“Ư….anh….em khó chịu….”
Hứa Hi cảm thấy toàn thân đều khô nóng, hai tay vì bị trói chặt trên thành giường nên không thể cử động để tự an ủi bản thân.
Trong mơ màng, cô nhận ra người đàn ông kia đang tiến gần về phía mình, môi anh ta nhếch lên thành một đường cong nhàn nhạt. Nhìn mê người nhưng cũng nguy hiểm bội phần.
Đó là Dương Ngôn, anh trai cô. Hoặc là nói, cô và anh ấy không có quan hệ huyết thống, năm bốn tuổi cô được nhà họ Trần nhận nuôi. Người anh trai này hơn cô tám tuổi, là một người thông minh tuyệt đỉnh, nhưng nội tâm lại âm u đến đáng sợ.
Cô vẫn nhớ, ngày đầu tiên cô bước chân vào nhà họ Trần, người anh này nhìn cô bằng ánh mắt của loài sói, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cô, khiến cô lạnh run người. Rồi năm bảy tuổi, một cảnh tượng máu me tới kinh hoàng dọa cô đến mức đến giờ vẫn còn ghi nhớ từng chi tiết.
Dương Ngôn dùng da,o đâ.m liên tục lên cánh tay phải của mình, má.,u tươi chảy thành vũng trên sàn, những vết thương trên tay có thể nhìn thấy được xương trắng. Mắt anh hằn lên những tia máu, môi bị cắn tới rách da.
Cô bé hoảng sợ ngã ngồi xuống đất, ba mẹ nuôi liền tới ngăn anh lại, một người giữ dao, một người ôm chầm lấy anh. Bác quản gia run run gọi xe kêu người làm chuẩn bị xe tới bệnh viện.
Trước khi đi, anh ấy nắm lấy một lọn tóc của Hứa Hi, nói với dọng thều thào.
“Đừng rời khỏi anh.”
Rồi sau đó, anh bị đưa ra nước ngoài để điều trị tâm lí, nghe nói tay phải của anh không còn nhanh nhạy như trước nữa, anh bắt buộc phải học viết bằng tay trái.
Anh cứ đi biền biệt mười một năm, không một tin tức gửi về nhà, như thể anh đã bốc hơi khỏi nhân gian.
Đến năm anh về cô đã mười chín tuổi, ngày gặp nhau của hai người vô cùng lúng túng. Hoặc có lẽ chỉ có mình cô thấy lạ lẫm, cô thấy anh vẫn mang khuôn mặt lạnh nhạt như thường.
Anh kính cô một ly rượu.
“Sao, không chúc mừng anh về nước à?”
Cô nhăn mi, rồi cũng cười cười uống hết ly rượu anh đưa. Chỉ có điều, khi cô uống xong, trời đất bỗng nhiên tối sầm, rồi cô không biết gì nữa.
Đến khi tỉnh lại thì đã thấy mình bị trói trên giường, quần áo đã bị cởi từ lúc nào, chỉ còn sót bộ nội y. Dương Ngôn ngồi bên cạnh cô, vuốt ve từng tấc da tấc thịt trên người cô.
Hứa Hi hoảng sợ.
“Anh….làm gì vậy.”
“Làm em mang thai con của anh, như vậy em mới không thể chạy.”
Full truyện dưới bìn..h Luậ…n
Hứa Hi nghe từng lời anh nói, đôi mắt cô trợn trừng, sự sợ hãi tột độ như một dòng điện chạy khắp cơ thể cô. Cô vùng vẫy kịch liệt, cố gắng thoát khỏi sợi dây trói đang siết chặt cổ tay, nước mắt giàn giụa chảy xuống hai bên thái dương, ướt đẫm mái tóc rối bời. Cô tuyệt vọng cầu xin.
“Dương Ngôn, anh buông tha em đi mà! Anh đừng làm thế! Xin anh đó…”
Dương Ngôn vẫn giữ thái độ bình tĩnh đến đáng sợ, lực tay anh giữ chặt Hứa Hi không cho cô cựa quậy. Anh đưa bàn tay lạnh lẽo vuốt ve khuôn mặt Hứa Hi, ngón cái miết nhẹ lên gò má ướt đẫm nước mắt của cô. Ánh mắt anh tràn đầy sự chiếm hữu, như thể cô là một món đồ quý giá mà anh đã chờ đợi từ rất lâu.
Hứa Hi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô hét lên, tiếng nói khản đặc vì sợ hãi.
“Anh điên rồi! Anh không thể làm thế!”
Dương Ngôn nhếch nhẹ môi, nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến Hứa Hi cảm thấy rợn người. Anh chậm rãi đáp lại, giọng điệu trầm thấp, đầy ám ảnh.
“Anh không điên, Hứa Hi. Anh chỉ muốn em là của riêng anh.”
Hứa Hi cảm thấy trái tim mình như ngừng đập, một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy cô, khiến cô run rẩy không kiểm soát. Trong khi đó, Dương Ngôn vẫn bình tĩnh đến khó tin, ánh mắt anh dán chặt vào Hứa Hi, như một kẻ săn mồi đang ngắm nhìn con mồi đã rơi vào bẫy.
Dương Ngôn không nói gì thêm. Nụ cười quỷ dị vẫn vương trên môi anh ta khi bàn tay còn lại bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi của Hứa Hi. Cô gái vùng vẫy dữ dội hơn nữa, toàn thân run bần bật, những sợi dây như siết chặt đến tận xương tủy. Hứa Hi cảm thấy một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo đang xâm chiếm lấy từng tế bào.
“Không! Dừng lại! Anh đừng mà! Cứu tôi với! Có ai không!” Hứa Hi gào lên, âm thanh lạc đi trong cổ họng, tiếng kêu thất thanh của cô bị nuốt chửng vào không gian im ắng của căn phòng. Cô cố gắng dùng hết sức lực, nhưng cơ thể bị đánh thuốc mê vẫn còn quá yếu ớt, chỉ có thể vặn vẹo trong vô vọng. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, hòa cùng mồ hôi lạnh, chảy dọc thái dương và thấm đẫm gối.
Ánh mắt Dương Ngôn vẫn đờ đẫn, đầy vẻ chiếm hữu. Anh ta hoàn toàn phớt lờ những tiếng gào thét tuyệt vọng của Hứa Hi, như thể những lời cầu xin ấy chỉ là tiếng gió thoảng qua. Trên khuôn mặt anh ta, thay vì sự xót thương hay dao động, lại hiện lên một vẻ thỏa mãn đến rợn người, một sự sung sướng bệnh hoạn khi chứng kiến sự yếu đuối và bất lực của cô gái. Hứa Hi cảm thấy sự nhục nhã đang ngấm vào từng thớ thịt, từng hơi thở, thiêu đốt trái tim cô bằng một ngọn lửa căm hờn tột độ. Cô không còn hy vọng ai sẽ đến cứu mình. Cô đơn độc đối mặt với ác quỷ.
Hứa Hi nằm bất động trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà trắng bệch, cơ thể rã rời như một con búp bê vô tri. Cảm giác đau đớn thể xác đã không còn quan trọng, bị thay thế bởi một nỗi trống rỗng vô hạn, một sự tan nát đến tận cùng linh hồn. Mái tóc đen dài bết dính mồ hôi, dính chặt vào thái dương, nhưng cô không còn chút sức lực hay ý niệm nào để gạt chúng đi.
Dương Ngôn ngồi bên cạnh mép giường, ánh mắt anh ta dán chặt vào khuôn mặt tái nhợt của Hứa Hi, tràn ngập vẻ chiếm hữu. Anh ta đưa bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời của cô, hành động tưởng chừng dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự đắc thắng đầy ghê tởm. Một nụ cười mãn nguyện, lạnh lẽo nở trên môi Dương Ngôn.
“Em thấy không, Hứa Hi,” giọng Dương Ngôn khàn khàn, trầm thấp, “bây giờ em đã hoàn toàn thuộc về anh rồi.”
Hứa Hi không đáp lời, không có lấy một cái chớp mắt. Trong đầu cô, mọi thứ dường như đã sụp đổ, chỉ còn lại một màu đen đặc quánh. Cô cảm thấy mình đã chết, chết đi ngay trong chính cơ thể này, một cái chết không thể đau đớn hơn. Sự nhục nhã, sự phản bội, và nỗi sợ hãi tột cùng đã thiêu rụi mọi thứ bên trong Hứa Hi, biến cô thành một cái vỏ rỗng. Dương Ngôn cúi người xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở ấm nóng của anh ta khiến Hứa Hi rùng mình trong vô thức, dù cô không thể phản ứng.
“Không ai có thể chia cắt chúng ta được nữa, Hứa Hi. Anh sẽ cho em một đứa con. Em sẽ không bao giờ có thể rời xa anh, không bao giờ.”
Sự độc chiếm trong ánh mắt và lời nói của Dương Ngôn trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể anh ta đang khắc dấu ấn sở hữu lên toàn bộ sự tồn tại của Hứa Hi. Cô chỉ còn là vật sở hữu của riêng anh ta.
Hứa Hi nằm bất động, nhưng từng lời của Dương Ngôn như những mũi dao găm sâu vào khối óc đang hỗn loạn của cô. “Đứa con”, “không bao giờ rời xa”. Hai từ ấy xoáy mạnh vào nỗi sợ hãi tột cùng, xé tan màn đen vô cảm, thắp lên một ngọn lửa căm phẫn nhỏ nhoi trong đáy lòng Hứa Hi. Cô không thể chấp nhận. Linh hồn cô phản kháng.
Bằng chút sức lực còn sót lại, Hứa Hi gồng mình. Dù toàn thân nhức mỏi, đôi tay bị trói chặt khiến cổ tay hằn đỏ, nhưng cô cố gắng dùng gót chân đạp mạnh. Chiếc đèn ngủ đặt trên tủ đầu giường rung lên bần bật, rồi đổ rầm xuống sàn gỗ, vỡ tan tành. Tiếng động chói tai vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.
Dương Ngôn đang ngồi cạnh giường bỗng giật mình, ánh mắt anh ta dán chặt vào mảnh vỡ dưới sàn, rồi chuyển sang khuôn mặt Hứa Hi. Môi Hứa Hi cắn chặt đến bật máu, ánh mắt cô rực lên ngọn lửa căm hờn, nhìn thẳng vào anh ta.
“Anh nghĩ anh có thể giam cầm tôi cả đời sao?” Hứa Hi thì thầm, giọng cô yếu ớt nhưng chứa đựng sự phẫn uất và ý chí phản kháng mạnh mẽ đến kinh ngạc. Lời nói tựa như một con dao găm được rút ra từ trong tro tàn.
Dương Ngôn hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ trước sự bùng nổ nhỏ nhoi nhưng kiên cường của Hứa Hi. Nhưng chỉ trong tích tắc, biểu cảm ấy vụt tắt. Thay vào đó, một nụ cười lạnh lẽo, đầy tự tin và tàn nhẫn, từ từ hiện lên trên môi anh ta. Anh ta nhìn Hứa Hi, như thể cô chỉ là một con rối đang cố gắng giãy dụa vô ích.
Dương Ngôn không hề tức giận. Nụ cười lạnh lẽo, đầy tự tin và tàn nhẫn vẫn vương trên môi anh ta, thậm chí còn lan rộng hơn. Ánh mắt anh ta dán chặt vào khuôn mặt tái nhợt của Hứa Hi, như thể đang thưởng thức nỗi sợ hãi chớm nở trong cô.
“Em nghĩ anh giam cầm em? Hứa Hi, em ngây thơ quá.” Dương Ngôn khẽ cười khẩy, giọng nói thâm trầm như tiếng thì thầm của quỷ dữ. “Có vẻ như em đã quên mất ai mới là người thực sự có quyền lực ở đây rồi.”
Anh ta đưa bàn tay trái lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Hứa Hi, ngón tay cái lướt qua vết máu nơi khóe môi cô. Hứa Hi rùng mình, cố gắng né tránh nhưng vô vọng. Sức lực của cô đã cạn kiệt.
“Em còn nhớ ngày anh tự đâm dao không?” Dương Ngôn đột ngột đổi tông giọng, trầm hơn, khàn khàn hơn, như một lời nhắc nhở kinh hoàng. “Lúc đó, em mới bảy tuổi, em bé nhỏ của anh. Anh nhớ, em đã chạy đến, đôi mắt em mở to vì hoảng sợ, giọng em lạc đi khi gọi tên anh.”
Hơi thở của Hứa Hi nghẹn lại. Những ký ức kinh hoàng năm xưa như một dòng điện chạy dọc sống lưng cô. Cô nhớ như in máu chảy đỏ thẫm trên cánh tay Dương Ngôn, con dao sáng loáng rơi trên sàn, và gương mặt trắng bệch của anh ta.
“Em sợ anh đến thế nào, hả Hứa Hi?” Anh ta tiếp tục, lời nói thấm đẫm sự kiểm soát tột cùng. “Anh tự tay rạch một đường thật sâu vào đây,” Dương Ngôn dừng lại, siết nhẹ cánh tay phải của Hứa Hi, “để lại một vết sẹo không bao giờ lành. Vì sao ư? Vì em đã lỡ nhìn một thằng bé khác.”
Anh ta cười nhẹ. “Sau đó, anh phải học viết bằng tay trái, đau đớn vô cùng. Nhưng đáng giá, vì anh đã cho em thấy, không ai có thể can thiệp vào chuyện của chúng ta. Không một ai.”
Hứa Hi không còn chút sức lực để phản kháng. Nỗi hoảng sợ bao trùm lấy cô, kinh hoàng hơn cả khi cô nhận ra mình bị đánh thuốc mê. Cô bé bảy tuổi đã sợ hãi Dương Ngôn đến mức nào, thì Hứa Hi mười chín tuổi bây giờ, khi hiểu rõ hơn về sự điên rồ và ám ảnh của anh ta, nỗi sợ đó còn nhân lên gấp bội. Cô nhận ra, đây không phải là lời đe dọa. Đây là một tuyên bố. Anh ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giữ cô lại. Và cô, hoàn toàn không có lối thoát.
Hứa Hi, cơ thể mềm nhũn vì sợ hãi, cố gắng tìm lại chút sức lực cuối cùng. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Dương Ngôn, nơi ẩn chứa sự điên rồ mà cô chưa từng dám đối mặt. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong tâm trí cô, hy vọng rằng trong sâu thẳm con người anh, vẫn còn một chút lý trí, một chút tình cảm gia đình.
“Dương Ngôn,” Giọng Hứa Hi run rẩy, nhưng cô vẫn cố giữ cho nó không vỡ vụn. “Anh… anh nghĩ Ba mẹ nuôi sẽ nghĩ gì khi biết chuyện này?”
Cô nuốt khan, trái tim đập như trống bỏi. “Anh không sợ họ sao? Những người đã yêu thương, chăm sóc chúng ta từ khi chúng ta còn bé?”
Lời nói của Hứa Hi như một lưỡi dao vô hình, chạm vào một góc khuất nào đó trong tâm hồn lạnh giá của Dương Ngôn. Ánh mắt anh ta thoáng qua một vẻ buồn bã khó nắm bắt, một sự dao động nhỏ xíu trong cái nhìn cố chấp thường ngày. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hứa Hi như thấy lại Dương Ngôn của ngày xưa, người anh trai đã từng cõng cô đi học, đã từng lau nước mắt cho cô khi cô vấp ngã.
Nhưng giây phút yếu lòng đó trôi qua nhanh như một cơn gió thoảng. Vẻ buồn bã trên mặt Dương Ngôn lập tức tan biến, được thay thế bằng sự lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Đôi môi anh ta khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười khó hiểu, gần như chế giễu.
“Ba mẹ nuôi?” Dương Ngôn lặp lại, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền. “Em nghĩ họ sẽ làm gì? Họ sẽ ngăn cản anh yêu thương em, hay họ sẽ chấp nhận sự thật rằng em là của anh, mãi mãi?”
Anh ta cúi thấp người xuống, ghé sát vào tai Hứa Hi, hơi thở lạnh lẽo phả vào tóc cô. “Ba mẹ đã dạy anh cách bảo vệ những gì thuộc về mình, Hứa Hi. Và em, là của anh.”
Hứa Hi rùng mình, biết rằng lời cầu xin của cô đã thất bại hoàn toàn. Anh ta không sợ hãi, anh ta đã chuẩn bị cho mọi thứ. Cô gái mười chín tuổi chợt nhận ra, mình đang đối diện với một con quái vật được nuôi dưỡng bởi chính tình yêu sai lầm và sự ám ảnh tột độ. Cô hoàn toàn vô vọng.
Hứa Hi rùng mình, biết rằng lời cầu xin của cô đã thất bại hoàn toàn. Anh ta không sợ hãi, anh ta đã chuẩn bị cho mọi thứ. Cô gái mười chín tuổi chợt nhận ra, mình đang đối diện với một con quái vật được nuôi dưỡng bởi chính tình yêu sai lầm và sự ám ảnh tột độ. Cô hoàn toàn vô vọng.
Dương Ngôn không đợi Hứa Hi đáp lời. Anh ta chậm rãi đứng thẳng dậy, đôi mắt vẫn đọng lại vẻ khó hiểu mà Hứa Hi không thể nào xuyên thấu. Anh ta quay lưng lại, bước về phía cửa sổ, đôi vai rộng che khuất một phần ánh sáng bên ngoài. Bàn tay anh ta đặt nhẹ lên bệ cửa sổ lạnh lẽo, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định.
“Ba mẹ nuôi… họ không hiểu anh,” Dương Ngôn cất giọng, nghe như một lời độc thoại hơn là nói với Hứa Hi. Giọng anh ta trầm ấm nhưng chất chứa sự lạnh lẽo đến rợn người. “Họ chỉ muốn anh bình thường, như bao người khác. Một đứa con trai ngoan ngoãn, giỏi giang, không có bất kỳ ‘vấn đề’ gì.”
Hứa Hi nằm đó, từng thớ thịt căng cứng, dõi theo bóng lưng cao lớn của Dương Ngôn. Cô nghe từng lời anh ta nói, mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim đã tan nát. Anh ta đang nói gì vậy? Chẳng lẽ những năm tháng yêu thương, chăm sóc ấy, anh ta đều coi là sự hiểu lầm?
Dương Ngôn khẽ cười một tiếng, tiếng cười khô khốc không mang theo chút niềm vui nào. Anh ta quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt vào Hứa Hi, như thể cô là trung tâm của cả thế giới này.
“Nhưng anh muốn em, Hứa Hi,” anh ta nói, giọng điệu chuyển từ sự xa cách sang một sự chiếm hữu tột độ, đầy bệnh hoạn. “Chỉ em thôi.”
Câu nói đó như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Hứa Hi, lấy đi hơi thở cuối cùng của cô. Mọi tia hy vọng mỏng manh về một chút lý trí, một chút tình cảm gia đình còn sót lại trong Dương Ngôn đã hoàn toàn tan biến. Cô nhận ra, đây không phải là tình yêu, đây là sự ám ảnh điên cuồng, là bệnh hoạn. Dương Ngôn đã hoàn toàn bất cần, anh ta không còn sợ hãi bất cứ điều gì, kể cả sự phán xét của Ba mẹ nuôi – những người đã hy sinh cả đời để nuôi dưỡng anh ta.
Dương Ngôn vẫn đứng đó, dáng vẻ tự tin đến mức đáng sợ. Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự bất cần, như thể mọi thứ trên đời đều không còn ý nghĩa, ngoài việc sở hữu Hứa Hi. Trong đôi mắt ấy, Hứa Hi chỉ thấy sự quyết tâm tột độ và một sự điên dại khó hiểu. Cô tuyệt vọng.
Nhiều ngày trôi qua kể từ đêm kinh hoàng đó. Căn phòng quen thuộc, nơi Hứa Hi từng cảm thấy an toàn, giờ đây đã trở thành một nhà tù giam giữ cô trong sự tuyệt vọng. Mỗi buổi sáng, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng không thể xua đi bóng tối u ám bao trùm tâm hồn Hứa Hi.
Cơ thể Hứa Hi ngày càng gầy gò, hốc hác. Khuôn mặt cô xanh xao, nhợt nhạt, những đường nét thanh tú giờ đây chìm trong sự tiều tụy. Đôi mắt thâm quầng sâu hoắm, phản chiếu những đêm dài mất ngủ triền miên và nỗi sợ hãi không lối thoát. Cô nằm im lìm trên giường, bất động như một bức tượng, chỉ thỉnh thoảng mới có một tiếng thở dài não nề thoát ra khỏi lồng ngực, nặng nề đến mức người ta có thể cảm nhận được sự tan vỡ từ bên trong.
Hứa Hi đã không còn sức lực để phản kháng hay thậm chí là rơi nước mắt. Mọi tế bào trong cơ thể cô đều rã rời, mệt mỏi. Tinh thần cô cũng hoàn toàn suy nhược, chìm sâu vào một sự trống rỗng vô tận. Cô không còn hy vọng, không còn mong đợi bất cứ điều gì. Cuộc sống của Hứa Hi giờ đây chỉ là sự tồn tại mờ nhạt giữa bốn bức tường, chờ đợi một điều gì đó mà cô không thể gọi tên, nhưng chắc chắn là không hề tốt đẹp. Mỗi ngày trôi qua đều là một cực hình, mỗi khoảnh khắc đều là sự giày vò trong câm lặng. Cô hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự tuyệt vọng.
Một tiếng lạch cạch khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch u ám trong căn phòng. Cánh cửa chậm rãi mở, để lộ bóng dáng Dương Ngôn. Anh ta bước vào, trên tay cầm một chiếc khay đầy ắp đồ ăn và một ly nước cam tươi. Gương mặt anh ta vẫn mang vẻ dịu dàng đến rợn người, đôi mắt sâu thẳm nhìn Hứa Hi đang nằm bất động trên giường.
Hứa Hi khẽ giật mình, nhưng cô không còn sức để phản ứng. Mí mắt cô nặng trĩu, chỉ có thể hé mở một khe nhỏ, đủ để nhìn thấy Dương Ngôn tiến lại gần. Một mùi thơm dìu dịu của cháo gà xộc vào mũi, nhưng Hứa Hi chỉ thấy dạ dày mình quặn thắt vì ghê tởm.
Dương Ngôn đặt khay thức ăn lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Anh ta ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Hứa Hi. Cử chỉ đó đáng lẽ phải ấm áp, nhưng Hứa Hi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“Em yêu, em phải ăn chút gì đó chứ,” Dương Ngôn nói, giọng nói anh ta nhẹ nhàng như một lời ru, nhưng chất chứa sự ép buộc lạnh lẽo. “Em đã không ăn gì cả ngày rồi. Em nhìn em xem, gầy đi nhiều quá.”
Hứa Hi không đáp, đôi mắt cô trống rỗng nhìn trân trân lên trần nhà. Cô muốn hét lên, muốn đẩy anh ta ra, nhưng cơ thể cô như bị đóng băng.
Dương Ngôn múc một thìa cháo nhỏ, cẩn thận thổi nguội rồi đưa đến gần môi Hứa Hi. “Ngoan nào, há miệng ra,” anh ta thì thầm, nụ cười trên môi anh ta càng lúc càng giãn rộng, khiến Hứa Hi cảm thấy như có hàng ngàn con côn trùng đang bò dưới da. Sự dịu dàng giả tạo này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
Hứa Hi quay mặt đi, từ chối mở miệng. Cô cảm thấy muốn nôn.
Dương Ngôn kiên nhẫn. Anh ta nhẹ nhàng giữ lấy cằm Hứa Hi, cố định khuôn mặt cô, sau đó đưa thìa cháo vào miệng cô một cách dứt khoát. Hứa Hi không thể kháng cự, cô nuốt khan miếng cháo xuống cổ họng, cảm giác như nuốt phải cát.
“Tốt lắm, em yêu,” Dương Ngôn khen ngợi, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ. Anh ta tiếp tục đút từng thìa, từng thìa, không cho phép Hứa Hi từ chối. Hứa Hi cảm nhận được sức mạnh ghê gớm ẩn chứa trong sự mềm mỏng của anh ta. Mọi cử chỉ đều thể hiện quyền kiểm soát tuyệt đối.
Khi Hứa Hi đã ăn được vài muỗng, Dương Ngôn đưa ly nước cam lên. “Uống nước vào cho dễ tiêu, em.”
Hứa Hi uống một ngụm. Cô cảm thấy cả cơ thể mình đang run rẩy vì sự căm phẫn và kinh hãi.
Dương Ngôn đặt ly nước xuống, vuốt nhẹ má Hứa Hi. Ánh mắt anh ta xoáy sâu vào cô, chất chứa một thứ cảm xúc vặn vẹo. “Em phải ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe thật tốt,” anh ta nói, giọng điệu trở nên trầm hơn, “Nếu không, em sẽ không có sức khỏe để mang thai con của chúng ta.”
Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hứa Hi. Cô rùng mình, mọi tế bào trong cơ thể cô như muốn gào thét. Mang thai? Con của chúng ta? Sự “quan tâm” bệnh hoạn này, lời nói dịu dàng này, tất cả chỉ để phục vụ cho một âm mưu kinh tởm đến tột cùng. Hứa Hi quay mặt đi, cố gắng nén lại tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng. Trong sâu thẳm tâm hồn, cô biết rằng mình đang bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng không lối thoát.
Hứa Hi quay mặt đi, cố gắng nén lại tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng. Trong sâu thẳm tâm hồn, cô biết rằng mình đang bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng không lối thoát. Dương Ngôn vẫn ngồi đó một lúc, ánh mắt dõi theo Hứa Hi như muốn xuyên thấu. Anh ta khẽ thở dài, rồi chậm rãi đứng dậy, cầm chiếc khay rỗng. Bước chân anh ta nhẹ nhàng, nhưng lại nặng trĩu trong không gian tĩnh mịch. Khi anh ta quay lưng đi về phía cánh cửa để đặt khay thức ăn ra ngoài, Hứa Hi chớp mắt. Trong khoảnh khắc Dương Ngôn lơ là, ánh mắt cô vô tình lướt xuống gầm giường.
Một vật nhỏ lấp lánh thu hút sự chú ý của Hứa Hi. Một chiếc kẹp tóc nhỏ, bằng kim loại, với một viên đá giả màu xanh. Nó nằm im lìm dưới mép giường, gần chân cô. Một tia hy vọng yếu ớt, tưởng chừng như đã tắt ngấm, bỗng nhiên le lói trở lại trong tâm trí Hứa Hi. Cả cơ thể cô như được truyền thêm một nguồn năng lượng mới.
*Phải trốn thoát!* Hứa Hi thầm nghĩ, quyết tâm bùng cháy dữ dội. *Mình không thể ở đây mãi được!*
Chiếc kẹp tóc bé nhỏ ấy bỗng chốc trở thành ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối tuyệt vọng của Hứa Hi. Cô nhìn Dương Ngôn, lúc này đang ra khỏi phòng, tiếng cánh cửa khẽ khàng đóng lại. Cả căn phòng chìm vào im lặng một lần nữa, nhưng sự im lặng lần này không còn đáng sợ như trước. Hứa Hi cảm thấy một tia hy vọng mong manh, đủ để cô biết mình không thể buông xuôi. Cô phải tìm cách với tới chiếc kẹp tóc đó.
Hứa Hi nghiêng người, cố gắng với sâu xuống gầm giường. Toàn thân cô đau nhức sau giấc ngủ mê man, nhưng ý chí sống sót đã vượt lên trên mọi sự khó chịu. Những ngón tay cô run rẩy, chật vật lướt trên sàn gỗ lạnh lẽo, tìm kiếm vật cứu sinh nhỏ bé. Cuối cùng, đầu ngón tay cô chạm vào vật kim loại mát lạnh. Hứa Hi khẽ rụt tay, rồi cẩn thận kẹp chặt chiếc kẹp tóc vào lòng bàn tay. Nó bé tí teo, nhưng lại mang theo hy vọng lớn lao.
Hứa Hi từ từ ngồi dậy, lắng nghe. Căn nhà họ Trần im ắng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt khan, rồi rón rén bò xuống giường, tiến lại gần cánh cửa phòng.
Hứa Hi quỳ sụp xuống, chiếc kẹp tóc được nắm chặt trong tay. Đôi mắt Hứa Hi dáo dác nhìn xung quanh, đặc biệt là về phía khe cửa và khoảng trống dưới cánh cửa, như thể Dương Ngôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Hứa Hi cắm chiếc kẹp tóc vào ổ khóa, bàn tay run rẩy khiến cô chật vật mãi mới đưa được nó vào đúng vị trí.
Tiếng kim loại cọ xát khẽ khàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe rõ mồn một như tiếng sét đánh ngang tai Hứa Hi. Mỗi âm thanh nhỏ nhất cũng khiến Hứa Hi giật bắn mình, mồ hôi túa ra ướt đẫm trán. Cô thở dốc, cố gắng giữ cho hơi thở mình thật đều và nhẹ nhàng. Hứa Hi tập trung cao độ, lắng nghe tiếng lạch cạch từ ổ khóa, cảm nhận từng chút chuyển động nhỏ nhất bên trong.
Hứa Hi hồi hộp, lo sợ bị phát hiện, căng thẳng tột độ khi mỗi tiếng động nhỏ đều có thể báo hiệu sự thất bại. Cô cắn chặt môi, mắt nhắm nghiền trong giây lát, cầu nguyện mọi thứ suôn sẻ. Phải trốn thoát! Hứa Hi lặp đi lặp lại câu thần chú đó trong đầu, như một sợi dây níu giữ cô khỏi sự tuyệt vọng. Hứa Hi cố gắng xoay, đẩy, dùng hết sức lực nhưng vẫn không ăn thua. Tiếng lạch cạch vang lên một lần nữa, lớn hơn. Hứa Hi giật mình, vội vàng rút chiếc kẹp tóc ra, đứng hình, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Có tiếng động bên ngoài. Hứa Hi căng thẳng tột độ, nín thở, lắng nghe.
Là tiếng bước chân.
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn, đang tiến về phía hành lang.
Hứa Hi vội vàng áp sát tai vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, cố gắng phân biệt xem đó là ai. Tiếng bước chân cứ gần dần, gần dần. Hứa Hi như đóng băng tại chỗ, chiếc kẹp tóc vẫn còn nắm chặt trong tay, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Hứa Hi có cảm giác như trái tim mình đã ngừng đập.
Hứa Hi có cảm giác như trái tim mình đã ngừng đập. Tiếng bước chân cứ gần dần, gần dần. Cô áp tai vào cánh cửa, nghe ngóng đến căng thẳng tột độ. Rồi, tiếng bước chân ngừng lại.
Hứa Hi nín thở, toàn thân cứng đờ. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài đến vô tận. Cô chờ đợi cánh cửa bật mở, chờ đợi sự xuất hiện của Dương Ngôn. Nhưng không có gì xảy ra. Chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm.
Hứa Hi từ từ rụt người ra khỏi cánh cửa. Một cảm giác lạ ập đến. Tay cô khẽ chạm vào tay nắm cửa. Không khóa. Tiếng lạch cạch cuối cùng khi nãy, không phải là động tĩnh bên ngoài, mà chính là tiếng chốt khóa vừa được mở ra. Cô đã thành công! Một tia hy vọng bùng cháy dữ dội trong lồng ngực Hứa Hi. Cô vội vã đưa tay lên, chuẩn bị vặn tay nắm cửa.
Đúng lúc Hứa Hi sắp mở được cửa, một bàn tay lạnh buốt bất ngờ siết chặt lấy vai cô từ phía sau. Hứa Hi giật nảy mình, toàn thân cô như đóng băng. Cô không dám quay đầu lại. Hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.
“Em nghĩ em có thể đi đâu?” Giọng Dương Ngôn trầm lạnh, vang lên ngay sát tai Hứa Hi. Ánh mắt anh ta, dù không nhìn thấy, Hứa Hi vẫn cảm nhận được nó đang trở nên đáng sợ và lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như hai mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào lưng cô. “Anh đã nói rồi, em không thể chạy khỏi anh.”
Hứa Hi hoàn toàn suy sụp, hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt không thương tiếc. Sự sợ hãi tột độ bủa vây lấy cô. Nước mắt không kìm được mà trào ra, lăn dài trên gương mặt Hứa Hi. Cô đã đến gần tự do đến vậy, vậy mà…
Dương Ngôn nhìn tấm lưng bé nhỏ, run rẩy của Hứa Hi. Đôi mắt anh ta ánh lên sự tức giận dữ dội, nhưng khuôn mặt lại giữ một vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Một nụ cười nhẹ, đầy sự chiếm hữu và hả hê, từ từ nở trên môi anh ta.
Dương Ngôn không đánh đập Hứa Hi. Bàn tay đang siết chặt vai Hứa Hi của anh ta khẽ thả lỏng, nhưng không phải vì buông tha. Hứa Hi cảm thấy một lực đẩy nhẹ từ phía sau, buộc cô phải quay người lại đối mặt với anh ta. Khuôn mặt Dương Ngôn vẫn lạnh tanh, không một chút cảm xúc, nhưng đôi mắt anh ta dường như ẩn chứa một cơn bão dữ dội.
Anh ta nhìn Hứa Hi, ánh mắt quét qua gương mặt đẫm nước mắt và thân hình run rẩy của cô. Dương Ngôn chậm rãi bước vào phòng, không nói một lời. Hứa Hi chỉ biết đứng đó, tuyệt vọng. Anh ta đi thẳng đến cánh cửa, rút một thiết bị nhỏ từ túi quần ra. Tiếng động cơ điện xoay nhẹ, nhanh chóng tháo dỡ ổ khóa cũ. Sau đó, anh ta cẩn thận lắp đặt một ổ khóa điện tử mới, với màn hình cảm ứng phát sáng xanh nhẹ.
Tiếp theo, Dương Ngôn không dừng lại ở đó. Anh ta đưa mắt nhìn quanh phòng. Một lúc sau, một người đàn ông mặc đồng phục kỹ thuật bước vào, theo sau là hai người khác mang theo một chiếc hộp. Họ nhanh chóng lắp đặt camera giám sát ở góc phòng, hướng thẳng về phía giường và cửa ra vào. Từng hành động của họ, từng tiếng vặn vít, đều như những nhát dao đâm vào trái tim Hứa Hi, cắt đứt từng tia hy vọng mỏng manh. Cô không dám phản kháng, chỉ đứng nhìn trân trối, cảm thấy mình đang bị biến thành một con vật nuôi bị nhốt trong lồng.
Khi mọi thứ đã hoàn tất, Dương Ngôn quay lại nhìn Hứa Hi. Ánh mắt anh ta không còn sự tức giận, chỉ còn sự lạnh lùng đến tột độ.
“Anh không thích phải trói em,” Dương Ngôn nói, giọng đều đều, không mang chút cảm xúc nào. “Nhưng nếu em cứ cố gắng trốn, anh sẽ không còn lựa chọn nào khác.”
Câu nói của anh ta không phải là một lời đe dọa, mà là một lời tuyên bố tàn nhẫn về một thực tế không thể thay đổi. Hứa Hi chìm vào tuyệt vọng sâu sắc. Cô nhìn cánh cửa với ổ khóa điện tử mới, nhìn chiếc camera nhấp nháy ánh đèn đỏ nhỏ xíu, cảm thấy bị giam cầm vĩnh viễn. Ý chí phản kháng trong cô, sau bao nỗ lực vừa bị dập tắt, giờ đây dần bị bẻ gãy, tan thành từng mảnh vụn. Cô biết mình đã thua. Cô đã bị mắc kẹt, mãi mãi.
Hứa Hi không biết mình đã thiếp đi bao lâu. Khi cô tỉnh lại, trời đã tối mịt. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ, yếu ớt soi rọi căn phòng lạnh lẽo. Cô nằm im lìm trên chiếc giường rộng lớn, cơ thể vẫn còn run rẩy, nỗi tuyệt vọng dâng lên tận cổ họng. Trong đầu Hứa Hi, từng mảnh ký ức cũ chợt ùa về, rõ nét như thước phim quay chậm.
Cô nhớ về một Dương Ngôn khác, một người anh trai dịu dàng luôn cõng cô đi học, kiên nhẫn dạy cô đọc sách, và mỉm cười ấm áp mỗi khi cô ngã. Dương Ngôn của những ngày thơ bé, người đã luôn bảo vệ cô, lau nước mắt cho cô khi cô bị bắt nạt. Ánh mắt anh khi ấy tràn đầy sự yêu thương, không có chút u ám, điên dại nào như bây giờ. Cô nhớ như in lần cô bị sốt cao, anh đã thức trắng đêm ngồi bên giường, bàn tay nhỏ bé của anh cẩn thận đặt lên trán cô, kiểm tra nhiệt độ.
Sự đối lập giữa hình ảnh người anh dịu dàng trong quá khứ và kẻ bệnh hoạn giam cầm cô hiện tại khiến Hứa Hi cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng. “Tại sao anh lại trở thành ra như thế này?” Cô thầm tự hỏi, nước mắt lại lăn dài. “Tôi phải làm sao để thoát khỏi anh đây?” Một cảm giác bất lực, vô vọng bủa vây lấy cô. Cô chìm trong nỗi đau khổ khôn cùng, xen lẫn chút hoài niệm về những tháng ngày yên bình đã xa. Cùng với đó là sự khó hiểu đến tột độ về con người Dương Ngôn. Cô không thể lý giải được sự thay đổi kinh hoàng này, không thể hiểu nổi lý do tại sao tình yêu thương lại có thể biến thành sự chiếm hữu bệnh hoạn đến vậy.
Bất chợt, trong căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng chuông điện thoại của Dương Ngôn vang lên inh ỏi liên hồi, xé toang màn đêm. Hứa Hi giật mình, đôi mắt hoảng loạn lập tức hướng về phía chiếc điện thoại đang nằm trên bàn cạnh giường. Tiếng chuông dồn dập, kéo dài như một lời thúc giục, một tín hiệu khẩn cấp từ thế giới bên ngoài. Hứa Hi lập tức nhận ra đó là Ba mẹ nuôi đang gọi. Một tia hy vọng mong manh bỗng chợt bùng lên trong đáy mắt Hứa Hi, nhưng ngay sau đó lại bị nhấn chìm bởi nỗi lo lắng tột độ. Cô không thể cử động, không thể lên tiếng, chỉ có thể cầu nguyện.
Dương Ngôn, người nãy giờ vẫn đứng tựa vào cửa sổ, quay đầu lại. Ánh mắt anh ta sắc lạnh quét qua chiếc điện thoại đang reo, rồi dừng lại trên gương mặt Hứa Hi. Một nụ cười nhếch mép ẩn hiện, đầy vẻ tính toán. Anh ta chậm rãi bước về phía bàn, bàn tay thon dài chạm nhẹ vào chiếc điện thoại. Dương Ngôn biết rõ Ba mẹ nuôi sẽ không dễ dàng bỏ qua sự vắng mặt của Hứa Hi. Họ đã bắt đầu nghi ngờ. Anh ta cần một động thái dứt khoát để kiểm soát tình hình. Dương Ngôn đưa điện thoại lên, nhìn vào màn hình hiển thị tên người gọi, rồi liếc nhanh sang Hứa Hi, như thể đang cân nhắc điều gì đó vô cùng quan trọng.
Dương Ngôn nở một nụ cười lạnh lẽo, chấp nhận cuộc gọi. Giọng anh ta đều đều, không chút dao động, như thể đang nói chuyện về thời tiết. Anh ta trấn an Ba mẹ nuôi rằng Hứa Hi đang ở đây, vẫn an toàn tuyệt đối, chỉ là cô đang nghỉ ngơi và không muốn bị làm phiền. Giọng điệu của anh ta khéo léo cài cắm sự mệt mỏi, dằn vặt vào trong câu nói, khiến Ba mẹ nuôi khó lòng nghi ngờ. Ba mẹ nuôi vẫn còn một chút hoài nghi, nhưng cuối cùng, dưới sự thuyết phục đầy tinh vi của Dương Ngôn, họ đành chấp nhận. Dương Ngôn không để họ có cơ hội hỏi thêm, anh ta lập tức ngắt máy, trả lại căn phòng vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Anh ta quay người lại, ánh mắt khóa chặt lấy Hứa Hi. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy không còn sự bối rối hay giằng xé, mà thay vào đó là một quyết tâm sắt đá, một sự chiếm hữu tuyệt đối. Hứa Hi cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo từ ánh nhìn của Dương Ngôn, tựa như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh ta bước chậm rãi về phía giường, từng bước chân như gõ vào trái tim Hứa Hi những nhát búa vô hình.
“Em yên tâm, không ai có thể tìm thấy em đâu,” Dương Ngôn nói, giọng thì thầm nhưng lại đầy sức nặng, mỗi từ như một sợi xích vô hình trói chặt Hứa Hi. Nụ cười nhếch mép của anh ta khiến Hứa Hi rùng mình, cô biết rằng Dương Ngôn đã có một kế hoạch hoàn hảo để giữ cô lại, vĩnh viễn. Trong khoảnh khắc đó, Hứa Hi cảm thấy một nỗi tuyệt vọng cùng cực nhấn chìm. Cô nhận ra mình đã bị cô lập hoàn toàn, không còn một tia hy vọng nào để thoát khỏi vòng vây của Dương Ngôn. Thế giới bên ngoài, nơi có Ba mẹ nuôi, có cuộc sống mà cô từng biết, giờ đây đã bị cắt đứt. Cô chỉ còn lại một mình, đối mặt với bóng tối trong tâm hồn Dương Ngôn.
***
Thời gian trôi đi, đôi khi chậm chạp như vô tận, đôi khi lại vội vàng như dòng chảy xiết của một con sông không ngừng nghỉ. Có những vết thương tưởng chừng không bao giờ lành, nhưng rồi, dưới ánh sáng của thời gian và sự chấp nhận, chúng dần biến thành những đường sẹo, nhắc nhở về quá khứ nhưng không còn làm đau đớn như trước. Cuộc đời Hứa Hi sau này là một hành trình tìm kiếm sự bình yên, không phải ở một nơi nào đó xa xôi, mà là trong chính tâm hồn cô. Cô học cách đối diện với nỗi sợ hãi, với những ám ảnh đã từng bủa vây, và rồi, dần dà, cô tìm thấy sức mạnh để đứng lên từ đống đổ nát.
Sự tha thứ, không phải là quên đi tất cả hay bào chữa cho những lỗi lầm, mà là giải thoát bản thân khỏi gánh nặng của lòng thù hận và sự oán trách. Hứa Hi không tha thứ cho hành động của Dương Ngôn, nhưng cô tha thứ cho chính mình vì đã từng yếu đuối, vì đã để nỗi sợ hãi kiểm soát cuộc đời. Cô hiểu rằng, mỗi người đều có những mảnh vỡ bên trong, và đôi khi, những mảnh vỡ ấy có thể gây tổn thương cho người khác. Cuộc đời là một bài học không ngừng nghỉ, về tình yêu, sự mất mát, và quan trọng nhất, là khả năng phục hồi của trái tim con người. Khi bình minh ló dạng sau đêm dài tăm tối nhất, Hứa Hi biết rằng, dù thế giới có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng vẫn luôn có chỗ cho hy vọng và sự bắt đầu mới.

