cười dịu dàng của Hứa An Nam.
“Dì Hứa, tối nay dì ngủ với con được không? Con không muốn mẹ ngủ cùng, mấy câu chuyện cổ tích mẹ kể con nghe chán lắm rồi, con muốn nghe dì kể chuyện du lịch ở nước ngoài cơ.”
“Được thôi, dì kể cho con nghe ngay bây giờ.”
Tiếng cười nói xa dần. Sang Nghi nhắm mắt lại. Dù đã chết tâm, trái tim cô vẫn không khỏi nhói đau. Cô biết bố mẹ chồng chưa bao giờ ưa cô, họ luôn yêu mến Hứa An Nam, người bạn thanh mai trúc mã của Diện Cảnh. Nữ chính mãi là nữ chính, dù đi đâu về đâu, vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý.
Sang Nghi lấy điện thoại ra. Cô đổi hình nền từ bức ảnh gia đình duy nhất giờ đã bị gió cuốn đi sang ảnh của chính mình. Mật khẩu điện thoại cũng được thay đổi từ ngày sinh nhật Diện Cảnh sang ngày sinh nhật của cô. Sau đó, cô tắt chiếc báo thức đã điểm giờ liên tục suốt sáu năm qua. Đã đến lúc cô phải sống cho bản thân mình. Mãn nguyện, Sang Nghi nhắm mắt lại. Đây là giấc ngủ ngon nhất cô có trong suốt thời gian qua.
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm, đánh thức Sang Nghi. Cô chậm rãi bước xuống nhà, mùi cà phê thơm nồng quyện với không khí se lạnh của buổi sớm. Cô không đi vào bếp để chuẩn bị bữa sáng như thường lệ mà thẳng tiến tới căn bếp. Trong chiếc máy pha cà phê, cô tự tay mình làm một tách cà phê đen nóng hổi.
Diện Cảnh và Hứa An Nam, cùng với Diện Tử Mặc, lần lượt bước xuống cầu thang. Diện Tử Mặc vẫn giữ thái độ bám lấy Hứa An Nam, còn Hứa An Nam thì mỉm cười dịu dàng. Diện Cảnh nhìn Sang Nghi đang ngồi ở bàn ăn, tay cầm tờ báo, vẻ mặt lãnh đạm.
Diện Cảnh khẽ nhíu mày, lên tiếng hỏi:
DIỆN CẢNH
Em không ăn sáng sao?
Sang Nghi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua anh rồi dừng lại trên tờ báo. Giọng cô đều đều, không chút cảm xúc.
SANG NGHI
Tôi không đói. Mọi người cứ tự nhiên.
Cô lại cúi xuống, tập trung vào dòng chữ trên báo. Diện Cảnh và Hứa An Nam sững sờ nhìn nhau, rõ ràng là ngạc nhiên trước thái độ xa lạ, thờ ơ của Sang Nghi. Sự lạnh nhạt này hoàn toàn khác với Sang Nghi của mọi ngày. Hứa An Nam khẽ mỉm cười, dường như đã dự đoán được điều này.
Sang Nghi bước ra khỏi bếp, bỏ lại phía sau ly cà phê còn dang dở. Cô thẳng tiến lên phòng ngủ tầng hai, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, nhuốm màu ký ức của sáu năm chịu đựng. Cô mở ngăn kéo tủ quần áo, lấy ra một chiếc vali cũ kỹ.
Cô bắt đầu công việc thu dọn của mình một cách tỉ mỉ, có hệ thống. Không một chút vội vàng, không một chút xao lãng. Những món đồ cô lấy ra đều là của riêng mình: những bức thư cũ từ thời còn đi học, những món quà nhỏ mà cô từng nâng niu, một vài bộ quần áo cũ, và cuốn sổ tay ghi lại những dự định, những ước mơ còn dang dở từ kiếp trước. Cô kiểm tra cẩn thận từng tờ giấy tờ tùy thân quan trọng: chứng minh nhân dân, hộ chiếu, sổ tiết kiệm đứng tên cô, những giấy tờ liên quan đến việc học hành trước đây. Tất cả đều được xếp gọn gàng vào vali, kèm theo sự tập trung cao độ, ánh mắt sắc bén và một thái độ dứt khoát không chút luyến tiếc.
Diện Cảnh đi ngang qua hành lang tầng hai, vừa định gọi Sang Nghi xuống ăn sáng thì anh khựng lại. Anh nhìn thấy em đang đứng đó, cặm cụi thu dọn đồ đạc vào vali. Một cảm giác bối rối dâng lên trong lòng anh. Anh không hiểu tại sao Sang Nghi lại làm vậy, cũng không biết nên nói gì. Anh muốn hỏi, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ đứng nhìn từ xa, đôi mày nhíu lại đầy suy tư, cảm thấy có điều gì đó không ổn đang xảy ra. Ánh mắt anh lướt qua chiếc vali, rồi lại nhìn Sang Nghi, dường như nhận ra sự thay đổi lớn trong em.
Diện Cảnh khựng lại, sững sờ nhìn Sang Nghi tỉ mỉ sắp xếp đồ đạc vào vali. Anh không thể thốt nên lời, chỉ cảm thấy bối rối và có điều gì đó không ổn. Anh đứng đó, đôi mày nhíu lại, nhìn Sang Nghi với ánh mắt đầy suy tư.
Sang Nghi dứt khoát đóng khóa vali. Cô quay người, không chút do dự, sải bước ra khỏi phòng ngủ và đi thẳng xuống nhà.
**CẢNH TIẾP THEO**
**NGOẠI CẢNH – TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI – BAN NGÀY**
Sang Nghi bước đi giữa dòng người đông đúc trong trung tâm thương mại. Cô mặc một bộ váy thanh lịch, trông rạng rỡ và tự tin hơn bao giờ hết. Ánh mắt cô lướt qua những cửa hàng sang trọng, những món đồ mà trước đây cô chỉ dám nhìn từ xa. Hôm nay, cô quyết định chiều chuộng bản thân.
Cô bước vào một cửa hàng thời trang cao cấp, chọn lựa những bộ váy lộng lẫy, những đôi giày hàng hiệu. Cô không còn đắn đo về giá cả hay sự phán xét của người khác. Mỗi món đồ cô chọn đều khiến cô cảm thấy mình đang lấy lại những năm tháng đã mất.
Trong lúc đang ngắm nghía một chiếc túi xách đắt tiền, Sang Nghi bất chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
HỨA AN NAM
(Vẫy tay)
Sang Nghi!
Sang Nghi quay đầu lại. Cô nhìn thấy Hứa An Nam đang cùng một cậu bé khoảng năm tuổi đi tới. Cậu bé chính là Diện Tử Mặc, con trai cô. Hứa An Nam mỉm cười rạng rỡ, nhưng nụ cười của Sang Nghi lại chỉ dừng lại ở cái gật đầu hờ hững.
DIỆN TỬ MẶC
(Ngây thơ)
Mẹ ơi, mẹ không chơi với con à?
Sang Nghi nhìn thẳng vào mắt Diện Tử Mặc, khẽ mỉm cười.
SANG NGHI
(Giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát)
Mẹ bận rồi, con yêu.
Nụ cười trên môi Hứa An Nam vụt tắt, thay vào đó là sự khó chịu. Diện Tử Mặc nhìn mẹ, ánh mắt hụt hẫng. Sang Nghi vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, quay người lại tiếp tục lựa đồ, bỏ lại hai mẹ con Hứa An Nam đứng đó.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – BUỔI TỐI
Ánh đèn vàng dịu nhẹ bao trùm lấy bàn ăn sang trọng. Sang Nghi và Diện Cảnh ngồi đối diện nhau, bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Dì Tô lặng lẽ dọn dẹp bát đĩa, ánh mắt ái ngại liếc nhìn hai người.
DIỆN CẢNH
(Cố gắng gượng cười)
Em ăn gì đi. Nay em ăn ít vậy?
Sang Nghi chỉ khẽ gật đầu, gắp một miếng thức ăn vào bát một cách máy móc.
DIỆN CẢNH
Công việc dạo này thế nào rồi? Có gì mới không?
SANG NGHI
(Giọng đều đều)
Bình thường.
Diện Cảnh nhíu mày, cảm nhận rõ sự xa cách trong từng lời đáp của vợ.
DIỆN CẢNH
Anh thấy em dạo này lạ lắm. Có chuyện gì cứ nói với anh. Đừng giữ trong lòng.
Sang Nghi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào Diện Cảnh. Trong ánh nhìn ấy ẩn chứa một sự phán xét, một nỗi thất vọng không thể che giấu.
SANG NGHI
(Giọng nói dứt khoát, không chút cảm xúc)
Không có gì. Anh cứ lo cho Hứa tiểu thư đi.
Lời nói như một nhát dao, đâm thẳng vào lòng Diện Cảnh. Anh cứng họng, hoàn toàn bối rối và bất an trước thái độ lạnh lùng, xa lạ của người phụ nữ anh từng cho là thân thuộc nhất. Anh cảm thấy một sự mất mát vô hình, một khoảng trống ngày càng lớn dần giữa hai người. Căn phòng ăn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – BUỔI CHIỀU
Cửa phòng khách khẽ hé mở. Diện Tử Mặc, bé trai khoảng 5-6 tuổi, bước vào, đôi mắt tròn xoe nhìn Hứa An Nam đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cuốn truyện cổ tích. Bé lon ton chạy đến, vòng tay ôm lấy chân Hứa An Nam.
DIỆN TỬ MẶC
(Giọng ngọt ngào)
Mẹ Hứa ơi…
Hứa An Nam giật mình, ngẩng lên. Nụ cười cô thoáng chút bối rối rồi nhanh chóng biến thành sự dịu dàng. Cô cúi xuống, vuốt ve mái tóc đen mềm của cậu bé.
HỨA AN NAM
Tử Mặc, con gọi ai vậy?
DIỆN TỬ MẶC
(Ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo)
Mẹ Hứa. Mẹ Hứa là mẹ của con. Mẹ đọc truyện cho con nghe đi.
Diện Tử Mặc dụi đầu vào chân Hứa An Nam, hành động vô cùng tự nhiên, như thể đã quen thuộc từ lâu. Hứa An Nam mỉm cười, một nụ cười âu yếm và hạnh phúc. Cô khẽ xoa đầu cậu bé, ánh mắt ngập tràn tình yêu thương.
HỨA AN NAM
Được rồi, mẹ Hứa sẽ đọc truyện cho con. Hôm nay con muốn nghe truyện gì nào?
Trước đó, Sang Nghi đứng lặng lẽ ở hành lang tầng hai, tay vịn vào lan can. Cô đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại giữa con trai mình và Hứa An Nam. Từ “Mẹ Hứa”, rồi đến lời gọi “Mẹ Hứa là mẹ của con”, và cuối cùng là nụ cười của Hứa An Nam. Sang Nghi chỉ khẽ thở dài, một hơi thở dài vô thanh. Khuôn mặt cô không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, chỉ còn lại một sự trống rỗng mênh mông và một cảm giác dửng dưng lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn. Cô nhìn xuống, ánh mắt vô hồn lướt qua hành lang dài, nơi từng có những tiếng cười nói của mình và Diện Cảnh. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức nhạt nhòa. Sang Nghi siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Căn nhà này, với cô, giờ đây như một nhà tù vô hình. Cô quay lưng lại, bước vào phòng ngủ, cánh cửa đóng lại một cách nặng nề.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – BUỔI CHIỀU
Sang Nghi khép cửa phòng ngủ lại, tiếng ‘cạch’ vang lên đầy dứt khoát. Cô bước vào phòng, không nhìn vào bất cứ thứ gì, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ lớn. Bên ngoài, bầu trời chiều dần ngả màu, nhuộm tím cả không gian. Sáu năm. Sáu năm cô bị giam cầm trong cái gọi là ‘nhiệm vụ cứu rỗi phản diện’. Sáu năm cô phải cố gắng hòa mình vào một cuộc sống không thuộc về mình. Nhưng giờ đây, cô đã nhìn rõ. Cuộc sống này, hạnh phúc này, là giả tạo.
Cô đến trước bàn trang điểm. Thay vì nhìn vào gương, Sang Nghi lấy điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiện ra cuộc gọi video với một người đàn ông trung niên, lịch lãm trong bộ vest. Đó là luật sư riêng của cô, người mà cô bí mật liên hệ từ tuần trước.
SANG NGHI
(Giọng điệu lạnh lùng, chuyên nghiệp)
Luật sư Lâm, anh đã rà soát xong chưa?
LUẬT SƯ LÂM
(Mỉm cười chuyên nghiệp)
Cô Sang Nghi. Đã xong rồi. Mọi thứ đều rõ ràng.
SANG NGHI
(Hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào màn hình)
Tôi có quyền sở hữu bao nhiêu tài khoản, bao nhiêu cổ phần, và những tài sản nào? Tôi cần một danh sách chi tiết.
Luật sư Lâm gật đầu, trên màn hình hiển thị một loạt các văn bản, con số nhảy múa. Sang Nghi chăm chú theo dõi, đôi mắt sắc bén quét qua từng dòng. Cô ghi nhớ mọi thông tin, mỗi cử động của cô đều toát lên vẻ quyết đoán và kế hoạch rõ ràng.
LUẬT SƯ LÂM
(Sau vài phút im lặng)
Cô Sang Nghi có chắc chắn về quyết định này không? Rời đi như vậy, mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn.
Sang Nghi ngước lên, nhìn thẳng vào luật sư Lâm. Ánh mắt cô kiên định, không chút lay động. Một nụ cười nhạt khẽ nở trên môi cô.
SANG NGHI
Tôi rất chắc chắn.
Cô tạm dừng cuộc gọi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bức ảnh gia đình trên bàn đã biến mất, cô đã cất nó đi. Giờ đây, cô cần chuẩn bị cho một cuộc sống mới, một cuộc sống mà cô tự kiến tạo cho mình, không còn dính dáng gì đến cái gọi là ‘trách nhiệm’ hay ‘nhiệm vụ’. Cô đi đến góc phòng, mở vali ra. Lần này, cô sẽ không mang theo bất cứ thứ gì thuộc về nơi này. Cô sẽ chỉ mang theo chính mình. Cô cần lấy lại sự tự do đã mất. Cô cần thoát khỏi cái nhà tù mang tên ‘tiểu thuyết’.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – BUỔI TỐI
Diện Cảnh bước vào nhà, vẻ mặt vẫn còn chút mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh nhìn quanh phòng khách trống trải, có chút hụt hẫng khi không thấy bóng dáng quen thuộc.
DIỆN CẢNH
(Gọi lớn)
Sang Nghi! Em đâu rồi?
Không có tiếng trả lời. Anh nhíu mày, bước chân tiến về phía phòng ngủ của hai vợ chồng. Cánh cửa khẽ hé mở, anh nhìn vào bên trong. Căn phòng hoàn toàn trống rỗng. Giường ngủ gọn gàng, tủ quần áo mở toang, không còn một món đồ nào. Ánh mắt anh quét qua bàn trang điểm, rồi dừng lại ở khung cửa sổ lớn. Bầu trời đêm đen kịt, chỉ lác đác vài ngôi sao.
DIỆN CẢNH
(Lẩm bẩm)
Chuyện gì thế này?
Anh vội vã chạy xuống nhà tìm mẹ mình. Bà đang ngồi nhấm nháp tách trà trong phòng khách, vẻ mặt điềm tĩnh.
DIỆN CẢNH
Mẹ! Mẹ có thấy Sang Nghi đâu không? Cô ấy biến mất rồi!
Bà Cảnh liếc nhìn con trai, khẽ nhếch mép cười.
BÀ CẢNH
Biến mất? Chắc nó lại giận dỗi vì cái con Hứa An Nam kia thôi. Con bé đó, lúc nào cũng hay làm bộ làm tịch.
Diện Cảnh sững sờ. Anh nhìn mẹ mình, hy vọng nhận được một chút đồng cảm hay lo lắng, nhưng chỉ thấy sự thờ ơ và xem thường.
DIỆN CẢNH
(Giọng đầy thất vọng)
Mẹ… Sao mẹ lại nói vậy? Cô ấy… cô ấy khác lắm mẹ ạ.
BÀ CẢNH
Khác thế nào? Vẫn là cái thứ chỉ biết làm màu làm mè. Nó nghĩ nó là ai mà dám giận dỗi con trai mẹ? Con lo gì, nó đi rồi thì càng tốt. Con cứ gọi Hứa An Nam về đây, hai đứa chúng nó mới là trời sinh một cặp.
Lời nói của mẹ như nhát dao đâm vào tim Diện Cảnh. Anh cảm thấy mình hoàn toàn cô độc. Anh nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài. Sự lo lắng trong anh giờ đây đã biến thành một nỗi sợ hãi mơ hồ. Sang Nghi đã đi thật rồi. Cô ấy đã thực sự rời bỏ anh, rời bỏ tất cả. Và giờ đây, anh biết, mọi thứ đã không thể quay lại như xưa.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – SÁNG HÔM SAU
Ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng nhạt nhòa. Căn phòng ngủ trước đây của Sang Nghi và Diện Cảnh giờ đây mang một vẻ trống trải đến đáng sợ. Giữa phòng, Hứa An Nam đang chăm chú xếp từng món đồ vào những chiếc vali to. Quần áo, sách vở, mỹ phẩm, mọi thứ đều được cô ta cẩn thận đóng gói.
Sang Nghi bước vào phòng, nhìn Hứa An Nam với ánh mắt bình thản đến lạ. Cô mặc một bộ đồ đơn giản, nhưng phong thái lại toát lên vẻ ung dung, tự tại.
SANG NGHI
(Giọng nhẹ nhàng)
Chị Hứa An Nam, dọn nhiều đồ thế, định đi đâu xa à? Em nghe nói mấy cô bé xuyên không hay muốn về nhà lắm.
Hứa An Nam ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi cứng lại. Cô ta nhìn thẳng vào mắt Sang Nghi, ánh mắt đầy dò xét. Sang Nghi không hề nao núng, vẫn giữ nguyên nụ cười ấy.
HỨA AN NAM
(Khẽ nhếch mép)
Chị thì đi đâu được, chỉ là dọn bớt đồ cũ thôi. Còn em, sao hôm nay lại hỏi lạ thế?
SANG NGHI
(Tiến lại gần hơn, ánh mắt kiên định)
Đúng vậy, tôi sắp về nhà.
Lời khẳng định của Sang Nghi vang lên chắc nịch, không chút do dự. Hứa An Nam sững sờ, dường như không ngờ tới câu trả lời thẳng thắn và dứt khoát đến vậy. Cô ta nhìn Sang Nghi, cố gắng tìm kiếm một chút sơ hở, một chút bất an trong ánh mắt cô. Nhưng chỉ có sự bình tĩnh và một chút gì đó như sự giải thoát.
HỨA AN NAM
(Lúng túng, cố gắng lấy lại bình tĩnh)
Về nhà? Nhà nào? Chị nói gì lạ vậy?
SANG NGHI
(Nhìn Hứa An Nam, ánh mắt thoáng chút mỉa mai)
Nhà của tôi. Nơi tôi thuộc về.
Sang Nghi quay lưng lại, hướng mắt ra ban công. Cô hít một hơi thật sâu, không khí trong lành tràn vào lồng ngực. 15 ngày nữa thôi. Chỉ còn 15 ngày nữa. Một nụ cười khẽ hiện lên trên môi cô.
Hứa An Nam nhìn theo bóng lưng của Sang Nghi, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Cô ta không hiểu tại sao, nhưng cô ta cảm thấy như mình vừa bị một đòn đánh mạnh vào kế hoạch. Sự mất kiểm soát này khiến cô ta khó chịu. Cô ta siết chặt tay, ánh mắt nảy lên tia độc địa.
HỨA AN NAM
(Thầm nghĩ)
Về nhà ư? Đừng có mơ! Chị sẽ không để chị dễ dàng rời đi như vậy đâu!
Sang Nghi không quay lại. Cô biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – TỐI
Không khí trong căn nhà sang trọng bỗng chốc trở nên ấm áp lạ thường. Dưới ánh đèn vàng dịu, bàn ăn được bày biện thịnh soạn. Những món ăn quen thuộc, đôi khi là món mà Sang Nghi yêu thích, đôi khi là những món mà cô đã từng vào bếp chuẩn bị cho Diện Cảnh. Bố mẹ chồng ngồi ở hai đầu bàn, Dì Tô lúi húi sắp xếp bát đũa.
Sang Nghi ngồi giữa, đối diện là Diện Tử Mặc. Cô mỉm cười với con trai, bàn tay khẽ xoa lên đầu cậu bé. Diện Cảnh ngồi bên cạnh, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua vợ. Gương mặt anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi lúc, một nét ưu tư thoáng qua.
DÌ TÔ
(Giọng vui vẻ)
Cô chủ, hôm nay cô chủ đây nấu món này đấy ạ. Cô chủ bảo mọi người ăn thử xem có hợp khẩu vị không.
Sang Nghi khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Diện Tử Mặc. Cô bé cười, nhìn con trai đang hào hứng gắp thức ăn. Cô bé nhấp một ngụm nước lọc, rồi nhìn sang Diện Cảnh. Đôi mắt cô bé ánh lên một tia nhìn sâu thẳm, như đang ghi nhớ từng khoảnh khắc. Một chút nuối tiếc thoáng qua, nhưng nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự thanh thản.
DIỆN TỬ MẶC
(Ăn ngon lành)
Mẹ ơi, món này ngon quá! Con thích nhất món này luôn!
Sang Nghi cười dịu dàng, ánh mắt trìu mến nhìn con trai. Cô bé muốn ghi khắc hình ảnh con trai đang vui vẻ ăn uống, nụ cười hồn nhiên ấy.
BỐ CHỒNG
(Ăn một miếng)
Cũng được, cũng được. Lần sau con cứ làm thế này.
Mẹ chồng không nói gì, chỉ im lặng ăn. Thái độ của bà vẫn lạnh nhạt với Sang Nghi, nhưng hôm nay, dường như bà cũng không còn quá để tâm.
Sang Nghi tiếp tục nhìn Diện Cảnh. Cô quan sát cách anh ăn, cách anh nói chuyện với bố mẹ, cách anh nhìn con trai. Mọi thứ đều quen thuộc, nhưng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt trong tâm trí cô lúc này. Giây phút này, cô chỉ muốn khắc sâu vào tim.
DIỆN CẢNH
(Nhìn Sang Nghi, giọng trầm)
Em ăn đi, đừng để nguội.
Sang Nghi khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thành và bình yên. Cô đưa đũa gắp một miếng thức ăn, từ tốn ăn. Cô biết, đây có thể là bữa tối cuối cùng cô cùng gia đình này. Nhưng không có sự bi thương, chỉ có sự chấp nhận và một lời tạm biệt thầm lặng. Cô liếc nhìn Diện Tử Mặc lần cuối, hình ảnh con trai trong tâm trí cô ngày càng rõ nét. Rồi cô hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng. 15 ngày nữa thôi.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – TẦNG HAI – ĐÊM
Sang Nghi đứng dựa vào khung cửa sổ lớn, ánh mắt hướng ra khoảng không đen đặc của bầu trời đêm. Đèn phòng ngủ đã được cô tắt, chỉ còn ánh trăng nhàn nhạt lọt vào, đủ để soi rõ dáng hình cô đơn của cô. Bên cạnh cô là chiếc bàn nhỏ, trên đó đặt bức ảnh duy nhất của gia đình ba người, nụ cười rạng rỡ của Diện Tử Mặc là điểm sáng duy nhất trong bức ảnh đã sờn cũ. Sang Nghi khẽ đưa tay chạm vào khung ảnh, ngón tay miết nhẹ lên khuôn mặt con trai.
Cô chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Ánh trăng phản chiếu lấp lánh trên bề mặt kim loại. Chiếc nhẫn giờ đây không còn là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu, mà là minh chứng cho một cuộc hôn nhân đã đổ vỡ, một nhiệm vụ đã hoàn thành. Cô đặt nó cẩn thận lên mặt bàn, bên cạnh bức ảnh gia đình. Một hành động dứt khoát nhưng không hề cay nghiệt.
Không còn sự đau khổ hay oán hận giày vò. Thay vào đó là một cảm giác thanh thản, một sự chấp nhận hiển nhiên. Như thể cô đã trải qua hết cơn bão tố, và giờ đây chỉ còn là sự tĩnh lặng trước bình minh. 15 ngày nữa. Thời gian xét duyệt của hệ thống sắp kết thúc. Cô đã làm hết sức mình.
Sang Nghi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương quen thuộc của căn phòng, mùi hương của ngôi nhà mà cô đã từng xem là cả thế giới. Giờ đây, nó chỉ còn là một kỷ niệm. Cô quay lại nhìn ra ngoài. Những ánh đèn lờ mờ từ xa tạo thành một dải lụa huyền ảo. Bầu trời đêm bao la, cô đơn nhưng cũng đầy hứa hẹn. Cô chờ đợi, không còn là sự chờ đợi trong tuyệt vọng, mà là chờ đợi một sự khởi đầu mới, một con đường mà cô tự mình lựa chọn.
Cô lẳng lặng xoay người, bước về phía chiếc giường, không hề ngoảnh lại. Đêm vẫn còn dài, nhưng trong tâm trí Sang Nghi, một trang mới đã bắt đầu được viết.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – SÁNG HÔM SAU
Ánh nắng ban mai rọi qua ô cửa sổ, nhưng không khí trong căn nhà lại đặc quánh sự lạnh lẽo. Diện Cảnh bước ra khỏi phòng ngủ, ánh mắt tìm kiếm Sang Nghi trong vô vọng. Anh gọi khẽ: “Sang Nghi?”.
Không một lời đáp.
Linh cảm bất an dâng lên trong lòng anh. Diện Cảnh sải bước nhanh về phía phòng của cô, tay đẩy nhẹ cánh cửa. Căn phòng vẫn còn vương vấn mùi hương quen thuộc của Sang Nghi, nhưng lại trống rỗng. Anh lướt mắt khắp phòng, rồi dừng lại trên chiếc bàn nhỏ đầu giường.
Trên đó, chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh đèn bàn, một mình cô đơn. Bên cạnh nó là bức ảnh gia đình duy nhất, nụ cười của Diện Tử Mặc vẫn rạng rỡ, nhưng giờ đây, nó như một lời nhắc nhở cay đắng về tất cả những gì đã mất.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Diện Cảnh. Đầu óc anh quay cuồng với những suy nghĩ hỗn loạn. Một sự sợ hãi tột độ bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh không thể lý giải được cảm giác này, nhưng nó mạnh mẽ đến mức khiến anh run rẩy.
Diện Cảnh thốt lên trong tuyệt vọng, giọng nói lạc đi: “Sang Nghi, em đang ở đâu?”
NGOẠI CẢNH – NƠI YÊN TĨNH (VĨNH LONG) – NGÀY
Sang Nghi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt ngoài hiên, nhìn ra con sông nhỏ lững lờ trôi. Không khí dịu mát, thanh bình khác hẳn với sự ngột ngạt, giằng xé mà cô đã trải qua. Tiếng chim hót líu lo đâu đó, tiếng lá cây xào xạc trong gió khẽ đưa.
Đột nhiên, một giọng nói điện tử vang lên trong đầu cô, rõ ràng và lạnh lùng:
HỆ THỐNG
Thời gian xét duyệt đã hoàn tất. Ký chủ có muốn thực hiện yêu cầu trở về không?
Sang Nghi khẽ rùng mình. Khoảnh khắc này, cô đã mong chờ suốt sáu năm dài đằng đẵng. Một cảm giác hồi hộp xen lẫn sự giải thoát dâng lên mãnh liệt trong lồng ngực. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
HỆ THỐNG
Xác nhận trở về không?
Sang Nghi không chút do dự. Cô mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xăm.
SANG NGHI
Xác nhận.
Ngay lúc đó, một luồng sáng trắng chói lòa bao trùm lấy cô. Mọi âm thanh xung quanh biến mất. Chỉ còn lại cảm giác cơ thể đang trôi nổi, nhẹ bẫng. Thế giới xung quanh cô tan biến, nhường chỗ cho một khoảng không vô định.
Trong căn nhà xa xôi, Diện Cảnh vẫn đang hoảng loạn tìm kiếm Sang Nghi. Anh gào thét tên cô trong tuyệt vọng, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ. Chiếc nhẫn cưới và bức ảnh gia đình trên bàn đầu giường như những nhát dao cứa vào tim anh. Nỗi sợ hãi tột cùng dần nuốt chửng lý trí. Anh biết, anh đã mất cô thật rồi. Mất vĩnh viễn.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – PHÒNG KHÁCH – NGÀY
Diện Cảnh lao vào nhà như một cơn lốc, hơi thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu tìm kiếm trong vô vọng.
DIỆN CẢNH
Sang Nghi! Sang Nghi, em đâu rồi?!
Anh gào thét, giọng lạc đi vì tuyệt vọng. Dì Tô từ trong bếp bước ra, vẻ mặt lo lắng.
DÌ TÔ
Cậu chủ… cô chủ đi rồi…
Diện Cảnh chết lặng. Anh quay phắt lại nhìn Hứa An Nam đang ngồi cạnh Diện Tử Mặc trên ghế sofa. Diện Tử Mặc đang khóc nấc, Hứa An Nam dịu dàng vuốt ve lưng cậu bé, cố gắng an ủi.
DIỆN CẢNH
(Giọng run rẩy)
Cô ấy… đi đâu?
Hứa An Nam nhìn Diện Cảnh, ánh mắt đầy bàng hoàng xen lẫn xót xa. Cô lắc đầu.
HỨA AN NAM
Tôi không biết…
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Sang Nghi, thứ cô bỏ lại trên bàn, bỗng sáng lên. Một tin nhắn hiện lên. Diện Cảnh lao tới, tay run rẩy nhặt nó lên.
Trên màn hình, dòng chữ lạnh lẽo hiện ra:
HỆ THỐNG (TIN NHẮN)
Hệ thống đã thành công đưa ký chủ Sang Nghi trở về thế giới của mình.
Diện Cảnh đứng sững, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt anh ta mở to, không thể tin vào những gì mình đang đọc. Thế giới xung quanh anh ta như sụp đổ. Anh ta nhận ra, điều mà anh ta luôn coi là hiển nhiên, thứ mà anh ta đã vô tình hờ hững, giờ đây đã thực sự biến mất. Vĩnh viễn.
Hứa An Nam cũng nhìn vào màn hình, đôi mắt cô mở lớn, bàng hoàng không kém. Cô đã đoán được phần nào, nhưng khi tận mắt chứng kiến tin nhắn này, sự thật vẫn khiến cô sốc nặng. Cơn điên loạn tìm kiếm của Diện Cảnh bỗng chốc biến thành nỗi tuyệt vọng âm ỉ.
DIỆN CẢNH
(Thì thầm, giọng như không còn sức sống)
Trở về…?
Anh ta buông thõng điện thoại, tiếng va chạm nhẹ vang lên. Nhìn Diện Tử Mặc đang khóc lả trên tay Hứa An Nam, Diện Cảnh chỉ cảm thấy một nỗi trống rỗng ghê gớm. Anh ta đã mất tất cả.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – PHÒNG NGỦ – SÁNG
Ánh nắng ban mai dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng ấm áp. Sang Nghi khẽ mở mắt, cảm giác thanh thản lan tỏa khắp cơ thể. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương quen thuộc của căn phòng mình dường như đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được. Mọi thứ đều y nguyên, êm đềm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Một nụ cười thật tươi nở trên môi cô.
Sang Nghi với tay lấy chiếc điện thoại để đầu giường. Cô khẽ mỉm cười khi thấy hình nền quen thuộc – một bức ảnh ba người họ, Sang Nghi, Diện Cảnh và Diện Tử Mặc, chụp trong một ngày hạnh phúc nào đó. Cô nhanh chóng mở camera, tự căn chỉnh góc và nhấn chụp một bức ảnh selfie. Trong ảnh, cô mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc, sự giải thoát và một tương lai đầy hy vọng.
SANG NGHI (TIẾNG LÒNG)
Cuối cùng… mình đã về nhà.
Cô đặt điện thoại xuống, cảm giác an nhiên và tự do bao trùm. Nỗi ám ảnh, sự kìm kẹp, tất cả giờ đây đã lùi xa. Cô vươn vai, vứt bỏ mọi ưu phiền. Sang Nghi đứng dậy, bước ra ban công, ngắm nhìn bình minh đang lên. Cô cảm thấy mình đã thực sự được tự do, được làm lại từ đầu. Cô khẽ thì thầm với chính mình.
SANG NGHI
Cuộc sống mới của mình, bắt đầu từ đây.
Cô quay vào phòng, thay vì chiếc báo thức cũ đã tắt, cô tìm đến mục cài đặt. Một cách dứt khoát, cô thay đổi hình nền điện thoại sang một cảnh thiên nhiên yên bình. Tiếp đó, cô thay đổi mật khẩu điện thoại, một mật khẩu hoàn toàn mới, không liên quan gì đến quá khứ. Mỗi hành động đều là một lời khẳng định, một sự rũ bỏ. Sang Nghi cảm thấy mình đã thực sự giải thoát.
SANG NGHI (TIẾNG LÒNG)
Mọi thứ thuộc về quá khứ.
Cô nhìn vào chiếc tủ quần áo, lựa chọn những bộ trang phục thoải mái, năng động. Cô mỉm cười hài lòng với quyết định của mình. Sang Nghi tin rằng, một cuộc sống mới đang chờ đợi cô phía trước. Một cuộc sống không còn lo sợ, không còn bị ràng buộc. Cô cảm thấy mình tràn đầy năng lượng và hy vọng.
FADE OUT.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – BAN CÔNG TẦNG HAI – NGÀY
Tiếng gió vi vu, mang theo chút se lạnh của buổi sớm. Diện Cảnh đứng lặng lẽ trên ban công, đôi mắt trầm mặc nhìn ra khoảng không vô định. Căn phòng sau lưng anh, nơi Sang Nghi vừa tạo dựng cho mình một khởi đầu mới, giờ đây trở nên xa lạ và trống trải. Tay anh siết chặt một bức ảnh gia đình đã cũ. Nụ cười rạng rỡ của Sang Nghi và Diện Tử Mặc trong ảnh, nay lại như một vết dao cứa vào tim anh.
Diện Cảnh (TIẾNG LÒNG)
Tôi đã đánh mất tất cả.
Một ngày trôi qua, rồi lại một ngày nữa. Diện Cảnh chìm trong sự hối hận tột cùng, nỗi trống rỗng bao trùm lấy tâm hồn anh. Mỗi lần nhìn thấy bóng dáng Hứa An Nam lướt qua, anh chỉ cảm nhận được sự xa cách, sự lạnh lẽo thay vì tình cảm nồng nàn từng có. Mối quan hệ giữa họ giờ đây chỉ còn là tàn dư của quá khứ, phủ một lớp bụi dày của sự tiếc nuối. Anh nhớ về những ngày tháng tươi đẹp, những kỷ niệm ngọt ngào mà anh đã vô tình vứt bỏ.
Anh đưa tay lên chạm vào khuôn mặt mình trong ảnh, rồi lại đưa mắt nhìn về phía xa xăm. Anh tự hỏi, liệu có còn cách nào để chuộc lại lỗi lầm, để níu kéo những gì đã mất? Nhưng trong đáy mắt anh, chỉ có sự tuyệt vọng và một nỗi buồn không tên. Anh nhớ về cái ngày Sang Nghi đưa cho anh bức ảnh này, nhớ về nụ cười hạnh phúc của cô, nhớ về tất cả những gì anh đã vô tâm bỏ qua. Giờ đây, nhìn vào bức ảnh, anh chỉ thấy một lời nhắc nhở về sự ngu ngốc của chính mình.
Một làn gió nhẹ thổi qua, làm lung lay bức ảnh trong tay anh. Anh khẽ giật mình, rồi lại siết chặt hơn. Cảm giác đau đớn cứ thế lan tỏa.
DIỆN CẢNH
(Thì thầm)
An Nam…
Anh quay lưng lại, bước vào phòng. Căn phòng giờ đây như một nhà tù, giam cầm anh trong chính sự dằn vặt của bản thân. Anh nhìn sang phía giường bên cạnh, nơi Sang Nghi từng ngủ. Giờ đây, nơi đó chỉ còn là khoảng trống lạnh lẽo. Anh nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc tưởng chừng như vô tận, và cảm giác tội lỗi lại càng thêm nặng nề.
Diện Cảnh (TIẾNG LÒNG)
Tôi xứng đáng phải chịu đựng tất cả những điều này.
Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, đầu gục xuống tay. Toàn thân anh như rã rời. Anh nhìn xung quanh căn phòng, mọi thứ vẫn y nguyên, chỉ có anh là đã thay đổi, đã trở nên khác biệt hoàn toàn so với trước đây. Anh nhớ lại lời cảnh báo của Hệ thống, nhớ lại cơ hội để chuộc lỗi. Nhưng dường như, mọi cánh cửa đã đóng sập lại trước mắt anh.
Diện Cảnh (TIẾNG LÒNG)
Chỉ là… chỉ là quá muộn rồi.
Ánh mắt anh lại dán vào bức ảnh gia đình, đôi mắt cay cay. Anh biết, đó là thứ quý giá nhất mà anh đã đánh mất, và có lẽ, không bao giờ có thể tìm lại được nữa.
NGOẠI CẢNH – CĂN NHÀ CỦA SANG NGHI VÀ DIỆN CẢNH – PHÒNG NGỦ – SÁNG (Vài ngày sau)
Ánh nắng ban mai rạng rỡ. Căn phòng ngủ giờ đây tràn ngập không khí mới mẻ, sạch sẽ. Sang Nghi đang cặm cụi sắp xếp lại quần áo trong tủ. Cô chọn những bộ đồ thoải mái, năng động, thay cho những bộ váy đắt tiền nhưng gò bó trước đây. Mỗi hành động của cô đều toát lên sự tự tin và quyết tâm.
Sang Nghi (TIẾNG LÒNG)
Cuộc sống của mình, mình tự quyết định.
Cô mỉm cười hài lòng. Cô cảm thấy mình đã thực sự thoát khỏi bóng ma của quá khứ. Cảm giác tự do và nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn vào điện thoại, trên màn hình là hình nền phong cảnh thiên nhiên yên bình, hoàn toàn khác với bức ảnh gia đình cũ. Mật khẩu cũng đã được thay đổi. Mọi thứ đều là dấu ấn của một khởi đầu mới, một cuộc sống mới.
SANG NGHI
(Thì thầm với chính mình)
Tạm biệt những muộn phiền. Xin chào tương lai.
Cô bước ra ban công, hít thở không khí trong lành. Cô nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, báo hiệu một ngày mới đầy hứa hẹn. Một cảm giác bình yên và hạnh phúc dâng trào trong lòng cô. Cô biết, con đường phía trước không hề dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Sang Nghi (TIẾNG LÒNG)
Đây mới là Sang Nghi, người mà mình muốn trở thành.
Cô quay vào phòng, trên môi vẫn giữ một nụ cười rạng rỡ. Cô tin rằng, với sự thay đổi này, cô sẽ tìm lại được chính mình, tìm thấy hạnh phúc thực sự.
DÌ TÔ (O.S)
Cô ơi, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ.
SANG NGHI
Cháu ra ngay đây ạ.
Cô bước ra khỏi phòng, để lại phía sau một căn phòng giờ đây chỉ còn là ký ức. Một ký ức mà cô đã quyết định khép lại để bước tiếp.
FADE OUT.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*