Con dâu đổ 5 lít xăng vào chiếc nôi đắt tiền mà mẹ chồng mua cho cháu nội sắp chào đời rồi châm lử;/a đố-t chỉ vì chiếc nôi này vẫn rẻ hơn cái bà mua cho cháu ngoại 200 nghìn, nhưng cô không ngờ được sự cố ki;/nh hoà;/ng xảy ra ngay trong nhà chỉ trong 10 phút sau…
Nhà bà Hảo, chủ cửa hàng đồ cho trẻ sơ sinh lớn nhất thị trấn, chiều hôm đó bỗng ầm ĩ như có đánh nhau.
Con dâu bà – Trang, đang mang bầu 8 tháng – mặt đỏ bừng, tay run lên vì tức giận trước chiếc nôi bằng gỗ lim bóng lộn mà bà Hảo vừa đặt giữa phòng khách.
Bà Hảo hãnh diện:
“Nôi gỗ lim, đặt riêng, 12 triệu đó con. Cháu nội bà phải nằm cái tốt nhất.”
Trang mím môi.
“Tốt nhất… nhưng vẫn rẻ hơn cái bà mua cho cháu ngoại 200 nghìn, đúng không mẹ?”
Không khí đặc quánh.
Bà Hảo đổi sắc mặt:
“Trời đất, có 200 nghìn mà mày xét nét? Con gái bà đẻ khó, bà mua loại có nhạc ru… còn nội ngoại khác nhau chứ!”
Trang bật cười lạnh:
“Khác 200 nghìn thôi ạ?
Vậy để con ‘bù’ cho cái chênh lệch đó.”
Không ai kịp phản ứng.
Trang xách can xăng 5 lít từ góc cầu thang, mở nắp, hất thẳng vào chiếc nôi gỗ lim bóng loáng.
Mùi xăng bốc lên nồng nặc.
Bà Hảo hét thất thanh:
“Con đi;/ên! Con làm cái gì vậy?!”
Trang bật bật lửa:
“Đố–t! Cho đỡ tủi thân!”
Ngọn lửa bùng lên to như lửa trại, bỗng dưng bén vào rèm cửa, lan sang sàn gỗ. Và rồi chỉ 10 phút sau…
Bà Hảo đứng chết trân, đôi mắt mở to đến cực điểm. Ngọn lửa bùng lên từ chiếc nôi gỗ lim không chỉ “to như lửa trại” mà còn hung hãn vươn lên, liếm vào tấm rèm cửa bằng vải voan mỏng manh treo gần đó. Trong chớp mắt, ngọn lửa như được tiếp sức, bùng lên dữ dội, biến tấm rèm thành một ngọn đuốc khổng lồ. Khói đen kịt bắt đầu cuộn lên, mùi khét lẹt xen lẫn mùi xăng nồng nặc sộc vào cánh mũi bà Hảo.
Bà Hảo hét lên thất thanh, giọng lạc đi vì kinh hoàng tột độ. Bà lao đến, vung tay trần định dập ngọn lửa đang liếm vào rèm. Từng đợt lửa nóng rát táp vào da thịt, khiến bà vội vàng rụt tay lại, liên tục quạt quạt trong vô vọng. Ngọn lửa không hề suy suyển, ngược lại còn cuồng bạo hơn, nhanh chóng lan xuống sàn gỗ bóng loáng của phòng khách. Sự bất lực và tuyệt vọng dâng trào, khiến cơ thể bà Hảo run rẩy bần bật. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhăn nheo, bà lắc đầu lia lịa, tựa như đang phủ nhận một sự thật kinh hoàng mà bà không thể chấp nhận được.
“Không! Không thể nào!” Bà Hảo thốt lên, giọng nói đứt quãng, chứa đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng. Ngọn lửa vẫn tiếp tục bùng cháy, biến căn phòng khách sang trọng của nhà bà Hảo thành một biển lửa nhỏ.
Trang sững sờ đứng chết lặng, đôi mắt mở to đến cực điểm khi chứng kiến ngọn lửa không chỉ bùng lên mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần dự kiến ban đầu của cô mà còn cuồng nộ lan rộng. Từ chiếc nôi gỗ lim trị giá 12 triệu đồng, nó đã biến tấm rèm cửa thành một ngọn đuốc, rồi như có ý thức, vươn lưỡi lửa xuống sàn gỗ bóng loáng. Mùi khói khét lẹt của vải vóc và gỗ cháy xém trộn lẫn với mùi xăng nồng nặc, gai mũi xộc thẳng vào từng ngóc ngách lá phổi của Trang.
Một cơn ho khan xé họng ập đến, dữ dội đến mức Trang phải gập người. Cô cố gắng hít lấy một hơi, nhưng không khí đặc quánh mùi khói khiến lồng ngực cô như bị bóp nghẹt. Trang lảo đảo, tay ôm chặt bụng bầu 8 tháng đang quặn thắt, từng tiếng ho như xé toạc cổ họng. Cô thấy choáng váng, thế giới xung quanh quay cuồng, và ý thức bắt đầu chập chờn như ngọn đèn dầu sắp tắt. Trang ho dữ dội, tiếng ho khàn đặc xen lẫn tiếng thở rít lên đầy khó nhọc.
Trang ôm bụng bầu, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Mắt cô cay xè, nhìn xuyên qua làn khói đen dày đặc đang nuốt chửng toàn bộ căn phòng khách nhà bà Hảo. Ngọn lửa, từ chiếc nôi gỗ lim 12 triệu đồng, giờ đây đã biến mọi thứ thành một bức tranh rực lửa và đáng sợ. Rèm cửa cháy rụi, sofa bùng lên, trần nhà bắt đầu ám đen. Tiếng gỗ nổ lách tách, tiếng kính vỡ lanh canh xen lẫn tiếng rít của ngọn lửa dữ tợn. Mùi khét lẹt nồng nặc đến mức Trang cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, sắp nôn ra.
Bỗng, một bóng người loạng choạng xuất hiện giữa biển lửa và khói mù. Đó là Bà Hảo. Bà loạng choạng chạy về phía cửa chính, khuôn mặt nhăn nhó vì ho sặc sụa và nỗi sợ hãi tột độ. Khói đen kịt như một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng Bà Hảo. Bà vấp ngã ngay ngưỡng cửa, cơ thể nặng nề đổ rạp xuống sàn gỗ đang nóng rực. Cố gắng gượng dậy, Bà Hảo dùng hai tay chống xuống sàn, lê lết từng chút một về phía cánh cửa.
Nhưng lửa đã tạo thành một bức tường đỏ rực, ngăn chặn mọi lối thoát. Những luồng lửa cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ, liếm láp khung cửa, biến tay nắm cửa thành một khối kim loại nóng chảy. Bà Hảo rướn người, với tay nhưng ngọn lửa tạt vào mặt bà một hơi nóng hầm hập. Bà Hảo rút tay lại, da thịt như bị bỏng rát. Hoảng loạn tột độ, bà nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang bị nuốt chửng bởi biển lửa, rồi lại quay nhìn quanh căn phòng đang biến thành địa ngục.
Tiếng la hét xé lòng bật ra từ cổ họng khô khốc của Bà Hảo, hòa lẫn vào tiếng lửa cháy tanh tách. “Cửa! Cửa đâu rồi?!” Bà Hảo tuyệt vọng gào lên, giọng lạc đi trong cơn hoảng loạn, những giọt nước mắt hòa lẫn mồ hôi và khói bụi lem luốc trên khuôn mặt bà.
Trong lúc Bà Hảo đang vùng vẫy trong tuyệt vọng, một cơn đau nhói bất ngờ ập đến, xé toạc bụng Trang. Cô khuỵu gối, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu đã căng tròn. Cơn đau quặn thắt như có ngàn mũi kim châm, khiến Trang phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng kêu. Mắt cô hoa lên, cơ thể run rẩy từng đợt. Một dòng nước ấm nóng, khác lạ, đột ngột chảy xuống đùi, thấm ướt vạt váy. Trang sững sờ, nhìn xuống chân mình, rồi nhìn ra vũng nước loang dần trên nền gạch. Nước ối… Cô bàng hoàng nhận ra. Đứa bé! Con cô!
Cảnh tượng lửa cháy ngút trời, khói đen bao trùm, tiếng la hét của Bà Hảo bỗng chốc trở nên xa vời. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt tim Trang. Cô đã làm gì thế này? Chỉ vì cơn giận mù quáng, chỉ vì sự bốc đồng ngu xuẩn, Trang đã đẩy chính mình và đứa con bé bỏng vào vực thẳm. Cái giá của sự trả thù, của lòng thù hận, giờ đây nặng nề hơn gấp vạn lần những gì cô tưởng tượng. Đứa con… Đứa con của cô… Trang thì thầm, giọng khản đặc, như một lời cầu nguyện yếu ớt giữa địa ngục đang bùng cháy: “Con… con ơi!”
Trang đau đớn gục xuống, hai tay ôm chặt lấy bụng. Dòng nước ối không ngừng chảy, cảm giác buốt lạnh xen lẫn sợ hãi len lỏi khắp cơ thể. Cô ngẩng đầu nhìn Bà Hảo, gương mặt trắng bệch vì cơn đau. Bà Hảo lúc này đã quay lại, ánh mắt tràn đầy hoảng loạn khi chứng kiến cảnh tượng Trang đang chuyển dạ giữa biển lửa.
Tiếng nứt vỡ rắc rắc của đồ gỗ bắt đầu vang lên rõ ràng hơn, như những tiếng răng cưa sắc nhọn đang xé toạc căn nhà. Rèm cửa ở phòng khách, vốn được làm từ loại vải dày dặn, giờ đây biến thành những dải lửa bốc lên xèo xèo, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Ngọn lửa hung tợn như một con thú đói, nuốt chửng từng món đồ nội thất.
Trang cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau quặn thắt khiến cô chỉ có thể rên rỉ. Bà Hảo loạng choạng bước tới, bà định đỡ Trang, nhưng một tiếng “RẦM” lớn từ phía cầu thang gỗ khiến cả hai giật mình. Cột lửa từ phòng khách đã theo gió lùa, bắt đầu lan lên những bậc thang đầu tiên, liếm láp vào ván gỗ khô khốc. Chỉ trong vài giây, ngọn lửa bùng lên dữ dội, cuốn lấy từng bậc cầu thang, cắt đứt hoàn toàn đường thoát lên tầng trên. Khói đen kịt cuồn cuộn đổ xuống, bao trùm lấy mọi thứ, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt.
Hai mẹ con bị mắc kẹt giữa biển lửa, giữa tầng trệt đang dần biến thành địa ngục. Trang nhìn ngọn lửa đang chắn ngang cầu thang, lòng cô chìm xuống vực sâu của tuyệt vọng. Đứa bé… Con của cô… Bà Hảo gào lên, giọng nói khản đặc vì khói và sự kinh hoàng, bà đưa mắt tìm kiếm một lối thoát vô vọng giữa những bức tường lửa đang vây kín.
“Hết đường rồi!” Bà Hảo thét lên, tiếng kêu hòa lẫn trong tiếng lửa cháy và tiếng đổ vỡ, như một lời tuyên án cuối cùng cho cả hai mẹ con. Bà gục xuống, hoàn toàn bất lực.
Tiếng gào thét của Bà Hảo bị nuốt chửng bởi tiếng lửa rít và tiếng gỗ nứt. Từ bên trong Nhà bà Hảo, một tiếng kêu cứu thất thanh, run rẩy của Trang vang vọng ra ngoài, xuyên qua màn khói đặc quánh và cửa sổ vỡ. Cùng lúc đó, mùi khét lẹt của gỗ cháy và vải vóc tẩm xăng lan tỏa nhanh chóng trong không khí, xộc thẳng vào mũi những người hàng xóm đang ở gần.
Bà Lan, người hàng xóm đối diện, đang tưới cây thì giật bắn mình. Bà Bảy, bán tạp hóa đầu hẻm, cũng ngẩng phắt dậy khi nghe tiếng kêu cứu xé lòng. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy hoảng loạn, rồi không hẹn mà cùng chạy nhanh về phía Nhà bà Hảo. Nhưng khi vừa đến đầu cổng, một bức tường lửa đỏ rực, cao ngút đã đón chào họ. Ngọn lửa hung tợn bùng lên từ Phòng khách nhà bà Hảo, theo những ô cửa sổ đã vỡ tung mà trào ra ngoài, liếm láp cả phần mái hiên. Sức nóng hầm hập phả vào mặt, khiến họ không thể tiến lại gần hơn dù chỉ một bước.
“Trời ơi! Cháy lớn quá!” Bà Lan thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hãi. Bà Bảy vội vàng lục tìm điện thoại trong túi, những ngón tay run rẩy bấm số cứu hỏa. “Alo, cứu hỏa phải không? Cháy nhà ở đường… đường số 5! Nhà bà Hảo!”
Những người hàng xóm khác cũng bắt đầu đổ xô đến, tiếng bàn tán xôn xao xen lẫn tiếng la hét hốt hoảng. Ai đó đã gọi cấp cứu khi nghe tiếng Trang rên rỉ yếu ớt xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào từ bên trong. Ngọn lửa bây giờ đã bùng lên to như lửa trại, cột khói đen cuồn cuộn bốc cao lên trời, có thể nhìn thấy từ xa. Họ chỉ biết đứng nhìn trong bất lực, gương mặt ai nấy đều trắng bệch vì sợ hãi, khi ngọn lửa dữ dội ấy dường như đang nuốt chửng mọi thứ bên trong Nhà bà Hảo.
Trong căn Phòng khách nhà bà Hảo, ngọn lửa hung hãn như một con thú đói đang nuốt chửng từng thớ gỗ của Chiếc nôi gỗ lim trị giá 12 triệu đồng, thiêu rụi rèm cửa và liếm láp lên trần nhà. Khói đen kịt đặc quánh khiến không khí ngột ngạt đến khó thở. Trang, bụng bầu 8 tháng, bị sức nóng và khói bụi làm choáng váng. Cô ho sặc sụa, hai tay ôm chặt lấy bụng, cố gắng lùi lại nhưng vấp phải một mảnh vỡ, ngã gục xuống sàn. Cơn đau dữ dội ập đến, xé nát ruột gan cô, khiến Trang kêu lên một tiếng thất thanh, đứt quãng. Nước mắt giàn giụa, cô ôm lấy bụng mình, cảm nhận một sự co thắt mạnh mẽ, kinh hoàng.
Bà Hảo, người vừa đứng sững sờ nhìn ngọn lửa bùng lên từ can xăng 5 lít do chính Trang châm, giờ đây như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Ngọn lửa quá lớn, bốc cao như lửa trại, đã vượt xa mọi tưởng tượng của bà. Tiếng kêu đau đớn của Trang đã đập thẳng vào tâm trí bà, xé tan màn giận dữ và tham lam đang bao trùm. Bà Hảo quỳ sụp xuống, đôi mắt mở to, nhìn con dâu đang quằn quại trên nền nhà đầy tro bụi. Một nỗi hối hận tột cùng dâng lên, nhấn chìm mọi thứ. Bà loạng choạng bò đến bên Trang, mặc kệ sức nóng hầm hập và khói cay xè. Từng giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo, hòa lẫn với mồ hôi và bụi than.
“Trang! Con ơi!” Bà Hảo run rẩy gọi, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. Bà Hảo cố gắng đưa tay chạm vào Trang nhưng lại rụt lại vì sợ hãi. “Mẹ… mẹ xin lỗi con, Trang! Mẹ xin lỗi!” Bà Hảo nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào hòa vào tiếng lửa cháy rít gào, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hối lỗi và đau đớn. Bà muốn ôm lấy con dâu, muốn làm gì đó, nhưng tất cả những gì bà có thể làm là bò đến gần, nước mắt giàn giụa, và van xin sự tha thứ trong vô vọng.
Từng tiếng RẦM! RẦM! nặng nề bắt đầu vang lên từ phía trên trần nhà, kèm theo những hạt bụi li ti và mảnh vỡ nhỏ. Căn Nhà bà Hảo, tưởng chừng kiên cố, giờ đây đang rên rỉ, oằn mình dưới sức công phá của ngọn lửa dữ dội. Một mảng vữa lớn trên tường bong ra, rơi xuống ngay gần chỗ Trang đang nằm co ro. Nhiệt độ trong Phòng khách nhà bà Hảo tăng cao đến mức không thể chịu nổi, phả vào da thịt bỏng rát. Không khí đặc quánh khói đen, mỗi hơi thở đều như hít phải hàng ngàn mũi kim nóng bỏng, khiến phổi đau tức. Cả Trang và Bà Hảo đều bị bao phủ bởi lớp tro bụi, mồ hôi nhễ nhại hòa lẫn với nước mắt và bụi than.
Trang, với cơn đau co thắt hành hạ, cố gắng vươn tay tìm kiếm thứ gì đó để bám víu. Đôi mắt cô mờ đi vì khói, chỉ nhìn thấy những đốm lửa nhảy múa điên cuồng. “Mẹ ơi… con… con đau quá…” Trang thều thào, giọng yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy giữa tiếng lửa gầm và tiếng đổ vỡ.
Bà Hảo, không còn nghĩ đến mạng sống của bản thân, chỉ muốn bảo vệ đứa Cháu nội chưa chào đời. Bà Hảo loạng choạng bò sát lại Trang, dùng đôi tay run rẩy ôm lấy tấm lưng của con dâu, cố gắng che chắn cho Trang khỏi những mảnh vỡ đang rơi xuống. Nhưng ngọn lửa đã lan đến gần họ, hơi nóng như thiêu đốt. “Trang! Cố lên con! Mẹ ở đây! Mẹ sẽ bảo vệ con!” Giọng Bà Hảo lạc đi, bà ho sặc sụa, cảm giác ngạt thở bóp nghẹt lồng ngực. Bà biết, cái chết đang đến gần, một cái chết kinh hoàng và đau đớn, do chính lòng tham và sự mù quáng của bà gây ra. Biển lửa và khói độc vây kín, không khí ngột ngạt đến chết người, từng khoảnh khắc trôi qua đều là sự giằng co giữa hơi thở cuối cùng và hy vọng mong manh. Họ nằm co ro, hai thân người yếu ớt, giữa một địa ngục trần gian.
Bỗng nhiên, một âm thanh lạ xuyên qua tiếng lửa gầm, xuyên qua cả tiếng đổ vỡ rùng rợn. Một tiếng còi hú dài, văng vẳng từ xa. Trang đang mơ màng trong cơn đau, bỗng giật mình. Đôi mắt mờ đục của cô khẽ hé mở. Là tiếng gì? Cô cố gắng tập trung, lắng nghe. Rồi một tiếng còi khác, gần hơn một chút, rồi lại một tiếng nữa, nối tiếp nhau, vang vọng trong đêm cháy rực. Tiếng còi xe cứu hỏa, và cả tiếng xe cấp cứu.
Bà Hảo cũng nghe thấy, bàn tay run rẩy đang ôm Trang bỗng siết chặt hơn. Giữa biển lửa tuyệt vọng, những âm thanh ấy như một tia chớp xé toang màn đêm, mang theo một hy vọng mong manh đến tột cùng. Trang thều thào, một sức mạnh vô hình nào đó bỗng bùng lên trong cô. Cô gắng gượng, dồn hết chút sức lực còn lại để ngẩng đầu lên, nhưng cơ thể đã rã rời, đau nhức đến tận xương tủy. Khói đặc quánh vẫn bóp nghẹt buồng phổi, khiến cô ho sặc sụa, cổ họng rát bỏng. Đầu cô chỉ kịp nhếch lên một chút rồi lại nặng nề gục xuống, vô vọng. Tiếng còi cứ thế vang vọng, ngày càng rõ hơn, như một lời hứa hẹn về sự sống đang đấu tranh với cái chết đang cận kề.
Tiếng còi xe cứu hỏa giờ đây không chỉ là âm thanh vọng từ xa nữa, nó đã xé toang không khí đặc quánh của đêm bằng sự hiện diện dữ dội. Chỉ vài khắc sau, một chiếc xe cứu hỏa khổng lồ màu đỏ rực đã lao tới, đèn xoay chớp nháy liên hồi, dừng sững trước cổng nhà bà Hảo. Theo sau là những chiếc xe khác, mang theo lính cứu hỏa, xe cấp cứu, và cả xe cảnh sát.
Các lính cứu hỏa nhanh chóng nhảy xuống xe, gương mặt rắn rỏi, ánh mắt căng thẳng dưới ánh lửa bập bùng. Cả đội lập tức triển khai vòi rồng, nhưng cửa chính của ngôi nhà bà Hảo đã trở thành một khối lửa khổng lồ, bốc cháy dữ dội, nuốt trọn khung gỗ và sắt. Khói độc cuồn cuộn như những con quái vật đen sì, che khuất tầm nhìn, bóp nghẹt mọi hơi thở. Ngọn lửa hung tợn gầm gừ, liếm láp khắp nơi, thách thức mọi nỗ lực tiếp cận.
Đội trưởng, một người đàn ông dạn dày kinh nghiệm, gương mặt lấm lem khói bụi, lập tức ra lệnh cho đồng đội: “Phá cửa chính! Nhanh lên! Có người bên trong!”
Một vài người lính cứu hỏa lập tức tiếp cận, dùng rìu và các dụng cụ chuyên dụng, quyết liệt phá cửa. Từng nhát rìu giáng xuống mạnh mẽ, âm vang trong tiếng lửa gầm và tiếng la hét của những người hàng xóm đã tụ tập. Nhưng cánh cửa, vốn làm bằng gỗ tốt, lại còn bị ngọn lửa thiêu đốt đến biến dạng, trở nên cứng cáp đến kinh người. Khói đen và sức nóng khủng khiếp hắt ra, khiến việc đứng gần đã là một thử thách sống còn.
Bên trong căn nhà, giữa biển lửa và khói độc, Trang và bà Hảo vẫn nằm đó. Bà Hảo ho sặc sụa, ôm chặt Trang vào lòng, cảm nhận sự sống đang dần cạn kiệt của cả hai. Tiếng rìu phá cửa dội vào như những tiếng búa tạ vang dội trong lồng ngực họ, mang theo chút hy vọng cuối cùng. Trang khẽ rên lên, nhưng cô đã quá kiệt sức để đáp lại. Ngọn lửa vẫn không ngừng nuốt chửng mọi thứ, gần kề đến mức họ có thể cảm nhận được hơi nóng rát bỏng lên da thịt.
Cánh cửa chính cuối cùng cũng bật tung sau một nhát rìu cực mạnh, mảnh gỗ cháy đen văng ra, cuốn theo luồng khói đen đặc quánh và hơi nóng rát mặt. Không chút chần chừ, hai lính cứu hỏa, với bình dưỡng khí sau lưng và mặt nạ che kín, lập tức lao vào trong. Đèn pin gắn trên mũ bảo hiểm của họ xé tan màn khói, soi rọi những vệt sáng yếu ớt giữa không gian mờ mịt.
“Có ai không? Lính cứu hỏa đây!” Một người lính hét lớn, giọng nói bị bóp méo qua mặt nạ thở.
Họ dò dẫm từng bước, khuỵu gối xuống để tránh bớt khói độc đang cuộn lên trần nhà, tay vẫn vươn ra tìm kiếm. Sàn nhà nóng bỏng, từng đồ vật đổ ngổn ngang, chặn lối đi. Tiếng lửa gầm gừ như con thú dữ khắp nơi, sức nóng khủng khiếp phả vào da thịt, xuyên qua cả bộ đồ bảo hộ dày cộp. Mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Khói đen kịt đặc đến mức họ chỉ có thể nhìn thấy được vài mét phía trước, mùi khét lẹt nồng nặc đến buồn nôn.
Hai người lính di chuyển nhanh chóng, phối hợp ăn ý, quét đèn pin khắp các ngóc ngách, gọi lớn tên những người có thể còn ở bên trong. Họ tiến vào phòng khách, nơi ngọn lửa có vẻ bùng phát dữ dội nhất. Dưới ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin, qua làn khói mờ ảo, một người lính bất chợt khựng lại. Anh ta cúi gập người xuống, ánh đèn soi rõ hai hình hài đang nằm bất động dưới sàn nhà, gần như đã ngất lịm, quần áo ám khói đen, mái tóc bết dính. Đó là Trang và bà Hảo. Bà Hảo vẫn còn ôm chặt Trang vào lòng, gương mặt hai người xanh mét, khó thở.
“Tìm thấy rồi!” Người lính hét lớn, giọng nói vang vọng khẩn trương trong tiếng lửa và khói. “Hai người! Gần cầu thang!” Anh ta lập tức ra hiệu cho đồng đội, vội vàng tiến đến, quỳ xuống kiểm tra hơi thở của hai người phụ nữ.
Hai người lính cứu hỏa nhanh chóng kiểm tra hơi thở của Trang và Bà Hảo. Không chần chừ, họ ra hiệu cho đồng đội bên ngoài. “Cần hỗ trợ ngay! Có hai nạn nhân!” một người lính hét lớn vào bộ đàm, giọng gấp gáp.
Cảnh tượng bên ngoài ngôi nhà bà Hảo đã trở nên hỗn loạn với tiếng còi xe cứu hỏa, xe cứu thương inh ỏi và đám đông hàng xóm đang nhốn nháo. Hai người lính thận trọng đỡ Trang, ưu tiên đưa cô ra khỏi căn nhà đang cháy ngùn ngụt. Khi được đưa qua ngưỡng cửa, không khí lạnh đột ngột ập vào khiến Trang rùng mình, đôi mắt lờ đờ mở hé, nhìn thấy mờ mịt những ánh đèn cấp cứu nhấp nháy. Cô nửa tỉnh nửa mê, nhưng cơn đau quặn ở bụng vẫn dữ dội, khiến cô thốt lên những tiếng rên khe khẽ.
Ngay sau đó, Bà Hảo được đưa ra ngoài. Bà bất tỉnh hoàn toàn, cơ thể mềm oặt trong vòng tay người lính, gương mặt ám khói đen kịt, hô hấp yếu ớt vì ngạt khói và sốc. Các nhân viên y tế lập tức lao đến, đỡ lấy Bà Hảo, nhanh chóng đặt bà lên cáng và cấp oxy.
Một đội y tế khác nhanh chóng vây quanh Trang. Một nữ nhân viên y tế có kinh nghiệm lập tức kiểm tra tình trạng của cô. Sau vài giây sờ nắn bụng Trang và nhìn vẻ mặt đau đớn của cô, nữ nhân viên y tế bỗng giật mình.
“Chuyển dạ rồi!” cô ta thốt lên, giọng đầy vẻ khẩn cấp, đôi mắt mở to. “Cần phải đưa cô ấy đến bệnh viện ngay lập tức! Khẩn cấp!”
Tiếng nói vang lên giữa không khí căng thẳng. Trang nghe thấy loáng thoáng, đôi mắt chỉ kịp chớp nhẹ một cái, rồi cơn đau như thủy triều lại nhấn chìm cô vào bóng tối mịt mờ.
Tiếng còi xe cấp cứu rú lên chói tai, cắt ngang không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà, rồi chiếc xe lao đi vun vút, để lại vệt đèn đỏ nhấp nháy mờ dần trong bóng tối đang ập đến. Bên trong, Trang nằm bất động trên cáng, gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Cơn đau quặn thắt dữ dội không ngừng hành hạ, khiến cô chỉ còn biết cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng rên khe khẽ. Cô cảm thấy như có thứ gì đó đang giằng xé bên trong mình, nhưng ý thức đã mờ đi, chỉ còn là những mảng tối nhập nhoạng.
Nữ nhân viên y tế vẫn không ngừng kiểm tra tình trạng của Trang, tay giữ chặt bụng cô, đôi mắt lộ rõ vẻ sốt ruột.
“Huyết áp tụt, mạch nhanh,” cô ta báo cáo qua bộ đàm, giọng đầy vẻ khẩn cấp. “Đang chuyển dạ cấp tốc, thai nhi có dấu hiệu suy! Cần chuẩn bị phòng mổ ngay tại bệnh viện phụ sản!”
Chiếc xe cấp cứu nghiêng ngả khi tài xế tăng tốc, thẳng tiến đến bệnh viện phụ sản gần nhất, mong sao kịp giữ lại mạng sống cho cả mẹ và con.
Trở lại `Nhà bà Hảo`, không khí vẫn đặc quánh mùi khét lẹt. Lính cứu hỏa đã kiểm soát được ngọn lửa, nhưng khói đen vẫn cuộn lên từng đợt từ bên trong căn nhà tan hoang. Cảnh tượng thật sự thảm khốc: mái nhà cháy xém, cửa sổ vỡ tan, gạch đá và đồ đạc đổ nát vương vãi khắp nơi. `Phòng khách nhà bà Hảo`, nơi từng đặt chiếc nôi gỗ lim trị giá 12 triệu đồng, giờ chỉ còn là một đống tro tàn và mảnh vụn biến dạng không thể nhận ra.
Một đội lính cứu hỏa khác bắt đầu tiến hành khám nghiệm sơ bộ, cẩn trọng đi lại giữa đống đổ nát, dùng đèn pin soi xét từng góc khuất. Họ ghi chép nhanh chóng, thỉnh thoảng lại trao đổi vài câu trầm giọng.
“Nguồn cháy từ phòng khách,” một người lính nói, chỉ tay vào trung tâm căn phòng. “Lan ra rất nhanh, có vẻ như có chất xúc tác.”
Người đồng đội gật đầu, khuôn mặt ám khói lộ vẻ nghiêm trọng.
“Mùi xăng nồng nặc,” anh ta nói khẽ, đôi mắt quét qua những mảng tường đen kịt. “Một can xăng 5 lít cháy hết sẽ gây ra đám cháy lớn thế này.”
Hiện trường giờ đây chỉ còn là sự im lặng đáng sợ của tro tàn, khói vẫn nghi ngút bay lên như những lời kể thầm thì về thảm kịch vừa xảy ra. Đám đông hàng xóm vẫn đứng túm tụm bên ngoài, ánh mắt kinh hãi nhìn vào bên trong, bàn tán xôn xao. Họ không thể tin được sự cố kinh hoàng này đã xảy ra chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi.
Tiếng còi báo động réo rắt khắp hành lang khoa sản, báo hiệu một ca cấp cứu khẩn cấp. `Trang` được đẩy vào phòng mổ trong tình trạng nguy kịch, gương mặt trắng bệch vì mất máu và đau đớn. Các y bác sĩ di chuyển nhanh như chớp, tiếng dao kéo loảng xoảng, tiếng máy móc kêu tít tít không ngừng. Trán cô thấm đẫm mồ hôi lạnh, từng nhịp thở yếu ớt như muốn tắt lịm.
“Mạch sản phụ yếu quá! Huyết áp tụt sâu!” một y tá hoảng hốt kêu lên.
“Cố lên, `Trang`! Cố gắng hít thở sâu!” bác sĩ đỡ đẻ động viên, giọng gấp gáp. “Thai nhi suy tim rồi! Chúng ta phải đưa bé ra ngay!”
Cả căn phòng ngập trong sự căng thẳng tột độ. Sau những phút giây vật lộn đầy cam go, tiếng khóc yếu ớt của một sinh linh mới chào đời vang lên, nhưng không đủ lớn để xua đi không khí lo lắng. `Cháu nội` của `Trang` được bế ra, da tím tái, thân hình bé tí teo nằm lọt thỏm trong vòng tay của y tá.
“Bé trai, nặng 1.8kg,” một nữ y tá báo cáo, giọng không giấu được vẻ lo âu. “Yếu quá, cần chuyển lên phòng chăm sóc đặc biệt ngay!”
Họ nhanh chóng đưa đứa bé đi, bỏ lại `Trang` nằm bất động trên bàn mổ, kiệt sức sau cơn thập tử nhất sinh.
Ở một phòng bệnh khác, `Bà Hảo` từ từ mở mắt. Đầu bà đau như búa bổ, thị giác nhòe đi rồi dần sắc nét trở lại. Bà nhìn quanh căn phòng trắng toát, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, nhận ra mình đang ở bệnh viện. Tiếng ho khan vọng ra từ ngực, bà cố gắng gượng ngồi dậy thì một y tá liền chạy tới.
“Bà tỉnh rồi à?” cô y tá nhẹ nhàng hỏi. “Xin đừng cử động mạnh.”
`Bà Hảo` nhíu mày, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Cái tên `Trang` đột nhiên hiện lên trong đầu bà cùng với hình ảnh ngọn lửa bùng lên. Bà Hảo lập tức hoảng hốt.
“Con dâu tôi đâu? `Trang` đâu rồi?” `Bà Hảo` run rẩy hỏi. “Đứa bé… cháu tôi… Nó có sao không?”
Nữ y tá nhìn `Bà Hảo` với ánh mắt thông cảm, rồi quay sang gọi bác sĩ. Một lát sau, bác sĩ bước vào, gương mặt ông đăm chiêu.
“Chào bà, bà `Hảo`,” ông nói, tay cầm tập hồ sơ bệnh án. “Bà vừa trải qua một cú sốc lớn. Chúng tôi đã xử lý vết bỏng và bây giờ bà cần nghỉ ngơi.”
`Bà Hảo` không quan tâm đến vết thương của mình. Bà chỉ chăm chăm nhìn bác sĩ, lòng nóng như lửa đốt.
“Con dâu tôi và cháu nội của tôi thế nào rồi, thưa bác sĩ?”
Bác sĩ thở dài một tiếng, nhìn thẳng vào mắt `Bà Hảo`. “Ca sinh rất khó khăn, bà `Hảo` ạ. `Trang` bị sinh non cấp cứu do cú sốc và khói độc. `Cháu nội` của bà chào đời yếu ớt, cân nặng chỉ 1.8kg và đang phải nằm lồng ấp. Nhưng…” Ông dừng lại một chút, như để `Bà Hảo` kịp tiếp nhận thông tin, “hiện tại, mẹ và bé tạm ổn. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao.”
Tin tức này như một đòn giáng mạnh vào `Bà Hảo`. Bà bàng hoàng, tất cả những sự việc kinh hoàng vừa qua cùng với tin tức về `Trang` và `cháu nội` khiến bà cảm thấy hụt hẫng đến tột độ. Bà Hảo nhắm mắt lại, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má.
Bà Hảo nhắm mắt lại, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Cảm giác hối hận, đau đớn và sợ hãi dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực bà. Bà Hảo không muốn nằm thêm một giây nào trên chiếc giường trắng toát này. Bà phải gặp `Trang`, phải nhìn thấy `cháu nội` của mình.
Bà Hảo cố gắng ngồi dậy, đầu vẫn còn choáng váng. Nữ y tá liền chạy tới đỡ bà, gương mặt lo lắng.
“Bà `Hảo`! Bà đừng cố quá sức. Bà cần nghỉ ngơi.”
“Không được,” `Bà Hảo` khản giọng nói, “Tôi phải gặp con dâu tôi, `Trang`. Và cháu nội của tôi. Làm ơn, đưa tôi đi.”
Thấy sự kiên quyết trong ánh mắt bà, nữ y tá đành đồng ý. Cô giúp `Bà Hảo` di chuyển đến chiếc xe lăn, rồi đẩy bà đi dọc hành lang bệnh viện, nơi tràn ngập mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân hối hả.
Họ dừng lại trước một căn phòng đặc biệt, nơi những em bé sơ sinh yếu ớt đang nằm trong `lồng kính`. Qua lớp kính trong suốt, `Bà Hảo` nhìn thấy `cháu nội` bé bỏng của mình. Thằng bé nhỏ xíu, da vẫn còn xanh xao, nằm bất động giữa vô số dây nhợ và máy móc. Một chiếc mũ len nhỏ che đi phần đầu còn yếu ớt. `Bà Hảo` đưa tay run rẩy chạm vào lớp kính lạnh lẽo, nước mắt lại trào ra không ngừng. Con bé từng khỏe mạnh, giờ nằm đó, chỉ vì sự ích kỷ của bà.
“Cháu nội tôi…” `Bà Hảo` thì thào, giọng nghẹn lại.
Nữ y tá khẽ vỗ vai bà. “Bác sĩ nói bé rất cố gắng, bà `Hảo` ạ.”
Sau đó, nữ y tá đẩy `Bà Hảo` đến phòng bệnh của `Trang`. Cánh cửa mở ra, hình ảnh `Trang` nằm bất động trên giường bệnh đập vào mắt `Bà Hảo`. Gương mặt `Trang` trắng bệch, đôi môi khô nứt, và những vết băng bó vẫn còn hiển hiện trên cánh tay. Cô con dâu từng sôi nổi, tràn đầy sức sống, giờ đây nằm yếu ớt, cơ thể kiệt quệ sau cơn hoạn nạn. Tấm ga trải giường còn vương vết máu loang lổ như một lời nhắc nhở đau lòng về tai ương vừa qua.
`Bà Hảo` cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Bà cố gắng di chuyển xe lăn đến sát giường bệnh của `Trang`, đưa tay chạm nhẹ vào bàn tay lạnh ngắt của con dâu.
“Trang…” `Bà Hảo` gọi khẽ, nhưng `Trang` vẫn không tỉnh.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của `Bà Hảo` vang lên, cắt ngang không khí tĩnh lặng. Bà Hảo run rẩy cầm điện thoại, đầu dây bên kia là giọng một người hàng xóm, đầy sự hoảng loạn.
“Bà `Hảo` ơi! Nhà bà… nhà bà cháy rụi hết rồi! Toàn bộ tài sản… không còn gì cả!”
Tin sét đánh ngang tai. `Bà Hảo` đánh rơi điện thoại, chiếc điện thoại trượt xuống sàn, vỡ tan tành. Ngọn lửa đã không chỉ thiêu rụi `chiếc nôi gỗ lim trị giá 12 triệu đồng`, mà còn nuốt chửng cả `nhà bà Hảo` và tất cả những gì bà tích góp bao năm. Một phút bốc đồng của `Trang`, một phút nghiệt ngã của số phận, đã biến mọi thứ thành tro tàn.
`Bà Hảo` nhìn `Trang` đang bất động, nhìn bàn tay con dâu vẫn còn in hằn những vết bỏng nhẹ, nhìn lại hình ảnh `cháu nội` đang nằm yếu ớt trong lồng kính. Tất cả mọi thứ, từ tiền bạc, nhà cửa, cho đến hạnh phúc gia đình, đều đã biến mất. Tất cả chỉ vì một chiếc nôi, vì `sự chênh lệch giá 200 nghìn đồng`. `Trang` đã mất hết tất cả, và bà, chính bà `Hảo`, là nguyên nhân của mọi bi kịch.
“Tại tôi… tất cả là tại tôi!” `Bà Hảo` gục xuống, hai tay ôm lấy mặt, khóc nức nở. Tiếng khóc của bà xé lòng, đầy hối hận và tuyệt vọng, vang vọng khắp căn phòng bệnh lạnh lẽo. Bà Hảo biết, vết thương này sẽ không bao giờ lành được. Sự hối hận sẽ theo bà suốt cuộc đời còn lại.
Bà Hảo gục xuống, hai tay ôm lấy mặt, khóc nức nở. Tiếng khóc của bà xé lòng, đầy hối hận và tuyệt vọng, vang vọng khắp căn phòng bệnh lạnh lẽo. Bà Hảo biết, vết thương này sẽ không bao giờ lành được. Sự hối hận sẽ theo bà suốt cuộc đời còn lại.
Nữ y tá lặng lẽ đặt tay lên vai Bà Hảo, không nói một lời. Sự im lặng nặng trĩu còn đau đớn hơn bất kỳ lời an ủi nào. Vài giờ trôi qua trong vô vọng. Bà Hảo cứ thế ngồi bên giường Trang, đôi mắt sưng húp, nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Khi chiều tà buông xuống, một tiếng rên khe khẽ vang lên từ phía Trang. Bà Hảo giật mình ngẩng đầu. Đôi mắt Trang từ từ hé mở, lờ đờ nhìn quanh. Ánh nhìn của Trang chạm vào Bà Hảo, nhưng không có chút nhận biết, chỉ là sự trống rỗng và mệt mỏi cùng cực.
“Trang… con tỉnh rồi à?” Bà Hảo thì thào, giọng run rẩy, đầy hy vọng lẫn sợ hãi.
Trang không đáp, cô bé cố gắng cử động cánh tay, nhăn mặt vì đau đớn. Những vết băng bó nhắc nhở cô về cơn ác mộng vừa qua. Rồi, như một dòng điện chạy qua, ký ức ùa về. Ngọn lửa bùng lên, mùi xăng nồng nặc, cái nóng rát bỏng… Và cái lý do của tất cả: chiếc nôi, sự chênh lệch hai trăm nghìn. Trang đảo mắt tìm kiếm, dường như muốn hỏi về con mình.
Bà Hảo hiểu ý, bà Hảo cố gắng nuốt khan. “Cháu nội… thằng bé đang ở lồng kính, con ạ. Bác sĩ nói… bé hơi yếu.” Bà Hảo không dám nói thêm, sợ hãi phản ứng của Trang.
Đột nhiên, đôi mắt Trang bừng lên một tia sáng, nhưng không phải là sự nhẹ nhõm, mà là sự căm phẫn và đau đớn. Cô bé không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào Bà Hảo, ánh mắt sắc như dao găm. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Trang. Không phải nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự tuyệt vọng và oán hờn.
“Mẹ…” Giọng Trang khản đặc, yếu ớt nhưng đầy gai nhọn. “Mẹ đã thấy hậu quả chưa? Tất cả là vì mẹ! Vì sự keo kiệt, vì lòng đố kỵ của mẹ!”
Bà Hảo cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt ấy. “Mẹ xin lỗi… Mẹ thực sự xin lỗi, Trang à. Mẹ không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này…”
“Không ngờ ư?” Trang cười khẩy, nụ cười méo mó trên gương mặt tái nhợt. “Mẹ không ngờ cái gì? Không ngờ một chiếc nôi rẻ hơn hai trăm nghìn lại có thể thiêu rụi cả cuộc đời con sao? Không ngờ lòng tham của mẹ lại có thể khiến cháu nội mình suýt chết, khiến con mất đi tất cả sao?”
Từng lời nói của Trang như những nhát dao đâm vào tim Bà Hảo. Bà Hảo biết Trang nói đúng. Bà không thể phản bác. Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, từng có những lúc ấm áp dù không hoàn hảo, giờ đây đã tan vỡ không thể hàn gắn. Khoảng cách giữa họ không chỉ là chiếc giường bệnh, mà là vực sâu của sự hận thù và tổn thương.
Từ ngày đó, mối quan hệ giữa Trang và Bà Hảo như một sợi dây đã đứt. Dù Bà Hảo cố gắng đến thăm, cố gắng chuộc lỗi, Trang luôn giữ một bức tường vô hình. Cô bé không nặng lời, nhưng sự lạnh nhạt, ánh mắt trống rỗng mỗi khi nhìn Bà Hảo, còn đau đớn hơn ngàn lời trách móc. Cháu nội của Bà Hảo, con trai của Trang, may mắn qua khỏi, nhưng những di chứng về thể chất và tinh thần có lẽ sẽ đeo bám thằng bé suốt cuộc đời. Trang quyết định mang con về nhà ngoại, rời xa khỏi mọi thứ liên quan đến “Nhà bà Hảo”, nơi đã trở thành tro tàn. Cửa hàng đồ cho trẻ sơ sinh lớn nhất thị trấn của Bà Hảo, sau vụ hỏa hoạn, cũng không thể gượng dậy được. Với số tiền bồi thường bảo hiểm ít ỏi và danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, Bà Hảo đành phải bán đi những gì còn sót lại, chấm dứt sự nghiệp mà bà đã dành cả đời để xây dựng.
Gia đình ly tán. Không còn những bữa cơm sum vầy, không còn tiếng cười trẻ thơ. Chỉ còn lại những mảnh vỡ của lòng tin, của tình yêu thương đã bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của lòng đố kỵ và sự nóng giận bốc đồng.
Thời gian trôi qua, vết sẹo trên cơ thể Trang dần lành, nhưng vết sẹo trong tâm hồn thì không bao giờ. Cô bé sống khép kín hơn, dành trọn tình yêu thương cho đứa con bé bỏng, cố gắng bù đắp cho những gì con đã phải chịu đựng từ khi còn trong bụng mẹ. Bà Hảo sống trong sự day dứt không nguôi. Ngôi nhà mới đơn sơ không thể thay thế được tổ ấm đã mất. Mỗi khi nhìn thấy một đứa trẻ, bà lại nhớ đến Cháu nội, nhớ đến sự non yếu của thằng bé và nỗi đau mà bà đã gây ra cho cả gia đình. Cái giá của sự phân biệt, của lòng tham chỉ vì “sự chênh lệch giá 200 nghìn đồng” đã quá đắt. Nó không chỉ là chiếc nôi gỗ lim trị giá 12 triệu đồng, không chỉ là toàn bộ tài sản, mà là cả một gia đình, cả một tương lai đã bị phá hủy. Bài học về sự vị tha, về lòng nhân ái, và về hậu quả khủng khiếp của sự nóng giận bốc đồng đã đến, nhưng đã quá muộn. Bi kịch này, thực sự, không thể cứu vãn. Gia đình nhỏ ấy, sau cơn bão, đã mãi mãi lạc mất nhau trên dòng đời, mỗi người mang theo một nỗi đau riêng, một bài học riêng mà có lẽ, họ sẽ phải trả giá cho đến hết cuộc đời.

