ᴍấᴛ chồng, Nhung ʟặɴɢ ʟẽ ɢáɴʜ ᴠáᴄ gia đình, rồi đóɴ ᴍẹ ᴄʜồɴɢ ᴛừ ǫᴜê lên ở cùng. Thế nhưng một đêm, cô nghe thấy những tâm tư ᴍẹ ɢɪà khiến cả người ʙủɴ ʀủɴ, ᴛɪᴍ ɴʜư ɴɢừɴɢ đậᴘ…
Hưng ʀᴀ đɪ. ɴỗɪ đᴀᴜ ậᴘ đếɴ với Nhung một cách độᴛ ɴɢộᴛ, như một ᴄơɴ ʙãᴏ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ ậᴘ đếɴ mà không có ʙấᴛ ᴋỳ ᴅấᴜ ʜɪệᴜ ʙáᴏ ᴛʀướᴄ nào. Chiếc điện thoại ʀᴇᴏ ᴠᴀɴɢ ʟúᴄ ɴửᴀ đêᴍ, ɢɪọɴɢ ɴóɪ của người đồng nghiệp Hưng ở đầu dây bên kia như một ᴛɪếɴɢ séᴛ đáɴʜ ɴɢᴀɴɢ ᴛᴀɪ. ᴛᴀɪ ɴạɴ ʟᴀᴏ độɴɢ. Cái ᴛɪɴ ấy khiến thế giới của Nhung sụᴘ đổ. Cô không còn cảm nhận được gì nữa, mọi thứ xung quanh trở nên ᴍờ ảᴏ, ᴠô địɴʜ. Căn phòng ᴛʀọ ɴʜỏ ʙé, ᴛừɴɢ ʟà ᴛổ ấᴍ, ɢɪờ đâʏ ᴄʜỉ ᴄòɴ ʟạɪ ᴍộᴛ ᴍìɴʜ ᴄô, ᴛʀốɴɢ ʀỗɴɢ ᴠà ʟạɴʜ ʟẽᴏ. Cô ʙáᴍ ᴠíᴜ vào từng kỷ niệm, từng ʜơɪ ấᴍ ᴄòɴ sóᴛ ʟạɪ của Hưng, ɴʜưɴɢ ᴛấᴛ ᴄả ᴄʜỉ ᴄàɴɢ ʟàᴍ ɴỗɪ đᴀᴜ ᴛʜêᴍ ᴅᴀʏ ᴅứᴛ. Đêm nào cô ᴄũɴɢ ᴋʜóᴄ, ɴướᴄ ᴍắᴛ ướᴛ đẫᴍ ɢốɪ, cô tự hỏi tại sao số ᴘʜậɴ ʟạɪ ᴛʀớ ᴛʀêᴜ đến vậy, tại sao lại ᴄướᴘ đɪ ɴɢườɪ ᴄô ʏêᴜ ᴛʜươɴɢ nhất.
Sau ngày Hưng ᴍấᴛ, Nhung gần như ᴍấᴛ ʜếᴛ sứᴄ sốɴɢ. Cô không ăn, không ngủ, chỉ ngồi ᴛʜẫɴ ᴛʜờ nhìn vào khoảng không ᴠô địɴʜ. Căn phòng ʟạɴʜ ʟẽᴏ không còn tiếng cười, không còn ʜơɪ ấᴍ. Cuộc sống nơi thành phố vốn đã ᴠấᴛ ᴠả, giờ đây còn ᴄô đơɴ hơn gấp bội. Một buổi chiều muộn, khi Nhung đang ngồi ᴄᴏ ʀᴏ trong góc phòng, thì mẹ chồng cô, bà Hòa, xuất hiện. Bà ʟặɴɢ ʟẽ ᴛừ ǫᴜê lên, mái tóc đã ʟốᴍ đốᴍ ʙạᴄ, ᴅáɴɢ ɴɢườɪ ɢầʏ ɢᴜộᴄ, đôɪ ᴍắᴛ ᴛʀũɴɢ sâᴜ. Bà không nói một lời nào, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc túi đồ xuống sàn, rồi bước đến ôm lấy Nhung. Hơi ấm từ vòng tay của mẹ chồng đã khiến Nhung ʙậᴛ ᴋʜóᴄ ɴứᴄ ɴở, ʙᴀᴏ ɴʜɪêᴜ ᴜấᴛ ứᴄ, đᴀᴜ ᴋʜổ ᴄứ ᴛʜế ᴛᴜôɴ ᴛʀàᴏ.
Kể từ ngày bà Hòa lên sống cùng, cuộc sống của Nhung đã có chút thay đổi. Bà ʟặɴɢ ʟẽ ᴅọɴ ᴅẹᴘ nhà cửa, nấu những món ăn quen thuộc của quê hương. Không gian ᴄʜậᴛ ʜẹᴘ ᴄủᴀ ᴄăɴ ᴘʜòɴɢ ᴛʀọ giờ đây ᴛʜᴏᴀɴɢ ᴛʜᴏảɴɢ mùi cá kho, mùi rau luộc. Bà không ɢɪỏɪ ɴóɪ ɴʜữɴɢ ʟờɪ ᴀɴ ủɪ, ᴋʜôɴɢ ʙɪếᴛ ᴄáᴄʜ ᴛʜể ʜɪệɴ ᴛìɴʜ ᴄảᴍ ᴍộᴛ ᴄáᴄʜ ồɴ àᴏ. ʙà ᴄʜỉ ɪᴍ ʟặɴɢ quan sát Nhung, dõi theo từng cử chỉ, từng nét mặt của cô. Mỗi khi thấy Nhung ngồi ᴛʜẫɴ ᴛʜờ nhìn ra ngoài cửa sổ, bà lại ʟặɴɢ ʟẽ đặt một ly nước cam lên bàn, rồi quay lưng đi. Nhung hiểu, đó là cách bà thể hiện sự quan tâm. Đó là sự quan tâm của một người phụ nữ chân chất, chỉ biết làm bằng hành động chứ không biết nói bằng lời.
Sự xuất hiện của bà Hòa đã mang đến cho Nhung một điểm tựa tinh thần vững chắc. Cô không còn cảm thấy ᴄô đơɴ nữa. ɴỗɪ đᴀᴜ ᴍấᴛ Hưng vẫn còn đó, ᴅᴀʏ ᴅứᴛ ᴠà âᴍ ỉ, nhưng giờ đây nó đã được sᴀɴ sẻ. Nhung dần trở lại với cuộc sống thường nhật, cô lại đɪ ʟàᴍ, ʟạɪ ᴍᴀʏ ᴠá. Mỗi khi trở về nhà, cô không còn phải đối diện với sự ᴛʀốɴɢ ʀỗɴɢ, ᴍà ʟà ᴍộᴛ ʙữᴀ ᴄơᴍ ɴóɴɢ ʜổɪ, một ánh mắt hiền từ của mẹ chồng. Nhung ᴄố ɢắɴɢ sốɴɢ thật tốt, không chỉ vì bản thân mình mà còn vì bà, vì Hưng. Cô muốn chứng minh với bà rằng, dù không có Hưng ở bên, cô vẫn có thể sống hạnh phúc và mạnh mẽ.
Thế nhưng, sâᴜ ᴛʜẳᴍ ᴛʀᴏɴɢ ʟòɴɢ, Nhung vẫn cảm thấy một khoảng cách vô hình với mẹ chồng. Cô yêu thương bà, tôn trọng bà, nhưng cô vẫn nghĩ rằng bà đốɪ xử ᴛốᴛ ᴠớɪ ᴄô ᴄʜỉ ᴠì ɴɢʜĩᴀ ᴠụ, vì Hưng. Nhung nghĩ, bà chỉ muốn cô sống một cuộc đời ʙìɴʜ ʏêɴ, ᴋʜôɴɢ ᴘʜảɪ ʟᴏ ɴɢʜĩ nhiều. Cô không dám nghĩ đến chuyện ᴛìɴʜ ᴄảᴍ ʀɪêɴɢ ᴛư. Với cô, Hưng là tất cả. Cô đã tự hứa với lòng mình rằng, sẽ sống một mình, sẽ ở bên bà Hòa đến cuối đời. Cô không muốn một ai khác bước vào cuộc sống của mình, không muốn thay thế vị trí của Hưng trong ᴛʀáɪ ᴛɪᴍ ᴍìɴʜ, ᴄũɴɢ ᴋʜôɴɢ ᴍᴜốɴ ᴍẹ ᴄʜồɴɢ ᴘʜảɪ ʙậɴ ᴛâᴍ thêm về mình.
Một đêm nọ, Nhung ᴠô ᴛìɴʜ ᴛʜứᴄ ɢɪấᴄ. Đồng hồ đã điểm ba giờ sáng. Mắt cô chợt nhìn thấy áɴʜ sáɴɢ ʟờ ᴍờ ʜắᴛ ʀᴀ ᴛừ ᴘʜòɴɢ ᴛʜờ. Một nỗi ᴛò ᴍò ᴅấʏ ʟêɴ trong lòng, Nhung nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng. Cô nghe thấy tiếng ᴛʜì ᴛʜầᴍ, ʟẫɴ ᴛʀᴏɴɢ đó ʟà ᴛɪếɴɢ ᴋʜóᴄ ɴấᴄ ɴɢʜẹɴ ɴɢàᴏ. ᴛɪᴍ ᴄô đậᴘ ᴍạɴʜ. ɴʜẹ ɴʜàɴɢ ʜé ᴄửᴀ, ᴄô ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ ᴋʜɪ ɴʜìɴ ᴛʜấʏ ᴄảɴʜ ᴛượɴɢ ᴛʀướᴄ ᴍắᴛ… xem tiếp dưới phần bình luận
Nhung bấu chặt các ngón tay vào cánh cửa phòng thờ, đôi mắt trợn trừng nhìn cảnh tượng trước mắt. Bà Hòa quỳ sụp xuống sàn nhà dưới chân bàn thờ Hưng, mái tóc lốm đốm bạc rũ rượi phủ qua gương mặt trũng sâu, đôi vai gầy gộc rung bần bật từng nhịp theo tiếng nấc nghẹn.
Bà Hòa cúi gằm mặt trước di ảnh Hưng, đôi môi khô nứt lẩm nhẩm, giọng đứt quãng như sắp nghẹt thở: “Hưng ơi, mẹ có lỗi với con, mẹ không dám nói với Nhung…”
Nhung đứng sững sờ tại chỗ, nhịp tim đập thình thịch bên tai, dồn dập đến mức Nhung sợ nó sẽ nổ tung trong lồng ngực. Toàn thân Nhung ớn lạnh từ chân tóc xuống gót chân, không dám thở mạnh, sợ chỉ một tiếng thở hắt ra cũng làm kinh động Bà Hòa đang quỳ trước bàn thờ. Tay Nhung siết chặt cánh cửa đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lớp gỗ mục nhưng Nhung hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn.
Ánh đèn dầu leo lét trên bàn thờ Hưng hắt bóng Bà Hòa run rẩy xuống nền nhà lạnh lẽo, tiếng nấc nghẹn của Bà Hòa vang vọng trong căn phòng chật hẹp lúc 3 giờ sáng, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Bà Hòa gục trán xuống mặt sàn, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt vào chân bàn thờ, giọng khàn đặc, đứt quãng: “Mẹ sợ Nhung bỏ mẹ đi, nên mới giả vờ lạnh lùng, không dám nói mẹ cần con…”
Nhung trợn trừng mắt, tim Nhung lảo đảo một nhịp, dường như ngừng đập trong tích tắc. Tiếng nói của Bà Hòa cứ lặp đi lặp lại trong đầu Nhung, đinh tai nhức óc.
Bà Hòa lại nấc lên, nước mắt chảy ròng ròng thấm vào tà áo sờn cổ Bà Hòa đã mặc suốt mấy tháng lên thành phố: “Mẹ giả vờ không để ý khi Nhung ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, giả vờ khó chịu khi Nhung cứ ôm di ảnh con Hưng khóc… Chứ mẹ đau lòng lắm. Mẹ sợ mình thể hiện ra là mẹ cần Nhung, thì Nhung càng ngày càng chán ghét mẹ, càng muốn chạy trốn khỏi cái căn phòng chật hẹp này…”
Nhung cảm thấy tim mình thắt lại đau nhói, nước mắt trào ra lăn dài trên gò má. Toàn bộ ký ức ùa về: ly nước cam ấm nóng Bà Hòa đặt bên cạnh mỗi khi Nhung thẫn thờ nhìn cửa sổ, món canh cua quê nhà Bà Hòa lặng lẽ nấu dù Nhung không nói lời cảm ơn. Bấy lâu nay Nhung cứ ngỡ đó là sự lạnh lùng của Bà Hòa.
Bà Hòa gục đầu sâu hơn, giọng nghẹn ngào đến mức gần như không nghe thấy: “Mẹ là người ích kỷ, mẹ chỉ muốn giữ Nhung lại bên mình thôi… Mẹ sợ bị bỏ rơi, sợ cô đơn lắm Hưng ơi…”
Hối hận dâng lên tận cổ họng. Nhung tự hứa sẽ ở bên Bà Hòa đến cuối đời, coi đó là trách nhiệm, là sự hy sinh. Chưa từng Nhung nghĩ Bà Hòa cũng sợ bị bỏ rơi, cũng cần Nhung, cũng yêu thương Nhung theo cách vụng về mà Bà Hòa tự cho là lạnh lùng. Nhung đã hiểu lầm Bà Hòa bao lâu nay?
Một tiếng nấc nghẹn bật ra từ cổ họng Nhung, Nhung vội vàng dùng tay bịt chặt miệng lại, lùi lại một bước. Gót chân Nhung va vào thành giường sắt phát ra tiếng động nhỏ. Bà Hòa giật mình ngừng khóc, ngẩng đầu lên, đôi mắt trũng sâu đờ đẫn nhìn về phía cánh cửa tối om.
Nhung lặng lẽ lau vội nước mắt bằng mu bàn tay thô ráp. Trong ánh đèn dầu leo lét đang hắt bóng hai mẹ con lên vách tường nứt nẻ, Nhung bước nhẹ vào phòng thờ, sàn nhà gỗ kêu cót két dưới chân.
Bà Hòa giật bắn người, hoảng hốt quay lại. Đôi mắt trũng sâu đờ đẫn lúc nãy giờ tràn ngập vẻ hoảng loạn tột độ. Bà vội vã dùng tay áo sờn cổ lau vội nước mắt, cố gắng nén lại tiếng nấc, nhưng đôi vai gầy guộc vẫn còn run lên bần bật.
Bà Hòa run rẩy, giọng khàn đặc vì khóc: “Nhung à, con… con thức làm gì thế?”
Nhung đứng khựng lại cách bàn thờ vài bước. Nhung nhìn thấy rõ sự xấu hổ đang thiêu đốt gương mặt hốc hác của bà Hòa, thấy rõ vẻ hoảng loạn mà bà đang cố giấu sau lớp mặt nạ lạnh lùng thường ngày. Nhung thương cảm đến mức nghẹt thở, đôi tay Nhung dang ra muốn ôm lấy bà, muốn san sẻ phần nào nỗi đau đang xé nát người đàn bà tội nghiệp ấy.
Nhưng rồi, Nhung chần chừ. Nhung nhớ lại lời tự hứa sẽ ở bên bà đến cuối đời, nhớ lại cái lý do “hy sinh” xa vời mà Nhung từng tự huyễn hoặc mình. Giờ đây, nhìn bà Hòa run rẩy trong ánh đèn tàn, Nhung chợt nhận ra sự “hy sinh” ấy thật nhỏ bé so với nỗi sợ bị bỏ rơi đang giày vò bà.
Nhung hạ tay xuống, đứng đó, giữa căn phòng chật hẹp đầy mùi hương khói, trái tim Nhung và bà Hòa dường như đang đập cùng một nhịp đau thắt.
Nhung bước thêm hai bước, ngồi phịch xuống nền gỗ lạnh lẽo cạnh bà Hòa. Sàn nhà kêu cót két nhẹ dưới sức nặng của Nhung, âm thanh vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng thờ.
Nhung nhớ lại những bữa cơm món quê bà Hòa nấu, những cốc nước cam mát lạnh bà Hòa đặt cạnh mình mỗi khi Nhung thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, trước đây Nhung cứ ngỡ đó chỉ là bà Hòa làm cho xong chuyện nghĩa vụ.
Nhung đưa tay nắm lấy bàn tay gầy guộc, những kẽ tay đầy chai sần của bà Hòa. Bàn tay bà Hòa vẫn còn run nhẹ, Nhung siết nhẹ để truyền chút hơi ấm.
Nhung ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu, rớm nước của bà Hòa. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ từng nếp nhăn lo âu in hằn trên gương mặt hốc hác của bà Hòa.
Nhung cất giọng, âm sắc run rẩy vì xúc động: “Mẹ à, con tưởng mẹ ở đây chỉ vì nghĩa vụ với Hưng, không ngờ mẹ lại âm thầm lo lắng cho con.”
Nghe đến đó, bà Hòa không kìm được cảm xúc, hai vai gầy guộc run bần bật, nước mắt trào ra ướt đẫm tà áo sờn cổ. Bà Hòa khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng chật hẹp đầy mùi hương khói, xóa tan sự tĩnh lặng vốn có.
Bà Hòa gật đầu liên tục, giọng khàn đặc, đứt quãng: “Ừ… ừ… suốt thời gian qua mẹ luôn sợ lắm… sợ mất đi Nhung, người con dâu duy nhất của mẹ… mẹ chỉ có mình Nhung thôi… mẹ nửa đêm thức dậy, chỉ dám khóc thầm trong phòng thờ, sợ Nhung nghe thấy lại bỏ mẹ mà đi…”
Nhung thầm nghẹn lòng, chưa bao giờ Nhung nhận ra nỗi sợ của bà Hòa lớn đến thế. Nhung siết chặt hơn bàn tay gầy guộc của bà Hòa, ánh mắt tràn đầy xót thương.
Bà Hòa mấp máy môi, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy đưa lên lau vội dòng nước mắt lã chã. Giọng bà khàn đặc, đứt quãng từng chữ: “Mẹ già rồi, không giúp con được gì, chỉ sợ một ngày con tìm được người mới, mẹ sẽ phải về quê một mình.”
Nhung nghẹn ngào, cổ họng thắt lại đến mức không thốt nên lời. Nhung dang tay ôm chặt lấy bờ vai gầy gộc của Bà Hòa, hơi ấm từ cơ thể truyền sang nhau trong không gian lạnh lẽo của phòng thờ.
Nhung cất giọng run rẩy, nước mắt rơi lã chã xuống má Bà Hòa: “Mẹ đừng lo. Con đã tự hứa với lòng mình, sẽ không tìm tình cảm mới, sẽ ở bên mẹ đến cuối đời. Mẹ không bao giờ phải về quê một mình đâu.”
Bà Hòa gật đầu liên tục, nước mắt lại trào ra nhưng lần này không còn là tiếng khóc nức nở, chỉ là những giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi. Bà Hòa đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Nhung, giọng trầm xuống: “Mẹ tin con. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc thôi.”
Nhung siết chặt vòng tay ôm Bà Hòa, ánh đèn dầu leo lét trong phòng thờ hắt bóng hai người ôm nhau lên vách tường chật hẹp, mùi hương nhang trầm quyện với hơi ấm cơ thể làm không gian vốn tĩnh lặng dịu đi hẳn. Nhung thầm nhận ra, từ khi Hưng mất, Nhung luôn nghĩ mình là người cô đơn nhất, nhưng hoá ra Bà Hòa cũng đang run rẩy sợ mất đi người thân duy nhất. Cảm giác ấm áp len lỏi khắp người Nhung, Nhung biết mình không còn cô đơn nữa.
The oil lamp in the prayer room sputtered out, leaving only the faint glow of pre-dawn light seeping through the rental room’s thin curtains. Nhung’s shoulder ached from holding Bà Hòa all night, but the warmth of Bà Hòa’s body against hers lingered. Nhung waited until Bà Hòa’s breathing evened out, then carefully pulled away, tucking the frayed blanket over Bà Hòa’s thin legs.
When Nhung stood up, her knees cracked softly. She reached for the duster on the altar ledge, gently wiping the glass of Hưng’s photo, the brass incense burner still faintly warm from the night’s prayers. The scent of sandalwood no longer felt heavy, oppressive; it was soft, familiar, like the mornings Hưng used to brew coffee before work.
A soft rustle came from the mat. Bà Hòa blinked awake, her grey hair messy, eyes still puffy from the night’s tears. Bà Hòa saw Nhung dusting the altar, and without a word, picked up the small bamboo broom to sweep the floor around the prayer area.
Bà Hòa cleared her throat, voice still raspy from sleep: “Để mẹ lau bát hương, con quét mạng nhện trên tường nhé.”
Nhung nodded, grabbing the long-handled duster: “Dạ, con quét kỹ chỗ góc phòng thờ, hôm qua con thấy có mấy con nhện.”
Their movements fell into sync, no awkward pauses, no unspoken tension. The invisible wall that had stood between them since Bà Hòa arrived from the countryside was gone. Within half an hour, the altar was spotless, the brass fixtures gleaming, the fresh flowers in the vase standing upright.
After they finished cleaning the altar, Nhung moved to the kitchenette corner of the small rental room. Bà Hòa followed, pulling out the sack of rice, the basket of vegetables Bà Hòa had bought at the morning market the day before. They chopped, stirred, boiled together, the clink of pots and the sizzle of oil filling the once quiet space. The smell of caramelized fish, steamed squash, and simmering broth drifted through the room, exactly like the meals they used to eat in Bà Hòa’s countryside home.
Nhung paused, wiping her hands on her apron, watching Bà Hòa skillfully shredding green mango for the salad. A small smile tugged at her lips. She leaned against the counter, voice light:
“Mẹ nấu canh cua cho con nhé, con nhớ mãi vị canh mẹ nấu hôm đầu lên.”
Bà Hòa looked up, her weathered face breaking into a rare, wide smile, the corners of her eyes crinkling. Bà Hòa nodded, reaching for the basket of fresh water spinach on the shelf:
“Có chứ, nấu cho con cả canh cua với cá kho tộ, đúng vị quê nhà mẹ nấu hồi con mới về làm dâu.”
Nhung laughed, a sound that felt foreign after months of silence. Nhung stepped forward to help Bà Hòa wash the water spinach, their hands brushing against each other in the small sink. The ache of losing Hưng still sat in Nhung’s chest, a dull, permanent throb, but it no longer consumed Nhung. Every time Nhung looked at Bà Hòa’s bent back, at the familiar way Bà Hòa moved around the kitchen, the grief softened, replaced by a quiet, steady warmth.
The breakfast spread was laid out on the small plastic table: steaming bowls of crab soup with pennywort, caramelized fish in clay pot, steamed rice, pickled eggplant. Bà Hòa pushed the bowl of crab soup towards Nhung: “Con ăn đi, hôm nay nấu nhiều đấy.”
Nhung picked up the ladle, scooping a big portion for Bà Hòa first: “Mẹ cũng ăn, con múc cho mẹ bát thật đầy. Vị canh này đúng như hồi con mới lên đây với Hưng, mẹ nấu cho hai đứa ăn hôm đầu tiên đấy.”
Bà Hòa’s smile softened, eyes glistening slightly. Bà Hòa took a sip of the soup, nodding: “Đúng rồi, hồi đó Hưng ăn hết ba bát cơm, bảo canh mẹ nấu ngon hơn ngoài quán.”
Nhung’s smile faltered for a second at the mention of Hưng, but then she took a sip of the soup, the familiar tang of tamarind and fresh pennywort filling her mouth. The grief rose, but Bà Hòa reached across the table, patting Nhung’s hand gently. Nhung looked up, meeting Bà Hòa’s warm gaze, and the ache eased, replaced by the steady warmth of the hand on hers.
Nhung and Bà Hòa ate in comfortable silence, the morning sun streaming through the window, lighting up the small rental room that had once felt so cold, so empty. Now, it felt like home.
Nhung xếp chiếc bát cuối cùng vào rổ, lau khô tay bằng chiếc khăn rằn cũ. Bà Hòa đang quét sân chung trước cửa phòng trọ, mái tóc lốm đốm bạc phất phơ trong gió nhẹ buổi sớm. Nhung cầm túi xách đi làm, vẫy tay với bà: “Mẹ ở nhà nghỉ ngơi nhé, tối con về sớm nấu canh cua cho mẹ.”
Bà Hòa mỉm cười, đôi mắt trũng sâu ánh lên vẻ ấm áp: “Đi làm cẩn thận, mẹ để sẵn nước cam trong tủ lạnh, con nhớ uống lúc nghỉ trưa.”
Nhung cầm chặt chiếc bình giữ nhiệt nhỏ mẹ đưa, hơi ấm tỏa vào lòng bàn tay. Cô bước ra đường, nhịp chân nhẹ nhàng hơn hẳn so với cả năm qua. Những ngày sau khi Hưng mất, mỗi sáng bước ra khỏi phòng trọ là một cực hình, nỗi đau thắt nghẹt ngực, giờ đây chỉ còn là cơn nhói nhẹ thoáng qua rồi tan biến khi nghĩ đến bà Hòa đang đợi ở nhà.
Công ty vẫn như mọi khi, đèn huỳnh quang nhấp nháy, tiếng gõ phím lạch cạch vang khắp văn phòng. Nhung vừa đặt túi xách lên bàn làm việc, Lan – đồng nghiệp ngồi cạnh – đã tròn mắt nhìn cô: “Nhung ơi, dạo này trông cậu tươi tắn hẳn đấy nhé! Hôm qua đi họp phòng, sếp còn khen cậu tự tin hẳn, không còn như hồi trước lúc nào cũng ủ rũ.”
Nhung mở nắp máy tính, mỉm cười nhẹ: “Chắc do dạo này ngủ ngon hơn.”
“Ngủ ngon hơn hả?” Minh – đồng nghiệp tổ trưởng – ngồi bàn đối diện ngẩng lên, giọng tò mò: “Hồi trước cậu toàn xin nghỉ đột xuất, lúc nào cũng quầng thâm mắt, giờ thì mắt sáng rực cả lên. Có bí quyết gì chia sẻ với tụi này không?”
Nhung khẽ cười, tay lướt nhẹ trên bàn phím. Nỗi đau về Hưng, về đêm nửa đêm nghe tin Hưng tử nạn vì tai nạn lao động, về những đêm dài thao thức nhìn bàn thờ chồng, giờ đây không còn ám ảnh cô mỗi đêm. Tiếng khóc thì thầm và nấc nghẹn của bà Hòa trong phòng thờ lúc 3 giờ sáng, bát canh cua bà nấu, những bữa cơm ấm cúng trong căn phòng chật hẹp – tất cả đã lấp đầy khoảng trống trong lòng cô.
Cô quay sang các đồng nghiệp, nụ cười rạng rỡ hơn hẳn: “Nhờ có mẹ chồng lên ở cùng, con có thêm người thân bên cạnh.”
Lan trợn mắt: “Bà Hòa lên ở cùng cậu hả? Hồi Hưng mất tớ biết cậu sống một mình, tưởng cậu không muốn sống chung với ai nữa chứ?”
Nhung gật đầu, ánh mắt dịu lại: “Hồi đầu cũng ngại, nhưng bà ấy lên chăm sóc con từng bữa ăn giấc ngủ, lúc con thẫn thờ nhìn ra cửa sổ là bà ấy đặt ngay cốc nước cam ấm. Dạo này con không còn cảm thấy cô đơn, đi làm cũng tự tin hơn hẳn.”
Minh vỗ tay: “Tuyệt quá Nhung! Tớ thấy cậu dạo này làm việc cũng hiệu quả hơn hẳn, chiều nay đi họp với khách, cậu chuẩn bị kỹ nhé!”
Nhung gật đầu, mở tập tài liệu ra. Lồng ngực cô nhẹ nhõm, không còn căng thẳng như những tháng trước. Nỗi đau mất Hưng vẫn còn đó, nhưng giờ nó không còn là gánh nặng đè bẹp cô mỗi đêm. Có bà Hòa ở bên, cô có thêm sức mạnh để bước tiếp, để thực hiện lời hứa sống bên bà đến cuối đời, không tìm tình cảm mới nào nữa.
Tiếng chuông báo hiệu bắt đầu ca làm việc vang lên, Nhung tập trung vào công việc, nụ cười vẫn nở trên môi. Lần đầu tiên sau một năm, cô cảm thấy mình thực sự sẵn sàng để đối mặt với ngày mới.
Tiếng chuông báo hiệu nghỉ trưa vang lên, Nhung xếp tài liệu gọn gàng, thở phào nhẹ nhõm. Cô rút điện thoại từ ngăn kéo bàn, định bụng nhắn tin cho bà Hòa hỏi xem hôm nay mẹ có thèm món gì không.
Màn hình sáng lên, một tin nhắn mới từ một số liên lạc lạ hiện ra. Nhung khẽ nhíu mày, bấm mở.
*“Nhung ơi, lâu rồi không gặp. Cuối tuần đi uống cafe để tớ hỏi thăm mẹ con nhé. Anh Tuấn đây.”*
Ngón tay Nhung đông cứng trên màn hình. Anh Tuấn. Đó là người bạn thân thiết nhất của Hưng ngày trước, người từng xắn tay áo cùng Hưng sửa chiếc quạt cũ trong căn phòng trọ chật hẹp, người đã đứng lặng lẽ phía sau trong đám tang của Hưng.
Một dòng suy nghĩ lướt qua tâm trí Nhung: *“Sao anh ấy lại nhắn cho mình lúc này?”*
Nhung nhớ lại lời tự hứa của chính mình trong đêm Hưng mất, khi đồng nghiệp gọi điện báo tin Hưng tử nạn vì tai nạn lao động khiến thế giới cô sụp đổ. Cô đã hứa sẽ sống một mình, chăm sóc bà Hòa đến cuối đời, không tìm kiếm bất kỳ tình cảm mới nào. Lời hứa ấy như một lớp vỏ bọc an toàn, giúp cô trốn tránh nỗi đau.
Nhưng rồi, một cảm giác ấm áp khó tả len lỏi trong lòng. Sau bao ngày tháng cô đơn trong căn phòng trọ, việc nghe thấy một người bạn cũ quan tâm, hỏi thăm đến bà Hòa và mình khiến cô bất giác thấy vui. Có người vẫn nhớ đến gia đình nhỏ bé này.
Nhung nhìn xuống dòng tin nhắn, ngón tay lướt nhẹ trên biểu tượng trả lời nhưng lại dừng lại. Cô nhìn ra cửa sổ văn phòng, nhìn thấy quang cảnh thành phố ồn ào bên ngoài. Đi hay không đi? Nếu đi, liệu cô có đang phản bội lại lời hứa với chính mình, phản bội lại ký ức về Hưng? Nhưng nếu không đi, cô có đang tự nhốt mình vào sự cô độc vô tận lần nữa?
Tiếng gõ cửa nhẹ của đồng nghiệp bên cạnh làm Nhung giật mình. Cô vội tắt màn hình điện thoại, ánh mắt vẫn còn vương vấn nét bối rối, phân vân không biết nên đối diện thế nào với lời mời gọi bất ngờ này.
Nhung mỉm cười gượng gạo với đồng nghiệp, lắc đầu từ chối lời rủ đi ăn trưa cùng, rồi ngồi bần thần trước màn hình máy tính suốt cả buổi chiều.
Tiếng chuông báo hiệu tan ca vang lên, Nhung vội thu dọn tài liệu, chạy vội về căn phòng trọ. Đường phố thành phố tắc nghẽn, tiếng còi xe ồn ào xung quanh, nhưng lòng Nhung chỉ quẩn quanh tin nhắn của Anh Tuấn và lời hứa Nhung tự thốt ra sau đêm Hưng gặp tai nạn lao động: sống một mình, chăm sóc bà Hòa đến cuối đời, không tìm kiếm tình cảm mới.
Nhung đẩy cửa căn phòng trọ, mùi canh cá nấu kiểu quê và khói hương nhang từ phòng thờ Hưng xộc vào mũi. Bà Hòa đang cúi người bên bếp nhỏ, mái tóc lốm đốm bạc, dáng người gầy gộc, đôi bàn tay xương xẩu nhặt rau thừa từ bữa trưa.
Nhung đặt túi xách xuống bàn nhựa nhỏ, ngón tay vẫn siết chặt chiếc điện thoại trong túi áo. Nhung ngồi xuống ghế, nhìn bà Hòa bưng bát canh nóng đặt lên bàn, lòng thầm nghĩ. *Liệu mẹ có đồng ý để con đi gặp Tuấn?*
Nhung khẽ mở lời, giọng nhỏ hơn thường lệ: “Mẹ ơi, hôm nay có người nhắn mời con đi uống cafe cuối tuần. Là Anh Tuấn, bạn thân của Hưng ngày trước ạ.”
Bà Hòa dừng tay lau bàn, đôi mắt trũng sâu nhìn Nhung, không tỏ ra bất ngờ. Bà Hòa xoay người đi lấy một cốc nước cam lạnh từ tủ lạnh, đặt trước mặt Nhung đúng như thói quen mỗi khi Nhung thẩn thờ nhìn ra cửa sổ.
Nhung cúi xuống nhìn cốc nước cam, lòng đột nhiên nhảy dựng. *Mẹ sẽ trách con phản bội Hưng chứ?*
Bà Hòa ngồi xuống ghế đối diện, nở nụ cười hiền, đôi mắt hằn những vết nhăn sâu: “Con cứ đi, mẹ ở nhà tự nấu ăn được, con còn trẻ, nên có thêm bạn bè.”
Nhung bất ngờ ngẩng đầu, nhìn bà Hòa. Nhung chợt nhớ lại đêm 3 giờ sáng bắt gặp bà Hòa khóc trong phòng thờ, nhớ lại những bữa cơm quê bà Hòa nấu suốt mấy tháng qua, nhớ lại bà Hòa chưa từng một lần nhắc đến lời hứa Nhung tự thốt ra sau đám tang Hưng. Bà Hòa luôn quan tâm Nhung bằng hành động, chưa từng gò bó Nhung trong quá khứ, chỉ mong Nhung được hạnh phúc.
Nước mắt Nhung bất chợt trào ra, Nhung vội lấy tay che mặt, vai rung nhẹ. Bà Hòa không nói gì, chỉ đưa cho Nhung tờ giấy lau, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Nhung.
Nhung nén tiếng nấc, nhận lấy tờ giấy lau, lòng nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng đè nặng suốt mấy tháng qua. Bà Hòa đứng dậy, lặng lẽ thu dọn bát đĩa, mái tóc bạc phơ khẽ lay động dưới ánh đèn vàng vọt. Nhung nhìn theo bóng dáng gầy gộc ấy, thầm hứa sẽ sống xứng đáng với sự bao dung của mẹ.
Cuối tuần nhanh chóng đến. Nhung chọn một chiếc váy nhẹ nhàng, chẳng còn vẻ u tối như những ngày trước. Cô bước vào quán cà phê nhỏ, nơi Anh Tuấn đã đợi sẵn.
Anh Tuấn đứng lên, nụ cười hiền hậu vẫn như ngày nào: “Lâu rồi mới gặp lại, Nhung. Hôm nay em trông tươi tắn hơn hẳn.”
Nhung mỉm cười, nhẹ ngồi xuống ghế: “Cảm ơn anh. Dạo này công việc ổn định hơn nên tinh thần cũng tốt lên phần nào.”
Hai người nhấp tách cà phê, những câu chuyện về Hưng cứ thế tuôn trào. Anh Tuấn kể về những lần cả ba người cùng đi dã ngoại, về cách Hưng luôn khoe Nhung nấu ăn ngon thế nào, chăm sóc chồng ra sao. Nhung lắng nghe, nụ cười lần này không còn gượng gạo. Cô kể về bà Hòa, về những bữa cơm quê ấm áp, về cách mẹ chồng quan tâm mình mà chẳng cần lời nói.
Anh Tuấn nhìn Nhung, ánh mắt đầy trân trọng: “Hưng lúc nào cũng kể về Nhung là vợ đảm đang nhất, giờ thấy em sống tốt thế này chắc cậu ấy an lòng rồi.”
Lời nói ấy như một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng Nhung. Cô ngẩn người, nhìn ra ngoài phố xá đông đúc, bỗng thấy lồng ngực mình nhẹ đi. Hóa ra, việc mỉm cười bước tiếp không phải là sự phản bội với người đã khuất, mà là cách để tôn vinh tình yêu họ từng có. Nỗi buồn chôn giấu bấy lâu bỗng chốc tan biến, để lại sự bình yên hiếm hoi.
Nhung cúi đầu, giấu đôi mắt rơm rớm nước sau lòng mi, giọng khẽ run: “Cảm ơn anh, Tuấn. Cảm ơn anh đã nói điều đó.”
Anh Tuấn gật đầu, nhìn cô với sự thấu hiểu sâu sắc: “Hãy sống tốt cho chính mình, Nhung. Hưng chắc chắn sẽ muốn thấy em hạnh phúc.”
Nhung siết chặt tay, nỗi lòng thắt lại rồi lại vỡ òa trong sự nhẹ nhõm. Cô nhận ra mình đã có thể chạm vào tương lai mà không cần ngoảnh lại quá khứ với sự day dứt nữa.
Một thời gian sau, căn phòng trọ vẫn chật hẹp như thế, nhưng không khí đã bớt u ám. Cứ ba ngày, Anh Tuấn lại ghé qua, túi đồ ăn tươm tất, tay đầy dụng cụ sửa chữa.
Anh Tuấn phơi quần áo giúp Nhung, cười hiền: “Hôm nay nắng to, áo khô nhanh lắm. Bà Hòa đang ngồi nhặt rau dưới hiên đấy, Nhung ra ngồi cùng bà ấy đi.”
Nhung đáp nhẹ, đến bên Bà Hòa. Bà Hòa cầm tay Nhung, giọng khẽ: “Anh Tuấn tốt bụng lắm, con thật may mắn khi có người quan tâm.”
Anh Tuấn lau mồ hôi, nghe được liền lắc đầu: “Cháu chỉ giúp đỡ chút sức mình thôi, bà quá khen rồi.”
Bà Hòa mỉm cười, đôi mắt trũng sâu nheo lại. Buổi tối hôm đó, khi Anh Tuấn về, Bà Hòa gọi Nhung vào phòng ngủ, đóng cửa nhẹ.
Bà Hòa ngồi xuống mép giường, giọng khàn đặc: “Anh Tuấn này tốt tính, hiếu thảo, con nên cân nhắc, mẹ không trách con đâu.”
Nhung khựng lại, đầu ngón tay siết chặt gấu áo. Nhung hiểu Bà Hòa chưa bao giờ oán trách Nhung, cũng chưa từng muốn Nhung khép mình trong nỗi đau mất Hưng. Bà Hòa chỉ mong Nhung có cuộc sống trọn vẹn, không phải cô độc một mình trong căn phòng trọ này.
Nhung gật đầu, nước mắt lăn dài trên gò má: “Mẹ… con cảm ơn mẹ.”
Bà Hòa vỗ nhẹ tay Nhung, cười hiền: “Mẹ chỉ muốn con sống vui thôi. Hưng dưới suối vàng cũng muốn thấy con hạnh phúc.”
Nhung ngẩng lên, nhìn bàn thờ Hưng nơi khói hương mỏng manh, lòng bỗng nhẹ nhõm. Lần đầu tiên sau bao tháng ngày, Nhung không thấy tội lỗi khi nghĩ đến Anh Tuấn.
Vài hôm sau, Anh Tuấn rủ Nhung đi siêu thị mua đồ dùng cho Bà Hòa. Nhung mỉm cười gật đầu, lần đầu tiên chủ động ngồi sau xe máy của Anh Tuấn, tay vịn nhẹ vào yên xe. Gió thành phố thổi qua tóc Nhung, mang theo hơi lạnh nhưng cũng đầy hy vọng.
Buổi chiều nắng nhẹ trải dài trên con đường nhựa, Nhung đội nón lá, tay xách giỏ nhựa đi giữa lòng chợ đông đúc. Tiếng người mua kẻ bán hòa lẫn trong mùi hương của rau củ tươi mới, tạo nên một không gian sống động mà Nhung đã lâu lắm mới thực sự cảm nhận được trọn vẹn.
Đang cúi xuống chọn mớ rau muống, Nhung bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau: “Nhung? Nhung đấy à?”
Cô quay lại, đối diện với người phụ nữ đứng tuổi, gương mặt quen thuộc hiện rõ vẻ ngạc nhiên rồi vỡ òa trong nụ cười. Đó là chị Lan, từng làm chung với Hưng ở công trường ngày trước.
Chị Lan bước tới, tay vẫn còn xách túi đồ: “Trời ơi, lâu quá không gặp. Chị cứ tưởng nhầm người cơ. Nhung dạo này khỏe không? Bà Hòa ở nhà thế nào rồi?”
Nhung mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa: “Em khỏe chị ạ. Bà Hòa thì vẫn thế, ngày nào cũng tất bật nấu nướng, chăm lo cho em. Hôm nay em ra chợ mua ít cá về nấu canh cho mẹ.”
Chị Lan gật đầu, đôi mắt trìu mến nhìn Nhung từ đầu đến chân: “Thấy em thế này là chị mừng quá. Hồi trước tụi chị lo lắm, sợ em không gượng dậy nổi sau cú sốc đó. Mà nhìn em bây giờ… da dẻ hồng hào, tinh thần thoải mái hẳn.”
Chị Lan khẽ thở dài, giọng trầm xuống một chút nhưng vẫn đầy tình cảm: “Hưng xưa giờ là người chồng tốt, giờ thấy em sống tốt thế này, tụi chị cũng mừng cho em. Hắn mà biết dưới đó, chắc cũng nhắm mắt xuôi tay rồi.”
Nhung khựng lại một nhịp. Một năm trước, chỉ cần nghe đến tên Hưng thôi, cô đã thấy lồng ngực mình thắt lại, thế giới xung quanh sụp đổ trong chớp mắt. Nhưng giờ đây, khi chị Lan nhắc đến Hưng, trong lòng Nhung chỉ còn là một nỗi nhớ nhẹ nhàng, không còn cái đau đớn xé lòng như thuở nào.
Nhung cúi đầu, giấu đi đôi mắt hơi đỏ hoe: “Cảm ơn chị, chị Lan. Những ngày qua, nhờ có mẹ chồng và cả… những người xung quanh quan tâm, nên em mới dần ổn định được.”
Chị Lan vỗ nhẹ vào tay Nhung: “Vậy là tốt. Đàn bà chúng mình phải cứ sống tốt cho chính mình mới là đạo lý. Hôm khác lên công ty cũ chơi nha, tụi chị nhớ em lắm.”
Nhung gật đầu, nhìn theo bóng chị Lan khuất dần trong đám đông. Cô đứng lặng giữa chợ, gió thổi nhẹ qua vành nón. Lần đầu tiên, Nhung nhận ra rằng mình đã thực sự bước qua được cánh cửa của nỗi đau. Biến cố năm ấy không còn là vực thẳm nuốt chửng cô, mà chỉ còn là một ký ức buồn nhẹ nhàng trong hành trình dài phía trước. Cô siết chặt tay vào quai giỏ, hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Nhung bước nhanh giữa dòng người chợ, giỏ đồ lắc lư theo nhịp chân. Nắng chiều hắt qua vành nón, để vệt sáng mờ trên má cô. Văng vẳng lời chị Lan: “Hắn mà biết dưới đó, chắc cũng nhắm mắt xuôi tay rồi.”
Cô dừng bên gốc phượng, mở điện thoại. Tin nhắn Anh Tuấn nằm im từ nửa tiếng: “Tối nay đi uống cafe nhé? Anh có chuyện muốn nói.” Nhung nhớ tuần trước, Anh Tuấn đưa cô về sau ca may, ngỏ ý muốn chăm sóc cô và bà Hòa. Lúc đó cô lắc đầu, nhắc lời hứa không tìm tình cảm mới. Nhưng giờ, cô bấm phản hồi: “Được, 7 giờ tối quán góc Lê Lợi.”
Tối, quán cafe ánh đèn vàng. Anh Tuấn đặt ly trà đào trước mặt Nhung, ngón tay hơi run: “Anh thích em từ lâu, từ hồi thấy em đón Hưng ở công trường. Anh không ép em quên Hưng, chỉ muốn đứng cạnh em, gánh vác việc nhà, chăm bà Hòa.”
Nhung nhìn ly trà, hơi nước mờ mịt. Sáng nay bà Hòa còn nhắc: “Có ai ngỏ ý thì nhận lời, bà không ngăn. Hưng mà sống cũng muốn em có người chăm sóc.” Cô ngước nhìn Anh Tuấn, ánh mắt chân thành. Nhung gật đầu: “Được, mình thử hẹn hò nhé.”
Anh Tuấn mỉm cười rạng rỡ: “Cảm ơn em, anh sẽ không làm em thất vọng.”
Hai người về, bà Hòa đứng ở cửa, mái tóc bạc lốm đốm ánh đèn đường, mắt trũng sâu không giấu nụ cười: “Về rồi à? Anh Tuấn vào uống nước chút.”
Bước vào căn phòng trọ, mùi cơm bữa tối xộc lên: canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau muống xào tỏi, cả tôm chiên xù Nhung thích. Bà Hòa lau tay trên tạp dề: “Bà biết hai cháu chính thức hẹn hò, nên nấu mâm cơm chúc mừng. Anh Tuấn ở lại ăn nhé, đừng khách sáo.”
Anh Tuấn gật đầu vội: “Dạ, cháu cảm ơn bà ạ.”
Bữa cơm ấm cúng, tiếng bát đũa lanh canh. Nhung thỉnh thoảng liếc bàn thờ Hưng, nén hương cháy dở, khói nhẹ bay lên. Cô thầm nghĩ: Hưng có thấy không? Em đã ổn rồi.
Dọn xong bát đĩa, bà Hòa cầm hai ly nước lọc, rót đầy, đưa một ly cho Nhung, một ly cho Anh Tuấn. Bà nâng ly, mắt long lanh: “Chúc hai cháu sớm có hạnh phúc, Hưng ở trên nhìn xuống cũng sẽ mừng cho Nhung.”
Nhung cầm ly, ngón tay hơi run. Nước mắt trào ra, rơi xuống mặt ly. Đó là nước mắt hạnh phúc, nhẹ nhõm. Cô biết Hưng luôn ở bên, phù hộ cho cô sống vui vẻ. Cô chạm ly vào ly bà Hòa và Anh Tuấn, giọng nghẹn: “Ừ, Hưng sẽ mừng cho em.”
Anh Tuấn siết nhẹ tay Nhung. Bà Hòa mỉm cười, uống ngụm nước, nhìn lên bàn thờ Hưng, khói hương bay nhẹ như lời đáp.
Một năm sau. Sân nhà bà Hòa ở quê rợp bóng cây phượng già, được trang trí đơn giản bằng dây đèn nháy và vài bình hoa cúc trắng. Vài chục chiếc bàn nhựa nhỏ xếp thành hàng, chỉ có người thân cốt cán và bạn bè thân thiết của Nhung, Anh Tuấn ngồi, tiếng trò chuyện rì rào hòa với tiếng gió thổi lá phượng xào xạc.
Nhung mặc áo dài lụa hồng phấn nhạt, tóc búi cao cài một bông hoa cúc trắng nhỏ. Anh Tuấn mặc sơ mi trắng chỉnh tề, tay siết nhẹ tay Nhung, thỉnh thoảng liếc nhìn cô với ánh mắt trìu mến.
Bà Hòa đứng dậy từ chiếc ghế gỗ đầu bàn, mái tóc lốm đốm bạc chải gọn gàng, đôi mắt trũng sâu hôm nay ánh lên vẻ sáng rỡ. Bà gõ nhẹ chiếc thìa vào cốc thủy tinh, tiếng vang lanh canh làm cả sân im lặng.
“Hôm nay mẹ thấy hạnh phúc nhất đời, Nhung có chồng mới, mẹ có thêm con trai, Hưng chắc cũng vui lắm.”
Cả sân vỗ tay rào rào, vài người quen lau vội nước mắt, anh chị em họ cười vang chúc mừng. Anh Tuấn cúi đầu cảm ơn bà Hòa, rồi quay sang Nhung, nụ cười rạng rỡ.
Nhung ngẩng đầu, ánh mắt hướng về góc sân nơi đặt bàn thờ nhỏ của Hưng, nén hương đang cháy dở, khói nhẹ bay lên quấn quanh tấm ảnh chân dung Hưng còn trẻ. Cô mỉm cười, gương mặt thả lỏng hẳn, thầm cảm ơn chồng đã luôn phù hộ cho cuộc đời cô.
Tiếng pháo xe máy rời sân vang lên lắt nhắt, bà con họ hàng vẫy tay chào rồi tan tác. Nhung tháo bông hoa cúc trắng cài trên tóc, xếp gọn áo dài lụa hồng vào túi xách, Anh Tuấn đỡ lấy cánh tay cô, bà Hòa cầm theo gói bánh kẹo bà con cho, ba người cùng lên chuyến xe khách cuối cùng về thành phố.
Đường về căn phòng trọ vắng lặng, đèn đường vàng vọt rọi qua kính xe. Nhung tựa đầu vào vai Anh Tuấn, ngửi thấy mùi nước hoa nam tính quen thuộc, nhớ lại cái ôm của Hưng ngày xưa đưa cô về phòng trọ sau ca làm thêm. Bà Hòa ngồi phía trước, lặng lẽ siết chặt tay vịn, đôi mắt nhìn ra cửa sổ, bóng cây lướt qua che khuất ánh sáng.
Khi về đến căn phòng trọ, đồng hồ điểm 8 giờ tối. Căn phòng chật hẹp nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, ánh đèn vàng ấm áp sáng lên. Bà Hòa cởi áo khoác, đi thẳng vào bếp, lấy nồi cháo gà bà nấu từ sáng đun lại, Anh Tuấn kê bàn tròn nhỏ giữa phòng, lấy thêm hai chiếc ghế, xếp bát đũa. Nhung lấy khăn mềm lau nhẹ lớp bụi trên khung ảnh Hưng, đặt lọ hoa cúc trắng mới mua trên đường về lên bàn thờ, chỉnh lại nén hương cháy dở cho thẳng hàng.
Bà Hòa bưng nồi cháo ra, đặt lên bàn, múc đầy ba bát, thêm chút hành lá xanh rì, rồi đặt cốc nước cam ấm trước mặt Nhung, đúng thói quen bà vẫn làm mỗi khi cô ngồi thẩn thơ nhìn ra cửa sổ. Anh Tuấn kéo ghế cho Nhung ngồi, rót cho cô cốc nước ấm, mắt nhìn cô ân cần. Ba người ngồi quây quần quanh mâm cơm nhỏ, tiếng thìa chạm bát lanh canh vang lên nhẹ nhàng.
“Hôm trước mẹ tìm thấy cái áo sơ mi cũ của Hưng trong góc tủ,” bà Hòa bẻ nhỏ miếng bánh chưng để lên đĩa, giọng khàn khàn, “Hưng lúc nào cũng mặc cái đó đi làm, bảo mặc rộng rãi, dễ di chuyển. Nó còn dặn mẹ, nếu có lên thành phố, cứ ở đây, đừng về quê một mình.”
Nhung ngừng đũa, nhìn tấm ảnh Hưng trên bàn thờ, nhớ lại đêm Hưng gặp tai nạn lao động, đồng nghiệp gọi điện lúc nửa đêm, giọng run rẩy báo tin, thế giới cô sụp đổ hoàn toàn. Lúc đó cô ngồi bệt xuống sàn, nhìn căn phòng trống trải, tự hứa sẽ sống một mình, chăm sóc bà Hòa đến cuối đời, không bao giờ tìm tình cảm mới.
Anh Tuấn siết nhẹ tay Nhung dưới bàn, ánh mắt ấm áp. “Hưng là người tốt, chắc giờ ở trên trời cũng đang nhìn xuống mẹ và em.”
Bà Hòa gật đầu, đôi mắt trũng sâu hôm nay không còn buồn bã, ánh lên vẻ sáng rỡ. “Hôm 3 giờ sáng mẹ khóc trong phòng thờ, Nhung có nhớ không? Lúc đó mẹ nghĩ mình sẽ cô đơn đến cuối đời, mất cả con trai, mất cả con dâu. Ai ngờ giờ có thêm Tuấn, có thêm con dâu mới, có cả gia đình trọn vẹn.”
Nhung nhìn bà Hòa, rồi nhìn Anh Tuấn, nước mắt lăn dài trên má. Cô đứng dậy, bước đến bàn thờ Hưng, thắp thêm một nén hương, chắp tay cúi đầu. Giọng cô trầm xuống, đầy xúc động: “Cảm ơn Hưng đã cho con gặp mẹ, cho con có thêm Tuấn, giờ con không còn cô đơn nữa.”
Anh Tuấn đứng dậy, đứng cạnh Nhung, tay ôm nhẹ vai cô. Bà Hòa cũng bước đến, đứng bên kia Nhung, ba người cùng nhìn tấm ảnh Hưng, khói hương bay nhẹ, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ, căn phòng trọ chật hẹp nhưng ấm áp vô cùng.
Khói hương trên bàn thờ cháy hết, chỉ còn tro tàn rơi nhẹ xuống mặt bàn gỗ. Nhung rút khăn lau nhẹ nước mắt, mỉm cười với bà Hòa và Anh Tuấn, rồi ba người cùng dọn bát đĩa, thu dọn bàn ăn. Đêm đó, Nhung nằm trên chiếc giường gấp sát tường, nghe tiếng thở đều của bà Hòa ở phòng bên, tiếng máy lạnh chạy rèn rẹt, ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng sớm mai rọi qua khung cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ, tạo thành những vệt sáng vàng nhạt phủ lên mặt bàn gỗ đã mòn, hắt bóng tấm ảnh Hưng trên bàn thờ lên tường. Tiếng chim chích chòe hót líu lo ngoài hiên vọng vào, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước trong góc bếp.
Nhung đứng trước gương nhỏ dán trên cánh cửa tủ, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng, cài chiếc khuy áo cuối cùng. Cô xách túi xách da đã cũ, kiểm tra lại ví, thẻ nhân viên, rồi cầm lấy chiếc ô nhựa để cạnh cửa.
Anh Tuấn đứng bên cạnh, đeo chiếc túi vải đựng rau củ lên vai, tay siết nhẹ ngón tay Nhung, mỉm cười. Chiếc xe máy cũ của Anh Tuấn đã nổ máy ngoài sân, khói xanh nhẹ bay lên. Anh Tuấn cười nói: “Trưa anh ghé đón em về ăn canh cua nhé, mẹ nấu chắc ngon lắm.”
Nhung mỉm cười đáp: “Ừ, nhớ mua thêm chút quýt cho mẹ nữa đấy.”
Bà Hòa quay từ gian bếp nhỏ, tay cầm chiếc khăn lau bàn, mái tóc lốm đốm bạc được vén gọn sau tai, đôi mắt trũng sâu sáng lên nụ cười. Bà vừa lau mặt bàn tròn nhỏ, vừa hát khẽ giai điệu hò ví giặm quê nhà, tiếng lau chùi lanh canh vang lên đều đặn. Bà vẫy tay về phía hai người: “Có rồi, sáng mẹ nhặt sẵn trong giỏ đấy, Tuấn cứ cầm đi chợ.”
“Nhung ơi, tối nay mẹ nấu canh cua nhé, Tuấn thích ăn món này lắm.” Bà Hòa ngẩng đầu, gọi qua vai, giọng khàn khàn nhưng ấm áp.
Nhung quay lại, mỉm cười vẫy tay chào Anh Tuấn và bà Hòa. Nụ cười cô nhẹ nhàng, không còn vệt buồn hay gánh nặng nào như những tháng ngày sau khi Hưng mất. Cô nhìn tấm ảnh Hưng trên bàn thờ, mùi nhang trầm thoang thoảng còn vương trong không khí, rồi nhìn Anh Tuấn đang chờ cô bên cửa, rồi bà Hòa đang lau dọn, căn phòng tràn ngập ánh nắng và tiếng cười khẽ.
Nhung thầm nghĩ, Hưng chắc cũng đang nhìn xuống, thấy gia đình này bình yên thế này mà vui lòng. Dù Hưng không còn ở bên, nhưng tình yêu của Anh Tuấn vẫn luôn bao bọc cô và cả gia đình mới này. Cô bước ra cửa, gió sáng thổi nhẹ tung tóc, tiếng cười nói của hai người vọng lại phía sau, ấm áp hơn bao giờ hết.
Cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nó có thể gập ghềnh, có thể vùi lấp ta dưới đống đổ nát của nỗi đau, của mất mát. Nhưng rồi, giống như ánh nắng sớm mai rọi qua khe cửa sổ chật hẹp, những điều bình yên nhỏ bé sẽ dần len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim, chữa lành những vết thương sâu nhất. Nhung từng nghĩ mình sẽ cô đơn suốt đời, rằng sau khi Hưng ra đi, thế giới của cô chỉ còn là những giọt nước mắt thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, là tiếng khóc nghẹn của bà Hòa lúc 3 giờ sáng. Nhưng tình yêu không bao giờ thực sự mất đi, nó chỉ chuyển hóa thành những hình thái khác: từ nỗi đau mất mát sang sự sẻ chia của gia đình, từ nỗi cô đơn sang hơi ấm của người bên cạnh. Bà Hòa từng nói, bà sợ mình sẽ mất tất cả, nhưng giờ đây bà có thêm Anh Tuấn, có thêm tiếng cười trong căn phòng trọ nhỏ. Hạnh phúc đôi khi không phải là những điều xa xôi, mà là bát canh cua nóng hổi trên bàn ăn tối, là cái vẫy tay chào buổi sáng, là ánh nắng tràn ngập căn phòng chật hẹp nhưng ấm áp tình thân. Chúng ta không thể chọn những gì xảy ra với mình, nhưng có thể chọn cách ôm lấy những điều còn lại, để sống tiếp, để yêu tiếp. Và khi ta biết buông bỏ nỗi đau, chấp nhận sự tròn đầy của hiện tại, đó chính là lúc ta tìm thấy bình yên thực sự.

