Khi tôi thảm hại nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi.
Mọi người đều nói, anh cưới tôi chỉ để chọc tức em gái tôi.
Nhưng sau khi anh qua đời vì tai nạn xe, anh lại để lại toàn bộ tài sản cho tôi.
Cùng với một chiếc bút ghi âm.
Tôi nhẹ nhàng mở nó lên, bên trong là giọng nói trầm thấp, khàn khàn của anh vang lên…
Anh nói:
“Tống Đường Âm, em có thể nào cũng thích anh một chút được không?”
Nhiều năm trôi qua, tôi cuối cùng đã nhìn thấy tình yêu mãnh liệt, to lớn mà anh giấu dưới lớp băng kia.
Rồi khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã sống lại.
Trở về khoảnh khắc mẹ nuôi nắm lấy tay tôi, nói:
“A Âm, con có thể thay em gái con đi tù được không?”
Trước năm mười sáu tuổi, tôi là đại tiểu thư được chiều chuộng của nhà họ Tống, cha mẹ yêu thương, anh trai bênh vực, cuộc sống không chút lo âu.
Nhưng khi Tống Như mang kết quả xét nghiệm DNA đến, tôi mới biết, năm đó y tá đã trao nhầm con.
Cô ấy mới là thiên kim tiểu thư thật sự, còn tôi chỉ là con chim sẻ chiếm tổ phượng hoàng.
Tôi vốn định rời đi.
Nhưng cha mẹ ruột của tôi đã qua đời từ lâu, mẹ Tống không nỡ nhìn tôi trở thành trẻ mồ côi.
Thế là họ chính thức nhận nuôi tôi.
Cha mẹ nuôi đối xử rất tốt với tôi, anh trai không lạnh nhạt với tôi, Tống Như cũng không làm khó tôi.
Tôi rất biết ơn.
Nhưng sau đó, ở hậu trường đoàn phim, Tống Như và một diễn viên cùng đoàn xảy ra tranh chấp.
Trong lúc cãi vã, người kia đã ngã từ cầu thang xuống, trở thành người thực vật.
Lúc đó không có camera giám sát.
Nhưng vẫn cần có người chịu trách nhiệm.
Và tôi, lúc ấy lại tình cờ có mặt, chứng kiến tất cả.
Mẹ nuôi ngấn lệ tìm đến tôi, cầu xin tôi thay Tống Như gánh tội.
Tống Như quỳ trước mặt tôi, dập đầu, tát vào mặt mình, nói xin lỗi tôi.
Cả nhà khóc lóc thảm thiết.
Thế là tôi gật đầu đồng ý.
Tôi thay cô ấy nhận tội, vào tù, chịu đủ cay đắng.
Ban đầu, người nhà họ Tống vẫn đến thăm tôi, khóc lóc vì áy náy hoặc hối lỗi.
Nhưng dần dần, chẳng còn ai đến nữa.
Một lần, nhà tù tổ chức hoạt động, giám ngục hỏi chúng tôi dự định làm gì sau khi ra tù.
Tôi nghĩ rất lâu, rồi nghiêm túc viết xuống:
“Sau khi ra tù, tôi muốn gặp cha mẹ một lần.”
Bạn tù bên cạnh thấy vậy, cười nhạo tôi sao lại viết đơn giản như thế.
“Cha mẹ cô chắc chắn sẽ đến đón cô về nhà, sao lại không gặp được chứ.”
Tôi cười, không phản bác.
Nhưng khi tôi thực sự ra tù, chẳng ai đến cả, chỉ có trợ lý của cha Tống đưa tôi đến sân bay, rồi đưa cho tôi một số tiền lớn.
Ông ấy chẳng nói gì.
Nhưng tôi lại hiểu tất cả.
Cha mẹ không cần tôi nữa.
Nhà họ Tống, đã bỏ rơi tôi.
Tôi không lấy tiền.
Không phải vì tôi thanh cao.
Chỉ là tôi không muốn nợ nhà họ Tống thêm gì nữa.
Nhà họ Tống đã nuôi dưỡng tôi hơn hai mươi năm, còn tôi thay con gái họ ngồi tù năm năm.
Xem như đã xong nợ.
Tôi thuê một căn phòng nhỏ, chạy vạy khắp nơi, mới tìm được một công việc không chê tôi có tiền án.
Nhưng làm chưa được nửa tháng, tôi đã bị sa thải.
Hỏi mãi, cuối cùng quản lý mới ấp úng nói:
“Cô đụng phải người không nên đụng rồi.”
Tôi ngớ người, không nói thêm được gì.
Người không nên đụng đến.
Ngoài nhà họ Tống.
Còn có thể là ai?
Hôm đó, tôi ôm túi bước trên phố lớn, trời lất phất mưa, những giọt mưa lạnh lẽo theo gió rơi lên mặt, lên người tôi.
Khi đi ngang qua quảng trường trung tâm, tôi ngước lên nhìn màn hình lớn, nơi đang phát sóng trực tiếp của Tống Như.
Trên sân khấu nhận giải, cô ta lộng lẫy kiêu sa, thỏa sức khoe vẻ đẹp của mình.
Ống kính lia tới, tôi thấy ánh mắt đẫm nước của cha mẹ Tống, nhìn cô ta như nhìn một báu vật hiếm có, ngập tràn yêu thương.
Không hiểu sao, tôi bỗng nhớ lại lần đầu tiên mẹ nuôi đến thăm tôi trong tù.
Nhìn tôi gầy rộc đi trông thấy, bà vừa khóc vừa hứa:
“A Âm, đợi con ra tù, mẹ sẽ nuôi con cả đời, mẹ yêu con.”
Nhưng hai năm trước, khi tôi gặp bà lần cuối cùng, ánh mắt bà chỉ còn lại chút áy náy nhàn nhạt.
Bà nói:
“Đường Âm, Như Như sắp đính hôn với Hạ Vấn Tân rồi.
Con bé rất thích cậu ấy, nên sau khi con ra tù, có thể nào rời khỏi đây không?
Để nhà họ Hạ không biết chuyện cũ này.”
Hạ Vấn Tân.
Thái tử gia của nhà họ Hạ.
Trong tù cũng có ti vi, thỉnh thoảng tôi nghe được tin tức về tình yêu sâu đậm của Tống Như và Hạ Vấn Tân.
Người ta đều nói, Hạ Vấn Tân vốn là một tay chơi khét tiếng trong giới, nhưng vì Tống Như mà thu tâm lại.
Anh ta bước chân vào giới giải trí mà trước giờ anh khinh thường, chỉ để mở đường cho cô ta, giúp cô ta xây dựng mối quan hệ, thậm chí còn đích thân trao giải cho cô ta.
Thỉnh thoảng tôi cũng thấy ghen tị với Tống Như.
Ghen tị vì cô ta có cha mẹ yêu thương, có bạn trai chiều chuộng.
Chỉ mới hơn hai mươi năm sống trên đời, cô ta đã đạt được cả sự nghiệp lẫn tình yêu.
Còn tôi.
Không cha mẹ, không sự nghiệp, không người yêu.
Và cũng chẳng có ai yêu thương tôi.
Việc kết hôn với Hạ Vấn Tân vốn dĩ là một sự cố.
Sau khi bị sa thải, tôi quay về quê, làm nhân viên phục vụ trong một nhà hàng.
Công việc khá bận.
Tôi không biết anh nghe tin từ đâu, nhưng khi tìm được tôi, tôi đang bưng bia cho khách.
Một người đàn ông uống nhiều quá, tay chân không đứng đắn, tôi cau mày, tát cho hắn một cái.
Hắn giận dữ, đạp tôi một cú ngã xuống đất.
Bia và thức ăn đổ hết lên người tôi, nóng rát.
Hắn vẫn chưa hết giận, chửi rủa định động tay động chân tiếp, nhưng giây tiếp theo bỗng im bặt.
Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt sáng như sao của anh.
Hạ Vấn Tân khẽ nhếch môi cười, nhưng dáng vẻ lười biếng, chẳng chút thật lòng:
“Tống Đường Âm, cô thật sự ở đây à?”
Tôi đứng dậy, phủi sạch những mảnh thức ăn bám trên người, gật đầu rồi định bước vòng qua anh rời đi.
Nhưng vừa đi được hai bước.
Giọng anh từ phía sau vang lên:
“Nhìn cô thảm hại thế này, có muốn lấy tôi không?”
Tôi sững người quay lại nhìn anh:
“Anh cuối cùng cũng điên rồi sao?”
“Tôi nghiêm túc đấy.”
Hạ Vấn Tân nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đen sâu thẳm, không thấy rõ cảm xúc, nhưng lời nói lại đầy sự chân thành:
“Nói thật với em, anh vừa bị em gái em đá, tâm trạng không vui.
Còn em, bị nhà họ Tống ép đến mức này, chúng ta miễn cưỡng xem như cùng chung cảnh ngộ.”
Ánh đèn đường vàng vọt, chớp nháy vài lần rồi phụt tắt, không còn hoạt động.
Tôi không thấy rõ gương mặt anh, chỉ nghe tiếng anh cười khẩy, ánh đỏ của điếu thuốc lập lòe trên môi anh:
“Dù sao bây giờ em chẳng còn gì cả, lấy anh cũng không lỗ, sợ gì chứ.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Không nói gì.
Anh lặng lẽ chờ đợi.
Cho đến khi cơn gió lạnh thổi qua, tôi bất giác rụt người lại, Hạ Vấn Tân cởi chiếc áo khoác cao cấp của mình, khoác lên vai tôi.
Trong khoảnh khắc, mùi hương thuốc lá nhè nhẹ của anh bao phủ lấy tôi.
Tôi nói:
“Được.”
Khi tin tức kết hôn lan truyền, ai nấy đều sửng sốt.
Họ đều nói, Hạ Vấn Tân cưới tôi chỉ để chọc tức Tống Như.
Trong lễ cưới, khi Hạ Vấn Tân nói “Tôi đồng ý,” tôi thấy Tống Như dưới khán đài khóc đỏ cả mắt, mất kiểm soát rời khỏi buổi lễ.
Tôi liếc nhìn anh, nhưng anh chỉ cười nhạt, không thèm nhìn cô ta lấy một lần.
Như thể chưa từng yêu, như thể thật sự không quan tâm.
Sau khi kết hôn, Hạ Vấn Tân đối xử với tôi rất tốt, anh sắp xếp cho tôi một công việc làm thư ký, luôn ở bên nhau mọi lúc mọi nơi.
Tôi hỏi lý do, anh chỉ cười cợt nhả:
“Không yên tâm để một đại mỹ nhân như em ở nhà, sợ trộm sẽ bắt em đi mất.
Anh mà mất đi em, chẳng phải lỗ nặng sao?”
Tôi cười, chê anh không nghiêm túc.
Cũng chẳng buồn tranh luận với anh.
Những năm trong tù, tôi chịu quá nhiều đau khổ, cơ thể không còn chịu nổi bất kỳ sự dày vò nào.
Một cơn cảm cúm hay ho sốt bình thường, đến tôi cũng có thể trở nặng thành bệnh lớn.
Hạ Vấn Tân mời đủ các danh y giúp tôi chữa trị, nên tình trạng sức khỏe của tôi cũng dần cải thiện.
Trên giường bệnh, anh nắm lấy tay tôi, ánh mắt nghiêm túc và thành kính:
“Tống Đường Âm, anh đã mua em rồi, mạng em là của anh. Em không được phép chết trước anh!”
Lời nói ngây thơ như trẻ con.
Nhưng nhìn ánh mắt thoáng chút cay đắng của anh, tôi chỉ có thể gật đầu.
Tôi không hiểu tại sao anh lại buồn lòng.
Nhưng tôi từ lâu đã học cách không hỏi, không xen vào.
“Được.”
“Đầu bạc răng long.”
Nhưng cuối cùng, người không giữ lời.
Không phải tôi.
Mà là Hạ Vấn Tân.
Căn phòng nhỏ hẹp, ngột ngạt. Tống Đường Âm tỉnh dậy trong tiếng nức nở yếu ớt. Mẹ nuôi Tống đang nắm chặt tay cô, đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt khắc khổ vì sự dằn vặt.
MẸ NUÔI TỐNG
(Giọng run rẩy)
A Âm… con ơi… con xem em con… nó… nó gây ra chuyện rồi. Con… con có thể nào… thay em gái con đi tù được không?
Trái tim Tống Đường Âm như bị ai bóp nghẹt. Một cảm giác quen thuộc đến cay đắng dâng lên. Cô nhìn mẹ nuôi, đôi mắt đã không còn chút ngây thơ, tin tưởng như kiếp trước. Lạnh lẽo, tỉnh táo đến đáng sợ. Tiếng nói của mẹ nuôi như tiếng chuông báo tử vang vọng trong đầu cô, nhắc nhở về mọi sự hy sinh vô ích, mọi sự lừa dối tàn nhẫn. Cô nhớ lại từng vết sẹo, từng giọt nước mắt đã rơi trong nhà tù tăm tối. Cô nhớ lại cái ngày nhận được cú điện thoại báo tin Hạ Vấn Tân qua đời, cái ngày mà toàn bộ thế giới của cô sụp đổ. Rồi cô nhớ đến chiếc bút ghi âm, giọng nói quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo nỗi niềm khác biệt.
Cảnh Tống Như nhận giải thưởng lộng lẫy trên màn hình lớn chợt hiện về. Mẹ nuôi Tống lúc đó đã nhìn em gái cô với ánh mắt tràn đầy yêu thương, tự hào, như thể Tống Như là báu vật duy nhất trên đời. Còn cô, con gái ruột của họ, năm xưa lại bị trao nhầm. Còn bây giờ, cô chỉ là công cụ để Tống Như thoát tội.
Tống Đường Âm nắm chặt tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay. Máu rỉ ra, nhưng cô không cảm thấy đau. Chỉ có một ngọn lửa hận thù âm ỉ cháy trong lồng ngực.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng lạnh băng, không cảm xúc)
Con đi.
Mẹ nuôi Tống ngẩng lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn cô. Bà không hiểu tại sao phản ứng của Tống Đường Âm lại khác hẳn so với kiếp trước.
MẸ NUÔI TỐNG
(Giọng mừng rỡ pha lẫn ngạc nhiên)
A Âm… con… con đồng ý thật sao? Con tốt quá… Như Như sẽ cảm ơn con…
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Cắt ngang, ánh mắt sắc như dao)
Bà còn nhớ lời hứa của bà không? “A Âm, đợi con ra tù, mẹ sẽ nuôi con cả đời, mẹ yêu con.”
Mẹ nuôi Tống sững sờ, rồi thoáng chút chột dạ. Bà lắp bắp:
MẸ NUÔI TỐNG
À… ừm… mẹ nhớ…
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Tiếp tục, giọng ngày càng lạnh lẽo)
Và hai năm trước, khi con gặp bà lần cuối trong tù. Bà nói gì? “Đường Âm, Như Như sắp đính hôn với Hạ Vấn Tân rồi. Con bé rất thích cậu ấy, nên sau khi con ra tù, có thể nào rời khỏi đây không? Để nhà họ Hạ không biết chuyện cũ này.”
Nước mắt trên má mẹ nuôi Tống lại trào ra, nhưng lần này là vì áy náy. Bà nhìn Tống Đường Âm, không còn thấy bóng dáng cô con gái nhỏ bé yếu đuối năm xưa. Thay vào đó là một người phụ nữ trưởng thành, mang trong mình những vết thương hằn sâu, và sự lạnh lùng đến thấu xương.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Đứng dậy, quay lưng lại với mẹ nuôi)
Con sẽ đi tù thay Tống Như. Nhưng sau khi con ra tù, con sẽ không bao giờ còn nợ ai bất kỳ điều gì nữa. Bà và cha nuôi, cùng với Tống Như, hãy tự lo cho nhau đi.
Tống Đường Âm bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại mẹ nuôi Tống trong tiếng khóc nấc nghẹn. Cô biết, đây là khởi đầu của một hành trình mới. Một hành trình mà cô sẽ đòi lại tất cả những gì đã mất, và trừng trị những kẻ đã từng hủy hoại cuộc đời cô. Cô không còn là con chim sẻ ngây thơ nữa. Cô đã hóa thành phượng hoàng, sẵn sàng đốt cháy tất cả.
Tống Đường Âm đứng lặng giữa căn phòng, bóng lưng cô đơn đổ dài trên sàn nhà lạnh lẽo. Mẹ nuôi Tống nhìn theo bóng con gái với ánh mắt phức tạp, một phần là sự nhẹ nhõm vì Tống Đường Âm đồng ý, một phần là sự áy náy không nguôi. Bà cảm nhận rõ sự xa cách và lạnh lùng toát ra từ Tống Đường Âm, khác hẳn với sự ngoan ngoãn, phục tùng của kiếp trước.
**TỐNG ĐƯỜNG ÂM**
(Giọng đều đều, không chút dao động)
Tôi sẽ đi.
Lời nói như một nhát dao cứa vào lòng mẹ nuôi Tống. Bà nhìn Tống Đường Âm, cố gắng tìm lại chút gì đó quen thuộc từ cô con gái nuôi mình từng yêu thương, nhưng chỉ thấy một bức tường băng lạnh lẽo.
MẸ NUÔI TỐNG
(Giọng run rẩy)
A Âm… con… con đi cẩn thận…
Tống Đường Âm không đáp. Cô bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa đóng sập lại phía sau, như cắt đứt mọi liên kết cuối cùng. Cô bước ra ngoài, không ngoảnh lại nhìn, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Không khí bên ngoài có vẻ trong lành hơn, nhưng trong lòng cô vẫn nặng trĩu. Cô biết, hành trình 5 năm tù sắp bắt đầu, và đó là khởi đầu cho kế hoạch báo thù dài hơi của cô.
Cô đến nhà tù, không một lời oán trách. Từng ngày trôi qua trong sự khắc nghiệt, nhơ nhuốc. Có lúc, cô tưởng mình không thể chịu đựng được nữa. Những trận đòn, những lời sỉ vả, và sự cô đơn đến cùng cực. Nhưng mỗi khi nhớ lại gương mặt đắc thắng của Tống Như, nhớ lại lời hứa hão huyền của mẹ nuôi Tống, cô lại càng thêm vững lòng. Cô tập luyện, cô quan sát, cô học cách sinh tồn trong thế giới tăm tối này.
Năm năm trôi qua, biến Tống Đường Âm từ một cô gái yếu đuối thành một người phụ nữ gai góc, với đôi mắt đầy toan tính và một trái tim thép. Khi cánh cửa nhà tù mở ra, cô không bước ra với sự nhẹ nhõm, mà với một nụ cười lạnh lẽo. Cô không còn là Tống Đường Âm của ngày xưa nữa.
Một chiếc xe chờ sẵn bên ngoài. Trợ lý của cha Tống, gương mặt lạnh tanh, đưa cho cô một chiếc phong bì dày cộp.
TRỢ LÝ CỦA CHA TỐNG
(Giọng vô cảm)
Cha dặn, đây là chút tiền lộ phí. Ông ấy nói, đừng bao giờ quay lại nhà họ Tống nữa.
Tống Đường Âm cầm lấy phong bì, cảm nhận sức nặng của nó. Cô nhìn vào mắt trợ lý, một tia khinh bỉ thoáng qua.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng sắc lạnh)
Tôi không cần lòng thương hại của ông ta.
Cô quay lưng bước đi, bỏ lại chiếc xe và người trợ lý phía sau. Cô biết, cuộc sống ngoài kia còn khó khăn hơn trong tù, nhưng cô đã chuẩn bị sẵn sàng. Cô nhìn về phía thành phố xa hoa, nơi có nhà họ Hạ và Tống Như đang sống trong nhung lụa. Hận thù trong cô bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô sẽ không để bất kỳ ai cản đường cô nữa.
Tống Đường Âm đứng đó, ánh mắt như dòng băng trôi, nhìn chằm chằm vào Tống Như đang quỳ gối. Tiếng nức nở vang vọng trong không gian tĩnh lặng, thảm thiết đến nao lòng, nhưng đối với Tống Đường Âm, đó chỉ là âm thanh quen thuộc đến nhàm chán. Tống Như lặp đi lặp lại những lời van xin, như một bản sao lỗi của kiếp trước, “Chị ơi, chị giúp em lần này thôi, em sẽ không bao giờ quên ơn chị!”.
Tống Đường Âm vẫn đứng im, không một chút lay động. Cô thấu rõ từng lớp mặt nạ giả tạo kia, từng giọt nước mắt mặn chát đều là màn kịch được dàn dựng công phu. Dưới cái vỏ bọc yếu đuối, tàn độc luôn ẩn hiện.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng đều đều, lạnh lẽo)
Em xin lỗi chị ư? Hay em đang xin lỗi cho những gì em đã làm với chị?
Tống Như ngẩng phắt lên, đôi mắt sưng húp nhìn Tống Đường Âm, hoảng loạn rõ rệt. Cô ta không ngờ Tống Đường Âm lại không hề mềm lòng.
TỐNG NHƯ
(Nức nở)
Chị… chị không hiểu đâu! Em thật sự không cố ý! Là do… là do hoàn cảnh! Chị, chị là người duy nhất có thể giúp em lúc này!
Tống Đường Âm bước lại gần, chậm rãi. Mỗi bước chân của cô vang lên như tiếng chuông báo tử đối với Tống Như. Cô dừng lại ngay trước mặt em gái nuôi, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô ta.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Hoàn cảnh? Em nghĩ chị đã sống trong “hoàn cảnh” bao nhiêu năm qua? Giờ em lại muốn chị tiếp tục giúp em sao? Để em có thể tiếp tục hưởng thụ cuộc sống mà đáng lẽ là của chị?
Tống Như run rẩy, lắp bắp.
TỐNG NHƯ
Không… không phải vậy… Chị ơi, em biết em sai rồi. Em chỉ cần… chỉ cần qua được lần này thôi. Sau đó, em sẽ trả ơn chị gấp trăm lần. Chị muốn gì, em cũng cho chị.
Tống Đường Âm khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không có lấy một chút ấm áp. Cô vươn tay, không phải để nâng Tống Như dậy, mà là để lấy đi chiếc vòng cổ lấp lánh trên cổ cô ta.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Tặng lại chị sao? Chị không cần thứ gì của em. Nhưng thứ gì em đã mất, em sẽ lấy lại.
Cô tháo phăng chiếc vòng cổ, Tống Như giật mình cố giữ lại nhưng không thành. Tống Đường Âm quay lưng đi, bỏ lại Tống Như vẫn đang sững sờ trên sàn nhà. Tiếng khóc lại vang lên, nhưng lần này, nó chỉ như tiếng muỗi vo ve trong tai Tống Đường Âm. Cô biết, kế hoạch chỉ mới bắt đầu.
Tống Như chết sững nhìn Tống Đường Âm, nước mắt tuôn như thác lũ. Căn phòng vốn ồn ào tiếng khóc nức nở của cô ta giờ như đông cứng lại. Tống Đường Âm vẫn đứng đó, ánh mắt lạnh như băng, tay siết chặt chiếc vòng cổ ngọc trai trên tay. Chiếc vòng từng là niềm kiêu hãnh của mẹ nuôi, nay lại trở thành bằng chứng cho sự tráo đổi nghiệt ngã.
CHA NUÔI TỐNG
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh)
Đường Âm, con đang làm gì vậy? Đó là Tống Như, em gái con!
MẸ NUÔI TỐNG
(Lao tới, cố gắng giật lấy chiếc vòng)
Trả lại đây! Đồ điên, mày bị điên rồi sao!
Tống Đường Âm né người, tránh bàn tay thô bạo của mẹ nuôi. Cô nhìn thẳng vào cha nuôi Tống, đôi mắt nheo lại đầy thách thức.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Em gái tôi ư? Một người đã hại tôi phải vào tù 5 năm, cướp đi tất cả của tôi, thì có xứng đáng làm em gái tôi không?
Cả gia đình Tống sững sờ. Lời tuyên bố của Tống Đường Âm như một nhát dao chí mạng, xé toạc bức màn giả tạo mà họ đã dày công xây dựng. Tống Như gào lên trong tuyệt vọng.
TỐNG NHƯ
Không! Chị dối trá! Chị vu khống!
Tống Đường Âm bật cười, một tiếng cười chua chát, đầy mỉa mai.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Vu khống? Thế tai nạn ở hậu trường đoàn phim, người thực vật kia là ai? Thế tại sao tôi lại là người chịu tội thay em? Chẳng lẽ tôi tự nguyện ngồi tù 5 năm vì “hoàn cảnh” sao?
CHA NUÔI TỐNG
(Ôm lấy Tống Như, mặt cắt không còn giọt máu)
Đường Âm, chuyện đó là hiểu lầm…
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Hiểu lầm? 5 năm trong tù, đó là một giấc mơ dài hay một cơn ác mộng triền miên, cha? Cha có bao giờ nghĩ đến tôi một lần chưa? Hay chỉ có Tống Như bé bỏng của cha là đáng thương?
Cả căn phòng chìm trong im lặng đến nghẹt thở. Ánh mắt của cha mẹ nuôi, anh trai nuôi đều hướng về Tống Đường Âm, lộ rõ sự bàng hoàng, hoảng sợ và pha lẫn chút khinh bỉ. Họ không ngờ cô lại dám đối chất một cách trực diện đến vậy.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Lùi lại một bước, giọng lạnh lùng hơn bao giờ hết)
Tại sao tôi phải làm điều đó? Ai làm người ấy chịu.
Câu nói của cô khiến cả gia đình Tống sững sờ, không ai ngờ cô lại dám từ chối thẳng thừng như vậy. Sự hỗn loạn bắt đầu hiện rõ trên gương mặt họ. Tống Như nhìn Tống Đường Âm như nhìn thấy một kẻ thù, đôi mắt đỏ hoe đầy căm hận. Cha nuôi Tống lắp bắp không nên lời. Mẹ nuôi Tống tái mét mặt mày, tay nắm chặt thành quyền. Anh trai nuôi Tống nhìn Tống Đường Âm với ánh mắt khó hiểu, dường như vẫn đang cố gắng xử lý thông tin vừa nhận được. Tống Đường Âm biết, màn kịch này mới chỉ là bắt đầu. Cô quay lưng lại, để lại phía sau sự sụp đổ của gia đình Tống. Tiếng thở dốc của Tống Như vọng lại, nhưng đối với Tống Đường Âm, nó chỉ như một lời chế giễu cho sự yếu đuối và giả tạo của em gái nuôi. Cô biết, điều cô cần làm tiếp theo là tìm lại công lý cho cha mẹ ruột và đòi lại cuộc đời đã bị cướp đi.
CHA NUÔI TỐNG
(Cố gắng giữ bình tĩnh, giọng khàn đặc)
Đường Âm, con đang nói gì vậy? Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, cha mẹ và anh trai vẫn luôn ở đây. Chúng ta là gia đình, con không thể vì một chút hiểu lầm mà quay lưng lại với ơn nghĩa bao năm qua.
MẸ NUÔI TỐNG
(Vẫn còn hổn hển, mắt đỏ hoe)
Đúng vậy, con gái! Bao nhiêu năm chúng ta nuôi nấng con, cho con ăn học, cho con một mái nhà. Con không thể làm vậy với chúng ta!
Anh trai nuôi Tống đứng bên cạnh, gương mặt trầm tư, ánh mắt nhìn Tống Đường Âm dò xét.
ANH TRAI NUÔI TỐNG
Đường Âm, cha mẹ nói đúng. Lớn lên trong sự bao bọc của nhà họ Tống, em phải hiểu giá trị của tình thân. Đừng để một lời nói phiến diện làm hỏng hết tất cả.
Tống Đường Âm đứng đó, im lặng nhìn họ. Trong lòng cô trào dâng một cảm giác chua chát đến cùng cực. Ơn nghĩa? Tình thân? Cô nhớ lại cảnh mình bị mẹ ruột bỏ rơi nơi nghĩa địa hoang vắng ngay sau khi ra tù, bị trợ lý của cha Tống lạnh lùng đưa ra sân bay như một món hàng lỗi. Cô nhớ về căn phòng trọ tồi tàn, nhớ những ngày tháng vật lộn kiếm sống, nhớ ánh mắt khinh bỉ của mọi người khi họ biết cô là người có tiền án.
Rồi cô lại nhớ đến Tống Như, người em gái nuôi được cưng chiều, người đã vô tình (hay cố ý) đẩy cô vào vòng lao lý. Giờ đây, họ lại đứng đây, rao giảng đạo lý, nhắc nhở cô về “ơn nghĩa” của cái gia đình này.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc)
Cha nuôi, mẹ nuôi, anh trai nuôi. Tình nghĩa mà các người nói tới, là bao nhiêu năm? Hơn hai mươi năm?
CHA NUÔI TỐNG
(Gật đầu lia lịa, bắt đầu thấy hy vọng)
Đúng vậy, hơn hai mươi năm! Con xem, Tống Như lớn lên trong nhung lụa, còn con cũng có một cuộc sống không thiếu thốn. Đó là tình nghĩa của chúng ta!
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Vậy còn 5 năm tôi ngồi tù, đó có phải là một phần của “ơn nghĩa” đó không? Hay đó là cái giá mà tôi phải trả cho sự “tốt bụng” của các người?
Mẹ nuôi Tống giật mình, bà ta nhìn Tống Đường Âm như thể cô là người xa lạ.
MẸ NUÔI TỐNG
Con đang nói gì vậy? Chuyện đó là… là tai nạn! Ai mà ngờ được!
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Tai nạn? Một “tai nạn” khiến tôi mất đi tất cả, còn Tống Như lại ung dung nhận giải thưởng của mình ở Quảng trường trung tâm. Đó là tai nạn hay là sự sắp đặt?
Anh trai nuôi Tống cau mày, bước tới gần Tống Đường Âm.
ANH TRAI NUÔI TỐNG
Đường Âm, em đang quá lời rồi. Tống Như cũng đã phải chịu đựng nhiều. Cô ấy đã phải sống trong sự dằn vặt, tự trách mình.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Bật cười, một nụ cười cay đắng và lạnh lẽo)
Dằn vặt? Tự trách? Có lẽ trong giấc mơ đẹp đẽ của cô ấy, cô ấy chỉ thấy mình đang được vinh danh, chứ không hề nhìn thấy tôi dưới gầm xe tải trong một đêm mưa tầm tã.
Cha nuôi Tống thở dốc, ông ta tiến lại gần Tống Đường Âm, giọng hạ thấp xuống đầy tính toán.
CHA NUÔI TỐNG
Đường Âm, con đừng làm chuyện dại dột. Nhà họ Tống còn cần con. Hạ Vấn Tân, cậu ta là Thái tử gia nhà họ Hạ. Có mối quan hệ với cậu ta, tương lai của con sẽ khác. Đừng vì một chút ấm ức nhất thời mà đánh mất tất cả. Hãy nghĩ về tương lai.
Tống Đường Âm ngẩng đầu lên, ánh mắt cô nhìn thẳng vào cha nuôi, rồi lướt qua mẹ nuôi và anh trai nuôi. Gương mặt họ vẫn đầy sự thao túng, đầy tính toán. Cô đã từng tin vào những lời này, đã từng cố gắng vì họ. Nhưng bây giờ, cô chỉ cảm thấy ghê tởm.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Tương lai của tôi? Là thứ các người có thể ban tặng và lấy đi tùy ý sao?
Cô siết chặt chiếc vòng cổ ngọc trai trong tay. Đó là di vật của mẹ ruột cô, thứ mà mẹ nuôi Tống đã cố gắng chiếm đoạt. Cô quay lưng lại với gia đình họ Tống, bước ra khỏi căn phòng. Tiếng gọi với theo của họ vọng lại, nhưng cô không hề ngoảnh lại. Cô biết, từ giờ trở đi, mình sẽ tự đi trên con đường của mình, không còn là con gái nuôi bé bỏng của nhà họ Tống nữa. Cô là Tống Đường Âm, và cô sẽ tự đòi lại tất cả.
Tống Đường Âm bước ra khỏi nhà họ Tống, bỏ lại phía sau những lời lẽ giả tạo và sự tính toán ích kỷ. Cô đi bộ trên con phố quen thuộc, từng bước chân nặng nề nhưng đầy quyết tâm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, vẽ nên những bóng hình cô đơn.
Cô dừng lại trước một cửa hàng trang sức nhỏ. Chiếc vòng cổ ngọc trai trên cổ cô phát sáng lờ mờ dưới ánh đèn. Nó là tất cả những gì cô còn sót lại từ mẹ ruột. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô.
Một chiếc xe sang trọng dừng lại bên cạnh. Cửa xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt của Hạ Vấn Tân. Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc.
HẠ VẤN TÂN
(Giọng trầm ấm)
Đường Âm, em không nên đi một mình lúc này.
Tống Đường Âm ngẩng đầu lên, nhìn anh. Cô biết, dù thế giới có tàn khốc đến đâu, vẫn còn một người ở bên cạnh cô.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Em không sao.
Hạ Vấn Tân bước xuống xe, tiến lại gần Tống Đường Âm. Anh đưa tay chạm nhẹ vào má cô, gạt đi giọt nước mắt còn vương.
HẠ VẤN TÂN
Anh biết em đang rất khó khăn. Nhưng đừng quên, em không đơn độc.
Tống Đường Âm nhìn sâu vào mắt Hạ Vấn Tân. Cô thấy sự chân thành, tình yêu và sự bảo vệ trong đó. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nở trên môi.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Em biết.
Hạ Vấn Tân vòng tay ôm lấy Tống Đường Âm, cô nép mình vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. Mùi hương thuốc lá dịu nhẹ của anh lan tỏa, xoa dịu đi những tổn thương trong lòng cô.
HẠ VẤN TÂN
Về nhà thôi. Có những chuyện chúng ta cần phải làm rõ.
Tống Đường Âm ngước nhìn anh, ánh mắt đầy dò hỏi.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Chuyện gì?
Hạ Vấn Tân mỉm cười, một nụ cười bí ẩn.
HẠ VẤN TÂN
Chuyện về những chiếc camera đó. Anh biết em đang rất muốn biết ai đã phá hoại chúng và tại sao. Anh có một vài manh mối.
Tống Đường Âm sững sờ. Cô nhìn anh, trái tim đập nhanh hơn.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Anh biết?
Hạ Vấn Tân gật đầu.
HẠ VẤN TÂN
Không chỉ vậy, anh còn biết chính xác camera nào đã bị phá hoại và ai đã làm. Cảnh quay nguyên bản vẫn còn ở…
Nụ cười trên môi Hạ Vấn Tân bỗng cứng lại. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi có một ngôi nhà lớn, ánh mắt lóe lên sự lạnh lẽo.
Tống Đường Âm nhìn theo hướng mắt của Hạ Vấn Tân, theo bản năng cô cũng nhìn về phía đó. Trái tim cô như ngừng đập. Cô nhìn thấy Tống Như đang đứng trên ban công tầng hai của nhà họ Tống, ánh mắt cô ta nhìn về phía này đầy căm ghét và sợ hãi. Dưới chân cô ta, cô chợt thấy lờ mờ một bóng dáng đang run rẩy.
Đột nhiên, Tống Như hét lên một tiếng thất thanh, rồi vội vã lùi vào trong. Tống Đường Âm cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhìn Hạ Vấn Tân, thấy anh đang cau mày, ánh mắt tập trung vào ngôi nhà.
Hạ Vấn Tân quay lại nhìn Tống Đường Âm, ánh mắt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
HẠ VẤN TÂN
Em biết không, Đường Âm? Đôi khi, thứ mà chúng ta nghĩ là “giữ kín” nhất lại là thứ dễ bị phơi bày nhất.
Anh kéo Tống Đường Âm vào xe. Tống Như nhìn theo chiếc xe của họ khuất dần, khuôn mặt tái mét, tràn đầy sợ hãi và căm ghét tột độ. Cô ta biết, bí mật của mình sắp bị phơi bày.
Xe của Hạ Vấn Tân lao đi trên đường phố. Trong xe, Tống Đường Âm vẫn còn bàng hoàng trước những gì cô vừa nhìn thấy. Hạ Vấn Tân đặt tay lên tay cô, siết nhẹ.
HẠ VẤN TÂN
Em không sao chứ?
Tống Đường Âm lắc đầu.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Em… em không hiểu. Tại sao Tống Như lại sợ hãi đến vậy?
Hạ Vấn Tân nhìn thẳng về phía trước, giọng nói trầm xuống.
HẠ VẤN TÂN
Vì bí mật của cô ta sắp bị phơi bày. Anh đã nói rồi, thứ dễ bị phơi bày nhất là thứ mà người ta cố gắng che giấu kỹ nhất.
Anh liếc nhìn cô.
HẠ VẤN TÂN
Em còn nhớ những chiếc camera mà anh đã nhắc đến không? Anh đã tìm thấy đoạn ghi hình gốc.
Tống Đường Âm nhìn anh, mắt mở to đầy kinh ngạc.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Thật sao? Ở đâu?
HẠ VẤN TÂN
Ở một nơi an toàn. Nhưng quan trọng hơn, anh biết ai đã cho người phá hoại chúng.
Tống Đường Âm siết chặt tay Hạ Vấn Tân.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Là ai?
Hạ Vấn Tân dừng xe lại ở một con hẻm vắng. Anh quay sang đối diện với Tống Đường Âm, ánh mắt kiên định.
HẠ VẤN TÂN
Chính là Tống Như. Cô ta đã cho người làm việc đó. Và có lẽ, em đã đoán ra lý do rồi chứ?
Tống Đường Âm nhớ lại cảnh Tống Như đứng trên ban công, gương mặt tái mét và đôi mắt đầy hoảng loạn. Cô nhớ lại bóng dáng run rẩy dưới chân Tống Như.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Lý do… là cái gì?
Hạ Vấn Tân thở dài.
HẠ VẤN TÂN
Là để ngăn em tìm ra sự thật về… việc em bị trao nhầm.
Lời nói của Hạ Vấn Tân như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tống Đường Âm. Cô gần như không thở nổi.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Trao nhầm? Anh nói gì cơ?
Hạ Vấn Tân nhìn Tống Đường Âm, thấy sự tuyệt vọng dâng lên trong mắt cô. Anh biết, đây sẽ là một cú sốc lớn.
HẠ VẤN TÂN
Anh đã điều tra. Rất lâu rồi. Cha mẹ em đã mất, anh không muốn em còn bất kỳ điều gì phải ân hận hay dằn vặt.
Anh đưa cho Tống Đường Âm một tập tài liệu. Tống Đường Âm run rẩy cầm lấy.
HẠ VẤN TÂN
Kết quả xét nghiệm DNA. Giấy khai sinh bị làm giả. Mọi thứ đều có ở đó.
Tống Đường Âm lật từng trang giấy, tim đập như trống trận. Cô nhìn thấy tên mình, tên của Tống Như, ngày sinh, bệnh viện. Những con số và chữ viết khô khan hiện lên trước mắt cô, nhưng lại vẽ ra một bức tranh tàn khốc.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Không… không thể nào.
Hạ Vấn Tân nhìn mẹ nuôi Tống đang đứng ở cửa nhà họ Tống, ánh mắt bà ta nhìn về phía này đầy căm hận và sợ hãi. Bà ta đang đứng cùng với cha nuôi Tống và anh trai nuôi.
HẠ VẤN TÂN
Họ đã luôn biết. Từ đầu. Họ đã thay đổi kết quả, để Tống Như được sống cuộc đời mà cô ta xứng đáng, còn em…
Lời nói của Hạ Vấn Tân ngắt quãng. Tống Đường Âm cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Cô ngẩng đầu lên.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Còn em thì sao?
Bỗng nhiên, cánh cửa nhà họ Tống bật mở. Mẹ nuôi Tống lao ra, khuôn mặt nhăn nhó, gào lên.
MẸ NUÔI TỐNG
TỐNG ĐƯỜNG ÂM! Cô dám làm gì vậy hả?
Bà ta chạy đến, cố gắng giằng lấy tập tài liệu từ tay Tống Đường Âm. Cha nuôi Tống và anh trai nuôi cũng vội vã chạy theo.
MẸ NUÔI TỐNG
Trả lại đây! Cô không có quyền biết những chuyện đó!
Tống Đường Âm sững sờ nhìn mẹ nuôi. Bà ta chưa bao giờ tỏ ra tức giận đến vậy.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Mẹ… mẹ biết con bị trao nhầm sao?
Mẹ nuôi Tống dừng lại, bà ta nhìn Tống Đường Âm, ánh mắt đầy thù hận.
MẸ NUÔI TỐNG
Con cái của tao, ai sẽ làm hại chứ? Chỉ có mày thôi, mày luôn là một tai họa! Mày muốn phá hoại tất cả những gì con gái tao đã có sao?
Cha nuôi Tống vội vàng chạy tới, cố gắng giữ mẹ nuôi Tống lại.
CHA NUÔI TỐNG
Bình tĩnh lại! Đừng làm loạn ở đây!
Nhưng mẹ nuôi Tống hoàn toàn mất kiểm soát. Bà ta gào thét, chỉ tay vào mặt Tống Đường Âm.
MẸ NUÔI TỐNG
Mày là đồ quỷ ám! Mày làm mọi thứ đổ vỡ! Tất cả là tại mày!
Tống Đường Âm nhìn mẹ nuôi, rồi nhìn cha nuôi và anh trai nuôi. Cô thấy sự tuyệt vọng, tức giận và cả sự sợ hãi ẩn sâu trong mắt họ.
Hạ Vấn Tân bước xuống xe, đứng chắn trước Tống Đường Âm. Anh nhìn thẳng vào mẹ nuôi Tống.
HẠ VẤN TÂN
Bà gọi tôi là gì? Một tai họa? Bà nghĩ bà có quyền gì để phán xét cô ấy?
Mẹ nuôi Tống quay sang nhìn Hạ Vấn Tân, ánh mắt bà ta càng thêm căm ghét.
MẸ NUÔI TỐNG
Mày nữa! Mày cũng bị con hồ ly tinh này mê hoặc rồi sao? Mày nghĩ mày có thể làm gì gia đình tao?
CHA NUÔI TỐNG
Hạ Vấn Tân, chuyện này không liên quan đến cậu. Xin cậu hãy về đi.
HẠ VẤN TÂN
Nó liên quan đến tôi. Vì cô ấy là người phụ nữ tôi yêu. Và bà đã đối xử tệ bạc với cô ấy trong suốt bao nhiêu năm.
Mẹ nuôi Tống run rẩy, bà ta nhìn tập tài liệu trên tay Tống Đường Âm.
MẸ NUÔI TỐNG
Không… không thể nào. Cô ta làm sao có được những thứ này?
Tống Như lúc này đã đứng ở cửa, nhìn ra ngoài với gương mặt tái mét. Cô ta chứng kiến tất cả.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Con có được nó vì cha mẹ ruột của con đã bị mẹ cướp đi. Vì cuộc đời của con đã bị mẹ cướp đi.
Mẹ nuôi Tống vấp ngã, bà ta ôm lấy ngực, thở hổn hển.
MẸ NUÔI TỐNG
Không… tao không có… tao không…
Cha nuôi Tống vội vàng đỡ bà ta dậy.
CHA NUÔI TỐNG
Bà xem bà đã làm gì rồi!
Tống Đường Âm nhìn lại Tống Như, ánh mắt cô tràn đầy sự lạnh lùng và quyết tâm.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Mẹ nuôi Tống. Bà đã thay đổi số phận của hai chúng ta. Bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.
Hạ Vấn Tân nắm chặt tay Tống Đường Âm, anh nhìn cô, ánh mắt đầy sự ủng hộ và tự hào. Không khí trong căn phòng nhỏ ngột ngạt bỗng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Sự thật đã bùng nổ, và kế hoạch của nhà họ Tống đã hoàn toàn đổ vỡ.
Tống Đường Âm đứng thẳng, tuyên bố với giọng điệu dứt khoát: “Nếu mẹ muốn con vào tù, thì lần này con sẽ lôi cả Tống Như đi cùng. Con sẽ tố cáo sự thật”. Lời đe dọa của cô khiến nhà họ Tống nhận ra cô không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa, mà là một người phụ nữ đầy quyết tâm.
Mẹ nuôi Tống nhìn Tống Đường Âm, ánh mắt bà ta đầy kinh hoàng. Bà ta chưa từng nghĩ Tống Đường Âm có thể mạnh mẽ đến vậy.
MẸ NUÔI TỐNG
Con… con dám nói vậy sao? Cô ta là em gái của con!
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Em gái? Mẹ nuôi à, từ khi nào mà mẹ lại coi tôi như con gái của mình vậy? Hay mẹ chỉ xem tôi là công cụ để bảo vệ Tống Như?
Cha nuôi Tống vội vàng tiến tới, cố gắng xoa dịu tình hình.
CHA NUÔI TỐNG
Đường Âm, con bình tĩnh lại. Mẹ con đang không khỏe.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Con không bình tĩnh được. Suốt bao nhiêu năm, con đã sống trong sự dối trá. Mẹ nuôi à, mẹ sợ tôi sẽ tố cáo Tống Như vì cái gì? Sợ tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của cô ta trước công chúng? Sợ tôi sẽ cho mọi người biết cô ta đã làm gì để có được tất cả ngày hôm nay?
Tống Như đứng nép sau mẹ nuôi, đôi mắt nhìn Tống Đường Âm đầy căm ghét và sợ hãi. Cô ta run rẩy.
TỐNG NHƯ
Chị… chị đang nói gì vậy?
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Chị đang nói về việc em đã giả tạo, lừa dối và cướp đi mọi thứ của chị. Chị đang nói về việc em đã đẩy chị vào tù thay vì chịu trách nhiệm cho tội lỗi của mình.
Mẹ nuôi Tống ôm chầm lấy Tống Như, ra sức che chắn cho cô ta.
MẸ NUÔI TỐNG
Đủ rồi! Cô nói những lời này với ai vậy hả? Với người đã nuôi nấng cô từ nhỏ ư?
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Nuôi nấng tôi? Hay là giam cầm tôi? Bà đã cướp đi cha mẹ ruột của tôi, cướp đi cuộc đời của tôi. Bà đã cho tôi một cuộc sống giả tạo, để Tống Như có thể ung dung hưởng thụ.
Hạ Vấn Tân bước tới, đứng chắn giữa Tống Đường Âm và mẹ nuôi Tống. Anh nhìn mẹ nuôi Tống với ánh mắt lạnh lẽo.
HẠ VẤN TÂN
Bà gọi cô ấy là tai họa? Bà có biết cô ấy đã phải chịu đựng những gì không? Bà đã đối xử với cô ấy như thế nào trong bao nhiêu năm qua?
Mẹ nuôi Tống quay sang nhìn Hạ Vấn Tân, bà ta gào lên trong tuyệt vọng.
MẸ NUÔI TỐNG
Mày bị nó mê hoặc rồi! Nó là kẻ phá hoại!
CHA NUÔI TỐNG
Đủ rồi! Bà xem bà đang làm gì vậy?
Anh nhìn Tống Đường Âm, ánh mắt đầy sự kiên quyết.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Mẹ nuôi Tống, cha nuôi Tống, anh trai nuôi. Tôi không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Tôi sẽ không để các người tiếp tục chà đạp lên cuộc đời tôi. Lần này, tôi sẽ tự mình đòi lại công lý. Tôi sẽ khiến các người phải trả giá cho tất cả những gì đã làm.
Tống Đường Âm quay sang Tống Như, ánh mắt cô lạnh như băng.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Còn em, Tống Như. Bữa tiệc vinh quang của em sắp kết thúc rồi.
Tống Như bật khóc, cô ta run rẩy.
TỐNG NHƯ
Chị… chị muốn gì?
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Tôi muốn mọi người biết sự thật. Sự thật về việc em đã giả mạo, về việc em đã khiến chị phải vào tù. Sự thật về việc mẹ nuôi Tống đã giúp em che giấu tất cả.
Bà mẹ nuôi Tống lao đến, cố gắng giằng lấy tập tài liệu từ tay Tống Đường Âm.
MẸ NUÔI TỐNG
Không! Cô không được làm vậy!
Tống Đường Âm gạt tay mẹ nuôi Tống ra một cách dứt khoát. Cô siết chặt tập tài liệu trong tay.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Lần này, không ai có thể ngăn cản tôi. Kể cả mẹ.
Hạ Vấn Tân nhìn Tống Đường Âm, ánh mắt anh tràn đầy sự tự hào. Anh biết, người phụ nữ anh yêu đã thực sự trở lại, mạnh mẽ và kiên cường hơn bao giờ hết. Tống Đường Âm nhìn thẳng vào nhà họ Tống, cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới.
Cha nuôi Tống nhìn Tống Đường Âm, ánh mắt ông ta đầy vẻ bất lực. Ông biết mọi chuyện đã đi quá xa, và giờ đây, Tống Đường Âm đã hoàn toàn vượt ra khỏi tầm kiểm soát của họ.
CHA NUÔI TỐNG
Đường Âm, con đừng làm chuyện dại dột. Mọi chuyện… mọi chuyện chúng ta có thể bàn bạc lại.
Tống Đường Âm chỉ cười khẩy, tiếng cười vang lên lạnh lẽo trong căn phòng khách xa hoa của nhà họ Tống.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Bàn bạc? Các người đã từng muốn bàn bạc với tôi sao? Hay chỉ muốn giam cầm tôi, biến tôi thành con rối để Tống Như có thể an tâm hưởng thụ cuộc sống mà cô ta vốn dĩ không xứng đáng có được?
Mẹ nuôi Tống bước tới, bà ta cố gắng níu lấy tay Tống Đường Âm, nhưng cô lập tức rụt tay lại, ánh mắt nhìn mẹ nuôi đầy vẻ khinh bỉ.
MẸ NUÔI TỐNG
Con nói gì vậy? Chúng ta đã nuôi nấng con, cho con một mái nhà. Con phải biết ơn chứ!
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Biết ơn? Mẹ nuôi à, cái gọi là ơn nghĩa đó, tôi đã trả đủ rồi. Tôi đã trả bằng năm năm tuổi trẻ trong tù oan uổng, bằng cả cuộc đời bị hủy hoại. Giờ đây, tôi chỉ muốn đòi lại những gì đã mất.
Anh trai nuôi đứng bên cạnh, cau mày nhìn Tống Đường Âm, vẻ mặt anh ta lộ rõ sự bất mãn.
ANH TRAI NUÔI
Đường Âm, đừng quá đáng. Cô đang nói chuyện với mẹ và cha nuôi của mình đấy.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Anh trai nuôi à, anh cũng cho rằng tôi đang nói quá sao? Vậy anh có bao giờ nghĩ đến tôi, khi tôi phải chịu đựng tất cả một mình trong tù không? Anh có bao giờ nghĩ đến tôi, khi tôi chứng kiến Tống Như đứng trên sân khấu nhận giải thưởng mà lẽ ra thuộc về mình không?
Tống Như đứng nép sau lưng mẹ nuôi, đôi mắt cô ta nhìn Tống Đường Âm đầy căm ghét, nhưng cũng thoáng chút sợ hãi. Cô ta biết, Tống Đường Âm không còn là người chị gái yếu đuối, dễ dàng bị thao túng nữa.
Hạ Vấn Tân bước tới, anh nắm lấy tay Tống Đường Âm, siết chặt.
HẠ VẤN TÂN
Cô ta đã nói đủ rồi. Gia đình họ Tống, các người đã làm tổn thương cô ấy quá nhiều. Giờ thì, buông tay ra.
Cha nuôi Tống nhìn Hạ Vấn Tân, rồi lại nhìn Tống Đường Âm, cuối cùng ông ta thở dài ngao ngán.
CHA NUÔI TỐNG
Chúng ta… chúng ta không thể làm gì được nữa rồi.
Mẹ nuôi Tống quay sang nhìn Tống Như, ánh mắt bà ta chứa đầy sự bất lực và lo lắng. Bà ta biết, kế hoạch ban đầu đã hoàn toàn thất bại.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Đúng vậy. Các người không thể làm gì được tôi nữa. Bởi vì tôi không còn là con búp bê để các người điều khiển. Tôi có con đường của riêng mình, và tôi sẽ không bao giờ để các người can thiệp vào nữa.
Tống Đường Âm quay người, cùng Hạ Vấn Tân bước ra khỏi nhà họ Tống, bỏ lại phía sau là sự im lặng đầy ám ảnh và những ánh mắt căm phẫn, bất lực của gia đình nuôi. Trong mắt Tống Đường Âm lúc này chỉ còn lại sự kiên định, cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước.
Một chiếc túi nhỏ màu đen được đặt cẩn thận trên ghế phụ. Tống Đường Âm ngồi vào ghế lái, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn đường lướt qua. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương thoang thoảng của gió đêm len lỏi vào khoang xe. Cánh cửa nhà họ Tống đã đóng sập lại sau lưng cô, mang theo cả một quá khứ đầy nước mắt và sự phản bội. Hạ Vấn Tân đứng đó, nhìn cô rời đi, ánh mắt anh ánh lên sự tin tưởng và một lời hứa không lời.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Thì thầm với chính mình)
Cuộc đời mới, bắt đầu từ đây.
Cô nhấn ga, chiếc xe lao đi, bỏ lại phía sau bóng dáng cô đơn của Hạ Vấn Tân và cả một gia đình đã từng ruồng bỏ cô. Trên gương chiếu hậu, hình ảnh nhà họ Tống dần mờ đi, chỉ còn lại con đường phía trước trải dài vô tận. Trong đầu cô, một kế hoạch đã được vạch ra chi tiết, từng bước một. Không còn sự yếu đuối, không còn sự sợ hãi. Chỉ còn lại ý chí sắt đá và khao khát đòi lại công bằng.
Xe lăn bánh trên con đường vắng vẻ, Tống Đường Âm đưa mắt nhìn ra ngoài. Những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa vời, tượng trưng cho những hy vọng mà cô sắp theo đuổi. Cô đã dành năm năm tuổi trẻ trong bóng tối của nhà tù, nơi mà sự thật bị che giấu và công lý bị chà đạp. Giờ đây, cô bước ra ánh sáng, mang theo mình những vết sẹo vô hình và một ngọn lửa phục thù đang âm ỉ cháy.
Cô dừng xe ở một con phố nhỏ, nơi có một căn phòng trọ tồi tàn. Chiếc túi nhỏ trên ghế phụ giờ đây có vẻ nặng trĩu, chứa đựng tất cả những gì còn lại của cuộc đời cũ. Tống Đường Âm mở cửa xe, bước xuống. Không khí đêm se lạnh, nhưng nó không đủ sức làm lu mờ đi sự quyết tâm trong ánh mắt cô. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang soi đường cho bước chân cô.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng nói chắc chắn)
Tống Như, mẹ nuôi, cha nuôi… Các người sẽ phải trả giá.
Cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy ẩn ý. Nụ cười của một người phụ nữ đã chết đi sống lại, mang theo một sứ mệnh mới. Cô quay lưng lại với căn nhà trọ, bước về phía ánh đèn đường phía trước, nơi có một tương lai đang chờ đợi cô.
Tống Đường Âm nhấn ga, chiếc xe lao đi trên con đường tối. Mục tiêu đầu tiên của cô không phải là sự trả thù hay sự giàu sang, mà là gặp lại Hạ Vấn Tân. Lần này, cô sẽ không đợi anh tìm đến mình trong hoàn cảnh bi đát. Cô muốn tiếp cận anh khi cô còn có thể kiểm soát bản thân, không bị chi phối bởi sự tuyệt vọng hay hận thù. Cô muốn cảnh báo anh, hoặc có lẽ, tìm kiếm một cơ hội khác, một con đường để định đoạt số phận của chính mình, thay vì để Tống Như và gia đình nuôi dắt đi theo một lối mòn đã được định sẵn.
Cô nhớ lại mùi hương thuốc lá quen thuộc của Hạ Vấn Tân, cái cách anh khoác chiếc áo khoác cao cấp lên vai cô trong đêm mưa gió năm xưa. Những ký ức đó, giờ đây lại trở thành động lực mạnh mẽ. Cô không còn là cô gái yếu đuối, mỏng manh trong quá khứ. Năm năm trong nhà tù đã tôi luyện cô thành một con người khác, sắc sảo và kiên cường hơn.
Ánh đèn của **Nhà hàng** dần hiện rõ phía xa. Tống Đường Âm tấp xe vào lề đường, tim cô đập thình thịch. Cô nhìn mình trong gương chiếu hậu, chỉnh lại mái tóc, cố gắng tạo ra vẻ ngoài tự tin nhất có thể. Cô biết Tống Như đã gây ra mọi chuyện, nhưng Hạ Vấn Tân lại là người bị tổn thương nhiều nhất. Cô muốn gặp anh, không phải với tư cách là kẻ tội đồ, mà là một người phụ nữ muốn cứu vãn một thứ gì đó, dù chỉ là một lời cảnh báo.
Cô bước vào nhà hàng. Không khí náo nhiệt, tiếng nói cười vang vọng khắp nơi. Tống Đường Âm quét mắt tìm kiếm. Cô nhìn thấy anh. Hạ Vấn Tân đang ngồi một mình ở góc phòng, tay mân mê điếu thuốc chưa châm lửa, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ. Vẫn là dáng vẻ quen thuộc đó, sự điềm tĩnh đến lạnh lùng.
Tống Đường Âm hít một hơi thật sâu, bước về phía anh.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng nói khẽ run nhưng kiên quyết)
Hạ Vấn Tân.
Hạ Vấn Tân ngước lên, đôi mắt anh thoáng chút ngạc nhiên rồi dần trở nên phức tạp. Anh nhận ra cô.
HẠ VẤN TÂN
(Giọng trầm, có chút hoài nghi)
Cô là…?
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Tiến lại gần hơn, ngồi đối diện anh)
Là Tống Đường Âm. Tôi… tôi muốn nói chuyện với anh. Có chuyện rất quan trọng.
Hạ Vấn Tân nhìn chằm chằm vào cô, cố gắng phân tích biểu cảm trên gương mặt cô. Anh nhìn thấy sự quyết tâm, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rồi khẽ gật đầu.
HẠ VẤN TÂN
Nói đi.
Tống Đường Âm nhìn vào mắt anh, cô biết đây là cơ hội của mình. Cô phải dùng lời nói của mình để cảnh báo anh về Tống Như, về những âm mưu đang rình rập. Cô phải làm mọi cách để anh tin cô, dù cô biết điều đó không hề dễ dàng.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Anh biết không, Hạ Vấn Tân? Có những thứ anh nhìn thấy, không phải là sự thật. Có những người anh tin tưởng, lại chính là kẻ phản bội anh.
Hạ Vấn Tân nhíu mày. Anh có thể cảm nhận được sự khẩn cấp trong lời nói của Tống Đường Âm.
HẠ VẤN TÂN
Ý cô là sao?
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Tống Như. Cô ta không phải người anh nghĩ. Cô ta…
Đột nhiên, một người đàn ông lạ mặt tiến lại bàn của họ, vẻ mặt tức giận.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG NHÀ HÀNG
(Giọng gằn giọng)
Cô là ai? Sao lại ngồi ở đây? Chỗ này có người đặt rồi!
Tống Đường Âm giật mình. Hạ Vấn Tân cũng quay sang nhìn người đàn ông. Bầu không khí đột ngột trở nên căng thẳng. Đây không phải là thời điểm cô muốn bị làm phiền.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG NHÀ HÀNG
(Giọng gằn giọng)
Cô là ai? Sao lại ngồi ở đây? Chỗ này có người đặt rồi!
Tống Đường Âm giật mình. Hạ Vấn Tân cũng quay sang nhìn người đàn ông. Bầu không khí đột ngột trở nên căng thẳng. Đây không phải là thời điểm cô muốn bị làm phiền. Cô liếc nhìn Hạ Vấn Tân, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, nhưng có điều gì đó trong đôi mắt ấy vừa khó hiểu, vừa có chút gì đó hơi quen thuộc. Mùi hương thuốc lá thoang thoảng từ người anh, thứ mùi đã ám ảnh cô suốt bao năm qua, giờ đây lại đánh thức một cảm xúc lạ lùng trong lòng cô.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng kiên quyết, quay sang người đàn ông)
Xin lỗi, tôi đang nói chuyện với anh Hạ.
Người đàn ông trong nhà hàng cười khẩy.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG NHÀ HÀNG
Anh Hạ? Ai là anh Hạ? Anh ta ngồi đây còn tôi thì không được vào à?
Hạ Vấn Tân khẽ nhấc tay lên, ra hiệu cho người đàn ông ngồi xuống.
HẠ VẤN TÂN
Anh bạn, có vẻ như có một sự nhầm lẫn nhỏ. Hãy ngồi xuống đi.
Hạ Vấn Tân nhìn Tống Đường Âm, ánh mắt anh ta khẽ lướt qua cô rồi dừng lại. Anh ta có vẻ hơi bối rối, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài tự tin.
HẠ VẤN TÂN
Cô nói tiếp đi. Cô muốn nói gì về Tống Như?
Tống Đường Âm hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào. Cô nhìn thẳng vào mắt Hạ Vấn Tân, muốn anh ta thấy được sự chân thành và khẩn thiết trong lời nói của mình.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Anh không nên tin cô ta. Tống Như đã làm rất nhiều chuyện sau lưng anh. Cô ta… cô ta đã lợi dụng anh. Tất cả những gì anh thấy, những gì cô ta thể hiện, đều là giả dối.
Hạ Vấn Tân nhếch mép cười nhẹ, một nụ cười nửa vời.
HẠ VẤN TÂN
Cô nói cô ta lợi dụng tôi? Bằng chứng đâu?
Tống Đường Âm nhìn anh ta, tim cô thắt lại. Cô biết anh ta không dễ dàng tin lời mình. Năm năm trong tù đã cho cô bài học về sự cay nghiệt của cuộc đời, về những lời nói dối trắng trợn. Nhưng lời nói từ chiếc bút ghi âm của Hạ Vấn Tân, những lời anh ta dành cho cô, vẫn vang vọng trong tâm trí cô. Cô nhớ lại ánh mắt anh ta khi ấy, ánh mắt chất chứa tình yêu, sự hối hận và cả một nỗi buồn vô hạn.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Giọng gần như thì thầm)
Anh không tin tôi sao? Anh không nhớ gì sao?
Hạ Vấn Tân im lặng nhìn cô, ánh mắt anh ta trở nên sâu thẳm hơn. Dường như có một điều gì đó trong lời nói của Tống Đường Âm đã chạm đến anh ta. Anh ta đưa tay vuốt ve điếu thuốc trên bàn.
HẠ VẤN TÂN
Tôi nhớ. Nhưng chuyện đã qua rồi. Cô không thể cứ sống mãi trong quá khứ.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
(Cố gắng giữ bình tĩnh)
Chính vì tôi không thể sống mãi trong quá khứ, nên tôi đến đây. Để cảnh báo anh. Anh có một cuộc sống tốt đẹp ở đây. Anh có mọi thứ. Đừng để cô ta phá hủy nó.
Hạ Vấn Tân ngước nhìn lên trần nhà, ánh mắt anh ta hướng về một nơi xa xăm. Anh ta thở dài.
HẠ VẤN TÂN
Cô đã ở tù bao lâu?
Câu hỏi bất ngờ của Hạ Vấn Tân khiến Tống Đường Âm sững sờ. Cô nhìn anh ta, không hiểu ý nghĩa của câu hỏi đó.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Năm năm.
Hạ Vấn Tân bật cười, một tiếng cười khan.
HẠ VẤN TÂN
Năm năm. Thời gian đủ dài để thay đổi con người. Cô nghĩ cô còn có thể quay lại như xưa sao? Cô nghĩ cô còn có thể quay lại cuộc sống của cô sao?
Tống Đường Âm cảm thấy lạnh lẽo. Cô nhận ra rằng Hạ Vấn Tân không chỉ đơn giản là không tin cô, mà còn đang đánh giá cô theo một cách hoàn toàn khác. Anh ta đang nhìn cô như một kẻ tội phạm, một kẻ đã mất tất cả. Cô nhớ lại ánh mắt anh ta trong chiếc bút ghi âm, nhớ lại tình yêu anh ta từng dành cho cô. Sự tương phản này khiến trái tim cô nhói đau. Cô đứng dậy, ánh mắt hướng về phía Hạ Vấn Tân, có một sự tuyệt vọng lẫn thách thức trong đó.
TỐNG ĐƯỜNG ÂM
Anh đã nói anh yêu tôi. Anh đã nói anh sẽ đợi tôi. Anh đã hứa sẽ bảo vệ tôi.
Hạ Vấn Tân nhìn cô, đôi mắt anh ta như đang cố gắng tìm lại hình ảnh người con gái anh ta từng yêu trong người phụ nữ đứng trước mặt mình.
HẠ VẤN TÂN
Đó là trước kia. Bây giờ thì khác rồi.
Anh ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rồi khẽ nói.
HẠ VẤN TÂN
Cô nên đi đi. Đừng ở đây nữa.
Tống Đường Âm đứng sững lại, mọi lời nói như nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhìn Hạ Vấn Tân, cảm thấy một nỗi thất vọng dâng trào. Nhưng rồi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Cô nhớ lại lời thú nhận của anh ta trong chiếc bút ghi âm, nhớ lại tài sản khổng lồ mà anh ta để lại. Có lẽ, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Có lẽ, cô vẫn còn cơ hội để thay đổi mọi thứ. Cô hít một hơi thật sâu, mím chặt môi, rồi quay lưng bước đi, bỏ lại Hạ Vấn Tân trong sự im lặng đầy suy tư.
Tống Đường Âm quay người bước đi, để lại Hạ Vấn Tân một mình giữa không gian tĩnh lặng của nhà hàng. Lưng cô thẳng tắp, nhưng bước chân lại nặng trĩu. Cô đã cố gắng, đã nói hết những gì mình có thể, nhưng dường như, trái tim anh đã hóa đá. “Đó là trước kia. Bây giờ thì khác rồi,” câu nói ấy như nhát dao cứa vào tim cô. Cô nhớ lại vẻ mặt anh trong chiếc bút ghi âm, lời anh thề non hẹn biển, tình yêu và sự hối hận trong đôi mắt ấy. Tất cả giờ đây chỉ còn là tàn tro.
Cô bước ra khỏi nhà hàng, không khí se lạnh của đêm ùa vào mặt. Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng trĩu nặng. Năm năm trong tù đã thay đổi cô, biến cô từ một cô gái ngây thơ thành một người phụ nữ chai sạn. Nhưng cô không ngờ, nó cũng có thể thay đổi cả cách người đàn ông cô yêu nhìn nhận cô.
“Không thể cứ sống mãi trong quá khứ,” cô tự nhủ, lặp lại lời Hạ Vấn Tân. Nhưng cô không thể từ bỏ. Cô có bằng chứng, có những lời thú nhận, có cả một tài sản khổng lồ mà anh để lại. Nếu anh không tin cô, thì cô sẽ tự mình chứng minh. Cô sẽ không để Tống Như, không để bất kỳ ai khác, hủy hoại mọi thứ mà cô và Hạ Vấn Tân từng có.
Tống Đường Âm siết chặt nắm tay. Cô sẽ không chấp nhận một kết thúc như thế này. Cô sẽ lấy lại những gì đã mất, và cô sẽ khiến Tống Như phải trả giá cho tất cả. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Đêm nay, cô sẽ không về căn phòng nhỏ. Cô sẽ tìm cách tiếp cận Tống Như, tìm hiểu xem cô ta đang âm mưu điều gì. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu.
Tống Đường Âm bước ra khỏi nhà hàng, không khí se lạnh của đêm ùa vào mặt. Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng trĩu nặng. Năm năm trong tù đã thay đổi cô, biến cô từ một cô gái ngây thơ thành một người phụ nữ chai sạn. Nhưng cô không ngờ, nó cũng có thể thay đổi cả cách người đàn ông cô yêu nhìn nhận cô. “Không thể cứ sống mãi trong quá khứ,” cô tự nhủ, lặp lại lời Hạ Vấn Tân. Nhưng cô không thể từ bỏ. Cô có bằng chứng, có những lời thú nhận, có cả một tài sản khổng lồ mà anh để lại. Nếu anh không tin cô, thì cô sẽ tự mình chứng minh. Cô sẽ không để Tống Như, không để bất kỳ ai khác, hủy hoại mọi thứ mà cô và Hạ Vấn Tân từng có.
Cô ghé vào một quán cà phê nhỏ ven đường, gọi một tách trà nóng. Ánh đèn vàng hắt xuống, tạo cảm giác ấm áp nhưng cô vẫn cảm thấy cô đơn. Tống Đường Âm nhìn chằm chằm vào ly trà bốc hơi, hình ảnh Hạ Vấn Tân hiện lên rõ nét trong tâm trí. Chiếc bút ghi âm, lời thú nhận tình cảm của anh, tất cả giờ đây như một trò đùa cay nghiệt. Anh đã yêu cô, đã hối hận, nhưng cuối cùng lại không thể vượt qua định kiến, hay có lẽ, Tống Như đã quá khôn ngoan trong việc thao túng anh.
Cô nhớ lại lời Tống Như nói với mình trước đây, khi còn sống trong nhà họ Tống: “Chị là đồ ngu ngốc. Chị nghĩ mình có thể có được mọi thứ sao? Chị nên biết vị trí của mình ở đâu.” Những lời đó giờ đây vang vọng trong đầu Tống Đường Âm, mang theo một sự mỉa mai khủng khiếp. Cô đã từng có tất cả, có tình yêu của Hạ Vấn Tân, có tương lai rạng rỡ. Nhưng tất cả đã vụt tắt chỉ vì một sai lầm của tuổi trẻ, và sự tàn nhẫn của người em gái nuôi.
Tống Đường Âm nắm chặt tay, móng tay ghim vào lòng bàn tay. Cô sẽ không để bản thân yếu đuối nữa. Cô sẽ phải mạnh mẽ, giống như Hạ Vấn Tân đã từng mong muốn. “Không thể cứ sống mãi trong quá khứ,” cô lặp lại câu nói ấy, lần này với một quyết tâm mới.
Cô đứng dậy, bỏ lại ly trà đã nguội lạnh. Bước chân cô giờ đây không còn nặng trĩu, mà trở nên dứt khoát hơn. Cô sẽ không về căn phòng nhỏ tồi tàn đó. Cô sẽ đi tìm Tống Như. Cô cần biết Tống Như đang làm gì, âm mưu gì tiếp theo. Cô cần tìm kiếm bằng chứng, bất cứ thứ gì có thể lật ngược tình thế.
Đêm nay, cô sẽ không ngủ. Cô sẽ dành cả đêm để lên kế hoạch. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu. Cô sẽ không lùi bước, dù có phải đối mặt với bất kỳ điều gì.
Tống Đường Âm nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt kiên định dưới ánh đèn đường. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ quyết tâm, sự lạnh lùng pha lẫn nét đau thương. Cô biết, hành trình phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng cô đã chuẩn bị tinh thần. Cô sẽ chiến đấu. Vì Hạ Vấn Tân, vì bản thân cô.
Tống Đường Âm bước ra khỏi nhà hàng, không khí se lạnh của đêm ùa vào mặt. Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng trĩu nặng. Năm năm trong tù đã thay đổi cô, biến cô từ một cô gái ngây thơ thành một người phụ nữ chai sạn. Nhưng cô không ngờ, nó cũng có thể thay đổi cả cách người đàn ông cô yêu nhìn nhận cô. “Không thể cứ sống mãi trong quá khứ,” cô tự nhủ, lặp lại lời Hạ Vấn Tân. Nhưng cô không thể từ bỏ. Cô có bằng chứng, có những lời thú nhận, có cả một tài sản khổng lồ mà anh để lại. Nếu anh không tin cô, thì cô sẽ tự mình chứng minh. Cô sẽ không để Tống Như, không để bất kỳ ai khác, hủy hoại mọi thứ mà cô và Hạ Vấn Tân từng có.
Cô ghé vào một quán cà phê nhỏ ven đường, gọi một tách trà nóng. Ánh đèn vàng hắt xuống, tạo cảm giác ấm áp nhưng cô vẫn cảm thấy cô đơn. Tống Đường Âm nhìn chằm chằm vào ly trà bốc hơi, hình ảnh Hạ Vấn Tân hiện lên rõ nét trong tâm trí. Chiếc bút ghi âm, lời thú nhận tình cảm của anh, tất cả giờ đây như một trò đùa cay nghiệt. Anh đã yêu cô, đã hối hận, nhưng cuối cùng lại không thể vượt qua định kiến, hay có lẽ, Tống Như đã quá khôn ngoan trong việc thao túng anh.
Cô nhớ lại lời Tống Như nói với mình trước đây, khi còn sống trong nhà họ Tống: “Chị là đồ ngu ngốc. Chị nghĩ mình có thể có được mọi thứ sao? Chị nên biết vị trí của mình ở đâu.” Những lời đó giờ đây vang vọng trong đầu Tống Đường Âm, mang theo một sự mỉa mai khủng khiếp. Cô đã từng có tất cả, có tình yêu của Hạ Vấn Tân, có tương lai rạng rỡ. Nhưng tất cả đã vụt tắt chỉ vì một sai lầm của tuổi trẻ, và sự tàn nhẫn của người em gái nuôi.
Tống Đường Âm nắm chặt tay, móng tay ghim vào lòng bàn tay. Cô sẽ không để bản thân yếu đuối nữa. Cô sẽ phải mạnh mẽ, giống như Hạ Vấn Tân đã từng mong muốn. “Không thể cứ sống mãi trong quá khứ,” cô lặp lại câu nói ấy, lần này với một quyết tâm mới.
Cô đứng dậy, bỏ lại ly trà đã nguội lạnh. Bước chân cô giờ đây không còn nặng trĩu, mà trở nên dứt khoát hơn. Cô sẽ không về căn phòng nhỏ tồi tàn đó. Cô sẽ đi tìm Tống Như. Cô cần biết Tống Như đang làm gì, âm mưu gì tiếp theo. Cô cần tìm kiếm bằng chứng, bất cứ thứ gì có thể lật ngược tình thế.
Đêm nay, cô sẽ không ngủ. Cô sẽ dành cả đêm để lên kế hoạch. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu. Cô sẽ không lùi bước, dù có phải đối mặt với bất kỳ điều gì.
Tống Đường Âm nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt kiên định dưới ánh đèn đường. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ quyết tâm, sự lạnh lùng pha lẫn nét đau thương. Cô biết, hành trình phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng cô đã chuẩn bị tinh thần. Cô sẽ chiến đấu. Vì Hạ Vấn Tân, vì bản thân cô.
**CẢNH TIẾP THEO:**
**NGOẠI CẢNH. NHÀ HÀNG SANG TRỌNG – ĐÊM**
Ánh đèn vàng rực rỡ từ những chùm đèn pha lê tỏa sáng. Không gian lộng lẫy, tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc cổ điển du dương. Tống Đường Âm, trong bộ trang phục công sở giản dị, bước vào nhà hàng. Cô đảo mắt quanh phòng, dường như đang tìm kiếm ai đó. Bỗng nhiên, ánh mắt cô dừng lại.
Tại một bàn VIP ở góc phòng, Hạ Vấn Tân đang ngồi. Anh ta khoác lên mình một chiếc áo vest đen cao cấp, làn khói thuốc lá mỏng manh vấn vít quanh người, tạo nên một khí chất đầy mê hoặc. Chiếc áo khoác cao cấp anh đang mặc giống hệt chiếc áo mà anh đã khoác lên người cô nhiều năm trước. Mùi hương thuốc lá quen thuộc xộc vào mũi Tống Đường Âm, khiến trái tim cô đập loạn nhịp. Cô chậm rãi tiến lại gần.
Hạ Vấn Tân ngẩng đầu lên khi cảm nhận được sự hiện diện của cô. Anh ta nhìn Tống Đường Âm từ đầu đến chân, một ánh nhìn đầy đánh giá nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò. Một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi anh.
> Cô Tống? Cô vẫn còn nhớ tôi sao?
Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực của anh khiến Tống Đường Âm có chút giật mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
> Tôi không ngờ lại gặp anh ở đây, Hạ thiếu gia.
> Cuộc đời thật lắm điều bất ngờ, phải không? Cô vừa ra tù, lại đến đây làm việc? Tôi nhớ cô từng là tiểu thư nhà họ Tống cơ mà.
Lời nói của Hạ Vấn Tân mang một chút châm chọc, một chút mỉa mai. Tống Đường Âm nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ sợ sệt, thay vào đó là sự kiên định pha lẫn một chút thách thức. Cô bước lại gần hơn, đứng đối diện anh.
> Tôi chỉ là một người bình thường, Hạ thiếu gia. Và tôi đang cố gắng làm lại cuộc đời mình.
Hạ Vấn Tân nhìn cô chăm chú, ánh mắt đen sâu thẳm của anh như muốn xuyên thấu tâm can cô. Anh ta đưa điếu thuốc lên môi, hít một hơi sâu rồi nhả khói.
> Làm lại cuộc đời? Với cái lịch sử đó sao?
> Lịch sử của tôi không quyết định tương lai của tôi.
Cô ngẩng cao đầu, đối diện với ánh mắt của anh. Có một tia hứng thú thoáng qua trong mắt Hạ Vấn Tân. Anh ta đặt điếu thuốc xuống gạt tàn, nhìn thẳng vào mắt Tống Đường Âm. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý nở trên môi anh.
> Cô Tống, cô thú vị hơn tôi nghĩ.
Anh ta hất hàm về phía chiếc ghế đối diện.
> Ngồi xuống đây. Tôi có một lời đề nghị dành cho cô. Một lời đề nghị mà cả hai chúng ta đều có lợi.
Tống Đường Âm nhìn Hạ Vấn Tân, trái tim cô đập thình thịch. Cô biết đây là cơ hội. Cơ hội để thay đổi tất cả. Cô chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh. Ánh mắt họ chạm nhau, một sự giao thoa đầy kịch tính và bí ẩn.
> Lời đề nghị gì?
Hạ Vấn Tân nhìn cô, nụ cười trên môi càng thêm sâu.
> Cô có muốn kết hôn với tôi không? Một cuộc hôn nhân mà cả hai chúng ta đều có lợi.
NGOẠI CẢNH. NHÀ HÀNG SANG TRỌNG – ĐÊM
Ánh đèn vàng rực rỡ từ những chùm đèn pha lê tỏa sáng. Không gian lộng lẫy, tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc cổ điển du dương. Tống Đường Âm, trong bộ trang phục công sở giản dị, bước vào nhà hàng. Cô đảo mắt quanh phòng, dường như đang tìm kiếm ai đó. Bỗng nhiên, ánh mắt cô dừng lại.
Tại một bàn VIP ở góc phòng, Hạ Vấn Tân đang ngồi. Anh ta khoác lên mình một chiếc áo vest đen cao cấp, làn khói thuốc lá mỏng manh vấn vít quanh người, tạo nên một khí chất đầy mê hoặc. Chiếc áo khoác cao cấp anh đang mặc giống hệt chiếc áo mà anh đã khoác lên người cô nhiều năm trước. Mùi hương thuốc lá quen thuộc xộc vào mũi Tống Đường Âm, khiến trái tim cô đập loạn nhịp. Cô chậm rãi tiến lại gần.
Hạ Vấn Tân ngẩng đầu lên khi cảm nhận được sự hiện diện của cô. Anh ta nhìn Tống Đường Âm từ đầu đến chân, một ánh nhìn đầy đánh giá nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò. Một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi anh.
> Cô Tống? Cô vẫn còn nhớ tôi sao?
Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực của anh khiến Tống Đường Âm có chút giật mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
> Tôi không ngờ lại gặp anh ở đây, Hạ thiếu gia.
> Cuộc đời thật lắm điều bất ngờ, phải không? Cô vừa ra tù, lại đến đây làm việc? Tôi nhớ cô từng là tiểu thư nhà họ Tống cơ mà.
Lời nói của Hạ Vấn Tân mang một chút châm chọc, một chút mỉa mai. Tống Đường Âm nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ sợ sệt, thay vào đó là sự kiên định pha lẫn một chút thách thức. Cô bước lại gần hơn, đứng đối diện anh.
> Tôi chỉ là một người bình thường, Hạ thiếu gia. Và tôi đang cố gắng làm lại cuộc đời mình.
Hạ Vấn Tân nhìn cô chăm chú, ánh mắt đen sâu thẳm của anh như muốn xuyên thấu tâm can cô. Anh ta đưa điếu thuốc lên môi, hít một hơi sâu rồi nhả khói.
> Làm lại cuộc đời? Với cái lịch sử đó sao?
> Lịch sử của tôi không quyết định tương lai của tôi.
Cô ngẩng cao đầu, đối diện với ánh mắt của anh. Có một tia hứng thú thoáng qua trong mắt Hạ Vấn Tân. Anh ta đặt điếu thuốc xuống gạt tàn, nhìn thẳng vào mắt Tống Đường Âm. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý nở trên môi anh.
> Cô Tống, cô thú vị hơn tôi nghĩ.
Anh ta hất hàm về phía chiếc ghế đối diện.
> Ngồi xuống đây. Tôi có một lời đề nghị dành cho cô. Một lời đề nghị mà cả hai chúng ta đều có lợi.
Tống Đường Âm nhìn Hạ Vấn Tân, trái tim cô đập thình thịch. Cô biết đây là cơ hội. Cơ hội để thay đổi tất cả. Cô chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh. Ánh mắt họ chạm nhau, một sự giao thoa đầy kịch tính và bí ẩn.
> Lời đề nghị gì?
Hạ Vấn Tân nhìn cô, nụ cười trên môi càng thêm sâu.
> Có vẻ như cô Tống Đường Âm đây, đã sẵn sàng cho một cuộc chơi lớn.
Anh ta nhấp một ngụm rượu nhỏ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tống Đường Âm. Một sự thách thức ngấm ngầm. Cô không trả lời ngay, chỉ nhìn anh, chờ đợi.
> Tôi muốn kết hôn với cô.
Lời đề nghị bất ngờ khiến Tống Đường Âm sững sờ. Cô nhìn anh không chớp mắt.
> Kết hôn? Anh đang nói đùa sao?
> Tôi chưa bao giờ đùa về những chuyện quan trọng. Cô và tôi, chúng ta có thể mang lại lợi ích cho nhau. Cô cần một chỗ dựa, một danh phận mới. Tôi cần một người vợ để củng cố vị trí của mình.
Hạ Vấn Tân nhìn thẳng vào mắt cô, sự thành khẩn giả tạo ẩn chứa một kế hoạch sâu xa.
> Nhưng… tại sao lại là tôi? Anh có rất nhiều lựa chọn tốt hơn.
> Bởi vì cô thú vị. Bởi vì tôi biết cô có những bí mật. Và tôi thích những người có bí mật. Hơn nữa, tôi đã luôn chú ý đến cô. Kể cả khi cô ở trong tù.
Hạ Vấn Tân nhếch mép cười, một nụ cười vừa tàn nhẫn vừa cuốn hút. Tống Đường Âm cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô biết, cuộc chơi này không hề đơn giản.
> Tôi cần suy nghĩ.
> Tốt thôi. Nhưng đừng suy nghĩ quá lâu. Thời gian không chờ đợi ai cả. Nhất là khi có người đang chờ đợi cơ hội để đẩy cô xuống vực sâu hơn.
Lời nói cuối cùng của Hạ Vấn Tân như một lời nhắc nhở về Tống Như. Tống Đường Âm gật đầu, ánh mắt kiên định hơn. Cô biết, đây là một nước cờ mạo hiểm, nhưng có lẽ, đó là cách duy nhất để cô có thể lật ngược tình thế.
Đêm khuya dần trôi, trên bầu trời, những vì sao vẫn lặng lẽ tỏa sáng như chứng kiến một thỏa thuận ngầm đầy toan tính. Tống Đường Âm đứng dậy, ánh mắt cô quét qua Hạ Vấn Tân một lần cuối, mang theo một sự quyết tâm mới. Cuộc hôn nhân này, có lẽ không chỉ là sự sắp đặt của số phận, mà còn là một chiến trường mới. Cô bước ra khỏi nhà hàng, để lại sau lưng Hạ Vấn Tân, người đàn ông bí ẩn với lời cầu hôn đầy toan tính. Cô biết, hành trình phía trước sẽ đầy rẫy những thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt. Sẽ không còn yếu đuối, sẽ không còn bị dẫn dắt. Cô sẽ là người nắm giữ vận mệnh của mình.
Ngoài kia, gió đêm thổi mạnh hơn, như đang gào thét theo những biến động sắp tới. Tống Đường Âm siết chặt tay, hơi thở cô hòa lẫn vào màn đêm. Lời đề nghị kết hôn của Hạ Vấn Tân giống như một viên thuốc đắng, vừa có thể cứu vớt, vừa có thể đầu độc. Cô sẽ phải rất cẩn trọng. Cô nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao lấp lánh. Dù phía trước có là vực sâu, cô cũng sẽ lao mình xuống. Vì cô không còn gì để mất, và còn rất nhiều thứ để đòi lại.
Bầu trời vẫn đó, tĩnh lặng và bao la, dường như đón nhận mọi sự biến động của kiếp người. Tống Đường Âm biết rằng, cuộc đời cô đã bước sang một chương mới, một chương đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy. Nhưng cô sẽ không lùi bước. Cô sẽ dùng trí tuệ, sự kiên cường và cả những vết thương lòng để viết tiếp câu chuyện của mình. Màn đêm dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh mong manh, mang theo hy vọng về một sự khởi đầu mới, một cuộc chiến mới, một bước ngoặt định mệnh.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

