Con gái lấy chồng xa 8 năm chưa được về thăm nhà, thương con người bố già cầm 2 tỷ bán đất vượt 600km vào thăm định cho con tiền xây nhà. Đến nơi bất ngờ nghe câu nói này của co/n rể ông cất hết tiền rồi dắt con gái và cháu về quê ngay lập tức… Lan là khúc ru//ột của ông. Ngày nó kiên quyết đòi lấy Hùng rồi theo chồng vào Nam lập nghiệp, ông đã cản ngăn hết lời. “Con gái lấy chồng xa, một là mất giỗ, hai là m//ất con”, các cụ nói cấm có sai. Nhưng tuổi trẻ m/ù qu/áng vì yêu, nó vẫn đi. Tám năm qua, những cuộc điện thoại thưa thớt, những lời hỏi thăm vội vàng qua màn hình điện thoại nhòe nhoẹt không đủ để ông yên tâm. Giọng nó lúc nào cũng cố tỏ ra vui vẻ, nhưng ông là bố nó, ông nghe ra được tiếng thở dài nén chặt sau mỗi câu cười gượng gạo. Năm nay, ông Ba quyết định làm một việc lớn. Ông bán đi mảnh đất hương hỏa góc vườn, gom góp thêm tiền tiết kiệm cả đời, được tròn 2 tỷ bạc. Ông không gửi ngân hàng, mà cẩn th/ận may một cái túi vải, đựng cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ, đeo sát trước ngực. Ông muốn đích thân vào thăm con, muốn nhìn tận mắt xem nó sống thế nào. Và quan trọng nhất, ông muốn trao tận tay nó số tiền này. “Cầm lấy mà mua đất cất cái nhà, đừng ở trọ mãi nữa con ạ, cho các cháu ngoại của bố có chỗ chui ra chui vào t//ử tế”, ông đã nhẩm đi nhẩm lại câu nói ấy suốt dọc đường đi. Xe đến bến khi trời đã sẩm tối. Ông Ba bắt xe ôm theo địa chỉ con gái ghi. Chiếc xe dừng lại trước một dãy trọ lụp xụp nằm sâu trong con hẻm nhỏ nồng mùi ẩm mốc. Lòng ông thắ/t lại. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Ông Ba bước xuống xe ôm, ngước nhìn dãy trọ tồi tàn, cửa sổ lấm lem, tường bong tróc. Nỗi thất vọng và lo lắng dâng lên trong lòng ông khi nhận ra nơi con gái mình đang sinh sống. “Đây là nơi con mình ở sao?”, ông thầm nghĩ, giọng nói đứt quãng. Ông rụt rè bước vào con hẻm nhỏ, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày ông cồn cào. Căn phòng trọ chật hẹp, thiếu thốn mọi bề, hoàn toàn trái ngược với hình dung về cuộc sống sung túc mà ông hằng mong mỏi cho con gái. Ông Ba nhìn quanh, ánh mắt tìm kiếm, rồi khẽ gọi: “Lan ơi, bố đến rồi!”. Tiếng gọi vọng lại trong không gian tĩnh lặng, chỉ nhận được sự im lặng đáp lại. Ông Ba càng thêm nặng trĩu.
TIẾNG CÚT KÍT vang lên khi cánh cửa gỗ cũ kỹ hé mở. Lan, với khuôn mặt gầy gò lộ rõ vẻ ngạc nhiên tột độ, chết trân nhìn người đàn ông đứng sừng sững trước mặt. Là ông Ba! Cô vội vàng lao tới, cánh tay ôm chầm lấy ông, nước mắt không kìm được lăn dài trên má.
“Ba! Sao ba lại vào đây? Con nhớ ba quá!”
Ông Ba cũng ôm chặt lấy con gái, bàn tay chai sần vuốt ve mái tóc rối bù của cô. Vừa xót xa cho dáng vẻ tiều tụy của Lan, ông vừa xúc động đến nghẹn lời.
“Lan ơi, con gái ba…”
Ông Ba ngước mắt nhìn quanh, cố gắng giấu đi sự thất vọng trào dâng. Căn phòng trọ chật hẹp, đồ đạc cũ kỹ, ám mùi ẩm mốc. Đây thực sự là nơi con gái ông đang sinh sống? Nơi ông bà từng gửi gắm bao nhiêu hy vọng về một tương lai tươi sáng.
“Ba bán rồi, con gái ạ,” ông Ba nói, giọng trầm xuống. “Bán mảnh đất hương hỏa góc vườn… gom góp hết cả đời, giờ ba có hai tỷ bạc đây.”
Ông Ba đưa cho Lan một xấp tiền dày cộm. Lan nhìn số tiền, rồi ngước lên nhìn cha, đôi mắt ngấn nước.
“Ba ơi, sao ba lại làm vậy? Đó là tất cả…”
“Ba không thể nhìn con sống khổ sở như thế này,” ông Ba ngắt lời. “Con và thằng Hùng, hai đứa nó lừa gạt ba. Chúng nó nói làm ăn phát đạt, xây nhà to lắm. Ba cứ tưởng con được sung sướng…”
Ông Ba thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa. Ông đã bán đi tài sản quý giá nhất, thứ mà ông luôn giữ gìn cho tương lai của con cái, chỉ vì một lời nói dối. Giờ đây, đứng trước mắt ông là thực tế phũ phàng, một tương lai mịt mờ hơn bất kỳ dự liệu nào.
Ông Ba đứng đó, nhìn Lan đang nức nở. Ánh mắt ông thoáng lướt qua căn phòng trọ nhỏ hẹp, rồi dừng lại ở khung cửa. Tiếng bước chân lạch cạch vang lên. Hùng, con rể ông, bước ra từ một căn phòng khác, bộ dạng có vẻ khó chịu hoặc bất ngờ. Anh ta khẽ cau mày khi nhìn thấy ông Ba.
“Ông Ba? Sao ông lại ở đây?” Hùng hỏi, giọng có chút gượng gạo, hoàn toàn thiếu đi sự niềm nở cần có của người đón người thân xa xứ.
Ông Ba đối diện với Hùng. Một sự xa cách, lạnh nhạt không thể che giấu dâng lên trong lòng ông. Ông siết chặt bàn tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Ta đến thăm con Lan,” ông Ba đáp, giọng đều đều.
Lan vội vàng lau nước mắt, bước lại gần Hùng. “Anh về rồi đấy à? Ba con mới đến.”
Hùng liếc nhìn Lan, rồi lại nhìn ông Ba, ánh mắt đánh giá. Anh ta không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. “Con vào thay đồ. Mùi ẩm mốc khó chịu quá.”
Lời nói của Hùng như nhát dao cứa vào tim ông Ba. Ông nhìn Hùng, rồi nhìn xung quanh căn phòng trọ lụp xụp, mùi ẩm mốc nồng nặc xộc vào mũi. Hóa ra, tất cả những lời Hùng nói về công việc làm ăn phát đạt, về việc xây nhà to lớn, đều là dối trá. Con gái ông đang sống trong cảnh khốn cùng thế này, còn ông thì lại bán đi mảnh đất hương hỏa, tài sản quý giá nhất của gia đình, để mang hai tỷ bạc đến đây.
“Thằng này…” Ông Ba mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng Hùng đã quay lưng đi vào trong, để lại mình ông và Lan đứng đó, chìm trong sự ngột ngạt và tuyệt vọng. Lan nhìn cha, rồi nhìn cánh cửa đóng sập, đôi mắt cô lại ngấn nước.
Ông Ba ngồi xuống chiếc ghế nhựa ọp ẹp trong căn phòng chật chội, ánh mắt ông nhìn quanh với nỗi lo lắng hằn sâu. Ông từ từ rút ra cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ đất, đặt chúng lên chiếc bàn gỗ thấp. Giọng ông vang lên đầy yêu thương, mong muốn con gái có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
ÔNG BA
(Giọng trìu mến)
Ba bán mảnh đất hương hỏa rồi, được 2 tỷ đây. Con cầm lấy mà mua đất cất nhà, đừng ở trọ mãi nữa con ạ, cho các cháu ngoại của ba có chỗ tử tế.
Lan nhìn cha, nước mắt lại tuôn rơi. Cô biết cha đã dồn hết tài sản quý giá nhất của mình, mảnh đất gắn liền với bao kỷ niệm gia đình, để cho cô. Cô ôm chầm lấy ông.
LAN
(Nức nở)
Cha ơi… sao cha lại…
Ông Ba vỗ nhẹ lưng con gái, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa phòng Hùng vừa đóng sập. Ông cố nén lại nỗi thất vọng đang dâng trào.
ÔNG BA
(Giọng kiên quyết)
Không có gì phải suy nghĩ cả. Cái gì cũng có thể bán, chỉ có tình thương của cha dành cho con là không bao giờ thay đổi. Giờ là lúc con phải lo cho gia đình mình.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Hùng bật mở. Hùng bước ra, tay vuốt mái tóc vuốt keo bóng mượt, trên môi là nụ cười khinh khỉnh quen thuộc. Anh ta đảo mắt nhìn đống giấy tờ trên bàn, rồi nhìn ông Ba, ánh mắt đầy vẻ tính toán.
HÙNG
(Giọng châm chọc)
Trời ạ, 2 tỷ cơ à? Ông già rồi còn giữ nhiều tiền thế. Khéo đợt này lại làm ăn phất lên rồi chứ gì? Thế mà cứ bảo khó khăn, cho con mượn ít để làm ăn thì không có.
Lời nói của Hùng như nhát dao đâm thẳng vào tim ông Ba. Ông nhìn con rể, ánh mắt trào dâng một sự khinh bỉ tột cùng. Ông đã bán đi tài sản quý giá nhất của mình, thứ ông dành dụm cả đời, để mang đến cho con gái một tương lai tốt đẹp hơn, vậy mà giờ đây lại bị chính con rể coi thường và chì chiết.
ÔNG BA
(Giọng lạnh băng)
Tiền này là của con gái ta. Ta bán đất hương hỏa, cả cuộc đời chắt chiu, chỉ mong con mình và các cháu có cuộc sống ấm êm. Còn về chuyện làm ăn của ta, không đến lượt ngươi phải lo.
Lan đứng cạnh, nhìn cha và chồng đối đầu nhau, cô cảm thấy nghẹn đắng. Cô biết cha đã phải chịu đựng bao nhiêu tủi nhục.
HÙNG
(Cười lớn, vẻ đắc thắng)
Ồ, thế à? Thế thì hay quá rồi. 2 tỷ, đúng là một món quà to đấy. Thế này, ông già. Con sẽ dùng số tiền này đầu tư vào một phi vụ làm ăn lớn. Chắc chắn sẽ sinh lời gấp đôi. Còn cái nhà trọ ẩm mốc này, con sẽ cho sửa sang lại. Con gái ông sẽ không còn phải khổ nữa đâu.
Hùng nhếch mép, ánh mắt liếc nhìn Lan đầy vẻ ra lệnh. Ông Ba nhìn Hùng, rồi nhìn con gái đang bối rối, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Ông biết, 2 tỷ này có thể sẽ không mang lại hạnh phúc cho Lan, mà còn đẩy cô vào một vũng lầy sâu hơn. Ông đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Hùng.
ÔNG BA
(Giọng đanh thép)
Ta tin con gái ta đủ mạnh mẽ để tự quyết định cuộc đời mình. Ta chỉ mang tiền đến để hỗ trợ, chứ không phải để ngươi tùy tiện định đoạt.
Ông quay sang Lan, đôi mắt ánh lên sự yêu thương và một lời cảnh báo ngầm.
ÔNG BA
(Nhẹ nhàng)
Lan à, con cầm lấy tiền này, suy nghĩ thật kỹ. Đừng để ai điều khiển cuộc đời con. Cha luôn ở đây vì con.
Ông Ba đặt tập giấy tờ lên tay Lan, rồi quay lưng bước ra khỏi căn phòng trọ bốc mùi ẩm mốc, bỏ lại phía sau hai mẹ con và Hùng, với bầu không khí căng như dây đàn. Ông đi, lòng nặng trĩu, nhưng cũng đầy quyết tâm. Ông sẽ không để con gái mình phải chịu khổ thêm nữa.
Cánh cửa phòng trọ đóng sập lại, tiếng vọng lại như xé toạc không khí ngột ngạt. Ông Ba đứng đó, nhìn chằm chằm vào Hùng, ánh mắt trào dâng sự khinh bỉ tột cùng. Ông đã bán đi mảnh đất hương hỏa, thứ tài sản quý giá nhất, gom góp cả đời chỉ mong con gái có một mái ấm tử tế, vậy mà giờ đây, lại bị chính con rể xem như một món hàng.
Hùng tiến đến bàn, ánh mắt lướt nhanh trên tập tiền dày cộp và cuốn sổ tiết kiệm. Một nụ cười gian xảo nở trên môi hắn. Hắn cầm lấy tờ giấy bạc, mân mê từng tờ, rồi nhếch mép cười khẩy.
HÙNG
(Giọng bỡn cợt, đầy toan tính)
2 tỷ bạc… Cũng ra gì đấy chứ.
Hùng quay sang nhìn ông Ba, ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ châm chọc ban đầu, thay vào đó là một sự tính toán lạnh lùng. Hắn buông một câu nói khiến ông Ba chết lặng.
HÙNG
2 tỷ này mà xây nhà thì được bao nhiêu? Hay ba cứ để đây, con rể đầu tư làm ăn, rồi sẽ có tiền xây nhà cho con và ba dưỡng già luôn, một công đôi việc.
Ông Ba sững sờ, hoàn toàn chết lặng trước thái độ và câu nói phũ phàng của con rể. Vài năm trước, khi Lan còn chưa lấy chồng, ông đã dành dụm một khoản tiền nhỏ để cho Hùng làm ăn, nhưng hắn ta đã đốt hết chỉ trong vài tháng. Giờ đây, với 2 tỷ đồng, số tiền cả đời ông chắt chiu, hắn lại dám mở miệng đề nghị “đầu tư làm ăn”.
Lan đứng bên cạnh, nghe những lời Hùng nói, mặt cô tái mét. Cô cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn cha, cũng không dám nhìn chồng. Nước mắt cô lăn dài trên gò má. Cô biết cha đã phải chịu đựng bao nhiêu tủi nhục vì cô.
Hùng liếc nhìn Lan, ánh mắt hắn đầy vẻ ra lệnh.
HÙNG
Thấy chưa, tôi nói rồi mà. Con gái ông đây không bao giờ phải khổ nữa.
Ông Ba nhìn Hùng, rồi nhìn Lan đang bối rối, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Ông biết, 2 tỷ này có thể sẽ không mang lại hạnh phúc cho Lan, mà còn đẩy cô vào một vũng lầy sâu hơn. Ông đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Hùng, giọng đanh thép.
ÔNG BA
Ta tin con gái ta đủ mạnh mẽ để tự quyết định cuộc đời mình. Ta chỉ mang tiền đến để hỗ trợ, chứ không phải để ngươi tùy tiện định đoạt.
Ông quay sang Lan, đôi mắt ánh lên sự yêu thương và một lời cảnh báo ngầm.
ÔNG BA
Lan à, con cầm lấy tiền này, suy nghĩ thật kỹ. Đừng để ai điều khiển cuộc đời con. Cha luôn ở đây vì con.
Ông Ba đặt tập giấy tờ lên tay Lan, rồi quay lưng bước ra khỏi căn phòng trọ bốc mùi ẩm mốc, bỏ lại phía sau hai mẹ con và Hùng, với bầu không khí căng như dây đàn. Ông đi, lòng nặng trĩu, nhưng cũng đầy quyết tâm. Ông sẽ không để con gái mình phải chịu khổ thêm nữa.
Ông Ba đứng sững sờ, đôi mắt như hóa đá nhìn Hùng. Cuốn sổ tiết kiệm trên tay ông run bần bật, từng con số nhấp nháy trước mắt như thách thức cả một đời lao động vất vả. Hơn hai tỷ đồng, toàn bộ tài sản ông dốc hết, bán cả mảnh đất góc vườn là nơi chôn rau cắt rốn, tất cả chỉ mong con gái có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một mái ấm vững chãi. Giờ đây, tất cả đã bay biến như bong bóng xà phòng trong cái giọng điệu tỉnh bơ của gã con rể.
HÙNG
(Cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt)
Sao nào? Giờ thì ba đã thấy tương lai của Lan chưa? 2 tỷ này để ba dúi cho mấy đứa cháu chơi hay là để con đầu tư cho nó sinh lời?
Nỗi đau như xé ruột gan ông Ba. Ông không hiểu sao mình lại có thể mù quáng tin tưởng Hùng đến vậy. Hắn, kẻ đã từng đốt sạch một khoản tiền nhỏ ông cho làm ăn, giờ đây lại đòi nắm giữ cả gia tài của ông.
ÔNG BA
(Giọng run rẩy, xen lẫn sự tức giận)
Cái gì? Mày nói cái gì thế? Mày muốn lấy tiền của tao đi làm chuyện gì?
Lan đứng nép vào tường, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô biết cha mình đã phải gồng gánh bao nhiêu vì cô, và giờ đây, mọi thứ dường như đang sụp đổ trước mắt. Cô khẽ cắn môi, nước mắt tuôn rơi lã chã.
HÙNG
(Quay sang Lan, giọng đầy quyền uy)
Em im đi. Việc của đàn ông, em xen vào làm gì? Ba anh đây đã đồng ý rồi, phải không ba?
Hùng tiến tới, vỗ mạnh vào vai ông Ba, một hành động đầy thô lỗ và trịch thượng. Ông Ba lùi lại, ánh mắt bỗng bừng lên một ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm. Ông không thể để Hùng tiếp tục thao túng cuộc đời con gái mình.
ÔNG BA
(Giọng kiên quyết, vang vọng)
Ta không có ý định để mày “đầu tư làm ăn” cái gì hết. Số tiền này là của con gái ta. Mày không có quyền động vào một xu nào!
Ông Ba với lấy tập giấy tờ và cuốn sổ tiết kiệm trên tay Lan, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Hùng, đầy thách thức. Hùng nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn biết ông Ba không thể làm gì được.
Lan vội vàng kéo tay Hùng, cố gắng xoa dịu tình hình và nói đỡ cho chồng. Cô nhìn cha với ánh mắt van nài, đầy xấu hổ, nước mắt chực trào. Lan cảm thấy tủi nhục tột độ, không biết giấu mặt vào đâu.
LAN
(Giọng run rẩy)
Anh Hùng, anh nói gì vậy? Ba vất vả mang tiền vào cho mình mà!
Ông Ba đứng sững sờ, đôi mắt như hóa đá nhìn Hùng. Cuốn sổ tiết kiệm trên tay ông run bần bật, từng con số nhấp nháy trước mắt như thách thức cả một đời lao động vất vả. Hơn hai tỷ đồng, toàn bộ tài sản ông dốc hết, bán cả mảnh đất góc vườn là nơi chôn rau cắt rốn, tất cả chỉ mong con gái có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một mái ấm vững chãi. Giờ đây, tất cả đã bay biến như bong bóng xà phòng trong cái giọng điệu tỉnh bơ của gã con rể.
HÙNG
(Cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt)
Sao nào? Giờ thì ba đã thấy tương lai của Lan chưa? 2 tỷ này để ba dúi cho mấy đứa cháu chơi hay là để con đầu tư cho nó sinh lời?
Nỗi đau như xé ruột gan ông Ba. Ông không hiểu sao mình lại có thể mù quáng tin tưởng Hùng đến vậy. Hắn, kẻ đã từng đốt sạch một khoản tiền nhỏ ông cho làm ăn, giờ đây lại đòi nắm giữ cả gia tài của ông.
ÔNG BA
(Giọng run rẩy, xen lẫn sự tức giận)
Cái gì? Mày nói cái gì thế? Mày muốn lấy tiền của tao đi làm chuyện gì?
Lan đứng nép vào tường, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô biết cha mình đã phải gồng gánh bao nhiêu vì cô, và giờ đây, mọi thứ dường như đang sụp đổ trước mắt. Cô khẽ cắn môi, nước mắt tuôn rơi lã chã.
HÙNG
(Quay sang Lan, giọng đầy quyền uy)
Em im đi. Việc của đàn ông, em xen vào làm gì? Ba anh đây đã đồng ý rồi, phải không ba?
Hùng tiến tới, vỗ mạnh vào vai ông Ba, một hành động đầy thô lỗ và trịch thượng. Ông Ba lùi lại, ánh mắt bỗng bừng lên một ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm. Ông không thể để Hùng tiếp tục thao túng cuộc đời con gái mình.
ÔNG BA
(Giọng kiên quyết, vang vọng)
Ta không có ý định để mày “đầu tư làm ăn” cái gì hết. Số tiền này là của con gái ta. Mày không có quyền động vào một xu nào!
Ông Ba với lấy tập giấy tờ và cuốn sổ tiết kiệm trên tay Lan, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Hùng, đầy thách thức. Hùng nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn biết ông Ba không thể làm gì được.
Ông Ba gạt mạnh tay Lan ra khỏi cánh tay mình. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào Hùng, sắc như dao cau, rồi chuyển sang nhìn con gái với nỗi đau đớn tột cùng. Giọng ông run lên, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang sôi sục, nhưng sự thất vọng hiện rõ trên từng đường nét trên khuôn mặt khắc khổ.
ÔNG BA
(Giọng khàn đặc, đầy chua xót)
Con nói cho ba nghe đi, Lan. Tám năm qua, con sống có thật sự hạnh phúc không? Hay những cuộc điện thoại vui vẻ, những lời hứa hẹn tương lai tươi sáng mà con vẫn hay nói với ba… tất cả chỉ là giả dối?
Nước mắt Lan không ngừng tuôn rơi. Cô ngẩng đầu lên, nhìn cha với ánh mắt vừa cầu xin vừa tuyệt vọng. Cô biết mình không thể trốn tránh sự thật này nữa. Dưới ánh mắt dò xét của cha, sự dối trá và những lời nói dối của cô suốt bao năm qua dường như bị phơi bày trần trụi.
LAN
(Thút thít)
Ba… con…
Hùng đứng đó, khoanh tay trước ngực, nở một nụ cười khinh khỉnh. Hắn nhìn ông Ba với vẻ thách thức, như thể tất cả mọi thứ đang diễn ra đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
HÙNG
(Giọng mỉa mai)
Sao nào? Ba vẫn còn thắc mắc à? Cái số tiền ba dúi vào tay con, giờ nó đang nằm ở đâu đó rồi. Ba nghĩ nó tự sinh sôi nảy nở à?
Ông Ba lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng. Ông cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ quanh mình. Hai tỷ bạc, tất cả tài sản ông dồn hết, bán cả mảnh đất hương hỏa góc vườn – nơi chôn nhau cắt rốn, tất cả chỉ để mong con gái có một cuộc sống tốt đẹp. Giờ đây, tất cả đã tan thành mây khói trong cái giọng điệu trơ trẽn của kẻ mà ông đã từng tin tưởng.
ÔNG BA
(Gằn giọng, cố gắng giữ bình tĩnh)
Mày… mày lấy tiền của tao đi đâu? Mày định làm gì với nó?
Lan nhìn cha, rồi nhìn Hùng, đôi mắt ngấn lệ. Cô cắn chặt môi, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Cô biết, mọi chuyện đã đi quá xa.
HÙNG
(Quay sang Lan, giọng ra lệnh)
Em im đi. Việc của đàn ông, em xen vào làm gì? Ba tôi đã đồng ý rồi, phải không ba?
Hùng tiến tới, vỗ mạnh vào vai ông Ba, một hành động đầy thô lỗ và trịch thượng. Ông Ba bật ra tiếng “Ực”, ánh mắt bỗng bừng lên một ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm mãnh liệt.
ÔNG BA
(Giọng kiên quyết, vang vọng, át đi tiếng khóc của Lan)
Ta không có ý định để mày “đầu tư làm ăn” cái gì hết. Số tiền này là của con gái ta. Mày không có quyền động vào một xu nào!
Ông Ba với lấy tập giấy tờ và cuốn sổ tiết kiệm từ tay Lan. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào Hùng, đầy thách thức. Hùng nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn biết ông Ba, trong tình cảnh này, không thể làm gì được hắn. Căn phòng trọ lụp xụp bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ thường.
Hùng nhìn thẳng vào mắt ông Ba, nụ cười trên môi càng thêm rõ vẻ bất cần. Hắn nhả một hơi thuốc, làn khói lờ lờ bay lên, che khuất đi một phần khuôn mặt.
HÙNG
(Giọng ngang tàng)
Ba đừng xen vào chuyện vợ chồng con. Vợ con theo con thì con phải lo cho cô ấy chứ, cần gì ba phải bán đất bán nhà vào đây làm gì cho cực! Tám năm rồi, hai tỷ bạc, Ba nghĩ nó là cái gì? Tự nhiên nó đẻ ra tiền cho Ba tiêu xài à?
Ánh mắt Hùng quét qua ông Ba, rồi dừng lại ở Lan, đầy vẻ coi thường. Hắn ta buông thõng tay, bước lùi lại một bước, tỏ vẻ thờ ơ.
HÙNG
(Tiếp tục, giọng bất cần)
Đúng là, cứ tưởng mình hy sinh lớn lao lắm. Ba có hiểu cái thế giới này nó vận hành thế nào không? Đất đai, nhà cửa ở đây, nó không có giá trị. Ở Miền Nam, đầu tư một mớ, mười lần, hai mươi lần là chuyện thường. Ba cứ nghĩ mình khôn ngoan lắm à?
Ông Ba tức nghẹn, hai tay siết chặt. Ông nhìn Hùng như nhìn một kẻ xa lạ, một con quỷ đội lốt người đã bòn rút sinh mạng của gia đình ông. Căn phòng trọ lụp xụp, với mùi ẩm mốc quen thuộc, bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Lan đứng đó, cơ thể run rẩy, nước mắt đã khô trên gò má, chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng.
ÔNG BA
(Giọng khàn đặc, như đứt quãng)
Mày… mày nói cái gì? Cái thứ tình nghĩa vợ chồng… cái đó là tiền của ba! Là mồ hôi nước mắt của ba! Là mảnh đất hương hỏa duy nhất của tổ tiên tao! Mày không có quyền… không có quyền động vào nó!
Hùng bật cười khẩy, tiếng cười vang lên đầy chua chát trong không gian chật hẹp. Hắn ta bước tới gần ông Ba, giọng nói càng thêm thách thức.
HÙNG
(Giọng châm chọc)
Ôi dào, chuyện vợ chồng ai chả có lúc này lúc kia. Lan nó theo con, là nó tin tưởng con. Nó muốn có tương lai tốt đẹp hơn. Ba cứ ôm cái mảnh đất hương hỏa mục nát đó mà thờ cúng đi. Con với Lan sẽ làm lại tất cả.
Hùng quay sang Lan, đôi mắt hắn nheo lại đầy sự sai khiến.
HÙNG
(Giọng ra lệnh)
Em nói gì đi chứ. Ba em cứ lằng nhằng mãi. Phiền phức.
Lan nhìn cha, rồi nhìn Hùng. Một khắc do dự, rồi cô cắn môi, quay đi.
LAN
(Thì thầm, gần như không nghe thấy)
Chuyện của hai vợ chồng, ba đừng can thiệp nữa.
Ông Ba nghe thấy lời con gái nói, tim ông như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Ông đưa tay lên ôm ngực, lảo đảo lùi lại. Cơn tức giận và nỗi đau cứ thế dâng trào, nhưng ông biết, lúc này, ông không thể gục ngã.
Ông Ba đứng phắt dậy, bàn tay nắm chặt cuốn sổ tiết kiệm như thể đó là thứ duy nhất còn lại để níu giữ tất cả. Ánh mắt ông nhìn Lan, rồi nhìn đứa cháu ngoại đang ngơ ngác. Sự đau đớn dâng lên trong lồng ngực, bóp nghẹt lấy ông khi nhìn thấy sự nhẫn nhịn, tuyệt vọng hằn sâu trên khuôn mặt con gái. Hùng đứng đó, vẫn cái vẻ bất cần, nụ cười mỉa mai chưa tắt.
ÔNG BA
(Giọng cương quyết, xen lẫn sự run rẩy)
Lan, thu dọn đồ đạc! Ba đưa con và cháu về quê ngay bây giờ!
Hùng bật cười khẩy.
HÙNG
(Giọng khinh khỉnh)
Về quê? Ba tưởng Ba còn quyền quyết định à? Cô ấy là vợ con. Muốn đi đâu là tùy con.
Ông Ba không thèm nhìn Hùng. Ông quay sang Lan, giọng đã dịu lại nhưng vẫn đầy kiên quyết.
ÔNG BA
(Giọng tình cảm, dặn dò)
Con gái, dù có chuyện gì xảy ra, con cũng là máu mủ của Ba. Ba không thể nhìn con tiếp tục sống như thế này. Ba đã quyết định rồi.
Lan ngước nhìn cha, nước mắt lại dâng lên. Cô vẫn còn sự lưỡng lự, nhưng rồi nhìn thấy ánh mắt yêu thương, kiên định của cha, cô hiểu.
LAN
(Giọng nghẹn ngào)
Ba…
Hùng bước tới, faces a Lan.
HÙNG
(Giọng đe dọa)
Em đừng có nghe lời ông già. Chỗ của em là ở đây. Muốn ăn, muốn mặc, muốn có tất cả thì phải theo anh. Chứ về quê thì lấy gì mà sống?
Ông Ba sải bước tới, đứng chắn trước mặt Lan và cháu ngoại, đối diện với Hùng. Ông lấy lại cuốn sổ tiết kiệm, quay mặt vào trong, đếm tiền một cách chậm rãi. Mỗi tờ tiền rơi xuống bàn như một nhát dao cứa vào tim Hùng.
ÔNG BA
(Giọng trầm và lạnh lùng, mắt không rời cuốn sổ)
Cái số tiền này, là để cho Lan và cháu ăn học, để chúng có một tương lai tốt đẹp hơn. Chứ không phải để cho loại người như mày hưởng thụ.
Ông Ba đếm xong, đóng cuốn sổ lại. Ông đặt nó vào tay Lan.
ÔNG BA
(Giọng khàn đặc)
Giờ thì, dọn đồ đi. Chúng ta về nhà.
Lan nhìn cuốn sổ trong tay, rồi nhìn cha. Cô bé cháu ngoại nép vào lòng mẹ. Sự sợ hãi trong mắt Hùng dần biến thành cơn giận dữ. Hắn ta hiểu, ông già này không còn dễ bị lung lay nữa. Ông đã quyết định hy sinh tất cả để bảo vệ gia đình mình.
HÙNG
(Giọng gằn lên)
Ông già, ông đang làm gì vậy? Ông nghĩ ông có thể lấy lại tất cả sao?
Ông Ba nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh mắt ông giờ đây lạnh lẽo và đầy sự khinh bỉ.
ÔNG BA
(Giọng đanh thép)
Tao sẽ lấy lại tất cả. Và tao sẽ cho mày thấy, thứ gì là tình nghĩa, thứ gì là lợi dụng.
Lan ngập ngừng nhìn Hùng với ánh mắt thất vọng cùng cực, rồi nhìn cha với sự biết ơn. Lòng cô rối bời giữa tình yêu và sự tủi nhục. Cha cô, người đàn ông tần tảo, giờ đây bán cả mảnh đất hương hỏa để cứu con. Ông Ba đặt cuốn sổ tiết kiệm vào tay Lan, giọng khàn đặc vì xúc động.
ÔNG BA
(Giọng tha thiết)
Con gái, mang theo cháu, dọn đồ đạc. Chúng ta về quê. Ở đây… con không thể sống tiếp được nữa.
Hùng sững sờ, rồi gân guốc trên mặt anh ta càng hiện rõ. Anh ta không tin vào tai mình.
HÙNG
(Cười gằn)
Về quê? Ông già, ông khùng rồi sao? Cô ấy là vợ tôi. Tiền của ông cho cô ấy, tôi cũng xài được.
Lan nhìn Hùng, rồi nhìn cha. Nước mắt cô chảy dài, nhưng trong đó không còn sự sợ hãi. Có một sự kiên định vừa được thắp lên. Cô bé cháu ngoại nép chặt vào lòng mẹ, ánh mắt ngơ ngác nhìn mọi người.
LAN
(Giọng nghẹn ngào, nhưng dứt khoát)
Con sẽ đi. Với cha.
Hùng lao tới, định túm lấy cánh tay Lan. Nhưng ông Ba nhanh hơn một bước. Ông đứng chắn trước mặt con gái và cháu ngoại, ánh mắt sắc lạnh hướng về Hùng.
ÔNG BA
(Giọng lạnh lùng, đe dọa)
Mày động vào con gái tao một bước nữa, tao cho mày biết tay! Cái thứ thất đức như mày, không xứng đáng để nhìn mặt dòng máu của tao!
Hùng lùi lại, cơn giận dữ bốc lên. Hắn ta nhìn chằm chằm vào ông Ba, rồi nhìn sang Lan, người đang dứt khoát quay lưng lại với hắn, bắt đầu mở vali. Hùng hiểu, hắn ta đã thua. Ông già này, cuối cùng cũng không thể xem thường được nữa.
HÙNG
(Gầm lên)
Ông hối hận vì quyết định này, ông già ạ!
Ông Ba không đáp. Ông chỉ quay sang Lan, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy yêu thương và quyết tâm. Lan bắt đầu thu dọn vài bộ quần áo đơn giản cho mình và con. Sự hỗn loạn trong lòng cô cuối cùng cũng lắng xuống. Cô chọn nghe lời cha, chọn sự bình yên dù còn chút tủi hờn. Chiếc vali nhỏ dần được lấp đầy. Tiếng lách cách của khóa kéo vang lên, như tiếng đóng sập cánh cửa cuối cùng cho cuộc đời cô ở cái xó xỉnh nồng nặc mùi ẩm mốc này.
Hùng nhìn Lan đang vội vã gấp đồ vào vali, đôi mắt hắn ta híp lại đầy vẻ tính toán. Lời nói của ông Ba như tiếng chùy nện vào tai hắn, nhưng cơn giận dữ bốc lên còn mạnh mẽ hơn. Hắn ta cười khẩy, một nụ cười mang đầy sự khinh miệt.
HÙNG
(Giọng mỉa mai)
Đi thì đi luôn đi! Ở đây ai mà cần! Cứ nghĩ mình là ai chứ. Đừng có mà tưởng bở. Cái nhà này không có hai cái tỷ đó thì vẫn vậy thôi. Ai cần cái thứ không ra gì như cô với con bé chứ!
Hắn ta gằn giọng, cố ý nói to để Lan nghe rõ. Đôi vai hắn ta hơi nhún lại, biểu lộ sự bất cần. Hắn ta không hề có ý định ngăn cản Lan nữa. Mảnh đất hương hỏa đã bán, 2 tỷ bạc đã biến mất. Hắn ta mất đi nguồn đầu tư kếch xù, và điều đó làm hắn ta phát điên. Nhưng giờ thì, hắn ta dường như không còn quan tâm đến Lan hay đứa cháu ngoại nữa.
Lan ngừng tay, tim cô thắt lại khi nghe những lời lẽ tàn nhẫn của Hùng. Cô bé cháu ngoại nép vào lòng mẹ, đôi mắt tròn xoe ngấn lệ nhìn Hùng. Ông Ba tiến lại gần Lan, đặt tay lên vai con gái.
ÔNG BA
(Giọng kiên quyết)
Đừng nghe hắn ta, Lan. Con không có lỗi. Ta làm tất cả vì con và cháu.
Lan gật đầu, nước mắt vẫn lăn dài. Cô tiếp tục gấp quần áo, tiếng sụt sịt nhỏ bé của con gái là động lực để cô mạnh mẽ hơn. Tiếng khóa kéo vang lên khô khốc trong căn phòng nhỏ, như tiếng đóng lại một chương đen tối trong cuộc đời cô. Cô dứt khoát bước về phía cha, tay dắt chặt con gái, không ngoảnh lại nhìn Hùng lần nào nữa. Hùng đứng đó, nhìn hai bóng lưng dần khuất xa, gương mặt hắn ta nhăn lại, một mớ cảm xúc hỗn độn: tức giận, căm ghét, và có lẽ, một chút gì đó hối tiếc mơ hồ.
Ông Ba cẩn thận vuốt ve túi vải đã may, bên trong là 2 tỷ bạc, số tiền ông đã gom góp cả đời bằng cách bán cả mảnh đất hương hỏa góc vườn. Ông nắm chặt tay Lan, cảm nhận sự run rẩy yếu ớt của con gái. Vòng tay ông ôm chặt lấy cháu ngoại bé bỏng, cảm giác trách nhiệm và tình yêu thương trào dâng. Ông không thèm nhìn Hùng lấy một cái, quay lưng bước đi, bước chân nặng trịch nhưng đầy kiên quyết. Trong lòng ông Ba là một biển lửa căm phẫn Hùng, một quyết tâm bảo vệ Lan và cháu đến cùng, nhưng đâu đó vẫn là nỗi đau xé lòng khi phải chứng kiến cảnh gia đình con gái tan nát như thế này. Tiếng bước chân ông xa dần, để lại Hùng đứng trân trân giữa căn phòng lụp xụp, nơi từng là tất cả tham vọng của hắn ta.
Ông Ba bước đi, tay trái ôm chặt cháu ngoại, tay phải lăm lăm túi vải 2 tỷ đồng. Lan đi bên cạnh, bước chân như có lửa đốt, không dám ngoái đầu nhìn lại căn phòng trọ lụp xụp kia. Con hẻm nhỏ bốc mùi ẩm mốc xộc vào mũi, nhưng dường như cả hai cha con đều không để tâm. Ánh mắt Hùng nhìn theo họ từ khung cửa, lạnh lẽo và vô cảm như băng đá. Ông Ba cảm nhận rõ sự run rẩy của Lan, trái tim ông thắt lại.
Họ bước ra khỏi con hẻm, ánh nắng ban ngày hắt vào mắt, khiến họ hơi nheo lại. Ông Ba không nói gì, chỉ siết chặt vai Lan hơn. Lan khẽ nghẹn ngào, nước mắt chực trào nhưng cô cố nén lại. Giải thoát khỏi nơi ngột ngạt, đau khổ này là điều cả hai mong muốn, nhưng đằng sau nó là một sự cay đắng khó tả. Chia tay quê nhà, chia tay mảnh đất hương hỏa, giờ lại phải rời bỏ nơi “lập nghiệp” đầy tủi nhục mà Hùng đã gây ra.
Ông Ba nhìn con gái, rồi nhìn cháu ngoại đang say ngủ trong vòng tay mình. Ông biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng ông không còn lựa chọn nào khác. Bảo vệ Lan và cháu là trách nhiệm thiêng liêng nhất lúc này. Ông hướng bước về phía trước, về một tương lai mịt mờ nhưng đầy hy vọng. Lan ngẩng đầu lên, nhìn theo bóng dáng cha mình, trong lòng dâng lên một sự biết ơn vô hạn và một quyết tâm mạnh mẽ. Họ rời xa con hẻm, rời xa tất cả những gì đã qua, dắt díu nhau đi tìm một khởi đầu mới.
Ông Ba dắt tay Lan, mỗi bước chân đi là một sự thanh thản len lỏi. Cháu ngoại e ấp trong lòng cô, hơi thở đều đều. Ánh nắng ban mai trải dài trên con đường quen thuộc, rọi vào gương mặt khắc khổ của ông Ba, làm vơi đi phần nào bóng tối trong mắt ông. Ông quay sang nhìn Lan, nở một nụ cười động viên hiếm hoi.
“Con gái của cha,” ông Ba cất giọng trầm ấm, tay siết nhẹ bàn tay gầy guộc của Lan. “Tất cả rồi sẽ qua thôi. Chuyến xe này sẽ đưa chúng ta về lại quê nhà. Mọi chuyện ở đây, cứ để lại phía sau.”
Lan tựa đầu vào vai cha, khóc thút thít. Tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, cố gắng không để cháu ngoại nghe thấy. Nỗi tủi hờn, cay đắng và cả sự nhẹ nhõm lẫn lộn trào dâng trong lòng cô. Cô nhìn lại con hẻm nhỏ từng là nơi họ phải chịu đựng bao nhiêu tủi nhục. Nơi đó là Hùng, là những lời lẽ cay nghiệt, là cuộc sống bấp bênh. Giờ đây, mọi thứ đã kết thúc.
Ông Ba cảm nhận rõ sự run rẩy của con gái qua bờ vai gầy. Ông không nói gì thêm, chỉ khẽ xoa đầu cô. Trong lòng ông, một luồng yêu thương vô bờ bến dâng lên. Ông ôm chặt cháu ngoại hơn, bàn tay còn lại nắm chặt tay Lan, như tiếp thêm sức mạnh cho cả hai. “Cha luôn ở đây,” ông Ba thầm nhủ. “Cha sẽ làm tất cả để bảo vệ hai mẹ con.”
Chiếc xe khách đã đợi sẵn, biển số quen thuộc của vùng quê. Ông Ba dìu Lan lên xe, đặt cháu ngoại vào một chỗ êm ái. Tiền bạc, dù là 2 tỷ đồng gom góp cả đời, giờ đây cũng chỉ là công cụ để mang lại bình yên cho con gái. Ông Ba ngồi xuống bên cạnh Lan, tay vẫn nắm chặt tay con. Mảnh đất hương hỏa có lẽ đã bán đi, nhưng tình thân này, sức mạnh này, thì không gì có thể mua được.
Ông Ba nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những tòa nhà cao tầng dần lùi lại phía sau. Hùng đã từng nghĩ anh ta có thể nắm giữ tất cả, nhưng ông Ba đã chứng minh điều ngược lại. “Nó sẽ phải trả giá,” ông Ba lẩm bẩm, ánh mắt ánh lên một tia lửa. Chuyến xe lăn bánh, mang theo hy vọng, mang theo sự giải thoát, và mang theo một lời thề thầm lặng của người cha.
CHIẾC XE KHÁCH LĂN BÁNH, rời xa khỏi những tòa nhà cao tầng sầm uất của thành phố. Trong lòng xe, không khí trầm lắng. Ông Ba ngồi cạnh Lan, tay vẫn siết chặt tay con. Cháu ngoại bé bỏng say giấc nồng trên vai mẹ, tiếng thở đều đều như một lời nhắc nhở về sự mong manh và tương lai cần được che chở. Ánh nắng ban mai dần nhạt đi, nhường chỗ cho buổi chiều quê êm ả. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ dần thay đổi, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, xa xa là những rặng tre rì rào trong gió.
Ông Ba khẽ quay sang nhìn Lan. Nét mệt mỏi vẫn còn hằn sâu trên gương mặt cô, nhưng trong đôi mắt đã bắt đầu ánh lên một tia hy vọng le lói. Ông biết, dù số tiền 2 tỷ bạc bán đi mảnh đất hương hỏa là một sự hy sinh lớn, nhưng nó xứng đáng để con gái mình có thể bắt đầu lại.
“Đến nơi rồi con gái ạ,” giọng ông Ba trầm ấm vang lên, phá tan sự im lặng.
Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà nhỏ, đơn sơ nhưng ấm cúng. Mái ngói cũ kỹ, bức tường trát vữa đã ngả màu thời gian, nhưng với Lan, đó là khung cảnh thân thương nhất, là nơi cô đã lớn lên, là điểm tựa bình yên nhất. Ông Ba dắt Lan và cháu ngoại bước vào nhà.
“Con vào nhà đi, đừng ngại.” Ông Ba vừa nói vừa với tay bật công tắc đèn.
Ánh đèn vàng hắt lên khung cảnh quen thuộc. Bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, chiếc tủ thờ nghi ngút khói hương, những vật dụng giản dị nhưng chất chứa bao kỷ niệm. Lan bước chân vào nhà, đôi mắt ngấn lệ. Cô hít sâu một hơi, không khí trong lành, mang theo mùi đất và mùi lúa chín, xua tan đi hết những ám ảnh, tủi nhục nơi dãy trọ lụp xụp ở miền Nam. Nơi đây, cô cảm thấy mình thật sự được an toàn, được che chở.
Ông Ba nhìn nụ cười nhẹ nhõm trên môi con gái, lòng ông như trút được gánh nặng. Hơn 8 năm xa cách, bao nhiêu sóng gió đã ập đến với Lan. Từ ngày con gái lấy chồng xa, ông đã luôn thấp thỏm lo âu, nhất là khi nghe tin về những khó khăn mà vợ chồng Lan gặp phải ở miền Nam. Cái ngày Hùng gọi điện đòi tiền, cái ngày Lan tuyệt vọng tìm về, ông Ba đã không suy nghĩ gì nhiều. Mảnh đất hương hỏa cuối cùng, tài sản tích cóp cả đời, ông đã bán tất cả, gom góp 2 tỷ bạc để cho con. Đó là tất cả những gì ông có thể làm để bảo vệ gia đình mình.
“Cha không mong gì hơn ngoài việc hai mẹ con con được sống bình yên,” ông Ba nói, giọng nghẹn lại. Ông nhìn cháu ngoại đang dụi mắt, tỉnh giấc sau giấc ngủ dài. “Từ giờ, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại cuộc sống ở đây. Mọi chuyện ở thành phố, cứ để nó ở lại phía sau.”
Lan ôm chặt con vào lòng, gật đầu đồng ý. Cô biết, dù cuộc sống phía trước có thể không còn giàu sang hay tiện nghi như trước, nhưng ở đây, cô có cha, có con. Tình yêu thương và sự chở che của người cha, sự ngây thơ của đứa con, đó là tất cả những gì quý giá nhất mà cô đang có.
Buổi tối, căn nhà nhỏ vang lên tiếng cười nói rộn rã. Ông Ba chuẩn bị bữa cơm đạm bạc, Lan thì chăm sóc con. Không còn những bộn bề lo toan, không còn những nỗi sợ hãi vô hình. Chỉ còn lại sự bình yên, giản dị, và tình thân ấm áp. Trên bàn thờ nghi ngút khói, ông Ba thầm khấn cầu cho Hùng sớm nhận ra lỗi lầm của mình, để mọi chuyện có thể kết thúc thật sự. Nhưng lúc này, ông chỉ muốn tập trung vào hiện tại, vào việc chăm sóc và bảo vệ hai mẹ con Lan, để họ có một khởi đầu mới thật tốt đẹp, thật an lành, ngay tại chính quê nhà thân thương này. Tương lai có thể còn nhiều khó khăn, nhưng với tình yêu thương vô bờ bến, ông tin rằng họ sẽ vượt qua tất cả.

