“Bé gái xin vào b/ệnh v/iện để gặp bố lần cuối, y tá hỏi bố em là ai thì ch/ết l/ặng…
Chiều mưa nặng hạt ở Sài Gòn. Những giọt nước trượt dài trên kính cửa xe buýt, phản chiếu ánh đèn vàng mờ nhòe. Một bé gái khoảng 10 tuổi, tóc buộc gọn, chiếc áo đồng phục đã sờn cổ, đứng lặng trước cổng bệnh viện Nhân Dân Gia Định. Trong tay em là một bức ảnh đã ố màu — người đàn ông trong ảnh cười hiền lành, bế em trên tay khi em còn bé xíu.
Em ngước nhìn tòa nhà lớn phía trước. Lấy hết can đảm, em bước vào. Đến quầy lễ tân, giọng em run run:
– Cô ơi… cho con hỏi… ba con đang nằm ở đây. Ba tên là Nguyễn Văn Hùng, phòng cấp c;ứu.
Y tá nhìn em, hơi ngạc nhiên.
– Con nói ba con là ông Hùng? Ông ấy đang trong phòng ICU, người nhà đã vào hết rồi.
– Con… là con gái của ba. Con muốn gặp ba lần cuối… – giọng em nghẹn lại.
Người y tá chết lặng vài giây. Vì bà biết rõ: người nhà đang ở trong đó là vợ chính thức của ông Hùng, bà Thủy, và con trai lớn của họ.
Nguyễn Văn Hùng, 58 tuổi, là một giám đốc chi nhánh ngân hàng đã nghỉ hưu sớm do bệnh tim. Ông sống cùng vợ – bà Thủy – và con trai học đại học. Gia đình ông thuộc dạng trung lưu khá giả ở quận Bình Thạnh.
Ít ai biết rằng 11 năm trước, bà giúp việc tên Lan từng sống trong căn nhà này suốt hơn hai năm. Cô gái trẻ người miền Tây, ít nói và siêng năng. Sau một thời gian, bà Thủy bắt đầu nghi ngờ vì thấy ánh mắt của chồng mình mỗi khi nhìn Lan — ánh mắt không đơn thuần là của người chủ dành cho người làm.
Một ngày, Lan âm thầm rời khỏi căn nhà mà không báo trước. Chẳng ai rõ lý do. Cũng từ đó, bà Thủy cấm mọi người trong nhà nhắc đến Lan nữa.
Lan trở về quê, sinh con trong âm thầm. Đứa trẻ ấy chính là Mai — bé gái đang đứng ở bệnh viện hôm nay.
Khi biết tin ông Hùng nhập viện do nhồi máu cơ tim, Lan đã khóc suốt đêm. Dù ông không hứa hẹn gì, nhưng với bà, ông là mối tình đầu — và có lẽ là duy nhất. Cô biết Mai luôn mong có một lần được gặp người cha mà mình chỉ thấy qua những bức ảnh cũ mẹ cất kỹ.
Vì vậy, sáng hôm đó, Lan đưa con lên
Sài Gòn. Đứng trước bệnh viện, Lan nói với con:
– Con vào một mình thôi. Ba… có vợ, có gia đình. Mẹ không thể xuất hiện. Nhưng nếu ba còn tỉnh, con hãy nói với ba… mẹ không hận gì cả………………………..”
“Người y tá thoát khỏi trạng thái chết lặng. Bà nhìn bé gái trước mặt, ánh mắt pha trộn giữa sự thương cảm và nỗi lo lắng khó tả. Bà biết rõ bé gái đang nói thật – nhìn đôi mắt và giọng nói run run ấy là đủ. Nhưng bà cũng biết rõ hơn ai hết, người nhà chính thức của ông Nguyễn Văn Hùng – bà Thủy và con trai lớn – đang ở trong kia, căng thẳng tột độ chờ đợi tin tức. Quy định bệnh viện rất nghiêm ngặt, khu ICU càng không thể tùy tiện. Bà tự nhủ, tình huống này vượt quá thẩm quyền của mình rồi. Bà cần báo cáo gấp lên cấp trên, hoặc ít nhất là tìm cách thông báo một cách khéo léo nhất cho người nhà chính thức bên trong.
“”Cô… Cô hiểu rồi,”” người y tá lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh. “”Nhưng mà… tình hình của ba con đang rất nguy kịch, chỉ có người nhà đã đăng ký mới được vào. Con có người lớn đi cùng không?””
Mai lắc đầu, nước mắt lưng tròng. “”Mẹ con ở ngoài cổng… Ba con… con chỉ muốn gặp ba lần cuối thôi ạ. Xin cô…””
Người y tá càng thêm bối rối. Đứa bé chỉ có một mình, mẹ đợi ở ngoài cổng bệnh viện Nhân Dân Gia Định mà không dám vào? Điều đó chỉ càng xác nhận những gì bà đang nghĩ. Đây là một tình huống tế nhị và phức tạp liên quan đến gia đình ông Hùng – vị giám đốc ngân hàng đã về hưu kia. Bà không thể tự mình giải quyết. Quyết định đã được đưa ra.
“”Con đợi cô một lát nhé,”” bà nói, giọng dứt khoát hơn. Bà cần phải hành động ngay trước khi mọi chuyện trở nên rắc rối hơn. Bà quay lưng, bước nhanh về phía văn phòng phía trong, điện thoại trên tay. Mai đứng đó, trái tim đập thình thịch, không hiểu cô y tá định làm gì. Em chỉ biết rằng cánh cửa dẫn vào nơi ba em đang nằm vẫn còn đóng chặt.”
“Cô y tá bước nhanh về phía văn phòng trực ca, điện thoại đã được bấm sẵn số. Mai dõi theo bóng lưng cô, lòng đầy phấp phỏng. Y tá nhanh chóng tìm một góc khuất, giọng nói hạ thấp nhưng vẫn đầy vẻ lo lắng khi đầu dây bên kia bắt máy.
“”Alo, chị Trưởng ca à? Em Hà trực ở sảnh ICU đây ạ.”” Y tá Hà hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lời nói. “”Chị ơi, ở đây vừa có một tình huống hơi đặc biệt… có một bé gái khoảng mười tuổi, tự xưng là con gái của bệnh nhân Nguyễn Văn Hùng đang ở phòng ICU.””
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi vang lên tiếng hỏi đầy ngạc nhiên. Y tá Hà tiếp tục trình bày ngắn gọn, giọng càng lúc càng gấp gáp.
“”Vâng, chính là bệnh nhân Nguyễn Văn Hùng, giám đốc ngân hàng về hưu vừa vào sáng nay ạ. Bé gái này… nói mẹ bé là người giúp việc cũ, và ông Hùng là ba ruột của bé. Bé đến muốn gặp ba lần cuối. Nhưng bé chỉ đi một mình, nói mẹ đang đợi ở ngoài cổng bệnh viện Nhân Dân Gia Định…””
Cô dừng lại, nghe phản ứng từ Trưởng ca. Tiếng nói ở đầu dây bên kia rõ ràng là đang rất bất ngờ, xen lẫn chút bối rối và cẩn trọng.
“”Em cũng thấy bé nói thật, ánh mắt không giả được chị ạ. Nhưng mà… người nhà chính thức của ông Hùng là bà Thủy và con trai đang ở trong phòng chờ, tình hình rất căng thẳng. Em không biết phải xử lý sao, đưa bé vào thì không đúng quy định, mà để bé ở ngoài thì tội quá… Chị có thể xuống xem sao hoặc cho em hướng giải quyết được không ạ?””
Y tá Hà giữ chặt điện thoại, chờ đợi chỉ đạo tiếp theo. Trưởng ca bên kia vẫn còn trong trạng thái sửng sốt trước thông tin vừa nhận được. Đây đúng là một ca khó, vượt quá thẩm quyền của y tá trực. Vụ việc liên quan đến một gia đình có tiếng, và tình hình bệnh nhân lại đang nguy kịch. Bà Trưởng ca thầm nhủ, chắc chắn mọi chuyện sẽ rất phức tạp đây.”
“Y tá Hà đặt điện thoại xuống, nét mặt vẫn còn căng thẳng sau cuộc gọi. Bà Trưởng ca ca trực, một phụ nữ trung niên với vẻ ngoài khắc khổ, bước nhanh đến chỗ Hà. Ánh mắt bà quét qua Mai đang ngồi im lìm ở ghế chờ, rồi quay lại nhìn Hà đầy dò hỏi.
“”Tình hình thế nào?”” Bà Trưởng ca hạ giọng.
Hà kể lại vắn tắt lần nữa, chỉ vào Mai. “”Chị ơi, đúng là khó xử thật. Bé nó trông đáng thương lắm, nói muốn gặp ba lần cuối. Nhưng mà… gia đình chính thức của ông Hùng đang ở kia kìa…”” Cô liếc về phía phòng chờ dành cho người nhà.
Bà Trưởng ca nhíu mày. “”Cô bé này… con riêng ư? Ngay lúc này à?”” Bà lắc đầu, vẻ mặt dứt khoát. “”Không được, Hà. Tuyệt đối không thể tự ý cho bé vào. Quy định là quy định, hơn nữa gia đình ông Hùng thuộc diện nhạy cảm, có địa vị xã hội. Nếu để cô bé này xông vào mà không có sự đồng ý hay thông báo trước cho vợ con ông ấy… hậu quả sẽ rất phức tạp.””
Hà gật đầu đồng ý, cô hiểu rõ. “”Vậy giờ mình phải làm sao ạ?””
Bà Trưởng ca suy nghĩ nhanh. “”Không thể để bé ở ngoài mãi, cũng không thể đưa vào bừa bãi. Chỉ còn cách là… báo cho người nhà chính thức biết.””
“”Báo cho bà Thủy và anh con trai ạ?”” Hà hơi chần chừ. Cô tưởng tượng ra cảnh bà vợ chính thức sẽ phản ứng thế nào khi nghe tin này vào lúc chồng/cha họ đang thập tử nhất sinh.
“”Đúng vậy.”” Bà Trưởng ca gật mạnh. “”Phải nói thôi. Dù thế nào cũng cần họ biết. Ai sẽ đi?”” Bà nhìn Hà.
Hà thở dài. “”Em…””
“”Thôi được.”” Bà Trưởng ca ngắt lời, đưa ra quyết định cuối cùng. “”Để chị đi. Chuyện này cần người có kinh nghiệm hơn một chút. Em ở lại đây trông bé.””
Bà Trưởng ca chỉnh lại chiếc áo blouse, hít một hơi sâu, chuẩn bị đối mặt với tình huống bão táp sắp xảy ra. Bà liếc nhìn Mai lần cuối, ánh mắt đầy lo ngại, rồi bước đi kiên quyết về phía khu vực phòng chờ của người nhà bệnh nhân ICU. Mai vẫn ngồi đó, đôi mắt tròn xoe nhìn theo bóng lưng người y tá lớn tuổi, lòng vừa thấp thỏm vừa tràn đầy hy vọng ngây thơ rằng sắp được gặp ba.”
“Bà Trưởng ca sải bước dọc hành lang bệnh viện. Mỗi bước chân dường như càng nặng hơn khi bà tiến gần đến khu vực chờ của người nhà bệnh nhân ICU. Tiếng bíp bíp đều đặn từ các máy móc phía sau cánh cửa kính mờ ảo càng làm tăng thêm không khí căng thẳng. Bà hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh. Chuyện này thật sự quá đột ngột, và giờ đây, bà là người phải mang tin tức “”sét đánh”” đến cho gia đình họ, đặc biệt là bà Thủy. Bà nghĩ thầm, “”Sao mọi chuyện lại xảy ra vào lúc này chứ? Đúng là éo le hết sức.””
Phía trước, qua lớp cửa kính, bà thấy rõ bà Thủy và người con trai lớn đang ngồi ở hàng ghế chờ. Bà Thủy dựa đầu vào thành ghế, mắt nhắm nghiền, vẻ mặt mệt mỏi và lo lắng tột độ. Người con trai ngồi thẳng lưng hơn, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía phòng cấp cứu, tay siết chặt bàn tay mẹ. Cả hai đều chìm trong sự chờ đợi đầy bất an.
Bà Trưởng ca dừng lại vài giây, sắp xếp lại suy nghĩ. Không thể kéo dài thêm được nữa. Bà bước đến gần, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn mang theo sự nghiêm trọng:
“”Chào chị Thủy, chào anh.””
Bà Thủy và người con trai giật mình, ngước nhìn lên. Ánh mắt họ ánh lên tia hy vọng mong manh, cứ ngỡ có tin tức gì về ông Hùng. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt hơi ngập ngừng của bà y tá, tia hy vọng đó vụt tắt.
“”Có chuyện gì không ạ?”” Bà Thủy hỏi, giọng khàn đặc vì lo lắng.
Bà Trưởng ca ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện họ. Bà đặt tay lên đầu gối, ánh mắt nhìn thẳng vào bà Thủy.
“”Tôi… tôi có một việc cần thông báo gấp cho gia đình mình.””
Bà Thủy và người con trai nhìn nhau, linh tính mách bảo có điều không lành, nhưng họ không thể tưởng tượng được đó là chuyện gì vào lúc này, ngoài tình trạng của ông Hùng.
“”Có phải tình hình sức khỏe của ông ấy…?”” người con trai bắt đầu, giọng run run.
“”Không, không phải về tình trạng của bệnh nhân lúc này.”” Bà Trưởng ca vội vàng ngắt lời. “”Chuyện này là… một người đang chờ ở ngoài muốn gặp ông Hùng.””
Cả hai người nhà đều tỏ vẻ khó hiểu. Ai có thể muốn gặp ông Hùng vào lúc này chứ?
“”Ai vậy ạ? Bạn bè hay đồng nghiệp của ba tôi?”” người con trai hỏi.
Bà Trưởng ca lại hít một hơi sâu. Đây là lúc khó khăn nhất. Bà nhìn thẳng vào mắt bà Thủy, giọng nói chậm rãi và rõ ràng từng chữ, dù lòng bà đang thắt lại:
“”Chị Thủy, anh… Có một cô bé. Khoảng mười tuổi. Cô bé tự nhận… tự nhận là con gái của ông Hùng.”””
“Cả bà Thủy và người con trai đều sững sờ. Khuôn mặt bà Thủy từ mệt mỏi bỗng chốc biến thành kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển sang sự phẫn nộ không thể che giấu. Người con trai cũng không kém phần sốc, anh nhìn bà Trưởng ca với ánh mắt hoài nghi, xen lẫn tức giận.
“”Cô nói cái gì cơ?”” Bà Thủy gần như hét lên, giọng run run vì tức tối. “”Con gái của ông Hùng? Cô bé nào? Tự nhận? Ở đâu ra cái chuyện hoang đường đó?””
Bà Trưởng ca giữ nguyên vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Bà đã lường trước được phản ứng này.
“”Thưa bà, cô bé… cô bé tên là Mai,”” bà Trưởng ca nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “”Cháu đi cùng một người phụ nữ khác… mẹ cháu, tôi đoán vậy. Họ đang chờ ở ngoài quầy lễ tân. Cháu nằng nặc đòi vào gặp ông Hùng, nói là muốn được nhìn ba lần cuối…””
“”Nhìn ba lần cuối?”” người con trai lặp lại, giọng đầy mỉa mai và giận dữ. “”Ba tôi chỉ có một người con là tôi! Bà là ai mà dám đến đây nhận vơ cha?”” Anh ta quay sang mẹ, “”Mẹ, chuyện này là sao?””
Bà Thủy siết chặt tay, móng tay ghim sâu vào da thịt. Máu nóng dồn lên mặt bà. Mọi mệt mỏi vì lo lắng cho chồng dường như tan biến hết, thay vào đó là cơn thịnh nộ bốc cháy. Cái bí mật tưởng chừng đã chôn vùi bao năm giờ phút này lại trồi lên, ngay lúc bà đang yếu lòng nhất.
“”Tôi… tôi không biết. Chắc chắn là nhầm lẫn gì đó,”” bà Thủy nói, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang cuộn trào. Nhưng giọng bà vẫn run lên. “”Hoặc là… là có ai đó cố tình lừa đảo, lợi dụng tình hình này!””
“”Lừa đảo?”” Bà Trưởng ca khẽ nhíu mày. “”Thưa bà, cô bé mang theo một vài giấy tờ… có cả giấy khai sinh ghi tên cha là Nguyễn Văn Hùng…””
Lời nói của bà Trưởng ca như một gáo nước lạnh dội vào bà Thủy. Giấy khai sinh? Không thể nào! Điều này là thật sao? Cái nghi ngờ mơ hồ bà từng có về những năm tháng ông Hùng bận rộn với công việc, những chuyến công tác bất chợt, và cả chuyện người giúp việc cũ bỗng dưng xin nghỉ việc đột ngột sau hai năm làm việc… tất cả như vụt hiện lên. Lan. Là con của Lan sao?
“”Không! Không thể nào!”” Bà Thủy gạt phắt đi, đứng bật dậy. Vẻ mặt bà đầy căm phẫn pha lẫn sợ hãi. “”Tôi không tin! Tôi và ông Hùng đã chung sống mấy chục năm, chỉ có một đứa con duy nhất là thằng này! Ai cho phép bọn họ vào đây? Cô mau đuổi họ ra ngoài ngay lập tức!””
Người con trai cũng đứng dậy theo, ánh mắt sắc lạnh nhìn bà Trưởng ca. Anh đã hoàn toàn bị thuyết phục rằng đây là một màn kịch lừa đảo trắng trợn.
“”Đúng vậy! Bà làm ơn mời họ ra ngoài cho,”” anh ta nói, giọng đầy đe dọa. “”Ba tôi đang nguy kịch, chúng tôi không có thời gian cho những trò lố bịch này!””
Bà Trưởng ca hơi lùi lại trước sự giận dữ và gay gắt của hai mẹ con. Bà hiểu được phản ứng của họ, nhưng nhiệm vụ của bà là truyền đạt yêu cầu của người nhà bệnh nhân, dù họ là ai đi nữa.
“”Thưa bà, thưa anh… Cháu bé chỉ muốn được nhìn ba cháu lần cuối… Ông Hùng đang rất yếu…”” Bà Trưởng ca cố gắng giải thích, giọng có phần gấp gáp. “”Dù sao đi nữa, cháu bé cũng là người nhà… và… và ông Hùng cũng không còn nhiều thời gian nữa…””
Câu nói cuối cùng của bà Trưởng ca như một đòn chí mạng vào tâm lý đang hỗn loạn của bà Thủy. Không còn nhiều thời gian… Chẳng lẽ ông ấy sắp… Và trước khi ra đi, cái bí mật khủng khiếp này lại đòi được phơi bày? Bà Thủy không chấp nhận được điều đó. Bà không chấp nhận người phụ nữ làm giúp việc kia có thể có một đứa con với chồng bà, và giờ đứa bé đó lại đòi quyền được nhìn ông Hùng lần cuối, ngang hàng với bà và con trai bà?
“”Không có ‘người nhà’ nào ở đây hết!”” Bà Thủy hét lên, vẻ mặt đầy tàn nhẫn. “”Cô mau nói với họ biến đi! Kẻ lừa đảo! Tôi không cho phép bất cứ ai làm phiền chồng tôi lúc này! Nhất là… nhất là loại người đó!””
Ánh mắt bà Thủy nhìn bà Trưởng ca đầy căm ghét, như thể chính bà là người mang đến điều xui xẻo này. Bà Trưởng ca nhận ra không thể thuyết phục được nữa. Bà đứng thẳng người, nhìn hai mẹ con họ với ánh mắt có chút thất vọng.
“”Vâng, tôi hiểu rồi ạ,”” bà Trưởng ca nói, giọng trầm xuống, đầy vẻ bất lực. “”Tôi sẽ ra báo lại…””
Bà Trưởng ca quay người, sải bước nhanh chóng rời khỏi khu vực chờ đầy căng thẳng, để lại bà Thủy và người con trai chìm trong cơn thịnh nộ và sự sợ hãi tột cùng về những gì vừa được nghe. Bà Thủy nhìn theo bóng lưng bà Trưởng ca, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch, ánh mắt như muốn thiêu đốt tất cả.
“”Mẹ…”” người con trai khẽ gọi, vẻ mặt vẫn chưa hết sốc.
Bà Thủy quay lại nhìn con trai, ánh mắt đầy sự quyết liệt. Bà sẽ không để bất cứ thứ gì, bất cứ ai, làm ảnh hưởng đến gia đình bà lúc này, đặc biệt là trong những giờ phút cuối cùng của ông Hùng. Bà sẽ bảo vệ danh dự và tài sản của gia đình bà bằng mọi giá. Kẻ nào muốn chen chân vào? Bà sẽ nghiền nát kẻ đó!
Bà Trưởng ca bước nhanh trên hành lang. Cảm giác bất lực và áy náy đè nặng lên vai. Bà biết bà phải quay lại quầy lễ tân, đối mặt với cô bé Mai đang chờ đợi, và thông báo rằng nguyện vọng cuối cùng của cháu… đã bị từ chối phũ phàng bởi chính gia đình chính thức của người cha đang hấp hối. Cảnh tượng đó… thật quá đỗi tàn nhẫn.
Trong khi đó, tại quầy lễ tân, Mai vẫn đang nắm chặt tay mẹ, đôi mắt tròn xoe ngây thơ ngước nhìn cánh cửa khu vực ICU, đầy hy vọng mong manh được nhìn thấy người cha mà em chỉ biết qua những tấm ảnh cũ đã ố vàng…”
“Bà Thủy quay lại nhìn con trai, ánh mắt đầy sự quyết liệt. Bà sẽ không để bất cứ thứ gì, bất cứ ai, làm ảnh hưởng đến gia đình bà lúc này, đặc biệt là trong những giờ phút cuối cùng của ông Hùng. Bà sẽ bảo vệ danh dự và tài sản của gia đình bà bằng mọi giá. Kẻ nào muốn chen chân vào? Bà sẽ nghiền nát kẻ đó!
Bà Trưởng ca bước nhanh trên hành lang. Cảm giác bất lực và áy náy đè nặng lên vai. Bà biết bà phải quay lại quầy lễ tân, đối mặt với cô bé Mai đang chờ đợi, và thông báo rằng nguyện vọng cuối cùng của cháu… đã bị từ chối phũ phàng bởi chính gia đình chính thức của người cha đang hấp hối. Cảnh tượng đó… thật quá đỗi tàn nhẫn.
Trong khi đó, tại quầy lễ tân, Mai vẫn đang nắm chặt tay mẹ, đôi mắt tròn xoe ngây thơ ngước nhìn cánh cửa khu vực ICU, đầy hy vọng mong manh được nhìn thấy người cha mà em chỉ biết qua những tấm ảnh cũ đã ố vàng…
Bà Trưởng ca bước đến quầy lễ tân, gương mặt bà không giấu được sự ái ngại. Bà nhìn Mai và Lan đang ngồi chờ đợi.
“”Cháu bé…”” Bà Trưởng ca cất tiếng, giọng trầm và nhẹ nhất có thể.
Mai và Lan lập tức ngước lên. Ánh mắt Mai sáng lên đầy mong chờ.
“”Cháu… cháu có được vào gặp ba không ạ?”” Mai hỏi, giọng run run.
Bà Trưởng ca ngập ngừng. Bà nhìn Lan, rồi nhìn Mai. Làm sao bà có thể nói với cô bé mong manh này rằng người mẹ kế và anh trai vừa từ chối thẳng thừng, thậm chí còn gọi mẹ con cô là kẻ lừa đảo?
“”Cháu… người nhà ông Hùng…”” Bà Trưởng ca ấp úng. “”Họ nói… họ nói không thể cho cháu vào lúc này.””
Khuôn mặt Mai vụt tắt hy vọng. Đôi mắt em cụp xuống.
Lan lập tức nắm chặt tay con gái, đứng bật dậy. Vẻ mặt chị đầy căng thẳng và lo lắng. Chị đã lường trước được phản ứng này, nhưng nghe tận tai vẫn khiến lòng chị đau thắt.
“”Tại sao không cho con tôi vào?”” Lan hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ vẻ bức xúc. “”Cháu là con gái của ông Hùng! Cháu chỉ muốn nhìn mặt ba lần cuối thôi!””
“”Thưa cô… gia đình chính thức của ông Hùng… họ nói rằng ông Hùng chỉ có một người con duy nhất…”” Bà Trưởng ca nói, tránh nhìn thẳng vào mắt Lan. “”Họ… họ không chấp nhận cháu là con gái của ông Hùng. Họ nói cô và cháu… là kẻ lừa đảo.””
Lời nói của Bà Trưởng ca như sét đánh ngang tai Lan. Lừa đảo? Họ dám nói chị và Mai là lừa đảo? Cái bí mật mà chị đã chôn giấu bao năm, cái sự thật đau đớn về đứa con không được thừa nhận, giờ đây lại bị phỉ báng một cách tàn nhẫn như vậy sao?
Nỗi uất hận bỗng chốc trào dâng trong lòng Lan. Bao nhiêu tủi nhục, bao nhiêu hy sinh thầm lặng vì đứa con gái này, giờ bị chà đạp không thương tiếc. Chị nhìn cánh cửa dẫn vào khu ICU, nơi người đàn ông chị từng yêu, người cha của Mai đang nằm chờ chết, và cảm thấy một cơn giận dữ không thể kìm nén. Chị đã nhẫn nhịn quá đủ rồi!
“”Lừa đảo ư?”” Lan lặp lại, giọng đầy sự mỉa mai cay đắng. Chị siết chặt tay Mai, như muốn truyền sức mạnh cho con, và cũng như muốn tìm thêm sức mạnh cho chính mình. “”Họ nói chúng tôi lừa đảo sao?””
Bà Trưởng ca nhìn vẻ mặt Lan biến đổi, từ đau khổ sang quyết liệt, rồi dần nhuốm màu căm phẫn. Bà biết mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây.
“”Vâng, thưa cô…”” Bà Trưởng ca xác nhận, giọng ngập ngừng. “”Họ nói sẽ không cho bất kỳ ai không phải người nhà chính thức vào thăm ông ấy.””
Lan hít một hơi thật sâu, cố nén lại những giọt nước mắt đang chực trào. Đôi mắt chị nhìn thẳng vào Bà Trưởng ca, ánh lên một tia sáng kiên định, xen lẫn sự thách thức. Cái vẻ lam lũ, nhẫn nhịn thường ngày bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một người phụ nữ đang bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng chiến đấu cho sự thật và cho con gái mình.
“”Được lắm.”” Lan nói, giọng lạnh băng và đầy quyết tâm. “”Nếu họ muốn chơi trò này… tôi sẽ cho họ thấy ai mới là người đáng sợ.””
Chị quay sang nhìn Mai, gương mặt dịu lại đôi chút khi nhìn thấy sự bối rối và sợ hãi trong mắt con. Chị khẽ cúi xuống, ôm lấy Mai thật chặt, thì thầm vào tai con: “”Mai ngoan. Mẹ sẽ không để ai bắt nạt con cả. Con là con của ba Hùng, điều đó là sự thật. Mẹ sẽ chứng minh cho mọi người thấy.””
Mai nép vào lòng mẹ, vẫn chưa hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm nhận được sự căng thẳng và tức giận đang bủa vây mẹ mình.
Lan buông Mai ra, đứng thẳng dậy. Ánh mắt chị một lần nữa nhìn về phía khu ICU, nơi có những người đang phủ nhận sự tồn tại của con gái chị. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi chị. Chị đã lùi bước quá lâu rồi. Bây giờ, chính là lúc chị phải tiến lên, không chỉ vì Mai, mà còn vì chính chị, vì sự công bằng mà lẽ ra cha con Mai phải nhận được. Chị sẽ không để Mai phải chịu đựng sự sỉ nhục này.
“”Cảm ơn cô,”” Lan nói với Bà Trưởng ca, giọng không còn chút ấm áp nào. “”Chúng tôi sẽ về. Nhưng câu chuyện này… chưa kết thúc đâu.””
Lan nắm chặt tay Mai, quay lưng bước đi, sải bước nhanh và dứt khoát ra khỏi bệnh viện. Bà Trưởng ca nhìn theo bóng lưng hai mẹ con, cảm thấy một dự cảm không lành dâng lên trong lòng. Bà biết, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu. Cuộc đối đầu giữa người vợ chính thức và người tình cũ, giữa lý và tình, giữa danh dự và sự thật, giờ phút này mới chính thức được châm ngòi bởi sự phủ nhận tàn nhẫn vừa rồi.
Trong phòng chờ ICU, Bà Thủy và người con trai vẫn đứng đó, sự giận dữ và căm ghét hiện rõ trên khuôn mặt. Bà Thủy thở hổn hển, cảm giác như vừa trút được một gánh nặng, dù chỉ là tạm thời. Bà đã đẩy được mối đe dọa đó đi rồi.
“”Mẹ…”” người con trai lên tiếng, vẻ mặt vẫn chưa hết hoang mang. “”Rốt cuộc… rốt cuộc chuyện này là sao?””
Bà Thủy nhìn con trai, ánh mắt sắc lạnh. Đã đến lúc bà phải thẳng thắn với con rồi. Bà không thể để thằng bé nghi ngờ hay mềm lòng trước những kẻ muốn tranh giành tài sản và danh tiếng của gia đình bà.
“”Không có sao hết!”” Bà Thủy nói, giọng quả quyết, dù trong lòng vẫn còn chút bất an. “”Đó chỉ là một lũ lừa đảo. Mẹ đã nói rồi, ba con chỉ có một mình con là con trai duy nhất. Mẹ sẽ không để bất cứ ai phá hoại gia đình chúng ta vào lúc này.””
Bà Thủy không nói thêm gì nữa. Bà không muốn nhắc lại cái tên Lan hay chuyện cũ, dù chỉ là một lời. Đối với bà, quá khứ đó đã chết. Và bất cứ ai cố gắng đào bới nó lên đều phải trả giá. Bà quay mặt đi, nhìn về phía cánh cửa phòng bệnh, nơi ông Hùng đang thoi thóp. Bà siết chặt tay, cảm thấy một sự quyết tâm sắt đá dâng lên. Dù ông Hùng có ra sao, bà cũng sẽ bảo vệ những gì thuộc về mình và con trai bà. Tuyệt đối không có chỗ cho bất kỳ người con gái riêng nào xuất hiện vào lúc này!”
“Thấy Lan siết chặt tay con, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên sự quật cường, Bà Trưởng ca bỗng thấy lòng quặn lại. Bà không đành lòng nhìn cảnh này. Có lẽ bà nên thử nói chuyện lại với gia đình chính thức một lần nữa, trực tiếp hơn?
Bà Trưởng ca quay sang phía phòng chờ, nơi Bà Thủy và con trai vẫn đang đứng. Bà lấy hết can đảm bước tới, ra hiệu cho Lan và Mai chờ ở đây. Nhưng Lan không chờ. Chị siết chặt tay Mai, bước theo Bà Trưởng ca, ánh mắt găm thẳng về phía người phụ nữ đang từ chối đứa con của chị. Mai khẽ nép vào chân mẹ, bối rối nhìn những người xa lạ. Em vẫn mặc chiếc áo phông đã sờn cũ, mái tóc đen hơi rối, gương mặt nhỏ nhắn ngây thơ không giấu được vẻ sợ sệt và lạc lõng giữa nơi xa hoa, lạnh lẽo này.
Bà Trưởng ca bước đến gần Bà Thủy, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy cố gắng: “”Thưa cô Thủy, xin cô hãy nghe cháu một chút ạ. Đứa bé này… nó chỉ muốn được gặp ba nó lần cuối thôi. Cháu nó… cháu nó nói chỉ biết ba qua ảnh, chỉ ước được nhìn thấy ba một lần…”” Bà Trưởng ca khẽ cúi xuống nhìn Mai, rồi lại nhìn Bà Thủy. “”Trông cháu nó tội nghiệp lắm ạ, áo quần sờn rách, nét mặt ngây thơ…””
Bà Thủy nãy giờ đang nói chuyện với con trai, nghe tiếng Bà Trưởng ca thì quay phắt lại. Vừa thấy Mai và Lan đang tiến gần, vẻ mặt bà lập tức trở nên cứng rắn, xen lẫn sự khó chịu tột độ. Con trai bà cũng nhìn về phía Lan và Mai với ánh mắt nghi ngờ.
“”Tôi đã nói rồi!”” Giọng Bà Thủy cao hẳn lên, cắt ngang lời Bà Trưởng ca. Bà đưa tay lên xua xua như thể đang xua đuổi thứ gì bẩn thỉu. “”Không có đứa con nào ở đây hết! Tôi không biết các người là ai, nhưng tôi nói thẳng, đây không phải lúc để làm loạn hay lừa đảo gì ở đây!””
Lan bước đến đứng thẳng đối diện Bà Thủy, vẻ cam chịu ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sắc lạnh và quyết liệt. Mai bám chặt lấy tay mẹ, cảm nhận được sự căng thẳng khủng khiếp đang diễn ra.
“”Làm loạn ư?”” Lan lặp lại, giọng đầy thách thức. “”Lừa đảo ư? Bà mới là người đang lừa dối chính mình và lừa dối mọi người đấy, bà Thủy ạ!””
Bà Thủy sững sờ nhìn Lan, không ngờ chị ta dám đối đáp một cách ngang ngược như vậy. Bà nhếch mép khinh khỉnh. “”Ồ, thì ra cô cũng biết tên tôi à? Giỏi nhỉ. Nhưng tôi nói cho cô biết, ở đây không có chỗ cho loại người như cô! Ông Hùng chỉ có một người con trai duy nhất là thằng Tùng đây! Đừng có mơ tưởng đến chuyện bám víu hay tranh giành tài sản gì ở đây!””
“”Tài sản?”” Lan bật cười thành tiếng, tiếng cười nghe chua chát và đầy mỉa mai. “”Bà nghĩ tôi đến đây vì tiền ư? Bà lầm rồi! Tôi đến đây vì con gái tôi có quyền được nhìn thấy cha nó! Dù bà có che giấu, có phủ nhận thế nào đi chăng nữa, thì con bé Mai đây VẪN LÀ CON GÁI CỦA ÔNG HÙNG!”” Lan nhấn mạnh từng chữ, giọng chị rung lên vì tức giận và uất ức.
“”Câm mồm!”” Bà Thủy hét lên, mặt đỏ gay. “”Cô dựa vào cái gì mà nói nó là con ông Hùng?! Cô tưởng nói thế là được chắc?! Ông Hùng sắp chết rồi, cô định đến đây nhận vơ để kiếm chác à? Loại người lừa đảo bỉ ổi!”” Bà Thủy quay sang Bà Trưởng ca, giọng đanh lại. “”Y tá! Mời ngay hai người này ra khỏi đây! Nếu không, tôi sẽ khiếu nại lên ban giám đốc về việc bệnh viện dung túng cho kẻ lừa đảo quấy rối bệnh nhân và người nhà!””
Bà Trưởng ca lúng túng, cố gắng xoa dịu tình hình. “”Xin hai cô bình tĩnh… đây là bệnh viện… có gì từ từ nói chuyện…””
“”Bình tĩnh gì?!”” Lan cắt lời, ánh mắt chị nhìn thẳng vào Bà Thủy như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc kiêu ngạo đó. “”Bà sợ hãi đến thế sao? Sợ sự thật bị phơi bày? Sợ cái vỏ bọc gia đình hoàn hảo của bà bị sứt mẻ bởi sự tồn tại của con gái tôi ư?””
“”Cô… cô láo xược!”” Bà Thủy run lên vì giận. Bà không ngờ chị giúp việc hèn mọn ngày xưa lại dám ăn nói với bà như vậy. “”Con trai, gọi bảo vệ ngay cho mẹ!”” Bà Thủy ra lệnh cho Tùng.
Con trai bà lập tức rút điện thoại, vẻ mặt cũng đầy tức giận nhìn Lan và Mai.
Tiếng tranh cãi giữa hai người phụ nữ ngày càng gay gắt, thu hút sự chú ý của những người khác đang ngồi hoặc đi lại trong hành lang bệnh viện. Họ dừng lại, tò mò nhìn về phía đám đông nhỏ đang xảy ra sự căng thẳng. Ánh mắt tò mò, dò xét, xen lẫn vài ánh nhìn thương hại lướt qua Mai đang nép sau lưng mẹ.
Lan thấy mọi người đang nhìn, thấy vẻ khinh bỉ trong mắt Bà Thủy và con trai bà, và thấy cả sự bối rối, sợ hãi của Mai. Một cảm giác tủi nhục và căm phẫn tột cùng trào dâng. Chị không thể để con gái chị bị sỉ nhục như thế này nữa. Chị sẽ chiến đấu. Ngay tại đây! Chị đã chịu đựng quá đủ rồi!”
“Tiếng chuông điện thoại trong tay con trai Bà Thủy vang lên, ngón tay anh ta chuẩn bị nhấn nút gọi bảo vệ. Lan đứng thẳng, mắt tóe lửa nhìn thẳng vào Bà Thủy, hoàn toàn không lùi bước. Mọi ánh mắt trong hành lang đều đổ dồn về phía họ. Căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc áo blouse trắng, có vẻ ngoài nghiêm nghị, bước nhanh tới. Ông là Bác sĩ phụ trách trực khoa Hồi sức tích cực. Ông đã nghe loáng thoáng về cuộc tranh cãi và nhận được tín hiệu từ Y tá Bà Trưởng ca qua bộ đàm.
Bác sĩ phụ trách bước thẳng vào giữa đám đông, giọng nói trầm và dứt khoát cắt ngang mọi tiếng ồn: “”Chuyện gì đang xảy ra ở đây?! Đây là khu vực điều trị, yêu cầu giữ trật tự!””
Bà Thủy lập tức quay sang Bác sĩ, khuôn mặt đầy vẻ oan ức và giận dữ. “”Thưa Bác sĩ! Bệnh viện làm ăn kiểu gì vậy?! Để cho hai người này vào đây làm loạn! Họ xưng là người nhà bệnh nhân Nguyễn Văn Hùng, nhưng hoàn toàn không phải! Họ đến đây để lừa đảo, quấy rối! Yêu cầu bệnh viện xử lý ngay!”” Bà vừa nói vừa chỉ tay về phía Lan và Mai.
Bác sĩ phụ trách nhìn Lan và Mai một lượt, rồi nhìn sang Bà Thủy và con trai. Ông thở dài, ra hiệu cho Y tá Bà Trưởng ca lùi lại. Ông nhìn thẳng vào Bà Thủy, giọng vẫn giữ sự bình tĩnh nhưng kiên quyết: “”Cô Thủy, tôi biết cô đang rất lo lắng cho tình trạng của ông Hùng. Tuy nhiên, tôi vừa kiểm tra lại hồ sơ và tình hình bệnh nhân. Tình trạng của ông ấy… rất nguy kịch.””
Nghe đến “”rất nguy kịch””, Bà Thủy và con trai thoáng giật mình, nhưng sự cảnh giác và tức giận vẫn còn đó.
Bác sĩ phụ trách tiếp tục, ánh mắt ông dừng lại ở Mai đang nép sau lưng mẹ. “”Phía bệnh viện chúng tôi đã xem xét nguyện vọng của người nhà… cụ thể là nguyện vọng được nhìn thấy ba của cháu bé này.”” Ông nói rồi nhìn Bà Thủy. “”Chúng tôi hiểu đây là vấn đề nhạy cảm, nhưng trước tình trạng hiện tại của ông Hùng, chúng tôi cho rằng việc cho cháu bé được gặp cha, dù chỉ vài phút ngắn ngủi, là cần thiết về mặt nhân đạo.””
Bà Thủy trợn mắt. “”Nhân đạo cái gì?! Tôi đã nói rồi, nó không phải con ông ấy! Bác sĩ không nghe tôi nói sao?! Đây là lừa đảo! Tôi là vợ hợp pháp, tôi có quyền quyết định ai được gặp chồng tôi!””
Bác sĩ phụ trách lắc đầu. “”Cô Thủy, trong những trường hợp bệnh nhân nguy kịch, quyết định cuối cùng về việc thăm nuôi có thể được đưa ra dựa trên đánh giá y tế và các yếu tố nhân đạo. Chúng tôi không thể bỏ qua một nguyện vọng chính đáng như vậy, đặc biệt là khi thời gian không còn nhiều.”” Ông nhấn mạnh từ “”không còn nhiều””. “”Đây không phải là lúc để tranh cãi về thân phận. Bệnh viện quyết định sẽ cho phép cháu bé này vào gặp ông Hùng trong vòng 5 phút.””
Con trai Bà Thủy lên tiếng: “”Không được! Sao có thể tùy tiện như vậy?! Lỡ có vấn đề gì xảy ra thì sao?!””
“”Chúng tôi sẽ có nhân viên y tế đi cùng để đảm bảo an toàn,”” Bác sĩ phụ trách đáp lại nhanh gọn. “”Quyết định đã được đưa ra.”” Ông quay sang Y tá Bà Trưởng ca. “”Cô đưa cháu bé vào chuẩn bị.””
Bà Thủy tái mặt vì tức giận và bàng hoàng. “”Bác sĩ! Ông không thể làm thế với tôi! Tôi sẽ khiếu nại! Tôi sẽ đưa chuyện này ra pháp luật!”” Bà hét lên.
Bác sĩ phụ trách nhìn thẳng vào Bà Thủy, ánh mắt lạnh lùng: “”Cô Thủy, sự sống của bệnh nhân là ưu tiên hàng đầu lúc này. Mọi chuyện khác xin để sau. Quyết định của bệnh viện là cuối cùng vì lợi ích… và có lẽ là nguyện vọng cuối cùng của bệnh nhân, dù là nguyện vọng không thể nói ra lúc này.”” Ông không chờ phản ứng của Bà Thủy, quay sang Lan và Mai. “”Cô và cháu theo cô Y tá.””
Lan cảm thấy một luồng sức mạnh mới chạy dọc cơ thể. Nước mắt chực trào nhưng chị cố kìm nén. Chị khẽ gật đầu cảm ơn Bác sĩ, siết chặt tay Mai. Mai vẫn còn hơi sợ hãi, nhưng trong đôi mắt em đã ánh lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Bà Thủy đứng chết sững, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ và bất lực nhìn Lan và Mai theo Y tá Bà Trưởng ca bước về phía phòng cấp cứu, bỏ lại bà và con trai phía sau giữa hành lang đông đúc với những ánh mắt tò mò vẫn đang đổ dồn vào cảnh tượng vừa diễn ra. Con trai bà siết chặt điện thoại, gương mặt cũng đầy vẻ căm tức. Cuộc chiến còn lâu mới kết thúc, nhưng Lan đã giành được bước đầu tiên: quyền để con gái được gặp cha.”
“Y tá Bà Trưởng ca quay người, nhẹ nhàng nói với Mai, “”Cháu theo cô.”” Chị dẫn Mai đi dọc theo hành lang, nơi những ánh mắt tò mò vẫn chưa kịp rời đi. Lan đứng lại ở cửa, đôi mắt dõi theo bóng lưng con gái với một nỗi xót xa và hy vọng lẫn lộn. Mai níu chặt lấy vạt áo Y tá, bước chân nhỏ bé rụt rè tiến về phía cuối hành lang.
Họ dừng lại trước cánh cửa nặng nề dẫn vào khu Hồi sức tích cực. Một cảm giác lạnh lẽo tỏa ra ngay từ bên ngoài. Y tá Bà Trưởng ca quay sang Mai, giọng nói nhỏ nhẹ đầy cảm thông, “”Phòng bên trong hơi lạnh một chút. Cháu cố gắng nhé.”” Mai khẽ gật đầu, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Em chưa bao giờ vào một nơi như thế này.
Cánh cửa từ từ mở ra. Một luồng khí lạnh lẽo hơn tràn tới, mang theo mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Tiếng “”bíp… bíp…”” đều đặn của các loại máy móc vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. Ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu rọi xuống những chiếc giường bệnh, nơi những bệnh nhân nằm bất động, chằng chịt dây truyền, ống thở.
Mai rụt rè bước vào, đôi mắt to tròn đảo quanh tìm kiếm. Em nhìn thấy nhiều người nằm trên giường, gương mặt ai nấy đều xanh xao, mệt mỏi. Không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy móc và tiếng bước chân nhẹ nhàng của các nhân viên y tế. Mai nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, cảm giác sợ hãi len lỏi.
Rồi em nhìn thấy. Ở một góc phòng, trên chiếc giường gần cửa sổ, là hình ảnh quen thuộc từ những bức ảnh cũ. Ông Hùng nằm đó. Ông rất xanh xao, làn da căng và nhợt nhạt. Dây nhợ chằng chịt nối từ cơ thể ông tới những cỗ máy phức tạp đang hoạt động không ngừng nghỉ. Chiếc mặt nạ thở che gần hết khuôn mặt ông.
Bên cạnh giường, Bà Thủy và con trai đang đứng. Khuôn mặt họ vẫn nguyên vẻ khó chịu và lạnh lùng từ bên ngoài hành lang. Ánh mắt họ lập tức đổ dồn vào Mai ngay khi em bước vào. Cái nhìn đó như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào em, đầy sự khinh miệt và không chào đón.
Mai dừng lại, không dám bước tiếp. Em nhìn cha, rồi lại nhìn sang Bà Thủy và con trai. Sự đối lập quá rõ ràng. Một bên là người cha mà em chỉ biết qua ảnh, giờ đang yếu ớt nằm đó. Một bên là hai con người xa lạ, nhưng lại mang chung dòng máu với cha em, và họ đang nhìn em như kẻ thù.
Y tá Bà Trưởng ca khẽ đẩy lưng Mai về phía trước, nhưng Mai chỉ đứng yên tại chỗ, đôi chân như đóng băng xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng “”bíp… bíp…”” của máy monitor bên cạnh ông Hùng vang lên đều đặn, như đếm ngược từng khoảnh khắc. Mai cảm thấy một nỗi nghẹn lại trong lồng ngực. Đây là cha em sao? Người cha trong ảnh luôn cười hiền từ và bế em trên tay sao? Cảnh tượng trước mắt khác xa với những gì em tưởng tượng.
Bà Thủy và con trai vẫn đứng đó, im lặng, chỉ dùng ánh mắt để thể hiện sự căm ghét và giận dữ. Họ không nói một lời, nhưng cái nhìn của họ nói lên tất cả: “”Mày đến đây làm gì? Biến đi!”” Mai cảm nhận được sự thù địch đó một cách rõ rệt, dù em chỉ là một đứa trẻ. Không khí trong căn phòng vốn đã lạnh, nay càng thêm ngột ngạt vì sự căng thẳng vô hình giữa họ.”
“Mai hít một hơi thật sâu, như thể cần lấy hết không khí trong căn phòng ngột ngạt này. Em nhìn cha, nhìn những sợi dây chằng chịt, nhìn chiếc mặt nạ thở. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng một điều gì đó lớn hơn, một sự thôi thúc từ sâu thẳm trái tim, đã đẩy em về phía trước. Em thấy hình ảnh người cha trong bức ảnh cũ hòa lẫn với người đàn ông xanh xao nằm kia. Bà Thủy và con trai vẫn đứng như pho tượng băng, ánh mắt không rời khỏi em. Mai cảm nhận rõ ràng sự căm ghét, nhưng lúc này, điều đó không còn quan trọng bằng người đang nằm trên giường. Em từ từ bước tới, mỗi bước chân đều nặng trịch.
Em tiến lại gần chiếc giường. Tiếng máy móc vẫn đều đặn vang lên. Em nhìn kỹ hơn gương mặt cha, gầy gò và nhợt nhạt hơn trong ảnh rất nhiều. Nước mắt bỗng chực trào ra, làm nhòe đi khung cảnh trước mắt em. Mai đưa bàn tay nhỏ bé, rụt rè chạm vào bàn tay đang đặt trên chăn của ông Hùng. Bàn tay cha lạnh ngắt. Cảm giác lạnh buốt ấy lan tỏa, nhưng không làm em rụt lại. Ngược lại, em nắm chặt hơn, như muốn truyền hơi ấm của mình cho ông.
Bà Thủy và con trai vẫn đứng yên, ánh mắt sắc như dao cạo. Nhưng Mai không còn quan tâm đến họ nữa. Thế giới của em lúc này chỉ còn là người cha đang nằm đó và bàn tay lạnh buốt em đang nắm giữ. Em cúi xuống, ghé sát tai ông Hùng, giọng em run run nhưng đủ để bản thân em nghe thấy trong không gian tĩnh lặng của phòng ICU.
“”Ba ơi…”” Em thì thầm, nước mắt lăn dài trên má. “”Con là Mai…””. Em dừng lại một chút, cố gắng giữ cho giọng nói không bị vỡ òa. “”Mẹ con bảo… mẹ không hận gì ba cả… Ba hãy yên nghỉ…””.
Giọng Mai nhỏ dần, hòa vào tiếng “”bíp… bíp…”” của máy móc. Em siết chặt bàn tay cha thêm một lần nữa, cảm giác như đây là lần duy nhất và cuối cùng em có thể làm điều này. Em vẫn cúi đầu, không nhìn về phía Bà Thủy hay con trai bà ta, mặc dù em biết họ đang nhìn chằm chằm vào mình. Khoảnh khắc này, bên giường cha, là của riêng em, là lời tạm biệt em thay mẹ gửi đến người đàn ông em chỉ biết qua những câu chuyện kể và những bức ảnh cũ.”
“Giọng Mai vừa dứt, hoặc ngay lúc em còn đang nắm chặt bàn tay lạnh buốt của ông Hùng, một giọng nói nhỏ, khô khốc nhưng sắc lạnh như băng bất ngờ vang lên từ phía sau. Bà Thủy không thể kìm nén thêm được nữa. Bà bước thêm một bước nhỏ về phía Mai, ánh mắt đanh lại.
“”Đủ rồi đấy, không cần diễn nữa.”” Bà Thủy nói khẽ, chỉ đủ cho Mai nghe thấy giữa tiếng máy móc đều đều. Giọng điệu ấy như nhát dao cứa thẳng vào tai Mai. “”Cô đến đây làm gì? Mau đi đi!””
Người con trai đứng cạnh bà Thủy vội vàng đưa tay kéo nhẹ khuỷu tay mẹ, muốn can ngăn. Ánh mắt anh ta nhìn Mai có chút phức tạp, nhưng không chứa sự căm ghét mãnh liệt như mẹ mình. Tuy nhiên, bà Thủy dường như không cảm nhận được cái kéo tay của con trai. Toàn bộ sự chú ý và cơn giận dữ của bà đều đổ dồn vào đứa bé gái đang đứng cạnh giường bệnh. Bà vẫn gườm gườm nhìn Mai, ánh mắt như muốn xuyên thủng em, như thể sự hiện diện của em ở đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.”
Ánh mắt sắc lạnh và lời nói như cứa dao của bà Thủy dội thẳng vào Mai. Em cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt, hàng ngàn mũi kim châm vào tim cùng một lúc. Nước mắt chực trào ra, nóng hổi. Em không còn dám nán lại dù chỉ một giây nào nữa trong bầu không khí đầy căm ghét và tủi nhục này. Bàn tay nhỏ run rẩy từ từ buông lỏng bàn tay lạnh ngắt của ông Hùng. Em khẽ cúi đầu, không nhìn bất cứ ai, rồi quay lưng thật nhanh. Từng bước chân non nớt gấp gáp, em lao ra khỏi phòng ICU như chạy trốn khỏi một cơn ác mộng. Nước mắt thi nhau lăn dài trên gò má non nớt, rơi xuống sàn nhà bệnh viện lạnh lẽo ở Sài Gòn. Bà Thủy và người con trai đứng nhìn theo bóng lưng nhỏ bé khuất dần sau cánh cửa, không ai nói thêm lời nào.
“Mai cứ thế lao đi, đôi chân nhỏ bé vấp váp trên hành lang dài lạnh lẽo. Bóng dáng em khuất dần sau những cánh cửa, chạy trốn khỏi ánh mắt và lời nói đầy căm ghét vừa rồi. Mai không biết mình đang đi về đâu, chỉ biết phải thoát khỏi nơi đó càng nhanh càng tốt. Em chạy xuống những bậc cầu thang bộ, tiếng giày vải va vào nền đá vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của bệnh viện. Nước mắt vẫn lã chã rơi, nhòe đi mọi thứ trước mắt. Cuối cùng, em cũng ra đến cửa chính của tòa nhà bệnh viện Nhân Dân Gia Định. Bên ngoài, trời vẫn còn lất phất những hạt mưa cuối cùng sau cơn rào lớn. Mai ngước nhìn, tìm kiếm. Giữa những bóng người vội vã dưới mái hiên, em chợt thấy bóng dáng quen thuộc mà em khao khát. Mẹ Lan.
Mẹ Lan đang đứng nép vào một góc, đôi mắt không ngừng dõi theo cánh cửa. Khuôn mặt mẹ lộ rõ vẻ lo lắng. Vừa nhìn thấy Mai, ánh mắt mẹ sáng lên. Mai như tìm thấy phao cứu sinh giữa dòng nước xiết. Em không ngần ngại, không suy nghĩ gì nữa, chỉ có một mục tiêu duy nhất: chạy đến bên mẹ. Đôi chân như được tiếp thêm sức mạnh, em lao qua khoảng sân ướt, dưới những hạt mưa đang thưa dần, tiến thẳng về phía mẹ.
Vừa đến nơi, Mai không nói một lời, chỉ biết nhào thẳng vào lòng mẹ. Em ôm chặt lấy eo mẹ, vùi mặt vào lớp áo sờn cũ, và òa khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào, tức tưởi như trút hết mọi tủi hờn, sợ hãi và tổn thương mà em vừa gánh chịu. Cơ thể nhỏ bé run lên bần bật trong vòng tay mẹ.
Lan giật mình, rồi vội vàng ôm chặt lấy con. Mẹ cúi xuống, vòng tay siết chặt lấy tấm lưng gầy gò của Mai, bàn tay xoa nhẹ, vỗ về theo từng tiếng nấc của con. Trái tim mẹ như thắt lại, cảm nhận rõ nỗi đau mà con đang trải qua. Lan không hỏi, không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm con, để Mai được thỏa sức khóc. Lan biết, cuộc gặp mặt vừa rồi ở trong kia hẳn phải rất khó khăn và khắc nghiệt với con bé non nớt của mẹ. Mẹ chỉ muốn ở đây, là nơi dựa an toàn cho con, để con có thể trút bỏ tất cả. Mưa đã tạnh hẳn, nhưng nước mắt Mai vẫn chưa ngừng rơi trên vai áo mẹ Lan.”
“Lan nhẹ nhàng ôm lấy con, cảm nhận cơ thể bé bỏng vẫn còn run rẩy. Mẹ khẽ vuốt mái tóc ướt mềm của Mai, thì thầm an ủi. Mưa đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và lạnh lẽo. Lan nhìn quanh, thấy một mái hiên nhỏ của một quán nước vắng khách cách đó không xa.
“”Mai, con nín đi, mẹ con mình vào trong kia ngồi một chút nhé,”” Lan giọng dịu dàng.
Mai khẽ gật đầu, nấc cụt vẫn chưa dứt. Em buông mẹ ra một chút, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lan. Mẹ nắm chặt tay con, dắt Mai bước nhanh về phía mái hiên. Dưới chỗ trú nhỏ, Lan tìm một góc khuất hơn, cho Mai ngồi xuống. Mẹ lấy chiếc khăn cũ trong túi, nhẹ nhàng lau mặt và tay cho con.
“”Con gái của mẹ, có chuyện gì vậy? Ai làm con sợ hãi thế?”” Lan hỏi, giọng không giấu được sự lo lắng.
Mai nhìn mẹ, những giọt nước mắt lại chực trào ra. Em cúi gằm mặt, lí nhí kể lại.
“”Con… con vào trong đó… có cô y tá… cô ấy tốt lắm… chỉ đường cho con…””
Lan gật đầu, chờ đợi.
“”Rồi… rồi con đến cái phòng… có giường bệnh… ba nằm ở đó…”” Giọng Mai nghẹn lại.
“”Ừ, mẹ biết rồi. Rồi sao nữa con?””
Mai hít một hơi run rẩy. “”Con… con mới đứng nhìn thôi… chưa kịp nói gì… thì có một bà đi ra…””
“”Bà nào?”” Lan hỏi, lòng bắt đầu linh cảm điều chẳng lành.
“”Bà… bà đó… bà ấy dữ lắm mẹ ơi…”” Mai rùng mình nhớ lại ánh mắt và giọng nói của bà Thủy. “”Bà ấy mắng con… bà ấy nói con là đứa… đứa ăn mày… là đứa không có cha…””
Tim Lan như bị bóp nghẹt. Bà Thủy! Chính là bà ta! Lòng căm giận dâng lên, nhưng Lan cố kìm nén, không muốn làm con sợ thêm.
“”Rồi sao nữa con?”” Lan cố giữ giọng bình tĩnh.
“”Con… con sợ quá… con chạy ra… nhưng mà… con còn kịp… kịp nói với ba một câu…””
“”Con nói gì với ba?”” Lan hồi hộp.
Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn sâu vào Lan. “”Con… con thì thầm với ba là… ‘Ba ơi, con là Mai… con là con của ba đây… con đến thăm ba… Ba phải khỏe lại nha ba… Con thương ba nhiều lắm…'””
Giọng Mai nhỏ dần, như thể chỉ nói riêng cho mình nghe. Lan nghe con kể, nước mắt tự lúc nào đã chảy dài trên má. Lòng đau như cắt, vừa thương đứa con bé bỏng mới 10 tuổi đã phải gánh chịu sự cay nghiệt của người đời chỉ vì là “”con riêng””, vừa xót xa cho số phận hẩm hiu của chính mình, và cả người đàn ông đang nằm bất động trong kia – người đã từng là tất cả của mẹ con cô, giờ lại xa cách nghìn trùng. Một đứa trẻ vô tội, một người mẹ đau khổ, và một người cha đang nguy kịch. Ba số phận, ba mảnh đời, lại bị ràng buộc bởi một bi kịch chung. Lan ôm chặt lấy Mai một lần nữa, không nói thành lời. Mẹ chỉ biết vỗ về tấm lưng nhỏ bé, lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong. Mưa đã tạnh thật rồi, nhưng cơn bão lòng trong trái tim hai mẹ con thì vẫn chưa ngưng.”
“Lan và Mai ngồi lặng lẽ dưới mái hiên nhỏ, nép mình vào góc khuất. Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn còn se lạnh. Dòng người hối hả ngược xuôi trên đường như một thước phim không liên quan đến thế giới của hai mẹ con. Mai vẫn còn nấc cụt nhẹ, đôi mắt sưng húp dán vào khoảng không trước mặt. Bàn tay nhỏ bé của em siết chặt mép chiếc áo của Lan.
Lan khẽ thở dài. Cơn giận dữ đối với bà Thủy vẫn âm ỉ, nhưng nhìn thấy con gái kiệt sức và đau khổ, bà chỉ muốn ôm con thật chặt. Bà biết, việc gặp cha trong hoàn cảnh đó, và nhất là sự đối xử tàn nhẫn của bà vợ chính thức, là cú sốc quá lớn với Mai.
Sau một hồi im lặng, Lan nhẹ nhàng vuốt tóc Mai, giọng trầm buồn nhưng chứa đựng sự bình yên.
“”Con gái à,”” Lan nói khẽ. “”Mẹ biết con buồn lắm.””
Mai không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
“”Nhưng con ơi,”” Lan tiếp tục, giọng dịu dàng hơn, như đang tự an ủi chính mình. “”Ít nhất… ít nhất con cũng đã có cơ hội được gặp ba lần cuối, được nói điều con muốn nói với ba, đúng không?””
Mai ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi mắt ngấn nước. Em nghĩ về khoảnh khắc thì thầm bên giường bệnh, nghĩ về câu nói “”Con thương ba nhiều lắm”” chưa kịp nói hết.
“”Mẹ ơi…”” Mai lí nhí.
“”Ừ, mẹ nghe đây,”” Lan siết nhẹ tay con.
“”Bà đó… bà ấy nói… con không có ba…””
Trái tim Lan lại thắt lại. Bà ta! Cay độc đến mức đó sao? Nhưng Lan cố gắng giữ bình tĩnh, không để sự căm hận lấn át.
“”Không phải đâu con,”” Lan nói chắc chắn. “”Con có ba mà. Ba con là ông Nguyễn Văn Hùng. Dù ba con không ở bên cạnh con mỗi ngày như ba của các bạn khác, nhưng ba vẫn là ba của con. Điều đó không ai thay đổi được.””
Mai dựa đầu vào vai mẹ. Sự ấm áp từ mẹ khiến em cảm thấy bớt cô đơn giữa thế giới rộng lớn và khắc nghiệt này.
“”Cuộc đời này có nhiều chuyện thật ngang trái, con nhỉ?”” Lan trầm ngâm nói, hướng ánh mắt xa xăm về phía dòng người. “”Có những người không đáng được nhận, lại có tất cả. Có những người đáng được yêu thương, lại phải chịu đựng khổ đau.””
Lan dừng lại một chút, rồi ôm Mai chặt hơn.
“”Nhưng con ơi, dù cuộc đời này có nghiệt ngã đến mấy, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa… mẹ con mình vẫn còn có nhau.””
Mai im lặng, cảm nhận hơi ấm từ mẹ. Em biết mẹ nói đúng. Ngoài mẹ ra, em chẳng còn ai thân thiết trên đời này nữa.
Lan khẽ thở dài. Bà lấy trong túi xách ra một vật. Đó là tấm ảnh cũ kỹ mà Mai vẫn luôn giữ, tấm ảnh chụp ông Hùng khi còn trẻ, mỉm cười hiền hậu. Lan nhẹ nhàng đặt vào tay Mai.
“”Đây này con,”” Lan nói. “”Giữ lấy nhé. Đây là ba của con.””
Mai đón lấy tấm ảnh, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy vuốt ve khuôn mặt trong ảnh. Đó là khuôn mặt em chỉ được thấy qua tấm ảnh này, và giờ đây, lần đầu tiên thấy ngoài đời, lại là khi ông đang nằm bất động. Nước mắt lại lăn dài trên má em.
Mai vẫn giữ chặt bức ảnh người cha trong tay, như giữ lấy một phần ký ức, một phần hy vọng nhỏ nhoi về người đàn ông em chưa bao giờ thực sự biết đến. Hai mẹ con ngồi đó, dựa vào nhau, giữa sự hờ hững của dòng đời chảy trôi, lặng lẽ đối diện với nỗi buồn và sự chấp nhận cay đắng của số phận. Họ vẫn còn có nhau, đó là điều duy nhất đáng giá lúc này.”
“Lan và Mai đứng dậy. Lòng bàn tay Lan vẫn còn lưu lại hơi ấm của tấm ảnh cũ. Họ cùng bước ra khỏi mái hiên, nơi từng trú chân khỏi cơn mưa, tiến về phía trạm xe buýt gần đó. Dòng người vẫn hối hả, nhưng trong mắt hai mẹ con, thế giới như chậm lại. Nỗi buồn và sự trống rỗng vẫn còn đó, nhưng hơi ấm từ mẹ và vật kỷ niệm trong tay đã trở thành điểm tựa.
Họ lên chuyến xe buýt quen thuộc, chuyến xe sẽ đưa họ rời khỏi Sài Gòn, rời khỏi Quận Bình Thạnh ồn ào và những ký ức đau lòng của buổi chiều hôm nay. Mai ngồi tựa đầu vào vai Lan, đôi mắt dán vào khung cửa sổ, nhìn cảnh vật lướt qua. Cơn mưa đã tạnh hẳn, để lại bầu không khí ẩm ướt và những vũng nước đọng trên đường.
Trong lòng Mai, hình ảnh người cha nằm bất động trên giường bệnh vẫn còn ám ảnh. Đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt xanh xao. Rồi đến hình ảnh bà Thủy, đôi mắt sắc lạnh và những lời nói tàn nhẫn như nhát dao cứa vào tim em. Em siết chặt tấm ảnh cũ trong tay, tấm ảnh của một người đàn ông xa lạ mà thân thuộc, của một nụ cười hiền hậu mà em chưa từng thấy ngoài đời, cho đến hôm nay. Em biết, người cha trong bức ảnh và kỷ niệm ngắn ngủi, đau đớn ở bệnh viện hôm nay sẽ là tất cả những gì em có về ông. Không có những bữa cơm chung, không có những cái ôm vỗ về, không có những câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ. Chỉ có vậy thôi. Một khoảnh khắc thoáng qua và một bức ảnh nhạt màu.
Lan nhẹ nhàng ôm con vào lòng. Bà cảm nhận được sự run rẩy nhỏ bé trên vai mình. Cuộc đời thật trớ trêu. Con gái bà xứng đáng được biết cha, được cha yêu thương, nhưng định mệnh lại chỉ ban cho con một chút ký ức vụn vặt này. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng dần lùi lại, thay bằng những mảng xanh quen thuộc hơn.
Xe buýt dần rời xa thành phố, tiến về phía quê nhà của Lan. Khung cảnh chuyển dần sang những cánh đồng lúa xanh mướt, những con kênh uốn lượn và những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nép mình dưới hàng dừa xanh. Không khí trên xe dịu xuống, không còn sự căng thẳng và ngột ngạt như khi ở bệnh viện.
Mai vẫn giữ chặt tấm ảnh. Em ngước nhìn mẹ, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã bớt đi vẻ hoảng sợ. Lan mỉm cười với con, nụ cười chứa đựng cả sự xót xa và yêu thương vô bờ bến. Cuộc sống vốn không công bằng, bà đã quá quen với điều đó rồi. Bà không có một gia đình trọn vẹn, con gái bà cũng không có một người cha đúng nghĩa bên cạnh. Nhưng họ vẫn còn có nhau. Tình mẹ con là sợi dây bền chặt nhất, giúp họ vượt qua mọi khó khăn, mọi tủi hờn.
Nghĩ về chặng đường sắp tới, Lan biết sẽ còn nhiều thử thách. Cuộc sống ở quê đơn giản hơn Sài Gòn, nhưng gánh nặng vẫn đè nặng trên vai bà. Tuy nhiên, nhìn con gái nhỏ đang bình yên dựa vào mình, Lan lại có thêm sức mạnh. Dù thế nào đi nữa, bà cũng sẽ làm tất cả để Mai được sống một cuộc đời đủ đầy và bình yên nhất có thể. Ký ức về người cha có thể chỉ là một mảnh ghép nhỏ, nhưng nó là sự thật. Bà sẽ giúp con chấp nhận và trân trọng mảnh ghép đó, đồng thời dạy con biết yêu thương bản thân và kiên cường đối diện với tương lai.
Khi xe buýt lăn bánh êm đềm trên con đường dài dẫn về quê, Mai khẽ nhắm mắt lại. Em cảm nhận hơi ấm từ mẹ, hơi ấm quen thuộc và an toàn nhất trên đời. Bên tai em là tiếng xe chạy đều đều, xa xa là tiếng rao hàng văng vẳng của những người bán rong ven đường. Dù cuộc đời có mang đến bao nhiêu cay đắng, bao nhiêu mất mát, thì sự bình yên lúc này, trong vòng tay mẹ, với tấm ảnh người cha trong tay, là tất cả những gì em cần. Em biết, em không đơn độc. Mẹ sẽ luôn ở bên em. Và kỷ niệm ngắn ngủi về người cha, dù đau buồn, cũng sẽ là một phần trong cuộc sống của em, nhắc nhở em rằng em đến từ đâu, và tình yêu thương, dù mong manh, vẫn luôn tồn tại. Cuộc hành trình về nhà, về lại cuộc sống giản dị quen thuộc, đã bắt đầu, mang theo cả nỗi buồn và niềm hy vọng về một tương lai không hoàn hảo, nhưng có đủ đầy tình yêu thương của mẹ.”

