Bị bạn thân hãm hại, người yêu ruồng bỏ, cô gái mang thai ngã quỵ…

“Sau này em đừng mặc váy kiểu này nữa”

“Sao vậy? Không xinh à?”

“Rất xinh nhưng không xinh bằng Hạ Tư”

“….”

_____________

“Em nấu món này còn thua xa Hạ Tư”

Cô nở một nụ cười không thể miễn cưỡng hơn nhìn anh rồi tiếp tục ăn cơm.

Hạ Tư! Hạ Tư!! Lúc nào cũng là Hạ Tư anh có từng nghĩ đến cảm nhận của cô chưa?

Đúng, anh không hề yêu cô mà chỉ là thấy biết ơn thôi!

Ngày anh chia tay người yêu cũ cũng chính là Hạ Tư cô là người duy nhất ở bên anh, bảo vệ, chăm sóc cho anh.

“Hạ Tư, lấy giúp anh cái khăn tắm”

Cô cười chua xót đưa chiếc khăn cho anh, đến tên mà anh cũng nhớ mỗi Hạ Tư thì chắc anh còn yêu cô ấy nhiều lắm.

“Dương Ngôn, chúng ta…chia tay đi”.

“Em lại giở chứng à?”

“Anh từng yêu em chưa?”

“Anh….”

“Làm ơn đừng tới Hạ Tư trong câu trả lời được không! Em cầu xin anh đấy”

“Vậy chia tay đi”

Cô cười đau khổ sau đó dùng hai tay ôm mặt ngăn cho nước mắt không được rơi. Kết quả dù đã biết trước nhưng sao lại đau lòng đến thế!!

Cuộc sống của Hứa Hi sau khi chia tay cũng không có gì thay đổi chỉ là có chút trống trãi.

Ngày ngày đều đi làm, sau khi về nhà liền lăn ra ngủ, đói thì gọi đồ ăn ngoài, buồn thì cứ khóc…

Hôm đó khi cô đang xem tivi thì bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, là Hạ Tư!

“Cô tìm tôi có việc gì sao?”

“Tôi với anh Dương Ngôn sắp cưới nhau rồi”

Hứa Hi nghe vậy liền cười khẩy “Thì sao?”

“Anh ấy hình như đã yêu cô!”

“Không thể nào”

“Hứa Hi, tôi xin lỗi”

Đột nhiên cửa bên ngoài mở ra, lập tức Hạ Tư cầm tay cô đẩy về phía mình giống như Hứa Hi đang cố ý đẩy cô ấy.

Ầm, đầu của Hạ Tư va vào bức tường máu bắn ra tung tóe.

Dương Ngôn hoảng hốt chạy đến đẩy tay cô ra rồi đỡ Hạ Tư đang đầm đìa máu.

Bị đẩy quá bất ngờ nên Hứa Hi cũng ngã nhào xuống đất.

“Tôi không ngờ cô lại là loại người như vậy. Cô có biết Hạ Tư đang mang thai không?”

“Tôi không có…”

“Đừng giải thích, tôi không muốn nghe”

“Nếu tôi giải thích anh có tin không?…”

Cô tuyệt vọng ngồi trên đất, nở một nụ cười chua xót.

“Dương Ngôn, là cô ấy tìm đến chỗ tôi gây sự trước….”

“Không thể nào, cô ấy là người tốt nhất tôi từng gặp

“Còn tôi? Tôi không đủ tốt sao?”

“Cô..rất tốt nhưng người tôi yêu là cô ấy!”

DƯơng Ngôn im lặng vài giây rồi ôm Hạ Tư bỏ đi, trước khi đi anh còn vức lại một câu nói.

“Nếu cô ấy và đứa bé xảy ra chuyện gì thì tôi chắc chắn sẽ không tha cho cô..”

Hứa Hi đau đớn ôm lấy bụng của mình, máu từ chân chảy ra dữ dội thấm đỏ cả chiếc váy trắng.

“Tôi….cũng đang mang thai….anh có biết không?”

Full truyện dưới Bình luận ạ . siêu hay nhé

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bị bạn thân hãm hại, người yêu ruồng bỏ, cô gái mang thai ngã quỵ…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt