Minh Châu ngồi xuống cạnh bố mẹ chồng, ánh mắt cô vô thức dõi theo Phương Ái Hồi và con trai của cô ta. Minh Châu cảm thấy hỗn loạn, tuyệt vọng, xen lẫn sự căm phẫn và tò mò về người phụ nữ bí ẩn này, tự hỏi cô ta vô tư hay trơ trẽn đến vậy khi chồng cô đang thập tử nhất sinh. Phương Ái Hồi vẫn ngồi đó, thản nhiên như không, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán. Cậu con trai Bảo, với cánh tay bó bột, im lặng ngồi bên cạnh mẹ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh.
“Anh Tùng… anh ấy còn bao lâu nữa?” Phương Ái Hồi lên tiếng, giọng nói vẫn đều đều, không chút lay động.
Mẹ chồng Minh Châu siết chặt bàn tay, đôi mắt nhìn trân trối vào Phương Ái Hồi. “Cô đang nói chuyện gì vậy? Cô là ai mà dám ngồi đây hỏi han chồng tôi?” Bà cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói run rẩy đã tố cáo sự hoảng loạn bên trong.
Bố chồng Minh Châu thở dài, ánh mắt mệt mỏi. “Cô Ái Hồi, chúng tôi chỉ có một con dâu duy nhất. Con trai tôi đã kết hôn với Minh Châu. Cô… cô có lẽ đã nhầm người.”
Phương Ái Hồi bật cười khẽ, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hành lang bệnh viện. “Nhầm người? Ba, mẹ. Con là Phương Ái Hồi, mẹ ruột của Bảo, con trai của anh Tùng. Chúng con đã ở bên nhau rất lâu rồi.” Cô ta nói, giọng đầy vẻ tự tin, như thể đó là sự thật hiển nhiên.
Minh Châu cảm thấy đầu óc quay cuồng. Lời nói của Phương Ái Hồi như những nhát dao cứa vào tim cô. Chồng cô, người đàn ông mà cô đã gắn bó 17 năm, giờ đây đang nằm trong phòng phẫu thuật, còn người phụ nữ này lại ung dung tuyên bố mình là vợ thứ. Sự căm phẫn trào dâng, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô cần giữ sự tỉnh táo, không thể để Phương Ái Hồi thấy được sự yếu đuối của mình.
“Chồng tôi đang nằm trong phòng phẫu thuật sinh tử. Cô ngồi đây nói những chuyện hoang đường này là có ý gì?” Minh Châu lên tiếng, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa sự gai góc.
Phương Ái Hồi quay sang nhìn Minh Châu, đôi mắt lướt qua cô với một vẻ gì đó như thương hại. “Minh tiểu thư, tôi biết cô đang rất khó khăn. Nhưng đó là sự thật. Bảo là con của anh Tùng. Anh ấy cũng có quyền được ở đây bên cạnh cha mình.” Cô ta nhấn mạnh từ “cha mình”, như để nhắc nhở Minh Châu về sự tồn tại của đứa con trai.
Bảo lúc này nhìn mẹ, rồi lại nhìn Minh Châu, ánh mắt đầy vẻ ngây thơ nhưng cũng có chút sợ hãi. Cậu bé khẽ cựa quậy, dường như muốn né tránh ánh nhìn của mọi người.
“Bảo, con không sao chứ?” Mẹ chồng Minh Châu, dù đang trong cơn đau đớn và lo lắng, vẫn không khỏi chú ý đến đứa trẻ. Bà tiến lại gần, ánh mắt nhìn Bảo đầy xót xa. “Thằng bé giống Tùng thật đấy. Giống y như đúc hồi bé.”
Lời nhận xét của mẹ chồng như một đòn giáng mạnh vào tâm trí Minh Châu. Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đang sụp đổ. Chồng cô, người đàn ông cô yêu, đã phản bội cô. Và giờ đây, người phụ nữ này còn ngang nhiên xuất hiện, đưa con trai ra làm “vũ khí” để đòi hỏi quyền lợi.
“Ba mẹ, xin lỗi, con không hiểu chuyện gì đang xảy ra.” Minh Châu nói, giọng nghẹn lại. Cô nhìn bố mẹ chồng, tìm kiếm một sự giải thích, một lời an ủi. Nhưng họ cũng chỉ biết nhìn nhau, ánh mắt đầy bối rối và đau đớn.
Phương Ái Hồi khẽ mỉm cười, dường như hài lòng với phản ứng của mọi người. “Đừng lo lắng, Minh tiểu thư. Tôi đến đây không phải để gây sự. Chỉ là muốn ở bên cạnh anh Tùng trong lúc khó khăn này.” Cô ta nói, rồi quay sang nhìn đứa con gái nhỏ đang bám chặt lấy dì Trương. “Con gái cũng muốn nhìn cha mà, đúng không?”
Tiếng khóc của đứa bé nhỏ bắt đầu vang lên, hòa lẫn với sự căng thẳng tột độ trong hành lang. Minh Châu nhìn Phương Ái Hồi, cảm thấy một sự căm ghét sâu sắc trào lên trong lòng. Người phụ nữ này, với vẻ ngoài quyến rũ và sự trơ trẽn đến cùng cực, đang cố tình dày vò cô trong lúc tuyệt vọng nhất. Cô tự hỏi, liệu Phương Ái Hồi có thực sự yêu chồng mình, hay chỉ đang lợi dụng tình huống này để đạt được điều gì đó? Sự tò mò xen lẫn với sự căm phẫn, khiến Minh Châu cảm thấy bản thân như đang đứng trên bờ vực của sự điên loạn.
Mẹ chồng Minh Châu, vẫn còn đang truyền dịch, đưa mắt nhìn Phương Ái Hồi và hai đứa trẻ. Ánh mắt bà từ ngạc nhiên, chuyển sang dò xét, rồi bất ngờ pha chút đau khổ. Bà khẽ lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự bàng hoàng: “Tưởng mất một đứa con, giờ lại xuất hiện thêm cả cháu ruột…” Sự bối rối, đau khổ hiện rõ trên gương mặt nhợt nhạt của bà, nhưng ẩn sâu bên trong là niềm vui khó tả khi bất ngờ có thêm “cháu”. Bà cố gắng vươn tay về phía hai đứa trẻ, ánh mắt đầy trìu mến và xót xa. “Thằng bé… con gái của Tùng sao?” Bà hỏi, giọng run run. Phương Ái Hồi gật đầu, đôi môi đỏ mọng nở một nụ cười đầy ẩn ý. “Vâng, mẹ. Đây là Bảo, con trai của anh Tùng. Còn đây là bé Na, con gái tôi.” Bà mẹ chồng nhìn kỹ hai đứa trẻ, nhất là Bảo, cậu bé với cánh tay bó bột. Những nét quen thuộc trên gương mặt cậu bé khiến bà chợt nhớ đến Lục Gia Tùng thời còn bé. Nước mắt bà lăn dài trên má. Minh Châu đứng đó, chứng kiến tất cả, tim cô như bị hàng ngàn mũi kim châm vào. Sự thật phũ phàng cứ thế phơi bày trước mắt cô, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Cô nhìn mẹ chồng mình, người phụ nữ đáng kính vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh, giờ lại phải đối mặt với sự thật động trời này. Cô muốn chạy đến ôm chầm lấy bà, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ. Phương Ái Hồi tiến lại gần hơn, đôi mắt liếc nhìn Minh Châu với vẻ khinh khỉnh quen thuộc. “Minh tiểu thư, có lẽ giờ cô đã hiểu mọi chuyện rồi. Anh Tùng đã có một gia đình khác, một gia đình thực sự.” Cô ta nhấn mạnh từ “thực sự”, như một lời khẳng định đầy đắc thắng. Bảo ngước nhìn mẹ, rồi nhìn Minh Châu, ánh mắt ngây thơ chất chứa sự tò mò xen lẫn hoang mang. Bé Na, cô bé mặc chiếc váy đỏ, mắt tròn xoe nhìn xung quanh, bám chặt lấy tay dì Trương, dường như cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Mẹ chồng Minh Châu đưa tay lau nước mắt, bà nhìn thẳng vào mắt Phương Ái Hồi, ánh mắt giờ đây đã bớt đi sự đau khổ, thay vào đó là sự kiên quyết và mạnh mẽ của một người mẹ. “Cho dù thế nào đi nữa, Tùng vẫn là con trai tôi. Và tôi sẽ không để ai lợi dụng nó cả.” Giọng bà vang lên, tuy còn yếu nhưng đầy uy lực. Minh Châu nghe lời mẹ chồng, cảm thấy một tia hy vọng le lói. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô sẽ không đơn độc.
Mẹ chồng Minh Châu đưa
Mẹ chồng Minh Châu đưa mắt nhìn theo bóng lưng hớt hải của vị y tá, trái tim bà như bị ai bóp nghẹt. Bố chồng cũng nắm chặt tay bà, vẻ mặt đầy lo lắng. Minh Châu đứng như trời trồng, đầu óc quay cuồng. Giờ phút này, Lục Gia Tùng đang nằm trên bàn phẫu thuật, tính mạng mong manh như ngọn đèn trước gió.
Cánh cửa phòng phẫu thuật bật mở. Một vị bác sĩ với khuôn mặt đầy vẻ căng thẳng bước ra. Mọi ánh mắt đổ dồn về ông ta.
BÁC SĨ
(Giọng gấp gáp)
Bệnh nhân có biến chứng bất ngờ. Chảy máu không ngừng. Chúng tôi cần thêm máu gấp! Nhóm máu AB+.
Cả gia đình chết lặng. Nhóm máu AB+… hiếm gặp.
BÁC SĨ
Ai trong người nhà có cùng nhóm máu AB+ xin đi xét nghiệm ngay lập tức! Tình trạng của anh Tùng rất nguy kịch!
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy hành lang bệnh viện. Minh Châu lảo đảo, chân mềm như nhũn. Cô nhìn bố mẹ chồng, rồi nhìn chị dâu đang tái mét mặt mày. Không ai trong số họ có nhóm máu AB+.
BỐ CHỒNG
(Giọng run rẩy)
AB+… hiếm quá…
MẸ CHỒNG
(Nức nở)
Trời ơi, Tùng ơi… con phải gắng lên!
Bỗng nhiên, một giọng nói sắc sảo vang lên từ phía cuối hành lang, cắt ngang bầu không khí chết chóc.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Mặc váy đỏ, son môi đỏ, giày cao gót đỏ, tiến đến)
Bác sĩ, tôi có thể giúp. Tôi có nhóm máu AB+.
Tất cả mọi người quay lại nhìn Phương Ái Hồi. Minh Châu sững sờ. Người phụ nữ này là ai? Sao lại xuất hiện ở đây? Bên cạnh Phương Ái Hồi là một đứa trẻ trai nhỏ, cánh tay băng bó thạch cao, và một bé gái chừng hai, ba tuổi, đang bám chặt lấy váy cô ta. Đằng sau họ là Dì Trương, khuôn mặt khắc khổ.
MINH CHÂU
(Ngạc nhiên, giọng đầy nghi hoặc)
Cô là ai? Sao cô lại ở đây?
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Cười nhạt, ánh mắt liếc nhìn Minh Châu đầy thách thức)
Tôi là vợ của Lục Gia Tùng. Và đây là con trai của anh ấy.
Câu nói của Phương Ái Hồi như một nhát dao xuyên thẳng vào tim Minh Châu. Cô chết trân, không thốt nên lời. Bố mẹ chồng và chị dâu cũng bàng hoàng nhìn Phương Ái Hồi, vẻ mặt đầy kinh ngạc và phẫn nộ.
MẸ CHỒNG
(Giọng gần như gào lên)
Vợ? Cô đang nói cái quái gì vậy? Gia Tùng chỉ có một mình Minh Châu là vợ!
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Nhếch mép cười)
Đó là khi cô chưa biết sự thật thôi. Ba ngày trước, trên chuyến xe đó… chúng tôi đã cùng nhau. Anh ấy bị tai nạn, và tôi cũng có mặt. Bảo nhà tôi cũng bị thương.
Phương Ái Hồi chỉ vào đứa con trai đang nép sau chân mình. Minh Châu nhìn đứa bé, rồi nhìn con gái nhỏ của Phương Ái Hồi, tim cô như bị ai nghiền nát. Ký ức về buổi tiệc sinh nhật của mình ba ngày trước, lời hứa trở về của Lục Gia Tùng, tất cả giờ đây như một trò đùa tàn khốc. Nguy kịch của Lục Gia Tùng không chỉ là chuyện sinh tử, mà còn là sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới mà Minh Châu từng tin tưởng.
BÁC SĨ
(Cắt ngang cuộc đối đầu)
Xin làm ơn! Chúng ta không có thời gian cho chuyện này. Ai có nhóm máu AB+ thì hãy đi xét nghiệm ngay!
Phương Ái Hồi quay sang bác sĩ, giọng vẫn đầy vẻ tự tin.
PHƯƠNG ÁI HỒI
Tôi sẽ đi.
Cô ta liếc nhìn Minh Châu một lần nữa, nụ cười tự mãn nở trên môi. Minh Châu nhìn theo bóng lưng Phương Ái Hồi, trong lòng dấy lên một cơn giận dữ và tuyệt vọng khôn cùng.
Phương Ái Hồi sải bước tự tin về phía vị y tá đang sốt ruột chờ đợi, bỏ mặc ánh mắt kinh ngạc và ngờ vực của mọi người. Cô ta tiến đến quầy làm thủ tục, giọng nói vang vọng khắp hành lang bệnh viện.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Thẳng thừng)
Tôi muốn xét nghiệm máu. Tôi có nhóm máu AB+. Xin hãy làm nhanh lên, tôi biết tình trạng của Lục Gia Tùng rất nguy kịch.
Minh Châu đứng sững, cảm giác tim mình bị ai đó siết chặt. Phương Ái Hồi, cái tên xa lạ mà giờ đây lại tự xưng là vợ Lục Gia Tùng, lại còn chủ động đề nghị xét nghiệm máu. Liệu đây có phải là một màn kịch mới, hay cô ta thực sự muốn giúp đỡ? Ánh mắt Minh Châu quét qua gương mặt của bố mẹ chồng và chị dâu. Họ đều mang vẻ mặt nghi hoặc, có lẽ cũng đang suy nghĩ tương tự. Bố chồng siết chặt tay mẹ chồng, ánh mắt đầy dò xét hướng về phía Phương Ái Hồi. Mẹ chồng nhìn con dâu, vẻ mặt đan xen giữa sự bất an và phẫn nộ.
MINH CHÂU
(Giọng run run, cố gắng giữ bình tĩnh)
Cô… cô chắc chắn mình có nhóm máu đó chứ? Liệu cô có ý đồ gì khác không? Anh Tùng đang nguy kịch, chúng tôi không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột.
Phương Ái Hồi bật cười, một tiếng cười sắc lạnh đầy mỉa mai. Cô ta quay phắt lại, đôi mắt đỏ như son môi nhìn thẳng vào Minh Châu.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Nhếch mép cười)
Chơi trò gì cơ? Tôi đang cố gắng cứu chồng tôi đấy chứ. Còn cô, có vẻ cô đang lo sợ điều gì đó thì phải? Hay là sợ tôi sẽ chứng minh được thân phận của mình?
BÁC SĨ
(Vội vàng tiến lại)
Hai vị làm ơn! Xin đừng làm ảnh hưởng đến công việc của bệnh viện. Cô Phương Ái Hồi, xin cô đi theo y tá làm thủ tục ngay. Cô Minh Châu, xin cô giữ bình tĩnh.
Phương Ái Hồi nhún vai, liếc nhìn Minh Châu một lần nữa với vẻ thách thức.
PHƯƠNG ÁI HỒI
Thấy chưa? Người cần làm thì vẫn làm. Còn người không làm được gì thì chỉ biết đứng đó nghi ngờ thôi.
Cô ta quay lưng, dắt đứa con trai bé bỏng với cánh tay bó bột, theo sau là người con gái nhỏ đang rụt rè bám víu lấy chân váy đỏ của mẹ, và cả Dì Trương với nét mặt căng thẳng, tiến vào khu vực xét nghiệm. Minh Châu nhìn theo bóng lưng Phương Ái Hồi, lòng dâng lên một cơn giận dữ trộn lẫn với sự sợ hãi mơ hồ. Cô ta đang nắm giữ trong tay chìa khóa sự sống cho Lục Gia Tùng, nhưng đồng thời cũng đang mở ra một cánh cửa đen tối vào quá khứ mà Minh Châu chưa bao giờ muốn đối mặt.
Y TÁ
(Lắp bắp, nhìn kết quả trên giấy)
Không thể nào… Kết quả này…
Minh Châu lao tới, tay run run giật lấy tờ giấy xét nghiệm. Đôi mắt cô nheo lại, cố gắng đọc từng chữ, từng con số. “AB+”. Cô nhìn sang Phương Ái Hồi, người phụ nữ bí ẩn với nụ cười đầy thách thức, rồi lại nhìn tờ kết quả, như thể không thể tin vào mắt mình. Cả gia đình Lục Gia Tùng, bao gồm bố chồng, mẹ chồng và chị dâu, đều hướng ánh nhìn đầy kinh ngạc và bối rối về phía Minh Châu và Phương Ái Hồi.
Y TÁ
(Nói với Minh Châu)
Đúng là nhóm máu AB+. Cô vào đây chuẩn bị truyền máu.
Minh Châu cảm thấy như có một trận động đất đang rung chuyển tâm can. Giây phút trước còn đầy căm ghét và nghi ngờ, giờ đây lại bị nhấn chìm trong một thứ cảm xúc hỗn độn. Biết ơn vì có người có cùng nhóm máu hiếm, có thể cứu sống Lục Gia Tùng. Nhưng đồng thời, một nỗi đau đớn âm ỉ dâng lên. Sự gắn kết bất ngờ này, lại đến từ một người phụ nữ tự xưng là vợ của chồng mình, một quá khứ mà Minh Châu chưa bao giờ muốn vén màn.
Minh Châu nhìn Phương Ái Hồi đang đứng đó, bộ váy đỏ rực rỡ, son môi đỏ chót, như một ngọn lửa thiêu rụi mọi lý trí của cô. Đứa con trai của Phương Ái Hồi, cánh tay băng bó trắng toát, khẽ rúc vào mẹ. Đứa con gái nhỏ hơn thì bám chặt lấy chân váy đỏ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh. Dì Trương đứng cạnh, nét mặt vẫn căng thẳng như trước, nhưng trong ánh mắt thoáng qua một tia cảm thông, hoặc có lẽ là sự đồng lõa.
MINH CHÂU
(Giọng lạc đi, gần như thì thầm)
Cùng nhóm máu… AB+…
Bố chồng bước tới, đặt tay lên vai Minh Châu, giọng ông đầy khẩn thiết nhưng cũng không kém phần dè dặt.
BỐ CHỒNG
Châu à, nếu cô ấy thực sự có thể giúp…
Mẹ chồng nhìn con dâu, rồi nhìn Phương Ái Hồi, ánh mắt bà vừa phức tạp vừa đầy lo lắng. Bà biết rõ người con trai mình sinh ra, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang vượt ngoài tầm kiểm soát.
Chị dâu đứng nép vào một góc, ánh mắt nhìn Phương Ái Hồi đầy vẻ tò mò và hơi dè chừng. Cô ta là ai mà lại xuất hiện đúng lúc này, mang đến hy vọng nhưng cũng mở ra bao nhiêu câu hỏi?
BÁC SĨ
(Ra khỏi phòng phẫu thuật, khuôn mặt vẫn còn mệt mỏi)
Tình trạng của anh Lục Gia Tùng vẫn rất nguy kịch. Chúng ta cần máu gấp. Xin mời người có cùng nhóm máu AB+ chuẩn bị.
Lời nói của bác sĩ như một nhát dao xé toạc không gian. Minh Châu nhìn Phương Ái Hồi. Cô ta đang chờ đợi điều gì? Một lời cảm ơn? Một sự thừa nhận? Hay một sự trả thù ngấm ngầm?
Phương Ái Hồi bước về phía Minh Châu, chậm rãi, từng bước chân đầy uyển chuyển. Cô ta dừng lại trước mặt Minh Châu, đôi mắt màu son nhìn thẳng vào cô.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng lạnh lùng, pha chút mỉa mai)
Tôi đã nói rồi mà. Tôi không phải là người chỉ biết đứng nhìn. Chồng tôi đang nguy kịch, tôi đương nhiên phải ra tay.
Minh Châu nhìn sâu vào mắt Phương Ái Hồi, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó, một dấu hiệu, một lời giải thích. Nhưng cô chỉ thấy sự tự tin lạnh lùng và một bí ẩn sâu thẳm. Nỗi sợ hãi mơ hồ lúc đầu giờ đây đã biến thành một cơn sóng triều dâng. Sự gắn kết máu mủ, dù là tình cờ hay định mệnh, đang trói buộc hai người phụ nữ này với nhau, trong một bi kịch mà Minh Châu cảm thấy mình không thể nào thoát ra được.
MINH CHÂU
(Giọng lạc đi, gần như thì thầm)
Cùng nhóm máu… AB+…
Bố chồng bước tới, đặt tay lên vai Minh Châu, giọng ông đầy khẩn thiết nhưng cũng không kém phần dè dặt.
BỐ CHỒNG
Châu à, nếu cô ấy thực sự có thể giúp…
Mẹ chồng nhìn con dâu, rồi nhìn Phương Ái Hồi, ánh mắt bà vừa phức tạp vừa đầy lo lắng. Bà biết rõ người con trai mình sinh ra, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang vượt ngoài tầm kiểm soát.
Chị dâu đứng nép vào một góc, ánh mắt nhìn Phương Ái Hồi đầy vẻ tò mò và hơi dè chừng. Cô ta là ai mà lại xuất hiện đúng lúc này, mang đến hy vọng nhưng cũng mở ra bao nhiêu câu hỏi?
BÁC SĨ
(Ra khỏi phòng phẫu thuật, khuôn mặt vẫn còn mệt mỏi)
Tình trạng của anh Lục Gia Tùng vẫn rất nguy kịch. Chúng ta cần máu gấp. Xin mời người có cùng nhóm máu AB+ chuẩn bị.
Lời nói của bác sĩ như một nhát dao xé toạc không gian. Minh Châu nhìn Phương Ái Hồi. Cô ta đang chờ đợi điều gì? Một lời cảm ơn? Một sự thừa nhận? Hay một sự trả thù ngấm ngầm?
Phương Ái Hồi bước về phía Minh Châu, chậm rãi, từng bước chân đầy uyển chuyển. Cô ta dừng lại trước mặt Minh Châu, đôi mắt màu son nhìn thẳng vào cô.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng lạnh lùng, pha chút mỉa mai)
Tôi đã nói rồi mà. Tôi không phải là người chỉ biết đứng nhìn. Chồng tôi đang nguy kịch, tôi đương nhiên phải ra tay.
Minh Châu nhìn sâu vào mắt Phương Ái Hồi, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó, một dấu hiệu, một lời giải thích. Nhưng cô chỉ thấy sự tự tin lạnh lùng và một bí ẩn sâu thẳm. Nỗi sợ hãi mơ hồ lúc đầu giờ đây đã biến thành một cơn sóng triều dâng. Sự gắn kết máu mủ, dù là tình cờ hay định mệnh, đang trói buộc hai người phụ nữ này với nhau, trong một bi kịch mà Minh Châu cảm thấy mình không thể nào thoát ra được.
Minh Châu nhìn lướt qua con trai Phương Ái Hồi đang rúc vào mẹ, ánh mắt đầy ám ảnh. Cánh tay băng bó trắng toát của cậu bé như lời nhắc nhở về sự kiện kinh hoàng vừa xảy ra, một sự kiện mà Minh Châu không muốn nhớ lại. Cô ta biết rõ Minh Châu đang cảm thấy gì, và điều đó làm cô ta càng thêm phần hả hê.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Tiếp tục, giọng càng lúc càng lạnh băng)
Đừng nhìn tôi như vậy. Chẳng lẽ cô muốn tôi trơ mắt nhìn anh ấy chết sao? Dù sao, chúng ta cũng có chung một người đàn ông.
Minh Châu cảm thấy như bị ai đó bóp nghẹt tim. Mỗi lời Phương Ái Hồi nói ra đều như một nhát dao găm xoáy sâu vào tâm can cô. Cảm giác biết ơn vì có máu cứu Lục Gia Tùng giờ đây bị thay thế bởi sự căm ghét tột độ và sự bất lực. Cô ta cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
MINH CHÂU
(Giọng đều đều, cố gắng kìm nén cảm xúc)
Cô muốn gì? Tại sao lại xuất hiện vào lúc này?
Nụ cười bí hiểm nở trên môi Phương Ái Hồi. Cô ta nghiêng đầu, đôi mắt liếc nhìn xung quanh, như đang thưởng thức màn kịch trước mắt.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Cười khẩy)
Đến để cứu chồng mình chứ còn gì nữa. Còn việc “xuất hiện vào lúc này”… có lẽ đó là định mệnh.
Phương Ái Hồi nhếch mép cười, một nụ cười đầy thách thức. Cô ta tiến lại gần Minh Châu hơn, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt cô.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Thì thầm, giọng đầy uy hiếp)
Nhưng tôi không chỉ đến để cho máu đâu. Chúng ta còn rất nhiều chuyện cần nói với nhau. Chuyện về quá khứ… và cả tương lai nữa.
Minh Châu lùi lại một bước, toàn thân cô cứng đờ. Cô cảm nhận rõ ràng ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong lòng Phương Ái Hồi, ẩn dưới vẻ ngoài lạnh lùng và tự tin kia. Dòng máu đang chảy trong huyết quản Lục Gia Tùng giờ đây mang theo cả hy vọng và một lời cảnh báo. Cuộc chiến thực sự, Minh Châu biết, chỉ mới bắt đầu.
Minh Châu nhìn Phương Ái Hồi, trái tim đập thình thịch. Ánh mắt cô sắc lẻm, dường như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc lạnh lùng của người phụ nữ đối diện. Phương Ái Hồi bình thản nhìn Minh Châu, nở một nụ cười khó hiểu.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng đều đều, nhưng ẩn chứa sự sắc bén lạ thường)
Tôi chỉ muốn cứu cha của các con tôi. Và sau đó, tôi muốn anh Tùng biết tôi đã hy sinh vì anh ấy thế nào.
Lời nói của Phương Ái Hồi như một đòn giáng mạnh vào Minh Châu. Cô cảm thấy máu trong người mình như đông lại. Sỉ nhục. Đó là cảm giác đầu tiên xâm chiếm tâm trí Minh Châu. Phương Ái Hồi không chỉ muốn cứu Lục Gia Tùng, cô ta còn muốn tranh đoạt vị trí mà Minh Châu luôn cho là bất khả xâm phạm: vị trí trong trái tim Lục Gia Tùng.
Minh Châu nhìn vào đôi mắt Phương Ái Hồi, lướt qua nụ cười đầy tự tin và có chút thách thức. Cô ta xuất hiện như một vị cứu tinh, nhưng lại mang theo một lời tuyên chiến ngầm. Cánh tay băng bó của Bảo, con trai Phương Ái Hồi, như một lời nhắc nhở ám ảnh về tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Minh Châu cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực, giữa hai thế giới đối lập, và cô ta chính là ngọn lửa bùng lên sự đối đầu đó.
Minh Châu siết chặt bàn tay, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.
MINH CHÂU
(Giọng khàn đặc, cố gắng nén giận dữ)
Hy sinh? Cô nói hy sinh gì? Anh ấy là chồng tôi!
Phương Ái Hồi bật cười khẽ, một âm thanh vang vọng trong không gian căng thẳng của hành lang bệnh viện.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua Minh Châu đầy vẻ thương hại)
Chồng cô? Xin lỗi, nhưng tôi nghĩ anh ấy còn có một người vợ khác nữa. Và hai đứa con nữa. Nhìn Bảo xem, con bé cũng cần cha mình.
Dì Trương đứng phía sau Phương Ái Hồi, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng, bà khẽ lay tay áo Phương Ái Hồi. Cô con gái nhỏ của Phương Ái Hồi bỗng nhiên ré lên, níu lấy chân mẹ. Tiếng khóc trẻ thơ như xé tan bầu không khí nặng nề.
Minh Châu nhìn Phương Ái Hồi, ánh mắt cô bắt đầu chuyển từ sự sỉ nhục sang một thứ gì đó mạnh mẽ hơn: sự nghi ngờ và một quyết tâm mãnh liệt. Phương Ái Hồi đang chơi một ván cờ nguy hiểm, và Minh Châu nhận ra mình không thể chỉ đứng nhìn.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Tiến lại gần Minh Châu hơn, giọng thì thầm đầy ẩn ý)
Đừng quên, máu của tôi đang chảy trong người anh ấy. Cô nợ tôi một món nợ lớn đấy. Và tôi sẽ đòi món nợ đó, không chỉ bằng máu, mà còn bằng mọi thứ khác.
Minh Châu lùi lại một bước, tim đập mạnh. Cô nhìn Phương Ái Hồi, nhìn bộ váy đỏ, son môi đỏ, đôi giày cao gót đỏ – tất cả đều toát lên vẻ quyến rũ chết người và sự tự tin tột độ. Minh Châu biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Nó chỉ vừa mới bắt đầu.
MINH CHÂU
(Giọng run rẩy, nhưng ánh mắt đầy thách thức)
Cô nói gì cơ? Máu của cô chảy trong người anh ấy? Chẳng lẽ cô… cô đã truyền máu cho chồng tôi sao?
Phương Ái Hồi nhếch mép cười, một nụ cười bí ẩn và đầy quyền lực. Bà ta tiến lại gần Minh Châu hơn, đôi mắt ánh lên vẻ tự mãn.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng thì thầm, chỉ đủ để Minh Châu nghe thấy)
Chính xác. Trong tình thế nguy cấp, tôi đã không ngần ngại. Cô nợ tôi một ân tình lớn đấy, người vợ cả. Và tôi sẽ đòi, bằng cả cuộc đời anh ấy.
Bảo, con trai của Phương Ái Hồi, bỗng nhiên lại nức nở. Tiếng khóc của cậu bé vang lên trong hành lang bệnh viện tĩnh lặng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa hai người phụ nữ. Minh Châu nhìn Bảo, rồi lại nhìn Phương Ái Hồi, sự nghi ngờ trong mắt cô càng lúc càng lớn. Cô ta đang cố gắng dùng đứa con để thao túng cô sao?
MINH CHÂU
(Siết chặt nắm đấm, giọng kiên quyết hơn)
Cô đang cố gắng nói gì? Đừng có dùng chiêu trò với tôi! Anh ấy là chồng tôi, tôi sẽ làm mọi cách để cứu anh ấy.
Phương Ái Hồi cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp hành lang, mang theo sự khinh bỉ.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Nhìn thẳng vào mắt Minh Châu, giọng đanh thép)
Chồng cô? Cô có biết anh ta đang làm gì ở thành phố S không? Cô có biết tại sao anh ta lại gặp tai nạn không? Cô có bao giờ tự hỏi, tại sao anh ta lại bỏ rơi cô vào cái ngày sinh nhật của cô không?
Mỗi lời nói của Phương Ái Hồi như một nhát dao đâm sâu vào tim Minh Châu. Cô cảm thấy thế giới xung quanh như sụp đổ. Nỗi đau thể xác, nỗi lo cho chồng, giờ đây cộng thêm sự tra tấn tinh thần từ người phụ nữ bí ẩn này. Bà ta đang cố gắng phá hủy cuộc hôn nhân của cô, phá hủy niềm tin của cô vào Lục Gia Tùng.
MINH CHÂU
(Thét lên, sự tuyệt vọng hiện rõ trong giọng nói)
Đủ rồi! Cô không có quyền nói những điều đó! Tôi sẽ không bao giờ tin bất kỳ lời nào của cô!
Con gái nhỏ của Phương Ái Hồi, tay vẫn níu chặt váy mẹ, bỗng nhiên chỉ tay về phía cuối hành lang, nơi cánh cửa phòng phẫu thuật đang đóng kín.
CON GÁI NHỎ
(Chỉ tay, giọng lảnh lót)
Cha! Cha!
Minh Châu và Phương Ái Hồi đồng loạt nhìn về phía con bé chỉ. Cánh cửa phòng phẫu thuật đột ngột mở ra, một vị bác sĩ bước ra, gương mặt đanh lại, đầy vẻ mệt mỏi.
BÁC SĨ
(Giọng trầm xuống)
Người nhà bệnh nhân Lục Gia Tùng đâu? Chúng tôi cần có quyết định khẩn cấp.
BÁC SĨ
(Giọng trầm xuống)
Người nhà bệnh nhân Lục Gia Tùng đâu? Chúng tôi cần có quyết định khẩn cấp.
Minh Châu, mặt tái mét, bước đến gần bác sĩ. Phương Ái Hồi đứng phía sau, dáng vẻ bình tĩnh lạ thường, như thể bà ta đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này.
MINH CHÂU
(Giọng run rẩy)
Tôi… tôi là vợ anh ấy.
BÁC SĨ
(Nhìn Minh Châu, rồi liếc sang Phương Ái Hồi)
Tình trạng của bệnh nhân rất nguy kịch. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng với chấn thương sọ não quá nặng, cùng với việc chân phải bị đè nát hoàn toàn…
Minh Châu như chết lặng. Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe.
BÁC SĨ
(Tiếp tục, giọng kiên quyết hơn)
…Chúng tôi buộc phải đưa ra lựa chọn: hoặc là giữ lại phần chân bị thương, có nguy cơ nhiễm trùng cao, ảnh hưởng đến tính mạng. Hoặc là… cắt bỏ chi để cứu mạng. Chúng tôi cần chữ ký của người thân.
Một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng Minh Châu. Cắt bỏ chân chồng? Cô đã mơ về tương lai hai người, về những buổi chiều tà nắm tay nhau đi dạo, về những đứa con. Giờ đây, tất cả như vỡ vụn.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Bước tới, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực)
Tôi hiểu tình cảnh của cô. Nhưng với tư cách là người phụ nữ đã gắn bó với anh Tùng nhiều năm, tôi cũng muốn đóng góp ý kiến.
Minh Châu quay phắt lại nhìn Phương Ái Hồi, ánh mắt đầy căm phẫn.
MINH CHÂU
(Gằn giọng)
Cô thì có tư cách gì? Cô là ai mà dám xen vào chuyện của gia đình tôi?
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo)
Tôi là người đã mang lại sự sống cho chồng cô. Tôi đã truyền máu cho anh ta, trong khi cô chỉ biết đứng nhìn và khóc. Tôi có quyền, và tôi có trách nhiệm.
Bà ta quay sang bác sĩ, giọng chuyển sang tông nghiêm túc.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Với bác sĩ)
Tôi tin rằng việc cứu sống anh Tùng là điều quan trọng nhất. Nếu việc cắt bỏ chi là cần thiết để anh ấy có thể tiếp tục sống, tôi hoàn toàn đồng ý.
Minh Châu cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. “Cắt bỏ chi để cứu mạng”? “Người đã mang lại sự sống cho chồng cô”? Những lời nói của Phương Ái Hồi như những nhát dao chí mạng, xoáy sâu vào tâm trí cô. Cô nhìn sang cánh cửa phòng phẫu thuật, nơi chồng cô đang vật lộn với sự sống, rồi nhìn sang Phương Ái Hồi, người phụ nữ bí ẩn với đôi mắt đầy vẻ chiến thắng.
Đúng lúc này, từ xa, hai bóng người cao tuổi, bước đi chậm rãi và có phần lo lắng, đang tiến lại gần khu vực này. Đó là mẹ chồng và bố chồng của Minh Châu. Họ vừa xuống từ taxi, định vào bệnh viện thăm con trai.
MẸ CHỒNG
(Nói với bố chồng, giọng đầy quan tâm)
Hy vọng con trai mình không sao. Cái tin anh ấy gặp tai nạn làm mẹ sợ chết khiếp.
BỐ CHỒNG
(Đáp lại, giọng cũng đầy lo lắng)
Cứu là được rồi. Gia đình mình còn bao nhiêu chuyện chưa giải quyết xong. Anh Tùng là trụ cột, không thể nào gục ngã lúc này.
Họ đi ngang qua một góc hành lang, cách chỗ Minh Châu và Phương Ái Hồi không xa. Bỗng nhiên, bước chân họ chững lại. Giọng nói của Phương Ái Hồi vọng đến, cắt ngang dòng suy nghĩ của họ.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng rõ ràng, đầy tự tin)
…Cô nợ tôi một ân tình lớn đấy, người vợ cả. Và tôi sẽ đòi, bằng cả cuộc đời anh ấy. Chồng cô? Cô có biết anh ta đang làm gì ở thành phố S không? Cô có biết tại sao anh ta lại gặp tai nạn không? Cô có bao giờ tự hỏi, tại sao anh ta lại bỏ rơi cô vào cái ngày sinh nhật của cô không?
Mẹ chồng và bố chồng chết trân. Họ nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng và bàng hoàng. Lời nói của người phụ nữ xa lạ kia, những câu hỏi đó, như đang hé mở một bí mật động trời, một bức màn đen tối phủ lên cuộc sống của con trai họ, và cả gia đình họ. Họ vô tình nghe được một phần sự thật kinh khủng về Lục Gia Tùng, về mối quan hệ phức tạp mà họ chưa từng hay biết.
Mẹ chồng và bố chồng chết trân. Họ nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng và bàng hoàng. Lời nói của người phụ nữ xa lạ kia, những câu hỏi đó, như đang hé mở một bí mật động trời, một bức màn đen tối phủ lên cuộc sống của con trai họ, và cả gia đình họ. Họ vô tình nghe được một phần sự thật kinh khủng về Lục Gia Tùng, về mối quan hệ phức tạp mà họ chưa từng hay biết.
Phương Ái Hồi không hề biết mình đã có thêm hai khán giả bất đắc dĩ. Bà ta tiếp tục nói với Minh Châu, giọng đầy thách thức.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Nhếch mép cười, đầy khinh bỉ)
Tôi không quan tâm cô nghĩ gì. Tôi chỉ nói sự thật. Anh Tùng đã lên kế hoạch gặp tôi ở thành phố S, không phải để đi công tác. Anh ta muốn trốn khỏi tất cả, muốn bắt đầu lại với tôi và con trai. Cái xe đó, là xe của tôi, mà anh ta đã tự ý lấy đi để đi gặp tôi. Và tai nạn xảy ra khi anh ta đang trên đường đến chỗ mẹ con tôi.
Minh Châu như bị sét đánh. Cô nhìn chằm chằm vào Phương Ái Hồi, đôi mắt mở to không thể tin nổi. Lời nói của người phụ nữ này, dù cay nghiệt đến mấy, lại ẩn chứa một sự thật đau lòng mà cô luôn chối bỏ. Cô nhớ lại nụ cười và cái ôm vội vàng của Lục Gia Tùng sáng hôm đó, lời hứa về buổi tiệc sinh nhật bị hoãn lại, và những cuộc gọi nhỡ trong ba ngày qua.
MINH CHÂU
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh)
Không thể nào… Anh ấy… Anh ấy không bao giờ làm vậy…
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Cười lớn, một tiếng cười đầy chua chát)
Không thể nào? Cô ảo tưởng đến bao giờ nữa? 17 năm quen biết, 12 năm kết hôn. Cô nghĩ mình hiểu anh ta sao? Anh ta đã chán ngấy cái cuộc sống này rồi. Cái ngày sinh nhật của cô, anh ta đã muốn từ bỏ tất cả. Nhưng rồi anh ta lại gặp tai nạn… Có lẽ đó là cách số phận trêu ngươi.
Trong khi đó, mẹ chồng và bố chồng đã lùi lại phía sau, ẩn mình sau một cột lớn của hành lang. Họ nắm chặt tay nhau, cố gắng xử lý những thông tin vừa nghe. Nụ cười tự mãn của Phương Ái Hồi, đôi mắt đầy sự chiến thắng, sự xuất hiện đột ngột của người phụ nữ xa lạ này, tất cả đều là những mảnh ghép kinh hoàng cho bức tranh cuộc sống mà họ tưởng chừng như hoàn hảo.
MẸ CHỒNG
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Không… Đây không thể là sự thật… Con trai tôi…
BỐ CHỒNG
(Ánh mắt đầy giận dữ và đau đớn)
Cô ta đang nói dối. Chắc chắn là cô ta đang vu khống Lục Gia Tùng. Nhưng… tại sao lại có con trai? Và tại sao lại mặc váy đỏ, đi giày đỏ? Trông cô ta như một kẻ không có ý tốt.
Bác sĩ sốt ruột bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
BÁC SĨ
(Giọng gấp gáp)
Ai là người nhà bệnh nhân Lục Gia Tùng? Chúng tôi cần quyết định ngay. Tình trạng bệnh nhân đang xấu đi.
Minh Châu như bị kéo về thực tại. Cô nhìn vào mắt Phương Ái Hồi, sự thù địch và nỗi đau hòa quyện. Cô biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Bất kể lời Phương Ái Hồi nói là thật hay dối, mạng sống của Lục Gia Tùng lúc này là quan trọng nhất.
Minh Châu quay lại phía bác sĩ, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia quyết tâm lạnh lùng.
MINH CHÂU
(Giọng dứt khoát)
Tôi đồng ý. Cắt bỏ chi. Cứu anh ấy.
Phương Ái Hồi nhìn Minh Châu, một nụ cười khó dò thoáng qua trên môi. Bà ta quay lại nhìn bác sĩ.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Với bác sĩ, giọng đầy quyền lực)
Tôi cũng đồng ý. Tôi sẽ lo mọi chi phí. Chữ ký của cô ấy đủ rồi. Cô ta là vợ hợp pháp.
Mẹ chồng và bố chồng nhìn nhau, hai hàng nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Họ biết, gia đình này sắp sửa bước vào một cơn bão tố còn lớn hơn cả tai nạn của Lục Gia Tùng. Bí mật đã bị phơi bày, và tương lai của họ giờ đây mịt mờ hơn bao giờ hết. Họ nhìn Phương Ái Hồi, người phụ nữ bí ẩn với con trai bị bó bột, và nhận ra rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Y tá vội vã đẩy chiếc giường bệnh đi, Minh Châu cố gắng bám theo, nhưng cánh tay của một nhân viên y tế khác đã chặn lại.
NHÂN VIÊN Y TẾ
(Giọng dứt khoát)
Chỉ người thân trực hệ mới được vào phòng hồi sức. Vui lòng giữ trật tự.
MINH CHÂU
(Giọng nghẹn lại, nhìn theo bóng lưng của Lục Gia Tùng)
Nhưng tôi là vợ anh ấy! Tôi là người nhà!
Y tá không quay lại, chỉ vẫy tay ý bảo cô chờ. Phương Ái Hồi, vẫn đứng sừng sững ở hành lang, nhếch mép cười đầy khinh bỉ. Bà ta chậm rãi bước tới, hai đứa trẻ lẽo đẽo theo sau. Bảo vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ, còn cô con gái nhỏ thì níu lấy váy mẹ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh. Dì Trương, người phụ nữ trung niên đi cùng, chỉ lặng lẽ đứng phía sau Phương Ái Hồi, vẻ mặt nghiêm nghị.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng đầy mỉa mai, nhìn Minh Châu từ đầu đến chân)
Vợ hợp pháp? Cô chắc chứ? Hay chỉ là cái danh nghĩa mà anh Tùng không bao giờ coi trọng? Nhìn xem, bộ dạng của cô kìa. Yếu đuối, nhếch nhác. Anh Tùng cần một người mạnh mẽ, một người có thể cùng anh ấy làm nên chuyện. Không phải một người chỉ biết khóc lóc và giả vờ yếu đuối.
MINH CHÂU
(Hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cơn tức giận. Cô nhìn thẳng vào mắt Phương Ái Hồi)
Cô là ai? Cô nói những lời này với mục đích gì? Gia đình tôi đang trải qua một chuyện khủng khiếp. Tôi không có thời gian cho những trò lố bịch của cô.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp hành lang)
Trò lố bịch? Cô gọi việc tôi đến nhận chồng mình là trò lố bịch sao? Anh Tùng đã rất rõ ràng với tôi. Anh ta nói anh ta yêu tôi, và muốn ở bên mẹ con tôi. Cái tai nạn này chỉ là một sự cố đáng tiếc trên đường đến với hạnh phúc. Cô ta đang chờ đợi gì chứ? Chờ anh ta tỉnh dậy và thú nhận tất cả ư? Lầm rồi.
Bảo, con trai Phương Ái Hồi, bỗng lên tiếng.
BẢO
(Giọng lạnh lùng)
Mẹ, chúng ta quay về đi. Ở đây ồn ào quá. Anh em tôi còn phải đi học.
Minh Châu nhìn Bảo, rồi nhìn cô con gái nhỏ của Phương Ái Hồi. Cô bé ngây thơ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong giây phút đó, sự thù địch trong lòng Minh Châu chợt dịu lại một chút, thay vào đó là một nỗi chua xót khó tả.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Vuốt ve mái tóc của Bảo, giọng dịu dàng hơn một chút nhưng vẫn đầy thách thức)
Con trai mẹ là nhất. Nhưng con phải hiểu, đôi khi chúng ta phải chiến đấu để có được thứ mình muốn. Cô ta là vợ, nhưng tôi là tình yêu đích thực. Và tôi sẽ không để bất cứ ai ngăn cản mẹ con tôi đoàn tụ.
Đột nhiên, một y tá khác chạy tới.
Y TÁ
(Nhìn Phương Ái Hồi với vẻ nhận ra)
Cô Phương Ái Hồi? Bác sĩ muốn gặp cô ở văn phòng. Có vài thủ tục cần cô ký.
Phương Ái Hồi nhếch mép cười. Bà ta liếc nhìn Minh Châu đầy đắc thắng.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Với Minh Châu)
Xem ra, người quan trọng hơn vẫn có ưu tiên.
Bà ta xoay người, cao ngạo bước đi về phía phòng bác sĩ. Dì Trương và hai đứa trẻ đi theo sau. Minh Châu đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Phương Ái Hồi, cảm giác bất lực và tức giận dâng trào. Cô nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt cô nhìn về phía phòng hồi sức, nơi Lục Gia Tùng đang nằm, và suy nghĩ về những lời Phương Ái Hồi vừa nói. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và nó sẽ còn khốc liệt hơn cả những gì cô tưởng tượng.
MINH CHÂU đứng sững giữa hành lang, trái tim đập loạn xạ. Mắt cô nhìn theo Phương Ái Hồi đang khuất dần sau cánh cửa văn phòng bác sĩ. Cảm giác bất lực dâng lên, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. “Người quan trọng hơn ư?” Cô cười khẩy, một nụ cười cay đắng. “Tôi mới là người nắm giữ sinh mạng của anh ấy.”
Bố chồng Minh Châu, với dáng người cao lớn và khuôn mặt nghiêm nghị, đột nhiên xuất hiện, chắn ngang lối vào phòng hồi sức. Ông nhìn Minh Châu, ánh mắt đầy dò xét và một chút thất vọng.
BỐ CHỒNG
(Giọng trầm, đanh thép)
Cô Ái Hồi đã đến rồi. Tốt.
MINH CHÂU
(Ngước nhìn bố chồng, giọng run run)
Bố… con là vợ của Tùng. Con phải vào.
BỐ CHỒNG
(Lắc đầu, giọng kiên quyết)
Lục Gia Tùng chỉ có một người vợ duy nhất là Minh Châu. Cô nên rời đi ngay.
Lời nói của ông như một nhát dao cứa vào tim Minh Châu. Cô không thể tin vào tai mình.
MINH CHÂU
Bố, sao bố có thể nói vậy?
BỐ CHỒNG
(Khoanh tay, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh Châu, không hề lay chuyển)
Tôi nói sự thật. Gia đình này không chấp nhận một kẻ thứ ba phá hoại. Cô Ái Hồi là người đã ở bên cạnh con trai tôi trong những lúc khó khăn. Cô ta không giống như…
Ông ngừng lại, dường như đang cố tìm từ ngữ phù hợp, nhưng cuối cùng lại bỏ qua.
BỐ CHỒNG (tiếp)
Cô ta có bằng chứng. Cô ta có quyền. Cô nên hiểu vị trí của mình. Minh Châu, tôi không muốn làm lớn chuyện, nhưng tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn hại đến danh dự của Lục Gia Tùng và gia đình này.
Minh Châu nhìn thẳng vào mắt bố chồng. Cô thấy sự kiên định, sự bảo vệ dành cho người phụ nữ kia, và sự từ chối không khoan nhượng đối với cô. Nước mắt trào dâng, nhưng cô cố gắng nuốt ngược vào trong. Cô không được phép yếu đuối lúc này.
MINH CHÂU
(Giọng kiên cường, dù có chút nghẹn ngào)
Con sẽ không rời đi. Con là vợ của Lục Gia Tùng, và con sẽ ở đây, chiến đấu vì anh ấy. Bố có thể tin hay không, nhưng con sẽ chứng minh cho bố thấy, ai mới là người thực sự yêu thương và xứng đáng với anh ấy.
Bố chồng chỉ im lặng nhìn cô, sự im lặng nặng nề và đầy thách thức. Minh Châu quay lưng lại, hướng ánh mắt về phía phòng hồi sức, nơi Lục Gia Tùng đang nằm bất động. Cô biết, cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn cô nghĩ rất nhiều. Cô phải tìm cách vượt qua sự ngăn cản này. Cô phải vào được bên trong.
MINH CHÂU quay người, đôi mắt rực lửa. Bố chồng cô chỉ đứng đó, một bức tường vững chãi bảo vệ cho Phương Ái Hồi. Lời nói của ông ta lạnh lùng như băng giá, gạt phăng đi mười hai năm hôn nhân, mười bảy năm gắn bó.
MINH CHÂU
(Giọng kiên cường, dù có chút nghẹn ngào)
Con sẽ không rời đi. Con là vợ của Lục Gia Tùng, và con sẽ ở đây, chiến đấu vì anh ấy. Bố có thể tin hay không, nhưng con sẽ chứng minh cho bố thấy, ai mới là người thực sự yêu thương và xứng đáng với anh ấy.
Bố chồng chỉ im lặng nhìn cô, sự im lặng nặng nề và đầy thách thức. Minh Châu quay lưng lại, hướng mắt về phía phòng hồi sức, nơi Lục Gia Tùng đang nằm bất động. Cô biết, cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn cô nghĩ rất nhiều. Cô phải tìm cách vượt qua sự ngăn cản này. Cô phải vào được bên trong.
Cánh cửa phòng hồi sức hé mở. Bác sĩ bước ra, nét mặt đăm chiêu. Minh Châu lập tức tiến lại gần, hy vọng có tin tức tốt.
MINH CHÂU
(Nóng ruột)
Bác sĩ, tình hình anh ấy thế nào rồi ạ?
Bác sĩ nhìn Minh Châu, rồi lại nhìn về phía bố chồng đang đứng cách đó không xa.
BÁC SĨ
Tình hình vẫn còn rất nguy kịch. Chấn thương sọ não rất nặng, kèm theo gãy xương nhiều nơi. Tuy nhiên… việc tiếp theo đây mới là vấn đề. Chúng tôi cần một quyết định khẩn cấp.
MINH CHÂU
Quyết định gì ạ? Bác sĩ cứ nói thẳng.
BÁC SĨ
Chân phải của Lục Gia Tùng bị dập nát hoàn toàn do va đập mạnh. Tình trạng nhiễm trùng có thể lan rộng, đe dọa tính mạng. Chúng tôi phải xem xét khả năng cắt bỏ chi để cứu bệnh nhân.
Lời nói của bác sĩ như sét đánh ngang tai Minh Châu. Cắt bỏ chi? Cô nhìn Lục Gia Tùng qua tấm kính, hình ảnh anh khỏe mạnh, tràn đầy sức sống hiện về.
MINH CHÂU
Không… không thể nào…
Đúng lúc này, Phương Ái Hồi, ăn mặc lòe loẹt với bộ váy đỏ rực, son môi đỏ chói và giày cao gót đỏ, bước ra từ một căn phòng gần đó. Cô ta ôm chặt lấy Bảo, đứa con trai với cánh tay băng bó kín mít. Dì Trương và một bé gái nhỏ hai tuổi lù lù đi theo phía sau. Phương Ái Hồi nhìn thấy Minh Châu và bố chồng, nở một nụ cười chua chát.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng oang oang, đầy thách thức)
Ồ, gia đình nhà giàu có vẻ đang bận rộn nhỉ? Bác sĩ nói gì thế? Anh Tùng của tôi có ổn không?
Bố chồng Minh Châu nhìn Phương Ái Hồi, ánh mắt pha lẫn sự khó chịu và bực tức.
BỐ CHỒNG
Cô Ái Hồi, đây là bệnh viện. Cô ăn nói cho cẩn thận.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Cười khẩy, tiến lại gần hơn, bất chấp sự ngăn cản ngầm của bố chồng)
Cẩn thận cái gì chứ? Tôi có quyền ở đây. Anh Tùng là chồng tôi. Anh ấy đã hứa với mẹ con tôi rồi!
Cô ta đột ngột quay lại phía đám đông đang tụ tập ở hành lang, nơi các y tá và bác sĩ đang làm việc. Nước mắt tuôn rơi giả tạo, giọng nức nở vang lên.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Khóc lóc ầm ĩ)
Các người có biết anh Tùng đã hứa gì với mẹ con tôi không? Giờ anh ấy nằm đó, ai sẽ lo cho các con tôi? Chúng tôi không có gì cả! Còn gia đình họ Lục thì sao? Bạc bẽo! Ăn cháo đá bát!
Minh Châu đứng sững, nhìn Phương Ái Hồi diễn kịch. Sự ghê tởm dâng lên trong lòng cô. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi lo lắng cho danh tiếng gia đình trào dâng. Nếu chuyện này lan ra ngoài…
MINH CHÂU
(Chỉ tay vào Phương Ái Hồi, giọng lạnh lùng)
Cô câm miệng lại ngay! Cô đang làm gì ở đây? Ai cho phép cô nhân danh Lục Gia Tùng?
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Vẫn giả vờ khóc, nhưng ánh mắt liếc Minh Châu đầy thù địch)
Tôi là người phụ nữ Lục Gia Tùng yêu thương! Tôi là mẹ con của anh ấy! Cô mới là kẻ thứ ba!
Bố chồng thở dài, ra hiệu cho Dì Trương đưa hai đứa trẻ đi chỗ khác.
BỐ CHỒNG
(Nghiêm khắc)
Đủ rồi, Ái Hồi. Đừng làm ồn nữa. Minh Châu, cô Ái Hồi có bằng chứng cô ta là vợ hai của Tùng. Cô ta cũng có quyền có mặt ở đây. Tôi không muốn chuyện này làm lớn thêm. Giờ chúng ta phải tập trung vào việc cứu Tùng đã.
Minh Châu nhìn bố chồng, rồi lại nhìn Phương Ái Hồi đang vênh váo. Cuộc chiến vì Lục Gia Tùng, vì tương lai của cô và con cái, vừa mới bắt đầu, và nó sẽ không hề dễ dàng. Cô biết, mình phải chứng minh cho tất cả thấy, ai mới là người xứng đáng.
Minh Châu đứng sững, nhìn chằm chằm vào Phương Ái Hồi, người phụ nữ bí ẩn với bộ váy đỏ rực như muốn thiêu đốt cả hành lang bệnh viện. Bên cạnh Phương Ái Hồi là Bảo, con trai cô ta với cánh tay bó bột trắng toát, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi khi nhìn xung quanh. Dì Trương và một bé gái nhỏ, mặt mày lấm lem, nép sau lưng Phương Ái Hồi. Bố chồng Minh Châu, gương mặt khắc khổ, cố gắng giữ một vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi và bực bội.
BÁC SĨ
(Giọng kiên quyết, hướng về phía Minh Châu)
Minh Châu, quyết định này là của cô. Chân phải của Lục Gia Tùng bị dập nát. Chúng tôi phải cắt bỏ nó. Nếu không, tình trạng nhiễm trùng sẽ lan rộng và có thể cướp đi mạng sống của anh ấy. Chúng tôi cần cô ký giấy đồng ý.
Minh Châu như chết lặng. Cắt bỏ chi cho chồng mình? Hình ảnh Lục Gia Tùng cường tráng, khỏe mạnh hiện về trong tâm trí cô. Cô lắc đầu lia lịa, nước mắt bắt đầu trào ra.
MINH CHÂU
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Không… không thể nào… Phải có cách khác chứ ạ? Bác sĩ làm ơn…
Phương Ái Hồi thấy vậy, cười khẩy, tiến lại gần hơn, đẩy Bảo về phía trước.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng đanh thép, đầy thách thức)
Thấy chưa? Anh Tùng của tôi vì cái gia đình này mà ra nông nỗi này. Còn cô, Minh Châu, cô chỉ biết đứng đó khóc thôi sao? Bảo nhà tôi đây, nó cũng là con của anh Tùng. Nó cũng đau đớn!
Bảo rụt rè nhìn Minh Châu, ánh mắt hoang mang. Minh Châu nhìn con trai của Phương Ái Hồi, rồi liếc sang đứa bé gái nhỏ đang co rúm bên cạnh. Cả gia đình Lục Gia Tùng đều đứng chết trân. Mẹ chồng cau mày, Bố chồng thì thở dài.
BỐ CHỒNG
(Giọng mệt mỏi)
Đủ rồi, Ái Hồi. Đừng làm quá mọi chuyện lên. Chúng ta đang ở đây vì Tùng.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Không để tâm, giọng càng lớn)
Tôi nói sự thật! Anh Tùng đã hứa với mẹ con tôi là sẽ lo cho chúng tôi. Giờ anh ấy nằm đây, ai sẽ lo? Gia đình họ Lục có bao giờ nghĩ đến chúng tôi đâu! Bạc bẽo!
Cả hành lang bệnh viện xôn xao. Những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ. Minh Châu cảm thấy sự nhục nhã dâng lên, nhưng nhanh chóng bị lý trí át đi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô nhìn Phương Ái Hồi, nhìn ánh mắt tráo trở của người phụ nữ kia, rồi nhìn sang bố mẹ chồng và đứa con trai đang sợ hãi của Phương Ái Hồi. Cô hiểu, đây không phải là lúc để đấu khẩu hay rơi nước mắt.
MINH CHÂU
(Giọng dứt khoát, vang vọng trong hành lang)
Tôi sẽ giải quyết chuyện này. Nhưng không phải bây giờ và không phải ở đây.
Cô quay sang bác sĩ.
MINH CHÂU
Bác sĩ, tôi cần thêm chút thời gian để suy nghĩ. Xin hãy cố gắng giữ cho anh ấy ổn định.
Bác sĩ gật đầu, nhìn Minh Châu với ánh mắt thấu hiểu.
Minh Châu quay lưng lại, bước đi. Cô không nhìn Phương Ái Hồi nữa. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cô cần giữ vững tinh thần, bảo vệ gia đình mình, và tìm ra cách đối phó khôn ngoan với mớ hỗn độn này.
Y TÁ
(Giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát)
Xin lỗi cô, hành lang này không phải nơi thích hợp để nói chuyện. Cô làm ảnh hưởng đến bệnh nhân và trật tự của bệnh viện. Xin cô ra ngoài.
Phương Ái Hồi nhìn y tá, rồi liếc sang Minh Châu đầy thách thức. Cô ta không nói gì, nhưng ánh mắt như hứa hẹn một cuộc đối đầu dữ dội hơn. Bảo, con trai cô ta, rụt rè níu lấy tà váy đỏ. Dì Trương lặng lẽ kéo đứa bé gái nhỏ lại gần hơn. Minh Châu biết mình không thể ở lại đây thêm giây phút nào nữa. Cô nhìn bố mẹ chồng, ánh mắt họ đầy bất lực và lo lắng. Họ cũng muốn cô rời đi để tránh tai mắt thiên hạ. Minh Châu gật đầu với bố mẹ chồng, rồi quay lưng bước đi, bỏ lại Phương Ái Hồi đang đứng sừng sững giữa hành lang.
Không gian phía sau lưng Minh Châu như đặc quánh lại. Bố mẹ chồng nhìn Phương Ái Hồi, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh dù trong lòng như lửa đốt. Mẹ chồng, với sự uy nghiêm của một nhà giáo cũ, nhìn thẳng vào mắt Phương Ái Hồi.
MẸ CHỒNG
Ái Hồi, tôi biết cô đang rất bức xúc. Nhưng đây không phải là lúc để làm loạn. Gia đình chúng tôi đang đối mặt với một biến cố lớn. Tùng vẫn đang nằm trên bàn phẫu thuật.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Cười khẩy, giọng châm chọc)
Bức xúc? Bà nói tôi bức xúc sao? Chồng tôi, người đàn ông duy nhất mà tôi dựa vào, giờ lại nằm đó không biết sống chết ra sao. Còn bà, bà chỉ biết lo cho cái danh dự gia đình thôi sao?
BỐ CHỒNG
(Lên tiếng, giọng trầm khàn)
Đủ rồi. Cô muốn gì ở đây? Tiền bạc hay sự chú ý? Dù là gì, chúng tôi cũng sẽ giải quyết. Nhưng hãy đợi Tùng tỉnh lại.
Phương Ái Hồi nhìn bố chồng, ánh mắt cô ta đầy toan tính. Cô ta đã đến đây, đã làm cho mọi chuyện trở nên ồn ào, và đã chứng minh sự hiện diện của mình. Đứa con trai Bảo của cô ta, dù có vẻ sợ hãi, nhưng đôi mắt lại lén nhìn xung quanh như đang đánh giá tình hình. Đứa bé gái nhỏ thì chỉ biết ôm chặt lấy chân mẹ, đôi mắt to tròn ngấn nước.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Giọng nhỏ dần, mang theo một sự đe dọa ngầm)
Tôi muốn công bằng. Anh Tùng đã hứa. Và tôi sẽ không để bất cứ ai cướp đi những gì thuộc về mẹ con tôi. Đừng tưởng tôi dễ bắt nạt. Tôi biết anh Tùng đã dự định ly hôn với Minh Châu. Tôi có bằng chứng.
Lời nói của Phương Ái Hồi như một quả bom nổ chậm, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Bố mẹ chồng nhìn nhau, sự bàng hoàng hiện rõ trên nét mặt. Họ không ngờ mọi chuyện lại phức tạp đến vậy. Phương Ái Hồi nắm lấy cơ hội, cô ta nhìn quanh, thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, về phía gia đình Lục Gia Tùng. Cô ta mỉm cười, một nụ cười chiến thắng.
PHƯƠNG ÁI HỒI
(Với giọng vang rõ, tự tin)
Tôi sẽ ở lại đây. Cho đến khi anh Tùng tỉnh lại và đưa ra quyết định của mình. Còn giờ, tôi xin phép được vào thăm chồng tôi.
Nói rồi, Phương Ái Hồi không đợi ai cho phép, cô ta dắt Bảo và đứa con gái nhỏ, ung dung bước vào phòng bệnh của Lục Gia Tùng. Bố mẹ chồng nhìn theo bóng lưng cô ta, rồi quay sang nhìn nhau. Họ biết, cuộc chiến tranh giành Lục Gia Tùng và quyền lợi của anh ta giờ đây đã chính thức bắt đầu. Và đây mới chỉ là khởi đầu. Cái tai nạn kia, tưởng chừng chỉ là một bi kịch, giờ lại trở thành chất xúc tác cho một cuộc xung đột không khoan nhượng, phơi bày những bí mật động trời, những mưu mô thâm độc mà gia đình Lục Gia Tùng chưa từng hay biết. Minh Châu, dù đã tạm rời đi, nhưng mọi chuyện vẫn còn đó, đang chờ cô đối mặt.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*