VỀ NHÀ GIỮA TRƯA TÔI CHẾT ĐIẾNG KHI NGHÊ MẸ MÌNH ÉP VỢ LÀM ĐIỀU TÀN NHẪN SAU LƯNG TÔI. MÀY BỎ CÁI TH/A/I NGAY LẬP TỨC, ĐỪNG ĐỂ THẰNG DŨNG NÓ BIẾT…. Tôi tên là Dũng, ba mươi hai tuổi, làm kỹ sư xây dựng cho một công ty tư nhân ở TP.HCM. Hôm đó là thứ bảy, công trình nghỉ sớm. Nghĩ vợ ở nhà một mình, tôi ghé chợ mua ít trái cây rồi về sớm hơn thường lệ. Trưa nắng gắt, con hẻm trước nhà vắng tanh. Tôi mở cổng thật khẽ, định tạo bất ngờ cho Hà – vợ tôi, người đang mang thai tháng thứ ba. Vừa bước đến cửa phòng khách, tôi chợt khựng lại. Giọng mẹ tôi – bà Lý – vang lên sắc lạnh từ trong bếp. “Mày phá cái thai ngay lập tức, đừng để thằng Dũng nó biết.” Tôi chết điếng. Tay cầm túi trái cây run lên bần bật. Hà nghẹn ngào đáp, giọng run rẩy: “Con… con không làm được đâu mẹ. Đây là con của vợ chồng con…” Mẹ tôi gằn giọng, từng chữ như dao cứa: “Con cái gì mà con! Mày tưởng tao không biết cái thai này từ đâu ra à? Nhà này không nuôi thứ nghiệt chủng. Dũng nó hiền, nó ngu, nhưng tao không ngu!” Tôi đứng chết trân sau cánh cửa. Tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng. Mẹ tôi nói tiếp, giọng hạ thấp nhưng đầy đe dọa: “Tao đã hẹn bác sĩ rồi. Chiều nay đi. Không thì đừng trách tao nói hết với họ hàng, nói mày là loại đàn bà lăng loàn.” Tiếng Hà nức nở, rồi im bặt. Tôi nghe rõ tiếng kéo ghế, tiếng mẹ tôi đứng dậy. Tôi vội nép vào góc cầu thang, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mẹ tôi đi ngang qua, mặt lạnh tanh, không hề biết tôi đã nghe thấy tất cả. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Dũng vẫn nép mình ở góc cầu thang, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Anh đứng chết lặng giữa nhà, mọi thứ quay cuồng, không thể tin vào những gì tai mình vừa nghe. Cả thân người run rẩy, cảm giác như có ai đó vừa giáng một cú đấm chí mạng vào tim anh.
Bà Lý sải bước ra khỏi bếp, vẻ mặt lạnh như tiền. Bà không hề hay biết Dũng đã đứng đó, chứng kiến toàn bộ màn kịch tàn nhẫn. Dũng vội nén tiếng thở, mắt dõi theo bóng lưng mẹ mình, cố gắng thu hết sức lực để không bật ra tiếng động nào. Cảm giác kinh hoàng và đau đớn tột độ bao trùm lấy anh. Anh nhìn xuống túi trái cây còn đang cầm trên tay, những quả cam, quả quýt giờ đây trông thật vô nghĩa.
Bà Lý đi thẳng ra cửa chính, tay cầm chùm chìa khóa. Bà liếc nhìn đồng hồ trên tường, rồi liếc sang phía phòng khách, nơi Hà đang cố gắng gượng cười.
BÀ LÝ
(Giọng sắc lạnh)
Nhớ kỹ lời tôi nói đấy. Bác sĩ đã đợi sẵn rồi. Đừng có làm tôi mất mặt.
Nói rồi, bà Lý mở cửa bước ra ngoài, để lại Dũng đứng chết trân nơi góc cầu thang. Tiếng cửa đóng sập lại vang vọng trong căn nhà vắng lặng, như đóng sập cả tương lai của anh. Dũng từ từ bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, chân run lẩy bẩy. Anh đứng giữa phòng khách, nhìn Hà. Hà ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn anh, trên môi cố nặn ra một nụ cười, nhưng nó méo mó và đầy tuyệt vọng.
Dũng nhìn Hà, rồi nhìn xuống bụng cô, nơi mầm sống bé bỏng đang lớn dần. Nước mắt bắt đầu trào ra, cay xè. Anh không hiểu tại sao mẹ mình lại có thể tàn nhẫn đến vậy. Nghiệt chủng? Kẻ lăng loàn? Những lời lẽ đó như những mũi dao đâm thẳng vào tim anh. Anh cảm thấy mình thật bất lực, yếu đuối. Mẹ anh đã làm tất cả để bảo vệ gia đình, bảo vệ anh, nhưng cách bà làm lại đang hủy diệt chính những người thân yêu nhất của bà.
HÀ
(Giọng run rẩy, cố gắng kìm nén)
Anh… anh Dũng… anh về rồi sao?
Dũng không trả lời. Anh tiến lại gần Hà, quỳ sụp xuống bên cạnh cô. Anh đặt tay lên bụng cô, cảm nhận hơi ấm từ đó.
DŨNG
(Nghẹn ngào)
Hà… em sao vậy? Sao mắt em lại đỏ hoe thế?
Hà bật khóc nức nở, ôm chặt lấy Dũng. Dũng ôm chặt vợ, để cô vơi đi nỗi đau. Anh biết, cuộc chiến của họ chỉ mới bắt đầu. Và kẻ thù lớn nhất, chính là người mẹ mà anh yêu thương.
Dũng cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Anh nhìn Hà, rồi lại nhìn xuống bụng cô. Mầm sống bé bỏng ấy, con của anh, con của Hà, sao lại có thể bị gọi là “nghiệt chủng”? Nước mắt Dũng tuôn rơi, cay đắng. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên bụng vợ, rồi lại ôm chầm lấy cô.
DŨNG
(Nghẹn ngào)
Hà… em đừng khóc nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
HÀ
(Nức nở)
Sao mẹ lại có thể nói những lời như vậy với em, Dũng? Em đau lắm.
DŨNG
Anh biết. Anh biết mà. Mẹ anh… bà ấy không hiểu đâu.
Dũng ôm Hà chặt hơn, cố gắng truyền cho cô hơi ấm và sự an tâm. Anh biết, cuộc chiến này còn dài. Và kẻ thù lớn nhất, lại chính là người mẹ mà anh yêu thương. Anh nhìn Hà, đôi mắt đỏ hoe đầy đau khổ. Anh hiểu, cô đang chịu đựng một mình. Nỗi sợ hãi, sự tủi nhục, và sự bất lực đang vây lấy cô.
Anh đứng dậy, nhìn quanh phòng khách. Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo, trống rỗng. Những lời nói của mẹ anh vẫn văng vẳng bên tai: “Thai nhi là ‘nghiệt chủng'”, “Bác sĩ đã đợi sẵn rồi”. Dũng siết chặt tay. Anh không thể để chuyện này tiếp tục. Anh không thể để mẹ mình hủy hoại hạnh phúc của anh và Hà.
Dũng quay lại nhìn Hà, cô vẫn đang tựa vào vai anh, khóc nấc. Anh khẽ hôn lên trán vợ.
DŨNG
Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Anh sẽ không để bà ấy làm gì tổn thương đến em và con đâu.
Hà ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt đầy hy vọng. Dũng biết, lời hứa của anh lúc này rất quan trọng. Anh cần phải hành động. Anh cần phải bảo vệ gia đình nhỏ của mình. Tiếng khóc của Hà đã nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng nấc nghẹn. Dũng nhìn cô, ánh mắt kiên quyết. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đối mặt với mẹ mình.
Dũng đứng dậy, nhìn quanh phòng khách. Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo, trống rỗng. Những lời nói của mẹ anh vẫn văng vẳng bên tai: “Thai nhi là ‘nghiệt chủng'”, “Bác sĩ đã đợi sẵn rồi”. Dũng siết chặt tay. Anh không thể để chuyện này tiếp tục. Anh không thể để mẹ mình hủy hoại hạnh phúc của anh và Hà.
Dũng quay lại nhìn Hà, cô vẫn đang tựa vào vai anh, khóc nấc. Anh khẽ hôn lên trán vợ.
DŨNG
Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Anh sẽ không để bà ấy làm gì tổn thương đến em và con đâu.
Hà ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt đầy hy vọng. Dũng biết, lời hứa của anh lúc này rất quan trọng. Anh cần phải hành động. Anh cần phải bảo vệ gia đình nhỏ của mình. Tiếng khóc của Hà đã nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng nấc nghẹn. Dũng nhìn cô, ánh mắt kiên quyết. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đối mặt với mẹ mình.
Dũng đặt Hà xuống ghế sofa, rồi đứng thẳng người dậy. Anh nhìn ra cửa, nơi ánh nắng gay gắt của buổi trưa Sài Gòn vẫn đang chiếu xuống con hẻm vắng tanh. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh.
DŨNG
Em ngồi đây đợi anh một lát nhé. Anh ra ngoài mua ít trái cây cho em tẩm bổ.
Hà gật đầu yếu ớt, đôi mắt vẫn còn vương lệ. Dũng vội vã bước ra khỏi nhà, tim đập thình thịch. Anh đi về phía con hẻm, nơi có một khu chợ nhỏ. Anh cần phải giữ bình tĩnh, phải suy nghĩ thật kỹ. Mẹ anh, bà Lý, sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định này.
Dũng đi dạo quanh các sạp trái cây, cố gắng chọn những loại tốt nhất cho Hà. Anh cầm trên tay một túi trái cây đầy màu sắc, lòng nặng trĩu. Vừa đi, anh vừa nghĩ về cuộc đối đầu sắp tới. Anh biết, đây sẽ là một trận chiến không khoan nhượng.
Khi Dũng quay trở lại nhà, anh nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ từ phía bếp. Giọng bà Lý vang lên, đều đều, đầy vẻ thuyết phục.
BÀ LÝ (O.S)
…thủ thuật này rất nhanh con ạ. Vừa mới mổ xong là mọi chuyện sẽ êm xuôi. Lại còn có người nhà của bà Bảy bên xóm bên, mới có mấy tháng mà bà ấy đã đi làm rồi, có ai biết đâu…
Tim Dũng như ngừng đập. Anh đứng sững lại ở góc cầu thang, lắng nghe. Hà đang trả lời mẹ anh, giọng cô yếu ớt và run rẩy.
HÀ (O.S)
…nhưng mà con… con…
BÀ LÝ (O.S)
Con đừng có “nhưng mà” nữa. Mẹ đã dặn con rồi, cái thai này không sạch sẽ. Nghiệt chủng đấy con ạ. Đẻ nó ra rồi mang tiếng vào thân. Mai mốt lỡ có chuyện gì, cả họ hàng nhà chồng họ cười cho vào mặt. Mẹ làm thế này là vì con, vì tương lai của hai đứa.
Dũng siết chặt nắm tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm nhận được sự sợ hãi đang bao trùm lấy Hà. Bà Lý đã dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất, những thủ đoạn hèn hạ nhất để ép buộc Hà.
Anh bước nhanh vào nhà, tiến thẳng đến chỗ Hà. Anh đặt nhẹ túi trái cây xuống bàn, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy. Anh khẽ chạm vào vai vợ.
DŨNG
Hà… em sao vậy? Mẹ nói gì em à?
Hà giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe nhìn anh đầy sợ hãi và bối rối. Cô lập tức quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào Dũng, cố gắng che giấu đi nỗi sợ hãi và sự tủi nhục đang dâng lên trong lòng.
Dũng đặt nhẹ túi trái cây xuống bàn, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy. Anh khẽ chạm vào vai vợ.
DŨNG
Hà… em sao vậy? Mẹ nói gì em à?
Hà giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe nhìn anh đầy sợ hãi và bối rối. Cô lập tức quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào Dũng, cố gắng che giấu đi nỗi sợ hãi và sự tủi nhục đang dâng lên trong lòng.
BÀ LÝ
(Giọng bà Lý vang lên từ bếp, đều đều, đầy vẻ đạo lý)
Thủ thuật này rất nhanh con ạ. Vừa mới xong là mọi chuyện sẽ êm xuôi. Lại còn có người nhà của bà Bảy bên xóm bên, mới có mấy tháng mà bà ấy đã đi làm lại rồi, có ai biết đâu mà mang tiếng.
Hà khẽ lắc đầu, giọng cô lạc đi, yếu ớt.
HÀ
…nhưng mà con… con…
BÀ LÝ
(Ngắt lời Hà, giọng cao hơn, xen lẫn sự đe dọa)
Con đừng có “nhưng mà” nữa. Mẹ đã dặn con rồi, cái thai này không sạch sẽ. Nghiệt chủng đấy con ạ. Đẻ nó ra rồi mang tiếng vào thân. Mai mốt lỡ có chuyện gì, cả họ hàng nhà chồng họ cười cho vào mặt. Mẹ làm thế này là vì con, vì tương lai của hai đứa. Dũng nó còn trẻ, nó chưa hiểu hết đâu.
Dũng cảm nhận rõ sự bất lực và sợ hãi trong giọng nói của Hà. Bà Lý đang cố tình bóp méo sự thật, biến nỗi sợ của Hà thành sự đồng thuận. Anh nhìn bà Lý với ánh mắt lạnh lẽo, nhưng bà chỉ liếc anh một cái rồi quay đi, tiếp tục thao thao bất tuyệt với Hà.
BÀ LÝ
Bác sĩ đã đợi sẵn rồi, chiều nay là làm. Đừng để mẹ phải một mình quyết định thay con.
Hà vội vàng lau nước mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, né tránh ánh mắt dò xét của Dũng.
HÀ
Không có gì đâu anh… Mẹ chỉ… chỉ nói mấy chuyện nhỏ nhặt thôi.
Giọng cô lạc đi, và Dũng cảm thấy rõ sự dối trá trong từng lời nói. Nụ cười của Hà gượng gạo đến mức khiến Dũng thấy khó chịu. Anh cảm thấy một làn sóng bất tin trào lên trong lòng. Mẹ anh, bà Lý, đang dùng những lời lẽ tàn độc nhất để thao túng Hà, và Hà đang cố gắng che đậy sự thật dưới lớp vỏ bọc yếu ớt.
DŨNG
(Giọng Dũng trầm xuống, pha lẫn sự thất vọng và tức giận)
Chuyện nhỏ nhặt? Mẹ bảo thai nhi là “nghiệt chủng” là chuyện nhỏ nhặt sao Hà?
Bà Lý khựng lại, ánh mắt sắc như dao găm liếc về phía Dũng. Bà không ngờ Dũng lại nghe thấy được những lời đó. Hà cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
BÀ LÝ
Con trai mẹ nói chuyện với ai đó? Mẹ đang nói chuyện với con dâu mẹ. Chuyện nhà mình, con đừng có xen vào.
DŨNG
Mẹ xen vào chuyện nhà con thì con có quyền xen vào chuyện của mẹ.
Bà Lý cười khẩy, sự khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt.
BÀ LÝ
Con trai mẹ nay lớn rồi, dám cãi mẹ rồi sao? Mẹ làm tất cả vì tương lai của hai đứa. Con cái là lộc trời cho, nhưng cái thai này… mẹ thấy không ổn.
Hà khẽ rên lên một tiếng. Dũng bước đến bên cạnh Hà, vòng tay ôm lấy cô.
DŨNG
Con không cần mẹ quyết định tương lai của chúng con. Chúng con tự quyết định được. Mẹ đã hẹn bác sĩ rồi đúng không mẹ? Chiều nay, con sẽ đi cùng Hà.
Bà Lý đập bàn cái “rầm”.
BÀ LÝ
Thằng này… Mày định chống đối mẹ sao? Mày muốn mẹ già này đi theo mấy đứa đó sao? Mày bất hiếu!
DŨNG
Con không bất hiếu, con chỉ đang bảo vệ vợ con.
Dũng nhìn thẳng vào mắt mẹ, ánh mắt kiên quyết không lùi bước. Hà dựa vào ngực Dũng, cảm nhận hơi ấm và sự bảo vệ từ anh. Mặc dù vẫn còn sợ hãi, nhưng trong lòng cô dấy lên một tia hy vọng mong manh.
Dũng nhìn thẳng vào mắt mẹ, ánh mắt kiên quyết không lùi bước. Hà dựa vào ngực Dũng, cảm nhận hơi ấm và sự bảo vệ từ anh. Mặc dù vẫn còn sợ hãi, nhưng trong lòng cô dấy lên một tia hy vọng mong manh.
BÀ LÝ
(Giọng bà Lý đầy căm ghét)
Mày sẽ phải hối hận! Mày sẽ thấy con đàn bà lẳng lơ này hại chết mày!
DŨNG
(Cắt ngang lời mẹ)
Mẹ đừng nói nữa. Con sẽ đưa Hà đi khám thai. Nếu mẹ còn muốn là mẹ của con, thì giữ lấy cái miệng đó.
Dũng nắm chặt tay Hà, bước ra khỏi phòng khách. Bà Lý đứng sững lại, khuôn mặt nhăn nhó vì tức giận và bất lực. Bà nhìn theo bóng lưng hai mẹ con, hai mắt bà lóe lên một tia độc địa.
***
Trong xe, Hà vẫn run rẩy. Dũng lái xe chậm rãi, cố gắng tìm một sự bình yên trong không khí căng thẳng. Anh nhìn sang Hà.
DŨNG
Em ổn không?
Hà lắc đầu, nước mắt lại trào ra.
HÀ
Em sợ… Em không biết phải làm sao nữa. Mẹ anh…
DŨNG
(Siết nhẹ tay Hà)
Đừng sợ. Anh ở đây rồi. Anh sẽ không để ai làm hại em và con của chúng ta.
Hà ngước nhìn Dũng, trong đôi mắt cô đọng lại sự tin tưởng và một chút hy vọng mong manh.
HÀ
Nhưng mẹ anh nói…
DŨNG
(Gằn giọng, giọng đầy đau đớn và thất vọng)
Mẹ nói em phá cái thai… nói là nghiệt chủng. Anh đã nghe hết rồi, Hà! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao mẹ lại làm thế?
Hà tái mặt, toàn thân run bắn. Cô không thể nói thêm lời nào, chỉ còn biết cúi gằm mặt xuống, đôi vai rung lên từng đợt. Sự sợ hãi, tuyệt vọng và tủi nhục dâng lên đến nghẹt thở. Cô không thể nhìn vào mắt Dũng lúc này, không dám đối diện với sự tra vấn và nỗi đau của anh.
DŨNG
(Giọng Dũng trầm xuống, mang theo sự dày vò)
Nói đi Hà. Anh cần biết sự thật. Anh không thể chịu đựng được sự dối trá này nữa.
Hà hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Cô vẫn cúi gằm mặt, nhưng bàn tay cô siết chặt lấy tay Dũng, như tìm kiếm sự cứu rỗi. Ánh mắt cô nhìn xuống sàn xe, nơi những giọt nước mắt đang rơi xuống, tạo thành những đốm mờ ảo. Dũng chờ đợi, trái tim anh như bị bóp nghẹt bởi sự im lặng đầy ám ảnh của Hà.
Hà sụp đổ hoàn toàn, òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Cô ôm lấy bụng mình, run rẩy.
HÀ
(Nức nở)
Không phải… không phải như mẹ nghĩ đâu anh! Em… em xin anh hãy tin em! Con của chúng ta… nó là con của chúng ta mà!
Cô lặp đi lặp lại trong tiếng nấc nghẹn, đôi vai rung lên từng đợt. Nước mắt tuôn rơi không ngừng, lẫn vào những lời van xin tuyệt vọng. Dũng nhìn Hà, lòng anh quặn thắt nhìn cảnh vợ mình đau khổ. Nhưng sự ngờ vực, dù đã cố gắng dẹp bỏ, vẫn len lỏi trong tâm trí anh, bóp nghẹt trái tim. Anh ghét cảm giác này, ghét sự dối trá, ghét sự mập mờ đang bủa vây lấy cuộc sống của mình.
DŨNG
(Giọng khàn đặc, cố gắng kiềm chế)
Vậy thì Hà, nói cho anh biết. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Tại sao mẹ anh lại nói những lời đó? Tại sao em lại im lặng như vậy?
Hà ngước nhìn Dũng, đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ. Cô nhìn sâu vào mắt anh, cố gắng truyền đi tất cả sự chân thành, tất cả tình yêu mà cô dành cho anh và đứa con trong bụng.
HÀ
(Hít một hơi sâu, giọng run run nhưng kiên quyết hơn)
Mẹ anh… mẹ anh không tin em. Mẹ nghĩ em không xứng đáng. Mẹ muốn em phá thai… vì mẹ nghĩ em đã phản bội anh.
DŨNG
Phản bội? Em nói mẹ anh nghĩ em phản bội anh? Vậy thì có thật không, Hà? Em có phản bội anh không?
Câu hỏi của Dũng vang vọng trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe. Hà nhìn anh, tim đập thình thịch. Cô hiểu rằng đây là khoảnh khắc quyết định. Một lời nói dối có thể cứu vãn mọi thứ trong phút chốc, nhưng rồi sẽ dẫn đến một đống đổ nát lớn hơn. Sự thật, dù đau đớn, có lẽ là con đường duy nhất.
HÀ
(Giọng nhỏ dần, đầy đau khổ)
Không, Dũng. Em chưa bao giờ phản bội anh. Em yêu anh. Chỉ có anh và con của chúng ta thôi. Nhưng… có chuyện đã xảy ra. Chuyện mà em không thể nói ra… không thể đối mặt được.
Dũng nhìn sự tuyệt vọng trong mắt Hà. Anh thấy được sự thành thật của cô, nhưng đồng thời, một bóng ma nghi ngờ vẫn lơ lửng.
DŨNG
Chuyện gì? Chuyện gì mà em không thể nói? Hà, anh cần biết. Anh cần biết sự thật để có thể bảo vệ em, bảo vệ con chúng ta.
Hà khóc nấc lên, nước mắt chảy dài trên má. Cô lắc đầu liên tục, không thể thốt nên lời. Cảnh tượng này, sự bế tắc này, là điều mà Dũng không bao giờ muốn đối mặt. Anh siết chặt tay lái, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Cơn giận dữ và sự tổn thương bắt đầu dâng lên trong lòng.
Dũng lập tức nhấn ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm Sài Gòn. Hà hoảng hốt nhìn anh.
HÀ
Anh đi đâu vậy? Dũng, anh làm gì vậy?
DŨNG
(Gằn giọng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về phía trước)
Anh đi gặp mẹ anh. Anh cần phải biết chuyện gì đang xảy ra. Và em, Hà, em sẽ ở đây, và em sẽ nói cho anh biết sự thật. Ngay bây giờ.
Chiếc xe lao đi vun vút trên con đường vắng vẻ của TP.HCM, ánh đèn đường lướt qua khung kính tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Hà gào khóc trong xe, cố gắng níu kéo Dũng.
HÀ
(Nức nở, tay ôm bụng)
Dũng! Anh đi đâu vậy? Dừng lại đi! Xin anh đừng đi!
Dũng không nói gì, hai hàm răng siết chặt. Anh lái xe một mạch về căn nhà của bà Lý ở một con hẻm nhỏ vắng tanh. Tiếng xe dừng đột ngột. Dũng mở cửa xe, giọng anh vang lên đầy đe dọa.
DŨNG
(Bước xuống xe, giọng lạnh băng)
Ra khỏi xe. Anh cần nói chuyện với mẹ anh. Và em, Hà, sẽ ở đây. Em sẽ nói hết. Bây giờ.
Hà run rẩy, cô nhìn Dũng rồi nhìn cánh cửa nhà đang đóng im lìm. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô. Dũng dắt tay Hà, bước vào nhà. Căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm, không khí ngột ngạt và u ám. Bà Lý đang ngồi trong bếp, thái rau muống, vẻ mặt cau có. Nghe tiếng mở cửa, bà ngẩng đầu lên.
BÀ LÝ
(Giọng đầy vẻ khinh miệt)
Về rồi đấy à? Tưởng còn bận lau chùi cho cái loại lăng loàn ngoài đường kia chứ.
Dũng buông tay Hà ra, bước thẳng đến chỗ mẹ. Ánh mắt anh dán chặt vào bà Lý, sự phẫn nộ dâng trào.
DŨNG
Mẹ! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao mẹ lại nói những lời đó với Hà? Sao mẹ lại hẹn gặp bác sĩ để… để làm cái việc đó?
Bà Lý vẫn giữ nguyên vẻ mặt, bà buông dao xuống, lau tay vào tạp dề.
BÀ LÝ
Chuyện gì? Rõ ràng là mẹ đang lo cho con, cho cái gia đình này. Cái thai trong bụng Hà… mẹ không tin nó là con cháu của dòng họ này. Mẹ thấy nó rồi. Nó có những dấu hiệu… khác thường.
Bà Lý dừng lại, liếc nhìn Hà với ánh mắt đầy căm ghét. Hà co rúm người lại, nước mắt lại tuôn rơi.
HÀ
(Giọng run run)
Mẹ… con xin mẹ…
BÀ LÝ
(Ngắt lời Hà, giọng gay gắt)
Im đi! Con cái loại gì mà lại làm ra chuyện tày trời như vậy? Dũng là con trai mẹ, là kỹ sư xây dựng, tương lai sáng lạn. Sao con lại muốn hủy hoại nó vì một… thứ nghiệt chủng? Mẹ đã hẹn bác sĩ rồi. Chiều nay sẽ giải quyết. Không cho phép ai cản trở.
Dũng lùi lại một bước, ánh mắt dừng lại ở cái bụng đang nhấp nhô của Hà. Bao nhiêu tình yêu thương, niềm hy vọng bỗng chốc xen lẫn với sự hoài nghi và đau đớn. Anh không biết nên tin ai, tin mẹ anh, hay tin người vợ đang khóc lóc van xin. ‘Không lẽ… thật sao?’ một câu hỏi tự thì thầm trong đầu anh. Cảm xúc: Dũng hoang mang tột độ, đau đớn, ngờ vực.
Dũng đứng sững người, ánh mắt anh từ từ di chuyển từ khuôn mặt lạnh lùng của mẹ sang cái bụng đang nhấp nhô của Hà. Bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn, sự hoang mang, đau đớn, và cả một tia ngờ vực âm ỉ trong lòng anh. “Không lẽ… thật sao?” Câu hỏi đó như một lời thì thầm vang vọng trong tâm trí Dũng, khiến anh cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực. Anh lùi lại một bước, dựa vào thành cửa, cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu. Hà vẫn đứng đó, nước mắt tuôn rơi không ngừng, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy bụng bầu.
Bà Lý nhìn Dũng, rồi lại nhìn Hà, ánh mắt bà vẫn không hề lay chuyển, cứng rắn và đầy vẻ quyết đoán. Bà không để cho Dũng có thời gian suy nghĩ hay cảm nhận.
BÀ LÝ
(Giọng kiên quyết)
Chiều nay mẹ đã hẹn bác sĩ rồi. Không ai, kể cả con, có thể thay đổi quyết định này. Con phải hiểu, đây là cách duy nhất để bảo vệ gia đình mình. Mẹ sẽ không để cái “nghiệt chủng” đó ảnh hưởng đến tương lai của con.
Dũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt mẹ. Sự hoang mang ban đầu dần nhường chỗ cho một cơn giận dữ âm ỉ, nhưng lần này, nó pha lẫn một chút tuyệt vọng. Anh đã cố gắng tin mẹ, đã cố gắng tìm hiểu, nhưng lời mẹ nói lại quá sức tàn nhẫn.
DŨNG
(Giọng run run, cố nén sự tức giận)
Mẹ! Con muốn biết rốt cuộc mẹ đã nói gì với Hà? Tại sao mẹ lại làm tất cả những điều này? Tại sao mẹ lại bắt cô ấy phá thai?
Anh bước thẳng đến chỗ mẹ, bàn tay anh đặt lên vai bà, nhưng không phải để an ủi, mà là để ép buộc bà phải đối mặt với sự thật. Ánh mắt Dũng chứa đầy sự giận dữ và thất vọng. Bà Lý giật mình quay lại, ánh mắt bà chợt lóe lên sự bất ngờ, nhưng chỉ trong chốc lát. Ngay lập tức, bà lấy lại vẻ cứng rắn, ánh mắt bà giờ đây sắc lạnh như dao găm.
BÀ LÝ
(Giọng lạnh lùng, không chút lay động)
Mẹ đã nói hết những gì cần nói rồi. Mẹ làm tất cả là vì con, vì dòng họ này. Cái thai đó không phải là con của Dũng. Mẹ không chấp nhận một đứa con hoang đàng mang dòng máu của gia đình ta.
Hà nghe thấy những lời đó, cô ngã quỵ xuống sàn nhà, tiếng nấc nghẹn lại. Dũng siết chặt tay lại, anh cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình. Anh nhìn mẹ, rồi lại nhìn Hà đang đau khổ. Sự hoang mang ban đầu giờ đã biến thành một cơn bão cảm xúc, anh không còn biết tin ai nữa.
DŨNG
(Giọng run run, cố nén sự tức giận)
Mẹ! Con muốn biết rốt cuộc mẹ đã nói gì với Hà? Tại sao mẹ lại làm tất cả những điều này? Tại sao mẹ lại bắt cô ấy phá thai?
Anh bước thẳng đến chỗ mẹ, bàn tay anh đặt lên vai bà, nhưng không phải để an ủi, mà là để ép buộc bà phải đối mặt với sự thật. Ánh mắt Dũng chứa đầy sự giận dữ và thất vọng. Bà Lý giật mình quay lại, ánh mắt bà chợt lóe lên sự bất ngờ, nhưng chỉ trong chốc lát. Ngay lập tức, bà lấy lại vẻ cứng rắn, ánh mắt bà giờ đây sắc lạnh như dao găm.
BÀ LÝ
(Giọng lạnh lùng, không chút lay động)
Mẹ đã nói hết những gì cần nói rồi. Mẹ làm tất cả là vì con, vì dòng họ này. Cái thai đó không phải là con của Dũng. Mẹ không chấp nhận một đứa con hoang đàng mang dòng máu của gia đình ta.
Hà nghe thấy những lời đó, cô ngã quỵ xuống sàn nhà, tiếng nấc nghẹn lại. Dũng siết chặt tay lại, anh cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình. Anh nhìn mẹ, rồi lại nhìn Hà đang đau khổ. Sự hoang mang ban đầu giờ đã biến thành một cơn bão cảm xúc, anh không còn biết tin ai nữa.
BÀ LÝ
(Gằn giọng, tiến lại gần Hà)
Mày còn hỏi? Mày không thấy nó lén lút với thằng nào à? Cái thai này không phải con mày! Tao đã thấy nó đi với thằng đó mấy lần rồi!
Lời buộc tội của mẹ như một lưỡi dao cứa vào tim Dũng, khiến anh sững sờ, không thể tin vào tai mình. Anh nhìn mẹ chằm chằm, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó gọi là nhân tính trong ánh mắt bà, nhưng chỉ thấy sự căm ghét và quyết tâm lạnh lùng. Dũng quay sang Hà, thấy cô đang run rẩy, đôi mắt mở to ngấn nước, nhìn anh đầy van xin.
DŨNG
(Giọng lạc đi, gần như hét lên)
Mẹ nói cái gì vậy mẹ?! Mẹ đang đổ oan cho Hà!
BÀ LÝ
(Cười khẩy, giọng đầy mỉa mai)
Đổ oan? Mày mù hay giả vờ mù vậy Dũng? Tao thấy hết, thằng xe ôm đầu ngõ, lúc nào nó cũng lượn lờ chờ đón Hà. Còn cái bụng này, lớn nhanh quá, lớn không giống cái bụng của một người phụ nữ mang thai bình thường. Tao biết, mày là thằng đàn ông tốt, không để mình bị cắm sừng đâu!
Mỗi lời nói của bà Lý như những nhát dao đâm sâu hơn vào lòng Dũng. Anh quay lại nhìn Hà, đôi mắt anh quét qua khuôn mặt cô, tìm kiếm một dấu hiệu của sự lừa dối, nhưng chỉ thấy nỗi sợ hãi và sự tổn thương. Hà lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lăn dài trên má.
HÀ
(Thều thào, giọng yếu ớt)
Dũng… anh tin em đi… Em không có…
BÀ LÝ
(Ngắt lời Hà, giọng đầy đe dọa)
Im ngay! Mày không có quyền lên tiếng ở đây! Dũng, chiều nay mẹ đã hẹn bác sĩ rồi. Nếu mày còn lằng nhằng, mẹ sẽ nói chuyện này với cả họ hàng. Mẹ sẽ vạch trần bộ mặt giả tạo của con nhỏ này cho tất cả mọi người biết nó là loại người gì!
Dũng cảm thấy thế giới xung quanh sụp đổ. Anh nhìn mẹ, nhìn Hà, rồi nhìn xuống bụng Hà. Sự hoang mang ban đầu giờ đã bị thay thế bởi một cơn giận dữ mãnh liệt và một nỗi đau đớn tột cùng. Anh không thể tin rằng mẹ mình, người anh luôn kính trọng, lại có thể tàn nhẫn đến vậy. Anh cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa tình mẫu tử và tình yêu dành cho vợ.
DŨNG
(Giọng lạc đi, gần như hét lên)
Mẹ nói cái gì vậy mẹ?! Mẹ đang đổ oan cho Hà!
BÀ LÝ
(Cười khẩy, giọng đầy mỉa mai)
Đổ oan? Mày mù hay giả vờ mù vậy Dũng? Tao thấy hết, thằng xe ôm đầu ngõ, lúc nào nó cũng lượn lờ chờ đón Hà. Còn cái bụng này, lớn nhanh quá, lớn không giống cái bụng của một người phụ nữ mang thai bình thường. Tao biết, mày là thằng đàn ông tốt, không để mình bị cắm sừng đâu!
Mỗi lời nói của bà Lý như những nhát dao đâm sâu hơn vào lòng Dũng. Anh quay lại nhìn Hà, đôi mắt anh quét qua khuôn mặt cô, tìm kiếm một dấu hiệu của sự lừa dối, nhưng chỉ thấy nỗi sợ hãi và sự tổn thương. Hà lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lăn dài trên má.
HÀ
(Thều thào, giọng yếu ớt)
Dũng… anh tin em đi… Em không có…
BÀ LÝ
(Ngắt lời Hà, giọng đầy đe dọa)
Im ngay! Mày không có quyền lên tiếng ở đây! Dũng, chiều nay mẹ đã hẹn bác sĩ rồi. Nếu mày còn lằng nhằng, mẹ sẽ nói chuyện này với cả họ hàng. Mẹ sẽ vạch trần bộ mặt giả tạo của con nhỏ này cho tất cả mọi người biết nó là loại người gì!
Dũng cảm thấy thế giới xung quanh sụp đổ. Anh nhìn mẹ, nhìn Hà, rồi nhìn xuống bụng Hà. Sự hoang mang ban đầu giờ đã bị thay thế bởi một cơn giận dữ mãnh liệt và một nỗi đau đớn tột cùng. Anh không thể tin rằng mẹ mình, người anh luôn kính trọng, lại có thể tàn nhẫn đến vậy. Anh cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa tình mẫu tử và tình yêu dành cho vợ.
BÀ LÝ
(Giọng mệt mỏi, nhưng kiên quyết)
Mẹ biết con đang đau khổ. Nhưng mẹ làm tất cả vì tương lai của con. Một đứa con hoang sẽ làm ô danh gia đình ta. Mẹ không muốn con phải sống trong sự khinh bỉ của mọi người.
Hà bật khóc nức nở. Cô nhìn Dũng, ánh mắt van xin cầu cứu.
HÀ
(Giọng run rẩy)
Dũng, anh… anh đừng nghe mẹ… Em… em chỉ yêu anh thôi. Em không bao giờ làm gì có lỗi với anh.
Bà Lý nhìn hai mẹ con, ánh mắt thoáng chút xót xa nhưng nhanh chóng trở lại vẻ cương quyết.
BÀ LÝ
(Lạnh lùng)
Sự thật sẽ phơi bày. Mẹ không cho phép con nhỏ này tiếp tục lừa dối con. Chiều nay, con sẽ đi với mẹ. Không có chuyện cãi lời.
Nói rồi, bà Lý quay người bước ra khỏi bếp, để lại Dũng và Hà trong không khí ngột ngạt, đầy căng thẳng. Dũng nhìn Hà, rồi nhìn về phía cửa, nơi mẹ anh vừa đi qua. Trong lòng anh, sự giằng xé ngày càng lớn. Mẹ anh, người anh yêu thương và kính trọng, đang đẩy anh vào một thế khó xử tột cùng, đứng giữa vợ mình và bổn phận làm con. Hà vẫn đang nức nở, bàn tay vô thức ôm lấy bụng bầu. Nắng trưa hắt vào bếp, càng làm nổi bật sự cô đơn và tuyệt vọng trong ánh mắt họ.
Bà Lý lạnh lùng nhìn Hà, đôi mắt không một chút ấm áp. Bà đã hẹn bác sĩ rồi. Chiều nay đúng 2 giờ, nếu Hà không đi, bà sẽ nói hết với họ hàng, nói cô là loại đàn bà lăng loàn! Lời đe dọa cuối cùng của bà Lý khiến Hà sững sờ, Dũng cảm thấy bế tắc hoàn toàn.
BÀ LÝ
(Giọng pha lẫn sự mệt mỏi và kiên quyết)
Thề thốt gì! Tao đã hẹn bác sĩ rồi. Chiều nay đúng 2 giờ, nếu mày không đi, đừng trách tao nói hết với họ hàng, nói mày là loại đàn bà lăng loàn!
Hà chết lặng. Lời nói của bà Lý như một nhát dao cứa vào tim cô. Nước mắt trào ra, cô chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, môi run rẩy.
HÀ
(Giọng lạc đi, nức nở)
Mẹ… mẹ ơi… đừng…
Dũng đứng cách đó không xa, nép mình ở góc cầu thang, toàn bộ cơ thể căng cứng. Anh nhìn mẹ, nhìn vợ, cảm giác như bị bóp nghẹt. Lời đe dọa của bà Lý quá tàn nhẫn, quá tuyệt đối. Anh biết, nếu Hà không nghe lời, không chỉ cuộc đời cô mà cả danh tiếng gia đình sẽ bị hủy hoại.
BÀ LÝ
(Không quay lại, giọng dứt khoát)
Mày không có quyền thương lượng. Cái thai này không thể giữ. Mẹ đã nói rõ ràng.
Hà vội đưa tay ôm chặt lấy bụng, như thể muốn bảo vệ sinh linh bé bỏng khỏi sự đe dọa đó. Cô nhìn Dũng, ánh mắt đầy van xin, cầu cứu.
HÀ
(Thều thào)
Dũng… anh… anh ơi…
Dũng muốn lao tới ôm lấy Hà, muốn gào lên phản đối mẹ, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn nhà. Sự bế tắc, bất lực bao trùm lấy anh. Anh biết mẹ mình là người phụ nữ cứng rắn, một khi đã quyết định thì khó lòng thay đổi. Bà Lý không chấp nhận lời giải thích của Hà, không nhìn thấy sự đau khổ của cô, chỉ thấy những gì bà ta cho là “sự thật” méo mó.
Bà Lý thở dài, một tiếng thở dài đầy nặng nề, rồi bước ra khỏi bếp, để lại Hà trong tiếng nức nở và Dũng chìm trong sự giằng xé tột cùng. Nắng trưa hắt vào, càng làm nổi bật lên sự cô đơn và tuyệt vọng trong ánh mắt họ.
Bà Lý bước ra khỏi bếp, bóng bà đổ dài trên sàn nhà lát gạch men lạnh lẽo. Hà, vẫn quỳ đó, nước mắt lăn dài trên má, đôi bàn tay ôm chặt lấy bụng, như muốn che chở cho sinh linh nhỏ bé khỏi những lời lẽ tàn nhẫn. Dũng đứng bất động ở góc cầu thang, tim anh như bị xé làm đôi. Một bên là mẹ, người đã sinh thành và nuôi dưỡng anh, một bên là vợ, người anh yêu thương và sắp cùng anh xây dựng tổ ấm.
Lời buộc tội cay nghiệt của mẹ vang vọng trong đầu anh: “Mày không có quyền thương lượng. Cái thai này không thể giữ.” Và lời van xin tuyệt vọng của Hà: “Dũng… anh… anh ơi…” Ai mới là người nói thật? Ai đang lừa dối ai? Dũng cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, hoàn toàn mất phương hướng.
Anh nhớ lại chiều thứ bảy đó, khi anh về nhà sớm hơn thường lệ. Nắng gắt giữa trưa trải dài trên con hẻm vắng tanh dẫn vào nhà. Vừa bước vào, anh đã nghe thấy tiếng mẹ mình trong bếp, giọng bà ta đanh thép, không chút lay chuyển.
BÀ LÝ
(Giọng bà Lý vang lên từ bếp, vừa đủ để Dũng nghe)
Mày nghĩ mày có thể giấu được tao ư? Mày tưởng tao già rồi nên đui mù hay sao? Mày xem cái thai của mày có giống thằng Dũng không? Hay nó lại là cái thứ ‘nghiệt chủng’ mà cái loại như mày hay sinh ra?
Hà bật khóc nức nở, giọng cô run rẩy.
HÀ
(Nức nở)
Mẹ ơi, con xin mẹ. Con với Dũng yêu nhau thật lòng. Đứa bé này là con của Dũng mà. Xin mẹ đừng nghi oan cho con.
Dũng đứng sững người, tim đập loạn xạ. Anh chưa bao giờ nghĩ mẹ mình lại có thể nói ra những lời cay nghiệt đến vậy. Bà Lý vốn là một người phụ nữ gia trưởng, luôn cho mình là đúng, nhưng lần này, bà ta đã đi quá xa.
BÀ LÝ
(Tiếng mâm bát va vào nhau loảng xoảng)
Yêu với chả đương! Tao chỉ biết là tao không chấp nhận cái thứ nó mang trong người. Mày liệu mà đi làm cái chuyện cần làm đi. Chiều nay đúng 2 giờ, mẹ đã hẹn bác sĩ rồi. Nếu mày không đi, đừng trách mẹ không nể tình. Tao sẽ nói hết với cả họ hàng nhà mình. Bảo mày là loại đàn bà lăng loàn, hư hỏng, làm nhục gia đình này!
Hà thét lên một tiếng nghẹn ngào, ôm chặt lấy bụng.
HÀ
(Thều thào, gần như tuyệt vọng)
Không… mẹ ơi… đừng… làm ơn…
Dũng cảm thấy máu dồn lên não. Anh lao nhanh vào bếp.
DŨNG
(Giọng cao, đầy giận dữ)
Mẹ! Sao mẹ lại nói với Hà như vậy? Đứa bé là con của con! Sao mẹ có thể nghi ngờ con như thế?
Bà Lý quay lại, ánh mắt sắc như dao găm nhìn Dũng.
BÀ LÝ
(Giọng bà ta hạ xuống, nhưng đầy uy lực)
Con trai bất hiếu! Mày còn bênh nó nữa sao? Mày nhìn lại cái bụng bầu của nó đi! Mày có chắc nó là con của mày không? Hay là cái giống ngoại tình quen rồi, giờ lại đổ vỏ cho con trai mẹ?
Dũng lắp bắp, không thể thốt nên lời. Anh nhìn Hà, thấy cô đang run rẩy, đôi mắt ngấn nước nhìn anh với vẻ cầu xin. Anh quay lại nhìn mẹ, khuôn mặt bà ta rắn đanh, không một chút xíu tình cảm nào dành cho con dâu.
DŨNG
(Giọng anh lạc đi, đầy giằng xé)
Mẹ… con…
Anh biết, dù anh có nói gì đi nữa, mẹ anh cũng sẽ không tin. Bà Lý đã nuôi Dũng theo quan niệm cũ, trọng danh dự hơn tất cả. Lời đe dọa về việc nói với họ hàng là đòn chí mạng đối với Hà, người vốn có tính cách nhút nhát, sợ điều tiếng.
Dũng đứng đó, nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời mình đối đầu nhau. Một bên là mẹ, người anh luôn tôn kính, một bên là vợ, người anh yêu thương và có trách nhiệm bảo vệ. Anh không biết phải làm gì, ai là người cần tin. Trái tim anh như bị xé làm đôi, đau đớn và tuyệt vọng.
Dũng đứng sững sờ, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh nhìn Hà, thấy cô đang run rẩy, đôi mắt ngấn nước nhìn anh với vẻ cầu xin. Rồi anh quay lại nhìn mẹ, khuôn mặt bà ta rắn đanh, không một chút xíu tình cảm nào dành cho con dâu. Bà Lý vẫn đứng đó, dáng vẻ uy quyền, không hề nao núng trước sự giận dữ của con trai.
BÀ LÝ
(Giọng bà ta hạ xuống, nhưng đầy uy lực)
Con trai bất hiếu! Mày còn bênh nó nữa sao? Mày nhìn lại cái bụng bầu của nó đi! Mày có chắc nó là con của mày không? Hay là cái giống ngoại tình quen rồi, giờ lại đổ vỏ cho con trai mẹ?
Dũng lắp bắp, không thể thốt nên lời. Anh biết, dù anh có nói gì đi nữa, mẹ anh cũng sẽ không tin. Bà Lý đã nuôi Dũng theo quan niệm cũ, trọng danh dự hơn tất cả. Lời đe dọa về việc nói với họ hàng là đòn chí mạng đối với Hà, người vốn có tính cách nhút nhát, sợ điều tiếng.
Dũng đứng đó, nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời mình đối đầu nhau. Một bên là mẹ, người anh luôn tôn kính, một bên là vợ, người anh yêu thương và có trách nhiệm bảo vệ. Anh không biết phải làm gì, ai là người cần tin. Trái tim anh như bị xé làm đôi, đau đớn và tuyệt vọng.
Không khí trong bếp đặc quánh lại vì sự im lặng căng thẳng. Tiếng kim đồng hồ tích tắc như tiếng búa bổ vào tai Dũng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Anh nhìn Hà, thấy ánh mắt cô đã dịu lại một chút, nhưng vẫn đầy lo sợ.
DŨNG
(Giọng anh đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn mang theo sự giằng xé)
Mẹ. Con hiểu mẹ lo lắng. Nhưng mẹ không có quyền ép Hà làm bất cứ điều gì.
BÀ LÝ
(Chế giễu)
Ép? Tao đang cứu mày đó con ạ. Mày còn trẻ, con đường sự nghiệp còn dài, không lẽ mày muốn bị hủy hoại vì một đứa con hoang?
Dũng nhắm mắt lại. Anh không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào mà không có bằng chứng rõ ràng. Anh sẽ không để mẹ mình thao túng mọi thứ.
DŨNG
(Mở mắt ra, nhìn thẳng vào mẹ)
Mẹ! Con sẽ tự mình tìm hiểu. Không ai có quyền ép Hà phá thai nếu chưa có bằng chứng rõ ràng.
Bà Lý sững người. Bà ta chưa bao giờ thấy Dũng phản kháng mạnh mẽ như vậy. Ánh mắt bà ta chuyển từ tức giận sang một vẻ gì đó lạnh lùng, tính toán hơn.
BÀ LÝ
(Giọng bà ta lạnh băng)
Vậy sao? Mày muốn tự tìm hiểu? Tốt thôi. Mẹ sẽ chờ xem mày tìm được bằng chứng gì. Nhưng nhớ, mẹ đã hẹn bác sĩ rồi. Nếu chiều nay Hà không có mặt ở đó, thì đừng trách mẹ. Mẹ sẽ làm đúng như lời mẹ đã nói.
Bà Lý quay lưng, bước ra khỏi bếp, bỏ lại Dũng và Hà trong sự im lặng đầy ám ảnh. Dũng nhìn theo bóng lưng mẹ, trong lòng đầy lo lắng nhưng cũng có một tia quyết tâm mới. Anh biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Anh phải làm gì đó để bảo vệ Hà và đứa con của họ.
Dũng quay sang Hà. Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ, cố gắng truyền cho cô chút sức mạnh và sự an tâm. Ánh mắt anh kiên định, chứa đựng lời hứa.
DŨNG
(Giọng anh trầm ấm, nhưng đầy trách nhiệm)
Em đừng lo. Anh sẽ không để mẹ làm hại em và con đâu. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.
Hà nhìn anh, ánh mắt cô vẫn còn đọng lại nỗi sợ hãi hằn sâu, nhưng xen vào đó là một tia hy vọng mong manh và sự biết ơn. Cô gật đầu nhẹ. Dũng cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai mình. Anh biết, mình không chỉ chiến đấu vì Hà, mà còn vì sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng cô.
Ngoài trời, nắng gắt giữa trưa đổ xuống con hẻm vắng tanh. Dũng lái xe đến chợ. Anh ghé vào một quầy trái cây quen thuộc.
NGƯỜI BÁN TRÁI CÂY
(Vui vẻ chào)
Chào anh Dũng! Hôm nay anh mua gì?
DŨNG
(Chọn những quả cam tươi rói)
Cho tôi mấy ký cam này nhé. Với mấy quả bơ nữa.
Dũng nhìn ra ngoài, suy nghĩ vẩn vơ. Anh cảm thấy mình có lỗi khi để Hà phải chịu đựng sự nghiệt ngã của mẹ mình. Bà Lý đã hẹn bác sĩ cho chiều nay. Nếu Hà không đến, bà ta sẽ không ngần ngại làm những chuyện tày trời. Anh phải làm gì đây? Làm sao để bà ta hiểu ra? Làm sao để chứng minh sự trong sạch của Hà và đứa bé? Anh siết chặt vô lăng, một quyết tâm mới nhen nhóm trong lòng. Anh sẽ không để mọi chuyện đi quá xa. Anh sẽ tìm ra sự thật, bằng mọi giá.
Dũng lái xe về nhà. Nắng gắt giữa trưa phản chiếu lên kính chắn gió, tạo thành những vệt sáng chói mắt. Anh nhìn ra ngoài, cố gắng tập trung vào con đường phía trước, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng với những suy nghĩ hỗn độn. Bà Lý đã hẹn bác sĩ cho chiều nay. Nếu Hà không đến, bà ta sẽ không ngần ngại làm những chuyện tày trời. “Bằng cách nào đó, mình phải biết rõ ai nói thật, ai nói dối,” Dũng tự nhủ, giọng anh thầm thì như một lời thề.
Anh đỗ xe trước cổng. Căn nhà im lìm, chỉ có tiếng ve kêu inh ỏi từ những tán cây. Dũng bước vào, ánh mắt quét một lượt quanh nhà. Anh biết mẹ mình luôn có cách khiến mọi chuyện trở nên phức tạp. Anh bước vào bếp, nơi mọi chuyện bắt đầu. Mùi thức ăn còn vương vấn, nhưng không khí thì lạnh lẽo đến rợn người.
Dũng nhớ lại cuộc nói chuyện chiều qua giữa mẹ và Hà. Anh đã nghe lén được một phần. Bà Lý với giọng điệu gay gắt, ép buộc Hà phải phá thai. Hà thì yếu ớt, tuyệt vọng. Dũng cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ trỗi dậy trong lòng. Anh không thể để chuyện này tiếp tục.
Anh đứng lặng lẽ một mình trong góc bếp, cảm giác cô độc bao trùm lấy. Mẹ anh, người phụ nữ đã sinh ra anh, lại đang tìm cách hủy hoại hạnh phúc của anh và đứa con trong bụng vợ anh. Anh nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Đây sẽ là một cuộc chiến khó khăn, Dũng biết. Anh không có nhiều bằng chứng, chỉ có lời nói của mẹ anh và sự im lặng đầy sợ hãi của vợ anh. Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm cách. Anh sẽ tìm ra bằng chứng.
Dũng quyết định sẽ hành động ngay. Anh không thể chờ đợi thêm được nữa. Bà Lý đã hẹn bác sĩ cho chiều nay. Nếu Hà không đến, mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn. Anh cần phải làm gì đó để ngăn chặn mẹ mình. Anh nhìn đồng hồ. Còn vài tiếng nữa. Anh có đủ thời gian để lên kế hoạch không?
Trong đầu Dũng bắt đầu vẽ ra những viễn cảnh. Anh sẽ nói chuyện với mẹ? Hay anh sẽ tìm cách liên lạc với vị bác sĩ kia? Anh sẽ nói gì? Anh cần một bằng chứng. Một thứ gì đó mà mẹ anh không thể chối cãi. Anh nghĩ đến những lời bà Lý đã nói. Những lời buộc tội Hà và đứa bé. “Nghiệt chủng”. Cái từ đó vang vọng trong đầu Dũng, khiến anh rùng mình.
Anh bước ra khỏi bếp, đi lang thang trong phòng khách. Anh nhìn vào chiếc điện thoại, suy nghĩ về việc gọi cho ai đó. Bạn bè? Luật sư? Nhưng anh chẳng biết bắt đầu từ đâu. Anh chỉ là một kỹ sư xây dựng bình thường. Vợ anh thì đang mang thai, yếu ớt. Mẹ anh thì không bao giờ nghe lời.
Dũng dừng lại trước tấm ảnh cưới của anh và Hà. Nụ cười hạnh phúc của hai người phản chiếu trên kính. Anh nhìn chằm chằm vào nó, cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt. Anh không thể để nụ cười ấy tắt lịm. Anh không thể để đứa con của anh sinh ra trong sự dằn vặt và tội lỗi.
Anh quyết định. Anh sẽ không để mọi chuyện đi quá xa. Anh sẽ tìm ra sự thật, bằng mọi giá. Dù có phải chiến đấu một mình, anh cũng sẽ chiến đấu.
Dũng quay người, bước ra khỏi bếp. Anh đi dọc hành lang dẫn ra phòng khách, ánh mắt lướt qua tấm ảnh cưới của hai người trên kệ tủ. Nụ cười rạng rỡ của Hà trong bức ảnh như xoáy sâu vào lòng anh. Anh dừng lại trước bàn trà, nơi chiếc điện thoại của Hà đang đặt đó.
Hà bước từ phòng ngủ ra, mái tóc vẫn còn hơi ẩm. Cô liếc nhìn về phía chiếc điện thoại, ánh mắt thoáng lên vẻ lo lắng, pha lẫn một chút hoảng hốt khó che giấu. Dũng khẽ nhíu mày. Ánh mắt đó, nó không giống với vẻ mệt mỏi thông thường của một bà bầu. Nó ẩn chứa điều gì đó. Một tia nghi ngờ mới vừa nhen nhóm trong lòng Dũng. Anh quay lại nhìn vợ, cố gắng đọc vị cảm xúc trên gương mặt cô.
Hà mỉm cười gượng gạo, bước tới bên chồng. “Anh về rồi à? Sao hôm nay về sớm vậy?” Giọng cô cố giữ vẻ tự nhiên, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng hướng về phía chiếc điện thoại.
Dũng tiến lại gần bàn trà, mắt anh không rời khỏi Hà. “Tôi có việc cần giải quyết.” Anh cố ý dừng lại, chờ đợi phản ứng của cô. Hà hơi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Anh… anh cần gì?” Hà hỏi, giọng hơi run.
Dũng nhìn thẳng vào mắt vợ. “Tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Tại sao mẹ tôi lại muốn anh phá thai? Và tại sao em lại sợ hãi như vậy?” Anh tiến lại gần hơn, giọng anh trầm xuống, đầy uy lực nhưng cũng ẩn chứa sự đau đớn. “Hà, em nói cho tôi biết đi. Đứa bé này là con của chúng ta.”
Hà quay mặt đi, ánh mắt vẩn đục. “Không có gì đâu anh. Chắc mẹ anh… mẹ anh chỉ lo cho em thôi.”
Dũng bật cười khẩy. “Lo cho em? Bà ta còn muốn hại em thì có. Bà ta đã hẹn bác sĩ rồi đó Hà. Chiều nay đấy.” Anh nhìn Hà đầy dò xét. “Em định đi gặp bác sĩ sao?”
Mặt Hà tái đi. Cô không nói gì, chỉ siết chặt hai bàn tay. Dũng thấy rõ sự sợ hãi đang bao trùm lấy vợ. Anh tiến tới, đặt tay lên vai cô. “Hà, nhìn anh này.”
Hà chậm rãi quay lại. Đôi mắt cô ngấn lệ. “Dũng ơi… em… em không biết phải làm sao nữa.”
Dũng cảm nhận được sự tuyệt vọng trong lời nói của vợ. Anh biết cô đang giấu anh điều gì đó, một điều gì đó rất lớn. “Nói cho tôi nghe đi Hà. Bất kể là gì, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”
Hà hít một hơi thật sâu, ánh mắt cô hướng về phía chiếc điện thoại. “Cái điện thoại đó… nó… nó là bằng chứng.”
Dũng ngạc nhiên. “Bằng chứng gì? Bằng chứng mẹ tôi muốn tôi tin là em có lỗi sao?”
Hà lắc đầu nguầy nguậy. “Không. Bằng chứng… bằng chứng về những gì mẹ anh đã làm.” Cô run rẩy vươn tay về phía chiếc điện thoại. “Em đã ghi âm lại. Tất cả.”
Trái tim Dũng như ngừng đập. Anh nhìn vợ, rồi nhìn chiếc điện thoại. Một cảm giác vừa mừng rỡ, vừa lo sợ dâng trào. Anh biết, cuộc chiến này, có lẽ anh không còn phải chiến đấu một mình nữa.

