“Vừa s-inh con xong, tôi bị mẹ chồng c-ấm đưa con về nội và còn xúi chồng tôi lạnh nhạt quay lưng…
Chị sinh con vào một buổi sáng tháng Bảy, khi trời còn chưa kịp rạng. Tiếng s-ấm đ–ì đùng vọng lại từ cuối chân trời, báo hiệu một cơn mưa l-ớn sắp đổ xuống. Trong phòng sinh, giữa tiếng máy móc và tiếng r-ên r-ỉ đ-au đ-ớn của các sản phụ khác, chị c-ắn ch-ặt m-ôi, tay b-ấu vào thành giường đến r-ớm m-áu. Đứa con đầu lòng – một bé trai – cất tiếng khóc r-é lên vào đúng 4 giờ 12 phút sáng, ngày mùng Một âm lịch. Chị òa khóc theo, không phải vì đa-u đ-ớn hay mệt mỏi, mà vì niềm vui vỡ òa, vì hạnh phúc ngập tràn, vì một s-inh l-inh bé nhỏ đã đến với vợ chồng chị sau bao ngày chờ mong.
Nhưng khi chị còn đang nằm bẹp trên giường hồi sức, gắng gượng nhắm mắt nghỉ ngơi, thì mẹ chồng ập vào. Bà không nhìn cháu, không hỏi han con dâu lấy một câu, chỉ quắc mắt nhìn con trai: “Tao đã nói rồi. Mày để nó s-inh ngày mùng Một, thì cả đời m-ày kh-ổ với nó. Đàn ông sinh mùng Một, đàn bà sinh ngày rằm – là đ-ại h-ọa, là kh-ó n-uôi, là kh-ắc cha mẹ!”👇ĐỌC TIẾP TRUYỆN NGẮN DƯỚI BÌNH LUẬN”
Chị chết lặng. Giữa cơn đau xé da thịt sau sinh và mệt mỏi rã rời, những lời nói của mẹ chồng như nhát dao cứa thẳng vào tim chị. Nước mắt lập tức trào ra, nóng hổi lăn dài trên má. Cổ họng chị nghẹn lại, muốn thốt lên lời phản bác, muốn cầu xin bà thương cháu, nhưng không thể. Chị chỉ biết nằm đó, thở dốc, nhìn đứa con đỏ hỏn đang say ngủ bên cạnh, rồi lại nhìn sang người chồng. Ánh mắt chị đầy vẻ cầu xin, đầy sự tủi hờn và cả nỗi đau tột cùng – nỗi đau không chỉ từ vết mổ, mà còn từ sự lạnh lẽo của người thân. Chị cần anh, cần anh đứng về phía chị lúc này.
“Bà ngoảnh phắt sang phía Người chồng, ánh mắt vốn đã sắc lạnh giờ càng thêm nheo lại. Bà không thèm liếc nhìn Người vợ đang nằm đó hay đứa bé đỏ hỏn trong nôi, tất cả sự chú ý đổ dồn vào đứa con trai duy nhất. Giọng bà trầm xuống, nhưng không hề nhỏ đi, mang theo sự đe dọa và quyết định không thể lay chuyển.
“”Mày
nghe rõ đây,”” bà gằn giọng. “”Đứa bé này… nó sinh lúc 4 giờ 12 phút sáng, đúng ngày mùng Một âm lịch! Trai mùng Một, gái ngày rằm… là đại họa! Tao đã nói rồi, không được mang nó về nhà này!””
Bà nhấn mạnh từng chữ cuối, như đóng đinh vào lời tuyên bố của mình. Khuôn mặt bà đanh lại, thể hiện rõ sự kiên định mù quáng vào niềm tin của bản thân, bất chấp sự đau khổ và cầu xin của Người vợ. Trong mắt bà lúc này, chỉ có đứa con trai và cái ‘đại họa’ cần phải xử lý, còn Người vợ và đứa cháu dường như đã bị xóa sổ khỏi tâm trí.”
Anh đứng đó, cả người như cứng lại. Khuôn mặt anh, vốn đã hằn lên sự mệt mỏi sau đêm dài, giờ đây hiện rõ sự bối rối, giằng xé đến tận cùng. Một bên là người mẹ đã sinh ra và nuôi nấng anh, một bên là người vợ vừa trải qua sinh tử để cho anh đứa con đầu lòng. Lòng hiếu thảo và tình yêu thương vợ con, hai sợi dây vô hình đang kéo căng anh ra làm hai mảnh. Anh mở miệng, lắp bắp định nói điều gì đó để xoa dịu, để cầu xin mẹ suy nghĩ lại, nhưng rồi những lời đó lại nghẹn ứ trong cổ họng. Anh không thốt nên lời nào, chỉ biết đứng nhìn mẹ, ánh mắt ngập tràn sự bất lực và tuyệt vọng. Cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn trút xuống xối xả, kèm theo tiếng sấm gầm gừ như muốn xé toạc cả không gian ngột ngạt này.
Anh vẫn đứng đó, bất động. Mẹ anh, sau khi nói xong những lời tàn nhẫn, liếc mắt nhìn đứa bé trai đang nằm ngoan ngoãn bên cạnh Người vợ. Ánh mắt bà lạnh tanh, không một chút tình cảm. Bà quay ngoắt người lại, bước nhanh về phía cửa phòng. Người vợ nằm trên giường, trái tim như bị bóp nghẹt, cố gắng mở miệng nói nhưng chỉ phát ra âm thanh yếu ớt. Đứa bé khẽ cựa quậy, không hay biết gì về cơn giông bão đang ập đến cuộc đời mình. Tiếng mưa như trút nước vẫn gào thét bên ngoài. Đến ngưỡng cửa, Mẹ chồng dừng lại, không quay đầu nhìn lại con trai hay con dâu. Giọng bà đanh thép, vang vọng trong căn phòng ngột ngạt: “Tao không chấp nhận thằng bé này ở nhà tao!”
Cánh cửa phòng bệnh đóng sập lại, bỏ lại khoảng không im lìm, nặng trĩu. Tiếng giày cao gót của Bà Mẹ Chồng xa dần trên hành lang lạnh lẽo. Chỉ còn tiếng mưa như trút nước vẫn dội vào ô cửa kính, tạo nên một bản nhạc buồn bã đến não lòng. Người Chồng vẫn đứng chết trân ở đó, như một pho tượng, đôi mắt vô hồn nhìn về phía cửa. Trên giường, Người Vợ vẫn nằm nguyên vị trí cũ, hơi thở yếu ớt sau cơn chuyển dạ mệt nhọc. Ánh mắt cô dõi theo bóng dáng khuất dạng của người phụ nữ vừa mang đến cho cô nỗi đau tột cùng. Rồi, như đê vỡ, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài xuống gò má xanh xao của Người Vợ. Một giọt… hai giọt… Chúng rơi xuống ga giường trắng muốt, thấm đẫm. Cô không cố gắng kìm nén nữa. Cô co người lại một chút, cánh tay run rẩy ôm chặt lấy Đứa Bé Trai đang say ngủ bên cạnh. Hơi ấm nhỏ bé của con như ngọn lửa leo lét trong màn đêm dày đặc của sự tuyệt vọng. Cô siết chặt con vào lòng, gương mặt úp xuống mái tóc mềm mại của con. Những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi lồng ngực, hòa lẫn với tiếng mưa bão bên ngoài. Lòng cô lúc này ngập tràn sự tủi thân. Tủi thân cho số phận mình, cho đứa con bé bỏng vừa chào đời đã không được chấp nhận. Sự bất lực bủa vây lấy cô, cảm giác mình nhỏ bé, vô dụng trước cơn thịnh nộ vô lý và niềm tin mê tín mù quáng kia. Và rồi, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tim cô. Sợ hãi cho tương lai của con, cho chính cuộc sống của ba mẹ con cô sẽ ra sao khi không có sự che chở, khi vừa bước chân ra khỏi cửa bệnh viện đã phải đối mặt với cả một thế giới đầy định kiến và sự ruồng bỏ. Nước mắt Người Vợ cứ thế tuôn rơi, lặng lẽ và không dứt. Cô vùi mặt vào con, như tìm kiếm một chút bình yên, một chút sức mạnh từ sinh linh bé bỏng này, trong căn phòng bệnh lạnh lẽo, bị bỏ lại phía sau cơn bão lòng tàn khốc.
“Người Chồng như bừng tỉnh khỏi cơn mê, từ từ quay lại. Đôi chân nặng trĩu bước từng bước về phía giường bệnh. Anh ngồi xuống mép giường, nhìn gương mặt đẫm nước mắt của Người Vợ, nhìn đứa con trai bé bỏng đang ngủ say trong vòng tay mẹ. Một cảm giác tội lỗi và bất lực bủa vây lấy anh. Anh đưa tay khẽ chạm vào cánh tay cô, giọng lí nhí, như sợ làm tan biến bầu không khí căng như dây đàn.
“Anh… anh xin lỗi,” anh nói, hơi thở nghẹn lại. “Mẹ anh… mẹ anh chỉ lo xa thôi…”
Người Vợ ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt ấy không còn sự dịu dàng hay tình yêu như ngày nào, chỉ còn lại sự thất vọng tột cùng, sâu sắc như vực thẳm. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh. Tiếng nấc vẫn run rẩy nơi lồng ngực.
“Anh… anh đừng khóc mà,” Người Chồng cố gắng gượng nói, nhưng lời nói của anh nghe thật yếu ớt, vô nghĩa.
“Anh định thế nào?” Người Vợ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô khàn đặc, nghẹn ngào. “Anh định thế nào đây? Anh nghe lời mẹ thật sao?” Cô siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén cảm xúc đang muốn vỡ òa. “Anh muốn bỏ con ở đây sao? Anh muốn ruồng bỏ chính con trai mình sao?”
Người Chồng cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn vào mắt cô. Sự im lặng của anh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người Vợ. Cô đã chờ đợi, chờ đợi một lời khẳng định từ anh, chờ đợi anh sẽ đứng về phía cô, phía con trai họ. Nhưng tất cả cô nhận được chỉ là sự lảng tránh và thứ tình yêu nhu nhược, không đủ mạnh mẽ để chống lại sự mê tín mù quáng của mẹ mình.
“Anh… anh không biết phải làm gì,” anh lẩm bẩm, giọng đầy tuyệt vọng. “Mẹ anh… mẹ anh nói nặng lời quá.”
“Mẹ anh nói nặng lời?” Người Vợ bật cười cay đắng, nụ cười méo xệch. “Mẹ anh không chỉ nói nặng lời, anh nghe không hiểu bà ấy nói gì sao? Bà ấy coi con trai anh là ‘đại họa’! Bà ấy cấm không cho con về nhà!”
Cô ngồi hẳn dậy, sự mệt mỏi sau sinh dường như biến mất, thay vào đó là sự phẫn nộ trào dâng. Cô ôm chặt Đứa Bé Trai vào lòng hơn nữa, như sợ anh hoặc mẹ anh sẽ cướp con đi.
“Và anh,” cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt sắc như dao, “Anh chỉ ngồi đó! Anh nghe lời mẹ! Anh chấp nhận việc con mình bị coi là điềm xấu chỉ vì cái ngày sinh chết tiệt đó sao?”
Người Chồng giật mình trước sự đối diện trực tiếp của cô. Anh ngước lên, đôi mắt nhìn cô van xin.
“Không! Không phải thế!” anh vội vàng phủ nhận, nhưng giọng nói vẫn thiếu đi sự kiên quyết cần có. “Anh… anh sẽ nói chuyện với mẹ. Anh sẽ giải thích cho mẹ hiểu.”
“Giải thích?” Người Vợ cười khẩy. “Anh thấy bà ấy có nghe không? Anh thấy bà ấy có quan tâm đến đứa cháu nội duy nhất của mình không? Hay bà ấy chỉ tin vào mấy cái thứ mê tín dị đoan đó?” Cô nhìn anh, lòng đau như cắt. “Anh vẫn không hiểu sao? Bà ấy không chấp nhận con! Và quan trọng hơn, anh đang thể hiện rõ ràng là anh đứng về phía ai!””
“Người Chồng chỉ biết cúi gằm mặt. Đôi vai anh khẽ rung lên. Sự im lặng của anh như lời khẳng định cho tất cả những gì cô vừa nói. Người Vợ nhìn anh lần cuối, ánh mắt không còn nước mắt, chỉ còn sự trống rỗng và quyết định lạnh lẽo. Cô hiểu rồi. Cuộc hôn nhân này, người đàn ông này, không thể là chỗ dựa cho cô và con.
Cô quay đi, tựa lưng vào đầu giường bệnh, ôm chặt lấy Đứa Bé Trai. Con vẫn đang ngủ say, hoàn toàn không hay biết về cơn bão vừa quét qua cuộc đời mình. Người Vợ khẽ vuốt ve má con, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé. Nước mắt lại lăn dài, nhưng lần này không phải vì tuyệt vọng hay đau khổ cho bản thân, mà là vì thương con. Cô biết, dù có thế nào, cô cũng phải bảo vệ con trai mình.
Cô lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má. Bệnh viện không phải là nhà, cô không thể ở lại đây mãi. Nhưng về Nhà (Nội)? Về cái nơi mà con trai cô bị coi là điềm xấu, là “”đại họa””? Tuyệt đối không bao giờ. Cô không thể mạo hiểm đưa con đến một nơi mà sự tồn tại của nó bị nguyền rủa.
Ánh mắt cô kiên định hơn bao giờ hết. Cô nhìn Đứa Bé Trai trong vòng tay, hít một hơi sâu, như thể đang dốc cạn chút sức lực cuối cùng để đưa ra một quyết định sống còn. Cô không nói với Người Chồng đang ngồi lặng lẽ bên cạnh, nhưng lời quyết tâm vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng và mạnh mẽ: Cô sẽ không ở lại đây. Cô sẽ không về nhà anh.
“”Em sẽ về nhà mẹ đẻ,”” cô thì thầm, giọng khàn đặc nhưng đầy kiên định. “”Ít nhất ở đó, con sẽ được chào đón.”” Đó là con đường duy nhất, dù biết rằng sẽ đầy khó khăn và tủi hổ. Nhưng vì con, cô sẵn sàng đối mặt với tất cả. Cô siết chặt con hơn, tìm thấy sức mạnh trong sinh linh bé nhỏ đang cuộn tròn trong lòng mình.”
“Người Vợ hít sâu, gắng gượng ngồi dậy trên giường bệnh. Cơ thể cô vẫn còn đau ê ẩm, vết mổ kéo căng như muốn rách ra mỗi khi cô cử động. Nhưng ánh mắt cô kiên quyết. Cô nhìn quanh căn phòng bệnh viện, ánh nắng nhạt nhòa chiếu qua cửa sổ, không chút hơi ấm gia đình. Đây không phải là nơi cô muốn con trai mình lớn lên.
Cô với tay lấy chiếc túi đựng đồ em bé để trên ghế. Từng món đồ nhỏ xinh – bộ quần áo sơ sinh, cái tã, chiếc mũ len – đều được cô nâng niu đặt vào túi, như thể chúng là những báu vật duy nhất còn lại của cô. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng cô vẫn tiếp tục.
Người Chồng vẫn ngồi yên ở góc phòng, cúi gằm mặt. Anh không nhìn cô, không nói lời nào. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của bệnh viện rọi xuống, khiến anh trông càng cô độc và bất lực.
Người Vợ cố đứng dậy. Chân cô run rẩy, cả người chao đảo. Cô bám vào thành giường, lấy lại thăng bằng. Bước từng bước chậm rãi về phía tủ quần áo của mình, cô mở ra, lấy vài bộ đồ đơn giản và xếp vào một chiếc túi khác.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng sột soạt của quần áo, tiếng kéo khóa túi. Không một lời nói, không một ánh mắt giao nhau.
Người Vợ dừng lại, nhìn về phía Người Chồng. “”Anh không giúp sao?”” Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng mang theo sự mệt mỏi và ẩn ý trách móc.
Người Chồng giật mình ngẩng lên. Anh nhìn cô, ánh mắt rối bời giữa tội lỗi, bất lực và có lẽ là cả sự khó chịu vì bị thúc giục. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề.
Anh tiến lại gần, nhưng thay vì chủ động giúp, anh chỉ đứng đó, nhìn cô loay hoay gấp quần áo. Cô liếc nhìn anh, trái tim như đóng băng. Sự miễn cưỡng của anh hiển hiện rõ ràng đến đáng thương.
“”Lấy giúp em chai nước kia,”” cô nói, chỉ vào cái bàn đầu giường.
Người Chồng lẳng lặng đi đến, cầm lấy chai nước và đưa cho cô. Tay anh khẽ chạm vào tay cô, nhưng cô lập tức rụt lại, như chạm phải vật bỏng. Khoảng cách giữa hai người không chỉ là vài cm vật lý, mà là vực sâu không đáy của sự tổn thương và tan vỡ.
Cô tiếp tục thu dọn đồ của mình, không còn nhìn anh nữa. Người Chồng đứng đó một lúc, rồi miễn cưỡng cúi xuống nhặt vài thứ đồ còn sót lại trên sàn, đặt vào túi giúp cô. Động tác của anh chậm chạp, gượng gạo, không hề có sự quan tâm hay vội vã.
Người Vợ nhìn con trai đang ngủ say trong nôi. Cô khẽ mỉm cười yếu ớt. Chỉ vì con, cô mới có đủ sức lực để làm những việc này. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô sẽ phải chiến đấu một mình. Không có người chồng này ở bên.”
“Người Vợ cẩn thận bế con trai, tấm chăn mỏng che kín khuôn mặt nhỏ xíu đang say ngủ. Người Chồng xách hai túi đồ, bước theo cô ra cửa. Không một lời tạm biệt với căn phòng lạnh lẽo, không một cái ngoái đầu nhìn lại hành lang bệnh viện. Họ cứ thế bước đi, mỗi bước chân như kéo dài thêm khoảng cách vô hình giữa hai người.
Ngoài cửa bệnh viện, cơn mưa tháng Bảy vẫn xối xả. Tiếng sấm rền vang đâu đó phía xa, như tiếng trống báo hiệu một cuộc hành trình đầy bão tố. Họ vẫy một chiếc taxi đang dừng chờ khách.
Người Chồng mở cửa sau, để Người Vợ bế con ngồi vào trước. Anh đặt túi đồ vào cốp, rồi miễn cưỡng ngồi vào ghế cạnh cô. Chiếc xe đóng cửa, cắt đứt họ khỏi khung cảnh bệnh viện quen thuộc.
Trong không gian chật hẹp của chiếc taxi, sự im lặng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tiếng cần gạt nước miệt mài trên kính chắn gió, tiếng bánh xe lướt qua mặt đường ngập nước, tiếng động cơ đều đều – tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống giữa họ.
Người Vợ ôm chặt con, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Hàng cây ven đường nhòe đi trong màn mưa trắng xóa. Từng giọt nước thi nhau đập vào kính, kéo theo tâm trạng chông chênh của cô. Lòng cô giờ đây cũng như cơn mưa ngoài kia, không biết phương hướng, không biết điểm dừng.
Cô khẽ vuốt ve má con trai, cảm nhận hơi ấm bé bỏng. Chỉ có con, chỉ có sinh linh nhỏ bé này là đủ để cô bước tiếp. Bên cạnh, Người Chồng ngồi dựa vào ghế, ánh mắt nhìn ra phía trước vô định. Anh không nhìn cô, không nhìn con, như thể họ là những gánh nặng vô hình mà anh không muốn đối mặt.
Chiếc taxi rẽ vào một con đường lớn, tiến sâu vào lòng thành phố đang vật lộn với cơn mưa. Càng đi xa khỏi bệnh viện, khoảng cách trong lòng Người Vợ càng như giãn ra. Cô biết, con đường này không dẫn về ngôi nhà có Mẹ Chồng độc đoán, không dẫn về nơi mà con trai cô bị coi là điềm gở. Con đường này, cô tự nhủ, sẽ là con đường dẫn tới bình yên, dù phải một mình đi qua giông bão. Nước mắt cô hòa lẫn vào những vệt mưa trên kính, mặn chát.”
“Chiếc taxi dừng lại trước một căn nhà nhỏ, quen thuộc. Cánh cửa sắt màu xanh rêu vẫn còn đọng nước mưa. Bên trong, ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ.
Ông ngoại đang ngồi đọc báo trong nhà, ngẩng đầu lên khi nghe tiếng xe. Bà ngoại đang loay hoay trong bếp cũng ra nhìn theo. Hai ông bà nheo mắt nhìn chiếc taxi lạ dừng trước cổng. Ngạc nhiên xen lẫn chút tò mò. Nhà có khách sao?
Cánh cửa sau chiếc taxi mở ra. Người Vợ bước xuống, cẩn thận ôm ghì đứa con nhỏ trong lòng. Áo quần cô hơi ẩm, tóc bết lại vì hơi nước. Khuôn mặt trắng bệch vì mệt mỏi và căng thẳng. Người Chồng bước xuống sau cô, nhưng chỉ đứng cạnh xe, xách hai túi đồ, vẻ mặt đờ đẫn, không chút nhiệt tình.
Nhìn thấy con gái bế cháu về, không có ai khác trong xe ngoài đứa con rể đứng lơ thơ bên ngoài, vẻ ngạc nhiên trên mặt ông bà ngoại lập tức biến thành sự lo lắng tột độ. Sao lại về đột ngột thế này? Sao lại chỉ có hai đứa, và thằng bé nhìn lạ lùng quá?
“Lan!” Bà ngoại thốt lên, vội vã chạy ra khỏi cổng.
Ông ngoại cũng gấp vội tờ báo, bước nhanh theo sau, dáng người gầy gò run run.
Hai ông bà sấn tới gần chiếc taxi. Mắt dán chặt vào đứa cháu bé bỏng và đứa con gái đang gượng cười.
“Con về hồi nào? Sao không báo trước?” Ông ngoại hỏi dồn, giọng hốt hoảng.
Bà ngoại đã chạy tới nơi, bà giơ tay tính ôm lấy con gái, nhưng lại khựng lại khi thấy đứa bé trong tay cô. Bà nhìn con gái, nhìn đứa cháu, ánh mắt đầy nghi hoặc và lo lắng. Khuôn mặt bà tái mét.”
“Bà ngoại đưa tay lên che miệng, nước mắt lưng tròng. Ông ngoại vội vàng đỡ lấy cánh tay con gái, giọng run run: “Vào nhà đi con, vào nhà nói chuyện. Trời lạnh rồi.”
Người chồng vẫn đứng đờ đẫn bên cạnh xe, hai tay xách hai túi đồ. Bà ngoại liếc nhìn con rể một cái, ánh mắt sắc như dao cạo, rồi quay sang đỡ con gái. Ông ngoại sốt ruột giục: “Vào đi con, vào nhà đi.”
Người vợ bước vào nhà, theo sau là ông bà ngoại. Người chồng chậm rãi bước vào sau, như cái bóng. Đứa bé trai nằm im thin thít trong lòng mẹ, ngủ say.
Trong nhà, ánh đèn vàng ấm áp đối lập với không khí căng thẳng lạnh lẽo. Người vợ được mẹ dìu ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ. Ông ngoại đóng cửa lại, quay vào nhìn con gái với vẻ mặt đầy hoang mang. Bà ngoại vội vàng lấy chiếc khăn bông khô, nhẹ nhàng lau tóc cho con gái.
“Sao thế hả con? Sao lại về đột ngột thế này? Thằng bé… thằng bé là con của con sao?” Bà ngoại hỏi dồn, giọng run rẩy.
Người vợ hít sâu một hơi, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Cô nhìn bố mẹ, nhìn đứa con nhỏ trong lòng, rồi nhìn sang người chồng đang đứng lặng ở góc phòng. Cô bắt đầu kể, giọng đứt quãng vì xúc động và mệt mỏi.
“Vâng, là cháu ngoại của bố mẹ ạ. Con sinh đêm qua. Thằng bé…” Cô nghẹn lại.
“Sao thế? Sao lại về đây? Bên nội đâu? Sao chỉ có hai đứa?” Ông ngoại bước tới gần, gặng hỏi.
Người vợ nhắm mắt lại một lát, như lấy hết can đảm. Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào bố mẹ, giọng pha lẫn ấm ức và uất hận.
“Mẹ anh ấy… không cho con mang thằng bé về nhà.”
Ông bà ngoại chết lặng. Không cho về nhà? Tại sao? Đứa cháu đầu lòng cơ mà?
“Tại sao lại thế? Có chuyện gì?” Bà ngoại run rẩy hỏi.
“Vì… vì thằng bé sinh vào 4 giờ 12 phút sáng nay. Ngày mùng Một âm lịch ạ.” Người vợ nói, nước mắt chảy thành dòng.
Ông bà ngoại vẫn chưa hiểu. Cái ngày sinh đó thì có sao?
“Mẹ anh ấy nói… đàn ông sinh mùng Một là ‘đại họa’. Sẽ mang tai ương đến cho cả gia đình.” Người vợ nói, giọng cay đắng.
Bà ngoại kêu lên một tiếng nhỏ, tay ôm chặt lấy ngực. Ông ngoại đứng sững sờ, khuôn mặt từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hoàng, rồi dần dần đỏ bừng lên vì tức giận.
“Bà ấy… bà ấy nói thế thật à?” Ông ngoại nghiến răng. “Đại họa? Đứa cháu bé bỏng của tôi là đại họa sao?”
Người vợ gật đầu, kể lại chi tiết hơn. Kể về thái độ của mẹ chồng trong bệnh viện, lời cấm đoán tàn nhẫn, và sự im lặng, nhu nhược của người chồng.
“Bà ấy nói… hoặc con ở lại đây một mình với con, hoặc con mang thằng bé đi và bà ấy sẽ từ mặt. Anh ấy… anh ấy đứng đó… không nói gì cả.”
Nghe con gái kể, khuôn mặt ông bà ngoại càng lúc càng tối sầm. Sự tức giận ngùn ngụt bốc lên trong mắt họ. Họ nhìn sang người chồng đang cúi gằm mặt, ánh mắt đầy khinh miệt. Rồi họ nhìn lại đứa cháu bé bỏng đang ngủ say trong tay con gái, ánh mắt chuyển sang xót xa vô hạn.
“Thế là… thế là con phải bế con về đây trong đêm mưa gió thế này sao?” Bà ngoại nói, giọng đứt quãng. “Còn anh ta… anh ta để yên cho mẹ mình đối xử với con, với cháu mình như thế à?”
Ông ngoại nắm chặt hai bàn tay, gân xanh nổi lên trên trán. Ông không kìm được nữa.”
“Ông ngoại nắm chặt hai bàn tay, gân xanh nổi lên trên trán. Ông không kìm được nữa. Nhưng rồi, ông khẽ hít sâu, cố gắng kiềm chế. Ông không muốn làm con gái sợ thêm, cũng không muốn mất đi sự bình tĩnh khi đối diện với “”cái thằng rể”” nhu nhược kia. Ông liếc nhìn Người chồng bằng ánh mắt tóe lửa, rồi quay sang nhìn đứa cháu ngoại đang ngủ say trong vòng tay Bà ngoại.
Bà ngoại ôm chặt đứa cháu bé bỏng, nước mắt rơm rớm lăn dài trên má. Bà nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mỏng manh của thằng bé, lòng quặn thắt lại vì xót xa. Bà nhìn đứa cháu như báu vật, hoàn toàn không hiểu sao lại có người có thể gọi sinh linh bé bỏng này là “”đại họa””. Đứa bé thở đều, đôi môi chúm chím, hoàn toàn vô tư trước bi kịch mà số phận đã đặt lên vai nó ngay từ khoảnh khắc chào đời.
Bà ngoại ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Người chồng đang đứng cách đó không xa, vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh nhìn của bố mẹ vợ. Giọng bà run run, không giấu nổi sự trách móc và tổn thương sâu sắc.
“Sao con… sao con lại để mẹ con nói những lời như vậy với con gái mẹ? Sao con lại để bà ấy… bà ấy đuổi con bé và cháu ngoại của mẹ ra khỏi nhà?” Bà nói, giọng đứt quãng vì nghẹn ngào. “Con không thấy con bé vừa mới sinh con, còn yếu lắm sao? Trời mưa bão, đêm hôm… con để vợ con bế con đi đâu?”
Người chồng vẫn đứng im, không một lời đáp. Sự im lặng của anh ta càng khiến cơn giận của ông bà ngoại bốc lên.
Bà ngoại nhìn đứa cháu trong lòng một lần nữa, rồi nhìn lại Người chồng, giọng gay gắt hơn.
“Con xem đi! Thằng bé là con của con, là cháu nội của ông bà ấy cơ mà! Máu mủ ruột thịt! Sao lại có thể nhẫn tâm đến mức nói nó là ‘đại họa’ rồi cấm không cho nó về nhà?”
Người chồng vẫn chỉ đứng đó, như một khúc gỗ. Anh ta muốn nói điều gì đó, muốn bào chữa, muốn giải thích, nhưng tất cả những gì bật ra trong cổ họng chỉ là sự nghẹn ứ và bất lực. Anh ta không dám nhìn vào khuôn mặt thất vọng của bố mẹ vợ, không dám nhìn vào đôi mắt đầy nước của vợ mình, càng không dám nhìn vào đứa con trai bé bỏng đang ngủ.
Ông ngoại tiến lại gần, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Con định cứ đứng đó như thế à? Con nghe rõ con gái tôi vừa kể không? Con nghe rõ những gì mẹ con đã nói không?” Ông nhìn chằm chằm vào Người chồng, ép anh ta phải đối mặt. “Và con… con đã làm gì? Con đứng nhìn sao? Để mẹ con sỉ nhục vợ con, từ mặt con trai con sao?”
Người vợ ngồi trên ghế, ôm con, chứng kiến cảnh bố mẹ mình bênh vực mình. Nước mắt cô vẫn chảy, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, được bao bọc. Bố mẹ cô không bỏ rơi cô, không tin vào những lời mê tín đó. Họ yêu thương cháu ngoại của họ vô điều kiện. Cô nhìn chồng, nhìn sự hèn nhát, nhu nhược của anh ta, và cảm thấy đau đớn xen lẫn thất vọng tột cùng. Đây là người đàn ông cô đã chọn làm chồng, làm cha của con trai cô sao?
Bà ngoại vẫn ôm cháu, mắt nhìn Người chồng. “Con nghĩ con bé sẽ đi đâu khi vừa sinh xong? Về nhà mẹ ruột chứ đâu! Con nghĩ bố mẹ vợ của con sẽ bỏ mặc con gái, bỏ mặc cháu ngoại mình à?” Giọng bà đầy thách thức. “Nó là cháu ngoại của chúng tôi! Nó có tên có tuổi đàng hoàng! Dù có là ‘đại họa’ trong mắt mẹ con, thì nó là báu vật của ông bà này!””
“Người chồng vẫn không ngẩng đầu lên. Anh ta cảm thấy như đang đứng giữa một vòng vây lửa. Ánh mắt trách móc của Ông ngoại, giọng nói nghẹn ngào của Bà ngoại, và cái nhìn thất vọng tột cùng của Người vợ đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh gần như không thở nổi. Anh biết mình sai. Sai vì đã nhu nhược. Sai vì đã để mẹ mình lấn lướt. Sai vì đã không bảo vệ được vợ con. Nhưng anh không biết phải làm gì.
Bà ngoại vẫn ôm chặt đứa bé, giọng nhỏ lại nhưng không hề giảm đi sự sắc lạnh. “”Con nói đi! Con tính sao đây? Con để mẹ con muốn làm gì thì làm à? Con để vợ con, con trai con không có nhà để về sao?””
Người chồng siết chặt hai bàn tay. Anh ta muốn gào lên rằng anh cũng không biết, rằng anh cũng đau khổ, rằng anh kẹt ở giữa. Nhưng những lời biện minh đó lại nghẹn lại nơi cổ họng. Anh ta cảm thấy mình thật thảm hại.
Ông ngoại bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách. “”Im lặng là sao? Con im lặng là đồng ý với những gì mẹ con làm sao?”” Ông nói, giọng gằn xuống, đầy đe dọa. “”Tao hỏi lần cuối. Con nói đi! Con có phải là chồng, là cha không?””
Áp lực dồn lên vai Người chồng như một tảng đá. Anh ta có thể cảm nhận được sự thất vọng tràn trề từ Người vợ đang nhìn mình. Giờ phút này, anh ta không chỉ đối diện với bố mẹ vợ, mà còn đối diện với chính bản thân mình, với sự yếu hèn mà anh ta không dám thừa nhận.
Anh ta từ từ, rất chậm, ngẩng đầu lên. Khuôn mặt anh ta tái mét, mắt đỏ hoe, không dám nhìn thẳng vào ai. Anh ta nhìn xuống sàn nhà, rồi lại nhìn lướt qua Người vợ, thấy nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi cô.
Giọng anh ta khản đặc, nhỏ đến mức gần như thì thầm, như một lời thú tội. “”Con… con không biết. Con không biết phải làm gì bây giờ.”” Anh ta thừa nhận sự bất lực của mình trước cơn bão táp do mẹ anh ta tạo ra. “”Con… con xin lỗi. Con xin lỗi bố mẹ. Con xin lỗi em.””
Sự thừa nhận này không làm dịu đi cơn giận, mà chỉ khiến sự thất vọng của Ông bà ngoại và Người vợ càng sâu sắc hơn. Họ cần một hành động, không phải là lời xin lỗi và sự bất lực.”
“Sự thừa nhận này không làm dịu đi cơn giận, mà chỉ khiến sự thất vọng của Ông bà ngoại và Người vợ càng sâu sắc hơn. Họ cần một hành động, không phải là lời xin lỗi và sự bất lực.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng trĩu nỗi thất vọng và bế tắc. Khuôn mặt Ông ngoại đỏ gay vì tức giận. Bà ngoại ôm chặt đứa bé, đôi mắt nhìn anh như nhìn một người xa lạ. Người vợ nhìn anh, khóe môi run rẩy, nước mắt lại bắt đầu lăn dài. Anh cảm nhận được sự lạnh giá trong ánh mắt cô, lạnh hơn cả cơn mưa bão ngoài kia.
Anh không thể chịu đựng được nữa. Không thể cứ đứng đây như một kẻ vô dụng. Anh biết mình phải làm gì đó, dù là một hành động nhỏ nhoi nhất. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức.
“Con… con sẽ về nhà.” Giọng anh vẫn còn khàn, nhưng có một chút gì đó kiên quyết hơn. Anh nhìn xuống sàn, không dám đối diện với ánh mắt của bất kỳ ai. “Con sẽ nói chuyện với mẹ.”
Anh ngập ngừng một lúc, dường như đang tìm kiếm thêm chút dũng khí. Cuối cùng, anh ngước mắt lên, lần này nhìn thẳng vào Người vợ, ánh mắt đầy sự van nài và hối lỗi.
“Con sẽ giải thích cho bà hiểu… chuyện này không phải là lỗi của con… hay của con trai mình.” Anh nói, cố gắng giữ cho giọng mình không run. “Con hứa… con sẽ sớm đón em và con về.”
Nhưng lời hứa vừa bật ra, chính anh cũng cảm thấy sự trống rỗng và bất lực trong đó. Ánh mắt anh lại lạc đi, quét qua khuôn mặt giận dữ của Ông ngoại, ánh nhìn thất thần của Bà ngoại. Anh không biết mình sẽ nói gì với mẹ, không biết liệu có thể thuyết phục được bà hay không. Nỗi sợ hãi về cơn thịnh nộ của mẹ, về sự yếu đuối của chính mình, cuộn lên trong bụng anh như một cơn sóng dữ. Hứa hẹn về việc đón vợ con về nhà nghe như một điều xa vời, gần như không thể. Sự bất an và không chắc chắn bao trùm lấy anh, nặng nề hơn cả trách nhiệm làm chồng, làm cha.”
“Anh bước ra khỏi nhà, tiếng cánh cửa đóng lại như tiếng cắt đứt một sợi dây căng thẳng. Ông ngoại vẫn đứng lặng, khuôn mặt chưa hết giận dữ. Bà ngoại khẽ thở dài, siết chặt `Đứa bé trai` trong tay.
`Người vợ (Người mẹ)` nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, lòng trĩu nặng. Lời hứa của anh… cô không biết nên tin bao nhiêu phần trăm. Mối quan hệ với mẹ chồng, sự mê tín của bà, và sự yếu đuối của anh – tất cả như một tảng đá đè nặng lên cô.
Ông ngoại quay lại, nhìn con gái với ánh mắt xót xa hơn là giận dữ. “Con về phòng nghỉ đi. Đừng lo gì cả, ở đây có bố mẹ rồi.” Giọng ông trầm ấm, khác hẳn sự gay gắt vừa rồi.
Bà ngoại trao `Đứa bé trai` cho `Người vợ (Người mẹ)`. Bà vuốt nhẹ mái tóc con gái, đôi mắt ngấn nước. “Vào nghỉ ngơi đi con. Có gì cứ nói với mẹ.”
`Người vợ (Người mẹ)` gật đầu yếu ớt, ôm chặt con vào lòng. Hơi ấm từ con, cùng với sự quan tâm dịu dàng từ bố mẹ ruột, như xoa dịu phần nào nỗi đau đang cào xé trong cô. Căn nhà của bố mẹ, nơi cô đã lớn lên, giờ đây là bến đỗ an toàn duy nhất.
Cô vào phòng, đặt `Đứa bé trai` đang ngủ say lên giường. Bé con khẽ cựa mình, rồi lại ngủ tiếp, khuôn mặt bé nhỏ bình yên đến lạ. `Người vợ (Người mẹ)` ngồi xuống mép giường, ngắm nhìn con. Bàn tay cô run rẩy chạm nhẹ vào má con. Con trai bé bỏng của cô, niềm hạnh phúc và cũng là nguyên nhân của tất cả sóng gió này. Chỉ vì con sinh vào `4 giờ 12 phút sáng, ngày mùng Một âm lịch`, mà con bị coi là `đại họa`, không được chấp nhận ở `Nhà (Nội)`.
Cô dựa lưng vào thành giường, hít sâu mùi hương quen thuộc của căn phòng. Bên ngoài, tiếng mưa đã ngớt dần, chỉ còn lại âm thanh tí tách trên mái hiên. Sự yên bình bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Lần đầu tiên sau những ngày ở `Phòng sinh bệnh viện` đầy căng thẳng, cô mới cảm thấy một chút thanh thản.
Bố mẹ cô mang cháo và sữa vào. Họ ngồi lại bên cạnh cô, không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là ở đó. Sự hiện diện của họ là liều thuốc tốt nhất lúc này. Cô ăn cháo, vị ngọt thanh tan ra trong miệng, ấm áp.
Nhìn `Đứa bé trai` ngủ say, `Người vợ (Người mẹ)` cảm thấy một tình yêu thương mãnh liệt trào dâng. Con không có lỗi. Lỗi là ở những định kiến cổ hủ, ở sự vô tâm và hèn nhát. Cô khẽ vuốt tóc con lần nữa. Dù tương lai còn đầy bất trắc, dù lòng vẫn còn nặng trĩu lo âu về cuộc nói chuyện của chồng với `Mẹ chồng`, nhưng lúc này đây, được ở bên con, được bố mẹ yêu thương, cô cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả. Cô sẽ bảo vệ con bằng mọi giá. Sự bình yên này, dù chỉ là tạm thời, cũng đủ để cô lấy lại cân bằng, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.”
“Cô đang ngồi dựa vào thành giường, ngắm nhìn `Đứa bé trai` đang say ngủ. Cảm giác bình yên vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng sự lo lắng về cuộc nói chuyện của chồng với `Mẹ chồng` như một đám mây đen lơ lửng. Bỗng, điện thoại đổ chuông. Màn hình hiển thị tên `Người chồng`. Tim cô đập nhanh hơn. Cô hít sâu, ấn nghe.
Giọng anh vọng lại, không còn sự mạnh mẽ hay hứa hẹn như lúc chia tay. Thay vào đó là sự mệt mỏi và thất vọng tột cùng.
“Em à…”
“Anh… sao rồi?” `Người vợ (Người mẹ)` hỏi, giọng run run.
Bên kia đầu dây là một khoảng im lặng nặng trĩu. Rồi anh nói, từng chữ như bóp nghẹt trái tim cô.
“Mẹ… mẹ vẫn không đổi ý.”
`Người vợ (Người mẹ)` như nín thở. Cô biết, đây không phải là tin tốt.
“Mẹ nói… mẹ nói thẳng là không bao giờ chấp nhận thằng bé. Ngày giờ sinh của nó…” Giọng anh nghẹn lại. “Mẹ vẫn tin vào cái gọi là `đại họa`. Mẹ bảo… nếu anh mang thằng bé về, mẹ sẽ… sẽ từ mặt anh.”
Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh quay cuồng. `Mẹ chồng`, bà vẫn kiên quyết đến vậy sao? Đến mức từ mặt con trai mình chỉ vì `niềm tin mê tín về ngày sinh` của đứa cháu nội?
“Không chỉ vậy…” Anh tiếp tục, giọng cay đắng. “Mẹ còn… còn bắt anh chọn. Một là mẹ… hai là em và con.”
Lời nói của anh như một lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào cô. Chọn? Anh, người đã từng hứa hẹn sẽ bảo vệ cô và con, giờ lại đứng trước sự lựa chọn tàn nhẫn như vậy. Anh không nói anh đã chọn gì, nhưng cái giọng điệu đó, sự thất vọng đó… Cô không cần anh nói ra. Cô hiểu.
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay `Người vợ (Người mẹ)`, rơi xuống nệm im lìm. Như sét đánh ngang tai, như mọi hy vọng vừa nhen nhóm đều bị dập tắt không thương tiếc. Cô đưa tay ôm chặt lấy `Đứa bé trai` đang say ngủ bên cạnh. Hơi ấm từ con giờ đây là điểm tựa duy nhất.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm đen kịt bao trùm lấy mọi thứ. Không trăng, không sao, chỉ có một màu tối thăm thẳm. Giống như tương lai của ba người lúc này. Một tương lai mịt mờ, đầy thách thức, không biết phải đi đâu về đâu.
Cô khẽ thì thầm vào mái tóc mềm của con. “Con trai của mẹ… chúng ta phải làm sao đây?” Nước mắt lăn dài trên má, thấm vào tóc con. Cái ôm siết chặt hơn, như muốn bảo vệ con khỏi tất cả những tàn nhẫn của thế giới bên ngoài, khỏi những định kiến vô lý, khỏi cả sự yếu đuối của người cha. Cô không biết phía trước là gì, chỉ biết rằng con là tất cả. Họ sẽ phải đối mặt với tất cả điều này… cùng nhau.
***
Nắm chặt con trong vòng tay, `Người vợ (Người mẹ)` không còn nghĩ về những cuộc đối đầu hay những lời thị phi. Thế giới bên ngoài bỗng chốc thu hẹp lại chỉ còn hơi thở đều đều của `Đứa bé trai`, nhịp đập trái tim non nớt, và tình yêu thương vô điều kiện trào dâng trong lòng cô. Giữa màn đêm thăm thẳm và nỗi đau tột cùng, cô tìm thấy một thứ ánh sáng mong manh: ánh sáng của tình mẫu tử. Con không chọn ngày giờ sinh, con không có lỗi. Lỗi là ở sự cố chấp, ở những định kiến đã ăn sâu vào tâm hồn con người. Cơn mưa bão ngoài kia có thể xối xả, sấm chớp có thể vang trời, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa tình yêu mà cô dành cho con. Cô biết, chặng đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, có thể đầy nước mắt và cả sự cô đơn. Nhưng nhìn vào khuôn mặt bình yên của con, cô biết mình không đơn độc. Cô có con, và con có cô. Tình yêu này sẽ là sức mạnh lớn nhất. Họ sẽ vượt qua. Không vì ai khác, mà vì nhau. Cô khẽ hôn lên trán con, một lời hứa thầm lặng. Dù giông bão thế nào, mẹ sẽ luôn ở đây, bảo vệ con. Tương lai có thể mịt mờ, nhưng tình yêu của mẹ thì không bao giờ.”

