Phòng cấp c-ứu hỗn loạn khi một bé gái 7 t;/uổi run rẩy đẩy 2 đứa em sinh đôi đến thì thầm: “Mẹ cháu đã ngủ ba ngày rồi chưa dậy”. Những gì bác sĩ phát hiện ra ngay sau đó đã khiến cả bệnh viện sửng sốt báo động…
Phòng cấp cứu hỗn loạn khi cô bé 7 tuổi, người đầy bụi đất, run rẩy đẩy chiếc xe nôi cũ kỹ chở theo hai đứa em sinh đôi mới hơn một tuổi vào cửa. Bé gái thở dốc, đôi mắt đỏ hoe, giọng run như sắp ngất:
“Cứu… cứu mẹ cháu với… Mẹ cháu ngủ ba ngày rồi… chưa dậy…”
Cả khu cấp cứu lập tức sững lại.
Bác sĩ trực ca – bác sĩ Hùng – quỳ xuống ngang tầm mắt con bé:
“Mẹ cháu đâu? Ai đưa các cháu đến đây?”
Cô bé nghẹn ngào:
“Cháu… tự đưa. Nhà cháu ở trong khu lán trọ cuối đường… Mẹ nằm mãi không dậy… Cháu sợ mẹ chế;/t mất…”
Cả đội cấp cứu lập tức triển khai. Hai y tá đẩy xe nôi ra, một nhóm khác theo cô bé chạy về phía căn nhà trọ. Nhưng chỉ 30 giây sau, bác sĩ Hùng sững người khi cúi xuống kiểm tra hai em sinh đôi:
– Không ổn rồi.
Cả bệnh viện chết lặng…
Gương mặt Bác sĩ Hùng lập tức biến sắc. Đôi tay anh nhanh thoăn thoắt kiểm tra tổng quát hai bé sinh đôi vẫn đang nằm ngoan trong xe nôi cũ kỹ. Ánh mắt anh xoáy sâu vào từng chi tiết nhỏ, biểu cảm lo lắng tột độ hiện rõ. Hai y tá đứng cạnh, chứng kiến phản ứng của bác sĩ, cũng không khỏi tái mặt theo. Cả phòng cấp cứu như nín thở.
Bác sĩ Hùng khẽ lẩm bẩm trong đầu, gần như không phát ra tiếng: “Tim đập thình thịch, sao lại thế này?” Anh ta vội vàng bật thiết bị cấp cứu, ra hiệu cho y tá.
Bác sĩ Hùng đứng thẳng dậy, nét mặt căng thẳng tột độ. Giọng ông dứt khoát và gấp gáp vang lên, át đi tiếng lách cách của thiết bị cấp cứu đang được bật. Ông đưa tay ra hiệu cho Y tá, không cần nói thêm lời nào mà chỉ bằng ánh mắt.
“Chuẩn bị thiết bị hồi sức, khẩn trương!” Bác sĩ Hùng gằn giọng, giọng nói lớn tới mức cả phòng cấp cứu đều nghe rõ. “Hai bé suy dinh dưỡng nặng, sốt cao, có dấu hiệu nhiễm trùng. Cần lập tức đưa vào phòng hồi sức!”
Các Y tá thoăn thoắt di chuyển, mỗi người một việc, khuôn mặt lộ rõ sự lo lắng. Tiếng chân chạy dồn dập, tiếng đẩy cáng, tiếng loay hoay chuẩn bị dụng cụ. Không khí căng như dây đàn.
Cô bé Lan đứng chôn chân một chỗ, đôi mắt mở to nhìn mọi thứ xung quanh. Tai Cô bé Lan lùng bùng, không hiểu những từ ngữ y học phức tạp mà Bác sĩ Hùng vừa nói. Cô bé Lan chỉ biết rằng mọi người đang chạy vội vã, gương mặt ai cũng hối hả. Một cảm giác sợ hãi lạnh buốt dâng lên trong lòng Cô bé Lan. Liệu hai em Cô bé Lan… có sao không? Cô bé Lan muốn hỏi nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
Một Y tá trẻ tuổi, với mái tóc búi gọn gàng và nụ cười hiền hậu, nhẹ nhàng bước đến bên Cô bé Lan. Cô Y tá quỳ xuống, đặt tay lên vai Cô bé Lan, giọng nói dịu dàng xua đi một phần lạnh lẽo trong lòng Cô bé Lan. Cô bé Lan ngước nhìn, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước chực trào. Cô bé Lan vẫn còn run rẩy nhưng theo quán tính, bước theo Y tá ra một góc khuất hơn của phòng chờ, nơi có vài hàng ghế trống, yên tĩnh hơn so với sự hối hả bên trong. Y tá kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần, ra hiệu cho Cô bé Lan ngồi xuống.
“Cháu đừng sợ,” Y tá nói, giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng, như sợ làm Cô bé Lan giật mình. “Kể cho cô nghe về mẹ và nhà cháu nhé. Mẹ cháu bị làm sao? Nhà cháu ở đâu?”
Cô bé Lan ngồi rụt rè, đôi tay bé xíu nắm chặt vạt áo cũ kỹ. Cổ họng Cô bé Lan vẫn nghẹn lại, nhưng sự dịu dàng của Y tá khiến Cô bé Lan cảm thấy một chút an toàn. Cô bé Lan hít một hơi thật sâu, nước mắt vẫn cứ lăn dài trên gò má lấm lem bụi đất.
“Mẹ… mẹ cháu ngủ… ba ngày rồi không dậy ạ,” Cô bé Lan thút thít, giọng đứt quãng. “Hai em… hai em cũng… cũng sốt ạ. Nhà cháu… ở khu lán trọ cuối đường ạ…”
Y tá nghe Cô bé Lan nói, ánh mắt lộ rõ vẻ thương cảm. Cô Y tá nhẹ nhàng vuốt tóc Cô bé Lan, cố gắng trấn an.
“Vậy à? Thế bố cháu đâu rồi?” Y tá hỏi tiếp, giọng điệu vẫn đầy sự quan tâm.
Cô bé Lan lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc bẩn thỉu rũ xuống che đi một phần khuôn mặt. “Bố cháu… bố cháu đi làm xa rồi ạ… Chưa về…”
Y tá thở dài một tiếng thật khẽ, lòng cô nặng trĩu. Rõ ràng đây là một hoàn cảnh vô cùng đáng thương. Cô Y tá nhìn sâu vào đôi mắt sợ hãi của Cô bé Lan.
“Đừng lo lắng quá nhé, Lan. Các bác sĩ sẽ cố gắng hết sức để giúp mẹ và các em của cháu. Giờ cháu cứ bình tĩnh, kể thêm cho cô nghe về những gì đã xảy ra trước khi đưa mẹ và các em đến đây được không?” Y tá tiếp tục hỏi, từng lời như rót mật vào tai Cô bé Lan, nhưng ẩn chứa sự thăm dò cần thiết để nắm bắt thông tin.
Cô bé Lan gật đầu nhẹ, cảm thấy hơi ấm từ bàn tay Y tá đang xoa dịu lưng mình. Cô bé Lan cố gắng gạt đi những giọt nước mắt, sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn trong đầu mình.
Cô bé Lan sau đó đã kể lại chi tiết về việc Mẹ của Lan đã ‘ngủ’ ba ngày, về cơn sốt của Hai em sinh đôi, và đặc biệt là địa chỉ khu lán trọ tồi tàn cuối con đường. Y tá trẻ tuổi lắng nghe từng lời, sắc mặt dần biến sắc khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. Cô Y tá lập tức đứng bật dậy, không chút do dự, chạy nhanh đến chỗ Bác sĩ Hùng, người đang kiểm tra lại hồ sơ bệnh án của Hai em sinh đôi với vẻ mặt đầy lo âu.
“Bác sĩ Hùng! Mẹ của Cô bé Lan đã bất tỉnh ba ngày rồi! Gia đình họ ở khu lán trọ cuối đường! Đây là tình huống cực kỳ nguy cấp!” Y tá báo cáo dồn dập, giọng nói tràn đầy sự khẩn trương.
Bác sĩ Hùng, người vừa phát hiện ra tình trạng “Không ổn rồi” của Hai em sinh đôi, nghe xong lời Y tá, nét mặt ông lập tức trở nên căng thẳng tột độ. Ông ra lệnh dứt khoát: “Tập hợp đội cấp cứu! Một đội y tá và một bác sĩ đi cùng tôi ngay! Chuẩn bị xe cứu thương! Cô bé Lan, cháu sẽ chỉ đường cho chúng tôi!”
Cô bé Lan, mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng giờ đã ánh lên tia hy vọng yếu ớt, gật đầu mạnh mẽ. Cô bé Lan nhanh chóng nắm lấy tay Y tá, theo chân Bác sĩ Hùng và đội ngũ y tế.
Trong vài phút ngắn ngủi, chiếc xe cứu thương đã sẵn sàng lăn bánh. Tiếng còi hú vang, xé toang không gian tĩnh mịch của bệnh viện trong đêm. Bác sĩ Hùng ngồi ở ghế phụ lái, liên tục thúc giục tài xế: “Nhanh lên, từng giây phút đều quan trọng! Cô bé Lan, cháu chỉ đường thật chính xác nhé!”
Cô bé Lan ngồi ở giữa, hai bên là Bác sĩ Hùng và một Y tá khác. Cô bé Lan căng thẳng nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng nhận ra từng ngóc ngách của con đường. “Dạ… đi thẳng… rồi rẽ trái ở cái ngã ba phía trước… Khu lán trọ ở cuối đường đó ạ…” Giọng Cô bé Lan run run, nhưng ánh mắt kiên định. Chiếc xe cứu thương lao đi vun vút, mang theo sự sống và hy vọng đến với gia đình nhỏ bé đang gặp nạn.
Tiếng còi hú vang nhỏ dần rồi tắt hẳn khi chiếc xe cứu thương chầm chậm lăn bánh vào một con hẻm nhỏ, tối tăm. Ánh đèn pha rọi sáng một khung cảnh khiến cả đội y tế sững sờ. Trước mắt họ là một khu lán trọ tồi tàn, dột nát, chen chúc như một khu ổ chuột. Những tấm bạt rách rưới vá víu, những bức tường gỗ mục nát, và mùi ẩm mốc, hôi hám xộc thẳng vào khoang xe. Nước mưa vẫn còn đọng lại thành vũng lớn trên lối đi lầy lội, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ chiếc xe.
Cô bé Lan vội vàng mở cửa xe, chỉ tay về phía một căn lán lụp xụp nhất: “Dạ, nhà cháu ở đó ạ… Mẹ cháu ở bên trong…” Giọng bé thì thào, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn hy vọng.
Bác sĩ Hùng cùng hai Y tá và nhân viên lái xe nhanh chóng xuống xe, bật đèn pin rọi đường. Mọi người đều phải nín thở khi bước qua những vũng nước bẩn và vật cản ngổn ngang. Từng bước chân dường như càng nặng nề hơn khi họ chứng kiến tận mắt điều kiện sống khắc nghiệt nơi đây.
Một Y tá trẻ tuổi, vừa bước chân qua ngưỡng cửa tạm bợ của căn lán, không thể kìm được tiếng thốt lên.
Y TÁ
(Run giọng, ánh mắt kinh hoàng)
Trời đất, không thể tin được là họ sống trong hoàn cảnh này!
Cảnh tượng bên trong căn lán còn tệ hơn vẻ ngoài. Một không gian chật hẹp, tối tăm, ẩm ướt, chỉ đủ kê một tấm phản mục nát và vài vật dụng lặt vặt. Mùi ẩm mốc và không khí ngột ngạt bao trùm. Gương mặt của Bác sĩ Hùng, Y tá và cả nhân viên lái xe đều hiện rõ vẻ chua xót, xót xa đến tột cùng. Họ không nói nên lời, chỉ biết nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía căn lán tồi tàn, trái tim nặng trĩu. Họ thầm nghĩ, làm sao một gia đình với những đứa trẻ nhỏ lại có thể tồn tại trong môi trường như thế này?
Bác sĩ Hùng hít một hơi thật sâu, gạt đi những suy nghĩ nặng trĩu. Không còn thời gian để than thở, sinh mạng đang chờ đợi. Anh cùng hai Y tá nhanh chóng bước qua ngưỡng cửa tạm bợ của căn lán. Không khí bên trong lập tức xộc thẳng vào mũi họ, nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi đất mục và cả một thứ mùi khó tả của sự tù đọng, thiếu vệ sinh.
Ánh đèn pin từ tay Y tá rọi thẳng vào trung tâm căn lán. Trên tấm chiếu cũ rách nát trải giữa nền đất ẩm, Mẹ của Lan nằm bất động, thân hình gầy guộc đến tiều tụy. Gương mặt xanh xao, đôi môi khô nứt, mắt nhắm nghiền không chút sức sống. Quanh người cô phủ một tấm chăn mỏng đã sờn rách, không đủ che đi thân thể đang run rẩy một cách yếu ớt.
Cô bé Lan vội vàng chạy đến, đôi mắt thất thần nhìn mẹ, bàn tay bé nhỏ nắm chặt gấu áo Bác sĩ Hùng.
CÔ BÉ LAN
(Giọng run rẩy, gần như khóc)
Mẹ cháu… mẹ cháu…
Bác sĩ Hùng quỳ xuống bên cạnh Mẹ của Lan, tay anh sờ lên trán cô. Cảm giác nóng ran khiến anh giật mình. Anh nhanh chóng kiểm tra mạch, rồi áp tai vào lồng ngực gầy guộc. Nhịp tim yếu ớt, hơi thở nông và gấp gáp.
BÁC SĨ HÙNG
(Khẽ kêu, giọng đầy căng thẳng, nhìn sang Y tá)
Mẹ cháu đây rồi! Sốt cao, mạch yếu. Cô ấy bất tỉnh! Nhanh, chuẩn bị cáng và truyền dịch khẩn cấp!
Một Y tá lập tức chạy ra xe cứu thương để lấy dụng cụ. Y tá còn lại nhanh nhẹn kiểm tra các dấu hiệu sinh tồn ban đầu, gương mặt cô cũng hiện rõ vẻ lo lắng tột độ. Cô bé Lan đứng cạnh, hai mắt mở to, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, nỗi sợ hãi bao trùm lấy em.
Sau khi ra lệnh khẩn cấp, Bác sĩ Hùng không chần chừ một giây. Với kinh nghiệm dày dặn đã trải qua vô số ca thập tử nhất sinh, ông lại cúi sát xuống, ánh mắt đầy sự tập trung. Ông nhẹ nhàng vén mí mắt Mẹ của Lan lên, dùng đèn pin rọi vào đồng tử, sau đó lại ghé tai sát hơn vào lồng ngực, cố gắng lắng nghe từng nhịp thở yếu ớt. Một cái nhíu mày sâu hiện rõ trên gương mặt Bác sĩ Hùng.
BÁC SĨ HÙNG
(Tự nhủ, giọng khẽ khàng nhưng đầy căng thẳng)
Còn… còn một chút hơi thở yếu ớt… Mong manh quá.
Một tia hy vọng nhỏ bé chợt lóe lên trong đầu Bác sĩ Hùng, nhưng nó lập tức bị nhấn chìm bởi sự lo âu tột độ về tình trạng nguy kịch của Mẹ của Lan. Ông biết, sinh mạng cô đang nằm trên sợi chỉ mỏng manh hơn bao giờ hết.
Bác sĩ Hùng bật dậy, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua gương mặt xanh xao của Mẹ của Lan, rồi dừng lại ở đám đông Y tá đang đứng chờ lệnh. Ông gằn giọng, mệnh lệnh vang dội khắp căn phòng cấp cứu chật chội.
BÁC SĨ HÙNG
(Giọng nói dứt khoát, gấp gáp)
Cấp cứu ngay tại chỗ! Nhanh chóng chuẩn bị đưa cô ấy về bệnh viện!
Ông quay lại nhìn Mẹ của Lan, giọng nói lớn hơn, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô giữa ranh giới sinh tử.
BÁC SĨ HÙNG
(Quyết đoán)
Cô ấy bị suy kiệt nghiêm trọng, mất nước, có dấu hiệu nhiễm trùng nặng. Cần truyền dịch và oxy khẩn cấp!
Ngay lập tức, cả đội Y tá như được tiếp thêm năng lượng, lao vào thực hiện các chỉ thị. Một Y tá vội vàng chuẩn bị bộ truyền dịch, người khác tìm bình oxy. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng khay kim loại va vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy tính cấp bách. Y tá đầu tiên nhanh chóng cắm kim truyền vào cánh tay gầy gò của Mẹ của Lan. Một Y tá khác khéo léo đặt mặt nạ oxy lên mũi và miệng cô. Cô bé Lan đứng nép bên cạnh, đôi mắt thất thần nhìn người mẹ đang được bao vây bởi các Y tá, chỉ kịp thấy những ống dây và thiết bị y tế chằng chịt đang được gắn vào cơ thể mẹ mình. Tim Cô bé Lan đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi đến tê dại.
Bác sĩ Hùng quay phắt người, nhìn về phía hai em sinh đôi đang nằm trong chiếc xe nôi cũ kỹ. Gương mặt ông hiện rõ vẻ lo lắng.
BÁC SĨ HÙNG
(Giọng dứt khoát, gần như ra lệnh)
Hai bé cũng không ổn. Tình trạng suy dinh dưỡng, mất nước nghiêm trọng. Đưa cả hai lên xe! Nhanh lên!
Lập tức, hai Y tá khác khẩn trương đỡ lấy chiếc xe nôi đã cũ mèm, nâng hai em bé nhẹ nhàng. Hai em nhỏ với thân hình gầy gò, đôi môi khô nẻ, vẫn đang ngủ li bì, dường như chẳng hay biết gì về sự hỗn loạn đang diễn ra xung quanh. Một Y tá nhanh chóng đặt Mẹ của Lan lên cáng cứu thương, vẫn duy trì ống truyền dịch và mặt nạ oxy. Cô bé Lan đứng cạnh, đôi mắt thất thần dõi theo từng cử động. Bàn tay nhỏ bé của Cô bé Lan run rẩy nắm chặt vạt áo đã bạc màu, móng tay bám đầy đất cát. Cả người Cô bé Lan run bần bật.
BÁC SĨ HÙNG
(Nhìn Cô bé Lan, giọng dịu hơn một chút)
Cháu đi cùng với mẹ và các em lên xe nhé. Đừng lo lắng quá.
Cô bé Lan gật đầu lí nhí, không nói được lời nào. Đôi chân trần của Cô bé Lan bước vội vã, cố gắng theo kịp chiếc cáng và xe nôi đang được đẩy ra ngoài. Không khí bên ngoài khu lán trọ càng thêm căng thẳng. Chiếc xe cứu thương đã đậu sẵn, cửa sau mở toang. Tiếng còi xe bắt đầu hú vang, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu lán trọ cuối đường. Âm thanh ấy như một lời cảnh báo, một nhịp đập gấp gáp cho cuộc chạy đua với tử thần.
Các Y tá nhanh chóng đưa Mẹ của Lan lên xe, tiếp theo là hai bé sinh đôi. Cô bé Lan được một Y tá đỡ lên, ngồi nép mình bên cạnh mẹ. Tim Cô bé Lan đập thình thịch, mỗi tiếng còi xe như một nhát đâm vào lồng ngực. Chiếc xe cứu thương lao đi trong đêm tối, bỏ lại phía sau khu lán trọ tồi tàn và những ánh mắt lo lắng của vài người dân lờ mờ thức giấc. Sự hối hả và lo lắng bao trùm không gian chật hẹp bên trong xe, theo mỗi nhịp lắc lư, hướng thẳng về bệnh viện.
Chiếc xe cứu thương vừa dừng hẳn, các Y tá và Bác sĩ Hùng đã tức tốc đẩy Mẹ của Lan cùng hai bé sinh đôi vào bên trong. Cô bé Lan, sau phút chốc bàng hoàng, được một Y tá trẻ tuổi dịu dàng nắm tay, dẫn ra khu vực phòng chờ. Tiếng còi xe cấp cứu vẫn còn văng vẳng trong đầu Cô bé Lan, ám ảnh như một khúc ca buồn.
Y TÁ
(Giọng nhỏ nhẹ)
Cháu ngồi đây đợi nhé. Bác sĩ đang chăm sóc cho mẹ và các em. Đừng lo lắng quá.
Y tá chỉ vào một dãy ghế inox lạnh ngẽo, rồi nhanh chóng quay đi, hòa vào dòng người y tế đang hối hả. Cô bé Lan đứng nhìn theo bóng Y tá khuất vào cánh cửa phòng cấp cứu màu trắng đục. Cánh cửa nặng nề ấy như một bức tường ngăn cách em với thế giới bên trong, nơi mẹ và các em đang vật lộn với tử thần. Cô bé Lan chậm rãi bước đến, trèo lên chiếc ghế. Em ngồi co ro một mình trên chiếc ghế lạnh lẽo, tấm thân gầy gò run lên bần bật. Bộ quần áo cũ kỹ dính đầy bụi đất giờ đây càng thêm nhếch nhác, đối lập hoàn toàn với không gian vô trùng của bệnh viện.
Đôi mắt Cô bé Lan, dù ngây thơ, nhưng lại chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng, không rời cánh cửa phòng cấp cứu. Mỗi giây trôi qua dài như vô tận, em cảm nhận rõ sự cô đơn lạnh lẽo đang bủa vây lấy mình. Mấy ngày qua mẹ cứ “ngủ” như thế, và giờ thì cả hai em cũng “không ổn”. Điều gì sẽ xảy ra? Cô bé Lan không dám nghĩ tới. Môi em run rẩy, khẽ thì thầm, âm thanh lạc đi trong sự trống rỗng của hành lang bệnh viện:
CÔ BÉ LAN
(Thì thầm, gần như nức nở)
Mẹ ơi… các em ơi…
Bên trong phòng cấp cứu, Bác sĩ Hùng cùng các Y tá vừa kết thúc công đoạn ổn định tình hình ban đầu cho ba bệnh nhân. Không khí nặng nề bao trùm. Bác sĩ Hùng gỡ khẩu trang, gương mặt anh trầm trọng, ánh mắt đầy sự lo lắng khi nhìn quanh những Y tá đang đứng chờ đợi.
BÁC SĨ HÙNG
(Giọng khàn đặc, nặng nề)
Tình hình rất nguy kịch. Người mẹ bị suy kiệt nặng do nhịn ăn nhiều ngày. Các chỉ số sinh tồn đều chạm ngưỡng báo động đỏ.
Một Y tá trẻ tuổi giật mình, khẽ đưa tay lên che miệng. Bác sĩ Hùng tiếp tục, ánh mắt liếc nhìn về phía hai bé sinh đôi đang nằm cạnh mẹ, được gắn các thiết bị hỗ trợ.
BÁC SĨ HÙNG
Hai bé cũng suy dinh dưỡng cấp độ 3, cơ thể quá yếu. Tụi nhỏ có dấu hiệu bị hạ thân nhiệt kéo dài. Chúng ta phải thật sự nhanh chóng, từng giây phút đều quý giá.
Sự bất lực và lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt của các Y tá. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía ba mẹ con đang nằm bất động trên giường bệnh, trái tim nặng trĩu. Họ hiểu rõ lời Bác sĩ Hùng vừa nói mang ý nghĩa khủng khiếp thế nào. Đây không chỉ là một ca cấp cứu thông thường, đây là cuộc chiến giành giật sự sống từ tay tử thần, và mọi thứ đang chống lại họ.
Các Y tá vẫn đứng sững, nỗi bất lực lẫn sợ hãi len lỏi trong từng ánh mắt. Họ dõi theo từng cử động của Bác sĩ Hùng, như thể mong chờ một tia hy vọng nào đó. Nhưng Bác sĩ Hùng chỉ khẽ lắc đầu, gương mặt vẫn nặng trĩu.
BÁC SĨ HÙNG
(Giọng trầm)
Chúng ta phải làm hết sức mình.
Một Y tá trẻ tuổi, gương mặt vẫn còn phảng phất vẻ ngạc nhiên và thương xót, chậm rãi bước tới gần Bác sĩ Hùng. Cô ấy vừa mới trở về từ khu vực hỏi han thông tin ban đầu, nơi Cô bé Lan đang ngồi đợi.
Y TÁ
(Giọng khàn đặc, nghẹn ngào)
Bác sĩ Hùng… cháu bé… Cô bé Lan kể…
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cô Y tá. Cô ấy hít một hơi thật sâu, như đang cố nén lại cảm xúc đang trào dâng trong lòng.
Y TÁ
Cháu bé kể mấy ngày nay mẹ không có gì ăn, chỉ cho các em bú sữa cạn của mình.
Lời nói của cô Y tá như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả phòng cấp cứu chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Bác sĩ Hùng nhắm mắt lại, một sự đau xót tột cùng lướt qua gương mặt anh. Các Y tá khác thì đưa tay lên miệng, có người mắt đỏ hoe, nước mắt đã chực trào. Họ cuối cùng đã hiểu. Hiểu sự hy sinh thầm lặng mà người mẹ đã gánh chịu, hiểu cái giá mà gia đình này đã phải trả cho cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt. Cả căn phòng như bị bóp nghẹt bởi cảm giác thương cảm, đau xót. Họ nhìn về phía ba mẹ con đang nằm bất động, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào.
Trong căn phòng cấp cứu bấy giờ, sự im lặng nặng nề bao trùm. Nỗi đau xót tột cùng biến thành một luồng khí quyết tâm mãnh liệt trong ánh mắt Bác sĩ Hùng. Anh hít một hơi thật sâu, dứt khoát quay người, lao nhanh về phía điện thoại bàn. Các Y tá vẫn đứng sững, dõi theo từng cử động của anh như một tia hy vọng.
BÁC SĨ HÙNG
(Giọng khẩn trương, dứt khoát)
Nối máy cho Giám đốc bệnh viện ngay! Có trường hợp khẩn cấp đặc biệt, cực kỳ nghiêm trọng!
Chỉ ít phút sau, Bác sĩ Hùng đã đứng trước cửa phòng Giám đốc. Vị Giám đốc bệnh viện, một người đàn ông trung niên với mái tóc đã điểm bạc, ngước lên khỏi tập tài liệu, ánh mắt hơi ngạc nhiên trước vẻ mặt căng thẳng của Bác sĩ Hùng.
GIÁM ĐỐC
Có chuyện gì mà Hùng trông khẩn cấp thế?
BÁC SĨ HÙNG
(Giọng trầm, đầy xúc động, anh thuật lại ngắn gọn tình trạng nguy kịch của Mẹ của Lan và Hai em sinh đôi, cùng với câu chuyện xé lòng về Cô bé Lan)
Thưa Giám đốc, đây không chỉ là một ca cấp cứu thông thường, mà là một bi kịch. Mẹ của Lan đã kiệt sức vì nhường thức ăn cho các con, Hai em sinh đôi thì suy dinh dưỡng nghiêm trọng… Cô bé Lan, mới 7 tuổi, đã phải…
Bác sĩ Hùng vắn tắt kể về hoàn cảnh éo le của gia đình trong Khu lán trọ cuối đường, về sự hy sinh thầm lặng của người mẹ và sự kiên cường đến đau lòng của Cô bé Lan. Giám đốc bệnh viện lắng nghe, gương mặt ông dần trở nên nghiêm nghị, đôi mắt hằn lên nỗi xót xa sâu sắc.
GIÁM ĐỐC
(Đột ngột đứng dậy, giọng nói vang dội, đầy quyền uy và sự cảm thông)
Không cần nói thêm nữa! Toàn bộ chi phí điều trị cho gia đình này… miễn phí hoàn toàn! Tôi sẽ đích thân ra lệnh!
Không chần chừ, ông Giám đốc bước nhanh ra khỏi phòng, tiến thẳng đến sảnh chính nơi có bảng thông báo lớn. Các nhân viên y tế và bệnh nhân đang đi lại đều dừng bước, tò mò nhìn về phía ông.
GIÁM ĐỐC
(Giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp sảnh chính)
Thông báo khẩn cấp cho toàn bộ Bệnh viện! Ngay lập tức thành lập một đội đặc nhiệm y tế hỗ trợ khẩn cấp cho trường hợp mẹ con sản phụ đang cấp cứu tại Phòng cấp cứu! Cả Bệnh viện sẽ cùng chung tay cứu sống gia đình này. Đây là trách nhiệm của chúng ta! Không ai được phép đứng ngoài cuộc!
Các nhân viên y tế xung quanh sững sờ. Sau giây phút ngỡ ngàng, một làn sóng quyết tâm và lòng nhiệt thành dâng lên trong lòng họ. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời kêu gọi từ trái tim, một sứ mệnh cao cả hơn là chỉ chữa bệnh thông thường.
Trong không khí hừng hực quyết tâm lan tỏa khắp Bệnh viện, một nữ Y tá trẻ, với ánh mắt ấm áp và đầy lòng trắc ẩn, lặng lẽ tiến đến bên Cô bé Lan. Cô bé vẫn ngồi co ro trên chiếc ghế lạnh lẽo ở hành lang, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn dòng người qua lại, bụi bẩn vẫn vương đầy trên mái tóc rối bù và khuôn mặt lem luốc. Nữ Y tá nhẹ nhàng quỳ xuống, đặt tay lên vai Cô bé Lan.
NỮ Y TÁ
(Giọng dịu dàng, ấm áp)
Lan ơi, cháu theo cô nhé. Mình đi tắm rửa sạch sẽ, rồi ăn uống cho lại sức. Mẹ và các em đang được các bác sĩ chăm sóc rồi.
Cô bé Lan ngước nhìn, đôi mắt to tròn vẫn còn e dè nhưng có chút ánh lên hy vọng. Nữ Y tá dẫn Cô bé Lan vào một căn phòng nhỏ, sạch sẽ. Cô bé rụt rè bước vào bồn tắm, hơi nước ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi cố hữu. Nữ Y tá dùng khăn mềm nhẹ nhàng lau rửa từng vệt bụi bẩn trên người Cô bé Lan, từ mái tóc dính bết đến đôi chân nứt nẻ. Mùi xà phòng thơm tho thoang thoảng, một cảm giác xa xỉ mà Cô bé Lan đã quên từ rất lâu rồi.
Sau khi tắm rửa xong, Cô bé Lan được mặc một bộ quần áo sạch sẽ, rộng rãi. Nữ Y tá đưa em đến một chiếc bàn nhỏ, trên đó là một bát cháo nóng hổi, nghi ngút khói. Mùi thơm của thịt và rau khiến bụng Cô bé Lan réo lên không kiểm soát. Em cầm thìa, từng miếng cháo ấm nóng trôi xuống, mang theo hơi ấm và năng lượng lan tỏa khắp cơ thể bé nhỏ. Đó là bữa ăn ngon nhất, ấm áp nhất mà Cô bé Lan từng được ăn trong những ngày qua.
Trong khi Cô bé Lan ăn, nữ Y tá ngồi cạnh, nhẹ nhàng xoa đầu em. Cô nhìn Cô bé Lan với ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và trấn an.
NỮ Y TÁ
Cháu ngoan, mẹ và các em sẽ ổn thôi. Các bác sĩ và y tá ở đây sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc cho mọi người. Cháu đừng lo lắng quá nhé.
Cô bé Lan ngẩng đầu nhìn nữ Y tá, ánh mắt không còn sự hoài nghi hay sợ hãi. Hơi ấm từ bàn tay của nữ Y tá, lời nói dịu dàng và bữa ăn no bụng đã mang lại cho em một cảm giác an toàn, che chở. Lần đầu tiên sau nhiều ngày sống trong cảnh lo âu, hoảng loạn, Cô bé Lan cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Em tựa đầu vào vòng tay của nữ Y tá, những giọt nước mắt không còn là sự sợ hãi, mà là sự nhẹ nhõm, cứ thế lăn dài.
Vài giờ sau, trong một khu vực được thiết lập đặc biệt cho những bệnh nhân cần sự theo dõi gắt gao, Bác sĩ Hùng bước vào, ánh mắt quét một lượt qua mẹ của Lan và hai em sinh đôi đang nằm trên những chiếc giường y tế. Các thiết bị hỗ trợ vẫn hoạt động đều đặn, nhịp nhàng. Không khí không còn căng thẳng đến nghẹt thở như khi mới nhập viện, nhưng sự yên tĩnh lại mang một vẻ nặng nề.
Bác sĩ Hùng cúi xuống, kiểm tra từng thông số trên màn hình, lắng nghe nhịp thở mỏng manh của người mẹ, rồi cẩn trọng chạm vào làn da xanh xao của hai bé sinh đôi. Ông nhận thấy một vài dấu hiệu hồi phục, dù chậm chạp, nhưng rõ ràng là tích cực. Hơi thở của người mẹ đã đều hơn một chút, và một trong hai bé sinh đôi đã có thể khẽ cử động ngón tay.
Ông đứng thẳng dậy, quay sang các Y tá đang túc trực cạnh đó, nét mặt vẫn còn vương sự mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ mãn nguyện.
BÁC SĨ HÙNG
(Giọng nói hơi khàn, nhưng chắc chắn)
Cả ba đã qua cơn nguy kịch. Tình trạng đang có dấu hiệu hồi phục, dù chậm.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm khe khẽ vang lên trong phòng từ những Y tá. Họ đã dốc hết sức lực, giờ đây niềm hy vọng mới hé mở.
BÁC SĨ HÙNG
(Tiếp lời, ánh mắt nghiêm nghị)
Nhưng hành trình phục hồi sẽ rất dài. Chúng ta cần sự kiên trì và chăm sóc đặc biệt. Phải theo dõi sát sao, không được lơ là một phút giây nào.
Những lời của Bác sĩ Hùng vừa mang lại niềm vui, vừa như một lời nhắc nhở về thử thách phía trước. Các Y tá gật đầu, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm. Sự thở phào nhẹ nhõm lan tỏa khắp căn phòng, nhưng vẫn còn đó nỗi lo lắng âm ỉ về tương lai, về gánh nặng chi phí, về một cuộc sống mới không biết sẽ ra sao cho gia đình nhỏ bé này.
Sau những lời dặn dò của Bác sĩ Hùng, các Y tá bắt đầu sắp xếp lại dụng cụ, chuẩn bị cho ca trực dài. Cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, một Y tá dẫn theo Cô bé Lan bước vào. Cô bé Lan vẫn còn nguyên vẹn bộ quần áo lấm lem bụi đất, mái tóc rối bù, nhưng đôi mắt trong veo lại ánh lên một tia sáng lạ. Cô bé rụt rè bước đến bên giường bệnh của Mẹ của Lan, sau đó là hai chiếc cũi nhỏ có Hai em sinh đôi đang nằm.
Cô bé Lan chậm rãi trèo lên chiếc ghế cạnh giường Mẹ của Lan, bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm chặt lấy bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của mẹ. Lòng bàn tay mẹ vẫn còn in hằn những vết chai sần từ công việc nặng nhọc. Cô bé Lan áp má vào mu bàn tay mẹ, khẽ khàng thì thầm điều gì đó mà không ai nghe rõ, có lẽ là một lời động viên, một lời hứa, hay chỉ đơn giản là tiếng gọi yêu thương. Đôi mắt trong veo của Cô bé Lan quét một vòng quanh căn phòng, dừng lại ở những thiết bị y tế chằng chịt, rồi chuyển sang gương mặt lo lắng của các Y tá, và cuối cùng là ánh nhìn trìu mến của Bác sĩ Hùng đứng ở cửa. Trong đôi mắt ngây thơ ấy, một chút hy vọng le lói, mong manh như ngọn nến trước gió.
BÁC SĨ HÙNG
(Đứng ở cửa, giọng nói ấm áp hơn)
Cháu ngoan lắm, Cô bé Lan. Mẹ và các em của cháu đang cố gắng rồi.
Cô bé Lan ngước nhìn Bác sĩ Hùng, gật đầu nhẹ, như thể đã hiểu. Cô bé không khóc, không than vãn, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh những người thân yêu nhất của mình. Cả căn phòng như chùng xuống bởi sự im lặng đầy xúc động, chứng kiến nghị lực phi thường của một đứa trẻ.
Các Y tá nhìn Cô bé Lan, lòng họ trào dâng sự xót xa. Họ biết rằng, dù Mẹ của Lan và Hai em sinh đôi đã qua cơn nguy kịch, nhưng hành trình phía trước mới là thử thách thực sự. Chi phí điều trị, cuộc sống sau này, gánh nặng sẽ đè lên đôi vai gầy guộc của ai? Cơn bĩ cực tạm thời đã qua đi, nhưng cuộc chiến sinh tồn thực sự của gia đình Cô bé Lan giờ đây mới thực sự bắt đầu. Nó không chỉ là cuộc chiến với bệnh tật, với nghèo đói, mà còn là cuộc chiến để giữ gìn hy vọng, để tìm kiếm sự giúp đỡ trong một thế giới đôi khi khắc nghiệt. Hành trình phía trước sẽ là chuỗi ngày dài của những khó khăn chồng chất, của những giọt nước mắt thầm lặng và cả những nụ cười hiếm hoi. Nhưng qua ánh mắt trong veo của Cô bé Lan, qua sự tận tâm của Bác sĩ Hùng và các Y tá, người ta chợt nhận ra rằng, dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu, tình người vẫn luôn là ngọn lửa ấm áp, là nguồn sức mạnh vô tận để vượt qua mọi thử thách.
Trong không gian tĩnh lặng của bệnh viện về đêm, nơi sự sống và cái chết vẫn đang giao tranh từng giờ, hình ảnh Cô bé Lan ngồi cạnh giường bệnh của Mẹ của Lan và Hai em sinh đôi, đôi mắt ngây thơ nhìn những người xung quanh, chợt trở thành một biểu tượng của hy vọng mong manh nhưng kiên cường. Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình không ngừng nghỉ, chất chứa những bất ngờ, những nỗi đau không thể lường trước, nhưng cũng ẩn chứa những phép màu giản dị từ lòng tốt của con người. Gia đình nhỏ bé này, đứng giữa bờ vực của sự tuyệt vọng, đã được níu giữ lại bởi bàn tay của những người xa lạ, những trái tim nhân ái không hề toan tính.
Khi ánh bình minh dần ló rạng ngoài khung cửa sổ bệnh viện, mang theo một ngày mới với bao điều chưa biết, có lẽ Cô bé Lan vẫn chưa thể hiểu hết được gánh nặng mà mình đang mang trên vai, hay những thử thách còn đợi phía trước. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi nắm chặt bàn tay ấm áp của mẹ, và ngắm nhìn hơi thở đều đặn hơn của hai em, Cô bé Lan đã vô tình gieo một hạt mầm của niềm tin vào tâm hồn mình – niềm tin vào một ngày mai tươi sáng hơn, vào sức mạnh của tình thân, và vào sự sẻ chia vô bờ bến của cộng đồng. Câu chuyện của Cô bé Lan, của gia đình em, không chỉ là một bi kịch của số phận mà còn là một bài ca về lòng kiên cường, về tình người, nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất, ánh sáng của yêu thương vẫn luôn hiện hữu, soi rọi lối đi, và mang lại bình yên cho những trái tim biết đồng cảm. Dù khó khăn còn rất nhiều, nhưng với mỗi nụ cười nhẹ nhõm, mỗi lời động viên, mỗi hành động nhỏ bé của tình người, hành trình phục hồi sẽ không còn cô độc.

