Năm thứ ba sau khi đính hôn với Tạ Thừa Diễn.
Người tình của anh ta có thai.
Chuyện này lan truyền khắp trong giới, làm tôi mất hết mặt mũi.
Trong bữa tiệc sinh nhật, Tạ Thừa Diễn ôm eo cô gái đó đến trước mặt tôi, cười nhạt:
“Đừng lo, em vẫn là Tạ phu nhân, còn đứa bé sau này sẽ do em nuôi.”
Mọi người đều nín thở nhìn về phía này.
Tôi ngẩn người một chút, định mở miệng thì…
Người chú quyền lực của nhà họ Tạ đặt tay lên eo tôi, cười nhẹ:
“Không nuôi được đâu.
“Vì… cô ấy còn phải nuôi đứa em họ của cháu nữa.”
Ngày hôm đó, nửa giới thượng lưu Bắc Kinh đều biết, Tạ Thừa Diễn phát điên rồi.
( truyện đăng tại page Tiểu Linh Nhi , đứa nào reup là chó)
Trong phòng 8016 tại một câu lạc bộ tư nhân.
Lúc tôi định mở cửa liền nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.
“Tụ tập riêng tư, cậu đưa người tình đến làm gì, đừng nói tôi không nhắc nhở cậu, Khương Mang sắp đến rồi.”
Tạ Thừa Diễn ngồi thoải mái, hai chân duỗi thẳng.
Anh ta cầm một điếu thuốc từ hộp thuốc, châm lửa:
“Đến thì đến đi, nếu không phải vì gia đình quản chặt, muốn môn đăng hộ đối, ai thèm đính hôn với cô gái nhàm chán đó.
“Tôi bị cô ta làm phát phiền, chỉ mong cô ta nhanh chóng đề nghị hủy hôn.”
Nói xong, mọi người cười ầm lên.
“Ai trong giới mà không biết, Khương Mang là con cún trung thành của cậu, bất kể lúc nào, chỉ cần cậu quay đầu lại, cô ấy chắc chắn sẽ đứng sau lưng cậu.”
“Các cậu nói xem, nếu Thừa Diễn mang người tình về nhà, cô ấy có hủy hôn không?”
“Sao có thể! Khương Mang cùng lắm là khóc lóc bắt anh Thừa Diễn chấm dứt thôi, còn lâu mới chịu hủy hôn.”
Tạ Thừa Diễn gạt tàn thuốc, không phản bác.
Những lời này rất hợp ý anh ta.
Tôi và Tạ Thừa Diễn lớn lên cùng nhau, từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã.
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đính hôn theo sự sắp đặt của hai gia đình.
Tôi đứng ngoài cửa, tay nắm chặt, mắt đỏ hoe.
Tạ Thừa Diễn ngước mắt, nhìn thấy tôi đứng ngoài cửa.
Anh ta dập thuốc, ôm eo cô gái kia.
Thoải mái dựa vào ghế sofa.
Không hề quan tâm liệu tôi có nghe thấy cuộc trò chuyện của họ hay không.
Trên mặt không có chút lúng túng nào khi bị vị hôn thê bắt gặp mình ngoại tình.
“Họa Nguyệt đòi đến đây chơi.”
Các cậu ấm trong phòng đều lộ vẻ thích thú như xem kịch hay.
“Chị, chị đừng trách Tạ tổng, là tự em muốn đến, em chưa bao giờ tham gia mấy buổi tụ họp thế này, muốn đến mở mang kiến thức – ọe.”
Cô ta đột nhiên bịt miệng, bắt đầu nôn khan.
Mọi người nhìn về phía cô ta.
“Xin lỗi, em không cố ý, em chỉ cảm thấy hơi buồn nôn, ọe!”
Tạ Thừa Diễn nhíu mày, nói: “Để anh kêu trợ lý đưa em đến bệnh viện.”
Trợ lý chưa kịp hành động.
Lâm Họa Nguyệt nắm tay Tạ Thừa Diễn, cắn môi dưới, ấp úng nói:
“Em không bị bệnh, em, em …”
Cô ấy ngước nhìn tôi, “Em có thai rồi.”
Lời này vừa dứt.
Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Biểu cảm của Tạ Thừa Diễn không hề có chút vui mừng.
Ánh mắt anh ta trở nên tối sầm.
Tôi bỗng cười, tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út ném vào anh ta.
“Tạ Thừa Diễn, chúng ta hủy hôn đi.
“Từ nay về sau, đường ai nấy đi.”
Mọi người trao đổi ánh mắt với nhau.
“Chị dâu, đừng nghe lời bịa đặt của người phụ nữ đó.”
“Đúng đó, chị dâu, cô ta chỉ muốn chia rẽ quan hệ giữa chị và anh Thừa Diễn để được thăng chức thôi.”
Chỉ là chuyện nhỏ, coi như xem kịch vui.
Nhưng nếu thực sự hủy hôn thì không thể giải thích với gia đình được.
Chiếc nhẫn rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu giòn tan.
Tôi quay lưng rời đi.
“Cậu còn đứng đó làm gì, đuổi theo đi chứ!”
Phó Nghiên Lễ, người vẫn chưa nói lời nào trong phòng, hiếm khi lên tiếng.
Tạ Thừa Diễn sắc mặt trầm ngâm, “Đuổi làm gì, chắc gì đứa bé đã được sinh ra, mà dù có sinh ra, cũng sẽ giao cho cô ấy nuôi, đợi cô ấy nghĩ thông, sẽ tự quay lại thôi.”
Phó Nghiên Lễ nhả khói, nhắc nhở:
“Tôi từng nói câu này không lâu trước đây, rồi vợ cậu sẽ thành người của kẻ khác.”
Tạ Thừa Diễn nhớ lại lễ cưới hoành tráng của Tần Trữ và Giang Đường gần đây.
Anh ta nhìn về hướng hành lang, ánh mắt u ám.
Sau đó bước ra ngoài đuổi theo.
Rời khỏi câu lạc bộ, tôi lái xe đến quán bar.
Trong tiếng chạm cốc, tôi liên tục uống rượu.
Trên bàn là những chai rượu ngổn ngang.
Ba năm đính hôn, mỗi ngày tôi đều mong được mặc váy cưới.
Nhưng giờ thì…
Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, bước chân loạng choạng, bỗng một bước không vững, tưởng sắp phải hôn mặt đất rồi.
Thế nhưng lại không có cảm giác đau đớn như tưởng tượng, tôi mở mắt ra.
Tạ Văn Lễ trong bộ vest hỏi, “Cô Giang?”
Tạ Văn Lễ, người nắm quyền thực sự của nhà họ Tạ.
Cũng là chú của Tạ Thừa Diễn, một người rất cứng rắn.
Nghĩ đến những lời đồn về anh.
Trong cơn say, tôi nắm lấy cà vạt của anh, kiễng chân hôn lên.
Ánh mắt Tạ Văn Lễ như viên đá đen phủ bụi, tối tăm nhưng đầy ngạc nhiên.
Anh giữ khoảng cách, hỏi:
“Khương Mang, tôi là ai?”
Tôi giơ tay phải, ngón tay trắng mảnh khẽ vuốt qua yết hầu của anh.
“Tạ Văn Lễ…
“Anh là Tạ Văn Lễ.”
Nói xong, tôi cảm thấy chóng mặt, bị anh bế lên.
Tạ Văn Lễ không để ý đến những ánh mắt kinh ngạc xung quanh.
Bế tôi lên thang máy.
Cánh cửa thang máy đóng lại, bọc lấy Khương Mang trong vòng tay vững chãi của Tạ Văn Lễ. Cô ngả đầu vào vai anh, hơi thở nồng nặc mùi rượu và sự cay đắng.
KHƯƠNG MANG
(Lẩm bẩm, giọng méo mó vì men say)
Cút đi… Sao anh có thể phản bội tôi… Anh ta…
Tạ Văn Lễ vòng tay ôm chặt hơn, một tay đỡ lấy đầu cô. Ánh mắt anh nhìn về phía trước, nhưng sâu thẳm bên trong là một vẻ suy tư khó dò. Khuôn mặt anh vốn lạnh lùng giờ như được bao phủ bởi một lớp sương mờ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận hơi thở gấp gáp của cô dán vào ngực mình.
KHƯƠNG MANG
(Giọng nhỏ dần, gần như thì thầm)
Tôi đã tin anh… đã tin anh nhiều như vậy…
Cô dụi mặt vào vai anh, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Tạ Văn Lễ khẽ nhắm mắt lại. Anh cảm nhận rõ sự run rẩy của cô, cả sự yếu đuối và tuyệt vọng đang trào dâng. Trong khoảnh khắc này, cô không còn là Khương Mang kiêu hãnh của giới thượng lưu, mà chỉ là một người phụ nữ đang tan vỡ.
THANG MÁY (V.O.)
(Âm thanh đều đặn, nhẹ nhàng)
Tầng 10… Tầng 11…
Không gian trong thang máy ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở của hai người và tiếng động cơ máy móc. Tạ Văn Lễ vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Khương Mang. Anh biết, cuộc đời cô vừa trải qua một cơn chấn động. Nhưng anh cũng cảm nhận được, phía sau vẻ ngoài mong manh ấy, ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng.
KHƯƠNG MANG
(Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, dù ánh mắt cô còn vương lệ)
Anh… anh có thấy anh ta không? Thấy anh ta đã…
Cô lại nấc nghẹn, không thể nói hết lời. Tạ Văn Lễ chỉ im lặng nhìn cô, đôi mắt đen láy của anh như cố gắng đọc hết những điều cô đang che giấu. Vẻ suy tư của anh càng rõ nét, như thể anh đang cân nhắc một điều gì đó rất quan trọng.
Tạ Văn Lễ
(Giọng trầm, khàn, nhưng dứt khoát)
Đừng nói nữa.
Anh kéo cô lại gần hơn, tựa như muốn che chở cô khỏi thế giới bên ngoài. Mùi rượu trong hơi thở cô vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó hòa quyện với một chút gì đó rất riêng của Tạ Văn Lễ, tạo nên một không khí kỳ lạ, pha trộn giữa sự say xỉn và một bí mật nào đó đang dần hình thành.
KHƯƠNG MANG
(Lại dựa vào anh, mắt nhìn vô định)
Mọi thứ… mọi thứ sụp đổ…
Tạ Văn Lễ không đáp. Anh chỉ giữ cô trong vòng tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy đang dần mở ra. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một câu chuyện phức tạp hơn rất nhiều.
Cánh cửa thang máy mở ra, Khương Mang vẫn chìm trong vòng tay của Tạ Văn Lễ. Anh cẩn thận bước ra hành lang sang trọng, tiếng bước chân duy nhất vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh tìm kiếm căn phòng, ánh mắt quét qua những con số được khắc trên từng cánh cửa. Cuối cùng, anh dừng lại trước căn phòng mang số 8016.
Anh khẽ xoay tay nắm cửa, hé mở hé một khe hở. Bên trong, ánh đèn vàng dịu hắt ra, làm nổi bật sự xa hoa của một căn phòng khách sạn hạng nhất. Chiếc giường lớn trải ga trắng tinh nằm ngay trung tâm, dường như đang chờ đợi một ai đó.
Tạ Văn Lễ bước vào, nhẹ nhàng đặt Khương Mang xuống chiếc giường êm ái. Cô vẫn còn mơ màng, hơi thở đều đều, đôi mắt nhắm nghiền. Vô thức, bàn tay cô bám lấy vạt áo anh, siết chặt như muốn níu giữ một thứ gì đó quan trọng.
Tạ Văn Lễ khẽ cúi xuống, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nhợt nhạt của Khương Mang. Vẫn còn vương vấn mùi rượu và nước mắt. Anh nhìn bàn tay cô đang nắm lấy tay mình, rồi nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền đầy vẻ yếu đuối.
Một thoáng do dự lướt qua trên gương mặt Tạ Văn Lễ. Anh nhận ra sự mong manh của cô lúc này, khác hẳn với vẻ kiên cường thường thấy. Lời nói cay đắng, những giọt nước mắt tuôn rơi trong thang máy vẫn còn văng vẳng bên tai anh.
Anh nhẹ nhàng gỡ bàn tay cô ra khỏi vạt áo. Khương Mang khẽ rên khe khẽ, nhưng vẫn không tỉnh hẳn. Tạ Văn Lễ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bù của cô. Dù trong hoàn cảnh này, anh vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh lạ thường.
Anh nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại trên chiếc bàn trang điểm lộng lẫy. Anh lấy từ túi ra một chiếc khăn giấy, thấm một ít nước rồi nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt còn sót lại trên má Khương Mang.
Một cảm giác phức tạp len lỏi trong lòng Tạ Văn Lễ. Anh là chú của Tạ Thừa Diễn, người đàn ông vừa làm tan nát trái tim Khương Mang. Nhưng giờ đây, anh lại đang chăm sóc cô trong lúc cô yếu đuối nhất.
Anh đứng đó nhìn cô, như thể đang cân nhắc một điều gì đó rất lớn lao. Nụ cười khinh bạc thường thấy trên môi anh đã biến mất, thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc.
Khương Mang khẽ cựa mình, bàn tay lại tìm kiếm sự ấm áp. Tạ Văn Lễ đưa tay ra, đặt nhẹ lên trán cô. Hơi ấm từ tay anh truyền đến, như một lời trấn an.
Anh quay lưng bước ra khỏi phòng, không quên đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng. Anh đứng tựa vào hành lang, ánh mắt nhìn xa xăm. Màn đêm bên ngoài cửa sổ khách sạn vẫn còn dài, và câu chuyện của Khương Mang, dường như, mới chỉ bắt đầu một chương mới đầy bất ngờ.
Tạ Văn Lễ đứng đó, ánh mắt dõi theo Khương Mang đang chìm vào giấc ngủ sâu trên giường. Căn phòng xa hoa, trái ngược hoàn toàn với sự tan vỡ mà cô vừa trải qua. Anh lướt nhìn chiếc bàn trang điểm, nơi những món đồ đắt tiền vẫn còn nguyên vẹn, chứng nhân cho một cuộc đời mà đáng lẽ cô phải có. Anh khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. Đây không phải là nơi cô thuộc về lúc này.
Anh quay người, bước ra khỏi phòng 8016, để lại Khương Mang trong sự cô độc. Hành lang khách sạn vẫn im lìm, chỉ có tiếng bước chân anh vang vọng. Anh đi thẳng, không nhìn lại, như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ. Anh bước vào thang máy, ấn nút xuống.
Khi cánh cửa thang máy từ từ khép lại, Tạ Văn Lễ nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị số tầng. Suy nghĩ anh quay cuồng. Vụ đính hôn ba năm của Khương Mang và Tạ Thừa Diễn đã tan vỡ theo cách tồi tệ nhất. Lâm Họa Nguyệt, người tình của Tạ Thừa Diễn, đang mang thai, và Khương Mang đã không ngần ngại ném đi chiếc nhẫn đính hôn. Nhưng điều mà Tạ Văn Lễ không thể bỏ qua là ánh mắt tuyệt vọng của Khương Mang khi cô bám lấy anh trong quán bar.
Anh bước ra khỏi thang máy, thẳng tiến đến quán bar quen thuộc mà anh đã đưa Khương Mang đến. Không khí vẫn ồn ào, náo nhiệt, trái ngược với sự tĩnh lặng mà anh vừa rời đi. Anh gọi một ly rượu mạnh, ánh mắt quét quanh.
Trong một góc khuất, anh nhìn thấy Khương Mang đang ngồi một mình, ly rượu trước mặt gần như còn nguyên. Cô trông thật tiều tụy, mái tóc rối bù, đôi mắt thâm quầng. Dù vậy, vẫn có một vẻ đẹp mong manh, thu hút ánh nhìn của bất kỳ ai.
Tạ Văn Lễ tiến lại gần. Khương Mang ngước lên, đôi mắt cô ánh lên tia hy vọng mong manh khi nhìn thấy anh.
“Anh…” Giọng cô khàn đặc, run rẩy.
Tạ Văn Lễ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không nói gì. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, khó dò.
Khương Mang cắn môi, cố gắng giữ cho nước mắt không rơi xuống. Cô đã suy sụp hoàn toàn, nhưng sự xuất hiện của Tạ Văn Lễ dường như là tia sáng duy nhất còn lại.
“Anh… anh sẽ không bỏ rơi em, đúng không?” Giọng Khương Mang thều thào, cô đưa tay kéo nhẹ vạt áo sơ mi của Tạ Văn Lễ, ánh mắt van nài.
Tạ Văn Lễ khẽ nhíu mày. Anh lùi lại một chút, ánh mắt khó đoán nhìn thẳng vào cô. Anh không trả lời. Sự im lặng của anh, thay vì là sự trấn an, lại càng khiến Khương Mang thêm bất an. Cô cảm nhận được sự xa cách trong ánh mắt anh, một thứ gì đó mà cô không thể chạm tới.
“Anh…” Khương Mang cố gắng nói tiếp, nhưng cổ họng nghẹn lại. Cô cảm thấy mình như đang trôi dạt trên biển cả, và Tạ Văn Lễ là chiếc phao duy nhất, nhưng anh lại đang từ từ buông tay.
Tạ Văn Lễ nhìn sâu vào đôi mắt của Khương Mang, nơi chứa đựng sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. Anh đã chứng kiến sự tan vỡ của cô, thấy cô đau khổ vì cháu trai mình. Giờ đây, cô đang tìm kiếm sự an ủi nơi anh. Nhưng anh biết, mọi thứ không đơn giản như vậy.
Anh nhấp một ngụm rượu, cảm nhận vị đắng lan tỏa trong miệng. Lời nói của Khương Mang vang vọng trong tâm trí anh. “Anh sẽ không bỏ rơi em, đúng không?” Câu hỏi đó, trong hoàn cảnh này, mang một ý nghĩa khác hẳn. Nó không chỉ là sự cầu xin sự giúp đỡ, mà còn ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc hơn, một sự dựa dẫm không ngờ tới.
Tạ Văn Lễ khẽ thở dài, một âm thanh gần như không nghe thấy giữa tiếng nhạc xập xình của quán bar. Anh biết mình không thể trả lời cô ngay lúc này. Câu trả lời của anh sẽ thay đổi mọi thứ. Anh nhìn Khương Mang, cố gắng đọc được điều gì đó trong đôi mắt cô.
Khương Mang nhìn anh, chờ đợi. Mỗi giây trôi qua là một cực hình. Cô đang đặt cược tất cả vào câu trả lời của anh. Sự im lặng của Tạ Văn Lễ khiến trái tim cô chùng xuống. Cô hiểu rằng, có lẽ, cô đã quá ảo tưởng. Cô buông tay khỏi vạt áo anh, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay.
Tạ Văn Lễ vẫn giữ nguyên biểu cảm, chỉ có ánh mắt anh là ánh lên một tia sáng phức tạp. Anh biết, mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Quyết định của anh giờ đây không chỉ ảnh hưởng đến Khương Mang, mà còn có thể làm rung chuyển cả gia tộc họ Tạ.
Tạ Văn Lễ vẫn giữ nguyên biểu cảm, chỉ có ánh mắt anh là ánh lên một tia sáng phức tạp. Anh biết, mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Quyết định của anh giờ đây không chỉ ảnh hưởng đến Khương Mang, mà còn có thể làm rung chuyển cả gia tộc họ Tạ.
Anh nhìn Khương Mang, sự tuyệt vọng trong mắt cô như một lời thôi thúc. Cô đã đặt toàn bộ niềm tin vào anh, sau khi mọi thứ sụp đổ. Tạ Văn Lễ đưa ly rượu lên môi, chậm rãi nhấp một ngụm nữa. Vị đắng vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó mang thêm một chút vị chát của trách nhiệm. Anh thở ra một hơi dài, âm thanh gần như bị nuốt chửng bởi tiếng nhạc xập xình.
Khương Mang chờ đợi. Mỗi giây trôi qua là một cực hình. Cô cảm nhận được sự im lặng của anh, nó nặng trĩu, đầy ám ảnh. Cô cắn môi, chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Bỗng nhiên, Tạ Văn Lễ đặt ly rượu xuống bàn. Anh nhìn thẳng vào mắt Khương Mang, một ánh nhìn thấu suốt, không chút né tránh.
TẠ VĂN LỄ
(Giọng trầm, đầy quyền uy)
Đứng dậy đi.
Khương Mang ngạc nhiên, nhưng cô vẫn làm theo. Cô đứng lên, hơi choáng váng.
TẠ VĂN LỄ
Anh không thể để em tiếp tục ngồi đây, trong bộ dạng này.
Ánh mắt Tạ Văn Lễ quét qua Khương Mang, từ mái tóc rối bù đến bộ váy xộc xệch. Dù vậy, anh vẫn cảm nhận được vẻ đẹp ẩn giấu bên trong sự tàn tạ đó.
Tạ Văn Lễ đứng dậy, tiến lại gần Khương Mang. Anh đưa tay ra, không chạm vào cô, mà như một lời mời gọi.
TẠ VĂN LỄ
Đi thôi.
Khương Mang nhìn bàn tay anh, rồi nhìn lên khuôn mặt anh. Cô không hiểu ý định của anh, nhưng cô biết, anh đang đưa ra một quyết định. Quyết định đó không thể nào là bỏ rơi cô, sau tất cả. Cô đưa tay mình ra, nắm lấy bàn tay anh.
Bàn tay Tạ Văn Lễ ấm áp, vững chãi. Nó mang lại cho cô một cảm giác an toàn mong manh. Anh siết nhẹ tay cô, rồi bắt đầu dẫn cô rời khỏi quán bar ồn ào.
Họ bước ra ngoài. Không khí đêm mát mẻ xua đi phần nào cái ngột ngạt trong lòng Khương Mang. Tạ Văn Lễ dẫn cô đến chiếc xe sang trọng đang đỗ gần đó. Anh mở cửa xe cho cô.
Khương Mang ngồi vào trong. Tạ Văn Lễ đóng cửa xe lại, rồi bước sang ghế lái. Anh không khởi động máy ngay, mà nhìn cô một lần nữa.
TẠ VĂN LỄ
Đêm nay, em sẽ có một nơi để ở.
Giọng anh bình thản, nhưng Khương Mang cảm nhận được sự thay đổi lớn trong anh. Anh không còn là chú của Tạ Thừa Diễn, không còn là người ngoài cuộc nữa. Anh đã bước vào cuộc đời cô, theo một cách không ngờ tới.
Tạ Văn Lễ khởi động xe. Chiếc xe lao đi trên con đường vắng. Khương Mang nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí vẫn còn quay cuồng. Cô biết, cuộc đời cô vừa rẽ sang một hướng hoàn toàn mới.
Xe dừng lại trước một tòa nhà sang trọng, cao cấp. Tạ Văn Lễ tắt máy.
TẠ VĂN LỄ
Đây là căn hộ của tôi.
Anh bước xuống xe, đi vòng ra mở cửa cho Khương Mang. Cô bước theo anh vào sảnh chính. Không khí trong tòa nhà sang trọng, tĩnh lặng.
Họ đi thang máy lên căn hộ tầng cao nhất. Căn hộ rộng lớn, trang trí theo phong cách tối giản, hiện đại. Tạ Văn Lễ bước vào phòng khách, ra hiệu cho Khương Mang ngồi xuống.
TẠ VĂN LỄ
Em cứ nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ cho người chuẩn bị đồ đạc cần thiết.
Anh nhìn cô, ánh mắt anh lúc này không còn là sự lạnh lùng ban đầu. Nó mang theo một chút gì đó phức tạp, khó dò.
Tạ Văn Lễ quay người bước vào phòng làm việc. Khương Mang ngồi đó, một mình trong căn phòng xa lạ. Cô nhìn quanh, cảm giác mọi thứ vẫn còn quá đột ngột. Cô không biết Tạ Văn Lễ sẽ làm gì tiếp theo, nhưng cô biết, anh đang nắm giữ vận mệnh của cô trong tay.
Trong phòng làm việc, Tạ Văn Lễ ngồi xuống chiếc ghế da lớn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lung linh. Anh trầm ngâm suy nghĩ. Quyết định của anh có thể sẽ gây ra một cơn địa chấn trong gia tộc họ Tạ. Nhưng nhìn Khương Mang, anh biết mình không thể đứng nhìn cô chìm đắm trong tuyệt vọng.
Anh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.
TẠ VĂN LỄ
(Vào điện thoại)
Chuẩn bị một căn phòng thật tốt. Cần mọi thứ. Và… đảm bảo không ai được phép làm phiền. Đặc biệt là… Tạ Thừa Diễn.
Anh cúp máy, ánh mắt hướng về phía phòng khách, nơi Khương Mang đang ngồi đó, cô đơn và mong manh. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua khe rèm, đánh thức Khương Mang khỏi cơn mê man. Đầu cô ong ong như có hàng ngàn con búa đang đập vào. Mắt nhắm nghiền, cô cố gắng định thần, nhưng mọi thứ xung quanh đều xa lạ. Căn phòng rộng lớn, đồ đạc sang trọng, và mùi hương thoang thoảng của gỗ đàn hương khiến cô nhận ra mình không còn ở quán bar đêm qua.
Chợt, ký ức ập đến như một cơn sóng dữ dội. Tạ Thừa Diễn, Lâm Họa Nguyệt, chiếc nhẫn đính hôn bị ném đi, và rồi… Tạ Văn Lễ. Cô bàng hoàng nhìn quanh. Tạ Văn Lễ đâu? Anh đã đưa cô đến đây, nhưng bây giờ anh ở đâu?
Khương Mang vội vàng ngồi bật dậy. Cơ thể cô ê ẩm, có chút đau nhức. Cô nhìn xuống bộ váy mình đang mặc, vẫn là bộ váy cũ từ đêm qua, hơi nhăn nhúm và bám một vài vết bẩn khó coi. Cô lồm cồm bò xuống giường, chân run rẩy.
“Tạ tiên sinh? Tạ tiên sinh đâu?” Giọng cô khàn đặc, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
Cô bắt đầu tìm kiếm. Cô lục lọi khắp căn phòng ngủ. Không có dấu hiệu của anh. Tủ quần áo trống trơn, bàn trang điểm không có gì. Cô bước ra phòng khách, không gian rộng rãi và hiện đại khiến cô cảm thấy lạc lõng.
“Tạ Văn Lễ?” Cô gọi tên anh một lần nữa, giọng có chút van nài.
Cô đi đến phòng làm việc, cánh cửa hé mở. Bên trong, không có ai. Chỉ có chiếc bàn làm việc bằng gỗ lớn, trên đó là vài tập tài liệu và một chiếc laptop đã tắt màn hình. Khương Mang bước vào, tim đập thình thịch. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, toàn cảnh thành phố trải dài trước mắt. Đẹp đẽ, xa hoa, nhưng đối với cô lúc này, nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và bất lực.
Cô quay lại phòng khách, nhìn ngó xung quanh, hy vọng tìm thấy một manh mối nào đó. Bỗng, cô nhìn thấy chiếc điện thoại của Tạ Văn Lễ đặt trên bàn cà phê. Một tia hy vọng lóe lên. Có lẽ anh đã để lại lời nhắn nào đó.
Cô cẩn thận cầm lấy điện thoại. Màn hình khóa. Cô thử mọi cách cô nhớ ra từ đêm qua, nhưng đều vô ích. Cô không muốn làm phiền, nhưng cô thực sự cần biết Tạ Văn Lễ đã đi đâu và tại sao anh lại đưa cô đến đây.
Đột nhiên, từ trong căn phòng kế bên, tiếng nước chảy róc rách. Là phòng tắm. Có lẽ anh đang ở trong đó. Tim Khương Mang đập nhanh hơn. Cô quyết định chờ đợi, đứng im tại chỗ, lắng nghe từng âm thanh.
Tiếng nước ngừng lại. Một lúc sau, cánh cửa phòng tắm mở ra. Tạ Văn Lễ bước ra, vẫn trong bộ trang phục từ đêm qua, nhưng có vẻ đã được chỉnh tề lại một chút. Anh nhìn thấy Khương Mang đang đứng đó, tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại của anh.
Ánh mắt anh khẽ nheo lại.
TẠ VĂN LỄ
Cô dậy rồi à?
Giọng anh trầm ấm, không chút biểu cảm. Khương Mang cảm thấy có chút ngượng ngùng. Cô vội vàng đặt chiếc điện thoại xuống bàn.
KHƯƠNG MANG
Vâng. Đầu tôi… đau quá.
Cô đưa tay lên xoa thái dương.
TẠ VĂN LỄ
Đêm qua cô uống nhiều quá.
Anh bước về phía bàn làm việc, lấy một tập tài liệu.
KHƯƠNG MANG
Tôi… tôi đang ở đâu vậy ạ? Và tại sao ngài lại đưa tôi đến đây? Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ngài đêm qua.
Khương Mang cảm thấy mình đang ở trong một tình thế cực kỳ khó xử. Cô không biết nên xưng hô với Tạ Văn Lễ như thế nào cho phải.
Tạ Văn Lễ dừng lại, quay sang nhìn Khương Mang. Ánh mắt anh sâu thẳm, khó dò.
TẠ VĂN LỄ
Cô đang ở căn hộ của tôi. Tôi đưa cô đến đây vì cô không thể tự lo cho mình trong tình trạng đó.
Anh nói một cách thẳng thừng, không chút tình cảm cá nhân nào.
KHƯƠNG MANG
Cảm ơn ngài. Nhưng… tôi nghĩ tôi nên rời đi ngay bây giờ.
Cô vừa dứt lời, Tạ Văn Lễ đã bước lại gần cô, khoảng cách giữa hai người đột nhiên thu hẹp lại. Khương Mang cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ anh, và mùi hương nam tính thoang thoảng.
TẠ VĂN LỄ
Rời đi đâu? Về nhà Tạ Thừa Diễn để nghe hắn ta dày vò cô thêm nữa sao?
Giọng anh có chút mỉa mai. Khương Mang cứng người lại. Anh biết chuyện giữa cô và Tạ Thừa Diễn sao?
KHƯƠNG MANG
Tôi… tôi không biết nữa. Mọi thứ… quá hỗn loạn.
Cô cảm thấy nước mắt bắt đầu dâng lên.
Tạ Văn Lễ nhìn cô, ánh mắt anh dịu lại một chút. Anh đưa tay ra, nhưng không chạm vào cô, chỉ đặt lên mặt bàn cạnh tay cô.
TẠ VĂN LỄ
Cô cần thời gian. Và một nơi an toàn để suy nghĩ. Ít nhất là cho đến khi cô tìm lại được sự cân bằng.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
TẠ VĂN LỄ
Ở lại đây đi. Tôi sẽ đảm bảo không ai làm phiền cô. Đặc biệt là Tạ Thừa Diễn.
Lời đề nghị của anh khiến Khương Mang bất ngờ. Cô nhìn anh, cố gắng đọc được ý định thực sự của anh. Anh là chú của Tạ Thừa Diễn, nhưng lại ra tay giúp đỡ cô theo cách này.
KHƯƠNG MANG
Nhưng… ngài…
TẠ VĂN LỄ
Tôi chỉ đang làm những gì cần phải làm. Đừng lo lắng quá. Cô cứ nghỉ ngơi. Tôi có việc phải làm.
Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua, khiến anh trông càng bí ẩn hơn. Sau đó, anh quay người bước ra khỏi phòng khách, để lại Khương Mang một mình với những suy nghĩ ngổn ngang. Cô nhìn theo bóng lưng anh, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào trái tim lạnh giá của mình. Nhưng đồng thời, sự bất an cũng dâng lên. Cô không hiểu Tạ Văn Lễ, và cô không biết chuyện này sẽ dẫn cô đến đâu.
Khương Mang mở choàng mắt, không khí tĩnh lặng của căn phòng bao trùm lấy cô. Cô thấy mình đang nằm trên chiếc giường xa lạ, ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe rèm, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ ảo. Đầu cô đau nhức như búa bổ, ký ức đêm qua ùa về như một cơn sóng dữ: Tạ Thừa Diễn, Lâm Họa Nguyệt, chiếc nhẫn đính hôn bị cô ném đi trong cơn say và… Tạ Văn Lễ.
Cô ngồi bật dậy, cơ thể ê ẩm. Bộ váy đêm qua vẫn còn trên người, nhăn nhúm và dính bẩn. Khương Mang tìm kiếm trong vô vọng, gọi tên Tạ Văn Lễ trong căn phòng trống trải. Cô ra phòng khách, không gian sang trọng càng làm tăng thêm cảm giác lạc lõng. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc điện thoại của Tạ Văn Lễ trên bàn cà phê.
Khương Mang cầm lấy chiếc điện thoại, màn hình khóa. Cô thử mọi cách nhớ được từ đêm qua nhưng vô ích. Bỗng, tiếng nước chảy róc rách vang lên từ phòng tắm. Tim cô đập thình thịch, cô quyết định chờ đợi.
Cánh cửa phòng tắm mở ra. Tạ Văn Lễ bước ra, vẫn bộ trang phục từ đêm qua nhưng đã chỉnh tề hơn. Anh nhìn thấy Khương Mang đang đứng đó, tay vẫn cầm điện thoại của mình.
TẠ VĂN LỄ
Cô dậy rồi à?
Giọng anh trầm ấm, không chút biểu cảm. Khương Mang cảm thấy bối rối, vội đặt điện thoại xuống bàn.
KHƯƠNG MANG
Vâng. Đầu tôi… đau quá.
Cô đưa tay lên xoa thái dương.
TẠ VĂN LỄ
Đêm qua cô uống nhiều quá.
Anh bước về phía bàn làm việc.
KHƯƠNG MANG
Tôi… tôi đang ở đâu vậy ạ? Và tại sao ngài lại đưa tôi đến đây? Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ngài đêm qua.
Cô cảm thấy tình thế vô cùng khó xử.
Tạ Văn Lễ dừng lại, quay sang nhìn Khương Mang. Ánh mắt anh sâu thẳm, khó dò.
TẠ VĂN LỄ
Cô đang ở căn hộ của tôi. Tôi đưa cô đến đây vì cô không thể tự lo cho mình trong tình trạng đó.
Anh nói thẳng thừng, không chút tình cảm cá nhân.
KHƯƠNG MANG
Cảm ơn ngài. Nhưng… tôi nghĩ tôi nên rời đi ngay bây giờ.
Cô vừa dứt lời, Tạ Văn Lễ đã bước lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Khương Mang cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ anh.
TẠ VĂN LỄ
Rời đi đâu? Về nhà Tạ Thừa Diễn để nghe hắn ta dày vò cô thêm nữa sao?
Giọng anh mỉa mai. Khương Mang cứng người. Anh biết chuyện giữa cô và Tạ Thừa Diễn?
KHƯƠNG MANG
Tôi… tôi không biết nữa. Mọi thứ… quá hỗn loạn.
Cô cảm thấy nước mắt bắt đầu dâng lên.
Tạ Văn Lễ nhìn cô, ánh mắt dịu lại. Anh đưa tay ra, đặt lên mặt bàn cạnh tay cô.
TẠ VĂN LỄ
Cô cần thời gian. Và một nơi an toàn để suy nghĩ. Ít nhất là cho đến khi cô tìm lại được sự cân bằng.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
TẠ VĂN LỄ
Ở lại đây đi. Tôi sẽ đảm bảo không ai làm phiền cô. Đặc biệt là Tạ Thừa Diễn.
Lời đề nghị của anh khiến Khương Mang bất ngờ. Cô nhìn anh, cố gắng đọc được ý định thực sự. Anh là chú của Tạ Thừa Diễn, nhưng lại ra tay giúp đỡ cô.
KHƯƠNG MANG
Nhưng… ngài…
TẠ VĂN LỄ
Tôi chỉ đang làm những gì cần phải làm. Đừng lo lắng quá. Cô cứ nghỉ ngơi. Tôi có việc phải làm.
Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua, khiến anh trông càng bí ẩn hơn. Sau đó, anh quay người bước ra khỏi phòng khách, để lại Khương Mang một mình với những suy nghĩ ngổn ngang. Cô nhìn theo bóng lưng anh, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào trái tim lạnh giá. Nhưng đồng thời, sự bất an cũng dâng lên. Cô không hiểu Tạ Văn Lễ, và cô không biết chuyện này sẽ dẫn cô đến đâu.
Một lúc sau, Tạ Văn Lễ trở lại phòng khách, trên tay là một ly nước giải rượu. Anh đặt ly nước xuống bàn trước mặt Khương Mang, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
TẠ VĂN LỄ
Cô đã làm gì tối qua, cô nhớ không?
Giọng anh vang lên, lạnh lẽo và đầy chất vấn. Khương Mang cảm thấy xấu hổ tột độ. Cô cúi gằm mặt, không dám đối mặt với anh, cũng không dám nhớ lại những gì đã xảy ra. Cảm giác tội lỗi và bối rối dâng lên nghẹn đắng. Cô không biết phải trả lời anh thế nào.
Khương Mang cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết Tạ Văn Lễ đang chờ đợi câu trả lời, nhưng cái nóng bừng trên mặt cô dường như còn thiêu đốt cả trí nhớ. Những hình ảnh mờ ảo, men say và một nụ hôn vụng trộm hiện về chớp nhoáng. Cô đã kiễng chân lên, với lấy một điều mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm. Tạ Văn Lễ. Chú của Tạ Thừa Diễn.
Cô siết chặt tay, cảm giác hối hận và bối rối ập đến như thủy triều. Cô muốn lẩn trốn khỏi ánh mắt dò xét của anh, muốn xóa bỏ khoảnh khắc tội lỗi ấy. Khương Mang ngước lên, ánh mắt chạm vào anh. Cô thấy trong đôi mắt anh không phải sự tức giận hay khinh miệt mà là một điều gì đó khó đoán hơn, một sự trống rỗng ẩn chứa điều gì đó sâu xa.
KHƯƠNG MANG
(Giọng run run)
Tôi… tôi không nhớ rõ. Chỉ là… men rượu…
Cô không thể nói thêm. Cảm giác tội lỗi dày vò cô. Đêm qua, sau khi chứng kiến cảnh Tạ Thừa Diễn và Lâm Họa Nguyệt trong câu lạc bộ, cô đã chạy trốn đến quán bar. Rượu đã làm cô quên hết mọi thứ, chỉ còn lại nỗi đau và sự tuyệt vọng. Và rồi, trong men say đó, cô đã tìm đến Tạ Văn Lễ, người mà cô luôn giữ khoảng cách.
TẠ VĂN LỄ
Không nhớ rõ? Cô có nhớ ai đã chủ động không?
Giọng anh vẫn trầm thấp, nhưng có thêm một chút gay gắt. Khương Mang càng cúi gằm mặt hơn. Cô biết mình không thể chối cãi. Cái cảm giác khi đôi môi anh chạm vào cô, nụ hôn vội vàng và đầy bối rối đó, cô nhớ. Cô nhớ rất rõ.
KHƯƠNG MANG
Tôi… tôi xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi ngài. Tôi không biết mình đã suy nghĩ gì nữa. Tôi không cố ý…
Giọng cô nghẹn lại. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Cô cảm thấy mình thật đê tiện, thật đáng khinh.
Tạ Văn Lễ nhìn cô, ánh mắt vẫn không lay chuyển. Anh biết cô đang nói thật về sự bối rối, nhưng anh cũng biết nụ hôn đó không phải là tất cả. Trong khoảnh khắc đó, có một điều gì đó đã vượt qua ranh giới của sự say xỉn.
TẠ VĂN LỄ
Cô làm vỡ hôn ước của mình. Cô hủy hoại tương lai của mình. Và bây giờ, cô lại đến đây, phá vỡ cả sự yên tĩnh của tôi. Cô nghĩ lời xin lỗi là đủ sao?
Anh bước tới gần hơn, mỗi bước chân của anh như dồn ép thêm áp lực lên Khương Mang. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh, trong đó có sự sợ hãi xen lẫn chút thách thức.
KHƯƠNG MANG
Tôi… tôi đã mất tất cả rồi. Ngài muốn gì nữa?
Cô nói, giọng đầy tuyệt vọng. Cô đã mất Tạ Thừa Diễn, mất đi tất cả những gì cô đã từng tin tưởng. Giờ đây, trước mặt là Tạ Văn Lễ, người đàn ông mà cô đã có một hành động không thể tha thứ.
Tạ Văn Lễ nhìn sâu vào mắt cô. Anh thấy một nỗi đau thực sự. Nhưng anh cũng thấy một điều gì đó khác, một tia lửa âm ỉ. Anh đưa tay lên, khẽ vuốt ve gò má cô. Khương Mang giật mình, nhưng không lùi bước.
TẠ VĂN LỄ
Tôi muốn cô biết rằng, đôi khi, những sai lầm lớn nhất lại là những cánh cửa dẫn đến sự thật.
Lời nói của anh vang lên, bí ẩn và khiến Khương Mang không thể hiểu. Cô nhìn anh, trái tim đập loạn nhịp. Cô không biết đây là sự đe dọa hay một lời cảnh báo. Và trên hết, cô không biết tại sao một phần sâu thẳm trong cô lại cảm thấy một chút hy vọng mong manh trước lời nói ấy.
Tạ Văn Lễ nhìn sâu vào mắt Khương Mang. Anh thấy một nỗi đau thực sự. Nhưng anh cũng thấy một điều gì đó khác, một tia lửa âm ỉ. Anh đưa tay lên, khẽ vuốt ve gò má cô. Khương Mang giật mình, nhưng không lùi bước.
TẠ VĂN LỄ
Tôi muốn cô biết rằng, đôi khi, những sai lầm lớn nhất lại là những cánh cửa dẫn đến sự thật.
Lời nói của anh vang lên, bí ẩn và khiến Khương Mang không thể hiểu. Cô nhìn anh, trái tim đập loạn nhịp. Cô không biết đây là sự đe dọa hay một lời cảnh báo. Và trên hết, cô không biết tại sao một phần sâu thẳm trong cô lại cảm thấy một chút hy vọng mong manh trước lời nói ấy.
Tạ Văn Lễ nhẹ nhàng gạt một lọn tóc xòa xuống mắt Khương Mang. Anh nhìn cô, ánh mắt quét qua những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi. Anh thấy sự yếu đuối, nhưng cũng thấy một ý chí kiên cường đang dần hình thành.
TẠ VĂN LỄ
(Giọng trầm ấm, pha chút thương hại)
Cô đã mất Tạ Thừa Diễn. Cô đã hủy hoại hôn ước. Cô nghĩ mình đã mất tất cả. Nhưng có lẽ, cô vừa mới bắt đầu tìm lại chính mình.
Khương Mang sững sờ. Lời nói của Tạ Văn Lễ chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong cô, nơi những vết thương còn chưa lành. Cô biết anh không nói dối. Cô cảm nhận được sự chân thành đằng sau lớp vỏ bọc bí ẩn của anh.
KHƯƠNG MANG
Ngài… ngài thực sự nghĩ vậy sao?
TẠ VĂN LỄ
(Cười nhẹ, một nụ cười không mang ý trêu chọc mà là sự thấu hiểu)
Tôi không nói những lời vô nghĩa, Khương Mang. Đêm qua, khi men say làm mờ đi lý trí của cô, tôi thấy điều gì đó trong mắt cô. Một ngọn lửa. Và tôi không chỉ thấy mình trong đó.
Câu nói cuối cùng của Tạ Văn Lễ khiến Khương Mang run lên. Cô nhớ lại cảm giác khi cô chủ động tìm đến anh, một cách vô thức. Đó không chỉ là sự tuyệt vọng, mà còn là một bản năng nào đó, một sự thôi thúc cô không thể giải thích.
TẠ VĂN LỄ
(Giọng anh bỗng trở nên nghiêm túc, sắc bén hơn)
Nếu cô muốn trả đũa Tạ Thừa Diễn một cách triệt để, tôi có thể giúp cô. Anh ta đã khiến cô tổn thương quá nhiều. Lâm Họa Nguyệt cũng vậy. Họ nợ cô một lời xin lỗi. Và hơn thế nữa.
Ánh mắt Tạ Văn Lễ giờ đây sắc bén và đầy thâm ý. Anh nhìn thẳng vào mắt Khương Mang, như muốn xuyên thấu tâm can cô. Anh không còn là người chú của Tạ Thừa Diễn mà cô biết nữa. Anh là một thế lực, một người đàn ông nắm giữ bí mật và quyền lực.
Khương Mang cảm thấy tim mình đập thình thịch. Lời đề nghị của Tạ Văn Lễ vừa đáng sợ, vừa hấp dẫn đến lạ. Cô đã mất tất cả, và giờ đây, người đàn ông này, người đã chứng kiến khoảnh khắc yếu đuối nhất của cô, lại đưa ra một lời đề nghị có thể thay đổi mọi thứ.
KHƯƠNG MANG
(Giọng khàn đặc, đầy do dự)
Ngài… muốn tôi làm gì?
Tạ Văn Lễ đưa tay lên, vuốt ve cằm Khương Mang. Động tác của anh chậm rãi, đầy chủ đích, khiến Khương Mang càng thêm bối rối.
TẠ VĂN LỄ
Cô chỉ cần là chính mình. Và tin tưởng tôi. Tôi sẽ cho Tạ Thừa Diễn thấy hậu quả của việc phụ bạc cô. Anh ta sẽ phải hối hận vì đã để mất viên ngọc quý nhất của mình. Và Lâm Họa Nguyệt… cô ta sẽ phải trả giá cho sự trơ trẽn của mình.
Anh mỉm cười, một nụ cười đầy quyền lực và sự tự tin. Khương Mang nhìn anh, trong ánh mắt cô là sự đấu tranh giữa sự sợ hãi và một mong muốn mãnh liệt được trả thù. Cô biết, đây là một canh bạc lớn. Nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra, cô không còn gì để mất nữa. Cô gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát.
KHƯƠNG MANG
Tôi đồng ý.
Tạ Văn Lễ hài lòng nhìn Khương Mang. Anh thấy ngọn lửa trong mắt cô giờ đây bùng cháy dữ dội hơn. Anh biết, trò chơi vừa mới bắt đầu.
Ánh mắt Khương Mang nhìn Tạ Văn Lễ, cố gắng giữ cho mình một vẻ ngoài bình tĩnh trước những lời đề nghị đầy cám dỗ và nguy hiểm. Cô biết, mỗi chữ anh nói ra đều chứa đựng sự tính toán, nhưng sâu thẳm bên trong, một phần đã mệt mỏi với đau khổ lại khao khát một tia hy vọng, dù mong manh đến đâu. Cô đang đứng giữa ngã ba đường, giữa nỗi tổn thương sâu sắc và cơ hội trả thù, một cơ hội do chính người đàn ông vừa chứng kiến cô yếu đuối nhất đưa ra.
KHƯƠNG MANG
(Giọng khàn đặc, dồn nén cảm xúc)
Ngài… Ngài muốn gì ở tôi khi giúp đỡ?
Tạ Văn Lễ mỉm cười, nụ cười đầy bí ẩn và quyền lực. Anh không vội trả lời, ánh mắt anh quét qua gương mặt Khương Mang, như đang đọc vị từng suy nghĩ, từng cảm xúc của cô. Anh biết Khương Mang đang do dự, nhưng anh cũng thấy ngọn lửa trả thù đã bắt đầu nhóm lên trong mắt cô.
TẠ VĂN LỄ
(Giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự sắc bén)
Chỉ cần cô thành thật với chính mình, Khương Mang. Cô đã bị Tạ Thừa Diễn và Lâm Họa Nguyệt tổn thương. Họ đã coi thường tình cảm của cô, xem cô như một món đồ chơi có thể vứt bỏ. Tôi sẽ không để điều đó tiếp diễn. Tôi sẽ cho họ thấy, việc chà đạp lên một người phụ nữ như cô, hậu quả sẽ tàn khốc đến nhường nào.
Anh tiến lại gần Khương Mang, bàn tay khẽ đặt lên vai cô, một cử chỉ dường như trấn an nhưng lại mang đầy ẩn ý.
TẠ VĂN LỄ
Tôi thấy cô không chỉ có nỗi đau, mà còn có sự căm hận. Hãy để sự căm hận đó trở thành vũ khí của cô. Tôi sẽ cung cấp cho cô mọi thứ cô cần để nhìn thấy Tạ Thừa Diễn phải quỳ gối cầu xin. Và Lâm Họa Nguyệt… cô ta sẽ phải trả giá cho mỗi lời khinh miệt mà cô ta từng dành cho cô.
Khương Mang ngước nhìn anh, trong mắt cô ánh lên sự đấu tranh gay gắt. Cô biết đây là một thỏa thuận nguy hiểm. Nhưng Tạ Văn Lễ không chỉ đưa ra lời hứa trả thù, anh còn chạm đến một khía cạnh sâu thẳm trong cô mà cô đã từng chôn vùi: khát vọng được mạnh mẽ, được đòi lại công bằng cho chính mình.
KHƯƠNG MANG
(Hít một hơi thật sâu, giọng chắc chắn hơn)
Tôi… tôi đồng ý.
Tạ Văn Lễ gật đầu, nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi. Anh nhìn Khương Mang, ánh mắt lướt qua những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi, giờ đây chúng không còn là biểu hiện của sự yếu đuối, mà là sự quyết tâm.
TẠ VĂN LỄ
Tốt lắm. Vậy thì, hãy cùng nhau bắt đầu cuộc chơi.
Anh quay lưng bước đi, để lại Khương Mang một mình giữa căn phòng, tim cô đập thình thịch, vừa sợ hãi, vừa háo hức. Cô biết, cuộc đời cô vừa bước sang một trang mới đầy giông bão.
Nụ cười nhạt trên môi Tạ Văn Lễ càng thêm sâu. Anh lẳng lặng đặt một bản hợp đồng hôn nhân được đóng dấu cẩn thận lên mặt bàn gỗ sẫm màu, thứ ánh sáng mờ ảo từ đèn chùm phía trên chiếu lên từng dòng chữ.
TẠ VĂN LỄ
(Giọng trầm ổn, mỗi từ như tiếng chuông điểm huyệt)
Tôi cần một người vợ để ổn định gia tộc. Cô cần một chỗ dựa để đứng vững.
Khương Mang nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng. Nó không chỉ là một tờ giấy, mà là lời tuyên bố về một sự sắp đặt mới, một thỏa thuận trao đổi lợi ích đầy toan tính. Cô biết mình không có nhiều lựa chọn. Tạ Thừa Diễn đã vứt bỏ cô, gia đình họ Khương thì đang chìm trong khủng hoảng, và bây giờ, ngay cả danh dự của cô cũng bị giẫm đạp.
KHƯƠNG MANG
(Giọng run run, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết)
Hợp đồng này… có gì?
Tạ Văn Lễ nhấc tách trà nóng, khẽ nhấp một ngụm. Anh không trả lời trực tiếp mà nhìn thẳng vào mắt Khương Mang, như thể đang đọc được suy nghĩ của cô, những dằn vặt và cả những tính toán đang nhen nhóm.
TẠ VĂN LỄ
(Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn)
Quyền lợi của cô sẽ được đảm bảo. Danh tiếng của cô sẽ được khôi phục. Cô sẽ có đủ khả năng để nhìn Tạ Thừa Diễn và Lâm Họa Nguyệt phải hối hận vì những gì chúng đã làm. Đổi lại, cô chỉ cần đóng vai một người vợ hoàn hảo của nhà họ Tạ.
Khương Mang siết chặt tay. Cô hiểu. Đây không phải là tình yêu, mà là một cuộc trao đổi chính trị. Nhưng nó lại là con đường duy nhất để cô đòi lại tất cả. Cô nhớ lại ánh mắt khinh miệt của Lâm Họa Nguyệt, nhớ lại sự thờ ơ của Tạ Thừa Diễn khi cô cầu xin. Nỗi đau giờ đây đã biến thành một ngọn lửa, và Tạ Văn Lễ đang đưa cho cô nhiên liệu.
KHƯƠNG MANG
(Hít một hơi sâu, ngón tay lướt nhẹ trên bản hợp đồng)
Và nếu tôi không đồng ý?
Tạ Văn Lễ nhếch mép cười. Nụ cười ấy không hề ấm áp, chỉ có sự lạnh lẽo và quyền lực.
TẠ VĂN LỄ
Cô sẽ mất tất cả. Cô sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối, với cái mác “người bị vứt bỏ”. Tạ Thừa Diễn sẽ kết hôn với Lâm Họa Nguyệt, sinh con, và cô sẽ chỉ còn là tro bụi.
Khương Mang nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được sức nặng của sự lựa chọn. Gia đình, danh dự, và cả tương lai. Cô biết mình không thể để mất tất cả. Cô mở mắt ra, ánh mắt đã không còn vẻ hoang mang mà thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ.
KHƯƠNG MANG
Tôi ký.
Tạ Văn Lễ gật đầu hài lòng. Anh đứng dậy, tiến lại gần Khương Mang, bàn tay anh đặt lên vai cô, một cử chỉ có phần trấn an nhưng lại mang đầy ám ảnh.
TẠ VĂN LỄ
Chúc mừng, Khương Mang. Cuộc chơi thực sự vừa mới bắt đầu.
Khương Mang nhìn anh, ánh mắt cô giờ đây ẩn chứa một sự phức tạp khó lường. Cô biết mình vừa bán linh hồn mình cho quỷ dữ, nhưng ít nhất, cô đã có thứ vũ khí để chiến đấu.
Nét chữ của Khương Mang run rẩy khi cố định hình trên tờ giấy. Mỗi nét bút như đang khắc sâu thêm nỗi đau và sự cay đắng vào tâm hồn cô. Cô nhìn vào bản hợp đồng hôn nhân, nơi định mệnh nghiệt ngã đã đặt cô vào một trò chơi mà cô không bao giờ muốn tham gia. Tuyệt vọng, giận dữ, và một tia hy vọng mỏng manh len lỏi vào suy nghĩ, tất cả hòa quyện lại, thôi thúc cô đặt bút ký. “Tôi đồng ý,” cô thì thầm, giọng nói nghẹn lại. Tạ Văn Lễ đứng đó, ánh mắt lạnh lùng như băng, mỉm cười hài lòng. Anh biết, Khương Mang vừa chính thức bước vào cuộc chiến của mình, một cuộc chiến mà anh đã sắp đặt.
Thời gian trôi qua. Khương Mang đã thực hiện đúng vai trò của mình, một người vợ hoàn hảo của nhà họ Tạ, một bức màn che đậy hoàn hảo cho mọi âm mưu. Cô xuất hiện bên cạnh Tạ Văn Lễ tại các sự kiện quan trọng, mỉm cười, vẫy tay, và gật đầu với những người mà cô đã từng căm ghét. Mỗi cử chỉ của cô đều là một màn kịch được dàn dựng tỉ mỉ, một lời đáp trả thầm lặng cho những kẻ đã từng coi thường cô.
Trong một buổi tiệc sang trọng, ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên những bộ trang phục đắt tiền. Khương Mang, trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, đứng bên cạnh Tạ Văn Lễ, dáng vẻ ung dung, quyền quý. Ánh mắt cô lướt qua đám đông, dừng lại ở một góc phòng. Tạ Thừa Diễn đang đứng đó, vai kề vai với Lâm Họa Nguyệt, cô ta giờ đây đã lộ rõ bụng bầu, tay vuốt ve chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út. Ánh mắt của Tạ Thừa Diễn nhìn Khương Mang thoáng qua, đầy vẻ bối rối và có chút hối hận, nhưng rồi anh lại quay sang cười nói với Lâm Họa Nguyệt.
Khương Mang siết chặt ly rượu trong tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Nỗi đau nhói lên, nhưng lần này, nó không khiến cô gục ngã. Thay vào đó, nó biến thành một ngọn lửa mạnh mẽ, thiêu rụi mọi sự yếu đuối. Cô quay sang Tạ Văn Lễ, mỉm cười, một nụ cười thách thức. “Chú, chúng ta đi thôi,” cô nói, giọng nói vang vọng, đủ để những người xung quanh nghe thấy.
Tạ Văn Lễ gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Khương Mang. Anh biết cô đang cố tình làm điều này, nhưng anh không bận tâm. Anh thích nhìn thấy sự thay đổi của cô, sự trưởng thành từ một cô gái yếu đuối thành một người phụ nữ mạnh mẽ. Anh nắm lấy tay Khương Mang, dắt cô đi qua đám đông, bỏ lại phía sau Tạ Thừa Diễn và Lâm Họa Nguyệt với vẻ mặt bàng hoàng.
Trong xe limousine, không khí có chút căng thẳng. Khương Mang nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đen kịt như tâm trạng của cô. Tạ Văn Lễ im lặng nhìn cô, rồi khẽ lên tiếng.
TẠ VĂN LỄ
Cô đã làm rất tốt.
Khương Mang quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tạ Văn Lễ.
KHƯƠNG MANG
Và anh cũng vậy. Anh đã cho tôi thứ tôi cần.
Tạ Văn Lễ nhếch mép cười.
TẠ VĂN LỄ
Đừng quên, cô cũng cho tôi thứ tôi cần. Một người vợ xứng đáng.
Khương Mang không trả lời, cô chỉ khẽ gật đầu. Họ đều là những con người đầy toan tính, và cuộc hôn nhân này là minh chứng cho điều đó. Cô biết, trò chơi này vẫn còn dài, và cô đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. Cô đã ký hợp đồng, và cô sẽ không bao giờ để mình bị thua cuộc.
Bầu trời đêm ngoài cửa sổ xe limousine đặc quánh. Khương Mang dõi mắt nhìn những ánh đèn đường lướt qua, mỗi điểm sáng như một lời nhắc nhở về cuộc sống xa hoa mà cô đang sống, một cuộc sống được xây dựng trên nền tảng của những lời dối trá và hợp đồng. Cô có trong tay tất cả, nhưng lại cảm thấy trống rỗng đến lạ. Tạ Văn Lễ im lặng, ánh mắt anh sắc như dao cạo, lướt qua gương mặt cô. Anh cảm nhận được sự u uất đang bao trùm lấy Khương Mang, một cảm giác mà anh đã quá quen thuộc.
TẠ VĂN LỄ
Cô đã làm rất tốt.
Giọng anh trầm khàn, mang theo chút gì đó khó dò. Khương Mang quay lại, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt anh, một tia thách thức lóe lên.
KHƯƠNG MANG
Và anh cũng vậy. Anh đã cho tôi thứ tôi cần.
Cơ hội để trả thù, để chứng minh bản thân. Tạ Văn Lễ nhếch mép cười, nụ cười đó không hề ấm áp, chỉ chứa đầy sự tính toán.
TẠ VĂN LỄ
Đừng quên, cô cũng cho tôi thứ tôi cần. Một người vợ xứng đáng.
Lời nói của anh như một nhát dao cứa vào tim Khương Mang, nhưng cô không để lộ ra ngoài. Cô biết, cuộc hôn nhân này là một giao dịch, một sự trao đổi giữa hai kẻ đầy toan tính. Cô đã đặt cược cả tương lai của mình, và giờ đây, cô sẽ chơi đến cùng.
Sáng hôm sau, tin tức về cuộc hôn nhân chớp nhoáng giữa Khương Mang và Tạ Văn Lễ đã lan truyền khắp giới thượng lưu Bắc Kinh như một cơn địa chấn. Khương Mang, vốn là vị hôn thê của Tạ Thừa Diễn trong suốt ba năm, nay lại trở thành vợ của chú anh, Tạ Văn Lễ – người đàn ông nắm giữ quyền lực thực sự của nhà họ Tạ.
Tại một câu lạc bộ tư nhân sang trọng, tiếng xì xào, bàn tán vang lên không ngớt. Những giọt rượu vang sóng sánh trong ly, nhưng không ai thực sự thưởng thức chúng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Khương Mang và Tạ Văn Lễ, đang ngồi đối diện nhau trong phòng VIP 8016.
TẠ THỪA DIỄN, với gương mặt tái mét, ngồi một mình ở một góc phòng, ly rượu trên tay run rẩy. Anh nhìn Khương Mang, người vợ cũ sắp cưới của mình, giờ đây đang ngồi ung dung bên cạnh chú mình, một nụ cười nhạt trên môi. Bên cạnh Tạ Thừa Diễn là Lâm Họa Nguyệt, bụng bầu đã lộ rõ, đôi mắt đầy vẻ ganh tị và căm ghét nhìn Khương Mang.
LÂM HỌA NGUYỆT
(Thì thầm, gằn giọng)
Cô ta nghĩ cô ta là ai chứ? Lấy chú chồng mình chỉ sau vài ngày hủy hôn. Thật trơ trẽn!
TẠ THỪA DIỄN
(Giọng vô lực)
Đó là lựa chọn của Khương Mang.
LÂM HỌA NGUYỆT
Lựa chọn của cô ta? Anh có chắc đó là lựa chọn của cô ta không? Hay là của ông già Tạ Văn Lễ? Ông ta muốn dùng cô ta làm lá chắn cho mưu đồ gì đây?
Tạ Thừa Diễn không trả lời. Anh biết, mọi chuyện phức tạp hơn nhiều. Anh nhớ lại đêm Khương Mang ném chiếc nhẫn đính hôn vào mặt anh, nhớ lại lời cô nói: “Chúng ta kết thúc ở đây.” Lúc đó, anh nghĩ cô chỉ đang giận dỗi, nhưng giờ đây, anh biết mình đã lầm. Cô đã tìm được một con đường khác, một con đường dường như còn tàn khốc hơn.
PHÓ NGHIÊN LỄ, bạn thân của Tạ Thừa Diễn, ngồi cạnh anh, nhìn Khương Mang với vẻ kinh ngạc.
PHÓ NGHIÊN LỄ
Tôi không thể tin được. Khương Mang thực sự đã cưới Tạ Văn Lễ. Cô ta là người phụ nữ duy nhất dám từ chối anh và đi kết hôn với chú anh. Chắc chắn đây không phải là chuyện tình yêu.
TẠ THỪA DIỄN
(Nhìn chằm chằm vào Khương Mang)
Có lẽ là không. Nhưng tôi phải thừa nhận, cô ta đã khiến tôi bất ngờ.
Bên phía Khương Mang, cô cảm nhận được những ánh mắt soi mói, những lời bàn tán xung quanh. Cô uống một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng. Tạ Văn Lễ ngồi bên cạnh cô, hoàn toàn thờ ơ với những lời đàm tiếu. Ông ta chỉ im lặng nhìn Khương Mang, như thể đang thưởng thức màn trình diễn của cô.
KHƯƠNG MANG
(Nói khẽ với Tạ Văn Lễ)
Họ đang bàn tán về tôi.
TẠ VĂN LỄ
(Mỉm cười nhạt)
Đó là cái giá của sự chú ý, Khương Mang. Cô biết mà, trong thế giới này, ánh hào quang luôn đi kèm với tai tiếng.
KHƯƠNG MANG
Tôi không quan tâm. Miễn là tôi đạt được điều mình muốn.
Ánh mắt cô lướt qua Tạ Thừa Diễn, bắt gặp ánh mắt bối rối, hối hận của anh. Cô khẽ nhếch mép cười. Giờ đây, cô đã có đủ sức mạnh để đối diện với anh, đối diện với quá khứ. Cô đã bước vào một trò chơi mới, một trò chơi mà cô quyết tâm phải giành chiến thắng.
Trợ lý của Tạ Thừa Diễn bước vào phòng, thì thầm vào tai anh. Tạ Thừa Diễn nghe xong, gương mặt càng thêm tái nhợt. Anh nhìn Khương Mang lần cuối, rồi đứng dậy, kéo Lâm Họa Nguyệt đi theo.
TẠ THỪA DIỄN
(Giọng gấp gáp)
Chúng ta đi thôi.
LÂM HỌA NGuyỆT
Đi đâu? Tôi còn chưa xem hết màn kịch.
TẠ THỪA DIỄN
Về nhà. Có việc gấp.
Tạ Thừa Diễn rời đi, để lại phía sau vô vàn câu hỏi và sự tò mò. Khương Mang nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt.
Tạ Thừa Diễn đứng sững sờ giữa căn phòng 8016. Giấy tờ trên tay anh rơi xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng. Cái tin Khương Mang, vị hôn thê ba năm của anh, giờ đây lại kết hôn với chú ruột Tạ Văn Lễ, như một cú đánh trời giáng vào tâm can. Gương mặt anh không còn chút máu, tái nhợt đến đáng sợ. Anh cảm nhận được sự tức giận, hối hận và một cảm giác sâu sắc của sự phản bội đang gặm nhấm tâm hồn.
Lâm Họa Nguyệt, người phụ nữ đang mang giọt máu của Tạ Thừa Diễn, dựa vào vai anh, mắt nhìn chằm chằm về phía Khương Mang đang ngồi đối diện Tạ Văn Lễ. Đôi môi cô ta mấp máy, giọng nói xen lẫn sự căm phẫn.
LÂM HỌA NGUYỆT
(Thì thầm, giọng cay độc)
Chỉ vài ngày thôi mà. Cô ta thật là một con tiện nhân trơ trẽn! Chú chồng mình ư? Cô ta có biết mình đang làm gì không?
Tạ Thừa Diễn không trả lời. Anh chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Khương Mang, vào cách cô ta thản nhiên ngồi đó, như thể mọi chuyện đang diễn ra không hề liên quan đến mình. Ba năm đính hôn, bao nhiêu lời thề non hẹn biển, tất cả giờ đây chỉ là một trò đùa tàn khốc. Anh nhớ lại đêm cô ta ném chiếc nhẫn vào mặt mình, lời chia tay lạnh lẽo. Anh đã nghĩ cô ta chỉ giận dỗi, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào. Khương Mang đã tìm được con đường riêng, một con đường tàn khốc hơn anh tưởng.
Phó Nghiên Lễ, bạn thân của Tạ Thừa Diễn, khẽ đặt tay lên vai anh, giọng đầy kinh ngạc.
PHÓ NGHIÊN LỄ
Thật không thể tin nổi. Khương Mang… cô ta thực sự đã cưới Tạ Văn Lễ. Cô ta là người duy nhất dám từ chối anh và đi kết hôn với chú anh. Chuyện này chắc chắn không phải là tình yêu.
Tạ Thừa Diễn chỉ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào Khương Mang.
TẠ THỪA DIỄN
(Giọng khàn đặc)
Có lẽ là không. Nhưng cô ta đã khiến tôi bất ngờ.
Trong lúc đó, Khương Mang cảm nhận được những ánh mắt soi mói, những lời bàn tán xôn xao xung quanh. Cô nhấp một ngụm rượu vang, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Tạ Văn Lễ ngồi bên cạnh, hoàn toàn thờ ơ, ánh mắt ông ta chỉ tập trung vào Khương Mang, như thể đang thưởng thức một màn trình diễn.
KHƯƠNG MANG
(Nói khẽ, nhìn Tạ Văn Lễ)
Họ đang bàn tán về tôi.
TẠ VĂN LỄ
(Mỉm cười nhạt)
Đó là cái giá của sự chú ý, Khương Mang. Cô biết mà, trong thế giới này, ánh hào quang luôn đi kèm với tai tiếng.
KHƯƠNG MANG
Tôi không quan tâm. Miễn là tôi đạt được điều mình muốn.
Ánh mắt cô lướt qua Tạ Thừa Diễn, bắt gặp ánh mắt bối rối, hối hận của anh. Cô khẽ nhếch mép cười. Giờ đây, cô đã có đủ sức mạnh để đối diện với anh, đối diện với quá khứ. Cô đã bước vào một trò chơi mới, một trò chơi mà cô quyết tâm phải giành chiến thắng.
Trợ lý của Tạ Thừa Diễn bước vào phòng, thì thầm vào tai anh. Tạ Thừa Diễn nghe xong, gương mặt càng thêm tái nhợt. Anh nhìn Khương Mang lần cuối, rồi đứng dậy, kéo Lâm Họa Nguyệt đi theo.
TẠ THỪA DIỄN
(Giọng gấp gáp)
Chúng ta đi thôi.
LÂM HỌA NGUYỆT
Đi đâu? Tôi còn chưa xem hết màn kịch.
TẠ THỪA DIỄN
Về nhà. Có việc gấp.
Tạ Thừa Diễn rời đi, để lại phía sau vô vàn câu hỏi và sự tò mò. Khương Mang nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt.
Bên ngoài câu lạc bộ tư nhân, không khí đêm se lạnh. Khương Mang, trong một bộ váy dạ hội lộng lẫy, bước ra khỏi xe cùng với Tạ Văn Lễ. Ánh đèn flash lóe lên liên tục từ phía các phóng viên đang chờ sẵn. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc sảo quét qua đám đông, dừng lại nơi Tạ Thừa Diễn đang đứng sững sờ cùng Lâm Họa Nguyệt ở phía xa. Không một chút e dè, Khương Mang nở một nụ cười đầy thách thức, nụ cười khiến Tạ Thừa Diễn như bị đóng băng tại chỗ.
Tạ Văn Lễ, với phong thái điềm tĩnh và quyền lực, khẽ khoác tay lên eo Khương Mang. Ông ta nhìn về phía Tạ Thừa Diễn, một tia nhìn khó dò ẩn hiện trong đôi mắt. Khương Mang cảm nhận được sự chú ý đổ dồn về mình, những lời xì xào, bàn tán nổi lên như bọt nước. Cô khẽ nhấp một ngụm champagne, vị ngọt dịu pha lẫn chút đắng.
KHƯƠNG MANG
(Nói khẽ, với nụ cười vẫn còn trên môi)
Mọi ánh mắt đang đổ dồn về chúng ta.
TẠ VĂN LỄ
(Giọng trầm ấm, đầy tự tin)
Đó là điều hiển nhiên. Cô đang thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, Khương Mang. Bao gồm cả những kẻ từng xem thường cô.
Khương Mang liếc nhìn Tạ Thừa Diễn. Anh ta trông thật tiều tụy, gương mặt trắng bệch, đôi mắt dán chặt vào cô. Bên cạnh anh ta, Lâm Họa Nguyệt không giấu nổi vẻ đố kỵ, tay cô ta bám chặt lấy cánh tay Tạ Thừa Diễn như muốn khẳng định quyền sở hữu. Khương Mang cảm thấy một sự hả hê dâng lên trong lòng. Ba năm bị khinh rẻ, ba năm sống trong sự sắp đặt, giờ đây cô đã lột xác hoàn toàn.
Phó Nghiên Lễ bước đến gần Tạ Thừa Diễn, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự kinh ngạc.
PHÓ NGHIÊN LỄ
Thật không thể tin được. Khương Mang… cô ta thật sự đã biến mọi thứ thành tro bụi.
TẠ THỪA DIỄN
(Giọng khàn đặc, nhìn chằm chằm vào Khương Mang)
Cô ta đang muốn chứng minh điều gì đây?
Tạ Thừa Diễn cảm nhận được tim mình thắt lại. Hình ảnh Khương Mang lộng lẫy bên cạnh Tạ Văn Lễ khiến anh ta đau đớn. Anh ta nhớ lại lời tuyên bố của Khương Mang về việc hủy hôn, và giờ đây, sự thật còn tàn khốc hơn bất kỳ lời nói nào.
KHƯƠNG MANG
(Nhìn thẳng vào Tạ Thừa Diễn, nở một nụ cười đầy ẩn ý)
Tôi chỉ đang sống cuộc đời của mình thôi, Tạ Thừa Diễn. Một cuộc đời mà anh chưa bao giờ có thể mang lại cho tôi.
Nói rồi, Khương Mang quay lại, tiếp tục trò chuyện với Tạ Văn Lễ, để lại Tạ Thừa Diễn chết đứng giữa đám đông, như một kẻ bại trận. Anh ta nhìn Lâm Họa Nguyệt, người phụ nữ đang mang con của mình, nhưng trong mắt anh ta chỉ còn sự trống rỗng và hối tiếc. Trợ lý của Tạ Thừa Diễn bước đến, thì thầm vào tai anh ta một điều gì đó. Tạ Thừa Diễn gật đầu, rồi kéo Lâm Họa Nguyệt đi khỏi đó, bỏ lại phía sau một Khương Mang đầy quyền lực và một Tạ Văn Lễ đầy bí ẩn. Khương Mang nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.
Tạ Thừa Diễn tiến lại gần Khương Mang, gương mặt tái mét, giọng anh ta run rẩy: “Khương Mang, em giải thích đi, tại sao lại làm vậy?” Anh ta cố gắng níu kéo cánh tay cô, nhưng Khương Mang lạnh lùng gạt ra, quay mặt đi, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào. Những tiếng xì xào, bàn tán từ đám đông phóng viên càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.
Khương Mang hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình ổn. “Anh hỏi tại sao à? Anh đã bao giờ hỏi mình tại sao lại đối xử với em như vậy chưa?” Nước mắt giàn giụa trên gương mặt Lâm Họa Nguyệt khi cô ta bám lấy Tạ Thừa Diễn. Khương Mang nhìn thấy cảnh tượng đó, một cảm giác khinh bỉ dâng lên.
TẠ THỪA DIỄN
Anh sai rồi, Khương Mang. Anh biết anh đã sai. Nhưng em không thể làm thế này với anh. Em không thể hủy hôn theo cách này.
KHƯƠNG MANG
(Cười khẩy, quay lại nhìn Tạ Thừa Diễn thẳng vào mắt)
Em không thể? Anh Tạ Thừa Diễn, ba năm qua, anh chưa từng coi em ra gì. Anh xem em như một món đồ trang sức, một sự sắp đặt của gia đình. Giờ thì sao? Anh thấy em có giá trị rồi chứ? Anh thấy em thu hút sự chú ý rồi chứ?
Tạ Thừa Diễn như bị sét đánh. Anh ta nhìn Khương Mang, giờ đây đã trở nên xa lạ và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh ta nhận ra, người phụ nữ anh ta đã xem nhẹ, đã phản bội, giờ đây đang đứng sừng sững trước mặt anh ta, đầy kiêu hãnh.
TẠ THỪA DIỄN
Nhưng Lâm Họa Nguyệt… cô ấy…
KHƯƠNG MANG
(Giọng điệu sắc lạnh, cắt ngang lời anh ta)
Anh có con với cô ta rồi. Chúc mừng anh. Anh đã có được thứ anh muốn. Còn em, em đã có lại cuộc đời mình.
Khương Mang quay lưng lại với Tạ Thừa Diễn, tiến về phía chiếc xe đang đợi sẵn. Tạ Văn Lễ đã ngồi vào ghế phụ. Cô bước lên xe, đóng cửa lại một cách dứt khoát. Tạ Thừa Diễn đứng sững sờ giữa đám đông, nhìn chiếc xe lao đi trong màn đêm, để lại anh ta chìm trong sự hối hận và tuyệt vọng. Lâm Họa Nguyệt khóc nức nở bên cạnh anh ta, nhưng giờ đây, sự khóc lóc ấy chẳng còn có ý nghĩa gì nữa.
Chiếc xe lao đi vun vút trong màn đêm, bỏ lại phía sau Tạ Thừa Diễn đang sững sờ giữa đám đông. Khương Mang ngồi trong xe, hơi thở vẫn còn gấp gáp, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu có một chút thanh thản. Cô biết mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn, dù nó đau đớn.
Xe dừng lại trước một quán bar sang trọng. Khương Mang bước xuống, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút u buồn nhưng cũng có sự kiên định. Cô muốn tìm một nơi để quên đi mọi thứ, ít nhất là trong chốc lát.
Bên trong quán bar, tiếng nhạc xập xình, ánh đèn lờ mờ. Khương Mang gọi một ly rượu mạnh, nhấp từng ngụm nhỏ, cố gắng xoa dịu tâm hồn đang tổn thương. Cô nhìn quanh, thấy mình hoàn toàn lạc lõng giữa những gương mặt xa lạ.
Đột nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai.
“Cô không ổn chứ?”
Khương Mang giật mình quay lại. Đứng đó là Tạ Văn Lễ. Ánh mắt ông ta nhìn cô đầy dò xét, nhưng cũng ẩn chứa một điều gì đó khó đoán. Khương Mang nhìn ông ta, nhớ lại danh phận của người đàn ông này với Tạ Thừa Diễn.
KHƯƠNG MANG
(Giọng hơi run)
Tôi… tôi không sao.
TẠ VĂN LỄ
Nhìn cô có vẻ không ổn. Cần người tâm sự không?
Khương Mang ngập ngừng. Cô cảm thấy có một sự an tâm kỳ lạ khi đối diện với Tạ Văn Lễ, một cảm giác mà cô chưa từng có với Tạ Thừa Diễn. Cô gật đầu.
Họ ngồi xuống một góc khuất, Tạ Văn Lễ gọi thêm rượu. Khương Mang dần mở lòng, kể về mối quan hệ với Tạ Thừa Diễn, về sự phản bội, về chiếc nhẫn cô vừa ném đi. Tạ Văn Lễ lắng nghe một cách điềm tĩnh, thỉnh thoảng gật đầu.
Thời gian trôi qua, men rượu bắt đầu ngấm. Khương Mang cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhưng trong cơn say, cô lại cảm thấy mình mạnh mẽ hơn. Cô nhìn Tạ Văn Lễ, ánh mắt lơ đãng. Một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên trong đầu cô. Cô chủ động, ghé sát vào ông ta và đặt một nụ hôn lên môi ông.
Tạ Văn Lễ ngạc nhiên, nhưng ông ta không đẩy cô ra. Nụ hôn kéo dài, trong men say và sự phức tạp của cảm xúc.
Ngày hôm sau, Khương Mang tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ. Đầu óc cô đau nhức. Cô nhớ lại những gì đã xảy ra. Một cảm giác hoảng loạn dâng lên. Cô lao ra khỏi giường, quần áo xộc xệch.
Cô bước ra khỏi phòng và ngỡ ngàng khi thấy Tạ Văn Lễ đang đứng đó, khoác trên mình bộ vest chỉnh tề, lịch lãm như mọi khi. Ông ta nhìn cô, trên môi nở một nụ cười nhạt.
TẠ VĂN LỄ
Chào buổi sáng, Tạ phu nhân.
Khương Mang sững sờ.
KHƯƠNG MANG
Ông… ông vừa nói gì?
TẠ VĂN LỄ
Tôi nói, chào buổi sáng, Tạ phu nhân. Cô vừa trở thành vợ của tôi.
Khương Mang lùi lại, trái tim đập thình thịch. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ.
Cùng lúc đó, tại một câu lạc bộ tư nhân khác, Tạ Thừa Diễn đang điên cuồng tìm kiếm Khương Mang. Anh ta nhận được tin báo rằng Khương Mang đã xuất hiện cùng Tạ Văn Lễ tại quán bar. Anh ta vội vàng đến đó, cùng với những người bạn cậu ấm của mình.
Khi Tạ Thừa Diễn đến quán bar, anh ta thấy Khương Mang đã rời đi cùng Tạ Văn Lễ. Anh ta điên tiết, yêu cầu trợ lý tra xét hành tung của hai người.
Một lúc sau, Tạ Thừa Diễn nhận được tin Khương Mang đang ở tại dinh thự họ Tạ. Anh ta tức tốc lao đến đó, với một sự tức giận pha lẫn tuyệt vọng.
Khi Tạ Thừa Diễn bước vào phòng khách, anh ta đã bị sốc nặng. Tạ Văn Lễ đang ngồi trên ghế sofa, còn Khương Mang, trong bộ váy cưới lộng lẫy, đang ngồi cạnh ông ta.
Tạ Văn Lễ đặt tay lên eo Khương Mang, kéo cô sát vào mình một cách tự nhiên. Anh ta lạnh lùng nhìn Tạ Thừa Diễn và tuyên bố:
“Cô ấy bây giờ là Tạ phu nhân của tôi.”
Tạ Thừa Diễn hoàn toàn bất lực. Anh ta nhìn Khương Mang, đôi mắt anh ta thể hiện rõ sự kinh hoàng và hối hận. Khương Mang nhìn lại anh ta, trên gương mặt cô là sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô đã tìm thấy bến đỗ mới, một bến đỗ mà cô chưa từng nghĩ tới, nhưng nó mang lại cho cô sự an toàn và quyền lực mà cô luôn khao khát. Cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới, một hướng mà Tạ Thừa Diễn không bao giờ có thể chạm tới.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

