Vợ ʙầᴜ 8 tháng chồng vẫn ʙắᴛ ngồi xe máy 50km về quê. Đᴀᴜ ʙụɴɢ nhưng mẹ chồng ʙắᴛ vào bếp nấu 5 mâm cơm ᴄúɴɢ ɢɪỗ bố chồng, lúc vừa bưng mâm cơm lên thì xảy ra chuyện…
Về đến nhà, mồ hôi ướt đẫm, Hà vừa ngồi xuống chưa kịp uống nước thì mẹ chồng – bà Hảo – đã ǫᴜắᴄ mắt:
“Ngày trước ʙầᴜ ᴄʜồɴɢ ᴍàʏ, ᴛᴀᴏ còn đi cấy đến ngày đ.ẻ vẫn khỏe re, phải nhanh nhẹn mới dễ đ.ẻ, ᴍᴀɴɢ ʙầᴜ thì ᴍᴀɴɢ ʙầᴜ, chứ đâu phải nằm mà chờ người ta ʜầᴜ! Đi rửa thịt, rửa rau đi, ɢɪỗ bố chồng mà không biết tự giác à?”
Hà khẽ đáp:
“Con ᴍệᴛ quá, cho con ɴằᴍ ɴɢʜỉ chút rồi con làm ạ.”
Bà Hảo liền đậᴘ ᴍạɴʜ cái thớt xuống bàn, giọng như ᴅᴀᴏ ᴄứᴀ:
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
“Mày đừng có giở trò! Mau vào bếp làm đi, để khách đợi à?!”
Bà Hảo tiếp tục mắng chửi, giọng bà như dao cứa, ánh mắt sắc lẹm, không ngừng trừng thẳng vào Hà. Cô chỉ biết cúi gằm mặt, nuốt nước bọt đắng ngắt. Bụng Hà đau quặn thắt từng cơn, cảm giác như có ai đó đang siết chặt lấy nội tạng cô, nhưng cô không dám thốt ra dù chỉ một lời. Nỗi sợ hãi mẹ chồng đã lấn át cả sự mệt mỏi và cơn đau thể xác. Bà Hảo gằn giọng, không cho phép cô nghỉ ngơi dù chỉ một giây: “Mày còn đứng đó làm gì? Mau vào bếp! Khách khứa sắp đến nơi rồi, để người ta chê cười nhà này à?” Hà run rẩy, cố gắng hết sức để gượng dậy. Đôi chân cô nặng trĩu, cả người lảo đảo vì kiệt sức, nhưng cô vẫn phải lê từng bước nặng nhọc về phía bếp, nơi năm mâm cỗ đang chờ đợi.
Hà bước chân vào bếp. Ánh mắt cô quét một lượt, ngay lập tức bị choáng ngợp bởi khung cảnh trước mặt. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, hàng chục cân thịt lợn, thịt gà, cùng đủ loại rau củ chất đống như một ngọn núi nhỏ. Mùi tanh nồng của thịt sống quyện lẫn mùi đất của rau củ xộc thẳng vào mũi, khiến Hà rùng mình. Cơn đau bụng dưới lại quặn thắt dữ dội hơn, dạ dày cô cuộn lên từng đợt. Hà nhợt nhạt, chỉ chực nôn khan.
Cô nhìn chằm chằm vào đống nguyên liệu khổng lồ đó, biết rằng tất cả đều phải qua tay cô. Không một ai giúp đỡ. Một cảm giác tuyệt vọng và tủi thân dâng trào. Nước mắt chực trào ra nhưng Hà cố kìm lại. Cô không được phép yếu đuối ở đây.
Hà nặng nhọc đưa tay với lấy miếng thịt đầu tiên. Làn nước lạnh buốt từ vòi nước xiết qua kẽ tay, khiến những ngón tay cô tê dại. Hà bắt đầu rửa. Từng động tác đều chậm chạp, nặng nề, như thể mỗi cơ bắp trên người cô đang gào thét phản đối. Cô kỳ cọ từng miếng thịt, từng bó rau, đôi mắt vô hồn nhìn xuống dòng nước cuốn trôi đi những vết bẩn. Mỗi hành động đều thấm đẫm sự mệt mỏi và nỗi tủi nhục không nói nên lời. Bụng cô đau âm ỉ, nhưng Hà không còn quan tâm nữa. Cô chỉ muốn hoàn thành công việc này, càng nhanh càng tốt, để được thoát khỏi nơi đây, khỏi ánh mắt dò xét và sự đay nghiến của mẹ chồng.
Hà tiếp tục rửa, từng động tác nặng nề như một cỗ máy bị gỉ sét, chậm chạp và vô hồn. Bụng cô đau âm ỉ nhưng cô đã không còn cảm nhận rõ ràng nữa, chỉ là một sự tê dại kéo dài. Tâm trí Hà chỉ là một khoảng trống vô định, lặp đi lặp lại hành động kỳ cọ, rửa sạch. Bất chợt, một bóng người cao lớn đổ xuống sàn bếp, che khuất ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ. Hà giật mình, ngẩng phắt dậy. Chồng Hà đang đứng ở cửa, khoanh tay trước ngực. Anh nhìn Hà, đôi mắt không chút cảm xúc, thậm chí không có lấy một tia ái ngại nào trước hình ảnh người vợ bụng mang dạ chửa đang lom khom giữa đống nguyên liệu sống. Hà nhìn anh, một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên trong lòng cô, rồi vụt tắt ngay lập tức khi anh vẫn đứng yên, không động đậy một ngón tay.
“Em cứ cố gắng một chút đi,” Chồng Hà thốt ra, giọng đều đều như đọc một câu đã được chuẩn bị sẵn, “Mẹ cũng muốn có mâm cỗ tươm tất mà.”
Lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hà, dập tắt mọi hy vọng, mọi mong chờ cuối cùng trong cô. “Cố gắng?” Hà thầm nghĩ, một nụ cười cay đắng hiện rõ trên môi cô. Cô đã cố gắng đến mức nào, anh có biết không? Chẳng lẽ anh không thấy cô đang mang nặng đẻ đau, đang kiệt sức đến thế nào sao? Hà nhìn lại đống thịt cá tanh tưởi, nhìn xuống đôi tay chai sạn vì nước lạnh. Một nỗi thất vọng cùng cực, lạnh buốt thấu xương dâng lên trong lòng Hà, khiến cô muốn bật khóc nức nở. Nhưng Hà không khóc. Cô chỉ cúi gằm mặt xuống, tiếp tục công việc đang dang dở, nước mắt đã khô cạn từ lâu. Chồng Hà vẫn đứng đó thêm một lúc, rồi anh lặng lẽ quay lưng bước đi, không một lời hỏi han, không một cái nhìn quan tâm. Hà chỉ còn lại một mình, giữa căn bếp lạnh lẽo và mùi tanh nồng của thịt sống.
Hà cúi gằm mặt xuống, tiếp tục công việc đang dang dở. Cô thẫn thờ rửa sạch những miếng thịt cuối cùng, rồi lại loạng choạng bước đến thớt, tay run run cầm dao. Bụng Hà quặn thắt từng cơn, mỗi nhát dao thái, mỗi lần cúi người nhặt rau đều như có kim châm vào da thịt. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo mỏng, trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh. Khuôn mặt Hà tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng.
Ngọn lửa bếp ga hầm hập phả hơi nóng vào người Hà, càng làm cô thêm choáng váng. Hà cố gắng nêm nếm gia vị vào nồi canh, tay run đến mức suýt đánh đổ lọ muối. Một cơn đau dữ dội hơn bất ngờ ập đến, khiến Hà phải khụy gối xuống. Cô ôm chặt bụng bầu 8 tháng, nén lại tiếng rên rỉ đang trực trào nơi cổ họng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi. Hà cắn chặt môi, vị máu tanh tưởi lan ra. “Phải cố gắng,” Hà tự nhủ, “Phải chịu đựng.”
Trong đầu Hà, hình ảnh 5 mâm cỗ tươm tất cứ hiện lên, như một nhiệm vụ không thể từ chối. Cô đứng dậy, bám vào thành bếp, từng bước chân nặng nề như chì. Cả cơ thể Hà rã rời, đau đớn, nhưng cô biết mình không được phép gục ngã. Hà đưa tay lau vội nước mắt, rồi lại tiếp tục thái rau, xào thịt, mặc cho cơn đau bụng vẫn hành hạ không ngừng, mặc cho sự tủi nhục và bất lực đang bủa vây.
Tiếng xe máy, tiếng cười nói bắt đầu ồn ào vọng vào từ sân, báo hiệu khách khứa đã tề tựu đông đủ. Âm thanh náo nhiệt ấy càng làm Hà cảm thấy đơn độc và mệt mỏi hơn trong không gian nóng bức của căn bếp. Cô vẫn đang cắm cúi thái rau cải, những lát rau run rẩy không đều. Mỗi tiếng dao chạm thớt đều khiến bụng Hà nhói lên.
Đúng lúc đó, cánh cửa bếp đột ngột mở ra, Bà Hảo bước vào, ánh mắt sắc như dao lướt qua các món ăn đang dở dang trên bếp. Bà liếc nhìn Hà đang mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt tái xanh.
“Làm gì mà chậm chạp thế, hả?” Bà Hảo gằn giọng, tiếng động đột ngột khiến Hà giật mình, con dao suýt rơi khỏi tay. “Khách khứa đến đông rồi kìa! Mâm cỗ đâu? Món này chưa tới, món kia nhạt nhẽo! Cô làm ăn kiểu gì mà rề rà vậy?”
Bà Hảo đưa tay chỉ trỏ vào từng nồi, từng chảo, không cho Hà một giây phút ngơi nghỉ. Hà cúi gằm mặt, không dám đối đáp, chỉ cố gắng vặn lửa to hơn cho nồi canh sôi nhanh. Mồ hôi thấm vào mắt, cay xè. Cơn đau bụng lại âm ỉ trở lại, như thể phản ứng với từng lời chê bai cay độc của mẹ chồng. Hà nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô vội vã đưa tay nêm nếm lại món cá kho, vị mặn chát của nước mắt hòa lẫn trong miệng.
Tiếng đập thớt khô khốc của Bà Hảo vang lên, mạnh đến mức Hà giật nảy mình, con dao suýt cứa vào tay. Bà Hảo liếc nhìn Hà lần cuối, khóe môi khinh bỉ nhếch lên, rồi bỏ ra ngoài, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người trong căn bếp nóng như lò lửa. Hà buông một hơi thở run rẩy, đôi chân muốn khuỵu xuống. Dù vậy, Hà vẫn cố gắng bám vào thành bàn, ép mình đứng thẳng. Từng thớ thịt trên cơ thể Hà như muốn rã rời. Cô biết mình không còn nhiều thời gian.
Nhiều giờ nữa trôi qua, như một kiếp đoạn dài vô tận. Hà như một cái bóng vật vờ giữa hơi nóng, mùi dầu mỡ và khói bếp. Bàn tay Hà run bần bật khi cô nêm nếm món cuối cùng, nước canh sánh đặc như chính mồ hôi đã thấm đẫm tấm áo cô. Khi tiếng thìa chạm đáy nồi báo hiệu món ăn đã hoàn thành, Hà cảm thấy một làn sóng kiệt quệ cuộn trào, nhấn chìm toàn bộ cơ thể. Tầm nhìn Hà tối sầm lại, hai tai ù đi. Cô cố gắng nhấc chân để đặt nồi xuống, nhưng cả người Hà đổ dồn về phía trước, suýt đập đầu vào mép bàn.
Hà chống tay lên thành bếp, thở hổn hển. Bụng cô đau quặn thắt, từng cơn co thắt dữ dội hơn, như có ai đó đang siết chặt ruột gan Hà. Đôi mắt Hà nhắm nghiền lại, cố gắng chống chọi với cơn đau hành hạ. Hà cảm thấy sức lực cuối cùng đang cạn kiệt, cô không thể đứng vững được nữa. Từ từ, Hà trượt xuống sàn bếp lạnh lẽo, tấm lưng tựa vào tường.
Hà đặt bàn tay xương xẩu, lạnh ngắt lên bụng, nhẹ nhàng vuốt ve. Con tim Hà thắt lại, đau đớn không chỉ vì thể xác mà còn vì sự bất lực. Nước mắt Hà lăn dài trên gò má lem luốc khói bếp. Hà thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức chính Hà cũng khó nghe thấy, như một lời cầu nguyện trong tuyệt vọng.
“Con ơi, con của mẹ… Mẹ xin lỗi… Con có sao không?” Hà cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập nhỏ nhoi trong bụng, như một lời đáp lại yếu ớt. “Mẹ… mẹ không thể chịu nổi nữa rồi… Con ơi…”
Hà đặt bàn tay xương xẩu, lạnh ngắt lên bụng, nhẹ nhàng vuốt ve. Con tim Hà thắt lại, đau đớn không chỉ vì thể xác mà còn vì sự bất lực. Nước mắt Hà lăn dài trên gò má lem luốc khói bếp. Hà thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức chính Hà cũng khó nghe thấy, như một lời cầu nguyện trong tuyệt vọng.
“Con ơi, con của mẹ… Mẹ xin lỗi… Con có sao không?” Hà cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập nhỏ nhoi trong bụng, như một lời đáp lại yếu ớt. “Mẹ… mẹ không thể chịu nổi nữa rồi… Con ơi…”
Tiếng chuông đồng hồ quả lắc từ phòng khách vọng vào, điểm đúng mười hai giờ trưa, vang vọng khắp căn nhà. Giật mình, Hà cố gắng chống tay, ép mình đứng dậy. Đôi chân Hà run rẩy như sắp gãy, từng cơn đau bụng lại quặn thắt dữ dội hơn, nhưng ánh mắt Hà hướng về năm mâm cỗ đã chuẩn bị xong xuôi, bốc khói nghi ngút. Đã đến giờ cúng giỗ.
Hà loạng choạng bước ra khỏi Bếp. Bà Hảo và Chồng Hà đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa phòng khách. Chồng Hà dán mắt vào màn hình điện thoại, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Hà. Bà Hảo nhâm nhi chén trà, đôi mắt liếc nhìn Hà một cách lạnh lùng rồi lại quay đi, thái độ hoàn toàn dửng dưng. Không một ai ngẩng đầu lên, không một ai có ý định giúp đỡ Hà, dù biết rõ công việc nặng nhọc đang chờ đợi cô. Căn phòng khách như đóng băng trong sự vô tâm.
Hà thở dài, quay trở lại Bếp. Năm mâm cỗ đặt san sát nhau trên bàn, nặng trĩu những món ăn thịnh soạn. Mùi hương thức ăn quyện vào không khí, nhưng với Hà, nó chỉ là gánh nặng. Cô nuốt nước bọt khan, cố gắng trấn tĩnh. Hà đặt hai bàn tay run rẩy xuống mép mâm đầu tiên, lấy hết sức lực còn lại để nhấc nó lên. Từng thớ cơ bắp Hà căng lên, đau nhói. Cả người Hà chao đảo, suýt nữa thì ngã sấp.
Hà cắn chặt môi, mắt hoa lên vì mệt. Tầm nhìn Hà chao đảo, những chấm đen nhỏ bắt đầu nhảy múa trước mắt. Mỗi bước đi của Hà từ Bếp ra phòng khách, rồi đặt mâm cỗ lên bàn thờ đều là một sự cố gắng tột độ. Cô phải đi thật chậm, chậm đến mức tưởng chừng như thời gian ngừng lại. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm tấm lưng áo. Bà Hảo vẫn ngồi đó, thản nhiên quan sát Hà bằng ánh mắt khinh miệt, Chồng Hà vẫn không rời mắt khỏi điện thoại. Hà cảm thấy sức lực đang rời bỏ mình từng chút một. Sau khi đặt mâm đầu tiên, cô đứng vịn vào bàn thở dốc.
Rồi Hà lại quay vào, lại nhấc mâm thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi lần nhấc một mâm cỗ, Hà lại thấy một cơn co thắt dữ dội hơn, như có bàn tay vô hình đang bóp nghẹt dạ dày cô. Hà nghiến răng chịu đựng, không dám rên một tiếng. Cô biết mình không thể gục ngã, ít nhất là lúc này. Ánh mắt Hà vô thức liếc về phía bụng mình, nơi sinh linh bé bỏng đang vật lộn cùng mẹ. Mâm thứ tư, Hà cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô phải nhắm mắt lại vài giây trước khi có thể bước đi.
Cuối cùng, mâm cỗ thứ năm được đặt lên bàn thờ. Hà đứng thẳng người, nhưng cả cơ thể cô run bần bật, như thể một sợi dây đàn đã kéo căng đến giới hạn cuối cùng. Đôi mắt Hà lờ đờ, nhìn vào không gian vô định. Bà Hảo nhếch mép, đứng dậy khỏi ghế sofa một cách khoan thai.
Bà Hảo nhếch mép, đứng dậy khỏi ghế sofa một cách khoan thai. Ánh mắt bà ta lướt qua Hà, dừng lại ở chiếc bụng bầu to tròn đang run lên từng hồi, rồi quay đi như thể không có gì đáng bận tâm. Chồng Hà vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt thoăn thoắt, hoàn toàn phớt lờ hình ảnh vợ mình đang đứng đó, kiệt sức và đau đớn.
Hà vịn chặt vào mép bàn thờ, cố gắng giữ thăng bằng. Từng mạch máu trong người cô như đang gào thét, muốn vỡ tung. Cơn đau quặn thắt dưới bụng lại dồn lên, buốt nhói hơn bao giờ hết. Hà nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố nuốt ngược nước mắt. Cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt lạnh như băng của mẹ chồng và sự vô tâm đến đáng sợ từ người đàn ông đã đầu ấp tay gối. Không một lời hỏi han, không một cái chạm tay động viên, thậm chí một ánh nhìn thương xót cũng không có. Chỉ còn lại sự thờ ơ và ánh mắt khinh miệt.
Cảm giác tủi hờn dâng lên tận cổ họng, nghẹn ứ. Hà thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc lạnh lẽo, cô đơn và lạc lõng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hoà vào những giọt mồ hôi ướt đẫm. Hà siết chặt bàn tay đang vịn vào bàn thờ, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đau đớn thể xác giờ đây chẳng là gì so với nỗi đau trong tâm can. Bà Hảo thong thả bước đến bên bàn thờ, bắt đầu chỉnh sửa lại mâm cỗ. Bà ta liếc nhìn Hà một lần nữa, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
Hà cắn chặt môi, quay lưng về phía mẹ chồng, cố gắng gạt bỏ ánh mắt mỉa mai và sự vô tâm lạnh nhạt. Cô lảo đảo bước vào Bếp, nơi những mâm cỗ ngổn ngang vẫn còn chờ được hoàn thành. Đôi tay run rẩy, Hà đặt mâm cơm đầu tiên lên bàn thờ rồi lại quay vào Bếp, tiếp tục công việc đang dang dở. Từng thớ thịt, từng cọng rau đều như nặng thêm gấp bội, kéo theo từng sợi gân cốt rã rời. Hà gồng mình, cố gắng nén lại những cơn đau âm ỉ dưới bụng, tự nhủ phải mau chóng hoàn thành nốt.
Khi Hà gắng sức bưng mâm cơm thứ hai ra khỏi Bếp, hai tay cô ôm chặt lấy mâm cỗ nóng hổi, bước từng bước nặng nhọc. Bỗng, một cơn co thắt mạnh mẽ, dữ dội ập đến không báo trước, như một lưỡi dao sắc lạnh xoáy vào tận sâu bên trong. Bụng Hà đau quặn thắt, buốt tận xương tủy. Cô loạng choạng, tầm nhìn nhòe đi, cơ thể chao đảo muốn ngã quỵ. Mâm cỗ trên tay như muốn tuột khỏi tầm kiểm soát.
Hà hốt hoảng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, cuốn lấy cô vào vòng xoáy của sự bất lực. “Không thể… không thể xảy ra lúc này được!” Hà thầm kêu lên trong tuyệt vọng, cố gắng bám víu vào bất cứ thứ gì có thể để giữ thăng bằng, nhưng chân cô như nhũn ra, muốn đổ sụp. Mỗi hơi thở trở nên khó khăn, như có tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cơn đau như xé toạc mọi giác quan, dữ dội hơn bất cứ điều gì Hà từng trải qua. Cô nhắm nghiền mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng chỉ càng khiến cơn đau thêm phần nhức nhối.
Hà nghiến răng, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ kẽ môi tái nhợt. Cả cơ thể cô mất đi trọng lực, đổ sụp về phía trước. Mâm cơm nóng hổi trên tay, vốn đã nặng trĩu, giờ đây trở nên không thể kiểm soát. Loảng xoảng! Tiếng bát đĩa va đập vào nhau rồi vỡ tan tành khi chạm đất, tạo nên một âm thanh chói tai, đột ngột xé nát không khí đang rộn ràng tiếng nói cười.
Tất cả mọi người trong nhà, từ khách khứa ngồi ở bàn tiệc cho đến những người thân đang tất bật chuẩn bị, đều giật mình quay phắt đầu lại. Những ánh mắt ngạc nhiên, khó hiểu, và cả khó chịu, đồng loạt đổ dồn vào Hà, người đang đứng sững sờ giữa một bãi chiến trường đồ ăn đổ vỡ.
Cả căn nhà bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Hà và những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn. Bà Hảo ngồi ở bàn thờ, ánh mắt sắc như dao găm, từ từ lia về phía Hà, đôi môi mím chặt. Chồng Hà, đang trò chuyện với mấy người bạn, cũng quay lại nhìn, ánh mắt lướt qua Hà rồi dừng lại ở đống đổ vỡ, một biểu cảm khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt.
Bà Hảo không đợi một giây, lập tức đứng bật dậy. Gương mặt bà ta đỏ gay, những nếp nhăn hằn sâu vì giận dữ. Chồng Hà cũng vội vã chạy tới, bỏ lại những người bạn đang ngơ ngác phía sau. Thay vì lao đến đỡ Hà dậy hay hỏi han vợ mình đang mang bầu 8 tháng có sao không, cả hai người lại sấn sổ về phía cô, ánh mắt như muốn thiêu đốt Hà.
Bà Hảo chỉ thẳng vào mặt Hà, giọng the thé xé tai: “Trời đất ơi! Mày làm cái gì thế hả con ranh? Mâm cỗ cúng giỗ bố chồng mà mày dám làm đổ?!” Chồng Hà đứng cạnh, khuôn mặt tái mét vì xấu hổ và tức giận, cũng hùa theo: “Cô làm cái quái gì vậy hả Hà? Cô không thấy là đang giỗ bố hay sao? Có mỗi cái mâm cơm mà cũng làm đổ!”
Hà ngã quỵ trên nền nhà lạnh lẽo, bụng bầu 8 tháng đau nhói. Cô muốn nói mình bị chóng mặt, bị đau bụng, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Những lời mắng nhiếc tàn nhẫn của Bà Hảo và Chồng Hà như những mũi dao găm sâu vào tim Hà, khiến cô thấy lạnh lẽo hơn cả nền gạch dưới thân. Hà chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đống đổ nát, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
BÀ HẢO
(Giọng the thé, chỉ tay)
Mày còn đứng đấy làm cái gì? Đứng trơ mắt ra nhìn đống hỗn độn à? Mau dọn dẹp đi! Đồ vô dụng!
CHỒNG HÀ
(Khuôn mặt hằn học)
Nhanh lên, còn bao nhiêu việc phải làm. Cô làm cái gì mà hậu đậu thế hả? Ai đời mang cái xui xẻo này vào ngày giỗ ông nội!
Hà cố gắng gượng dậy, nhưng bụng cô quặn lên từng cơn đau dữ dội, đau đến xoắn ruột. Đột nhiên, một dòng nước ấm bất ngờ túa ra, chảy dài xuống chân Hà, thấm ướt vạt áo dài mỏng manh. Hà chợt tái mét, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, không tin vào những gì mình đang cảm nhận. Cô ngã gục hẳn xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy bụng, cố gắng nín thở để chịu đựng cơn đau như xé ruột xé gan đang ập đến. Toàn thân Hà run rẩy bần bật, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Khuôn mặt Hà méo mó vì sợ hãi và đau đớn tột cùng. Trong sâu thẳm, Hà biết, có chuyện không lành đã xảy ra. Một nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy cô.
Dòng nước ấm vẫn không ngừng tuôn ra, giờ đây không chỉ trong suốt mà đã vương những vệt đỏ tươi, loang dần trên nền gạch hoa lạnh lẽo. Mùi tanh nhẹ bắt đầu lan tỏa trong không khí đặc quánh mùi đồ cúng và khói hương. Tiếng Hà rên rỉ yếu ớt, lẫn vào tiếng xì xào của đám đông đang dần xích lại gần. Vài người phụ nữ lớn tuổi, vốn đang đứng nấu nướng hoặc dọn dẹp quanh đó, chợt nhận ra điều bất thường. Họ sững sờ nhìn chằm chằm vào vệt đỏ đang ngày một lan rộng dưới chân Hà, rồi vội vã chạy đến.
MỘT PHỤ NỮ LỚN TUỔI 1
(Hốt hoảng, tay run rẩy chạm vào vạt áo Hà, khuôn mặt tái mét)
Trời ơi! Nước ối vỡ rồi! Mau đưa nó đi bệnh viện!
MỘT PHỤ NỮ LỚN TUỔI 2
(Kinh hoàng, đỡ lấy đầu Hà, giọng run rẩy)
Trời đất ơi! Máu… máu ra nhiều quá! Con bé… con bé ơi!
BÀ HẢO
(Đứng sững sờ, nét mặt biến sắc từ giận dữ sang hoảng loạn nhẹ. Bà ta lùi lại một bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vũng nước ối lẫn máu dưới chân Hà như thể đó là thứ dơ bẩn nhất.)
CHỒNG HÀ
(Khuôn mặt hằn học vẫn còn đó, nhưng đã bị thay thế bằng sự bối rối và một chút sợ hãi. Anh ta đứng im, không biết phải làm gì, mắt dáo dác nhìn xung quanh.)
Hà đau đến mức không còn nghe rõ được tiếng người xung quanh, chỉ còn cảm nhận từng cơn co thắt dữ dội đang giày vò cơ thể. Cô chỉ biết bấu chặt lấy tay người phụ nữ đang đỡ mình, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra trong vô vọng. Hơi thở Hà trở nên gấp gáp, từng thớ thịt trên bụng như bị xé toạc.
Tiếng Hà rên rỉ giờ chuyển thành những tiếng thét xé lòng. Sức nặng của cơ thể cô, cùng với sự luống cuống của những người phụ nữ đang cố gắng nâng đỡ, khiến một người trong số họ loạng choạng lùi lại. Chân bà ta va mạnh vào chiếc bàn nhỏ đặt mâm cỗ cúng gia tiên. Mâm cỗ lớn, bày biện đủ món, đổ ập xuống sàn nhà lát gạch hoa. Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, tiếng thức ăn văng tung tóe, dầu mỡ, hương liệu trộn lẫn vào mùi tanh của máu, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn đến đáng sợ.
BÀ HẢO
(Đứng sững như trời trồng, ánh mắt mở trừng trừng. Bà ta không biết nên nhìn vũng máu dưới chân Hà, hay mâm cỗ ngổn ngang trên sàn, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, giận dữ và cả sự xấu hổ trước bao nhiêu người.)
Trời đất ơi! Mâm cỗ!
CHỒNG HÀ
(Khuôn mặt trắng bệch, anh ta vẫn đứng yên tại chỗ, hai tay buông thõng, ánh mắt dáo dác nhìn cảnh tượng trước mắt. Vừa là sự kinh hoàng khi thấy vợ chảy máu, vừa là sự khó chịu vì mâm cỗ bị đổ, nhưng trên hết là sự bất lực và sợ hãi.)
Hà… Hà ơi!
Một người đàn ông hàng xóm, vốn đang đứng ngoài cửa nhìn vào, nhanh chóng lao tới.
NGƯỜI HÀNG XÓM
(Giọng dứt khoát, rút điện thoại ra bấm số.)
Gọi cấp cứu! Mau! Mau lên!
Những người phụ nữ khác vội vàng quỳ xuống cạnh Hà, cố gắng đỡ lấy cô, dùng khăn sạch thấm vội những vệt máu đang tiếp tục tuôn ra.
MỘT PHỤ NỮ LỚN TUỔI 3
(Cố gắng trấn an, lay nhẹ vai Hà.)
Hà ơi, cố lên con! Cố lên! Sắp có xe đến rồi!
Hà nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt lấy bụng, móng tay cào cấu vào da thịt. Từng cơn co thắt dữ dội như muốn xé toạc cô ra làm đôi. Hơi thở hổn hển, tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập và tiếng máu chảy rần rật. Trong tâm trí Hà lúc này, chỉ còn là nỗi sợ hãi tột cùng cho đứa con đang quằn quại trong bụng và cả tính mạng của chính mình. Cô thì thầm, giọng đứt quãng, nước mắt giàn giụa.
HÀ
(Thều thào, cầu xin.)
Con… con ơi… Mẹ… mẹ xin lỗi… Cứu con… cứu con của mẹ… Đừng… đừng bỏ mẹ… làm ơn…
Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, xé tan không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ít phút sau, chiếc xe màu trắng với đèn ưu tiên nhấp nháy dừng xịch trước cổng. Hai nhân viên y tế vội vã mang cáng và túi dụng cụ vào nhà. Khi họ nhìn thấy Hà nằm quằn quại giữa vũng máu, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng.
Một nữ nhân viên y tế nhanh chóng quỳ xuống, kiểm tra tình trạng của Hà. Bà Hảo và Chồng Hà vẫn đứng đó, như những bức tượng, ánh mắt vô hồn nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Chồng Hà cố gắng tiến lại gần nhưng rồi lại dừng khựng, bàn tay run rẩy không biết đặt vào đâu.
NỮ Y TÁ
(Giọng dứt khoát, nhưng vẫn giữ sự dịu dàng khi chạm vào Hà.)
Chị ơi, cố gắng lên nhé. Chúng tôi sẽ đưa chị đến bệnh viện ngay.
Hà gật nhẹ đầu, cơ thể mềm nhũn. Nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi trên gò má nhợt nhạt, trộn lẫn với mồ hôi lạnh toát. Cô nhắm chặt mắt khi hai nhân viên y tế khéo léo nâng cô lên cáng. Từng cử động nhỏ cũng khiến Hà đau đớn đến thấu xương.
Khi cáng được đẩy ra ngoài, một người phụ nữ hàng xóm lớn tuổi, người đã cố gắng trấn an Hà từ đầu, vẫn bám sát lấy cô. Bà nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Hà, ánh mắt đầy xót xa.
NGƯỜI PHỤ NỮ LỚN TUỔI 3
(Vừa đi theo cáng, vừa nắm tay Hà, giọng nghẹn ngào.)
Cố lên con ơi, cố lên vì đứa bé. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Hà mở hé mắt, khó nhọc nhìn người phụ nữ hàng xóm. Khuôn mặt cô giờ đây chỉ còn là một màu trắng bệch, đôi môi tím tái, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng. Cô siết chặt lấy bàn tay ấm áp của người phụ phụ nữ hàng xóm, như thể đó là sợi dây níu giữ cô lại với sự sống, với đứa con trong bụng. Hơi thở Hà yếu ớt, những tiếng thều thào khó nghe.
HÀ
(Nước mắt lăn dài, giọng đứt quãng, cầu xin trong tuyệt vọng.)
Cứu con con với… Cứu con con với…
Hà nhắm chặt mắt, hơi thở hổn hển khi cáng được đẩy nhanh về phía chiếc xe cấp cứu. Tay cô vẫn siết lấy bàn tay của người phụ nữ hàng xóm, như níu lấy sợi dây sinh mệnh mỏng manh. Âm thanh còi hú vang lên chói tai, trộn lẫn với tiếng bước chân gấp gáp của các nhân viên y tế và tiếng gió rít qua tai. Hà cảm thấy toàn thân mình chìm dần vào một hố sâu vô tận, ý thức mờ nhạt như ngọn nến trước gió. Nỗi đau thể xác giờ đây đã bị thay thế bởi sự kiệt quệ đến tận cùng, một sự trống rỗng lạnh lẽo xâm chiếm tâm trí.
NGƯỜI PHỤ NỮ LỚN TUỔI 3
(Vẫn bám theo xe, giọng bà run rẩy.)
Cố lên con, cố lên con ơi…
NỮ Y TÁ
(Vừa đỡ Hà lên xe, vừa nói khẩn trương.)
Nhanh lên! Mạch yếu rồi.
Khi Hà vừa được đặt vào trong xe, cơ thể cô đột ngột co giật nhẹ rồi hoàn toàn buông lỏng. Đôi mắt đang khép hờ của Hà nhắm nghiền lại, bàn tay đang níu chặt bỗng trượt khỏi tay người hàng xóm. Khuôn mặt Hà trắng bệch, không còn chút sức sống, hoàn toàn bất tỉnh.
NỮ Y TÁ
(Giật mình, lập tức kiểm tra.)
Bệnh nhân bất tỉnh! Cần hỗ trợ hô hấp khẩn cấp!
Chiếc xe cấp cứu rồ ga, lao vút đi trong màn đêm, đèn nhấp nháy liên hồi, mang theo Hà và đứa con đang hấp hối trong bụng. Từ phía cổng nhà, Bà Hảo và Chồng Hà vẫn đứng đó. Họ nhìn theo chiếc xe màu trắng khuất dần khỏi tầm mắt, để lại phía sau một vệt sáng chói lòa trong bóng tối, và tiếng còi hú xa dần rồi tắt hẳn. Không gian bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng trái tim họ đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Khuôn mặt Bà Hảo tái mét, hai mắt mở to vô hồn. Đôi môi bà run rẩy, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng như bị nghẹn lại bởi một cục đá tảng. Đôi tay bà siết chặt lấy nhau, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng bà chẳng cảm thấy đau. Trước mắt bà, hình ảnh Hà nằm trong vũng máu, ánh mắt van xin tuyệt vọng, cứ hiện lên rõ mồn một. Lời cầu cứu “Cứu con con với…” vẫn vang vọng bên tai bà, như một lời nguyền rủa, một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can. Bà bàng hoàng nhận ra, mình vừa đứng nhìn một sinh mạng, không chỉ một mà là hai, đang đứng bên bờ vực thẳm, và bà… bà đã góp phần đẩy họ xuống. Một sự hối hận muộn màng, lạnh lẽo, bắt đầu gặm nhấm tâm can người mẹ chồng.
Chồng Hà cũng không khá hơn. Anh đứng sững sờ như một khúc gỗ, hai chân như đóng đinh xuống đất. Toàn thân anh run lên bần bật, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trong đôi mắt đỏ hoe. Anh cố gắng nhớ lại từng lời trách móc, từng cái bĩu môi, từng sự thờ ơ của mình dành cho Hà trong suốt thời gian qua. Anh nhớ lại khuôn mặt mệt mỏi của Hà khi phải đi 50km xe máy, nhớ tiếng thớt đập mạnh của mẹ, nhớ Hà vẫn cố gắng nấu 5 mâm cỗ dù đau bụng quằn quại. Tất cả những hình ảnh đó giờ đây biến thành những mũi kim đâm vào trái tim anh. Một cảm giác tội lỗi nặng nề, chưa từng có, bóp nghẹt lấy lồng ngực. Anh ngã quỵ xuống, đôi tay ôm lấy đầu, đôi vai run rẩy. Hối hận. Quá muộn.
Thời gian trôi đi, đôi khi chậm chạp như một bản án, đôi khi lại quá nhanh để kịp nhận ra những sai lầm. Trong cuộc đời này, không phải ai cũng may mắn có cơ hội sửa chữa mọi lỗi lầm, nhất là khi sự thờ ơ và tàn nhẫn đã gieo mầm cho những hậu quả không thể đảo ngược. Những tiếng còi xe cấp cứu, những hình ảnh ám ảnh trong đêm tối định mệnh ấy, có lẽ đã trở thành một vết sẹo hằn sâu trong ký ức của những người ở lại. Đôi khi, giá trị của một người, của một cuộc đời, chỉ thực sự được nhận ra khi họ đã vụt bay khỏi tầm tay, để lại khoảng trống mênh mông cùng với sự day dứt khôn nguôi. Thế nhưng, cuộc sống vẫn tiếp diễn, mang theo những bài học đắt giá về tình người, sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Có những mất mát dạy cho ta cách yêu thương, có những nỗi đau giúp ta trưởng thành, và có những hối tiếc muộn màng, dù cay đắng, cũng là tiếng chuông cảnh tỉnh để mỗi chúng ta sống nhân ái hơn, biết trân trọng những gì mình đang có, trước khi mọi thứ chỉ còn là những mảnh vỡ của quá khứ. Sau tất cả, chỉ có lòng từ bi và sự bao dung mới có thể xoa dịu những vết thương lòng, hướng con người tới một bến bờ bình yên, nơi những lỗi lầm được nhìn nhận và những trái tim được hàn gắn, dù cho hành trình đó có gian nan đến mấy.

