Ngày bức tượng ᴄúɪ đầᴜ, người con mới biết ǫᴜỳ xᴜốɴɢ
“ʙáɴ luôn cái tượng đó đi. Đặt giữa phòng khách nhìn như cái bóng ᴍᴀ, khách vào ai ᴅáᴍ ᴍᴜᴀ nhà?”
Câu nói của anh Duy ᴠᴀɴɢ ʟêɴ ʟạɴʜ ᴛᴀɴʜ giữa căn nhà vừa được sửᴀ sᴀɴɢ lại, khiến cả gia đình ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ.
Bức tượng Phật bằng gỗ mít cao gần một mét, đặt ở góc phòng khách đã hơn mười năm, từ ngày mẹ anh ᴄòɴ sốɴɢ. Khuôn mặt tượng ʜɪềɴ ᴛừ, đôɪ ᴍắᴛ ᴋʜéᴘ ʜờ như đang nhìn xuống, nụ cười nhẹ như gió thoảng.
Nhưng với Duy, nó chỉ là… “ᴍộᴛ ᴍóɴ đồ ᴄũ ᴋỹ ᴄʜɪếᴍ ᴄʜỗ”.
“Thời nào rồi còn ᴍê ᴛíɴ. ɴʜà ᴍᴜốɴ ʙáɴ đượᴄ ɢɪá thì phải sáɴɢ sủᴀ, hiện đại. Để cái này ở đây, người ta vào lại nghĩ nhà có chuyện.”
Chị ɢáɪ anh – chị Hạnh – khẽ lên tiếng:
“Đó là tượng mẹ ᴛʜỉɴʜ ᴠề… ʟúᴄ ᴇᴍ ʙệɴʜ ɴặɴɢ…”
“Thì sao?” – Duy ᴄắᴛ ɴɢᴀɴɢ – “ᴍẹ ᴍấᴛ ʀồɪ, ʙệɴʜ ᴄũɴɢ ǫᴜᴀ ʀồɪ. Đừng sống mãi trong quá khứ nữa.”
Không khí đặᴄ ʟạɪ.
Người duy nhất không nói gì là ᴛʜằɴɢ ʙé ɴᴀᴍ – ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ 𝟽 ᴛᴜổɪ của Duy. Nó đứɴɢ ɴéᴘ ở ᴄửᴀ, ᴍắᴛ ɴʜìɴ ᴄʜằᴍ ᴄʜằᴍ vào bức tượng.
Chiều hôm đó, Duy gọi người đến xem đồ.
Một ông ʙᴜôɴ đồ ᴄổ bước vào, ʟɪếᴄ ǫᴜᴀ ʙứᴄ ᴛượɴɢ ʀồɪ ɪᴍ ʟặɴɢ rất lâu. Ông không hỏi ɢɪá ngay, chỉ đi vòng quanh, quan sát rất kỹ.
“Cái này… anh địɴʜ ʙáɴ thật à?” – ông hỏi.
“Ừ, bao nhiêu ông trả đi.”
Người đàn ông ᴄʜậᴍ ʀãɪ nói:
“Gỗ mít cũ, chạm tay. Không phải đồ chợ. Nhưng… cái này không phải ai cũng nên giữ… cũng không phải ai cũng nên ʙáɴ.”
Duy bật cười:
“Ông làm như có ᴛâᴍ ʟɪɴʜ ɢì ɢʜê ɢớᴍ lắm vậy.”
Người kia không cười.
Ông đặt tay lên đầᴜ ᴛượɴɢ, ʀồɪ ʀụᴛ ʟạɪ ɴɢᴀʏ ʟậᴘ ᴛứᴄ, ɴʜư ʙị đɪệɴ ɢɪậᴛ.
“Thôi… tôi ᴋʜôɴɢ ʟấʏ.”
“Ủa? Nãy còn nói tốt mà?”
Người đàn ông nhìn ᴛʜẳɴɢ ᴠàᴏ ᴍắᴛ Duy:
“Có những thứ… không phải để địɴʜ ɢɪá.”
Nói xong, ông ǫᴜᴀʏ ʟưɴɢ đɪ ᴛʜẳɴɢ.
Đêm đó, lần đầu tiên trong nhiều năm, Duy ᴍấᴛ ɴɢủ.
Không phải vì câu nói của ông ʙᴜôɴ đồ. ᴍà ᴠì… ᴛʜằɴɢ ʙé ɴᴀᴍ.
Nửa đêᴍ, ɴó ʟẩᴍ ʙẩᴍ trong mơ.
“Ba ơi… bà đang buồn…”
Duy ʙậᴛ ᴅậʏ:
“Ai?”
“Bà… bà đứng cạnh tượng… bà ᴄúɪ đầᴜ…”….. xem tiếp dưới phần bình luận
Duy lạnh sống lưng, giấc ngủ nông vỡ vụn hoàn toàn. Duy vùng vằng bước xuống giường, chân quờ quạng tìm đôi dép lê ở dưới gầm. Tim Duy đập thình thịch trong lồng ngực, hơi thở dồn dập như người vừa chạy cơn giông. Phải ra đó kiểm tra ngay. Phải tận mắt thấy tượng vẫn yên vị ở góc quen thuộc.
Duy lao ra khỏi phòng ngủ, chạy vội ra phòng khách. Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ có ánh trăng mờ xuyênqua khe rèm cửa hắt bóng bức tượng gỗ mít cao gần một mét ở góc nhà. Duy run tay bật công tắc đèn. Tiếng “tách” khô khốc vang lên, ánh đèn huỳnh quang chói lòa rọi thẳng vào góc phòng khách.
Duy lùi lại một bước, mắt dán chặt vào bức tượng. Khuôn mặt hiền từ vẫn khép mắt hờ, nụ cười nhẹ như gió thoảng, y hệt mọi ngày qua hơn mười năm qua. Nhưng sao giờ nhìn nó, Duy lại thấy lạnh gáy đến thế?
“Nam!” Duy quay lại, giọng run rẩy gọi con trai. Thằng bé đã lẽo đẽo theo sau, đứng nép ở khung cửa phòng khách, mắt trợn trừng, mở thao láo vì sợ hãi, khóe môi còn vương chút nước dãi lúc ngủ.
Duy bước lại gần, tay siết chặt vai nhỏ, giọng nghẹn lại: “Mày nói bà đứng chỗ nào? Nói nhanh cho ba biết!”
Nam chỉ tay run rẩy về phía góc tượng, đầu lắc qua lắc lại như sắp khóc: “Chỗ đó… bà đứng ngay chỗ tượng đó… bà cúi đầu nhìn con… con sợ lắm ba…”
Duy quay phắt lại nhìn bức tượng, gáy lạnh toát. Hình ảnh ông buôn đồ cổ hôm chiều rụt tay lại như bị điện giật hiện rõ trong đầu Duy. Ông ta nói gì ấy nhỉ? “Có những thứ… không phải để định giá.”
Duy lùi dần, chân vấp phải chân ghế sofa, ngã ngồi phịch xuống sàn nhà. Nam chạy lại ôm chầm lấy chân Duy, khóc nức nở: “Ba ơi, bà buồn lắm… bà bảo đừng bán tượng… đừng bán tượng…”
Duy không đáp, mắt vẫn dán chặt vào bức tượng. Ánh đèn huỳnh quang bỗng chớp nháy một cái, bóng bức tượng dài loằng ngoằng tràn ra giữa phòng khách trống trảii.
Ánh đèn huỳnh quang lèo đèo ổn định lại, bóng bức tượng co về đúng hình dáng gốc, khuôn mặt hiền từ lại hiện rõ dưới ánh sáng trắng lạnh. Nam, đứa con trai bảy tuổi của Duy, vẫn ôm chặt lấy chân Duy, tiếng khóc đã tắt, chỉ còn thỉnh thoảng nấc lên từng cơn nhẹ. Duy ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo, mắt dán chặt vào bức tượng gỗ mít cao gần một mét, ngón tay cái gãi nhẹ vào mép sàn gạch.
Duy rụt chân, đứng lên, đầu gối run lẩy bẩy. Duy bước từng bước nhỏ về phía góc phòng khách, đôi dép lê dính chặt dưới chân kêu cộp cộp trong căn phòng tĩnh lặng đến rợn người. Duy dừng lại trước bức tượng, đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào thân gỗ ấm áp. Duy lướt tay dọc theo chân tượng, bất chợt dừng lại ở một vết ố màu nâu sẫm, hơi lồi lõm, nằm ngay chính vị trí mẹ Duy vẫn thường đặt tay mỗi khi quỳ lạy. Vết ố loang lổ, hơi dính, khác hẳn lớp bụi mờ phủ trên các phần khác của thân tượng sau hơn mười năm.
Ký ức bất ngờ ùa về trong đầu Duy. Mười năm trước, mẹ Duy nằm liệt giường cả tháng trời, bác sĩ đã nói sẵn sàng lo hậu sự. Mỗi đêm, bà lại đòi người nhà đỡ sang góc phòng khách, đôi tay gầy guộc siết chặt lấy thân tượng, đầu áp sát vào khuôn mặt hiền từ, mồ hôi và nước mắt chảy ròng ròng thấm sâu vào thớ gỗ. Duy đứng nép ở khung cửa, nghe bà khò khè lẩm bẩm: “Tượng này che chở cho cả nhà… để bà đi cũng an lòng…”
Tiếng nấc của Nam kéo Duy về thực tại. Duy run rẩy rút tay lại, nhưng rồi lại đưa tay vuốt ve bề mặt vết ố, ngón tay cảm nhận được hơi ấm lạ thường tỏa ra từ thân tượng. Duy lẩm bẩm, giọng nghẹn ắng: “Mẹ từng nói tượng này che chở cho cả nhà…”
Duy lùi lại một bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Lời của ông buôn đồ cổ hôm chiều vang vọng trong đầu Duy: “Có những thứ… không phải để định giá.” Nam lại ôm chặt lấy chân Duy, giọng lí nhí: “Ba ơi, bà bảo đừng bán tượng… bà buồn lắm…” Duy nhìn xuống đứa con trai có linh cảm lạ với người đã khuất, rồi nhìn lại bức tượng, cảm giác hoang mang dâng lên ngùn ngụt. Duy từng chắc chắn việc bán tượng là bước đi đúng đắn để lấy tiền sang sửa nhà bán giá cao, nhưng giờ đây, ngón tay vẫn còn vương chút hơi ấm của thân tượng, Duy bắt đầu dao động.
Duy bắt đầu dao động, ngón tay vẫn vương chút hơi ấm từ thân tượng gỗ mít. Đêm đó Duy không tài nào chợp mắt, cứ nhắm mắt lại là thấy mẹ Duy nằm liệt giường, đôi tay gầy guộc siết chặt lấy chân tượng, giọng khò khè dặn dò. Nhưng cứ mỗi lần ý nghĩ muốn giữ lại tượng lóe lên, hình ảnh căn nhà sang trọng sau khi sửa, số tiền bán nhà gấp đôi lại ép sự do dự đó xuống.
Khi ánh bình minh hắt qua khe rèm cửa, chiếu rực lên khuôn mặt hiền từ của tượng Phật, Duy đứng dậy, xoa bóp đôi chân tê cứng, lấy điện thoại gọi cho đội thợ xây đã hẹn từ hôm trước.
“Chú Tư à, qua nhà tôi ngay đi. Hôm qua bảo sửa phòng khách, lắp cái sofa da hiện đại to nhất cho tôi, nhớ mang đủ người nhé. À, cái tượng Phật này, cho anh em dời ra gara để xe, chật chội quá chỗ này.”
Chưa đầy hai mươi phút sau, hai người thợ xây đeo khẩu trang, xách thùng đồ nghề bước vào phòng khách. Gã thợ chính khoanh tay nhìn bức tượng gỗ mít cao gần một mét, chạm tay tinh xảo, lắc đầu lia lịa.
“Anh Duy ơi, để chỗ này phong thủy tốt mà, dời đi dễ gặp chuyện đấy.” Gã thợ nhắc nhở, chỉ tay vào góc tường nơi tượng đang đặt, nơi bà Duy từng quỳ lạy mỗi ngày. “Tôi làm nghề xây dựng sửa nhà hai mươi năm, chưa thấy ai dời tượng Phật từ chỗ đắc địa thế này ra gara đầy mùi xăng dầu. Anh để đây phước lắm, dời đi chẳng may…”
Duy sầm mặt lại, lông mày nhíu chặt thành nếp, tay siết chặt lấy cạnh bàn uống nước đến trắng bệch. “Anh thuê các anh đến làm việc, không phải đến nghe các anh nói linh tinh! Cứ dời đi, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm, không liên quan đến các anh. Mau lên, trưa tôi còn đón khách xem nhà nữa.”
Nam ngồi bệt trên bậc cầu thang dẫn lên lầu, đôi mắt tròn xoe đỏ hoe nhìn các chú thợ, tay siết chặt lấy gấu áo. Thằng bé vẫn nhớ rõ giấc mơ đêm qua, bà nắm lấy tay thằng bé, giọng khò khè dặn đừng dời tượng. Duy quay đầu nhìn con trai, chần chừ một giây, rồi lập tức quay đi, giọng gắt gỏng thúc giục: “Còn đứng đó nhìn gì nữa? Khiêng tượng ra xe đi, nhẹ tay đấy, hư hỏng gì đền giá gấp mười.”
Gã thợ chính thở dài, ra hiệu cho người phụ việc khiêng tượng. Hai người cẩn thận đỡ lấy chân tượng, nhấc lên khỏi mặt sàn. Ngay khoảnh khắc chân tượng rời khỏi vị trí cũ, Nam bỗng thảng thốt hét lên:
“Ba! Bà đang nhìn kìa!”
Duy giật mình quay lại, chỉ thấy bức tượng Phật khuôn mặt hiền từ, nhưng dưới ánh nắng sớm, cái bóng của tượng in lên tường lại lùn xuống, tựa như một bóng người đang co ro buồn bã. Duy run rẩy nuốt nước bọt, nhưng lập tức siết chặt tay, quát lớn:
“Đừng nói linh tinh nữa! Mau dời đi, xong việc tôi thưởng thêm cho mỗi người năm trăm nghìn!”
Hai người thợ cúi đầu, cẩn thận nâng bức tượng gỗ mít cao gần một mét lên, bước chậm rãi ra hướng cửa gara để xe. Gỗ mít nặng trĩu, cạnh tượng cọ xát vào khung cửa phát ra tiếng ken két rít lên, bụi gỗ bay mù mịt. Nam gào khóc chạy theo, đôi chân ngắn ngủn vấp phải thảm trải sàn ngã nhào ra nền nhà, nhưng lập tức bò dậy, hai tay siết chặt lấy gấu quần Duy, giọng nghẹn ngào: “Ba ơi, bà buồn lắm! Bà khóc kìa! Đừng đưa tượng bà đi!”
Duy nhíu mày, đẩy nhẹ vai con trai ra, ánh mắt lướt qua chiếc điện thoại đang rung trong túi quần, là tin nhắn của người mua nhà báo sắp đến xem. Duy lạnh giọng: “Mê tín dị đoan hết thuốc chữa. Xong việc bố thưởng cho con cái xe đồ chơi mới, đi vào phòng ngay.”
Nam hếch môi, nước mũi chảy ròng ròng, nhưng không dám phản kháng, lê bước lên cầu thang, cứ mỗi ba bước lại quay lại nhìn cánh cửa gara đang đóng dần, đôi mắt đỏ hoe đầy sợ hãi.
Chưa đầy mười phút sau, tiếng chuông cửa hết sức gấp gáp vang lên. Duy đang lau mồ hôi trên trán, ngỡ người mua nhà đến sớm, vội vàng mở cửa. Chị Hạnh đứng đó, tóc tai bù xù, áo sơ mi nhăn nhúm, khuôn mặt tái mét, hơi thở dồn dập. Duy thầm nghĩ: “Lại thêm một kẻ đến cản trở công việc.”
Chị Hạnh không chào hỏi, xô ngang Duy chạy thẳng ra phía gara. Duy giật mình đuổi theo: “Chị làm gì thế? Vào nhà nói chuyện!”
Chị Hạnh đẩy bật cửa gara, ánh mắt lập tức dán chặt vào bức tượng Phật đang bị kê ngay cạnh chậu dầu nhớt, xung quanh là mùi xăng dầu nồng nặc, bụi bặm bám đầy lên khuôn mặt hiền từ của tượng. Chị Hạnh run rẩy đưa tay vuốt nhẹ lớp bụi, giọng run rẩy: “Mày làm cái quái gì thế hả? Bà để lại tượng này hơn mười năm, mỗi ngày Bà đều quỳ lạy ở đó, mày dời nó ra cái chỗ chật hẹp đầy mùi xăng này?”
Duy bước vào, khoanh tay, mặt lạnh tanh: “Chị nói gì mà chật hẹp? Tôi dời ra đây cho thoáng, sắp sơn sửa phòng khách xong là đưa lại vào ngay. Chị đến đúng lúc, tôi định báo chị sớm rồi, căn nhà này sửa xong bán giá gấp đôi, chị cũng có phần đấy.”
“Phần cái đầu mày!” Chị Hạnh quay lại, mắt đỏ ngầu, giọng hét lên chói tai: “Mày sống như vậy sao xứng mặt với mẹ? Bà nằm liệt giường ba năm, tay không rời chân tượng, dặn chúng tôi phải giữ gìn, mày lại đem bán nhà, dời tượng ra gara? Mày có còn lương tâm không?”
Duy cũng nổi cáu, tiến lại gần, cao giọng: “Lương tâm cái gì? Tôi bỏ tiền ra sửa nhà, bán được giá cao thì cả nhà đều được hưởng, chị cứ giữ cái tượng gỗ mục này làm gì? Nó có nuôi được chị ăn học, có cho chị tiền tiêu không? Bà mất mười năm rồi, chị vẫn cứ sống trong quá khứ, làm tội bản thân rồi làm tội tôi!”
Chị Hạnh bỗng ngồi phịch xuống nền nhà gara lạnh lẽo, ôm mặt khóc nức nở, vai run lên bần bật: “Mày sống như vậy sao xứng mặt với mẹ? Bà lúc còn sống, mỗi khi khó khăn đều niệm Phật, tượng này là linh hồn của căn nhà này, mày dời nó đi là dời đi phước lộc của cả nhà! Mày có biết đêm qua tôi mơ thấy Bà không? Bà khóc bảo mày muốn bán tượng, bảo tôi phải giữ cho bằng được! Mày cứng đầu, mày sẽ chuốc họa vào người đấy!”
Duy cười nhạt, rút bao thuốc lá ra châm lửa, hơi khói bay lơ lửng ngay trước mặt tượng Phật. Duy thầm nghĩ: “Càng nói càng phiền.” rồi lên tiếng: “Mơ mộng hết thuốc chữa. Tôi đã gọi thợ xây đến, trưa nay người mua nhà đến xem, chị về đi, đừng làm phiền tôi công việc.”
Chị Hạnh đứng dậy, lau vội nước mắt, nhìn Duy bằng ánh mắt đầy thất vọng và đau xót: “Được lắm, mày muốn phá hủy di sản cuối cùng của Bà thì cứ việc. Nhưng nhớ lấy, có ngày mày sẽ hối hận, hối hận không kịp!” Chị Hạnh quay người bước đi, nhưng chợt dừng lại, chỉ tay vào tượng Phật, giọng nghẹn ngào: “Bà đang nhìn mày đấy, Duy. Bà nhìn thấy tất cả.”
Duy khẽ rùng mình, đầu ngón tay cầm điếu thuốc run lên, nhưng lập tức siết chặt, quát lớn: “Đi đi! Đừng có đứng đây nói nhảm nữa!” Duy quay lưng, bước vào nhà, tiếng cửa gara đóng sầm lại vang lên chát chúa, để lại Chị Hạnh đứng giữa sân, nhìn về phía tượng Phật, nước mắt lại trào ra.
Chị Hạnh lặng lẽ quay người, bước ra cổng, tiếng giày cao gót dẫm trên sỏi sột soạt dần khuất sau hàng rào. Duy đứng trong bóng tối của phòng khách, nhìn qua khe rèm, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai. Hắn soát đồng hồ đeo tay, kim chỉ đúng 3 giờ 40 phút chiều, còn hai mươi phút nữa người mua nhà mới đến theo lịch hẹn. Hắn ngồi xuống sofa, lật tạp chí nội thất, nhưng ánh mắt cứ dán vào góc phòng khách trống vắng, nơi bức tượng Phật từng đứng suốt mười năm qua, cảm giác lạnh lẽo kỳ lạ chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình, vội vàng lắc đầu xua đi ý nghĩ vớ vẩn.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa cửa chính vang lên lanh canh. Nam đẩy cửa bước vào, ba lô màu xanh đè nặng vai, gương mặt đỏ bừng vì chạy từ trường về. Đứa bé chưa kịp cởi giày, đã vứt ba lô xuống ghế sofa, chạy thẳng về phía cửa gara. Duy giật mình, gọi lớn: “Nam! Đi đâu thế? Vào rửa chân tay đi, chuẩn bị gặp khách với ba!”
Nam không đáp, đôi chân ngắn ngủn đạp mạnh xuống nền gạch, tay giật mạnh tay nắm cửa gara. Cánh cửa mở toang, ánh sáng mờ nhạt từ hành lang hắt vào, soi rõ bức tượng Phật gỗ mít cao gần một mét đứng lặng lẽ cạnh chậu dầu nhớt, lớp bụi bặm vẫn còn bám đầy trên khuôn mặt hiền từ. Nam lao tới, hai tay ôm chặt lấy chân tượng, người bám chặt vào gỗ, không chịu rời đi.
Duy chạy theo, mặt đỏ bừng vì tức giận: “Nam! Đứng lên ngay! Bẩn lắm đó, dính đầy dầu mỡ này!”
Nam gào khóc, giọng nghẹn ngào đầy tuyệt vọng, nước mũi chảy ròng ròng dính đầy lên chân tượng gỗ: “Không được đụng vào bà, bà lạnh lắm!”
Duy bực mình, tiến lại gần, đẩy mạnh vai đứa bé: “Nhảm nhí hết thuốc chữa! Cái tượng gỗ mục này mà bà? Lên phòng ngay, không ba khóa cửa gara không cho ra đâu!”
Nam bị đẩy ngã nhào xuống nền xi măng, nhưng lập tức bò dậy, ôm chặt chân tượng hơn nữa, gào khóc to hơn: “Bà lạnh lắm! Bà đang khóc! Đừng đuổi bà đi!”
Duy nhíu mày, thầm nghĩ: “Đúng là đồ nhỏ mê tín như chị Hạnh.” Hắn đưa tay định kéo Nam ra, nhưng đứa bé bám chặt đến mức móng tay cạo sạch lớp bụi trên gỗ tượng. Duy đành rút tay lại, quát lớn: “Mày có nghe lời ba không? Đứng lên ngay! Bố nói không được đụng vào tượng là không được đụng!”
Nam lắc đầu nguầy nguậy, máu từ vết xước ở đầu gối chảy xuống, dính đầy lên chân tượng. Hắn ôm chặt hơn nữa, đầu tựa vào gỗ ấm lạnh lạ kỳ, tiếng khóc thút thít vang vọng cả gara, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa.
Duy nghiến chặt hàm, túm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Nam kéo mạnh đứa bé rời khỏi chân tượng. Nam gào thét, chân đạp loạn xạ vào ống quyển Duy, nước mũi chảy ròng ròng dính đầy lên mu bàn tay hắn. Duy lôi xềnh xệch đứa bé lên cầu thang, quát: “Về phòng ngay! Không được bước chân ra ngoài nếu chưa xin lỗi bố!”
Nam vùng vằng, tay chân đập loạn xạ, nhìn trân trân về phía gara tối om, môi mấp máy lẩm bẩm gì đó nghe không rõ. Duy đẩy mạnh cửa phòng Nam, đóng sầm lại rồi vặn chặt ổ khóa từ bên ngoài. Tiếng đập cửa và khóc thét của đứa bé vọng ra hành lang, hắn lắc đầu xua đi cảm giác bứt rứt trong lồng ngực, quay đi dọn dẹp phòng khách.
Đêm đó, Duy trằn trọc trên giường suốt hai tiếng đồng hồ. Hắn nhíu mày, thầm lạ lùng vì mình lại mất ngủ, chuyện chưa từng xảy ra trong hàng chục năm qua. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe lạnh lẽo kỳ lạ, thỉnh thoảng vẳng lên tiếng gỗ kẽo kẹt từ phía gara. Hắn lật điện thoại kiểm tra giờ: 11 giờ 58 phút đêm.
Bỗng một tiếng “RẦM!” cực lớn vang lên từ tầng dưới, rung chuyển cả khung cửa sổ phòng ngủ. Duy giật bắn mình, nhảy dựng khỏi giường, vơ vội cây gậy tre để cạnh cửa, chạy nhanh xuống cầu thang. Chân hắn trượt trên bậc thang ẩm ướt, suýt ngã, nhưng kịp bám lấy tay vịn.
Tay run rẩy mở khóa cửa gara, Duy ấn mạnh công tắc đèn huỳnh quang. Ánh sáng chập chờn soi rõ cảnh tượng khiến máu đông cứng trong huyết quản: Bức tượng Phật gỗ mít cao gần một mét đổ sập xuống nền xi măng, chân đế gỗ vỡ nát, khuôn mặt hiền từ lấm lem bụi bặm, gãy mất một góc tay phải. Cạnh đó, Nam nằm bất động, gương mặt trắng bệch, máu từ vết thương ở trán chảy dài xuống cổ áo xanh nhạt.
“Nam! Con sao thế?” Duy hét lên, giọng run rẩy hoảng loạn tột độ, cây gậy rơi cái “cạch” xuống đất. Hắn lao tới, quỳ xuống bên cạnh đứa bé, ngón tay run lẩy bẩy chạm vào cổ: Còn mạch! Còn thở! Duy vội vàng đỡ lưng Nam, khiêng đứa bé lên vai, chạy nhanh lên cầu thang, chân vấp phải bậc thang mấy lần suýt ngã. Hắn đẩy tung cửa phòng Nam, đặt con lên giường, vội vàng lấy khăn ấm lau vết máu trên trán đứa bé, tiếng thở dốc xen lẫn tiếng lầm bầm khóc thút thít của chính mình.
Nam khẽ rên lên, hai mí mắt run rẩy nhúc nhích. Duy lập tức ngừng thao tác lau vết thương, áp sát mặt lại gần con trai, tay lấm lem bụi bặm run rẩy chạm vào má đứa bé.
“Nam? Con có nghe bố nói không? Có đau chỗ nào không?” Duy hỏi, giọng khản đặc vì khóc và hoảng loạn tột độ.
Nam từ từ mở mắt, đồng tử mờ đục nhìn chằm chằm vào khoảng không sau lưng Duy, môi mấp máy liên tục. Duy quay đầu nhanh như chớp theo hướng Nam nhìn, chỉ thấy bức tường trắng tinh khôi, không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít nhẹ từ khe cửa sổ.
“Con thấy bà…” Nam thì thào, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng đến rợn người gáy. “Bà đứng cạnh con suốt từ lúc con nằm dưới gara…”
Duy cau mày, gạt đi cảm giác lạnh sống lưng đang bò dọc xương sống. Chắc đứa bé va đầu nên nói mê thôi. “Mộng du gì đâu, con ngã từ bậc thang gara đấy, bố đưa con lên đây rồi. Có nhớ mình làm gì dưới đó không?”
Nam không trả lời câu hỏi của Duy, mắt vẫn dán chặt vào khoảng không vô định, tay nhỏ nhắn vươn ra như muốn chạm vào thứ gì đó vô hình chỉ cách vài phân. “Bà dặn con, tuyệt đối không được bán tượng Phật. Bố mà bán là cả nhà gặp họa lớn…”
Duy cứng đờ người, ký ức về tiếng “RẦM” kinh hoàng cách đó chưa đầy một tiếng đồng hồ hiện về: bức tượng gỗ mít cao gần một mét đổ sập xuống nền xi măng, chân đế vỡ nát, khuôn mặt hiền từ lấm lem bụi bặm. Duy định mở miệng phủ nhận, nhưng Nam đã quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Duy, khuôn mặt mếu máo, nước mắt lưng tròng, môi run rẩy.
Nam mếu máo: “Bà bảo tượng là linh hồn nhà mình, bán là mất hết phước đức.”
Câu nói rơi xuống không gian phòng ngủ tĩnh lặng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào gáy Duy. Duy sững sờ, tay cầm khăn ấm rơi tuột xuống mặt sàn gỗ. Duy nhìn đứa con trai 7 tuổi, nhớ lại mấy tháng qua hắn bôn ba tìm người mua tượng để lấy tiền sang sửa căn nhà, nhớ lại ông buôn đồ cổ từng lắc đầu từ chối mua vì linh khí của tượng quá nặng, nhớ lại hơn mười năm qua tượng Phật luôn đặt tại góc phòng khách, gia đình êm ấm dù bao biến cố.
Trái tim Duy bắt đầu dao động mạnh mẽ, một cảm giác bất an xâm lấn từ ngực lan ra toàn thân, khiến hắn khó thở. Tiếng gió rít từ khe cửa sổ bỗng trở nên lạnh lẽo hơn, vẳng lên tiếng gỗ kẽo kẹt nhẹ từ phía dưới tầng trệt, nơi bức tượng gỗ mít vỡ nát đang nằm im lìm giữa nền gara.
Duy nhìn chằm chặp vào cánh cửa phòng ngủ khép hờ, tiếng gỗ kẽo kẹt từ tầng dưới vẫn vẳng lên đều đặn. Nam đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đặn, hàng mi dài run rẩy như còn đang mơ thấy điều gì đó. Chiếc khăn ấm vẫn nằm lăn lóc trên sàn gỗ phòng ngủ, vết bụi từ tay Duy để lại loang lổ trên mặt sàn sạch sẽ.
Duy siết chặt chùm chìa khóa xe trong tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến rớm máu. Lời nói của Nam vừa rồi, vẻ lắc đầu từ chối của Ông buôn đồ cổ hôm trước, tiếng đổ rầm của bức tượng gỗ mít vỡ nát dưới gara Căn nhà của Duy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Duy. Duy không đợi thêm nữa, chụp lấy áo khoác treo trên ghế, lao ra khỏi Căn nhà của Duy, nổ máy xe hướng về nhà Ông buôn đồ cổ.
Đường phố đêm khuya vắng tanh, đèn đường vàng vọt chiếu qua kính xe. Duy đạp ga liên tục, mồ hôi lấm tấm trên trán dù điều hòa đang bật mức cao nhất. Chưa đầy mười lăm phút, xe dừng trước căn biệt thự cũ nằm sâu trong ngõ nhỏ — nhà của Ông buôn đồ cổ, nơi Duy từng đến mời Ông buôn đồ cổ xem tượng Phật cách đây một tuần.
Duy bấm chuông cửa liên tục, mắt đỏ ngầu. Tiếng bước chân chậm chạp vang lên từ trong nhà, cánh cửa gỗ mở ra, Ông buôn đồ cổ xuất hiện, vẫn bộ quần áo dài tay sẫm màu, đôi mắt sắc lẹm nhìn Duy từ trên xuống dưới.
“Tìm tôi có việc gì giờ này?” Ông buôn đồ cổ nhướng mày, giọng trầm đục.
Duy đẩy mạnh cửa bước vào, không đợi mời. “Tại sao ông từ chối mua bức tượng Phật nhà tôi hôm trước? Ông nói thẳng cho tôi biết, đừng có lòng vòng!”
Ông buôn đồ cổ khép cửa lại, dẫn Duy vào Phòng khách căn nhà mình. Trên bàn gỗ bày đầy đồ cổ, xưa cũ. Ông rót một chén trà, đẩy về phía Duy, nhưng Duy gạt phăng xuống đất, chén trà vỡ tan.
“Nói đi! Tại sao không mua?” Duy gầm lên, nắm đấm siết chặt.
Ông buôn đồ cổ ngồi xuống ghế, ánh mắt nghiêm nghị không chút sợ hãi. “Tôi đã nói với cậu hôm đó, linh khí của bức tượng quá nặng, tôi thừa sức nhận ra. Cậu nghĩ tượng chỉ là gỗ? Linh hồn người thỉnh về nó theo suốt đời đấy.”
Duy rùng mình, lời nói của Nam bỗng vang lên rõ mồn một trong đầu Duy: “Bà bảo tượng là linh hồn nhà mình, bán là mất hết phước đức.” Duy lùi lại một bước, sống lưng lạnh toát.
“Mẹ tôi… bà ấy thỉnh tượng về hơn mười năm trước, lúc ốm nặng…” Duy nói, giọng run rẩy.
Ông buôn đồ cổ gật đầu, giọng trầm xuống. “Chính bà ấy đấy. Bà ấy mang linh hồn của mình gửi vào tượng, để che chở cho các con cháu. Ai cưỡng đoạt tượng, ai định bán đi kiếm lời, sẽ gặp dữ ngay lập tức. Cậu thấy chưa? Tượng mới đổ mà gia đình cậu đã có người ngã, có người nói mê rồi đấy.”
Duy đứng sững tại chỗ, nhớ lại cảnh Nam ngã dưới gara Căn nhà của Duy, nhớ lại lời Nam nói về Bà (mẹ Duy), nhớ lại tiếng gỗ kẽo kẹt dưới tầng trệt lúc nãy. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Duy, Duy ôm lấy đầu, ngã xuống ghế, không nói nên lời.
Duy ôm lấy đầu, ngã xuống ghế, không nói nên lời. Mồ hôi lạnh túa ra từng giọt trên trán Duy. Ông buôn đồ cổ thong thả rót thêm chén trà, khói bốc lên nghi ngút giữa không gian tĩnh lặng.
“Về nhà đi,” ông buôn đồ cổ nói, giọng nhẹ tênh nhưng đầy uy lực. “Gia địa đã động, cậu về xem sao.”
Duy lảo đảo đứng dậy, chìa khóa rơi lăn lóc dưới sàn. Duy cúi xuống nhặt, tay run lẩy bẩy đến mức không gắp nổi chiếc chìa khóa nhỏ. Duy bước ra khỏi nhà ông buôn đồ cổ như người mất hồn, phóng xe về Căn nhà của Duy trong đêm tối.
Đường phố lúc rạng sáng vắng tanh. Duy đạp ga, xe rú ga trên mặt đường nhựa ướt đẫm sương đêm. Bóng phật đài gỗ mít cao gần một mét cứ hiện lên trong tâm trí Duy, đôi mắt hiền từ của tượng dường như đang nhìn thấu mọi tội lỗi mà Duy sắp sửa gây ra. Duy siết chặt vô lăng, tim đập dồn dập như trống đánh.
Về đến nhà, Duy không thèm nghỉ ngơi. Duy lao vào phòng khách, phủi sạch lớp bụi trên bàn thờ, đứng lặng người trước bức tượng. Vết nứt ở chân tượng như một vết sẹo nhắc nhở tội lỗi. Duy lấy điện thoại, tay vẫn còn run, bấm số.
“Alô, cậu là người chuyên phong thủy mà nhỉ? Sang nhà tớ ngay được không? Tớ cần cậu xem giúp một việc cực kỳ quan trọng,” Duy nói gấp gáp.
Chưa đầy hai mươi phút sau, chuông cửa reo vang. Duy vội chạy ra mở cửa. Người bạn làm nghề phong thủy bước vào với chiếc vali đầy đồ nghề. Nam từ trong phòng chạy ra, thấy lạ, nép sau lưng Duy nhìn lom lom.
Người bạn phong thủy tiến thẳng vào phòng khách, mắt không rời bức tượng. Ông ta đứng im lặng thẩm định, tay vuốt nhẹ lớp gỗ đã bạc màu sau hơn mười năm.
“Đây là gỗ mít rừng, hơn trăm năm tuổi,” người bạn phong thủy lên tiếng, giọng đầy sự thán phục. “Chạm khắc thủ công, linh khí quá mạnh. Duy, cậu đang giữ một vật phẩm phong thủy cực kỳ quý giá đấy.”
Duy nín thở, hy vọng vụt lên: “Ý cậu là nó tốt cho nhà tớ hả?”
Người bạn phong thủy quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Duy. “Tốt, nhưng không phải loại tốt để cậu muốn bán kiếm lời. Tượng này đã có thần, cậu đừng xúc phạm.”
Duy chao đảo, bám chặt vào cạnh bàn gỗ. Những lời của Ông buôn đồ cổ tối qua, lời cảnh báo của người bạn phong thủy trước mặt, và vẻ mặt sợ hãi của Nam khi nói về Bà (mẹ Duy) ùa về trong đầu Duy. Duy nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng khi coi thường linh tính của Chị Hạnh và Nam. Cảm giác hối hận như dao cắt vào lòng. Duy cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hiền từ của tượng Phật nữa.
Tiếng đóng cửa vang lên khi người bạn phong thủy rời đi, để lại Duy một mình trong phòng khách tĩnh lặng. Duy xoa mặt, những ngón tay vẫn còn run nhẹ. Cậu đã sai, sai quá sai khi định bán đi vật phẩm che chở cho gia đình suốt hơn mười năm qua. Cậu lập tức đứng dậy, lao ra ga-ra — nơi cậu để tượng hai hôm nay, chờ người mua đến.
Cửa ga-ra rít lên tiếng kim loại, Duy bật đèn tuýp. Ánh sáng trắng xóa chiếu xuống bức tượng gỗ mít cao gần một mét, dựa lưng vào tường, khuôn mặt hiền từ vẫn nhìn cậu như cách Bà từng nhìn cậu lúc còn sống. Duy tiến lại, cúi xuống nhấc tượng lên. Sức nặng của gỗ hơn trăm năm tuổi làm cậu cúi người, nhưng cậu cố gắng giữ thăng bằng, định đưa tượng về góc phòng khách — vị trí cũ đã đặt suốt hơn mười năm.
Bất giác, Duy dừng lại. Ánh mắt cậu dán chặt vào chân tượng. Một vết nứt lớn chạy dọc từ mu bàn chân xuống dưới đế, gỗ mít bong tróc, để lộ khoảng trống bên trong. Cậu nhớ lại đêm qua, khi cậu lảo đảo mang tượng ra khỏi phòng khách, cậu đã vấp phải thảm lau nhà, tượng suýt ngã gãy vụn. Cậu vội vàng bế tượng vào ga-ra, chưa kịp kiểm tra, hóa ra chân tượng đã nứt vỡ ngay lúc đó.
Một mảnh giấy màu vàng ố, cũ nát lộ ra từ khe nứt, góc giấy nhú ra ngoài, rung rinh nhẹ dưới luồng gió từ quạt trần. Duy khựng lại, hơi thở đứt quãng. Cậu đặt nhẹ tượng xuống sàn ga-ra, quỳ xuống cạnh nó.
Duy run tay, lẩm bẩm: “Cái gì đây?”
Cậu với tay, ngón tay run rẩy chạm vào góc giấy. Giấy mỏng tang, khô giòn vì năm tháng, như chỉ cần hơi thở mạnh cũng tan vụn. Duy cắn chặt môi dưới, cẩn thận rút tờ giấy ra khỏi khe nứt. Tờ giấy gấp nhỏ xíu, mép rách nham nhở, trên mặt có những nét chữ mờ đục, nhỏ xíu — giống hệt nét chữ của Bà.
Duy mở tờ giấy, tay run rẩy không ngừng. Cậu tò mò đến mức quên cả hơi thở, mắt dán chặt vào những dòng chữ hiện ra dần dần dưới ánh đèn.
Duy hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đôi tay run rẩy bình tĩnh lại để đọc những dòng chữ nguệch ngoạc trên tờ giấy ố vàng. Ánh đèn tuýp phía trên chói lòa, soi rõ từng nét chữ yếu ớt nhưng kiên định của Bà.
“Nếu con đang đọc những dòng này, có nghĩa là con đã tìm thấy bí mật mẹ giấu hơn mười năm qua. Tượng Phật này không chỉ là gỗ mít bình thường, đâu đó trong lòng nó là toàn bộ tiền tiết kiệm mẹ dành dụm, để dành cho Nam lúc khó khăn, phòng khi con gặp biến cố.”
Duy cảm thấy lồng ngực thắt lại, hơi thở bắt đầu dồn dập. Cậu nhìn sang bức tượng gỗ mít cao gần một mét, khuôn mặt hiền từ ấy giờ đây như đang trừng trừng nhìn thẳng vào sự tham lam của cậu. Cậu nuốt khan, tiếp tục đọc, giọng cậu vỡ vụn từng chữ:
“Mẹ biết con đang gấp rút sửa nhà để bán giá cao. Mẹ cũng biết con coi thường những món đồ cũ kỹ mẹ để lại. Mẹ đã già, sức khỏe yếu, chỉ mong những giá trị tinh thần và vật chất này sẽ giúp con và cháu Nam vượt qua sóng gió. Nhưng…”
Duy khựng lại. Những giọt mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy. Cậu cắn chặt môi dưới đến bật máu, đôi mắt đỏ rực nhìn vào dòng cuối cùng của tờ di thư. Đó là câu chốt hạ, câu khiến mọi tham vọng về ngôi nhà khang trang của cậu sụp đổ trong tích tắc.
“Mẹ biết con tham, để tượng thử lòng con.”
“Cộp!” Tờ giấy rơi khỏi tay Duy, bay nhẹ một vòng rồi đáp xuống nền garage lạnh lẽo.
Duy như người mất hồn, hai vai run bần bật. Cậu quỵ xuống bên bức tượng, cúi gầm mặt xuống sàn. Những tiếng nấc nghẹn ngào bắt đầu bật ra từ cổ họng. Cậu đã định bán đi linh hồn của gia đình, đã định vứt bỏ ký ức của người mẹ đã khuất để đổi lấy một căn nhà mới bóng loáng. Cậu đã coi thường tượng Phật, coi thường cả tình thương bao la mà Bà dành cho mình và con trai cậu – Nam.
“Mẹ ơi… con xin lỗi… con đáng chết lắm…” Duy khóc nức nở, tiếng khóc vang vọng trong không gian trống trải của ga-ra, đầy rẫy sự hối hận muộn màng. Cậu ôm chầm lấy chân tượng Phật, lớp gỗ mít cũ kỹ lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng với Duy lúc này, đó là thứ duy nhất còn lại để cậu bám víu vào sự tồn tại của Bà. Cơn mất ngủ đã kết thúc, nhưng nỗi đau lương tâm mới thực sự bắt đầu.
Những tiếng nấc nghẹn ngào dần tắt trong cổ họng Duy. Duy gạt vội những giọt nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt, đôi mắt đỏ hoe dán chặt vào pho tượng gỗ mít cao gần một mét. Một vết nứt nhỏ dài chừng hai đốt ngón tay hằn rõ ở bờ vai trái của tượng, chính là lúc Duy lỡ tay va tượng vào khung cửa garage khi đang định mang đi cho gã buôn đồ cổ xem hôm trước.
Duy rút điện thoại từ túi quần, ngón tay run rẩy lật danh bạ tìm số của anh thợ mộc quen từng sửa đồ gỗ cho nhà hồi trước. Chuông reo hai hồi thì đầu dây bên kia nhấc máy.
– Chú Ba à, cháu Duy đây. Chú sang nhà cháu sửa giúp pho tượng Phật gỗ mít ở phòng khách ngay được không? Có chỗ nứt nhẹ ở vai, chú ốp lại cho chắc. Xong chú đưa tượng về đúng góc cũ phòng khách nhé. Cháu trả gấp đôi tiền công, chú tính nhé.
Giọng anh thợ mộc vang lên phía bên kia, đầy thắc mắc nhưng vẫn nhận lời ngay vì quen biết từ lâu. Nửa tiếng sau, anh thợ mộc mang đồ nghề đến, ngồi xổm xuống sàn garage nhìn tượng, lắc đầu nhẹ.
– Tượng gỗ mít già này quý lắm, mặt chạm tay hiền lành, sao cháu lại để nó nứt thế này? May mà vết nứt nhỏ, ốp keo gỗ rồi đánh bóng lại là như mới.
Duy hắng giọng, giọng khàn đặc vì khóc:
– Cháu lỡ tay va vào cửa lúc bê xuống, không ngờ gỗ cứng mà dễ nứt thế. Chú ốp cẩn thận nhé, đây là di vật của mẹ cháu để lại hơn mười năm rồi.
Anh thợ mộc gật đầu, tay bắt đầu gọt nhẹ lớp gỗ xung quanh vết nứt:
– Chú biết, hồi trước mẹ cháu còn thuê chú đánh bóng tượng này mỗi năm một lần này. Bà ấy bảo tượng này che chở cho cả nhà, không được để bụi bặm bám vào. Chú nhớ mãi câu bà ấy nói.
Duy bần thần, tay siết chặt lại ở bên hông. Duy thầm nghĩ, mẹ bao năm vẫn giữ gìn tượng, mình lại định bán đi đổi lấy căn nhà mới, thật đáng trách.
Gần một tiếng sau, tượng Phật đã được sửa xong, bóng mượt lại như cũ. Anh thợ mộc xịt một lớp bóng bảo vệ lên tượng, lùi lại nhìn ngắm:
– Tượng đẹp lắm, cháu giữ gìn nhé, mấy chục năm nữa vẫn còn giá trị. Bà cháu mà thấy tượng nguyên vẹn thế này chắc mừng lắm.
Duy gật đầu, mắt lại cay cay:
– Cháu sẽ giữ mãi, cả đời này không bán đâu chú ạ. Những thứ tiền bạc mua được không quý bằng kỷ vật mẹ để lại.
Duy và anh thợ mộc cùng khiêng tượng lên, bước chậm rãi vào phòng khách. Góc tường cũ vẫn còn vết mờ của chiếc bàn thờ nhỏ từng đặt tượng suốt hơn mười năm qua, Duy chỉ đạo anh thợ mộc đặt tượng vào đúng vị trí đó, rồi tự tay lau lại lớp bụi trên mặt tượng bằng chiếc khăn sạch.
– Chú để nguyên tượng ở đây nhé, cháu tự bày biện lại sau. Cảm ơn chú nhiều, lần sau chú cần gì cứ bảo cháu.
Anh thợ mộc thu dọn đồ nghề, cười gật đầu ra về. Duy khóa cửa garage, quay lại phòng khách, lấy từ ngăn kéo bàn thờ gói hương trắng, châm lửa đốt lên. Khói hương xanh bay nhẹ trong không khí, mùi hương quen thuộc xộc vào mũi khiến Duy chạnh lòng nhớ đến những buổi tối mẹ còn ngồi đây tụng kinh.
Duy quỳ xuống đất, hai tay chắp trước ngực, nhìn thẳng vào khuôn mặt hiền từ của tượng Phật.
– Mẹ, con sai rồi, con xin lỗi.
Giọng Duy trầm thấp, run rẩy, vang lên trong căn phòng khách vắng lặng. Duy cúi sâu đầu xuống sàn, cảm giác ăn năn sâu sắc như lưỡi dao cứa vào lồng ngực, nhưng khi ngẩng lên nhìn tượng Phật, thấy khói hương bay nhẹ qua đôi mắt hiền từ ấy, bỗng dưng tâm hồn Duy nhẹ nhõm hơn hẳn, như trút được gánh nặng đè nặng suốt mấy ngày qua.
Duy rời khỏi tư thế quỳ, nhẹ nhõm đứng dậy khi khói hương cuối cùng tan biến vào không trung. Một quyết định chắc nịch hình thành trong tâm trí anh: căn nhà này, bức tượng này, không bao giờ được phép rời đi. Anh lấy điện thoại, bấm ngay số người môi giới bất động sản vừa nhắn tin chốt lịch xem nhà vào chiều nay.
– Chị ơi, tôi xin hủy giao dịch bán nhà. Cảm ơn chị thời gian qua, nhưng tôi đổi ý rồi. Tôi sẽ không bán nữa.
Duy nói dứt khoát, không một chút nuối tiếc. Anh tắt máy, thở ra một hơi dài đầy sảng khoái. Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng kỷ vật của mẹ, cái gốc rễ của gia đình thì mất đi là không bao giờ tìm lại được.
Vài ngày sau, căn nhà của Duy rộn ràng tiếng búa đục, khoan cắt. Nhưng lần này không phải để đập phá nội thất cũ nát, mà là để “hồi sinh” những giá trị xưa cũ. Duy thuê thợ đến chà lại sàn gỗ, sơn lại cửa theo tông màu trầm ấm thay vì những màu sắc lòe loẹt hiện đại.
Tại phòng khách, góc quen thuộc lại càng thêm trang nghiêm. Nam, thay vì chạy trốn mỗi khi đi ngang qua, giờ đây lại mang cả bộ đồ chơi nhựa ra ngồi ngay dưới chân tượng.
Chị Hạnh bước vào, tay cầm một lọ hoa lài mới cắp, nhìn cậu em trai đang tự tay lau chùi từng thanh gỗ chấn song cửa sổ. Chị mỉm cười hài lòng.
– Duy, chị thấy cách em sửa nhà thế này đúng quá. Giữ được cái hồn của nhà cửa mới là giữ được lộc cho con cháu.
Duy quay lại, gương mặt rạng rỡ hẳn lên so với mấy hôm trước đầy u tối.
– Chị Hạnh nói đúng. Em định đập hết đi để xây cái mới, giờ nghĩ lại thấy ngu ngốc quá. Mẹ để lại cho em cái gốc này, em phải giữ cho Nam lớn lên còn có chỗ mà về.
Nghe tiếng bố, Nam đang mải mê xếp các khối hình vuông, bỗng quay đầu lại. Mặt thằng bé hớn hở, không còn vẻ mặt sợ sệt nào như những ngày trước.
– Ba ơi, ba xem này. Nam đang kể chuyện cậu bé tí hon cho bà nghe nè. Bà thích lắm!
Duy đặt cây lau nhà xuống, bước nhẹ đến bên con trai. Anh ngồi xuống, nhìn vào khuôn mặt hiền từ của pho tượng gỗ mít, rồi nhìn sang đôi mắt sáng ngời của Nam.
Nam chợt chỉ tay vào tượng, cười tít mắt, giọng trong veo vang lên giữa căn phòng đang sửa sang dang dở:
– Ba biết không? Bà vui rồi ba ơi! Bà không cúi đầu nữa đâu.
Duy chấn động, nhìn kỹ vào pho tượng. Đúng thật, từ khi được anh thợ mộc sửa lại vết nứt và đặt đúng vị trí, tư thế của tượng Phật như hiên ngang hơn, không còn vẻ u buồn, gù lưng như những ngày Duy định bán đi. Một niềm hạnh phúc ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực Duy. Anh vòng tay ôm chặt lấy con trai, cảm thấy gia đình mình cuối cùng cũng đã tìm lại được sự bình yên đích thực.
Một tuần sau, chuông cửa căn nhà của Duy vang lên vào buổi chiều nắng nhẹ. Duy lau vội tay áo dính bụi sơn, bước nhanh ra mở cửa. Một người đàn ông tầm ngoài tứ tuần, mặc vest lịch lãm, đứng đó với nụ cười thân thiện, bên cạnh là nhân viên môi giới từng liên hệ với Duy trước đó.
Người đàn ông gật đầu chào:
– Tôi là người đã nhắn tin hẹn xem nhà chiều nay. Đây là chị môi giới đi cùng tôi.
Duy mời hai người vào trong. Duy thầm hy vọng căn nhà giữ được giá như dự tính.
Bước vào phòng khách, ánh mắt người mua nhà dừng lại ngay góc phòng, nơi bức tượng Phật gỗ mít cao gần 1 mét, khuôn mặt hiền từ tỏa ra sự ấm áp dưới ánh đèn vàng. Nam đang ngồi bệt dưới chân tượng, mải mê xếp các khối hình vuông, thấy khách lạ thì ngước lên cười tít m
ắt, chỉ tay vào tượng:
– Chú ơi, đây là bà con. Bà vui lắm, chú nhìn xem, bà không cúi đầu nữa đâu.
Người mua nhà khựng lại, nhìn kỹ bức tượng rồi chuyển ánh mắt sang Duy, vẻ ấn tượng rõ rệt.
– Tôi đã xem qua cả chục căn nhà trong khu này, nhưng đây là lần đầu tiên thấy một căn nhà có hồn đến thế. Những ngôi nhà khác đều đập bỏ hết nội thất cũ, trắng tinh khôi nhưng lạnh lẽo vô cùng. Còn căn này, sàn gỗ bóng mượt, tường màu trầm ấm, lại có thêm bức tượng Phật này, cảm giác như bước vào chính ngôi nhà của mình vậy.
Người mua nhà bước lại gần bức tượng, dùng tay vuốt nhẹ lớp gỗ mít đã được chà bóng, cảm nhận độ ấm từ thớ gỗ.
– Tôi rất thích chỗ này. Giá anh đưa ra là 5 tỷ đúng không? Tôi sẵn sàng ký hợp đồng ngay ngày mai, với giá 6 tỷ.
Duy chấn động, tròn mắt nhìn người mua nhà. 6 tỷ? Cao hơn 20% so với mức giá 5 tỷ anh từng dự tính. Duy từng nghĩ mức 5 tỷ là khó bán, thậm chí đã sẵn sàng chấp nhận mức 4.5 tỷ nếu khách chê bai nội thất cũ.
– Anh nói thật không? 6 tỷ ạ?
Người mua nhà cười, gật đầu chắc nịch, thốt lên đúng lời thoại then chốt:
– Nhà anh có hồn lắm, tôi rất thích chỗ này.
Duy nghẹn lời, tim đập nhanh từng nhịp. Một cảm giác vui mừng, bất ngờ xộc lên tận đỉnh đầu. Duy liếc nhìn bức tượng Phật, lại nhìn sang Nam đang mỉm cười với mình. Chị Hạnh từ trong bếp bước ra, tay cầm lọ hoa lài vừa cắp, nghe thấy cuộc trò chuyện thì mỉm cười hài lòng, gương mặt hiền từ của bức tượng Phật như cũng đang mỉm cười theo.
Duy hít một hơi thật sâu, con số 6 tỷ vẫn lảng vảng trong đầu nhưng ánh mắt anh lại dừng lại ở bức tượng Phật gỗ mít. Hơn mười năm qua, tượng đã chứng kiến anh trưởng thành, chứng kiến bà mất đi.
Người mua nhà thấy Duy chần chừ, liền bước tới gần bức tượng, vuốt ve thớ gỗ bóng mượt.
– Tôi mua cả căn nhà này vì nó có hồn. Bức tượng này tuyệt đẹp, tôi sẽ để nó ở chính vị trí này.
Duy khẽ gật đầu. Anh bước lại, đôi tay chai sần vì sơn sửa nay lại run run khi chạm vào chân tượng. Anh cầm tay người mua nhà, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
– Anh nói vậy tôi yên tâm. Nhưng nhớ kỹ lời tôi nói, cái này không phải để định giá, là vật gia bảo đấy.
Người mua nhà nghiêm nghị gật đầu, cảm nhận được sự thiêng liêng trong giọng nói của Duy.
– Tôi hứa sẽ giữ gìn nó như báu vật. Sẽ để nó trang trọng tại nhà, che chở cho gia đình tôi như đã che chở cho gia đìnhanh.
Chị Hạnh đứng ở cửa bếp, nhìn thấy sự đổi thay trên gương mặt đầy lo âu của Duy bấy lâu nay. Nó tan biến, thay vào đó là sự thanh thản lạ thường. Nam chạy tới, ôm chặt lấy chân Duy, ngước nhìn bức tượng.
– Ba ơi, bà nói bà vui lắm. Bà bảo ba làm đúng rồi.
Duy mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà anh chưa từng có được kể từ khi bà mất. Linh hồn anh như được gột rửa, thanh thản đến lạ kỳ. Anh biết, dù bán nhà đi, một phần của bà vẫn sẽ ở lại đây, tiếp tục che chở cho những người chủ mới.
Mấy tuần trôi qua, đoàn người tất bật khuân vác đồ đạc từ căn nhà cũ sang căn hộ chung cư mới khang trang ở quận ven. Duy đứng tựa lan can ban công phòng khách, nhìn những thùng carton chất đống dưới sàn, lồng ngực dâng lên chút bồi hồi khó tả. Chị Hạnh xách túi vải bước vào, dáng vẻ vẫn nhanh nhẹn như ngày nào, trên vai vắt chiếc tạp dề in hoa bà từng mặc suốt mười năm qua.
– Góc trái phòng khách vẫn trống, để tượng Phật vào đó cho thoáng mát.
Duy khẽ gật đầu, quay sang chỉ dẫn mấy anh thợ chuyển đồ. Chiếc hộp gỗ bọc vải điều được nâng niu đặt xuống mặt sàn gạch bông mới lát. Duy tự tay gỡ lớp vải, bức tượng Phật gỗ mít hiện ra, khuôn mặt hiền từ vẫn như thuở bà còn sống, thớ gỗ bóng mượt nhờ mười năm chăm sóc cẩn thận. Duy vuốt ve bàn tay tượng, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp chân tay.
Nam từ ngoài cửa chạy vội vào, mồ hôi nhễ nhại, tay còn cầm hộp kem ốc quế chưa ăn hết. Thấy bức tượng, mắt Nam sáng rực, thả hộp kem xuống ghế, chạy vòng quanh tượng hát vang bài “Chúc bà mau khỏe” bà từng ru thuở nhỏ.
– Ba ơi, bà đang cười kìa! Bà bảo nhà mới rộng hơn, thoáng hơn nhà cũ nhiều!
Duy quay lại, nhìn Nam nhảy nhót, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Duy thoáng nghĩvề những ngày tháng lo âu, tính toán con số 6 tỷ, định bán tượng đi sửa nhà, giờ thấy cảnh này, Duy biết mình đã chọn đúng. Chị Hạnh đứng cạnh, lau vội nước mắt, gật đầu đồng tình.
Nam dừng lại, ôm chặt lấy chân tượng, ngước nhìn Duy reo hò:
– Nhà mới có bà rồi ba ơi!
Duy khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại ở bức tượng, thấy sự bình yên tuyệt đối. Duy biết, dù nhà cửa đổi thay, tượng Phật vẫn ở đây, bà vẫn ở đây, che chở cho cả gia đình Duy.
Gió nhẹ thổi qua ô cửa sổ phòng khách, mang theo hương hoa sứ từ ban công vọng vào. Bức tượng Phật đứng đó, góc nghiêng hiền từ soi bóng xuống cả gia đình nhỏ đang quây quần dọn dẹp. Duy ngồi xuống ghế sofa, nhìn Nam đang cẩn thận lau bụi cho tượng, những ngón tay nhỏ nhắn vuốt ve thớ gỗ mịn màng, giống hệt cách Duy từng làm suốt bao năm qua.
Cuộc đời thật lạ, Duy từng chạy đua với những con số, định bán đi món đồ thiêng liêng nhất để đổi lấy sự sang trọng hão huyền. Nhưng rồi Duy nhận ra, thứ che chở cho gia đình không phải là những bức tường cao sang, không phải là con số tỷ bạc trong tài khoản, mà là những ký ức, là tình thương của người đã khuất vẫn luôn hiện hữu quanh đây. Bà không ở lại căn nhà cũ, cũng không đi theo những người chủ mới, bà ở trong trái tim cả nhà, trong từng cử chỉ chăm sóc tượng Phật, trong nụ cười của Nam mỗi khi nhắc đến bà.
Chị Hạnh bưng ra đĩa trái cây, đặt lên bàn cạnh tượng. Chị Hạnh khẽ mỉm cười, không nói một lời, nhưng Duy hiểu, chị cũng đang cảm nhận được sự bình yên này. Nam chạy lại, ngồi lên đùi Duy, gối đầu vào vai Duy, ngón tay vẫn hướng về phía tượng Phật.
Bên ngoài, ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả góc phòng khách. Hòa cùng tiếng hát nhỏ của Nam vang vọng trong phòng, mọi sóng gió dường như đã lùi lại phía sau, chỉ còn lại sự ấm áp, bình yên của một gia đình được che chở, được yêu thương. Duy nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, như thể bà đang ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc Duy, thì thầm rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.

